Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 529

“Em ngoan đi.” Cố Thiên Tuấn vừa mạnh bạo áp chế động tác tay An Điềm, vừa lần đôi môi từ cổ xuống đến ngực cô.

Bộ áo cưới vừa được mặc lên bây giờ lại bị Cố Thiên Tuấn lột ra từng chiếc một, màu đỏ bắt mắt trên áo cưới lúc này như nhuộm đỏ luôn cả làn da vốn trắng nõn của An Điềm.

An Điềm nhắm mắt, bất giác ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng đúng ngay vào thời khắc quan trọng này, trong căn phòng thay đồ vốn chỉ có những tiếng thở dồn dập lại chợt vang lên tiếng chuông điện thoại hối thúc!

An Điềm đang đê mê lập tức mở mắt, định ngồi dậy nghe máy, nhưng không ngờ lại bị Cố Thiên Tuấn đè xuống ghế sofa.

“Không tập trung, phải bị phạt thôi!” Cố Thiên Tuấn nhìn gương mặt đỏ bừng của An Điềm rồi đưa bàn tay của mình “trừng phạt” chỗ nhạy cảm của An Điềm.

An Điềm lập tức phát ra tiếng rên, quay sang nhìn về hướng điện thoại, nhưng không còn chút sức lực nào để đẩy Cố Thiên Tuấn ra.

Nhưng chiếc điện thoại kia như muốn chống đối với Cố Thiên Tuấn, vẫn cứng đầu phát ra tiếng chuông.

“Không được…” An Điềm cuối cùng cũng đẩy được Cố Thiên Tuấn ra, “Chắc phải có chuyện gấp gì đó, nếu không sẽ không gọi dai dẳng như vậy.”

Áo sơ mi của Cố Thiên Tuấn đã được cởi hết cúc, để lộ ra khuôn ngực rắn rỏi. Ánh mắt rực lửa của anh vẫn nhìn chằm chằm vào An Điềm, nhưng rồi anh đột nhiên khẽ gật đầu nói: “Được rồi, em nghe máy đi.”

An Điềm lúc đầu hơi ngẩn người, nhưng sau đó đứng phắt dậy chạy về phía điện thoại.

Thấy trên màn hình điện thoại hiện tên của Cao Lỗi, An Điềm vội vàng nhấn nút nghe: “A lô, Cao Lỗi?”

“An Điềm, cuộc phẫu thuật của Doanh Doanh đã làm xong rồi, ngày mai là có thể tháo băng.” Giọng của Cao Lỗi ở đầu dây bên kia rất nặng nề, “Cho nên sáng mai cô có thể đến không? Tôi muốn vào lúc có kết quả, cho dù tốt hay xấu thì cũng có cô ở bên cạnh Doanh Doanh.”

“Đương nhiên… là… là được rồi…” An Điềm còn chưa nói dứt câu thì Cố Thiên Tuấn đứng bên cạnh đột nhiên đưa tay cho vào trong áo lót của cô, “Ưm…”

Hơi thở của An Điềm trở nên dồn dập, cô cố gắng kìm nén cảm xúc kì lạ trong người, trừng mắt với Cố Thiên Tuấn: Vừa rồi lúc Cố Thiên Tuấn cho phép mình nghe điện thoại, mình đã thấy lạ rồi, thì ra là cố ý!

Bây giờ An Điềm cũng không thể cúp máy ngay được, chỉ có thể dùng ánh mắt để cảnh cáo Cố Thiên Tuấn không được làm như vậy.

Nhưng Cố Thiên Tuấn nào chịu dễ dàng tha cho An Điềm? Anh vừa nhướn mày nhìn cô vừa tăng lực bàn tay.

“Tôi…” Giọng của An Điềm đã không còn khống chế được nữa, cô cố nuốt nước bọt trả lời, “Tôi nhất định sẽ đến mà, tạm biệt!”

