Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Võ thần nghịch thiên: Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 03.05.2020, 13:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 865
Được thanks: 6852 lần
Điểm: 45.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49: Hỏa Hoàng ngu ngốc

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Thiên Không sợ hãi trốn ở phía sau Quân Thanh Vũ, đôi mắt nhỏ oan ức thật cẩn thận nhìn nam nhân cường đại đứng ở trước mặt.

Không có biện pháp, ai bảo nó đánh không lại người ta đây?

“Chu Tước, Tuyệt, các ngươi cũng đừng bắt nạt nó.” Quân Thanh Vũ khẽ cong khóe môi lên, đôi mắt đảo qua toàn bộ phòng ốc; “Không biết nơi này trừ Thiên Không Độc Giác Thú ra, còn có cái gì?”

Tuyệt nhíu mày lại, trên khuôn mặt tuyệt mỹ như ma mị kia lộ vẻ thị máu, có chút không kiên nhẫn nói: “Nơi này còn có đồ vật gì, lập tức lấy ra cho bổn tọa!”

Thiên Không sợ tới mức run rẩy một chút, thiếu chút nữa khóc ra.

Vì sao nó xui xẻo như vậy? Thật vất vả nhận một chủ nhân, nhưng bên cạnh chủ nhân còn có hai ác ma như vậy…

Tuy Chu Tước không làm gì với nó, nhưng chỉ là một ánh mắt, đã khiến cho nó không nhịn được run bần bật…

“Còn… Còn có cái này…”

Thiên Không run rẩy lấy ra một quả Thần Đan, oan ức nói: “Đây là thứ ta lấy được trước khi bị nhốt vào Chu Tước Bảo Đỉnh, là Thần Đan của một cường giả, ta… Ta cũng chỉ có một thứ như vậy.”

Nó vô cùng đáng thương nhìn khuôn mặt âm trầm của Tuyệt, giọng nói càng ngày càng yếu, đến cuối cùng đều không nghe thấy tiếng…

“Thần Đan?” Tuyệt cười lạnh một tiếng: “Loại đồ vật này lại không có tác dụng gì với nàng!”

Thiên Không khinh bỉ nhìn khuôn mặt cuồng mị của nam nhân, vừa định muốn lên tiếng trào phúng, nhưng khi tiếp xúc đến đôi mắt khát máu kia, lập tức nuốt lời nói vào…

“Nhân loại không phải là linh thú, không thể sử dụng Thần Đan của người khác, nhưng nước mắt của ta lại có thể khiến Thần Đan xảy ra thay đổi, khiến nhân loại cũng có thể biến Thần Đan của người khác thành của mình.”

Quân Thanh Vũ vuốt cằm, ánh mắt thanh lãnh hiện ra một tia sáng: “Xem ra lúc này cửa Chu Tước thứ mười tặng cho ta xác thật là thứ ta cần, Chu Tước, Tuyệt, các ngươi vẫn là ở lại nơi này, ta rời khỏi cửa Chu Tước trước…”

Xoạt!

Vừa dứt lời, Quân Thanh Vũ lấy Thần Đan ra, biến mất ở trong Chu Tước Bảo Đỉnh…

Trong phòng.

Quân Thanh Vũ vừa rời khỏi bảo đỉnh, khuôn mặt tuấn mỹ như tiên nhân kia đã xuất hiện ở tầm mắt của nàng…

“Vô Tình.”

Nàng sửng sốt một chút, không đợi nàng kịp nói cái gì đó, đã bị kéo vào một ôm ấp.

Ngực của nam nhân vẫn luôn ấm áp, với giọng nói thì thầm dịu dàng kia vang vọng trong tai…

“Hiện tại, sẽ không có người quấy rầy chúng ta nữa.”

Cơ thể của Quân Thanh Vũ cứng đờ, nhưng vẫn không đẩy nam nhân ôm mình ra, nàng khẽ nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ run rẩy.

Nam nhân dịu dàng hôn ở giữa mày của nàng, đi xuống một chút, khẽ hôn lên môi của nữ tử, động tác của hắn cực kỳ ôn nhu, ôn nhu như là một làn gió nhẹ không thể bắt giữ…

Cánh tay của Quân Thanh Vũ ôm chặt Vô Tình, từ từ mở mắt ra, mà đúng lúc này, nam nhân bế ngang nàng lên, đi về phía giường lớn…

Màn theo gió khẽ bay, làm một màn trên giường như ẩn như hiện, thoạt nhìn càng mê người.

“Vô Tình…”

Ánh mắt của Quân Thanh Vũ có chút mông lung, không còn tia thanh lãnh lúc trước.

Nàng lẳng lặng đánh giá trên người nam nhân, lại là lần đầu tiên phát hiện, người nam nhân này, sau khi rút đi một thân lạnh nhạt, lại đẹp tới mức như thế…

Trên trời dưới đất, độc nhất vô nhị!

Quân Thanh Vũ giơ tay khẽ vuốt khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt của nàng là kiên định như vậy, như thiếu nữ ở trong Vô Tình Cốc Năm đó, chịu đau đớn tẩy tủy còn cắn răng nhịn xuống…

“Ta giao mình cho chàng, không oán không hối hận.”

Bởi vì người nam nhân này, đáng giá để nàng phó thác chung thân, cả đời này, với ân tình của hắn, nàng chỉ có thể dùng cả đời tới trả lại…

Nam nhân khẽ rũ đôi mắt xuống, ngón tay thon dài vuốt tóc nhẹ của nàng, đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt tuyệt sắc kia.

Hắn cúi đầu, lại hôn lên môi của nữ tử lần nữa, lại không tự chủ được gia tăng lực độ của nụ hôn này, ngọn lửa vô tận từ trong lòng bùng cháy lên, khiến giọng nói luôn lạnh nhạt của nam nhân lộ ra một tia trầm thấp khàn khàn, có mị hoặc nói không nên lời.

