Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu

 
Có bài mới 19.09.2021, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 41
Chương 39:

Edit: windy

Ở trong lòng anh, Thời Khiển từ từ không khóc lớn nữa, nhưng cảm xúc ấm ức lại bị phóng đại đến cực hạn.

Cô vừa nức nở, vừa thì thào: “Em đã… Đã, cố gắng yêu thế giới như vậy, vì cái gì nó không đáp lại em một chút? Cho dù là một chút thôi…”

Lâm Trần Nghiêu cảm thấy cổ họng mình như bị bóp chặt, đến cả gió lạnh đêm ba giờ sáng thổi qua cũng chỉ có như vậy, nhưng lại như có lưỡi dao dày xẹt qua.

Anh nhắm chặt mắt, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve tóc Thời Khiển, cố gắng duy trì giọng mình thật bình tĩnh, anh nói: “Là anh đã đến đó.”

Khiển, lúc em đau khổ chạy trốn anh liều mạng chạy đến tìm em, lúc em gào khóc anh xoa xoa đầu em, sau đó, ôm lấy em.

Em sẽ vĩnh viễn không phải là một mình lẻ loi đứng trên cánh đồng tuyết chịu từng cơn gió lạnh, anh sẽ giúp em quàng khăn cổ thật tốt, đội mũ cho em, nắm chặt tay em.

Anh sẽ vẫn nắm tay em, cùng em nhìn xuân về hoa nở.

Thời Khiển khóc đến kiệt sức, Lâm Trần Nghiêu đưa cô lên xe.

Xe bật điều hòa, trong hoàn cảnh thoải mái, Thời Khiển rất nhanh liền ngủ say.

Đến dưới nhà trọ của Lâm Trần Nghiêu, Thời Khiển vẫn ngủ rất say.

Lâm Trần Nghiêu ngừng xe xong, tháo dây an toàn cho cô, ôm cô lên, rồi lên lầu.

Lần trước Thời Khiển tới, trong nhà không có chăn thừa.

Về sau vốn là hẹn cô cùng đi mua, kết quả bị Nam Lộ làm lộn xộn hành trình.

Tuy lúc đó anh bị ma quỷ ám ảnh, cảm thấy cô đang tuổi lớn nói không chừng sẽ gặp được người tốt hơn.

Lại vẫn không bỏ được, đi mua hết gối với chăn về.

Nhưng phòng ngủ cho khách vẫn chưa sắp giường, Lâm Trần Nghiêu vẫn đem Thời Khiển tới phòng mình nghỉ.

Cô khóc mệt mỏi, ngủ rất ngon.

Lâm Trần Nghiêu nhìn cô một hồi, thấy cô ngủ rất say, vì thể lấy một chiếc khăn mặt mới, mở ra sau đó vào nhà vệ sinh rửa sạch.

Anh mở nước nóng, đem khăn mặt ngâm vào, sau cùng mới pha thành nước ấm.
Đem khăn vặt vắt khô một nửa, Lâm Trần Nghiêu lau mặt cho cô, sau đó thuận tiện lau tay cô.

Bên ngoài cửa sổ mặt trời mới lên, nhưng trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Thời Khiển khóc rống lên, khiến anh cảm thấy trời vẫn tối om không có kết quả như cũ.

Cô chưa từng khóc như vậy, ít nhất là chưa từng khóc trước mặt anh.

Lâm Trần Nghiêu nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, an tĩnh lại nhu thuận.

Anh hơi hơi ngẩng đầu lên, đầu lưỡi gặp hàm răng, nhìn trần nhà thở một hơi nhẹ nhõm.

Anh không làm được.

Không thể đem cô gái này giao cho bất cứ người nào chăm sóc cả.

Anh không tin bọn họ, không tin mọi người bên ngoài ngoại trừ anh.

Có cái gì đó băn khoăn.

Lâm Trần Nghiêu nghĩ lại.

Anh sẽ chăm sóc Thời Khiển thật tốt, cả đời này cũng sẽ chăm sóc cô.

Dồn hết tất cả, sẽ không hối tiếc.

Tốt đến mức sau này cô cũng không có chút hối hận nào.

*

Sau khi Thời Khiển tỉnh lại, có chút thất thần.

Cô rất muốn nằm tiếp, làm bộ như chưa tỉnh ngủ, lớp chăn mềm mại ấm áp lại thoải mái như vậy.

Nhưng mà không thể như vậy.

Còn quá nhiều chuyện chờ cô đi giải quyết.

Khi đó quá kinh hoảng, cô xoay người chạy trốn, nhưng Triệu Bình Nhạc nhất định sẽ mang Triệu Châu đi tìm mình.

Thời Khiển chậm rãi ngồi dậy, tối hôm qua Lâm Trần Nghiêu chỉ cởi áo khoác cho cô.

Anh suy xét rất cẩn thận, biết cô tỉnh dậy rời giường sẽ bị lạnh, vì thế cũng không đem áo khoác treo tới cổng vòm, mà là đặt ở cạnh giường ngủ.

Thời Khiển lấy áo khoác mặc vào, đẩy cửa phòng ra, Lâm Trần Nghiêu đang ngồi trước bàn ăn.

Anh quay đầu, thấy cô tỉnh rồi, cười nói: “Lần trước em cũng tỉnh vào tầm này, anh thử vận may, chuẩn bị một ít thức ăn. Không nghĩ tới lần này em ngủ rất ít, mà vẫn thức dậy vào lúc này.”

Anh không hề nhắc tới hôm qua đã xảy ra chuyện gì, giống như toàn bộ chưa từng xảy ra.

Thời Khiển không động đậy, cô mấp máy môi, hỏi: “Sao anh không hỏi tối hôm qua em đã xảy ra chuyện gì?”

Tối hôm qua cô kích động quá, giờ phút này giọng có chút khàn khàn.

Lâm Trần Nghiêu vẫy vẫy tay với cô, nói: “Tới uống nước nhuận nhuận cổ họng đã.”

Thấy cô không động, Lâm Trần Nghiêu cầm nước tới trước mặt cô.
“Uống nước trước,” Lời anh nói có chút ra lệnh, “Xem ra em muốn nói cho anh biết rồi, chúng ta ngồi xuống vừa ăn vừa nói, được không?”

Thời Khiển nhận lấy nước, cô không có khẩu vị gì, nhưng vẫn yên lặng cùng anh đi tới trước bàn ăn ngồi xuống.

Lâm Trần Nghiêu múc cho cô một chén cháo, đặt trước mặt cô.

