Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 201 bài ] 

Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

 
Có bài mới 21.05.2020, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.03.2020, 16:03
Bài viết: 9
Được thanks: 4 lần
Điểm: 1.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 1
quá may luônnnnnnnnnnnnnnn :love2:  :love2:  :love2:  :love2:
hóng bạn ra chương mới :bird:  :bird:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn VOT về bài viết trên: Thiên Hạ Đại Nhân
     
Có bài mới 21.05.2020, 23:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 940
Được thanks: 8568 lần
Điểm: 47.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86: Nàng ở đây, thật tốt

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Trưởng thôn đều không theo chân bọn họ đòi đồ vật gì, chỉ cười tủm tỉm tặng nguyên tố cố hồn đi.

Đôi mắt tôi còn chứa linh lực, trong nháy mắt nam quỷ tiếp nhận đồ vật kia, tôi nhìn đến ba ánh sáng từ trên người hắn và Hoa Duyệt, với trên bụng Hoa Duyệt tan đi.

Kia hẳn là hơi thở của người sống khác với người chết.

Cho dù là quỷ, bởi vì lúc trước tới hai giới âm dương, cho nên cũng mang theo một chút hơi thở người sống.

Rốt cuộc tôi cũng biết vì sao lại cảm giác nơi này kỳ quái.

Nơi này không có loại hơi thở của người sống này, cho dù là phong cảnh có đẹp, thôn dân lại nhiệt tình, nhưng vẫn đều cho tôi một loại cảm giác tử khí âm trầm.

Giao dịch một khi hoàn thành, sẽ không có khả năng sửa đổi, cho dù tôi muốn nhắc nhở bọn họ cũng không kịp.

Trưởng thôn phái người an bài nhà ở cho nam quỷ và Hoa Duyệt một lần nữa, mang theo bọn họ rời đi.

Có Mặc Hàn ở đây, tôi biết bọn họ sẽ không làm chuyện thiêu thân lao đầu vào lửa, hiện tại tìm chúng tôi báo thù.

Náo loạn cả đêm, mọi người đều mệt mỏi, rối rít về phòng nghỉ ngơi.

Trưởng thôn kiêng kị Mặc Hàn, cũng không dám khuyên chúng tôi ăn cái gì, thấy chúng tôi rời đi, để người đều dọn thức ăn đi.

Đêm nay nằm nói sẽ tự nhiên đều là Hoa Duyệt, tôi và Ninh Ninh không tham gia, ngủ ở một bên.

Nàng nhẹ giọng hỏi tôi: “Tử Đồng, hai người các cậu có suy nghĩ qua chuyện có con không?”

Tôi khẽ gật đầu: “Nghiêm khắc, không muốn có con.”

“Minh vương đại nhân đồng ý sao?” Ninh Ninh rất giật mình.

Tôi gật đầu, Ninh Ninh tán thưởng: “Quỷ tốt nha!”

Tu vi càng cao, con nối dõi càng gian nan, lấy tu vi của Mặc Hàn, kỳ thật khả năng chúng tôi có con tính đến số lẻ, nhưng vì làm tôi yên tâm, hắn vẫn vẽ cho tôi trận pháp tránh thai kia.

Mệt mỏi một ngày, tôi mơ màng ngủ thiếp đi, nửa đêm lại bởi vì muốn đi WC mà tỉnh lại.

Đồng học xung quanh đều đã ngủ rồi, một mình tôi lăn qua lộn lại trên mặt đất đã lâu, vẫn không dám sờ soạng tự mình đi ra ngoài đi WC.

Ngay ở lúc này, lỗ tai vang lên tiếng của Mặc Hàn.

“Đừng sợ, ta giúp nàng.”

Tôi sửng sốt, trộm vén mành trong phòng dùng để ngăn cách với gian ngoài lên, thấy Mặc Hàn đứng ở trước rèm bên kia nhà.

Tôi vội đứng dậy đi ra ngoài, Mặc Hàn duỗi tay cầm tay của tôi, khẽ vuốt ve, dẫn theo tôi đi ra ngoài.

“Sao anh biết em muốn đi vệ sinh?” Tôi có chút ngượng ngùng hỏi hắn.

“Trước kia ở thôn Cây Hòe, buổi tối nàng muốn đi vệ sinh lại không dám đi, đều là lăn qua lộn lại ở trên giường như thế này.” Mặc Hàn nói.

Lúc đi dạy tá túc ở thôn Cây Hòe, nhà vệ sinh của nhà thím Hoa ở trong sân bên ngoài, buổi tối tôi uống nước nhiều, không có Ninh Ninh bồi, thật sự là không dám đi vệ sinh.

Nhưng đó là chuyện bắt đầu từ khi đó, về sau tôi đã coskinh nghiệm, cứ trời tối sầm, chẳng sợ khát chết đều không uống nước, mới không đi vào ban đêm.

Lãnh Mặc Hàn là ở lúc tôi đi mới quấn lên tôi, làm sao mà hắn biết được?

Có lẽ là nhìn ra nghi ngờ của tôi, Mặc Hàn nói: “Ngày đầu tiên nàng tới đó, ta đã cảm ứng được, chỉ là lúc ấy nguyên thần mới bắt đầu khôi phục, không thể hiện thân, chỉ có thể âm thầm bảo vệ nàng.”

Tôi càng thêm tò mò: “Sao anh cảm ứng được?”

“Nàng còn nhớ rõ nàng đến thôn Cây Hòe làm chuyện đầu tiên không?” Hắn hỏi.

Tôi nghĩ cẩn thận, chuyện đầu tiên là đi tìm trưởng thôn đưa tin, Mặc Hàn nghe xong lắc đầu.

“Ngày đầu tiên nàng tới đó, đã sờ qua phân than của ta ở nơi đó, nên ta mới cảm ứng được.”

“A? Ở nơi đó còn có phần than của anh? Là ai? Sao em không nhận ra!”

“Là Hắc Kỳ Lân ở cửa thôn kia, ngày đầu tiên nàng đến, giúp ta lau đi tro bụi ở trên mặt.” Mặc Hàn học bộ dáng ngay lúc đó của tôi, nhẹ nhàng sờ sườn mặt của tôi: “Như vậy.”

Lúc này tôi mới nhớ tới, ngày đầu tiên tôi đến, bởi vì ở trên xe buýt xóc nảy một ngày, thật sự là quá mệt mỏi, thuận tay dựa vào pho tượng chó đen béo ở cửa thôn kia.

Lại bởi vì thấy trên pho tượng có chút dơ, thuận tay lau đi, không nghĩ tới kia lại sẽ là phân than của Mặc Hàn.

Càng giật mình chính là, chó đen béo bị tôi gọi lâu như vậy, lại là Hắc Kỳ Lân uy phong lẫm liệt trong truyền thuyết, lại là phân thân của Mặc Hàn.

Nếu hiện tại tôi nói với Mặc Hàn, tôi cảm thấy Hắc Kỳ Lân kia đã đen lại béo còn xấu, giống như chó, hắn sẽ đánh chết tôi chứ?

Suy nghĩ cặn kẽ, tôi quyết định không nói cái này với Mặc Hàn, dời đi đề tài: “Kia sau lại núi lở, có quan hệ với anh sao?”

“Có thể nói có, nàng phải đi, ta lại gia tăng tốc độ khôi phục nguyên thần, âm linh trong núi bởi vì cảm ứng được hơi thở của ta, nên muốn chạy trốn, còn muốn cắn nuốt tu vi của ta để gia tăng mình, dưới âm khí dao động, mới khiến cho núi lở.” Mặc Hàn giải thích nói.

Chuyện sau đó, tôi đều đã biết.

Hắc Kỳ Lân đứng sừng sững ở cửa thôn, nhiều thế hệ tiếp nhận thôn Cây Hòe hương khói cung phụng, dùng để ôn dưỡng nguyên thần của Mặc Hàn. Đồng thời, cũng hình thành một giam cầm, phong ấn nguyên thần của Mặc Hàn ở trong quan tài thủy tinh.

Sau đó, hắn phá tan phong ấn, pho tượng Hắc Kỳ Lân mới vỡ vụn.

Khi nói chuyện đã tới nhà về sinh rồi, ban ngày có đồng học đã tới nơi này, nói rất sạch sẽ.

Tôi rất biết điều dùng linh lực đi xem, đỡ phải thấy cái gì không nên thấy, bình thường sau khi đi vệ sinh xong sẽ rửa qua tay, đi ra trở về với Mặc Hàn.