“Thanh Nhi…”

Hắn nhẹ giọng nỉ non tên nàng, trong mắt đen hiện ra ngọn lửa mãnh liệt, giờ khắc này, trừ dục vọng nguyên bản nhất của nhân tính, trong đầu hắn cái gì cũng đều không có…

Không có bất kì nam nhân nào, khi nhìn thấy bộ dáng như thế của nữ nhân âu yếm, còn có thể thờ ơ…

Cho dù là nam nhân lạnh nhạt vô tình này…

“Ta phụng mệnh gia gia của ta tới, bảo hai người kia đi qua, các ngươi thật to gan, cũng dám ngăn cản ta!”

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng tức giận.

“Xin lỗi Hỏa Hoàng cô nương, Tả Phượng trưởng lão chúng ta có lệnh, bất kì kẻ nào cũng không được quấy nhiễu Quân cô nương và Vô Tình công tử…”

“Cút ngay!”

Ầm!

Một ánh lửa lập tức phá cửa mà vào, phịch một tiếng, cái bàn vỡ thành hai nửa, đồ sứ rơi vỡ đầy đất, rồi sau đó một bóng dáng lửa đỏ từ ngoài cửa tiến vào…

Chỉ là, khi nhìn thấy một màn trình diễn ở trong phòng, nàng ta bất giác ngây ngẩn cả người…

Lạnh!

Lúc này Hỏa Hoàng cảm giác được rét lạnh đến tận xương!

Như toàn bộ phòng đều ở bên trong trời giá rét, lạnh đến khiến nàng ta không tự chủ được đánh cái rùng mình…

“Ngươi… Các ngươi…”

Hỏa Hoàng mở to hai mắt nhìn, giật mình nhìn hai người ở trên giường, rất nhanh nàng ta đã phục hồi tinh thần lại, đáy mắt xẹt qua một tia khinh thường.

“Không nghĩ tới loại nữ nhân này lại là mẫu thân của nữ vương bệ hạ! Ban ngày ban mặt đã lên giường với nam nhân, quả thật không biết xấu hổ! Căn bản chính là một phần dâm tiện mười phần phế vật!”

So sánh với Quân Thanh Vũ, Hỏa Hoàng đột nhiên có một loại cảm giác ưu việt.

Nữ nhân này là mẫu than của nữ vương bệ hạ thì sao? Có gì khác với những bạc xà chuyên môn quyến rũ giống đực đó? Nào băng thanh ngọc khiết như mình? Thật không biết có phải Tả Phượng trưởng lão điên rồi mới kết giao với nhân loại hay không…

Giờ khắc này, Hỏa Hoàng không hề cảm giác được nhiệt độ trong nhà lại giảm xuống vài phần lần nữa, từ trên cao nhìn Quân Thanh Vũ.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân bao phủ một lớp hàn ý, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Hỏa Hoàng, rồi sau đó thong thả từ trên giường đứng lên, đi về phía nàng ta…

Theo hắn bước đi, Hỏa Hoàng lại đánh cái rùng mình lần nữa, nhịn không được về lui lại phía sau mấy bước: “Ngươi… Ngươi muốn làm cái gì?”

Không biết vì sao, với người nam nhân này, trong lòng Hỏa Hoàng có một cảm giác sợ hãi.

“Ngươi…”

Bỗng nhiên, giọng nói đột nhiên im bặt.

Cổ của Hỏa Hoàng bị ngón tay thon dài của nam nhân bóp chặt, ngay tức khắc, tất cả không khí đều biến mất từ trước mặt nàng ta, một cảm giác sợ hãi hít thở không thông từ tâm truyền tới, khiến trái tim của nàng ta đều run rẩy.

Tâm tình của Vô Tình thực khó chịu!

Không có bất kì nam nhân nào khi dục vọng dâng lên bị quấy rầy còn có thể thờ ơ, đặc biệt là, đây đã là lần thứ ba…

“Ngươi… Ngươi buông ra… Buông ta ra.”

Sắc mặt của Hỏa Hoàng đỏ lên, cố nghẹn ra mấy chữ.

Lúc này, nàng rõ ràng cảm nhận được sát khí đến từ trên người nam nhân, nàng tin tưởng, nam nhân lạnh nhạt này thật sự sẽ giết nàng ta!

“Dừng tay!”

Bỗng nhiên, một giọng nói tức giận từ phía trước truyền đến, mang theo lửa giận ngập trời: “Nhân loại, thả tôn nữ của ta ra!”

Ánh mắt của nam nhân là một mảnh lạnh lẽo, cũng không nhìn Hữu Hoàng từ nơi xa chạy như điên đến một cái, ngón tay thon dài càng dùng sức, thậm chí có thể nghe được tiếng xương giòn vang lên…

Hỏa Hoàng ngừng giãy giụa, dần mất đi sức lực, hai tay rũ xuống, trong cặp mắt kia tràn đầy tia tuyệt vọng và thống khổ…

“Ta bảo ngươi buông nàng ra, ngươi có nghe hay không?”

Hữu Hoàng phát ra một tiếng tức giận, hai mắt đỏ rực lườm Vô Tình.

Bởi vì tôn nữ ở trong tay hắn, cho nên Hữu Hoàng không dám hành động thiếu suy nghĩ…

“Vô Tình.”

Quân Thanh Vũ sửa lại vạt áo, từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt thanh lãnh đảo qua Hỏa Hoàng, nhàn nhạt nói: “Đừng ô uế tay của chàng.”

Ầm!

Vô Tình hất tay, hung hăng ném Hỏa Hoàng vào trong sân, hắn đứng thẳng dưới ánh nắng, ánh sáng ấm áp kia, dù thế nào cũng không thể hòa tan hơi thở lạnh lẽo ở trên người nam nhân.

“Ta không hy vọng, nàng ta lại xuất hiện ở trước mặt ta lần nữa.”

Giọng nói lạnh nhạt của nam nhân làm Hữu Hoàng giận dữ trong lòng, vừa định muốn đi giáo huấn tiểu tử thúi này một chút, lại bị tôn nữ của mình kéo ống tay áo lại…

“Khụ khụ.” Hỏa Hoàng ho khan hai tiếng, ánh mắt si ngốc nhìn chằm chằm bóng dáng Vô Tình xoay người rời đi: “Gia gia, con coi trọng nhân loại này!”

