Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 03.05.2019, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 6

“Chào Lâm tổng, tôi là An Điềm, là nhà thiết kế thời trang của công ty Tô Thị.” An Điềm nhìn Lâm Kính Trạch mỉm cười, nhã nhặn tự giới thiệu.

“An Điềm...” Lâm Kính Trạch lặp lại tên của An Điềm rồi nở nụ cười quyến rũ của một công tử nhà giàu. An Điềm đương nhiên hiểu hàm ý của nụ cười đó, nhưng cô không phản ứng cũng không cự tuyệt, chỉ khẽ mỉm cười lại.

“Kính Trạch!” Trì Cảnh Dật mau chóng chạy đến bên cạnh Lâm Kính Trạch, liếc nhìn An Điềm một cái rồi quay sang nói với Lâm Kính Trạch, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Có chuyện gì? Tại sao nhất định phải nói ngay bây giờ?” Lâm Kính Trạch nhìn Trì Cảnh Dật, ánh mắt như muốn nói: Tại sao nhất định phải nói vào đúng lúc em đang cua gái chứ?

Còn An Điềm vừa trông thấy Trì Cảnh Dật cũng liền nghĩ: Anh ta không phải anh em tốt của Cố Thiên Tuấn sao? Sao lại đi cùng Lâm Kính Trạch?

Nhưng An Điềm mau chóng hiểu ra, trong giới kinh doanh, hôm qua là người lạ, hôm nay lại thành anh em tốt là chuyện thường tình, việc gì phải để tâm? Chỉ cần anh ta và Cố Thiên Tuấn không gây phiền phức cho cô đã là may mắn lắm rồi.

“Nếu tổng giám đốc Lâm đã có việc thì tôi cũng không làm phiền nữa.” An Điềm khẽ cười nói với Lâm Kính Trạch.

“Vậy được, khi khác chúng ta nói tiếp vậy.” Lâm Kính Trạch có hơi luyến tiếc, đưa mắt nhìn An Điềm rời đi.

An Điềm vừa đi, Lâm Kính Trạch đã lập tức nổi giận: “Anh hai, anh nói thử xem, rốt cuộc là chuyện gì?”

“Thât ra, cô gái vừa rồi...” Trì Cảnh Dật cứ ấp a ấp úng không nói được, Lâm Kính Trạch muốn theo đuổi người phụ nữ nào cũng được, nhưng An Nhiên thì đã từng có một cuộc hôn nhân với Cố Thiên Tuấn, nếu giờ hai người họ có quan hệ với nhau thì Thiên Tuấn không phải sẽ rất ngại sao?

“Anh hai!”

Trong lúc Trì Cảnh Dật còn đang không biết nói thế nào về mối quan hệ giữa An Nhiên và Cố Thiên Tuấn thì Cố Thiên Tuấn và Lệ Tắc Thiên đã đi đến bên cạnh hai người họ.

“Thiên Tuấn, chuyện đó...”

“Anh hai, không cần nói nữa.” Cố Thiên Tuấn biết Trì Cảnh Dật đang định nói gì, nhưng việc đã qua thì cứ cho nó qua, anh không muốn vì chuyện của mình mà ảnh hưởng quá nhiều.

“Cái gì mà không cần nói nữa? Không lẽ thật sự có chuyện gì sao?” Lâm Kính Trạch cau mày nhăn mặt hỏi.

Lệ Tắc Thiên và Trì Cảnh Dật thấy Cố Thiên Tuấn không muốn nói đến chuyện này thì cũng liền ngậm miệng, không nói gì nữa.

“Anh hai, vừa rồi rõ ràng anh muốn nói gì đó với em, giờ lại ngậm miệng không nói nữa, rốt cuộc là sao?” Lâm Kính Trạch vừa nhìn Trì Cảnh Dật vừa suy tính trong đầu.

Đột nhiên, Lâm Kính Trạch kinh ngạc nhìn Trì Cảnh Dật rồi thốt lên: “Không lẽ... không lẽ...”

