Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

 
Có bài mới 21.06.2019, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 12.06.2019, 00:52
Bài viết: 56
Được thanks: 174 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Nhà đầu tư

Nhìn thấy ông chú mập mạp bám theo mình cả đêm kia, bị một anh chàng đẹp trai không biết từ nơi nào xuất hiện đấm một cái vào mặt, trong lúc nhất thời Lạc Kim Vũ không kịp phản ứng.

Cô ngẩng đầu nhìn người anh hùng cứu mỹ nhân kia, giật mình.

Người đứng ở phía sau người anh hùng kia không phải Cảnh Tư Hàn thì là ai?

“Cô, lại, lại đây” Quý Phi bước qua người đàn ông đang nằm rên rỉ trên mặt đất, vươn tay nắm chặt tay Lạc Kim Vũ, mùi rượu tràn ngập khoang mũi cô ra lệnh nói.

Lạc Kim Vũ giật giật cổ tay, phát hiện không thể nào thoát ra được, cô mở miệng tính nói chuyện, lại bị con ma men Quý Phi thô bạo cắt ngang: “Đừng, đừng nói với tôi. Cô nghĩ hay lắm, muốn tìm cớ sao, lưu lại nói với Hàn đi”

Lạc kim Vũ bất đắc dĩ nhìn người đàn ông vẫn luôn đứng không nhúc nhích kia, mở miệng nói: “Cảnh Tư Hàn, mời bạn của anh buông tôi ra”

“Mày, bọn mày biết tao là ai không? Dám cả gan gây chuyện với tao, tao xem bọn bây chán sống rồi” Người đàn ông trung niên nằm trên mặt đất rốt cuộc cũng bò lên, ông ta che lại một bên mặt, la lối om sòm.

Quý Phi híp đôi mắt dài, giơ chân hung hăng đá vào đầu gối của ông ta, khiến cho ông ta vinh danh nằm trở lại trên mặt đất. Anh bước về phía trước nữa bước, từ trên cao nhìn xuống, hừ lạnh một tiếng: “Mày là ai? Mày không phải là gian phu sao? Còn dám cả gan lớn tiếng với tao”.

Lạc Kim Vũ nghe được từ ngữ của anh ta quả thật dở khóc dở cười, mối quan hệ của cô cùng Cảnh Tư Hàn ngoại trừ Cảnh Gia Dịch ra đều không liên quan đến nhau, Cảnh Tư Hàn vừa nhìn thấy cô đã nhíu mày chán ghét.

Cho dù cô thật sự quen ai đi chăng nữa, thì người vui mừng nhất chỉ sợ cũng là anh ta.

“Bảo vệ, bảo vệ đâu. Đánh người, mang báo cảnh sát" Lần đá này vô cùng tàn nhẫn, người đàn ông nằm trên mặt đất giãy giụa hai ba lần cũng không thể đứng lên được, lo lắng bị đánh tiếp, chỉ phải gân cổ la lên.

“ Báo cảnh sát? Ok, no problem. Cho mày mượn điện thoại, mau gọi báo đi” Quý phi sờ tìm hai túi quần tây, rốt cuộc cũng tìm được di động, móc ra tới ném vào trên người đàn ông kia, thái độ vô cùng kiêu ngạo.

Nhân viên câu lạc bộ nghe được động tĩnh nhanh chóng chạy lại, Quân Kỳ ôm cánh tay dựa vào trên tường xem náo nhiệt, Cảnh Tư Hàn liếc anh  ta một cái, nhìn Quý Phi nói: "Đừng chơi trò mượn rượu phát điên, còn không đủ mất mặt sao"

"Mẹ kiếp! Ông đây là vì ai? Còn không phải là vì mày sao" Quý Phi ủy khuất, càng la to hơn nữa.

Một người đàn ông mặc tây trang đi đến bên cạnh Quý Phi, cúi người tôn kính nói: “Quý thiếu, ngài xem người đánh thì cũng đã đánh, hay là ngài vào phòng nghĩ ngơi dưỡng sức, mọi chuyện cón lại cứ giao cho tôi tới giải quyết”.

“Ok, nhớ rõ giải quyết sạch sẽ. Tôi không muốn nhìn cái mặt heo này tại Lang Thần lần nữa, quá ghê tởm! Ợ” Quý Phi ợ toàn hơi rượu, cũng không quên kéo Lạc Kim Vũ theo.

“Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì”

Căn phòng lại lần nữa được mở toang, một người đàn ông trẻ tuổi cao chừng 175cm bước ra. Hoảng sợ nhìn đến tình hình trước mắt, anh chạy lại phía Lạc Kim Vũ, muốn giúp cô thoát khỏi ma trảo của Quý Phi:

“Lạc tiểu thư, cô không sao chứ? Mấy người này là ai?”

Quý Phi đẩy anh ra, hung dữ nói: “Còn nữa? Đồ lẳng lơ, cô cũng không phải thứ gì tốt”

Lạc Kim Vũ nhìn Vương Đỉnh Đỉnh bị đẩy đụng vào vách tường, lại quan sát thái độ của nhân viên câu lạc bộ, biết anh chàng say rượu này là người có máu mặt, không dễ trêu chọc. Cô nhìn thoáng qua Cảnh Tư Hàn, người từ đầu đến cuối chỉ nói có một câu, yên lặng nuốt cục tức vào bụng, nói:

"Đạo diễn Vương, ngài đừng lo lắng. Đây là bạn của tôi, chỉ xảy ra một chút xích mích với Triệu tổng, tôi giải thích với bọn họ là được rồi, tôi sẽ quay lại nhanh thôi".

Vương Đỉnh Đỉnh cảnh giác nhìn Quý Phi, tiếp tục hỏi xác nhận: “Thật sự không sao? Không cần báo cảnh sát?”

