Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Xuyên đến trước khi đại lão hắc hóa - Cẩm Chanh

 
Có bài mới 30.01.2022, 01:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1074
Được thanks: 13204 lần
Điểm: 35.84
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên sách] Xuyên đến trước khi đại lão hắc hóa - Cẩm Chanh - Điểm: 39
Chương 74

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Phó Vân Thâm xem tài liệu về nhà họ Thời. Nhà họ Thời kinh doanh quần áo, nhà máy ngày càng phát triển và có chút danh tiếng ở Lĩnh Thành. Nhà họ Thời có một đôi con trai con gái. Con lớn nhất tên Thời Lê, 17 tuổi, từ nhỏ đã yếu ớt, hiện tại đang học ở trường trung học số 1, được người nhà bảo vệ vô cùng kĩ lưỡng; con gái nhỏ tên Thời Dung, nhỏ hơn con lớn một tuổi, dù không thông minh như con lớn nhưng rất được yêu thích.

Ngón tay thon dài của cậu lật qua tờ thứ hai, bên trên đính kèm một tấm hình. Cô gái trong hình mặc áo hở rốn bó sát người, quần ngắn khó thể che hết phần bắp đùi. Cô ta trang điểm cực đậm, tô môi đỏ như máu, kẻ mắt đen, dán mi giả, hoàn toàn không thấy rõ được rốt cuộc mặt mũi trông ra sao. Phó Vân Thâm cau mày, tiếp tục nhìn xuống trong sự khó chịu. Cô gái này được nhà họ Thời đón về năm ngoái, không nói rõ có phải con ruột hay không, chỉ biết tên là Thời Mộ, ở trường luôn không được chào đón. Vả lại, mối quan hệ giữa anh chị em cũng không tốt lắm, sau đó vì quyến rũ Phó Vân Thụy nên đã bị cho nghỉ học...

Quyến rũ Phó Vân Thụy

Năm từ to chói lọi này khiến Phó Vân Thâm hốt hoảng.

Cậu bình tĩnh lại rồi bấm số điện thoại của chú Vương: “Tôi đã nhận được tư liệu của chú rồi, nhưng tôi có một câu hỏi.”

Chú Vương là quản lý kỹ thuật dưới trướng của chú Phó Vân Thâm, luôn rất cung kính với cậu: “Xin cậu cứ hỏi.”

Phó Vân Thâm hít sâu một hơi: “Phó Vân Thụy trong tài liệu... Là Phó Vân Thụy mà tôi đang nghĩ đến sao?”

Chú Vương tạm dừng, đáp: “Là em trai của cậu.”

Phó Vân Thâm: “...”

Chú Vương: “Nghe nói tổng giám đốc Phó đã đến nhà họ Thời làm ầm ĩ một trận vì chuyện này. Lúc ấy, những lời đồn đãi vô căn cứ đã lan rộng khắp trường học, sau đó cô gái kia bị khuyên thôi học.”

Phó Vân Thâm dựa vào ghế sofa, ngón tay đẹp đẽ khẽ gõ lên đầu gối, yên lặng vài giây, cậu tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc cô gái đó có phải là con gái ruột của nhà họ Thời không?”

Chú Vương cười, nói: “Chắc không phải đâu, tôi đã đi thăm dò, trong hộ khẩu nhà họ Thời không có tên Thời Mộ. Nếu là con gái ruột thì chắc chắn họ sẽ không bỏ rơi cô ấy đâu. Tôi đoán nhà họ Thời sợ mất thể diện nên mới đưa cô con gái này vào một trường kĩ thuật nội trú nào đó rồi.”

“Cám ơn chú, chú Vương.”

Cúp điện thoại, Phó Vân Thâm lại mở tập tài liệu thứ hai ra, đây là Thời Mộ.

Không biết sao, Phó Vân Thâm đột nhiên hơi hồi hộp.

Bình tĩnh lại, cậu lật trang đầu tiên, trong đó viết rằng Thời Mộ là người dân tộc Lê, không cha không mẹ, luôn sống cùng ông ngoại tại Án Thành, cuộc sống vô cùng nghèo khó, vì tính tình dễ chịu nên hàng xóm láng giềng rất thích cô. Sau này ông ngoại qua đời vì bệnh tật, Thời Mộ một mình tới Lĩnh Thành...

Hai tập tài liệu này trông như thể không có liên quan gì đến nhau, bởi hai người này từ cuộc sống đến tính tình cực kì khác nhau. Cẩn thận ngẫm nghĩ, cậu lại cảm thấy có rất nhiều điểm dây mơ rễ má.

Phó Vân Thâm hồ nghi Thời Mộ là con gái nhà họ Thời, nhưng vấn đề là nhà họ Thời chỉ có một con trai và hai con gái, theo giới tính thì không giống; tuy vậy nếu như không phải thì tại sao Thời Dung lại đẩy Thời Mộ? Hôm ở quán bar, sao Thời Mộ lại lén họ đi tìm Thời Dung?

Phó Vân Thâm nhắm mắt suy tư. Lúc Thời Mộ chuyển qua Anh Nam, cô Thời Mộ kia trùng hợp thôi học trường trung học số 1, sau lần đó thì mai danh ẩn tích, người nhà không còn tìm cô ấy nữa. Thêm nữa, mấy tháng trước Thời Mộ còn lén cậu gặp gỡ Thời Lê.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Nhớ đến hai gương mặt gần như giống hệt nhau của Thời Lê và Thời Mộ, Phó Vân Thâm nhíu mày thật chặt.

Chẳng lẽ... chẳng lẽ con gái nhà họ Thời thật ra là nam giả nữ? Hoặc là, Thời Mộ bây giờ là nữ giả nam?

Phó Vân Thâm càng nghĩ càng rối, thậm chí còn cảm thấy mình quá hoang đường, đang yên đang lành đứa con gái nào lại giả trai trà trộn vào phòng ngủ nam chứ, chẳng lẽ ăn no rỗi việc.

Vậy lỡ như...

Thời Mộ ăn no rỗi việc thì sao? Được rồi, coi như cô ăn no rỗi việc giả trai đi, vậy sao có thể... có thể cương cứng vào sáng sớm thế được?

Phó Vân Thâm chẳng hiểu nổi, quyết định không nghĩ nữa, thay vì nghi này nghi nọ, chi bằng tự mình chứng thực. Cậu xé nát tài liệu ném vào thùng rác, sau đó đeo cặp và hành lý rời khỏi nhà.

Sau vài trận mưa, cuối cùng Lĩnh Thành cũng nghênh đón mùa hè oi bức.

Thời Mộ lê cái chân bị thương tới chỗ cây hòe trong sân, cẩn thận ngồi lên xích đu, rồi ngẩng đầu đón lấy ánh mặt trời nóng rực.

Dáng vẻ thảnh thơi của cô không khỏi khiến hệ thống buông lời cạnh khoé: [Cô đang bị người ta điều tra kia kìa, thế mà còn có thời gian ngồi đây phơi nắng nhỉ.]

Thời Mộ hé mắt: “Ai rảnh bi nhức trứng đi điều tra tôi? Thời Lê à? Anh ta bị khùng hả.”

Hệ thống không khỏi tiếc thương thay Thời Lê một giây, đáp: [Đại lão đấy.]