Nhân loại này, không giống những người khác của Phượng Hoàng nhất tộc nịnh bợ nàng, đặc biệt là tất cả vừa rồi hắn làm với nàng, hoàn toàn bắt trái tim của nàng làm tù binh…

“Con phải có được hắn!”

Trong lòng Hỏa Hoàng xẹt qua kiên định.

Nàng sẽ vĩnh viễn không quên, ánh mắt lạnh băng của nam nhân này nhìn về phía mình, nhưng tàn nhẫn và lạnh lùng của hắn khiến nàng không thể quên đi…

“Cái gì?”

Hữu Hoàng đại kinh thất sắc, không dám tin nhìn tôn nữ của mình: “Vừa rồi con nói cái gì?”

“Gia gia, người không cảm thấy động tác vừa rồi hắn ném con rất tuấn tú sao? Cho nên, con nhất định phải gả cho hắn!”

“Nhưng…”

Hữu Hoàng nhíu mày, nói: “Hắn và nữ nhân kia có quan hệ không bình thường, lại muốn giết con, con muốn gả cho nam nhân này chỉ sợ không dễ dàng.”

“Gia gia, con có tự tin,.” Hỏa Hoàng cười lạnh một tiếng: “Theo con được biết, hình như chủ nhân của nữ vương bệ hạ chưa thành thân, nàng chưa xuất giá, đã ở trên giường dây dưa với nam nhân, chắc chắn không phải là thứ gì tốt! Vị công tử này cũng sẽ không thật sự muốn thú nàng làm thê, nhiều lắm là chơi đùa mà thôi, loại nàng nữ nhân tùy tiện lên giường với nam nhân này, ai sẽ muốn? Chỉ cần con thanh cao rụt rè, không dễ dàng giao phó mình, khẳng định hắn sẽ càng muốn có được…”

Hữu Hoàng trầm mặc xuống.

Ông ta có thể nhìn ra thực lực của Vô Tình rất mạnh, nếu có thể mượn sức hắn, thật sự là tốt nhất.

Về phần nữ vương bệ hạ…

Dù sao hiện tại thực lực của nàng vẫn quá yếu, không cần để vào mắt! Nếu được Vô Tình trợ giúp, có lẽ, Hữu Hoàng phái bọn họ có thể ngăn chặn Tả Phượng phái.

Từ nay về sau, Phượng Hoàng nhất tộc đó là thiên hạ của ông ta…

“Được.” Ánh mắt của Hữu Hoàng chợt lóe vài cái, nở nụ cười âm hiểm: “Hỏa Nhi, cho dù phương diện kia con đều ưu tú hơn cái nữ nhân kia, còn là tôn nữ của Hữu Hoàng ta! Một nhân loại ti tiện, sao có thể so với con ? Nếu mắt của nam nhân kia không bị mù, cũng biết ai càng thích hợp hắn, trở thành nữ tế của Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta, tất nhiên là mạnh hơn nàng!”

Hữu Hoàng hoàn toàn xem nhẹ Tiểu Hoàng Nhi.

Chỉ vì ở trong mắt ông ta, Tiểu Hoàng Nhi đều không phải là nữ vương bệ hạ, mà là một huyết khí để bọn họ lợi dụng, chờ hoàn toàn chèn ép Tả Phượng, vậy ông ta chính là tân nhiệm vương của Phượng Hoàng nhất tộc…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Phuongphuong57500, Vio Lily, soonsun89, y229917
     
Có bài mới 03.05.2020, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 865
Được thanks: 6852 lần
Điểm: 45.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50: Đột phá Thần Đan

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Trong phòng, Quân Thanh Vũ khoanh chân ngồi ở trên giường, nàng giơ tay lên một quả Thần Đan bất ngờ xuất hiện ở trong tay nàng, giờ khắc này, vẻ mặt của nàng dần trở nên ngưng trọng…

“Chờ ăn Thần Đan này vào, ta sẽ có thể thành công tấn chức lên cảnh giới Thần Đan.”

Kể từ đó, cách báo thù cho Vô Tình cũng đã cực kỳ gần…

Nghĩ đến nam nhân lạnh nhạt như tiên nhân kia, khuôn mặt của Quân Thanh Vũ dần nhu hòa, khóe môi cong lên một độ cong nhàn nhạt.

Rồi sau đó, nàng không do dự nuốt Thần Đan vào…

Ầm!

Trong nháy mắt, một cổ lực lượng cường hãn hung hăng va chạm ở trong thân thể của nàng, ngũ tạng lục phủ như đều chịu áp bách cực hạn…

Quân Thanh Vũ cắn chặt môi, khuôn mặt tuyện sắc hiện vẻ tái nhợt, chỉ là nghĩ tới từ sau khi nàng trùng sinh, Vô Tình vẫn luôn bảo vệ nàng, cảm giác muốn tăng thực lực lên kia càng thêm bách thắng…

Thần Đan và thân thể của nàng dung hợp, cần thừa nhận thống khổ cực hạn, ở dưới loại thống khổ này, khóe môi của Quân Thanh Vũ trào ra một vết máu, vết máu kia chậm rãi chảy xuống, như hoa hồng nở rộ trên mặt đất…

Ngay ở lúc chính Quân Thanh Vũ cũng không biết đã qua bao lâu…

Ầm một tiếng vang lớn, một cổ lực lượng cường đại phá tan đỉnh đầu của nàng, trực tiếp kéo lên giữa không trung…

“Hả?”

Chỗ không xa, Tả Phượng như đã nhận ra cổ lực lượng này, kinh ngạc quay đầu nhìn gió lốc cường đại phía trong không trung, trong lòng hiện ra tia chấn động nhẹ.

“Cường giả Thần Đan?”

Nha đầu kia lại đột phá tới Thần Đan?

