Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

 
Có bài mới 11.11.2019, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15958 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngọt ngào

images

Tác giả: Nghê Đa Hỉ

Convert: ngocquynh520

Editor: Ngọc Hân

Số chương: 66 chương

Nguồn: https://diendanlequydon.com

Thể loại: Song khiết, ngọt, sủng tận trời, nam chủ rất thâm tình. Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, tình chung hữu độc.

Tiểu khả ái (Ngọt ngào, đáng yêu) x tổng giám đốc bá đạo thâm tình.

Cp: Giản Vi, Lâm Cẩn Ngôn.

images


Giới thiệu:


Lúc Lâm Cẩn Ngôn hai mươi mấy tuổi cứu một cô gái rồi đưa về nhà, ngày đêm ở chung, dần dần đánh mất trái tim.

Người bên cạnh Lâm Cẩn Ngôn đều biết ông chủ nhà bọn họ yêu cô Giản Vi.

Sinh nhật cô Giản Vi, ông chủ bọn họ từ nước ngoài bay suốt đêm về, chỉ vì để có thể tặng quà cho cô ở khoảnh khắc cuối cùng của ngày sinh nhật.

Cô Giản Vi bị đau bụng, ông chủ người từ đời nào giờ chưa từng xuống bếp tự tay nấu nước gừng cho cô, tay bị phỏng rộp lên một mảng lớn.

Cô Giản Vi phẫu thuật, ông chủ bọn họ trông coi bên giường bệnh suốt ba ngày ba đêm, mắt đỏ bừng, không ngủ không nghỉ.

Tất cả mọi người đều biết Lâm Cẩn Ngôn yêu Giản Vi, chỉ có bản thân Giản Vi là không biết.

Vì cảm ơn Lâm Cẩn Ngôn có ơn cứu mạng lúc trước và suốt hai năm qua chăm sóc cô, Giản Vi bắt đầu quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của anh, cố ý sắp xếp cho anh đi xem mắt.

Ngày hôm đó, Giản Vi lừa Lâm Cẩn Ngôn đi xem mắt, từ sau khi anh đi, cô ngồi đợi trong nhà, không biết vì sao, trong lòng có chút khó chịu.

Không bao lâu sau, Lâm Cẩn Ngôn bị lừa đi xem mắt cả người đầy phẫn nộ quay về, không đợi Giản Vi mở miệng, đột nhiên kéo mạnh cô vào trong ngực, cúi đầu nặng nề hôn xuống.

Giản Vi bị hôn đến thở hồng hộc, kinh ngạc trợn to hai mắt, “Anh anh anh… Anh có ý gì?”

Lâm Cẩn Ngôn đen mặt, toàn thân đầy lửa giận, “Giản Vi! Em có thể ngốc hơn nữa không!”


Mục lục


images


Giới thiệuChương 1Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8

Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12
Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17

Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21
Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26

Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30
Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39
Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44

Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48
Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53

Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57
Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62

Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66 (HẾT)






Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 04.05.2020, 16:45, lần sửa thứ 10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Bongbong28, QTNZ, Tiểu Linh Đang, Tóc Xoăn, Văn Bối Nhi, Windyphan, hoàng diệp, ngoc giau, thtrungkuti
     
Có bài mới 14.11.2019, 07:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15958 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới  - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Mười giờ tối, bên ngoài khách sạn Áo Lan sang trọng rực rỡ. LQĐ

Giản Vi mặc quần áo mỏng manh, chống chọi gió rét bên ngoài chào mời công việc của mình.

“Anh, muốn gọi xe sao ạ? Tôi lái rất ổn.”

“Dì, muốn gọi xe ạ?”

“Chú, muốn… A!” Giản Vi còn chưa dứt lời đột nhiên bị người đẩy mạnh từ phía sau, thân thể cô gầy gò, bị đẩy bước loạng choạng về phía trước vài bước, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Cô vội ổn định thân thể, nhíu mày quay đầu lại, chỉ thấy vài gã đàn ông hung thần ác sát trừng mắt nhìn cô.

Mấy gã đàn ông này cô đều biết, là lái xe thuê giống cô.

Một người vạm vỡ trong số đó đột nhiên hung ác chỉ về phía cô: “Cô gái nhỏ! Không hiểu quy củ giang hồ có phải không? Có ai giành chuyện làm ăn như cô không?”

Mấy hôm trước Giản Vi tới nơi này làm lái xe thuê, miệng cô ngọt, giành không ít mối làm ăn của những gã lái xe thuê này.

Mấy gã đàn ông nhịn cô mấy ngày, hôm nay nhịn hết nổi nữa, tính dạy dỗ cô một chút.

Gã đàn ông kia vừa dứt lời, mấy gã đàn ông khác đột nhiên đồng loạt xông lên vây quanh Giản Vi.

Giản Vi bị dọa xiết chặt tay, cảnh giác nhìn chằm chằm bọn chúng, “Các người… Các người muốn làm gì? Tôi cảnh cáo các người, các người đừng làm loạn, nếu các người còn dám bước lên một bước thì tôi sẽ báo cảnh sát!”

Theo bản năng cô móc điện thoại từ trong túi áo ra, cầm chặt trong tay.

“Báo cảnh sát?” Gã vạm vỡ kia đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói, “Được, vậy bảo cảnh sát đi, chúng tôi ngược lại muốn xem cảnh sát đến sẽ bắt ai! Vừa rồi nếu tôi không nhìn nhầm, bằng lái xe của cô là bằng giả? Cô gái nhỏ à.”

Giản Vi nghe nói thế, trong mắt lập tức hiện vẻ khiếp sợ, vô thức che túi áo của mình.

Gã nói không sai, bằng lái của cô là giả.

Gã đàn ông kia vốn lừa cô, vì thấy cô còn nhỏ tuổi, như trẻ vị thành niên, kết quả bây giờ thấy mặt cô thật sự lộ vẻ kinh hoàng, lập tức liền xác định.