“Mẹ nó! Hôm nay, ai cũng muốn kêu cảnh sát, bộ họ hàng mấy người ở trong đó sao? Bọn mày  báo thử đi, xem có được hay không?” Quý Phi muốn nhào lên đánh Vương Đỉnh Đỉnh, bị Lạc Kim Vũ mạnh mẽ ngăn cản.

“Mấy người này thật sự là bạn của tôi, ngài đừng lo lắng. Tôi giải thích xong sẽ về nhà luôn”

Lạc Kim Vũ kéo Quý Phi đi đến trước mặt Cảnh Tư Hàn, giọng nói đầy giận dữ, nói: “Đi, không phải anh nói muốn đi sao?”

Quý Phi nhìn sắc mặt của cô, hừ một tiếng: “Ha, cô còn dám làm mình làm mẩy nữa sao?”

Lạc kim Vũ mặc kệ anh ta, lập tức đi đến trước mặt Cảnh Tư Hàn, mày nhíu chặt: "Hiện tại có thể kêu bạn của anh buông tôi ra được chưa"

Ánh mắt của Cảnh Tư Hàn dừng lại vài giây ở trên tay hai người, tiếp theo dùng gương mặt vô biểu tình của mình nhìn chằm chằm về phía Quý Phi, Quý Phi cứng người lại, buông tay sờ sờ cái mũi của mình: “Làm gì nhìn ghê vậy, mày có biết đáng sợ lắm không”
Quân Trì xem kịch đủ rồi, lúc này mới đi tới, giống như người hòa giải nhìn ba người vẫy vẫy tay, cười nói: “Thôi được rồi, bên ngoài quá ồn ào, chúng ta vào trong phòng nói chuyện sau”

Lạc kim Vũ ngồi ở trên sô pha, cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng từ từ phía phóng lại đây, lại nhìn thấy Cảnh Tư Hàn ngồi ở cách đó không xa, không nói một lời nhìn chằm chằm vào cô. Bắt đầu tự hỏi, tại sao mọi chuyện lại trở thành như vậy.

Buổi chiều sau khi cô nhận được số điện thoại, thấy thời gian còn sớm, nên trực tiếp gọi cho Vương Đỉnh Đỉnh.

Vương Đỉnh Đỉnh bắt máy, nói bản thân đang kéo nhà đầu tư bộ điện ảnh 《Về nhà》. Nếu cô có hứng thú gia nhập đoàn phim, có thể đến Lang Thần tìm anh lấy kịch bản, thuận tiện gặp mặt nói chuyện trực tiếp.

Vương Đỉnh Đỉnh là một người đạo diễn sẽ vô cùng nổi tiếng trong tương lai, chạm tay vào là bỏng ngay.

Lạc Kim Vũ còn nhớ rõ một tình tiết, nữ chủ dựa vào bộ điện ảnh của anh ta, cuối cùng trở thành ảnh hậu quốc dân.

Bởi vì tên của người đạo diễn này giống y như tên của một người bạn trong thế giới cũ của cô, nên cô rất có ấn tượng với cái tên Vương Đỉnh Đỉnh này.

Theo những gì trong sách viết về anh ta, thì lúc còn trẻ, Vương Đỉnh Đỉnh từng dựa vào một bộ phim nghệ thuật, lấy tư thế một con ngựa đen xông vào giải liên hoan phim quốc tế, cuối cùng đoạt được giải thưởng. Từ đây mới chính thức đi vào tầm mắt của mọi người, bắt đầu con đường chinh phục trong ngành giải trí.

Nếu cô nhớ không lầm, thì bộ phim mở ra tương lai đầy quanh vinh của anh ta có tên là 《 Về nha》.

Cơ hội tốt như vậy xuất hiện ở trước mắt, làm sao cô có thể bỏ qua.

Cô lập tức đáp ứng Vương Đỉnh Đỉnh, ba chân bốn cẳng chạy tới Lang Thần.

Nào ngờ, lúc hai người đứng ở cửa nói chuyện, thì gặp phải người đầu tư tên là Triệu Viễn Tầm, người đàn ông trung niên mập mạp gọi là Triệu tổng này vừa nhìn thấy Vương Đỉnh Đỉnh sắc mặt đã xụ xuống.

Vì trong thời gian qua bị anh quấy rầy quá nhiều, nên giờ đây nhìn thấy gương mặt anh Triệu tổng chỉ thấy phiền.

Triệu tổng muốn tống cổ anh giống như mấy lần trước, nhưng vừa nhìn thấy Lạc Kim Vũ, lời nói xua đuổi đến bên miệng lại đổi thành ý khác: "Là tiểu Vương à, muốn tôi đầu tư cho bộ điện ảnh của cậu? Cũng có thể, chúng ta đi vào trong rồi nói chi tiết sau”


Vương Đỉnh Đỉnh vừa nghe, lập tức vui vẻ ra mặt:
“ Triệu tổng, ngài thật sự rất có ánh mắt. Không phải tôi kiêu ngạo, mà là kịch bản của tôi quá hay, khẳnh định nếu ngài đầu tư, 100% sẽ lời to. Tôi đã nghĩ kỹ rồi, trước tiên chúng ta có thể lấy bộ điện ảnh này đi dự thi liên quan phim quốc tế, chỉ cần đoạt được giải thưởng, khi đó .....”


Triệu Viễn Tầm trực tiếp giơ tay cắt ngang lời nói của anh, ông không thể nghe anh lãi nhãi thêm được nữa, ông nhìn sang Lạc Kim Vũ hỏi: “Cô gái này là diễn viên trong đoàn sao”.

Vương Đỉnh Đỉnh giật mình, đúng sự thật trả lời : “Đúng vậy, là thầy của tôi giới thiệu đến, tạm thời nhận vào đoàn phim, nhưng chưa biết sẽ nhận vai gì”.

