Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly

 
Có bài mới 01.02.2020, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Ngoại truyện Nguyên Sinh – 3: Ta sẽ chờ ngươi trưởng thành hơn một chút, khi đó ngươi hẵng quyết định.

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nguyên Sinh trưởng thành, thành thiếu niên mi thanh mục tú, Lục Tư Tu vuốt ve gò má nóng bỏng, đầu ngón tay như có như không sượt qua làn môi cậu. lqđ

Thiếu niên này đã đi theo mình suốt sáu năm, ánh mắt nhìn về mình lúc nào cũng lộ ra sự tin tưởng và ỷ lại, còn bản thân mình cũng truyền hết mọi thứ cho cậu, cuối cùng cũng mài miếng ngọc thô này lộ ra ánh sáng lấp lánh, miếng ngọc này là hắn ta gọt dũa, tất nhiên chỉ có thể thuộc về hắn ta.

Đáy mắt Lục Tử Tu che giấu nóng bỏng, không kiềm chế được lại ôm hắn, hai tay xiết chặt, nói khẽ: “Nguyên Sinh, ta rất vui!”

Nguyên Sinh chưa lấy lại tinh thần, trán chống lên cằm hắn ta, ánh mắt rơi vào cần cổ hắn ta, cảm thụ nhiệt độ quanh thân, chỉ cảm giác mình bị một ngọn lửa mạnh thiêu đốt, nóng đến chóng mặt, đứng không vững, sau khi nghe lời hắn ta nói bối rối một lúc, nhỏ giọng hỏi: “Vui gì thế?”

Lục Tử Tu cười khẽ: “Sau này ngươi sẽ biết.”

Nguyên Sinh không hiểu sao cảm thấy trống ngực đập dồn dập, rồi nhất thời nghĩ mãi không ra, chẳng qua đêm về lại mơ thấy Lục Tử Tu, cảnh trong mơ có chút mơ hồ, khác hẳn với ngày trước, thấp thoáng lộ ra khiến người ta suy nghĩ xa xôi, sau khi tinh lại chỉ nhớ cảm giác miệng đắng lưỡi khô, bối rối mà chột dạ.

Chuyện nghiên mực cuối cùng cũng điều tra một rõ hai ràng, đáy mắt Lục Tử Tu lạnh như băng, hạ lệnh đánh người nọ gần như chỉ còn nửa cái mạng, cuối cùng chỉ cho gã ta mặc một bộ y phục cũ nát rồi đuổi ra ngoài. Việc này khiến phủ Lục sóng to gió lớn một hồi, những người đã từng bắt nạt Nguyên Sinh không ai không nơm nớp lo sợ, cuộc sống của Nguyên Sinh cuối cùng cũng khôi phục bình yên hơn.

Ai cũng chưa từng nghĩ tới, nhị công tử từ trước tới nay đều ôn nhuận như ngọc lại có một mặt tàn nhẫn như thế, mà ngay cả quản sự cũng hết hồn, không chỉ kinh ngạc mặt khác của Lục Tử Tu, mà càng kinh ngạc hơn Nguyên Sinh rất có phân lượng trong lòng hắn ta, ông ta có chút hối hận lúc trước khi Nguyên Sinh cầu cứu thì mình làm qua loa cho xong chuyện.

Việc này qua đi, Lục Tử Tu mơ hồ cảm thấy thái độ của Nguyên Sinh không thân cận bằng lúc trước, tựa như lùi về sáu năm trước, trong cung kính lộ ra câu nệ và cẩn thận dè dặt, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không đặt trên mặt mình.

Trong lòng Lục Tử Tu hơi sợ, có một lần dạy cậu vẽ tranh không nhịn được ôm cậu từ phía sau: “Nguyên Sinh…”

“A!” Nguyên Sinh cả kinh run rẩy, bút trong tay rơi xuống, trên giấy đang vẽ lập tức xuất hiện một nét mực, vội giãy dụa muốn thoát khỏi lồng ngực hắn ta.

Đôi mắt sắc của Lục Tử Tu tối xuống, muốn ôm chặt hơn một chút, nhưng không đành lòng cưỡng ép cậu, cuối cùng từ từ buông hai tay ra, quay mặt cậu lại bắt nhìn thẳng mặt mình, nhìn chằm chằm vào cậu: “Nguyên Sinh, ngươi là…. Không thích ta như vậy?”

Nguyên Sinh sững sờ, hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt quay qua lại nhanh chóng dời đi, không hiểu nói: “Như thế nào ạ?”

“Ta hạ lệnh đánh người đến gần như bị tàn phế, lại không cho đồng tiền nào… Ngươi cảm thấy ta trừng phạt quá nặng? Cảm thấy ta…..” Lục Tử Tu nói mấy lời này vô cùng khó khăn, ánh mắt ghim thẳng vào mặt Nguyên Sinh, sợ nhìn thấy vẻ mặt cậu hiện lên chút chán ghét hoặc sợ hãi.