Thời Khiển không hề động đũa, chỉ an tĩnh uống nước xong, bắt đầu bình tĩnh nói chuyện hôm qua mình gặp Triệu Châu.

Ngoại trừ chuyện Triệu Châu nói cô có bạn trai không tồi với cả chuyện ông ta tìm cô đòi tiền.

Lâm Trần Nghiêu vẫn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng lại kiên định.

Anh cực kì nhạy cảm bắt được chỗ thiếu xót: “Vì sao bỗng nhiên ông ta tới tìm em, chỉ là muốn nói chút chuyện năm xưa với em sao?”

Thời Khiển không ngờ anh sẽ hỏi cái này, cô cúi mắt xuống, nhẹ giọng nói dối: “Ông ta thấy em phải phụng dưỡng ông ta.”

Lâm Trần Nghiêu nhìn động tác của cô, có chút hiểu ra đã xảy ra chuyện gì rồi.
Nhiều năm không gặp con gái, năm đó thậm chí không tiếc nhảy cầu cũng phải vứt bỏ con gái.

Chẳng lẽ còn có thể là lớn tuổi rồi lên có lương tâm lại, chẳng lẽ sẽ không sợ xa xôi mà chỉ cần gặp mặt một lần sao?

Tuy anh không phải luật sư tố tụng, nhưng quanh năm xử lý pháp vụ các công ty, anh hiểu nhất là không dưng xuất hiện.

Mục đích ông ta tới rất rõ ràng, chỉ lấy cái cớ lâu năm không gặp để làm lời mở đầu thôi…

“Ông ta tìm em đòi bao nhiêu tiền?”

Thời Khiển ngẩng đầu, mở to mắt nhìn anh.

Vẻ mặt cô là kinh ngạc.

“Là muốn đòi tiền bồi thường cho cái chân của ông ta hả?” Anh suy đoán.

Thời Khiển cắn chặt môi dưới lại cúi đầu, cô bỗng nhiên cảm thấy không chịu nổi rồi.

“Thời Khiển, em ngẩng đầu lên cho anh.” Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên lạnh mặt xuống, “Anh đã nói em phải đường đường chính chính ưỡn ngực mà sống. Thế nào? Lời của anh em đều cho là thúi lắm hả?”

Lâm Trần Nghiêu chưa từng nói nhiều với cô như vậy, Thời Khiển sững sờ nhìn anh.

“Ông ta tìm em đòi tiền là lỗi của em sao? Lúc trước vứt bỏ em là lỗi của em sao? Lúc trước sinh em là lỗi của em sao?”

“Những thứ này em đều không có lựa chọn khác, em cúi đầu làm gì?”

“Em cố gắng lớn lên, cố gắng sinh hoạt, cố gắng muốn tới tương lai càng tốt thì em có cái gì sai? Em gặp một người tự dưng nhảy tới tìm em liền nghi ngờ mình có vấn đề rồi hả? Em không làm… Thời Khiển thất vọng cho dù bị nhốt ở phòng bệnh cũng muốn nhảy xuống tham gia cuộc thi đại học đâu?”

“Sao anh biết em lúc trước…” Thời Khiển hỏi theo bản năng.

“Anh cũng không mù.” Lâm Trần Nghiêu dịu đi một chút, “Em rất nhanh liền ném khăn trải giường ra, vừa thấy liền biết đã nghĩ trước rồi.”

Trong mắt Thời Khiển có nước mắt, nhỏ giọng giải thích: “Nhưng em không muốn chạy trốn…”

“Anh đương nhiên biết em sẽ không trốn,” Lâm Trần Nghiêu thở dài một hơi, “Với tâm thái em muốn bày tỏ, em đối mặt với chuyện này phải hỏi “Dựa vào cái gì”, chứ không phải “Vì sao”, rồi đưa ra kết luận “Đều là mệnh của em không tốt”.”

“Dựa vào cái gì em cố gắng sống như vậy mà bọn họ cứ liên tục tới tìm em gây phiền toái? Dựa vào cái gì trước kia chẳng quan tâm lúc em gặp phiền toái mà lúc này lại muốn đến tìm em?”

“Em không nợ bất cứ ai cả, điều em muốn làm chỉ là dốc hết lực không để bọn họ phá hủy cuộc đời em vất vả có được.”

“Em biết…” Thời Khiển hít hít mũi, “Em chỉ cảm thấy có lỗi với anh, luôn gây phiền toái cho anh…”

“Chẳng lẽ anh là kẻ ngốc?”

“A?”

“Khiển, cuộc đời này, trong lòng ai cũng có một cán cân. Không ai sẽ vô tư quên mình vì người khác, anh cũng không ngoại lệ.” Lâm Trần Nghiêu bình tĩnh nói, anh cầm lấy một quả trứng gà bắt đầu bóc, “Tất cả quyết định, đều là đã nghĩ thật cẩn thận, kết quả cuối cùng là sau khi cân nhắc mới đưa ra.”

Trứng gà có chút lạnh, anh bóc nó bỏ vào trong bát cháo vẫn còn hơi nóng của Thời Khiển.

“Em không hề làm phiền anh, anh chọn giúp em, cũng không có lý do đặc biệt gì, chính là vì em quan trọng hơn người khác.”

Thời Khiển giống như chạy mất dép.

Cô nói mình muốn đi rửa mặt, lập tức đứng lên vào nhà vệ sinh.

Nếu anh gặp Triệu Châu nói những lời như thế trước mặt ông ta, Thời Khiển nhất định sẽ mừng như điên.

Tuy vẫn do dự có phải mình vẫn chưa đủ ưu tú không, nhưng nhất định sẽ tin tưởng chắc chắn mình cuối cùng sẽ trở nên ưu tú.

Chỉ là, hiện tại, cô thật sự sợ về sau Triệu Châu sẽ luôn liên tục bám dính lấy cô, mà Lâm Trần Nghiêu cũng không thể một lần lại một lần thay cô thu dọn cục diện rối rắm được.

Cuối cùng, anh nhất định sẽ cực kì mệt mỏi mà nói với cô: “Anh mệt rồi.”

Nói vậy, cô chỉ biết càng đau khổ hơn.

Thời Khiển nghĩ rõ ràng xong, lại về tới bên cạnh bàn ăn.

Cô như tránh đi lời Lâm Trần Nghiêu vừa nói, coi như không có việc gì hỏi anh: “Chỗ anh có sạc điện thoại không? Điện thoại em hết pin rồi.”

