Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần

 
Có bài mới 09.10.2012, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 11
Lâm Tử Thần hơi rụt cổ lại, trong ánh mắt lộ rõ vẻ “xin tha cho kẻ hèn đây”: “Cô nàng yêu quái đó rốt cuộc có phải là con gái hay không vậy? Uống nhiều rượu như thế mà vẫn có thể lột sạch bọn mình rồi vứt lên giường chụp ảnh, sau đó tôi muốn báo thù mà lực bất tòng tâm, căn bản không phải là đối thủ…”

Chân Lãng nở một nụ cười đầy ý vị, nhìn cậu bạn chí cốt: “Còn nhớ hồi đó có người tuyên bố là phải theo đuổi bằng được cô ta, nói là đã nhìn trúng cái tính cách ngang bướng của cô ta, cảm thấy so với những đứa con gái õng ẹo chẳng biết làm gì khác thì tốt hơn nhiều, bộ dạng lại không giống con gái lắm nên để ở nhà cũng yên tâm, không sợ bị kẻ khác nhòm ngó là lựa chọn tốt nhất để làm bà xã kiêm tri kỷ.”

Lâm Tử Thần ngượng ngùng ho khan một tiếng, đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán: “Tôi chỉ muốn kiếm một cô gái có khả năng tự lập thôi, đâu muốn cái loại bà xã chỉ cần vung tay một cái là có thể ném tôi ra xa hai mét, như thế thì sau này làm gì còn có chút tự tôn của đàn ông, lỡ sau này cô ấy không vui lại dùng việc đánh chồng để giải sầu thì đời tôi chẳng phải là chấm dứt luôn sao?”

Nói đến đây, Lâm Tử Thần không kìm được, lắc đầu, thở ngắn than dài.

Hồi đó, anh cảm thấy Giả Thược rất đặc biệt, hoàn toàn khác với những cô gái chỉ biết bàn tán về chuyện trang điểm hay mua quần áo bên cạnh mình, do đó cũng có chút rung động. Tiếc là, ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, hành trình theo đuổi của anh đã bị đặt một dấu chấm hết.

Lần đó, anh đã lên một kế hoạch kỹ càng, còn kéo cả người bạn chí cốt Chân Lãng tới giúp đỡ. Anh định tặng bánh ga tô sinh nhật cho Giả Thược, sau đó bày tỏ lòng ái mộ, cho là như thế nhất định sẽ thành công.

Chỉ tiếc rằng… Tối hôm đó, Giả Thược nhiệt tình kéo anh đi uống rượu, ban đầu là cạn từng chén một, cuối cùng thì tu cả chai. Để không bị mất mặt trước người trong lòng mình, anh quyết định liều một phen, kết quả là…

Hôm sau khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình và Chân Lãng đều bị lột sạch và vứt lên giường, còn ôm nhau một cách thân mật. Không chỉ thế, những bức hình “ân ái” của hai người còn bị phát tán lên trang web của trường, chỉ trong một ngày mà có hơn mười ngàn lượt đọc, hơn một ngàn lời bình luận.

Trong những bức hình, anh ôm cổ, liếm vết bơ trên người Chân Lãng, còn hôn lên nụ hồng đỏ tươi trước ngực Chân Lãng nữa. Không sai, đúng là một nụ hồng đỏ tươi, mà nụ hồng đỏ tươi ấy còn rất quen thuộc với Lâm Tử Thần, đó chính là nụ hoa trên chiếc bánh ga tô được anh tự tay lựa chọn kỹ càng.

Thế là cái tin hai chàng đẹp trai có tiếng trong khoa là một cặp đồng tính lan khắp trường, anh thiếu chút nữa đã tháo dây lưng, treo cổ tự tử. Nhưng Chân Lãng thì khác, anh chỉ hờ hững ngó qua một chút, không có phản ứng nào khác.

Lâm Tử Thần tức điên lên, liền đi tìm Giả Thược để hỏi cho rõ nguyên nhân, nào ngờ còn chưa kịp mở miệng thì đã bị một cú ném qua vai của đối phương hạ gục. Sau đó, Giả Thược chỉ bỏ lại một câu rồi nghênh ngang bỏ đi, khiến anh đến bây giờ vẫn không sao quên được: “Ai bảo anh quen Chân Lãng.”

Chỉ bởi vì quen Chân Lãng, lần rung động đầu đời của anh đã đi vào ngõ cụt; chỉ bởi vì quen Chân Lãng, danh tiếng của anh đã bị hủy hoại; chỉ bởi vì quen Chân Lãng, đến giờ anh vẫn là trò cười cho bao người. Mà đó mới chỉ là quen biết thôi, rốt cuộc mối thù không đội trời chung nào đã khiến cô nàng yêu quái đó căm hận Chân Lãng đến mức ấy cơ chứ?

“Còn nhắc đến chuyện hồi đó nữa sao?” Lâm Tử Thần cảm thấy lạnh sống lưng, hậm hực nói. “Cậu còn bị mất cả cô bạn gái hoa khôi nữa kìa, không thấy tiếc sao?”

“Tiếc gì nào?” Chân Lãng không trả lời mà hỏi ngược lại.

Là bạn bè với nhau đã tám năm, Lâm Tử Thần tất nhiên biết rõ Chân Lãng không muốn dây dưa đến vấn đề này nữa, nhưng cơn ấm ức đã chất chứa trong lòng bao năm, nếu không nói ra thì khó mà chịu được.

“Cậu có thể cảm thấy không có bạn gái cũng không có gì là đáng tiếc, cậu có thể cảm thấy mất hết tiếng tăm cũng không có gì là đáng tiếc. Còn tôi thì sao? Bị gán ghép thành một đôi với cậu như vậy, tôi thấy oan ức quá đi!” Giọng của anh bất giác lớn hơn, thu hút sự chú ý của rất nhiều người bên cạnh, tất cả đều nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ quái.

Lâm Tử Thần tức tối, trừng mắt nhìn Chân Lãng, nói nhỏ hơn: “Khi đó cậu có thể giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm, thậm chí có thể không giải thích, nhưng cậu đã có phản ứng gì nào? Không ngờ cậu lại nói là “ừ”, là “ừ”!”

“Ừ.” Vẫn là câu trả lời đầy vẻ hờ hững ấy, Chân Lãng hơi cau mày. “Hôm nay cậu đến tìm tôi chỉ để nhắc lại nỗi uất ức tám năm trước đó sao?”

Đột nhiên tỉnh tảo trở lại, anh chàng đẹp trai vốn sắp nổi điên sau nháy mắt đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày: “Giáo sư có mở một bệnh viện thẩm mỹ, hy vọng khi rảnh rỗi chúng ta có thể tới đó giúp đỡ, tôi đến để hỏi ý kiến của cậu.”

“Bệnh viện thẩm mỹ?” Chân Lãng cau mày lại, trầm ngâm nói, “Tôi là bác sĩ khoa Phẫu thuật lồng ngực.”

“Nhưng cậu đã lấy được chứng chỉ rồi…” Lâm Tử Thần vạch trần ngay cái cớ của Chân Lãng, không chút nể nang. “Giáo sư là thầy hướng dẫn của chúng ta, về tình về lý đều không tiện từ chối.”

Chân Lãng khẽ mỉm cười: “Không phải cậu đã quyết định rồi sao? Vậy thì còn hỏi tôi làm gì nữa. Việc này cứ gọi điện thông báo là được, sao còn phải hẹn gặp ở đây chứ?”

Lâm Tử Thần bực mình, trợn mắt nói: “Đã hai tháng nay không gặp cậu rồi, cứ coi như là tôi nhớ cậu đi.”

