Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly

 
Có bài mới 04.02.2020, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102: Ngoại truyện Thừa tướng – 2

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tư Mã Vanh gần như bị giày vò cả đêm, thiếu chút nữa muốn làm hôn quân “Từ nay về sau quân vương không vào triều sớm,” cũng may Đông công công tận tâm làm hết phận sự, sững sờ làm ra vẻ không phát hiện bóng dáng lười biếng của Thừa tướng trên giường rồng, cẩn thận dè dặt đứng ngoài màn trướng hô to: “Bẩm Hoàng thượng, nên lâm triều ạ!” LQĐ

Tư Mã Vanh mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt liền chống lại đôi mắt cười cười của Vương Thuật Chi, lập tức nghiến răng nghiến lợi, cũng không biết rốt cuộc cái người coi như biết kiềm chế này bị cái gì kích thích, đành phải đen mặt nói: “Mau dậy đi!”

Vương Thuật Chi cúi người hôn lên môi y một ngụm, cười nói: “Thần tuân chỉ!”

Vấn đề Tư Mã Vanh nghi ngờ cả đêm đợi sau khi lâm triều rất nhanh có được đáp án.

Cùng so sánh tinh thần thì hoàn toàn khác biệt, các đại thần bên dưới thần thái vô cùng rạng rỡ, đều dâng tấu chương lên, trăm miệng một lời trước nay chưa từng có: Hoàng thượng nên suy nghĩ việc lập hậu!

Tư Mã Vanh liếc nhìn Vương Thuật Chi đứng đầu đám đại thần, nghĩ tới bộ dạng vẻ mặt tủi thân đêm qua của hắn, dở khóc dở cười, cất giọng nói: “Việc này, Thừa tướng nghĩ thế nào?”

Vương Thuật Chi hơi khựng lại, nâng mắt nhìn y, mỉm cười nói: “Mặc dù chuyện lập hậu là chuyện lớn vì quốc gia, nhưng lại là việc tư của Hoàng thượng, thần cho rằng, điều kiện chọn Hoàng hậu đầu tiên cần Hoàng thượng thích mới được. Tất cả…. Đều theo ý Hoàng thượng.”

Mấy đại thần khác ngẩn người, lập tức mở miệng phụ họa, trong lòng lại có chút không cho là đúng, thầm nghĩ Hoàng thượng thích thì chỉ là sủng phi chăng? Hoàng hậu chính là đứng đầu hậu cung, đương nhiên trước tiên phải xem gia tộc đó như thế nào.

Tư Mã Vanh nhìn Vương Thuật Chi rất lâu, đáng tiếc cách khá xa, chỉ thấy nụ cười hiện trên mặt hắn, nhưng lại không thấy rõ cảm xúc chân chính trong đáy mắt hắn, có điều hai người sớm chiều ở chung, Tư Mã Vanh vạn phần hiểu Vương Thuật Chi, suy đoán chắc trong lòng hắn không thoải mái như trên mặt hắn thể hiện.

Giờ phút này trong lòng Vương Thuật Chi quả thật có chút căng thẳng, Tư Mã Vanh mới đầu chậm chạp không chịu tiếp nhận hắn chính là vì thân phận hoàng tử của y, bây giờ hai người đã sớm tâm ý tương thông, tuy hắn tin tưởng tình cảm của Tư Mã Vanh với mình, nhưng dù sao hai người cũng không đi con đường sáng được, giờ đối mặt với lễ pháp thế tục trói buộc, hắn vẫn có chút không nắm chắc thái độ Tư Mã Vanh như cũ, sợ y sẽ thỏa hiệp với đám đại thần.

Các đại thần bên dưới liếc trộm người trên ghế rồng, nguyên một đám đều có tâm tư nhất định phải trổ hết tài năng để chọn người do mình tiến cử, nhưng đợi sau nửa ngày cũng không thấy Hoàng đế mở miệng, lại cẩn thận nhìn một cái, không khỏi kinh ngạc: Hoàng thượng ngài nhìn chằm chằm Thừa tướng làm gì chứ? Thừa tướng cũng đã bảo ngài tự mình làm chủ rồi mà!

Sau khi Đại Tấn dời về phía Nam, trải qua nhiều đời Hoàng đế đều có một chung một tâm nguyện đó chính là thoát khỏi sự khống chế của Lang Gia Vương thị, bây giờ Vương Thuật Chi tỏ rõ thái độ ủng hộ Hoàng thượng vô điều kiện, thật đúng là một cơ hội tốt! Nhưng Hoàng thượng người ta lại chậm chạp không mở miệng, chuyện này khiến các đại thần buồn lo chết mất.