Nguyên Sinh nghe xong cảm thấy khó hiểu, không thể không nâng mắt nhìn hai mắt trắng đen rõ ràng của hắn ta, nghi ngờ nói: “Phạt có nặng hay không chẳng phải do gia chủ quyết định sao? Ta chỉ là một người hầu, cũng không rõ mấy chuyện này lắm….”

Lục Tử Tu không nhận được đáp án muốn nghe, không nhịn được cầm tay cậu, vẻ mặt dịu dàng, đáy mắt lộ vài phần căng thẳng: “Vậy ngươi…. Chính là không thích ta?”

Nguyên Sinh sững sờ, vội rũ mắt xuống, lắc đầu liên tục.

Lục Tử Tu hỏi tới: “Vậy ngươi, thích ta không?”

Trong lòng Nguyên Sinh khẽ động một cái, vội rút tay ra, lúng túng nói không ra lời, chỉ cảm thấy lửa nóng từ lòng bàn chân đốt lên tới đỉnh đầu, gò má nhanh chóng đỏ bừng.

Lục Tử Tu ngẩn ngơ nhìn bàn tay trống không của mình, rõ ràng hắn ta cảm thấy Nguyên Sinh có ý với mình, nhưng thời gian gần đây lại mơ hồ cảm thấy mình đã đoán sai, có lẽ đây chỉ là một bên tình nguyện.

Nguyên Sinh gần như là chạy trối chết, không nghĩ tới lúc ra cửa thì lại đụng vào một người, hoảng hốt nâng mắt, chạm phải ánh mắt lạnh băng sắc bén của Lục Ôn, lập tức cả kinh hồn bay phách tán, mãi đến khi Lục Ôn nhấc chân rời đi mà vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Mấy tháng sau, phủ Lục đột nhiên náo nhiệt hẳn, người mai mối lần lượt tới, Lục Ôn năm lần bảy lượt gọi Lục Tử Tu lên, hỏi hắn ta có nhìn trúng nữ tử nào không, Lục Tử Tu lại từ chối, cuối cùng chọc Lục Ôn nổi giận đùng đùng.

“Nghịch tử! Chỉ là một thư đồng mà khiến ngươi mê mẩn không phân biệt được phải trái! Ngươi tính tuyệt tử tuyệt tôn phải không? Tâm tư ngươi ta biết hết, nhưng ngươi nhìn cả quận Ngô xem, có ai vì một luyến sủng mà ngay cả gia đình cũng không muốn? Nếu ngươi thật sự không nỡ thì có thể nuôi hắn trong hậu viện, ta không gây khó dễ cho hắn, chỉ cần ngươi kết hôn với một hiền thê hiểu biết lễ nghĩa, tránh cho gia đình không yên!”

Ánh mắt Lục Tử Tu nặng nề nghe ông ta nói xong, kiên định nói: “Con sẽ không lấy vợ.”

Lục Ôn giận đến sắc mặt biến thành đen: “Sao ngươi cố chấp như vậy!”

Hai cha con tranh chấp người ngoài không biết, nhưng chuyện quý phủ bắt đầu làm mai cho Lục Tử Tu đã sớm truyền khắp, Nguyên Sinh kinh ngạc nhìn nửa bàn cờ trước mặt ngẩn người, nghe động tĩnh nhìn lên thì thấy Lục Tử Tu đi tới, vội đứng dậy, lắp bắp nói: “Nhị ….. Nhị công tử…. Còn muốn đánh cờ tiếp không?”

Trước khi vào đây sắc mặt Lục Tử Tu vốn nặng nề, lúc này lại ấm áp như gió trước sau như một, ấm giọng nói: “Không, ta có lời muốn nói với ngươi.” Nói xong liền muốn kéo tay cậu đứng lên.

Nguyên Sinh vội nghiêng người né tránh, hoảng hốt nói: “Vậy… Vậy ta thu bàn cờ đã.”

Lục Tử Tu lạo nhìn chằm chằm bàn tay mình, hắn ta nhớ không hết rốt cuộc Nguyên Sinh né tránh mình đã bao nhiêu lần, tựa như sau chuyện lần trước, bản thân mình vươn tay ra đã không thể nắm được tay cậu.

Nguyên Sinh cất bàn cờ xong, trong lòng thoáng bình tĩnh hơn chút, rũ mắt đi tới trước mặt hắn ta: “Nhị công tử, ngươi có gì muốn nói?”

