Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Nam chính xuất sắc nhất - Triều Triều Mộ Tịch

 
Có bài mới 06.07.2019, 20:39
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 9662 lần
Điểm: 32.63
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Nam chính xuất sắc nhất - Triều Triều Mộ Tịch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

NAM CHÍNH XUẤT SẮC NHẤT

Tác giả: Triều Triều Mộ Tịch

Thể loại: đam mỹ, hiện đại, trùng sinh, giới giải trí, ngọt sủng, HE.

Converter: Tạp vụ La - wikidich.com

Editor - beta: đêmcôđơn

Tình trạng sáng tác: hoàn 112 chương [106 chính văn + 6 ngoại truyện]

Truyện được đêmcôđơn chỉnh ngữ đăng duy nhất trên Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lịch đăng: 1 tuần 1 chương

Giới thiệu 1:

Diễn viên quần chúng Lục Dương sống lại rồi!

Cơ hội từ trước đến nay nghĩ cũng không dám nghĩ lại từ trên trời giáng xuống.

Thật vất vả ở chung với Bá Nhạc*, có người đại diện, tiền đồ nhìn qua hoàn toàn sáng rực...

Nhưng mà... đã nói là ông chủ cấm dục đâu?

(*Bá Nhạc: sống thời Xuân Thu, nổi tiếng có tài xem ngựa, là người có thể nhận ra thiên lý mã. Thời nay dùng để chỉ người biết phát hiện nhân tài, biết chiêu hiền đãi sĩ.)

Giới thiệu 2:

Anh Hải nào đó: Hôm nay ký hợp đồng đi, ngày mai cậu sẽ đóng nam chính.

Anh Dương nào đó: Thật sao? Vậy chúng ta ký hợp đồng hạng A hay là hạng B?

Anh Hải nào đó: Đều không phải. Chúng ta ký hợp đồng hôn nhân.

Anh Dương nào đó: (⊙o⊙)

Nhân vật chính: Công núi băng cấm dục - Tông Chính Hải X thụ diễn viên ấm áp - Lục Dương

Truyện này cũng có tên là: <bọn họ nói tôi là CP vạn năng>, <tổng giám đốc nhà tôi là tiểu công núi băng được đề cử>, <lần này có cảnh hôn, về nhà quỳ bàn phím>

Mục Lục:

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5

Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10

Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15

Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20

Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25

Chương 26Chương 27Chương 28-1+2Chương 29Chương 30

Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40

Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45

Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50

* * *
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55

Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60

Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65

Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70

Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75

Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80

Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85

Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90

Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95

Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100

Chương 101 ✻ Chương 102 ✻ Chương 103 ✻ Chương 104 ✻ Chương 105

Chương 106

Ngoại Truyện:

Chương 107 ✻ Chương 108 ✻ Chương 109 ✻ Chương 110

Chương 111 ✻ Chương 112.

✻--- HẾT ---✻



Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 07.01.2021, 01:07, lần sửa thứ 20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Lily_Carlos, Ngọc Hân, bungsi myoc
Có bài mới 07.07.2019, 15:53
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 9662 lần
Điểm: 32.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Nam chính xuất sắc nhất - Triều Triều Mộ Tịch - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Biến cố

Editor: demcodon


Đêm khuya, ở trong một chung cư phim trường Hoành Trì, một thanh niên đang dùng nồi cơm điện nấu mì. Mặc dù là mì suông đơn giản, nhưng thêm một chút rau xanh và trứng cuộn. Lúc đang nấu mì thì bụng người nào đó đói kêu vang, mì gói vẫn rất có lực hấp dẫn.

Theo một tiếng "tinh" thì nút nồi cơm điện tự động nhảy lên, thanh niên mở cái nắp ra mùi hương của mì lập tức theo hơi nóng ập vào mặt. Ở dưới máy sưởi trong phòng không được tốt lắm thì mang cho người ấm áp khó có được.

Lúc thanh niên tính bưng nồi nhỏ trực tiếp ăn thì cửa phòng bị mở ra, một nam sinh khoảng 20 tuổi đi vào, từ đầu đến chân đều tản ra hơi thở mỏi mệt.

"Về rồi à? Hôm nay có thuận lợi không? Nghe anh Ngô nói hôm nay đoàn phim các cậu quay mấy cảnh lớn. À đúng rồi, cậu có đói bụng không? Tôi vừa nấu mì xong nè!"

Thanh niên vừa nói vừa lấy một cái chén từ trong ngăn tủ cầm ra, cậu cúi đầu múc mì trong nồi nhỏ ra vì thế bỏ lỡ chợt léo âm trầm trong mắt nam sinh.

"Vừa trở về đã có đồ ăn, thật sự là quá hạnh phúc, cám ơn anh Dương!" Chờ thanh niên bưng chén mì đưa qua thì nam sinh đã khôi phục mặt mũi tràn đầy vui vẻ, trong giọng nói còn ẩn một chút lấy lòng.

"Cái này có gì tốt mà phải cảm ơn, ngày mùa đông đóng phim đều không dễ dàng, nhanh ăn đi." Thanh niên như bình thường trên mặt lộ ra một nụ cười tươi bắt đầu nấu nồi mì thứ hai cho mình.