Lúc ngẩng đầu, thấy trên đầu đầy sao, lại nhìn phong cảnh đẹp như họa, nhưng không có một loại cảm giác vui vẻ thoải mái, tôi thở dài một hơi.

“Về sau, dẫn nàng đi xem cảnh sắc khác.” Mặc Hàn nói.

Tôi gật đầu, đánh giá nơi này, hỏi Mặc Hàn: “Đúng rồi, Mặc Hàn, sao lại có địa phương này?”

“Từ lâu lúc trước, có người sống mưu toan nghịch thiên sửa mệnh, tránh thoát trói buộc Sổ Sinh Tử, mưu đồ lực lượng cường đại và vĩnh sinh, nhưng lại không dám lấy thân thử nghiệm, nên tìm một đám người tới thí nghiệm.”

Hắn nói thì dừng bước chân, ý bảo tôi nhìn về phía địa phương thôn dân cư trú cách đó không xa: “Chính là bọn họ.”

“Người nọ thất bại?” Tôi hỏi.

Mặc Hàn gật đầu: “Hắn sáng tạo ra đàn người chết này, người chết sẽ hấp thu hơi thở của người sống, mặc kệ thế nào, hai giới âm dương đều sẽ trở nên hoàn toàn không có sức sống, ta và Mặc Uyên đã cắt đứt liên hệ của bọn họ với ngoại giới, để cho bọn họ ra đời thôn này trở thành một không gian độc lập.”

“Nhưng dù sao cũng là sản vật ban đầu của thế giới, cho nên thỉnh thoảng sẽ có người sống vào nhầm nơi này.” Mặc Hàn lại bổ sung nói.

“Vậy ăn cái gì sẽ chết, trao đổi đồ vật sẽ bị ở lại nơi này, lại là sao thế này?” Tôi lại hỏi.

“Đó là pháp tắc hình thành của không gian này, dưới tích lũy tháng ngày, không gian và người chết hình thành một thể, đều khát vọng hơi thở của người sống, lại bởi vì pháp lực của ta và Mặc Uyên giam cầm, mà không thể làm gì, dần dà, pháp tắc lợi dụng sơ hở như vậy đã xuất hiện.”

“Vậy vì sao không trực tiếp xử lý bọn họ?” Tôi đột nhiên cảm thấy mình có chút bạo lực.

Mặc Hàn hơi sửng sốt, nghĩ chút rồi nói: “Không nhớ rõ, đại khái là bởi vì bọn họ cũng là vô tội đi, dù sao bọn họ chỉ là người thí nghiệm.”

“Người đứng sau màn này đâu?” Tôi hỏi.

“Hồn phi phách tán đi.” Mặc Hàn như suy nghĩ gì đó: “Không phải rất nhớ rõ.”

Minh vương đại nhân có chứng dễ quên thật…

Lại đi hai bước, tôi đột nhiên nhớ tới Sổ Sinh Tử lúc trước Mặc Hàn tự phế tu vi giúp tôi sửa lại, bỗng nhiên dừng bước: “Mặc Hàn, anh giúp em sửa lại Sổ Sinh Tử, có phải em cũng tránh thoát trói buộc của Sổ Sinh Tử hay không?”

Mặc Hàn gật đầu.

“Vậy em có tính là nghịch thiên mà đi không?” Tôi đột nhiên có chút sợ, dù sao sinh lão bệnh tử là ý trời.

Mặc Hàn lại gật đầu lần nữa, nhìn ra tôi sợ hãi, lại trấn an nói: “Có ta, đừng sợ.”

“Vậy bọn họ…” Tôi chỉ vào những thôn dân đó, Mặc Hàn chặn ngang tôi.

“Bọn họ biến thành như vậy, là bởi vì bọn họ thua, chúng ta sẽ không thua.” Mặc Hàn nhéo tay tôi.

Quả nhiên bắt nạt kẻ yếu mới là vương đạo!

Thiên đạo đều biết chọn quả hồng mềm mà bóp!

Đang nói, phía sau đột nhiên xông tới một âm khí sắc bén, tay Mặc Hàn ôm chặt eo tôi, một đạo kết giới rơi xuống bao lại chúng tôi, âm khí mang theo công kích kia dừng ở trên kết giới, bị bắn ngược trở về.

Tôi quay đầu lại, thấy Hoa Duyệt đứng ở nơi đó, nam quỷ kia đang cản cô ta.

Mặc Hàn mày nhíu lại, còn chưa mở miệng, nam quỷ kia đã xin lỗi trước: “Tôi lập tức dẫn nàng đi!”

Tôi và Mặc Hàn còn chưa mở miệng, Hoa Duyệt đã ném nam quỷ kia ra, rống lên với tôi: “Tôi không đi! Mộ Tự Đồng, mày cho rằng tao không biết bên cạnh mày kia cũng là quỷ sao!”

Tôi và Mặc Hàn nhìn nhau một cái, hỏi lại Hoa Duyệt: “Cho nên thì sao?”

Hoa Duyệt đoán chừng không có nghĩ đến tôi bị vạch trần còn bình tĩnh như vậy, ngược lại có chút ngây ngốc.

“Vợ chồng chúng tôi giết người bừa bãi sao? Hay là hai vợ chồng chúng tôi lừa hai mươi mấy đồng học vào trong rừng núi sâu, muốn ăn hết?” Tôi hỏi Hoa Duyệt, Hoa Duyệt á khẩu không trả lời được.

Khóe miệng Mặc Hàn vô tình cong lên một độ cong rất nhỏ, bộ dáng như tâm tình rất không tồi.

“Mộ Nhi.” Hắn đột nhiên gọi tôi: “Có muốn nhìn xem không gian này là hấp thụ hơi thở người sống như thế nào không?”

“Không phải lúc trước hút rồi sao? Em thấy có ánh sáng.” Tôi có chút khó hiểu.

“Kia chỉ là bắt đầu.” Mặc Hàn ôm chặt tôi: “Muốn nhìn phát triển kế tiếp không?”

Tôi có chút mê mang, còn có màn sau sao?

Mặc Hàn không nâng một cái tay khác lên, niệm quyết, tôi lập tức cảm giác không khí xung quanh thay đổi, trên người đám người Hoa Duyệt bay ra một loại hơi thở đặc thù, chỉ là mới rời cơ thể, đã bị hoàn cảnh xung quanh cắn nuốt gấp không chờ nổi.

Không ngừng có hơi thở người sống màu trắng từ trên người bọn họ phiêu tán ra, lại không ngừng bị không gian xung quanh cắn nuốt.

Mặc Hàn thu tay lại, giải thích với tôi một câu: “Có thể ở chỗ này, chỉ có người chết thật sự, bị mạnh mẽ lưu lại người chết, cuối cùng đều sẽ bị không gian này cắn nuốt không còn một mảnh.”

Hắn miệt thị nhìn hai người Hoa Duyệt không ngừng biến trong suốt: “Như vậy.”

Quá trình như vậy, vốn là sẽ dần dần bắt đầu ở mấy ngày sau, chỉ là đêm nay bọn họ đánh lén tôi, chọc giận Mặc Hàn, mới làm Mặc Hàn niệm chú gia tốc tốc độ cắn nuốt này.

Giải quyết xong bọn họ, Mặc Hàn ôm lấy tôi đi trở về.

Đột nhiên, Mặc Hàn không đầu không đuôi hỏi tôi một câu: “Nàng nói câu kia với bọn họ, nói lại lần nữa.”

“Câu nào?” Tôi như hòa thượng không sờ được óc.

Mặc Hàn nhìn tôi không nói lời nào, tôi nghiêng đầu nghĩ, tổng cộng cũng chỉ nói hai câu với Hoa Duyệt, nghĩ lại thì hiểu rõ ý tứ của Mặc Hàn.

“Em nói, vợ chồng chúng ta.” Tôi kéo dài giọng, thấy khóe miệng Mặc Hàn lại cong lên một độ cong lần nữa.

Quỷ này thật dễ thỏa mãn.

Chỗ cằm truyền đến xúc cảm lạnh lẽo, Mặc Hàn cúi đầu, hôn đến che trời lấp đất, tôi sợ bị người khác phát hiện, đang muốn nhắc nhở Mặc Hàn, cảnh vật trước mắt biến đổi, hai chúng ta đã tới một chỗ sâu trong rừng hoa đào.