Mấy người đột nhiên cười ha hả, một gã đàn ông uy hiếp cô nói: “Cô gái nhỏ, tôi khuyên cô nên đi ngay bây giờ, nếu không đừng trách mấy người chúng tôi đưa cô tới cục cảnh sát!”

Giản Vi không có bằng lái, với lại quả thật thiếu hai tháng nữa mới đủ mười tám tuổi, nghe thấy muốn đưa cô tới cục cảnh sát, lập tức hoảng sợ, cô cắn chặt hàm răng, cân nhắc qua lợi và hại, cuối cùng quyết định hảo hán không để ý thiệt thòi trước mắt, trừng mắt nhìn bọn chúng: “Tránh ra!”

Mấy gã đàn ông kia nhìn có chút hả hê tránh đường, Giản Vi từ trong vòng vây đi ra, bước nhanh đi về phía trước.

Thầm nghĩ, cùng lắm thì đổi sang chỗ khác!

Một gã đàn ông đứng đằng sau la lên: “Cô gái nhỏ à, còn học thì về trường chăm chỉ đọc sách đi, tuổi còn nhỏ mà lăn lộn trong xã hội hỗn tạp này làm gì!”

Lời kia rơi vào trong tai Giản Vi rõ ràng, hai tay cô cuộn chặt lại, hàm răng cắn chặt môi dưới.

Tiếng cười mấy gã đàn ông còn văng vẳng phía sau lưng, đột nhiên cô chạy đi, chạy mãi, bỏ xa những tiếng cười kia, cuối cùng chạy tới đèn xanh đèn đỏ ở đường giao nhau phía trước mặt mới dừng lại.

Không biết nghĩ tới điều gì, đôi mắt đột nhiên đỏ lên.

Lâm Cẩn Ngôn vừa bàn chuyện làm ăn xong đang từ trong quán ăn đi ra.

Lái xe vừa gọi điện tới nói con nhỏ đột nhiên bị sốt, muốn xin phép nghỉ nên anh đồng ý.

Anh uống chút rượu, vươn người tựa vào cửa xe, lấy điện thoại ra gọi cho thư ký, giọng trầm thấp: “Tìm cho tôi người lái xe thuê, khách sạn Áo Lan, cửa bên hông.”

Giản Vi đang chuẩn bị qua dường, nghe thấy lời này đôi mắt bỗng dưng sáng ngời. Hơi nghiêng đầu, chỉ thấy một người đàn ông mặc một bộ âu phục màu đen tựa vào cửa xe.

Vẻ mặt cô lập tức tràn đầy vui vẻ, lập tức chạy nhanh tới, “Tiên sinh, ngài muốn tìm người lái xe thuê sao?”

Lâm Cẩn Ngôn hơi chóng mặt, cúi đầu tựa trước cửa xe, đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ giòn giã vang lên.

Anh mở mắt ra, hơi ngẩng đầu lên.

Lúc Lâm Cẩn Ngôn ngẩng đầu, Giản Vi không khỏi ngơ ngác một chút.

Khuôn mặt người đàn ông rất tuấn tú, mặt mày thâm thúy, mũi cao thẳng.

Nhưng cũng chỉ là sững sờ trong phút chốc, lập tức lấy lại tinh thần, cô loan mắt cười, giọng ngọt ngào, lại hỏi một câu: “Tiên sinh ngài muốn gọi người lái xe thuê sao? Tôi lái xe rất ổn.”

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, hỏi câu: “Thập Huy Hà, biết đường không?”

“Biết ạ biết ạ!” Khu biệt thự xa hoa nhất thành phố S, thật sự là khu nhà giàu, ai cũng biết là ở chỗ nào.

Lâm Cẩn Ngôn nóng lòng về nhà nên cũng lười chờ thư ký tìm người cho anh, lấy chìa khóa trong túi ra ném cho cô.

Lúc đầu Giản Vi còn lo đối phương sẽ kiểm tra bằng lái xe của cô, bây giờ bắt được chìa khóa, thấy đối phương không có ý tứ muốn kiểm tra bằng của cô, lập tức vừa mừng vừa sợ, vội cung kính mở cửa xe phía sau ra, “Mời tiên sinh lên xe.”

Lâm Cẩn Ngôn hơi cúi người ngồi vào trong xe, sau khi ngồi xuống liền tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Giản Vi đóng cửa lại, vòng qua đầu xe đi tới bên ghế lái, mở cửa xe ngồi vào.

Là xe cao cấp, Giản Vi hơi căng thẳng, mò mẫm một lúc mới cắm chìa khóa xe vào, khởi động máy.

Mặc dù Giản Vi không có bằng lái, nhưng đã học lái xe cùng chú hàng xóm hơn một năm, kỹ thuật cũng không tệ lắm, nếu không cũng không dám ra ngoài lái xe thuê.

Sau khi khởi động, xe chậm rãi chạy trên đường cái.

Khách sạn Áo Lan cách Thập Huy Hà rất xa, đi ra vùng ngoại thành.

Xe chạy nửa giờ trên đường, ít nhất cũng còn nửa lộ trình nữa.

Người đàn ông ngồi ghế sau đã ngủ rồi.

Giản Vi hơi thả lỏng, đã chạy liên tục suốt ba ngày ba đêm, cô có chút buồn ngủ, ngáp liên tục mấy cái.

Vừa vặn lúc này đối diện đột nhiên có một chiếc xe chạy qua, đèn quá chói làm mắt Giản Vi bị hoa, trong nháy mắt bỗng không thấy gì rõ ràng, cô sợ tới mức vội nghiêng đầu, gần như là phản xạ có điều kiện đánh tay lái, tốc độ xe không nhanh nhưng cũng không tính là quá chậm, vừa đánh tay lái xe hoàn toàn không thể khống chế lao vào giữa bồn hoa –

“A!” Giản Vi sợ tới mức hét to lên, Lâm Cẩn Ngôn cũng bị giật mình tỉnh dậy, cao giọng mắng một câu, “Phanh lại! Đồ ngốc!”

