Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

 
Có bài mới 16.03.2020, 19:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6198
Được thanks: 15676 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 34
Chương 40:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Giản Vi khom người dẫn Lâm Cẩn Ngôn lên lầu, vừa mới tới góc rẽ thì một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên, “Hơn nửa đêm, làm gì vậy hả?” LQĐ

Giản Vi giật mình, ngẩng đầu lên thì thấy Chu Lâm Diên mặc chiếc áo ngủ màu đen, hai tay ôm ngực, thân thể lười biếng tựa vào tường.

Đầu óc Giản Vi mờ mịt, một lát sau chột dạ cười một tiếng, như học sinh trung học lén lút yêu đương bị phụ huynh bắt gặp.

Chu Lâm Diên liếc cô một cái, thấp giọng nói: “Em về phòng trước đi.”

Giản Vi vô thức nắm chặt tay Lâm Cẩn Ngôn, có chút do dự.

Lâm Cẩn Ngôn dịu dàng sờ đầu cô, “Ngoan, về phòng chờ anh.”

Giản Vi ngẩng đầu nhìn Lâm Cẩn Ngôn, lúc này mới nghe lời, cẩn thận bước từ từ về phòng.

Thật ra trong lòng cô có chút lo lắng, mấy hôm nay từ trong lời nói của Chu Lâm Diên thì thấy hình như anh ấy không mấy tán thành cô và Lâm Cẩn Ngôn quen nhau.

Mấy hôm trước nhắc tới chuyện này, anh ấy nói lo cô không khống chế được Lâm Cẩn Ngôn, sợ anh chỉ đang chơi đùa với cô.

Giản Vi về phòng đóng cửa lại, hai tay lập tức chống vào cánh cửa, đôi mắt mở to, lỗ tai dán chặt ván cửa, như đang nghe lén.

Chu Lâm Diên liếc nhìn cánh cửa, ngước mắt nhìn Lâm Cẩn Ngôn: “Đi ra ngoài nói chuyện?”

Lâm Cẩn Ngôn liếc anh ấy một cái, xoay người dẫn đầu đi xuống lầu.

Hai tiếng bước chân trầm ổn dần đi xa, Giản Vi lặng lẽ mở cửa, từ trong phòng chạy ra ngoài, khom người trốn ở góc hành lang lầu hai, hai mắt mở to, lặng lẽ thò đầu ra.

Mắt thấy hai người đứng ở cửa, lập tức xách váy ngủ, nhón chân đi theo ra ngoài.

Lâm Cẩn Ngôn và Chu Lâm Diên đi ra sân, gió lạnh thổi vù vù.

Lâm Cẩn Ngôn lấy bao thuốc trong túi quần ra, rút một điếu ném cho Chu Lâm Diên.

Chu Lâm Diên ngậm điếu thuốc rồi bật hộp quẹt, tiện tay ném hộp quẹt cho Lâm Cẩn Ngôn.

Mùi thuốc lá bị gió thổi lạnh bay trong không khí, Giản Vi nấp phía sau cây đại thụ cách đó không xa, mùi thuốc lá thổi qua, bị sặc thiếu chút nữa ho thành tiếng, cô vội vàng bịt mũi lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt, nghĩ thầm lát về phòng phải bắt Lâm Cẩn Ngôn cai thuốc, nếu anh không chịu cai thì bắt anh quỳ bàn giặt.

……

Lâm Cẩn Ngôn hít vài hơi, đi thẳng vào vấn đề, “Qua lễ kỷ niệm thành lập công ty, tôi tính đính hôn với Vi Vi.”

Giản Vi ở phía sau nghe vậy, trong lòng giật mình, rõ ràng bị gió lạnh thổi nhưng mặt nóng lên như bị bỏng.

Đính hôn, anh còn chưa nói qua với cô đâu đấy.

Chu Lâm Diên nghe vậy khóe miệng cong lên, ngước mắt nhìn Lâm Cẩn Ngôn, thấp giọng nói: “Anh xác định tôi sẽ gả em gái cho anh à?”

Lâm Cẩn Ngôn nâng mắt nhìn anh ấy, ánh mắt đen kịt.

Chu Lâm Diên lấy ngón trỏ búng tàn thuốc, nói: “Bên cạnh anh có quá nhiều phụ nữ có ý đồ với anh, khó lòng phòng bị, A Noãn còn nhỏ tuổi, tâm tư lại đơn thuần, nếu thật sự gả cho anh, khó tránh khỏi không chịu chút uất ức.”

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên bật cười, như thể nghe được câu chuyện cười nào đó: “Chịu uất ức? Lâm Cẩn Ngôn tôi sẽ để người phụ nữ mình yêu chịu uất ức sao? Tôi cưng chiều em ấy thương yêu em ấy còn không kịp, tôi sẽ để em ấy uất ức?”

Chu Lâm Diên quét mắt liếc anh: “Nói mà không có bằng chứng.”

“Anh muốn thế nào?”

“Xem biểu hiện của anh, tôi chỉ có một cô em gái, chuyện kết hôn không vội.”

Lâm Cẩn Ngôn: “…..”

Chu Lâm Diên liếc anh một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, nói tiếp: “Nhưng đêm hôm khuya khoắt từ xa chạy tới tìm A Noãn, ngược lại có để ý, tiếp tục cố gắng.”

Sau đó anh diệt tàn thuốc, vỗ vai Lâm Cẩn Ngôn nói: “Thời gian không còn sớm, về phòng nghỉ ngơi đi.”

Nói xong liền xoay người đi về phía trước.