Mặc dù là ở trong Thần Cảnh, cường giả Thần Đan trẻ tuổi như vậy cũng là tồn tại có thể đếm được trên đầu ngón tay…

Nếu không nhớ lầm, ở trong Thần Môn ngày đó, nàng mới vừa đột phá đến cảnh giới Chân Linh, lúc này mới qua bao lâu, nàng đã đạt đến Thần Đan?

“Xem ra, vị chủ nhân này của nữ vương bệ hạ thật đúng là không phải là người thường.” Tả Phượng cười khổ một tiếng, trong lòng còn có rất nhiều kỳ vọng đã đã sớm bình ổn xuống kia: “Có lẽ, nha đầu này có thể khiến Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta phát dương quang đại…”

Cũng vào lúc này, các cư dân Phượng Hoàng nhất tộc đều từ trong quần lạc chạy ra, kinh ngạc nhìn gió lốc kéo lên ở trên phòng ốc…

“Có người đang đột phá!”

“Thần Đan, là cấp bậc Thần Đan, từ sau khi nữ vương của Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta biến mất, tất cả tốc độ tu luyện của Phượng Hoàng đều trở nên rất chậm chạp, đến nay cũng chỉ có mười cường giả Thần Đan, hai cảnh giới Phá Hư, không nghĩ tới hiện tại rốt cuộc lại có người đột phá đến Thần Đan.”

“Từ từ, nơi đó không phải là những nhân loại kia cư trú sao? Chẳng lẽ đột phá chính là bọn họ?”

Trong khoảnh khắc, mọi người hung hăng hít một ngụm khí lạnh.

Hai nhân loại kia đều rất tuổi trẻ, chẳng lẽ, bọn họ trẻ tuổi như vậy đã đạt đến cảnh giới Thần Đan? Thiên phú như vậy, cũng quá khiếp người…

“Hừ!”

Hữu Hoàng hừ lạnh một tiếng, cũng không quay đầu lại đi vào trong phòng.

Ầm!

Ông ta hung hăng đóng sầm cửa lại, ở lúc nâng mắt lên, một y phục màu bạc đột nhiên xuất hiện ở trong mắt ông ta, ở dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Đây là một nam tử trẻ tuổi tướng mạo bình thường, cho dù bên môi nở nụ cười nhạt, nhưng mà, đôi mắt màu bạc kia lại như rắn độc, khiến một cổ lạnh lẽo từ lòng bàn chân chạy lên trái tim…

“Sao ngươi lại ở chỗ này?”

Xoẹt!

Sắc mặt của Hữu Hoàng bỗng nhiên đại biến, trong ánh mắt tràn ngập kinh sợ.
Tộc trưởng Ngân Xà nhất tộc Ngân Mị lại có thể không một tiếng động tiến vào Phượng Hoàng nhất tộc của bọn họ, còn không bị bất kì kẻ nào phát hiện ra!

Đây không thể không khiến cho lòng của Hữu Hoàng hoảng sợ.

“Hữu Hoàng trưởng lão, ta tới thương lượng với ngươi một chuyện.” Khóe môi của Ngân Mị cong lên, cong lên một độ cong âm trầm, đôi mắt màu bạc chứa ý cười nhàn nhạt, mỉm cười nhìn sắc mặt tái nhợt của Hữu Hoàng.

“Ta không có gì thương lượng với ngươi! Hiện tại là ở địa bàn của Phượng Hoàng nhất tộc ta, ngươi cho rằng, ngươi có thể làm cái gì với ta?” Hữu Hoàng kinh hoảng hét lớn: “Ta không có khả năng giao tôn nữ của ta cho ngươi, ngươi đừng có nằm mơ!”

Phương pháp tu luyện của dâm xà này chính là thải âm bổ dương, thiên phú nữ nhân càng mạnh, càng phù hợp với nhu cầu của hắn. Đúng là, hắn vẫn luôn muốn có được Hỏa Hoàng, mỗi lần đều bị ông ta từ chối.

Không nghĩ tới hiện giờ lại tìm được Phượng Hoàng nhất tộc.

Ông ta chỉ có một tôn nữ như vậy, tuyệt đối sẽ không giao nàng cho loại cầm thú này!

“Ta có thể giúp ngươi có được Phượng Hoàng nhất tộc.”

Ngân Mị tươi cười âm trầm, trong môi mỏng phun ra hàn khí lạnh lẽo, hắn không chớp mắt nhìn Hữu Hoàng, mỉm cười mở miệng: “Mà ngươi, chỉ cần trả giá một điều kiện mà thôi…”

Không thể không nói, việc này với Hữu Hoàng mà nói, xác thật là một điều kiện rất có lực hấp dẫn. Nhưng cho dù ông ta có được Phượng Hoàng nhất tộc, về sau cũng là phải giao cho Hỏa Hoàng.

Nếu nàng bị Ngân Mị ngược đãi mà chết, vậy ai kế thừa y bát của ông ta?

“Chúng ta có thể đổi điều kiện khác hay không.”

Hữu Hoàng hít sâu một hơi, cắn răng hỏi.

“Có thể.”

Ngân Mị nở nụ cười, ngón tay thon dài khẽ bưng chén trà trước mặt lên, khẽ nhấp một ngụm.

Hữu Hoàng ngây ngẩn cả người, như không nghĩ tới hắn liền đáp ứng thỉnh cầu của mình nhanh như vậy…

“Nghe nói, Phượng Hoàng nhất tộc các ngươi có một nữ nhân nhân loại? Lại là chủ nhân của nữ vương Phượng Hoàng?” Trong mắt của Ngân Mị hiện ra một tia âm lãnh, nói: “Hơn nữa vừa rồi nữ nhân kia còn đột phá tới cảnh giới Thần Đan, ta rất cảm thấy hứng thú với nhân loại này, ngươi đưa vào nàng trong tay của ta, ta giúp ngươi có được vị trí vương giả của Phượng Hoàng nhất tộc!”

“Cái gì?”

Hữu Hoàng trợn tròn mắt.

Đương nhiên, khiến ông ta ngây ngốc không phải là Ngân Mị nói, mà là, vừa rồi đột phá lại là nữ nhân kia?