Lâm Trần Nghiêu gật gật đầu, đi lấy sạc cho cô.

Sau khi cắm sạc điện thoại xong, Thời Khiển im lặng ăn cơm.

Lâm Trần Nghiêu cúi mắt ăn bánh bao, nhớ lại, vừa rồi quả nhiên dọa tới cô rồi.

Chuyện này, không gấp được.

Cứ để từ từ đi.

Cơm nước xong, Lâm Trần Nghiêu đang rửa chén ở phòng bếp.

Thời Khiển mở điện thoại, tiếp đó liền có một tràng thông báo.

Chỉ có một cái là của Lâm Trần Nghiêu, còn lại đều là Nam Lộ.

Thời Khiển gửi một tin báo bình an cho Nam Lộ.

Một giây sau, Nam Lộ gọi điện tới.

“Bây giờ cậu thế nào rồi?” Nam Lộ tràn đầy lo lắng.

“Rất tốt.” Thời Khiển tận lực để giọng mình nghe bình thường một chút, chỉ là cổ họng vẫn hơi khàn khàn.

“… Cậu gọi cái này là tốt? Tốt cái rắm.”

“Cậu yên tâm, mình đã tới Chi Nam, mới ra sân bay.” Giọng Nam Lộ như muốn đánh nhau, “Hiện tại gia liền gọi xe về trường, tối hôm qua mình đã hỏi, Triệu Bình Nhạc kia, có ghi chép ra vào, tối hôm qua cậu lại xảy ra chuyện, có phải do cô ta gây ra không? Cậu chờ đó, bổn vương là chỗ dựa cho cậu.”

Mũi Thời Khiển chua xót, cảm động muốn khóc, cô cố gắng chịu đựng, gắt gao nhìn thẳng trần nhà, nói: “Cậu có thể đừng chọc mình khóc không…”

“Chậc, cậu còn không nói đạo lý thế nữa.”

Nam Lộ như ngồi lên xe, Thời Khiển nghe thấy tiếng cửa xe mạnh mẽ đóng lại.

“Chỉ là, nể tình cậu là trẻ con, mình không so đo với cậu. Cậu nói cái gì thì là cái đó, được không?” Nam Lộ dỗ cô, “Không nói nữa, lát nữa là mình tới trường rồi, mình không đăng kí ký túc xá, phải chen lách với cậu hai ngày rồi. Cậu mau chóng dọn dẹp một chút tới cổng trường đón mình, bờ vai bổn vương vẫn còn đây, không cho phép cậu trốn một góc lén khóc…”

Thời Khiển cười rơi nước mắt, nói: “Tuân mệnh.”

Trong cuộc đời cô, cô coi trọng nhất là hai người, vào lúc cô gặp khóc khăn, luôn luôn không màng ngàn dặm xa xôi cũng tới giúp cô.

Một người bảo cô ưỡn ngực mà sống, một người bảo cô không cho phép lén khóc.

Cho nên, Thời Khiển, mày phải nhớ kĩ, ít nhất mày phải tự yêu lấy chính mình, ít nhất mày phải tin tưởng mình.

Ít nhất, không được phụ lòng bọn họ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Phan Thảo, Phương Tiểu Hỉ, Văn Bối Nhi
     
Có bài mới 20.09.2021, 10:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 47
Chương 40:

Edit: windy

Lâm Trần Nghiêu đưa Thời Khiển về trường học.

Lúc Thời Khiển muốn xuống xe, anh lại xác nhận nói: “Thật sự không cần anh đi cùng?”

“Không cần.” Thời Khiển cực kì kiên định lắc lắc đầu, sau đó suy nghĩ rồi bổ sung thêm, “Nếu em với Nam Lộ không làm được, em sẽ tìm anh trợ giúp.”

Lâm Trần Nghiêu cực kì hài lòng cười cười, anh làm động tác gọi điện với cô, nói: “Giải quyết hay không giải quyết được, đều phải gọi cho anh.”

Thời Khiển gật đầu.

Anh liền phất phất tay, nói: “Mau đi đi, không phải nói Nam Lộ đang đợi em sao.”

Thời Khiển tạm biệt anh, sau đó quay đầu bỏ chạy.

Lâm Trần Nghiêu nhìn chằm chằm bóng lưng cô, mãi đến khi cô quặt vào ngã rẽ, không nhìn thấy bóng người nữa, anh mới thu hồi tầm mắt.

Cả đoạn cũng không quay lại.

“Thật đúng là cô gái bạc tình,” Lâm Trần Nghiêu khởi động xe, đánh vòng tay lái, thấp giọng tự nói, “Đoán rằng có chút khó theo đuổi.”

Nam Lộ tới trường, biết được Thời Khiển vẫn ở trên đường tới, cô ấy nói đi mua một ít đồ, hai người hẹn gặp ở dưới ký túc xá.

Đợi Thời Khiển tới dưới ký túc, lại không có một bóng người.

Cô đành phải gọi cho Nam Lộ.

“Cậu đợi lát nữa, giờ mình đang có chút việc.”

“Sắp tới rồi.”

Giọng Nam Lộ nghe qua có chút kì lạ.

Thời Khiển vừa muốn hỏi có phải xảy ra chuyện gì không, bên kia đã tắt điện thoại.

Cô đành phải chờ, Nam Lộ không đăng kí ở ngày lễ, thẻ của cô ấy không mở được cửa lầu này.

Thời Khiển đợi tới hơn nửa tiếng, ngay tại lúc cô định gọi lại cho Nam Lộ hỏi có phải xảy ra chuyện gì rồi không.

Thì thấy Nam Lộ kéo vali, cầm theo một túi đồ ăn, hùng hổ xuất hiện.

Sắc mặt cô ấy rất khó coi, Thời Khiển bước lên phía trước vài bước, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Triệu Bình Nhạc dẫn một người đàn ông vào trường?” Nam Lộ kéo vali tới bên cạnh hỏi một câu, ý hận ngập trời, “Đêm khuya cô ta còn dẫn một người đàn ông vào trường gây khó dễ cho cậu?”

“Bây giờ mình sẽ lên xé nát mặt cô ta!” Nam Lộ nghiến răng nghiến lợi nói một câu, rất nhanh liền chạy lên lầu, đến vali cũng không kéo theo.

Động tác của cô quá nhanh, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi đâu.

Thời Khiển đành phải cuống quýt kéo vali đuổi theo cô ấy.