Lâm Cẩn Ngôn đứng đó, cơn tức nghẹn trong ngực, trên không ra trên dưới không ra dưới, tâm tình quả thực không cách nào hình dung.

Giản Vi thấy anh trai đã đi, lặng lẽ từ cây đại thụ chạy tới, ôm cánh tay anh, ngửa đầu nhìn anh: “Lâm Cẩn Ngôn, em nghe cả rồi.”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô một lúc, đưa tay sờ má cô, thở dài: “Vi Vi, nếu không chúng ta bỏ trốn đi?”

“Phụt!” Nhất thời Giản Vi bị chọc cười, cong môi, đôi mắt sáng như sao nhìn anh: “Được, trốn đi đâu?”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn Giản Vi, tâm tình đột nhiên lại tốt lên, thấy cô ăn mặc mỏng manh đứng bên ngoài hồi lâu, vô thức nắm tay cô, đôi tay lạnh buốt, lập tức nhướng mày mặt dữ lên, “Trời lạnh như vậy em chạy ra ngoài làm gì? Đi đi, mau vào trong!”

Nói xong cầm tay Giản Vi đi vào nhà.

Trong phòng có hệ thống lò sưởi, vừa vào nhà là thấy dễ chịu hẳn, Lâm Cẩn Ngôn cau mày đưa tay sờ soạng trán cô, sợ bị cảm lạnh hỏi: “Có thuốc chống cảm lạnh không?”

Giản Vi lắc đầu: “Em không mang.”

“Vậy uống chút nước ấm, cái nào là ly của em?”

Giản Vi đi tới trước bàn trà, cầm chiếc ly màu đỏ đưa cho Lâm Cẩn Ngôn.

“Em ngồi đây chờ, anh đi lấy nước cho em.” Ấn Giản Vi ngồi xuống sofa, Lâm Cẩn Ngôn bưng ly đi ra phòng trà lấy nước.

Không đầy một lát đã rót nước ấm đầy ly mang tới. “Uống chậm thôi, coi chừng bị nóng.”

Giản Vi ngoan ngoãn, hai tay bưng ly, cái miệng nhỏ nhếch lên, nước ấm từ từ tràn xuống cổ họng, nóng đến mức dạ dày cũng thấy ấm lên.

Cô đưa tay kéo áo Lâm Cẩn Ngôn: “Anh ngồi đi.”

Lâm Cẩn Ngôn thuận thế ngồi bên cạnh cô, Giản Vi cầm tay anh, đưa ly cho anh: “Anh cũng uống chút nước đi.”

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô thật sâu.

“Uống đi.” Giản Vi lại đưa ly tới bên môi anh, Lâm Cẩn Ngôn yên lặng một lúc, cúi đầu dán lên chỗ vừa bị môi Giản Vi dính qua, mặt hơi ngẩng lên, trong mắt chứa ý cười mập mờ.  

Giản Vi bị anh nhìn trong lòng bỗng dưng nhảy dựng lên, thẹn thùng đỏ mặt, nhỏ giọng nói một câu: “Lưu manh.”

Hay nhỉ, không phải cố ý uống chỗ cô từng uống sao.

Lâm Cẩn Ngôn cười trêu chọc, nghiêng người dán sát lỗ tai cô, thấp giọng nói: “Nước miếng cũng đã nếm rồi, còn xấu hổ gì nữa?”

Trong nháy mắt mặt Giản Vi đỏ bừng, bối rối che miệng anh, “Anh có thể không nói ra mà!”

Lâm Cẩn Ngôn cười rộ lên, đôi mắt đầy cưng chiều nhìn cô, “Được, anh không nói, anh làm.”

Lúc nói hai chữ cuối cùng, ánh mắt vô cùng sâu thẳm, lời nói rất mập mờ, trống ngực Giản Vi đập nhanh, sắp từ cổ họng nhảy vọt ra ngoài, “Em… Em không thèm nghe anh nói nữa, em đi ngủ đây.”

Cô nói xong cầm ly đứng lên, vội vàng chạy lên lầu, Lâm Cẩn Ngôn cũng đứng dậy, ba chân bốn cẳng đuổi theo, kéo tay cô. “Chờ anh với.”

Giản Vi đỏ mặt: “Anh… Anh theo em làm gì?”

Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày cười: “Chẳng phải lúc nãy em bảo anh lên phòng em sao?”

Lời vừa nói xong đã đi tới góc rẽ lầu hai.

Chẳng biết Chu Lâm Diên đứng đằng kia tự lúc nào, trông thấy Lâm Cẩn Ngôn, đôi mày nhướng lên nói: “Anh ngủ sofa đi.”

Đôi mắt Lâm Cẩn Ngôn híp lại, “Có ý gì?”

“Những phòng khác đều chưa dọn dẹp, chỉ có thể ngủ sofa.”

Nói xong anh ấy vỗ vai Giản Vi, “Đi ngủ sớm đi, sáng mai lên núi tế tổ.”

Chu Lâm Diên trở về phòng bên cạnh, Giản Vi lập tức có chút đồng tình với Lâm Cẩn Ngôn, nhìn anh: “Phòng khách… Chắc sẽ không lạnh mấy?”

Lâm Cẩn Ngôn: “…..”

“A! Anh chờ một chút!” Giản Vi đột nhiên nhớ ra gì đó, đôi mắt bỗng dưng sáng ngời, nói xong xoay người chạy về phòng.

Không đầy một lát đã chạy ra, trong tay ôm chăn, kín đáo đưa cho Lâm Cẩn Ngôn, “Đắp thì sẽ không lạnh.”