Mông Thời Mộ lảo đảo, suýt nữa cô đã ngã chổng vó xuống khỏi xích đu, ngạc nhiên hỏi lại: “Phó Vân Thâm?”

Không thể nào, nếu rảnh rỗi, quá lắm có lẽ Phó Vân Thâm sẽ viết mấy bộ tiểu thuyết thịt văn nhảm nhí, không thì sẽ làm Toán. Đang yên lành cậu điều tra cô làm gì?

Hệ thống trông có vẻ khá hả hê: [Chuyện cô bị thương đã khiến Phó Vân Thâm nghi ngờ, vì vậy cậu ta lén đến trường trung học số 1 điều tra, vô tình bắt gặp Thời Dung, lại vô tình khám phá ra mối quan hệ giữa cô và em trai cậu ta. Thế nên, bây giờ Phó Vân Thâm ngờ rằng cô chính là cô con gái đã biến mất của nhà họ Thời.]

Cuối cùng Thời Mộ bắt đầu luống cuống, giọng cũng trở nên bất an: “Vậy vậy vậy vậy làm sao đây? Nếu bị Phó Vân Thâm nhận ra, tình cảm anh em của bọn tôi chắc chắn sẽ tan tành, cậu ấy sẽ hắc hóa vì bị kích thích đó...”

Thời Mộ không dám nghĩ, trăm phần trăm cô sẽ bị Phó Vân Thâm xé xác cho xem.

Hệ thống chế giễu cô: [Ký chủ đừng sợ, tôi đã giúp cô tái cấu trục số liệu thân thể rồi, dù cậu ta thật sự theo tư liệu tìm được nhà cửa của cô thì cũng chỉ có thể tìm hiểu được mấy chuyện xung quanh cô thôi. Trước mắt, điều cô nên lo lắng là làm thế nào để Phó Vân Thâm không phát hiện ra giới tính thật của cô đó.]

Hệ thống nói đúng, việc cô có phải con cái của nhà họ Thời không không quan trọng, quan trọng là giới tính!

Thời Mộ chống nạng đứng dậy, khập khễnh đi ra ngoài.

[Cô đi đâu thế?]

Thời Mộ: [Tôi đi mua cái bô tiểu đứng, trước kia tôi từng thử đứng tiểu rồi, tuy thành công nhưng nó hay bị chảy xuống, nhìn gớm lắm.]

[...]

Hệ thống đã tồn tại trăm năm, phục vụ qua hằng hà sa số ký chủ, nhưng đây là người có phong cách kì quặc nhất, làm việc không theo lẽ thường nhất mà nó từng gặp, cho cô tới thế giới truyện tranh thịt văn quả là phí của trời. Biết vậy, nó đã cho cô đến thế giới xuyên nhanh từ sớm rồi, tiếc quá tiếc quá, vô cùng đáng tiếc.

Thời Mộ vừa ra ngoài thì chợt chạm mặt Phó Vân Thâm. Sống lưng cứng đờ, cô từ từ rụt chân về.

Phó Vân Thâm quan sát cô từ trên xuống dưới: “Cậu muốn đi đâu vậy?”

Thời Mộ cười hì hì: “Đói bụng ấy mà.”

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

“Tôi có mang cơm cho cậu đây.” Phó Vân Thâm quơ quơ đùi gà ướp. Sau khi chuyển hết túi sang tay phải, Phó Vân Thâm nắm cánh tay Thời Mộ, dìu cô đi từ từ vào trong.

Thời Mộ đẩy cánh tay rắn chắc của cậu ra: “Chân tôi không bị gãy đâu.”

“Ừ.” Cậu vẫn không nới lỏng sức tay.

Hai người vào phòng. Thời Mộ nằm lại xuống giường. Phó Vân Thâm quay vào bếp dọn dẹp đồ vừa mua được. Cô lấm la lấm lét nhìn quanh ra ngoài, trống ngực đập thình thịch. Phó Vân Thâm trông xàm xàm, nhưng trong xương vẫn là một đại lão thông minh, nếu cô sơ sẩy làm bại lộ bí mật, Phó Vân Thâm sẽ lập tức nhìn ra ngay. Hôm nay cậu đã hoài nghi rồi, đương nhiên phải nóng lòng đến đây vạch trần cô thôi.

Thời Mộ vò tóc, đầu óc rối bời.

[Hệ thống, cậu thật sự không thể đổi giới tính cho tôi sao? Nhân yêu cũng được.]

Hệ thống: [... Trong đầu cô đang nghĩ cái quái gì thế?]

Thời Mộ: [Tôi muốn biến thành nhân yêu, cái loại có JJ ấy.... ]

Hệ thống: [Ký chủ, không thể, cũng không cần thiết...]

Khủng khiếp quá đi mất, nó chọn tới chọn lụi, vì vừa ý tính tình nghiêm túc và phẩm chất học giỏi của Thời Mộ, tin chắc người thế này có thể định hình lại thế giới quan của đại lão. Thế nhưng, hệ thống ngày càng cảm thấy mình chọn sai người rồi, nó sợ rằng Thời Mộ sẽ đưa đại lão vào khe núi mất thôi.

“Thời Mộ.” Lúc này, Phó Vân Thâm ra khỏi nhà bếp.

Thời Mộ vội vàng ngồi ngay ngắn.

Phó Vân Thâm dựa vào khung cửa, cười đùa: “Bác sĩ nói vết thương của cậu không thể dính nước, tối nay tôi tắm cho cậu nhé.”

Mẹ kiếp, giờ chơi lớn vậy hả, bảo người ta chơi tiếp thế nào?

Thời Mộ căng thẳng nghiến răng, khẽ cắn môi, nhưng không thể thẳng thừng từ chối. Vốn dĩ Phó Vân Thâm đến để thăm dò, nếu cô từ chối, chắc chắn sẽ càng làm cậu nghi ngờ, vì vậy cô cười tươi rói: “Được, lần trước tôi đấm lưng cho cậu, lần này đổi sang cậu chà lưng cho tôi nhá.”

Cô đồng ý vô cùng sảng khoái, khiến Phó Vân Thâm hơi sửng sốt. Mắt hơi ánh lên, cậu cất giọng trầm thấp đầy gợi cảm: “Được thôi, vậy tôi đi chuẩn bị bữa trưa, ăn xong sẽ bôi thuốc cho cậu.”

Cửa phòng được khép lại. Thở phào nhẹ nhõm, đồng thời, Thời Mộ lại chìm vào bất an.

Cô rầu rĩ đến mức sắp hói hết đầu rồi, trong đang khi vô cùng sốt ruột thì đột nhiên cô nảy ra một ý, nếu cô nhớ không lầm thì trong nhà hình như còn thừa lại rượu trái cây mà lần trước chưa uống hết...

Thời Mộ liếm môi, cười xấu xa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: N.T.Quỳnh, Ta Là Con Cá, Tuyet Le Kim, Văn Bối Nhi, xichgo
     
Có bài mới 30.01.2022, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1074
Được thanks: 13204 lần
Điểm: 35.84
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên sách] Xuyên đến trước khi đại lão hắc hóa - Cẩm Chanh - Điểm: 48
Chương 75

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Rất nhanh đã đến buổi tối, Phó Vân Thâm không giỏi nấu nướng, nước mì nhạt như nước ốc, nhưng miễn cưỡng có thể ăn được.