Nam Lộ biết mình không vào được cửa, cô khẽ chống tay nhảy vọt qua cổng chắn, sau đó đem thẻ sinh viên đưa cho dì trực kí túc xá, vừa chạy lên lầu vừa hô to: “Dì, đây là thẻ sinh viên của cháu, cháu có việc gấp, lát nữa sẽ xuống giải thích với dì.”

Dì quản lý bối rối hô gọi cô vài tiếng, Nam Lộ căn bản không để ý tới.

Mắt thấy dì quản lý xông ra bắt cô ấy, Thời Khiển nhanh chóng quét cửa giải thích: “Dì ơi dì, đây là sinh viên trường mình, dì xem thẻ của cậu ấy này.”

Lúc này dì ấy mới cúi đầu nhìn thẻ sinh viên cô ấy ném cho mình, quả thật là sinh viên trường, nhưng bà vẫn tức giận nói: “Nếu là sinh viên, cứ từ từ đi vào không được sao, làm cái gì vậy…”

Thời Khiển có chút sốt ruột, cô chỉ chỉ vali nói: “Ngại quá, cậu ấy mới trở về, cậu ấy… Cậu ấy không nhịn được, muốn đi vệ sinh. Cậu ấy về trường có việc gấp, trước không cần kiểm tra… Dì thông cảm chút ạ, lát nữa cháu với cô ấy sẽ xuống giải thích với dì…”

Dì quản lý vẫn không hài lòng bĩu môi, nói: “Vậy cô lên bảo cô ấy xuống đây, thẻ này tôi giữ lại, tôi còn chưa biết thẻ này có phải của cô ấy không.”

Thời Khiển cảm ơn, mang theo vali lên lầu.

Còn chưa tới lầu 4, đã nghe thấy tiếng Nam Lộ phá cửa chửi bậy.

“Triệu Bình Nhạc! Cô mở cửa cho tôi!”

“Bây giờ biết sợ rồi hả! Trước đó làm mấy chuyện bỉ ổi kia sao không suy nghĩ cẩn thận! Mở cửa!”

Thời Khiển cuống quýt chạy tới, cô ôm cổ Nam Lộ, trấn an cô ấy: “Mình có chìa khóa, mình mở cửa, cậu bớt giận bớt giận đã…”

Nam Lộ tức tới ngực phập phồng, căn bản không để ý tới Thời Khiển, thấy chìa khóa trong tay cô, liền đoạt lấy.

Cửa vừa mới mở khóa xong, cô ấy liền hung hăng đạp cửa ra.

Trong ký túc trống không, không có một người.

Nam Lộ thấy mình như đánh một quyền lên trên miếng vải bông, cô ấy tức giận đi khắp phòng, căn bản không ngồi xuống được.

Thời Khiển cất vali của cô ấy xong, mạnh mẽ đè cô ấy ngồi xuống ghế.

Sau khi Nam Lộ ngồi xuống, cô nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Thời Khiển, nước mắt không tự chủ được rơi xuống.

“Sao cô ta lại đê tiện như vậy… Nửa đêm dẫn đàn ông vào trường làm gì…” Nam Lộ khóc nhào vào trong lòng Thời Khiển.

Thời Khiển xoa xoa tóc của cô, duỗi thẳng tay lấy một tờ khăn giấy trên bàn.

Cô nghiên đầu, dịu dàng lau nước mắt cho Nam Lộ, nhẹ giọng nói: “Lộ Lộ, không có vấn đề gì, không xảy ra chuyện gì cả.”

Nam Lộ thút tha thút thít ngẩng đầu, hỏi: “Thật vậy chăng?”
“Thật sự.” Thời Khiển gật gật đầu, giải thích cho cô ấy, “Chú của Triệu Bình Nhạc là ba của mình.”

Nam Lộ sợ ngây người, đến khóc cũng quên, cô suy nghĩ, nói: “Vậy chẳng phải là chị họ của cậu?”

“Cũng có thể nói như vậy.”

“Vậy, người đàn ông cô ta đưa đến…”

“Là ba mình.” Thời Khiển rất bình tĩnh trả lời cô ấy.

Nam Lộ mấp máy môi, không biết có nên hỏi tiếp không.

Thời Khiển nhìn ra suy nghĩ của cô, cười nói: “Đợi tới tối mình nói hết cho cậu có được không? Ban ngày vẫn có một chuyện cần giải quyết.”

Nam Lộ lập tức bật dậy, cô cầm tay Thời Khiển nói: “Mình đi cùng cậu.”

Thời Khiển gật gật đầu, nói: “Ừm, mình cũng không tính đi một mình.”

Lúc này Nam Lộ mới bật cười, trên mặt vẫn vương nước mắt.

Nam Lộ rửa mặt, lúc đang xem đồ dưỡng da, Thời Khiển ở bên cạnh tủ quần áo hỏi: “Sao cậu biết cô ta dẫn một người đàn ông vào?”

“Mình vừa mới tới tiệm tiện lợi của cậu mua đồ,” Nam Lộ đem tầm mắt từ gương chuyển tới trên người Thời Khiển, “Mình hỏi thăm bảo vệ cửa hôm qua có thấy chuyện gì của cậu không, chú ấy nói có một cô gái khóc chạy ra ngoài, sau đó lại có một cô gái dẫn theo một người đàn ông lạ mặt đi ra. Mình nghe xong liền bùng nổ, mình nhớ rõ thời gian quét cửa ra ngoài cuối cùng của cô ta, không sai biệt mấy, nhất định là cô ta.”

Thời Khiển: “Những thứ này trên đường Lâm Trần Nghiêu đã nói với mình, lúc ấy anh ấy cũng hỏi bảo vệ cửa, căn cứ theo miêu tả của chú ấy, quả thật là cô ta.”

“Thảo nào, chú bảo vệ nói chú ấy vừa đi làm liền gặp chuyện này, rạng sáng có người tới hỏi một lần, sắp tan làm lại gặp mình tới hỏi.” Nam Lộ bôi son xong, nói, “Đã chuẩn bị xong, đi thôi.”

Thời Khiển lấy ít đồ, hai người liền ra cửa.

Nam Lộ xuống lầu xin lỗi dì quản lý, sau đó nhận lại thẻ sinh viên, thuận tiện báo cáo ra vào.

Hai người đi tới chỗ bảo vệ gác cổng.

Đến đó, phản ánh tình hình xong, bảo vệ bày tỏ có thể cung cấp video.

Bởi vì không biết Triệu Bình Nhạc và Triệu Châu đến vào lúc nào, dùng cách nào vào được trường, bọn cô chỉ lấy được đoạn cắt hai người bọn  họ ra ngoài với đoạn Triệu Châu gặp được Thời Khiển ở đường.