“Cô gái này có khả năng sẽ diễn trong bộ điện ảnh này, đúng không”

Vương Đỉnh Đỉnh gật đầu: “Có khả năng”

“Vậy là được rồi”.

Triệu Viễn Tầm vỗ vỗ vai anh, nói:

“Hôm nay, cậu với cô gái này cùng nhau giải thích về bộ điện ảnh này đi, cũng làm tôi xem con mắt nhìn diễn viên của cậu ta sao. Mấy triệu không phải con số nhỏ, tôi dù sao cũng phải cẩn thận một chút”

Vương Đỉnh Đỉnh khó xử nhìn Lạc Kim Vũ, Đây là lần đầu tiên Triệu tổng nguyện ý ngồi nghe anh giải thích về bộ điện ảnh này,  nhưng anh không phải là thằng ngu cái gì cũng không hiểu. Triệu Viễn Tầm rõ ràng có ý xấu đối với Lạc Kim Vũ, anh không thể yêu cầu một cô gái vừa mới quen biết dùng chính thân thể của mình đến lôi kéo đầu tư.

Anh tính mở miệng từ chối, thì Lạc Kim Vũ đã lên tiếng trước: “Đương nhiên có thể, đúng lúc hôm nay đạo diễn Vương mang theo kịch bản, chúng ta có thể ngồi nói chuyện với Triệu tổng một chút”.

Triệu Viễn Tầm lập tức tươi cười: “Quả nhiên, người càng xinh đẹp càng hiểu chuyện”

Vương Đỉnh Đỉnh cùng Lạc Kim Vũ đi vào câu lạc bộ Lang Thần, anh nhỏ giọng đảm bảo với cô: “Cảm ơn cô, Lạc tiểu thư. Tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào cô”

Lạc Kim Vũ cũng nhỏ giọng trả lời anh: “Ok, tôi chỉ lo lắng vị Triệu tổng này không có ý muốn đầu tư thôi”

Vương Đỉnh Đỉnh nghe xong thở dài một hơi: “Không còn cách nào khác, tôi chỉ quen biết mỗi mình ông ta”

Lạc Kim Vũ cũng từng trải qua giai đoạn khó khăn này, cô hẹn đạo diễn, nhà làm phim, gắng sức đoạt được vai diễn yêu thích. Cho je6n cô hiểu được tâm trạng hiện giờ của Vương Đỉnh Đỉnh, biết rõ mọi chuyện sẽ không đi tới đâu, nhưng vẫn kiên trì theo đuổi.

"Đạo diễn Vương, là kim cương thì sẽ có cơ hội để tỏa sáng, kịch bản của ngài hay như vậy, khẳng định có thể tìm được một người có con mắt tinh tường, có thể hiểu được giá trị và đầu tư vào bộ phim” Lạc Kim Vũ khẳng định nói.

Vương Đỉnh Đỉnh nghe xong cảm thấy buồn cười, chỉ xem cô tội nghiệp an ủi anh, cười nói: “Kịch bản méo tròn cô còn chưa xem qua, làm sao mà biết nó tốt hay dở”

Lạc Kim Vũ nghĩ thầm: Đúng là tôi còn chưa xem qua kịch bản này, nhưng tôi đã đọc qua tiểu thuyết nha. Bộ phim này của anh sẽ đạt được giải phim điện ảnh nghệ thuật xuất sắc nhất của của Liên hoan phim quốc tế. Có thể không hay sao?

“Được đạo diễn Trương cực lực đề cử, có thể không hay sao?” Cô nhẹ nhàng đánh trống lảng.

Kết quả giống như Lạc Kim Vũ nói, vừa bước vào phòng, Triệu Viễn Tầm chỉ lo nói chuyện phiếm, uống rượu, không hề nhắc tới chuyện đầu tư. Mỗi khi Vương Đỉnh Đỉnh nhắc tới việc đầu tư thì bị ông ta qua loa lấy cớ cho có lệ.

Ngồi uống rượu chung với đám bạn ông ta cả buổi tối, việc đầu tư thì không có nửa bước tiến triển. Vương Đỉnh Đỉnh chịu hết nổi muốn cáo từ ra về, lúc đó ông ta lại dùng từ ngon ngọt nói vài ba câu, làm anh cảm thấy có hy vọng.

Lạc Kim Vũ căn cứ theo kinh nghiệm của bản thân mà suy đoán, cảm thấy Triệu Viễn Tầm, vị tổng giám đốc họ Triệu này xác suất đầu tư là 0%.

Đáng tiếc, hiện tại Vương Đỉnh Đỉnh chỉ là một người đạo diễn trẻ tuổi mới vừa ra đời, không phải là đối thủ của những con cáo già lõi đời này, bị bán còn giúp người ta đếm tiền.

Lạc kim Vũ tính toán đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, nào ngờ Triệu Viễn Tầm cũng muốn đi theo, Vương Đỉnh Đỉnh nhớ tới lời bảo đảm bản thân đã nói với cô, muốn đi lên giúp cô giải vây, nhưng bạn bè của ông ta lại ngăn cản anh.

“Triệu tổng, tôi chỉ muốn đi toilet một chút” Nếu không phải hoàn cảnh bắt buộc, cô đã cho ông ta ăn mấy bạt tay.

