Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần

 
Có bài mới 17.10.2012, 11:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 11
Cô càng nói càng trở nên ung dung, còn Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện thì mặt mày xám ngoét, nhìn chằm chằm vào con số trên chiếc máy tính, hồi lâu chẳng có phản ứng gì.

“Anh ấy…” Một lúc sau, Vương Thiếu Hoàn mới miễn cưỡng rặn ra được hai tiếng, nhưng không làm sao nói tiếp được.

Cô vốn cho rằng một trăm nghìn là khoản tiền không nhỏ với một gã thợ chụp hình. Mà theo cô được biết, những người đồng tính thay đổi bạn tình thường rất tùy tiện. Cô nghĩ cô chịu bỏ ra chừng ấy tiền, Giả Thược nhất định sẽ từ bỏ, cho nên mới bình tĩnh đến đây tìm đối phương để nói chuyện. Không ngờ lời của Giả Thược lại khiến cô không cách nào phản bác, nhưng nếu đưa tám triệu cho một người như vậy, người nhà cô mà biết chuyện này, cô quả thực khó có thể giải thích ổn thỏa.

Giả Thược gắp một chiếc bánh bao, hờ hững nói: “Thôi, nói thì cũng nói xong rồi, không trả được thì xin đi cho!”

Vương Thiếu Hoàn hít sâu một hơi, vẫn không chịu bỏ cuộc: “Tôi đã điều tra về Chân Lãng, ở bệnh viện, anh ấy chưa từng kết bạn với người con trai nào khác. Nói cách khác, chỉ cần anh biến mất thì anh ấy sẽ trở lại bình thường. Với thân phận và địa vị của tôi, muốn khiến anh biến mất khỏi thành phố to lớn này không phải là chuyện gì khó khăn.”

Chẳng lẽ từ phim tình yêu gian nan, đau khổ chuyển thành phim ân oán tình thù xã hội đen hay sao?

Giả Thược chẳng buồn để ý tới cô ta, cắn mạnh một miếng bánh.

“Roạt…” Nước xốt nóng bỏng trong chiếc bánh bao phụt ra ngoài, bắn trúng vùng ngực của Vương Thiếu Hoàn.

Hôm nay, Vương Thiếu Hoàn mặc bộ váy áo bó sát người, làm tôn lên vòng eo thon thả, cặp đùi thon dài và chiếc cổ trắng muốt, không chỗ nào là không đẹp.

Đặc biệt là vùng ngực của cô nàng, rõ ràng là đã được bao bọc rất kín, không một khe hở, vậy mà khi nhìn người ta vẫn không kìm được phải suy nghĩ vu vơ.

Mà nước xốt bắn trúng ngay ngực cô nàng, cực kỳ chuẩn xác, để lại trên chiếc áo màu đen đắt tiền một dấu vết hết sức quái dị.

“A!” Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn không còn lòng dạ nào mà rụt rè hay e lệ nữa, lập tức nhảy dựng lên, kéo căng chiếc áo, giũ liên tục, muốn những giọt nước xốt nóng bỏng, nhớp nháp không dính vào da.

Giả Thược cũng không ngờ hành động vô tâm của mình lại gây ra hậu quả như vậy. Với vẻ mặt đầy sự cảm động, cô đưa tay ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút, rồi lại rụt tay về, khoanh tay trước ngực nhìn Vương Thiếu Hoàn.

“Bộp…”

“Bộp…”

Trong khi Vương Thiếu Hoàn thực hiện những động tác mạnh, hai thứ gì đó đột nhiên rơi xuống bên chân cô nàng, lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược.

Nó tròn tròn, lại rất mềm mại, như hai quả bóng nước, nảy lên trên mặt đất hai lần, sau đó rung rung hồi lâu.

Giả Thược đưa ngón tay ra chọc thử, cảm giác không tệ, bên trên vẫn còn lưu lại hơi ấm trên cơ thể người nào đó. Cô ngẩng lên, người nào đó kia đã đưa hai tay lên ôm ngực, khuôn mặt cứng đờ, quên cả việc bị bỏng, quên cả việc kêu gào, quên cả việc nhảy nhót, ngẩn ngơ nhìn hai vật tròn tròn trên mặt đất.

Khóe miệng Giả Thược đột nhiên ngoác ra, nở nụ cười thật lớn, ánh mắt chẳng hề kiêng dè nhìn thẳng vào ngực đối phương, như muốn nhìn xuyên qua lớp áo màu đen đó: “Thì ra chúng ta cùng cảnh ngộ.”

Sắc mặt Vương Thiếu Hoàn từ xanh chuyển thành đỏ, từ đỏ biến thành tím, từ tím biến thành trắng bệch, nhìn chằm chằm Giả Thược bằng ánh mắt căm phẫn, cuối cùng đành xoay người một cách cứng nhắc, bước đi thẳng về phía cửa.

“Đợi một chút!” Giả Thược thè lưỡi liếm môi, hờ hững móc điện thoại ra. “Vừa nãy cô nói gì? Tôi và Chân Lãng ở cùng nhau tối đa chỉ được ba năm hả?”

Không đợi Vương Thiếu Hoàn trả lời, cô đã gọi cho anh chàng nào đó, đồng thời mở loa ngoài: “Bác sĩ thú y, chúng ta quen nhau được bao nhiêu năm rồi?”

Người ở đầu bên kia trầm ngâm một lát, cuối cùng một giọng nói trong trẻo vang lên: “Hai mươi hai năm.”

“Rất tốt!” Giả Thược cười tươi, gập máy, nháy nhày mắt với Vương Thiếu Hoàn. “Này, có cần mượn phòng thay đồ để đặt lại hai quả bóng kia vào chỗ cũ không?”

Vương Thiếu Hoàn mặt mày nhăn nhó, ánh mắt bừng bừng lửa giận, không nói năng gì, cất những bước nặng nề rời đi, chỉ mong có thể nhanh chóng ra ngoài, bước lên chiếc xe hơi cao cấp của nhà mình. Cô đã dặn tài xế chỉ được rời đi nửa tiếng đồng hồ, lúc này chắc anh ta đã quay lại rồi.

Đúng lúc tay cô chạm vào tay nắm cửa, phía sau chợt có một giọng nữ ngọt ngào vang lên. “Vừa rồi tôi nhìn thấy có người dừng xe trước của tiệm của chúng tôi rồi rời đi, chỗ này thuộc khu vực cấm đỗ xe, mà tôi lại không biết đó là xe của nhà ai, cho nên đã gọi xe kéo đến kéo nó đi rồi.”

Ngoài cửa, tài xế của nhà họ Vương đang vò đầu gãi tai nhìn quanh, tìm kiếm chiếc xe màu bạc có logo hình đôi cánh chim.

***

“Này!” Phương Thanh Quỳ lấm la lấm lét đi đến chỗ chiếc bàn, trong đôi mắt xinh đẹp lấp lánh những tia sáng rực rỡ.

Giả Thược đưa tay xoa xoa cái bụng đã no căng, nhìn thấy vẻ mặt của cô bạn tốt. Trong ký ức của cô, dường như chỉ cần nhìn thấy tiền, Phương Thanh Quỳ sẽ có ánh mắt như vậy. Cô tiện tay vứt chiếc hộp đựng bánh bao vào thùng rác, làm bộ bực bội hỏi: “Cái gì?”

“Chân Lãng thật sự có nhiều tiền như vậy sao?” Cặp mắt Phương Thanh Quỳ lúc này gần như đã biến thành hình $_$, một tay đưa lên chống cằm, giọng nói đầy vẻ khát khao.

“Đại khái là vậy.” Giả Thược bĩu môi đáp. “Vừa nãy chỉ là còn số tối thiểu thôi.”

Quen biết nhau bao nhiêu năm như vậy, tuy cô chưa bao giờ hỏi, nhưng tốt xấu gì cô và Chân Lãng cũng hiểu rất rõ về nhau, cho nên chỉ cần suy nghĩ một chút là biết được đại khái tình hình.

“Vậy còn chẳng phải là vương lão ngũ nạm kim cương[1] hay sao?” Phương Thanh Quỳ không kìm được tấm tắc nói, khuôn mặt đầy vẻ ước ao: “Một người con trai tốt như thế nếu lấy được thì tốt biết bao.”

[1] Theo cách nói của dân gian Trung Quốc, vương lão ngũ là để chỉ những người đàn ông độc thân chưa có gia đình. Vương lão ngũ nạm kim cương nói một cách đơn giản nhất là có thêm yếu tố có nhiều tiền, cũng có một số cách nói khác, có nhiều yêu cầu khắt khe hơn.

“Vậy cậu theo đuổi hắn đi!” Giả Thược thản nhiên chỉ tay về phía cửa lớn của bệnh viện ở ngay đối diện với tiệm chụp hình. “Nếu chấp nhận ngã gãy hai cái xương sườn, có lẽ cậu sẽ tới được nơi làm việc của hắn ta đấy.” Cặp mắt long lanh của Phương Thanh Quỳ đảo qua đảo lại, tràn ngập vẻ quyến rũ: “Cậu chưa nghe nói những người tính cách giống nhau thì không nên đến với nhau sao?”