Giản Vi sợ quá toàn thân đổ mồ hôi lạnh, giẫm liên tục vài cái xuống phanh, nhưng đầu xe vẫn đâm vào bồn hoa, phát ra tiếng “Ầm” chói tai.

Vì giẫm phanh kịp thời nên người không bị va chạm nhưng Giản Vi vẫn sợ tới mức toàn thân run rẩy, cả khuôn mặt trắng bợt.

Lâm Cẩn Ngôn đen mặt xuống xe, kéo cửa xe bên phía tay lái ra, đưa tay túm kéo Giản Vi xuống xe.

Toàn thân Giản Vi run rẩy, không ngừng xin lỗi, “Thật xin lỗi thật xin lỗi, không phải tôi cố ý, thật xin lỗi….”

Giọng cô run rẩy, nước mắt không thể khống chế rơi xuống.

Lâm Cẩn Ngôn vốn muốn nổi giận, nhưng thấy đối phương khóc, ánh nhíu mày, xoa xoa huyệt thái dương, tâm tình hơi bình ổn lại, bình tĩnh mở miệng: “Lấy bằng lái ra.”

Giản Vi nghe thấy anh muốn xem bằng lái thì cắn chặt môi, hai mắt đẫm nước mắt mờ mịt nhìn anh, không dám nhúc nhích.

Lâm Cẩn Ngôn thấy cô không chịu lấy ra, rất dễ đoán được có vấn đề, vừa rồi sốt ruột về nhà nên trước đó quên kiểm tra.

Anh trầm mặt, giọng lạnh hơn vài phần: “Tôi nói lại một lần nữa, lấy bằng lái ra.”

Ánh mắt anh lạnh lùng, toàn thân tản ra cảm giác áp bách.

Giản Vi sợ hãi, tay run rẩy, hồi lâu sau rốt cuộc cũng lấy bằng lái từ trong túi áo ra.

Lâm Cẩn Ngôn cầm lấy xem, mày càng nhíu chặt, ngước mắt nhìn Giản Vi, nói: “Chứng minh thư.”

Ánh mắt Giản Vi lộ vẻ sợ hãi, giọng run rẩy: “Không…. Không mang…”

“Tôi nói lại lần nữa, chứng minh thư.” Sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn nặng nề, rõ ràng giọng điệu rất bình thản nhưng trong giọng nói kia có cảm giác áp bách làm Giản Vi rất sợ. Nghĩ đến mình đụng xe người ta nên không dám không nghe.

Cô cắn chặt răng, do dự trong chốc lát cuối cùng vẫn đưa chứng minh thư ra.

Lâm Cẩn Ngôn cầm lấy, cúi đầu nhìn thoáng qua.

“Giản Vi, sinh ngày 30 tháng 1 năm 1996.”

Hôm nay là ngày 7 tháng 11 năm 2013, thiếu hai tháng nữa mới đủ 18 tuổi.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm vào chứng minh thư này, sau một lúc lâu đột nhiên cười một tiếng: “Trẻ vị thành niên? Lá gan cô không nhỏ nhỉ.”

Anh nói xong mắt quét qua Giản Vi, lập tức móc di động từ trong túi quần ra.

Giản Vi thấy anh lấy điện thoại ra, sắc mặt trắng bệch, “Anh… Anh muốn làm gì?”

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn lạnh lùng liếc cô: “Cô nói xem? Không báo cảnh sát để cô sau này vẫn còn lái xe thuê à? Bản thân cô không muốn sống không sao, chứ đừng liên lụy tới người khác.”

Đôi mắt Giản Vi đỏ bừng, cắn chặt môi.

Rất lâu sau, nghẹn ngào nói: “Thật xin lỗi.”

Cô biết mình sai rồi, không dám giải thích, cúi đầu đứng một bên, nước mắt càng không ngừng rơi xuống.

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, rồi dời mắt, không quan tâm cô nữa.

Thân thể tựa bên cửa xe, móc một gói thuốc lá trong túi ra, rút một điếu ngậm trong miệng rồi châm lửa.

Bị chuyện này ầm ĩ ngược lại hơi rượu tản đi không ít, gió lạnh thổi qua làm đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.

Hút xong một điếu thuốc liền nghe tiếng còi cảnh sát dần tới gần.

Sau khi cảnh sát tới, trông thấy chiếc xe sang trọng đâm vào trước bồn hoa, tưởng tranh cãi giao thông nên hỏi vài câu.

Lâm Cẩn Ngôn bóp tàn thuốc ném vào thùng rác, nói: “Xe không cần cô ta bồi thường, trẻ vị thành niên không bằng lái, phiền các đồng chí đưa cô ta về giáo dục một chút.”

Hai người cảnh sát nghe vậy sững sờ, lập tức kiểm tra bằng lái xe và chứng minh thư của Giản Vi.

Từ đầu tới cuối, Giản Vi vẫn cúi đầu không giải thích một câu.

Cảnh sát thu bằng lái xe và chứng minh thư của cô lại, sau đó nói một câu: “Không bằng lái, cô gái nhỏ, theo chúng tôi một chuyến.”

Nói xong mở cửa xe mời Giản Vi lên xe.

Gian Vi gật đầu ngoan ngoãn lên xe.

Ngồi trong xe, đôi mắt nhìn ngoài cửa sổ, hốc mắt đỏ au, trong mắt đầy đau thương không xóa đi được.

Lúc xe chạy ngang qua Lâm Cẩn Ngân, vừa vặn anh nhìn thấy ánh mắt kia của Giản Vi.

Anh không khỏi sửng sốt, nhíu chặt mày. Một cô gái chưa tới 18 tuổi sao lại có….. Ánh mắt bi thương nặng nề như vậy?

………….

Sau khi Giản Vi bị đưa tới cục cảnh sát, bị chú cảnh sát trực tiếp giáo huấn một trận, cô ngồi đó cúi thấp đầu không nói một lời.