Ban đầu ông ta còn cho rằng là nam nhân lạnh nhạt tuấn mỹ kia…

“Ngân Mị tộc trưởng, yêu cầu của ngươi ta đáp ứng rồi!” Đôi mắt của Hữu Hoàng trầm xuống một chút: “Chúng ta có thể trong ngoài giáp công, giúp ta đạt được địa vị vương giả, kể từ đó, nữ nhân kia, tất nhiên cũng không chạy được…”

“Được.”

Ngân Mị nở nụ cười âm u: “Chỉ cần có thể giúp ta có được nữ nhân kia, ta tin tưởng thực lực của ta nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc, đột phá Phá Hư cũng không phải không có khả năng…”

Nhìn nụ cười lạnh lẽo của nam nhân, trong lòng Hữu Hoàng có một loại cảm giác giao dịch với hổ lang, nhưng chỉ cần nghĩ đến mình chẳng những có thể đạt được địa vị vương giả, còn có thể giải quyết phiền toái này, lòng của ông ta dần tàn nhẫn…

“Ngân Mị tộc trưởng, không biết kế tiếp ngươi có kế hoạch gì không?”

Hữu Hoàng chỉ cần nghĩ đến Phượng Hoàng nhất tộc này rất nhanh sẽ rơi vào trong tay ông ta, trong lòng bất giác kích động.

Ngày này, ước chừng ông ta đã đợi rất nhiều năm rồi…

“Ba ngày sau, ta sẽ trảm khai tiến công với Phượng Hoàng nhất tộc, đừng quên hứa hẹn sau khi chuyện thành của ngươi.”

Ngân Mị cười đứng lên, khuôn mặt bình thường kia hiện ra hàn ý dày đặc.

“Nếu ngươi nói dối, hẳn là sẽ biết hậu quả kia!”

“Ngân Mị tộc trưởng cứ yên tâm đi, tôn nữ của ta yêu nam nhân bên người nữ tử nhân loại kia, nếu nàng trở thành người của tộc trưởng ngươi, kế tiếp ta sẽ càng dễ dàng hành sự…”

Hữu Hoàng bảo đảm nói.

“Được, ta đây chờ tin tốt của Hữu Hoàng trưởng lão.”

Ngân Mị liếc mắt ông ta một lần cuối cùng, bước đi ra ngoài cửa, rất nhanh đã biến mất ở trong mắt của ông ta…

Ba ngày sau.

Trong từ đường, Tả Phượng lẳng lặng nhìn Tiểu Hoàng Nhi đang tiếp nhận truyền thừa, đang chờ truyền thừa kết thúc, đúng lúc này, một giọng nói hoang mang rối loạn từ ngoài cửa truyền vào.

“Trưởng lão, việc lớn không tốt!”

Tả Phượng nhíu mày lại, nâng mắt nhìn về phía Phượng Hoàng nhanh chạy tới, không tức giận nói: “Ta đã nói qua, nữ vương bệ hạ đang bế quan, bất kì kẻ nào không có việc gì không được quấy nhiễu ta, chẳng lẽ các ngươi không nghe thấy ta nói sao?”

“Nhưng…… Nhưng tộc trưởng tộc Ngân Xà dẫn người giết vào.”

Cái gì?

Tả Phượng bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt xanh mét nói: “Ngươi vừa nói cái gì? Người của Ngân Xà tộc lại có lá gan giết vào Phượng Hoàng nhất tộc ta? Người đâu, lập tức đi gặp với ta!”

Trong tộc Ngân Xà kia, chỉ có một mình tộc trưởng là cảnh giới Phá Hư, mà Phượng Hoàng nhất tộc bọn họ có hai người, đây là nguyên nhân Ngân Mị không dám công kích Phượng Hoàng nhất tộc.

Hiện giờ, hắn lại to gan lớn mật giết vào Phượng Hoàng nhất tộc?

Lúc này trong quần lạc, một đám phượng hoàng bay quanh ở khắp không trung, tức giận nhìn ngân xà phía dưới, trong ánh mắt chứa tia khinh miệt.

Phượng Hoàng nhất tộc bọn họ luôn băng thanh ngọc khiết, tất nhiên khinh thường những ngân xà này…

Ngay ở lúc hai quân giao phong, một giọng nói già nua mà tức giận từ phía sau truyền đến.

“Ngân Mị, ngươi thật to gan, lại dám can đảm tiến công Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta!” Tả Phượng giận tím mặt: “Là ai cho ngươi lá gan lớn như vậy!”

“Ha ha!”

Ngân Mị cười to hai tiếng, tiếng cười kia lộ ra âm tà nhè nhẹ: “Tả Phượng trưởng lão, ngươi cho rằng, chỉ bằng một mình ngươi sẽ là đối thủ của Ngân Mị ta sao? Ta khuyên ngươi một câu vẫn là thúc thủ chịu trói, nếu không…”

“Ngươi nằm mơ!”

Sắc mặt của Tả Phượng trầm xuống, tức giận quát: “Huống chi, Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta không chỉ có một mình ta Phá Hư, còn có lão gia hỏa Hữu Hoàng kia, tuy chúng ta không hợp, nhưng lại đều là người của Phượng Hoàng nhất tộc, lúc này đương nhiên nhất trí đối ngoại!”

“Phải không?”

Ngân Mị cười âm u: “Ngươi đại khái không biết, hiện tại Hữu Hoàng đã liên hợp với ta, đoán chừng, người của ngươi ở Phượng Hoàng nhất tộc, đều đã bị thủ hạ của ông ta khống chế.”

Mặt già của Tả Phượng cứng lại, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, cười lạnh một tiếng: “Ngân Mị, ngươi là đang lừa bịp tống tiền ta? Phượng Hoàng nhất tộc huỷ hoại, với ông ta mà nói có chỗ gì tốt? Ta tuyệt đối sẽ không tin ngươi nói?”