“Vậy à?” Giả Thược nghiêng đầu ngẫm nghĩ. “Để xem nào, đúng là giống nhau thật, trong đầu đều là những suy nghĩ xấu xa, lại đều thuộc loại giết người không thấy máu.”

“Người đàn ông lý tưởng của tớ phải là loại có thể để tớ hô đi gọi lại, chứ không phải cái loại vừa nhìn đã biết trong đầu tớ đang nghĩ gì.” Phương Thanh Quỳ trề đôi môi gợi cảm nói. “Nhưng còn cậu, chúng ta hợp cạ như thế, cậu và Chân Lãng không có lý do gì mà không hợp nhau cả, đúng không nào? Hơn nữa, phù sa không nên để chảy ra ruộng ngoài. Sau này, cậu đào khoét được nhiều tiền rồi, tớ có thể đếm tiền giúp cậu.”

“Tiền cậu đếm còn ít sao?” Giả Thược bực mình trừng mắt nhìn cô nàng hám tiền. “Một lần bao xe bao người đi chụp ảnh ngoài trời hạng sang nhất cậu hét giá một trăm ngàn, mà đơn đặt hàng dài đến tận ba tháng sau, cậu còn làm bộ nghèo khó cái gì nữa!”

“Vậy sao?” Phương Thanh Quỳ đưa tay vén mái tóc uốn, không thừa nhận mà cũng chẳng phản bác: “Niềm vui lớn nhất trong đời là hàng ngày đếm mãi mà không hết tiền, huống chi trong chỗ tiền tớ đếm còn có phần của cậu. Thực ra đếm tiền cũng là một việc rất mệt đấy.”

Giả Thược “hừ” một tiếng vẻ xem thường: “Người chụp ảnh là tớ, người phải ra ngoài là tớ, người dạy bọn họ tạo dáng cũng là tớ, tất cả đều là tớ, cậu còn mệt cái gì đây?”

“A..” Phương Thanh Quỳ đột nhiên nhớ ra điều gì đó, uốn éo cái eo thon đi tới phía trước chiếc bàn, rút ra một tờ giấy hẹn. “Có người đặt hàng yêu cầu cậu nửa tháng nữa đi chụp hình cảnh sông ở thành phố F, mất khoảng bảy ngày, nói trước với cậu rồi đấy nhé!”

“Mẹ kiếp!” Giả Thược nói vẻ bất mãn. “Tớ đã nói là nửa tháng nữa phải về nhà thăm ông già tớ rồi mà.”

“Về muộn vài ngày đi!” Phương Thanh Quỳ nở một nụ cười quyến rũ. “Đây là đơn đặt hàng cao cấp nhất, nói rõ là yêu cầu cậu đi, để chen ngang còn bằng lòng trả thêm hai mươi nghìn đồng, do đó…”

“Do đó cậu bán đứng tớ đúng không?” Giả Thược đã hiểu quá rõ tính cách của cô bạn, đành đứng dậy vươn vai nói: “Được rồi, vậy xong vụ này phải cho tớ nghỉ dài đấy, tớ muốn nghỉ một tháng.”

Phương Thanh Quỳ lập tức tươi cười rạng rỡ như hoa hướng dương: “Biết rồi, biết rồi, mau đi đi!”

***

Giả Thược cũng không biết mình quen cô bạn này rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh. Sau khi bước vào cổng trường đại học, với tính cẩu thả, qua loa của mình, cô ngoài chụp ảnh thì chỉ biết có Taekwondo, những phương diện khác hoàn toàn mù mịt, so với một đứa trẻ cũng chẳng hơn là mấy. Cô vĩnh viễn không biết trong người mình có bao nhiêu tiền, cũng lười chẳng muốn đi kiểm tra xem trong sổ tiết kiệm còn lại bao nhiêu, mà cô bạn tốt này thì lại có một sở thích sưu tầm rất đặc biệt. Người ta sưu tầm đồ cổ, hay tem, chỉ có Phương Thanh Quỳ là thực tế nhất, chuyên sưu tầm.. tiền.

Phương Thanh Quỳ keo kiệt, nhưng tuyệt đối không keo kiệt với chính mình, bất kể là ăn mặc hay trang điểm, cô đều cực kỳ chú trọng. Có keo kiệt thì là khi mua đồ, nhất định phải mặc cả đến kỳ cùng, còn khi bán đồ, nhất quyết sẽ nâng cao giá, dây dưa, gây rối, van xin, không thủ đoạn nào là không dùng, cho dù phải lãng phí một giờ đồng hồ chỉ vì một món đồ có giá vài đồng cô cũng chịu, bởi vì đây chính là sở thích của cô.

Sự nhạy bén của cô trong việc trang điểm lại càng không đơn giản, quỷ dọa xoa vào tay cô cũng có thể biến thành tiên nữ, lại thêm tài chụp ảnh của Giả Thược, việc Hướng Dương Vàng có thể trở thành tiệm chụp hình hàng đầu thành phố chỉ trong vòng hai năm cũng không phải là điều gì khó hiểu.

Phương Thanh Quỳ làm quản lý, Giả Thược lo mảng kỹ thuật, hai người phối hợp vô cùng ăn ý. Cô nàng qua loa, cẩu thả nào đó thậm chí còn vứt sổ tiết kiệm của mình cho Phương Thanh Quỳ, thu nhập hàng tháng chỉ cần nghe một con số là được, chẳng buồn đưa mắt nhìn, dù sao thì thiếu thứ gì, Phương cô nương cũng sẽ mang đến cho cô thứ đó ngay.

Bình thường công việc chụp hình ở tiệm cũng không mệt lắm, thỉnh thoảng tranh thủ lúc người ta thay đồ và trang điểm mà nghỉ ngơi, ăn chút gì đó, một ngày từ sáng đến chiều cùng lắm cũng chỉ phải làm việc với hai, ba người.

Cô nàng nào đó sau khi làm xong công việc liền ngồi vắt vẻo trên ghế, dáng vẻ uể oải: “Đói bụng quá đi, có bánh chẻo hấp ở cửa tiệm phía đối diện không?”

“Tự đi mua đi!” Phương Thanh Quỳ đang bận rộn với chiếc máy tính, chẳng buồn ngẩng lên.

“Đói, không muốn đi!” Ánh mắt Giả Thược lờ đờ, cơ thể thì mềm nhũn như sợi bún thiu. “Cho cái gì ăn được đến đây đi, không tớ đói chết mất!”

Ngước mắt nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo tường, Phương Thanh Quỳ khẽ “hừ” một tiếng: “Ở đây không còn việc của cậu nữa, cậu có thể về nhà rồi đấy.”

“Tớ không muốn về nhà.” Nói tới đây, giọng Giả Thược nghe càng phờ phạc. “Rõ ràng là mẹ của tớ, tại sao lại giống như là mẹ của hắn ta thế chứ?”

Lúc này, cô có thể ở lại đây thêm chút nào thì hay chút đó, bởi nhà là nhà của Chân Lãng, cô không muốn phải quay về nhìn cái bản mặt đáng ghét kia sớm như vậy.

“Vậy thì cứ đói tiếp đi.” Phương Thanh Quỳ không hề tỏ ra thông cảm chút nào, tiếp tục công việc, chẳng buồn nhìn cô nàng trở nên hết sức yếu ớt kia thêm nữa.

Tiếng chuông cửa trong trẻo đột nhiên vang lên, Phương Thanh Quỳ thậm chí còn chưa ngẩng đầu lên, đã lập tức cất giọng ngọt ngào: “Chào mừng đến…”

Những lời sau đó vẫn chưa kịp nói ra, cô đã nhìn rõ khuôn mặt của người vừa tới, lập tức nuốt ngược những lời định nói vào bụng, thiếu chút nữa thì bị sặc.

Tỉ mỉ nhìn kỹ một hồi, xác nhận trí nhớ tuyệt vời của mình không có vấn đề gì, không hề nhận nhầm người ngoài cửa, Phương Thanh Quỳ liền chớp chớp mắt, nói giọng thăm dò: “Chân…Chân Lãng ?”

Người ngoài cửa còn chưa lên tiếng, người đang ngồi vắt vẻo trên ghế đã giành nói trước, thấp giọng lầm bầm: “Đã nói với cậu rồi, không có chuyện gì thì đừng nhắc đến gã đó trước mặt tớ. Tờ từng thề rằng nếu giữa tớ và hắn có gì mờ ám, ngực tớ sẽ lép cả đời. Hơn nữa, hạnh phúc về mặt sinh lý khi lấy chồng cực kỳ quan trọng, không biết tớ đã mặc niệm cho cô vợ tương lai của hắn bao nhiêu lần rồi.”

Cậu đã hai lăm tuổi rồi, cậu cho rằng ngực cậu có thể to lên được nữa sao? Còn về kích thước của Chân Lãng, Giả Thược đã nhìn thấy lúc nào nhỉ? Thật đáng để suy ngẫm quá!