Vô số ánh mắt kỳ quái lại một lần nữa đổ dồn về phía họ. Lâm Tử Thần đột nhiên ngớ ra, đứng bật dậy, cúp đuôi chạy mất, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

***

Giả Thược đang vừa lắc mái tóc ướt sũng vừa dùng khăn bông lau người, chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên ở phòng khách. Cô với cái áo, khoác lên người rồi chạy ra ngoài, nằm bò trên sofa, đưa tay với chiếc điện thoại.

Chân Lãng vừa bước vào nhà, trước mặt liền xuất hiện hai cái chân thon dài khỏe khoắn và cặp mông cong vút nhô cao, dưới chiếc áo rộng thùng thình, mọi phong cảnh bên trong đều hiển hiện rõ ràng trước mắt anh.

Giả Thược đang hoàn toàn tập trung nghe điện thoại, giọng nói to đến mức hơi chói tai ở đầu máy bên kia khiến cô mấy lần phải ngó xuống, mở loa ngoài xem có phải nó hỏng rồi không, không chú ý tới việc có người vừa bước vào nhà, đang đứng phía sau và nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.

“Này, con gái à, cha con bị đau tay, chắc phải hai ngày nữa mẹ mới đi được.” Phong cách của mẹ Giả Thược luôn là như vậy, thoáng cái đã thông báo xong xuôi mọi vấn đề, chuẩn bị gác máy.

Giả Thược hơi ngẩn người, trước khi mẹ mình kịp gác máy, cô vội lên tiếng hỏi ngay: “Cha con bị đau tay thế nào vậy? Có nặng lắm không? Có cần phải đưa đến bệnh viện kiểm tra không?”

“Không có gì đâu.” Giọng của mẹ Giả Thược chẳng có vẻ gì là căng thẳng. “Hôm qua ông ấy đánh mạt chược với người ta liền mười sáu ván, đánh lâu quá nên thành ra bị chuột rút.”

Đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút ư?

Giả Thược đang ăn một quả đào tiện tay vớ được trên chiếc bàn bên cạnh, nghe thấy thế liền không kìm được, hít sâu một hơi khiến cho hột đào bị kẹt lại trong cổ họng, phải loay hoay một lúc lâu mới nhổ ra được.

Sau khi hít thở mấy hơi không khí trong lành, cô cố kìm nén để mình không giận dữ, gào lên: “Cha con đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút thì liên quan gì đến việc mẹ đến muộn hai ngày chứ?”

“Bởi vì ngày mai ông ấy còn hẹn người ta đánh nữa, bây giờ mẹ đang đánh, còn ông ấy ngồi nhìn, khó khăn lắm mới có cơ hội như vậy, sao mẹ có thể bỏ lỡ được chứ?” Đầu máy bên kia vang lên tiếng giục ra bài, Giả Thược tay cầm điện thoại, chỉ kịp nghe thấy mấy câu nói lộn xộn: “Ngũ vạn[2], gọi điện thoại đường dài đắt lắm, mẹ gác máy nhé! Ái chà, tôi ăn rồi…”

[2] Tên một quân bài trong bộ bài mạt chược.

Tút… Tút… Tút…

Ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại, Giả Thược muốn khóc mà không ra nước mắt.

Cô sớm đã qua cái tuổi suốt ngày làm nũng mẹ, hết lòng mong ngóng mẹ đến thăm nom rồi, có điều, cái lý do này thật đúng là… Chắc cô được nhặt về từ thùng rác thật rồi, làm gì có người mẹ nào lại thích bài mạt chược hơn cả con gái đã nửa năm không gặp cơ chứ?

Cô nhắm chuẩn chiếc thùng rác, dùng một tư thế thật đẹp vứt hột đào đi. Trúng phóc!

Cái gã Chân Lãng này thật biết hưởng thụ cuộc sống, ngay đến đào nhà hắn cũng ngon hơn đào mình mua. Trong lòng Giả Thược thầm rủa xả Chân Lãng, còn tay thì không hề khách sáo, chuẩn bị nhón một quả đào nữa.

Đột nhiên, khóe mắt cô liếc thấy một bóng đen cao lớn. Cô không kịp suy nghĩ, chân đã lập tức đá ra theo phản xạ: “Là ai đó?”

Đối phương dường như đã quen với cái kiểu phản ứng này của cô, ngay trong khoảnh khắc cô xoay người đã kịp né sang ngang hai bước, vừa khéo tránh được cú đá đó.

Khi mũi bàn chân lướt qua chóp mũi người ta sát sạt, Giả Thược cũng nhận ra khuôn mặt kia là của ai, cái chân liền dừng lại ngay giữa không trung, cặp giò trắng muốt hợp thành một góc một trăm hai mươi độ: “Anh về sao không gõ cửa?”

Chân Lãng nói, giọng thản nhiên: “Tôi về nhà tôi, tại sao lại phải gõ cửa?”

“Ặc…” Giả Thược ngớ người, lúc này mới nhớ ra là mình đang ở trong nhà người ta. Cô làm điệu bộ chun mũi, hậm hực “hừ” một tiếng: “Vậy anh đứng sau lưng tôi làm gì? Muốn ăn đòn sao?”

Chân Lãng hoàn toàn chẳng để tâm tới cái chân đầy vẻ uy hiếp đang ở ngay trước mặt, uể oải bỏ chiếc túi trong tay xuống, liếc qua chỗ mũi bàn chân cô, khóe miệng bất giác để lộ một nụ cười quái dị: “Cô dám để tôi gặp cô Giả trong bộ dạng mặt mũi bầm dập sao?”

Giả Thược cố gắng hít thở vài hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó hậm hực thu chân về. Rồi cô ngồi đánh phịch một cái xuống chiếc sofa, đưa tay vớ lấy một quả đào trên bàn, ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ, dường như thứ sắp bỏ vào miệng chính là thịt của Chân Lãng vậy.

Cô cảm thấy nụ cười mỉm của Chân Lãng quả thực vô cùng gai mắt, liền dứt khoát ngoảnh đầu sang hướng khác, chăm chú xem ti vi, nhưng toàn thân thì vẫn cứng nhắc, giữ cảnh giác cao độ, đây hoàn toàn là một loại phản ứng bản năng.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm, tới lúc này cô mới dần thả lỏng người, ngồi dựa lưng vào sofa, nhớ lại lời của mẹ vừa rồi.

Việc mẹ đến muộn hai ngày quả thực khiến cô cảm thấy rất khó xử. Khi ra ngoài, cô đã thông báo cho chủ phòng đến sửa đường nước, bây giờ thì việc phải vác một đống đồ to đồ nhỏ trở về đã không còn là vấn đề mấu chốt nữa rồi, mà khó khăn lớn nhất là nếu cô trở về, rất có thể sẽ không cách nào tắm rửa hay đi vệ sinh được. Do đó, bất kể thế nào cô cũng chỉ có thể nín nhịn, dù sao ban ngày cô và hắn cũng không gặp nhau, buổi tối thì ai làm việc của người nấy, hai ngày chắc sẽ trôi qua rất nhanh thôi.

Không biết tại sao, vừa nghĩ đến việc phải ở chung với gã khốn đó hai ngày, Giả Thược liền cảm thấy mình giống hệt con khỉ, trên người đầy chấy rận, cứ đứng ngồi không yên, liên tục phải vò đầu bứt tai.

Cho dù là mấy hôm trước, khi bị trả thù vì ngăn cản bọn trộm ăn trộm ví của một cô gái, phải đối mặt với ba kẻ lăm lăm con dao sắc trong tay, cô cũng chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy có chút hưng phấn. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười đáng ghét đó của Chân Lãng, cô lập tức đặt bản thân vào trạng thái cảnh giác cao độ, cơ thể hệt như một mũi tên đã lên dây cung, bất cứ lúc nào cũng có thể bay vụt đi.

