Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Em là tiểu tiên nữ của anh - Ma Ma

 
Có bài mới 28.05.2019, 17:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 21:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 12
Được thanks: 34 lần
Điểm: 10.5
Có bài mới [Hiện đại] Em là tiểu tiên nữ của anh - Ma Ma - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


EM LÀ TIỂU TIÊN NỮ CỦA ANH

images


Tác giả: Ma Ma

Công ty phát hành: PINGBOOKS

Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ

Dịch giả: Thu Trần

Số trang: Quyển 1 - 478 trang / Quyển 2 - 477 trang

Giá bìa: 236.000đ (2 tập)

Typer: Ivy


Trích đoạn 1:

Trần Thuật kéo mũ lưỡi trai xuống, khàn giọng nói: "An Tĩnh, cười với anh một cái".

An Tĩnh rụt rè đáp: "Em phải làm bài tập".

Trần Thuật khựng lại giây lát rồi âu yếm nói: "Anh làm giúp em, cái gì cũng chiều em hết".

Trích đoạn 2:

An Tĩnh nhớ lại những lời họ đã cùng nói với nhau thời niên thiếu.

Cô cúi đầu run rẫy nói: "Trần Thuật... chúng ta đều còn trẻ quá".

Trần Thuật nắm lấy tay cô, đáp: "Không sao đâu, không sợ trẻ tuổi, chỉ cần chúng ta cùng nhau trưởng thành là được".

Nhiều năm sau, họ đều thực hiện được lời hứa của mình.



Đã sửa bởi anhthu_jennie lúc 30.06.2019, 22:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn anhthu_jennie về bài viết trên: Chung nguyên, Tí nị 12345, superkookie, thtrungkuti
Có bài mới 28.05.2019, 18:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 21:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 12
Được thanks: 34 lần
Điểm: 10.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là tiểu tiên nữ của anh - Ma Ma - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 1


Typer: Ivy

Thành phố A, sáng sớm, sương mù dày đặc giăng kín bầu trời.

Những đám mây ẩm ướt bám dính lại với nhau trên nền trời u ám, khiến người ta cảm thấy không một chút sức sống. Oi bức, ẩm thấp là những từ ngữ biểu trưng của thành phố này.

An Tĩnh thức dậy từ rất sớm, trong căn phòng tối om, cô quay người, nhìn về phía rèm cửa hơi hé mở ở cách đó không xa, ngáp một cái uể oải.

Trong phòng tĩnh lặng, bởi vậy rất dễ nghe thấy tiếng bước chân như có như không từ bên ngoài vọng vào.

Cô Thầm nghĩ, chắc chị gái đã dậy rồi.

Chị ấy lúc nào cũng dậy sớm hơn mình.

An Tĩnh nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa, như thể ở đó có cái gì vậy.

Tiếng bước chân ngoài cửa hướng xuống cầu thang, âm thanh bên dưới dần trở nên rõ rệt.

Tiếng nói chuyện giữa mẹ và chị.

Tiếng "ting" của lò vi sóng.

Tiếng lật giở từng trang báo của bố đều lọt vào tai cô.

Vì trong nhà có người chơi piano, nên giữa các phòng được cách âm rất tốt. Thực ra, bình thường rất khó có thể nghe được những âm thanh này.

Nhưng không biết vì lý do gì, có lẽ bởi đó là những việc xảy ra hàng ngày nên dễ dàng lọt vào tai một cách rất tự nhiên.

Rèm cửa chưa được kéo kín rung lên khe khẽ .

Cô nghĩ, lại không đóng chặt cửa sổ như mẹ dặn rồi.

Đôi mắt đen láy của An Tĩnh cuối cùng đã có tiêu điểm, cô chớp mắt, chống người dậy, lật chân bước xuống giường.

Trong bộ váy ngủ rộng thùng thình, cô vừa vuốt tóc , vừa tiến về phía cửa sổ. Chú mèo Hello Kitty màu hồng phấn phía dưới xương vai xanh nhỏ nhắn xinh xắn tươi cười vẫy tay chào mọi người.

Bàn tay trắng nhợt nhỏ nhắn kéo rèm cửa ra.

Ánh sáng đột ngột xộc vào khiến cô nhắm chặt mắt vì chưa kịp thích ứng, đôi lông mày nhíu lại. Cô xòe tay, đưa tay lên mắt cho đỡ chói.

Thời tiết u ám, ẩm thấp.

An Tĩnh khẽ nhoẻn miệng. Đúng kiểu thời tiết mà cô thích.

Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần, dừng lại phía ngoài cửa phòng cô, một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc cốc.

"Tĩnh Tĩnh, dậy đi con."

Người đứng bên ngoài đợi một lúc không thấy tiếng đáp lại, chuẩn bị mở cửa bước vào.

"Mẹ, con dậy rồi, thay quần áo xong con sẽ ra". Giọng nói nhỏ nhẹ ấm áp vang lên.