Trì Cảnh Dật, Lệ Tắc Thiên và cả Cố Thiên Tuấn đều hơi bất ngờ, sao chứ, nhìn dáng vẻ này của Kính Trạch, lẽ nào đã biết được mối quan hệ giữa An Nhiên và Thiên Tuấn rồi sao?

“Không lẽ cái gì?” Trì Cảnh Dật hỏi.

“Không lẽ anh cũng thích người đẹp vừa rồi sao?” Lâm Kính Trạch không tin nổi mà lắc đầu, nói ra suy đoán của mình.

Trì Cảnh Dật nghe Lâm Kính Trạch nói như thế thì lập tức thấy dở khóc dở cười, anh nhún vai đáp: “Phải, tôi đúng là đã thích người đẹp đó rồi!”

Nếu nói như thế mà có thể khiến Kính Trạch không còn hứng thú với An Nhiên nữa, đồng thời cũng giúp Thiên Tuấn bớt ngượng ngùng thì cũng là một cách hay.

“Thôi được rồi, em đành phải cố nén đau thương vậy!” Lâm Kính Trạch tỏ vẻ đau khổ, nhìn vào mắt Trì Cảnh Dật nói, “Anh hai, theo kinh nghiệm lăn lộn hái hoa bao nhiêu năm qua của em thì cô gái đó chắc chắn là cực phẩm, bây giờ em nhường cho anh, anh nhất định phải biết thương hoa tiếc ngọc đấy!”“Cút đi!” Trì Cảnh Dật lừ mắt với Lâm Kính Trạch, khiến cho Lệ Tắc Thiên bình thường ít khi cười lúc này cũng hơi nhếch mép một chút.

“Chà, em được nhìn thấy anh cả cười kìa! Đúng là cơ hội hiếm trăm năm có một!” Lâm Kính Trạch vẫn tiếp tục đùa bỡn, khiến Trì Cảnh Dật và Lệ Tắc Thiên không khỏi cảm thấy buồn cười.

Duy chỉ có Cố Thiên Tuấn vẫn cứ nhìn theo bóng dáng rời đi của An Điềm, trong lòng suy nghĩ gì đó.

**

Trên con phố dài không thấy cuối đường, hai bên đường chỉ còn lại những ngọn đèn lúc sáng lúc tắt. Đã quá nửa đêm nên xe cộ qua lại rất ít, ánh đèn mờ mờ khiến An Điềm cảm thấy có hơi sợ, từng đợt gió lạnh thổi bay phấp phới chiếc áo khoác màu trắng của cô, cô giữ chặt cổ áo, bước nhanh về phía căn hộ chung cư của mình.

Con phố vắng lúc này chỉ còn vang vọng tiếng guốc của cô khua trên mặt đường.

An Điềm bước đến căn hộ của mình, nhấn nút bật đèn theo thói quen, nhưng sau tiếng tách vang lên, căn phòng vẫn cứ tối đen như mực, lúc này cô mới nhớ ra, do chưa đóng tiền nên chủ nhà đã cắt điện của nhà cô.

Ôi, lại quên đóng tiền nhà nữa rồi!

Nhưng lần này, An Điềm không thể lập tức đi đóng tiền ngay được, bởi vì lúc này cô đang thất nghiệp.

An Điềm tự cười mình rồi cởi áo khoác treo lên tường.

“An Điềm, biểu hiện trong lúc thực tập của cô rất tốt, nhưng phong cách thiết kế của cô lại không hợp với phong cách thời trang của công ty trước nay, rất xin lỗi, chúng tôi không thể nhận cô.”

Câu nói này đến giờ vẫn cứ văng vẳng trong đầu cô, cô thật sự không dám tin, mình đã được tổng công ty điều từ thành phố S về thành phố H làm việc, thế mà bây giờ chỉ vừa mới gặp Cố Thiên Tuấn ở buổi tiệc xong thì liền bị mất việc!

An Điềm ném xấp bản thảo thiết kế trong túi lên bàn, lạnh lùng nhìn những tờ thiết kế dưới ánh đèn mờ mờ, đó đều là những bản thiết kế mà cô đã bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu phong cách thời trang của công ty Tô Thị và thị trường, rồi lại mất thời gian gần một tháng để vẽ ra, thế mà lại bảo là “không hợp”, đúng là nực cười mà!