“Sau này cón dám xằng bậy nữa không?”

Giản Vi lắc đầu: “Không dám ạ.”

Chú cảnh sát tức giận liếc nhìn cô, sau đó mới nói: “Gọi phụ huynh cô tới nộp tiền phạt, 500 đồng.”

Giản Vi biết mình làm sai chuyện, cúi đầu lấy tiền từ trong túi áo ra, móc hết số tiền có trong đó, giọng run rẩy: “Chỉ có hơn 300, được không ạ?”

Cũng là số tiền mấy ngày cô lái xe thuê kiếm được.

Cảnh sát bị hành động của cô khiến sửng sốt, lập tức hỏi: “Phụ huynh cô đâu?”

“Mẹ cháu qua đời, ba cháu là dân cờ bạc, cháu không tìm thấy ông ấy.” Lúc Giản Vi nói lời này, giọng điệu và vẻ mặt đều cực kỳ bình thản, bình thản đến mức khiến người nghe phía đối diện không bị khống chế trong lòng hơi xiết chặt.

Giọng điệu chú cảnh sát kia mềm hơn vài phần, hỏi cô: “Nhà cô chỉ có một mình cô sao?”

Giản Vi gật đầu.

Cảnh sát kia im lặng một lúc giọng điệu không còn hung dữ như vừa nãy, dạy dỗ nói: “Cho dù điều kiện trong nhà có khó khăn, có thiếu tiền đi chăng nữa cũng không thể làm chuyện vi phạm pháp luật, biết chưa? Hôm nay may mắn không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng không phải lần nào cũng may mắn như vậy, hiểu không?”

Vừa rồi thiếu chút nữa gây nên đại họa, bản thân Giản Vi cũng rất hối hận tự trách, lập tức rớt nước mắt, khóc gật đầu: “Cháu biết rõ sai rồi, chú cảnh sát.”

Cảnh sát có chút không đành lòng, liếc nhìn cô một cái, chân thành nói: “Từ nay về sau không thể làm tiếp chuyện nguy hiểm như vậy nữa, hại người hại mình, biết chưa?”

Giản Vi gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Biết ạ, cháu biết rồi chú cảnh sát, cháu sẽ không tái phạm nữa.”

Cảnh sát thu 300 tiền phạt, nói: “Phạt 300 đồng, không bằng lái tạm giữ ba ngày, có ý kiến gì không?”

Giản Vi lắc đầu không giải thích bất cứ điều gì.

Chính cô làm sai gây nên đại họa, là cần phải trừng phạt.

“Nhớ, từ nay về sau nếu tái phạm bị bắt được, hình phạt gấp đôi.”

“Sẽ không ạ, cháu sẽ không tái phạm nữa.”

Giản Vi bị đưa đến chỗ tạm giam ở ba ngày.

Ba ngày sau, Giản Vi từ chỗ tạm giam được thả ra.

Chuyện đầu tiên chính là chạy ngay về nhà hàng Tây cô làm công ban ngày, ba ngày vô cớ nghỉ việc, quản lý trực tiếp mắng cô một trận, ném cho cô nửa tháng tiền lương rồi bảo cô cuốn xéo. xin ủng hộ chính chủ L ê quy' Đôin, trang khác là copy vô sỉ

Lúc trước Giản Vi ban ngày thì làm công ở nhà hàng Tây, ban đêm thì kiêm chức lái xe thuê, bây giờ cả hai công việc đều không thể làm, chỉ có thể tìm việc lần nữa.

Tìm vài ngày, cuối cùng cũng tìm được công việc quét dọn vệ sinh ở câu lạc bộ Vân Kỳ.

Câu lạc bộ Vân Kỳ dưới cờ tập đoàn Lâm thị, là club tư nhân có quy định hội viên cao cấp nhất thành phố S, rất sạch sẽ, không có mấy thứ lộn xộn.

Hơn nữa ở đây còn bao ăn ở, đã lâu rồi cô không dám về nhà, mấy chú cho vay nặng lãi ngày nào cũng cầm cây côn chặn trước cửa nhà cô.

Trong này, Giản Vi cần phải làm chính là chờ khách khứa ra về sẽ vào quét dọn thu gom phòng.

Cô làm một tuần, mặc dù hơi mệt nhưng tiền lương lại cao, trong lòng vẫn vui vẻ.

Vốn tưởng rằng có thể làm lâu dài, ai biết được trời có mưa gió bất ngờ.

Tối hôm đó, Giản Vi vừa dọn xong một phòng đánh bài, xách giỏ trúc dụng cụ vệ sinh từ trong phòng đi ra.

Mới vừa ra tới ngẩng đầu lên, xa xa đã thấy bóng dáng quen thuộc.

Gương mặt đó cả đời cô cũng không quên được.

Trong lòng run lên, sợ tới mức lập tức nghiêng người quay mặt vào tường, đầu cúi rất thấp, sợ bị nhận ra.

Hôm nay Lâm Cẩn Ngôn tới thị sát, đang dặn dò quản lý câu lạc bộ công việc nên không chú ý tới Giản Vi.

Giản Vi cảm giác anh đi qua cô, trái tim treo lơ lửng rốt cuộc cũng đã thả xuống, cầm giỏ trúc chạy nhanh ra cửa thang máy.

Đến cửa thang máy, lập tức ấn nút thang máy.

Lúc đang chờ thang máy xuống, trong lòng lặng lẽ lẩm bẩm: Nhanh lên nhanh lên nhanh lên!

8f, 7f, 6f, 5f….

Giây phút cửa thang máy mở ra, Giản Vi kích động đến điên cuồng, nhấc chân chuẩn bị đi vào –

Đúng lúc này, một tiếng nam trầm thấp vô cùng có uy lực truyền tới, “Đứng lại.”

