Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu

 
Có bài mới 20.09.2021, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 43
Chương 42:

Edit: windy

Triệu Bình Nhạc mất tích, có lẽ là mất tích cùng Triệu Châu rồi.

Nhưng trước mắt không xác nhận được, người nhà của ông ta sáng nay đuổi tới trường học, không liên lạc được với cô ta, tới ký túc xá cũng không tìm thấy người đâu, vì thế mới báo cảnh sát.

Nam Lộ cùng Thời Khiển tới đồn cảnh sát, là cô buổi sáng mở cửa cho dì quản lý và mẹ của Triệu Bình Nhạc vào.

Lúc ấy, mẹ Triệu Bình Nhạc thấy rõ cô ta không ở trong ký túc xong, hai chân mềm nhũn liền quỳ xuống.

Bà vừa khóc vừa kêu hô: “Tôi biết mà… Đột nhiên nó tới Chi Nam, chính là tới hại Nhạc Nhạc mà tôi… Nó chính là tai họa…”

Nói xong,  bà ta liền bò dậy, quay đầu đi xuống lầu, dì quản lý cũng chạy xuống theo.

Lúc ấy Nam Lộ không rõ chân tướng, bây giờ nghĩ lại đã hiểu chắc là lúc ấy ba của Triệu Bình Nhạc đang ở dưới lầu.

Cảnh sát nói qua tình huống cho Thời Khiển.

Hóa ra là cuối tháng trước, Triệu Châu đã biến mất mấy năm đột nhiên tìm được nhà của anh trai, ông ta nói mình vay nặng lãi 20 vạn, đang bị truy đuổi, xin anh ông ta quay vòng một chút, cứu ông ta.

Anh trai Triệu Châu mềm lòng, cho ông ta ở lại.

Nhưng chị dâu Triệu Châu cực kì chán ghét người em trai thích trách mệnh này, bà nghe nói Triệu Châu vì trốn nợ mới đến nhà mình, lúc này liền gọi cho con gái Triệu Bình Nhạc của mình nói tạm thời không cần trở về.

Nhà Triệu Bình Nhạc cũng chỉ là một gia đình bình thường, vì để con gái có tiền đồ tốt, vào lúc Triệu Bình Nhạc học cấp ba đã đào hết non nửa gia sản cho Triệu Bình Nhạc học thêm 1 kèm 1 rồi, thậm chí đến lúc cuối cùng còn chạy đi mua “Cuốn đáp án tuyệt mật”.

Tuy nhiên cuốn đó là giả, nhưng hai vợ cũng không thấy tiêu khoản tiền đó là không đáng, bởi vì việc điểm của Triệu Bình Nhạc không tính là đặc biệt cao mấy, nhưng lúc sửa nguyện vọng đã sửa thành đại học Chi Nam.

Cả nhà Triệu Bình Nhạc cho rằng nhà mình cuối cùng đã có ngày tốt tới rồi, không nghĩ tới tài cao hưng phấn được nửa năm, Triệu Châu lại tìm đến cửa.

Hai vợ chồng đóng cửa không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần, nhưng anh trai Triệu Châu cảm thấy dù sao cũng là anh em ruột thịt, ông ta cũng không có cách nào nhẫn tâm đuổi em ruột ra khỏi cửa.

Vì thế vẫn giằng co mãi.

Triệu Bình Nhạc cũng cực kì chán ghét người chú luôn tới nhà mình tống tiền này, từ nhỏ đến lớn không biết nhà mình đã cho ông ta bao nhiêu tiền, nhưng cho tới bây giờ đều là bánh bao thịt đánh chó, có mượn không có trả.

Từ nhỏ cô ta đã nghe mẹ nói qua, ông chú này là một người vô liêm sỉ bỏ vợ bỏ con, mẹ còn lấy ông ta làm gương xấu, cảnh cáo cô ta không được yêu sớm.

Cho nên khi cô ta biết gia cảnh của Thời Khiển cực kì có thể là con gái của Triệu Châu, Triệu Bình Nhạc cảm thấy khả năng nhà mình cuối cùng có thể có cơ hội thoát khỏi cao bôi da chó này rồi, dù sao so với anh trai nghèo túng, con gái giàu có chẳng phải càng dễ tống tiền hơn sao.

Triệu Bình Nhạc không để ý mẹ phản đối, cố ý về nhà đón tết.

Cô cố ý hỏi thăm rất nhiều chuyện năm đó của Triệu Châu, càng thêm chắc chắn Thời Khiển là con gái ông ta, vì thế cô ta tiết lộ tin tức này với Triệu Châu.

Nhưng Triệu Châu lại nửa tin nửa ngờ.

Ông ta đang bị bọn vay nặng lãi truy tìm, không dám xuất hiện ở nhà ga, vì thế yêu cầu Triệu Bình Nhạc về trường trước để xác nhận Thời Khiển có ở đó hay không, lỡ bỗng nhiên cô không ở đó thì sao? Chẳng phải ông ta tốn một chuyến không.

Vì thế Triệu Bình Nhạc đi trước kiểm tra, cô ta lại thăm dò chỗ Thời Khiển một chút, liền càng xác nhận hơn.

Cô ta hưng phấn gọi điện cho Triệu Châu, thậm chí bày tỏ mình có thể mua vé tới Chi Nam giúp ông ta.

Triệu Bình Nhạc cuối cùng đã thuyết phục được Triệu Châu, mua cho ông ta vé tới Chi Nam sớm nhất.

Tối hôm đó, Thời Khiển nhận thấy có người nhìn mình ở góc tối, kì thật là Triệu Bình Nhạc đang quan sát thời gian đi làm của cô.

Từ khi Triệu Châu xuất phát, Triệu Bình Nhạc đã hưng phấn căn bản không đợi được nữa.

Cô ta thậm chí đã chu toàn suy xét đến lúc đó Thời Khiển không thích cô ta, sợ mình chọc phải Thời Khiển, nhỡ tới lúc đó bỗng nhiên dọn qua nhà bạn trai ở, cô ta liền thất bại trong gang tấc rồi.

Cho nên mãi đến khi Triệu Bình Nhạc đón được Triệu Châu mới thôi, bọn họ sẽ không bỏ qua đêm này.

Nhưng ai biết được, Triệu Châu lại vô dụng như vậy, lại trơ mắt nhìn Thời Khiển chạy mất.

Sau khi Triệu Bình Nhạc nghe điện thoại xong, hổn hển xuống lầu, tính toán đưa Triệu Châu tới tiệm tiện lợi Thời Khiển làm việc kiếm vận may.

Nhưng hai người lại chụp hụt.

Hai người chuồn ra khỏi trường học, cực kì không thích hợp lại trở về.

Vì thế, Triệu Bình Nhạc mang theo Triệu Châu đi lại quanh trường học, ý muốn có thể gặp được Thời Khiển.