Chuyện này rốt cuộc là sao? Tại sao mọi chuyện lại đột nhiên trở nên tồi tệ thế này? An Điềm nghĩ mãi cũng không hiểu, rõ ràng cô không hề có mâu thuẫn gì với đồng nghiệp, phó tổng Hồ cũng rất hài lòng với cô, sao đột nhiên cô lại bị buộc thôi việc thế này?

Hiện giờ, tổng giám đốc Tô của Tô Thị vẫn còn ở Anh chưa về, thế nên An Điềm không có cơ hội gặp được anh ta, cũng không có cơ hội hỏi rõ lí do thật sự mình bị buộc thôi việc.

An Điềm cởi quần áo bước vào phòng tắm, bắt đầu nghiêm túc nghĩ lại những việc sau lần gặp Cố Thiên Tuấn. Cô bị đuổi việc ngay sau hôm ấy, không những thế, từ sau khi bị công ty Tô Thị đuổi thì cô đã gửi đơn xin việc đến rất nhiều công ty thiết kế thời trang ở thành phố H, nhưng không có một công ty nào nhận cô cả!

Không lẽ chính là Cố Thiên Tuấn đã giở trò sau lưng sao?

Nhưng mình và anh ta không phải đã không còn quan hệ gì rồi sao? An Điềm cắn răng nghĩ, cái tên Cố Thiên Tuấn này, nhất định phải ép mình đến đường cùng thì mới hài lòng sao? Cô chỉ muốn được sống yên ổn để nuôi con trai mình thôi mà, có làm phiền gì đến Cố Thiên Tuấn đâu!

An Điềm nắm chặt bàn tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau điếng, khiến cô định thần lại: Luồng nước xả vào người cô lúc này hoàn toàn lạnh như băng!

Nước nóng cũng đã bị chủ nhà cắt đi rồi!

An Điềm lập tức tắt nước, lấy khăn lau sạch nước trên người rồi mặc áo ngủ, mau chóng quay về phòng uống một cốc nước nóng để làm ấm cơ thể, số tiền còn lại trong tài khoản có khi không đủ trả cho sinh hoạt phí và học phí tháng này của An An, thế nên cô không thể ngã bệnh lúc này được.

An Điềm rót ra một cốc nước nóng còn sót lại của hôm qua rồi khẽ nhấp một ngụm, một tay cầm khung ảnh của con trai An An lên ngắm, ánh mắt trở nên dịu dàng hẳn.

Lúc này, điện thoại của cô chợt vang lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.05.2019, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 7

An Điềm cầm điện thoại lên xem, là số điện thoại nhà của Lý Tư Kỳ.

An Điềm hít một hơi thật sâu, vừa bắt máy lên đã nghe giọng nói trong trẻo của An An vang lên: “Mẹ ơi!”

“Ừ.” An Điềm bất giác nhoẻn miệng cười, “An An có ngoan không?”

“An An rất ngoan!” An An bốn tuổi đang cầm máy, giương đôi mắt to tròn xinh xắn lên nhìn Lý Tư Kỳ đang ngồi bên cạnh rồi cười nói, “Không tin mẹ cứ hỏi mẹ nuôi đi.”

“Thôi được rồi, mẹ biết An An nhà ta ngoan nhất mà!” An Điềm mỉm cười, lúc này thật sự rất muốn hôn lên đôi má xinh xắn của An An.

“Mẹ ơi, ngày mai là ngày mẹ đến thăm con đấy, nhất định phải đến sớm nhé.”

Giọng nói đầy kì vọng của An An khiến An Điềm không khỏi cảm thấy chạnh lòng. Cô cúi đầu nghĩ một lát rồi cố dùng giọng vui vẻ đáp lại: “Đương nhiên rồi, mẹ nhất định sẽ đến sớm.”

An Điềm nói xong lại nói tiếp với An An: “An An ngoan, con đưa điện thoại cho mẹ nuôi được không? Mẹ có vài việc muốn nói với mẹ nuôi.”

