Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 

Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

 
Có bài mới 29.06.2020, 00:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 864
Được thanks: 6844 lần
Điểm: 45.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 126: Bảo bảo, con phải ngoan ngoãn

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Tinh Bác Hiểu ngạc nhiên nhìn đóa sen kia, qua một hồi lâu mới phản ứng lại: “Không được, đây là đồ chuyên dụng của minh vương đại nhân!”

Lợi hại như vậy sao…

Nhưng Mặc Hàn đều cho tôi làm đồ ăn vặt…

“Không sao, anh cầm đi, Mặc Hàn không phải là cái loại quỷ hẹp hòi này.” Tôi nói.

Sắc mặt của Tinh Bác Hiểu đỏ lên: “Thuộc hạ không phải là ý tứ kia! Là, là… Thuộc hạ thẹn không dám nhận!”

“Cầm đi, Mặc Hàn để anh bảo hộ tôi, pháp lực của anh tiêu hao quá độ, sao bảo vệ tôi.” Tôi đưa sen đến càng gần.

Tinh Bác Hiểu ngẩn người, do dự tiếp nhận: “Cảm ơn phu nhân!”

“Khách khí ~”

Tinh Bác Hiểu trịnh trọng tiếp nhận sen, quan sát một hồi lâu, cũng không trực tiếp luyện hóa, mà là thật cẩn thận thu lại.

Có lẽ là hiện tại tình huống còn loạn, hắn không dám thả lỏng cảnh giác nên mới như vậy.

Các đạo sĩ đã bắt đầu nghi thức siêu độ đại hình rồi, nhưng các oán linh lại không yên tĩnh lại, ngược lại càng thêm phản kháng kịch liệt.

Đạo sĩ siêu độ bên ngoài không thiếu người già đầu bạc, theo lý không phải là vấn đề ở siêu độ, tôi khó hiểu nhìn về phía Quân Chi: “Quân chi, đây là có chuyện gì?”

Quân Chi cũng ở trong nửa dại ra, nhìn tình huống hỗn loạn bên ngoài kia, một hồi lâu mới nói: “Em cũng không phải rất rõ ràng, nhưng…… Nếu đoán không sai, năm đó bọn họ lấp đất đắp bờ chôn sống, nói không chừng có quan hệ với đạo môn… Nếu không tập thể bọn họ sẽ không phản kháng kịch liệt như vậy…”

Nhưng mà, hắn nói đến ngay cả mình cũng đều không tin: “Nhưng sao đạo môn sẽ làm loại chuyện này! Chẳng lẽ là độ ra cặn bã? Nhưng công trình lớn như vậy, một hai cặn bã còn không làm được…”

Hắn lại nhìn về phía Lam Cảnh Nhuận: “Sư huynh, anh nghe nói qua đạo môn có chuyện gì chạy trốn quy mô lớn không?”

Lam Cảnh Nhuận nghĩ chút, nhíu mày nói: “Không có.”

Những đệ tử khác cũng không nghe nói qua.

Đệ tử thu quỷ tiến vào kết giới đã có không người vì oán linh tức giận mà bị tổn thương tới, bọn họ muốn lui ra ngoài, nhưng con đường lui về phía sau đã bị các oán linh ngăn cản.

Tiếp tục như vậy, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ bị các oán linh xé nát.

Tôi nghĩ tới khúc an hồn, vội hóa ra sáo nhỏ, thổi lên.

Trong cơ thể linh lực có thể thuyên chuyển ít đến đáng thương, nhưng nếu thoáng dùng sức một ít, những linh lực chảy về phía bụng nhỏ đó là có thể chia ra một ít để tôi sử dụng.

Nếu chiến đấu quy mô lớn ngày thường, chút linh lực này khẳng định không đủ, nhưng ở kết giới thổi khúc an hồn, như vậy là đủ rồi.

Dần dần làn điệu chậm rãi vang lên, những oán linh đang ở trạng thái cuồng bạo đó dần an tĩnh rất nhiều.

Đệ tử trong kết giới còn chưa phản ứng lại, Quân Chi đã nhịn không được, xông tới cạnh kết giới hét với bọn họ: “Còn không mau siêu độ thu quỷ! Chị của tôi không giữ được bao lâu!”

Lúc này mọi người mới kịp thời phản ứng lại, thu quỷ, siêu độ.

Nghi thức siêu độ tiến hành đâu vào đấy, tiểu đội bắt quỷ trong kết giới cũng thay đổi vài lần, tôi lại dần cảm thấy không thoải mái.

Cả người đều bị một trận hàn ý bao vây, mồ hôi lạnh từ trên trán nhỏ giọt.

Bụng nhỏ thoáng truyền đến cảm giác dị dạng, linh lực khi ngắt khi chảy, rốt cuộc sau khi thổi xong một âm điệu, rốt cuộc linh lực không thuyên chuyển nổi nữa, toàn bộ chảy về phía bụng nhỏ.

Vô Cực Ngọc Giản biến thành ngọc giản đeo trên cổ tay của tôi một lần nữa, đau đớn chỗ bụng nhỏ lại càng thêm rõ ràng.

“Chị! Chị làm sao vậy?” Quân Chi vội đi tới nâng tôi ngã trên mặt đất dậy.

Bụng đau, tôi há miệng thở dốc, lại không thể nói ra.

Nếu để Quân Chi biết chuyện này, hắn nhất định càng thêm đề phòng đứa nhỏ này.

Cắn chặt răng, tôi nói: “Chị không có việc gì, muốn vào mặc ngọc một chuyến.” Nói xong, cũng không đợi hắn đồng ý, đã trốn vào mặc ngọc.

Mặc ngọc tràn ngập linh khí và quỷ khí nồng đậm, tôi hấp thu một chút linh lực, đau đớn chỗ bụng nhỏ được giảm bớt không ít.

Chẳng lẽ là bởi vì tôi vừa mới dùng chút linh lực, đứa trẻ không hấp thu đủ linh lực, mới có thể đau bụng? Hơn nữa, tôi nhận thấy được, quỷ khí trong không gian cũng chậm rãi xông về phía bụng nhỏ, bị đứa nhỏ bên trong hấp thu.

Ánh mắt tôi không tự giác nhìn về phía hồ hoa sen dự trữ nuôi dưỡng bên trong nước.

Tuy tôi không thể trực tiếp luyện hóa tu luyện hoa sen như Mặc Hàn, nhưng mỗi lần Mặc Hàn cho tôi ăn qua một cánh hoa, tôi đều cảm thấy linh lực trong cơ thể tràn ngập không ít.

Nghĩ đến đây, tôi đi tới bên cạnh ao, cầm lấy đóa đã bị hái mất ba cánh cánh hoa kia, lại hái xuống một cánh hoa, tinh tế nhai nuốt vào.

Theo cánh hoa sen bị hấp thu, linh lực nồng đậm tràn đầy ở trong cơ thể tôi, lại chậm rãi chảy về phía bụng nhỏ, biến mất ở nơi đó.

Mà đau đớn cũng chậm rãi biến mất.

Quả nhiên, đứa nhỏ này là muốn hấp thu linh lực.

Tôi không dám lại tùy tiện sử dụng linh lực.

“Bảo bảo, con phải ngoan ngoãn, hấp thu chút linh lực thì thôi, ba nuôi nổi con. Nhưng ngàn vạn đừng học những quỷ thai khác, đừng làm cho mẹ khó xử, ngoan.” Tôi khẽ vỗ về bụng nhỏ, lòng bàn tay truyền đến hàn ý rất nhỏ, lại không hề làm tôi cảm thấy khó chịu như lúc trước, ngược lại có chút tê ngứa.

Nghỉ ngơi một lát, tôi ra khỏi mặc ngọc.

