Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=413676
Trang 1/19

Người gởi:  Pink2205 [ 12.11.2019, 20:44 ]
Tiêu đề:  [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

Trong phim ngoài đời


Tác giả: Nhất Diệp Cô Chu

Editor: Pink2205

Thể loại: Hiện đại, sủng, sắc

Tóm tắt nội dung:

Từ diễn thành thật, giới giải trí, nam chính giở trò với nữ chính ngay trước mắt mọi người, khi đang quay phim ở phim trường.

Tiểu minh tinh tuyến mười tám tính cách quật cường VS Ảnh đế phúc hắc tâm cơ


Người gởi:  Pink2205 [ 12.11.2019, 20:46 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Sắc] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

Chương 1: Đóng phim cùng ảnh đế

Edit: Pink2205

Cuộc sống của tiểu minh tinh tuyến mười tám thật ra rất thanh nhàn, đã ba tháng Lâm Chi không quay phim.

Nói dễ nghe một chút thì là thanh nhàn, nói khó nghe thì là danh khí thấp, đạo diễn không muốn dùng cô, nên không cho diễn thôi.

Không có việc gì quá lâu, rốt cuộc người đại diện cũng đưa cho Lâm Chi một quyển kịch bản《Trừ yêu truyện》. Trong phim Lâm Chi diễn một vai ác, là hồ ly tinh Mị Nhi chuyên hút tinh khí của nam tử để tăng tu vi.

Mị Nhi này không biết sống chết trêu chọc đệ tử Từ Hướng Dương của phái Thục Sơn xuống núi trừ yêu, vọng tưởng hút tinh khí của hắn, nhưng lại bị hắn dùng một kiếm chém chết.

Tuy cảnh của Lâm Chi rất ít, chỉ là nữ số năm, nhưng cô vẫn rất chuyên nghiệp đến phim trường trước hai tiếng, sau khi hóa trang xong thì ngồi một bên chờ.

Lúc này đang quay cảnh nam chính đánh nhau với yêu quái, nam chính là ảnh đế đang nổi Quý Hoài Thịnh.

Lâm Chi đứng ở nơi xa, nhìn Quý Hoài Thịnh mặc bạch y, tay cầm thanh tiên kiếm đánh nhau với yêu quái mà lòng thổn thức không thôi.

Cô và Quý Hoài Thịnh đều tốt nghiệp Học viện Hý kịch Kinh Châu, Quý Hoài Thịnh chỉ lớn hơn cô năm tuổi, thế mà hiện tại đã là ảnh đế vinh quang tột đỉnh, còn cô vẫn chỉ là một tiểu minh tinh tuyến mười tám không có danh tiếng gì.

Từ năm mười tám tuổi xuất đạo, đến nay hai mươi sáu tuổi, tám năm qua Lâm Chi đã diễn không biết bao nhiêu vai nữ phụ, nhưng vẫn không bật lên được.

Là vì kỹ thuật diễn của Lâm Chi không tốt ư?

Cũng không phải. Kỹ thuật diễn của Lâm Chi khá tốt, đạo diễn cũng từng khen cô diễn vai nữ phụ rất chân thật, yêu ghét rõ ràng.

Nhưng một diễn viên không chỉ cần kỹ thuật diễn tốt là có thể nổi tiếng. Thực lực cũng quan trọng, nhưng không thể thiếu vận may và thời điểm. Đôi khi chỉ cần một kịch bản tốt là có thể biến người mới không chút tiếng tăm trở nên nổi tiếng.

Lâm Chi có nguyên tắc và giới hạn riêng. Cô cố chấp giữ vững tôn nghiêm không đáng bao tiền của mình đến cùng, không chấp nhận quy tắc ngầm của giới giải trí, không đồng ý bao dưỡng, từ chối tìm kim chủ.

Khi người đại diện nhận được kịch bản, Lâm Chi đều xem mình sẽ diễn nhân vật gì, dù không diễn nữ chính, nhưng đã từng diễn nữ phụ vài lần. Khổ nỗi toàn là vai ác, không chỉ không nổi tiếng được, mà cô còn bị khán giả thích nữ chính mắng đến thảm thương.

Lâm Chi không tức giận, người xem mắng cô tâm địa độc ác, chứng tỏ khả năng diễn xuất của cô rất tốt, diễn thật đến mức làm người xem lầm tưởng.

“Cut!” Đạo diễn nhìn sườn mặt tuấn tú của Quý Hoài Thịnh qua màn hình, nói: “Cảnh này qua, nghỉ ngơi hai mươi phút, sau đó tiếp tục quay cảnh sau.”