Vương Thuật Chi thấy Tư Mã Vanh im lặng, trái tim hoảng lên, nụ cười trên mặt trở nên có chút miễn cưỡng, không ngờ Tư Mã Vanh lại bỗng nhiên cong môi, vẻ mặt hiện lên ý cười cực kỳ nhạt nhẽo.

Các đại thần bên dưới đang lén lút chú ý tới y sợ ngây người: Từ lúc vị Hoàng đế bây giờ hay là Hoàng tử lúc trước lần đầu lộ diện, cho đến hôm nay khi lâm triều, y chưa từng lộ vẻ mặt tươi cười trước mặt người khác, các đại thần mới đầu cho là vì đã từng bị thờ ơ nên tính tình trầm lắng, sau lại đoán y vì giữ uy nghiêm của thiên tử nên mới không nói cười tùy tiện, bất kể thế nào cũng không ai ngờ tới ngay lúc này lại đột nhiên trông thấy Hoàng đế nở nụ cười, tuy nụ cười này cực kỳ lạnh nhạt.

Xem ra… Hoàng thượng vô cùng vui vẻ!

Nhưng Hoàng thượng cười nhìn Vương thừa tướng là có ý gì? Là lời Thừa tướng nói sẽ theo ý ngài?

Các đại thần bên dưới kiểng chân trông mong, giống như chim non gào khóc đòi ăn, chỉ chờ một câu của Hoàng thượng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng lấy lý phục người, lấy tình phục người đánh bại đối thủ để nhận được cái gật đầu đồng ý của Hoàng đế.

Đang lúc ánh mắt mọi người chờ đợi, Tư Mã Vanh chậm rãi mở miệng: “Thừa tướng nói có lý, chuyện lập hậu không giống chuyện đùa, trẫm còn trẻ, việc này không thể nóng vội, chuyện nên làm bây giờ là chỉnh đốn quân sự, quốc khố đầy đủ, đợi sau này đánh đuổi giặc Hồ ra khỏi Trung Nguyên, giành lại giang sơn của ta rồi tính.”

Đám đại thần: “….. Không phải đang thương nghị chuyện hôn sự sao, sao lại đột nhiên nói tới chiến tranh rồi ạ?”

“Bẩm Hoàng thượng, đuổi giặc Hồ và lập hậu không đụng chạm nhau ạ!” Sau một hồi im lặng, rốt cuộc có người trong đám người kia lên tiếng, rất nhanh khiến những người khác cũng phụ họa theo, trên triều đình người một lời ta một câu, lại rất náo nhiệt.

Tư Mã Vanh thản nhiên nói: “Trẫm không lập hậu.”

Mọi người kinh hãi, Vương Thuật Chi thì rũ mắt, bên môi cong lên yếu ớt.

Các đại thần không ngờ tới bản thân mình nói đến miệng đắng lưỡi khô, Hoàng thượng lại dầu muối không ăn, ánh mắt đảo khắp nơi, đột nhiên phát hiện Tạ Trác, người cầm quyền Tạ thị còn chưa mở miệng, không khỏi cùng bắn mắt về phía ông.

Tư Mã Vanh cũng theo nhìn Tạ Trác: “Chuyện lập hậu, không biết Tạ đại nhân có ý kiến gì không?”

Bộ dạng Tạ Trác không quan tâm trước sau như một, lúc này bị y nêu tên, không nhịn được giật giật khóe miệng, lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thong dong: “Nếu Hoàng thượng không muốn lập hậu vậy thì không lập hậu.”

Cả đại điện xôn xao!

Tạ đại nhân sao ngài nói lời này lại nhẹ nhàng đơn giản được như vậy! Vừa rồi Tạ đại nhân ngài mãi ngủ gà ngủ gật à! Tạ đại nhân, chuyện này có quan hệ tới huyết mạch truyền thừa của Tạ thị ngài nên ngài để tâm chút đi chứ!

Vương Thuật Chi cũng không ngờ Tạ Trác sẽ trả lời như vậy, tựa như đang thương nghị không phải là chuyện đại sự đương kim Hoàng đế lập hậu, mà là chuyện hôn nhân của một người bình thường thế hệ con cháu cách ông xa, thái độ có cũng được mà không có cũng không sao lại dung túng này, quả thật làm người ta chấn động tròng mắt rơi đầy đất.