Quân Chi thấy tôi bình yên đi ra, nhẹ nhàng thở ra.

Tinh Bác Hiểu có chút khác thường đánh giá tôi, hỏi: “Phu nhân, ngài không thoải mái?”

“Không có! Chị của tôi rất tốt!” Tôi còn chưa mở miệng, Quân Chi đã thay tôi trả lời trước một bước.

Tôi thấy trên mặt hắn mang theo đề phòng, hiểu được hắn là lo lắng để Tinh Bác Hiểu biết tôi mang thai, hắn sẽ lập tức nói cho Mặc Hàn. Đến lúc đó Quân Chi lại muốn xử lý quỷ thai trong bụng tôi sẽ phiền toái.

Hắn cũng là lo lắng cho tôi, tôi cũng không nói thêm cái gì.

“Tôi không có việc gì, chỉ là có chút mệt, vào mặc ngọc nghỉ tạm một chút.” Tôi nói.

Tinh Bác Hiểu bán tín bán nghi, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Những người khác đều nhận lấy oán linh còn thừa, lúc tôi không chống đỡ được, tuy còn có không ít oán linh ở bên ngoài, nhưng số lượng đã giảm rất nhiều, bọn họ đối phó nhẹ nhàng rất nhiều.

Lam Cảnh Nhuận thấy oán linh đã giải quyết, thu kết giới lại.

“Tử Đồng, cảm ơn cô!” Hắn đi đến bên người tôi, thật dài hộc ra một hơi: “Ít nhiều các cô cũng kịp thời chạy đến!”

Hắn nói lại nhìn về phía Tinh Bác Hiểu: “Tuy đạo bất đồng khó lòng hợp tác, nhưng cũng cảm ơn anh!”

“Ta cũng chỉ vì bảo vệ phu nhân chúng ta, không muốn tới muốn giúp các ngươi.” Tinh Bác Hiểu đen mặt nói.

May mà tính tình của Lam Cảnh Nhuận tốt, biết loại lão quỷ đạo hạnh sâu này đều không có thiện cảm với đạo sĩ, cũng sẽ không theo Tinh Bác Hiểu so đo, cười cho qua.

Ra ngoài còn có người của Hư Không Cung, Lam Cảnh Nhuận cũng nói lời cảm ơn.

Vô Vọng cũng ở đây, nhìn thấy tôi, sắc mặt biến đổi.

Tôi làm bộ không phát hiện ông ta, sau khi dẫn đám người Quân Chi cùnvàg Lam Cảnh Nhuận cáo biệt, thì trở về.

Về đến nhà, ba mẹ tôi còn chưa ngủ, lo lắng hỏi chúng tôi đã xảy ra cái gì.

Tôi nói dối cho qua có lệ, vừa trở về phòng lại ngủ tới giữa trưa.

Nghe nói, thai phụ sống cuộc sống như heo, tôi cảm thấy tôi sắp đạt tiêu chuẩn rồi.

Lúc xuống Quân Chi đã tỉnh lại, một mình ngồi ở trên sô pha phòng khách nhíu mày tự hỏi cái gì đó.

Tôi ăn cơm sáng mẹ tôi để cho tôi, vẫn là cảm thấy có chút đói, bà đang ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, tôi đi qua.

“Đồng Đồng, con tới vừa lúc, giúp mẹ rửa những xương sườn đó một chút.” Mẹ tôi đưa qua một rổ xương sườn, tôi tiếp nhận, bụng đột nhiên kêu hai cái ùng ục.

Bộ dáng xương sườn này hình như rất thơm…

Tôi có một loại xúc động muốn trực tiếp nuốt những xương sườn đó vào.

Nuốt nước miếng, mẹ tôi xào đồ ăn thấy tôi còn sững sờ ở tại chỗ: “Đồng Đồng, đừng đứng ngốc, trời lạnh, đi lấy chút nước ấm rửa sạch xương sườn, giữa trưa hầm canh xương sườn cho các con!”

Tôi gật đầu, đổ chút nước ấm, thịt tươi bị nước ấm dội qua, phát ra hương vị thịt nồng đậm, lại làm tôi nuốt nước miếng lần nữa.

Rất muốn ăn!

Thật sự rất muốn ăn!

Tôi cảm thấy trong thân thể của tôi có thứ gì đang kêu gào!

Tôi rửa sạch tơ máu còn dính ở trên xương sườn đi, rất nhiều lần, đều nhịn không được thiếu chút nữa muốn trực tiếp cầm lấy xương sườn gặm.

Tôi biết tôi như vậy rất không bình thường, nhưng ý niệm muốn ăn thịt chính là không vứt đi được ở trong đầu.

Ăn một chút?

Chỉ một cái?

Hẳn là không có vấn đề gì đi?

Tôi cảm thấy vấn đề rất lớn, nhưng tay đã không chịu khống chế cầm lên một rẻ xương sườn muốn đưa lên miệng…

Bỗng nhiên, một bàn tay mạnh mẽ vỗ rớt xương sườn trên tay tôi.

Không có thịt đến miệng, tôi giận tím mặt, lập tức muốn tát gia hỏa không có mắt này một cái, đột nhiên trên trán bị rót vào một đạo linh khí trong sạch, tôi lập tức tỉnh táo lại.

Mặt của Quân Chi đứng ở đối diện tôi, vừa rồi chính là hắn rót cho tôi một tia linh lực, mới khiến tôi tỉnh lại.

Tôi còn không biết đã xảy ra cái gì, đã nghe được mẹ tôi quở trách tôi: “Đồng Đồng con đói đến mụ đầu à! Thịt tươi cũng dám để lên miệng!” Bà mắng xong đột nhiên đau lòng: “Đồng Đồng đôi mắt của con làm sao vậy? Sao lại đỏ? Có phải không ngủ ngon hay không? Không đúng, vừa rồi vẫn còn tốt mà!”

Tôi nghiêng đầu, từ trên cửa kính phòng bếp nhìn thấy ảnh chiếu của tôi, tất cả đều bình thường, trừ tôi có một đôi mắt đỏ máu ra.

Tôi cả kinh trong lòng, nói qua với mẹ tôi, chuồn ra khỏi phòng bếp làm tôi mất khống chế kia.

Quân Chi và tôi vào phòng ngủ của tôi, bên trong có kết giới cách âm Mặc Hàn thiết hạ, có thể không cho mẹ tôi nghe được động tĩnh.

Vào phòng, hắn đã hỏi: “Có phải tiểu quỷ kia khống chế chị hay không?”

“Không phải…”

“Không phải thì chị là một người sống lại ăn thịt tươi? Bò bít tết bảy phần chín chị đều ngại cắn, chỉ ăn chín phần chín! Hiện tại ăn thịt tươi?” Quân Chi lườm tôi một cái, nhìn chằm chằm bụng của tôi, hận không thể xách tiểu quỷ bên trong ra.

Tôi nhận thấy được đứa bé bên trong như run rẩy một chút, đôi tay che bụng lại ngăn cách tầm mắt của Quân Chi, nói với hắn: “Nó có thể chỉ là tò mò…”

Quân Chi mới không tin.

Tôi nghĩ một chút, lại nói: “Nó vẫn là một đứa bé không hiểu chuyện, chị sẽ dạy lại nó.”

Quân Chi cầm lấy gương trên tủ đầu giường của tôi, giơ lên trước mặt tôi: “Chị nhìn lại bộ dáng bây giờ của chị xem! Lại không bị bệnh đau mắt, có đôi mắt người sống nào có thể đỏ thành thế này?”

Trong gương, đôi mắt tôi đỏ bừng, ngay cả đồng tử đều biến thành màu đỏ. Không giống người sống, ngược lại thật sự giống ác quỷ.