Nhân viên công tác ngừng quay, Lâm Chi cũng thu hồi tầm mắt, tiếp theo chính là cảnh của cô rồi. Lâm Chi nhẩm lại cốt truyện và lời thoại một lượt trong đầu.

Hai mươi phút trôi qua rất nhanh, khi đạo diễn hô một tiếng “Action”, Lâm Chi mặc bộ váy lộ gần nửa ngực, hoảng loạn nhào vào lòng Quý Hoài Thịnh đang nhắm mắt ngồi tĩnh tọa dưới tàng cây.

“Đạo trưởng, cứu mạng, có yêu quái.”

Quý Hoài Thịnh mở to mắt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lâm Chi, “Cô nương, vì sao chỉ có mình ngươi ở nơi rừng núi hoang vu này?”

“Ta…”

“Rõ ràng ngươi mới chính là yêu quái.”

“Nếu đã bị ngươi nhìn thấu, ta cũng không cần giả vờ nữa” Lâm Chi thu hồi vẻ hoảng loạn trên mặt, đưa tay chỉ vào Quý Hoài Thịnh làm phép, “Định.”

Quý Hoài Thịnh không thể động đậy, liếc nhìn Lâm Chi, giọng điệu lạnh băng: “Không muốn chết thì cách ta xa một chút.”

Lâm Chi không chút sợ hãi, tay nâng cái cằm tinh xảo của Quý Hoài Thịnh lên, cười quyến rũ: “Vừa rồi ta đã thử qua pháp lực của ngươi, hiện tại ngươi chỉ còn hai thành pháp lực, chỉ cần một yêu quái trăm năm là có thể giết ngươi, huống chi là hồ ly tinh đạo hạnh tám trăm năm như ta. Ngoan ngoãn để tỷ tỷ ta hút tinh khí thì ta có thể cho ngươi sung sướng trước khi chết.”

Lâm Chi ngồi trên đùi Quý Hoài Thịnh, nắm tay anh đặt lên ngực mình, ánh mắt mị hoặc: “Tiểu đạo sĩ, từng sờ ngực nữ nhân chưa?”

Quý Hoài Thịnh mím môi, không nói một từ, lạnh lùng nhìn Lâm Chi, trong mắt chỉ có sự chán ghét.

Lâm Chi làm lơ ánh mắt anh, để bàn tay mềm mại không xương lướt từ đôi môi mỏng gợi cảm xuống đến hầu kết nhô lên của anh. Chợt cô cảm thấy bầu ngực sữa mềm mại của mình hình như bị nhéo một cái.

Cô hơi kinh ngạc, trong kịch bản chỉ viết tay nam chính bị hồ ly tinh bắt lấy đặt lên ngực, nhưng nam chính luôn dùng vẻ mặt chán ghét nhìn hồ ly tinh, không thèm động đậy.


Người gởi:  Pink2205 [ 26.11.2019, 21:11 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Sắc] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

Chương 2: Làm theo kịch bản

Edit: Pink2205

Cô nghe nói Quý ảnh đế tuy cao ngạo lạnh lùng, không dễ thân thiết với ai, nhưng nhân phẩm cực tốt, chưa bao giờ ăn đậu hũ của nữ diễn viên đóng cùng. Anh luôn làm theo kịch bản, được các nữ minh tinh hết sức khen ngợi.

Lâm Chi nhìn Quý Hoài Thịnh, phát hiện trong mắt anh vẫn chỉ có sự chán ghét, bàn tay đang đặt trên ngực cô cũng không động đậy. Có lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác của cô thôi.

Cô vứt bỏ chút kinh ngạc vừa rồi, dựa theo kịch bản, kề sát vào môi Quý Hoài Thịnh, vừa mới chạm vào đôi môi mỏng của anh, thì bàn tay đang đặt trên ngực cô phản kích. Tay anh giữ chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, một tay khác tung chưởng về phía ngực cô.

Lâm Chi bị đánh văng xa một trượng, cô quỳ trên mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu, không thể tin nhìn về phía Quý Hoài Thịnh: “Sao ngươi vẫn động đậy được? Rõ ràng ngươi chỉ còn hai thành pháp lực, không có khả năng phá được pháp thuật của ta.”

Quý Hoài Thịnh khinh thường nhìn về phía Lâm Chi, “Chỉ có chút tài mọn mà không biết tự lượng sức mình. Nếu ngay từ đầu ngươi sử dụng pháp thuật của hồ ly tinh, hút tinh khí của ta, thì hiện tại người chết là ta. Nhưng ngươi quá khinh địch, nên chịu chết đi!”