Cánh hoa đào hồng nhạt đầy trời hiện ra ánh trăng chiếu xuống ở đỉnh đầu của chúng tôi, Mặc Hàn điểm xuống ở một chỗ, giường mặc ngọc kia đã xuất hiện ở một bên.

Không phải là dã chiến chứ!

“Sẽ bị người phát hiện!” Tôi vừa vội vừa bực đẩy Mặc Hàn, lại không đẩy hắn ra được.

Một đạo ánh sáng hiện lên, tôi và Mặc Hàn ở trong một kết giới, giọng nói của hắn đồng thời truyền đến: “Người khác không nhìn thấy tình hình bên trong kết giới.”

Cầm thú…

Tình hình bên trong kết giới đích xác không ai có thể thấy, nhưng sáng sớm hôm sau, mãi cho đến khi phải rời khỏi đây, cũng chưa nhìn thấy tôi và Mặc Hàn, đều đoán được hai chúng tôi đi làm gì…

Ninh Ninh lại đánh giá tôi trên dưới vài vòng, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Không phải nói sau gì gì kia, phía sau đều sẽ có dấu vết sao? Sao cậu không có?”

Ha ha, mình sẽ nói cho cậu Lãnh Mặc Hàn dùng thủ pháp chữa thương giúp mình xóa sạch dấu hôn trên người sao……

“Cậu nghĩ nhiều rồi…” Tôi cắn răng né tránh tầm mắt của nàng, xoay người nói với Mặc Hàn: “Trở về đi.”

Mặc Hàn xoay người dẫn đường, mới đi không đến hai bước, trưởng thôn vội vã đi tới, muốn khuyên chúng tôi ăn vài thứ, còn cầm không ít thứ tốt muốn trao đổi với chúng tôi.

Mặc Hàn không để ý tới, nắm tay của tôi muốn đi.

Ninh Ninh đi theo bên người tôi, cũng không để ý đến bọn họ.

Phổ Hàn Lượng dẫn theo đồng học khác cũng đi theo phía sau chúng tôi, chỉ là lúc đi ra khỏi sương trắng kia kiểm kê nhân số, trừ Hoa Duyệt ra, còn thiếu hai đồng học.

Dưới hỏi thăm, mới biết được thì ra là hai bọn họ cảm thấy tôi nói chuyện giật gân, buổi sáng quá đói, đã ăn đồ ăn trưởng thôn cho.

Bọn họ đã chết.

Tôi thở dài ở trong lòng.

Thời tiết đầu thu vẫn là rất nóng, đi ở trong núi chưa được mấy bước, mọi người đều đổ mồ hôi đầm đìa, không ít người đều đi không nổi, bao gồm tôi.

Lãnh Mặc Hàn đi đến trước mặt tôi hơi cong gối, cõng tôi ở trên lưng, lạnh lẽo trên người hắn, quả thật chính là vũ khí sắc bén giải nhiệt.

Ngoài ra còn không cần tôi tự mình đi đường, còn kéo thêm một đám cừu hận, kích thích Ninh Ninh vẫn luôn nhắc mãi trở về cũng tìm bạn trai đến cõng nàng.

Nể tình tôi nhanh dễ bị cảm nắng, lần này trở về, là Lãnh Mặc Hàn dẫn đường, không còn có âm linh không có mắt xông lên tìm chúng tôi gây rối.

Xét thấy hắn sinh ra đã có sẵn hơi thở lãnh đạo, hơn nữa thân thủ hơn người tối hôm qua ở chốn đào nguyên, mọi người đều không có dị nghị gì.

Chờ lúc nhìn thấy quốc lộ, bọn họ bội phục Lãnh Mặc Hàn càng như là Hoàng Hà ngập lụt, vỡ đê không thể vãn hồi.

Gọi điện thoại báo nguy, không đến một lát đã có xe cảnh sát đón chúng ta vào thành phố. Phổ Hàn Lượng nói chuyện đã trải qua với cảnh sát một lần, cảnh sát nhất trí cảm thấy chúng tôi đang bịa chuyện, coi như là phượt thủ nghèo đi chơi bên ngoài xảy ra chuyện lại không muốn bị chê cười, nghiêm khắc dạy dỗ một lần.

Sau khi trở lại trường học, lãnh đạo trường lại dạy dỗ một trận, nghiêm khắc quy định học sinh không được lại tự mình tụ chúng du lịch.

Tôi cảm thấy loại thể chất trêu quỷ này của tôi, về sau vẫn là ở nhà nơi nào cũng đều không đi, bớt hại người hại mình.

Mặc Hàn lại tỏ vẻ không cần như thế: “Muốn tổn thương nàng, tới một giết một, tới hai giết một đôi, nàng muốn đi nơi nào thì đi nơi đó.”

“Bởi vì ở nhà cũng sẽ có quỷ tìm tới cửa, có phải hay không…” Tôi chỉ âm khí rít gào ngoài cửa sổ biệt thự.

Hai giới âm dương, quỷ dám tìm tới cửa khi Mặc Hàn còn ở bên người tôi, đào ba thước đất, chỉ có một con quỷ Lãnh Mặc Uyên.

Mặc Hàn tỏ vẻ không cần để ý.

Tôi đang nấu cơm, Mặc Hàn vốn dĩ không ăn cơm, nhưng tôi nhất thời hứng khởi làm cho hắn hai bữa, hắn lại thích.

Hôm nay đồ ăn chủ yếu là canh chua bò hầm, bò hầm xong, đổ đồ ăn ra khỏi nồi.

Mang ra một giây, Lãnh Mặc Uyên vẫn luôn bồi hồi ở bên ngoài rốt cuộc không nhịn được tiến vào.

“Các ngươi ở bên trong ăn đến vui sướng, để ta ở bên ngoài chịu đói!” Hắn nổi giận đùng đùng đi vào, ngồi xuống vị trí bên cạnh Mặc Hàn.

“Nói rất đúng đói chết anh.” Tôi ghét bỏ nhìn hắn một cái, bày chén đũa, đương nhiên, chỉ có hai chiếc đũa của tôi và Mặc Hàn.

Tuy quỷ ăn cơm chỉ cần dung mũi ngửi, nhưng đặt chiếc đũa cũng là một loại tôn kính khi bọn họ ăn cơm.

Dù sao không có đũa chỉ có thể dùng tay cầm…

Lãnh Mặc Uyên không dám đoạt Mặc Hàn, Mặc Hàn ở đây, hắn cũng không dám trắng trợn táo bạo đoạt tôi, chỉ có thể yên lặng ngoắc ngón tay với phòng bếp, một bộ chén đũa đã rơi xuống trước mặt hắn.

Sau đó, hắn làm tôi biết một chuyện từ khi nhận thức hắn tới nay, trừ lừa tôi uống Mị Cốt Sinh Hương ra, thì còn vô sỉ nhất.

Hắn bằng tốc độ nhanh cúi người đứng lên, dùng sức hút về phía canh chua bò hầm trên bàn một cái, ăn xong hết một nồi.

Ngón tay Mặc Hàn đặt lên bàn vừa nhấc, xách cổ áo em trai hắn lên muốn ném văng ra, lại bị một câu của Lãnh Mặc Uyên chặn ngang: “Ta có tin tức cho ngươi!”
Mặc Hàn không để ý đến hắn, đánh lên một quyền.

Lãnh Mặc Uyên ôm mặt lui sang một bên, nói đầy lửa giận: “Ca! Lại vả mặt!”

“Ngươi còn có mặt mũi?” Mặc Hàn hừ lạnh một tiếng.

Lãnh Mặc Uyên liếc tôi, như có chủ ý, nói với tôi: “Ca ta không cần, ta nói tin tức này cho ngươi, xem như tạ lễ chén đồ ăn kia, thế nào?”

“Tin tức gì?” Tôi thuận miệng hỏi một câu.

Lãnh Mặc Uyên liếc mắt Mặc Hàn một bên, bớt một suy nghĩ, cười vô lại với tôi: “Trù nghệ không tồi!”

Ha ha, mỗi ngày anh trai anh khen tôi ba trăm lần, anh không nói tôi cũng biết!

Tôi trả hắn một cái xem thường.

Mặc Uyên cũng không để bụng, đi đến cạnh bàn ăn, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai ăn luôn toàn bộ đồ ăn dư lại tôi và Mặc Hàn đều chưa động qua…

Ngay cả rau cũng không để lại cho tôi và Mặc Hàn…

Lần này đều không cần Mặc Hàn động thủ, tôi trực tiếp lấy ra Vô Cực Ngọc Giản vỗ vào trên người hắn, muốn chụp thứ này vào, ném đến địa lão thiên hoang!