Bà Lục Mỹ Hoa ngoài cửa nghe thấy tiếng con gái mới dừng tay, cau mày nói, "Hôm nay là ngày đầu tiên tới trường, đừng ngủ nướng nữa, chị con dậy từ lâu lắm rồi đấy."

Dứt lời bà vẫn đứng chờ thêm một lúc lâu, bên trong tĩnh lặng như tờ, chỉ thấy tiếng thay quần áo.

"Nhanh lên, cả nhà đang chờ con xuống ăn sáng đấy." Bà An cau mày nói thêm câu nữa.

"Con biết rồi."

Nghe tiếng con gái trả lời, cuối cùng bà cũng hài lòng đi xuống.

Trong phòng, cô gái vừa thoáng ngừng lại để trả lời mẹ lại tiếp tục mặc quần áo như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mười phút sau, An Tĩnh đã vệ sinh cá nhân và thay xong quần áo, khoác ba lô đi xuống dưới nhà.

***

Trong phòng ăn.

An Hướng Dật vừa ăn sáng vừa lật xem Thời báo Kinh tế - Tài chính trên bàn.

Ông đã ngoài bốn mươi, vận trên mình một bộ vest vừa vặn, dáng vẻ lịch sự nho nhã. Bản thân ông khá chăm chỉ chơi thể thao nên người ngoài khó lòng đoán biết được tuổi thật.

Bà Lục Mỹ Hoa mải miết dặn dò con gái lớn An Nguyệt đang ăn sáng, An Nguyệt tinh nghịch vẫy tay với cô.

An Tĩnh nhẹ nhàng bước xuống cầu thang.

Nghe tiếng động, An Hướng Dật ngẩng đầu lên: "Tĩnh Tĩnh xuống rồi, mau lại đây ăn sáng đi, lát nữa bố đưa các con đi học."

An Tĩnh "dạ" một tiếng, kéo ghế, chào mẹ và chị gái.

"Bố ơi, công ty không bận ạ?"

Cô chọn chiếc bánh sandwich nhỏ, mở ra, phết chút bơ đậu phộng.

Bà Lục Mỹ Hoa ngồi đối diện vừa dặn dò An Nguyệt những điều cần chú ý khi đi học, vừa đẩy cốc sữa về phía An Tĩnh, ý bảo cô uống.

"Bận chứ, nhưng bận mấy cũng phải đưa các con đi."

Ông An Hướng Dật đưa tay đẩy kính, "Hôm nay là ngày đầu tiên các con lên lớp mười một, bố nhất định phải đưa các con đi học."

An Tĩnh mỉm cười, cúi đầu ngoan ngoãn ăn sandwich.

Ông An Hướng Dật làm chủ một công ty quy mô tầm trung, bình thường bận bịu chẳng có nổi thời gian ăn sáng, đừng nói tới chuyện đưa con cái đi học.

Quả nhiên, việc học hành của hai người họ vẫn là chuyện quan trọng nhất trong nhà.

Bà Lục Mỹ Hoa ngồi đối diện sau khi dặn dò An Nguyệt xong liền quay sang An Tĩnh, vuốt tóc mái của con gái, "Tóc với tai che hết cả mắt rồi, hôm nay đi học về nhớ đi cắt tóc."

An Tĩnh uống ngụm sữa, gật đầu.

"Chuẩn bị xong hết cả rồi chứ, đừng cẩu thả quên đồ đạc đấy, con chẳng cẩn thận như chị con chút nào."

"Con chuẩn bị xong từ tối qua rồi." An Tĩnh nhẹ nhàng nói.

Bà Lục Mỹ Hoa tự thấy những gì cần dặn dò đều đã dặn dò xong liền gật đầu hài lòng.

Bà đúng cạnh nhìn hai đứa con ăn sáng, không kìm được cảm giác mãn nguyện trong lòng.

Thời trẻ, bà vô cùng xinh đẹp, có biết bao người theo đuổi, cuối cùng lại chọn lấy ông An Hướng Dật. Cuộc sống hai người hạnh phúc, có được hai cô con gái xinh đôi, thừa hưởng tất cả vẻ đẹp và khí chất của mình.

Bạn bè của bà hết lòng ngưỡng mộ bà vì sinh được hai cô con gái xinh đẹp hơn người, chẳng thế mà bà vô cùng tận tụy chăm chút cho hai con từng ly từng tý, từ đời sống thường ngày đến chuyện sách vở học hành.

Trường trung học Minh Đức là trường cấp ba trọng điểm tốt nhất thành phố, tỷ lệ đỗ đại học trên chín mươi lắm phần trăm, đội ngủ giáo viên hùng hậu, do vậy học phí cũng không hề rẻ.

Điều đó đồng nghĩa với việc không đủ tiêu chuẩn đừng mơ bước chân vào, mà không có tiền cũng chớ mơ tưởng.

Học sinh vào lớp mười được chia lớp ngẫu nhiên để quan sát năng lực, nhưng sang lớp mười một sẽ chia lớp dựa trên thành tích học tập.