Triệu Viễn Tầm muốn nắm tay cô, giọng nói ghê tởm, nói: “Kim Vũ à, em có muốn diễn bộ điện ảnh này của tiểu Vương không? Muốn diễn thì nói với anh Triệu một tiếng, nữ chính ngoại trừ em, tuyệt đối sẽ không có người khác”

Lạc Kim Vũ né tránh móng vuốt heo của ông ta: “Cảm ơn ý tốt của Triệu tổng, ngài đã có ý đầu tư, vậy hãy nói với đạo diễn Vương, khẳng định anh ta sẽ vô cùng vui vẻ”

Triệu Viễn Tầm ánh mắt đầy ý dâm mà nhìn cô, bàn tay mập mạp vỗ vỗ mu tay của cô, cười cười nói: “Có liên quan gì đến anh ta? Anh muốn đầu tư chủ yếu là vì em nha, Kim Vũ. Nếu em không diễn nữ chính thì anh đầu tư làm gì”

Lạc Kim Vũ nhịn xuống ghê tởm, nói: “Cảm ơn Triệu tổng yêu thương, chỉ là có thể đoạt được vai nữ chính hay không phải xem đến thực lực của bản thân mình. Nếu đạo diễn Trương có thể chấp nhận kỹ thuật diễn của tôi, vậy không thể tốt hơn"

“Chỉ cần anh nói một câu, cậu ta dám có ý kiến? Ai sẽ đi bỏ tiền đầu tư cái bộ điện ảnh rách nát kia của cậu ta?” Triệu Viễn Tầm kinh thường nói

“Triệu tổng, ngài có chút say, vẫn là về phòng ngồi nói chuyện với bạn bè một chút đi" Lạc Kim Vũ có lệ mà ứng phó một câu, tính toán rời đi.

Nào ngờ, Triệu Viễn Tầm căn bản nghe không hiểu tiếng người, bám dính giống như kẹo cao su, miệng còn không được sạch sẽ, nói: “Hành lang ở đây hơi tối, anh lo lắng em sẽ sợ hãi, hay là để anh dẫn em đi”
Lạc Kim Vũ không nhẫn nhịn nữa, đang định mắng người, thì đột nhiên xuất hiện một người đàn ông bay đến đánh Triệu Viễn Tầm.

Nhìn Triệu Viễn Tầm nằm bẹp trên mặt đất, cô thấy trong lòng hả hê, tâm tình buồn bực cả đêm nháy mắt tan biến.

Uhm ..... Nếu không nhìn thấy Cảnh Tư Hàn thì càng tốt. Lạc Kim Vũ ngồi ở vị trí trung tâm, ở trong lòng âm thầm nghĩ thêm một lần.

“Mấy người kéo tôi vào đây rốt cuộc muốn nói cái gì”

Lạc Kim Vũ buông ly rượu trong tay xuống, mở miệng đặt câu hỏi, cô không có thời gian rảnh rỗi ở đây để ngồi chơi chung với ba vị thiếu gia này. Hôm nay cô đã đóng phim cả ngày, cơ thể đã mệt mỏi, còn ngồi chung với Vương Đinh Đỉnh cả một buổi tối.

Hiện tại, cô chỉ muốn về nhà tắm rửa sạch sẽ nằm xuống ngủ một giấc.

“cô làm cái gì bản thân cô cũng không biết sao? còn không biết xấu hổ mà hỏi chúng tôi muốn nói gì" Quý Phi uống rượu quá nhiều, độ cồn cao làm anh nhức đầu, cũng làm anh thiếu kiên nhẫn.

Lạc Kim Vũ buồn cười liếc nhìn anh, nói: “Tôi làm cái gì? Tôi không phải con giun trong bụng mấy anh, làm sao biết mấy anh muốn nói cái gì?”

"Cô, cô thật là đồ mặt dày, bị chúng tôi bắt gian tại trận, bây giờ còn có thể bình tĩnh mà ngồi nói như vậy" Quý Phi bị cô chọc tức đến mức muốn cười khinh bỉ, nhưng kết quả người cười lại là cô.

“Anh nói cái gì? Bắt gian, lăng nhăng? Cho dù tôi có lăng nhăng thì sao, tôi sợ ai? Có liên quan gì đến mấy anh?”.

“Cô!”.
Quý Phi không hiểu mọi chuyện, cộng thêm bởi vì say rượu nên tư duy có chút chậm chạp, anh không hiểu lời nói của cô, trong lòng bất bình vì anh em, bị cô chọc tức nói không ra lời.

Quân Trì từ đầu tới cuối ôm hai tay ngồi xem kịch, tầm mắt di chuyển qua lại giữa Cảnh Tư Hàn với người con gái xinh đẹp này, cảm thấy câu chuyện càng thêm thú vị.

Mà đang nằm trong trí tò mò của bạn tốt, Cảnh Tư Hàn hiện tại đang suy nghĩ chuyện xảy ra hồi nãy.

Khi anh thấy Lạc Kim Vũ đứng chung với người đàn ông trung niên kia, hình như có chút bực mình nhưng lại không biết rốt cuộc là ở bực tức cái gì.

Lạc Kim Vũ tìm được người khác, không hề dây dưa với anh nữa. Chẳng lẽ đây không phải là điều anh vẫn luôn hi vọng hay sao. Khi nào bắt đầu thay đổi?

Hiện tại trong lòng anh cảm thấy không được thoải mái, ‘đây là đồ vật của tôi, tôi không cần cũng không cho người khác lấy đi’, như vậy, anh với một đứa trẻ có gì khá nhau? Quá ấu trĩ, không giống một người đã trưởng thành.

Càng nghĩ, sắc mặt của Cảnh Tư Hàn càng khó coi.

Quân Trì thấy sắc mặt của bạn tốt càng ngày càng đen, hiểu lầm quan hệ của hai người, khóe miệng giờ càng ngày càng cao. Thì ra người anh em tốt này của anh cũng có ngày bị người khác xem thường, nhìn tình hình trước mắt, thằng nhóc này còn ttong quá trình theo đuổi, mà con gái người ta không thèm nhìn lại.