Nhưng mà, Vô Cực Ngọc Giản cũng là ăn mềm sợ cứng, chụp đến trên người Lãnh Mặc Uyên, một chút động tĩnh đều không có.

Mặc Hàn đứng lên, an ủi tôi đang phẫn nộ: “Việc nặng để ta tới.”

Sau đó huynh đệ hai người vung tay đánh nhau.

Tôi nhìn hương vị đầy bàn không đồ ăn kia, khóc không ra nước mắt, tôi chính là bận rộn cả một buổi trưa!

“Mặc Hàn, đánh hắn! Đánh mặt hắn!” Nhìn hai quỷ đánh lộn, tôi ở một bên trợ uy cho Mặc Hàn.

Hai người đi ra ngoài đánh một lát, qua một hồi lâu, như là Lãnh Mặc Uyên cắt đất đền tiền, Mặc Hàn xách hắn trở lại.

“Đêm nay muốn ăn nhà hàng nào thì ăn nhà hàng đó, hắn làm ông chủ.” Mặc Hàn chỉ vào Lãnh Mặc Uyên.

Tôi lập tức lên mạng tra xét nhà hàng đắt nhất thành phố Trạch Vân, điểm danh muốn đồ ăn đắt nhất bên trong, sau đó muốn bọn họ giao đến đây.

“Xin lỗi, nữ sĩ, nhà hàng chúng tôi không nhận giao hàng.” Người phục vụ rất khó xử nói với tôi.

Tôi nhìn về phía Lãnh Mặc Uyên: “Tôi mặc kệ, tôi ăn nhà hàng của bọn họ, để cho bọn họ giao đến đây! Tôi không cần cái loại hộp đóng gói này, tôi muốn đặt ở bàn ăn như nhà hàng!”

Lãnh Mặc Uyên lại lười, nằm ở trên sô pha, ăn đồ ăn vặt của tôi, vẻ mặt ghét bỏ: “Bọn họ không giao thì đổi một nhà hàng khác.”

“Mặc Hàn.”

Tôi nhìn về phía Mặc Hàn, Mặc Hàn rất phối hợp đâm một thanh trường kiếm về phía Lãnh Mặc Uyên, vẻ mặt muốn quyết đấu với hắn.

Lãnh Mặc Uyên yên lặng vứt bỏ đồ ăn vặt không hương vị trên tay, cắn răng: “Ta phái quỷ đi…”

Hắn búng tay một cái, âm khí từ trong tay hắn nổ tung, chỉ chốc lát sau, bên ngoài biệt thự xoạt xoạt đứng một loạt âm binh.

Nửa giờ sau, một bàn món ngon trang trí tinh mỹ tỏa hương thơm đặt ở trên bàn cơm biệt thự.

Mặc Hàn hạ cấm chế nói với Mặc Uyên, ngăn cách hắn cách bàn ăn ba mét, làm hắn chuẩn xác cảm nhận tư vị nhìn ăn một lần, trực tiếp làm Lãnh Mặc Uyên tức giận chạy.

Buổi tối, tôi đi ngủ sớm.

Nửa đêm mơ màng tỉnh lại, vị trí của Mặc Hàn bên cạnh trống không, tôi giật mình tỉnh lại một chút, thấy Mặc Hàn không ở bên người, đang muốn xuống giường tìm người, lại nương ánh trăng loáng thoáng thấy hai người đứng trên ban công ngoài cửa sổ.

Hình như là Mặc Hàn và Mặc Uyên?

Nhớ tới lúc cơm chiều, Mặc Uyên nói có tin tức muốn cho Mặc Hàn, kết quả bị tôi quấy rối.

Hiện tại, hắn thừa dịp tôi đã ngủ, tới tìm Mặc Hàn nói chuyện kia đi…

Sẽ là chuyện gì?

Tôi cảm thấy tôi vẫn không cần đi nghe lén thì tốt hơn…

Nhưng Mặc Uyên thứ này nói chuyện quá lớn tiếng, làm tôi nghe được vài từ.

Tỷ như nói, bọn họ nhắc tới tôi, còn có cô gái kia…

Còn có chủ nhân chân chính của Vô Cực Ngọc Giản…

Tôi theo bản năng nhìn Vô Cực Ngọc Giản đặt ở trên bàn trang điểm bên cạnh, nhớ tới lần trước lúc ở thôn cây hòe hỏi Mặc Hàn lai lịch của Vô Cực Ngọc Giản, vẻ mặt của Mặc Hàn không muốn nhắc đến.

Hai quỷ ngoài ban công như nổi lên tranh chấp gì đó, cuối cùng Mặc Hàn như có chút tức giận, Mặc Uyên cũng không thế cao hứng nói một câu: “Chính ngươi xem đi, ta chỉ là đáng thương cho nữ nhân ngu xuẩn hiện tại ở trong phòng kia!”

Tim tôi đập lỡ một nhịp.

Mặc Uyên nói xong đã nhảy ra ban công đi mất, âm khí của hắn tan đi, một mình Mặc Hàn đứng ở dưới bóng đêm rất lâu mới vào nhà.

Tôi lập tức nhắm mắt lại giả bộ ngủ, hơi mỏng điều hòa bị ngoại, như có như không truyền đến tiếng thở dài của Mặc Hàn.

Tay chân hắn nhẹ xốc chăn bên kia lên, nằm vào ổ chăn ôm lấy tôi.

Thân thể của tôi không tự giác được giật giật, động tác hắn ôm tôi cứng đờ, tôi biết không lừa được hắn, mở mắt.

“Đánh thức nàng sao?” Hắn hỏi.

Tôi lắc đầu: “Trước khi anh vào thì đã tỉnh.”

Hắn nhìn tôi, tôi thu ý tứ khiếp nhược ở đáy mắt kia lại, ôm chặt hắn: “Mặc Hàn… Sao một mình đứng ở bên ngoài?”

“Nhớ chút chuyện.” Hắn nói.

Dưới do dự, tôi hỏi: “Nhớ cái gì?”

“Tương lai của chúng ta.” Mặc Hàn cúi đầu hôn tôi, chôn ở cần cổ tôi: “Mộ Nhi, nàng ở đây thật tốt.”

“Anh ở đây… Cũng thật tốt…”

Người bên cạnh cọ cọ ở trên cổ tôi, ngo ngoe rục rịch…

Ngày hôm sau tỉnh lại, sau khi rửa mặt xong, nhìn Vô Cực Ngọc Giản và Quỷ Tỉ trên bàn trang điểm, tay của tôi ở trước Vô Cực Ngọc Giản dừng một chút, cuối cùng chỉ lấy Quỷ Tỉ.

Mặc Hàn vừa lúc từ dưới lầu đi lên, thấy tôi cầm Quỷ Tỉ trên tay, hắn đi đến bên người tôi tiếp nhận Quỷ Tỉ, sau khi biến nó thành khuyên tai nhỏ, thì đeo lên cho tôi.

Liếc quá Vô Cực Ngọc Giản bên cạnh, hắn nói: “Mặc Uyên nhắc tới với ta, nàng đã học xong đoạn chương《 an hồn khúc 》, khoảng thời gian trước linh lực của nàng còn chưa đủ, ta không nhắc đến chuyện này, gần đây chúng ta song tu, linh lực của nàng tăng lên rất nhanh, có thể học tập toàn chương.”

Trên tay hắn hiện lên một trận sương mù lạnh lẽo, sương mù lạnh tan đi, một quyển thẻ tre xuất hiện ở trên tay Mặc Hàn.

“Toàn thiên từ từ tới, đừng nóng lòng, bên trên còn có 《 túc sát điều 》, học xong về sau, nàng cũng không cần làm gương cho binh sĩ, nắm trường kiếm đánh giáp lá cà với địch nhân.” Mặc Hàn giao thẻ tre trên tay cho tôi, lại dặn dò vài câu ngàn vạn không thể nóng vội.

Tôi mở ra nhìn vài lần, cổ tay lại bị Mặc Hàn bắt được lần nữa, hắn cầm lấy biến thẻ tre về bộ dáng Vô Cực Ngọc Giản, biến ngọc giản thành vòng tay, đeo ở trên tay của tôi.

Tôi không tự giác được nhớ tới đối thoại tối hôm qua của hắn và Mặc Uyên.

Chủ nhân chân chính của Vô Cực Ngọc Giản sẽ là ai?