Lâm Cẩn Ngôn cười ha ha: “…. Vợ đúng là tri kỷ.”

Giản Vi cười hắc hắc, khép nửa cửa, thò đầu ra cười tủm tỉm: «Sáng mai gặp lại, Lâm Cẩn Ngôn."

..

Lâm Cẩn Ngôn nằm trên sofa, trong lòng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ngàn dặm truy vợ, cuối cùng thế mà ngủ trên sofa lạnh lẽo.

Ha ha, lợi hại đấy Chu Lâm Diên!

Mặt đen ngủ cả đêm, sáng sớm hôm sau trong sân truyền đến tiếng ồn ào, Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày mở to mắt.

Trời đã sáng choang, ánh mắt trời từ cửa sổ chiếu vào.

Lâm Cẩn Ngôn từ sofa đứng lên, vào toilet rửa mặt.

Lúc Giản Vi từ trên lầu đi xuống, thấy trên sofa trống trơn, vội gấp chăn Lâm Cẩn Ngôn đã đắp mang lên lầu.

Sau khi xuống lại, cô qua chào hỏi mấy người họ hàng tới bái tế ông nội.

Có mấy người Giản Vi đã gặp lúc trước, có mấy người thì không quen, mọi người ở trong sân, hoặc đứng hoặc ngồi, vui vẻ trò chuyện.

Giản Vi đi theo sau Chu Lâm Diên làm quen với người khác, miệng ngọt ngào gọi chú thím.

Cô vừa về nhà họ Chu, đám bảy cô tám dì kéo cô hỏi lung tung này nọ, vô cùng nhiệt tình.

Một dì kéo tay cô, nhiệt tình quan tâm: “A Noãn có bạn trai chưa? Bên chỗ dì có một chàng trai xuất sắc, tuổi xấp xỉ với con, nếu con cảm thấy có thể, dì đưa phương thức liên lạc của con cho cậu ta –“

Lâm Cẩn Ngôn từ bên trong đi ra, vừa vặn nghe thấy câu này, sắc mặt trầm xuống bước đi qua, cầm chặt tay Giản Vi như tuyên thệ chủ quyền.

Trước mặt đột nhiên xuất hiện một người đàn ông mặt đen nổi giận đùng đùng, mọi người sững sốt, “Đây là… Đây là…”

Giản Vi cười khan: “Đây là bạn trai con.”

"…."

Bình giấm chua của Lâm Cẩn Ngôn tràn ra như sóng biển, một lát sau, thở hổn hển kéo Giản Vi sang một bên, từ trong hàm răng nặn ra mấy chữ: «Đính hôn! Về nhà lập tức đính hôn."

Hết chương 40




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, little_loan, ngoc giau
     
Có bài mới 16.03.2020, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6198
Được thanks: 15676 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 37
Chương 41:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Tế tổ xông, ngày hôm sau liền thu dọn đồ về nhà. LQĐ

Vé máy bay về nhà là Chu Lâm Diên bảo người đặt, chỗ ngồi của Giản Vi và Chu Lâm Diên kề nhau, Lâm Cẩn Ngôn thì ngồi một mình.

Từ khi mới lên máy bay, mặt Lâm Cẩn Ngôn cứng đờ không nói một lời.

Bay hơn ba tiếng đồng hồ cơ mà, Giản Vi cũng muốn ngồi cùng Lâm Cẩn Ngôn, vì vậy nhẹ nhàng nắm ống tay áo anh trai mình.

Chu Lâm Diên đang xem báo, hơi ngước mắt nhìn cô.

Giản Vi cười hì hì một tiếng, vẻ mặt nình nọt: “Anh trai, anh có thể đổi vị trí với Lâm Cẩn Ngôn không –“

Chu Lâm Diên không cần suy nghĩ, nói thẳng: “Không thể.”

Nói xong lại cúi đầu xem tạp chí trong tay.

Giản Vi chép miệng: “Anh trai, sao anh lại như vậy?”

“Anh cứ vậy đấy.”

“……..”

Giản Vi không thể đả thông tư tưởng Chu Lâm Diên, quay đầu lại, tay phải dựng thẳng để ngang miệng, nhỏ giọng nói với Lâm Cẩn Ngôn: “Anh đừng vội, lát nữa người ngồi kế bên anh lên, em sẽ đổi chỗ với người ta.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy, sắc mạnh lạnh như băng rốt cuộc hơi giãn ra.

“Trời ơi, cuối cùng cũng đuổi kịp, mình lên máy bay rồi, không nói chuyện với cậu nữa.” Lúc máy bay sắp cất cánh, một giọng nữ trong trẻo vang lên, một mình đẩy va li màu trắng lên máy bay, một cô nữ sinh dáng vẻ xinh xắn từ cửa đi vào trong khoang.

Cô ấy mặc chiếc áo khoác ngoài màu trắng, bên trong là áo len baby màu trắng, quàng chiếc khăn quàng cổ màu hồng, tóc dài uốn xoăn, buộc kiểu đuôi ngựa, đôi mắt cong cong giống như trăng non, khóe miệng có hai đồng điếu, vô cùng đáng yêu.

(Đồng điều nằm ngay gần mép, đồng tiền thì nằm trên má)

Cô ấy đẩy va li đi thẳng vào khoang hạng nhất, ngẩng đầu tìm chỗ ngồi, đứng trước mặt Lâm Cẩn Ngôn, giọng ngọt ngào: “Thưa anh, vị trí của tôi ở bên trong.”