Hai chị em An Tĩnh An Nguyệt học chung một lớp.

Điều đó khiến bà Lục Mỹ Hoa rất vui mừng, thật chẳng uổng công bà theo sát tình hình học tập của hai chị em.

"Hôm nay chắc mưa đấy, hai đứa đã mang ô đi chưa?" Bà Lục Mỹ Hoa trông ra ngoài cửa sổ, cau mày phàn nàn, "Năm có một lần khai giảng, thời tiết u ám thật khiến người ta mất hứng."

Ông An Hướng Dật thường đi làm về muộn nên không đón các con được. Vì thế bọn họ tự bắt xe buýt về nhà.

An Nguyệt lấy chiếc ô được gấp gọn trong cặp sách, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ, "Con mang rồi, hôm qua xem dự báo thời tiết, sợ hôm nay mưa ạ."

Bà Lục Mỹ Hoa gật đầu, đưa mắt nhìn sang phía bên kia.

An Tĩnh nuốt ngụm sữa trong miệng, "Con quên rồi."

Bà Lục Mỹ Hoa cau mày, sao chẳng cẩn thận chút nào vậy. Bà quay người định chạy lên tầng lấy ô.

"Mẹ ơi, đừng lấy nữa."

An Nguyệt kéo tay mẹ, "Tới lúc đó con và An Tĩnh che chung."

"Cũng được." Bà Lục Mỹ Hoa gật đầu, dặn dò An Tĩnh, "Sau này nhớ cẩn thận một chút, đừng lơ đãng như vậy."

An Tĩnh gật đầu.

Bà Lục Mỹ Hoa thở dài, hai cô con gái này ngoan thì ngoan nhưng vẫn có điều khiến người ta không an tâm.

Cô chị An Nguyệt từ nhỏ đã khiến người ta không cần lo lắng, tính cách vui vẻ hoạt bát, lần chia lớp này thành tích đứng thứ ba cả khối.

Còn cô em, tính cách thiếu quyết đoán lại hướng nội, cũng không biết là giống ai, mặc dù thành tích học tập cũng rất tốt, nhưng không xuất sắc như chị, cũng không hay chuyện và hoạt ngôn khéo léo.

Haizz, vậy là bà còn phải lo nhiều.

"Ăn xong rồi thì mau đi thôi, không biết chừng hôm nay sẽ tắt đường đấy."

Bà Lục Mỹ Hoa đẩy vai ông An Hướng Dật.

***

Trên xe.

Hai chị em ngồi ghế sau, cả hai đều đeo tai nghe. Chỉ có điều một người nghe nhạc, một người nghe tiểu thuyết tiếng Anh.

An Tĩnh thư thái nhìn ra ngoài cửa xe, ngón tay quấn quấn dây tai nghe.

Bên ngoài người qua đường bước đi vội vã, tiếng còi xe inh ỏi.

Nhìn một lúc, cô quay đầu lại, chẳng còn chút hứng thú.

An Nguyệt ngồi cạnh đang nhắm mắt, miệng mấp máy không ra tiếng, có lẽ đang đọc theo từ mới trong tiểu thuyết.

An Nguyệt vô cùng xinh đẹp, một vẻ xinh đẹp rạng ngời, khuôn mặt giống bố. Hơn nữa An Nguyệt còn dậy thì khá thành công, bộ đồng phục trường căn bản không che lấp được đường công uyển chuyển của cô ấy.

Tóc cô ấy rất dài, đến tận thắt lưng. Hàng ngày, An Nguyệt chăm sóc tóc rất cẩn thận nên mái tóc mềm mượt và óng ả vô cùng.

Trong khi đó, tóc cô ngắn ngang vai, bởi cô không đủ kiên nhẫn gội đầu xong còn phải sấy tóc cả nữa tiếng. Nghĩ lại mới nhớ, hồi đó cũng vì chuyện này mà bà Lục Mỹ Hoa và cô đã cãi nhau một trận.

Chẳng bao lâu thì tới trường. Một hàng xe sang trọng đỗ trước cổng.

An Tĩnh đeo ba lô cùng An Nguyệt ngoan ngoãn chào tạm biệt ông An Hướng Dật.

"Tan học nhớ về nhà sớm, đi đường cẩn thận." Ông An Hướng Dật ngồi trong xe vừa cuối đầu nhìn đồng hồ vừa dặn dò: "Mau đi đi, không còn sớm đâu."

***

Trường trung học Minh Đức nổi tiếng khắp tỉnh A vì tỷ lệ đỗ đại học cùng đội ngũ giáo viên hùng hậu.

Hồi mới nhập học, lúc lên phát biểu, thầy hiệu trưởng đã đọc tên những người đạt thành tích xuất sắc của trường trước đó. Có một số người hiện tại là tổng giám đốc của công ty đã lên sàn chứng khoán, hoặc là bí thư nào đó.

Nghe thật khủng.