Vì sao Mặc Hàn lại nhất định phải để tôi đeo Vô Cực Ngọc Giản?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Candy Kid, Linh ruby, ayu', marialoan
     
Có bài mới 23.05.2020, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 940
Được thanks: 8568 lần
Điểm: 47.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 78
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87: Việc lạ của nhà Ninh Ninh

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Nhìn vòng ngọc trên tay, lời nói tối hôm qua của Mặc Uyên không ngừng vang lên ở trong đầu tôi, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Mặc Hàn, Vô Cực Ngọc Giản là của anh sao?”

Tay của Mặc Hàn nắm tay tôi hơi ngừng một chút, như là nhớ tới cái gì đó, lại lắc đầu, trả lời nói: “Không phải.”

“Đó là của ai?” Chẳng lẽ thật sự là của cô gái kia?

Tay của Mặc Hàn khẽ vuốt vòng ngọc, lại lưu luyến vuốt ve ở chỗ cổ tay của tôi: “Vô Cực Ngọc Giản là thần khí hình thành từ thời kỳ thượng cổ tập trung linh khí thiên địa, tuy có không ít người tiếp xúc qua, nhưng nàng lại là người đầu tiên khiến nó nhận chủ.”

Đó chính là nói không phải là của cô gái kia sao!

Tâm tình của tôi đột nhiên tốt hơn!

“Em muốn ăn bánh bao nhỏ!” Tôi duỗi khai cánh tay nhào vào trong lòng Mặc Hàn.

Hắn như có chút kinh ngạc đề tài sẽ nhảy nhanh như vậy, nhưng vẫn gật đầu: “Ta để người đi mua.”

Vì biểu đạt kính ý với tôn đại quỷ Mặc Hàn này, Thành Hoàng nơi đó còn phái tới một nữ quỷ, tới biệt thự làm bảo mẫu, tôi gọi bà là dì Phương.

Bộ dáng của quỷ bảo mẫu dì Phương thoạt nhìn là một bác gái hơn bốn mươi tuổi, nghe nói là qua đời bởi vì ung thư xương.

Lúc còn sống chính là một bác gái làm nội trợ, người cũng không tồi, vừa lúc Mặc Hàn cường điệu muốn dựa theo phương thức sinh hoạt của người sống, biệt thự nơi này lại thiếu người quét dọn vệ sinh, sau khi Thành Hoàng xin chỉ thị Mặc Hàn, đã để hồn phách của bà ấy ở biệt thự.

Mặc Hàn cho bà ấy một thẻ bài, có thẻ bài, bà ấy có thể đi ở dưới ánh mặt trời như người bình thường, mua đồ ăn mua nước cho chúng tôi.

Việc trong nhà và giặt quần áo, tất cả đều là một tay bà ấy xử lý, hơn nữa làm rất gọn gàng ngăn nắp.

Nhưng chỉ có khuyết điểm duy nhất, chính là bà ấy chỉ là một con quỷ mới đạo hạnh không sâu, không thể dùng lửa dương nấu cơm cho chúng tôi.

Rất nhanh dì Phương đã mua bánh bao nhỏ về, tôi ăn, lại thấy bà ấy đứng ở một bên, như có chuyện muốn nói, lại không dám nói, do dự.

“Dì Phương, sao thế?” Tôi hỏi bà.

Mắt bà ấy rất là cẩn thận đánh giá xung quanh, xác định Lãnh Mặc Hàn không ở đây, nói với tôi: “Phu nhân, cô là người sống đi?”

Tôi gật đầu.

Mặt bà ấy lộ vẻ vui mừng, gấp không chờ nổi hỏi: “Vậy đây là nói, người sống là có thể ở chung với ma?”

A… Vấn đề này đặt ở trên người tôi Mặc Hàn, tôi cảm thấy là có thể.

Nhưng nếu là để tôi đi theo một cô gái và nói, cô gái, có quỷ coi trọng cô, cô gả cho hắn đi, tôi thật đúng là nói không nên lời…

Cắn bánh bao nhỏ làm tư tưởng đấu tranh một hồi lâu, tôi nhìn chằm chằm dì Phương kia trong chốc lát, cảm thấy bà hỏi như vậy, tuyệt đối sẽ không phải là tin đồn vô căn cứ.

Tôi kéo bà ngồi xuống, đúng sự thật nói: “Dì Phương, tình huống của cháu có chút đặc biệt, chuyện của hai giới âm dương, kỳ thật cháu biết đến cũng không nhiều lắm, nếu dì có cái gì muốn nói, vậy nói đi.”

Dì Phương chần chừ đã lâu, mới mở miệng: “Là… Chính là nhà của chúng tôi… Lúc dì còn sống, trong nhà dựa vào một mình dì làm nội trợ, hiện tại dì đã chết… Mấy miệng trong nhà kia, còn không biết thế nào…”

Thì ra là không yên tâm người thân trong nhà.

Dương thọ của dì Phương đã hết, nếu Mặc Hàn không đi miếu Thành Hoàng, bà ấy đi một chuyến ở Thẩm Phán Tư đoán chừng sẽ phải đi đầu thai.

Thấy bộ dáng lo lắng của bà ấy, tôi cũng không phải là người nhẫn tâm như vậy, nên cho bà ấy nghỉ: “Không yên tâm, vậy dì đi xem một lần đi.”

Dì Phương vui sướng: “Thật vậy sao?”

Tôi gật đầu, đồng thời dặn dò bà: “Nhưng dì phải nhớ kỹ, hiện tại dì đã là quỷ, tốt nhất không cần xuất hiện ở trước mặt người quen biết dì, sẽ dọa đến bọn họ, đúng rồi, nhà dì là ở thành phố Trạch Vân sao?”

Dì Phương thở dài một tiếng: “Xem như là vậy, nhà dì ở thị trấn Vân Vụ, dì đến thành phố Trạch Vân để làm công.”

Trấn Vân Vụ là một trấn nhỏ gần thành phố Trạch Vân, xem như là thành trấn vệ tinh của thành phố Trạch Vân, nói xa cũng không xa, nói gần cũng không gần.

“Vậy cho dì nghỉ ba ngày, một đi một về, nhìn người thân dì muốn nhìn một lát, hẳn là đủ rồi.” Mấy ngày nay biệt thự không có dì Phương cũng không có việc gì.

Dì Phương vẫn khó xử: “Chỉ là lão gia Thành Hoàng hạ cấm chế ở trên người dì, dì ra không được thành phố Trạch Vân… Cho dù là đi trấn Vân Vụ cũng không được…”

Tôi không có hiểu biết gì với cấm chế, tự nhiên không giải được, loại chuyện vĩ đại này, tự nhiên phải lên lầu tìm Mặc Hàn.

Biệt thự có một gian phòng tu luyện chuyên môn chuẩn bị vì Mặc Hàn, mặt ngoài nhìn như một cái phòng ở biệt thự khác, bên trong lại tràn ngập quỷ khí tinh thuần bá đạo, hàn ý mười phần, tôi chịu không nổi hàn ý nơi đó, không có việc gì trên cơ bản không vào đó.

Mặc Hàn đang tu luyện ở nơi đó.

Gõ cửa, Mặc Hàn đi ra, tôi nói qua một lần với hắn, hắn vung bàn tay lên, đã giải trừ cấm chế trên người dì Phương, dì Phương vui đến miệng đều không khép được.

Bà ấy nói một lời cảm ơn, vui mừng thu thập đồ, mua vé xe đi về nhà.

Mặc Hàn sửa lại luyện thất tiếp tục đi tu luyện, điện thoại của tôi đột nhiên vang lên, Ninh Ninh hẹn tôi đi ra ngoài chơi.

Mới quấy rầy qua Mặc Hàn một hồi, tôi ngượng ngùng lại gõ cửa, chỉ có thể viết cho hắn một tờ giấy nhỏ dán ở trên cửa, còn bảo đảm lúc trở về sẽ mang cho hắn đồ ăn ngon.

Ninh Ninh hẹn tôi là một cửa hàng Kfc gần bến xe, ta tới đó, lại phát hiện Lam Cảnh Nhuận cũng ở đấy.

Gặp mặt câu đầu tiên nói, Ninh Ninh đã hỏi đến lãnh Mặc Hàn: “Tử Đồng, chồng của cậu không tới sao?”

Tôi lắc đầu, Ninh Ninh thất vọng: “Còn tưởng được trông cậy vào ôm đùi của minh vương đại nhân chứ…”

Tôi có chút mê mang, Lam Cảnh Nhuận giải thích nói: “Hình như trong nhà của Ninh Ninh đã xảy ra chuyện ma quái, cho nên muốn dẫn chúng ta đi xem.”