Lâm Cẩn Ngôn ngồi im, ánh mắt Giản Vi thì sáng lên, vội chạy tới: “Người đẹp ơi, hai chúng ta đổi chỗ nhé.”

Xong chỉ vào Lâm Cẩn Ngôn, hơi ngại ngùng nói: “Đây là bạn trai tôi, tôi muốn ngồi cùng anh ấy.”

“À, không có vấn đề gì.” Rồi cô ấy quay đầu lại chỉ vào chỗ bên cạnh Chu Lâm Diên: “Cô ngồi ở đây à?”

“Ừ.” Giản Vi vội gật đầu.

“Ok!” Tô Tiêu Tiêu liếc mắt cười, vô cùng sảng lãng đồng ý, quay đầu tới chỗ ngồi ban đầu của Giản Vi.

Mở khoang chứa đồ, muốn bỏ va li vào, nhưng va li hơi nặng, tay Tô Tiêu Tiêu phải rất cố sức mới nâng va li lên đầu được, tiếp viên hàng không thấy thế vội chạy tới: “Tiểu thư để tôi.”

Vừa nói vừa đẩy vali của Tô Tiêu Tiêu vào trong khoang.

“Cảm ơn nhé.” Tô Tiêu Tiêu cười tủm tỉm nói cảm ơn.

“Đừng khách sáo.”

Tô Tiêu Tiểu ngồi xuống bên cạnh Chu Lâm Diên.

Em gái đổi chỗ ngồi, Chu Lâm Diên nhíu mày nghiêng đầu, mắt lạnh nhìn Giản Vi đang tay nắm tay cùng Lâm Cẩn Ngôn phía sau bên phải.

Giản Vi lặng lẽ le lưỡi cười.

Chu Lâm Diên: “…..”

Lúc Chu Lâm Diên thu hồi tầm mắt thì đụng vài cô gái ngồi bên cạnh.

Tô Tiêu Tiêu lập tức liếc mắt cười, nhiệt tình vẫy tay với anh ấy: “Xin chào anh.”

Chu Lâm Diên hoàn toàn không phản ứng lại với cô ấy, mặt lạnh dời mắt, tiếp tục xem báo của mình.

“…..”

Lúc máy bay bay ổn định, tiếp viên hàng không bắt đầu phân phát thức ăn.

Giản Vi gọi một phần cơm gà quay, salad hoa quả, còn có súp ngô (Bắp), Lâm Cẩn Ngôn gọi một phần cơm bò bít tết và café.

Giản Vi ăn một ít đồ ăn của mình, thấy cơm thịt bò của Lâm Cẩn Ngôn rất hấp dẫn người khác liền liếm môi, ôm cánh tay Lâm Cẩn Ngôn làm nũng: “Em muốn ăn của anh.”

Lâm Cẩn Ngôn dùng nĩa xiên một miếng, sau đó đút tới bên miệng cô, đôi mắt tràn đầy cưng chiều nhìn cô.

Giản Vi nhai nhai, đôi mắt sáng lấp lánh: “Muốn ăn nữa.”

Lâm Cẩn Ngôn lại đút cho cô một miếng: “Ăn nữa không?”

Miệng Giản Vi nhai đồ ăn, lẩm bẩm: “Không ăn nữa.”

Rồi cô tự mình múc súp ngô ăn, khóe miệng dính nước súp, Lâm Cẩn Ngôn đưa tay lau cho cô, vô cùng dịu dàng: “Ăn từ từ thôi.”

Tô Tiêu Tiêu nghiêng đầu qua nhìn Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi, đôi mắt đầy hâm mộ.

Cô ấy nhìn một lúc, quay đầu lại chuẩn bị ăn tiếp, Chu Lâm Diên thì đang uống nước, lúc Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại, vai không cẩn thận đụng vào khuỷu tay Chu Lâm Diên, Chu Lâm Diên bất ngờ không kịp phòng bị, nước đổ đầy quần.

Tô Tiêu Tiêu giật mình, đôi mắt trợn tròn, vội vàng cầm khăn lau cho anh ấy: “Xin lỗi xin lỗi, không phải tôi cố ý!”

Ngón tay nhỏ trắng nõn của cô gái cọ qua cọ lại trên quần anh, Chu Lâm Diên chỉ cảm thấy bụng dưới xiết chặt, mặt âm trầm, đột nhiên níu cổ tay cô ấy lại, gần như là nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn cô ấy: “Cô sờ chỗ nào đó!”

Tô Tiêu Tiêu sững sờ, lập tức mới phản ứng được, khuôn mặt trắng noãn thoáng chốc đỏ bừng, nhỏ giọng giải thích: “Tôi… Tôi không sờ mà…”

Chu Lâm Diên trừng mắt liếc cô ấy, gân xanh trên trán nổi lên không ngừng, hất tay cô ấy ra: “Tránh ra!”

Tô Tiêu Tiêu sợ hãi sững sờ, vội vàng đứng lên.

Chu Lâm Diên cũng đứng dậy nhấc chân bước vào toilet.

Bên cạnh phía đằng sau, Giản Vi “Ha ha” một tiếng, không nhịn được bật cười.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chu Lâm Diên, đưa tay xoa mi tâm, trong mắt cũng đầy ý cười.

Chậc, báo ứng mà.

…..

Lâm Cẩn Ngôn nói đính hôn, về nhà liền bắt đầu chuẩn bị, mẹ Lâm vốn còn chút băn khoăn, nhưng từ lúc nghe nói Giản Vi là tiểu thư nhà họ Chu, chút băn khoăn này dĩ nhiên không còn nữa.