Lời chưa dứt, một giọng nói quen thuộc bỗng nhiên truyền tới, như sấm sét truyền vào tai, khiến Tả Phượng lập tức ngây ngẩn cả người…

“Tả Phượng, ngươi có một câu câu sai rồi, Phượng Hoàng nhất tộc chỉ cần có ta ở đây thì sẽ không bị hủy! Tả Phượng ngươi còn không thay thế được toàn bộ Phượng Hoàng! Chỉ cần ngươi chết, Phượng Hoàng nhất tộc ở dưới dẫn dắt của ta sẽ càng trở nên huy hoàng, ta sẽ không do dự không quyết đoán như ngươi, thả đồ vật tôn quý như thế lại không hưởng dụng.”

Cơ thể của Tả Phượng cứng đờ, không dám tin ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lão nhân từ phía sau bước đến: “Ngươi nói cái gì?”

“Ta chỉ là nói sự thật.” Hữu Hoàng cười lạnh một tiếng: “Nếu nữ vương bệ hạ có lực lượng lúc trước, còn có thể dẫn Phượng Hoàng nhất tộc đi vào huy hoàng, nói không chừng, ta còn sẽ tôn kính nàng. Nhưng hôm nay nàng không có thực lực, chờ nàng đột phá càng không biết muốn bao nhiêu năm, nếu máu tươi của nàng có thể trợ giúp Phượng Hoàng đột phá? Vì sao không đi lối tắt này? Cho nên, ngươi sống sót, sẽ chỉ làm Phượng Hoàng nhất tộc càng thêm lạc hậu! Bởi vậy ta mới đạt thành giao dịch với Ngân Mị, hắn trợ giúp ta đạt được địa vị vương giả Phượng Hoàng nhất tộc!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Phuongphuong57500, Vio Lily, soonsun89, y229917
     
Có bài mới 03.05.2020, 13:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 865
Được thanks: 6852 lần
Điểm: 45.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51: Ra tay

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Lời của Hữu Hoàng nói như là sét đánh giữa trời quang, khiến Tả Phượng nháy mắt trợn tròn mắt.

Dù thế nào ông cũng không đoán trước được, Hữu Hoàng sẽ làm ra chuyện phản bội Phượng Hoàng nhất tộc…

“Tả Phượng, ta khuyên ngươi một câu, vẫn là thúc thủ chịu trói đi, nói không chừng có thể giữ lại một cái mạng.”

Hữu Hoàng liếc nhìn Tả Phượng, giọng có chút ngạo mạn nói.

“Thúc thủ chịu trói? Ha ha!”

Tả Phượng cười to hai tiếng, lửa giận trong lòng phun trào ra, lạnh lùng nói: “Đây tuyệt đối không có khả năng, Tả Phượng ta tuyệt đối không thể nhận thua!”

“Hừ, vậy cũng không phải là do ngươi!”

Hữu Hoàng cười nhạo cong khóe môi lên: “Ở bên này của chúng ta có hai võ giả cảnh giới Phá Hư, mà ngươi, chỉ có một người mà thôi, ngươi cho rằng ngươi sẽ là đối thủ của chúng ta sao? Ha ha ha!”

Nói tới đây, Hữu Hoàng phá lên cười, khóe môi hàm chứa ý châm chọc.

“Mà những thuộc hạ đó của ngươi, đã sớm bị người của ta khống chế rồi! Tả Phượng, chúng ta đấu nhiều năm như vậy, không nghĩ tới lúc này loại tình huống này cũng kết thúc, nhưng ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ Phượng Hoàng nhất tộc, chờ sau khi ngươi chết, ta sẽ phát dương quang đại Phượng Hoàng nhất tộc.”

Tả Phượng tức đến sắc mặt xanh mét, vừa định nói cái gì đó, phía sau bỗng nhiên truyền ra một giọng nói.

“Một mình ông ấy? Xin lỗi, Phá Hư bên chúng ta, tuyệt đối không chỉ có một mình ông ấy như vậy…”

Đôi mắt của Ngân Mị híp lại, ánh mắt nhìn về phía bóng dáng từ đằng đi đến, đáy mắt xẹt qua một tia âm hiểm…

Mặt trời chiều ngã về tây, ánh chiều tà chiếu ở toàn bộ đường phố, như kéo ra một bóng dáng thật dài ở trên mặt đất…

Hai người bước đến kia như bích hoạ, hoàn mỹ khiến người ta không thể dời ánh mắt đi…

Chỉ thấy khuôn mặt của nàng khuynh thành, giữa mày chứa ý thanh lãnh, tóc đen ở dưới ánh chiều tà mang theo ánh sáng nhàn nhạt, ở trong gió chậm rãi khẽ bay.

Mà nam nhân bạch y bên cạnh nàng như tiên như họa, khuôn mặt tuấn mỹ hiện ra đường cong lạnh nhạt lạnh lùng.

Hắn như là tiên nhân từ trong tranh đi ra, trên người bao phủ một cổ hơi thở không thuộc về thế gian…

“Quân cô nương, Vô Tình công tử, sao các ngươi lại tới?”

Tả Phượng sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn về phía hai người đi tới.

Quân Thanh Vũ không trả lời ông, mà ánh mắt nhìn Hữu Hoàng, nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, Phá Hư bên chúng ta, còn không chỉ là hai người thôi…”

Hữu Hoàng đột nhiên nheo hai mắt lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua từ đáy mắt ông ta: “Lời này của ngươi  là có ý gì?”

“Có ý gì?”

Quân Thanh Vũ nở nụ cười.

Chỉ là nụ cười kia mang theo ý thanh lãnh…

“Chu Tước, Tuyệt, chuyện kế tiếp, giao cho các ngươi.”

Xoạt!

Bỗng nhiên, hai ánh sáng từ trên người Quân Thanh Vũ dâng lên, trong phút chốc đã biến thành hai nam nhân xuất hiện ở trước mặt nàng…

Hai nam nhân này đều mặc hồng y, chỉ là một người trong đó lãnh khốc anh tuấn, đôi mắt màu lửa đỏ như có thái độ bễ nghễ thiên hạ, mà một người khác tóc bạc mắt đỏ, như tiên như ma, đôi mắt khát máu có chứa tia tàn nhẫn diệt sạch thiên hạ, như ở trong mắt hắn không dung được bất kì kẻ nào…

“Chu Tước, Tuyệt, giết bọn họ, một người cũng không giữ!”