Nhưng bọn họ không đợi được Thời Khiển tới, lại kéo được đám chủ nợ của Triệu Châu đến, đối phương đã sớm dò hỏi thân thích của Triệu Châu, trước đó đã tới gõ cửa nhà anh trai Triệu Châu, nhưng ông ta khăng khăng nói Triệu Châu không ở trong này, bọn họ cũng không xông vào nhà dân, ngồi xổm mấy ngày cũng không thấy Triệu Châu ra ngoài. Hôm nay, bọn họ tra tìm mới biết Triệu Châu đã tới Chi Nam, lúc này liền tính tới trường học của cháu gái ông ta thử vận may.

Triệu Châu này có trốn, cũng không đến mức sẽ trốn trong ký túc xá chứ? Ông ta ở Chi Nam lạ nước lạ cái, cũng đã hỏi thăm một lượt mấy nhà nghỉ bên cạnh trường, rồi sẽ có thể tìm được ông ta.

*

Thời Khiển phối hợp điều tra nói lý do tối hôm đó Triệu Châu tìm đến mình, nhưng cô khăng khăng ông ta nhận sai người, bản thân chỉ là giống với người ông ta tìm, ông ta là muốn tìm mình mượn tiền.

Bởi vì anh trai và chị dâu Triệu Châu chỉ biết là Triệu Châu vì trốn tình mà bị què chân, nhưng cũng không biết rõ đối phương cụ thể là ai. Lại thấy Thời Khiển khí chất bất phầm, bộ dáng như được nhà giáo dục cực kì nghiêm khắc, quả thực khác một trời một vực với Triệu Châu, cho nên bọn họ nhất thời không xác nhận được Thời Khiển có phải con gái của Triệu Châu không.

Thời Khiển khai khẩu cung xong, liền cùng Nam Lộ rời khỏi cục cảnh sát.

Ba ngày sau, Triệu Bình Nhạc được cảnh sát cứu ra, trên người cô ta chỉ bị thương nhẹ, nhưng lại bị kinh sợ rất mạnh.

Bảy ngày sau, cảnh sát phát hiện thi thể của Triệu Châu.

Sau khi Thời Khiển biết được tin tức này xong cũng không nghĩ gì nhiều, trong lòng cô rất bình tĩnh, không vui không buồn.

Người chỉ gặp qua một lần, cho dù là cha ruột, nhưng cô cũng không làm được là rộng lượng bỏ qua hiềm khích trước kia với ông ta.

Thời Khiển sẽ bỏ qua.

Mãi đến khi khai giảng, giáo viên phụ trách nói cho cô kết quả xử lý Triệu Bình Nhạc.

Triệu Bình Nhạc bị đuổi học rồi.

Bởi vì trong các môn học năm nhất cô ta chỉ tập trung thi qua một môn, mà theo các giáo viên giảng dạy, cô ta thường xuyên lười biếng, trốn học nhiều lần, không nộp bài tập; lại thêm lúc nghỉ đông cô ta lại đưa người lạ vào trường, trường học xử phạt đuổi học cô.

Cuộc sống của Thời Khiển, cuối cùng cũng trở về bình thường.

Học kì sau của năm nhất vẫn như cũ, Thời Khiển sợ Triệu Bình Nhạc trở về tìm cô, vì thế đổi chỗ làm thêm, tới làm nhân viên trong cửa hàng, cũng tiếp tục dạy thêm bạn nhỏ trước kia.

Cuộc sống của cô vừa bận rộn vừa phong phú.

Lâm Trần Nghiêu như cũng bận rộn nhiều việc, nhưng anh vẫn bỏ chút thời gian ra đưa cô đi dạy thêm. Gặp lúc bận rộn, ít nhất sẽ đón cô tan làm, đưa cô về trường.

Dưới tình huống này, hai người tuy đã xác định quan hệ người yêu, nhưng thực tế lúc kết giao với bình thường cũng không sai biệt mấy.

Ngoại trừ, Thời Khiển càng ngày càng lo lắng, thỉnh thoảng sẽ chủ động tìm anh.

Trời dần dần ấm lên.

Sắp tới sinh nhật của Lâm Trần Nghiêu, Thời Khiển đã đem số tiền nợ Lâm Trần Nghiêu trả hết sạch.

Lâm Trần Nghiêu lại rất hào phóng nhận tiền cô trả lại, chỉ là sau khi nhận xong anh giả bộ thở dài, nói: “Anh cũng chỉ giúp em giữ một chút, sau này cuối cùng vẫn sẽ về tay em thôi.”

Thời Khiển hé miệng cười, không tiếp lời của anh.

Cô thu liễm nụ cười trên mặt, làm bộ không để ý hỏi: “Sắp sinh nhật của anh rồi, muốn quà gì vậy?”

“Sao em biết sắp tới sinh nhật anh rồi?” Lâm Trần Nghiêu vẻ mặt kinh ngạc.

Thời Khiển nhìn biểu tình khoa trương của anh dở khóc dở cười.

Từ khi Thời Khiển thả lỏng trước mặt Lâm Trần Nghiêu, Lâm Trần Nghiêu cũng buông thả thể hiện bản tính ra.

Quả nhiên, cái gì mà trưởng thành trở nên thành thục ổn trọng rồi đều là giả, bản chất của anh vẫn là cái người vẻ ngầu ngầu tay đút túi chụp ảnh với cô trước kia.

“Là ai đem ngày sinh nhật của mình thành mật mã cửa ra vào nhỉ, còn không mở cửa cho em, nhất định phải bắt em bấm mật khẩu đi vào, chính là muốn nhắc nhở em còn gì?”

Lâm Trần Nghiêu tay thoáng nắm thành quyền, giơ lên môi ho nhẹ hai tiếng, khen ngợi cô: “Không tồi, bây giờ đã bắt đầu hỏi lại để oán hận anh rồi.”

Thời Khiển ngẩn người, trong lòng lại khiếp sợ đến không hiểu rõ.

Hơn hai tháng nay, cô bị Lâm Trần Nghiêu làm cho vô pháp vô thiên, người này lại còn khuyên giục đùa giỡn tính tình cô.

Mỗi lần cô nổi tính, anh không những không tức giận, lại còn khen ngợi cô tốt lắm, phải có tính tình như vậy mới được.

Nghiễm nhiên là bộ dáng gấu lớn.

Vì thế giờ phút này nội tâm nhút nhát ăn sâu trong lòng Thời Khiển cùng với tình tình đại tiểu thư nhanh chóng học được trong hai tháng nhưng đã kịch liệt đấu tranh.

Không bao lâu sau, đại tiểu thư Thời Khiển chiếm thế thượng phong.

Cô khẽ hừ một tiếng, quay đầu thấp giọng nói: “Còn không phải anh tự tay dạy tốt.”

Lâm Trần Nghiêu cười lên tiếng.

*

Sinh nhật của Lâm Trần Nghiêu là chủ nhật, hai người mua đồ ăn về nhà làm lẩu.

Thời Khiển đặt cho Lâm Trần Nghiêu một cái bánh kem, bên dưới màu trắng, mặt trên dùng socola viết chữ: Chúc bạn trai đẹp trai lại ngu ngốc của em sinh nhật vui vẻ.