“Vậy là đủ rồi.” Nam Lộ xem xong đoạn Triệu Châu ngăn không cho Thời Khiển đi, lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt, “Triệu Bình Nhạc tự dẫn một người đàn ông xa lạ vào trường lúc đêm khuya, mình sẽ làm loạn tới khi cô ta bị đuổi học.”

Còn đang là kì nghỉ, hai người vốn định gọi điện thoại báo cáo cho bên học viện ngoại ngữ biết.

Trong tay bọn họ có chứng cứ, sự việc mạch lạc đầy đủ rõ ràng, máy quay bên sân cũng có đủ, lập tức báo cáo trường học.

Rất nhanh có một giáo viên liên lạc với Thời Khiển, bày tỏ trường nhất định sẽ điều tra nghiêm túc, nếu Triệu Bình Nhạc làm thật, nhất định xử phạt với mức tương ứng.

Lăn qua lăn lại xong, đã sắp năm giờ chiều.

Nam Lộ nói: “Chúng ta cứ chờ xem đã, nếu Triệu Bình Nhạc xuất hiện nữa vừa vặn có thể tóm cô ta lại. Mình ở đây với cậu.’

“Lộ Lộ, mình mời cậu ăn cơm nha.” Thời Khiển bỗng nhiên nói.

“Được,” Nam Lộ không cảm thấy có gì không ổn cả, cô ấy sờ sờ bụng, ai oán nói, “Giữa trưa mình tức tới không có khẩu vị, lúc này đúng là đói rồi…”

Thời Khiển vô cùng thân thiết khoác tay cô ấy, nói: “Chúng ta đi ăn nướng đi.”

Nam Lộ cực kì hưng phấn: “Được được, ở nhà mẹ không cho mình ăn mấy món đó, cả kì nghỉ đông, sắp nghẹn chết mình rồi.”

“Vậy cậu xem xem, xem muốn ăn quán nào.”

Nam Lộ cầm điện thoại ra nghiên cứu một lúc lâu, do dự nói: “Hình như chỉ trong trung tâm thương mại mới có quán mở cửa.”

“Vậy thì vào đó.” Thời Khiển quơ quơ điện thoại, “Tiền làm thêm kì nghỉ đông tuần trước đã có rồi, không ít đâu.”

“Mình liền không khách khí với cậu nữa! Mình thật sự đói chết rồi…”

May mắn trong quán nướng không có nhiều người, không cần đợi số.

Nam Lộ gọi mấy món, đưa cho phục vụ: “Chúng tôi gọi mấy món này trước, lát lại gọi thêm, làm phiền chị đưa lên nhanh nha, thật sự đói lắm rồi…”

Phục vụ nhận lấy menu đàng chuẩn bị quay đi gọi đơn cho hai người, Thời Khiển bỗng nhiên gọi cô ấy lại: “Làm phiền chị, mang cho thêm hai chai bia.”

Nam Lộ cuống quít ngăn cô: “Gọi bia làm gì… Mình không uống…”

Thời Khiển cho cô một ánh mắt trấn an, nói: “Không sao, một mình mình uống. Lát nữa kể chuyện cũ cho cậu, uống bia sẽ có thêm không khí.”

Đồ ăn còn chưa lên, bia đã tới trước rồi.

Thời Khiển rót một chén cho mình, cô chưa uống lần nào, đổ ra nửa cốc đều là bọt.

Nam Lộ do dự hỏi: “Cậu được chứ…”

“Không sao, chỉ uống một chút thôi.” Thời Khiển nói xong, ngửa đầu lên uống xong một cốc.

Cô đặt cốc xuống, lại rót một cốc, nhưng không vội uống vào.

Thời Khiển cười nói với Nam Lộ: “Hình như mình chỉ nói tới Thời Linh với cậu, a…, chính là mẹ mình, với Tưởng Thời, với chuyện em trai mình.”

Nam Lộ gật gật đầu: “Ừm, mình nhớ rõ, chuyện lúc thi đại học.”

“Mình nhớ rõ, lúc ấy cậu còn hỏi mình ‘Vì sao Thời Linh lại không thích cậu’. Mình không biết, cũng chưa từng suy nghĩ qua vấn đề này. Mãi đến ngày hôm qua, Triệu Châu đã cho mình đáp án.”

Không giống như lúc buổi sáng chỉ tóm tắt nói cho Lâm Trần Nghiêu, Thời Khiển đem toàn bộ lời từ lúc gặp Triệu Châu nói hết ra, bao gồm những lời cô nghe thấy, tâm tình cô lúc đó, không thiếu một lời kể hết lại cho Nam Lộ.

Chuyện cũ có chút dài, Thời Khiển nói, bất tri bất giác đã uống xong một chai bia.

Men bia mạnh mẽ dâng lên, mặt Thời Khiển có chút đỏ bừng, cô cởi áo khoác.

Dưới tác dụng của cồn, cô bất tri bất giác bắt đầu nói những chuyện cô ấn tượng sâu sắc trước đây.

Lại hết một chai nữa.

Kì thật tửu lượng của Thời Khiển căn bản không tốt, uống xong hai chai cô bắt đầu có chút say say rồi.

Nhưng may mà bia tốt nên vẫn tốt.

Chỉ là tốc độ thành chậm đi, sau đó vẫn ngây ngô cười.

Cô bắt đầu không nhớ được thêm gì, chỉ biết nhắc tới mấy chuyện sau cùng.

Thời Khiển nói tới mấy chuyện vừa áp lực vừa ấm ức kia, lại không khóc không nháo, một giọt nước mắt cũng không có.

Nam Lộ nghe, ban đầu còn phẫn nộ, đến cuối cùng chỉ còn đau lòng.

Cô bĩu môi, rút một tờ giấy ăn đưa lên mắt mình, nói: “Cậu ngốc hả, còn cười được…”

Thời Khiển thật sự hơi say, lời của cô từ từ ít đi, ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn.

“Này,” Nam Lộ hít hít mũi, cười nói, “Có nên tính sổ với cậu không, không cho mời mình ăn cơm…”

Cô chống đầu nhìn Thời Khiển im lặng cúi mắt xuống, nhỏ giọng thì thào: “Sao cậu không nói sớm cho mình biết… Lần sau cuối năm, mình đưa cậu về nhà có được không? Nhà mình chính là nhà cậu.”