Tôi nhớ rõ lúc tôi vừa mới lên rửa mặt, đôi mắt vẫn bình thường, vậy đây hẳn là lúc vừa mới muốn ăn thịt mới biến đỏ.

Lại nói tiếp, trong khoảng thời gian này, tôi cũng thật sự là kén ăn rất nhiều, gần như là một chút rau dưa đều không dính, vẫn luôn ăn thịt.

Vốn dĩ không chú ý, mẹ tôi còn rất vui vẻ vì tôi ăn thịt nhiều, bảo tôi dưỡng thân mình thật tốt. Sau lần này, lòng tôi nổi lên thầm nghĩ, chẳng lẽ nói là bởi vì đứa bé trong bụng tôi, mới làm tôi không thịt không vui?

Chuyện Hoa Duyệt ăn người sống chợt lóe ở trong đầu tôi, tôi đánh cái rùng mình, vẫn quyết định không thèm nghĩ những việc này.

“Quân Chi, chị sẽ giao lưu tình cảm với bảo bảo, dạy dỗ nó thật tốt! Em đi ra ngoài trước đi!” Tôi nửa đẩy nửa đuổi Quân Chi đi ra, khóa cửa phòng lại nằm lên trên giường.

Bụng còn chưa hiện vẻ mang thai, nhưng thoáng ấn xuống có thể sờ đến một chỗ cứng cứng.

Nơi đó, hẳn chính là bảo bảo đi?

Quỷ thai thật đúng là không giống nhau, nhanh như vậy đã sờ ra.

“Bảo bảo?” Tôi khẽ gọi một tiếng, đứa bé bên trong không có phản ứng.

Nó hẳn là có thể nghe được tôi nói chuyện, tôi tiếp tục nói: “Bảo bảo, con muốn ăn thịt thì có thể, nhưng chúng ta không thể ăn thịt tươi, được không? Về sau, thịt cá đều có thể để bà ngoại làm, nhưng nhất quyết không thể ăn thịt tươi! Được không?”

Trên bụng cảm giác được bị gì đó đá một chút, bảo bảo bên trong như là có chút không rõ.

Tôi kiên nhẫn giải thích: “Bảo bảo ngoan, mẹ là người sống, không phải là quỷ, không thể ăn người sống. Con xem, ba cũng là quỷ, nhưng ba cũng không ăn thịt người, cho nên, con không được ăn thịt tươi, càng không được ăn thịt người, được không?”

Bụng không có động tĩnh, tôi xem như là đứa bé đồng ý: “Mẹ biết con ngoan nhất.”

Giọng nói mới dứt, trong bụng lại truyền đến xúc động rất nhỏ, được khích lệ hắn nhất định rất vui vẻ.

“Bảo bảo, ngoan ngoãn chờ ba trở về với mẹ.” Tôi lại sờ bụng.

Nếu đoán không sai, hẳn là trong khoảng thời gian này đứa bé mới có ý thức, nếu không lấy tu vi của Mặc Hàn, đứa bé ở trong bụng tôi có dị động, hắn nhất định có thể biết được.

Có lẽ là nghe tôi nhắc tới ba, tôi lại cảm thấy đứa bé trong bụng có chút hưng phấn và chờ mong.

Mặc Hàn chưa gặp qua bảo bảo, bảo bảo cũng chưa gặp qua Mặc Hàn đâu.

Hôm nay mẹ tôi xin nghỉ riêng nửa ngày ở nhà nấu cơm cho tôi và Quân Chi, ăn qua cơm trưa bà lại đi làm.

Lúc tôi ra khỏi phòng ngủ, vẻ mặt Quân Chi còn nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi.

“Xem, chị vẫn bình thường.” Tôi cho em tôi nhìn đôi mắt của tôi hồi phục bình thường: “Bảo bảo nói rõ, nó sẽ không lại như vậy!”

“Nó có thể nói?” Quân Chi tỏ vẻ hoài nghi.

Tôi mới không nói là tôi đoán đâu!

“Mẫu tử liên tâm!”

Quân Chi tặng cho tôi vẻ mặt ha hả.

Bỏa qua chuyện quỷ thai này, tôi thấy hắn vẫn là một bộ dáng cừu thâm khổ đại, cảm thấy thú vị: “Nghĩ cái gì vậy? Chuyện sông đào sao?”

Quân Chi do dự gật đầu, nói: “Sư huynh nói, ở đê và đáy sông vớt lên mấy trăm bộ hài cốt, đều đã xử lý, phía dưới đáy sông ngoài hài cốt còn có không ít quan tài, hẳn là dùng để đặt cương thi.”

“Sao lại có người chôn ở nơi đó?” Tôi khó hiểu.

“Bên trên vốn có trận pháp, nhưng lúc cương thi ra khỏi quan tài và vớt thi thể, vô ý đã hủy hoại trận pháp, nhìn không ra nguyên trạng.” Hắn nói thì dừng một chút: “Nhưng em đoán, khả năng giống đại mộ chúng ta nhìn thấy ở kia, là dùng để tăng thực lực của cương thi lên.”

Tôi líu lưỡi, tăng thực lực của quỷ lên tôi còn có thể lý giải, dù sao quỷ còn có ý thức, còn có thể câu thông gì đó.

Tăng thực lực cương thi lên làm gì? Kia là quái vật huyết tinh chỉ biết giết chóc…

“Chị, chị nói, có thể có người muốn thành lập quân đội cương thi hay không?” Quân Chi đột nhiên trầm giọng hỏi một câu như vậy.

Nếu dựa theo ý nghĩ này, ngược lại cũng có khả năng, nhưng mấu chốt là, sao để cương thi nghe lời?

Chẳng lẽ là Hóa Cương Trận người sống?

Mặc Hàn từng nói, từ Hóa Cương Trận luyện chế ra cương thi, là có thể chịu khống chế người luyện chế!

Nhưng chúng tôi gặp được những cương thi đó, ít nhất đều là cương thi mấy trăm năm trước, nói cách khác, nếu thật sự có người muốn tạo quân đội cương thi, ít nhất mấy trăm năm trước đã phải bắt đầu chuẩn bị.

Mà thọ mệnh người sống chỉ vài chục năm, căn bản không thể hoàn thành mục đích này.

Chờ một chút!

Nếu không phải là người sống thì sao?

Lúc trước đồ vật liên quan với người sống hóa cương, đều là Mặc Uyên đi xử lý, hắn đã là minh vương cao quý, quân đội toàn Minh Giới hắn sử dụng, hẳn là sẽ không mất công đi tạo loại quân đội cương thi mà hắn nhắc tới đều ghét bỏ này.

Đó chính là người đối nghịch với hắn đi?

Nhưng hình như Minh Giới là một nơi rất hài hòa, gia tộc Lăng Tuyền Ki bị giết, còn êm đẹp gả cho Mặc Uyên, Hồng Quỷ thân là quỷ Lăng gia, còn là thống lĩnh cấm quân Minh Cung.

Bọn họ có thù nhà lớn như vậy đều khăng khăng một mực đi theo Mặc Uyên, ai sẽ đối nghịch với Mặc Uyên chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui nghĩ không ra kết quả, tôi cũng không biết nên tiếp tục phân tích với Quân Chi như thế nào, đơn giản không đi quản nữa.

Tôi là thai phụ, hiện tại nhiệm vụ chủ yếu là an thai, loại chuyện phiền não này, ai thích thì làm đi!

Tôi lười nhác dựa vào trên sô pha, cúi đầu nhìn cái cốc của tôi, phát hiện bên trong đã không có nước.

Quân Chi thấy thế, chủ động cầm đi: “Em đi rót nước giúp chị.”

A, thằng nhóc lười cũng có lúc này, tôi đưa cái cốc cho hắn: “Vậy cảm ơn em!”