Lúc cô gọi điện cho thờ làm bánh nói ra lời viết đã lén cười rất lâu, đặc biệt chờ mong phản ứng của Lâm Trần Nghiêu lúc nhìn thấy bánh kem kia.

Vì thế đợi bánh kem được đưa đến, Thời Khiển như lấy tốc độ hỏa tiễn đi mở cửa.

Cô cười hì hì bưng bánh kem quay vào, Lâm Trần Nghiêu tò mò ngó qua xem.

Sau khi Thời Khiển mở bánh kem ra, vẫn che miệng cười.

Lâm Trần Nghiêu ngoài cười nhưng trong không cười nở nụ cười, rất nhanh liền mở miệng: “Trình độ thợ làm bánh kem này không được, lần sau đừng đặt ở đấy nữa.”

Thời Khiển có chút mơ hồ: “A?”

Lâm Trần Nghiêu xoay người lại đến phòng bếp, cầm một cái thìa.

Chỉ vào bánh kem: “Em xem bánh này…”

Bánh làm sao?

Thời Khiển tò mò chăm chú nhìn, cho rằng bánh gặp vấn đề.

Lâm Trần Nghiêu nói: “Em tới gần đây, anh chỉ cho em xem.”

Thời Khiển nghe lời tiến sát lại.

Một giây sau, Lâm Trần Nghiên rất nhanh liền khoét ba chữ “lại ngu ngốc” lên, sau đó lấy khí thế sét đánh không kịp đưa tới miệng Thời Khiển.

Thời Khiển: “…”

Đó là cái gì vậy?

Lâm Trần Nghiêu cực kì thương trình vui vẻ ngửa tới ngửa lui, Thời Khiển lại phẫn nộ trừng mắt nhìn anh.

Vì thế, còn chưa vui vẻ đến ba giây, Lâm luật sư liền dưới ánh mắt áp lực của bạn gái, đầu hàng cười nói: “Được được được… Anh tới xử lý, anh lau cho.”

Anh rút một tờ giấy, một tay giữ ót Thời Khiển, một tay lau kem cho cô.

Khi khăn giấy sắp đụng tới môi Thời Khiển, anh lại bỗng nhiên ngừng lại.

Anh đêm tầm mắt mình rơi lên bờ môi cô, chậm rãi chuyển lên đôi mắt của Thời Khiển.

Trong mắt cơn giận còn chưa tiêu hết, anh chỉ cảm thấy đáng yêu.

Lâm Trần nghiêu cười hỏi: “Khiển, đổi một cách khác lau kem cho em, có thể chứ?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Văn Bối Nhi, dhkh, marmoon
     
Có bài mới 22.09.2021, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 46
Chương 43:

Edit: windy

Thời Khiển thấy được Lâm Trần Nghiêu không giống như đang hỏi mình, càng như là đang thông báo cho mình.

Ngoài miệng vẫn còn kem, cô có chút khẩn trương, theo bản năng lui cằm về.

Nhưng bàn tay Lâm Trần Nghiêu ở sau gáy cô đang giữ đầu cô lại, cô chỉ rụt về được đoạn nhỏ.

Nằm ngoài dự liệu của cô, Lâm Trần Nghiêu quả thật là đang hỏi cô, cũng không tự quyết định cúi xuống hôn tới.

Đôi mắt hồ ly hơi cong cong, bên trong ngập ý cười.

Nhưng ý cười này chắc chắn chứa mấy phần hương vị.

Thời Khiển có chút thẹn quá thành giận, cô nhún lên, rất nhanh liền hôn lên khóe miệng Lâm Trần Nghiêu, tiếp đó liền nhỏ giọng than thở: “Muốn hôn thì hôn, hỏi cái gì mà hỏi…”

Trong nháy mắt ý cười trong mắt Lâm Trần Nghiêu càng tăng lên, anh liếm liếm vệt kem bên miệng mình, lại duỗi tay ngăn cô gái vừa hôn xong lại tính bỏ chạy kia.

Anh nói: “Còn chưa lau sạch.”

Vì thế anh cúi đầu, tỉ mỉ hôn lên miệng dính kem của Thời Khiển.

Hai người răng môi cùng hô hấp đầy mùi bơ ngọt ngào.

Sau khi liếm sạch, Lâm Trần Nghiêu thấy rõ hương vị, nói: “Anh thấy kem này có chút là lạ…”

Thời Khiển mở miệng muốn hỏi, lại bị anh nhân cơ hội cúi người hôn.

Nụ hôn này so với vừa rồi chỉ là lướt qua, từ chuồn chuồn lướt biến thành triền miên lưu luyến.

Thời Khiển nín thở, bị hôn đến thần hồn điên đảo vẫn nghĩ: Vị kem nhà này rất tốt…

Sau cùng, Lâm Trần Nghiêu buông cô ra, cười tít mắt nói: “Ngọt đến lạ.”

Thời Khiển có chút không biết nói gì.

Cô nhịn lại nhịn, vẫn không nhịn được, nói: “… Anh thật thô.”

Lâm Trần Nghiêu cố gắng kéo khoảng cách với cô lại: “…”

*

Thời Khiển mấy ngày nay tới giờ, nhìn mắt thường có thể thấy được đã trở nên hoạt bát hẳn.

Có một lần Nam Lộ rất tò mò hỏi cô: “Cậu chỉ yêu đương thôi mà sao thay đổi lớn như vậy?”

Thời Khiển chọc chọc ly kem tươi trước mặt, cẩn thận suy nghĩ, trả lời: “Đại khái là mình cách mặt trời càng ngày càng gần thôi.”

“Gì?” Nam Lộ nghe không hiểu gì.

Thời Khiển sắp xếp lại ngôn ngữ, giải thích: “Hồi trung học, lớp sinh học từng có một khái niệm, tên là “Vitamin D có thể thúc đẩy hấp thụ canxi, mà ánh mặt trời có thể thúc đẩy quá trình tổng hợp Vitamin D trong cơ thể con người”, cậu có nhớ không?”

Nam Lộ gật gật đầu.

“Mình đó, giống như chưa từng thấy qua ánh mặt trời lại chưa từng gặp được người tốt nào, Vitamin D trong cơ thể hấp thụ không đủ, ảnh hưởng hấp thụ canxi, cho nên khung xương cũng phát triển chậm.” Ý cười bên môi cô dần dần dày lên, “Nhưng sau này mình gặp được một mặt trời, thì toàn bộ 7- Dehydrocholesterol bỗng nhiên được thức tỉnh, bổ sung Vitamin D cho cơ thể, hấp thụ rất nhiều canxi.”