Trong khi cậu đi rửa chén, Thời Mộ len lén trộn rượu trái cây vào trong ly của Phó Vân Thâm, sau đó ngồi xuống trước tivi chăm chú xem tin thời sự. Có lẽ do quá hồi hộp nên hơi mắc tè, cô vội chống nạng đi vào nhà vệ sinh.

Rửa tay xong, Phó Vân Thâm ra khỏi nhà bếp, rồi đỡ lấy cánh tay Thời Mộ và cười nói: “Tôi dẫn cậu đi.”

“... Không cần đâu.”

“Cần chứ.” Phó Vân Thâm giữ chặt tay.

Thời Mộ nhắm mắt vào nhà vệ sinh, đang định khoá cửa lại thì Phó Vân Thâm giơ chân ra chặn lại. Cậu cúi xuống nhìn, nhẹ nhàng nói: “Để cửa mở đi, lỡ như cậu bị té trong đó thì sao.”

Cổ họng cô đột nhiên bắt đầu trở nên khô khốc, cô cúi đầu ho vài tiếng, bất đắc dĩ dời tay khỏi nắm cửa. Cửa khép hờ, thiếu niên khoanh tay trước ngực và dựa vào vách tường bên ngoài trông như một tượng thần giữ cửa.

Thời Mộ nín tiểu đến mức da đầu tê dại, ngón tay liên tục gõ lên chân. Nhìn xung quanh, cô thoáng thấy mấy tờ bướm do siêu thị phát được đặt trên kệ, lần trước thu xếp đồ đạc cô đã tiện tay nhét vào đây.

Thời Mộ chợt loé ra một ý tưởng, vươn tay lấy tờ bướm xuống rồi cuộn lại thành ống, mới cởi nửa khoá quần.

Phó Vân Thâm nghiêng đầu qua xem thử, thấy cô đang đứng thẳng, cậu chợt nheo mắt lại rồi im lặng thu lại ánh nhìn.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Lần vào toilet này còn khó hơn lần ở phòng tập thể thao nữa, sau khi chắc chắn Phó Vân Thâm không chú ý, Thời Mộ vội vàng ném tờ bướm vào trong sọt rác.

“Xong chưa?” Cậu tựa người để đẩy cửa.

Thời Mộ căng thẳng, cầm JJ giả mà run bần bật. Cô hấp tấp nhét lại vào quần, kéo khoá quần xong xuôi, cô mới quay lại cười lúng túng: “Tôi rửa tay đã.”

“Vậy khi nào chúng ta tắm?”

Thời Mộ đảo mắt: “Chờ tôi ăn trái cây đi.”

Phó Vân Thâm vào bếp cắt trái cây cho cô.

Cô dựa vào lưng ghế sofa mềm mại, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào ly nước sẫm màu, để tránh cho Phó Vân Thâm nhận ra có gì đó không ổn, cô chỉ bỏ chút xíu rượu trái cây vào, còn pha thêm một ít mật ong để đánh lừa vị giác, không biết rượu trái cây có đủ đô không, nếu không đủ thì sao đây?

Phó Vân Thâm bưng trái cây tới đặt trên bàn: “Đây.”

Táo và lê được cắt vuông vắn, bên trên rưới thêm chút sữa chua. Thời Mộ không cử động, cẩn thận ngước mắt lên và nói: “Gần đây dưới cằm cậu bị nổi mụn, Đông y bảo đây có thể là vấn đề về tiêu hoá, có lẽ cậu bị táo bón rồi. Tôi pha cho cậu một ly mật ong, mật ong giúp giải độc, cậu uống thử đi?”

Phó Vân Thâm nhíu mày, bưng ly nước lên nếm thử.

Thời Mộ nhoài người qua, không khỏi thấp giọng hỏi: “Vị thế nào?”

“Ngọt quá.” Phó Vân Thâm lau nước đọng ở khoé môi rồi liếc nhìn cô: “Có thể tắm được chưa?”

Hình như... không có bất cứ tác dụng gì.

A a a, quả nhiên là rượu được thêm vào quá ít, bị nước pha loãng tan hết rồi!

Thời Mộ buồn bực gãi đầu, đang nghĩ cớ để lấp liếm thì Phó Vân Thâm đưa mặt tới gần, cậu cười rực rỡ, khác hẳn với chàng thiếu niên u ám của ngày thường. Thoạt tiên Thời Mộ sửng sốt, tiếp đến cô cười toe toét.

“Vân Vân ~”

“Em pha nước này hả? Uống ngon lắm á.” Vân Vân uống sạch sẽ nước mật ong pha rượu, rồi khẽ liếm môi tỏ vẻ chưa đã thèm: “Em Vân Thâm không thích uống cái này. Gần đây nó hay bị táo bón lắm, còn nữa không? Chị muốn uống thêm vài ly.”

“Có có có, em đi pha cho chị.” Thời Mộ mới vừa đứng dậy, đã bị Vân Vân đè xuống lại. Công chúa bé cười khẽ: “Được rồi được rồi, chân em bị thương không tiện, thế là được rồi.”

Thời Mộ gãi đầu, ngượng ngùng nhìn chị ấy: “Anh Thâm muốn tắm cho em, em xấu hổ không dám từ chối cậu ấy, chỉ đành...”

Vân Thâm lười biếng dựa vào ghế sofa, ghim tăm xuống miếng táo rồi bỏ vào miệng. Chị liếc xéo cô, ánh mắt như họ mèo vừa lười biếng vừa cao quý: “Chị thấy em không phải chỉ xấu hổ thôi đâu nhỉ.”

Câu nói của chị ấy có hàm ý khác, ra chiều sâu xa.

Thời Mộ nhìn chị ấy, hô hấp chững lại nửa nhịp.

Chị ấy lướt nhìn xuống và dừng trước ngực Thời Mộ. Đột nhiên chị đưa tay bóp mạnh một cái rồi mỉm cười.

Động tác này khiến Thời Mộ hoảng hồn nằm bò xuống đất, che ngực liên tục lùi về sau: “Chị, chị làm gì thế?”

“Không làm gì hết á, đứng lên đi, chị tắm cho em.”

Thời Mộ: ????

Quả thật cô sợ Phó Vân Thâm tắm cho mình nên mới gọi “Phó Vân Thâm” tới. Vân Thâm này đi thì “Vân Thâm” khác lại đến, sao mấy Thâm này cứ thích tắm cho người ta vậy chứ hả??

Công chúa bé quay lại, cười: “Con gái con đứa với nhau mà, em sợ cái gì?”

Chị, chị ấy biết?

Cảm nhận được sự ngạc nhiên sâu trong mắt Thời Mộ, công chúa bé cười càng tươi hơn: “Đêm hôm đó ngủ với em, chị mò được đó.”

Mò được? Chị ấy sờ đến đâu rồi? Thời Mộ hoảng sợ, sờ lên mấy bộ phận trên cơ thể. Động tác nhỏ này khiến Vân Thâm bật cười: “Em yên tâm đi, chị sẽ không để em trai biết đâu.”

