Diễn đàn Lê Quý Đôn

Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Thiên Cổ Hận - Vịt Rang Muối

 
Có bài mới 08.06.2020, 11:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.06.2020, 11:29
Bài viết: 14
Được thanks: 4 lần
Điểm: 32.07
Có bài mới [Cổ đại] Thiên Cổ Hận - Vịt Rang Muối - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tên truyện: THIÊN CỔ HẬN

Tác giả: Vịt Rang Muối

Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác

Tình trạng đăng: Cập nhật

Lịch đăng: 1 chương/ tuần

Thể loại: Ngôn tình lịch sử Việt

Độ dài: Chưa xác định

Giới hạn độ tuổi đọc: Không

Cảnh báo về nội dung: không

Giới thiệu:

"Hồn mộng du du, giai nhân thoáng kinh hồng, Lý Thiên Hinh nàng một đời mưa dập sóng vùi vì ai mà sống."

Lý Chiêu Hoàng đế (Lý Thiên Hinh) giai nhân kinh hồng một bóng...

Là ai vì ai thắp lửa đêm thâu lạnh, là ai vì ai nắm chặt tay dìu nhau qua cơn phong ba bão táp.

Ta che nàng một mảnh biển lặng sóng yên chỉ cầu nàng nửa đời đứng đợi.

Đợi ai... 

Mục Lục:

Chương 1--- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5



Đã sửa bởi Vịt Rang Muối lúc 17.06.2020, 10:07, lần sửa thứ 10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.06.2020, 12:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.06.2020, 11:29
Bài viết: 14
Được thanks: 4 lần
Điểm: 32.07
Có bài mới Re: [Ngôn tình Việt] Thiên Cổ Hận- Vịt Rang Muối - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Dạ hàn ô thước kêu sương

Thăng Long ngoại thành, nhìn cái bóng trắng đung đưa, tiếng gió rít gào thê lương, tiếng quạ kêu sương thảm đạm. Nàng hướng mắt xa xa nhìn về nơi phủ Long Hưng, điện Chiêu Lăng. Tiếng thì thào xen lẫn tiếng nức nở nhè nhẹ trong đêm, như hỉ như bi, như si như oán:

- Nhị Lang… Nhị Lang… chàng nhìn được không, chàng có nhìn thấy Trần gia hưng suy? Cơ nghiệp muôn đời âu cũng thuận theo thiên mệnh. Thiên thu vạn đại lại tính là thứ gì… tính là thứ gì… ha ha ha.

Ngón tay thon dài lật mở trang giấy mà quan ghi sử mới đề bút: “Đế u mê, nhu nhược, không làm nổi việc gì, uy quyền ngày càng về tay kẻ dưới, xã tắc lung lay, đến thân mình cũng không giữ được”.

Đọc tới đây nàng không tự chủ cong cong lên khóe môi, thầm nghĩ:

- Trần gia chàng cũng có ngày hôm nay, cái gì mà u mê, cái gì mà nhu nhược? Phải chăng khi xưa lão cáo già Trần Thủ Độ cũng để người vinh danh ta như vậy?... viết thật tốt… lời hay ý đẹp, chân thực khúc chiết. Xem ra Quốc Sử viện cũng rất tận tụy chức trách.

-  Nhị Lang ơi... không, ta hẳn gọi chàng là Thánh Vũ Nguyên Hiếu Hoàng đế. Chàng tin vào mệnh trời thiên kiếp không? Chàng Phật pháp ngộ tính cao thâm, sau khi chết được tới cõi Phật gia. Còn ta? chấp niệm sâu chưa bỏ, đời đời là cô hồn dã quỷ du đãng nơi trần ai... ha ha ha.

Lại như cười như khóc, nàng đã lâu không được cười mà dường như đã không còn biết cười kể từ ngày Quốc Sử viện gạch bỏ tên, khi mất đi cũng không được thờ chung tại đền Đô, nàng bị xem là tội nhân khi để mất cơ nghiệp nhà Lý.