“Vâng ạ.” An An dường như cảm nhận được An Điềm có gì đó bất thường, nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ, giơ bàn tay bé lên đưa điện thoại ra trước mặt Lý Tư Kỳ nói: “Mẹ nuôi, mẹ con muốn nói chuyện với mẹ.”

“Ừ.” Lý Tư Kỳ mỉm cười nhận điện thoại, sau đó ngồi xổm xuống xoa đầu An An rồi nói với cậu, “An An đi chơi với Mỹ Mỹ đi.”

An An gật đầu chạy đi.

“An Điềm, làm việc ở thành phố H vẫn ổn chứ?” Lý Tư Kỳ thấy An An đã đi rồi mới cười nói với An Điềm.

“Cũng tạm, nhưng có một việc mình muốn nhờ cậu đây.” An Điềm do dự một lát, cuối cùng vẫn nói ra.

“Ừ, cậu cứ nói đi.” Lý Tư Kỳ gật đầu.

“Tư Kỳ, tiền sinh hoạt phí tháng này của An An, có thể bớt lại cho mình một chút, tháng sau mình bù thêm lại được không?” An Điềm nói xong càng cảm thấy buồn hơn, Lý Tư Kỳ đã luôn giúp cô chăm sóc con trai vô cùng chu đáo.

Thế mà bây giờ cô lại mặt dày bảo là sẽ bớt tiền sinh hoạt phí, trong khi Tư Kỳ còn đang phải nuôi con gái Mỹ Mỹ của mình.

“Chuyện đó có là gì đâu chứ!” Lý Tư Kỳ lắc đầu, có hơi không vui, “An Điềm, sau này chuyện thế này cậu không cần phải ngại, chúng ta là bạn đã bao nhiêu năm rồi cơ mà!”

Từ sau khi An Điềm gửi An An đến nhà cô thì tháng nào cũng đưa rất nhiều tiền, Lý Tư Kỳ cảm thấy rất ngại, bây giờ nghe An Điềm nói như thế, cô ngược lại không hề thấy khó chịu chút nào, bạn thân chính là phải giúp đỡ nhau vào những lúc khó khăn thế này.

“Cảm ơn cậu nhé, Tư Kỳ, nếu không có cậu thì mình thật sự không biết làm sao mới cầm cự được nữa.” An Điềm cảm thấy sống mũi cay cay.

Cô bây giờ đã rất ít khóc rồi, nhưng trước mặt người bạn thân bao nhiêu năm qua của mình, cô thật sự không kiềm được một chút yếu đuối.

“Không sao đâu, Tiểu Điềm.” Lý Tư Kỳ lập tức an ủi An Điềm, cô và An Điềm quen nhau từ năm nhất đại học, cũng đã từng chứng kiến quá trình An Điềm như rơi vào địa ngục rồi lại dũng cảm sống lại, có nhiều lúc cô không tưởng tượng nổi An Điềm vì sao vẫn có thể cầm cự được đến bây giờ.

“Tư Kỳ, mình còn một việc nữa muốn kể cho cậu biết. Tư Kỳ, mình đã gặp lại anh ta.” An Điềm cắn môi nói.

“Cố Thiên Tuấn sao?” Lý Tư Kỳ biết rõ, người duy nhất có thể khiến cho một người kiên cường lạc quan như An Điềm lại trở nên bi lụy thế này chỉ có một thôi, chính là tên khốn Cố Thiên Tuấn.

“Ừ.” An Điềm gật đầu, cô hít một hơi thật sâu, có hơi do dự.

“Vậy giữa hai người có xảy ra chuyện gì không?” Lý Tư Kỳ lắc đầu, nếu An Điềm đã quay lại thành phố H làm việc thì chắc chắn sẽ có ngày gặp lại Cố Thiên Tuấn thôi, chỉ là cô không thể ngờ cái ngày ấy lại đến nhanh như vậy.