(7-Dehydrocholesterol (7-DHC) là một Zoosterol có chức năng trong huyết thanh như một tiền chất cholesterol, và được chuyển hóa quang hóa thành vitamin D3 trong da, do đó hoạt động như prov vitamin -D3. Sự hiện diện của hợp chất này trong da người cho phép con người sản xuất vitamin D3 (cholecalciferol) từ các tia cực tím trong ánh sáng mặt trời, thông qua một đồng phân trung gian tiền vitamin D3. Nó cũng được tìm thấy trong sữa của một số loài động vật có vú. Lanolin, một chất sáp được tiết ra tự nhiên bởi động vật có vú mang len, chứa 7-DHC được chuyển hóa thành vitamin D bởi ánh sáng mặt trời và sau đó được hấp thụ trong quá trình chải chuốt như một chất dinh dưỡng. Ở côn trùng, nó là tiền chất của hormone ecdysone, cần thiết để đến tuổi trưởng thành.  Nó được phát hiện bởi nhà hóa học hữu cơ đoạt giải Nobel Adolf Windaus. – Theo wikipedia )

Ngay lập tức, cô liền trưởng thành thành một khối thép cứng cáp.

Từ nay về sau, không gì có thể xâm nhập được.

A…, Thời Khiển là đem Lâm Trần Nghiêu sánh với mặt trời của cô.

Chậc, ngập mùi yêu đương.

Nam Lộ chua xót hừ một tiếng, cực kì khó chịu hỏi: “Anh ấy là mặt trời, vậy mình?”

Thời Khiển lập tức đáp lại: “Cậu là viên canxi năng lượng cao của mình!”

Nam Lộ bĩu môi, bộ dáng vẫn không vui như cũ, nhưng miễn cưỡng chấp nhận đáp án này.

Năm nhất học tập rất nhiều, nhưng Thời Khiển đều hoàn thành cực kì tốt.

Lúc sắp cuối kì, bởi vì thời gian thi hết môn cũng sát nhau nhưng còn xen kẽ thêm thi cấp sáu, Thời Khiển không thể không nghỉ công việc làm thêm ở quán, chỉ đi dạy thêm vào tối cuối tuần.

Thời gian đó, cô bận rộn cũng không rảnh phản ứng với bạn trai nhà mình, mỗi ngày đều cùng Nam Lộ hẹn nhau tới thư viện.

Ở đó từ sáng tới tối, bận rộn hơn mọi người trong trường.

Thỉnh thoảng lúc Lâm Trần Nghiêu không tăng ca, muốn gọi video cho bạn gái cũng phải hẹn trước.

Nếu là muốn ăn cơm với nhau một bữa, thì tương đương với vào cung gặp vua. Mà cô nữ hoàng này lại bận rộn triều chính, nói ăn cơm thì chỉ là ăn cơm, ăn xong liền bắt đầu kiếm cớ đi mất.

Mặc dù anh có chút bất đắc dĩ, nhưng người ta có lòng cầu tiến, anh không thể kéo chân sau của cô, đành phải yên lặng đem món nợ này ghi lại.

Thời Khiển vẫn bận đến khi thi xong tất cả các buổi thi.

Buổi thi cuối cùng kết thúc là 11 giờ sáng, cô tính toán thời gian, có chút xa xỉ gọi xe đến công ty Lâm Trần Nghiêu tìm anh cùng nhau ăn cơm.

Công ty bọn anh có quầy lễ tân, Thời Khiển đứng trước lớp kính thủy tinh vẫy vẫy tay với một chị gái.

Chị gái quầy lễ tân rất nhanh liền mở cửa cho cô, lễ phép hỏi: “Xin hỏi cô tới xin cố vấn nghiệp vụ hay là tìm người?”

Thời Khiển mỉm cười nói: “Tôi đến tìm Lâm Trần Nghiêu.”

Chị gái phía trước mắt liền sáng lên, cô ấy hạ giọng, thần bí hỏi han: “Cô chính là vị hôn thê của tổ trưởng Lâm?”

“Vị hôn thê?” Thời Khiển có chút kinh ngạc.

“Đúng rồi, mỗi ngày anh ấy đều đeo nhẫn đính hôn của hai người, hai người thật sự quá ngọt ngào rồi.”

Chị gái trước mắt một bộ hâm mộ, vừa cúi đầu, lại phát hiện trên tay Thời Khiển, không đeo nhẫn.

Cô ấy nghi hoặc nhìn về phía Thời Khiển.

Còn chưa thấm được chuyện nhẫn đính hôn Thời Khiển vẫn kiên trì giải thích: “Bởi vì hôm nay tôi có kì thi quan trọng, không được mang trang sức…”

Chị gái hiểu rõ gật gật đầu, cô ấy đã sớm nghe nói vị hôn thê của tổ trưởng Lâm vẫn còn là sinh viên.

Cô ấy nhiệt tình đứng dậy, nói: “Lúc này tổ trưởng Lâm đang họp, tôi đưa cô tới tổ pháp vụ trước, cô có thể ngồi chờ trong văn phòng của anh ấy.”

Thời Khiển cười nói cảm ơn.

Chị gái nhỏ giọng nói với cô: “Cô gái nhỏ, đồng nghiệp tôi có chút việc bị gọi đi rồi. Tôi không thể rời đi quá lâu, chúng ta phải nhanh qua đó thôi…”

Vì thế, hai người bước nhanh tới tổ pháp vụ.

Sau khi tiến vào khu làm việc của tổ 1 tổ pháp vụ xong, chị gái không có thời gian giới thiệu cho Thời Khiển, lập tức dẫn cô tới phòng làm việc riêng của Lâm Trần Nghiêu, bảo cô ngồi chờ ở trên ghế sofa một lát, sau đó cô ấy liền rời đi.

Khu làm việc này ngoại trừ Lâm Trần Nghiêu có văn phòng riêng ra, bên ngoài đặt mười bàn làm việc, lúc này có sáu bảy người đang ngồi đó.

Mà toàn bộ đều là nam.

Thời Khiển có chút giật mình, cô nhớ rõ tỉ lệ nam nữ ngành pháp luật không khoa trương như vậy.

Người ngồi bên ngoài, thấy một cô gái xinh đẹp được đồng nghiệp đưa tới văn phòng của tổ trưởng mình, cũng cực kì giật mình.

Bọn họ không tiếng động vụng trộm đánh giá, ba bốn người tụm thành hội ghé tai nhau.

“Vị hôn thê của anh Nghiêu?”

“Xem ra cũng còn nhỏ tuổi? Tổ trưởng tổ bên không phải đã nói anh Lâm có một em gái bảo bối sao?”

“A… a…, đúng, giữa năm ngoái lúc đang tăng ca như điên, mà anh ấy vẫn bớt thời gian về nước một chuyến, nghe nói là vì em gái của anh ấy.”

“A… tôi nghe nói, còn chắp tay tặng dự án cho lão đại tổ bên hả? Chúng ta đã cầm tới tay, sau cùng lại là anh Trịnh tới ôm đi. Lần đó thật tiếc cho anh Nghiêu, làm vất vả lâu như vậy, sau cùng toàn bộ vất vả của mình lại rơi vào trong túi lão đại tổ bên.”

“Ài… Đàn ông tốt mới có phúc báo, cho nên người ta mới có thể thu hoạch được cả tình yêu lẫn sự nghiệp.”



Đang thảo luận với nhau, tổ trưởng tổ bên vừa được nhắc tới bỗng nhiên xuất hiện.