“Nguyên Sinh, động tĩnh trong phủ gần đây ngươi cũng biết đó.” Lục Tử Tu chậm rãi nói nhưng không đưa tay ra, chỉ là nhìn mặt hắn: “Ta chỉ muốn nói ngươi hãy tin tưởng, ta sẽ không cưới vợ.”

Nguyên Sinh trợn tròn hai mắt, không thể tin nhìn hắn ta: “Vì sao?”

Lục Tử Tu nhìn tròng mắt trắng đen rõ ràng, trong lòng rung động, lại chỉ có thể cười khổ: “Tâm ý của ta đối với ngươi, ngươi còn chưa rõ ư?”

“Ta… Ta….” Vẻ mặt Nguyên Sinh căng thẳng, ánh mắt hơi bối rối, sau nửa ngày không nói ra lời.

Lục Tử Tu đưa tay muốn vuốt tóc mai y, nhưng lại bị cậu lùi về sau nửa bước né tránh, không khỏi thở dài: “Nguyên Sinh, ngươi hiểu không? Ta sẽ không cưới vợ, ta chỉ muốn ngươi.”

“Ta….” Nguyên Sinh không biết làm sao nhìn hắn ta, kinh ngạc nói: “Nhị công tử…. Là người giống nhân vật thần tiên trong tranh, ta chỉ là thư đồng, thân phận ta như vậy sao gánh nổi nhị công tử nâng đỡ. Ta…. Ta chỉ cần làm thư đồng của nhị công tử, mãi hầu hạ bên cạnh nhị công tử là đã cảm thấy thỏa mãn. Nhị công tử ngàn vạn lần đừng vì một người hầu như ta, không có ý nghĩa….”

Nguyên Sinh không nói hết lời được, cậu có chút lo lắng không yên, rõ ràng những câu này là thật, vì sao ngực lại vô cùng đau đớn?

Vẻ mặt Lục Tử Tu ảm đạm, những lời Nguyên Sinh nói xem như là thật, nhưng nghe vào trong tai hắn ta lại giống lấy cớ từ chối, Nguyên Sinh tự tại trước mặt mình đã biến mất không thấy bóng dáng, bây giờ người đứng đây giống như bị khủng hoảng từ nhỏ, đâu còn thấy thái độ thân thiết mảy may nào nữa?

Nguyên Sinh im lặng mím môi, mi mắt run rẩy che khuất hoảng loạn trong lòng.

Lục Tử Tu không nhịn được đi lên trước hung hăng ôm cậu vào lòng: “Nguyên Sinh, nhớ kỹ lời ta nói, ta sẽ chờ ngươi trưởng thành hơn một chút, khi đó ngươi hẵng quyết định, được không?”

Nguyên Sinh lại bị đầu choáng mắt hoa, trong đầu trống rỗng, cũng quên né tránh, chỉ biết nhị công tử nói cái gì cũng đúng, theo bản năng gật đầu.

Hết chương 99



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2020, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100: Ngoại truyện Nguyên Sinh – 4

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Khách tới phủ Lục rất nhiều ngày, Lục Ôn thấy Lục Tử Tu vẫn bình chân như vại, không thể không lần nữa đánh giá Nguyên Sinh, vốn ông ta không để thư đồng có thân phận thấp kém này vào mắt, vì vậy cũng chẳng thèm gây phiền toái cho hắn, nhưng bây giờ thấy Lục Tử Tu mười đầu bò kéo cũng không lại như vậy, mới biết mình đánh giá thấp cậu. LQĐ

Khi Nguyên Sinh nghe nói Lục Ôn gọi cậu đi qua, trong lòng lo sợ bất an, tuy cậu trầm tĩnh chất phác, nhưng tâm tư lại vô cùng tinh tế sâu sắc, biết Lục Ôn tìm mình khi Lục Tử Tu không ở trong phủ, 89% là không có chuyện tốt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lục Ôn nhìn thấy cậu thì sắc mặt vô cùng lạnh lùng nghiêm túc, quan sát cậu từ cao xuống thấp hồi lâu như đang đánh giá đồ vật, hừ nhẹ nói: “Vốn ta thấy bộ dạng ngươi ngoan ngoãn, nghĩ tới ngươi biết để ý mọi việc, không ngờ lại học được bản lĩnh mê hoặc chủ nhân, làm hại Tử Tu đến giờ còn chưa chịu thành thân, nếu như ngươi thật sự muốn tốt cho nó thì không nên dây dưa với nó như thế!”

Lục Ôn là người đọc sách, nói năng xem như đã vô cùng kiềm chế, nhưng Nguyên Sinh da mặt mỏng, tâm tư lại mẫn cảm, chỉ nghe vài lời như vậy đã thấy lảo đảo muốn ngã, mặt đổi xanh đổi trắng.