Mỗi khối đều có khu phòng học riêng biệt.

Cũng tương tự, mỗi khối đều có văn phòng riêng.

Đi lên tầng hai, tới cửa lớp 11-A1, phòng học vô cùng yên tĩnh, thĩnh thoảng mới có vài tiếng người nói chuyện.

Học sinh lớp A1 kỷ luật và trật tự như vậy sao?

An Tĩnh không nghỉ nhiều, theo chị gái vài lớp học.

Phòng học rất đông người, đã ngồi gần kín, chỉ còn lại ba, bốn chỗ trống.

"Suýt nữa thì đến muộn." A n Nguyệt lẩm nhẩm.

Có lẽ hôm nay là ngày khai giảng nên tắc đường khá lâu.

Trong phòng học, tiếng nói chuyện dần dần lắng xuống khi trông thấy có thêm bạn mới tới, yên tĩnh một lúc, rồi một số bạn nam ồ lên.

Cô giáo tuổi trung niên đứng bên bục giảng nghiêm khắc suỵt một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn lên.

Đôi mắt giống như radar quét qua người hai chị em họ từ trên xuống dưới.

"Em chào cô, em là An Nguyệt."

An Nguyệt cúi người chào lễ phép nói.

Trong đám bạn cùng lớp vang lên tiếng bàn tán khe khẽ, đặc biệt là các bạn nam. Nếu không có cô giáo ở đó chắc là đều đứng dậy vỗ tay hoan hô.

Cô giáo cúi đầu nhìn tờ danh sách lớp đặt bên cạnh, gật đầu, đánh dấu một cái tên.

"Ừ."

Cô lướt mắt nhìn cái tên bên dưới An Nguyệt, rồi ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh cô bé, "Còn em là em gái An Tĩnh phải không?"

An Tĩnh gật đầu, khẽ đáp: "Vâng ạ."

Cô giáo mỉm cười, lúc ấy mới giãn cơ mặt, chỉ chỗ ngồi trong sơ đồ cho họ.

Cô đã nghe nói về cặp chị em sinh đôi này, lúc ở phòng giáo viên, giáo viên chủ nhiệm lớp cũ không ngớt lời khen ngợi cả hai.

Nói rằng cô chị thành tích tốt, nhiều tài lẻ mà tính cách thì vui vẻ, rất tự lập.

Cô em dịu dàng ngoan ngoãn, thành tích cũng ở top đầu, không cần quá bận tâm.

Cô giáo lại nhìn vẻ ngoài của họ, hai cô bé đều vô cùng xinh đẹp, không ăn mặc trang điểm lòe loẹt, ấn tượng rất tốt.

Tống tư ngồi hàng cuối cùng của dãy giữa, huých vào tay Hứa Gia Nghiệp đang chơi PSB bên cạnh, cười tinh quái, "Nhìn thấy chưa, đó là hoa khôi lớp 10-A7, tuy có vẻ hơi kiêu, nhưng vóc dáng hay mặt mũi đều rất được."

"Ố ồ, để xem nào." Hứa Gia Nghiệp cao lớn, ngẩng đầu liền dễ dàng thấy rõ, "Trời ơi, sao lớp A1 này nhiều gái xinh như vậy, chia lại lớp sớm có phải tốt bao nhiêu không, sao này tôi có động lực học hành rồi."

"Động lực con khỉ, nếu cuôia học kỳ trước, A Thuật không ép ông học thì ông có thi được vài lớp A1 để ngắm gái xinh không?"

Châu Tề ngồi ở dãy bên kia túm mái tóc bù xù của Hứa Gia Nghiệp, cười tít mắt hỏi cô gái đứng sau hoa khôi là ai.

Tống Tư cúi người cười gian xảo: "Không biết, nhưng cũng xinh."

Cậu ta và Hứa Gia Nghiệp không hẹn mà cùng gặp cùng nhìn về phía hai chỗ trống ở hàng trên.

Tống Tư đã âm thầm lên kế hoạch sẵn. Phải bắt chuyện như thế nào để không bị coi là thô thiển.

Châu Tề gác chân trêu đùa: "Đừng thiếu nghĩa khí như vậy, phần A Thuật với chứ."

Hứa Gia Nghiệp tiếp tục vùi đầu vào PSP, mơ màng nói: "Phần cái gì, gái xinh á?"

Châu Tề tức quá bạt cười.

An Tĩnh nhìn sơ đồ chỗ ngồi, thấy An Nguyệt và cô không ngồi cùng bàn.

Điều đó rất bình thường, hồi học lớp mười họ cũng không ngồi cùng bàn.

Cô ngồi ở hàng thứ tư trong khi An Nguyệt ở hàng thứ năm. Vì hai chị em đều cao trên một mét sáu mươi lăm và thị lực tốt, nên cả hai chưa bao giờ được ngồi bàn trên.

Cô gửi lại sơ đồ chỗ ngồi cho cô giáo, chuẩn bị đi về chỗ.

"Chào buổi sáng, cô Lý."