Kỳ thật Lục Dương chỉ về sớm hơn Giang Kha một bước, ngay cả tắm cũng chưa kịp tắm. Bởi vì các loại nguyên nhân nên trong đoàn phim có rất nhiều chuyện phải làm. Chạy cả ngày như vậy Lục Dương cũng vừa mệt vừa đói, cho nên mới nấu đồ ăn khuya.

Giang Kha ngồi ở bên cạnh, trong tay bưng mì sợi không yên lòng ăn, một lát sau vẫn là không nhịn được hỏi: "Anh Dương, hiện tại tình huống của tổ các anh như thế nào? Còn cần diễn viên quần chúng vào tổ không?"

Bởi vì không có trứng gà nên Lục Dương đành phải cắt thêm một cây xúc xích bỏ vào trong nồi mì. Lúc này đột nhiên nghe được câu hỏi của Giang Kha không khỏi sửng sốt một hồi. Mặc dù đối phương không hỏi rõ ràng, nhưng trong lòng Lục Dương đều hiểu rõ Giang Kha thật sự muốn hỏi là cái gì.

Ở phim trường "Hoành phiêu"* gần 5 năm, chỉ là bạn cùng phòng Lục Dương đã gặp không ít người. Giang Kha đã là bạn cùng phòng thứ 9 của cậu, lại càng không cần nói cậu đã gặp qua những diễn viên quần chúng khác.

(*Hoành phiêu: là cách gọi tắt của một nhóm người, bọn họ đến từ khắp mọi nơi. Vì kiếm sống hoặc vì thanh danh tới những phim trường quay phim hy vọng được các đạo diễn coi trọng có được một vai diễn. )

Bản thân cũng là ngay từ đầu từ 10 ngày đến nửa tháng ngẩn người không có vai diễn, từng bước một biến thành dường như mỗi ngày có công việc diễn quần chúng, lại trà trộn đến tổ trưởng quần chúng để nhìn quen mắt mới có thể được mời riêng vào tổ. Cho nên lúc này Giang Kha thay đổi suy nghĩ Lục Dương cũng vô cùng hiểu rõ.

--- ---
Giang Kha đến Hoành Trì đã hơn 2 tháng, dáng vẻ đẹp trai, vóc dáng cũng không tệ, theo lý thuyết cơ hội dành cho loại người này vẫn rất nhiều. Nhưng nguyên nhân chính là vì điều kiện bản thân tạm được. Giang Kha hơi có rụt rè, thích chọn vai diễn, chọn tới chọn lui như vậy ngược lại đều mang cơ hội chọn lui.

Bất quá miệng hắn ngọt, rất biết nói chuyện, đến bên này không lâu đã trèo lên tổ trưởng quần chúng Ngô Địch. Ngô Địch thấy hắn dáng vẻ đẹp trai, nghĩ hắn về sau nói không chừng nổi tiếng có thể mang đến chút điểm tốt cho mình, cho nên tương đối để bụng.

Đúng lúc này người bạn cùng phòng thứ 8 của Lục Dương không chịu nổi cuộc sống gian khổ trong phim trường mà rời đi. Ngô Địch lập tức giới thiệu Giang Kha cho Lục Dương biết, cũng coi như "tài xế già" có nhân phẩm đáng tin dẫn dắt hắn, để cho hắn tránh đi đường vòng.

Lục Dương chịu thiệt về vẻ ngoài, chiều cao có hạn chế nên bản thân đi con đường là làm đến nơi đến chốn.

Trải qua kiên trì và cố gắng người bình thường không thể tưởng tượng được, hơn nữa tính cách sáng sủa như ánh mặt trời, đối xử với mọi người chân thành, còn có danh tiếng chuyên nghiệp. Hiện tai Lục Dương ở trong phim trường tương đối có tiếng trong diễn viên quần chúng, có rất nhiều tổ trưởng quần chúng biết được đều mong muốn thông báo cho Lục Dương trước tiên, tìm cậu vào tổ.

Giang Kha mới vừa trở thành bạn cùng phòng của Lục Dương thì phát hiện cậu quả thật có nhiều kinh nghiệm như lời Ngô Địch nói. Tự nhiên là vô cùng ân cần "khiêm tốn" xin chỉ dạy, cũng bởi vậy có được mấy cơ hội không lớn không nhỏ, điều này làm cho hắn rất là hưng phấn. Nhưng mà qua một thời gian, Giang Kha tự phụ anh tuấn dần dần có chút coi thường Lục Dương có dáng vẻ bình thường.

Hắn cảm thấy dáng vẻ mình không tệ, về sau căn bản không đi chung một con đường với Lục Dương. Đối phương với cái loại này nói dễ nghe một chút gọi là thiết thực, nói không dễ nghe một chút gọi là con rùa trải qua chút kinh nghiệm mà nói chuyện với hắn, không có quá nhiều tác dụng chỉ đạo.

Đương nhiên, tính cách khéo đưa đẩy của Giang Kha ở trên điểm này vẫn tương đối cẩn thận, không có mang suy nghĩ trong lòng biểu hiện ra ngoài, ở mặt ngoài vẫn theo đuôi tôn sùng Lục Dương như cũ.

Gần đây phim trường là mùa ế hàng, vốn dĩ đoàn phim không nhiều, hơn nữa dựa theo lệ thường bất thành văn tổ diễn viên quần chúng còn phải giúp làm một số việc vặt vãnh. Chuyện này đối với Giang Kha mà nói tự nhiên là sẽ không vui.