“Cô, cái thứ phụ nữ lả lơi ong bướm”

Quý Phi cứ ‘cô’ nửa ngày, rốt cuộc nhịn không nổi nữa, nói hết ra:

"Cô nói những lời này, xem anh em tôi là cái gì. cô cho người ta đội nón xanh còn nói như vậy có lý. Mẹ nó! Đàn bà không có con nào tốt, tôi cùng Hàn sao lại khổ đến như vậy? Toàn gặp thứ ....., ô ô ô, ưm ưm .....”

Thấy con ma men này càng nói chuyện càng quá đáng, Cảnh Tư Hàn nghe mà gân xanh ở thái dương đều nhô lên từng sợi, Quân Trì nhanh chóng che miệng Quý Phi lại, đem toàn bộ những lời tang thương phía sau nuốt trở lại trong miệng.

Lúc này Lạc Kim Vũ thật sự cảm thấy buồn cười, Cảnh Tư Hàn bình thường nhìn thấy cô tránh còn không kịp, hiện tại làm ra biểu tình như vậy là cho ai xem.

Hồi nãy, trốn không thoát cho nên cô cũng uống vào một chút rượu, vốn tính toán đi toilet rửa mặt cho tỉnh táo, kết quả bị bọn họ vây lại ở chỗ này, rượu cũng từ từ thấm vào người.

Cô xoay mặt qua nhìn về phía ba của con trai mình, khiêu khích nhếch mày nói : "Cảnh Tư Hàn, chúng ta chẳng lẽ có cái gì quan hệ sao? Bạn của anh giống như hiểu lầm cái gì thì phải?”

Trước đó, quý phi kéo một đám bạn bè ăn chơi trác táng ở trong phòng, cho đến khi bọn Cảnh Tư Hàn tới mới tan. Lúc này trong phòng còn mở ra ánh đèn lòe loẹt đủ mọi màu sắc xoay xung quanh căn phòng, chiếu vào trên mặt mọi người.

Gương mặt của Lạc Kim Vũ dần dần ửng đỏ, cười như không cười, khiêu khích nhìn Cảnh Tư Hàn, ánh mắt ngập nước, dưới ánh đèn mờ ảo nhìn cô quyến rũ đầy gợi cảm.

Cảnh Tư Hàn nhìn mà ấn đường nhảy dựng, nghĩ đến hồi nãy cô đứng ở cửa lôi lôi kéo kéo cùng người đàn ông khác. Có phải cô cũng dùng đôi mắt này nhìn bọn đàn ông thúi trong căn phòng kia?

Quả nhiên, cô ta giống y như năm đó, vẫn luôn dùng thủ đoạn thấp hèn.

Nghĩ đến đây, Cảnh Tư Hàn cảm thấy ngực hơi nhói một chút, khiêu khích anh? Vậy anh càng không làm cô thực hiện được.

“Giới thiệu một chút, đây là người mà tao từng nói qua, là mẹ của con trai tao, Lạc Kim Vũ”

Cảnh Tư Hàn vừa nói ra, không chỉ làm Lạc Kim Vũ cùng Quân Trì giật mình, mà ngay cả con ma men quý phi đều tiêu hóa không kịp lời nói của anh.

“Đậu má! Cô ta là người mà mày từng kể là sử dụng thủ đoạn thấp hèn hạ thuốc mày, có thai để gả vào Cảnh gia sao?” Nói một câu dài có trật tự, không ngọng nghịu thật làm khó Quý Phi, người mà mới vừa nãy nói chuyện còn líu lưỡi.

Chỉ là, những lời anh nói ra, những người ở đây nghe mà trong lòng không hề thấy thoải mái.

Quân trì làm bộ làm tịch che miệng ho một tiếng, thằng nhóc Quý Phi này tính tình mơ hồ hơi ngốc, uống rượu say càng nói càng ngu.

Chuyện này đối với Cảnh Tư Hàn giống như dầm trong tim, anh minh thần võ cả đời, vậy mà vừa vào đời đã bị ngã một cú khá đau. Ai bị vậy mà cười vui vẻ cho nổi?

Còn nữa, những từ ngữ của nó quá tổn thương người, lễ nghi dạy từ nhỏ ra nước ngoài lâu rồi bị chó nó gặm mất rồi sao. Cho dù trong quá khứ cô ta từng làm không đúng, nhưng cũng không thể đứng trước mặt con gái người ta nói như vậy.

Giờ thì biết tại sao nó bị bồ đá, đáng đời.

Quân Trì ở trong lòng hung hăng phỉ nhổ, khinh bỉ thằng bạn ngu một trận, ngẩng đầu nhìn Lạc Kim Vũ tươi cười chào hỏi: “Xin chào cô! Lạc tiểu thư. Bạn của tôi uống say, cô đừng để ở trong lòng.

Lạc Kim Vũ chuyển mắt nhìn người nói chuyện với mình.

Một người lòng tràn ngập tức giận, một người mặt đen như đáy nồi, cũng chỉ có người này nhìn được nhất, âm thanh dịu dàng, gương mặt tươi cười dễ mến. Vì thế cô cười lại vô cùng xinh đẹp, hai má lúm đồng tiền lần lượt hiện ra, nụ cười của cô có thể thắp sáng cả căn phòng tối tăm này.

Chỉ là, lời nói ra lại không thiện cảm như gương mặt tươi cười của cô: “Đương nhiên, tôi là người lớn cũng có chút hiểu chuyện, sẽ không trách cứ một người đàn ông thất tình mượn rượu giải sầu”

Quân Trì nghe xong, vui vẻ cười, cô gái này chỉ nghe vài lời nói trước đó của Quý Phi đã đoán được nó thất tình, hiện tại còn lấy đề tài này ra phản kích lại.

Tính cách không giống như Hàn nói, rất thông minh.

“Đá! Ai bị đá, là ông đây đá nó” Quý Phi bị sát muối vào vết thương, bật đứng dậy, muốn tìm Lạc Kim Vũ lý luận.