Giản Vi vừa nghe thấy tiếng nói kia sợ tới mức da đầu tê rần, chẳng quan tâm nhiều như vậy, giả bộ không nghe thấy gì bước thẳng vào thang máy.

Lâm Cẩn Ngôn hơi híp mắt, tiếng quát chói tai: “Bắt cô ta lại cho tôi!”

“A! Các người làm gì?”

Trong thang máy có hai tên áo đen, nghe đại Boss ra lệnh một tiếng, lập tức ôm Giản Vi đi ra đưa tới trước mặt Lâm Cẩn Ngôn.

“Buông ra, thả tôi ra!” Giản Vi la to, cố sức giãy dụa.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn thoáng qua Giản Vi.

Áo sơ mi trắng, ghi-lê màu đen, quần đen, giàu da đen, nhìn là biết quần áo lao động.

Đôi mắt hơi híp lại, trong thoáng chốc sắc mặt lập tức u ám, giận giữ mắng mỏ một tiếng: “Ai đồng ý cho cô ta làm việc ở đây?”

Quản lý Trần Hải đứng bên cạnh sợ tới mức toàn thân run lên, mồ hôi lạnh cũng đã xuất hiện: “Tổng… Tổng giám đốc…”

Sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn như than, trách mắng: “Nhận người không điều tra thân phận sao? Trẻ vị thành niên cũng dám nhận vào!”

“Dạ dạ dạ, tổng giám đốc bớt giận, là tôi quản lý sơ sẩy, tôi sẽ cho người xử lý, xử lý chuyện này…” Trần Hải sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, lập tức muốn tìm người tới giải quyết.

“Khỏi phiền toái, đuổi cô ta đi! Ngay lập tức!”

“Dạ!” Hai người áo đen trực tiếp bắt lấy Giản Vi, muốn đưa cô ra ngoài.

Giản Vi bị dọa sợ, vội tránh hai người áo đen chạy tới trước mặt Lâm Cẩn Ngôn, trong mắt đầy cầu xin: “Anh để tôi làm việc ở đây được không, tôi thật sự rất cần công việc này, xin anh, tôi sắp thành niên rồi, anh có thể hay không…..”

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, không chút xúc động, tầm mắt rơi trên hai người áo đen, “Ngẩn người làm gì? Còn không đưa đi!”

Hai người đàn ông kia không dám chậm trễ lập tức đi lên bắt lấy Giản Vi.

Giản Vi thấy không thể ở lại gấp đến độ đôi mắt đỏ au, nước mắt không ngừng đảo quanh hốc mắt, cô nhìn Lâm Cẩn Ngôn, môi run rẩy, tựa như muốn nói gì đó nhưng chần chừ hồi lâu, cuối cùng không nói gì cúi thấp đầu xoay người lặng lẽ rời đi.

Lại là ánh mắt đau thương nặng nề kia, Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm bóng dáng gầy yếu của Giản Vi, hơi nhíu mày, thất thần một lúc.

Hết chương 1





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.11.2019, 07:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15958 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc Lâm Cẩn Ngôn lái xe tới bệnh viện nhân dân đã hơn mười một giờ trưa. LQĐ

Hôm nay chủ nhật, vốn nên nghỉ ngơi nhưng một tiếng trước anh họ gọi điện tới hẹn anh đi ăn cơm trưa.

Lâm Cẩn Ngôn đỗ xe xong gọi điện cho anh họ, điện thoại vang lên hai tiếng thì thông máy.

Anh chưa kịp nói gì thì nghe bên kia có giọng nữ rất nhỏ nhẹ, “Bác sĩ Chu, tôi không sao chứ? Tim tôi đã nhiều ngày không đau nữa.”

“Lần trước tôi đã nói với cô, tình hình của cô phải phẫu thuật, nếu không sẽ ngày càng nghiêm trọng…. Cô chờ chút tôi nghe điện thoại.” Chu Kỳ nói xong cầm điện thoại đi tới bên cửa sổ văn phòng: “Tới chưa?”

“Rồi, tan làm chưa?”

“Anh còn một bệnh nhân, em chờ chút anh xuống.”

“Bệnh nhân của anh tên là gì?” Chu Kỳ vừa dứt lời đột nhiên Lâm Cẩn Ngôn hỏi một câu.

Chu Kỳ sững sờ, theo bản năng nhìn về phía Giản Vi, hạ giọng: “Làm sao vậy?”

Lâm Cẩn Ngôn: “Không có gì, giọng nói hơi quen tai.”

Anh dừng vài giây, lại hỏi một câu: “Có phải tên Giản Vi không?”

Chu Kỳ kinh ngạc, “Làm sao em biết?”

Quả nhiên là cô.

“Không có gì, em chờ anh dưới này.” Nói xong liền cúp máy.

Lúc Chu Kỳ từ bệnh viện đi ra đã là mười hai giờ.

Lâm Cẩn Ngôn đỗ bên đường thấy Chu Kỳ đi ra liền nhá đèn.

Chu Kỳ bước qua mở cửa xe bên ghế phụ ngồi vào.

Chu Kỳ lên xe, Lâm Cẩn Ngôn khởi động máy, hỏi anh ấy: “Muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, tùy.”

“Quảng trường Thế Kỷ mới mở một nhà hàng khá riêng tư, cũng không tệ lắm.”

“Đi, tới chỗ đó đi.”

Lâm Cẩn Ngôn lái xe chạy về phía quảng trường Thế Kỷ, dọc đường đi thuận miệng hỏi anh ấy: “Vừa rồi cô bé kia tìm anh làm gì?”

“Tìm anh còn có thể làm gì chứ, đương nhiên là khám bệnh rồi.” Chu Kỳ nói.

“Bệnh tim?” Lâm  Cẩn Ngôn hỏi.

Chu Kỳ: “Ừ, bệnh tim bẩm sinh.”

Lâm Cẩn Ngôn: “Nghiêm trọng không?”

Chu Kỳ “Ừ” một tiếng, nói: “Hơi hơi, cần phẫu thuật.”