Phó Vân Thâm bị hai người mẹ tổn thương quá sâu sắc, dù đã trưởng thành nhưng cậu vẫn không tài nào đối diện với nỗi sợ hãi mà họ đã để lại cho cậu ấy. Cậu có ấn tượng tốt với Thời Mộ, nếu bây giờ biết giới tính của Thời Mộ thì tất cả thiện cảm đều sẽ biến thành nghi ngờ và trốn tránh.

Cuộc đời này của cậu cô đơn quá rồi, bởi vậy chị không thể để một điều tốt đẹp hiếm lắm mới có được trong đời cậu lại biến mất đi. Nếu một ngày nào đó cậu hoàn toàn hiểu rõ cảm xúc của mình, khi đó giới tính sẽ không còn quan trọng nữa. Thế nhưng, bây giờ thì không được.

Thời Mộ tỏ vẻ hồ nghi: “Chị nói thật à?”

Công chúa nhỏ gật đầu: “Thật mà, chị không có lý do gì để lừa em cả.”

Thời Mộ vẫn cảm thấy quái lạ: “Vậy chị cũng không hỏi nguyên do em làm thế luôn ư?”

Phó Vân Thâm thản nhiên đáp: “Chị có thể sống đến bây giờ cũng là vì chị không tò mò đấy.”

Nhờ vào sự thản nhiên và không thích gây sự lung tung như những nhân cách khác, chị ấy có thể che giấu đến bây giờ. Từ khi Phó Vân Thâm trưởng thành và hiểu chuyện đến nay, nếu có thể không xuất hiện thì chị ấy sẽ không xuất hiện, gần đây chị ấy ra ngoài thường xuyên cũng chỉ vì muốn tốt cho em trai thôi. Đợi đến khi Phó Vân Thâm có người để nương tựa, không còn cô đơn nữa thì cũng là lúc chị ấy hoàn thành nhiệm vụ của mình, khi đó chị ấy có thể yên tâm rời đi. Nếu quả thật có chuyển thế luân hồi, chị mong mình sẽ biến thành một cô công chúa bằng xương bằng thịt, xinh đẹp như đoá hoa nhỏ.

“Nhanh đến đây, chị tắm cho em.”

Thời Mộ liều mạng lắc đầu.

Phó Vân Thâm nói: “Nếu em không tắm, đợi lát em trai thức tỉnh, nó lại bắt em đi tắm đó.”

... Cũng đúng.

Thời Mộ phồng má, mặc cho công chúa bé đưa cô vào nhà tắm.

Tuy công chúa là con gái nhưng thể xác vẫn là của Phó Vân Thâm. Bị một đại lão nhìn chằm chằm vậy, dù là Thời Mộ cũng phải ngượng ngùng lo lắng. Cô giữ chặt cổ áo, lắp bắp: “Chị ơi, em xấu hổ.”

Phó Vân Thâm che mắt: “Chị không nhìn đâu.”

Cô quay lưng lại, từ từ cởi nút áo. Trong khi cô đang cởi, công chúa bé ló đầu qua rồi hoảng sợ kêu lên: “Sau này đừng mặc quấn ngực thể thao nữa, chắc thành cup A rồi hả?”

“...”

“... ...”

Thời Mộ tát tay đẩy mặt công chúa bé ra.

Chị ấy ôm mũi: “Dù em của chị sợ tiếp xúc với con gái nhưng nó vẫn thích ngực lớn đó nha.”

Thời Mộ cẩn thận bước vào bồn tắm, gác chân bị thương lên mép bồn rồi tò mò hỏi: “Trừ ngực lớn ra, cậu ấy còn thích gì nữa ạ?”

“Để chị nghĩ đã.” Vân Thâm ngẩng đầu nhìn lên trần, nheo mắt lại: “Khi còn bé nó thích ngậm tay, khi sợ hãi nó sẽ ngậm tay trông vô cùng dễ thương. À đúng rồi, lần đầu tiên nó vượt tường lửa để xem phim đã sợ hãi đến nôn mửa luôn, sau đó mới biết tìm một bộ khác nhẹ nhàng hơn, vừa sợ vừa ngậm tay vừa xem. Haiz, giờ nó lớn rồi, thành tài xế già rồi, không còn ngậm tay nữa.”

Công chúa nhỏ thở dài, như nhớ đến điều gì, mắt chị ấy sáng rỡ lên. Kế đến, chị chạy chậm ra ngoài, lúc về lại cầm theo điện thoại của Phó Vân Thâm: “Còn nữa còn nữa, em Vân Thâm rất thích chụp cơ thể của mình, mỗi lần tập thể thao xong thì nó thường lén chụp lại đó, trông sexy lắm, để chị cho em xem.”

Chị ấy rành rẽ mở album và mật mã ẩn, đưa màn hình ra trước mặt Thời Mộ.

Trong hình, Phó Vân Thâm để trần nửa người trên, gồng bắp tay lên và soi mình vào gương, dù cậu không thể hiện cảm xúc gì nhưng từ ánh mắt có thể thấy rõ cậu rất đắc ý.

Thời Mộ mím môi, ngón tay chạm vào chàng trai trong hình, giọng nói bỗng dịu hẳn đi: “Anh Thâm vẫn còn trẻ con nhỉ.”

“Đúng vậy, em trai vẫn còn nhỏ mà.” Phó Vân Thâm nhìn tấm hình như nhìn bảo bối, cười một cách vừa thương yêu vừa tự hào: “Tiếc là tất cả mọi người đều xem nó là quái vật.”

Thời Mộ giật mình.

Chị ấy ngẩng đầu, vẻ mặt đầy sâu xa: “Thời Mộ, em nhất định phải đối xử tốt với em trai Vân Thâm nhé, cho em ấy một mái nhà.”

Lông mi Thời Mộ run run, cô vỗ ngực bảo đảm: “Chị, chị yên tâm đi, anh em như thể tay chân, ai bỏ đi thì kẻ đó là chó!” Nói đoạn, cô tội nghiệp nhìn chị ấy: “Vậy nên chị có thể kéo em ra được chưa? Da em sắp nhắn hết cả rồi.”

Ra khỏi bồn tắm, cô ăn mặc xong xuôi, công chúa bé mới trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho Phó Vân Thâm.

Não hoạt động lại, Phó Vân Thâm bình tĩnh nhìn Thời Mộ trước mặt.

Cô mặc áo ba lỗ và quần đùi, cơ thể vẫn còn bốc hơi ấm, đồng thời toả ra một mùi chanh thơm ngát. Xem ra cô đã tắm xong, nhưng sao... cậu chẳng nhớ gì hết cả vậy?

Phó Vân Thâm ngơ ngác và ngỡ ngàng.

Thời Mộ giang hai cánh tay trước mặt cậu, cười hở tám cái răng trắng tinh: “Anh Thâm, cảm ơn cậu đã tắm cho tôi nhé.”

Phó Vân Thâm cau mày: “Tôi tắm cho cậu? Tôi tắm cho cậu lúc nào?”

Thời Mộ: “Mới vừa nãy, cậu còn khen cơ ngực của tôi rắn rỏi nữa mà.”

???

Cậu, khen người ta? Cơ ngực rắn rỏi??