An Điềm nói xong lập tức cúp máy, nếu không cúp ngay thì An Điềm cảm thấy có khi Cố Thiên Tuấn sẽ mở cả video call lên mất!

“Gọi xong rồi à?” Cố Thiên Tuấn đưa tay ôm lấy eo An Điềm, tỏ vẻ vô tội.

“Cố Thiên Tuấn!” An Điềm nổi giận đùng đùng, sao anh ta có thể giở trò lưu manh bất kể mọi lúc như thế nhỉ?

“Sao?” Cố Thiên Tuấn đáp lời, sau đó hôn lên môi An Điềm rồi bế cô đặt lên ghế sofa trở lại, anh muốn cho An Điềm biết thế nào là giở trò lưu manh thật sự!

Hôm sau…

Cố Thiên Tuấn đã đi làm, An An cũng đã được các vệ sĩ đưa đi học, An Điềm sau “buổi thử đồ” ấy giờ thậm chí không thể ngồi dậy nổi, phải cố gắng lắm mới có thể bước ra khỏi giường.

Vì hôm nay phải đi thăm Khưu Doanh Doanh, thế nên cho dù mệt đến mấy cô cũng phải đi.

Sau khi đánh răng rửa mặt, An Điềm được các vệ sĩ hộ tống đến bệnh viện.

Khi đến trước cửa phòng bệnh, An Điềm trông thấy Cao Lỗi đang đứng ở đó, bố mẹ Khưu Doanh Doanh cũng có mặt.“Tình hình Doanh Doanh sao rồi?” An Điềm vội vàng bước đến, trước tiên chào hỏi bố mẹ Khưu Doanh Doanh, sao đó quay sang hỏi Cao Lỗi.

“Bây giờ bác sĩ đang tháo băng, vài phút nữa sẽ biết kết quả thôi.” Vẻ mặt Cao Lỗi rất nghiêm túc, tuy không nhìn ra nét lo lắng nào, nhưng bên dưới nét bình tĩnh ấy ẩn chứa đợt sóng thế nào thì không ai biết được.

“Ừ, chúng ta cứ đợi thêm vậy.” An Điềm gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi bước sang bên cạnh đứng yên lặng.

Chỉ vào phút ngắn ngủi thôi nhưng An Điềm lại cảm thấy dài đằng đẵng. Thời gian cứ thế nặng nề trôi qua, trái tim An Điềm càng lúc càng thấy căng thẳng.

Cuối cùng, cửa phòng bệnh cũng được mở ra.

Đám người An Điềm lập tức vội vàng bước lên, chăm chú nhìn bác sĩ hỏi: “Bác sĩ, tình hình của Doanh Doanh sao rồi?”

Bác sĩ đeo khẩu trang, đeo cặp kính gọng vàng, nhìn An Điềm rồi khẽ nói: “Bệnh nhân muốn chính miệng nói với mọi người.”

An Điềm ngẩn người, quay sang nhìn Cao Lỗi và bố mẹ Khưu Doanh Doanh, không biết phải làm gì.

“Mọi người vào trước đi, mọi việc nên làm chúng tôi đã làm cả rồi.” Giọng của bác sĩ không nghe ra được là vui hay buồn, chỉ nói một câu như thế rồi cũng với mấy y tá bác sĩ khác rời khỏi đó.

“Cao Lỗi, sao bác sĩ lại nói như vậy?” An Điềm cảm thấy vô cùng thấp thỏm, bất giác nhìn Cao Lỗi: Lẽ nào cuộc phẫu thuật của Doanh Doanh đã xảy ra vấn đề?

Nếu là tin vui thì bác sĩ nhất định phải báo ngay cho mình và Cao Lỗi biết chứ!

“Chúng ta cứ vào trong xem thế nào đã.” Cao Lỗi trầm ngâm rồi bước vào phòng bệnh.

Còn An Điềm cũng căng thẳng đưa tay ôm ngực rồi cùng bố mẹ Khưu Doanh Doanh bước vào phòng bệnh.