Quân Chi hơi mang tầm mắt mất tự nhiên né tránh tôi, là khó được khen hắn một câu, nên xấu hổ sao?

Tôi cầm lấy điều


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Bap nuong ca chua, Hai au
     
Có bài mới 29.06.2020, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 864
Được thanks: 6844 lần
Điểm: 45.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 78
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 127: Gặp lại Mặc Hàn

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Bộ dáng chết thảm của chị họ chợt lóe qua ở trong đầu tôi, tôi ép mình không được nghĩ đến chuyện này, trấn an Quân Chi nói: “Mặc Hàn sẽ có biện pháp.”

Quân Chi bĩu môi, đoán chừng là không mấy tin được Mặc Hàn.

Đến giờ, tôi kiểm vé vào trạm, Quân Chi áy náy lo lắng lại không nỡ đứng ở bên ngoài tiễn tôi, tôi miễn cưỡng nở nụ cười với nó, xoay người chậm rãi đi vào ban công.

Xe lửa lảo đảo lắc lư khởi động, tôi ngủ gật bị điện thoại đánh thức, là mẹ tôi gọi điện thoại.

“Mẹ, làm sao vậy?” Chẳng lẽ là quên mất tin tức tôi đã nói với bà là đi ra ngoài chơi?

“Đồng Đồng, Quân Chi có đi ra ngoài chơi với con hay không?” Giọng nói của mẹ tôi mang theo ba phần lo lắng.

Tôi mờ mịt: “Không có, làm sao vậy?”

“Đến bây giờ Quân Chi còn chưa về nhà! Không gọi được cho nó, mẹ lại gọi cho từng bạn bè của nó một lần, đều nói không gặp nó!” Mẹ tôi lo lắng: “Đồng Đồng, làm sao bây giờ? Con cảm thấy nó còn có thể đi đâu? Mẹ và ba con đều đến trường học của nó tìm, cũng không tìm được!”

Ngày thường Quân Chi làm ầm ĩ như thế nào, đều sẽ để lại lời nhắn trong nhà, phòng ngừa ba mẹ tôi lo lắng cho nó.

Lần này, sao lại không liên hệ được?

Tôi trấn an mẹ tôi vài câu, nói nó ở nhà một người bạn, sau đó cúp điện thoại, lại lập tức gọi cho Lam Cảnh Nhuận.

“Học trưởng, đến bây giờ Quân Chi còn chưa về nhà, anh biết nó ở đâu không?”

Lam Cảnh Nhuận cũng kinh ngạc: “Tôi không biết, sao hắn còn chưa về nhà? Cô thấy hắn một lần cuối cùng là ở nơi nào?”

“Ga tàu hỏa, hắn tiễn tôi lên xe lửa!”

“Bây giờ tôi sẽ phái người đi tra.”

“Đúng rồi, tôi sợ mẹ tôi lo lắng, đã nói với bà là Quân Chi ở chỗ của anh, vạn nhất mẹ tôi tìm anh, anh nhớ đừng nói nhầm.” Tôi dặn dò một câu.

Lam Cảnh Nhuận tỏ vẻ không thành vấn đề: “Được, tôi sẽ chú ý, bây giờ tôi sẽ phái người đi nhà ga xem camera giám sát!”

Tôi vẫn không yên tâm, hiện tại đã là hơn chín giờ tối, Quân Chi đều không để lại ở trong nhà một chút tin tức, nhất định là xảy ra chuyện gì đó.

Tìm toa xe ít người, thừa dịp không ai chú ý, tôi lấy Tiểu Bạch từ trong túi ra: “Tiểu Bạch, mày bay ra bên ngoài biến lớn, không cần quá lớn, đủ dẫn tao đi là được. Trong chốc lát tao nhảy ra xe, mày nhớ tiếp được tao đó.”

Tiểu Bạch gật đầu, nhảy ra ngoài cửa sổ xe biến thành bộ dáng Alaska trưởng thành bằng chó, tôi mở cửa sổ lao ra ngoài, nó tiếp được tôi, mang theo tôi bay nhanh trở về.

“Tìm mùi vị của Quân Chi.” Tôi phân phó một tiếng.

Tốc độ của Tiểu Bạch rất nhanh, trước khi trở lại Lục Thành, tôi cũng nhận được điện thoại của Lam Cảnh Nhuận: “Tử Đồng, tôi nhìn thấy Quân Chi bị một đám người mang đi. Bộ dáng lúc Hắn bị mang đi rất kỳ quái, như là bị hạ thuốc gì đó, tôi phát video theo dõi cho cô.”

Tôi nhận được video mở ra, thấy sau khi tôi vào toa tàu, Quân Chi vẫn đứng một mình mất mát ở tại chỗ rất lâu.

Trong lòng hắn đại khái là vô cùng áy náy đi.

Không chỉ là với tôi, cũng là với đứa bé trong bụng tôi.

Nhìn ra được, hắn vẫn là có chờ đợi với đứa bé trong bụng tôi, nếu chờ đợi này là một đứa bé bình thường thì tốt bao nhiêu.

Nhưng mà thân phận của ba đứa bé chú định đứa nhỏ này là quỷ thai.

Tôi mở video ra, nhìn thấy Quân Chi vốn đứng thẳng người, bỗng nhiên bắt đầu lảo đảo lắc lư, không đến một lát người đã ngã xuống.

Người bên cạnh tay mắt lanh lẹ đỡ hắn, lại hai người chạy ra từ bên kia. Ba người, một người ở phía trước dẫn đường, hai người khác đỡ Quân Chi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh đợi xe.

Quân Chi trong lúc đó một chút phản kháng cũng đều không có, thậm chí có thể nói, đều không có ý thức.

Chẳng lẽ thật sự bị hạ thuốc?

“Học trưởng, có manh mối sao?” Tôi vội gọi điện thoại cho Lam Cảnh Nhuận.

Lam Cảnh Nhuận vừa sốt ruột vừa bất đắc dĩ: “Camera tra được biển số xe mang Quân Chi rời đi, nhưng biển số xe là giả. Tôi dùng Truy Tung Trận tra xét, nhưng hơi thở của Quân Chi bị phong tỏa, cũng không tra được.”

Tôi lập tức nhìn về phía Tiểu Bạch, hỏi: “Có thể ngửi được hơi thở của Quân Chi không?”

Tiểu Bạch gật đầu, tôi thoáng yên tâm chút: “Chúng ta đi tìm Quân Chi!”

Tiểu Bạch thét dài một tiếng, bay đi với tốc độ nhanh hơn.

Bây giờ tôi không thể sử dụng linh lực, người mang Quân Chi đi khẳng định là hiểu pháp thuật, gọi cho Lam Cảnh Nhuận, sau khi nói cho hắn địa phương tôi đến, chia sẻ địa chỉ cho hắn.

Rất nhanh, Tiểu Bạch đã đưa tôi tới một chỗ gần biệt thự.

Nó dừng lại ở trên không biệt thự, không đi tới, chờ mệnh lệnh của tôi.

Tiểu Tiểu co rụt ở trong lòng tôi: “Ma ma, thật nhiều quỷ…”

Tôi cũng khẽ nhíu mày, âm khí của biệt thự này thật sự là quá nặng.

Nhưng bắt Quân Chi đi chính là người sống, không phải là quỷ.

Chẳng lẽ là Dưỡng Quỷ Sư?

“Tiểu Tiểu, bay qua xem tình huống.” Nàng chỉ là gà con, cho dù bị người phát hiện, cũng sẽ không quá nhanh khiến cho người khác cảnh giác.

Cửa có bảo vệ người thường không nhìn thấy âm linh, còn có trận pháp phòng hộ.