Dừng vài giây lại nói tiếp: “Nhưng hình như cô bé không muốn làm.”

Lâm Cẩn Ngôn kỳ quái hỏi: “Vì sao?”

“Không có tiền chứ sao. Mẹ cô bé qua đời từ rất lâu rồi, ba lại là người nghiện cờ bạc, bệnh này kéo dài từ nhỏ tới giờ, không có ai trông nom cô bé cả.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe xong nhíu chặt mày, trong đầu lập tức hiện ra ánh mắt đau thương nặng nề kia.

Chu Kỳ lại nói tiếp: “Nghe nói cô bé vì gom chi phí phẫu thuật nên làm công khắp nơi, không biết gom đủ chưa.”

Lâm Cẩn Ngôn nhớ tới hai công việc đều bị mất trong tay anh, nhất thời im lặng, sau một lúc lâu mới nói câu: “… Cô ấy là vị thành niên thì có thể làm gì chứ.”

“Em nghĩ cô ấy muốn làm công sao? Nếu có tiền ai không muốn ngồi trong lớp học rộng rãi sáng sủa đọc sách. Hơn nữa theo anh biết, lúc đi học thành tích của cô bé rất tốt, nhưng người ba ma bài bạc của cô thiếu một khoản nợ lớn do vay nặng lãi đánh bài nên chạy trốn rồi, những người cho vay nặng lãi kia ngày ngày tới trường gây rối, trường học bị áp lực liền khuyên cô nghỉ học.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe xong nhíu mày, hồi lâu không lên tiếng.

Bầu không khí trong vô cùng nặng nề, Chu Kỳ lại mở miệng: “Quên đi, không nói chuyện người khác nữa, nói về em đi, biết vì sao anh hẹn em ra không?”

Lâm Cẩn Ngôn: “Sao em biết được.”

“Mẹ em bảo anh khuyên em, trưởng thành rồi nên kết hôn đi.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe xong nghiêng đầu liếc anh ấy: “Sao? Mẹ em bảo anh làm thuyết khách à? Khi nào thì cái người mà bản thân mình chữ bát không dính xíu nào lên người lại có thể khuyên người khác hả?”

(Bát (八), Hán Việt: BÁT TỰ bát tự; tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi "Bát tự thiếp" cho nhau, còn gọi là "canh thiếp" hay "bát tự" – Theo QT)

“Em…”

“Em nói sai hả?”

“……” Chu Kỳ bị chọc giận lập tức im lặng.



Mười giờ tối.

Lâm Cẩn Ngôn vừa bàn chuyện xong một hạng mục, từ trong quán trà đi ra.

Lái xe đã đỗ xe bên đường chờ anh, thấy anh đi ra vội cung kính mở cửa xe.

Lâm Cẩn Ngôn nghiêng người ngồi lên xe.

Xe chạy từ từ, Lâm Cẩn Ngôn ngồi phía sau nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vốn muốn ngủ một lát kết quả nhắm mắt lại đột nhiên nhớ tới mấy lời Chu Kỳ nói về Giản Vi lúc trưa.

Không ngủ được nên anh dứt khoát mở cửa sổ hóng gió thổi một lúc.

Đã mười giờ tối nhưng người trên đường còn nhiều, xung quanh đèn đuốc sáng trưng. Xin ủng hộ L(Ê)Q/ÚyDON

Lâm Cẩn Ngôn nhìn ngoài cửa sổ, thuận miệng hỏi một câu: “Hôm nay là ngày lễ gì à?”

Lái xe phía trước nghe thấy vội trả lời: “Hôm nay là đêm giáng sinh đấy ạ, tiên sinh.”

Lâm Cẩn Ngôn “À” một tiếng không nói gì nữa.

Hôm nay là đêm giáng sinh, trên đường rất tấp nập, Giản Vi hết giờ làm ở nhà hàng Tây, ngựa không dừng vó ôm hoa hồng mà ngày hôm qua cô đặt từ chợ buôn hoa gửi đến chạy tới quảng trường Thế Kỳ.

Quảng trường đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đều là tình nhân nắm tay nhau.

Giản Vi nói ngọt như mí lùi, đang chào mời hoa hồng của mình cho một đôi tình nhân, “Anh trai, hôm nay là đêm giáng sinh mua hoa tặng chị gái đi, 10 đồng ạ, tặng thêm một quả bong bóng.”

Một tay Giản Vi xách giỏ hoa hồng, tay còn lại cầm một bó lớn bong bóng đủ màu sắc, bong bóng do chính cô thổi nên không tốn tiền, cột chung cùng hoa hồng để bán.

Đêm giáng sinh khắp nơi đều bán hoa, nhưng cô bán hoa lại còn tặng cả bong bóng nên tất cả mọi người sẵn lòng mua của cô, không đầy một lát đã bán non nửa giỏ hoa.

Tâm tình Giản Vi rất tốt, tìm chỗ không người cẩn thận bỏ tiền của mình vào trong ba lô nhỏ.

Xe của Lâm Cẩn Ngôn dừng ở ven đường, cách xa khoảng vài mét, tầm mắt rơi trên người Giản Vi, ánh mắt nhìn cô thật sâu.

Lái xe theo tầm mắt Lâm Cẩn Ngôn cũng nhìn Giản Vi, cho rằng Lâm Cẩn Ngôn muốn mua hoa, vội hỏi: “Tiên sinh, muốn tôi xuống mua giúp ngài không?”

Lâm Cẩn Ngôn không trả lời, im lặng một hồi đột nhiên múc ví từ trong túi quần ra, lấy hết tiền bên trong đưa cho lái xe: “Đi đi, qua mua hết hoa còn thừa lại của cô ấy.”

“Đưa hết cho cô ấy.” Dừng vài giây lại nói: “Đừng nói là tôi đưa.”