Trong phòng bệnh vẫn là cảnh tượng quen thuộc mà An Điềm từng thấy, sạch sẽ, trắng tinh, không vương chút bụi, không giống nơi người ở chút nào.

Rèm cửa sổ chưa được kéo ra, ánh đèn trên đầu tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, không chút sức sống, hệt như Khưu Doanh Doanh đang nằm trên giường vậy.

Khưu Doanh Doanh đang nhắm chặt mắt, dường như nghe thấy tiếng bước chân nên từ từ mở mắt ra.

An Điềm chăm chú nhìn vào mắt Khưu Doanh Doanh, mong mỏi lại có thể được nhìn thấy vẻ sáng lấp lánh từ đôi mắt ấy.

Nhưng khi Khưu Doanh Doanh mở mắt ra nhìn về phía trước, trong đôi mắt ấy vẫn chỉ là một vẻ vô hồn, cực kì vô hồn…

“Doanh Doanh!”

An Điềm gần như muốn bật khóc: Sao lại như vậy? Không phải nói xác suất thành công của cuộc phẫu thuật này rất lớn sao? Tại sao Doanh Doanh sau khi tháo băng ra thì vẫn cứ như vậy?

“Chị An Điềm?” Khưu Doanh Doanh nằm trên giường bệnh đưa tay ra quờ quạng vào khoảng không trước mặt mình.

“Chị ở đây!” An Điềm liền bước lên phía trước, nắm chặt tay Khưu Doanh Doanh, cô vừa nhìn vết sẹo trên mắt Khưu Doanh Doanh vừa cố gắng kìm nén nước mắt rơi ra, nghẹn ngào nói, “Doanh Doanh, chị ở đây…”

“Vâng.” Khưu Doanh Doanh gật đầu rồi quay sang nhìn An Điềm, “Chị An Điềm, em muốn hỏi chị một câu…”

“Ừ, Doanh Doanh, em nói đi.” An Điềm sụt sịt mũi, nghiêm túc nhìn vào mắt Khưu Doanh Doanh, chợt nhận ra đôi mắt của Doanh Doanh hình như đã lấy lại vẻ trong sáng lấp lánh như trước rồi.

Nhưng điều khiến An Điềm đau lòng chính là, ánh mắt Doanh Doanh lại không hề tập trung vào mặt cô mà cứ nhìn đi đẩu đi đâu.

“Em muốn hỏi chị…” Khưu Doanh Doanh mấp máy môi khẽ nói, “Mấy cái vết trên cổ chị là sao thế?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 530

An Điềm lau nước mắt rồi trả lời: “Dấu vết trên cổ chị là…”

...

Thời gian dừng trôi trong vài giây, An Điềm đột nhiên trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào Khưu Doanh Doanh hỏi: “Doanh Doanh, em vừa nói gì?”

“Em nói, dấu vết trên cổ chị vì sao mà có?” Khưu Doanh Doanh nói rồi giơ tay ra chỉ vào cổ An Điềm với vẻ mặt ngây thơ và đáng yêu.

“Em, em, em…” An Điềm lại sững sờ thêm vài giây, rồi đột nhiên run rẩy mấy đầu ngón tay và chỉ vào Khưu Doanh Doanh, những giọt nước mắt cố ghìm lại cũng đã rơi xuống. “Thì ra em đã nhìn thấy rồi? Em phẫu thuật thành công rồi?”

“Con bé đáng ghét này! Tại sao em lại đùa như vậy? Chị thực sự bị em làm cho sợ muốn chết luôn!” An Điềm trợn mắt nhìn Khưu Doanh Doanh, phấn khởi đến mức nói năng lộn xộn.