Ninh Ninh lời ngầm, nếu Lãnh Mặc Hàn ở đây, chẳng khác nào có một kẻ làm quan bàn tay vàng.

Tôi bất đắc dĩ buông tay: “Đáng tiếc hắn không ở đây…”

Ninh Ninh thở dài, cũng không quá thất vọng: “Thôi, có hai người cậu và Cảnh Nhuận đạo trưởng, hẳn là cũng có thể.”

Nàng đã sớm mua vé xe cho chúng tôi, lên xe, lúc này tôi mới nhớ tới thì ra Ninh Ninh cũng là người của trấn Vân Vụ.

Trên xe, Ninh Ninh nói đến chuyện quái dị nhà nàng đụng phải với chúng tôi.

Buổi sáng hôm nay lúc nàng gọi điện thoại với ba mẹ, ba mẹ nàng lại hỏi nàng, rõ ràng người ở nhà, còn gọi điện thoại cái gì.

Ngay từ đầu Ninh Ninh còn tưởng rằng là ba mẹ nàng đang đùa, nhưng ba mẹ kiên trì nói nàng ở nhà, nàng nhớ tới kinh nghiệm mấy ngày này mình gặp quỷ, chậm rãi hiện ra một thân mồ hôi lạnh.

Sợ ba mẹ thật sự đụng phải thứ gì không sạch sẽ, nàng lập tức gọi điện thoại cho anh họ ở gần nhà nàng, để anh họ nàng đến nhà nàng nhìn xem.

Kết quả không xem không sao, vừa thấy, đã dọa anh họ Ninh Ninh một cú sốc.

Ba mẹ của Ninh Ninh lại hỏi han ân cần với không khí, còn là một cô gái, cô gái muốn ăn cái gì đó.

Anh họ bị dọa chạy, không dám lại tới cửa.

Ninh Ninh chỉ có thể tự mình gọi điện thoại trở về, nàng cũng không dám nói thật với ba mẹ, bịa lời nói dối, để ba mẹ đến miếu Thành Hoàng trong thị trấn cầu bùa bình an cho nàng, muốn nhờ uy thế của Thành Hoàng bảo vệ ba mẹ bình an trước.

Tôi hỏi Lam Cảnh Nhuận thấy thế nào, Lam Cảnh Nhuận hỏi Ninh Ninh mấy vấn đề, lắc đầu: “Tôi cũng nói không chính xác, bác và dì không có khả năng hai người đồng thời xuất hiện ảo giác tương đồng, muốn nói là thật sự gặp phải cái gì, cũng không có khả năng mấy ngày như vậy đều bình an không có việc gì.”

“Vẫn là chờ tới nơi rồi xem đi.” Tôi an ủi Ninh Ninh, có chút hối hận chưa cho dì Phương tìm hiểu, bằng không có thể bảo bà đến nhà của Ninh Ninh trước một bước nhìn xem tình huống.

Mãi cho đến buổi chiều, chúng tôi mới đến nhà của Ninh Ninh.

Nhà nàng cũng là biệt thự nhỏ, dưới ánh chiều tà hoàng hôn, cửa đóng chặt, lại có vẻ có chút vắng vẻ.

“Tử Đồng, có nhìn ra cái gì không?” Ninh Ninh dán đến bên người tôi nhẹ giọng hỏi.

Tôi lắc đầu, Lam Cảnh Nhuận cũng là vẻ mặt bình thường: “Đi vào nhìn xem trước.”

Ninh Ninh mở cửa đi vào, trong phòng quả nhiên tàn lưu một tia âm khí nhàn nhạt, lại tìm không thấy ngọn nguồn.

“Hiện tại hẳn là không ở đây.” Lam Cảnh Nhuận nhẹ giọng nói.

Ninh Ninh vừa nghe đã nổi giận: “Lại dám giả mạo mình gạt ba mẹ mình! Tử Đồng, học trưởng, có biện pháp gì để mình nhìn thấy tên kia không? Mình muốn đánh cô ta đến ba mẹ cô ta đều không nhận ra!”

Tôi lắc đầu, Lam Cảnh Nhuận từ trong túi lấy ra một lọ thuốc nhỏ mắt: “Đây là nước mắt trâu người trong quan phái thu thập được, nhỏ ở trong ánh mắt, có thể cho người thường thấy, nhưng cô xác định muốn sao?”

Ninh Ninh kiên định gật đầu.

Lam Cảnh Nhuận đưa nước mắt trâu cho nàng, đồng thời dặn dò một tiếng: “Chờ tôi và Tử Đồng cảm ứng được, cô mới nhỏ, tôi đoán, thứ kia đạo hạnh không sâu, chỉ có thể lui tới ở buổi tối.”

Lam Cảnh Nhuận mang theo chúng tôi bày mấy cái bẫy rập, mới chuẩn bị xong, ba mẹ Ninh Ninh đã trở lại.

Bọn họ giao bùa bình an phù cho Ninh Ninh, nhiệt tình tiếp đón chúng tôi.

Tôi lại nhìn ra được, trên người bọn họ đã mang theo âm khí nhàn nhạt, là quỷ giả mạo Ninh Ninh kia.

Lúc trời tối, dì làm một bàn đồ ăn, ngồi ở trên bàn cơm, tôi có thêm tâm tư đề phòng, dùng linh lực đi nhìn đồ ăn trên bàn.

Xem xong, thiếu chút nữa phun ra.

Thấy Ninh Ninh không chút tâm cơ gắp lên một rau xanh muốn ăn, tôi vội vàng đánh bay chiếc đũa trên tay nàng.

Rau xanh và chiếc đũa cùng nhau rơi xuống mặt đất, Ninh Ninh sửng sốt: “Tử Đồng, cậu làm gì vậy?”

Tôi nghẹn nửa ngày mới một nói dối: “Đồ ăn nóng!”

Ninh Ninh có chút nghi ngờ tôi nói, tôi nháy mắt với nàng, rốt cuộc cô ấy cũng ý thức được cái gì, lập tức đoạt chiếc đũa trên tay ba mẹ cô ấy: “Ba mẹ, đợi chút nữa ăn! Đồ ăn nóng!”

Vẻ mặt của chú dì mờ mịt, Lam Cảnh Nhuận như cũng không nhìn ra.

Tôi lại liếc đồ vật Ninh Ninh vừa mới dùng chiếc đũa gắp rơi xuống mặt đất lần nữa, kia nào phải là rau xanh gì, rõ ràng chính là một ngón tay!

Nấu chín!

Lại còn dựa theo xào rau xanh bỏ thêm dầu Thái Du như vậy!

Đồ ăn trên bàn khác cũng đều là thịt người, từ trái tim đến gan, đều không thiếu, còn đều là chín!

Tôi nhìn đến da đầu phát dại, ý bảo Lam Cảnh Nhuận đi xem, Lam Cảnh Nhuận chuyển linh lực xem xong, sắc mặt cũng trắng bệch.

Cẩn thận đánh giá mẹ của Ninh Ninh, hắn cố gắng làm mình bình tĩnh hỏi: “Dì, những đồ ăn này đều là dì làm sao?”

Mẹ Ninh Ninh gật đầu: “Đúng vậy? Sao thế, ăn không quen sao? Không đúng, cháu còn chưa có ăn mà…”

Lam Cảnh Nhuận và tôi liếc mắt nhìn nhau một cái, tôi hỏi mẹ Ninh Ninh: “Dì, những đồ ăn này đều là ai mua vậy?”

“Ninh Ninh!” Dì nói xong nhìn về phía Ninh Ninh, vẻ mặt hạnh phúc: “Lúc nãy Ninh Ninh chúng ta về nhà, lại hiếu thuận! Đều biết đi mua đồ ăn cho dì! Đồ ăn mấy ngày nay, đều là nàng đi mua!”

Ninh Ninh vừa định biện giải, bị một chân của tôi dẫm lên, làm lời nói của cô ấy đã vọt tới cổ họng lại phải nuốt xuống.

Mẹ Ninh Ninh làm mẹ ruột, liếc mắt một cái đã nhìn ra Ninh Ninh không thích hợp: “Ninh Ninh làm sao vậy?”

