Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Cổ đại] Quỷ thê - Mạt Hồi
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=88535
Trang 3/26

Người gởi:  Đừng Cản Em [ 30.01.2011, 13:52 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ] Quỷ Thê (tự edit)

@S: e o giỏi edit..nói thật luôn Ô^Ô

--- --------
Trích dẫn:
Câu trả lời của hắn càng khiến bọn Tần Tiêu cảm thấy kỳ quái, nếu nói là đường không thông ra ngoài khó có thể tiếp được những điều tiên tiến mà bọn hắn tiếp nhận thì thật không thích hợp... Nghe giống như là cự tuyệt hiện đại văn minh, thậm chí không nghĩ tiếp xúc với hiện thực xã hội.


=> đôi chỗ vẫn chưa hiểu

Trích dẫn:
Cây bút trong tay Tần Tiêu ở trên bàn nhẹ nhàng xao động, có chút đăm chiêu nói: "Đó là bởi vì chúng ta không tìm được điểm có thể khiêu khởi khối đá này thôi."


=> Khiêu khởi là j ạ Ô^Ô

Trích dẫn:
Căn phòng chỉ có một cái giường lớn, hai cái chăn, thật rõ ràng, đêm nay Tần Tiêu cùng Giang Nham phải cùng nằm mtộ giường


=> lỗi type
--- ------ -----

Chờ cảnh ấy ấy mà s vs ShiHa nhắc tới =))


Người gởi:  ngocquynh520 [ 31.01.2011, 13:05 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quỷ Thê (Hoàn)

@Đừng cản em: cái chỗ khó hiểu thì không phải tại ss đâu nhé, thật sự là văn phong của tác giả này khá là khó hiểu mà ss thì ko dám sửa nhiều quá vì dù sao cũng là edit ko xin phép =]] lỗi type thì đã sửa rùi :D

Tiếp theo chương 2

"Người kia, khuya khoắt ngươi muốn đi đâu?"

Cánh tay Tần Tiêu bị người kéo lấy thật mạnh, hắn tâm thần hoảng loạn quay về phía sau liền thấy được một mặt người không rõ ràng, trong bóng đêm cả người lão đại gia hiện ra một loại cảm giác khiến người ta không thể tưởng được.

"Ta..." Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn nhìn phía trước, sau đó quay sang nhìn lão đại gia, "Ta nghe được trong rừng truyền tới một ít thanh âm, liền muốn đi xem."

"Truyền tới thanh âm?" Lão đại gia ánh mắt hơi đục lại hắc ám thẳng tắp nhìn Tần Tiêu, "Là thanh âm gì?"

Tần Tiêu suy nghĩ một hồi, mới cẩn thận đáp ︰"Là thanh nhạc được thổi ra... cứ tí tách, a, rất giống thanh nhạc người cổ đại thổi khi đi nghênh thân (đón dâu)..."

Lão đại gia bỗng nhiên tăng thêm lực đạo nắm lấy tay hắn, Tần Tiêu bị đau đến nhăn mày.

"Ngươi..." Lão đại gia nhìn thẳng Tần Tiêu, trong đôi mắt lộ ra dị dạng hoang mang "...Là ngươi."

"Đại gia..." Tần Tiêu cảm thấy khó hiểu vì tự nhiên hắn lại nói như thế, "Ta thế nào?"

"Cấp ta trở về ngủ!" Lão đại gia đột nhiên lớn tiếng rống lên, chính là thanh âm rất nhanh bị rừng rậm hắc ám nuốt chửng.

"Đại gia..." Tần Tiêu bị doạ nạt sững sờ tại chỗ.

"Trở về ngủ, trở về ngủ!" Lão đại gia sử dụng lực khí không nhỏ túm lấy Tần Tiêu đẩy trở về.

"Chính là..." Hắn vì cái gì đột nhiên thoạt nhìn thật tức giận... Toàn thân đều phát run... Không, đúng hơn là bất an và sợ hãi...

"Sáng mai các ngươi nhanh chóng rời khỏi thôn cho ta! Sáng sớm liền cút! Vĩnh viễn không cho vào thôn lần nữa!"

"A?" Nghe nói, bước chân của Tần Tiêu liền dừng lại, "Đại gia, chính là chúng ta đến đây..."

"Bí mật, các ngươi muốn biết bí mật của thôn có phải hay không?" Lão đại gia dừng lại bước chân hung hăng nhìn thẳng Tần Tiêu, "Chính là các ngươi thể lấy mạng để trao đổi không?!"

"Cái...."

Cả người ngây dại, Tần Tiêu chưa kịp tiêu hoá câu nói này liền bị lão đại gia dùng sức đẩy vào gian phòng ở hắn vừa mới rời khỏi.

"Đại gia, ngươi nghe ta nói, chúng ta thật sự sẽ không làm cái gì..." Tần Tiêu bị đẩy vào trong phòng lại cố đánh vào cửa muốn cùng người bên ngoài giải thích, lại cả kinh vì lão đại gia đã đem cửa phòng khoá lại.