Lái xe không dám hỏi nhiều, đáp một tiếng rồi vội cầm tiền xuống xe, đi về trước vài bước, tới trước mặt Giản Vi: “Cô gái nhỏ, hoa này cô bán thế nào?”

Giản Vi vừa cất tiền của mình xong, nghe thấy có người hỏi cô, đôi mắt hơi cong lên, lập tức nở nụ cười, ngẩng đầu nhiệt tình nói: “10 đồng một cành, thưa chú. Mua một cành tặng một quả bóng, ngài muốn mấy cành ạ?”

“Tôi muốn tất cả.”

Giản Vi sững sờ, kinh ngạc mở to hai mắt: “Ngài muốn mua hết ạ?”

Giản Vi vừa mừng vừa sợ, vui vẻ nói: “Chú, ngài tốt với với vợ ngài quá, dì nhận được quà chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”

Lão Lý cười cười, nói: “Cô đưa hết giỏ cho tôi đi.”

“Á! Để cháu đếm giúp ngài.” Nói xong liền cúi đầu chăm chú đếm số hoa còn lại trong giỏ, “Còn 36 cành ạ, chú đưa cháu 360 đồng là được, mấy quả bóng này thì tặng ngài hết.”

“Bong bóng thì không cần, đưa hoa cho tôi là được.” Lão Lý nói xong cầm tiền Lâm Cẩn Ngôn vừa đưa đưa cho Giản Vi.

Giản Vi vui sướng nhận lấy rồi đưa giỏ hoa cho đối phương.

Lão Lý cầm hoa xoay người đi về phía xe.

Giản Vi đếm tiền phát hiện không đúng thì hoảng hồn vội vàng chạy theo, “Chú ơi, ngài đưa nhiều quá!”

Nào biết cô vừa chạy vài bước đột nhiên một đám đàn ông cao to từ đâu đi ra, vây xung quanh cô.

Giản Vi thấy người tới sợ tới mức mặt tái mét, theo bản năng nắm chặt tiền trong tay, vô thức lùi về sau, nào biết vừa lùi vài bước đột nhiên một gã đàn ông hung hăng đẩy cô từ phía sau.

“A!” Lực đối phương rất mạnh, cơ thể Giản Vi mất thăng bằng nặng nề ngã xuống đất.

Còn chưa kịp đứng lên bỗng bị một người nắm chặt tóc lôi từ dưới đất lên: “Cô nhóc thối tha! Ngược lại cô rất biết trốn!”

Giản Vi đau đến da đầu không chịu nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt lại, cô liều mạng cầm lấy tay gã đàn ông, muốn giãy làm gã buông ra, “Thả tôi ra… Anh thả tôi ra!”

“Thả cô ra? Trước tiên cô trả hết tiền nợ ba cô thiếu đi! Nếu không đừng trách bọn anh vô tình bán cô đi!”

Giản Vi bị dọa sắc mặt trắng bợt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, lớn tiếng nói: “Tôi không có tiền, nếu tôi có tiền đã sớm trả lại cho các anh rồi!”

“Bớt nói nhảm đi! Đến khuya nay nếu cô không trả tiền, đừng trách bọn anh không khách khí với cô!”

“Tôi thật sự không có tiền!” Giản Vi sụp đổ gào to, liều mạng giãy dụa, sau đó tóc bị người ta nắm trong tay, cô hơi động một tý là da đầu bị kéo đau như bị rách ra, đau đến nước mắt rớt xuống.

Gã đàn ông kia thấy Giản Vi thật sự không móc tiền ra, hung dữ nói câu: “Vậy cũng chỉ có thể xin lỗi! Mang cô ta tới chỗ anh Long!”

Tiếng nói vừa dứt, mấy gã đàn ông liền vây quanh cô.

“Đừng mà….. Đừng mà! Đừng đụng vào tôi! Có ai không! Cứu mạng với!” Giản Vi liều mạng giãy dụa, lúc một gã đàn ông túm lấy cánh tay cô, cô túm lại tay gã, theo phản xạ có điều kiện hung hăng cắn một cái xuống cổ tay gã.

Cô cắn rất mạnh, gã đàn ông kia bị đau vội buông cô ra.

Nhưng còn chưa kịp chạy trốn đã bị gã kia nắm chặt tóc, chửi ầm lên: “Con nhỏ thối tha! Muốn chết hả!”

Gã đàn ông kia hung thần ác sát trừng mắt nhìn Giản Vi, nâng tay vung một cái tát vào mặt cô.

Nhưng tay nâng giữa không trung đột nhiên bị người khác bắt lấy, lực đối phương rất mạnh, gã đàn ông bị đau kêu thảm thiết một tiếng: “Đau! Đau quá!”

Sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn bình thản, phảng phất như cầm tay đối phương không cần dùng lực nhưng khiến đối phương đau đến xương cốt đều sắp gãy, sắc mặt trắng bệch: “Mày… Mày là ai, mau… Mau buông ra!”

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn lạnh lẽo liếc gã ta, lúc này mới hất tay gã ra.

Gã đàn ông kia vị hất lảo đảo hai bước suýt chút nữa ngã sấp xuống, mấy gã đồng bọn vội vàng đỡ gã dìu qua một bên.

Cả đám người đứng hết bên trái, nguyên cả đám cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lâm Cẩn Ngôn.

Chỉ là trong nháy mắt vừa rồi thiếu chút nữa vặn gãy cổ tay anh em bọn chúng, có thể thấy không phải là người dễ đối phó.

“Mày…. Rốt cuộc mày là ai?"

Toàn thân Lâm Cẩn Ngôn đều tản ra khí thế mạnh mẽ, vô hình trung có năng lực áp bách. Gã đàn ông cầm đầu run rẩy nhìn Lâm Cẩn Ngôn, nói chuyện cũng hơi cà lăm.

Nhưng Lâm Cẩn Ngôn lại không thèm nhìn bọn chúng một cái, chỉ nhìn Giản Vi, giọng trầm thấp mở miệng: «Tới đây."