Lâm Cẩn Ngôn muốn tới lễ kỷ niệm của công ty cùng tổ chức tiệc đính hôn luôn, ông cụ giở hoàng lịch ra, lắc đầu, cuối cùng quyết định thời gian đầu xuân sang năm

Lâm Cẩn Ngôn hẹn Chu Lâm Diên uống trà trong tiệm trà, cầm bản kế hoạch hợp tác lần trước tập đoàn Ái Tín mang tới đưa cho anh ấy.

Chu Lâm Diên quét mắt một vòng, cười nhẹ: “Sao vậy? Muốn hối lộ tôi à?”

Lâm Cẩn Ngôn: “Hạng mục này tặng cho anh, tất cả tài chính thì để tôi bỏ ra, sau khi hạng mục xây dựng xong, thuộc về anh.”

Lâm Cẩn Ngôn lúc trước thông qua đấu thầu công khai lấy được một mảnh đất vàng, quy hoạch rất tốt, hoàn toàn có thể xây dựng thành trung tâm thương nghiệp mới phồn hoa nhất trong thành phố.

Lúc ấy có nhiều công ty đấu thầu, cuối cùng bị Lâm Cẩn Ngôn cầm đi. Nhân sĩ trong nghề tức đỏ mắt, người muốn hợp tác rất nhiều, Chu Lâm Diên cũng thế, dâng lợi ích hấp dẫn muốn hợp tác với Lâm Cẩn Ngôn.

Nhưng Lâm Cẩn Ngôn mãi chưa nhả ra.

Vốn cho rằng chuyện này bị ngâm nước nóng, lúc này thấy Lâm Cẩn Ngôn thế mà tặng toàn bộ lợi nhuận khổng lồ cho anh ấy, mặc dù anh ấy luôn hờ hững như mây trôi nước chảy, nhưng giờ phút này hơi kinh ngạc.

“Anh có ý gì? Muốn lấy cái này làm sính lễ?”

“Sính lễ?” Lâm Cẩn Ngôn mỉm cười: “Anh quá coi thường vị trí của Vi Vi trong lòng tôi, tôi đã muốn ở cùng một chỗ với em ấy thì tất cả của tôi đều là của em ấy.”

Ánh mắt Chu Lâm Diên nhìn anh thật sâu, rất lâu sau rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc ra, ngậm trong miệng rồi bật lửa, đôi mắt sắc sâu kín, không biết đang suy nghĩ gì.

Thuốc hút được nửa điếu, khẽ nâng mắt lên, cuối cùng mở miệng: “Thứ này tôi không cần, nếu đã cho thì cho A Noãn.”

“Cũng được, tùy anh tính.”

Chu Lâm Diên nhìn anh, sau hồi lâu đột nhiên nở nụ cười hỏi: “Lâm Cẩn Ngôn, anh thích em gái tôi ở điểm nào?”

“Điểm nào cũng thích.”

Chu Lâm Diên cắn thuốc, thân thể lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, tựa như đang tự hỏi gì đó.

Lâm Cẩn Ngôn liếc anh ấy một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: “Anh chưa gặp được người con gái mình yêu nên anh không hiểu đâu.”

Chu Lâm Diên im lặng một lúc, cười tự giễu hỏi: “Thật sao?”

…….

Chớp mắt, Giản Vi đã trở về nhà họ Chu gần nửa tháng, người nên gặp cũng đã gặp, nên quen thuộc cũng gần như quen thuộc hết.

Kỳ thi cuối kỳ vừa kết thúc, Giản Vi liền chuẩn bị kế hoạch đi chơi xa, xem như bù lúc trước quá thờ ơ với Lâm Cẩn Ngôn.

Nhưng vừa vào kỳ nghỉ đông, nhìn xung quanh một vòng, đâu cũng là đầu người.

Cô cuộn mình trên sofa trong văn phòng của Lâm Cẩn Ngôn, một tay ôm máy tính xem Đột kích, một tay cắn ngón tay, mi tâm nhíu chặt.

Lâm Cẩn Ngôn phải họp đột xuất, nửa giờ sau trở lại văn phòng thì phát hiện Giản Vi vẫn còn duy trì một tư thế như cũ, đang cắn ngón tay buồn bực.

Anh đi qua, một tay lấy máy tính của cô ra, một tay ôm cô ngồi lên đùi, Giản Vi ôm cổ anh, chép miệng nói: “Chẳng có chỗ nào đẹp, quá nhiều người.”

Lâm Cẩn Ngôn cười nhẹ, “Goldenweek, nghỉ đông và nghỉ hè nơi đó đều đông người.”

“Vậy chúng ta đi đâu?” Giản Vi nhìn anh hỏi.

Lâm Cẩn Ngôn suy nghĩ một lúc, nói: “Nếu không tới sơn trang nghỉ ngơi? Có nhà cao tầng, có suối nước nóng, còn có lần trước em nói muốn trượt tuyết, có thể đánh golf, còn có thể cưỡi ngựa.”

“Cưỡi ngựa?” Giản Vi vui sướng, hai mắt sáng lên.

Khóe miệng Lâm Cẩn Ngôn cong lên cười khẽ: “Thích cưỡi ngựa à?”

“Thích, nhưng em không biết cưỡi.”

Khóe miệng Lâm Cẩn Ngôn cười càng sâu, đưa tay sờ đầu cô, ánh mắt cưng chiều: “Anh dạy cho em.”