Vẻ mặt Tạ Trác sóng lớn không sợ hãi, nhưng trong lòng không ngừng cười khổ: Ta cũng là bị ép không còn cách nào khác! Hoàng thượng cũng đã sớm nói nếu chuyện này ta không nghe y, bất cứ lúc nào y cũng có thể ném long bào chu du bốn biển, ngôi vị Hoàng đế ai thích làm thì làm.

Tuy ông có chút nghi ngờ Tư Mã Vanh vạch mưu kế lâu như vậy mới khó khăn giành được ngôi vị Hoàng đế, thì làm sao có thể dứt khoát nói bỏ là bỏ, nhưng ông thật sự không dám mạo hiểm. Hơn nữa bây giờ nhà họ Tạ chỉ có thể trông cậy vào y, tuy dòng máu chảy trên người An vương cũng giống vậy, nhưng hoàn toàn không thể chủ trì đại cục được! Còn một điều quan trọng nhất, Hoàng thượng đã hứa sẽ kế con trai Cảnh vương làm Thái tử, vậy chả phải là vẫn huyết mạch nhà họ Tạ sao! Từ nhỏ đã được dạy bảo tốt, tương lai nhất định sẽ trở thành một minh quân! Nhà họ Tạ có hi vọng hưng thịnh!

Trong đêm cùng ngày, Tư Mã Vanh ra khỏi hoàng cung ngủ lại ở phủ Thừa tướng, trước khi chuẩn bị đi ngủ đột nhiên nghi ngờ nói: “Sao ta thấy ánh mắt Vương Đình nhìn ta có gì đó không đúng?”

Vương Thuật Chi giả ngu: “Thật à? Sao ta không nhìn ra?”

Tư Mã Vanh nghi ngờ nhìn hắn một cái, nghĩ đến chuyện hôm nay trên triều đình, không nhịn được nói: “Hôm nay ta nói không lập hậu chỉ là tạm thời đối phó.”

Vương Thuật Chi lập tức bày ra vẻ mặt u oán: “Thật ư? Lòng ta thiếu chút nữa tan nát rồi.”

Tư Mã Vanh: “….”

Vương Thuật Chi đưa hai tay ôm y, hai chân quấn lấy chân y, làm y không thể động đậy, vẻ mặt đau lòng nhìn y.

“……” Tư Mã Vanh lấy lại bình tĩnh, nghiêng mắt qua một bên nói tiếp: “Triều thần vừa động tâm tư, nếu như ta trực tiếp đẩy huynh ra thì bọn họ sẽ chịu kích thích quá lớn, nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, chi bằng giày vò bọn họ trước.”

Vương Thuật Chi bày ra vẻ mặt nghi ngờ: “Đệ không gạt ta chứ? Đệ thật sự đồng ý muốn lập ta làm hậu, nếu đệ đổi ý….”

Tư Mã Vanh đột nhiên ý thức được dường như bản thân mình không cần phải giải thích, với sự ăn ý của hai người hắn hẳn sớm đã hiểu, bây giờ nhìn thấy bộ dạng vô lại này của hắn, cảm thấy càng chắc chắn, không khỏi buồn cười nhìn hắn: “Nếu như ta đổi ý, huynh sẽ thế nào?”

Vương Thuật Chi chớp mắt mấy cái: “Ta không nghe theo!”

Tư Mã Vanh: “………”

Mũi Vương Thuật Chi cùng dính vào mũi y, dịu dàng nói: “Hôm nay Tạ đại nhân và đệ chính là kẻ xướng người họa! Đệ đã sớm bàn bạc với ông ấy?”

Tư Mã Vanh cười đáp: “Ừ.”

“Yến Thanh…” Vương Thuật Chi dừng một chút, đột nhiên nghiêng người hôn y, sau khi triền miên một hồi ôm y càng chặt, thấp giọng nói: “Ta thật sự rất may mắn, nhất định là kiếp trước đã tu.”

Hết chương 102





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.02.2020, 16:57
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103: Ngoại truyện Thừa tướng – 3

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chuyện lập hậu còn chưa kịp gây sóng gió đã bị Tư Mã Vanh gác vào xó rồi, nhưng tất nhiên các đại thần vẫn không cam lòng, thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở, tận tình khuyên bảo Hoàng thượng quay đầu là bờ, nói đạo lý lớn nhỏ đến nước bọt bay tung tóe. LQĐ

Làm gì được khi bò kiêng ăn chỉ uống nước, lại không thể mạnh mẽ ấn đầu bò xuống, cho bọn họ mượn mười lá gan bọn họ cũng không dám, mà hai nhà Vương Tạ có lá gan này thì hoàn toàn không để việc này trong lòng, thật sự là gấp chết người ta!