Tôi đã phát địa chỉ cho Lam Cảnh Nhuận, Tiểu Tiểu vẫy cánh bay đến bên cửa sổ, dò đầu nhìn nhìn xung quanh bên trong một lát, không trong chốc lát đã bay trở về tới bên người tôi: “Ma ma, bọn họ đang tìm ngươi.”

Tôi khó hiểu.

Tiểu Tiểu lại nói: “Có người nói tên của ngươi, còn có cái gì linh thể… Ta không hiểu…”

Chẳng lẽ lại có Dưỡng Quỷ Sư biết bí mật tôi là Linh Thể Thuần Âm?

Tôi đang nghĩ ngợi có phải hay không, đột nhiên thoáng nhìn sân sau của biệt thự có một đám người đi ra, Quân Chi đã bị bọn họ kéo trên mặt đất.

Trong sân không có trận pháp phòng hộ ngăn cách hơi thở, tôi nghe được bọn họ nói.

“Nhanh! Chuẩn bị đồ vật thật tốt! Mộ Tử Đồng đã lên xe lửa, dùng máu của em trai cô ta nhất định có thể dẫn cô ta đến đây!” Một người đàn ông chỉ huy những người khác.

Trên người Quân Chi đã có không ít vết roi, đoán chừng đều là bị bọn họ đánh, tôi nhìn thấy không khỏi giận dữ.

Thấy bọn họ muốn lấy máu của hắn, tôi lập tức mang theo Tiểu Tiểu và Tiểu Bạch vọt qua.

Tiểu Bạch gầm lên giận dữ, trên đầu xuất hiện một ảo ảnh, tấn công tới những Dưỡng Quỷ Sư đó, bắn bọn họ bay thật xa.

Tiểu Tiểu đốt đứt xiềng xích trên người Quân Chi, tôi vội nâng hắn dậy, thấy hắn cố sức mở mắt ra.

“Chị…” Hắn vừa kinh ngạc vừa vui sướng: “Sao chị lại tới đây?”

“Mẹ nói đều không tìm thấy em, chị lo lắng em xảy ra chuyện.” Nhìn vết roi trên người hắn, tôi nắm chặt hai tay lại: “Bọn họ đánh em sao?”

Quân Chi gật đầu, vô cùng nhụt chí với mình vô năng: “Bọn họ đã hạ thuốc ở đồ uống nhà ăn… Em không phát giác ra, nên trúng chiêu…”

Tuy lúc ấy tôi cũng mua chút đồ, nhưng không có khẩu vị, nên không ăn.

Quân Chi thì ngược lại, tuy cũng không ăn uống gì, nhưng hắn bực bội nên đã ăn.

Tiểu Tiểu đau lòng cọ Quân Chi, Tiểu Bạch bảo bệ ở bên người tôi, đề phòng những người đó.

Lúc này, tôi nghe được một tiếng cười lạnh của người đàn ông: “Xem ra, cô chính là chị của hắn, Mộ Tử Đồng!” Hắn lại nhìn qua bên người tôi, như là nhẹ nhàng thở ra: “Lệ quỷ đi theo cô kia không ở đây?”

Xem ra, bọn họ là kiêng kị Mặc Hàn, mới làm ra loại thủ đoạn vô sỉ này.

Tôi không để ý đến ông ta, vẫn lo lắng cho Quân Chi: “Vết thương trên người của em là chuyện như thế nào? Có nặng lắm không? Có bị thương đến chỗ yếu hay không?”

“Đều là bị thương ngoài da…” Quân Chi nói.

Tôi thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại đặc biệt tức giận.

Ba mẹ tôi mới qua những ngày an nhàn, hiện tại không đụng vào được bọn họ, nên đánh chủ ý lên Quân Chi!

Quả thật là vô sỉ!

Người đàn ông kia lại hừ lạnh một tiếng: “Thằng nhóc này mạnh miệng, mặc cho chúng tôi đánh như thế nào, hắn cũng không chịu lừa cô tới! Mộ Tử Đồng, hôm nay chính là cô tìm tới cửa, coi như cô xui xẻo!”

Thì ra là như thế.

Tôi đang muốn phân phó Tiểu Bạch trực tiếp đánh cho tôi, lại nghe người đàn ông kia nói: “Tuy cô giết con gái của tôi, nhưng nể tình cô là Linh Thể Thuần Âm ngàn năm khó gặp, tôi sẽ không giết cô.”

Tôi sửng sốt, không nhớ rõ cô gái mình giết là ai: “Tôi giết con gái của ông? Con gái của ông là ai?”

Ánh mắt của người đàn ông kia vốn nham hiểm trở nên ác độc: “Cô lại không nhớ rõ nhanh như vậy! Tiểu Như! Cô giết Tiểu Như chẳng lẽ cũng đã quên sao!”

“Đồng Như?” Tôi chỉ nhớ rõ một Tiểu Như này.

“Chính là Đồng Như! Cô là bạn cùng phòng với nó! Cô lại giết nó!” Người đàn ông có chút điên cuồng.

Tôi cạn lời: “Tôi không giết cậu ấy, nàng là chết ở trên tay âm linh.”

Ai bảo cậu ta không chỉ lừa gạt tình cảm của Lâm Diệp, còn giết Lâm Diệp, cuối cùng ngay cả hồn phách của Lâm Diệp cũng đều không tha.

“Hừ, chẳng lẽ lúc ấy cô không ở hiện trường sao?” Người đàn ông hừ lạnh một tiếng.

Tôi không rõ mạch não người Đồng gia là lớn lên như thế nào, chẳng lẽ ai gặp thì có phần, chỉ cần xuất hiện ở hiện trường hung án, thì chính là hung thủ?

Tôi nói đại khái tình hình ngay lúc đó, đồng thời còn có chút tò mò: “Sao ông biết Đồng Như chết như thế nào?”

Lúc ấy người và quỷ ở đấy, người sống có ba người, tôi tin tưởng Ninh Ninh và Lam Cảnh Nhuận sẽ không nói ra ngoài.

Mà quỷ, Mặc Hàn không có khả năng tiết lộ tin tức, trừ bị Lam Cảnh Nhuận thu đi siêu độ, quỷ khác đều được tự do, theo lý đều sẽ không trở lại Đồng gia.

Vạn nhất lại bị bắt lấy thành khế ước quỷ thì sao!

“Đương nhiên


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Bap nuong ca chua, Linh ruby, VOT, ttatuyet
     
Có bài mới 30.06.2020, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 864
Được thanks: 6844 lần
Điểm: 45.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 128: Tiểu biệt thắng tân hôn

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

A! Có!”

“Tiểu nhân bận rộn!”

“Đúng vậy! Ma quỷ bận rộn!”

……

Những âm binh đó rối rít rời đi, làm chỗ tôi và Mặc Hàn trống không.

Mặc Uyên mang theo vẻ mặt không vui đi đến chỗ Hồng Quỷ, mỗi lần xuống tay đều tàn nhẫn hơn một lần, một giây đã nghiền toàn bộ xương của mấy quỷ binh mà Hồng Quỷ còn chưa kịp thu thập thành tro, sau đó trở về tiếp tục làm bóng đèn.

Hơn nữa, vẻ mặt “Ta chính là bóng đèn, ta không vui các ngươi cũng đừng nghĩ có thế giới của hai người”.

Quả thật ác liệt tới cực điểm!

Tôi nhìn mặc ngọc, bên trong còn có chút đồ ăn vặt. Nghĩ đến Mặc Uyên ham ăn, từ bên trong tiện tay cầm một túi đồ ăn vặt ra, là thịt bò khô.

“Cho này!” Tôi đưa cho Mặc Uyên.

Mặc Uyên nhìn, tiếp nhận: “Nếu ngươi thành tâm kính dâng như vậy, vậy bổn tọa cố mà nhận lấy phần hiếu tâm này của ngươi —— ca! Đau!”