Tổ trưởng quần chúng Ngô Địch là người thông minh nhìn người chuẩn, y suy xét tính cách Giang Kha bình thường biểu hiện ra ngoài mới đề nghị hắn tạm thời không cần vào tổ, chỉ làm diễn viên quần chúng tạm thời. Ngô Địch còn đề cử hắn vào một bộ phim lịch sử diễn một vai Hoàng tử không có lời thoại chỉ cần quay hai ngày, vai này thích hợp với người mới có giá trị nhan sắc giống như Giang Kha vậy. Đáng tiếc Giang Kha hiển nhiên hoàn toàn không có hiểu được sắp xếp của Ngô Địch.

Hắn cứ cảm giác Ngô Địch đề cử cho hắn vai này thân phận ngược lại không tệ, sau khi mặc trang phục xong cũng rất đẹp trai. Nhưng phim lịch sử quay rất vất vả, Hoàng tử này ở trong trường hợp căn bản chỉ là phông nền, một câu cũng không nói, còn phải theo đứng cả ngày. Theo Hoàng đế xong đến theo Thái tử, theo Thái tử xong đến theo đại thần, tóm lại đứng đến chân hắn muốn bỏ đi!

Hiện tại nhìn thấy Lục Dương vào tổ, nghe vào tai có thể tốt hơn diễn viên tạm thời nhiều, nên Giang Kha sinh ra suy nghĩ khác.

--- ---
Lục Dương ít nhiều gì cũng biết được "khổ tâm" của Ngô Địch. Hiện tại lại thấy Giang Kha dường như không cảm kích thở dài một hơi. Giang Kha không phải muốn hỏi cậu về tình huống trong tổ, mà là muốn hỏi cậu có biện pháp nào dẫn hắn vào tổ không.

Loại chuyện đề cập giới thiệu công việc này, bởi vì trong nghề có quy định nên cậu không thể ôm chuyện này, tránh cho cướp công lao của tổ trưởng quần chúng. Bất quá nói với đối phương vài câu vẫn là có thể.

"Bên kia cậu phải quay hai ngày phải không? Cho dù vất vả cũng phải kiên trì một chút, mới để lại ấn tượng tốt cho đoàn phim. Về sau có cần giúp... nếu đến lúc đó không có vai thích hợp lại tìm anh Ngô hỏi một chút."

Bản thân Lục Dương là làm đến nơi đến chốn, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý ai có chí hướng nấy. Đúng lúc này nồi mì thứ hai đã nấu xong, cậu bưng lên tự mình ăn không có mở miệng nói chuyện nữa.

Giang Kha dường như không quá hài lòng với câu trả lời của Lục Dương. Hắn miễn cưỡng đồng ý một tiếng, hai ba đũa đã ăn xong chén mì. Sau đó buông chén đũa vào phòng vệ sinh tắm rửa.

Lục Dương ở lại ăn xong bữa khuya của mình, vừa rửa nồi vừa suy nghĩ mọi chuyện. Mấy năm nay người bên cạnh đến rồi đi như nước chảy, cậu không phải không có cảm xúc. Lục Dương cũng hiểu rõ ngoại hình và điều hiện của mình rất bình thường, muốn nổi tiếng rất khó. Nhưng cậu vô cùng hắn thích đóng phim, đây là chấp niệm có số lượng không nhiều trong cuộc đời của cậu!

Cậu chẳng sợ lại phải trải qua 5 năm tiếp theo cuối cùng cũng chỉ có thể diễn vai phụ, thậm chí còn chỉ là quần chúng bình thường, nhưng ít nhất cậu không có từ bỏ giấc mơ của mình. Có lẽ một ngày nào đó, cậu có thể trở thành diễn viên gạo cội được người tôn kính.

Lục Dương lạc quan suy nghĩ như vậy, âm thầm khuyến khích mình cố gắng, trong miệng ngâm nga lên bài hát đang thịnh hành, tâm tình trở nên sáng sủa.

Ngày kia bọn họ có một cảnh đuổi bắt ngắn, cậu được quay cận cảnh, còn có lời thoại, cơ hội khó được nên nhất định phải nắm thật chắc!

* * *
Rất nhanh hai ngày trôi qua, Giang Kha thật đúng là năn nỉ ỉ ôi, thông qua quan hệ của Ngô Địch vào đoàn phim Lục Dương làm việc. Hai người bởi vì chung đường nên sáng sớm đi chung đến.

Dáng vẻ của Lục Dương mặc dù bình thường, nhưng bởi vì tính cách sáng sủa, vẫn luôn cư xử tốt với nhân viên.

Tiểu Thái được mời riêng hoá trang vừa làm việc vừa nhỏ giọng nói chuyện phiếm với cậu: "Biết không, hôm nay chị Tề khen nam sinh đến với cậu, nói dáng vẻ hắn giống Vệ Hà Tịch."

Tề Dật là nhà sản xuất của bọn họ, cũng là người đầu tư nhiều nhất. Năm nay gần 40 tuổi, làm việc rất giỏi giang, chỉ là hơi thích sắc đẹp, đặc biệt thích tiểu thịt tươi*.

(*Tiểu thịt tươi: là cụm từ mà giới giải trí Hoa ngữ dùng để gọi các chàng trai trẻ trung, có ngoại hình đẹp, mới nổi. Tiểu hoa đán là nữ diễn viên trẻ. Tiểu sinh là nam diễn viên trẻ.)