“Nói rì rầm cái gì đấy?” Trịnh Hoài cầm một phần văn kiện đưa cho người ngồi ở cửa, dặn lát Lâm Trần Nghiêu về thì đưa cho anh ấy.

Một cậu thanh niên trẻ tuổi nhất trong đám gãi gãi đầu, cười nói: “Anh Trịnh, miếu hòa thượng tổ một chúng tôi hôm nay có con gái xuất hiện rồi.”

“A?” Trịnh Hoài chuẩn bị đi rồi, nghe thế liền thấy hứng thú, lại quay đầu lại, “Ở đâu?”

“Văn phòng phương trượng.”

“Hí…” Trịnh Hoài hít vào một hơi, “Tên đó đồng ý cho khác phái một mình chờ cậu ta ở văn phòng?”

“Bọn tôi cũng thấy kì quái… Chỉ là Quân Nhã trực tiếp mang vào, xem ra có thể là em gái anh ấy?”

Trịnh Hoài làm bộ làm tịch đi vào bên trong, miệng lẩm bẩm: “Ôi chao, Tiểu Lý, đưa phương án kia cho tôi…”

Tổ trưởng tổ 2 đưa phương án cho tổ viên tổ 1, chỉ là lấy cớ xem náo nhiệt thôi.

Tiểu Lý ngồi tựa ở bên trong cực kì hiểu chuyện, lớn tiếng nói tiếp: “Đúng rồi, tôi cũng thấy không được mấy, tổ trưởng Trịnh, anh tới chỉ cho tôi đi.”

Trịnh Hoài tán thưởng nhìn anh ta một cái, sau đó thuận lợi tiến sát vào.

Lúc anh thấy rõ diện mạo cô gái ngồi trong văn phòng xong, cúi người làm bộ làm tịch xem máy tính của Tiểu Lý, nói: “Ôi, không phải em gái Lâm Trần Nghiêu, đây là bạn gái cậu ta, mặt này chính là người trong bức ảnh cậu ta chụp lúc tốt nghiệp ở trên nền máy tính.”

“A? Bạn gái lão đại trẻ như vậy.”

“Chậc, cậu ta chính là trâu già không biết xấu hổ, các cậu đừng bị bộ dáng chó hình người kia lừa,” Trịnh Hoài tận lực hắt nước bẩn lên đồng nghiệp, “Biết vì sao tổ 1 các cậu là miếu hòa thượng không? Còn không phải bộ dáng trêu hoa ghẹo nguyệt của phương trượng…”

Có giọng nói yếu ớt hỏi: “Anh Trịnh, tổ 2 bọn anh có nhiều nữ như vậy, có phải bởi vì anh rất an toàn không?”

Trịnh Hoài tức giận trừng mắt nhìn cậu ra, sau đó trợn mắt rời đi.

Thật đúng là không phải người một nhà không tiến vào cùng một cửa.

Người thiếu đạo đức mang theo tổ thiếu đạo đức.

Hừ!

Lâm Trần Nghiêu mang theo đồng nghiệp vừa họp xong trở về, liền nghe đồng nghiệp ở tổ nói: “Anh Nghiêu, bạn gái anh đang chờ ở văn phòng anh.”

Anh kinh ngạc nhíu mày, sau đó bước nhanh tới văn phòng mình.

Cửa không khép chặt, chỉ để hờ hờ.

Lúc anh vào cửa, Thời Khiển đang chọc chọc di động.

Anh trở tay đóng cửa lại, đầy ý cười hỏi cô: “Đang xem cái gì?”

“Em vừa nghe bọn họ nói, lúc em thi đại học anh bởi vì trở về cứu em mà bị mất một số tiền lớn.” Thời Khiển nhăn mặt, ngẩng đầu nói, “Em đang kiểm tra xem công ty anh gọi một số tiền lớn, là bao nhiêu.”

Lâm Trần Nghiêu không nhịn được cười lên tiếng, hỏi: “Sao nào? Muốn trả lại cho anh?”

Thời Khiển bi tráng gật gật đầu, sau đó nói thầm: “Món nợ của em bao giờ mới có thể trả hết, cái này sao lại đeo nợ lên lưng tiếp rồi…”

Lâm Trần Nghiêu cố gắng mím môi thành đường thẳng, nói: “Không có cách nào đâu, em cứ thế là được.”

“A?”

“Trước em nói, anh không đuổi theo em, em không trả tiền.” Anh đem văn kiện vừa họp xong cất đi, sau đó dựa bên cạnh bàn, cười nói, “Bây giờ đuổi tới rồi, em nhất định phải trả tiền rồi.”

Thời Khiển ấm ức bĩu môi, an ủi chính mình: “Không sao, về sau em làm phiên dịch, em cũng được rất nhiều tiền… Em còn phải rời đi! Hừ!”

Lâm Trần Nghiêu không nhịn được nữa, cười đến ngửa tới ngửa lui.

Người bên ngoài đang im lặng nghe động tĩnh bên trong, sau khi nghe thấy tiếng cười của Lâm Trần Nghiêu, không nhịn được mà đưa mắt nhìn nhau.

Mọi người bắt đầu náo nhiệt lên, bọn họ đang truyền hình trực tiếp cho mấy đồng nghiệp không ở văn phòng.

Giữa một đám bát quái, Tiểu Lý bỗng nhiên bật lên một câu có chút kì quái.

[Tiểu Lý: Mọi người tới nhóm lớn nhận lì xì, cùng nhau vui vẻ.]

Các đồng nghiệp không rõ chân tướng còn đang nhìn Tiểu Lý cười ngây ngô, Tiểu Lý bị bọn họ nhìn tới kì lạ, hỏi: “Làm gì vậy?”

“Sao đột nhiên cậu muốn phát lì xì?”

Tiểu Lý mơ hồ cầm điện thoại nhìn thoáng qua weixin, sau đó mặt mũi đột nhiên trắng bệch, nói: “Buổi sáng lão đại lấy tài khoản của tôi kết nối với vị khách có vấn đề, sau đó tôi quên thoát…”

“…”

Cả tổ 1 pháp vụ đang náo nhiệt, bỗng nhiên yên tĩnh.

Qua một lúc sau, có giọng nói vang lên: “Cho nên vừa rồi chúng ta bát quái trong nhóm… Anh ấy đều đã thấy rồi hả?”

“Chắc là thế…”

“Không có việc gì không có việc gì,” Tiểu Lý kiên cường nói, “Dù sao lão đại cũng thích khoe bạn gái mà…”

Một giây sau, Lâm Trần Nghiêu quả nhiên phát một bao lì xì lớn.

Mọi người nhao nhao nhận lấy, sau đó chúc anh trăm năm hòa hợp.

Lâm Trần Nghiêu đợi lì xì được nhận hết, mới giơ điện thoại đến trước mặt Thời Khiển cho cô xem.