“Cậu có người bạn tốt nhất mà.” Nam Lộ xoa xoa mặt Thời Khiển, nói, “Mình là bạn tốt nhất của cậu mà…”

Nam Lộ thanh toán xong quay lại, cô tựa vào bên cạnh Thời Khiển gọi xe.

Vẻ mặt Thời Khiển như ngủ không ngủ được.

Cô gọi xe, đỡ đầu Thời Khiển dựa lên vai mình, mặc áo giúp Thời Khiển.

Bỗng nhiên, di động Thời Khiển vang lên.

Nam Lộ lôi điện thoại trong túi cô ra.

Là Lâm Trần Nghiêu.

Khi anh biết Thời Khiển say, hỏi rõ vị trí xong bảo mình sẽ tới đón hai người.

“Không cần, em đã gọi xe rồi.” Nam Lộ khéo léo từ chối.

“Muộn rồi, hai người các em gọi xe về không an toàn. Nam Lộ, em hủy chuyến đi, anh tới đón hai đứa. Hơn nữa, một mình em cũng không đỡ được cô ấy.”

Quả thật, tuy Thời Khiển không nặng, nhưng sức cô quá nhỏ rồi.

Nam Lộ suy nghĩ một lúc, rất nhanh liền đáp ứng.

Chỗ hai người đi ăn không cách nhà Lâm Trần Nghiêu mấy, không bao lâu anh đã đến rồi.

Anh nhìn trạng thái của Thời Khiển, thấy không có gì lạ, liền bế cô lên, lại quay đầu dặn dò Nam Lộ cầm đồ lên.

Đến dưới bãi đỗ xe, Lâm Trần Nghiêu định cho Thời Khiển ngồi ở ghế lái phụ, Nam Lộ thấy thế khẩn trương nói: “Để cậu ấy ngồi cùng em đi, cậu ấy ngồi còn không vững mà, em đỡ cậu ấy.”

Lâm Trần Nghiêu gật gật đầu, Nam Lộ mở cửa ghế sau cho anh.

Hai người vốn không quen, mấy lần gặp nhau đều vì Thời Khiển.

Dọc đường đi, trong xe cực kì an tĩnh.

Đến trường học, Lâm Trần Nghiêu nói: “Anh đưa cô ấy về nhà anh chăm sóc, em mới tới sáng sớm nay, cũng phải nghỉ ngơi một chút.”

Nam Lộ không có ý kiến gì, cô chậm rãi mở cửa xe, sau một lúc do dự, hỏi: “Anh là anh họ Thời Khiển, mẹ Thời Khiển không thích cậu ấy như vậy, sao anh tốt với cậu ấy như vậy?”

Anh họ?

A… đúng rồi, Nam Lộ vẫn cho là mình là anh họ của Thời Khiển.

Lâm Trần Nghiêu cười cười, nói: “Bởi vì, anh thích cô ấy.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Phan Thảo, Văn Bối Nhi
     
Có bài mới 20.09.2021, 14:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 4613 lần
Điểm: 52.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhỏ Giọng Nói Yêu Anh - Thích Thập Tửu - Điểm: 37
Chương 41:

Edit: windy – Chương này Lâm tiên sinh ép Thời Khiển tỏ tình rồi!!!

Sau khi Nam Lộ rời khỏi, Lâm Trần Nghiêu sợ Thời Khiển ngồi một mình ở ghế sau sẽ ngã xuống đất, vì thế đưa Thời Khiển lên ghế lái phụ.

Anh điều chỉnh ghế hạ thấp xuống, để cô nằm thoải mái một chút, lại thắt dây an toàn.

Toàn bộ đều đã chuẩn bị tốt, anh mới lái xe đi về nhà trọ của mình.

Đến nơi, Lâm Trần Nghiêu xuống xe bế Thời Khiển lên lầu.

Nhưng lần này, Thời Khiển lại không phối hợp.

Chắc là vừa mới ngủ ngon, lúc này cô tỉnh lại, nửa tỉnh nửa say hơi kháng cực Lâm Trần Nghiêu đụng vào cô.

Lâm Trần Nghiêu thử vài lần đều bị cô đẩy ra.

Vì thế, anh chỉ đành quyết tâm tới cùng nói với cô: “Sao không cho anh ôm lên lầu vậy? Bây giờ em lại không tỉnh táo.”

“Bởi vì không biết là ai.” Thời Khiển nhỏ giọng nói.

Đôi mắt cô hơi mở, rõ ràng ánh mắt không có tiêu điểm, nhưng vẫn vùng vẫy quay đầu nhìn xung quanh.

“Đang tìm cái gì?” Lâm Trần Nghiêu hỏi.

“Đang tìm…” Thời Khiển phản ứng chậm, cô nhíu mày nghĩ, ngây thơ nói, “Đang tìm Lộ Lộ, Lộ Lộ đâu rồi…”

“Nam Lộ về trường rồi, anh đưa em về nhà có được không?”

Thời Khiển nghe vậy, dựng thẳng ngón trỏ, trên bờ môi thở dài một tiếng, cô để sát vào, cười đến không chịu để tâm.

Cô hạ giọng nói: “Tôi không có nhà…”

Lâm Trần Nghiêu cảm thấy trái tim mình bị một bàn tay bóp chặt.

Anh khôi phục lại cảm xúc, cực kì nghiêm túc nói: “Nhà của anh chính là của em.”

“Vậy anh là ai?” Thời Khiển chớp mắt nghi hoặc.

“Anh là Lâm Trần Nghiêu.”

“Hư!” Thời Khiển lại dựng ngón trỏ lên, cô thần bí nói, “Tên này không được nói tới…”

“Vì sao không thể?” Lâm Trần Nghiêu buồn cười nhìn cô.

“Bởi vì…” Cô nghiêm túc cau mày, giọng lại mang theo chút đắc ý, “Là bí mật đó.”

“Là bí mật gì?” Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên nổi hứng thú.

“Là nơi này.” Thời Khiển chỉ chỉ trái tim mình, nhỏ giọng nói, “Bí mật sâu nhất.”

Lâm Trần Nghiêu tim đập như trống, anh cũng phối hợp hạ giọng, hỏi: “Vậy, em có thích anh ta không?”

Thời Khiển lấy hai tay che miệng mình lại, ồm ồm nói: “Đã nói là bí mật mà, sao anh còn hỏi…”

“Cô bé này,” Lâm Trần Nghiêu bật cười, lấy tay xoa xoa đầu cô, nói, “Uống bia cũng không lừa được.”