Cô có thể khẳng định, đó là một loại cảm giác nguy hiểm đến cực độ. Đặc biệt là ánh mắt của gã đó. Khi hắn nheo mắt, nhìn cô đăm đăm, cô cảm thấy dường như hắn đang tìm kiếm nhược điểm của mình rồi chuẩn bị tung một đòn trí mạng, khiến cô lần nào cũng chỉ muốn vung nắm đấm lên tẩn cho hắn một trận nhừ đòn.

Nếu không có thói quen chạy trốn, vậy thì hãy dũng cảm đánh gục đối thủ. Đây chính là phương châm sống của cô.

Nhưng huấn luyện viên đã nói, một người từng được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như cô thì không thể tùy tiện ra tay với người khác, bởi vì mỗi cú ra đòn của cô đều có thể gây cho đối thủ sự tổn thương nặng nề.

Xưa nay, cô luôn hết sức kìm nén, duy chỉ có gã đó là có thể dễ dàng khiến cô nổi điên lên, thậm chí còn quên mất hắn chỉ là một người bình thường, một người thuộc loại mà cô tuyệt đối không được tùy tiện ra tay.

Không thể giải tỏa được cơn bực dọc bằng tay chân, vậy thì chỉ có thể dùng miệng thôi.

Cô nhổ hạt đào trong miệng, đưa tay về phía trước, khi chạm vào chiếc đĩa lạnh lẽo đó cô mới phát hiện trong đó chỉ còn lại quả đào cuối cùng, những quả khác đã chui vào bụng cô cả rồi.

Màn hình ti vi bị che đi mất một nửa nhỏ, Giả Thược cảm thấy trước mắt tối sầm. Một bóng người cao lớn đang đứng trước mặt cô, hắn cúi xuống và đưa tay tới, mục tiêu cũng là quả đào duy nhất trong chiếc đĩa.

Ánh sáng lập lòe từ chiếc ti vi chiếu lên một bên khuôn mặt hắn, những đường nét tuấn tú thoáng ẩn thoáng hiện, những giọt nước vương trên mái tóc trở nên long lanh dưới ánh sáng, lẳng lặng chảy, rơi xuống mu bàn tay cô.

Trên người hắn thoang thoảng mùi sữa tắm, giống hệt thứ mùi trên người cô, điều này khiến cô cảm thấy không quen.

Lại còn phải nói, có thể khác nhau được sao? Đều tắm một loại sữa tắm mà!

Chiếc áo tắm rộng thùng thình bọc lấy cơ thể hắn, dường như vẫn còn hơi nước vờn quanh. Bên dưới chiếc cổ đầy gợi cảm là bộ ngực rắn chắc đầy nam tính, ẩn hiện đằng sau chiếc áo tắm kia, toát ra vẻ cám dỗ đến cùng cực.

Suy nghĩ này chỉ thoáng qua một chút trong đầu Giả Thược, cô nhanh nhẹn rụt tay về, trong tay là quả đào cuối cùng kia, hướng về phía Chân Lãng, nở nụ cười đắc thắng.

Những thứ trên người Chân Lãng có cái gì mà cô chưa từng được thấy đâu, chẳng qua chỉ là to hơn hồi nhỏ một chút thôi chứ gì? Muốn khiến cô phân tâm ư? Đừng hòng nhé!

Chân Lãng thì chẳng hề có ý kiến gì, ngồi xuống chỗ cách cô xa nhất, hỏi với giọng nhã nhặn, điềm tĩnh như thường: “Cô thích hoa quả lần này sao?”

Nhìn chiếc đĩa hoa quả đã bị mình tiêu diệt sạch sẽ, lại thấy thái độ không có gì để chê trách đó của đối phương, Giả Thược quả thực không cách nào nổi giận cho được, đành lẩm bẩm trả lời vẻ khó khăn: “Cũng không tồi.”

Chân Lãng đã bỏ chiếc kính không độ xuống, đuôi mắt hơi xếch hiện rõ giữa không gian mờ mờ tỏ tỏ, trông anh bớt điềm tĩnh so với ban ngày, có vẻ uể oải của ban đêm: “Cô thích thì tốt.”

Người ta đã tỏ thái độ thiện chí như thế, cô cũng nên khoan dung, độ lượng một chút mới phải.

“Anh mua ở đâu thế? Ngày mai tôi cũng đi mua.” Cô lau lau quả đào, chuẩn bị bỏ vào miệng.

“Mang về thôi.” Anh ngồi dựa lưng vào chiếc sofa.

“Ấy chà!” Cô vứt quả đào lên cao rồi đón lấy. “Làm bác sĩ tốt thật đấy, ngày nào cũng có người tặng quà, phong bì tuy không thể nhận, nhưng mang ít hoa quả về thì cũng hay lắm!”

“Không phải được tặng.” Chân Lãng mở cuốn sách trong tay, chẳng buồn ngẩng đầu. “Mấy hôm trước trong bệnh viện có người mắc bệnh ung thư, người đến thăm biếu ông ta rất nhiều giỏ hoa quả, cuối cùng ông ta không qua khỏi, đồ nhiều quá nên người nhà cũng không lấy, tôi tiện tay mang về một ít.”

Bàn tay đang cầm quả đào chuẩn bị đưa lên miệng kia đột nhiên dừng lại, khuôn mặt Giả Thược cứng đờ, rồi cô ném thẳng quả đào về phía Chân Lãng: “Sao anh lại tham chút lợi vặt vãnh như thế chứ? Ngay đến… ngay đến đồ của người chết anh cũng dám mang về nhà mà không e ngại gì như vậy sao?”

Chân Lãng đưa tay ra, dễ dàng đón lấy quả đào, thản nhiên đưa lên miệng cắn rộp một miếng: “À, tôi nhớ nhầm, hình như tôi mua ở siêu thị hôm qua.”

“Anh!” Giả Thược tung người, bật dậy khỏi sofa, vung chân đá thẳng tới mặt Chân Lãng. “Rõ ràng là anh cố ý!”

“Đừng đá vào mặt, mẹ cô sẽ nhìn thấy đấy.” Đối diện với cái chân đã đá tới ngay trước mặt, Chân Lãng vẫn tỏ ra bình tĩnh, dửng dưng cất tiếng cảnh báo.

Mũi bàn chân Giả Thược lại một lần nữa dừng lại cách chóp mũi của Chân Lãng vài centimét.

“Vừa rồi rõ ràng là anh cố ý!” Cô nghiến răng ken két, nhìn Chân Lãng vừa ăn đào vừa đọc sách một cách vui vẻ, khuôn mặt cô trở nên méo mó. “Có quỷ mới tin lời anh!”

Chân Lãng bỏ hột đào đã được gặm sạch sẽ xuống, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, bờ môi còn dính ít nước đào trông càng hấp dẫn: “Đừng tự hạ thấp mình như thế. Cô còn đáng sợ hơn quỷ nhiều, quỷ ít ra cũng có thể phân biệt được là quỷ đực hay quỷ cái, nhìn cô thì có biết là giống đực hay giống cái không?”

Chân Lãng nhìn cô từ đầu xuống chân, lướt qua cặp cẳng chân thẳng tắp, nõn nà, cuối cùng mới tặc lưỡi: “Nhìn xa đồi núi trập trùng, tới gần mới tỏ một vùng phẳng phiu.”

Giả Thược: “…”

Bàn tay cô nắm chặt, chặt hơn nữa, những đốt ngón tay phát ra tiếng lách cách như rang lạc.

Dù sao mẹ cũng chưa đến, cùng lắm thì tẩn cho hắn một trận rồi chuồn.

Đúng lúc cô nổi giận đùng đùng chuẩn bị bất chấp tất cả xông tới, Chân Lãng đột nhiên đứng dậy: “Đúng rồi, hai cái quần lót trong phòng tắm là của cô phải không? Dọn đi!”