Mặc Uyên bị anh trai hắn đánh, tôi cười vô sỉ.

Mặc Uyên lườm tôi, xé thịt bò ra ăn.

Mặc Hàn kéo cổ tay của tôi, lại có một đạo hàn ý nhợt nhạt từ kinh mạch trên cổ tay chảy vào trong cơ thể, tôi biết hắn đang kiểm tra thân thể của tôi.

Nhưng mà, hàn ý chạy qua toàn thân, Mặc Hàn hơi kinh ngạc: “Âm khí của Minh Giới ở trong cơ thể của nàng vận chuyển bình thường, không hề có bất kì dấu hiệu ăn mòn gì.”

“Đây là có ý tứ gì?” Tôi không hiểu.

Mặc Uyên nghe được lời này, động tác xé khô bò thứ hai cũng ngừng lại.

Ánh mắt nhìn về phía tôi cũng chứa tia kinh ngạc và không thể tin tưởng: “Âm linh dựa vào hấp thu âm khí Minh Giới để tu luyện, người sống dựa vào hấp thu linh khí dương gian để tu luyện. Nếu người sống tới âm phủ sẽ bị âm khí ăn mòn, kỳ hạn dài nhất là bảy ngày.”

Đây cũng chính là nguyên nhân lần trước vì sao tôi nhất định phải ở ngày thứ bảy rời khỏi Minh Giới.

Vậy bây giờ thì sao?

Tôi đột nhiên có ý tưởng lớn mật.

“Vậy bây giờ tôi không bị âm khí ăn mòn, có phải đại biểu có thể ở Minh Giới rất lâu hay không?” Tôi hỏi Mặc Uyên.

Mặc Uyên không xác định lại nhìn về phía Mặc Hàn, Mặc Hàn nhíu mày trầm tư, cẩn thận nói: “Trên lý luận là như thế.”

“Nhưng trước nay không có một người sống nào có thể sống ở âm phủ.” Mặc Uyên nghĩ trăm lần cũng không ra: “Ngươi gặp phải kỳ ngộ gì sao? Hay là bởi vì hài tử?”

Đúng rồi, đứa bé!

Đứa nhỏ này có thể hấp thu linh khí của tôi và quỷ khí của Mặc Hàn, nhất định là bởi vì như vậy!

Mặc Hàn lại phủ định cách nói này: “Nếu là bởi vì hài tử, sẽ không thể toàn bộ kinh mạch đều không bị ăn mòn.” Hắn nhìn tôi, luôn mãi xác nhận tôi vẫn là người sống, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó: “Có lẽ là bởi vì nàng hấp thu âm quả…”

Tôi bừng tỉnh đại ngộ.

Âm quả là nơi phát ra âm khí của Minh giới, tôi hấp thu ba âm quả, tương đương với là độ dày âm khí Minh giới hấp thu siêu cường, cho nên mới không bị âm khí Minh giới ăn mòn!

Mặc Uyên lại không hiểu: “Nàng là một người người sống hấp thu âm quả gì? Không phải hẳn là hấp thu dương quả sao? Từ từ! Đại ca, ngươi dẫn nàng đi Âm Dương Giao Giới Thụ?”

“Ừ.” Mặc Hàn lên tiếng.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt của Mặc Uyên bị đâm một đao, quyết định lại đâm thêm một đao: “Tôi hấp thu ba viên âm quả và dương quả.”

Trong nháy mắt ánh mắt Mặc Uyên nhìn tôi như là đang nhìn quái vật.

“Trở về đi, nàng mệt mỏi rồi.” Mặc Hàn đau lòng xoa gương mặt của tôi, đang muốn bế tôi lên mang tôi rời đi, trên bầu trời bỗng nhiên lại truyền đến đại lượng quỷ khí dao động lần nữa.

Tôi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời lại xuất hiện một lốc xoáy lần nữa, một bóng dáng mang theo ánh lửa đang từ bên trong xông về phía chúng tôi nơi này.

“Đó là cái gì?” Tôi kinh ngạc nói.

“Tiểu Bạch.” Mặc Hàn không gợn sóng.

Tôi khiếp sợ nhìn chó dữ ba đầu cả người hiện ra màu da dung nham địa ngục kia, nghe được Mặc Hàn giải thích nói: “Thực lực của Tiểu Bạch ở nhân gian đã chịu hạn chế, đây mới là thực lực chân chính của nó.”

Tôi ngạc nhiên.

Lốc xoáy phía sau Tiểu Bạch đã biến mất, quỷ nơi này đều biết nó, thấy nó chạy như bay lại đây, lại không mang theo sát khí, cũng không quản nó.

Lúc sắp đi đến trước mặt tôi, Tam Đầu Khuyển phanh gấp một cái, lăn một vòng ở không trung, rút nhỏ cơ thể cao ba tầng, thu lại dung nham trên người, chạy tới trước mặt tôi, cọ tôi một cái.

“Ngoan.” Tôi cười xoa từng ba cái đầu của nó: “Lo lắng tao xảy ra chuyện, cho nên từ dương gian trở lại sao?”

Tiểu Bạch cọ càng thêm hăng say, còn ở trước mặt tôi và Mặc Hàn nhảy qua lại.

Mặc Uyên và toàn bộ quỷ đều ở vào trạng thái cạn lời: “Đây vẫn là chó dữ ba đầu ca ta nuôi sao…”

Thoáng nhìn thịt bò trên tay hắn, tôi nổi tâm tư đùa dai, từ mặc ngọc lấy ra một cây thịt bò còn dư lại, lột ra ngay trước mặt Mặc Uyên ném cho Tiểu Bạch.

Tiểu bạch nâng chân sau lên ngao ô một ngụm tiếp được, ăn ngon lành.

Mặc Uyên thành công biến sắc.

Sợ hắn bị chọc tức không nặng, tôi còn bổ sung riêng nói: “Anh yên tâm, cho anh tuyệt đối không phải là thức ăn cho chó! Chẳng qua, Tiểu Bạch cũng ăn mà thôi.”

Mặc Uyên ghét bỏ nhìn thịt bò trên tay mình, ném cho Tiểu Bạch: “Thưởng cho ngươi!” Liếc nhìn tôi một cái, nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

Tâm tình của tôi kêu lên một từ tươi đẹp!

Tiểu Bạch là chó thật thà chất phác, thấy Mặc Uyên cho nó thịt bò, cũng không nhìn ra Mặc Uyên là ghét bỏ, còn thật cao hứng nhặt thịt bò còn chưa xé ra lên, ngậm ở trong miệng, sợ có chó đoạt với nó.

“Trở lại Minh Cung.” Mặc Hàn phân phó một tiếng.

Tiểu Bạch nhảy đến một bên, vung cái đuôi muốn thói quen gào một cái, nhưng nhớ tới trên ba cái đầu của mình đều ngậm khô bò, một khi mở miệng thịt bò sẽ rơi, lại cưỡng ép nhịn xuống.

Tôi nhìn thấy không nhịn được cười.

Tam Đầu Khuyển biến lớn, Mặc Hàn ôm tôi lên lưng Tiểu Bạch, vỗ Tiểu Bạch, Tam Đầu Khuyển đã giơ chân chạy tới một phía.

Tôi ngẫu nhiên cúi đầu, lúc này mới phát hiện nơi tôi vừa mới từ dương gian rơi xuống, phía dưới lại là một mảnh pho tượng dữ tợn.

Pho tượng sinh động như thật, đều là bộ dáng của những quỷ binh đó, phần lớn đều là vỡ thành mảnh nhỏ, như còn có hơn phân nửa cơ thể đều chôn ở phía dưới. Bọn họ liều mạng giãy giụa muốn chạy trốn ra, rồi lại bị vây ở tại chỗ.