Sau đó có một người đột nhiên nhớ tới Vương Dự, Vương Dự chính là bá phụ Vương Thuật Chi, nếu có Vương Dự mở miệng, chắc hẳn Hoàng thượng sẽ thỏa hiệp! Vì vậy lúc này đã có người đi tới tìm Vương Dự cứu viện, chỉ là không nghĩ tới chuyện vừa nhắc đến đã bị Vương Dự không chút do dự đưa tay cắt ngang: “Hoàng thượng lòng mang thiên hạ là chuyện tốt, các người lại gấp gáp ép ngài cưới vợ, thật sự là buồn cười! Giặc Hồ chưa diệt, sao lại lập gia thất!”

Người tới: “….”

Chờ một chút, giặc Hồ vẫn đang còn nhưng bọn ta vẫn thành thân mà! Hoàng thượng thành thân thì sao lại không được?

Vương Dự nhìn khuôn mặt ngổn ngang trong gió của người tới, hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm mắng: Nếu không phải nhìn trên phần nhà họ Vương chúng ta phải có một vị Hoàng hậu, thì lão tử chẳng muốn chơi với các ngươi đâu! Chỉ có điều Hoàng hậu này không đẻ trứng, không thể gánh vác nhà họ Vương lâu dài, lão tử còn phải nghỉ ngơi dưỡng sức, tiếp tục mưu đồ nghiệp lớn!

Người tới gặp trắc trở, chỉ có thể ảo não trở về nghĩ biện pháp khác.

Thật ra, sở dĩ các đại thần coi trọng chuyện này như thế, đa số là mơ mộng hoàng thân quốc thích, đương nhiên trong đó cũng không thiếu chi sĩ chính trực, hoàn toàn xuất phát từ suy nghĩ lễ pháp, nhưng mắt thấy thái độ Tư Mã Vanh không thèm để ý chút nào, không khỏi lo lắng: Không phải là Hoàng thượng bị bệnh gì đó không tiện nói ra đấy chứ?

Thời gian lâu dần, các đại thần dần chia thành hai tốp, một tốp người thật sự bị mài mòn tâm trí lao lực quá độ, không còn sức để mà mơ mộng đẹp, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể buông tha, còn đổi lại nhóm người kia thì càng bị áp chế lại càng hung hăng, rất có tư thế chưa đụng tường Nam chưa quay đầu, nhóm người này thường tuổi tác đã cao, bảo thủ và cố chấp, thỉnh thoảng sẽ lại bày trò can gián.

Tư Mã Vanh bây giờ đã có thế lực của mình, mỗi lời nói hành động của các đại thần đều rõ như lòng bàn tay, tính thử thì thấy việc này đã kéo dài gần một năm, cũng nên đến lúc giải quyết, còn kéo dài nữa chỉ sợ sẽ có biến, dù sao phía dưới mình còn có mấy huynh đệ cùng cha khác mẫu, nếu như mấy đại thần bắt đầu mơ mộng “Huynh chung đệ cùng,” lén lút mắt đi mày lại với mấy đệ đệ này, vậy thì cũng phiền phức.

Không lâu sau đó, Tư Mã Vanh bắt đầu công khai nhiều lần ra vào phủ Thừa tướng, thậm chỉ thường ngủ lại, còn số lần Thừa tướng vào cung cũng càng ngày càng nhiều.

Các đại thần mới đầu hâm mộ không thôi, cảm khái nhà họ Vương thật sự là không giảm thánh sủng, nhưng về sau liền mơ hồ cảm thấy không được bình thường: Dường như nếu không phải Hoàng thượng qua đêm ở phủ Thừa tướng, thì chính là Thừa tướng qua đêm trong cung, hai người này đêm nào cũng ở chung một chỗ, lại chưa từng gián đoạn! Thánh sủng kiểu gì mà sủng đến tình trạng này!

Có một số người có quan hệ thân cận chút thì chạy tới phủ Thừa tướng tìm hiểu, Vương Thuật Chi chỉ cười không nói, vẻ mặt bí hiểm.

Mọi người đang hết sức ngạc nhiên nghi ngờ, Tư Mã Vanh đột nhiên đổi tâm ý, lúc lâm triều chậm rãi nói: “Các khanh một năm qua vì chuyện hôn nhân của trẫm mà vất vả rồi, trẫm trái lo phải nghĩ, cảm thấy lời chư vị nói đều là những lời tâm huyết, trẫm quyết định dựa theo ý của chư vị, sẽ lập hậu.”