Vệ Hà Tịch là nam chính trong đoàn phim, là tiểu sinh đang nổi trong giới điện ảnh. Tề Dật nói dáng vẻ Giang Kha giống Vệ Hà Tịch hiển nhiên là tương đối vừa lòng với giá trị nhan sắc của hắn.

Lục Dương đang xem kịch bản, hôm nay cậu có hai câu lời thoại. Mặc dù không nhất định sẽ lưu cảnh này lại nhưng vẫn muốn chuẩn bị thật tốt, cho nên không quá để ý lời Tiểu Thái nói: "Phải không? Vậy rất tốt ..."

Đúng lúc này người bọn họ vừa nói đến là Tề Dật đi đến, cô vẫn luôn ít khi nói cười khó có được mang theo nét cười trên mặt. Diễn viên trong phòng chào hỏi với cô xong, Tề Dật cũng trở về khuôn mặt tươi cười trực tiếp đi đến bên cạnh Lục Dương.

Lục Dương nhìn mặt đối phương, trong lòng tim bỗng nhiên đập nhanh, nhưng vẫn lập tức chào hỏi cô: "Chào chị Tề."

"Tiểu Lục à, cậu lại đây một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu." Thái độ của Tề Dật tốt hơn so với bất cứ lúc nào lúc trước lại làm cho Lục Dương cảm thấy càng bất an.

Chờ đi đến một phòng khác để trang phục diễn viên quần chúng Tề Dật không dấu vết đánh giá Lục Dương một chút mới chậm rãi mở miệng nói: "Kỳ thật là như vầy. Hôm nay không phải cậu dẫn theo một người đến đây sao, phó đạo diễn Trần cảm thấy hình tượng của hắn không tệ, có thể thử lộ mặt trong bộ phim, nhưng mấy cảnh này lại không có vai thích hợp, rất đáng tiếc ..."

Lục Dương nghe đến đó trong lòng đã có suy đoán không tốt.

Quả nhiên Tề Dật tiếp tục nói: "Hôm nay các cậu có cảnh chiến đấu trên đường phố kia ngược lại thích hợp. Đương nhiên, chúng tôi không phải muốn đổi người, chỉ là để cho Giang Kha quay thử. Nếu hiệu quả không tốt khẳng định vẫn dùng phiên bản của cậu."

Lục Dương cũng không có bởi vì một câu cam đoan cuối cùng của đối phương mà cảm thấy thoải mái. Làm diễn viên quần chúng mấy năm cậu vô cùng hiểu rõ quay phim truyền hình không giống đóng phim điện ảnh cần phải chú ý mỗi bức hình hoàn mỹ. Trong lúc quay phim, cho dù hậu kỳ có diễn sai chỉ cần không phải đặc biệt nghiêm trọng cũng sẽ không quay lại. Huống chi cảnh này không có nhân vật chính.

Nói là để cho Giang Kha quay thử, kỳ thật thử một lần chính là đã định kết cục. Trừ phi Giang Kha diễn thật sự quá tệ, bằng không sẽ không có cơ hội cho Lục Dương quay phiên bản thứ hai.

Hơn nữa Giang Kha rõ ràng là thông qua anh Ngô dẫn dắt vào làm diễn viên quần chúng. Nhưng Tề Dật lại nói hắn là Lục Dương dẫn đến, chính là muốn làm cho Lục Dương ngượng ngùng trở mặt.

Hơn nữa cô lại nói là "ý kiến" của phó đạo diễn, mặc kệ là thật hay giả đều không tính cho Lục Dương cơ hội tranh thủ. Trong giới này chính là hiện thực như vậy, tàn nhẫn như vậy.

Tiếp theo Tề Dật thậm chí tự mình dẫn Giang Kha tiến vào, trước mặt mọi người giới thiệu hắn, còn cường điệu quan hệ giữa Lục Dương và Giang Kha.

Người đang ngồi vị trí tổ trưởng quần chúng đều là lăn lộn mới có được, ít nhiều cũng đoán được một chút chân tướng. Nhưng ngoài âm thầm đáng tiếc cho Lục Dương cũng không có khả năng trước mặt nhà sản xuất làm cho Giang Kha xấu hổ.

Bất quá trong lòn bọn họ đều thích Lục Dương, cho nên không quá đồng ý đến Giang Kha. Chờ chị Tề vừa đi không khí trong phòng lập tức trở nên có chút nặng nề.

Giang Kha dường như hồn nhiên không biết mình cướp chính là vai của Lục Dương, gương mặt trẻ tuổi đẹp trai không áp chế được hưng phấn và nhảy nhót. Nhưng khi hắn kêu Lục Dương đưa đoạn lời thoại trong kịch bản kia cho mình xem thì trên mặt cuối cùng lộ ra một chút xấu hổ.

Điều này cũng làm cho Lục Dương hiểu rõ Giang Kha đối với chuyện "đổi vai" cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả.

Mặc dù bởi vì giá trị nhan sắc đổi Lục Dương, từ trình độ nào đó mà nói cũng không phải lỗi của Giang Kha. Chung quy giá trị nhan sắc cao là ưu thế của đối phương, chuyện như vậy đặt ở lúc tuyển diễn viên thì hoàn toàn là kết quả cạnh tranh công bằng.