Quân Trì vội vàng giữ chặt anh, Cảnh Tư Hàn cũng bị anh làm ồn ào mà đau đầu, xoa xoa ấn đường, nhìn Quân Trì nói: “Hôm nay đến đây thôi, với bộ dạng này của nó cũng không nói được cái gì”

Quân Trì tự cho là rất hiểu tâm tình bây giờ của Cảnh Tư Hàn, chớp chớp mắt vài cái, nói: “Tao đưa nó về trước, hai người ..... ở lại nói chuyện một lát đi”

Cảnh Tư Hàn câm nín, làm lơ ánh mắt gian tà của anh.

Lạc Kim Vũ đứng dậy, sửa sang lại quần áo, liếc nhìn Cảnh Tư Hàn, nói: “Nếu không có việc gì, tôi xin phép đi trước, Cảnh tiên sinh”.

Ba chữ cuối cùng, tương đương giằng co với Cảnh Tư Hàn.

Anh giới thiệu tôi là mẹ của con trai anh, đây là sự thật, tôi không phủ nhận. Nhưng gọi anh một tiếng Cảnh tiên sinh, đại biểu bổn tiên nữ không muốn dính líu đến anh, đã hiểu chưa?

Không chỉ có Cảnh Tư Hàn nghe hiểu, mà ngay cả Quân Trì đang vác Quý Phi chuẩn bị mở cửa ra khỏi phòng cũng hiểu, không khí có chút xấu hổ.

Cảnh Tư Hàn xụ mặt.

Không thích hợp, không đúng, đáng lý ra người từ chối phải là Hàn mới đúng, đằng này càng nghe càng cảm thấy người không muốn dây dưa lại là Lạc Kim Vũ.

“Hai người ở lại vui vẻ, chúng tôi xin phép cáo từ” Quân Trì cảm giác không nên ở lại nơi này lâu quá, nhanh chóng vác thằng bạn ngu ngốc say mèm kia đi.

Hai người kia vừa đi, căn phòng càng thêm trống trải, Lạc Kim Vũ cảm thấy không an toàn, cũng cất bước tính toán nối gót hai người kia.

Ngay lúc này, tiếng chuông di động vang lên.

Lạc Kim Vũ mở túi xách lấy di động ra, là Cảnh mẹ gọi.

Cô liếc Cảnh Tư Hàn một cái, bật máy nghe: “Dạ, mẹ”

Âm thanh đầy lo lắng của Cảnh mẹ truyền vào tai: “Kim Vũ, khi nào con mới trở về? Dương Dương tự nhốt ở trong phòng, vẫn luôn khóc lóc, khuyên ra sao cũng không nghe?”

Cô vừa nghe cũng nóng nảy, vội vàng hỏi:”Tại sao khóc hoài không ngừng? Đã xảy ra chuyện gì sao?”.

Cảnh Tư Hàn nghe được lời cô nói, ngẩng đầu, thấy vẻ mặt của cô tràn ngập lo lắng, đoán chắc Cảnh Gia Dịch đã xảy ra chuyện.

“Dạ, mẹ. Con lập tức trở về, rất nhanh thôi”. Lạc Kim Vũ cắt đứt điện thoại, xoay người muốn đi.

Cảnh Tư Hàn đứng lên giữ chặt lấy tay cô, trầm giọng hỏi: “Là Gia Dịch”

“Ừ, mẹ nói không biết bé làm sao vậy, tự nhốt bản thân trong phòng, khóc mãi không ngừng, ai khuyên cũng vô dụng”  Lạc Kim Vũ không rảnh phân cao thấp với anh, nhanh chóng giải thích, muốn bằng tốc độ nhanh nhất trở về nhà.

Cảnh Tư Hàn nhíu mày: “Cô uống rượu còn muốn lái xe”

Lạc Kim Vũ được anh nhắc nhở mới nhớ: “Đúng, đúng, ở đây chắc là sẽ có người lài xe thuê đi? Anh thường đến chỗ này phải không? Làm phiền anh kêu giúp tôi một người”.

“... .....”

Cảnh Tư Hàn trầm mặc, chớp mắt nói: “Tôi đi với cô trở về xem sao”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoài Trinh về bài viết trên: Cuncute, Diệp Y Ca, hongbac, vuivui.veve, yuriashakira
     

Có bài mới 21.06.2019, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 25.11.2014, 20:19
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 166
Được thanks: 145 lần
Điểm: 0.8
Có bài mới Re: [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ - Điểm: 1
thank you. truyen ra t hay nha ban


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn vuivui.veve về bài viết trên: yuriashakira
     
Có bài mới 22.06.2019, 00:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 12.06.2019, 00:52
Bài viết: 56
Được thanks: 174 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Mommy đừng bỏ con đi

Trên đường trở về nhà, không khí bên trong xe trầm mặc.

Đèn đường nê ông từ cửa sổ xe chiếu đi vào, hình thành từng vệt ánh sáng vụt bay qua. Lạc Kim Vũ im lặng dựa lưng vào ghế ngồi, phản chiếu gương mặt cô lúc sáng lúc tối, giống một bóng ma lúc ẩn lúc hiện.

“Gia Dịch làm sao vậy?” Cảnh Tư Hàn nhìn thẳng con đường phía trước, mở miệng hỏi.

Lạc Kim Vũ đợi hai giây mới xoay mặt qua hỏi: “Hả? Cái gì?”

Cảnh Tư Hàn hơi hơi nghiêng đầu nhìn cô, cảm thấy hình như cô có chút không thích hợp, anh lại lặp lại một lần: “Tôi hỏi cô, Gia Dịch làm sao vậy?”