Mặc Hàn theo ánh mắt tôi nhìn nơi đó, nói: “Phong ấn.”

“Anh là nói, những quỷ binh đó, đều bị phong ấn ở loại tư thái này?” Tôi hỏi.

Mặc Hàn gật đầu: “Phong ấn sâu nhất đều ở phía dưới, những con bò ra đó, đều là phong ấn kém, hoặc là đã đột phá phong ấn đến đây.”

Tôi vừa nghe thì lo lắng: “Vậy vì sao không gia cố phong ấn? Đầu đều lộ ở bên ngoài!”

“Phong ấn không thể gia cố, chỉ có thể làm lại từ đầu, mà làm lại từ đầu, cần thả quỷ binh ra.” Mặc Hàn nói.

Cho nên bọn họ mới đều mặc kệ sao…

Thôi, những chuyện của Minh giới đó, tôi cũng không quản được.

Trên đường trở lại Minh Cung, tay Mặc Hàn luôn vỗ về bụng nhỏ của tôi: “Nó ngoan không?” Mặc Hàn hỏi.

Tôi gật đầu, Mặc Hàn lại hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái hay không? Hoặc là khó chịu? Nó giày vò nàng sao?”

Tôi lắc đầu, cười nói: “Bảo bảo rất ngoan, anh yên tâm.”

Mặc Hàn cúi đầu thoáng hôn tôi một cái, lại khẽ vuốt con ở chỗ bụng nhỏ, như có chút tiếc nuối: “Còn quá nhỏ, không thể nói chuyện.”

Hắn nói xong cúi đầu dán lỗ tai tới trên bụng nhỏ cuả tôi, tôi cười hỏi: “Như vậy là có thể nghe được tiếng của bảo bảo sao?”

“Còn không thể.” Mặc Hàn vẫn có chút tiếc nuối, lại cũng không mất mát: “Cảm giác nó đang sờ mặt ta.”

Tôi cười, lần đầu tiên nhìn thấy Mặc Hàn nghiêm trang nói ra lời buồn cười như vậy, cũng nhịn không được vươn tay nhéo mặt của hắn: “Như vậy sao?”

Khóe miệng của Mặc Hàn hơi cong lên một độ cong, ngẩng đầu lên duỗi tay khẽ chạm vào mặt của tôi: “Giống như vậy.”

Trên mặt truyền đến cảm giác tê ngứa, Mặc Hàn sờ mặt tôi rất thành thạo, đây vẫn là lần đầu tiên có chút mới lạ, còn có chút non nớt, nghĩ đến là hắn cố ý học động tác của con.

Tôi không nhịn được nở nụ cười, càng thêm chờ mong cảnh tượng Mặc Hàn bế con sau khi đứa bé sinh ra.

Tay Mặc Hàn lại phủ lên bụng nhỏ của tôi lần nữa, nói: “Hài tử ngủ rồi.”

Dừng một chút, hắn lại hỏi: “Sẽ là nam hài nhi hay là nữ hài nhi?”

Nói đến cái này, tôi cũng có chút chờ mong: “Không biết ai, anh nói xem?”

Mặc Hàn lắc đầu, có chút tiếc nuối: “Còn quá nhỏ, không nhìn ra.”

“Anh thích con trai hay là con gái?” Tôi hỏi.

“Con của chúng ta, đều tốt.” Hắn ôm chặt tôi, lại sợ ôm chặt tổn thương đến đứa bé, vội buông lỏng tay ra, đưa một cổ hàn ý vào bụng nhỏ của tôi, đi xem xét tình huống của đứa bé.

Tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng bất đắc dĩ như vậy của hắn, không cầm lòng được cười ra tiếng.

Mặc Hàn như cũng ý thức được, miễn cưỡng ho một tiếng, làm bộ ba ba vừa mới ngây ngốc kia mới không phải là hắn đâu, ôm lấy eo và đan mười ngón tay vào nhau với tôi.

“Mấy ngày này vất vả cho nàng rồi.”

Tôi nhàn nhạt cười: “Có anh ở đây, không vất vả.”

Tốc độ của Tiểu Bạch rất nhanh, rất nhanh chúng tôi đã trở về tới Minh Cung, Mặc Hàn ôm tôi xuống, ý bảo Tiểu Bạch tự mình đi chơi.

Tẩm cung của hắn không có quỷ gì, vừa vào cửa, tôi đã bị hắn quay người ấn ở trên cửa, ngay sau đó là nụ hôn đổ ập xuống.

Quần áo bị hắn lấy một loại thủ pháp cực kỳ thành thạo cởi ra, Mặc Hàn nâng tôi lên, tôi vội bắt được tay hắn muốn cởi váy tôi ra.

“Mặc Hàn… Đừng! Bảo bảo…” Tôi vẫn cảm thấy tuy đứa nhỏ này còn nhỏ, nhưng đều là có cảm giác với tất cả ngoại giới.

Nếu không, nó cũng sẽ không lần lượt có thể cứu tôi.

Không muốn cho nó biết loại chuyện này xấu hổ!

“Nó ngủ rồi.” Mặc Hàn cọ cổ tôi nhẹ giọng nỉ non.

“Với hắn không hảo… Trong TV đều nói, trước ba tháng mang thai đều là thời kỳ nguy hiểm, không thể cùng phòng…”

“Đồ ngốc, đó là TV.” Mặc Hàn kéo tay của tôi qua, hai tay mười ngón đặt ở trên bụng nhỏ: “Con của chúng ta, sao sẽ yếu ớt như vậy.”

Tôi tự nhiên là biết quỷ thai không giống người thường, nhưng vẫn có chút chần chờ: “Thật sự không sao…”

“Ừ.” Mặc Hàn ôm tôi lên như công chúa, bước đi vào trong phòng, khẽ đặt tôi nằm ở trên giường, lại ở bên tai tôi nhẹ giọng nỉ non lần nữa: “Ta sẽ chú ý… Nhẹ chút…”

Hắn không phải cái loại quỷ không có đúng mực này, nếu đã nói như vậy, hẳn là sẽ không có việc gì…

Tiểu biệt thắng tân hôn…

Minh giới không có mặt trời, cho nên khi tôi tỉnh lại, Mặc Hàn nói cho tôi đã là buổi chiều ngày hôm sau, tôi chấn kinh rồi.

“Nàng mang thai, thích ngủ là tự nhiên.” Mặc Hàn khẽ giúp tôi sửa sang lại tóc mái trên trán, ánh mắt ôn nhu mà thâm tình.

Tôi theo bản năng sờ bụng, phát hiện tay Mặc Hàn cũng vẫn luôn đặt ở nơi đó.

Chạm đến tay của tôi, hắn giữ chặt tay của tôi, tay đặt ở trên lưng của tôi, lại đan mười ngón tay vào nhau với tôi lần nữa, chuyển tay qua trên bụng nhỏ: “Nó ở chỗ này.”

Khóe miệng của tôi không tự giác cong lên một chút: “Mặc Hàn, nó rất ngoan, đã cứu em hai lần đấy!” Trong lòng tràn đầy một cảm giác tự hào!

Mặc Hàn lại nhíu mày lại: “Nàng đụng phải nguy hiểm?”

Thấy hắn lo lắng như vậy, tôi nói đại khái chuyện trong khoảng thời gian này với hắn một lần, mày của Mặc Hàn càng nhíu càng sâu, tôi nhìn có chút lo lắng.

“Linh lực không dùng được?” Mặc Hàn hỏi tôi xác nhận.

Tôi gật đầu, cho rằng đây là hiện tượng mang ý xấu bình thường, Mặc Hàn lại buông lỏng tay của tôi ra, đưa một cổ hàn ý vào bụng nhỏ của tôi.