Anh nghiêm mặt nói: “Em xem, em thật đáng yêu. Em vừa tới cửa, đồng nghiệp của anh đã nhao nhao hoan nghênh, lại còn chúc đôi ta trăm năm hòa hợp.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Phan Thảo, Văn Bối Nhi, dhkh, marmoon
     
Có bài mới 22.09.2021, 16:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 49
Chương 44: Chương cuối

Edit: windy

Năm hai, khoa Anh văn đại học Chi Nam đã mở lớp phiên dịch, nhưng lại thêm hai môn ngoài, cho nên học kì này Thời Khiển cũng bộn bề nhiều việc.

Lâm Trần Nghiêu vẫn chỉ có thể đeo nhẫn đính hôn “Phụ nữ không tới gần” ở trong công ty, chứng minh mình là người có bạn gái.

Thời Khiển lấy được học bổng năm nhất, tiền thưởng rất nhiều, cũng khiến cô chuyên chú vào bài vở nhiều hơn.

Kế hoạch của cô cực kì rõ ràng: Năm hai muốn thi xong phiên dịch cao cấp, năm ba thi xong CATTI cấp hai, sau đó cô có thể thử thi hội phiên dịch.

Mục tiêu rõ ràng, làm đến nơi đến chốn hướng về phía trước là được.

Việc này cô hiểu rõ.

Vì thế, học kì này Thời Khiển càng học nhiều hơn, dùng câu nói của Nam Lộ, chính là “Thời Khiển học tới tẩu hỏa nhập ma của cấp ba lại xuất hiện rồi”.

Có mục tiêu, ngày cũng qua rất nhanh.

Tới sinh nhật của Thời Khiển cô vẫn kiên trì ngâm mình ở thư viện.

Thật sự là không bớt ra được thời gian nào, vì thế giữa trưa gặm cái bánh mì, đem thời gian cơm trưa vào cơm chiều gộp lại, gọi Lâm Trần Nghiêu với Nam Lộ cùng nhau ăn sinh nhật vào bữa cơm chiều.

Nữ hoàng bệ hạ lệnh thời gian ăn là một tiếng, vừa tới giờ, cũng không quản hai người kia có ăn xong chưa, bản thân cực kì tiêu sái rời đi.

Chỉ để lại Lâm ái khanh không nói gì với Nam ái khanh đưa mắt nhìn nhau.

Đại học Chi Nam nghỉ đông luôn luôn rất sớm.

Lần này Nam Lộ liều mạng túm Thời Khiển cùng về nhà với cô, nói cái gì cũng không chịu để cô một mình ở đây đón năm mới.

“Cậu yên tâm! Mình đã hỏi thăm rồi, nhà mình với nhà cha dượng cậu một đông một tây, hoàn toàn không có khả năng đụng nhau. Đến lúc đó cậu tìm việc làm thêm ở gần nhà mình, cũng không chậm trễ cậu kiếm tiền… Còn có, bạn trai cậu không phải cũng ở Vân Thành sao, đến lúc đó cậu có thể hẹn hò với anh ấy, thật tốt nha!”

Thời Khiển không thay đổi được cô ấy, vì thế thương lượng với Lâm Trần Nghiêu chuyện này.

Lâm Trần Nghiêu trái lại không có dị nghị gì.

Tuy anh phải chờ tới cuối năm mới có thể về nhà, nhưng so với thấy cô thêm vài lần, thì càng hi vọng cô có thể thoải mái dễ chịu, hai cô ở chung một chỗ náo nhiệt cũng rất tốt.

Nhưng Thời Khiển với Nam Lộ trở về Vân Thành không bao lâu, tình hình dịch bệnh bắt đầu rồi.

Hai cô cực kì chú ý tình hình dịch bệnh, khứu giác cực kì nhạy cảm đã mua rất nhiều khẩu trang, cồn với nước khử trùng.

Mỗi ngày qua đi, Thời Khiển đều vô cùng lo lắng cho tình hình của Lâm Trần Nghiêu.

Vào ngày mọi người truyền tai nhau, Thời Khiển nhận được điện thoại của Lâm Trần Nghiêu: “Công ty quyết định cho nghỉ sớm, anh dọn dẹp một chút, lái xe cả đêm về Hướng Vân.”

“Trực tiếp về Hướng Vân?” Thời Khiển có chút ngoài ý muốn.

“Đúng, mẹ anh tới chỗ ba ở, chắc hai người đều không về được. Tình hình bệnh dịch quá lớn, hai ông bà ở nhà, anh hơi lo.” Lâm Trần Nghiêu mang chút có lỗi, “Thật xin lỗi, Khiển, vốn đã đồng ý với em tới Vân Thành đi chơi với em mấy ngày.”

Thời Khiển rất nhanh liền biết rõ tình hình, hỏi: “ Anh đã mua nước khử trùng với khẩu trang chưa?”

Lâm Trần Nghiêu xoa xoa huyệt thái dương, có chút đau đầu nói: “Lúc anh phản ứng kịp đã muộn, bên này mua không dễ lắm.”

Thời Khiển nghĩ lộ trình từ Chi Nam về Hướng Vân, theo lý thuyết sẽ đi qua Vân Thành, không có đường vòng.

“Vậy anh có thể đi qua Vân Thành đón em?” Thời Khiển giải thích, “Em với Nam Lộ mua không ít khẩu trang với cồn, anh tới đón em, thuận tiện mang mấy thứ đó theo.”

Lâm Trần Nghiêu do dự một chút, nói: “Em có biết, tình hình bên Chi Nam nghiêm trọng hơn Vân Thành chút…”

“Cho nên, anh càng cần đưa em về cùng,” Thời Khiển rất nhanh liền bắt được một lý do, “Nhỡ anh thật sự dính phải, chẳng lẽ còn phải để bà nội Nguyễn với ông nội Lâm chăm anh sao? Em có thể chăm sóc anh. Đương nhiên, em chỉ là nói có khả năng… Không phải rủa anh…”

Lâm Trần Nghiêu vô thanh cười, cuối cùng đáp ứng: “Được, anh tới đón em. Em nhớ rõ phải đeo khẩu trang tới gặp anh, anh không đến nhà Nam Lộ được, đến lúc đó em tìm khu gần đó, anh tới đón em.”

Cuối cùng, vì để tiện đường Lâm Trần Nghiêu đi qua, hai bên định rõ thời gian, ba Nam Lộ lái xe đưa Thời Khiển tới cửa đông đường cao tốc Vân Thành đợi Lâm Trần Nghiêu.

Thời Khiển cực kì cảm kích khuyên ba Nam Lộ rời đi trước, cô bày tỏ tự mình chờ Lâm Trần Nghiêu ở đây là được.

Dù sao Lâm Trần Nghiêu vẫn có nguy hiểm. Chỉ là cô thì không sao cả, nhưng làm phiền tới cả nhà Nam Lộ như vậy, cũng không thể để người khác đi mạo hiểm.

Sau khi xe ba Nam Lộ rời đi, Thời Khiển đợi hơn mười phút, xe Lâm Trần Nghiêu đã xuất hiện rồi.

Anh đeo khẩu trang xuống xe, đem vali với mấy đồ phòng dịch của Thời Khiển cho lên sau xe.