Chuyện nhảm gì thế?

Người ta hay nói cuộc đời là một vở kịch mà chúng ta sống nhờ vào khả năng diễn xuất. Giờ phút này, phát huy 200% kĩ thuật diễn xuất, Thời Mộ giả vờ khiếp hãi: “Anh Thâm, cậu không sao chứ? Có cần đi khám bệnh không?”

Phó Vân Thâm không đáp lại, đồng tử tràn ngập sự tĩnh mịch.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Một hồi lâu, cậu cười khẩy. Thời Mộ chợt cảm thấy chân bị hẫng, tiếp đó cô đã được cậu bế lên. Cô không khỏi hô to, rồi quấn hai tay lên cổ cậu chàng.

Phó Vân Thâm ôm lấy chiếc eo thon của cô, từ trên cao nhìn xuống rồi gằn từng từ: “Bôi, thuốc.”

Thời Mộ: “...”

Phó Vân Thâm không ngốc, chắc chắn trong thứ nước cậu vừa uống đã bị cô pha thêm rượu, cô bắt đúng nhược điểm của cậu nên mới dám làm bậy như vậy. Tuy thế, không sao cả, đạo cao một thước ma cao một trượng mà, nếu cô đã lắm trò thì cậu cũng có nhiều cách, cậu không tin không bắt được thóp của tên nhóc gay này.

Cậu ném cô lên giường theo cách không mấy dịu dàng, sau đó cầm thuốc ngồi xuống theo. Cậu cẩn thận mở băng gạc ra, nghiêm túc quẹt thuốc bôi lên vết thương.

Chân Thời Mộ rất trắng, bắp chân không rắn chắc lắm, chẳng có sợi lông chân nào, nhẵn nhụi như gà đã cạo lông. Phó Vân Thâm từng gặp con trai không có lông chân rồi, Hạ Hàng Nhất chính là một ví dụ.

Cậu vừa bôi thuốc vừa suy ngẫm xa xăm, ánh mắt chuyển động, chậm rãi dừng tại giữa hai chân cô.

Cái nhìn đó quá nóng bỏng khiến người ta khó mà lờ đi được.

Thời Mộ cảm thấy như bị khẩu 98K nhắm vào khiến cô không dám nhúc nhích. Cô thở hổn hển: “Anh Thâm, cậu mà cứ nhìn thế mãi... thì tôi sẽ cương lên đấy.”

Phó Vân Thâm thôi không nhìn nữa: “Vậy cậu cương lên tôi xem nào.”

Thời Mộ lẩm bẩm: “Đâu phải cậu chưa từng nhìn thấy.”

“...” Ừ, đúng là cậu từng chứng kiến rồi, nhưng không biết là cương thật hay cương giả đây.

Mắt Phó Vân Thâm hơi sáng lên, cậu cười một cách sâu xa: “Thời Mộ, ngồi không cũng rảnh, hay là chúng ta tìm trò vui nào đó chơi đi.”

“Gì, trò vui gì?” Không biết có phải ảo giác không, cô cứ cảm thấy Phó Vân Thâm không có ý tốt. Điều này khiến cô lạnh hết cả sống lưng.

Phó Vân Thâm từ tốn đáp: “Chúng ta chơi bài xì phé đi, ai thua sẽ phải cởi một món đồ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: N.T.Quỳnh, Ta Là Con Cá, Tuyet Le Kim, Văn Bối Nhi, xichgo
     
Có bài mới 01.02.2022, 01:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1074
Được thanks: 13204 lần
Điểm: 35.84
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên sách] Xuyên đến trước khi đại lão hắc hóa - Cẩm Chanh - Điểm: 63
Chương 76

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

“Chơi trò chơi hả! Tôi chơi với!!”

Giọng nói sang sảng của Chu Thực đột nhiên vang lên từ phía ngoài, anh chàng đeo cặp vào phòng, tiện tay ném đồ đạc xuống giường, xắn tay áo lên rồi nhìn xung quanh tìm nước uống.

Sắc mặt Phó Vân Thâm biến chuyển sang mây mù với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Mắt Thời Mộ sáng ngời như trời sao, trong khi nói chuyện cô khó nén được niềm vui sướng: “Cháu trai, cháu vào bằng cách nào thế?”

“Cửa không khoá mà, tôi cứ thế vào thôi.” Uống nước no bụng, Chu Thực ợ lên một cái rồi lau qua loa nước đọng trên mặt. Cậu ta đi nhanh tới: “Anh Mộ, chân này bị thương nặng ghê nha, chưa gãy hả?”

Nói đoạn, cậu ta cong ngón tay thử gõ xuống.

“Cút.” Cậu ta chưa kịp đụng vào, Phó Vân Thâm đã hung dữ hất cái tay phải đang muốn động vào kia.

Chu Thực bĩu môi, giang hai cánh tay tự ngã xuống chiếc giường mềm mại, thở dài nói: “Thoải mái quá, ngồi xe mệt chết tôi rồi.”

Phó Vân Thâm lườm cậu ta, tức giận nói: “Không phải ba cậu không cho cậu ra ngoài à, sao cậu lại tới được?”

Chu Thực lật người, cười hà hà: “Lén chạy đến chứ sao, sao ông già nhà tôi có thể đấu thắng tôi được chứ. Đừng nhắc đến chuyện này nữa, không phải mấy cậu đang muốn đánh bài hả, chơi đi, chơi chung cho vui.”

Chu Thực hào hứng lấy ra một bộ bài poker từ trong ngăn tủ: “Ai rút trúng Joker, thua sẽ phải cởi đồ.”

Vừa nghe cái này, Thời Mộ xị mặt, vốn nghĩ thằng cháu này tới thì cô có thể tránh được, kết quả... vẫn hệt như ban đầu.

Buồn trọc cả đầu.

Thời Mộ nằm nhoài xuống giường, thoáng nhìn qua Phó Vân Thâm: “Được rồi, chơi đi.”

Con gái cộng thêm to gan sẽ không xui xẻo lắm nhỉ, Chu Thực lại ngờ nghệch, dù có bị cởi cũng không tới lượt cô đâu.

Phó Vân Thâm cười như không, ngón tay có khớp xương rõ ràng bắt đầu xào bài. Động tác xào bài của cậu vô cùng đẹp mắt và thuần thục, làm người ta phải hoa cả mắt.

Chu Thực tặc lưỡi: “Chuyên nghiệp quá nhỉ, anh Thâm là dân trong nghề đó hả?”

Thời Mộ hâm mộ ghen tị hận, cuối cùng khinh thường nghiêng đầu: “Hoa hoè hoa sói.”

Phó Vân Thâm cụp mắt: “Tôi từng coi mấy bộ phim điện ảnh về thần bài, học được sơ sơ thôi.”

Bắt đầu chia bài.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Phó Vân Thâm tỏ ra ung dung, trái ngược với Thời Mộ đang ngày càng luống cuống. Ván đầu cô rất may mắn. Phó Vân Thâm không bị dính bài Joker, cả cô cũng không, thế là Chu Thực đương nhiên trở thành kẻ bất hạnh còn lại.

Cậu ta chẹp miệng, đá rơi giày thể thao xuống đất.