Đã sửa bởi anhthu_jennie lúc 30.06.2019, 22:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn anhthu_jennie về bài viết trên: Bora, thtrungkuti
Có bài mới 28.05.2019, 18:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 21:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 12
Được thanks: 34 lần
Điểm: 10.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là tiểu tiên nữ của anh - Ma Ma - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 2


Typer: Ivy

"Chào buổi sáng, cô Lý."

Một giọng nói nghe có vẻ rất thờ ơ vang lên phía sau An Tĩnh, chất giọng rất hay và êm tai, trầm trầm đầy sức hút. Lời chào nghe thiếu cung kính mà ít nhiều có chút bất cần.

An Tĩnh vẫn chưa về chỗ ngồi, bất giác quay đầu nhìn phía sau.

Cậu ta mang tai nghe màu đen, ba lô đeo  lệch, mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng khôgn cài khuy cổ, để lộ làn da trắng trẻo.

Bên dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen là mái tóc đen, rậm dày bị che khuất. Đôi mắt đen láy, sống mũi cao, khóe miệng nở nụ cười như có như không.

Dáng người cao gầy đứng trước cửa, một tay thư thái đút vào túi áo, tay còn lại giơ lên chào cô giáo.

An Tĩnh quay người lại, tiếp tục đi về chỗ ngồi.

Phòng học đã ngồi kín bốn mươi lăm học sinh, khoảng trống giữa các bàn không lớn lắm, An Tĩnh bước đi hết sức cẩn thận, cố gắng không chạm vào bàn của các bạn khác.

Mắt cô nhìn dưới chân, nhưng trong đầu thì nghĩ.

Ồ. Người này rất nổi tiếng hồi học lớp mười.

Cô nghĩ, chắc chẳng ai lại không biết cậu ta.

Quả là như vậy, sau khi cậu ta xuất hiện, các bạn nữ trong lớp bắt đầu thì thầm to nhỏ, khuôn mặt không kìm được vẻ phấn khích.

"Trần Thuật, bây giờ là mấy giờ rồi mà còn chào buổi sáng."

Cô Lý nhìn đồng hồ đeo tay, nghiêm mặt ra vẻ nghiêm khắc, "Còn nữa, vào lớp học không được phép đội mũ, đã nói mấy lần rồi."

Trần Thuật vô tình lướt nhìn bóng hình gầy guộc trước mắt, quay sang nhìn cô Lý, đưa tay bỏ chiếc mũ lưỡi trai xuống với vẻ vô tội, giải thích bằng giọng hơi cợt nhả: "Tại em sợ trời mưa."

Sau khi bỏ mũ, cậu ta vuốt vuốt mái tóc ngắn sạch sẽ gọn gàng.

"Sợ trời mưa thì mang ô, lần sau đến sớm một chút, lần nào cũng gần sát giờ, không sợ muộn sao?" Cô Lý xua tay, chỉ về phía bàn cuối, "Đi đi, đi đi, mau về chỗ ngồi."

Trần Thuật nổi danh khắp trong ngoài trường, trước đó học lớp 10-A1, cũng chính là lớp cô lý đã daỵ.

Cô lý vừa yêu lại vừa ghét cậu ta.

Yêy là bởi vì câun ta luôn đứng trong top ba toàn khối, có thể nói là hịc sinh xuất sắc toàn diện, không hề học lệch, khiến cô chỉ nhiệm được dịp nở mày nở mặt trước các bạn đồng nghiệp cùng khối. Lần này thi vào lớp mười một cậu ta cũng đứng thứ hai toàn khối.

Còn ghét, cũng chỉ vì chuyện học hành mà thôi.

Có lẽ, Trần Thuật học theo kiểu thiên tài, cái gì cũng rất giỏi, nhưng chẳng khi nào tỏ vẻ như chăm chỉ học hành. Trong giờ học cậu ta không chăm chú nghe giảng, thích ngủ thì ngủ, thích chơi điện thoại thì chơi.

Nhưng biết sao đây, người ta vẫn đạy được điểm cao mỗi lúc thi cử.

***

"Cô Lý, em ngồi đâu ạ?"

Trần Thuật bỏ tai nghe xuống, nhìn xung quanh một lúc.

"Cạnh An Nguyệt." Cô Lý lướt nhìn sơ đồ chỗ ngồi rồi nói.

Trần Thuật không nhúc nhích.

Cô Lý nhận ra cậu ta không biết An Nguyệt là ai, đành đưa tay lên chỉ kèm lời giải thích: "Ngay trước Hứa Gia Nghiệp, ở đó có chỗ trống."

"Này, người anh em, ở đây." Hứa Gia Nghiệp ngồi bàn cuối giơ tay vẫy vẫy, chỉ chỗ cho cậu ta.

Trần Thuật nhìn thấ, nghếch mép cười, bước thật nhanh về phía cậu bạn. Nhìn từ xa, cậu ta thoáng thấy ngay trước mặt mình chính là cô gái vừa đi lướt qua, vóc người nhỏ nhắn mảnh mai, tóc mái che hết đôi mắt.