Thời Khiển ngồi ở ghế lái phụ, đưa cho Lâm Trần Nghiêu một ly cà phê.

Anh không ngủ không nghỉ lái xe lâu như vậy, nhất định cực kì mệt.

Lâm Trần Nghiêu do dự chớp mắt một cái, cầm cà phê xuống xe.

Trước khi xuống xe, anh mở cửa kính xe ra để thở, dặn Thời Khiển không cần tháo khẩu trang xuống.

Lâm Trần Nghiêu dựa vào xe, tháo khẩu trang xuống uống xong cà phê, anh từ từ lấy một cái khẩu trang mới trong túi ra, đem khẩu trang cũ với cốc cà phê bỏ vào túi rác, buộc chặt túi rác xong mới bỏ vào thùng rác.

Anh đón ít gió lạnh, sau đó rất nhanh liền lên xe.

Từ Vân Thành chạy tới Hướng Vân rất lâu, nhưng vì sợ nếu chậm sẽ có khả năng không thể quay về, cho nên hai người không nhắc tới chuyện nghỉ ngơi.

May mà bình an tới Hướng Vân.

Thời Khiển lấy cồn ra phụt khắp người Lâm Trần Nghiêu, lại phun cho mình, hai người đều đã thay khẩu trang mới, lại dùng nước khử trùng khử trùng qua, lúc này mới lên lầu.

Ông nội Lâm và bà nội Nguyễn nhìn thấy Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên trở lại, vừa mừng vừa sợ.

Sau đó nhìn thấy cô gái ở phía sau, hai người vừa cao hứng vừa lo.

“Nghiêu Nghiêu, đây là bạn gái con hả?” Bà nội Nguyễn cười tít mắt hỏi.

Lâm Trần Nghiêu gật đầu.

Bà nội Nguyễn càng vui vẻ, nhưng rất nhanh phát hiện cô gái này nhìn rất quen mắt: “Cháu gái, nhìn rất quen…”

Thời Khiển tháo khẩu trang xuống, cười với bà nội Nguyễn: “Bà nội Nguyễn, cháu là Thời Khiển.”

Bà nội Nguyễn kinh hô một tiếng, cầm chặt tay Thời Khiển: “Ai nha, đã lớn như này rồi, còn xinh hơn trong video năm ngoái…”

Thời Khiển cũng cực kì kích động, một già một trẻ nắm thật chặt, đều cảm thấy nước mắt sắp rơi xuống rồi.

Bỗng nhiên, bà nội Nguyễn nhớ tới Lâm Trần Nghiêu nói đây là bạn gái anh, bà nhíu nhíu mày, xoay người đánh lên lưng cháu trai.

Lâm Trần Nghiêu đã đắm chìm trong cảnh tượng dịu dàng bị đánh cho bất ngờ không kịp phòng bị, anh nhe răng trợn mắt kêu hô: “Bà nội!”

Bà nội Nguyễn cực kì nghiêm túc nắm chặt tay Thời Khiển, nói: “Tiểu Khiển, có phải cháu bị tên này lừa không? Cháu nhỏ hơn nó nhiều như vậy, lại nhìn tốt như vậy, sao lại luẩn quẩn trong lòng…”

Lâm Trần Nghiêu chán nản.

Anh đổi giày, đầu cũng không quay lại trở về phòng, khóa cửa lại.

Mấy ngày tiếp đó, Lâm Trần Nghiêu kiên trì nói anh phải cách ly mấy ngày, thức ăn đều là đưa riêng.

Vì sức khỏe hai ông bà, Thời Khiển kiên trì nhận mình ra cửa mua đồ.

Cô đem thức ăn với vật dụng hàng ngày mua về đặt ở dưới lầu, Lâm Trần Nghiêu liền mang khẩu trang xuống mang lên.

Chờ anh cách ly xong, Thời Khiển đã thành cháu gái ruột của hai ông bà.

Vốn là xem cháu trai mình cái mũi không phải cái mũi, ánh mắt không phải ánh mắt ông cụ Lâm liền không nói, bà nội Nguyễn cũng kiên trì cho là cháu trai thừa dịp cô bé này tuổi còn nhỏ, liền lừa cô làm bạn gái mình.

Dưới tình huống này, mỗi ngày bà nội Nguyễn ngoại trừ canh phòng cháu trai Lâm Trần Nghiêu thật chặt ra, còn cố định nói với Thời Khiển, là bà cảm thấy Lâm Trần Nghiêu không xứng với Thời Khiển.

Mỗi ngày bà đều nói với Thời Khiển mấy chuyện xấu trước kia của Lâm Trần Nghiêu, sau cùng đem cả chuyện Lâm Trần Nghiêu bảy tuổi đái dầm cũng nói ra.

Mỗi ngày Thời Khiển đều cực kì chờ mong đề tài này, Lâm Trần Nghiêu lại ngồi ở một bên mặt đen như đáy nồi.

Hai ông bà ở trong tình hình dịch bệnh cũng rất thuận lợi, trong nhà không thiếu cái gì, thỉnh thoảng còn có thể tụ lại chơi bài.

Ngoại trừ Thời Khiển có giờ học phải học, Lâm Trần Nghiêu làm việc ở nhà, tất cả mọi người đều tụ cùng một chỗ, Lâm Trần Nghiêu vẫn cố ý tận lực khai sai thời gian với Thời Khiển, miễn cho hai ông bà độc thủ phòng khách.

Thời Khiển ở nơi này học làm vằn thắn, rán bánh, thậm chí còn học làm bánh ngọt bằng nồi cơm điện.

Dưới sự dạy bảo của bà nội Nguyễn, khả năng bếp núc của Thời Khiển có thể nói là đột nhiên tăng mạnh.

Một nhà bốn miệng, ngoại từ Lâm Trần Nghiêu, ba người còn lại đều cảm thấy bầu không khí cực kì hòa hợp.

*

Sau khi Hướng Vân bỏ phong tỏa, Lâm Trần Nghiêu dẫn Thời Khiển đi siêu thị mua đồ, hai người vì giảm bớt thời gian ở lại, chia nhau ra mua đồ.

Thời Khiển mua xong đồ trong danh sách, bỗng nhiên nhớ tới mua sữa cho hai ông bà.

Đứng trước gian hàng đặt đầy hãng, Thời Khiển rất nhanh chọn được hai hộp sữa bỏ vào xe, đang lúc cô xoay người chuẩn bị đi tìm Lâm Trần Nghiêu.

Cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Thời Linh.

Đã hơn một năm không gặp, hình như bà già đi rất nhiều.

Thời Linh cũng thấy cô, bà sững sờ nhìn cô một lúc, sau đó rũ mắt tiếp tục đi về phía trước.

Thời Khiển tiến lên ngăn bà lại, chào hỏi trước: “Tôi nghe nói Tưởng Thời ghép thận thành công rồi.”

“Ừm.” Thời Linh cúi mắt, không muốn nhiều lời.