Phương Thanh Quỳ cười thầm trong bụng, nhìn qua phía Chân Lãng cười giả lả nói: “Hì hì, tôi rót cho anh cốc nước nhé!”

Vẻ mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh bình tĩnh lắc đầu: “Cảm ơn, không cần.”

Cô nàng nào đó đang nằm gục trên bàn như sắp chết kia ngẩng phắt đầu dậy theo phản xạ, cặp mắt thì vẫn mơ màng: “Sao tôi lại nghe thấy giọng nói của gã đó ở đây thế nhỉ? Nhất định là tôi đã đói quá rồi.”

Phương Thanh Quỳ không gượng cười áy náy nói với Chân Lãng: “Cô ấy đói rồi, phản ứng hơi trì trệ.”

Vẫn giữ nguyên khuôn mặt hờ hững, ánh mắt Chân Lãng thoáng liếc qua chỗ cô nàng kia: “Tôi biết rồi.”

“Vụt!” Cô nàng vừa rồi còn phờ phạc, uể oải đột nhiên nhảy bật dậy, hệt như một chiếc ắc quy đã được sạc đầy, hằn học nhìn Chân Lãng bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh đến đây làm gì?”

“Đưa cô về nhà.” Chân Lãng cười tươi, phong cách chín chắn thường thấy sau nháy mắt đã hoàn toàn biến mất. Nhưng trong mắt Giả Thược, nụ cười tươi ấy lại rất quái dị.

“Không!” Giả Thược hất hàm trả lời bằng giọng hết sức kiên quyết và dứt khoát, lông mày hơi cau lại. “Cô Giả bảo vậy đấy.” Chỉ năm chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cho cô nàng đó vừa rồi còn bừng bừng khí thế lập tức giống như quả bóng xì hơi.

“Tôi còn có chuyện…” Giả Thược nghĩ mãi mới rặn ra được một câu, không hề có vẻ tự tin chút nào.

Chân Lãng cười thản nhiên nói: “Vậy tôi đợi cô.”

“Anh…” Bất kể cô có nghiến răng nghiến lợi thế nào, làm bộ mặt dữ dằn ra sao, đáp lại cô vẫn là nụ cười tươi của Chân Lãng.

Chân Lãng ung dung đi tới, ngồi xuống chỗ mà cô vừa ngồi, những ngón tay dài mảnh khảnh vớ lấy một cuốn sách, khẽ gật đầu với cô vẻ rộng lượng: “Còn có chuyện gì cần làm thì mau đi làm đi!”

“Tôi… phải…” Giả Thược vắt óc suy nghĩ mong tìm được một lý do hợp lý, rồi đột nhiên thân hình cô nàng cứng đơ. “A, tôi đã hẹn người ta đi xem mặt.”

Nếu vừa rồi cô chỉ là đang kiếm cớ, vậy thì lần này cô đã nhớ ra một chuyện cần làm nhưng lại quên béng mất.

Đưa tay chỉnh lại mái tóc một chút, rồi vuốt chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ cho phẳng lại, Giả Thược co chân chạy thẳng ra ngoài.

“Đợi một chút!” Vừa mới chạy ra đến cửa, cô đã bị một giọng nói ỏn ẻn gọi lại. Giả Thược ngoảnh đầu nhìn về phía Phương Thanh Quỳ vẻ khó hiểu, đưa tay lên lau khóe miệng. Không thấy có dầu mỡ, không thấy có mẩu thức ăn vụn nào, cũng không có nước miếng, vậy cô nàng này gọi mình lại làm gì nhỉ?

Một ngón tay thon thả chỉ về phía bộ quần áo nhàu nhĩ của cô: “Cậu định mặc bộ đồ này đi xem mặt à?”

Không đợi cô trả lời, mũi giày cao gót của Phương Thanh Quỳ đã đá nhẹ vào đôi giày thể thao rất vừa chân của cô: “Cậu định mang đôi giày này đi xem mặt à?”

Ánh mắt bất mãn dừng lại trên chiếc quần jean của cô: “Cậu nhìn xem, đen thui thế này, tốt xấu gì cũng phải kiếm cái sạch sẽ một chút chứ.”

“Có cần thiết không?” Giả Thược có chút buồn bực nói. “Không phải chỉ là đi xem mặt thôi sao? Không thành công thì thôi chứ gì.”

Cơ thể Phương Thanh Quỳ mang theo mùi hương quyến rũ ghé đến sát bên tai cô: “Nếu không thành công, cậu sẽ bị Chân Lãng cười cho, đúng không nào? Do đó phải ăn mặc cho đẹp, câu lấy một gã lắm tiền, đẹp trai về, cho hắn tức chết luôn!”

Có câu được gã lắm tiền đẹp trai hay không không quan trọng, quan trọng là Chân Lãng đã biết chuyện này rồi…

Cô liếc nhìn cái gã đang ngồi thản nhiên ở góc phòng, gật đầu một cách anh dũng: “Được, cậu trang điểm cho tớ đi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Ngọc AI, ThuyDjnh, little_girl91, ngoung1412
     

Có bài mới 11.04.2013, 07:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 11
Chương 4

Anh ta là một ngôi sao – sao Chổi, anh ta là một vị thần – thần Xui, chỉ cần là nơi anh ta đi qua, cho dù là super star cũng sẽ biến thành Lady Gaga.”

[Trích lời Giả Thược]

Trong tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng vốn nổi tiếng về thái độ phục vụ khách hàng, thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu rên thảm thiết.

“Ối, đau quá, đừng kéo tóc tớ…”

“Úi chao, đừng kéo da mặt tớ…”

“Này, cậu bôi cái gì lên lông mày tớ vậy…”

Chân Lãng vẫn cúi đầu đọc sách, hoàn toàn không bị quấy nhiễu bởi thứ âm thanh đáng sợ ấy. Lúc này, người trong phòng đang nắm chặt chiếc bàn, vẻ mặt như thể đang hy sinh vì nghĩa lớn, lại như đang thoi thóp, chỉ còn chút hơi tàn: “Cậu đừng chải lông mi của tớ thành lông mi chân ruồi, cậu đừng làm mặt tớ thành mặt người chết, cậu đừng biến tớ thành yêu quái mắt đen…”

Sau những tiếng kêu gào rầm rĩ, nét mặt vốn đoan trang, thanh lịch của Phương Thanh Quỳ rốt cuộc đã trử nên dữ dằn. Cô càng nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Giả Thược: “Kỹ thuật của tớ kém như vậy hay sao hả? Cậu còn kêu lên tiếng nữa tớ sẽ biến cậu thành geisha Nhật Bản đấy!”

Giả Thược không dám kêu gào nữa, chỉ không ngừng rên rỉ thể hiện sự bất mãn, để mặc cho bông phấn thoa qua thoa lại trên mặt, toàn thân đều không thoải mái, nhưng lại không dám động đậy chút nào.

Cô là một thùng thuốc súng, Phương Thanh Quỳ thì nổi tiếng là người hiền lành, nhưng tất cả nhân viên trong Hướng Dương Vàng đều biết, nhiếp ảnh gia Giả Thược của bọn họ trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ mỗi bà chủ của cửa tiệm này. Nguyên nhân sâu xa thì cho đến nay vẫn chưa có ai làm rõ được.

Phương Thanh Quỳ vừa trang điểm cho Giả Thược vừa ngâm nga một bài hát có giai điệu nhẹ nhàng, còn cô nàng kia thì đang trưng vẻ mặt như thể anh dũng chịu đựng sự tra tấn của quân thù hung ác, thực ra là không dám nhìn mình trong gương.

Khuôn mặt Giả Thược bị những hạt phấn làm cho ngứa ngáy, lớp mascara bôi trên lông mi khiến cô cảm thấy mí mắt hết sức nặng nề. Cô rón rén bước về phía trước một bước, dừng lại hồi lâu rồi mới lại nhẹ nhàng thò bàn chân, còn cái đầu thì cứ ngẩng cao không dám ngọ nguậy.

“Cậu làm cái gì đấy?” Phương Thanh Quỳ đang lục lọi đống quần áo chợt ngoảnh đầu lại, nhìn thấy bộ dạng như kẻ trộm đồ của Giả Thược, cô liền trợn trừng mắt, bực bội quát lên.

Mặt vẫn hếch cao, Giả Thược trả lời rất khẽ: “Tôi sợ phấn bị rơi.”

Một chiếc váy được ném thẳng vào mặt cô: “Cậu nghĩ đó là bột mì à? Mau lên, thay chiếc váy này vào cho tớ!”

Cầm chiếc váy mỏng dính đó trong tay, Giả Thược hậm hực đi vào phòng thay đồ. Trên mặt Phương Thanh Quỳ thoáng nở một nụ cười quái dị, cầm lấy chiếc máy ảnh mà Giả Thược vừa tiện tay vứt một bên lên.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau trong phòng thay đồ đã vang lên một tiếng kêu tức tối. Rồi cửa phòng thay đô được mở ra, Giả Thược hai tay ôm ngực, hỏi: “Cái này phải mặc thế nào đây?”