Cái đầu nóng máu của Giả Thược còn chưa kịp khôi phục lại tư duy bình thường, cô ngẩn ngơ trả lời: “Tôi vừa ra nghe điện thoại, quên không cất đi…”

Không đúng, hắn ta vừa nói cái gì ấy nhỉ?

Hai cái quần lót?

Một cái bẩn, một cái sạch, đúng là hai cái không sai.

Không đúng!

Thời tiết đang độ cuối xuân, đầu hạ, làn gió đêm mát mẻ len qua cửa sổ thổi vào, khiến chiếc áo cô đang mặc tung bay phất phới, lại còn mơn trớn đôi chân đang tách ra tạo thành một góc vuông chín mươi độ.

Lạnh ngắt…

Cô vội vã hạ chân, cúi đầu, vén áo lên xem. Còn Chân Lãng ở phía đối diện thì đã thản nhiên rời khỏi tầm mắt của cô, đi thẳng về phía phòng mình.

Khi cửa phòng Chân Lãng được đóng lại, từ phía phòng khách vang lên tiếng gào thét điên cuồng: “Chân Lãng, bà đây phải giết ngươi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Khánh Lê, Mạc Tuyết, ngoung1412, zinna
     

Có bài mới 10.10.2012, 13:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 12
Chương 2

“Ai cũng nói con trai và con gái ban đầu vốn là một cơ thể dựa lưng vào nhau, sau khi bị chia tách ra liền cố gắng tìm lại nửa bên kia trong biển người vô tận. Nếu người tôi tìm được nhất định phải là anh, vậy thà rằng chúng ta chưa bao giờ bị chia tách, bởi như thế cả đời này tôi có thể quay mông lại với anh, chẳng cần phải nhìn thấy cái bản mặt của anh”

[Trích lời Giả Thược]

Hôm nay tâm trạng bác sĩ Chân rất tốt.

Đây là kết luận được các y tá đưa ra sau khi đã lén quan sát hồi lâu, bởi vì sáng sớm đã có người nhìn thấy bác sĩ Chân vừa ngâm nga hát vừa bước vào cổng lớn của bệnh viện, thỉnh thoảng cười một cách vô cùng kỳ lạ. Tuy trong công việc anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo, nhưng mọi người luôn cảm thấy có điểm nào đó khác thường.

“Mọi người thử nói xem, liệu chuyện này có liên quan gì đến anh chàng điển trai hôm qua không nhỉ?” Một cô y tá hấp háy cặp mắt long lanh, tò mò đưa ra ý kiến.

“Có thể như vậy lắm, không nghe thấy hôm qua bọn họ đã hẹn nhau những gì sao? Chắc chắn là bác sĩ Chân đã được thỏa mãn cả về tinh thần và thể xác, do đó mới vui vẻ như vậy.” Cô y tá khác buồn bực cất tiếng phụ họa.

Lại một cô y tá nữa mặt mày ủ ê nói: “Chẳng trách thường ngày bác sĩ Chân không mấy khi gần gũi với bọn mình, thì ra anh ấy thích cái món này.”

“Thế giới này đúng là đã thay đổi rồi, phụ nữ không những phải tranh đàn ông với phụ nữ, còn phải tranh đàn ông với đàn ông nữa…” Một giọng nói đau buồn vô hạn vang lên, mấy cô y tá cùng cúi đầu than thở.

“Nhưng bọn họ ở cạnh nhau cũng xứng đôi thật đấy!” Không biết là ai nhỏ giọng lẩm bẩm, mấy cái mặt đang ủ ê cúi gằm nhanh chóng ngẩng lên, gật đầu thật mạnh.

Còn người nào đó đang được các cô y tá có lớn có nhỏ kia nhắc tới lúc này đang cúi đầu viết lách, hoàn toàn không hề hay biết mình đã trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, tất cả đều đang thầm phán đoán xem anh là người ở bên trên hay bên dưới.

Cây bút trong tay không ngừng phát ra những tiếng sột soạt, anh nhớ lại tình hình hồi sáng. Khi anh ngủ dậy thì người đó đã mất dạng rồi, hiển nhiên là cố ý né tránh anh, xem ra cơn giận của cô nàng quả không nhỏ.

Hồi tối, anh còn nghe thấy một tiếng gầm giận dữ, kèm theo là cơn động đất cấp năm, cho nên sáng nay anh không hề bất ngờ khi nhìn thấy một vết nứt lớn trên chiếc bàn trà. Ôi, chiếc bàn ấy được làm bằng kính, mặt bàn cũng phải dày tới hơn một centimét, vậy mà…

Không biết từ lúc nào anh đã dừng bút, bỏ kính xuống, đưa tay lên day day mắt. Những ngón tay dài mảnh khảnh kết hợp với khuôn mặt điển trai và nụ cười trên khóe môi, trông anh lúc này đúng là cuốn hút vô cùng.

Đã lâu lắm rồi không chơi đùa với cô nàng đó, cảm giác không tệ.

Vương Thiếu Hoàn đứng trước cửa, nhìn thấy bộ dạng của Chân Lãng trong khoảnh khắc ấy, cười mà như không, ẩn hiện nét xấu xa, kết hợp với vẻ bình tĩnh, điềm đạm toát ra từ người anh, quả thực là rất kỳ lạ. Cô ngẩn ra hồi lâu mới tỉnh táo trở lại, cánh tay đang đưa lên gõ cửa có chút căng thẳng.

“Cốc, cốc…”

Tiếng gõ cửa khiến Chân Lãng ngẩng lên, nụ cười ẩn trong ánh mắt biến mất, chỉ còn lại vẻ nhã nhặn đầy khách sáo.

Hôm nay, Vương Thiếu Hoàn mặc một bộ đồ văn phòng màu đen bó sát người, tôn lên những đường cong vô cùng quyến rũ, mái tóc được búi gọn lại, mấy sợi tóc rủ xuống bên tai, cái cổ thon thả mà xinh đẹp: “Bác sĩ Chân, có thể nói chuyện với anh vài câu không?”

“Mời vào!” Chân Lãng đưa tay ra hiệu.

Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, nhưng không bước vào, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay: “Hôm qua còn chưa nói chuyện xong với anh, tôi đành phải đến lần nữa, kết quả là y tá nói anh đang bận, hy vọng sẽ không quấy rầy thời gian dùng bữa trưa của anh.”

Chân Lãng đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, rồi đứng dậy vẻ hiểu ý: “Thật ngại quá, cho phép tôi mời cô Vương dùng bữa trưa được không?”

Vương Thiếu Hoàn nở một nụ cười nền nã, gật đầu bước ra ngoài.

Cởi bỏ bộ đồ bác sĩ, thay bằng bộ u phục, trông Chân Lãng càng thêm cao lớn, tuấn tú, khi đi trên đường, rất nhiều người phải ngoảnh lại liếc nhìn. Vương Thiếu Hoàn đi bên cạnh anh cũng cảm nhận được những ánh mắt ấy, bất giác cảm thấy tự hào.

Chân Lãng chọn một quán cà phê yên tĩnh, giữa các bàn được ngăn cách bởi một hàng rào gỗ có hoa văn hết sức tinh xảo, tiếng nhạc du dương, rất hợp với cuộc nói chuyện nhẹ nhàng, cũng hợp cho… một cặp trai gái đang yêu.

Vương Thiếu Hoàn đưa mắt nhìn những thứ đồ uống và bánh ngọt có hàm lượng calo cao trong cuốn thực đơn, nhẹ nhàng gấp lại: “Cho tôi một cốc nước lạnh!”

Chân Lãng trả cuốn thực đơn lại cho người phục vụ, nhìn Vương Thiếu Hoàn hỏi: “Hôm qua cô có nhắc đến chuyện bữa tiệc rượu phải không?”

Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Tuy nói là tiệc rượu, nhưng thực ra chỉ là một cuộc gặp gỡ nhỏ của những người trong gia đình thôi. Ngày mai là Chủ nhật, không biết bác sĩ Chân có rảnh không?”