Nàng thở dài, ánh mắt chuyên chú nhìn về góc cửa điện cách đó không xa. Nàng nhận ra bóng dáng ấy chính là Thiên Huy Công Chúa Trần Thục Mỹ, nguyên Hoàng hậu của Xương Phù Đế - Trần Phế Đế, nàng ấy có xuất thân cao quý của tôn thất nhà Trần, là con gái Thái thượng Trần Nghệ Tông. Thiên Hinh tiến lại gần, lên tiếng hỏi:

- Tại sao em lại ngồi đây khóc, lẽ nào dầu hết thì đèn tắt, người chết thì tình cũng tuyệt sao?

Nàng kia giật mình ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung tìm không ra tiêu cự. Dùng răng nanh cắn chặt môi dưới ép cho giọng nói trở nên lạnh lùng sắc bén:

- Hỗn xược! Chị là ai... được phép nói chuyện với ta như vậy sao?

Nói tới đây, Trần Thục Mỹ bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo pha chút chế giễu mà rằng:

- Rồi chỉ mai đây thôi, em sẽ bị giáng hàng công chúa. Đường đường là Quang Loan hoàng hậu lại ngồi đây khóc, thật đã đánh mất tôn nghiêm. Em có biết trong điện kia là thứ gì không? - tay nàng chỉ về tẩm điện nơi bóng trắng kia vẫn đung đưa.

Trần Thục Mỹ lắc đầu, tiếng khóc không kịp đè nén nơi cổ họng, nhưng hai mắt gắt gao nhìn theo hướng đó.

- Là thứ gì ư? Chàng là chồng của ta đó, là Quan gia họ Trần ta, Trần Giản Hoàng đương kim Hoàng thượng. Chàng không phải là Phế Đế vô năng nơi phương Bắc, chàng chỉ là Giản Hoàng của ta thôi. Thế nhân nói chàng nhu nhược bất tài, nhưng chàng là đức phu quân yêu chiều ta hết mực. Còn ta là vợ nhưng lại nhìn chính cha ruột mình bức tử chồng. Ai đâu hay? nhìn chàng bị thắt cổ cho tới chết mà tim ta đau như tê dại. Chàng không giãy giụa, ta lại biết chàng thống khổ đau đớn. Chàng bị người ta ép chết vì nghẹt thở, nhưng ta chính mình tâm can phế phổi không thể hô hấp. Ai tới nói cho ta biết, ta đây là bị làm sao?

Lý Thiên Hinh mắt nhìn dung nhan của Trần Thục Mỹ nhưng vô định xa xăm như trước mặt nàng là người khác vậy.

Chú thích:

Đền Đô: đền Lý Bát đế - nơi an táng các đời vua họ Lý (Trần Nghệ Tông truyền ngôi cho cháu - con trai thứ của em ruột Trần Duệ Tông là Trần Phế Đế, rồi lên làm Thái thượng hoàng)



Đã sửa bởi Vịt Rang Muối lúc 18.06.2020, 11:44, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vịt Rang Muối về bài viết trên: Công Tử Tuyết
     
Có bài mới 08.06.2020, 12:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.06.2020, 11:29
Bài viết: 14
Được thanks: 4 lần
Điểm: 32.07
Có bài mới Re: [Ngôn tình Việt] Thiên Cổ Hận- Vịt Rang Muối - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Hồn mộng du du.

Đêm không trăng không mây ấy, nàng không biết khi nào thì rời khỏi, chỉ biết nay nàng lại trở về Hành cung Thiên Trường (thời Lý là Hành cung Hải Thanh). Ngồi trên chiếc chõng giữa vườn hoa đặt cạnh gốc cây vô ưu, nàng thoáng thất thần theo đuổi dòng ký ức xa xôi.

Còn nhớ tháng tư năm nào đó mà nàng không còn nhớ rõ - Thái Tông băng. Tiếng thông báo của nội điện Vạn Thọ như tiếng sét giữa trời quang. Lê Phụ Trần trở về nhà, chàng bước vội ra vườn cau, ánh mắt chăm chú nhìn bóng dáng người phụ nữ trước mặt.

- Thiên Hinh, Đức Thái thượng hoàng băng.

Nàng thoáng sững người nhưng lại làm bộ thản nhiên, ngoái đầu lại.