Phương Thanh Quỳ thản nhiên trả lời: “Cởi hết ra rồi mặc nó vào?”

“Vậy à?!” Giả Thược ngây ngô nói.

Phương Thanh Quỳ thấy vậy liền xắn tay áo: “Để tớ giúp cậu!”

Không nghi ngờ gì cô bạn tốt, Giả Thược giống hệt như một con rối để mặc cho Phương Thanh Quỳ điều khiển, hoàn toàn không phát hiện chiếc máy ảnh được đặt trên bàn đang hoạt động không ngừng.

“Thế này liệu có ổn không?” Giả Thược đưa tay sờ cặp đùi mát rượi, nhìn về phía sau thấy vạt dưới của chiếc váy chỉ vừa đủ che kín cặp mông, đưa tay lên sờ thử thấy bờ vai mình hoàn toàn trống trải, phía sau lưng lại càng chẳng có gì. “Phía sau hở nhiều như vậy, nhỡ cái váy trượt xuống thì phải làm thế nào?”

“Cậu không đánh nhau thì nó sẽ không trượt xuống đâu.” Phương Thanh Quỳ vừa bực bội trả lời vừa chỉnh lại mái tóc giả bồng bềnh của Giả Thược một chút, rồi xách một đôi giày cao gót đế mảnh tới: “Đi vào!”

“Phải đi cái này á?” Đôi hàng mi dài hấp háy khiến cặp mắt to trong của Giả Thược trông càng long lanh hơn. Cô đưa tay đón lấy đôi giày cao gót, ấm ức nói: “Tớ chưa đi bao giờ?”

“Đi một lúc là sẽ quen ngay thôi.” Thái độ kiên quyết của Phương Thanh Quỳ khiến Giả Thược không dám nói nhiều, đành hậm hực xỏ giày rồi bước đi xiêu vẹo.

Cặp đùi thon thả, mịn màng như ngọc trai, đôi giày cao gót đế mảnh làm tôn lên những đường cong của cặp chân hoàn mỹ, chiếc váy bó sát người chỉ vừa đủ che đi bộ phận quan trọng, lại bao chặt lấy cặp mông cao vút, làm nổi bật vòng eo nhỏ xinh không đủ một vòng ôm, quả thực là vô cùng quyến rũ. Nhìn lên trên, những lọn tóc dài bồng bềnh buông trước ngực, che đi một vùng đồi núi phập phồng, phía trên nữa là cặp mắt mơ màng như thấp thoáng nét bất an cùng đôi bờ môi hồng hé mở, cho thấy sự căng thẳng của Giả Thược lúc này.

“Bingo!” Phương Thanh Quỳ hoan hô một tiếng. “Tớ đã nói là cậu rất xinh mà, cuối cùng tớ được nhìn thấy bộ dạng của cậu sau khi trang điểm, tuyệt quá đi…”

Cô nàng xinh đẹp ngẩng đầu, ưỡn ngực bước ra khỏi phòng, chậm rãi đi trên tấm thảm trải sàn dày và mềm mại, đôi chân run rẩy thoắt ẩn thoắt hiện sau hàng lan can, bàn tay nhẹ nhàng lướt dọc theo thanh vịn màu trắng, vừa tao nhã vừa đoan trang, khiến người ta nhìn mà mê mẩn. Nhưng anh chàng nào đó vẫn cúi đầu, lẳng lặng đọc sách, dường như chẳng nhìn thấy gì.

Cô nàng xinh đẹp hít sâu một hơi, rồi bước từng bước xuống cầu thang một cách hiên ngang, lẫm liệt, đi về phía anh chàng đẹp trai đang ngồi dưới ánh đèn vàng nhạt kia. Sau đó…

“Ối chao…”

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, cô nàng xinh đẹp loạng choạng lao đi mấy bước, rồi ngã cắm đầu xuống cầu thang. May mà cô nàng còn có mấy phần bản lĩnh, chống ngay hai tay xuống đất, dễ dàng lộn một vòng trên không trung, tránh khỏi cảnh tiếp đất bằng mặt, rồi nhẹ nhàng hạ cánh.

Nhưng thật không may, dường như cô đã quên mất dưới chân mình không còn là đôi giày thể thao thường ngày nữa, mà là một đôi giày cao gót. Thế rồi bi kịch đã xảy ra, vừa tiếp đất, cô lại lao về phía trước thêm hai bước, hai tay vội vã đưa ra, nhưng rốt cuộc vẫn ngã bổ nhào xuống ngay bên dưới…chiếc quần tây của Chân Lãng.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, đến mức Phương Thanh Quỳ còn chưa kịp kêu lên thành tiếng, cánh tay của Chân Lãng còn chưa kịp đưa ra, cô nàng xinh đẹp đã ngã một cách anh dũng rồi.

Mà cũng vì mọi việc xảy ra quá nhanh nên không có ai phát hiện, bắt đầu từ khoảnh khắc Giả Thược xuất hiện ở cầu thang, cuốn sách trong tay anh chàng nào đó chưa được lật trang nào, người thì cứng đờ chứ tuyệt đối không ung dung như vẻ bề ngoài.

Ngay sát bên tay mình là chiếc quần của Chân Lãng, Giả Thược loáng thoáng cảm nhận được chất vải mềm mại cọ lên mu bàn tay. Cô đưa tay ôm ngực, đau đớn nằm bò trên mặt đất, chỉ có cái đầu là vẫn ngẩng cao: “Chết tiệt, lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên ngã đau như vậy!”

Chân Lãng lim dim mắt, giấu đi tất cả những nỗi hoảng hốt và sợ hãi, khi mở mắt ra thì đã thấy được vẻ ung dung, cái miệng cứ rộng ra, rộng ra mãi…

Anh cúi đầu nhìn chiếc giày cao gót được đính những viên pha lê nhân tạo sáng lấp lánh, đưa tay nhấc nó lên. Phần đế giày gần như đã đứt rời, chỉ còn dính hờ vào thân giày mà thôi. Sau khi anh lắc nhẹ mấy cái, cuối cùng nó cũng đứt ra hẳn.

“Mười phân!” Anh bật thốt, đưa chiếc giày hỏng đến trước mặt Giả Thược. “Cô đã cao 1m73 rồi, đi đôi giày mười phân này vào là thành 1m83, ăn mặc như vậy mà đi xem mặt, lỡ đối phương không cao bằng cô thì phải làm thế nào?”

Giả Thược cắn chặt môi, trừng mắt nhìn Chân Lãng vẻ hằn học.

Trên sàn có trải thảm, động tác của cô lại nhanh nhẹn nên không hề bị đau. Nhưng vấn đề là cú ngã này đã làm tổn thương đến lòng tự tôn của cô, bởi cô vừa ngã trước mặt Chân Lãng.

“Ái khanh không cần phải đa lễ như vậy, mau mau bình thân!” Chân Lãng vừa cất tiếng trêu đùa vừa đưa tay định đỡ. Giả Thược hậm hực gạt tay anh ra, ngọ nguậy cái mông bò dậy, không kịp chú ý tới ánh mắt đầy vẻ tán thưởng phía sau.

“Cẩn thận phía sau lưng cô đấy nhé!” Một câu nói hở hững vang lên, khiến Giả Thược đang định nghênh ngang đứng dậy không khỏi ngẩn người, sau đó hai tay kẹp chặt nách, ngây người không dám động đậy.

Giả Thược không nhìn nổi nữa, cũng chẳng để ý đến việc có “lộ hàng” hay không, có mất mặt hay không lập tức nhảy bật dậy, hai tay chống nạnh, chỉ thẳng vào mũi Chân Lãng: “Cái đồ sao Chổi này, anh câm miệng lại cho tôi!”

Nụ cười thấp thoáng hiện nơi khóe miệng, Chân Lãng khẽ gật đầu, quả nhiên không nói gì nữa.

Giả Thược túm lấy bộ tóc giả bị lệch, chỉnh lại một chút, đón lấy đôi giày đế cao mà Phương Thanh Quỳ đưa tới, nhanh chóng xỏ vào, sau đó đi thẳng ra cửa.

Mới bước đươc vài bước, một thứ gì đó mềm mại, mượt mà chợt xuất hiện trên vai. Giả Thược cúi đầu xuống nhìn, phát hiện có một chiếc khăn choàng làm bằng tơ thật vừa được khoác qua vai mình, che đi quá nửa cái lưng và bờ vai trần, rốt cuộc cũng khiến cô bớt căng thẳng hơn một chút.

Thầm thở phào một hơi, Giả Thược nghiêng đầu nhìn về phía Chân Lãng ở ngay bên cạnh, muốn nói gì đó, nhưng vừa mới mở miệng lại nuốt lời định nói, nhanh chóng rời đi. Dính dáng đến hắn ta chắc chắn sẽ xui xẻo, đây là tôn chỉ nhất quán của cô từ trước đến giờ.