Giản Vi lập tức sùng bái Lâm Cẩn Ngôn càng sâu, chắp tay trước ngực, đôi mắt lóe sáng như đứa nhỏ mê muội nhìn anh: “Lâm Cẩn Ngôn, anh rất lợi hại, còn có gì mà anh không biết không hả?”

Lâm Cẩn Ngôn nhướng mày, cười: “Em cứ nói xem?”

Giản Vi ngửa mặt lên trời nghĩ nghĩ, cười rộ lên: “Chắc anh không biết lái máy bay đúng không?”

Lâm Cẩn Ngôn lại cười: “Anh lái còn rất chuẩn nhé, hôm nào em muốn bay anh dẫn em đi.”

“….” Giản Vi mở to mắt, “Vậy lái thuyền thì sao? Anh cũng biết lái chứ?”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô, đột nhiên trong mắt nổi lên ý cười mập mờ: “Lái thuyền? Em cho anh thử, chẳng phải sẽ biết sao?”

Giản Vi chớp mắt mấy cái: “Cái gì?”

Ý cười của Lâm Cẩn Ngôn càng sâu, trả lời cô: “Không có gì.”

Hết chương 41



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, hanayuki001, hoàng diệp, ngoc giau
     
Có bài mới 19.03.2020, 08:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6198
Được thanks: 15676 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 39
Chương 42:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Lần đầu tiên Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn đi chơi xa sau khi yêu đương là ngày 29 tháng 1. LQĐ

Ngày xuất phát, tuyết rơi rất nhiều.

Lâm Cẩn Ngôn lái xe tới nhà họ Chu đón Giản Vi, lúc tới nơi, trên mui xe tích một lớp tuyết dày.

Mẹ Chu đang đang đứng trong phòng bếp chỉ dì người làm nấu đồ ăn sáng cho con gái, khi ra tới phòng khách vừa lúc thấy Lâm Cẩn Ngôn từ trên xe bước xuống.

Đây không phải là lần đầu tiên Lâm Cẩn Ngôn tới nhà, lần trước sau khi cùng Giản Vi tế tổ về, đêm đó đã mang theo túi lới túi nhỏ tới nhà chào hỏi mẹ vợ tương lai rồi.

Mẹ Chu rất hài lòng về Lâm Cẩn Ngôn, Lâm Cẩn Ngôn chân trước vừa đi, chân sau bà đã kích động kéo tay Giản vi, không ngừng khen ngợi bộ dạng Lâm Cẩn Ngôn đẹp trai, vừa thông mình lại giỏi giang có năng lực, còn rất lễ phép, cứ khen ánh mắt con gái tốt. Dù sao đàn ông độc thân thành công trong sự nghiệp như Lâm Cẩn Ngôn, con gái nóng lòng muốn nhào vào nhiều lắm.

Mẹ Chu vô cùng hài lòng về con rể tương lai, Giản Vi thì ở bên cạnh phụ họa: “Lâm Cẩn Ngôn thật sự rất tốt.”

Nói xong lặng lẽ liếc Chu Lâm Diên đang ngồi xem tài liệu trên sofa, nhỏ giọng nói: “Nhưng anh trai lại cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn không hợp với con.”

Mẹ Chu vừa nghe xong lời này, lập tức mắng con trai máu chó xối đầu: “Bản thân con không tìm được bạn gái thì thôi đi! Con còn muốn cản em gái con lập gia đình hả? Tên nhóc con lại ngứa da à? Mẹ cho con biết! Trước lễ mừng năm mới năm nay con không tìm được con dâu về cho mẹ, từ nay về sau con cũng đừng quen biết người mẹ là mẹ đây! Không cần con về nhà này nữa!”

Chu Lâm Diên đột nhiên bị một trận mắng đổ ập xuống đầu, trực tiếp mờ mịt, anh ấy đang xem tài liệu ngon lành, hoàn toàn không biết có chiến tranh, sao lại đốt tới trên người anh ấy vậy chứ.

Nhưng cuối cùng anh ấy cũng hiểu, vì sao Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn có thể ở cùng một chỗ, một là lão hồ ly tung hoành trong thương giới, một là tiểu hồ ly, chỉ một câu nói hại anh ấy bị chửi máu chó xối đầu, sau cùng còn bị hạ lệnh “Truy nã.”

Từ sau khi em gái về nhà, Chu Lâm Diên đã trở thành một người có địa vị thấp nhất nhà, điểm này ngược lại anh ấy tiếp nhận.

……

Giờ phút này mẹ Chu vừa nhìn thấy Lâm Cẩn Ngôn, vẻ mặt lập tức tươi cười, mở cửa đi ra ngoài vẫy tay với anh, cao giọng gọi: “Cẩn Ngôn tới đấy à.”

Lâm Cẩn Ngôn đi qua, cung kính chào hỏi mẹ Chu: “Xin chào dì.”

“Ừ, mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm.” Vẻ mặt mẹ Chu vui vẻ, dẫn Lâm Cẩn Ngôn vào nhà.

Dì người làm lấy dép lê cho Lâm Cẩn Ngôn.

Mẹ Chu cười nói: “Tới đón A Noãn à, nó còn đang ngủ đấy, vừa đúng lúc, con lên gọi nó xuống đi.”

Lâm Cẩn Ngôn đáp một tiếng rồi đi lên lầu.

Anh đẩy cửa vào phòng đi vào, trên giường, thân thể Giản Vi cuộn tròn thành một đoàn, đầu vùi trong chăn, chỉ lộ ra đoạn tóc bên ngoài.

Lâm Cẩn Ngôn đi qua ngồi bên cạnh giường, đưa tay cầm chăn kéo xuống.