“Bọn mình chẳng qua chỉ lướt qua nhau thôi, hơn nữa mình còn gặp cả người vợ hiện giờ của anh ta.” An Điềm lắc đầu.“Một ả tình nhân gian xảo, chẳng có gì hay ho cả!” Lý Tư Kỳ không kiềm được mà bĩu môi, “An Điềm, cậu cứ yên tâm làm việc đi, đừng có quan tâm đến mấy kẻ xấu xa đó làm gì, tin mình đi, cậu chắc chắn sẽ tìm được một người tốt hơn thôi mà!”

“Bây giờ mình không muốn gặp ai cả, chỉ quan tâm đến việc làm việc thật tốt kiếm thật nhiều tiền thôi!” Nghe người bạn thân trút giận hộ mình, An Điềm cảm thấy tâm trạng khá hơn nhiều.

“Được được được, tùy cậu vậy, mình hiểu rõ cậu mà, người bạn này của mình là giỏi giang nhất, cậu làm gì mình cũng ủng hộ cậu!” Lý Tư Kỳ nói rất kiên định.

“Phải phải phải, cậu lợi hại nhất, mình... át xì...” An Điềm còn chưa nói dứt câu đã hắt hơi một cái.

“An Điềm, cậu sao thế, bị cảm rồi à?” Lý Tư Kỳ ở đầu dây bên kia cau mày lo lắng hỏi, “Có phải do dạo này công việc bận rộn quá không?”

“Không sao đâu.” An Điềm lập tức phủ nhận, cô thà là vì quá bận rộn với công việc mà bị bệnh còn hơn, nhưng hiện giờ cô lại đang là một kẻ thất nghiệp.

Chợt nhớ lại tình cảnh hiện giờ mình đang phải đối diện, An Điềm bất giác thở dài, cô không còn tâm trạng trò chuyện với Lý Tư Kỳ, thế là cô nói: “Tư Kỳ, ngày mai mình sẽ đến nhà cậu đúng giờ, giờ mình phải đi ngủ đây.”

“Ừ, thế thì cậu ngủ sớm đi, ngày mai mình và chồng sẽ làm những món cậu thích nhất để chờ cậu.” Lý Tư Kỳ đầu dây bên kia cười nói với An Điềm.

“Ừ, biết rồi!” An Điềm cũng không muốn khách sáo với Lý Tư Kỳ, thế nên thật lòng nói lời cảm ơn.

“Phải rồi!” Đúng lúc An Điềm đang định cúp máy thì Lý Tư Kỳ đột nhiên nhớ ra một việc rất quan trọng, cô ngập ngừng một lát rồi nói với An Điềm, “An Điềm, mình có việc này quên nói cho cậu biết.”

“Ừ, cậu nói đi.”

“Mẹ chồng mình mới đến nhà mình, phương thức sinh hoạt và quan niệm tư tưởng của bà có hơi khác bọn mình, thế nên ngày mai khi cậu đến, nếu bà có nói gì không đúng thì mong cậu đừng để bụng nhé.” Lý Tư Kỳ nhớ đến người mẹ chồng của mình thì liền cảm thấy hơi đau đầu.

“Đương nhiên mình không để bụng rồi.” An Điềm nói ngay, “Bác gái là người lớn tuổi, quan niệm tư tưởng và phương thức sinh hoạt khác chúng ta cũng là điều dễ hiểu, cậu yên tâm, mình sẽ không để bụng đâu.”

“Vậy tốt quá.” Lý Tư Kỳ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa cảm thấy yên tâm hoàn toàn. Nghĩ đến cảnh khi mẹ chồng ở nhà mình lại nói ra những lời khó nghe ở trước mặt An An, Lý Tư Kỳ thật sự thấy khó xử.

Bây giờ cô chỉ còn cách nói nhỏ trước với chồng mình, mong mẹ chồng ngày mai ở trước mặt An Điềm sẽ để ý cái miệng một chút!

Sáng hôm sau...

Ánh mặt trời chói chang tỏa nắng, thành phố H vào mùa thu vẫn không tiêu điều chút nào, đường phố vẫn luôn tấp nập xe cộ và người qua lại.

An Điềm từ sáng sớm đã thức dậy, đi xe cao tốc mất 3 tiếng đồng hồ mới đến thành phố S.