Lục Ôn thấy bộ dạng yếu mềm như vậy, nghĩ có lẽ chính như vậy mới mê hoặc con mình, không khỏi lộ vẻ chán ghét, cau mày nói: “Ngươi suy nghĩ một chút tới thân phận của mình đi, đừng vọng tưởng nhờ vào Tử Tu cưng chiều là có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, ta còn sống đấy, phủ Lục không tới phiên Tử Tu làm chủ!”

Nguyên Sinh nghe xong sắc mặt lo sợ không yên, biết rất rõ không phải là lỗi của mình, nhưng vì ông ta nhắc tới thân phận nên xấu hổ đến mức hận không thể chui xuống đất, cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Lục Ôn lúng túng giải thích: “Tiểu nhân tự biết thân phận mình thấp kém, không dám hi vọng tình cảm xa vời với nhị công tử, càng chưa bao giờ ham muốn phú quý của phủ Lục. Tiểu nhân chỉ là…. Chỉ là cảm động và ghi nhớ ân tình của nhị công tử… Chỉ là….”

Nguyên Sinh không nói được nữa, cúi thấp đầu, cứng rắn nuốt nước mắt trở về.

Lục Ôn lại nói: “Tử Tu còn trẻ, hắn đối với người bất quá cũng chỉ là nhất thời mê hoặc, đợi sau này mệt mỏi chán nản rồi, tất nhiên sẽ muốn lấy vợ sinh con, mặc dù vẫn có tình ý với ngươi, nhưng cũng sẽ ném ngươi như một món đồ chơi thôi. Ta thấy ngươi nếu cố tình làm như vậy, tới lúc đó, ngươi sẽ xử lý thế nào?”

Nguyên Sinh nhìn chằm chằm mũi giày mình không nói ra lời, cậu cảm thấy Lục Tử Tu không phải là người bạc tình, nhưng vẫn không nhịn được tưởng tượng tương lai giống như lời Lục Ôn nói, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo. Hơn nữa, cậu vốn chưa từng nghĩ sẽ có quan hệ gần gũi với Lục Tử Tu ….

Nói cho cùng, nút thắt trong lòng cậu bất quá chỉ ở hai chữ “Thân phận.”

“Nếu ngươi thật lòng cảm động và nghi nhớ ân tình của Tử Tu thì nên lo nghĩ cho nó. Nó một mực muốn tìm ngươi làm bạn cả đời, nếu không có ngươi ta sẽ chọn cho nó một nhà tốt nhất, thân phận xứng đôi với nó, giúp ích trên con đường làm quan. Ngươi thì sao? Ngươi chỉ là một nam sủng không quyền không thế, ngoại trừ lấy lòng nó trên giường thì còn có thể làm gì nữa?”

Nguyên Sinh nghe xong mặt đỏ tới tận mang tai, trong lòng khó chịu như bị đao cắt.

Lục Ôn cũng không nói quá nhiều, chỉ mỉa mai một trận rồi thôi.

Ông ta từng nghĩ sẽ đuổi Nguyên Sinh ra khỏi phủ, nhưng như vậy Lục Tử Tu nhất định sẽ tìm được người, mình ngược lại sẽ mất quyền khống chế Nguyên Sinh; nếu trực tiếp lấy mạng Nguyên Sinh, với tính tình của Lục Tử Tu, chỉ sợ rất có khả năng sẽ sinh lòng thù ghét mình.

Nguyên Sinh ngẩn ngơ trở lại chỗ ở của mình, khi người khác hỏi thăm cũng không chút phản ứng, mất hồn ngồi suốt cả đêm.

Từ đó, Nguyên Sinh lại một lần nữa nhận thức rõ ràng chênh lệch giữa mình và Lục Tử Tu, cậu không thể nhìn vẻ mặt Lục Tử Tu chờ đợi rồi lại bất đắc dĩ, theo bản năng liền muốn thân thiết với hắn ta như trước, nhưng nghĩ tới lời Lục Ôn nói… Trong đầu lại kiên quyết dừng suy nghĩ này lại, như thế nhiều lần, giày vò đến tinh thần mệt mỏi.

Lục Tử Tu quen cậu sáu năm, rất hiểu cậu, mặc dù ngay từ đầu có hiểu lầm, nhưng thời gian lâu dài thì có thể nhìn ra nguyên nhân thật sự cậu từ chối mình, không biết nên vì cậu thích mình mà vui sướng, hay là vì khúc mắc khó giải của cậu mà thở dài.

Lục Tử Tu rất có kiên nhẫn với Nguyên Sinh, kiên nhẫn chờ cậu lớn lên, kiên nhẫn khuyên bảo cậu.