Giọng của Quân Thanh Vũ thanh lãnh phân phó nói.

Ở trên đường tới Phượng Hoàng nhất tộc, hai người này chính là đã đột phá tới cảnh giới Phá Hư, còn có Vô Tình, bọn họ xác thật không chỉ có hai người…

Khóe môi của Tuyệt cong lên ý cười tàn nhẫn, nụ cười trên khuôn mặt tuyệt thế khuynh thành kia có vẻ khiếp người, khiến người chứng kiến đều cảm giác được một hơi thở âm lãnh từ lòng bàn chân chui vào trái tim…

“Từ khi bổn tọa đột phá, còn chưa thể luyện tay một chút, hiện tại để cho các ngươi tới trở thành vật hi sinh để bổn tọa luyện tập!”

Xôn xao!

Cơ thể của hắn lóe một cái, đã xông về phía kẻ địch ở đối diện.

Mà từ đầu đến cuối Chu Tước đều không nói một lời, mắt đỏ lạnh lùng nhìn Ngân Mị, hơi thở trên người càng thêm lãnh khốc…

“Chu Tước?”

Ngân Mị sửng sốt một chút, sắc mặt lập tức thay đổi: “Ngươi là Chu Tước trong truyền thuyết? Đây…… Tuyệt đối không có khả năng này, Chu Tước đã mất tích mấy vạn năm, sao có thể xuất hiện ở nơi này?”

Ầm!

Vừa dứt lời, một hơi thở âm lãnh ép về phía mình.

Ngân Mị quay đầu nhìn lại, đã đối diện với ánh mắt giết người kia của Tuyệt.

Tuyệt nhìn chằm chằm Ngân Mị, gằn từng chữ một nói: “Thanh danh của bổn tọa còn kém hơn Chu Tước?”

Nghẹn khuất, Tuyệt cảm giác rất nghẹn khuất…

Thực lực không bằng Chu Tước cũng thôi.

Vì sao qua nhiều năm như vậy, rất nhiều người đều biết Chu Tước này, nhưng đều không nhớ rõ hắn? Như năm đó, thanh danh bên ngoài của hắn và Chu Tước là kém không lớn…

“Đáng chết!”

Khuôn mặt của Ngân Mị lại thay đổi lần nữa, ánh mắt hiện ra một tia âm ngoan: “Nếu theo như Tả Phượng nói, đối phương có ba Phá Hư, lão nhân Hữu Hoàng này lại không nói cho ta điểm này…”

Không được!

Hắn tuyệt đối không thể khoanh tay chịu chết!

Khi nói chuyện, tầm mắt của Ngân Mị quét về phía Hữu Hoàng.

Nhưng mà, lúc này Hữu Hoàng hoàn toàn bị dọa choáng váng, hiển nhiên còn chưa từ trong phân khiếp sợ này phục hồi tinh thần lại…

“Xem ra không thể trông cậy vào ông ta, hiện tại biện pháp duy nhất cũng chỉ có nữ nhân kia.”

Đôi mắt của Ngân Mị nheo lại, một ánh sáng âm lãnh biến mất từ đáy mắt…

Xoẹt!

Bỗng nhiên, hắn giơ tay xé rách hư không, lắc mình đi vào bên trong khe nứt kia…

“Không tốt!”

Tả Phượng đại kinh thất sắc: “Quân cô nương, cẩn thận.”

Chỉ là, đã không còn kịp nữa rồi.

Ngân Mị từ trong cái khe hư không ở trên Quân Thanh Vũ đi ra, giơ tay phải bắt lấy nữ tử phía dưới.

Theo hắn, chỉ cần bắt nữ nhân này, trận chiến đấu này cũng có thể kết thúc…

Khóe môi của Ngân Mị cong lên một nụ cười nhất định có được, âm hiểm trong mắt càng sâu, mắt thấy tay phải của hắn bắt Quân Thanh Vũ.

Đột nhiên, một cánh tay từ bên cạnh nàng kéo ra, hung hăng kéo nàng vào trong lòng.

Rồi sau đó, hơi thở cường đại lạnh nhạt từ trên người nam nhân bắn ra, ầm một tiếng, nháy mắt bắn về phía Ngân Mị…

Phụt!

Một ngụm máu tươi từ trong miệng của Ngân Mị phun ra, thân thể của hắn trực tiếp từ trong hư không rơi xuống, hung hăng ngã ở trên mặt đất…

“Phá Hư!”

Hí!

Mọi người hít một ngụm khí lạnh.

Thực lực của nam nhân kia, lại cũng là ở Phá Hư…

Hơn nữa lực lượng lại cường đại như thế, có thể đánh bại Ngân Mị là Phá Hư trong một giây…

“Ngươi… Ngươi…”

Sắc mặt của Ngân Mị tái nhợt, không dám tin tưởng nhìn Vô Tình.

Như không nghĩ tới nhân loại trẻ tuổi này lại cũng là Phá Hư…

Nam nhân nâng khuôn mặt lạnh nhạt tuấn mỹ lên, từ trên cao nhìn xuống Ngân Mị ngã trên mặt đất, chậm rãi đi qua…

Theo hắn bước đi, cổ hơi thở lạnh nhạt kia càng ngày càng dày, như không khí xung quanh đều tùy theo đông lại…

Ầm!

Trên người hắn dần phát ra một trận cuồng phong, hóa thành gió lốc cuốn về phía Ngân Mị, trong nháy mắt, cổ họng Ngân Mị dâng lên một vị tanh ngọt, máu tươi lại phun ra lần nữa, làm khuôn mặt vẫn trắng bệch kia càng thêm tái nhợt…

Sau đám người, Hỏa Hoàng nhìn nam nhân như thiên thần kia, trong ánh mắt mang theo tia si mê.