Ninh Ninh nhịn đau đớn trên chân: “Không có việc gì…”

Lam Cảnh Nhuận không dấu vết vòng đến phía sau chú dì, đôi tay lấy ra hai lá bùa bốc cháy, đột nhiên vỗ vào phía sau hai người, rất nhanh, chú dì đã ngã xuống.

Ninh Ninh và tôi lập tức tiến lên đỡ bọn họ với Lam Cảnh Nhuận.

Đây là đã bàn xong từ lúc trước, vì không cho bọn họ bị dọa sợ, lúc cần thiết thì chờ có thể cho bọn họ ngủ đi.

Ba người đưa chú dì về phòng ngủ của bọn họ, Lam Cảnh Nhuận bày ra trận pháp bảo hộ bọn họ, tôi và Ninh Ninh dán toàn bộ bùa ở đầy nhà mới rời đi.

Dựa theo Ninh Ninh nói, con quỷ kia phải chín giờ tối mới xuất hiện.

Hiện tại vừa lúc tám giờ năm mươi phút, Ninh Ninh nhỏ nước mắt trâu, canh giữ ở trong phòng mình với chúng tôi.

Lam Cảnh Nhuận trốn ở phía sau cửa, tôi và Ninh Ninh trốn ở tủ quần áo.

Lúc chín giờ đúng, ngoài phòng vang lên một giọng nữ: “Ba, mẹ, con đã trở về, các người mau mở cửa, để con đi vào!”

Bất ngờ đó chính là giọng của Ninh Ninh!

Ninh Ninh nghe thấy thiếu chút nữa muốn lao ra liều mạng với con quỷ kia, bị tôi đè chặt lại.

Chiều nay, tôi và Lam Cảnh Nhuận bố trí kết cấu nhà ở một lần nữa, đơn giản mà nói, chính là coi nhà như một cái USB cách thức hóa một trận.

Môn thần trong nhà Ninh Ninh vốn bởi vì ba mẹ Ninh Ninh mời nên con quỷ kia mới có thể vào, hiện tại sau khi cách thức hóa, con quỷ kia cần được mời mới có thể tiến vào một lần nữa.

Chúng tôi ai cũng không để ý đến nó, con quỷ kia tiếp tục gọi cửa, xuyên qua khe hở cửa tủ, tôi nhìn thấy lá bùa dán ở trên cửa sổ loáng thoáng xuất hiện bị hoả tinh thiêu đốt thành tro bụi.

Tôi đang muốn nhắc nhở Lam Cảnh Nhuận, đột nhiên nghe thấy phòng cách vách truyền đến một thanh âm: “Mau tiến vào!”

Lại là giọng của mẹ Ninh Ninh!

Ninh Ninh vừa nghe đã nổi giận, đẩy tôi ra xông ra ngoài, tôi và Lam Cảnh Nhuận vội vàng đi qua, lại thấy trong phòng cách vách, mẹ Ninh Ninh đột nhiên tỉnh lại, đang mở cửa sổ ra tiếp đón bên ngoài.

“Mẹ!” Ninh Ninh vội gọi bà lại, dì lại như là không nghe thấy, cười với ngoài cửa sổ: “Sao ra cửa đều không mang theo chìa khóa? Cũng may mẹ và ba con ở nhà, có thể mở cửa cho con!”

Lúc này chú cũng đã tỉnh, theo dì nói một tiếng: “Đúng vậy, Ninh Ninh như vậy, ở trường học làm sao bây giờ?”

“Ba! Mẹ! Con ở chỗ này!” Ninh Ninh đi đến mép giường, lại tức giận nói với ba cô ấy.

Nhưng mà, chú cũng như không nghe thấy, xuống giường đi đến bên cửa sổ, tiếp đón “Ninh Ninh” dưới lầu với dì.

Tôi và Lam Cảnh Nhuận nhìn nhau một cái, Lam Cảnh Nhuận nhẹ giọng nói: “Quỷ che mắt.”

Dưới lầu truyền đến tiếng mở cửa, Lam Cảnh Nhuận kêu một tiếng không tốt, lập tức quay người xuống lầu, tôi đuổi theo hắn đi xuống, ba mẹ Ninh Ninh và Ninh Ninh cũng đi theo đi xuống.

Lam Cảnh Nhuận đứng ở cửa thang lầu, phát cho tôi và Ninh Ninh một lá bùa, bảo chúng tôi dán ở ngực.

“Đây là bùa ẩn thân, có thể tạm thời làm con quỷ kia không nhìn thấy chúng ta, tôi không xác định cô ta làm cái gì với chú dì, chúng ta tránh ở một bên nhìn kỹ trước rồi hẵng nói.”

Ninh Ninh không cam lòng dán bùa lên, ba người tránh ở một bên, thấy cửa màu đen bị mở ra, một bóng người đi vào.

Nhìn qua, kia quả nhiên là khuôn mặt và thân hình của Ninh Ninh!

Nếu không phải tôi ngăn cản, Ninh Ninh thiếu chút nữa lao ra đánh nhau với nữ quỷ kia.

Chỉ thấy nữ quỷ từ ngoài nhà lướt vào, vào nhà, đã không vui nhíu mày.
“Mẹ, trong nhà có người sống tới sao?” Ninh Ninh quỷ hỏi.

Dì gật đầu: “Đúng vậy, không phải con dẫn theo hai người bạn trở về sao?”

Nữ quỷ càng nhíu chặt mày, trong lòng ba chúng tôi trầm xuống.

Cô ta ở trong nhà đánh giá trái phải từ trên xuống dưới, lại nhìn một hồi lâu, không tìm được tung tích của chúng tôi, chỉ có thể hỏi dì: “Mẹ, bọn họ đâu?”

Dì sửng sốt: “Đúng vậy, bọn họ đâu?”

Nữ quỷ cẩn thận đứng ở cửa, trong tay chứa đầy âm khí, tùy thời chuẩn bị công kích.

Tôi thấy tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, cho Lam Cảnh Nhuận và Ninh Ninh một ánh mắt, đẩy trở lại trên thang lầu, chỗ nữ quỷ nhìn không thấy, kéo bùa ẩn thân trên người xuống.

Lập tức, tôi bại lộ ở trước mặt mọi người.

Mẹ Ninh Ninh lập tức chỉ tôi cho nữ quỷ nhìn: “A, Ninh Ninh, là bạn học con dẫn về!”

Tôi cười giả mạo với nữ quỷ Ninh Ninh, làm bộ không nhận ra thân phận của cô ta: “Ninh Ninh, cậu đi đâu vậy? Vùa ngủ dậy một giấc, sao không thấy cậu nữa?”

Nữ quỷ kia sửng sốt, vẻ mặt cảnh giác nhìn tôi, lại sợ bị tôi nhìn ra manh mối, giả vờ một vẻ mặt rất quen thuộc với tôi: “Mình vừa đi ra ngoài, sao cậu không ngủ?”

“Lạ giường, ngủ một lát lại tỉnh.” Tôi nói dối.

Cô ta cũng không nghi ngờ, cười ha ha với tôi một lát, nói với ba mẹ Ninh Ninh: “Mẹ, con đói bụng.”

“Mẹ sẽ đi nấu cơm cho con.” Mẹ Ninh Ninh cười đi vào phòng bếp, đun nóng thịt người trên bàn ngụy trang thành món ngon.

Tôi cố nén cảm giác da đầu phát dại, ép mình quên một bàn máu thịt kia.

Ngay ở lúc này, ba Ninh Ninh “A” một tiếng: “Sao trong nhà nhiều bùa như vậy?”

Bởi vì là được chủ nhà mời vào, cho nên những lá bùa đó, ở lúc nữ quỷ tiến vào đều đã mất đi hiệu lực.

Trong mắt nữ quỷ hiện lên một tia đề phòng, tôi vội cười với ba Ninh Ninh nói: “Chú, chú quên rồi sao, đây là con dán.”

Tạm thời còn không thể bại lộ ra Lam Cảnh Nhuận.

Trong nháy mắt nữ quỷ bộc phát ra sát ý mãnh liệt, tôi cố gắng trấn định lại nói: “Mình tới vội vàng, cũng chưa mang cho hai vị lễ vật gì, cũng chỉ có chú bùa này.”

Tô cười vô hại, Ninh Ninh giả không thấy ra tới ta ở nhằm vào ta, ngược lại cũng không dám bại lộ thân phận, chỉ là đề phòng nhìn tôi chằm chằm.

Ba Ninh Ninh có chút ngoài ý muốn: “Như vậy sao… Tuổi lớn, thật là không nhớ rõ, đúng rồi, đây là bùa ở đâu? Chú nghe nói thành phố Trạch Vân có cái Thanh Hư Quan rất nổi tiếng.”