Kinh hỉ quá tới mức bất ngờ, thế cho nên rất nhiều người mờ mịt không biết nên phản ứng thế nào, đợi sau khi lấy lại tinh thần lập tức hối hận đấm ngực dậm chân: Sớm biết như vậy thì đã bảo cháu gái trong nhà đợi thêm nửa tháng, bây giờ nàng đã gả cho nhà người ta, nói cái gì cũng đều đã muộn!

Tư Mã Vanh không cho bọn họ cơ hội suy nghĩ thêm, nói tiếp: “Trong lòng trẫm đã có người để chọn làm Hoàng hậu rồi.”

Đấm ngực không đấm nữa, giậm chân không giậm nữa, khóc nức nở chảy nước mắt cũng không thèm lau nước mắt nước mũi, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, trong bầu không khí quỷ dịu hoảng sợ nhìn đương kim thánh thượng: Hoàng thượng à, ngài cả ngày cùng Thừa tướng cùng vào cùng ra, bên người ngay cả bóng dáng nữ nhân đều không thấy qua, không phải là ngài…..

Ánh mắt Tư Mã Vanh nhìn về phía Vương Thuật Chi.

Trong bầu không khí yên tĩnh lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh: Hoàng thượng! Không phải ngài làm thật chứ!

Tư Mã Vanh rất hài lòng với phản ứng của bọn họ, gật đầu nói: “Một khi chư vị đã đoán được, vậy trẫm liền trực tiếp hạ chỉ.”

“Hoàng thượng!” Các đại thần trăm miệng một lời.

Hoàng thượng không được đâu! Bọn ta không đoán được! Bọn ta một chút cũng không đoán được! Xin ngài đừng nói!

Tư Mã Vanh há to miệng….

“Hoàng thượng, chuyện này ngàn vạn lần không được!”

Tư Mã Vanh nhìn về phía đại thần kia: “Ái khanh biết là chuyện gì sao?”

“……” Biết thì biết rõ, nhưng thật sự nói không nên lời!

Tư Mã Vanh thấy hắn ta thất thần không mở miệng nên không hỏi nữa, liếc qua bên cạnh: “Tuyên chỉ đi.”

“Hoàng thượng!” Một lão thần tuổi tác đã cao rốt cuộc không nhịn được, bất chấp khó khăn nói: “Hoàng thượng chính là muốn lập Thừa tướng làm hậu?”

Đôi mắt Vương Thuật Chi cười nheo lại, rất vui vẻ hìn về phía nguyên lão tam triều này.

Tư Mã Vanh sờ cằm: “Đúng vậy, xem ra các khanh đã có sự chuẩn bị cho chuyện này rồi, vậy trẫm sẽ không tốn lời nữa.”

Cả đám đại thần phía dưới lảo đảo sắp ngã, nguyên lão tam triều kia lập tức trợn mắt nhìn Vương Thuật Chi, oán giận nói: “Làm Thừa tướng của một quốc gia không làm, lại muốn dùng sắc làm nam sủng của người khác, chẳng lẽ ngươi ngay cả liêm sỉ thế nào cũng không biết sao?”

Sắc mặt Vương Thuật Chi rất vô tội: “Ý của Khang đại nhân là, nam hậu tức là nam sủng?”

“…..” Nam hậu! Nam hậu?

Khóe mắt Khang đại nhân nhảy dồn dập: Loại lời này sao Thừa tướng ngươi lại nói ra khỏi miệng được!

Có Khang đại nhân dẫn đầu, mấy đại thần khác đột nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng thừa dịp Hoàng đế chưa ra ý chỉ, đều mở miệng ngăn cản. Quả thật hồ đồ mà! Từ xưa đến nay, khi nào xuất hiện nam hoàng hậu chứ? Cho dù Long Dương Quân nổi tiếng như sấm đánh bên tai, nhưng cũng chưa có đãi ngộ này! Quyết định kinh thế hãi tục như vậy, phải ngăn lại!

Nhưng cũng có một số người tỉnh táo đứng bên cạnh không lên tiếng, bởi vì bọn họ đã nhanh chóng có tâm tư khác: Ngôi vị Hoàng hậu không dễ tranh giành, địa vị nhà thân nương không đủ tất nhiên sẽ không thể thu phục dân chúng, cháu gái ngoại không có mệnh làm Hoàng hậu. Hoàng thượng quyết định lập nam hậu, tương lai nhất định không có con trai trưởng, đã như vầy, vậy thì đánh cược một lần để cháu ngoại vào cung làm phi, tương lai nếu có thể sinh long tử, chẳng phải quá tốt?