Thời Khiển rút ra một cái thẻ từ trong túi, đưa tới trước mặt bà: “Tôi nghĩ chắc bà không thiếu tiền, nhưng tôi trả tiền lại trong lòng cũng sẽ thoải mái. Tạm thời tôi chỉ có nhiêu đây, nhưng mà bà yên tâm, sau này tôi sẽ đi làm chuyển tiền vào trong tấm thẻ này, trả đến khi hết số tiền bà tiêu trên người tôi.”

“Sẽ tính cả lãi. Mật khẩu là sinh nhật tôi.” Thời Khiển dừng lại một chút, bổ sung, “001224.”

Thời Linh do dự, hiện tại kinh tế của bà quả thật là lấy trứng chọi đá.

Từ năm đó biết rõ Tưởng Mậu Kiệt rõ ràng ghép được thận cho con trai, lại cố ý giấu đi, bà ta đã không thể bình tĩnh mà sống chung với ông ta nữa.

Nhưng Tưởng Mậu Kiệt vì hình tượng của mình không muốn ly hôn.

Thời Linh đề xuất ở riêng, ông cũng không sao cả nói với bà: “Tôi không sao cả. Nhưng cô nhớ kỹ, cô ở nơi này, cô chính là bà Tưởng, toàn bộ đều như cũ; nhưng nếu cô rời đi, tôi một đồng cũng không cho cô. Đương nhiên, con trai là con tôi, toàn bộ tiền tôi đều có thể gánh vác. Nó nhỏ như vậy, lại còn bị bệnh, cô đành lòng dẫn nó đi chịu khổ cùng sao.”

Thời Linh có chút dao động, chỉ nói: “Tôi về nhà mẹ ở mấy ngày.”

Tưởng Mậu Kiệt từ chối cho ý kiến, nói: “Cũng được, để cô bình tĩnh lại.”

Nhưng không nghĩ tới gặp dịch bệnh.

Tưởng Mậu Kiệt nói lời giữ lấy lời, sau khi bà rời đi, thật sự đem toàn bộ thẻ của bà ta khóa lại.

Chung Mai Anh là ma bài bạc, tiền bà ta đưa cho, đều bị tiêu hết rồi.

Thời Linh sống an nhàn sung sướng nhiều năm như thế, lần đầu tiên gặp phải khủng hoảng kinh tế.

Thời Khiển thấy bà không nói gì, cũng không tính nhiều lời, đem thẻ nhét vào trong tay bà rồi rời đi.

Thời Khiển rất nhanh tìm được Lâm Trần Nghiêu, hai người thanh toán, lái xe về nhà.

Trên đường, Thời Khiển rất bình tĩnh nói: “Em vừa thấy Thời Linh.”

Lâm Trần Nghiêu kì thật cũng thấy, nhưng anh không xác định Thời Khiển nhìn thấy, do dự nên nói hay không nói.

“Em đưa cho bà ấy một cái thẻ, nói với bà về sau sẽ trả dần số tiền bà tiêu trên người em.” Thời Khiển cười nhìn về phía Lâm Trần Nghiêu, “Hiện tại em cảm thấy em hoàn toàn cách xa khỏi mấy chuyện không tốt rồi.”

Lâm Trần Nghiêu đưa tay ra sờ đầu cô, khen ngợi cô: “Làm tốt lắm.”

Một lát sau, Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên mở miệng: “Khiển, em cầm điện thoại ra tra từ “Lưu luyến” đi.”

Thời Khiển nghe lời làm theo.

Lưu luyến.

Bách khoa toàn thư viết: Lưu luyến là một từ hán ngữ, ghép vần là qian quan, đầu tiên chỉ tình cảm sâu đậm, hai là quan hệ của hai vợ chồng, ba là nói một người nào đó lưu luyến tình cảm, bốn là hẹn hò, năm là kết giao, sáu là không rời xa, bảy là vướng mắc quanh quẩn; cấu kết khó hiểu.

Xe vừa vặn chạy đến nhà, Lâm Trần Nghiêu ngừng xe xong, cùng cô mười ngón tay nắm chặt.

Anh nhẹ giọng ngâm nga: “Đầu tiên chỉ tình cảm sâu đậm, hai là quan hệ của hai vợ chồng, ba là nói một người nào đó lưu luyến tình cảm, bốn là hẹn hò, năm là kết giao, sáu là không rời xa, bảy là vướng mắc quanh quẩn; cấu kết khó hiểu.”

Ánh mắt Lâm Trần Nghiêu thâm sâu, ôn nhu chăm chú nhìn, anh nói, đều là chỉ em.”

“Cho nên, em thật sự rời khỏi trước kia rồi. Tên cũng thế, em là Thời Khiển, thời gian thời, lưu luyến khiển.”

“Lâm Trần Nghiêu Lưu Luyến.”

Thời Khiển nhìn ánh mắt Lâm Trần Nghiêu, cảm thấy hốc mắt mình chua chua.

Lúc cô còn nhỏ cảm thấy Lâm Trần Nghiêu là một giấc mộng ông trời cho cô.

Tốt đẹp như là một đứa nhỏ thích xem phim hoạt hình.

Sau khi lớn lên Thời Khiển cảm thấy, anh là một món quà.

Anh là món quà cô cố gắng sinh hoạt mà đạt được.

Cả đời này cô vốn tưởng là sẽ như cùng đường bí lỗi, mà sau nhiều lần cô gian khổ leo lên đỉnh núi, lại phát hiện ánh mặt trời nơi đó sáng lạn.

Gạt ra đám bụi gai, tất cả mở ra một bầu trời rộng lớn với hoa cỏ rực rỡ.

Cô cười đáp lại anh: “Anh là tình yêu vô tận trong lâu đài năm tháng.”

[Hoàn.]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Phan Thảo, Văn Bối Nhi, anh ngan, marmoon, qh2qa06
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: milo milky tea và 109 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự của tiểu nương tử - Vân Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 171, 172, 173

9 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

10 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

17 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

18 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 88, 89, 90

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 76, 77, 78


Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
lanh02012003
lanh02012003
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
JerryNgọcNhi
JerryNgọcNhi
Ryh
Ryh

Khách

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Thiên Kết vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Thanhngoc08112404: Cho mình hỏi sao để coi được truyện sắc hoàn mọi người ơi
glacialboy_234: lâu lắm rồi mới quay lại mái nhà xưa, nay huynh đệ tỷ muội, phu nhân đã không còn, đúng là cảnh còn người mất mà....
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 297 điểm để mua Hồng ngọc 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 431 điểm để mua Ngọc tím
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 418 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 515 điểm để mua Ngọc xanh biển
Alicia Lancer: không đc đổi tên à mn :(((
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ bông hồng
dương xỉ: Ayda lâu lắm mới login
đêmcôđơn: HN+CT, bạn bấm vào dòng 'cách đăng truyện, chống copy...' đầu trang để tìm hiểu chi tiết hơn nha >-<
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Lien xinh đẹp: Mình đăng ký vào rồi nhưng sao vẫn không xem được mục truyện ngôn tình sắc hoàn nhỉ mọi người
HN+CT: Làm sao để đăng bài ạ?
HN+CT: =))
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 1
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 658 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 538 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 232 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.