Bóng dáng như gần như xa phía sau lưng đó mang tới cho cô một áp lực nặng nề. Cô giữ chặt chiếc khăn choàng, tư thế hiên ngang, bất khuất, không ngại hy sinh bước vào quán cà phê trước mặt.

Đang là thời gian bữa tối, trong quán cà phê có rất nhiều mùi hương hòa trộn, khiến cái bụng của Giả Thược kêu lên không ngớt. Cô đưa tay giữ bụng, nở một nụ cười giả lả, nhìn về phía chiếc bàn đã hẹn trước với đối phương.

Một anh chàng đã ngồi bên cạnh bàn, ngón tay gõ xuống mặt bàn liên tục, sắc mặt có vẻ khó chịu, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ.

Đúng lúc anh ta đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi, Giả Thược liền bước tới: “Xin hỏi anh là…”

Là cái gì ấy nhỉ? Anh ta họ gì thế hả trời? Chết tiệt, không ngờ cô lại quên mất điều này.

“Là tôi, là tôi!” Nhìn thấy vẻ đẹp của Giả Thược, trong mắt người đó thoáng qua nét ngạc nhiên và vui mừng tột độ, vội vàng gật đầu nói: “Chắc cô là cô Giả rồi.”

Giả Thược gật đầu khách sáo, nhanh chóng quan sát đối phương từ đầu đến chân một lượt.

Chiều cao, bình thường, không cao to bằng Chân Lãng.

Tướng mạo, bình thường, không đẹp trai bằng Chân Lãng.

Khí chất, bình thường, không thanh cao bằng Chân Lãng.

Cả con người đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn, vứt vào đám đông là khó có thể nhận ra, căn bản không thể so với Chân Lãng.

Chết tiệt, cô so sánh người ta với gã sao Chổi kia làm gì chứ?

Thôi, ai bảo bao nhiêu năm nay trong số những người con trai mà cô từng gặp chỉ có mình hắn là để lại ấn tượng cho cô chứ? Kể ra so sánh cũng là lẽ bình thường. Vả lại, dù có chệnh lệch thế nào, chỉ cần không làm cô xui xẻo như cái gã sao Chổi kia, vậy là được rồi!

Cố kiềm chế bản thân, cười e thẹn, đi tới rồi ngồi xuống. Nhưng cô đột nhiên nhìn thấy một bóng đen cao lớn đang đi tới rồi ngồi xuống chiếc bàn ngay phía trên cô, cách một hàng.

Nụ cười trên mặt cô thiếu chút nữa đã biến thành tiếng hét giận giữ. Hắn ta thích đợi thì đợi, nhưng ở gần thế này làm gì chứ?

Giả Thược khẽ nháy mắt với đối phương, cố gắng vừa không để mất hình tượng lại vừa có thể cảnh báo cái gã đáng ghét đó tránh xa mình một chút. Tiếc rằng Chân Lãng đang cúi đầu xem cuốn thực đơn, chẳng cảm nhận được cơn giận dữ của cô lúc này.

“Cô Giả, chắc cô vẫn chưa ăn tối, cố cần gọi chút gì không?” Anh chàng ngồi phía đối diện tỏ ra hết sức niềm nở, liên tục đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt cô.

Giả Thược nhìn cuốn thực đơn, trong đầu hiện ra vô số loại thức ăn ngon lành, chúng không ngừng lượn lờ trước mặt cô. Mỳ Ý, cơm hấp hải sản, bò bít tết tái, lại thêm một lồng bánh chẻo nhân tôm, chỉ vậy thôi đã là quá tuyệt vời rồi.

“Nhớ đấy! Cậu đi xem mặt chứ không phải đi ăn, không được để người ta biết hình tượng phàm ăn của cậu đáng sợ đến mức nào, cậu chỉ được uống nước, nhớ đấy, chỉ được uống nước thôi!”

Dáng vẻ cau mày chống nạnh dữ dằn của Phương Thanh Quỳ thoáng qua trong đầu, cặp mắt đang phấn chấn của Giả Thược dần cụp xuống, niềm vui sướng cũng chẳng còn sót lại chút nào.

“Tôi…uống nước.” Hai tiếng cuối cùng, cô nói mà đau muốn chết.

“Vậy sao được chứ?!” Anh chàng đó vừa nói vừa cầm cuốn thực đơn. “Cô không cần khách sáo, bữa này để tôi mời.”

Ánh mắt anh chàng xem lướt qua cuốn thực đơn, hết trang này tới trang khác, cho tới tận trang cuối cùng, sau đó lại lật từng trang một.

Ánh mắt Giả Thược lúc này lại một lần nữa chu du đi nơi khác, tên chiếc bàn của cái gã đáng ghét kia, từng làn hơi nóng nghi ngút bốc lên, tỏa ra hương thơm nức mũi, chính là những thứ vừa thoáng qua trong đầu cô.

Mỳ Ý, cơm hấp hải sản, bò bít tết.

Mà nhìn miếng bò bít tết kia, đảm bảo là tái đúng tiêu chuẩn.

Lại còn có hai lồng bánh chẻo nhân tôm nữa.

Trời ạ, một mình hắn mà gọi nhiều thế, có thể ăn hết được sao?

Hắn ta cố ý, rõ ràng là hắn ta cố ý làm như vậy!

Sát khí bốc lên ngùn ngụt từ sau lưng cô, rồi lao thẳng về phía kẻ đó.

Nhưng người nào đó vẫn điềm nhiên cầm con dao nhỏ lên, lướt nhẹ trên miếng bò bít tết, cắt một miếng nhỏ, chậm rãi đưa lên miệng.

Giả Thược nuốt nước miếng cái ực, tỏ vẻ chia buồn với miếng bò bít tết đáng thương, đang nhỏ đi từng chút một kia.

Bên tai cô cuối cùng cũng vang lên giọng nói đầy vẻ “hào phóng” của anh chàng ngồi đối diện: “Cho tôi một đĩa chuối khô, hai cốc nước đá! Tạm thời như vậy thôi.”

Cái gã đang chậm rãi ăn bò bít tết kia khẽ ho một tiếng, đặt dao dĩa xuống bàn, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm.

Sao hắn ta không bị nghẹn chết luôn đi nhỉ?

Giả Thược lườm hắn ta một cái, rồi nhanh chóng thu ánh mắt như chẳng có chuyện gì xảy a, nở nụ cười đoan trang giả dối, nhìn anh chàng trước mặt.

Trong chiếc đĩa nhỏ nhắn, xinh xắn nằm chỏng trơ mấy lát chuối khô. Anh chàng nọ nhanh tay nhanh mắt chụp về phía chiếc đĩa, đợi khi bàn tay anh ta rụt trở về, trong đĩa chỉ còn lại hai, ba lát chuối khô đang nằm ngắc ngoải.

“Cô Giả, không cần phải khách sáo với tôi đâu, bữa nay tôi mời, cô muốn ăn gì, cứ gọi thoải mái!” Vừa nói anh ta vừa đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt Giả Thược.

Khi đang trong cơn đói mà phải đối mặt với những món ăn ngon lành, đầu hàng là lựa chọn thường thấy nhất, đặc biệt là với những người như Giả Thược. Cô không kiềm chế được, cứ đưa ánh mắt về phía chiếc bàn ở góc trên, nhìn chằm chằm vào món bò bít tết trước mặt Chân Lãng.

Ngón tay cô lướt đi trên cuốn thực đơn, dừng lại tại vị trí món bò bít tết.

“Đắt quá đi!” Ngón tay anh chàng ngồi đối diện lập tức chỉ vào cuốn thực đơn, hai hàng lông mày nhíu chặt. “Cô xem này, chỉ có vậy mà lấy những tám đồng, mà được bao nhiêu lát chuối khô chứ? Tám đồng ở bên ngoài có thể mua được nửa cân chuối khô rồi, ăn nửa tháng chưa chắc đã hết.”

Giả Thược ngẩng lên, mở to mắt. Cô phát hiện khuôn mặt của cô nhân viên phục vụ bên cạnh giật giật, nhưng rất ngay sau đó lấy lại được vẻ điềm tĩnh, khẽ nở một nụ cười nghề nghiệp.

Trong đầu cô chỉ còn lại hai chữ mà Phương Thanh Quỳ đã dặn đi dặn lại: thanh lịch.

Đúng vậy, thanh lịch, nhất định phải tỏ ra mình là một người thanh lịch.

Thôi vậy, đành uống cà phê chứ biết làm sao, đợi lát nữa về nhất định phải ăn uống thả cửa mới được.

Cô lật qua hai trang, ngón tay dừng lại ở vị trí cốc cà phê, khẽ gật đầu với cô nhân viên phục vụ…

“Một cốc cà phê những hai mươi lăm đồng.” Anh chàng cầm cốc nước đá, uống một ngụm. “Một bình cà phê những hơn mười tám đồng. Nếu mua cà phê hòa tan, một hộp mới có mười mấy đồng, uống trong nửa tháng cũng chưa chắc đã hết.”