*

Sáng hôm sau, Thời Khiển tỉnh lại trong một gian phòng xa lạ, cô cẩn thận quan sát một lúc, lờ mờ nhận ra đây là phòng ngủ cho khách ở nhà Lâm Trần Nghiêu.

Ngày hôm qua, cô chỉ nhớ mình thao thao bất tuyệt với Nam Lộ.

Sau đó…

Liền không có sau đó rồi.

Hu hu…

Xong đời.

Giống như quên rồi.

Thời Khiển kéo chăn qua đầu, mình sẽ không dọa Lâm Trần Nghiêu sợ rồi chứ?

Tình hình này quá khó thở rồi, cô vặn vẹo không muốn rời giường.

Buổi sáng hôm qua đã nói chính xác là không cần giúp, buổi tối lại không biết sao đã về tới nhà người ta rồi.

Quá dọa người rồi…

Nhưng bàng quang lại không chịu.

Thời Khiển thở dài một hơi, mặt mũi so với sức khỏe càng phải chọn sức khỏe.

Cô mở cửa, đầu nhỏ nhìn nhìn, phát hiện Lâm Trần Nghiêu hình như không ở nhà.

Trong lòng Thời Khiển vui vẻ, bước nhanh tới nhà vệ sinh.

Nhưng mà, chờ tới khi cô đi ra, lại thấy Lâm Trần Nghiêu đang thanh thản ngồi trên ghế sofa ở phòng khách uống cà phê.

Thời Khiển hít sâu một hơi, hơi mất tự nhiên chào hỏi anh: “Chào buổi sáng, anh trở về lúc nào vậy?”

“Lúc em ngó đầu ra nhìn bên ngoài anh vừa mới ra cửa.” Lâm Trần Nghiêu cười như không cười, “Anh thấy em giống con chuột nhỏ làm việc xấu, lại cố ý không hé răng, muốn xem xem em muốn làm gì, kết quả chỉ đi vệ sinh. Nhà vệ sinh của anh có thể dùng thoải mái, không cần khẩn trương.”

Thực tế xã hội.

Thời Khiển ảo não nhắm chặt mắt, sao vừa vặn bị anh nhìn thấy.

Lâm Trần Nghiêu đặt ly cà phê xuống, lấy ra một ly sữa trong túi giấy trên bàn nói, “Lần trước ăn đồ Trung, anh thấy khẩu vị em không tốt lắm, lần này chúng ta đổi sang kiểu Tây.”

Thời Khiển vừa tới phía sofa, vừa thầm oán: Ngày đó cô ăn không cô cũng không phải bởi vì không thích ăn bánh bao…

Lâm Trần Nghiêu đưa ly sữa tới trước mặt cô, sau đó tiếp tục lấy sandwich ra, salad trứng luộc và hoa quả.

Anh mở một cái sandwich đưa cho Thời Khiển, sau đó lại mở hộp salad ra.

Thời Khiển vừa mới nhận sandwich, liền nghe thấy anh nói: “Tối hôm qua em uống say…”

Trong lòng cô lập tức đánh lên tiếng chuông báo động, dựng tai, trừng to mắt nhìn về phía anh, đến nuốt cũng đã quên rồi.

Cô yên lặng cầu nguyện: Đừng mà, đừng xảy ra chuyện gì dọa người…

“Nói chuyện ngọt ngào ngây thơ, thật đáng yêu,” Lâm Trần Nghiêu đem salad đưa cho cô, tiếp tục nói, “Nhưng lúc anh ôm em lên lầu, em ôm cổ anh không chịu buông tay.”

“Khụ khụ khụ…” Thời Khiển bị sặc miếng bánh mì.

Cô tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, trong lòng thề tối hôm qua sẽ là lần đầu tiên và lần cuối cùng uống bia, sau này cô sẽ không uống nữa.

“Lừa em đấy.” Trong mắt Lâm Trần Nghiêu đầy ý cười.

Mặt Thời Khiển đã đỏ lên rồi, vừa xấu hổ vừa chỉ trích anh: “Sao anh lại lừa em như vậy!”

Trên mặt Lâm Trần Nghiêu không hề tỏ ra vẻ xấu hổ, anh vô tội trừng mắt nhìn, hỏi: “Có phải em lén nghĩ tới ôm anh không buông tay không? Nếu không lúc anh vừa nói tới, sao em lại không kinh ngạc?”

Thời Khiển chột dạ chuyển tầm mắt, mạnh miệng nói: “Em không hề có ý nghĩ khác với anh…”

“A…?” Lâm Trần Nghiêu tiến sát tới, “Tối hôm qua không phải nói như vậy, em nói là anh là bí mật của em đấy.”

“Anh lại lừa em…”

“Lần này là thật,” Lâm Trần Nghiêu thâm sâu nhìn Thời Khiển, hỏi, “Là bí mật gì?”

Khoảng cách giữa hai người cũng chỉ cách một cánh tay, Thời Khiển nhìn mặt anh có chút mất hồn.

Đôi mắt hồ ly kia làm cho người ta không thể bỏ qua giờ phút này đang đầy ý cười nhìn mình.

Trong đôi mắt này, giờ phút này, chỉ có mình cô.

Nhưng theo bản năng vẫn muốn phủ nhận: “Em không có…”

Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên vươn một tay ra, che ánh mắt cô lại.

Thời Khiển thoáng chốc im lặng.

“Khiển, không cần suy xét những lý do cực kì tục tữu này.” Giọng của anh hơi hơi nhẹ nhàng lại, thậm chí mang theo chút thỉnh cầu, “Nói cho anh biết, lời trong đáy lòng em là cái gì.”

Bàn tay to của anh che đi nửa gương mặt của cô, miệng lại nói rất rõ ràng.

Lâm Trần Nghiêu tinh tường thấy cô mấp máy môi, cánh môi phấn nộn bị cô cắn ra một dấu trắng lại rất nhanh liền trở về màu tự nhiên.

Anh thấp giọng dụ dỗ: “Em có thích anh không?”

Qua rất lâu rất lâu.

Cánh môi Thời Khiển run lên nhè nhẹ, như là muốn nói, nhưng lại liều mạng đè nén.

Lâm Trần Nghiêu buông tay đang che trên mặt cô xuống.

“Khiển,” Anh cười gọi tên cô, “Muốn nói cái gì? Lớn tiếng nói cho anh biết.”

Ánh mắt Thời Khiển như được giải thoát khỏi bóng tôi, tầm mắt nhìn cái chớp mắt đầu tiên, tiêu điểm rơi vào đôi mắt sáng của anh.