Chân Lãng còn chưa trả lời, Vương Thiếu Hoàn đã cười, nói tiếp: “Ông nội tôi rất mong anh có thể tới tham dự nên mới lựa chọn thời gian đó để tổ chức bữa tiệc. Nể mặt tôi hai lần đến tận nơi mời, bác sĩ Chân nhất định phải tới đấy nhé!”

Chân Lãng trầm ngâm hồi lâu rồi mới trả lời: “Rượu là đồ uống cấm kỵ đối với bác sĩ, cho dù là trong ngày nghỉ bác sĩ khoa Ngoại cũng không được uống rượu, bởi vì không biết lúc nào có chuyện khẩn cấp xảy ra, do đó…”

Lời từ chối còn chưa kịp nói xong, một bóng đen không biết từ đâu chạy tới đã che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu hai người rồi, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm vang lên kèm theo một cánh tay khoác qua vai Chân Lãng vẻ hết sức thân mật: “Lãng, anh ở đây à? Sao không gọi em tới ăn trưa cùng thế?”

Giả Thược nghiêng mặt nhìn Chân Lãng, nụ cười trên môi rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng cặp mắt thì lại vô cùng sắc bén, ẩn chứa những sự hung dữ chỉ mình anh hiểu được.

“Không ngờ em lại biết anh ở đây, đúng là trùng hợp quá!” Chân Lãng không hề e ngại, ánh mắt hai người lặng lẽ chạm nhau giữa không trung. Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện dường như có thể nghe thấy tiếng đao kiếm va nhau chan chát, nhưng khi định thần nhìn kỹ, rõ ràng là một cảnh tượng tương thân tương ái, hòa hợp vô cùng.

Giả Thược nghiến chặt răng, nhưng vẻ mặt lại ngọt ngào đến độ có thể thu hút ong mật tới: “Em sao có thể không biết người yêu của mình ở đâu chứ? Như thế này gọi là tâm đầu ý hợp, thần giao cách cảm đấy.”

Cô đường nhiên phải biết rồi, bởi vì suốt cả buổi sáng nay cô đều ngồi trong tiệm chụp hình… rủa xả Chân Lãng.

***

Nửa giờ trước đó…

“Rầm… rầm… rầm…”

Phương Thanh Quỳ nhìn chiếc bàn trà mình vừa mua về bị người ta dùng đầu đập rầm rầm xuống như thế, cũng không biết là nên xót thương chiếc bàn xui xẻo hay nên xót thương Giả Thược đã đập đầu cả buổi sáng.

“Cậu bị nhìn thấy hết rồi sao?” Từ trong những lời rủa xả của Giả Thược, cô đã loáng thoáng đoán được căn nguyên của sự tình.

Cái đầu đang không ngừng đập xuống bàn trà kia lập tức ngẩng lên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ: “Không!”

Thì ra hắn ta nói trong phòng tắm có hai chiếc quần lót chỉ là để phân tán sự chú ý của cô rồi thừa cơ bỏ trốn mà thôi. Cô đã mặc rồi, mặc rồi, mặc rồi!

“Vậy cậu còn buồn bực cái gì? Chẳng lẽ buồn bực vì không bị nhìn hết hay sao?” Phương Thanh Quỳ bóc một gói khoai tây chiên, nhón lấy một miếng bỏ vào miệng, nhai rôm rốp.

“Cậu…” Giả Thược căm phẫn giật lấy gói khoai tây chiên, bốc một nắm, bỏ cả vào miệng. “Tớ không ngờ lại bị hắn lừa, hắn chỉ nói một câu mà đã lừa được tớ, vì thế tớ mới buồn bực. Hôm qua coi như hắn chạy nhanh, nếu không tớ nhất định sẽ lột da, lóc xương hắn để nấu canh.”

“Phì!” Phương Thanh Quỳ rất không nể mặt cô, bật cười. “Cậu mà biết nấu canh sao?”

“Đừng có mà bắt bẻ tớ, nếu không…” Giả Thược nắm chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt đầy uy hiếp nhìn về phía chiếc bàn trà mà Phương Thanh Quỳ vừa mới mua về, lớp giấy nylon bọc ngoài ở phần góc chiếc bàn vẫn chưa được gỡ ra.

Phương Thanh Quỳ bĩu môi, trợn mắt, không tranh cãi với Giả Thược về vấn đề này nữa, miệng nhai khoai tây chiên, ánh mắt buồn chán liếc nhìn lung tung.

Đột nhiên, cô đưa tay kéo áo Giả Thược, hất hàm ra bên ngoài cửa: “Kia có phải là Chân Lãng không nhỉ? Cô gái đi bên cạnh trông xinh ghê. Chẳng lẽ là bạn gái anh ta?”

Giả Thược ngoảnh đầu lại, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm mục tiêu, cuối cùng dừng lại, và bám theo.

Một nụ cười dần hiện lên, trông đầy vẻ kỳ quái khiến người ta phải nảy lòng nghi ngờ.

“Vụt…”

Bóng người trước mặt Phương Thanh Quỳ thoáng cái đã mất hút, chẳng còn dấu vết, chỉ để lại một cánh cửa đang đung đưa, dần dần khép lại trước mặt cô.

***

“Đúng vậy, em yêu!” Chân Lãng thu ánh mắt, cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo Giả Thược, hơi kéo lại một chút. Cô nàng lập tức ngồi ngay lên đùi anh. Anh ghé sát miệng đến sát bên tai cô, nói với giọng vô cùng âu yếm: “Em muốn ăn gì nào, em… yêu…”

Giả Thược thoáng rùng mình, chỉ cảm thấy dạ dày nhộn nhạo từng cơn, một cơ số những thứ gì đó chạy ngược lên theo thực quản, cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng. Người cô nổi hết cả da gà.

Giả Thược đang định vung tay đánh bay cái bản mặt đáng ghét đang kề sát bên mặt mình, chợt ngẩng lên, nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ khó tin của Vương Thiếu Hoàn đang ngồi đối diện.

Cái người ở phòng làm việc của Chân Lãng hôm qua hình như cũng là cô ta thì phải?

Cánh tay đã đưa ra được một nửa của Giả Thược dừng lại giữa không trung, chậm rãi cầm cuốn thực đơn, ỏn ẻn nói: “Lãng, hôm nay anh mời em phải không?” Cánh tay còn lại thì đã lần mò xuống dưới bàn, véo mạnh một cái lên đùi Chân Lãng.

“Đúng vậy.” Chân Lãng vừa ôm eo Giả Thược một cách thân mật vừa bình tĩnh giúp cô mở cuốn thực đơn: “Tối qua em đã cho anh ăn no rồi, hôm nay anh cũng nên để em ăn no mới phải.”

Khi Giả Thược bắt đầu dùng sức véo mạnh, cánh tay đang ôm eo Giả Thược cũng lẳng lặng thắt chặt, hai ngón tay lựa lấy chỗ thịt mềm kín đáo trên eo cô mà véo. Khuôn mặt hai người cùng méo xệch, ngay sau đó cùng cười tươi như hoa.

Cô nghiến chặt răng, chẳng buồn nhìn cuốn thực đơn, cố gắng véo mạnh hơn: “Món này thì sao?”

Chân Lãng cũng gia tăng lực véo: “Em thích là được, gọi thêm món khác nữa đi!”

Lại tiếp tục cố gắng, hai ngón tay cô đã xoay hai vòng bảy trăm hai mươi độ: “Được, thế món này thì sao?”

Chân Lãng véo ngược rồi lại véo xuôi, véo xuôi rồi lại véo ngược, thản nhiên nói: “Món này mùi vị cũng không tồi, em gọi thêm món khác để nếm thử nhé?”

Giả Thược chỉ bấu lấy một ít da, móng tay cắm phập: “Món này mùi vị thế nào anh?”