Nhưng bởi vì không có ký hợp đồng chính quy, Tề Dật dựa vào yêu thích cá nhân giữa đường đổi người quả thật không phúc hậu.

Lục Dương không phải người vô duyên vô cớ mang thù, nhưng cũng không phải loại người hiền lành một mặt nén giận. Cho nên cậu nghĩ vô luận là Tề Dật hay Giang Kha về sau mình vẫn nên cách xa một chút.

--- ---
Chờ đến lúc chính thức quay thì cho dù tính cách có rộng rãi, khi Lục Dương nhìn thấy Giang Kha nói ra lời thoại vốn hẳn là do mình nói ra trong lòng còn vô cùng khó chịu.

Nói thật, đây là lần đầu tiên Giang Kha diễn vai có lời thoại, bởi vì không có kinh nghiệm nên hắn xử lý cũng không được tốt lắm, nói ra lời thoại có chút nặng không nói, thân thể còn cứng đờ.

Nhưng quả nhiên giống như Lục Dương đoán trước đó, phó đạo diễn phụ trách cảnh này chỉ là hơi nhíu mày không có kêu cắt, hiển nhiên cảm thấy gương mặt này của Giang Kha coi như không có trở ngại, không cần quay lại lãng phí phim.

Cảnh này bọn họ diễn là chiến đấu trên đường phố, Giang Kha thế vai của Lục Dương là người đầu đàn. Sau khi hắn dặn dò mấy câu mọi người lập tức phải vào trong hẻm tiến hành cuộc đuổi bắt.

Đại khái là muốn trấn an Lục Dương, Tề Dật sắp xếp cậu vào đuổi bắt trong phim, nhưng cũng hoàn toàn chặt đứt suy nghĩ của cậu. Nhân vật người đầu đàn nói xong chỉ đứng yên, chỉ có đàn em mới phải chạy như điên.

Lúc này Lục Dương đã cố hết khả năng điều chỉnh tốt tâm tình của mình. Vai bị cướp hiển nhiên không thể lấy lại, nhưng vai mới còn không hoàn thành, trước tiên bắt tay làm tốt công việc trên đầu là tố chất cơ bản nhất của diễn viên.

Cho nên lúc chạy đi thì Lục Dương cũng lập tức dựa theo nội dung kịch bản lộ vẻ mặt hung dữ đuổi đánh "mục tiêu". Nhưng mà, lúc tất cả đều thuận lợi đẩy mạnh thì biến cố mọc lan tràn.

Trong quá trình ngươi truy ta đuổi có diễn viên đánh ngã đạo cụ đặc chế. Nhưng cũng không biết là góc độ gã đâm không đúng, hay là cảnh dựng vốn đã có vấn đề. Vốn là tường đạo cụ diện tích nhỏ "sụp xuống", nhưng lại sụp hết một dãy.

Chuyện xảy ra nhanh như vậy, không chỉ nam diễn viên xui xẻo kia đánh ngã đạo cụ, ngay cả Lục Dương đi theo phía sau gã và mấy diễn viên khác cũng bị hại.

Đặc biệt là Lục Dương, dường như trong khoảnh khắc đã bị toàn bộ đạo cụ sập đè ở phía dưới. Đầu cậu dường như bị cái gì đập vào hơi đau ê ẩm, bên tai là tiếng thét chói tai mơ hồ không rõ, ý thức của cậu dần dần biến mất. Cho đến khi một giây hoàn toàn mất đi ý thức thì trong đầu Lục Dương chỉ có một câu: 'đạo cụ trong đoàn phim không phải là vật thật sự nặng, cậu cảm thấy mình vẫn có thể được cứu.'



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: TTripleNguyen, bungsi myoc, thtrungkuti
Có bài mới 12.07.2019, 19:40
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 9662 lần
Điểm: 32.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Nam chính xuất sắc nhất - Triều Triều Mộ Tịch - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Sống lại

Editor: demcodon


Đau đầu, choáng váng, ù tai... những phản ứng mạnh mẽ sau khi thuốc tê hết hiệu quả dần dần rõ ràng. Nhưng lúc này Lục Dương cũng rất khó mở to mắt, không biết chìm trong ý thức bao lâu mà Lục Dương cảm thấy mình như xem một bộ phim rất dài, rất dài.

Nam chính trong bộ phim cũng tên là Lục Dương, nhưng cũng không phải chính cậu, mà là tiểu thiếu gia nhà họ Lục sinh ra đã ngậm muỗng vàng.

Một cảnh lại một cảnh kia như là rất thật, giống như người lạc vào trong cảnh. Lục Dương cảm thấy mình không thể hiểu được biến thành người cùng tên khác mạng, đã trải qua thời thơ ấu, thiếu niên và mấy tháng vừa mới trưởng thành của đối phương. Còn có một cảnh tai nạn giao thông ngoài ý muốn làm cho trong lòng cậu run sợ.

Tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cậu là đang nằm mơ hay đây là thuộc về ký ức một Lục Dương khác?!!

Không hiểu sao cậu cảm thấy sợ hãi, Lục Dương rất cần thiết muốn tìm được chứng cứ "Lục Dương" mình mới là tồn tại chân thật. Nhưng bất luận cậu cố gắng như thế nào cũng đều không nhớ nổi bất cứ chuyện liên quan với mình, giống như người tên Lục Dương kia ôm ấp giấc mộng làm diễn viên lang bạt mấy năm ở Hoành Trì trước nay đều không tồn tại.