Cậu ta đang định lên giường, Thời Mộ vội vàng nói: “Cậu đi rửa chân trước đi rồi hẵng lên.”

Chu Thực: ?

Thời Mộ bịt mũi, tỏ ra chê bai: “Thối chết tôi rồi!”

Chu Thực bĩu môi, bất đắc dĩ xách giày thể thao lên rồi đi rửa chân.

Lúc cậu ta quay lại thì trò chơi được tiếp tục.

Thời Mộ là con gái nên được thần thánh chiếu cố. Ván thứ hai cô vẫn chưa bị rơi vào tay Phó Vân Thâm, còn cậu trở thành người thứ hai phải cởi. Người ta thường mặc rất ít vào mùa hè, bởi vậy cậu chỉ mặc ba món đồ. Liếc nhìn Thời Mộ đang cười trên nỗi đau của người khác, Phó Vân Thâm cởi áo ba lỗ ra, ở trần tiếp tục chia bài.

Chu Thực lại bất hạnh rút trúng Joker. Cậu ta gãi đầu, cởi áo hoodie ra ném xuống đất.

Trước mắt là cơ thể khoẻ đẹp của hai thiếu niên, trông vui tai vui mắt, Thời Mộ nhìn trái nhìn phải, sự hốt hoảng sâu trong lòng dần được xoa dịu. Cô đắc ý nói: “Đợi mấy cậu cởi ra hết thì tôi sẽ vẽ lên người mấy cậu nhá.”

Chu Thực bĩu môi: “Cậu tính hay nhỉ, lát nữa cậu cũng phải cởi thôi.”

Chẹp, ai cởi còn chưa chắc đâu.

Quả nhiên, vận xui lại chuyển đến Phó Vân Thâm. Nhìn lá thằng hề trong tay mình, cậu chàng nhíu mày nghi ngờ cuộc đời. Cậu chơi bài cũng không tệ, tự tin có thể kéo Thời Mộ xuống nước được, nhưng sao lại lòi ra thêm một tên Chu Thực làm cho ván bài xáo trộn thế chứ? Trái lại, cậu còn trở thành kẻ bị kéo xuống nước chứ, mẹ nó đây là chuyện gì thế không biết.

Thời Mộ giơ chân khẽ đạp vào chân của Phó Vân Thâm, cố nhịn cười: “Nhanh cởi đi.”

Tự dặn lòng không được tức giận, Phó Vân Thâm hít sâu một hơi, ngồi dậy rồi kéo quần đùi thể thao xuống.

Cậu đang mặc kiểu quần lót tam giác ôm người, màu lam đậm và có viền trắng, trông rất gợi cảm, quan trọng nhất là chỗ trong quần lót hơi phồng lên.

Nhìn chằm chằm vào nơi mập mạp nào đó, Thời Mộ ho nhẹ rồi khẽ dời mắt đi: “Anh Thâm, cậu thích loại quần lót có viền thế này lắm hả.”

Phó Vân Thâm ngước mắt, lạnh lùng hỏi: “Sao hả, con trai không thể bắt trend à?”

Thời Mộ không dám khinh suất, vội vàng phụ hoạ: “Được được chứ, anh Vân Thâm bắt trend nhanh nhất đấy, đừng nói viền, bữa khác tôi sẽ mua cho viền đăng ten cho cậu.”

Phó Vân Thâm hừ lạnh, đá chân qua: “Đừng nói lung tung nữa, coi chừng tôi đánh cậu đấy.”

Chu Thực khẽ bật cười, nằm thẳng cẳng xuống giường.

Trò chơi vẫn đang tiếp tục, được buff may mắn nên Thời Mộ lại là người đầu tiên thoát nạn. Cô cảm thấy trò này quá đơn giản, hoàn toàn không có tính thử thách, bèn dứt khoát bỏ bài xuống, hai tay chống cằm lẳng lặng nhìn hai kẻ xui xẻo kia đấu với nhau.

Trên tay Phó Vân Thâm còn dư lại hai lá bài, Chu Thực hồi hộp nhìn xung quanh, cuối cùng quyết tâm nặn bài, và lá Joker mỉm cười với cậu ta.

Vẻ mặt Chu Thực u ám: “Mụ nội nó, ông đây không chơi nữa!”

Thấy cậu ta muốn trốn, Phó Vân Thâm không nể mặt kéo quần Chu Thực lại, không mảy may nể tình: “Cởi.”

“Không cởi được nữa đâu!” Chu Thực cố gắng túm quần như đang giữ lấy sự tôn nghiêm cuối cùng của mình: “Cmn tôi không mặc quần lót ở trong!”

Cậu ta vừa dứt lời, Thời Mộ bị sặc nước bọt.

Không tin chuyện hoang đường này của cậu ta, Phó Vân Thâm thẳng tay tuột quần cậu ta xuống một nửa, khiến nửa cái mông trắng trẻo của Chu Thực hiện lồ lộ ra trước mặt hai người.

Vẻ mặt Phó Vân Thâm giãn ra, “bộp” buông tay khỏi lưng quần dây thun.

Chu Thực xấu hổ mặc quần lại đàng hoàng: “Phó Vân Thâm, bà cha nhà mi!”

Thậm chí không thèm gọi anh Thâm nữa rồi.

Thời Mộ ổn định lại cảm xúc: “Quần cộc của cậu đâu?”

Chu Thực: “Không mặc.”

Thời Mộ: “Đồ biến thái, cậu không mặc quần cộc luôn á?”

Chu Thực thở dài: “Lúc tôi đang cởi đồ đi tắm thì ba tới đánh tôi, khi ấy lo chạy quá nên không thèm mặc quần cộc luôn.”

Nhắc tới chỉ thấy toàn máu và nước mắt.

Thời Mộ nhướng mày: “Cậu sợ ba mình lắm à?”

Chu Thực xua tay, thở dài thườn thượt: “Đừng nhắc tới ổng nữa, nhắc tới là thấy rầu, ỷ có mấy tờ tiền dơ bẩn là cứ sai bảo tôi. Tôi là con của ổng chứ đâu phải cháu ổng, dù gì tôi sẽ không về nhà nữa, thích làm gì thì làm.”

Thời Mộ cười: “Sau này cậu cũng không về nhà luôn hả?”

Chu Thực gật đầu, ánh mắt kiên định: “Tôi đã nghĩ kĩ rồi, tôi muốn thi vào trường quân đội, tôi muốn vào bộ đội, tôi muốn trở thành viên cảnh sát nhân dân vinh quang!”

Cậu ta nói như đang bốc phét nhưng cũng không giống đang đùa giỡn.

Thời Mộ bất giác nhìn về phía Phó Vân Thâm. Trong truyện tranh, Phó Vân Thâm không học lên đại học, tốt nghiệp trung học xong cậu sẽ biến mất, lúc quay về đã là mười năm sau, cậu trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Vạn Tinh, là một thiên tài kinh doanh, người đã lũng đoạn mua lại nhiều doanh nghiệp khác nhau và khiến hàng trăm gia đình tan nát chỉ trong một đêm, và bị những người khác căm hận thấu xương.