Trần Thuật nhìn một lúc rồi thờ ơ nhìn sang chỗ khác, đi về phía trước.

Sách giáo khoa được phát sẵn trên bàn, một chồng dày và nặng như đá. An Tĩnh sắp xếp đồ dùng cho tiết một, nhân tiện viết tên của mình lên từng cuốn sách.

Khoảnh khắc cô cầm bút lên, khóe mắt vô tình liếc thấy đôi giày đá bóng hàng hiệu của Trần Thuật.

Góc áo đồng phục của cậu ta thoáng chạm qua mép bàn của An Tĩnh, gợn lên một làn sóng nhỏ, lại như không một chút dấu vết.

Một làn gió thổi qua.

Người phía sau đã ngồi vào chỗ.

An Tĩnh tiếp tục viết tên lên từng cuốn sách, nét bút mực đen đẹp đẽ trên trang sách trắng.

Trần Thuật vừa ngồi xuống, Hứa Gia Nghiệp ở sau đã nóng lòng vỗ vai cậu ta, giơ ngón tay cái ra: "A Thuật, ông gấu thật đấy, ngày đầu tiên đi học mà suýt đến muộn."

Trần Thuật chưa kịp nói, Châu Tề ngồi cách một lối đi đã chen vào: "Ha ha, rõ ràng là tối qua A Thuật ngủ muộn, nói đi, có phải lại nói chuyện điện thoại cả đêm với hoa khôi trước đây của chúng ta không?"

Tống Tư nghe thấy liền đưa mắt nhìn người anh em của mình, cười rất gian tà.

Ba đôi mắt đều đổ dồn về phía Trần Thuật.

Trần Thuật bỏ cặp sách xuống, thản nhiên chỉnh lại dây điện thoại của mình, quay người cau mày nói: "Nói linh tinh gì thế?"

Ngón tay của cậu ta rất dài, bàn tay với các đốt xương rõ ràng quấn lấy dây tai nghe, cuối cùng cuộn lại một cách cẩu thả và nhét vào cặp sách.

Hành động không từ chối cũng không thừa nhận ấy khiến ba cậu bạn càng nổi hứng.

Tống Tư ngồi thẳng dậy, khoác vai Trần Thuật, "Đúng thật sao, thật vậy à?"

Châu Tề cũng biết chuyện này, khẽ nhếch mắt: "Làm khó Hạ Tâm Vũ rồi. Theo đuổi cả hịc kỳ không được, lẽ nào nghỉ hè đã ra tuyệt chiêu tất thắng nào rồi?"

Tống Tư, Hứa Gia Nghiệp và Trần Thuật trước đây học cùng lớp 10-A1, Châu Tề học lớp 10-A6.

Châu Tề quen họ khi cùng chơi bóng rổ, chơi mãi chơi mãi cuối cùng trở thành anh em thân thiết, hơn thế, thành tích học tập của cậu ta cũng không tệ, học kỳ này cũng thi vào được lớp A1, anh em ai nấy đều vui mừng.

Còn hoa khôi mà Tống Tư nói chính là lớp phó văn nghệ của lớp 10-A1, Hạ Tâm Vũ, sở trường nhảy múa, dáng người cao ráo, chân tay rất dài, đặc biệt là đôi chân, vừa thẳng vừa thon thả.

Lần này hình như cô nàng thi không tốt, bị phân vào lớp A2.

Trước đây Tống Tư cũng có chút tình ý với cô nàng, có điều trong mắt người ta lúc nào cũng chỉ có một mình Trần Thuật, thế nên Tống Tư thà để mắt tới cô gái khác.

Trần Thuật càng nghe các bạn nói càng linh tinh, lúc ấy mới day trán giải thích: "Nói linh tinh gì vậy, tối qua mải xem bóng rổ, sáng nay xuýt không dậy nổi."

Cậu ta vò đầu bức tai đầy bực dọc, không ngủ đủ giấc khiến Trần Thuật hơi bực, khuôn mặt có chút cáu kỉnh.

Tống Tư phì cười: "Chán thế, tôi còn tưởng có chuyện gì cơ."

Hứa Gia Nghiệp tiếp tục cúi đầu chơi PSP, biểu môi nói: "A Thuật, ông quá lãng phí gái xinh của Minh Đức đấy."

Những người ở độ tuổi như họ, mấy ai chưa trải qua vài cuộc tình, thời lớp mười ai chẳng cặp kè với một, hai cô gái, lúc đưa ra ngoài cũng có chút thể diện.

Bạn gái dịu dàng e ấp, chẳng khác nào một đóa hoa vậy, đẹp biết bao.

Nhưng Trần Thuật không cần, cậu ta thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn.