Trong lòng cậu dâng lên sợ hãi và tuyệt vọng xưa nay chưa từng có, dường như đánh sập người vẫn luôn lạc quan sáng sủa là cậu. Lúc cậu lại muốn rơi vào tối tăm vô biên, không còn sức lực tự cứu thì một giọng nam trầm thấp đột nhiên xuất hiện ở trong đầu cậu.

"Lục Dương, kiên cường một chút."

Giọng kia vô cùng kiên định, hơn nữa rất có lực xuyên thấu, như một cây búa tạ đập vào trái tim Lục Dương, trong nháy mắt đập nát tối tăm chung quanh.

Tiếp theo Lục Dương khó khăn mở mắt, tầm mắt còn hơi mơ hồ. Cậu chỉ kịp nhìn thấy một bóng dáng người cao lớn, thoạt nhìn vô cùng đáng tin cậy chậm rãi rời đi.

Rốt cuộc Lục Dương tỉnh táo phát hiện mình đang nằm ở trên một chiếc giường bệnh. Cậu miễn cưỡng giật giật ngón tay và ngón chân đều có tri giác, điều này làm cho cậu nhẹ nhàng thở ra; xem ra mình mặc dù gặp sự cố nhưng tóm lại người không có việc gì, coi như bất hạnh nhưng may mắn.

Cậu là cô nhi, mấy năm nay một mình sống ở trong phim trường Hoành Trì, xảy ra chuyện không có người thân để thông báo, cũng như sẽ không có người bởi vì cậu bị thương mà lo lắng sợ hãi. Về phần giấc mơ vừa mới rất rõ ràng trước mắt kia có lẽ chỉ là cậu miên man suy nghĩ thôi.

Tình huống đoàn phim bên kia không rõ, Lục Dương chỉ hy vọng nhân viên ở đó đều an toàn. Nhưng hắn cũng muốn chờ người đoàn phim đến đây mới có thể nói cho cậu biết tình huống chi tiết thế nào.

Lúc này cách đó không xa truyền đến tiếng có người nói chuyện làm cho Lục Dương chú ý.

--- ---
Tông Chính Hải từ trong phòng bệnh đi ra phòng khách nhỏ bên ngoài, nghênh đón hắn dường như là đông đủ người nhà họ Lục đến.

Bác cả Lục Dương là Lục Minh Viễn từ khi Tông Chính Hải bước vào phòng kia một giây đã bắt đầu đề phòng cả người. Nhưng vẫn bị ánh mắt đối phương hơi mang theo sắc bén làm cho trong lòng kinh ngạc lên.

Đây chính là Tông Chính Hải con trai trưởng của Tông Chính Hoành, tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Tông Thiên, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Vì gia thế không bằng nên Lục Minh Viễn quyết định lớn tiếng doạ người. Ông mang theo giọng điệu nghi ngờ hỏi: "Trước đó ba tôi nhận được điện thoại của Tông Chính Hoành tiên sinh, nói thực ra rất là kinh ngạc. Từ khi Minh Thụy không còn nữa hai nhà chúng ta dường như càng ít liên lạc. Hiện tại Tông Chính Hải tiên sinh sao lại đột nhiên quan tâm Lục Dương nhà chúng tôi vậy?"

"Minh Thụy" trong miệng Lục Minh Viễn chính là ba của Lục Dương - Lục Minh Thụy. Thời trẻ Lục Minh Thụy và Tông Chính Hoành là hai anh em có quan hệ rất thân. Sau khi du học trở về thậm chí không có tiến vào công ty gia tộc Lục thị mà là cùng hai anh em nhà họ Tông Chính xây dựng sự nghiệp. Trước khi ông qua đời có được 5% cổ phần trong tập đoàn Tông Thiên.

Tông Chính Hải nhìn về phía Lục Minh Viễn rõ ràng đang kiêng kỵ mình không có trực tiếp trả lời vấn đề của đối phương ngược lại mở miệng hỏi: "Nghe nói Lục Dương còn vị thành niên, ngài và mấy vị trưởng bối lại mua cho cậu ấy một chiếc xe thể thao giá trị 800 vạn?"

Lục Minh Viễn sửng sốt, trong nháy mắt hiểu rõ ẩn ý chứa trong giọng nói của đối phương. Trong lòng tức giận không thôi nhưng cũng chỉ có thể giải thích: "Xe là mua trước không sai, nhưng để ở trong gara không cho Lục Dương dùng, chờ nó có giấy phép lái xe trong nhà mới cho nó chạy. Hơn nữa lần này Lục Dương xảy ra tai nạn xe cộ cũng không phải bởi vì nó lái xe, mà là xe vận tải lớn bên cạnh lúc di chuyển bị lật nghiêng..."

Tông Chính Hải lạnh lùng cắt ngang lời giải thích của đối phương: "Nếu Lục Dương không phải mới lấy giấy phép lái xe đã lái xe ra ngoài, thì đối mặt với tình huống đột ngột xảy ra có thể sẽ càng thêm vững vàng bình tĩnh."

Ít nhất sẽ không đạp chân ga thắng lại, xe mình chạy dưới đuôi xe vận tải.