Nụ cười thanh lịch của Giả Thược cứng đờ, ngón tay đang chỉ vào cuốn thực đơn cũng chậm rãi thu về. Cô nhân viên phục vụ cầm chiếc bút, nhìn Giả Thược bằng ánh mắt dò hỏi.

“Thôi vậy.” Giả Thược khẽ lắc đầu, đột nhiên nhìn thấy anh chàng nào đó đang cúi đầu nói chuyện với một cô nhân viên phục vụ khác. Khi phát hiện ánh mắt của cô, hắn ta khẽ nở một nụ cười điềm đạm, nâng cốc cà phê trong tay lên, nhấp một ngụm, rồi ngồi dựa lưng vào ghế vẻ thỏa mãn.

Một ngọn lửa không tên bùng lên trong lòng Giả Thược, nhưng cô vẫn bình tĩnh rời ánh mắt khỏi gã đáng ghét kia, cố gắng tập trung sự chú ý của mình lên anh chàng trước mặt, lặng lẽ mỉm cười duy trì hình tượng một cô gái ngoan hiền.

“Cô nhìn nơi này xem, trang trí bình thường, không khí bình thường, âm nhạc cũng bình thường nốt.” Anh chàng trước mặt thoáng ngó nghiêng, ngón tay chỉ vào từng góc lớn góc nhỏ của quán. “Một nơi tệ thế này mà cũng được gọi là quán cà phê cao cấp nhất thành phố, đến cái khăn trải bàn cũng khiến người ta cảm thấy không vừa mắt chút nào.”

Giả Thược đã chú ý thấy khuôn mặt của cô nhân viên phục vụ đứng cách mình không xa lại một lần nữa cứng đờ, sau đó cô ta chỉ thoáng bĩu môi, cố đứng im không nói gì.

Giả Thược khẽ cười gượng gạo, quả thực không biết nên trả lời như tế nào, chỉ cảm thấy như có lửa đốt sau lưng.

Ánh mắt của cô nhân viên phục vụ khiến một người xưa nay vốn qua loa, tùy tiện như Giả Thược cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng anh chàng trước mặt hiển nhiên là chưa ý thức được điều này, đột nhiên nhìn ngó xung quanh.

“Cô Giả, cô nhìn thấy chưa…” Anh chàng hơi hất hàm, tỏ ý bảo Giả Thược hãy nhìn sang bên cạnh. “Cô trông người đó kìa, quái gở quá đi, quán không ra gì nên đến khách hàng cũng khó coi.”

Lông mày Giả Thược hơi giật giật, một câu “liên quan quái gì đến anh” thiếu chút nữa đã bật ra, ngón tay nắm chặt lấy góc bàn, khẽ gật đầu một cách rất thiếu tự nhiên, đồng thời cố gắng để hai hàng lông mày không nhíu chặt.

“Khụ khụ…” Người nào đó lại một lần nữa đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng, ánh mắt tập trung vào tập tài liệu trước mặt, hoàn toàn không biết rằng hành động vô ý của mình đã lại một lần nữa thu hút sự chú ý của người khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Nhất Sinh, Thu Thuyền, ngoung1412
     
Có bài mới 11.04.2013, 07:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 11
Cô là một người hấp tấp, nóng nảy, chuyện gì cũng rõ ràng, dứt khoát, ghét nhất là loại người nói nhiều và hay chỉ trỏ, mà cái gã ngồi đối diện này hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn ấy, khiến cô chỉ muốn đứng dậy bỏ đi ngay.

“Mà cô xem nhân viên phục vụ của bọn họ này, người thì cao, người thì thấp, chẳng đều nhau gì cả…” Anh chàng đó vẫn không nhận ra cái miệng Giả Thược lúc này đã méo xệch, tiếp tục lớn tiếng chê bai.

“Thật ngại quá, tôi…” Giả Thược lên tiếng ngắt lời cái gã đang lải nhải không ngừng đó, chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Nhưng đúng lúc đó, Chân Lãng lại ngoảnh đầu nhìn qua, trong mắt ẩn chứa vẻ bỡn cợt, nét mặt thì hết sức ung dung. Cái điệu bộ đó khiến Giả Thược bực tức nuốt hết những lời đã ra đến đầu lưỡi trở lại, thiếu chút nữa còn cắn phải lưỡi.

“Chúng ta nói sang chuyện khác đi!” Cho dù cặp mông lúc nàu đã khó chịu như có nhọt, nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng trong lòng thầm suy tính xem có biện pháp nào hay không.

Với khoảng cách giữa bọn họ lúc này, có lẽ Chân Lãng sẽ không nghe được gì đâu nhỉ? Chắc là vậy rồi.

“Cũng được, chúng ta nói chuyện khác.” Anh chàng đó cuối cùng cũng rời ánh mắt soi mói khỏi các nhận viên phục vụ, quay sang nói với Giả Thược. “Không biết thu nhập mỗi tháng của cô Giả là bao nhiêu?”

Thu nhập mỗi tháng là bao nhiêu a?

Giả Thược chớp chớp cặp mắt tròn xoe, cố gắng lùng sục trong trí nhớ của mình, muốn nhớ lại con số mà Phương Thanh Quỳ thông báo cho mình mỗi tháng.

Sau khi nghĩ ngợi hôi lâu, cô mới moi ra được một con số, đang chuẩn bị trả lời thì anh chàng trước mặt đã giành nói trước: “Cô Giả không tiện nói thì thôi, không sao hết, vậy tôi có thể biết cô đang làm việc ở doanh nghiệp hay cơ quan nhà nước không? Nếu là doanh nghiệp thì là doanh nghiệp quốc doanh hay là doanh nghiệp tư nhân vậy? Có ổn định không?”

Doanh nghiệp? Cơ quan nhà nước?

Doanh nghiệp quốc doanh? Doanh nghiệp tư nhân?

Vấn đề này lại một lần nữa khiến Giả Thược phải trầm ngâm suy nghĩ, cô đang cố tìm lấy một cách gọi thích hợp cho công việc của mình.

“Hì…” Khó khăn lắm mới suy nghĩ thông suốt, Giả Thược đang định lên tiếng trả lời, người phía đối diện đã hất hàm nói trước: “Có phải là không có việc làm không?”

“A…” Cô chỉ kịp nói ra một tiếng.

Người ngồi trước mặt đã tranh thủ thời gian ấy uống mấy ngụm nước: “Không có việc làm cũng không sao, thu nhập của tôi cũng đủ nuôi vợ, sau khi kết hôn để vợ ở nhà hưởng phúc cũng không có vấn đề gì.”

Ngồi với nhau như vậy, có mỗi câu này là nghe lọt tai, Giả Thược thầm nghĩ.

“Có điều…” Ánh mắt anh ta dừng lại trên chiếc váy của Giả Thược. “Tôi cảm thấy phụ nữ không nên suy nghĩ quá nhiều đến việc ăn mặc và trang điểm, nếu không sẽ rất lãng phí. Rất nhiều cô gái một tháng mua đến mấy cái áo, lại thêm cả quần, túi xách, giày, thật quá lãng phí, chẳng hạn như túi xách và giày, nên dùng cho hỏng hẳn rồi hẵng mua cái mới chứ!”

Giả Thược đưa tay chống cằm, trong lòng thầm nghĩ, nếu hôm nay ngồi ở vị trí của mình là Phương Thanh Quỳ, tình hình sẽ thế nào nhỉ?

“Còn nữa!...” Anh chàng kia uống một ngụm nước thật lớn, xem ra lại chuẩn bị thao thao bất tuyệt.

Còn Giả Thược lúc này thì như đã đi vào chốn Bồng Lai tiên cảnh, hồn lìa khỏi xác.

Đối diện với khuôn mặt đang ba hoa xích thố, lại nhìn cặp môi đang khép mở không ngừng, cô nhìn đi hướng khác một cách rất tự nhiên.

Cô nhân viên phục vụ vừa nãy đặt mấy chiếc hộp đã được bọc gói cẩn thận xuống trước mặt Chân Lãng. Chân Lãng gật đầu tỏ ý cảm ơn, rồi lại xem tập tài liệu trong tay, thỉnh thoảng còn lấy bút ra viết lách gì đó.

Hắn định mang về sao?

Trong lòng Giả Thược bắt đầu tính toán... Đợi lát nữa cùng về nhà, Chân Lãng còn phải lái xe, như vậy cô sẽ có cơ hội cướp đồ ăn rồi.

Đồ của hắn ta không cướp thì cũng phí, ăn hết đồ ăn đêm mà hắn chuẩn bị luôn, cho hắn phải biết mùi đói bụng.

Trong đầu óc đang không ngừng tính toán, không ngờ cô vẫn có thể nghe kịp những lời như súng liên thanh của cái gã ngồi đối diện: “Có rất nhiều người phụ nữ thích trang điểm, chai chai lọ lọ chất cả đống, quá ư dung tục! Hôm nay một chai, ngày mai một chai, quá ư lãng phí! Rồi thì bôi bôi phết phết gì đó, quá ư chuộng cái mẽ ngoài! Phụ nữ là phải ở nhà trông con, đừng có suốt ngày nghĩ đến việc đi chơi bời hay mua sắm. Đúng rồi, nói đến chơi bời, tôi ghét nhất là những nơi như quán bar hay karaoke, quá lãng phí, cô Giả không tới những nơi đó chứ?”