“Ha ha ha!” Khưu Doanh Doanh vội ngồi dậy một cách hoạt bát, đưa tay ra lau nước mắt cho An Điềm, không có chút biểu hiện bệnh tật nào cả. “Chị An Điềm, từ khi bước vào cửa đến bây giờ, chớp mắt đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chị cảm thấy thế nào? Có gây cấn không? Có kích thích không?”

“Doanh Doanh!” An Điềm giận dữ nhìn vào Khưu Doanh Doanh. “Vừa rồi có gây cấn không, có kích thích không thì chị không biết, nhưng chị biết chị muốn đánh chết em đấy!”

“Làm vậy không được đâu!” Khưu Doanh Doanh lắc đầu: “Em là người bệnh mới phẫu thuật thành công được ba ngày, làm gì chịu nổi việc bị chị đánh!”

“Phẫu thuật thành công ba ngày rồi?” An Điềm kinh ngạc lặp lại một lần. Cô bất lực nhìn vào Khưu Doanh Doanh, cũng không biết mình nên giận hay nên vui. Việc phẫu thuật lớn như vậy mà cũng không báo với mình một tiếng, phẫu thuật thành công rồi cũng không nói với mình, cuối cùng còn cho mình một trò đùa ly kỳ gây cấn như vậy!

May mà tim cô tương đối khỏe mạnh, nếu không, mọi việc thay đổi thất thường như vậy thì thật sự không thể nào chịu nổi kích thích.

Còn nữa, Doanh Doanh phẫu thuật thành công đã ba ngày, vậy thì Cao Lỗi và cô chú, chắc mọi người đều biết ca phẫu thuật của Doanh Doanh đã thành công mới phải chứ!

Không ngờ vừa rồi Cao Lỗi và cô chú lại phối hợp với Doanh Doanh để gạt mình! Ngay cả các bác sĩ, y tá cũng hợp tác với họ luôn!

“An Điềm, cô đừng giận.” Cao Lỗi đứng dậy đúng lúc, bắt đầu giải thích giúp Khưu Doanh Doanh. “Doanh Doanh phẫu thuật thành công, tâm trạng rất tốt. Cô cũng biết đấy, cô ấy còn nhỏ, vẫn rất ham vui. Bác sĩ lại nói phải giúp Doanh Doanh giữ được tâm trạng vui vẻ này, có thể sức khỏe của cô ấy hồi phục nhanh, vì vậy mọi người mới phối hợp với Doanh Doanh làm điều đó.”

“…”

Cao Lỗi đã giải thích đến mức độ này rồi, An Điềm còn có thể nói gì nữa? Tất nhiên, thấy Khưu Doanh Doanh phẫu thuật thành công, lấy lại được vẻ năng động và vui vẻ trước đó, An Điềm cũng rất vui, không tức giận thực sự.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh chàng Cao Lỗi này so với Cố Thiên Tuấn, thực sự chỉ có hơn chứ không hề thua kém. Nhớ lại trước đây Cao Lỗi luôn nghiêm túc, điềm tĩnh và thận trọng, bây giờ lại cùng Khưu Doanh làm ra một việc trẻ con như vậy.

“Được rồi mà, chị An Điềm, đừng giận nữa mà!” Khưu Doanh Doanh đang ngồi trên giường bệnh cũng lắc lắc tay An Điềm, bắt đầu làm nũng.

“Được rồi, được rồi!” An Điềm ngồi xuống nắm lấy tay Khưu Doanh Doanh, mừng rỡ nói, “Chị không giận thật đâu mà. Cảm ơn trời đất, ca phẫu thuật của em thành công là tốt rồi.”

“Ừm!” Khưu Doanh Doanh gật đầu vui vẻ rồi quay sang nhìn bố mẹ mình và Cao Lỗi. “Bố ơi, mẹ ơi, con muốn ăn hoành thánh, muốn ăn sủi cảo, muốn ăn nhất là món cháo mè đen ở con phố đi bộ trong trung tâm thành phố!”