- Thái thượng hoàng băng rồi ư…

Lê Phụ Trần cực kỳ chú ý tới nàng, nên không bỏ qua động thái sững người trong chớp mắt của nàng. Chàng biết trong lòng của nàng lúc này không dễ chịu, bàn tay cứng đờ đưa ra lại nhanh chóng thu lại, lòng bàn tay siết chặt, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, dùng lực đạo mười phần nhưng chàng không hề thấy đau đớn. Lạ kỳ thay lúc này chàng trở nên hoảng loạn không thôi, nhìn người vợ tào khang dù đã có tuổi nhưng môi vẫn đỏ như son, tóc đen nhánh như bồ quân, má vẫn hồng đào tươi thắm. Tháng năm không dừng lại trên khuôn mặt nàng, nhưng chàng biết, chàng vẫn biết nàng mà lại không phải nàng. Lê Phụ Trần thoáng bước nhanh tới bên cạnh Lý Thiên Hinh.

- Thiên Hinh, ta vẫn luôn ở - chàng ngập ngừng không nói tiếp nữa.

- Uh, chết thật tốt… chết đi thật tốt - giọng Lý Thiên Hinh nhè nhẹ, tay mảnh khảnh ôm lấy vòng eo vững chắc của Lê Phụ Trần - Phụ Trần, sau khi thiếp chết, chàng táng thiếp cạnh gốc cây vô ưu ở vườn hoa của hành cung Hải Thanh nhé.

Lê Phụ Trần không đáp lại lời của nàng, chàng bất an lựa chọn trầm mặc. Lại nghe nàng thúc giục:

-Phụ Trần… Tần Lang… chàng sẽ đồng ý với thiếp sao?

Lần đầu… đây là lần đầu nàng gọi chàng bằng tên thân thuộc. Bi ai làm sao… nhưng là để thỉnh cầu chàng an táng nàng bên cây vô ưu ngay sau khi nàng chết. Chàng đáp lại mà cổ họng đắng nghét:

- Uh, cạnh gốc cây vô ưu…

Tiếng gió đêm xào xạc, hình bóng đôi trai tài gái sắc ôm chặt lấy nhau dần nhạt nhòa chồng lên hình ảnh những bông hoa vô ưu rơi xuống đất theo gió vào buổi chiều ngày nào đó. Bỗng nghe - cạch - tiếng nhánh cây khô bị bẻ gãy. Nàng hoảng hốt tìm kiếm:

- Là ai, mau bước ra đây.

- Là em… em… em không cố ý - tiếng đáp lại nho nhỏ là Thiên Huy Công chúa Trần Thục Mỹ, nàng mới nghe được gần đây không sai như dự liệu. Quang Loan hoàng hậu bị hàng xuống vị Công chúa phong danh Thái Dương ngay sau khi Giản Hoàng bị phế truất, Thượng hoàng Trần Nghệ Tông đem Thái Dương Công chúa gả cho Thái bảo Trần Nguyên Hãng, mà nội tình trong đó nàng không muốn tìm hiểu.
Em tới đây làm gì?

- Em cũng không biết nữa, em chỉ biết đây là nơi mà Chiêu Thánh hoàng hậu an nghỉ. Em muốn tới thăm nàng lần cuối.

Thiên Hinh nghe tới đây chợt nở nụ cười lạnh.

- Chiêu Thánh Hoàng hậu ư? Hẳn nên gọi nàng ta là Chiêu Thánh Phế hậu mới đúng. Em không thể gọi sai, nếu không sẽ bị sử quan chê trách.

Thái Dương công chúa vẻ mặt phẫn hận.

- Em mới không sợ mấy lão sử quan, chị đừng thấy em còn trẻ không hiểu chuyện. Thực ra, cuộc đời của Chiêu Thánh Hoàng hậu luôn khiến em phải thổn thức. Ngày mai em sẽ rời khỏi kinh đô tới phủ Kiến Thụy rồi, đây là lần đầu tiên em tới hành cung Thiên Trường này.

Trong lòng Thiên Hinh dấy lên nỗi hoài nghi về câu nói của Thái Dương công chúa. Chưa đợi nàng hỏi lại, Thái Dương công chúa ngồi xuống bàn đá bên cạnh, hai mắt hướng về phía nàng lập tức giải thích:

Ngày em còn nhỏ, có lần nghe Thiếu sư của thái tử giảng bài kể về Thánh Vũ Nguyên Hiếu Hoàng đế và vị nữ đế truyền kỳ nọ. Sau lại trốn ra cung đi tìm tạp thư ghi chép về Chiêu Thánh hoàng hậu, cũng là Chiêu Thánh nữ đế của tiền triều. Đáng thương thay hồng nhan bạc phận, căm giận thay đế chế cường quyền tranh quyền đoạt lợi. Tuy em là con cháu tông thất nhà Trần nhưng là không tránh khỏi thương tiếc nàng. Dân gian chê trách hoàng tộc phòng the bê bối, rối loạn cương thường em cũng hiểu được - nói xong nàng lại thở dài.