“Không!” Giả Thược trả lời trong vô thức, còn tâm tư thì sớm đã bay đến tận chân trời, đang suy nghĩ xem nên ăn bánh chẻo nhân tôm trước hay ăn cơm hấp hải sản trước.

“Nếu sau này tôi lấy vợ, mỗi tháng sẽ cho cô ấy hai trăm đồng tiền tiêu vặt, cô Giả thấy thế nào?” Đôi mắt sáng lấp lánh của anh ta nhìn Giả Thược vẻ dò hỏi, dường như đang muốn ám chỉ điều gì.

“Ừ!” Hắn đưa cho vợ bao nhiêu tiền thì có liên quan gì đến cô chứ?

Anh chàng nghe thấy thế thì vui mừng vô hạn, liền vạch từng ngón tay bắt đầu phân tích: “Tôi đã tính qua rồi, mua một chiếc áo không tốn đến năm mươi đồng, mua một chiếc quần không tốn đến năm mươi đồng, mua một đôi giày cũng không tốn đến năm mươi đồng, vẫn còn thừa lại năm mươi đồng, huống chi một người phụ nữ tiết kiệm không thể tháng nào cũng mua quần áo được, chỗ không nên tiêu tiền thì đừng tiêu! Còn nữa, tôi không thích phụ nữ hút thuốc, uống rượu. Cô Giả không có sở thích về mặt này chứ?”

Ánh mắt Giả Thược lúc này đang nhìn chăm chăm vào mấy hộp đồ ăn trên bàn của Chân Lãng. Khi chiếc túi đựng mấy hộp đồ ăn đó bị hai ngón tay dài mảnh khảnh của anh xách lên, cô không kìm được lập tức đứng dậy, nhanh chóng cất bước đi theo.

“Ơ kìa…” Anh chàng kia cũng vội vã đừng dậy, đuổi theo Giả Thược. “Cô Giả…”

Một cánh tay chặn lại trước mặt anh ta: “Xin lỗi, anh còn chưa thanh toán.”

Anh ta vội vã móc ví, thỉnh thoảng còn nhìn theo bóng dáng Giả Thược đang xa dần, có chút sốt ruột: “Các người phục vụ cũng tệ quá đi, chỉ thanh toán thôi, sao mất nhiều thời gian thế? Mà tôi mới ngồi không đến nửa tiếng đồng hồ, không ngờ các người lại lấy của tôi những hơn hai mươi đồng, chỗ tiền này chỉ có thể mua được mấy chục cái bánh bao, ăn một tuần cũng không thành vấn đề ấy chứ.”

Sau khi đếm kỹ lại những đồng tiền lẻ anh ta mới cẩn thận nhét vào ví rồi cất đi, miệng còn lẩm bẩm, trên mặt hiện rõ vẻ tiếc nuối.

“Này anh!” Cô nhân viên phục vụ khoan thai nói: “Tôi khuyên anh nên đi tìm một người đàn ông ấy, chỉ có đàn ông mới không thích mua quần áo, không thích trang điểm, cũng không cần làm tóc, sửa móng tay, thậm chí còn không có ngày đèn đỏ, hai người ở với nhau mấy chục năm, tính ra cũng tiết kiệm được không ít tiền mua băng vệ sinh đấy.”

Anh chàng nọ: “…”

***

Giả Thược đã đói lắm rồi, trên đường về, cứ nhìn chằm chằm vào mấy hộp đồ ăn trong tay Chân Lãng, gần như là chạy theo anh lên xe. Khi bàn tay Chân Lãng vừa mới buông ra, Giả Thược liền giật lấy ngay chiếc túi.

Cô nàng khụt khịt cái mũi, cặp mắt sáng rực, dáng vẻ giống hệt như con cún vừa kiếm được mồi, vội vã cắn xé tan tành cái túi đựng. Sau khi mở được chiếc hộp đựng bánh chẻo nhân tôm ra, cô liền nhón ngay một cái bỏ vào trong miệng, tâm trạng vui vẻ hẳn lên.

Chân Lãng lùi xe một cách thành thạo, hờ hững nói: “Đó là đồ ăn đêm của tôi, trả tiền đi!”

Đáp lại anh là những động tác nhét bánh chẻo vào miệng càng lúc càng mau lẹ. Giả Thược vừa giậm chân đấm ngực vừa ra sức nhai lấy nhai để, lại còn không quên trừng mắt lườm anh: “Không có tiền!”

Chân Lãng dừng xe, đưa tay ra muốn giành lại mấy hộp đồ ăn, Giả Thược né tránh một cách khéo léo, rồi lại bỏ bánh chẻo vào miệng, kèm theo đó là mọt nụ cười thị uy.

“Cô Giả…” Anh chàng kia chạy ra từ quán cà phê, vừa đuổi theo chiếc xe vừa hô lớn. Giả Thược đang nhai bánh chẻo, thoáng liếc mắt nhìn ra ngoài xe một chút, khuôn mặt hơi có vẻ mơ màng, hình như không nhớ ra đối phương là ai.

Khi anh chàng kia chỉ còn cách chiếc xe chừng hai bước chân, chiếc xe đột nhiên lao vút đi ngay sát bên cạnh anh ta, bụi đất bốc lên mù mịt.

Mọi sự chú ý của Giả Thược đều tập trung vào những cái bánh chẻo nhân tôm trong tay, không có chút phản ứng.

Chân Lãng chăm chú nhìn về phía trước, hờ hững nói: “Lần sau nhớ nói với trung tâm môi giới hôn nhân, kêu họ đừng giới thiệu những người đàn ông nói nhiều cho cô!”

“Phì…” Miếng bánh chẻo vừa bỏ vào miệng bay thẳng ra ngoài, Giả Thược sửng sốt ngoảnh mặt qua: “Sao anh biết?”

“Nhìn vẻ mặt cô, tôi đoán thế.”

Giả Thược ngây người, trong đầu chợt thoáng qua một câu kinh điển: Trên thế gian này người hiểu bạn nhất chính là kẻ thù của bạn.

***

“Mau nói đi, chuyện hôm qua thế nào rồi?” Phương Thanh Quỳ chống tay lên bàn, hai mắt lấp lánh những tia tò mò vô hạn, bám riết lấy cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống ở phía bên kia.

“Hôm qua á?” Giả Thược đang phồng má trợn mắt nhai mỳ, giọng nói cũng trở nên không được rõ ràng cho lắm: “Hôm qua cái gì cơ?”

Chỉ tay về phía quán cà phê cách đó không xa, Phương Thanh Quỳ nháy nháy mắt, ý bảo chính là “chuyện mà chỉ có cậu biết, tớ biết đó.”

Giả Thược còn chưa ăn no, trí nhớ cũng không được tốt lắm, đờ đẫn hỏi ngược lại: “Cái gì cơ?”

Phương Thanh Quỳ rốt cuộc đến mức không nhịn nổi nữa, trợn trừng mắt: “Hôm qua, sau khi cậu tới đó, đã xảy ra chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện gì à?” Giả Thược miệng đang nhai mỳ, trong đầu chỉ nhớ được những miếng bánh chẻo của cửa hàng đó. “Hôm qua trong bánh chẻo nhân tôm của bọn họ cho rau cải, không phải rau thơm.”

“Ai hỏi cậu chuyện bánh chẻo hả?”

Giả Thược vét nốt những sợi mỳ cuối cùng trong bát, đưa tay sờ cái bụng lúc này đã lưng lửng: “À, cơm hấp hải sản của bọn hôm nay cũng không tệ!”

Quả thật không tệ, làm cô ăn xong một suất mà vẫn còn thấy hơi đói.

Rồi da mặt cô bị hai ngón tay thon véo chặt, kéo mạnh ra ngoài, chỉ nghe thấy Phương Thanh Quỳ giận dữ quát lên: “Cậu đang đùa với tớ đấy hả? Tớ hỏi cậu việc xem mặt hôm qua thế nào rồi? Gã đó có ổn không?”

Giả Thược nhìn chiếc bát giấy đã bị vét sạch sẽ thòm thèm, rồi vứt vào thùng rác, vỗ vỗ bụng, trả lời cực kỳ ngắn gọn: “Không nhớ nữa rồi.”

“Không nhớ nữa?” Giọng của Phương Thanh Quỳ lập tức cao hẳn lên. “Thế cậu nhớ được cái gì?”

“À…” Giả Thược cố gắng nhớ lại. “Món bò bít tết hôm qua hình như cũng rất tuyệt.”

Đáng tiếc, đã bị cái gã Chân Lãng đó ăn hết mất rồi.

Là bạn tốt với nhau bao năm nay, nhìn phản ứng của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ dễ dàng đoán được cô nàng này vẫn chưa ăn no.