Tâm thần cô bị lung lay, như bị mê hoặc thì thào: “Em yêu anh.”

Lâm Trần Nghiêu cả cười, đôi mắt trong sáng, giống như mới gặp.

Thời Khiển rốt cuộc cũng phản ứng kịp mình nói cái gì, cô bối rối không biết làm thế nào cho phải.

Lâm Trần Nghiêu bỗng nhiên bắt được tay cô, vuốt ve như trân bảo.

Anh nói: “Cuối cùng cũng lừa được cô bé này tới tay rồi.”

Thực ra là vô cùng vui mừng.

*

Thời Khiển cũng không biết mình trở về ký túc lúc nào, cô cảm thấy mỗi bước của mình như bước trên mây, hình như đang say.

Cô sờ sờ khắp túi cũng không tìm được chìa khóa, đành phải gõ gõ cửa.

Nam Lộ mở cửa cho cô, cô ấy ngủ không ngon, cũng không chú ý tới biểu tình như rơi vào trong mộng của Thời Khiển.

Cô ấy ngáp một cái, quay lên giường, đầu cũng không quay lại nói: “Mình cẩn thận suy nghĩ một đêm, mình vẫn thấy anh họ cậu hơi lạ. Về sau cậu đừng qua đêm nhà anh ấy nữa, có phải anh ấy có mưu đồ gây rối với cậu không… Tuy hai người là anh em họ, nhưng chuyện này khó mà nói được, lỡ anh ta là cầm thú thì sao? Không phải đều nói chuyện này hay do người quen làm sao…”

Thời Khiển trở tay đóng cửa lại, ngơ ngẩn gọi cô ấy: “Lộ Lộ.”

Nam Lộ mắt buồn ngủ mông lung vươn đầu từ rèm giường ra: “Hử?”

“Mình thổ lộ với Lâm Trần Nghiêu rồi.”

“Cái gì?” Nam Lộ không thấy buồn ngủ nữa, vẻ mặt kinh ngạc.

“Vậy cái kia…. Anh ấy nói thế nào?” Nam Lộ khẩn trương hỏi.

Thời Khiển như mộng du nói: “Anh ấy đồng ý…”

“A? ! ! ! ! !” Nam Lộ thiếu chút nữa ngã từ trên giường xuống.

“Bảo bảo bảo…. vậy vậy… Cậu cậu cậu… Anh ấy anh ấy anh ấy…”

Nam Lộ lắp bắp, một hồi lâu cũng chưa nói ra được một câu đầy đủ.

Cô ấy hít sâu một hơi, để cho mình bình tĩnh lại.

Sau đó, nghiêm túc hỏi: “Vậy đời sau của hai người….?”

Thời Khiển chớp mắt mấy cái, nghi ngờ nhìn cô ấy.

Nam Lộ cũng chớp mắt mấy cái, lo lắng hỏi cô: “Sẽ không sao…”

Thời Khiển vẫn chớp mắt mấy cái, không biết cô ấy đang nói cái gì.

“Pháp luật sẽ không chấp nhận hai cậu… Hai người là anh em họ!”

Lần này Thời Khiển đã hiểu, cô bật cười.

“Cậu còn cười! Cậu đừng để tình yêu làm cho mù quáng…” Nam Lộ tức giận, “Có phải anh ta mê hoặc cậu không! Mình đã sớm nói đám hơn tuổi không phải thứ tốt!”

Thời Khiển cười đến không dừng được, xua xua tay nói: “Không phải… Anh ấy không phải anh họ ruột…”

Nam Lộ nghi hoặc: “A?”

Thời Khiển đang muốn giải thích, điện thoại lại vang lên.

Là giáo viên phụ trách liên lạc với cô về chuyện kia.

Có phải có xử phạt chuyện của Triệu Bình Nhạc rồi không?

Thời Khiển nghe điện thoại,

“Alo? Thời Khiển sao? Bây giờ em có ở ký túc không?”

“Em có.” Vẻ mặt Thời Khiển thấy lạ, chẳng lẽ kết quả xử phạt còn phải gặp mặt để nói sao.

“Là thế này, em có thể nhanh chóng tới đồn cảnh sát gần trường một chuyến không?”

Sắc mặt Thời Khiển nghiêm túc lại, hỏi: “Thầy, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

“Em không phải lo, không phải nghi ngờ em, là cần em phối hợp điều tra…”

“Triệu Bình Nhạc, mất tích rồi.”

Thời Khiển không tự chủ được lặp lại một lần: “Triệu Bình Nhạc mất tích rồi?”

“Đúng, bọn ta đã thu thập video quan sát. Ngoại trừ hai đoạn video em đưa tới, còn có một đoạn quay được em ấy đưa người đàn ông lạ mặt kia vào trường. Cảnh sát muốn hỏi em về tình hình cụ thể đêm đó, em mau tới đây đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Phan Thảo, Văn Bối Nhi
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 121, 122, 123

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

[Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự của tiểu nương tử - Vân Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 171, 172, 173

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

11 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

16 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 88, 89, 90

18 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 143, 144, 145

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên Không] Xuyên đến mạt thế bảo vệ anh - Tây Đại Tần

1 ... 62, 63, 64


Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
lanh02012003
lanh02012003
Lục Tiểu Thanh
Lục Tiểu Thanh

Khách

Khách

Khách

Shop - Đấu giá: Thiên Kết vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Thanhngoc08112404: Cho mình hỏi sao để coi được truyện sắc hoàn mọi người ơi
glacialboy_234: lâu lắm rồi mới quay lại mái nhà xưa, nay huynh đệ tỷ muội, phu nhân đã không còn, đúng là cảnh còn người mất mà....
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 297 điểm để mua Hồng ngọc 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 431 điểm để mua Ngọc tím
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 418 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 515 điểm để mua Ngọc xanh biển
Alicia Lancer: không đc đổi tên à mn :(((
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ bông hồng
dương xỉ: Ayda lâu lắm mới login
đêmcôđơn: HN+CT, bạn bấm vào dòng 'cách đăng truyện, chống copy...' đầu trang để tìm hiểu chi tiết hơn nha >-<
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Lien xinh đẹp: Mình đăng ký vào rồi nhưng sao vẫn không xem được mục truyện ngôn tình sắc hoàn nhỉ mọi người
HN+CT: Làm sao để đăng bài ạ?
HN+CT: =))
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 1
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 658 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 538 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 232 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 245 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 201 điểm để mua Cỏ ba lá 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.