Ba năm nhanh chóng trôi qua, Nguyên Sinh vốn cũng không phải lòng dạ sắt đá, chỉ là lúc trước còn trẻ, tình cảm còn đè nén, nhưng theo tuổi tác tăng cao, ngưỡng mộ của cậu đối với Lục Tử Tu đã không thể ngăn lại, thấy Lục Tử Tu ba năm như một ngày quan tâm mình, đang đợi mình đáp lại, sao cậu chống đỡ nổi nữa?

Nguyên Sinh gần như giãy dụa lần cuối cùng, thiếu chút nữa muốn thỏa hiệp, đáng tiếc chuyện đời luôn không như cậu tính toán, Lục Ôn thêm tên cậu vào danh mục quà tặng, hời hợt quyết định tương lai của cậu.

Cậu phải tới phủ Thừa tướng, rời khỏi quận Ngô, rời khỏi Lục Tử Tu.

Trước khi đi, Nguyên Sinh thu dọn đồ đạc của mình, nghĩ mai này tới phủ Thừa tướng thì không cần dùng tới nghiên mực, liền tính mang tới chỗ Lục Tử Tu. Từ lần trước sau khi bị người ta vu oan, Lục Tử Tu dứt khoát bảo cậu mang nghiên mực đó về chỗ ở của mình để cảnh cáo những người khác, nhưng bây giờ cậu lật tìm ở chỗ mình mấy lần mà không thấy.

Đang lúc hắn gấp đến độ mồ hôi chảy đầu đầy thì có người nói cho cậu biết nghiên mực bị ném đi rồi, ném bên hồ cách đó không xa. Người nọ nhìn Nguyên Sinh, đôi mắt đen kịt mang theo tức giận, châm chọc cười cười: “Ngươi sắp phải tới phủ Thừa tướng rồi, còn giữ nghiên mực làm gì?”

Nguyên Sinh không có sức cãi nhau với hắn ta, sốt rột cuống quýt đi tới bên hồ.

Nhưng không nghĩ tới, nghênh đón cậu lại chính là bị mấy tên người hầu phủ Lục ức hiếp.

Những người kia ghen ghét Nguyên Sinh càng ngày càng đậm, chỉ có điều mãi chưa dám xuống tay, bây giờ nghe nói cậu bị đưa đi, mà chuyện đã không thể thay đổi được nữa, nghĩ cậu không có nhị công tử che chở, không đáng sợ, nên không cố kỵ nữa, trói cậu lại vừa đánh vừa mắng.

Cuối thu lạnh lẽo, Nguyên Sinh bị lột sạch quần áo, theo tiếng roi vang lên, trên người lại thêm một vết thương, dưới sự giày vò tra tấn một trận, cũng không biết là quá đau hay là quá lạnh, cứ như vậy ngất đi.

Mấy gã kia lúc đánh thì đánh cho hả giận, chờ sau khi nhìn thấy cậu ngất đi lập tức hoảng lên, bọn chúng cảm thấy Nguyên Sinh vốn kín tiếng, bị uất ức cũng sẽ không nói ra, nên không lo chuyện bị bại lộ, thật sự không nghĩ tới Nguyên Sinh lại cố chịu đựng, chờ đến khi hết chịu nổi ngất đi thì đám người kia muốn thu tay đã không còn kịp nữa.

Nguyên Sinh được Lục Tử Tu ôm về, lần này tìm hơn nửa đêm, Lục Tử Tu nương theo ánh nến thấy cậu người đầy vết thương nằm gục trên đất bất tỉnh nhân sự, vừa lo lắng vừa giận dữ, suốt đêm gọi đại phu tới phủ khám xem bệnh cho cậu, đồng thời phân phó người điều tra rõ ràng chuyện này, không để cá lọt lưới.

Không đợi tới lúc Nguyên Sinh tỉnh lại, những người kia đã bị Lục Tử Tu bắt về, đợi sau khi cậu tỉnh lại, những người kia đã sớm sống không bằng chết.

Nguyên Sinh hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chỉ mở đôi mắt mờ mịt, thấy hốc mắt Lục Tử Tu đỏ ửng, rồi lập tức bị hắn ta ôm lấy.

“Nguyên Sinh, thật xin lỗi! Ta mang ngươi ra ngoài ở, không vào kinh nữa! Xin lỗi….”

Lục Tử Tu hối hận muôn phần, ngày đó sau khi trở về mới nghe nói Nguyên Sinh bị đưa tới phủ Thừa tướng, ngoài kinh ngạc thì càng sinh lòng bất mãn với cha, nghĩ Nguyên Sinh ở lại phủ Lục sẽ bị cha mình khống chế, chi bằng tự mình thả cậu đi, sau đó lại vào kinh thành tìm cậu.