"Ngày mai trời sáng ta gọi người đưa các ngươi ra thôn, nhớ kỹ, không cần tái tiến vào. Ta là vì tốt cho các ngươi."

Lão đại gia đứng ở ngoài phòng than thở nói xong câu này liền xoay người rời đi, mặc kệ Tần Tiêu la lên thế nào cũng không quay về

"Tần Tiêu, thế nào? Nửa đêm ngươi la cái gì?"

Giang Nham bị tiếng kêu của Tần Tiêu đánh thức liền từ trên giường ngồi dậy, từ từ mở ra hai con mắt buồn ngủ, kỳ quái hỏi.

"Chúng ta bị nhốt ở trong phòng." Tần Tiêu ngồi xuống ghế, nói.

"Cái gì?" Nghe nói, Giang Nham hai mắt liền mở trừng, lập tức bò xuống giường đi tới cửa phòng dùng sức kéo, nhưng làm như thế nào cửa phòng cũng không thể mở ra được, "Thế nào lại như vậy? Bọn hắn muốn làm gì chúng ta?"

Tần Tiêu có chút đau đầu, dùng tay nhu nhu huyệt thái dương: "Bọn hắn cái gì cũng không làm, chính là sáng mai sẽ đem chúng ta đuổi khỏi thôn."

Nghe được hắn nói như thế, tựa hồ cảm giác được điều gì đó, Giang Nham liền đến gần Tần Tiêu hỏi: "Vừa mới có phải hay không đã xảy ra chuyện gì?"

"Ân." Tần Tiêu thanh âm vô lực trả lời.

"Rốt cuộc thế nào?" Thấy Tần Tiểu chỉ phát ra một tiếng, Giang Nham liền truy hỏi tiếp.

Tần Tiêu than thở một tiếng mới nói: "Ta vừa mới tỉnh lại thì nghe được ngoài phòng có thanh âm, liền thấy kỳ quái muốn đi xem, chính là bị lão đại gia ngăn lại. Khi hắn biết ta vì cái gì muốn đi ra ngoài thì sắc mặt liền biến đổi, không cho ta phân giải liền đem ta đuổi về phòng, khoá cửa lại."

"Thanh âm?"

"... Chính là, trên đường chúng ta tiến thôn, nghe được đoạn thanh nhạc. Giống như thanh âm người cổ đại dùng đón dâu."

Lời hắn nói khiến trong lòng Giang Nham phát sinh ra ý tưởng, không lâu sau, hắn có được một kết luận, liền ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu nói: "Có thể nào, nhạc thanh này chính là bí mật tiềm ẩn của thôn?"

"Ta nghĩ là phải" trong nội tâm cảm thấy loạn, nhưng do thói quen công việc Tần Tiêu vẫn phán đoán tiếp, "Tòng đại gia phản ứng kịch liệt như vậy, ta không cẩn thận đã tiếp cận bí mật bọn hắn không nghĩ cho chúng ta biết. Vì vậy, ngày mai chúng ta sẽ bị đuổi ra ngoài.

"Thật ngốc!" Giang Nham đột nhiên mắng hắn một câu, rồi mới thần bí nói, "Dù sao chúng ta cũng đã biết đường đi, chờ người đưa chúng ta rời khỏi đi rồi, lén trở về không phải được sao?"

"Như vậy có vẻ không tốt?" Tần Tiêu ý thức phản đối.

"Vậy ngươi nghĩ muốn bỏ lỡ giữa chừng sao?" Giang Nham nhìn hắn, "Sự kiện bí mật này chắc chắn sẽ nhượng người khác phấn chấn, nhất định hội hấp dẫn thị tuyến (mắt) của người đọc. Ngươi cũng muốn được thưởng nhiều một chút, ân?"

Lời của hắn nói khiến tâm của Tần Tiêu động, hắn cười cười vỗ vai Giang Nham, câu trả lời không nói ra cũng biết.

Chính là, khi Tần Tiêu quyết định như thế, nội tâm liền có cảm giác bất an mãnh liệt.

Sự việc này, khiến đáy lòng hắn cảm thấy rét lạnh, bất an... Đáng tiếc, hắn rất nhanh liền đem cảm giác này ném đi, chỉ còn lại mong muốn giải được bí mật của thôn.

Người gởi:  Đừng Cản Em [ 01.02.2011, 13:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ] Quỷ Thê (tự edit)

Trích dẫn:
"Cấp ta trở về ngủ!" Lão đại gia đột nhiên lớn tiếng rống lên, chính là thanh âm rất nhanh bị rừng rậm hắc ám nuốt chửng.

=> Cấp là j vậy s Ô^Ô

Trích dẫn:
"Vậy ngươi nghĩ muốn bỏ lở giữa chừng sao?" Giang Nham nhìn hắn, "Sự kiến bí mật này chắc chắn sẽ nhượng người khác phấn chấn, nhất định hội hấp dẫn thị tuyến (mắt) của người đọc. Ngươi cũng muốn được thưởng nhiều một chút, ân?"


=> Khúc hội thị tuyến vẫn còn kì kì...

--- ------ -----

S dạo này edit khá hơn rồi đấy ~
yêu S

Trang 3/26 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/