Lúc này Giản Vi đã hoàn toàn tỉnh mộng, nghe Lâm Cẩn Ngôn gọi cô thì vội vàng chạy tới trước mặt. Cô nhìn anh, nhưng nhất thời lại không biết nên nói gì.

Cô nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được người hôm nay cứu cô thế mà lại là người hai lần hại cô mất công việc của mình.

«Vào trong xe chờ tôi." Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô, lời ít mà ý thì nhiều nói.

Giản Vi liền giật mình nhìn anh. Không rõ vì sao anh cứu cô, nhưng giờ phút này trong lòng tràn đầy cảm kích, song lại không dám đi thật, sợ Lâm Cẩn Ngôn sẽ gặp nguy hiểm, «Anh có thể…. "

«Bảo cô lên xe đi, đừng nói nhảm!"

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên hung hăng quát một tiếng, Giản Vi sợ tới mức bờ vai run lên, không dám không nghe, vội vàng dặn anh cẩn thận rồi xoay người chạy về phía xe Lâm Cẩn Ngôn.

Lão Lý đang chờ ở đó, thấy Giản Vi tới liền giúp cô mở cửa xe phía sau.

Đám người kia thấy Giản Vi lên xe, theo bản năng muốn giết người, nhưng còn chưa kịp bước vài bước, Lâm Cẩn Ngôn đã đứng chắn trước mặt, lạnh giọng hỏi: «Cô ấy thiếu các người bao nhiêu tiền?"

Gã đàn ông kia sững sờ, lập tức trả lời: »Sao? Mày tính trả tiền giúp cô ta?"

Lâm Cẩn Ngôn lạnh mắt liếc gã, không trả lời.

Gã đàn ông cầm đầu nhất thời cười to, nói: «Được, mày nguyện ý trả tiền giúp cô ta thì tốt quá, bọn tao cũng không muốn ngày ngày làm khó một cô gái nhỏ, 100 vạn, lấy ra bọn tao lập tức đi ngay!"

Giản Vi ngồi trong xe nghe thấy, ghé vào cửa kính xe hét to, «Không nhiều như vậy đâu! Ba tôi chỉ mượn mấy người hai mươi vạn thôi!"

«Hai mươi vạn? Cô gái nhỏ, cô không tính lãi à?"

Lâm Cẩn Ngôn nghiêng đầu nhìn Giản Vi, sau đó viết một tấm chi phiếu 30 vạn đưa cho đối phương.

Gã đàn ông kia nhíu mày, rõ ràng không hài lòng: «Người anh em, 100 vạn đó, 30 vạn mà đã muốn đuổi mấy anh em bọn tao?"

Lâm Cẩn Ngôn trầm mặt, lạnh lùng nói: »30 vạn, muốn thì cầm đi, không muốn thì vào cục cảnh sát đòi công đạo."

Gã đàn ông nhướng mày, cảnh giác hỏi: «Mày có ý gì?"

«Tiền cho vay phi pháp, anh nói nếu tôi tố các người thì bị phán bao nhiêu năm?"

Sắc mặt gã đàn ông kia tái nhợt, muốn phản bác nhưng bị tác phong cả người của Lâm Cẩn Ngôn làm chấn động, nói không ra lời.

Mấy gã thương lượng một lúc, cuối cùng quyết định hảo hán không để ý thiệt thòi trước mắt, nhận lấy 30 vạn, số còn lại thì nghĩ cách khác vậy.

Sau khi đám người cầm tiền tiêu sái rời đi, Giản Vi lập tức từ trên xe bước xuống, kinh ngạc nhìn Lâm Cẩn Ngôn, một lúc lâu cũng không nói nên lời.

Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, đi lướt qua người cô, trực tiếp đi lên xe.

Giản Vi lấy lại tinh thần vội vàng xoay người chạy tới trước xe Lâm Cẩn Ngôn, đứng bên ngoài cúi đầu rất sâu với Lâm Cẩn Ngôn ngồi trong xe: «Cảm ơn anh, tiền của anh tôi sẽ nhanh chóng nghĩ cách trả lại cho anh."

«Lên xe."

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên mở miệng, Giản Vi sững sờ nghi ngờ mình nghe nhầm, «Sao ạ?"

Lâm Cẩn Ngôn nâng mắt nhìn, ánh mắt nhàn nhạt liếc cô, «Cô có chỗ để đi à?"

Buổi chiều anh đã phái người điều tra, cô vì trốn nợ nên đã lâu không dám về nhà, hàng ngày nếu không ngủ ở trong công viên thì chính là ngủ dưới gầm cầu.

Giản Vi vội vàng gật đầu: »Nhà tôi ở trong ngõ nhỏ Trường Đình."

«Cô định về nhà?"

Giản Vi khẽ gật đầu, cô nghĩ bây giờ đã trả tiền thì đám người kia không chặn trước cửa nhà cô nữa chứ?

Đang nghĩ ngợi lại nghe Lâm Cẩn Ngôn nói: «Tôi không đảm bảo đám người vừa nãy sẽ không tìm cô gây phiền toái, bây giờ tốt nhất là cô không nên về."

Giản Vi: "…. "

«Lên xe."

Sau khi Giản Vi cân nhắc, đúng là vẫn còn sợ hãi, vì vậy nghe Lâm Cẩn Ngôn nói liền mở cửa xe ngồi vào.

Xe chạy từ từ, Lâm Cẩn Ngôn tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Giản Vi căng thẳng bất an ngồi trong xe, mười phút sau cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi một câu: «Chúng ta đi đâu ạ?"

Lâm Cẩn Ngôn không mở mắt, nhàn nhạt trả lời cô, «Nhà của tôi."

Hết chương 2






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cacao0511, hoaquynh96, holy1091, Huyen9781, Lee soo yuon, lu haj yen, maitram, natalicao, Nhungochoang, PA79, Ruby0708, Sontay, Thanh ngốc, vô tâm vô phế và 358 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.