“Được, được, được. Bây giờ bố mẹ sẽ đi mua về cho con ăn!” Trước yêu cầu thèm thuồng nhưng vẫn kén chọn của Khưu Doanh Doanh, bố mẹ của cô đã ngay lập tức đồng ý.

Cao Lỗi cũng mỉm cười vui vẻ nói: “Vậy cô chú đi mua hoành thánh, anh lái xe đi mua sủi cảo và cháo mè đen ở khu phố đi bộ trong trung tâm thành phố.”

“Cảm ơn chú đẹp trai!” Khưu Doanh Doanh mỉm cười ngọt ngào với Cao Lỗi, làm Cao Lỗi nhìn thấy mà trái tim như tan chảy. Anh bất chấp việc bố mẹ của Khưu Doanh Doanh và An Điềm cũng đang có mặt ở đó, chỉ đi đến trước mặt Khưu Doanh Doanh và hôn lên má cô.

Khưu Doanh Doanh cũng ôm lấy cổ Cao Lỗi mà không hề ngần ngại, hôn thật mạnh vào môi Cao Lỗi.

Bố mẹ của Khưu Doanh Doanh cố nhịn cười, bước ra khỏi phòng bệnh để đi mua hoành thánh cho Khưu Doanh Doanh. Còn An Điềm đứng cạnh, bị buộc phải xem cảnh yêu đương tình tứ này một cách không thể giải thích được.“Vậy anh đi đây!” Cao Lỗi vuốt ve mái tóc của Khưu Doanh Doanh.

“Đi mau, đi mau! Còn không đi, Doanh Doanh sẽ bị anh làm đói chết đấy!” An Điềm đứng cạnh vội vàng khoát tay. Chẳng phải là ra ngoài mua cháo mè đen sao? Cao Lỗi không biết rằng mình đã nói câu này ba lần rồi, mỗi lần nói xong thì lại hôn Khưu Doanh Doanh một cái, như thể không muốn rời đi vậy.

“Công việc của Cố tổng chắc là bận rộn lắm.” Cao Lỗi nhìn sang An Điềm, trên mặt đầy vẻ cảm thông, dường như muốn nói: Vì vậy, An Điềm cô mới không chịu nổi khi nhìn thấy người khác tình tứ với nhau.

“Anh…” An Điềm trừng mắt nhìn Cao Lỗi. “Nếu anh còn không đi, tôi sẽ đánh người thật đó. Dồn cả phần của Doanh Doanh, đánh một lượt cho đã!”

“Ha ha…” Khưu Doanh Doanh cười nghiêng ngả vì câu nói của An Điềm. “Chị An Điềm, lâu rồi không gặp, sao chị càng ngày càng đanh đá thế? Chắc chắn là do Cố tổng chiều chị quá!”

“Tại đôi tình nhân hai người ép người quá đáng!” An Điềm hừ một tiếng lạnh lùng.

“Được rồi, được rồi!” Khưu Doanh Doanh dỗ dành An Điềm xong rồi nói với Cao Lỗi: “Chú đẹp trai à, chú mau đi đi.”

“Được.” Cuối cùng vẫn là lời nói của Khưu Doanh Doanh có trọng lượng, Cao Lỗi nhìn Khưu Doanh Doanh với ánh mắt chan chứa tình cảm rồi quay người và bước ra khỏi phòng bệnh.

“Chậc, chậc, chậc…”

Sau khi Cao Lỗi rời đi, An Điềm nhìn sang Khưu Doanh Doanh, trêu chọc cô như thường ngày trong công ty. “Doanh Doanh, em nhìn em kìa, cái tính háu ăn vẫn không thay đổi chút nào cả!”

“Thật ra em cũng không muốn ăn lắm.” Khưu Doanh Doanh gãi đầu, nhìn vào An Điềm và nói với vẻ bí mật. “Mặc dù phẫu thuật thành công đã ba ngày rồi, nhưng chỗ vết thương vẫn còn rất đau, làm em không muốn nhúc nhích, cũng không muốn ăn gì cả. Tuy nhiên, bây giờ em nói thích ăn món gì đó, để bố mẹ em và chú đẹp trai sẽ thấy yên tâm hơn một chút.”