Bên này mọi người có tâm tư khác, bên kia Khang đại nhân vẫn còn đang dẫn mọi người miệng phun nước bọt cật lực phản đối, thấy Tư Mã Vanh thờ ơ từ đầu đến cuối, dưới cơn giận bắt đầu mắng Vương Thuật Chi đầu độc quân tâm (Trái tim nhà vua), cuối cùng thật sự hết chiêu, vội la lên: “Trước kia Thừa tướng sủng ái tôi tớ truyền đi mọi người đều biết, bây giờ lại vứt bỏ nam sủng kia, ngược lại mê hoặc Hoàng thượng, tính tình trăng hoa như thế, sao có thể làm Hoàng hậu được!”

Vương Thuật Chi: “Ha ha…”

Tư Mã Vanh: “……”

Khang đại nhân: “???”

Lần này lâm triều, các đại thần dùng hết tất cả vốn liếng, khiến Tư Mã Vanh chưa thể thuận lợi hạ chiếu chỉ, có điều bản thân các đại thần cũng không chịu nổi, có vài vị gân cốt vốn không khỏe mạnh, trở về nằm gục trên giường thở hổn hển, nghỉ ngơi vài ba ngày mới khỏe.

Lại qua mấy ngày, Tư Mã Vanh thừa dịp người phản đối càng ngày càng ít, đột nhiên tuyên chỉ: Phong Vương Thuật Chi làm Hoàng hậu.

Các đại thần mặt mũi đầy vẻ mệt mỏi.

Nhớ ngày trước chưa dời đô thì có kẻ ngốc làm Hoàng đế, chuyện hoang đường trong hoàng tộc Đại Tấn còn thiếu sao? Bây giờ lại tới một nam hậu, ngẫm lại dường như cũng không phải không thể tiếp nhận? Thật ra cho dù muốn phản đối cũng vô dụng, quyền hành quả thật nằm trong tay các gia tộc thế phiệt do Vương Tạ cầm đầu, nhà họ Vương và nhà họ Tạ đã sớm liền thành một mạch….

Chỉ có thể thở dài một tiếng!

Hết chương 103



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.02.2020, 16:57
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6174
Được thanks: 15312 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104: Ngoại truyện Thừa tướng – 4

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chuyện lập hậu, hơn phân nửa triều thần gần như là chấp nhận, những người còn lại dù không tán thành thì cũng vô cùng tự mình hiểu lấy, biết rõ chuyện này đã thành kết cục đã định, nói thêm cũng vô ích, sau khi vùng vẫy một trận đều im miệng không nói nữa.Lqđ

Chỉ là trên triều đình còn có một vị nguyên liễu tam triều vô cùng cố chấp.

Khang đại nhân khóc lóc nức nở chảy cả nước mắt: “Hoang đường! Hoang đường quá! Cầu xin Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban! Nếu Hoàng thường khư khư cố chấp, thì cái mạng già này của vi thần hôm nay để lại đây!” Nói xong nhắm mắt lại, hung hăng lao vào cây cột bên cạnh.

Mọi người kinh hãi, Vương Thuật Chi lập tức vọt lên ngăn ông ta l;ại.

Khang đại nhân mở mắt ra, vừa thấy gương mặt Vương Thuật Chi trước mắt, tức giận đến muốn giậm chân mắng, Vương Thuật Chi đột nhiên thấp giọng nói: “Khang đại nhân chớ xúc động, nếu như ngươi lại đập đầu nữa, bổn tướng không đảm bảo cháu ngươi có thể an ổn trưởng thành.”

Khang đại nhân cả kinh, lập tức căm giận nhìn hắn, tức giận đến giơ tay run rẩy chỉ thẳng vào mũi hắn: “Lão phu vốn tưởng ngươi không biết liêm sỉ! Không ngờ ngươi lại còn là một tiểu nhân hèn hạ! Dám lấy tính mạnh cháu lão phu ra uy hiếp lão phu!”

Vương Thuật Chi cười lạnh lùng: “Cũng giống nhau thôi! Trong lòng Khang đại nhân biết Hoàng thượng bảo vệ thần tử, lại lấy tính mạnh bản thân ra uy hiếp Hoàng thượng! So với bổn tướng, Khang đại nhân chỉ có hơn chứ không kém!”

Nét mặt già nua của Khang đại nhân lập tức đỏ lên, chỉ vào hắn cả nửa ngày không nói ra lời.

Vương Thuật Chi buông tay lùi về sau một bước, cười nhạt nói: “Khang đại nhân còn muốn lấy cái chết ra can gián không?”

Hai tay Khang đại nhân run rẩy không ngừng.