Chăn đắp không kỹ, nhẹ nhàng kéo một cái đã tuột xuống.

Giản Vi mặc bộ đồ dài màu trắng, đầu gối sắp co đến ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, mắt nhắm lại, như gấu trắng ngủ đông, vô cùng đáng yêu.

Lâm Cẩn Ngôn vừa nhìn thấy cô, mặt mày cong lên mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng sờ má cô, lông mi Giản Vi khẽ động đậy, chầm chậm mở mắt ra.

Trông thấy Lâm Cẩn Ngôn, cô uể oải xoa mắt, giọng mềm nhũn nói: “Anh đến từ lúc nào.”

“Vừa đến.” Tay Lâm Cẩn Ngôn đệm dưới lưng cô, kéo cô vào ngực, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Bên ngoài có tuyết rơi, đường không dễ đi, chúng ta phải xuất phát sớm một chút, nếu không trước khi trời tối còn chưa tới nơi được.”

Giản Vi “Dạ” một tiếng, mặt chôn trong ngực Lâm Cẩn Ngôn không chịu nhúc nhích.

Lâm Cẩn Ngôn nhẹ nhàng xoa đầu cô, thấp giọng nói: “Đi rửa mặt nào.”

Giản Vi buồn buồn đáp một tiếng, vẫn không động đậy.

“….” Lâm Cẩn Ngôn dở khóc dở cười, cuối cùng hết cách đành ôm cô đi vào phòng tắm, vừa đi vừa cười cô: “Em có thể lười biếng thêm chút nữa không.”

Vào phòng tắm, Lâm Cẩn Ngôn săn sóc cô đánh răng rửa mặt như một đứa con nít.

Sau khi rửa mặt xong, cơn buồn ngủ của Giản Vi cũng tỉnh hơn phân nửa, cô đẩy Lâm Cẩn Ngôn ra ngoài cửa để thay quần áo.

Xuống lầu, ăn bữa sáng qua loa rồi chào tạm biệt mẹ, chuẩn bị cùng Lâm Cẩn Ngôn ra khỏi nhà.

Trước khi đi, mẹ Chu kéo con gái sang một bên, nhỏ giọng dặn dò: “A Noãn, đây là lần đầu tiên con ra ngoài cùng Lâm Cẩn Ngôn, con là người trưởng thành rồi, có một số việc mẹ muốn nhắc nhở con một đôi câu, chơi thì có thể, nhưng hiện giờ con còn chưa tốt nghiệp đại học, chú ý bảo vệ mình.”

Giản Vi nghe câu này, thoáng chốc mặt đỏ lựng, mặc dù không nói rõ ra nhưng ý tứ cô nghe là hiểu.

Cô đỏ mặt đảm bảo sẽ chú ý với mẹ rồi mới đi ra cửa.

Lâm Cẩn Ngôn đang đứng trước xe chờ, thấy Giản Vi đi ra liền mở cửa bên ghế lái phụ cho cô, một tay chống chống trần xe một tay nắm tay cô dìu cô lên xe.

Sau đó mới vòng qua đầu xe đi tới bên ghế lái.

“Mẹ, chúng con đi đây.”

“Ừ, nhớ về ăn tết đấy.”

Giản Vi loan mắt cười: “Mẹ yên tâm, mấy hôm nữa sẽ về ạ.”

Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn đi rồi, Chu Lâm Diên mới chầm chậm xuống lầu vào phòng ăn ăn cơm.

Mấy hôm mẹ Chu vừa nhìn thấy con trai thì tức giận không có chỗ phát tiết, năm nay qua năm khác, tên nhóc này vẫn không chịu mang con dâu về cho bà.

Bà theo tới nhà ăn, bà thận trọng nói: “Em gái con đã sắp đính hôn, con làm anh trai lại bị em gái đuổi kịp và vượt qua rồi, con thấy con hay chưa?”

Chu Lâm Diên lười biếng nói: “Nó được gọi là yêu sớm.”

Mẹ Chu trừng mắt, “Nó được gọi là yêu sớm, vậy con được gọi là gì? Yêu già à?”

Chu Lâm Diên nhíu mày.

Nói gì vậy chứ!

“Con cũng không sợ cứ kéo dài mãi thì sau này không có cô gái nào chịu muốn con à.”

Chu Lâm Diên quả thực khó có thể tin: “…. Con mà sẽ không ai muốn?”

Mẹ Chu lườm anh ấy một cái, lắc mông xoay người rời đi.

Chu Lâm Diên: “….”

…….

Dọc đường tới sơn trang Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn nghỉ phép, trên đường toàn băng tuyết, mặt đường vừa ẩm ướt vừa trơn, Lâm Cẩn Ngôn lái xe rất chậm, hết sức chú ý, đến trên núi sắp 19h, trời đã tối hẳn.

Vừa vào khu vực nghỉ dưỡng, tuyết trắng xóa một vùng, khắp nơi đều treo đèn lồng đỏ rực, màu đỏ cam chiếu rọi lên tuyết trắng dày cộm.

Giản Vi vô cùng thích chỗ này, vừa xuống xe liền hớn hở chạy trong tuyết, cầm điện thoại chụp ảnh khắp nơi.

Chạy đã mệt mới quay về, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đỏ bừng, Lâm Cẩn Ngôn đưa tay vừa sờ vào, mi tâm lập tức nhíu chặt: “Lạnh quá, về phòng trước đã, ban ngày hãy ra.”