Tuy Nguyên Sinh trong lòng hắn ta là bảo vật vô giá, nhưng theo người ngoài thì chỉ là thân phận người hầu thấp kém, chắc chắn trong mắt Thừa tướng cũng như thế. Thừa tướng vẫn luôn hi vọng hắn ta nhập sĩ làm quan, hắn ta ngược lại có thể nhân cơ hội này đòi lại Nguyên Sinh, như thế cũng sẽ tránh được mình xung đột với cha.

Sau khi hắn ta tự cho là suy nghĩ chu toàn, cuối cùng lại không chống đỡ nổi một chuyện ngoài ý muốn.

Lúc này đối mặt với Nguyên Sinh người đầy vết thương, Lục Tử Tu hối hận đến mức hận không thể chém mình một đao.

Nguyên Sinh mất máu quá nhiều, hơn nữa bị lạnh, hôn mê quá lâu, từ đó bệnh nặng không khỏi.

Lục Tử Tu mang cậu ra khỏi phủ, tìm cho cậu một nơi khí hậu mát mẻ để dưỡng bệnh, cùng cậu sống cuộc sống an nhàn.

Cuối cùng Nguyên Sinh không thể chống đỡ nổi nữa, một ngày hè chói chang, khi kinh thành có phản loạn thì giữa vùng sông núi nơi xa xăm Nguyên Sinh cố sức mở hai mắt ra, ánh mắt vạn phần lưu luyến không nỡ dán trên mặt Lục Tử Tu.

Cậu nắm tay Lục Tử Tu, khẽ nói: “Nếu có kiếp sau, dù là thành tên ăn mày ta cũng sẽ đồng ý với huynh.”

Hết chương 100





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.02.2020, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 101: Ngoại truyện Thừa tướng – 1

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tư Mã Vanh đăng cơ làm đế, triều đình rối loạn một trận rốt cuộc cũng yên ổn, Đại Tấn trên dưới đều vui mừng, hơn nữa người Hồ phía Bắc đang bận rộn xử lý nội loạn, tạm thời không rảnh để ý tới phía Nam, quần thần trải qua cuộc sống cực kỳ thoải mái. LQĐ

Liên tiếp hai tháng, ngoài không tranh chấp, trong không phiền nhiễu, lâm triều thảo luận chỉ là mấy chuyện nho nhỏ này nọ, hơi có cảm giác dùng gáo vàng múc nước giếng bùn, quần thần ngoài cảm giác vui vẻ lại cảm thấy có chút mất mát buồn lo vô cớ, đêm dài vắng người tự suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy hình như quên mất chuyện đại sự của người nào đó, mãi đến lúc Cảnh vương đại hôn…..

Cảnh vương cưới nữ tử nhà họ Tạ làm thê, Tư Mã Vanh nhớ nhung tình nghĩa huynh đệ, cũng vì để lôi kéo nhà họ Tạ, ban thưởng rất nhiều hậu lễ, thể hiện rõ ràng hoàng ân mênh mông cuồn cuộn.

Cái đại thần nhìn mặt Cảnh vương đỏ au, lại nhìn sắc mặt Hoàng đế lạnh lẽo trước sau như một, mới hung hăng vỗ đầu: Nghĩ ra rồi! Hoàng thượng chưa lập phi, hậu vị còn chưa có! Đây là chuyện lớn! Chuyện lớn đó!

Tuy thời gian nay Vương thừa tướng vô cùng cung kính Hoàng đế, không còn thích chơi thủ đoạn “Nắm hết quyền hành” nữa, nhưng mấy đại thần vẫn quen để hắn làm chủ, sai đâu đánh đó, nghĩ lập hậu liên quan tới Thái tử tương lai, chuyện quan trọng như vậy, liên quan đến vận mệnh quốc gia, thật sự là nên bí mật thương thảo trước một trận, vì vậy một số người hả lòng hả dạ chạy tới phủ Thừa tướng.

Một khắc trước phủ Thừa tướng còn là một vùng trời ánh nắng tươi sáng, một khắc sau đã sấm rền cuồn cuộn.

Vương Thuật Chi ngồi nghiêng sờ cằm, âm trầm cười hai tiếng, lập tức khôi phục vẻ mặt nghiêm nghị: “Lập hậu hả? Đây thật sự là chuyện lớn, cần phải thận trọng. Không biết trong lòng chư vị đại nhân có người thích hợp để chọn chưa?”

Các đại thần không hiểu vì sao cảm giác như có một trận gió bão giông tố sắp bay tới, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Vương Thuật Chi, nghi ngờ mình đa tâm, vội cười nịnh nọt thoái thác.

“Chuyện lớn như vậy tất nhiên phải xem Thừa tướng có ý kiến gì trước đã.”

“Đúng đúng! Thừa tướng nếu có người thích hợp để chọn, vậy hạ quan tất nhiên vạn phần ủng hộ!”