Vương Thuật Chi chắp tay với ông ta: “Khang đại nhân không sợ sống chết, bổn tướng vạn phần kính nể, nhưng chuyện sống chết của con người không giống trò đùa, cần phải cẩn thận. Hoàng thường lập ai làm hậu, đó là chuyện riêng của hoàng gia, không ảnh hưởng gì nhiều tới đại cục của quốc gia, nếu Khang đại nhân vì chuyện riêng của Hoàng thượng, làm hại Hoàng thượng mất đi một lão thần trung thành, chắc hẳn Hoàng thượng sẽ vô cùng đau lòng, Khang đại nhân nên nghĩ lại đi!”

Khang đại nhân nhớ tới cháu trai nhà mình nên không dám đập đầu vào cột nữa, lúc này nghe hắn lại nói như vậy, cuối cùng sắc mặt hòa hoãn hơn, chỉ là nét mặt vẫn không vui như trước, hừ lạnh nói: “Thừa tướng thật sự dùng lời đường mật làm cho người ta mê hoặc!”

Vương Thuật Chi hờ hững cười cười, nói tiếp: “Khang đại nhân đừng oán giận như vậy, Hoàng thượng ở cùng ai cả đời, chúng ta làm thần tử có thể lên tiếng khuyên can nhưng nếu làm quá mức thì không thích hợp, bổn tướng tự nhận bản thân chí công vô tư công minh liêm khiết, tương lai tất nhiên sẽ tiếp tục phụ tá Hoàng thượng, Hoàng thượng là một minh quân, Khang đại nhân cứ yên tâm.”

Khang đại nhân liếc xung quanh một cái, thấy dường như mọi người đã buông tha lập trường của mình, tư vị trong lòng nhất thời khó phân biệt, có chút bi tráng phất tay áo, lạnh lùng nói: “Nếu tương lai Thừa tướng làm kẻ gây họa hại nước hại dân, cho dù lão phu liều mạng tính mạng cả nhà nhất định cũng sẽ cầu Hoàng thượng phế hậu!”

Lời này vừa nói ra thì tương đương với việc thỏa hiệp.

Mọi người trên triều đình coi như mở rộng tầm mắt, Hoàng thượng nửa câu còn chưa nói, chỉ tuyên một thánh chỉ, ngược lại là Vương thừa tướng, Hoàng hậu tương lai trực tiếp ra mặt bắt bí Khang đại nhân cố chấp.

Xem ra, Thừa tướng rất vội vã không thể chờ đợi muốn làm Hoàng hậu rồi!

Ánh mắt mọi người nhìn Vương Thuật Chi có vẻ cực kỳ thi vị.

Một tháng sau, đại điển phong hậu.

Vì Vương Thuật Chi là nam tử, đại điển phong hậu này tất nhiên rất khác ngày trước, hơn nữa hắn là một người biết luồn cúi, rất không khách khí đề ra rất nhiều yêu cầu với Tư Mã Vanh, những yêu cầu này tất nhiên liền chuyển tới Lễ bộ, Lễ bộ vì để hắn nở mày nở mặt mà lại uy nghi, hao tâm một hồi, gần như mệt mỏi đến người ngã ngựa đổ.

Mộng đẹp của Vương Thuật Chi trở thành sự thật, mặt mày rạng rỡ, gặp người nào cũng cũng cười tủm tỉm làm đám đại thần chứng kiến thổn thức không thôi.

Từ đó, lịch sử ghi chép có một nam Hoàng hậu.

Cùng năm đó, Cảnh vương sinh hạ một đứa bé, tin mừng truyền vào kinh thành, Tư Mã Vanh lập tức sai người mang lễ mừng qua.

Phủ Cảnh vương, Tư Mã Thiện sắp xếp người trong cung tới xong đi vào trong phòng nhìn thê nhi, thấy Vương phi nhà mình đang ngồi bên giường gạt nước mắt, bước lên trước ôm nàng, thấp giọng an ủi: “Chẳng phải trước kia chúng ta đã bàn xong rồi? Cuộc đời này Hoàng thượng sẽ không có con, đệ ấy muốn nhận Thu nhi làm con thừa tự, đây là phúc phận của Thu nhi. Bộ dạng này của nàng nếu để người ngoài nhìn thấy chính là rất bất kính…”

Cảnh vương phi khóc thút thít nhìn hắn: “Ta biết là phúc phận của Thu nhi, mà dù sao cũng mang thai chín tháng mười ngày, cuối cùng ta vẫn không nỡ. Huynh đừng lo lắng, trước kia ta cũng đã đồng ý với Hoàng thượng rồi tất nhiên sẽ không nuốt lời, để ta khóc một lúc là được.”