Chân Lãng buông tay, rồi lại đột ngột véo mạnh vào một chỗ khác trên eo cô: “Cũng ổn lắm, em thấy sao?”

Mặt mũi anh chàng bồi bàn lúc này đã đầm đìa mồ hôi, bàn tay phải viết lia lịa trên tờ giấy, sau nháy mắt đã thành một cột dài ngoằng, mà hai người “đàn ông” tình cảm sâu đậm trước mặt dường như còn chưa có ý dừng lại, vẫn gọi tiếp.

Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn bị xếp qua một bên, cảm thấy mất tự nhiên, khó khăn lắm mới lấy lại được một chút bình tĩnh, bèn lên tiếng: “E hèm, chuyện về bữa tiệc rượu…”

“Rượu?” Cặp mắt Giả Thược đột nhiên sáng bừng, nhìn Vương Thiếu Hoàn không chớp mắt. “Cô mời bọn tôi uống rượu sao?”

“Ặc…” Đối với sụ nhiệt tình đột ngột của gã trai trước mắt, Vương Thiếu Hoàn cảm thấy không chống đỡ nổi, gật đầu chẳng được, lắc đầu cũng không xong.

Chân Lãng tỏ ra bình thản, cười hà hà: “Đúng vậy, nhà cô Vương có mở bữa tiệc rượu, có lẽ đều là những loại rượu ngon, ngày mai em có muốn tới tham dự một chút không?”

Nghe nói có rượu, Giả Thược hoàn toàn bỏ qua việc người nói là ai, trong đầu cô chỉ còn lại một câu duy nhất: Rượu ngon, ngày mai có rượu uống.

“Vậy được rồi, ngày mai…” Chân Lãng nhìn Giả Thược lúc này đang thẫn thờ, tâm tư chẳng biết đã bay về đâu, khẽ gật đầu, nở nụ cười với cô gái đang cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh trước mặt: “Chúng tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.”

“Ngày mai? Chúng tôi?” Giả Thược lập tức tỉnh táo trở lại phần nào, hai hàng lông mi dựng đứng, nói giọng đề phòng: “Tại sao lại là…”

Còn chưa kịp chất vấn, một nhóm bồi bàn đã đi tới, cẩn thận đặt những thứ trong tay xuống trước mặt cô: “Xin mời, đây là các món mà hai bạn vừa gọi.”

Giả Thược nhìn cái đống xanh xanh đỏ đỏ được làm bằng bơ hoặc nước hoa quả trước mặt, khóe miệng co giật liên hồi: “Những thứ này… là gì vậy?”

Một anh bồi bàn cầm cuốn thực đơn, trả lời: “Đó là các món mà hai bạn vừa gọi, bao gồm: bánh kem Loire Valley, công chúa xứ Vienna, tháp trái cây, bánh ngọt hoàng gia Charlotte, bánh ga tô nhiều tầng, bánh ga tô củi Giáng Sinh vị cà phê, trà sữa ướp đá, bánh ga tô Creole, bánh kem táo, bánh chanh Katka, bánh Soufflé, bánh hạt dẻ, bánh Brest kiểu Pháp.”

Đầu óc Giả Thược bỗng choáng váng, ngửi thấy mùi bơ sữa và hoa quả thơm nức quyện lẫn trong không khí, sắc mặt cô tái mét, cơ thể cứng đờ: “Đây là những thứ chết tiệt gì thế?”

Cánh tay Chân Lãng không biết từ lúc nào đã lại ôm lấy eo cô, tay còn lại cầm một chiếc thìa nhỏ xúc một miếng bánh ga tô: “Bánh ngọt mà em gọi đấy, anh nhớ là em thích món này đến muốn chết luôn.”

Thích muốn chết? Muốn cô chết thì đúng là thật, còn thích thì…

Cô vừa mới há miệng, chiếc thìa kem bơ được nhét ngay vào miệng cô. Cái thứ mềm mềm, nhão nhão ấy tan ra trong miệng cô, và cơ số thứ nghẹn lại trong cổ họng cô vừa nãy thiếu chút nữa đã phun ra ngoài. Lúc này trước mắt cô chính là khuôn mặt tươi cười đắc chí của Chân Lãng, hắn vẫn cầm chiếc thìa nhỏ dính đầy kem bơ.

Cái gã khốn này, từ sau sự kiện lần đó, cô đã kiên quyết không ăn tất cả những loại đồ ngọt, vậy mà hắn…

Cô dồn hết sức lực vạch bộ u phục của Chân Lãng ra, hai cái cúc trên cùng của chiếc áo sơ mi lập tức bắn tung ra ngoài, rồi cô ghé sát đầu vào trong áo.

“Ọe…”

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Khánh Lê, Nhất Sinh, ThuyDjnh, mupmipmip, ngoung1412, tranphuong101292, zinna
     
Có bài mới 10.10.2012, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Oan gia tương phùng - Tiêu Dao Hồng Trần - Điểm: 11
“Oa!” Nhìn túi đồ ăn to bự mà Giả Thược xách về, Phương Thanh Quỳ không kìm được reo lên: “Là đồ điểm tâm của quán cà phê Tuyệt Sắc ở cuối đường phải không? Mà có phải cậu nhặt được tiền không vậy, thường ngày đến cái bánh nướng cũng hiếm khi thấy cậu mua về cho tớ, hôm nay sao lại mang về tới mười mấy loại đồ ngọt đắt tiền thế này? Đặc biệt là…”

Khuôn mặt cô ghé sát tới trước mặt Giả Thược, đặt tay lên trán cô nàng, rồi lại kiểm tra nhiệt độ cơ thể của bản thân, khẽ lẩm bẩm: “Đâu có ốm, sao cậu lại mua đồ ngọt vậy? Không phải cả đời này cậu căm hận nhất là đồ ngọt sao?”

Giả Thược liếc mắt về phía cô một chút, hờ hững trả lời: “Đây là Chân Lãng mời tôi ăn.”

Phương Thanh Quỳ mở một chiếc hộp, lấy chiếc bánh ga tô ra hết sức cẩn thận, rồi nhẹ nhàng cắn một miếng, mỉm cười vẻ hết sức hài lòng: “Đúng là ngon tuyệt!”

Thấy cô bạn tốt đã bị chiếc bánh ga tô hút hết hồn phách, không chú ý nghe xem mình vừa nói gì, Giả Thược liền bực bội ghé đầu vào tai Phương Thanh Quỳ, hét thật lớn: “Mấy thứ này là Chân Lãng mua mời tớ đấy.”

“Chân Lãng?” Cô nàng xinh đẹp nuốt miếng bánh ga tô, mở to mắt: “Anh ta muốn chết sao?” Suy nghĩ một chút, Phương Thanh Quỳ lại lắc lắc đầu: “Không đúng, với tính cách của anh ta, đáng lẽ phải nhét hết những thứ này vào bụng cậu rồi mới đúng, sẽ không cho cậu cơ hội mang về thế này đâu.”

“Bởi vì…” Giả Thược đang rất tức giận chợt nhớ ra điều gì đó, hai tay chống nạnh đứng giữa phòng, ngẩng đầu cười vang, hai vai rung lên: “Bởi vì tớ đã nôn. Nôn hết lên người hắn ta, sau đó nhân lúc hắn ta đi rửa ráy liền kêu bồi bàn cho hết những thứ này vào túi rồi mang về. Lần này coi như đã trả thù xong, thật thoải mái!”

“Cậu ác quá đấy!”

“Việc này có thể trách tớ được sao?” Giả Thược hậm hực nói. “Hồi đó nếu không phải vì hắn thì tớ làm sao lại phải vào bệnh viện chỉ vì ăn bánh kem bơ chứ? Cậu có thấy ai suốt một tuần liền đi ngoài đều ra cái thứ màu trắng ngà lại còn thoang thoảng mùi sữa không?”