Theo hàn ý đi vào, mày hắn càng nhíu càng chặt, nhìn thấy tôi không khỏi lo lắng: “Mặc Hàn, là con không khỏe sao?”

“Không.” Mặc Hàn trấn an tôi: “Là nó đang hấp thu linh lực của nàng.”

Cái này tôi đã đoán được, sớm đã có tâm lý chuẩn bị, lại không rõ vì sao bộ dáng Mặc Hàn thoạt nhìn rất không cao hứng.

Trên bụng nhỏ truyền đến xúc cảm ngón tay Mặc Hàn khẽ ấn, hắn như đang vẽ trận.

Tôi khó hiểu, đang muốn hỏi hắn đang làm cái gì, trên bụng thoáng truyền đến một cảm giác lôi kéo, như có hai cổ lực lượng đang tranh đoạt linh lực ở trên bụng tôi.

Cảm giác kia rất không thoải mái, thậm chí đều có chút đau. Tôi không tự giác mà nhíu mày, Mặc Hàn thấy thế, nhìn dứa bé trầm giọng nói: “Không được hút linh lực của mẫu thân con.”

A? Là bởi vì bảo bảo đang hấp thu linh lực của tôi mới khó chịu như vậy sao?

Giọng nói của hắn rất nghiêm khắc, tôi bị hắn nuông chiều nghe ra đều có chút sợ.

Trong phòng truyền đến tiếng khóc oan ức của trẻ con, tiếng khóc càng lúc càng lớn, nghe được lòng tôi đều bị nhấc lên.

Nhất định là con của tôi và Mặc Hàn đang khóc.

Tôi đang muốn mở miệng khuyên bảo, lại nghe thấy Mặc Hàn khẽ quát một tiếng: “Không được khóc!”

Tiếng khóc kia dần thấp xuống, biến thành thấp giọng nức nở.

Tuy nhìn không thấy con, nhưng giờ phút này tôi cũng có thể tưởng tượng đến bộ dáng nó bĩu môi nước mắt oan ức ở trong bụng tôi.

“Còn không phải là chút linh lực sao, không có việc gì, chờ sau khi bảo bảo sinh ra, em vẫn sẽ có linh lực, đừng quát bảo bảo.” Tôi thử khuyên bảo Mặc Hàn, hắn lại lắc đầu.

“Tuy quỷ thai cắn nuốt linh lực của cơ thể mẹ sinh trưởng thuộc về hiện tượng bình thường, nhưng sẽ không cắn nuốt toàn bộ, càng sẽ không như nàng bây giờ một chút linh lực cũng không thể sử dụng ra như vậy.” Mặc Hàn giải thích nói.

Tôi có chút khó hiểu: “Vậy vì sao em sẽ như vậy…”

“Bởi vì Linh Thể Thuần Âm.” Hắn nói xong cúi đầu hôn tôi một chút: “Như vô cùng dễ dàng bị quỷ bám vào người, tuy Linh Thể Thuần Âm tăng tu vi lên nhanh, nhưng rất khó duy trì. Bị người khác hút linh lực, một chút lực cản cũng đều không có.”

“Vậy bảo bảo…”

“Người khác mang thai, sau khi quỷ thai hút một số linh lực, cơ thể mẹ sẽ tự bảo vệ linh lực còn thừa, quỷ thai sẽ không thể hấp thu linh lực của cơ thể mẹ. Hài tử sẽ bằng vào bản năng hấp thu hắn có thể hấp thu tất cả linh lực, nhưng nàng là Linh Thể Thuần Âm, không thể tự bảo vệ linh lực còn thừa, cho nên hài tử sẽ hút tất cả linh lực của nàng.”

Cho nên tôi mới không thể sử dụng một chút linh lực…

“Ta đã vẽ trận pháp ngăn cách, trong khoảng thời gian này, linh lực của nàng sẽ hơi yếu một ít, nhưng sẽ không thể không sử dụng hoàn toàn như lúc trước.”

Tôi theo tay hắn sờ ở chỗ bụng nhỏ, đích xác có quỷ khí nhàn nhạt chảy xuôi.

“Kỳ thật cũng không có việc gì, không phải có anh sao, linh lực em tạm thời không dùng được cũng sẽ không có nguy hiểm. Bảo bảo hấp thụ nhiều chút, tương lai có phải cũng sẽ lợi hại hơn chút hay không?” Tôi có chút chờ mong.

Mặc Hàn xụ mặt: “Hài tử của ta, muốn pháp lực thì tự mình tu luyện mới tính là lợi hại. Hút của nàng, tuyệt đối không được.”

“Nó còn nhỏ…” Vừa nhớ tới đứa bé nhìn thấy trong mộng kia, tôi đã cảm thấy lòng của tôi đều bị ấm hóa.

“Nhỏ thì càng thêm không thể chiều nó như vậy.”

“Vậy anh còn không phải chiều em sao…”

“Nàng không giống.” Mặc Hàn nhéo mũi của tôi: “Mộ Nhi, nàng là thê tử của ta, cho nên ta sủng nàng chiều nàng. Nàng muốn tu luyện, ta giúp nàng tu luyện; nàng chí không ở đây, cũng không phải là không có cách, tất cả đều có ta che chở cho nàng, nhưng con của chúng ta không giống vậy.”

“Sao bảo bảo không giống? Chẳng lẽ anh không che chở cho bảo bảo sao?” Tôi làm bộ xụ mặt.

Mặc Hàn cúi đầu hôn tôi một cái: “Nó là hài tử của phu thê mình, tất nhiên sẽ che chở cho hài tử. Chỉ là hài tử của chúng ta sẽ lớn lên, cuối cùng sẽ có thể đảm đương một phía một mình, cho nên cần phải tự mình cố gắng, không thể luôn ỷ lại nàng.”

Mặc Hàn nói xong khẽ xoa bụng nhỏ của tôi, nhìn nơi đó, trong mắt lập loè tia sáng đầy tình thương của ba.

Hắn đều là vì tốt cho con, tôi cũng chỉ có thể ủng hộ hắn.

Trong phòng còn truyền đến thấp giọng nức nở như có như không của con, tôi vuốt bụng nhỏ, an ủi nói: “Ngoan, đừng khóc, ba ba cũng là vì tốt cho con. Về sau, tự tu luyện mình với mẹ đi.”

A, nếu là lời nói nghiêm khắc, lời này cũng không đúng.

Bởi vì đứa bé vẫn là phải tự mình tu luyện, mà tôi đã có Mặc Hàn…

Thôi, đứa bé còn nhỏ, hắn khẳng định không hiểu những thứ này!

Bảo bảo như là dần bình tĩnh lại, sau khi tôi nhận thấy được trên bụng nhỏ truyền đến một trận hàn ý không bình thường, tiếng khụt khịt trong phòng đã biến mất.

Mặc Hàn nói: “Nó tự đi tu luyện.”

“Nhỏ như vậy đã phải tu luyện…” Tôi cảm khái một tiếng.

“Tu vi với quỷ mà nói đặc biệt quan trọng, tu luyện với quỷ mà nói là một loại bản năng, quỷ thai càng hơn như thế.” Mặc Hàn thoáng dừng một chút, mới nói: “Tuy nàng là người sống, nhưng bởi vì ta, hài tử sinh ra vẫn là quỷ. Nếu là thai tu luyện không đủ, tương lai sau khi sinh rất khó bổ khuyết.”

Tôi nghe đến đó, nghiêm trọng che kín bụng: “Bảo bảo, con nhất định phải tu luyện thật tốt!”

Chỗ bụng nhỏ không có phản ứng, tôi


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Bap nuong ca chua, Linh ruby, VOT
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bùi Hiền Anh, Hanakimi1312, hangleo_queen, Hn230495, VOT và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 183, 184, 185

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.