Cầm theo gói quà, An Điềm bước vào khu nhà của Lý Tư Kỳ, vừa đến dưới lầu thì đã trông thấy đằng xa có một bé trai đang ngồi trên ghế dài trong vườn hoa, dáng vẻ rất giống An An.

An An ngồi một mình trên ghế, cúi đầu đùa nghịch bàn tay của mình, khuôn mặt phụng phịu trông hơi cô đơn.

An Điềm đau lòng bước nhanh về phía An An, đến trước mặt cậu, cô cố dùng giọng ồm ồm nói: “Cậu bé, có muốn đi chơi với chú không? Chú sẽ dẫn con đi ăn thật ngon!”

“Mẹ con dặn không được nói chuyện với người lạ.” An An vẫn cứ đùa nghịch bàn tay, không ngẩng đầu lên mà nghiêm túc trả lời.

“Nếu con không chịu nói chuyện với mẹ thì thôi mẹ đi vậy!” An Điềm bật cười, nói bằng giọng bình thường trở lại.

An An nghe thấy giọng của An Điềm mới ngẩng đầu lên.

“Mẹ!” Vừa trông thấy An Điềm đứng trước mặt mình, An An đã mừng rỡ kêu lên rồi lao vào lòng mẹ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.05.2019, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 8

“Để mẹ xem cục cưng của mẹ đã cao chừng nào!” An Điềm cũng mau chóng ôm An An vào lòng, đưa tay vuốt ve âu yếm con trai.

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.” Giọng nói nũng nịu của An An khiến An Điềm nghe thấy vừa đau lòng vừa xót xa.

An Điềm biết An An rất nhớ mình, nhưng cũng cảm nhận được con trai đang cố gắng không bộc lộ nỗi nhớ quá nhiều, tránh cho mẹ không quá lo lắng cho mình.

An An chỉ mới bốn tuổi mà đã có thể nhạy cảm như thế, nghĩ đến điều này khiến An Điềm cảm thấy càng thêm chua xót.

An Điềm ôm An An một lúc mới trông thấy Mỹ Mỹ và bà nội Ôn Mỹ Lan đang đứng phía xa, Ôn Mỹ Lan lúc này cũng trông thấy An Điềm.

Ôn Mỹ Lan là một người phụ nữ khoảng năm sáu mươi tuổi, mặc một chiếc áo in hoa chìm, chân mang đôi giày vải màu đen được làm thủ công. Bà không quen An Điềm nên lập tức cất tiếng quát: “Này, cô là ai thế?

“Mẹ nuôi!” Ôn Mỹ Lan vừa dứt lời thì Mỹ Mỹ đã nhận ra An Điềm, lập tức chạy đến.

“Chà, Mỹ Mỹ lại đẹp hơn nữa rồi!” An Điềm chưa kịp trả lời Ôn Mỹ Lan thì Mỹ Mỹ đã sà vào lòng cô, khiến An An trông thấy mà ghen tị hừ mũi.

Lúc này Ôn Mỹ Lan cũng đã bước đến trước mặt An Điềm, bà quan sát An Điềm một lượt từ đầu đến chân, nhận thấy đây là một cô gái trông rất xinh đẹp, trang điểm cũng rất có khí chất, thảo nào không ưng ý người nào, đến tận bây giờ vẫn chưa kết hôn, còn bắt con trai và con dâu bà phải nuôi dưỡng con trai cô!

Nhưng trông thấy An Điềm mang đến rất nhiều quà, gương mặt Ôn Mỹ Lan lúc này có giãn ra đôi chút, bèn hỏi: “Là bạn của Lý Tư Kỳ đúng không?”

“Vâng ạ, con chào bác!” An Điềm lập tức đứng thẳng người, cười với Ôn Mỹ Lan.

“Đến chơi được rồi, quà cáp làm gì!” Ôn Mỹ Lan lại nhìn món quà trong tay An Điềm.

“Tư Kỳ giúp con chăm sóc An An vất vả như thế, chút quà mọn này là lẽ đương nhiên mà.” An Điềm cười đáp, nói rất chân thành, cô thật sự rất cảm kích vì mình có được một người bạn tốt như thế.