Phương Thanh Quỳ đang ăn một cách vui vẻ chợt dừng lại, lẳng lặng đặt chiếc bánh trong tay xuống, khuôn mặt xây xẩm, trừng mắt nhìn Giả Thược.

Cô nàng nào đó còn chưa hiểu là có chuyện gì kia thì đang xoa xoa bụng, mặt mày hớn hở nói: “Nôn xong rồi, bây giờ đâm ra đói quá, tôi đi mua cơm rang trứng về ăn đây”, sau đó đi thẳng, bỏ lại Phương Thanh Quỳ đáng thương với mười mấy chiếc bánh ngọt được gói bọc rất đẹp mắt.

Quen biết Giả Thược từ thời đại học, ngay từ lúc đó cô đã biết Giả Thược có một kẻ thù không đội trời chung tên là Chân Lãng, cũng đại khái biết về quá trình quần thảo của hai người bọn họ bao năm qua. Còn về nguyên nhân khiến Giả Thược không ăn đồ ngọt, tuy không được tận mắt nhìn thấy, nhưng cô cũng biết được một chút từ những lời vụn vặt của Giả Thược lúc thường ngày. Với tính cách cứng rắn của Giả Thược, có lẽ chân tướng sự việc cũng không sai khác nhiều lắm.

Nghe nói năm Giả Thược mười hai tuổi, cô đã vinh dự giành được ngôi quán quân của giải Taekwondo thiếu niên toàn quốc, từ đó thu hút sự chú ý của rất nhiều người, và đội Taekwondo của tỉnh còn đưa cô vào diện bồi dưỡng trọng điểm. Nhưng phong độ của các thiếu niên thường không ổn định, hồi nhỏ là thiên tài nhưng khi trưởng thành rất có thể sẽ là kẻ bất tài, ít nhất phải có phong độ ổn định trong vòng hai năm thì mới có tư cách trở thành thành viên đội tuyển quốc gia.

Một tuần trước giải thi đấu ở năm thứ hai, hôm sinh nhật của Giả Thược, mẹ cô vì muốn con gái vui vẻ nên đã mua một chiếc bánh ga tô thật to để chúc mừng, nghe đâu đường kính lên tới hơn ba mươi centimét. Nhưng chỉ vì Chân Lãng nói rằng anh ta thích bông hoa màu đỏ trên chiếc bánh sinh nhật, không ngờ Giả Thược đã nhân lúc mọi người không chú ý mà liếm sạch phần bơ trên chiếc bánh, sau đó lại xơi thêm nửa chiếc bánh nữa, thế là buổi tối hôm đó cô phải vinh quang nhập viện, ở đó suốt một tuần liền.

Sau đó, cô không thể tham gia thi đấu.

Sau đó nữa, cô mất đi tư cách trở thành thành viên đội tuyển quốc gia.

Sau đó nữa nữa, cô vẫn tham gia tất cả các cuộc thi, vẫn giành được vô số giải thưởng lớn nhỏ, được ca tụng là ngôi sao hy vọng của đội tuyển Taekwondo quốc gia trong tương lai.

Thế nhưng, khi cô lần thứ hai có cơ hội trở thành thành viên đội tuyển quốc gia, một câu nói của Chân Lãng đã thay đổi tất cả: “Trở thành thành viên đội tuyển quốc gia sẽ rất dễ bị thương, còn phải uống thuốc định kỳ gì đó, nếu sau này mà biến thành nửa đực nửa cái, sẽ không có ai thèm cưới đâu.”

Câu nói của chú nhóc khiến cha mẹ Giả Thược cảm thấy lo lắng, con gái họ từ nhỏ đã có tính cách giống hệt con trai rồi, nếu sau khi trưởng thành lại có vẻ ngoài của con trai nữa thì biết làm sao đây?

Thế là Giả Thược phải tạm biệt với giấc mơ của mình từ đó, và cô cảm thấy trong sinh mệnh của mình chỉ còn lại một mục tiêu thế này: Lấy việc đối nghịch với Chân Lãng làm sứ mệnh, lấy việc phá hoại tất cả mọi niềm vui của Chân Lãng làm cơ sở, lấy việc hãm hại Chân Lãng làm trách nhiệm, lấy việc khiến Chân Lãng phải chịu thiệt thòi làm mục đích, lấy việc làm cho Chân Lãng thanh danh lụn bại làm cái gốc của sự hạnh phúc.

Năm lớp mười hai, Giả Thược đã lựa chọn chuyên ngành nghệ thuật, nhờ vào may mắn và điểm cộng do giải thưởng thể thao, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại lọt vào danh sách những người thi đỗ vào trường đại học có tiếng mà Chân Lãng đã lựa chọn, sau đó vinh quang rời nhà đi xa, bước tiếp lên con đường đối đầu với Chân Lãng.

Phương Thanh Quỳ nhìn những chiếc bánh ga tô trước mặt, chống tay lên cái cằm nhỏ nhắn, xinh xắn của mình, lẩm bẩm: “Giả Thược, thực ra tớ thấy Chân Lãng cũng đâu có làm gì sai, ăn bánh ga tô phải vào bệnh viện là do cậu đấy chứ, liên quan gì đến người ta nào?”

Giả Thược đang mua cơm bên ngoài chợt có cảm giác sống lưng lạnh ngắt, hơi rờn rợn.

***

Ngày hôm sau, bữa tiệc rượu được tổ chức trên bãi cỏ bên ngoài biệt thự của nhà họ Vương. Khi Chân Lãng và Giả Thược tới nơi, tại đó đèn đuốc đã sáng trưng, người qua người lại đông đảo, nào giống bữa tiệc rượu của một gia đình bình thường, rõ ràng là hoạt động của một công ty quy mô lớn.

Những dãy bàn thật dài được bày rất nhiều loại thức ăn, hoa quả, hải sản, đồ nướng, đồ ngọt đều có đủ, không thiếu thứ gì, còn các nhân viên phục vụ được mời về từ khách sạn đang đi lại xung quanh, mấy chuyên gia pha rượu thì liên tục đưa tới những ly cocktail mình pha chế, có thể thấy bữa tiệc rượu này của nhà họ Vương long trọng đến chừng nào.

Chân Lãng và Giả Thược vừa xuất hiện đã nhận được sự chú ý của rất nhiều ánh mắt. Bọn họ một người cao lớn, điềm tĩnh, một người mảnh khảnh, đẹp trai, cả hai đều có điểm đặc sắc riêng, khó biết ai hơn ai kém.

Giả Thược vốn không cố ý ăn mặc theo kiểu không ra nam chẳng ra nữ, chỉ là do công việc và thói quen từ nhỏ, thêm vào đó là ưu thế về chiều cao, cô không thích mặc váy, cũng không thích đi giày cao gót, lúc này cô mặc áo sơ mi viền ren kiểu nữ, nhưng cũng rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Đương nhiên, dù có chết cô cũng không chịu thừa nhận, cô dễ bị người ta hiểu lầm là bởi vì thân hình phẳng quá mức của mình.

Hơn nữa, cô đến đây là để uống rượu, đâu phải đến để bán nụ cười, ăn mặc đẹp làm gì cơ chứ?

Ngay từ xa, Vương Thiếu Hoàn đã nhìn thấy họ ở cổng. Cô chậm rãi bước ra trên đôi giày cao gót, nhiệt tình khoác tay Chân Lãng: “Bác sĩ Chân, hôm nay bạn nhảy của tôi có việc đột xuất nên không tới được, có thể mượn tạm anh một tối không?”

Không đợi Chân Lãng trả lời, tiếng cười của ông Vương đã vang tới từ xa: “Thiếu Hoàn, bác sĩ Chân tới rồi phải không? Mau qua đây, mau qua đây nào…”

Chân Lãng đứng nói chuyện giữa đám người, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn quanh tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy người nào đó kia. Cô đã chạy tới trước một chiếc bàn, không hề khách sáo cầm một ly sâm banh lên uống cạn, trong chiếc đĩa trên tay sau nháy mắt đã có thêm một miếng bò bít tết.