Lạc Kim Vũ chớp chớp mắt, lại thong thả, nói rất chậm:

“Mẹ nói ngày hôm nay cũng giống như những ngày thường, 9 giờ đi ngủ, 10 giờ cô giúp việc đi lên sửa chăn lại cho bé, phát hiện bé cuộn tròn ở trên giường, vẫn luôn khóc không ngừng, hỏi bé, bé không nói”

“Có phải sinh bệnh hay không?” Cảnh Tư Hàn nhíu mày, suy đoán nói.

Lạc Kim Vũ lắc đầu: “Sẽ không, nếu không thoải mái bé sẽ chủ động nói, Dương Dương rất thông minh.”

“Vậy bởi vì cái gì?”

“Không biết.”

Giọng nói của Lạc Kim Vũ có chút uể oải, hoàn toàn không hung dữ muốn cắn người như mới vừa rồi, chiếc ghế to rộng bao trùm cả cơ thể cô làm dáng người của cô càng thêm mảnh khảnh, cả người cuộn tròn trên ghế, mờ mịt nhìn chằm chằm cần gạt nước.

Cứ như vậy trầm mặc hồi lâu, Lạc Kim Vũ mới phản ứng lại đây, bản thân hẳn là đã uống say.

Kiếp trước tửu lượng của cô là trời sinh, ngàn ly không say, thay đổi một cơ thể khác lại không mang theo cái tài lẻ đó lại đây, không chú ý uống hai ly đã say đi không nổi.

Lạc Kim Vũ lần đầu tiên cảm nhận được “Uống say” là như thế nào, đầu lâng lâng nặng trịch, cơ thể không nghe theo lý trí, tay chân nhũn ra, ngay cả tư duy phản ứng cũng chậm hơn rất nhiều.

Cô cảm thấy linh hồn của mình giống như bị chia thành hai nửa, một nửa thanh tỉnh, một nửa trầm luân.

Hiển nhiên, một nửa thanh tỉnh kia khôn thể khống chế thân thể, cô cảm thấy nâng lên một ngón tay đều hao phí sức lực.

Cho nên, khi xe dừng lại trước cổng nhà, Lạc Kim Vũ xuống xe thiếu chút nữa ngã xuống trên mặt đất, gian nan đỡ lấy cửa xe mới miễn cưỡng đứng thẳng thân thể.

Cảnh Tư Hàn nghe được động tĩnh, đi ở phía trước quay đầu lại, nhìn thấy cô đứng cũng đứng không vững, mày thẳng nhăn: “Cô rốt cuộc uống bao nhiêu?”

Lạc Kim Vũ không có tâm tình để ý tới anh, chống cơ thể ở cửa sổ xe hít sâu một hơi, ý đồ làm đầu óc thanh tỉnh chút.

Ước chừng qua năm giây, Lạc Kim Vũ một lần nữa mở mắt ra, trở tay đóng lại cửa xe, phát ra “Phanh” một tiếng, sống lưng thẳng tấp, giống như có chút khôi phục giống như bình thường.

Ai ngờ vừa mới bước đi ra hai bước đã lộ tẩy, đi không đến hai mét cơ thể lệch khỏi quỹ đạo nghiêng hẳn 60 độ. Rõ ràng là muốn đi vào, lại đâm vào lưng Cảnh Tư Hàn.

Ngửi được mùi rượu trên người cô, khóe môi Cảnh Tư Hàn căng chặt banh thẳng.

Anh hơi do dự, giơ tay vịn Lạc Kim Vũ, một cái tay khác đỡ lấy cánh tay cô, thân thể bảo trì một khoảng cách 20cm, mang cô đi vào trong nhà.

Má Trương vẫn luôn chờ ở cửa, nhìn thấy cảnh hai người ôm nhau đi vào, giật mình, nhưng thực mau tiếp đón đi lên: “Thiếu gia, Lạc tiểu thư, phu nhân đang ở trên lầu dỗ Dương Dương, hai ngươi mau đi xem một chút đi.”
Lạc Kim Vũ gật đầu, giày cũng không đổi, lập tức nhào lên thang lầu.

Thật là “Nhào”.

Người uống say không thể khống chế cơ thể, bởi vì vội vàng, nên nửa người trên của cô đi trước, chân lại theo không kịp, tư thế của cô chính xác là ‘nhào’ lên trước. Nếu không phải Cảnh Tư Hàn còn đỡ cô, thì sẽ trực tiếp nằm bẹp trên mặt đất.

Vì phòng ngừa cô té ngã, Cảnh Tư Hàn vịn chặt lấy bả vai của cô, thân thể cũng xích đến gần, nhắm mắt theo đuôi dẫn cô lên lầu hai.

Cảnh mẹ quay đầu lại, nhìn thấy tư thế thân mật của cũng kinh ngạc: “Sao hai đứa lại trở về cùng nhau vậy?”

“Ở bên ngoài gặp”

Cảnh Tư Hàn mất tự nhiên, tay lập tức buông lỏng, Lạc Kim Vũ không có chống đỡ, cả người đi nghiêng về phía trước, té ngã trên đất, khi đầu gối chạm đất phát ra một tiếng nặng nề, nghe khá đau.

Cảnh mẹ nhanh chân đi lại muốn đỡ cô đứng lên, lại thấy Lạc Kim Vũ chỉ trong chớp mắt tự bò lên, lướt qua cô thất tha thất thểu vọt tới mép giường.

Cảnh mẹ khiển trách nhìn về phía thằng con trời đánh, Cảnh Tư Hàn mím môi, yên lặng rút trở về cánh tay duỗi đến nửa đường, rũ mắt che dấu cảm xúc tự trách.