“Chuyện này do Thừa tướng định đoạt!”



Vương Thuật Chi cười như gió xuân, dùng ánh mắt “Trẻ nhỏ dễ dạy” nhìn bọn họ, lắc đầu thở dài: “Bộ dạng Hoàng thượng như thần tiên, lại thông tuệ hơn người, bổn tướng cảm thấy…. Chỉ sợ trong thiên hạ không có vị nữ tử nào có thể xứng đôi với ngài!”

Các vị đại thần: “……”

Vương Thuật Chi tiếp tục cười nhìn bọn họ: “Không ngại nghe ý của chư vị đại nhân trước?”

Các đại thần ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng dần dâng lên niềm vui mừng quá đỗi, ánh mắt dò hỏi nhau đột nhiên biến thành phân cao thấp với nhau: Xem ra Thừa tướng không có ý định xen vào! Chao ôi! Vậy thì tốt quá! Lão phu có đứa cháu họ bộ dạng xinh đẹp, cuối cùng cũng có cơ hội giành vinh quang cho gia tộc rồi! Đừng tranh với ta! Tranh cũng không tranh được đâu!

Ánh mắt các đại thần như mũi tên, ngươi tới ta đi một hồi mới yên tĩnh lại, lại giả bộ khiêm nhường nhau một hồi.

“Ngươi trước đi!”

“Không không, là ngươi trước!”

«Được, vậy thì ta trước."

" ………. "

Vương Thuật Chi cười tủm tỉm nghe bọn họ ta một câu ngươi một câu, ngoài sáng thì cười như gió xuân trong lòng thì cất đao, từ đầu tới cuối không tỏ thái độ gì, thấy bọn họ còn chưa chính thức lâm triều dâng sớ, mà đã dùng ngôn ngữ và ánh mắt đánh nhau long trời lở đất, không nhịn được ngáp một cái, cầm ngọc Như Ý gõ gõ trên trán : «Haizzz…. Chư vị đại nhân xin bình tĩnh đừng nóng, Hoàng thượng còn chưa mở miệng vàng đâu, các ngươi gấp cái gì?"

Đám đồng liêu đang đấu ngươi sống ta chết nghe vậy sững sờ, cuối cùng tỉnh táo lại: Thừa tướng không có ý định xen vào, vậy ý tứ của Hoàng thượng mới là quan trọng nhất, tranh chấp ở đây có ý nghĩ gì? Phải giữ lại tinh thần ngày mai lâm triều tái chiến!

Các đại thần vô cùng náo nhiệt, lại vui vui mừng mừng rời đi, phất tay chạy về nhà chuẩn bị ghi sớ dâng lên.

Vương Thuật Chi nhìn căn phòng trống rỗng, sâu kín thở dài, đi ra sân nhìn về phía hoàng cung, mặt lộ vẻ ưu thương: «Haizzzz… "

Vương Đình nhắm mắt theo sát, nhỏ giọng an ủi: «Hoàng thượng nhất định sẽ không đồng ý lập hậu, Thừa tướng ngàn vạn lần đừng lo lắng hao tổn tinh thần."

Vương Thuật Chi lại thở dài một hơi, tựa như càng đau thương: «Vương Đình à, ngươi nói Hoàng thượng sẽ không lập hậu?"

«Nhất định sẽ không!" Vương Đình nói như chém đinh chặt sắt, vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, «Hoàng thượng đối với Thừa tướng tình sâu như biển, tình cảm vững chắc hơn vàng, tình ý triền miên, tình thâm ý trọng, tình …. "

Vương Thuật Chi đưa tay ngăn hắn ta đang hao hết tâm lực an ủi lại, lại thán một tiếng: «Ngươi nói rất có lý, nhưng… Hoàng thượng sẽ không lập hậu?"

Vương Đình: " .. " Đúng vậy ! Nói nhiều như vậy chính là muốn an ủi ngài rằng Hoàng thượng sẽ không lập hậu, ngài cũng cảm thấy có đạo lý, còn than vãn tức giận cái gì chứ!

Vương Thuật Chi giơ tay áo lên lau khóe mắt: «Y sao có thể không lập hậu chứ?"

Vương Đình vô cùng chấn động: Thừa tướng của chúng ta thật sự là quá trượng nghĩa rồi! Hắn hận đến không thể vì Hoàng thượng đi tìm chết, lại nguyện ý nhìn Hoàng thượng thành thân cùng người khác, đêm về động phòng hoa chúc! Thừa tướng của chúng ta thật sự là khổ vì tình, vì tình gây nên thương tích, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, xúc động lòng người!

Vương Đình đang moi ruột gan cảm thán, chợt nghe Vương Thuật Chi buồn bã nói: «Y phải đồng ý lập ta làm hậu."