Cô chậm rãi cất bước rời đi, không lâu sau liền cầm theo một chiếc bát giấy trở về, đưa qua đưa lại trước Giả Thược. “Nào, Giả Thược ngoan, mau nhớ lại đi, người hôm qua trông thế nào?”

Miếng đậu phụ non trắng mềm, béo ngậy trong bát lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược. Cặp mắt cô nàng không ngừng đưa qua đưa lại theo nhịp chuyển động của chiếc bát: “Người hôm qua nói là tôi không có việc làm cũng không sao, hắn sẽ nuôi tôi.”

“Oa!” Phương Thanh Quỳ lập tức trầm trồ kêu lên: “Gặp được kẻ có tiền rồi hả?”

Trong mắt Giả Thược lúc này chỉ có dáng vẻ hấp dẫn của miếng đậu phụ non đang rung rinh theo nhịp đung đưa của chiếc bát, đờ đẫn trả lời theo bản năng: “Mỗi tháng hắn cho tớ hai trăm đồng, bảo tớ tiêu tiết kiệm một chút.”

“Phì!” Phương Thanh Quỳ không nhịn được, bật thốt: “Hai trăm á?”

“Ừ, hai trăm.” Nhân lúc Phương Thanh Quỳ ngẩn ra, Giả Thược giật ngay lấy chiếc bát, xúc một miếng thật to, vui vẻ nheo mắt lại: “Thật là thơm!”

Phương Thanh Quỳ lại trừng mắt nhìn cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống kia: “Kẻ keo kiệt như thế mà cũng chịu mời cậu ăn bánh chẻo nhân tôm và cơm hấp hải sản sao? Không phải là cậu thanh toán đấy chứ?”

“Không!” Giả Thược đờ đẫn ngẩng đầu, rồi đột nhiên cười vui vẻ: “Mấy món đó đều là đồ ăn đêm của Chân Lãng, bị tớ cướp được, đêm qua hắn phải chịu đói.”

“Hửm?” Cặp mắt của Phương Thanh Quỳ bỗng sáng rực: “Hôm qua Chân Lãng phản ứng thế nào?”

“Hừ!” Giả Thược trợn tròn mắt. “Hắn biết tớ phải kiềm chế bản thân, không ngờ lại ăn bò bít tết ở chỗ mà tớ có thể nhìn thấy được, đồ tiểu nhân!”

“Sau đó thì sao?” Phương Thanh Quỳ bắt đầu hiểu ra căn nguyên sự việc: “Có phải sau đó cậu chỉ chịu quan tâm đến bò bít tết, cơm hấp hải sản, bánh chẻo nhân tôm của người ta, rồi quên luôn cả việc xem mặt không?”

Giả Thược trề môi, không chịu thừa nhận chân tướng đã bị cô bạn tốt vạch trần.

Phương Thanh Quỳ đưa tay lên day trán, không kìm được thở dài: “Cậu đúng là cái đồ đầu đất ngốc nghếch, chẳng lẽ cậu không biết Chân Lãng đã giở trò gì sao?”

“Hắn đã giở trò gì?” Giả Thược ngô nghê hỏi: “Chẳng phải chỉ là ăn bò bít tết tại nơi tớ có thể nhìn thấy, khiến cho tớ thèm, khiến tớ khó chịu thôi sao?”

“Dốt quá!” Phương Thanh Quỳ trừng mắt mắng. “Anh ta đã dùng những món ăn đó để thu hút sự chú ý của cậu, khiến cậu không còn lòng dạ nào mà xem mặt, khiến cậu không thể lấy chồng!”

Giả Thược chớp chớp hai hàng mi dài đen láy, khuôn mặt vốn bình tĩnh bắt đầu trở nên nhăn nhúm, tay cũng nắm lại, càng lúc càng chặt hơn…

Phương Thanh Quỳ cũng chẳng để ý gì đến việc đoan trang, thanh lịch nữa, nằm bò lên chiếc bàn nhỏ trước mặt: “Nể tình tớ đã nhắc nhở cậu, cậu đừng có đập cái bàn này của tớ đấy!”

“Không đập!” Giả Thược nghiến chặt răng, ánh mắt hằn học nhìn về phía bệnh viện đối diện tiệm chụp hình, nơi Chân Lãng đang làm việc: “Cậu nói xem, nếu hắn mà phải nằm viện, liệu có được giảm giá không nhỉ?”

Phương Thanh Quỳ nằm bò trên bàn, đưa tay che mặt, cố gắng giấu giếm việc mình đang cảm thấy rất tức cười: “Hay là lần sau trước khi đi xem mặt, cậu hãy ăn thật nhiều vào, như thế hắn sẽ không dụ dỗ cậu được nữa.”

Giả Thược: “…”

***

Khi Chân Lãng bước vào cửa lớn tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là vô số đồ ăn nằm ngổn ngang trên chiếc bàn nhỏ xinh xắn, còn Giả Thược thì đang ngồi cạnh đó, ăn cơm rang thập cẩm, nhanh chóng xiên một viên thịt, đưa lên miệng, cắn một miếng.

Thấy anh bước vào, Giả Thược liền ngẩng đầu, dừng ngay việc ăn uống, sau đó nhảy dựng lên, hỏi bằng giọng ngọng nghịu: “Anh ến ây àm ì?”

Sắc mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh nhẹ nhàng phủi một hạt cơm dính trên áo: “Tìm cô có chút chuyện.”

“Ôi ải em ặt.” Vừa nhá cơm Giả Thược vừa giơ viên thịt trong tay lên khua khoắng trước mặt Chân Lãng như là vũ khí: “Ó ì í ữa ói.”

Chân Lãng khẽ cười, gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Hắn ta muốn làm giống hôm qua, tiếp tục ngồi ở chỗ cô có thể nhìn thấy mà gọi đồ ăn, rồi dùng đồ ăn thu hút sự chú ý của cô ư? Không có cửa nữa đâu nhé!

Giả Thược trề cặp môi dính đầy dầu mỡ, nở một nụ cười méo mó, nhét nốt miếng thịt viên còn lại vào miệng: “Ôm ay, anh ông ụ ỗ ược ôi âu.”

Chân Lãng hơi nhướng mày, tiện tay kéo chiếc ghế bên cạnh, rồi ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ một cách tự nhiên, đưa mắt nhìn Giả Thược.

Cô nàng nào đó vừa thề rằng sẽ không bị anh dụ dỗ lại tiếp tục công việc trọng đại của mình, cứ như là quỷ đói đầu thai.

Sau khi tất cả thức ăn trên bàn bị càn quét sạch sẽ, Giả Thược đưa tay xoa xoa bụng, cảm thấy mình sắp nôn đến nơi. Hình như…vừa rồi cô đã ăn hơi nhiều.

Tất nhiên, bất kể thế nào cô nàng cũng sẽ không nói với Chân Lãng một sự thực, giờ cô đã quá no.

Lắc lư cái đầu một cách vui vẻ, Giả Thược nhe răng cười nói: “Bây giờ có thể đi rồi.”

“A!” Chân Lãng dường như vừa tỉnh táo trở lại sau cơn trầm tư, khẽ reo lên: “Tôi quên mất, hôm nay tôi có một cuộc hội chuẩn, đến đây là để nhắc cô một tiếng rằng tôi không cùng cô đi xem mặt được, tôi sẽ ước lượng thời gian để tới đón cô, rồi chúng ta cùng về nhà.”

Cái…cái gì?

Cơn giận của Giả Thược tắc nghẹn trong cổ họng, những đồ ăn vừa nuốt xuống thiếu chút nữa đã hóa thành một dòng máu tươi mà phun ra ngoài.

Hắn ta không thể đi với mình? Không thể dùng những món ăn ngon mà dụ dỗ mình? Vậy mình vừa cố sống cố chết nốc đồ ăn như vậy chẳng phải là phí công rồi sao?

“Anh…” Trong mắt Giả Thược bùng lên ngọn lửa giận dữ, tiếng nghiến răng ken két: “Vừa rồi tại sao anh không nói?”

Chân Lãng mỉm cười vẻ vô tội: “Không phải cô vừa bảo tôi là có gì tí nữa nói sao?”

“Ọe!” Lần này không phải vì tức giận, mà thật sự thiếu chút nữa thì cô đã nôn.

“Chà chà!” Chân Lãng khẽ lắc đầu. “Lúc trước một chiếc bánh kem bơ đã khiến cô kiên quyết không bao giờ đụng vào đồ ngọt nữa, chẳng lẽ sau này cô lại không ăn cơm nữa hay sao?”

“Tôi đánh chết anh!” Giả Thược nhảy vụt tới, cái chân vung lên giữa không trung.

Chân Lãng thản nhiên đứng đó, lẳng lặng nhìn mũi bàn chân của Giả Thược càng lúc càng tới gần, nhằm thẳng về phía mặt anh.

“Rầm!”

Khi Phương Thanh Quỳ hoảng hốt chạy từ tầng trên xuống, đã nhìn thấy cảnh tượng thế này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: hh09, ngoung1412
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebang, biz89, nhungtasa và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

11 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

20 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.