“Ừm, Lý Tư Kỳ thương thằng bé này lắm.” Ôn Mỹ Lan nói đến đây, trong lòng cảm thấy có hơi bất mãn, cũng không biết đứa con dâu Lý Tư Kỳ này ngốc thật hay là giả ngốc nữa, không phân biệt được Mỹ Mỹ và An An đứa nào mới là con ruột của mình sao? Tại sao lại đối xử với nó hệt như với Mỹ Mỹ thế?

“An Điềm à, hôm nay sao chỉ đến có một mình? Sao không dẫn theo người bạn đặc biệt nào đó của mình đến cho An An làm quen?” Ôn Mỹ Lan vừa nói vừa nhìn ra đằng sau An Điềm, rồi lại bóng gió, “Thằng bé An An này cũng thật đáng thương, còn bé như thế đã không có bố rồi, theo tôi thấy thì...”

“Bác gái!” An Điềm biết rõ việc ngắt lời người khác là một hành động cực kì bất lịch sự, nhưng cô không thể nào chấp nhận việc Ôn Mỹ Lan tiếp tục nói như thế trước mặt An An.

Lòng cô hiện giờ đã nguội lạnh, hoàn toàn không muốn tìm bạn trai gì nữa, tất nhiên, cô cũng nghĩ An An tuổi còn bé như thế thì chắc chắn sẽ không chịu gọi một người đàn ông xa lạ là bố.

An Điềm giờ chỉ muốn làm việc thật tốt, kiếm thật nhiều tiền, chờ khi nào cô để dành đủ tiền rồi thì sẽ đến nhà Tư Kỳ đón An An đi, đến lúc ấy cô sẽ chăm sóc An An thật tốt.

“Sao chứ? Còn khó chịu nữa à?” Ôn Mỹ Lan thấy An Điềm ngắt lời mình như thế thì lập tức không vui, “Tôi cũng là muốn tốt cho cô thôi, cô nghĩ xem, cô là một cô gái còn rất trẻ, có kiếm được bao nhiêu tiền, công việc tốt đến đâu đi nữa thì phụ nữ cuối cùng cũng vẫn phải dựa vào đàn ông thôi.”

An Điềm phải cố gắng lắm mới kiềm chế không lớn tiếng cãi lại Ôn Mỹ Lan, nếu như là một người khác nói với cô như thế thì An Điềm nếu không tranh luận một phen thì cũng sẽ lập tức bỏ đi ngay.

“Bác gái, con nghĩ chắc Tư Kỳ cũng biết là con đến rồi, hay là chúng ta lên lầu đi.” An Điềm chuyển chủ đề.

“Sao cô lại không chịu nghe người lớn khuyên nhủ nhỉ?” Ôn Mỹ Lan cũng hiểu An Điềm không muốn nghe mình nói nữa, nhưng An Điềm càng không muốn nghe thì bà ta lại càng muốn nói, phải nói cho An Điềm khó chịu, giận lên rồi bế đứa con riêng này đi luôn, đỡ gây phiền phức cho con trai bà ta!
Ôn Mỹ Lan mặc kệ sắc mặt An Điềm lúc này đang rất khó coi, tiếp tục nói: “Cô đâu thể cứ ở giá cả đời được đúng không? Đàn ông tốt bây giờ không nhiều đâu, cô xem Tư Kỳ đấy, nó rất có mắt nhìn và phúc phận, con trai tôi là sinh viên duy nhất ở trong làng của chúng tôi, Tư Kỳ lấy nó đúng là phúc mấy đời! Cho nên nếu có ai vừa mắt với cô thì cô mau chóng lấy người đó đi. Vả lại cô còn có thêm cục nợ này nữa.”

“Bác gái!” An Điềm lại lớn tiếng ngắt lời Ôn Mỹ Lan, cô hoàn toàn không đồng ý cách nói này của bà ta.

Cái gì mà nói là Tư Kỳ có phúc mấy đời? Tư Kỳ tính tình hoạt bát, gia cảnh đàng hoàng, con trai bà ngoài việc có trình độ văn bằng ngang với Tư Kỳ ra thì có gì hơn chứ?