Căn cứ vào hình ảnh trên cameras khi sự cố xảy ra xe thể thao của Lục Dương đang chạy ở sườn sau xe vận tải, bình thường phản ứng là đánh tay lái, như vậy hoàn toàn có thể tránh cho tai nạn nghiêm trọng. Nhưng lúc đó Lục Dương lại đột nhiên đạp chân ga, thiếu chút nữa chui vào phía dưới khung xe vận tải.

Mặc dù dưới tình huống khẩn cấp xác thật khả năng phản ứng của con người không kịp mà đưa ra phán đoán sai lầm. Nhưng Lục Dương trẻ tuổi cùng chưa có kinh nghiệm, làm cho cậu đưa ra phán đoán sai lầm trí mạng.

Lục lão gia không có khả năng mỗi phút mỗi giây trông Lục Dương. Mấy năm nay những người gọi là trưởng bối này có thể còn làm qua không ít chuyện như vậy.

Trong lòng Lục Minh Viễn vốn dĩ đã chột dạ thấy thái độ của Tông Chính Hải cứng rắn như vậy, trực tiếp như thế nhất thời thẹn quá thành giận: "Cậu nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ chúng ta còn có thể hại cháu ruột của mình sao?!"

--- ---
Căn phòng bệnh này là phòng ghép, đối diện giường bệnh của Lục Dương là một mặt tường kính mờ. Giọng người gian ngoài nói chuyện không nhỏ, dường như làm cho Lục Dương nghe toàn bộ cậu chuyện.

Cậu trợn tròn đôi mắt nhìn chằm chằm trần nhà, đại não lại trống rỗng. Làm cho cậu khiếp sợ chính là những lời đối phương nói cậu lại hoàn toàn nghe hiểu. Cậu thậm chí có thể nhận ra một giọng đàn ông trung niên trong đó là Lục Minh Viễn, bác cả của cậu. Không, không đúng, Lục Minh Viễn hẳn là bác cả của một Lục Dương khác. Thì ra những cảnh đó không phải mơ mà là sự thật từng xảy ra. Cho nên nói... cậu thật sự biến thành một Lục Dương khác sao?!!

Lục Dương vô cùng hoảng sợ giãy dụa muốn ngồi dậy, cậu muốn tìm chút gì để chứng minh mình vẫn là chính mình.

Nhưng mà động tĩnh trong phòng rất nhanh kinh động đến mọi người trong phòng khách nhỏ bên ngoài.

Tông Chính Hải là người phản ứng lại trước, hắn bước nhanh đi vào trong phòng, lập tức cùng Lục Dương bốn mắt nhìn nhau.

Sau đó Lục Minh Viễn đi theo sát vào nhìn thấy Lục Dương đã nửa ngồi dậy, kinh ngạc kêu lên: "Cháu cháu.... cháu... ... A Dương, cháu đã tỉnh?"

Người nhà họ Lục đi theo bên cạnh ông, trên mặt không chỉ mang theo biểu cảm kinh ngạc, giống như nhìn thấy chuyện gì không thể tưởng tượng được.

Cảm thấy không thể tưởng tượng giống bọn họ chính là Lục Dương. Đối diện là bác cả cậu Lục Minh Viễn, cô Lục Minh Bội, chú Lục Minh Khải, còn có mấy nam nữ trẻ tuổi là anh em họ của cậu. Trong mỗi người bọn họ cậu đều có thể kêu ra tên. Chuyện bọn họ đã làm, thậm chí lời nói khi đưa xe thể thao cho cậu, cậu đều nhớ rõ rành mạch.

Chuyện này cho tới bây giờ Lục Dương đã không có biện pháp lại lừa gạt mình. Cậu không thể không thừa nhận mình vừa ngủ dậy một giấc tất cả đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Tông Chính Hải phát hiện thanh niên trên giường sắc mặt trắng bệch thì bình tĩnh ấn chuông trên đầu giường. Lúc này người bên cạnh mới cùng phụ họa nói: "Đúng đúng đúng! Mau gọi bác sĩ đến!"

Chưa đến nửa phút cửa bên ngoài bị mở ra, bác sĩ và y tá vội vàng chạy tới.

Thanh niên ở trên giường giống như không có cảm giác làm con rối. Tùy ý để cho nhân viên y tế đỡ cậu nằm lại, sau đó tùy ý để cho bọn họ đùa nghịch qua lại ở trên đầu, trên người cậu.

Tông Chính Hải nhìn dáng vẻ đối phương sống không còn gì luyến tiếc hơi nhíu mày lại. Bởi vì 10 năm không gặp nên ấn tượng của Tông Chính Hải về Lục Dương còn dừng lại lúc đối phương còn nhỏ. Khi đó Lục Minh Thụy còn sống, tiểu Lục Dương chính là bé trai bình thường xinh đẹp cười lên sẽ lộ ra lúm đồng tiền trên má, giọng con nít ngây ngô kêu Tông Chính Hoành là bác, kêu Tông Chính Hải là anh. Đảo mắt 10 năm qua đi cảnh còn người mất, bé trai năm đó cũng trưởng thành.

Lúc Lục Minh Thụy qua đời, bởi vì Lục Dương còn nhỏ tuổi nên tài sản ba mẹ để lại bao gồm cổ phần Lục thị và Tông Thiên tạm thời đều do ông nội Lục Dương làm người giám hộ quản lý thay.