Trên bùa có dấu hiệu của Thanh Hư Quan, tôi muốn chống chế cũng vô dụng, đơn giản sảng khoái thừa nhận: “Chính là Thanh Hư Quan, lần trước con đi ngang qua nơi đó, nên vào trong xin mấy cái.”

Nữ quỷ nửa tin nửa ngờ, ba Ninh Ninh đánh giá vài lần lá bùa dán đầy cửa sổ, a một tiếng: “Nhưng dán nhiều bùa như vậy cũng quá khó coi đi? Không biết còn tưởng rằng nhà của chúng ta bị quỷ ám đấy.”

Chú à, nhà chú thật sự bị quỷ ám…

Tuy phần lớn bùa đều mất đi hiệu lực, nhưng nữ quỷ vẫn không thích những lá bùa đó, nghe thấy chú nói như vậy, tận dụng mọi thứ vội vàng nói: “Đúng vậy, xé đi.”

Tôi làm ra một vẻ mặt giật mình: “Ninh Ninh, không phải cậu muốn mình dán sao?”

Trong mắt nữ quỷ hiện lên một tia ảo não, ngay sau đó nghĩ thông suốt cái gì đó, nở một nụ sáng lạn: “Ai nha, mình quên mất, ngay từ đầu còn lo lắng trong nhà có phải xảy ra chuyện gì hay không, mới để cậu dán những cái này! Hiện tại cậu xem, trong nhà chuyện gì cũng đều không có, đều xé đi.”

Ba mẹ Ninh Ninh cũng kiên trì muốn xé đi, tôi không có biện pháp, chỉ có thể tùy ý bọn họ đi xé.

Thừa dịp bọn họ không chú ý, tôi xé lá bùa xuống đều dấu ở trên tay cho vào trong túi, chuẩn bị lợi dụng lần thứ hai.

Mới dấu xong, đã nghe thấy Ninh Ninh giả bảo tôi lên lầu: “Chúng ta đi nghỉ ngơi đi.”

Nàng cười vẻ mặt sáng lạn, trong mắt lại toát ra tia hung ác.

“Được.” Tôi cười càng sáng lạn hơn đáp ứng.

Đi lên trên tầng, lúc đi ngang qua bên người Lam Cảnh Nhuận và Ninh Ninh, nữ quỷ hơi chần chờ dừng một chút, tôi sợ cô ta phát hiện bọn họ, vội hỏi: “Làm sao vậy?”

Cô ta cẩn thận ngửi ngửi, có chút nghi hoặc lắc đầu: “Không có việc gì… Chúng ta lên lầu đi.”

Tuy cô ta không nhìn thấy Ninh Ninh và Lam Cảnh Nhuận dán bùa ẩn thân, tôi lại vẫn có thể thấy, giờ phút này hai người bọn họ dính sát vào vách tường, đều che kín miệng của mình, sợ nữ quỷ phát hiện hơi thở của mình.

Hai người và nữ quỷ chỉ cách không đến mười centimet.

Tôi đưa cho bọn họ một ánh mắt an tâm, đi theo nữ quỷ lên lầu.

Cô ta dẫn tôi tới phòng ngủ cả Ninh Ninh, tôi mới đi vào, cửa phía sau đã bị một đạo âm khí mãnh liệt đóng lại.

Ninh Ninh giả đứng ở giữa phòng, nở nụ cười hung ác với tôi: “Chính mày tìm chết, cũng đừng trách tao!”

Cô cái gì cũng chưa hỏi, sao đã ra tay rồi?

Thiếu nữ, dựa theo kịch bản đã ra đi!

Hai tay của nữ quỷ hóa thành móng sắc xông về phía tôi, tôi lắc mình tránh thoát, đồng thời nắm Vô Cực Ngọc Giản trong tay, nhắm ngay vào nữ quỷ kia.

Một người một quỷ đánh mấy hiệp, ai cũng không có được chỗ tốt, tôi thừa dịp một cái không đương vội chất vấn: “Vì sao muốn giả mạo Ninh Ninh!”

Nữ quỷ vẻ mặt khinh thường: “Ai muốn giả mạo nó!”

“Vậy vì sao cô phải hại chú dì!”

“Tao không hại bọn họ!” Ninh Ninh giả lập tức nổi giận, một chưởng cào về phía tôi, tôi né tránh, chưởng phong trực tiếp làm vỡ nát cửa sổ phía sau tôi, kính rơi vỡ đầy đất.

Lúc trước bởi vì là ra tay ở phòng ngủ của Ninh Ninh, vì không cho người dưới lầu phát hiện, động tĩnh nữ quỷ ra tay cũng đều không có tiếng lớn.

Nhưng một câu kia của tôi như trực tiếp chọc giận cô ta, làm vỡ nát kính còn không tính, cô ta phi thân đánh về phía tôi, tôi lui về phía sau, tay cô ta dừng ở phía trước tôi đứng trên mặt đất, trên sàn nhà nơi đó lại bị một mảnh quỷ khí ăn mòn.

Quỷ khí màu đen kia đang xông về phía tôi, sàn nhà bị ăn mòn chảy ra dịch nhầy ghê tởm, thấy thứ kia sẽ lan đến dưới chân của tôi, tôi nhẫn tâm khẽ cắn môi, xoay người nhảy ra cửa sổ lầu hai.

Ít nhiều mấy ngày này lêu lổng ở bên Mặc Hàn, tu vi của tôi đã tấn chức rất nhiều, từ lầu hai nhảy xuống, trừ chân rơi xuống đất có chút rát ra, tôi lại không bị thương một chút lông tóc nào.

Trên mặt nữ quỷ hiện lên một tia kinh ngạc, nhảy theo tôi xuống.

Lam Cảnh Nhuận vốn đang muốn lên lầu xem xét tình huống, thấy tôi đứng ở trong sân đánh nhau với nữ quỷ, hắn cũng không màng có phải sẽ bại lộ hay không, rút ra kiếm đồng tiền trên lưng đến trợ giúp tôi.

Tôi làm nữ quỷ kia bị thương vài chỗ, thi pháp của cô ta với ba mẹ Ninh Ninh dần dần yếu bớt, bọn họ thấy Ninh Ninh đang muốn đi ra ngoài, không khỏi chấn động: “Sao lại có hai Ninh Ninh?”

Ninh Ninh vội vàng đi vòng trở về chăm sóc cho bọn họ.

Nhưng mà, nữ quỷ thấy lại càng tức giận.

Âm khí đầy trời dũng mãnh bắn vào cô ta, dung nhập vào thân thể của cô ta, hóa thành một thể với nàng, rất nhanh, quỷ khí màu đen bao bọc lấy cô ta.

Sắc mặt của Lam Cảnh Nhuận đại biến: “Không tốt, trên người cô ta có phong ấn! Hiện tại phong ấn muốn bị phá bỏ!”

Lời còn chưa dứt, quỷ khí màu đen như thủy triều nổ tung, bức lui tôi và Lam Cảnh Nhuận vài bước, mới miễn cưỡng đứng vững cơ thể ở trong gió mạnh do quỷ khí hình thành.

Mà nữ quỷ kia lại khôi phục bộ dạng gốc.

Vẫn là khuôn mặt tương tự Ninh Ninh, nhưng mà mặc một bộ quần áo cổ đại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Candy Kid, Linh ruby, ayu'
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 201 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hongphat844, huonghuong9630, NguyenLienTrang, Người Thừa và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 55, 56, 57

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 235, 236, 237

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 144, 145, 146

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



pemap93pytn: list truyện sắc đi đâu rồi cả nhà ơi?
Meolun: Có bạn nào cho mình hỏi box truyện sắc đâu rồi ạ ?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 200 điểm để mua Mashimaro tập lặn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo trong giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 291 điểm để mua Con kiến đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 238 điểm để mua Lung linh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 490 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 300 điểm để mua Hươu hồng
LogOut Bomb: Mika_san -> Ân Ngọc
Lý do: Buổi tối vui vẻ
thuytinhden750: Các bạn ơi cho mình hỏi làm thế nào để lên vip để đọc hết truyện đc ạ
đêmcôđơn: BVậy sau này bỏ luôn box truyện sắc luôn hả ad?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 355 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Hạt mưa nhỏ: Các bạn cho mình hỏi thăm là box truyện sắc đâu rồi ạ , cả box sắc hoàn nữa ?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.