Anh phát hiện, cô ăn hết sức chăm chú. Nhìn liếc qua thì thấy động tác của cô vô cùng khéo léo, lịch sự, từ tốn, nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ phát hiện, tốc độ ăn cực nhanh, sức ăn cực lớn, người bình thường không thể so sánh được. Sao cô nàng này lại có thể kết hợp sự nền nã và tốc độ ăn nhanh một cách hoàn mỹ như thế nhỉ?

Còn cả rượu nữa! Cô nàng hệt như con bướm bay lượn giữa vườn hoa, trên khuôn mặt là nụ cười tươi rói, không ngừng cạn ly, nói cười với mọi người, chỉ tính số lượng mà Chân Lãng nhìn thấy, ít ra cũng có mười mấy ly rượu đã vào bụng cô rồi.

Xem ra, được tham dự một bữa tiệc thế này, cô nàng vô cùng vui sướng, không cảm thấy khó chịu chút nào.

Ông Vương là nhân vật hàng đầu trong giới kinh doanh, giẫm chân một cái là có thể khiến giới kinh doanh chấn động, những người đến tham gia bữa tiệc này cũng đều là thương nhân có tiếng. Chân Lãng xuất hiện bên cạnh Vương Thiếu Hoàn, lập tức khiến rất nhiều người chú ý. Cả buổi tối không ngừng có người đi tới bên cạnh anh, khiến anh không cách nào thoát thân.

Còn Giả Thược thì lại được ăn uống no nê, lúc này đang cầm ly rượu, ngồi dưới một gốc cây, nói chuyện vui vẻ với các cô gái, thỉnh thoảng lại móc danh thiếp trên người ra đưa cho bọn họ, những tiếng cười vui vẻ cứ vang lên không ngừng.

Nhân cơ hội đi vào nhà vệ sinh, Giả Thược lén móc điện thoại, gõ gõ mấy chữ rồi gửi đi: “Ngày mai sẽ có một số người cầm danh thiếp của tớ tới đăng ký chụp hình, hãy đề nghị mỗi người bọn họ làm một tập album chân dung quy cách cao nhất.”

Không lâu sau điện thoại rung lên, là tin nhắn của Phương Thanh Quỳ: “Giá chúng ta đặt ra từ ba năm trước sẽ thay đổi từ ngày mai, tất cả nhất loạt tăng lên 50%.”

Giả Thược nở nụ cười gian tà, lập tức gửi lại bốn chữ: “Hiểu ý tớ lắm!”

Cô ở đây vui chơi vô cùng thoải mái, vô cùng vui vẻ, mà cứ vui vẻ là lại không kìm được uống thêm vài chén, còn hải sản, cô cũng luôn chọn thứ đắt mà ăn. Ăn đồ miễn phí cảm giác thật tuyệt, nhai trong miệng cũng thấy thơm ngon hơn bình thường rất nhiều.

Có điều, đồ của người khác ăn nhiều quá cũng chưa chắc đã là một chuyện hay.

Sau khi về nhà, đến nửa đêm, Giả Thược bắt đầu cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, mà càng gãi lại càng ngứa, càng gãi lại càng muốn gãi, cả đêm trằn trọc, lăn qua lăn lại không cách nào ngủ được.

Nửa đêm, Chân Lãng nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy rào rào, cho rằng cô nàng nào đó hưng phấn quá nên không ngủ được, nửa đêm bắt đầu quấy rối. Sáng hôm sau, ngủ dậy, anh vẫn nghe thấy tiếng nước chảy, cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Cửa phòng Chân Lãng đột nhiên bị đẩy mạnh, Giả Thược toàn thân vẫn còn ướt nhẹp đứng đó: “Này, anh có thuốc không vậy? Người tôi ngứa quá!”

Chân Lãng khẽ vẫy tay, cặp mắt còn ngái ngủ hơi nheo lại: “Qua đây tôi xem nào!”

Giả Thược lúc này cũng không còn lòng dạ nào mà so đo với Chân Lãng nữa, bò lên chiếc giường của anh, vén cao hai ống tay áo, vươn dài cổ về phía trước.

Chân Lãng phát hiện làn da lộ ra bên ngoài chiếc áo sơ mi đã đỏ lên cả mảng, nhưng trên mặt thì không có biểu hiện lạ nào, vẫn trắng mịn, nõn nà.

“Hôm qua cô đã ăn cái gì thế?” Anh đưa tay ra sờ thử, thấy làn da Giả Thược không bị nổi mẩn, chỉ đỏ lên thôi.

Giả Thược ra sức gãi mạnh, trên da lập tức xuất hiện thêm mấy vết móng tay: “Không biết nữa, là thứ trong bữa tiệc rượu hôm qua.”

“Có thể là cô dị ứng với thứ gì đó trong cocktail, hoặc dị ứng với đồ hải sản.” Anh với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường, nói tiếp: “Đợi chút, tôi gọi điện rồi sẽ đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra nguyên nhân gây dị ứng.”

Giả Thược gãi không ngừng, vết móng tay càng lúc càng nhiều: “Bác sĩ thú y, bây giờ anh có loại thuốc nào dùng tạm được không, tôi ngứa chết mất!”

Chân Lãng suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy ra một tuýp thuốc từ trong chiếc tủ đầu giường: “Bôi tạm cái này đi, nhưng nhớ bôi ít thôi đấy!”

“Tôi biết rồi.” Giả Thược đón lấy tuýp thuốc, vội vã chạy vào phòng tắm, dáng vẻ rõ ràng là chẳng để ý đến lời nói của anh, còn Chân Lãng thì đang thấp giọng nói chuyện điện thoại, dặn dò người ở đầu bên kia điều gì đó.

Anh đang nói chuyện thì Giả Thược lại chạy ra, gọi toáng lên: “Này, bác sĩ thú y, tôi không bôi phía sau được, giúp tôi một chút!”

Chân Lãng nói vắn tắt mấy câu rồi gác máy, sau đó bóp một ít thuốc ra lòng bàn tay, bôi lên lưng giúp cho Giả Thược. Lớp thuốc mỡ mát rượi đã tạm thời khiến cơn ngứa của cô dịu đi phần nào, cô không kìm được thở phào một hơi.

Chẳng ai chú ý tới, lúc này bên ngoài cửa lớn có một chiếc chìa khóa đang được tra vào ổ…

“Này, tôi còn muốn nữa.”

“Không được, như vậy không tốt cho cơ thể!”

“Tôi mặc kệ, anh không làm thì để tôi!”

“Cô đừng ngang ngược như thế có được không hả?”

“Tôi cứ ngang ngược như thế đấy, có nghe lời không thì bảo?”

Cô Giả ngây người, rồi vội chạy như bay vào phòng. Cô nhìn thấy con gái mình đang ở trên giường, cưỡi lên người Chân Lãng, giữ chặt tay Chân Lãng, quần áo tả tơi, xộc xệch, trên cổ có một vết đỏ rất khả nghi, còn có rất nhiều dấu móng tay như thể vừa bị cào cấu rất mạnh. Chân Lãng đáng thương lúc này đang nằm bên dưới, dáng vẻ kiên cường, bất khuất tựa như đang liều chết chống cự.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Nhất Sinh, hh09, ngoung1412, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthi_ne1997, cindy9xbd, Giauyen2009, hoakhong97, hucbep, Huỳnh Nhi, Mẹ Bầu, phamquynhtram, Phuong Truong, phuongnhi82, SindyNguyen, Tylenchulus, Tóc gió và 407 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Pe_Pea: Happy cả nhà
LanRuby: Chúc mừng năm mới.
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.