Ngày còn học lớp mười, ngăn bàn cậu ta lúc nào cũng chất đầy thư tình, thậm chí còn có người tỏ tình trước mặt, Trần Thuật trước sau bày ra giọng điệu của con ngon trò giỏi đáp rằng bạn ơi, bây giờ mình chỉ muốn chú tâm học hành, không suy nghĩ tới những chuyện khác.

Khi ấy Châu Tề còn đùa rằng nếu ông là học sinh ngon thì ông còn xem đấu bóng rổ cái nổi gì, chơi game cái nổi gì, hút thuốc cái nổi gì.

Mấy người anh em lúc ngồi với nhau đều xúm lại nói xấu Trần Thuật là đồ lưu manh giả danh nho nhã, kiếm đủ cớ này đến cớ khác để từ chối con gái nhà người ta.

Nhưng nói Trần Thuật là học sinh ngoan cũng chẳng sai, người ta đứng đầu toàn khối không biết bao nhiêu lần rồi.

Khi ấy Tống Tư còn hỏi một câu vô cùng ngốc nghếch.

"Rốt cuộc ông thích kiểu con gái như thế nào?"

Trần Thuật chán ngấy vì sự quấy rầy của cậu ta nên vô tình buông một câu: "Dáng đẹp, mặt xinh."

"Tôi xin, Hạ Tâm Vũ còn chưa đủ xinh sao? Dáng chưa đủ đẹp hay sao?"

Khi ấy Trần Thuật nhớ lại, lạnh lùng nói: "Tạm được thôi."

Tống Tư suýt nữa thì hộc máu miệng, được, người ta yêu cầu cao, chính là muốn tìm tiên nữ.

Vì thế mới có câu nói Trần Thuật đang lãng phí gái xinh của Minh Đức.

Trần Thuật lười biếng dựa lưng vào ghế, tùy ý lấy một cuốn sách trên bàn học, lật mấy trang rồi hỏi: "Tiết đầu tiên sáng nay là môn gì?"

Hứa Gia Nghiệp: "Không biết."

Châu Tề: "Không biết."

Tống Tư lắc đầu: "Đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết đâu."

Trần Thuật cau mày: "Hứ, cần các ông để làm gì?"

"Hi, tôi không biết, nhưng tôi có thể đi hỏi mà." Tống Tư đảo mắt, ghé sát về phía trước, đập tay vào tựa ghế của người ngồi trước mặt: "Người đẹp ơi, người đẹp ơi."

An Nguyệt nghe tiếng động liền quay đầu lại, nheo mắt, tiện tay vuốt một lọn tóc xòa xuống bên tai.

Cô đang chép thời khóa biểu, bạn nam bên cạnh và mấy người phía sau nói chuyện với nhau không hề nhỏ, cô đều nghe thấy cả.

Tống Tư thấy cô quay đầu, giọng nói càng dịu dàng hơn, để lộ vẻ mặt nghiêm túc nhất trong từng ấy năm cậu ta sống trên đời và hỏi: "Bạn ơi, cho mình hỏi tiết đầu là gì?"

An Nguyệt nhìn thời khóa biểu trả lời: "Tiết Ngữ văn."

"Ồ ồ." Tống Tư nghe thấy người đẹp trả lời mình, càng được đà lấn tới làm thân: "Bạn ơi bạn tên gì, mình là Tống Tư, làm quen với nhau nhé."

An Nguyệt mỉm cười vui vẻ: "Mình tên là An Nghiệp." Dứt lời còn không quên nhìn sang bên cạnh Tống Tư.

Hứa Gia Nghiệp thấy đôi mắt đẹp của cô bạn xinh xắn hướng về phía mình, xúc động tới mức không nói nổi tên: "Hứa... Hứa Gia Nghiệp."

Châu Tề ở bên kia ôm lấy cổ của Hứa Gia Nghiệp đầy thân thiết, nhắng nhít hùa theo: "Mình tên là Châu Tề, chào bạn."

"Xin chào." Đôi mắt của An Nguyệt hướng về phía bạn nam đang cúi đầu bên cạnh.

Bạn cùng bàn của cô.

Không gian yên lặng một chút.

Yên lặng tới mức có thể nghe tiếng bút soạt soạt trên trang giấy.

Trần Thuật cử động, lúc ấy mới ngẩng đầu nhìn bạn ngồi cùng bạn, cặp mắt đen lấy khẽ hướng lên, sống mũi thẳng, đôi môi rất đẹp.

Khuôn mặt cậu ta không một chút biểu cảm, khẽ mở miệng nói: "Trần Thuật.

An Nguyệt gật đầu, mỉm cười.

Tống Tư lóa mắt trước nụ cười duyên dáng của cô bạn xinh đẹp, vội cười nói: "Sau này chúng ta là bạn cùng lớp rồi, xin hãy chỉ bảo thêm, chỉ bảo thêm."

Châu Tề không biết xấu hổ, nói: "An Nguyệt, nghe nói bạn đứng thứ ba toàn khối, thật lợi hại, sau này có người giúp làm bài tập rồi."