Rồi nữ cường nhân Phó Xuyến chết một cách li kì, và tập đoàn được sáp nhập vào Vạn Tinh. Sau đó, tại thành phố xảy ra nhiều vụ án nữ giới mất tích, đa phần là nữ trong độ tuổi từ 30 đến 35. Trong quá trình điều tra, nam chính Hạ Hàng Nhất phát hiện ra những phụ nữ này có ngoại hình rất giống mẹ kế của Phó Vân Thâm, tất cả mọi chứng cứ đều chỉ thẳng vào quý ông vừa đẹp trai vừa giàu có kia.

Vào đêm trước khi bị bắt, nhân vật phản diện Phó Vân Thâm một mình trở về ngôi nhà thời thơ ấu, chơi một bản nhạc giao hưởng, nhâm nhi một ly rượu đắt tiền, mặc vest rồi chết cùng với hồn ma của người mẹ kế trong căn nhà đó.

Lúc tới cô đơn, lúc đi cậu cũng cô đơn.

Hồi còn đọc truyện này, Thời Mộ cảm thấy rằng người này đáng phải chịu kết cục như vậy, đúng là quả báo. Tuy vậy, bây giờ nhìn thiếu niên khôi ngô trước mặt, cô vừa xót xa vừa đau lòng.

Thời Mộ khẽ chớp mắt: “Phó Vân Thâm, sang năm chúng ta cùng thi lên đại học đi.”

Cô vốn dĩ chỉ muốn ở lại đến năm mười tám tuổi, hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, nhưng bây giờ cô đã thay đổi ý định, ít nhất phải đưa Phó Vân Thâm vào thiên đường đại học, giúp cậu quen biết nhiều bạn bè hơn. Nếu có thể, cô sẽ tìm thêm cho cậu một cô bạn gái đáng yêu, khi đó dù cô rời đi thì Phó Vân Thâm cũng sẽ không trở thành một người đáng thương nữa.

Phó Vân Thâm liếc cô: “Cậu muốn thi đại học với tôi à?”

Thời Mộ gật đầu thật mạnh: “Tôi muốn ở bên cậu.”

Tôi muốn ở bên cậu.

Chỉ năm từ bình thường, bỗng nhiên khiến nội tâm Phó Vân Thâm trào dâng niềm xúc động. Từ nhỏ đến lớn, cậu nghe đủ những lời chê bai và châm chọc, ngay cả người mẹ mang nặng mười tháng sinh cậu ra cũng căm ghét cậu; ba thương cậu, tuy nhiên ông lại quá yếu đuối, không chỉ một lần cậu thấy được nỗi sợ hãi trong mắt ba, có lẽ trong khoảnh khắc nào đó, dù ba thương cậu nhưng cũng từng nảy sinh ý tưởng muốn cậu biến mất.

Không ai muốn cậu sống tiếp.

Phó Vân Thâm muốn ở lại nhân gian, nhưng nhân gian ghét cậu;

Cậu muốn trở thành hồn ma, nhưng ma quỷ e ngại cậu;

Dương không chứa chấp cậu, âm cũng không chào đón cậu.

Đến tận bây giờ Phó Vân Thâm chưa từng khổ sở, vậy mà lúc Thời Mộ nói ra năm từ đó thì cậu chợt cảm thấy khổ quá, cuộc sống trước kia thật sự đau khổ quá rồi.

“Cậu thật lòng muốn ở bên tôi?” Phó Vân Thâm như mất tiếng, mắt không khỏi ửng hồng.

Thời Mộ nghiêm túc gật đầu: “Cậu đi đâu thì tôi đi đó, cậu thi vào đâu tôi sẽ thi vào đó. Tôi sẽ đi theo cậu.”

Rất trịnh trọng, như một lời tuyên thệ.

Phó Vân Thâm nhướng môi, cõi lòng ấm áp.

Cậu chìa ngón út ra với Thời Mộ: “Vậy chúng ta hứa đi.”

Thời Mộ trố mắt: “Phó Vân Thâm, cậu trẻ con quá đi.”

Cậu không kiên nhẫn: “Nhanh lên.”

Thời Mộ cong tay lên. Lúc này, Chu Thực, bị coi thường đã lâu, hấp tấp chứng tỏ cảm giác tồn tại: “Còn tôi nữa, mấy cậu không thể đánh lẻ thế được! Không thể vì tôi ngu mà bỏ rơi tôi được!”

Ba ngón tay được đặt cùng một chỗ, ngoéo chặt lại với nhau.

Bây giờ không còn sớm, Thời Mộ ngáp một cái rồi đá văng Chu Thực ra: “Cậu và Phó Vân Thâm lăn lên ghế sofa ngủ đi, chờ ngày mai tôi sẽ dọn dẹp phòng khách cho.”

Chu Thực nhìn Phó Vân Thâm, cười gian xảo rồi giương nanh múa vuốt xông về phía Thời Mộ. Cậu ta đè cô xuống giường: “Anh Mộ, bọn này cởi hết rồi, cậu cũng phải cởi nhá!”

Dứt lời, cậu ta bắt đầu kéo quần áo của Thời Mộ.

Thằng nhóc này đúng kiểu dã man, tuy Thời Mộ có thể nâng nổi tạ của Phó Vân Thâm nhưng khả năng thực chiến của cô khá chênh lệch so với bọn con trai, hơn nữa trên người cô có nhiều vết thương nên sức chiến đấu vô cùng thấp.

Thời Mộ bị đè xuống giường, trước ngực sắp bị xé toạc, cô sốt ruột mắng mỏ: “Má nó cậu cút xuống ngay cho ông ——!”

“Không được, chúng ta phải công bằng chứ!”

Thời Mộ: “Xui thì chịu, còn trách tôi à? Không cút tôi bóp trứng của cậu đấy!”

Cô vừa dứt lời, Chu Thực đã giữ chặt tay Thời Mộ trên đầu và cười xấu xa: “Bóp đi, cậu giỏi thì bóp đi này.”

“Má nó...” Hoàn toàn không nhúc nhích được! Thằng cu này uống Pulse [1] lớn lên hay gì?

[1] Tên một loại nước, nhằm tăng hàm lượng vitamin. Nói tóm lại là giống nước tăng lực đó ạ.

Tư thế của hai người trông vô cùng chướng tai gai mắt. Phó Vân Thâm nhướng mày, trong lòng khó chịu, cậu bèn đá cậu ta xuống khỏi giường. Chu Thực ngã sấp xuống, chổng mông lên trời.

Thời Mộ thở hổn hển, cúi đầu nhanh chóng chỉnh lại quần áo.

Chu Thực ôm đầu, bất mãn lầu bầu: “Gì vậy hả, đàn ông con trai với nhau mà sợ gì chứ.”

Phó Vân Thâm lạnh lùng cảnh cáo: “Cậu ấy đang bị thương, cậu đừng động vào cậu ấy.”

Chu Thực ngớ ra, lúc này mới để ý thấy trên cánh tay của Thời Mộ bị bầm tím. Cậu ta cốc mạnh vào đầu, lòng ảo não: “Tôi nghĩ cậu ấy chỉ bị thương ở chân. Anh Mộ, cậu không sao chứ? Tôi không nên quậy cậu như vậy.”