Khi đó, Tông Chính Hoành đột nhiên tuyên bố với bên ngoài "Không can thiệp bất cứ chuyện gì của nhà họ Lục", 10 năm trôi qua đối với Lục Dương con trai của bạn tốt dường như không nghe không hỏi. Mỗi năm chia hoa hồng kếch xù ngược lại đúng giờ đến hối Lục lão gia thành lập ngân sách cho Lục Dương, toàn bộ hành trình do luật sư thay mặt thương lượng, nhìn qua xác thật là thái độ hoàn toàn nghi ngờ.

Cũng chính vì như thế mấy anh em nhà họ Lục đối với tài sản vợ chồng Lục Minh Thụy để lại này dần dần sinh ra ý tưởng, chẳng qua ngại Lục lão gia còn sống nên không có sốt ruột duỗi tay mà thôi.

Hơn ba tháng trước Lục Dương trưởng thành, phần tài sản này chính thức chuyển đến trên danh nghĩa của cậu. Vốn dĩ một cảnh cục diện hòa thuận lại bị đánh vỡ.

Bởi vì nguyên nhân nào đó đặc biệt làm cho Tông Chính Hoành không thể không coi thường sự tồn tại của Lục Dương. Nhưng trong lòng ông vẫn thật sự chú ý đến tương lai của Lục Dương, bằng không đã sớm nghĩ biện pháp lấy cổ phần Tông Thiên về.

Sở dĩ muốn để lại cổ phần cho Lục Dương một phần là để lại kỷ niệm, kỷ niệm năm đó cùng ba Lục Dương sóng vai gây dựng sự nghiệp. Một phần cũng là bảo đảm cung cấp cuộc sống sau này của Lục Dương.

Tiền và nhà cũng không bằng cổ phần và bảo hiểm có thể không ngừng tăng giá trị tài sản. Cho dù chú bác nhà họ Lục như sói như hổ nuốt những thứ nhà họ Lục vốn cho Lục Dương, nhưng chỉ cần tập đoàn Tông Thiên có thể lợi nhuận một ngày thì Lục Dương một ngày không cần lo vấn đề tiêu dùng.

Tông Chính Hoành biết là Lục lão gia tự mình nuôi lớn cháu trai này gia giáo coi như nghiêm khắc, chỉ là không có ba mẹ ruột làm bạn thì đứa trẻ khó tránh khỏi có chút hướng nội và quái gở. Nhưng lúc này Lục Dương dường như chết đi, điều này làm cho Tông Chính Hoành rốt cuộc ngồi không yên lập tức phái con trai trưởng đến.

Tông Chính Hải cũng là không lâu trước đó mới từ ba Tông Chính Hoành biết được chân tướng sự việc. Lần này đến bệnh viện chính là thay mặt ba tỏ thái độ với nhà họ Lục.

Hơn nữa hắn còn được giao một nhiệm vụ vô cùng gian khổ chính là hắn phải thuyết phục Lục Dương rời khỏi nhà lớn nhà họ Lục dọn ra ngoài ở.  


--- --- ---
Tiểu kịch trường:

Anh Dương nào đó: Sao cảm giác tôi lấy được kịch bản là hào môn trạch đấu vậy?

Tác giả: Yên tâm, rất nhanh trở về kịch bản chính quy, những thứ này chỉ là chất xúc tác.

Anh Dương nào đó: Chất xúc tác là cái gì?

Tác giả: Chất xúc tác làm cho cậu thuận lợi cùng anh Hải nào đó bỏ trốn. (¬_¬)

Anh Dương nào đó: (⊙o⊙)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: TTripleNguyen, bungsi myoc, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 235, 236, 237

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 144, 145, 146

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 430 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 331 điểm để mua Hải cẩu trắng
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 289 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Pe_Pea: Cả nhà oih, cho mình hỏi nhờ tí. Thể loại cổ đại-trùng sinh, cốt truyện: nữ chính làm ăn mày cứu giúp được nam phụ, lúc này nam phụ bị mất trí nhớ, 1 thời gian bên cạnh nừ chính thì tình cờ lấy lại được trí nhớ ròi được nữ phụ đón đi, bỏ mặc nữ 9, lúc ấy nữ phụ còn đốt lửa thiêu rụi tòa miếu hoan của nữ 9 với mấy đứa bé đang trú, nữ 9 ra ngoài nên thoát nạn nhưng những đứa bé ấy bị chìm trong lửa.
pemap93pytn: list truyện sắc đi đâu rồi cả nhà ơi?
Meolun: Có bạn nào cho mình hỏi box truyện sắc đâu rồi ạ ?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 200 điểm để mua Mashimaro tập lặn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo trong giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 291 điểm để mua Con kiến đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 238 điểm để mua Lung linh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 490 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 300 điểm để mua Hươu hồng
LogOut Bomb: Mika_san -> Ân Ngọc
Lý do: Buổi tối vui vẻ
thuytinhden750: Các bạn ơi cho mình hỏi làm thế nào để lên vip để đọc hết truyện đc ạ
đêmcôđơn: BVậy sau này bỏ luôn box truyện sắc luôn hả ad?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 355 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Hạt mưa nhỏ: Các bạn cho mình hỏi thăm là box truyện sắc đâu rồi ạ , cả box sắc hoàn nữa ?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.