Vương Đình: “… "

Màn đêm buông xuống, Vương Thuật Chi lại lần nữa ngủ lại trong cung cùng Hoàng thượng để «Thương thảo chuyện cơ mật quan trọng," sau khi cho đám cung nữ thái giám hầu hạ lui ra, vẻ mặt tràn đầy tủi thân ôm Tư Mã Vanh hôn một cái: «Yến Thanh……… "

Tư Mã Vanh nghe giọng hắn du dương kéo dài âm cuối, khóe mắt hung hăng nhảy dựng lên, đưa tay sờ lên mặt hắn: “Làm sao vậy?”

«Yến Thanh…. " Vương Thuật Chi tiếp tục tủi thân, bắt đầu đưa tay cởi bỏ vạt áo y.

Tư Mã Vanh mặc hắn động tay động chân, ánh mắt nhìn hắn thật sâu một lúc, nghi ngờ nói: «Rốt cuộc huynh làm sao vậy?"

«Không có gì…. " Vẻ mặt Vương Thuật Chi ai oán, tay cũng không làm lỡ chuyện, hai ba cái đã khiêu khích được người ta.

Tư Mã Vanh khó nhịn giật giật, giơ cánh tay ôm lấy vai hắn, trong lòng vẫn không quên nghi ngờ như cũ: «Đã xảy ra chuyện gì?"

«Ta chính là… Haizzzz…. Không có gì…. " Vương Thuật Chi chậm rì rì đáp một câu như thật như giả…., tùy tiện cầm y phục mất trật tự của hai người lau khóe mắt, đồng thời thân dưới động một cái, khẽ thở dài một tiếng, mơ hồ lộ ra sự thỏa mãn không dễ dàng phát hiện.

Tư Mã Vanh ngược lại hít một hơi, đợi lấy lại tinh thần vội vàng giật y phục trong tay hắn xuống, nương theo ánh nến sáng loáng dò xét hắn, thấy khóe mắt hắn sạch sẽ, nào có nửa phần bộ dạng đau lòng, hơn nữa hắn thật sự chậm rãi giày vò, không nhịn được nâng đầu lên cắn trên vai hắn một cái.

«Hít –"  Vương Thuật Chi bị đau, lại tủi thân liếc y một cái, dứt khoát không động đậy, «Yến Thanh, trái tim đệ thật nham hiểm mà!"

Tư Mã Vanh không thể nhịn được nữa, xoay người một cái đè hắn xuống dưới người.

Vương Thuật Chi cảm thấy vô cùng vui sướng, «Ta bị thương rồi, chính đệ tự động cũng tốt."

"…. " Tư Mã Vanh chỉ cảm thấy trong thoáng chốc có một ngọn lửa đốt cháy khuôn mặt mình, xấu hổ và giận dữ trừng mắt nhìn hắn: «Nói mau, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

«Không có chuyện gì." Vương Thuật Chi nhìn y thật sâu, tuy nằm ở dưới, vẻ mặt còn như một oán phụ bị vứt bỏ, nhưng hai tay lại xấu xa như cũ, miệng cũng không yên tĩnh, «Mau nhìn cho ta xem, cắn chảy bao nhiêu máu?"

Tư Mã Vanh lặng lẽ nhìn dấu răng không sâu trên vai hắn.

Đáy mắt Vương Thuật Chi lóe lên ý cười, ngồi dậy ôm lấy y, ghé bên tai y thấp giọng nói: «Yến Thanh, bộ dạng động tình của đệ thật sự rất hấp dẫn người khác, nhưng ngàn vạn lần không được để cho người khác nhìn thấy!"

«Nào đâu có người khác? Huynh…. Huynh động hay không động?"

«Ta bị thương rồi."

" …… "

Tư Mã Vanh không thể nhịn được nữa tự mình di chuyển.

Vương Thuật Chi si mê nhìn hai con ngươi đen kịt tĩnh mịch của y, nhìn lông mi y tràn ngập sương mù, nhìn khóe mắt đỏ ửng như cánh hoa đào, đột nhiên rúc vào cần cổ y đè nén tiếng thở hổn hển, lần nữa ngẩng đầu lên lại là bộ dạng mây trôi nước chảy : «Động nữa đi…. "

Tư Mã Vanh nghe thấy giọng hắn khàn khàn, cong môi một cái, cúi đầu hôn lên mi tâm hắn điên cuồng di chuyển, lập tức liền nghe tiếng kêu rên hổn hển trong cổ họng, ngay sau đó thấy hoa mắt, đợi phản ứng kịp thì đã bị Vương Thuật Chi đặt dưới thân.

«Vết thương của ta tốt rồi, ta tới!"

Hết chương 101


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.