Chị xem em này, chẳng phải cũng là hồng nhan bạc phận sao? Chồng bị bức tử, nay cha em lại muốn gả em cho Thái bảo Trần Nguyên Hãng. Nực cười làm sao chỉ vì có lời đồn em thông dâm với Phủ quân ty là Trần Nguyên Uyên cũng là em trai của  vị Thái bảo kia. Còn nói cái gì là để làm nhục Trần Nguyên Uyên. Em lại thấy mình đáng thương lại tủi khổ vô cùng tận đây. Em còn nhớ ngày ấy chị nói dầu hết đèn tắt, người chết tình tận… em vẫn không quên Giản Hoàng chồng em.

Lý Thiên Hinh lại nghĩ, dù có là tình chàng ý thiếp sớm tối thề nguyện với Trần Giản Hoàng rồi cũng chẳng phải nàng kia đã gả cho Trần Nguyên Hãng? Thế sự xoay vần, đông đi xuân lại đến há sao phải buồn xuân tiếc thu đâu. Nàng lại tự hỏi lòng mình, mọi chuyện đã là trần ai lạc định hà cớ gì nàng vẫn không chịu buông bỏ mà ôm hận mấy trăm năm. Nghĩ tới đây nàng nói:

- Em vẫn nên sửa soạn tâm tình mà đón nhận người chồng mới này, biết đâu rằng đây mới là vùng trời hạnh phúc của em.

Nét buồn thoáng qua vẻ mặt của Thái Dương công chúa, nàng kia khẽ mỉm cười đáp lại.

- Vâng, em biết. Nhân sinh chỉ thoáng như giấc mộng, em phải nhân lúc mộng chưa tỉnh mà tranh lấy một tia hạnh phúc. Em sẽ không như Bảo Văn hầu phu nhân, tới tận lúc nhắm mắt buông tay vẫn không biết đâu mới là bến bờ của mình.

Lúc này đây, cảm giác như có ai đó đâm thủng lá chắn nàng cố dựng bấy lâu nay, loại cảm giác này thật không dễ chịu lại ập đến lần nữa. Nàng hoảng loạn thốt lên:

- Em chớ nói bậy, em lại không phải là chị ấy.

Thái Dương công chúa lại cười, nụ cười này làm Lý Thiên Hinh thấy thực chói mắt.

Người trong cuộc không rõ nhưng ngoài cuộc như em lại thấy tường tận. Em gọi chị ấy là Bảo Văn hầu phu nhân chính là khi chị ấy được hạnh phúc nhất. Người thương chị ấy ngoài tiền triều Tiên đế Lý Huệ Tông thì trên đời này chỉ có một Bảo Văn hầu Lê Tông - Lê Phụ Trần.

Giai nhân thoáng kinh hồng, Lý Thiên Hinh nàng một đời mưa dập sóng vùi vì ai mà sống.


Đã sửa bởi Vịt Rang Muối lúc 17.06.2020, 16:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vịt Rang Muối về bài viết trên: Công Tử Tuyết
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MaryB, san san và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 245, 246, 247

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

4 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 150, 151, 152

6 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại] Sự mềm mại dưới quân trang - Chiết Chỉ Mã Nghị

1 ... 34, 35, 36

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 386 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Hi, mấy chị em  :D4
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 201 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 207 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 368 điểm để mua Bướm đổi màu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 616 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Gấu bụng bự: Làm sao mình được cấp phép để xem truyện sắc hoàn v bạn,thanks
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 537 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 249 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 516 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 351 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 621 điểm để mua Tim đỏ
Hiennmoon7733: Thấy bảo có phần 2 à edittor
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 245 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Ly kem thập cẩm
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 591 điểm để mua Ngọc trai đen 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 771 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 201 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 257 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu bông
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Cá heo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.