“Hóa ra là thế…” An Điềm gật đầu mỉm cười hài lòng. “Doanh Doanh à, em trưởng thành nhiều rồi đấy!”

“Trải qua nhiều chuyện như vậy, em còn không trưởng thành được hay sao?” Khưu Doanh Doanh cười, cảm thấy may mắn vì sau khi trải qua những điều tồi tệ, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp.

“Ừm, phải!” An Điềm gật đầu: “Bây giờ mắt em cũng khỏe lại rồi này. Mấy hôm trước, chị nghe nói người làm hại em đã biến mất rồi.”

“Biến mất rồi?” Khưu Doanh Doanh cúi đầu xuống, trong lòng đủ loại cảm xúc lẫn lộn. “Cũng xem như đã chịu quả báo.”

“Nhưng mà…” Khưu Doanh Doanh thở dài: “Từ sau khi trải qua chuyện đó, đôi khi em cũng gặp ác mộng. Bóng dáng của người đó cứ hiện lên trong tâm trí em, đuổi mãi cũng không chịu đi.”

“Trải qua chuyện như vậy, ai cũng sẽ có chướng ngại tâm lý mà.” An Điềm lắc đầu, cũng nhớ lại chuyện mình từng bị Chu Hán Khanh bắt cóc.

Nụ cười u ám trên khuôn mặt anh ta, và dáng người đó, bây giờ An Điềm nhớ lại mà vẫn cảm thấy bất an.

“Vâng.” Khưu Doanh Doanh gật đầu và nói: “Người đó thật sự quá đáng sợ. Dù khi bị anh ta làm hại, em không nhìn thấy mặt anh ta, nhưng lần sau khi gặp lại anh ta, em sẽ nhận ra hình dáng của anh ta ngay!”

“Ừm.” An Điềm vỗ nhẹ lên tay của Khưu Doanh Doanh đầy an ủi.

Trong giây tiếp theo, An Điềm đột nhiên giật bắn cả mình: Không biết tại sao, Chu Hán Khanh trong ấn tượng của An Điềm, đột nhiên lại rất giống với hình dáng của chú bảo vệ ở trường mẫu giáo của An An!

“Soạt” một tiếng, An Điềm đứng phắt dậy và lao ra cửa phường bệnh!

“Chị An Điềm, chị An Điềm, có chuyện gì thế?” Khưu Doanh Doanh bị biểu hiện của An Điềm làm cho giật mình. Cô vội xuống khỏi giường đuổi theo ra ngoài, nhưng bóng của An Điềm đã biến mất ở cuối hành lang bệnh viện.

Khưu Doanh Doanh vô cùng sốt ruột, cũng không biết chuyện gì đã xảy đến đột ngột với An Điềm, cô chỉ có thể lấy điện thoại ra và gọi cho Cao Lỗi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 531

Khi An Điềm thở hổn hển đứng trước cổng trường mẫu giáo là chuyện của nửa tiếng sau đó rồi. Cô lao đến trước cổng trường mẫu giáo, ra sức đập thật mạnh vào cánh cổng sắt của trường: “Mở cửa! Mau mở cửa ra! Tôi muốn gặp con trai của tôi!”

Lòng bàn tay ngày càng đỏ hơn, nhưng dường như An Điềm không cảm thấy đau đớn, vẫn đập thật mạnh vào cánh cửa.

An Điềm tự an ủi mình, nhưng đồng thời cũng không kìm được sự hoảng loạn trong lòng: An An, con nhất định sẽ không có việc gì đâu, tại mẹ đa nghi thôi, tại mẹ đa nghi thôi!

“Chị à, tôi có thể giúp gì cho chị không?” Bảo vệ đang ngồi trong phòng trực cách đó không xa nghe thấy tiếng đập cửa liền vội vàng chạy đến.