Tư Mã Thiện thấy mắt nàng ngập nước, vô cùng đau lòng, nhưng miệng mình lại vụng về, đành phải gãi đầu nói: “Sau này chúng ta lại sinh một đứa nữa.”

Sắc mặt Cảnh vương phi trở nên đỏ lựng, quệt mồm gật đầu.

Tư Mã Vanh rất áy náy với họ, ngoài ban thưởng quà tặng còn có một phong thư, đại khái ý là sau khi cho con trai làm con thừa tự của y, vợ chồng Cảnh vương có thể vào kinh thành ở một vài năm, nếu nhớ thì bất cứ lúc nào cũng có thể vào cung thăm con trai.

Cảnh vương vô cùng cảm kích chuyện này.

Tuy hai người họ từ nhỏ đã tình cảm thân thiết, nhưng dù sao bây giờ đã là quân thần, với thân phận của Tư Mã Vanh, muốn nhận con trai làm con thừa tự có thể trực tiếp hạ chỉ, nhưng Tư Mã Vanh lại muốn bàn bạc với họ, thậm chí còn nguyện ý để họ bất cứ lúc nào cũng có thể vào thăm, đây là vinh hạnh đặc biệt vô cùng to lớn.

Có lẽ theo người khác, con trai mình được Hoàng đế nhận nuôi, tương lai chính là Thái tử, chính là vua đứng đầu của một nước, đây là cầu còn không được, ít nhất Tạ Trác vô cùng vui vẻ, nhưng vợ chồng Cảnh vương lại chưa bao giờ nghĩ vậy, họ giống như đôi vợ chồng bình thường, vì huynh đệ không có con mà cảm thấy đau lòng, vì con mình sắp rời xa bên cạnh cha mẹ mà không nỡ.

Cũng chính vì Tư Mã Vanh hiểu hoàng huynh mình, cho nên y càng áy náy.

Sau khi Thu Nhi ra tháng liền được mang vào kinh thành, Tư Mã Vanh hạ chỉ lập bé làm Thái tử, triều thần lại lần nữa xôn xao.

Lúc này, có mấy đại thần mơ mộng hão huyền hoàn toàn tan vỡ, nghĩ tới Tư Mã Vanh ngay cả phi tần đều không có ý định muốn lập, thật sự là gấp đến độ hoảng hồn, chuyện lập hậu lớn như vậy mà có thể khiến thỏa hiệp, chuyện không nạp hậu cung đúng là không có chỗ cho bọn họ xen vào, duy nhất có thể nghĩ tới chính là chèn ép Thái tử.

Cha đẻ của Thái tử, Cảnh vương Tư Mã Thiện xuất thân không cao, đây là điều duy nhất bọn họ có thể nghĩ tới.

Làm gì được thái độ của Tư Mã Vanh trên chuyện này vô cùng kiên quyết, mặc dù giọng điệu lạnh nhạt, nhưng vẻ mặt đã biểu lộ rõ ràng không vui: “Thái tử là huyết mạch nhà Tư Mã, lại là con trai của trẫm, xuất thân không cao vừa nói là do đâu?”

Đại thần bên dưới lúng ta lúng túng không dám trả lời.

Từ khi đăng cơ đến này, bình thường Tư Mã Vanh vô cùng uy nghiêm, đám triều thần đã sớm thu hồi khinh thường trong lòng, ngược lại, hôm nay đối mặt với vị đế vương này muốn nói bất cứ điều gì thì đều phải suy nghĩ kỹ, thậm chí nhìn y nhíu mày một cái mà đã muốn hãi hùng khiếp vía.

Tư Mã Vanh cũng không phải là bạo quân, nhưng người phía dưới lại không tự chủ được sợ hãi, duy có thể giải thích, có lẽ là tư chất đế vương bẩm sinh.

Có chuyện lập hậu lúc trước, chuyện Thái tử cũng không gây ra bao nhiêu sóng gió.

Từ đó, trong cung nhiều thêm một đứa bé bi bô tập nói, tập tễnh học đi, lúc nhàn rỗi Vương Thuật Chi thích đùa với bé một lúc, thấy bé cười toe toét miệng nhào vào mình, không nhịn được cười ha ha, nhìn đứa bé trong ngực, lại nhìn vẻ mặt Tư Mã Vanh trầm tĩnh đọc sách bên cạnh, chỉ cảm thấy đời người như thế thật sự viên mãn.

Hết chương 104  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.