Thời Mộ lạnh lùng thốt ra một từ “Cút”.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Chu Thực dẩu môi, õng ẹo làm nũng: “Tôi xin lỗi nha, anh Mộ. Cậu nói cho tôi biết ai hại cậu, ông đây sẽ tìm rồi băm một chân của nó ra cho xem.”

Câu này hơi quen tai.

Phó Vân Thâm cố gắng trốn tránh không nhìn ai, ngượng ngùng khẽ gãi mũi.

Thời Mộ nói: “Không ai hại tôi hết, do tôi không chú ý nên tự té.” Tạm dừng, cô cau mày khó hiểu: “Không đúng, hôm nay là chủ nhật, hai người phải về trường mới đúng chứ?”

Phó Vân Thâm đã xin cho cô nghỉ một tuần, vậy còn hai người này là sao đây?

Vẻ mặt Phó Vân Thâm tĩnh lặng: “Tôi cũng xin nghỉ.”

Nụ cười của Chu Thực cứng đờ: “!@#$%$@, mấy tuần nay đã quen đi với mấy cậu nên tôi cứ nghĩ hôm nay là thứ bảy chứ.”

“...”

Chẳng lẽ đầu óc của con hàng này bị úng nước?

Phó Vân Thâm chỉ xin nghỉ một ngày. Cậu đặt mua sẵn mọi thứ cho Thời Mộ, và đặt dịch vụ giao đồ ăn suốt một tuần cho cô. Sau khi chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, cậu đi suốt đêm về trường với Chu Thực.

Qua mấy ngày nghỉ ngơi, chân đã từ từ hồi phục, dù không chống nạng cô cũng có thể đi được vài bước. Cơ thể bình phục là một chuyện tốt, nhưng cô lại cảm thấy hơi cô đơn. Từ khi đến thế giới này đến nay, tám mươi phần trăm thời gian cô luôn ở cùng với nhóm đại lão. Hôm nay một mình quạnh quẽ trong sân nhỏ, trong lòng cô không khỏi buồn bã.

Hôm nay là thứ sáu, Thời Mộ ngồi trên xích đu màu hoàng hôn mà Phó Vân Thâm đã dựng, nghĩ bụng liệu nhóm đại lão có đến không, đến là tuyệt nhất, nếu đại lão bắt ma cho cô điều chỉnh cơ thể thì càng tuyệt vời hơn, đã lâu cô chưa được ăn ma quỷ rồi...

Thời Mộ chóp chép miệng, cổ trong người cô cũng bắt đầu háu ăn rồi.

Cô đang ngẫm nghĩ, cửa viện đột nhiên được mở ra.

Ngoài cửa, Hạ Hàng Nhất, Chu Thực và Bối Linh tươi cười với cô.

Mắt Thời Mộ sáng lên, cô vô cùng mừng rỡ, đến khi không thấy bóng dáng quen thuộc kia thì sự vui sướng trong tâm bắt đầu tiêu tan.

“Phó Vân Thâm đâu?”

Xách đồ vào nhà, Chu Thực đáp: “Đi siêu thị mua đồ cho cậu rồi. Anh Mộ, khoẻ hơn chút nào chưa?”

Thời Mộ gật đầu: “Cũng đỡ nhiều rồi, cuối tuần này có thể đến trường được.”

Hạ Hàng Nhất nhìn thoáng qua Bối Linh ở bên cạnh, mắt hơi ánh lên rồi cậu ấy khẽ đẩy cô ấy: “Cậu vào bếp giúp Chu Thực dọn dẹp đi.”

Bối Linh thôi không quan sát xung quanh nữa, gật đầu rồi nghe lời đi theo sau Chu Thực.

Thời Mộ vội muốn đi theo. Bấy giờ, Hạ Hàng Nhất bỗng nhiên giữ tay cô lại, lén la lén lút kéo cô vào trong góc.

Thời Mộ không khỏi cảnh giác: “Sao vậy?”

Hạ Hàng Nhất nhìn trái nhìn phải với nét mặt căng thẳng. Đoạn cậu ấy mở cặp vải và lấy ra một cái lọ đã bị bịt kín, không thể nhìn ra trong đó chứa thứ gì, nhưng Thời Mộ vẫn ngửi thấy một mùi tanh nồng, hình như là, hình như là mùi cá khô?

Hạ Hàng Nhất đẩy kính lên, kề tai cô nói nhỏ: “Hôm đó tôi gặp phải một con sắc quỷ gây chuyện trong phòng Bối Linh, vốn dĩ muốn thu phục nó luôn, nhưng tôi chợt nhớ đến cậu bị thương nên cần bồi bổ. Với lại, cậu thích ăn quỷ khô, vì vậy tôi đã lấy bùa phong ấn nó vào trong cái lọ này, mỗi ngày phơi ngoài nắng một tiếng, không biết... quỷ phơi khô này có thành công không nữa.”

Lần đầu tiên cậu ấy tặng thứ này cho người ta, bởi thế vẻ mặt vô cùng thấp thỏm.

Thời Mộ ôm lọ, cảm động đến mức nước mắt rưng rưng. Cô gật đầu lia lịa.

Hạ Hàng Nhất hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Mong cậu đừng nói cho Bối Linh biết, thật ra cậu ấy rất sợ cái này.”

Thời Mộ nuốt nước bọt thèm ăn, liên tục đồng ý: “Cậu yên tâm, tôi sẽ lập tức tiêu diệt chứng cứ phạm tội, chắc chắn sẽ không để ai hay biết!”

Trong khi đang nói chuyện, Phó Vân Thâm đã về tới: “Tiêu diệt chứng cứ phạm tội, chứng cứ gì?” Cậu hỏi thêm: “Trên tay cậu là gì thế?”

Thời Mộ cứng người, lùi lại vài bước, trong khi tay vẫn ôm chặt lọ quỷ khô không chịu buông


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: N.T.Quỳnh, Ta Là Con Cá, Tuyet Le Kim, Văn Bối Nhi, hanayuki001, kittynhj, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hắc miêu 2301, Vân Cà Bông và 26 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 143, 144, 145

3 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 74, 75, 76

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 269, 270, 271

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

11 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

12 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 159, 160, 161

19 • [Hiện đại - Xuyên sách] Xuyên đến trước khi đại lão hắc hóa - Cẩm Chanh

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại - Showbiz] Đạo diễn anh tự vả có đau không? - Thanh Chưng Mật Đào

1 ... 19, 20, 21



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 238 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
SANG169: Truyện nói về tu tiên trong đó có con heo khi nó ăn thuốc hay bã thuốc nó sẽ nhả ra đan dược có ai nhớ tên truyện là gì ko vậy ạ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 688 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 563 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 719 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Tuyet1997: Cho em hỏi để được cấp phép xem  truyện sắc thì phải làm sao ạ
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi
Lam Yên Chi: Làm sao để xem truyện sắc ạ?
rimokaluv: Làm sao để cấp phép xem truyện
Nguyễn Ngân 95: Làm sao để cấp phép xem truyện
Tuyet1997: Làm sao để được cấp phép để xem được truyện sắc ạ
Shop - Đấu giá: Huyền_Namida vừa đặt giá 201 điểm để mua Xử Nữ Nữ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 237 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 354 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 519 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 318 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 285 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 257 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 567 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 455 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 317 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 437 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 387 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 201 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hà mã lười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.