“Phá Hư, nam nhân trẻ tuổi này, hắn lại là ở cấp bậc Phá Hư, trong nhân loại còn có nhân vật thiên tài như vậy, nếu có thể gả cho hắn, cả đời này ta đã thỏa mãn rồi.”

Phượng Hoàng nhất tộc luôn mắt cao hơn đỉnh, cho nên, Hỏa Hoàng vẫn đều khinh thường nhân loại, nhưng mà lúc này, nàng lại động tâm với một nhân loại…

“Nếu nữ nhân kia chết, vậy không có ai đoạt nam nhân với ta.”

Trong mắt Hỏa Hoàng hiện ra một tia tàn nhẫn, sát khí trong lòng khuếch tán ra…

Không sai, chỉ cần nàng chết, Vô Tình công tử sẽ là của mình!

Nghĩ đến đây, Hỏa Hoàng bỗng nhiên chạy ra khỏi đám người, hơi thở trên người nhanh chóng kéo lên…

Cảm nhận được cổ hơi thở này, Tả Hoàng từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần lại, vội vàng nhìn về phía Hỏa Hoàng.

Một khắc kia, sắc mặt của ông bỗng thay đổi.

“Hỏa Nhi, con đang làm gì vậy? Nếu động vào bí thuật của Phượng Hoàng nhất tộc, thực lực của con sẽ lùi lại!”

Bí thuật của Phượng Hoàng nhất tộc, nháy mắt tăng thực lực của Hỏa Hoàng lên tới cảnh giới Thần Đan…

Chỉ vì nàng ta biết, nhân loại đột phá Thần Đan kia đó là Quân Thanh Vũ.

Cũng chỉ có vận dụng bí thuật, mới có thể trộm đánh nàng trọng thương…

Hỏa Hoàng cười lạnh, căn bản không nghe thấy Hữu Hoàng nói, trường kiếm trong tay hung hăng chém về phía Quân Thanh Vũ…

“Quân Thanh Vũ, ngươi đi tìm chết cho ta!”

Khí thế cường đại ở dưới kiếm chém xuống, mang theo khí tràng ngập trời kinh người…

Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.

Cho dù là một cường giả Thần Đan, ở dưới đánh lén của Thần Đan, cũng sẽ trọng thương tàn phế, đặc biệt là đối phương còn chưa thi triển ra bất kì phòng bị gì…

Quân Thanh Vũ từ từ quay đầu lại, nhìn trường kiếm chém xuống đỉnh đầu, giữa mày thanh lãnh chứa vẻ lạnh nhạt.

Rồi sau đó, một màn làm mọi người khiếp sợ đã xảy ra…

Nữ tử đứng ở dưới cuồng phong kia từ từ nâng tay lên, tiếp được trường kiếm chém đến…

Không sai, nàng xác thật tiếp được.

Không dùng bất kì phòng bị gì, chỉ tay không tiếp dao sắc, đã là tiếp được công kích mạnh mẽ kia…

Sắc mặt của Hỏa Hoàng thay đổi.

Nàng ta muốn rút kiếm về, nhưng thanh kiếm kia như là giam cầm ở trong tay Quân Thanh Vũ vẫn không nhúc nhích…

Giờ khắc này, một cảm giác kinh hoảng nảy lên trong lòng Hỏa Hoàng, cuối cùng trong lòng cũng có sợ hãi…

“Ngươi… Ngươi buông tay!”

Giọng nói của Hỏa Hoàng run rẩy.

Ánh mắt của Quân Thanh Vũ vẫn thanh lãnh, tay nàng chỉ hơi dùng lực một chút, keng một tiếng, trường kiếm nháy mắt hóa thành dập nát, tiêu tán ở trong không khí…

Ầm!

Hỏa Hoàng lui về phía sau vài bước, nắm trong tay nửa thanh kiếm, hoảng sợ nhìn khuôn mặt tuyệt sắc thanh lãnh của nữ tử…

Hối hận!

Hiện tại Hỏa Hoàng thật sự hối hận mình đã xúc động.

Nàng không nghĩ tới, thực lực của nữ nhân này lại cường đại đến trình độ như thế.

Đều là Thần Đan, vì sao nàng ta lại có thể tay không tiếp dao sắc?

“Hỏa Nhi!”

Sắc mặt của Hữu Hoàng nháy mắt tái nhợt, xoẹt một tiếng muốn xông lên…

Nhưng mà, ông ta còn chưa đi được vài bước, đã bị Tuyệt ngăn cản đường đi.

“Tránh ra!”

Trong lòng ông ta giận tím mặt, giơ tay đánh về phía Tuyệt.

Nhìn thấy một công kích tràn ngập tức giận kia, Tuyệt cười khát máu, khí thế cường đại trên người bắn ra, ầm một tiếng bức lui Hữu Hoàng vài bước…

“Trò hay còn chưa kết thúc, ngươi đã vội vã muốn kết thúc như vậy?”

Nữ nhân kia thật đúng là tìm chết, ngay cả nữ tử Tuyệt nhìn trúng cũng đều dám tổn thương, sao hắn có thể cho lão nhân này cơ hội đi cứu nữ nhân kia?

Bất kì ai tổn thương nàng, đều cần phải chết!

Hữu Hoàng tuyệt vọng nhìn Quân Thanh Vũ đi về phía Hỏa Hoàng, trong ánh mắt tràn đầy tia thâm đau, hối hận không nên vì tư lợi của bản thân, mà cũng hoàn toàn huỷ hoại tôn nữ…

“Ngươi muốn làm gì?”

Hỏa Hoàng nhìn Quân Thanh Vũ đi về phía mình, lòng bỗng nhiên luống cuống, vội vàng hét: “Gia gia, mau cứu con, con không muốn chết!”


Đã sửa bởi Thiên Hạ Đại Nhân lúc 03.05.2020, 13:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, Phuongphuong57500, Vio Lily, hasgn, phuong thi, soonsun89, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, Chloe2412, Cucdai, hacphong0802, htviva, Huynh_Tram, leuyengiakhanh, luckyluke_1000, maihuynh, NgocHan15032388, No My Name, Thuỷ móm, Tiểu Lý Tử và 284 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.