An Nguyệt nhướng mày, nhìn về phía Trần Thuật, "Có người đứng thứ hai ở đây, sao các cậu không chép bài của cậu ấy."

"Ôi trời, chữ cậu ta như gà bới ấy, còn không đẹp bằng mình cơ."

An Nguyệt bụm miệng cười: "Thật sao?"

Tống Tư gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Thật một trăm phần trăm."

Trần Thuật đang ngồi chơi điện thoại, không mấy bận tâm tới bọn họ, thấy Tống Tư càng lúc càng nói nhiều, đành lên tiếng giọng khó chịu: "Chán sống rồi à?"

Tống Tư lập tức làm động tác khóa miệng lại.

An Nguyệt nở nụ cười khiến hoa thẹn nguyệt nhường.

Không biết từ khi nào mưa phùn trút xuống, giăng kín ngoài khung cửa sổ, khiến thời tiết oi bức của tháng Chín dịu đi vài phần oi ả.

Vốn dĩ thứ Hai là lễ khai giảng, thầy hiệu trưởng đã chuẩn bị một bài phát biểu dài dằng dặc nhưng tất cả hóa ra công cốc vì cơn mưa bất chợt này. Vì thế, hiện tại học sinh toàn trường ngồi trong lớp nghe phát biểu qua loa.

Điều đó khiến học sinh có chút hưng phấn còn gì hạnh phúc hơn khi không cần phải phơi mình ngoài sân vận động.

Trong lúc thầy hiệu trưởng đang đứng trước loa đọc bài phát biểu với giọng điệu xúc động và hào hùng thì học sinh trong các lớp bắt đầu rì rầm nói chuyện, chẳng mấy ai thèm chăm chú nghe.

An Tĩnh ngồi chung với một bạn nữ, cô nàng cũng để mái bằng, khuôn mặt tròn trịa, hơi mũm mĩm, tính cách hơi ngượng ngùng e thẹn.

Sau khi đã viết hết tên lên đống sách giáo khoa, An Tĩnh mới nhận ra vẻ thăm dò như có như không của cô bạn cùng bàn. Cô không phải kiểu người thích chủ động bắt chuyện với người khác, vì thế chỉ mỉm cười thân thiện với cô nàng rồi tiếp tục làm việc của mình.

Bạn ngồi cùng đã nhận ra điều đó, bèn dồn hết can đảm, khẽ tự giới thiệu: "Xin chào, mình tên là Dương Kỳ."

"Mình... " An Tĩnh chưa kịp trả lời liền thấy có người vỗ lưng mình.

Cô quay người lại.

Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là Trần Thuật ngay phía sau, có điều cậu ta đang quay người nói chuyện với bạn, không nhìn cô.

Thế là cô biết An Nguyệt đang gọi mình.

An Nguyệt chỉ tay về phía cô giới thiệu với Tống Tư: "Đây là em gái mình, bọn mình là chị em sinh đôi khác trứng."

Hai mắt Tống Tư sáng lên, gật đầu rồi nói tiếp: "Ồ ồ! Chào em gái, sau này chỉ giáo nhé."

Trần Thuật đang bàn tán với các bạn về trận bóng rổ mình xem tối qua.

Cậu ta nghe thấy giọng nói liền liếc mắt nhìn An Tĩnh. Khoảnh khắc ấy, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, cặp song sinh này chẳng giống nhau chút nào.

Dưới tóc mái quá dài của An Tĩnh là khuôn mặt nhỏ xíu, đôi mắt đẹp và đen lánhy mang theo chút hờ hững xa cách khi nhìn người xung quanh.

Khuôn  mặt trắng muốt tôn lên đôi môi mềm mại nhỏ nhắn, trông rất ngoan hiền, nhưng không mang theo chút biểu cảm nào, khiến người ta thấy vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng.

"An Tĩnh." An Tĩnh mấp mấy môi, để lộ hàm răng trắng. Giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ vang lên trong không trung, mềm mịn như bông.

Tống Tư sững người, không hiểu ý của cô.

An Tĩnh (yên tĩnh), ý là sao? Làm phiên cô ta sao?

Trần Thuật đang nói chuyện với Hứa Gia Nghiệp và Châu Tề nghe vậy cũng sững lại, không dám nói tiếp. Cậu ta quay người lại, cau mày, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú.

"Mình tên An Tĩnh."

Cô chợt nhận ra điều gì đó, bất đắc dĩ phải lặp lại.

An Nguyệt bật cười, tên của em gái mình rất dễ khiến người ta hiểu nhầm.

"Ồ, ra vậy."

Tống Tư như chợt tĩnh ngộ, buông một câu đùa bỡn, "Tên bạn rất giống với Trần Thuật, dễ nhầm lẫn."

Trần Thuật nghe xong chỉ nghiêng nghiêng đầu, không nói gì.



Đã sửa bởi anhthu_jennie lúc 30.06.2019, 22:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn anhthu_jennie về bài viết trên: Bora, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.