“Dương Dương? Dương Dương”

Lạc Kim Vũ nằm ở mép giường, dùng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ ngọn núi nhỏ nhô lên giữa giường kia, dịu dàng nói: “Dương Dương, là mommy, mommy đã trở về”

Thân thể nhỏ bé dưới chăn bông bỗng nhiên cứng đờ, ngay sau đó từ từ run rẩy lên, ẩn ẩn còn truyền ra tiếng khóc nức nở.

Lạc Kim Vũ nóng nảy vội vàng xốc chăn lên. Nào ngờ, Cảnh Gia Dịch từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời, lần này lại giống như thay đổi thành một người khác.

Bé từ bên trong nhéo chăn không bỏ, một khi cô có ý đồ dùng sức mạnh xốc lên, còn sẽ không ngừng thét chói tai.

Cảnh mẹ vội vàng đi lên ngăn lại: “Bé cứ nhốt mình trong chăn, khóc la không ngừng, dỗ cách nào cũng không muốn ra tới.”

Lạc Kim Vũ lo lắng bé bị ngộp, lại lo lắng cổ họng của bé sẽ bị đau. Trong khoảng thời gian ngắn có chút không biết làm sao, chỉ có thể vươn tay cách chăn vuốt vuốt người bé, một lần một lần kêu tên của bé.

Nhưng Cảnh Gia Dịch nằm dưới chăn lại thờ ơ không đáp lại, Lạc Kim Vũ càng kêu càng cảm thấy chua xót, có lẽ do cồn phóng đại cảm xúc, cô kêu, kêu đến cánh mũi đau xót rơi lệ.

Nước mắt vừa chảy xuống lại khóc không ngừng, từ nghẹn ngào đến nức nở, cuối cùng càng khóc càng thương tâm, hoàn toàn đã quên còn có người ở trong phòng, ghé vào mép giường khóc giống như một đứa trẻ.

Cô giống như một cô gái nhỏ bị người ức hiếp, khóc hồn nhiên quên mình.

Cảnh Tư Hàn nhìn một lớn một nhỏ, người trên giường, người dưới giường giống như muốn thi xem ai khóc thương tâm hơn, mũi chân bất giác đi phía trước, lại không biết tiếp theo phải làm cái gì, chỉ phải mờ mịt dừng lại.

Cảnh mẹ không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển trở thành như vậy, nhất thời cũng ngẩn người, đúng ra chỉ có một đứa trẻ khóc lóc khổ sở, hiện tại ngay cả người lớn cũng đi theo khóc không ngừng, phải làm sao bây giờ?

Bà nhìn Cảnh Tư Hàn, lại phát hiện ngay cả con trai của bà cũng bó tay không biện pháp. Cảnh mẹ khẽ thở dài một hơi, cảm thấy vẫn là bản thân ra ngựa tốt nhất, cầu thằng lạnh lùng mất cảm xúc kia không bằng cầu mình.

Nhưng bà mới vừa bước ra một bước nhỏ, phát hiện thằng bé di động cơ thể, trong chốc lát Cảnh Gia Dịch tự mình từ chăn bò ra tới.

Trên mặt bé vẫn còn dính đầy nước mắt, khuôn mặt nhỏ nghẹn đỏ bừng, ngồi ở trong chăn, nhìn nằm Lạc Kim Vũ đang khóc ở trước mặt bé, bả vai không ngừng run rẫy, chần chờ kêu một từ: “Mommy?”

Đáng tiếc, Lạc Kim Vũ là thật sự bị cồn thôi thúc tuyến lệ, khóc không kềm chế được, căn bản không nghe được tiếng của bé.

Cảnh Gia Dịch nghe tiếng khóc của cô, càng nghe càng khó chịu, cái miệng nhỏ nhấp nhấp, hốc mắt nháy mắt chứa đầy nước mắt, sử dụng tay chân bò nhanh tới bên người Lạc Kim Vũ, tay nhỏ thử thăm dò sờ lên tóc cô, lại vội vàng mà kêu hai tiếng.

Lúc này Lạc Kim Vũ cuối cùng cũng nghe được, cô ngẩng đầu, hàm chứa nước mắt nhìn Cảnh Gia Dịch, mũi khụt khịt, nước mắt vẫn cứ ngăn không được.

Cảnh Gia Dịch miệng nhỏ bẹp bẹp, lao thẳng tới ôm cổ cô, vừa khóc vừa nói: “Mommy, mommy, con sai rồi, mommy đừng bỏ con đi! Con bảo ….. bảo đảm sau này đều ngoan ngoãn nghe lời, mommy đừng ….. đừng bỏ con đi”

Lạc Kim Vũ vừa ngừng được nước mắt đã bị những lời nói của bé cảm động, nước mắt lại trào ra tới. Cô vừa nôn nóng vừa tức, không nhẹ không nặng đánh ở trên mông bé hai cái, cũng nghẹn ngào hỏi lại bé:

“Ai, là ai nói mommy không cần con! Là ai nói mommy bỏ con đi? Con nghe mommy nói không cần con, nghe mommy nói bỏ con đi?”

Cảnh Gia Dịch gắt gao ôm cô không bỏ, khóc nói không nên lời, Lạc Kim Vũ dùng tay vuốt vuốt trên lưng bé, một hồi lâu bé mới khụt khịt trả lời: “Là ….. là Dì Hoa nói ….. nói mommy sẽ rời khỏi đây, sẽ ….. sẽ….. sẽ không cần con……”

Lạc Kim Vũ giật mình, ôm Cảnh Gia Dịch chậm rãi xoay người nhìn ra phía cửa, trên lông mi còn treo nước mắt, hai gương mặt dơ như chú hề, một lớn một nhỏ hai đồng loạt nhìn phía sau Cảnh Tư Hàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoài Trinh về bài viết trên: Cuncute, Diệp Y Ca, hongbac, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: CaoThiThuNguyen, Hoa và tuyết, July By, lq0410, Phụng, TiênTiên, vuivui.veve và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.