Anh khép ngón trỏ và ngón giữa lại, dùng pháp lực điều khiển thanh tiên kiếm bên cạnh hướng về ngực Lâm Chi, khi thanh tiên kiếm đâm vào ngực Lâm Chi, máu lập tức bắn ra bốn phía.

Lâm Chi hét lên một tiếng, miệng trào máu, nhắm mắt lại, quỳ rạp dưới đất, không nhúc nhích.

Trong lúc nhắm mắt giả chết, Lâm Chi thầm cảm khái, lần đầu tiên diễn cùng Quý ảnh đế, mới có một tập mà cô đã bị giết chết, quả nhiên nữ diễn viên tuyến mới tám đúng là thảm, đất diễn ít đến đáng thương.

Lúc đạo diễn hô một tiếng “Cut”, Lâm Chi mới mở mắt. Cô ngồi dậy rút thanh kiếm đạo cụ đang “cắm” trên ngực ra, rồi dùng mu bàn tay lau máu giả vẫn còn đang chảy ở khóe miệng.

Cô vừa định đứng dậy, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi giày màu đen, nhìn lên thì thấy một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Lâm Chi ngẩng đầu lên thấy Quý Hoài Thịnh đang nhìn xuống mình, cô chần chờ một chút mới đặt tay vào lòng bàn tay anh.

Quý Hoài Thịnh nắm tay Lâm Chi, kéo cô đứng lên.

“Cảm ơn tiền bối.” Nhìn lòng bàn tay đỏ rực của Quý Hoài Thịnh, Lâm Chi ngượng ngùng rút tay về.

Cô đúng là ngốc mà, dám bôi máu giả vào lòng bàn tay trắng nõn của Quý ảnh đế, nghe nói anh còn mắc bệnh sạch sẽ.

Quý Hoài Thịnh không hề tức giận, chỉ bình tĩnh nói: “Không cần khách khí”, sau đó đưa cho Lâm Chi một túi khăn giấy rồi đi.

Lâm Chi giật mình nhìn bóng dáng Quý Hoài Thịnh.

Lần trước cô nghe nói có một nữ diễn viên lúc đóng phim đã áp mặt vào ngực Quý Hoài Thịnh, khiến áo sơmi của anh dính một lớp son phấn. Anh cố nhẫn nại đến khi diễn xong mới đẩy nữ diễn viên kia ra, trở về tắm tận ba lần, rồi ném áo sơmi vào thùng rác.

Không biết lần này Quý ảnh đế trở về có muốn rửa tay đến tróc da luôn không.

---
Sau khi quay xong 《 Trừ yêu truyện 》, Lâm Chi lại bắt đầu nhàn rỗi.

Trước kia, cuộc sống của cô rất an nhàn và tự tại, bởi đóng phim chỉ là sở thích của cô. Gia cảnh cô khá giả, nhà mở một công ty nhỏ, không cần vì kiếm tiền nuôi gia đình mà bôn ba mệt nhọc.

Nhưng một tuần trước, tài chính của công ty nhà cô gặp vấn đề, cần một 100 triệu để quay vòng vốn, hiện tại công ty chỉ là cái vỏ rỗng, ngân hàng cũng không chịu cho vay. Không có tiền thì công ty sẽ phải phá sản.

Bố và anh trai của Lâm Chi đều bận đến sứt đầu mẻ trán, chạy vạy khắp nơi nhưng cũng chỉ vay được 40 triệu. Lâm Chi cũng đem 30 triệu tiền thù lao đóng phim nhiều năm ra góp vào, nhưng vẫn thiếu 30 triệu.

Gần đây không quay phim, thu nhập của Lâm Chi ít đến đáng thương, 30 triệu còn thiếu đó đối với cô là một khoản tiền lớn.

Lâm Chi gọi điện thoại cho người đại diện là chị Trần, nhờ chị ấy nhận thêm nhiều kịch bản một chút. Chị Trần nói gần đây không nhận được kịch bản nào, trong tay chỉ còn một kịch bản phim chưa quyết định nữ chính, là phim H, nếu Lâm Chi có thể nhận thì tới công ty lấy kịch bản.

Chị Trần còn nói tuy là phim H, nhưng nam nữ chính đều sẽ mặc nội y khi đóng phim, không phải hở toàn bộ. Thân thể hai người chỉ cần dán sát vào nhau, bắt chước động tác làm tình là được.

Sau một lúc do dự, Lâm Chi vẫn đến công ty lấy kịch bản.


Trang 1/19 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/