Còn nữa, An Điềm tuyệt đối không cho phép bất kì người nào xem thường con trai mình, con trai cô là bảo bối vàng ngọc quý giá, không ai được phép gọi cậu là cục nợ.

Nhưng dù gì Ôn Mỹ Lan cũng là mẹ chồng của bạn thân mình, thế nên cô không thể trở mặt, dù vậy cũng vẫn không cho phép bà ta được làm tổn thương con trai mình.

“Giờ con không muốn bàn mấy chuyện này, một mình con sống rất tốt, cho nên mấy việc này không bác phải lo đâu. Chúng ta lên lầu gặp Tư Kỳ đi.” An Điềm nói xong lập tức dẫn An An bước đi, để lại Ôn Mỹ Lan và Mỹ Mỹ đứng dưới lầu.

An An bị An Điềm kéo lên lầu, quay đầu lại nhìn bà lão đang tức tối đứng ở phía xa, bên tai vẫn còn nghe văng vẳng những câu nói vừa rồi của bà.

Ôn Mỹ Lan thấy thái độ An Điềm cứng đầu như thế thì lập tức nổi giận đùng đùng, bà ta bế Mỹ Mỹ vội vàng chạy theo.

Lúc đuổi kịp An Điềm, Ôn Mỹ Lan thở phì phò bước qua chỗ của An Điềm và An An, đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa lầm bầm: “Chó cắn Lữ Động Tân, không hiểu lòng người tốt, thảo nào chẳng ai thèm lấy!”

Ôn Mỹ Lan nói xong, chẳng thèm nhìn An Điềm mà bước thẳng vào nhà.

An Điềm nhìn theo bóng dáng mẹ chồng Lý Tư Kỳ, trong lòng cảm thấy phẫn nộ vô cùng, cô cố hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh.

Đúng lúc này, An An chìa bàn tay bé xinh ra kéo An Điềm lại: “Mẹ!”

An Điềm vừa nhìn là biết An An có điều muốn nói, thế nên cô ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang bằng với An An, cố gắng cười hỏi: “An An có chuyện gì thế?”

“Mẹ, cục nợ nghĩa là gì?” An An mím môi, trong đôi mắt long lanh lúc này hiện lên vẻ e dè, khiến An Điềm cảm thấy ngực đau nhói.

An An chỉ mới bốn tuổi, đây là độ tuổi chỉ nên vô lo vô nghĩ mà nhảy nhót ca hát vui chơi, thế mà thằng bé bây giờ tại sao lại trở nên nhạy cảm thế này? Lời của người lớn, thằng bé luôn để bụng thế này sao?

An Điềm thấy sống mũi cay cay, cô đưa tay khẽ vuốt gương mặt đáng yêu của con trai rồi cười nói: “An An không cần biết điều ấy, con chỉ cần biết là mẹ rất yêu con là đủ rồi.”

An An nghe An Điềm nói xong lại hoàn toàn không hề tỏ ra vui mừng, cậu từ từ cúi đầu xuống, có vẻ như đang suy nghĩ gì đó.

Còn An Điềm vẫn tiếp tục ngồi xổm chăm chú nhìn con trai, chờ cậu nói nốt.

An An nghĩ ngợi một lát rồi chợt ngẩng đầu lên nghiêm túc hỏi: “Con là cục nợ của mẹ sao? Có phải là vì con nên mẹ mới không vui không?”

“Không!” An Điềm lập tức phủ nhận câu nói của An An, cô không muốn con trai còn bé thế này mà đã phải gieo vào lòng sự tự trách như vậy.

An Điềm ôm lấy gương mặt An An, nhìn sâu vào mắt cậu rồi nghiêm túc nói: “An An, con nhớ kĩ, con không phải là cục nợ, con là bảo bối quý giá nhất của mẹ, con là nguồn sống của mẹ, cho nên chỉ khi nào An An vui thì mẹ mới vui được!”

“Thật không mẹ? An An không phải là cục nợ chứ?” Ánh mắt An An chợt sáng bừng lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 31, 32, 33

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.