Giản Vi hít hít mũi ngoan ngoãn gật đầu, ở đây nhiệt độ thật sự quá thấp, cô vừa chạy ở đây một lúc mà lạnh đến chảy cả nước mũi.

Lâm Cẩn Ngôn cởi áo khoác ngoài, trùm cả người Giản Vi vào trong áo khoác của anh, một tay ôm eo cô đi vào trong sơn trang.

Lâm Cẩn Ngôn có chỗ ở riêng ở đây, một năm anh lên đây mấy lần, lúc đến sẽ ở chỗ đó.

Đẩy cửa đi vào, hệ thống lò sưởi đập vào mặt, Giản Vi cảm thán một tiếng, “Cuối cùng cũng ấm rồi.”

Cô thổi khí vào lòng bàn tay, chà xát một lúc rồi đi qua sofa nằm xuống.

Hơi nóng phả ra khiến cô lười biếng, thân thể bắt đầu từ từ ấm lên, cô thoải mái híp mắt, như tiểu hồ ly đang hưởng thụ.

Nhưng trong núi quả thật rất lạnh.

Lâm Cẩn Ngôn mở va li, lấy thuốc cảm lạnh mang từ nhà ra, rót nước ấm, cầm tới trước mặt Giản Vi, một tay nâng eo cô dìu cô từ sofa ngồi dậy, “Ngoan nào, ngồi dậy uống thuốc đi, đừng để cảm lạnh.”

Giản Vi ngoan ngoãn ngồi dậy, cầm ly nước nhấp một miếng, nước hơi nóng, cô le đầu lưỡi ra, nói: “Lát em uống.”

“Vậy em tắm nước nóng trước đi.” Lâm Cẩn Ngôn trực tiếp ôm ngang cô lên đi vào phòng tắm.

Đèn phòng tắm được bật lên, trong nháy mắt phòng tắm sáng trưng.

Đặt Giản Vi bồn rửa mặt sạch sẽ rộng rãi, sau đó mới thả cô ra.

Không đầy một lúc nước ấm đã xả nửa bồn, hơi nóng bốc lên, Giản Vi ngồi phía đằng sau, đôi mắt nhìn Lâm Cẩn Ngôn không chớp mắt, không biết nghĩ tới điều gì, gò má trắng nõn dần nhiễm đỏ.

Khi nước xả gần đầy bồn mới quay đầu gọi Giản Vi qua.

Giản Vi từ trên trên bồn rửa mặt nhảy xuống đi tới cạnh bồn tắm.

Nước tràn bồn, vô cùng ấm áp.

“Em tắm trước đi, anh đi mua một ít đồ.”

Giản Vi sững sờ, vô thức hỏi: “Mua gì?”

“Cơm tối.” Lâm Cẩn Ngôn thuận miệng đáp một tiếng, đột nhiên như nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt trở nên mập mờ, đuôi lông mày nhướng lên, hỏi lại: “Nếu không em cho rằng là gì?”

Trong lòng Giản Vi giật mình, vội nói: “Không có gì, em đang nói chính là anh nhớ mua giúp em hộp sữa tươi về, muốn vị dâu mà phải hâm nóng nhé.”

Đôi mắt sắc của Lâm Cẩn Ngôn sâu kín, cười nhìn cô.

Giản Vi bị ánh mắt này của anh làm chột dạ, vội đẩy anh ra ngoài: “Anh đi mau đi, muốn vị dâu tây, đừng mua sai đó.”

Lâm Cẩn Ngôn bị đẩy tới cửa, sau lưng, cửa phòng “Ầm” một tiếng đóng lại.

Anh đứng tại chỗ một lúc, đưa tay xoa mi tâm, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười.

Từ trong phòng đi ra, anh khóa cửa lại, trên đường đi vừa vặn gặp nhân viên quản lý.

Quản lý vừa thấy Lâm Cẩn Ngôn vội cung kính cúi đầu, “Xin chào Lâm tổng, tôi đang chuẩn bị tới hỏi anh ăn tối gì đây.”

Lâm Cẩn Ngôn chỉ vào vài món ăn, sau đó cẩn thận dặn dò, “Làm bánh sinh nhật, vừa qua ngày mới thì đưa tới.”

Vừa qua ngày mới chính là sinh nhật của Giản Vi, anh cố ý sắp xếp tới đây.

Anh sắp xếp xong xuôi bên chỗ ăn uống mới từ trong đi ra tới bãi đỗ xe, sau khi mở cốp lấy bó hồng bên trong ra, lúc sáng sớm đã tìm mua, bây giờ vẫn còn rất tươi.

Đưa hoa cho quản lý, bảo anh ta lát nữa đưa tới cùng bánh kem, sau đó mới xuống siêu thị mua sữa cho Giản Vi.

Mới vừa vào cửa siêu thị, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng gọi: “Lâm tổng.”

Lâm Cẩn Ngôn hơi dừng bước, Tô Tinh Uẩn cười đến phong tình vạn chủng: “Thật khéo quá, Lâm tổng cũng đi du lịch à?”

Lâm Cẩn Ngôn “Ừ” một tiếng, không để ý tới cô ta, xoay người đi vào trong siêu thị.

Tô Tinh Uẩn lập tức đuổi theo cười hỏi: “Lâm tổng đi một mình tới sao?”

Lâm Cẩn Ngôn lạnh nhạt đáp lại cô ta một câu: “Vợ chưa cưới đi cùng tôi.”

Hết chương 42







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, dao bac ha, ngoc giau
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HauLeHuyenCa, Hương liên, nguyet2202, Voicoi08, xichgo và 203 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.