An Điềm nhìn chằm chằm vào chú bảo vệ kia một lúc, nỗi sợ hãi trong lòng đột nhiên tăng lên: Người bảo vệ đeo khẩu trang nhìn trông giống Chu Hán Khanh đâu rồi? Anh ta đã đi đâu rồi?

An An…

Chắc An An sẽ không…

Cổ họng An Điềm nghẹn lại, trong mắt đột nhiên trợn to lên: “Không phải trường có hai nhân viên bảo vệ à? Người kia đâu rồi? Anh ta đâu rồi? Anh ta đi đâu rồi?”

“Đồng nghiệp của tôi cảm thấy không khỏe, vừa đi vào nhà vệ sinh rồi!” Bảo vệ kia nhìn thấy An Điềm kích động mà cảm thấy khó hiểu.

“Vào nhà vệ sinh?” An Điềm lắc đầu, cảm thấy mọi việc không hề đơn giản như vậy. Cô vẫn đập thật mạnh vào cánh cửa và hét to: “Con trai tôi đâu? Tôi muốn gặp con trai tôi, An An! Mau cho tôi vào trong!”

Bảo vệ thấy tâm trạng An Điềm kích động như thế liền lấy điện thoại ra, vừa bấm số gọi cho hiệu trưởng trường, vừa cố gắng trấn tĩnh An Điềm: “Chị à, bây giờ đang trong giờ học, nếu chị muốn gặp con mình, chị có thể…”

“Tôi muốn gặp con trai tôi!” An Điềm ngắt lời bảo vệ. Đây là lần đầu tiên cô nói to tiếng với người khác, vì cô quá lo lắng, cũng thực sự không biết mình phải làm gì.

Bảo vệ nhìn thấy An Điềm đang trong tình trạng điên rồ như vậy nên cũng không dám nói gì nữa.

Đúng ngay lúc này, điện thoại của bảo vệ cũng được kết nối. Anh ta nhanh chóng nói với người ở đầu bên kia điện thoại: “Thầy hiệu trưởng hả, bây giờ có một chị phụ huynh đang ở trước cửa, nói muốn vào trong gặp con, tâm trạng chị ấy khá kích động.”

Người ở đầu bên kia điện thoại dường như đã hỏi một câu hỏi.

Bảo vệ lắc đầu nói: “Tôi không biết cô ấy tên gì.”

Bảo vệ trả lời xong rồi nhìn sang An Điềm. “Chị à, cho hỏi chị tên gì? Con của chị tên gì?”

“Tôi tên An Điềm, con trai tôi là An An! Tôi muốn gặp con trai tôi!” An Điềm vẫn đang đập rầm rầm vào cửa như điên loạn, giọng cô thậm chí như sắp khóc. “Tôi muốn gặp con trai tôi! Tôi muốn gặp An An!”

“Chị à, chị hãy bình tĩnh một chút.” Bảo vệ xoa dịu An Điềm trước, sau đó nói với người ở đầu bên kia điện thoại. “Chị phụ huynh này nói mình là An Điềm, con của chị ấy tên là An An.”

Giọng của bảo vệ vừa dứt, thầy hiệu trưởng ở đầu bên kia điện thoại đột nhiên cao giọng lên: “Tại sao cậu không nói sớm? Mau mở cửa cho cô ấy, chúng tôi sẽ đến đó ngay!”

“Vâng, vâng, vâng.” Bảo vệ giật bắn mình, sau khi vâng dạ và cúp điện thoại liền nhanh chóng mở cửa cho An Điềm.

An Điềm chạy thẳng vào trong trường mẫu giáo, không dừng lại dù chỉ một lúc, chạy thẳng đến lớp học của An An.

Lúc này, cô chủ nhiệm và hiệu trưởng vừa nói ở đầu bên kia điện thoại đã chạy đến trước mặt An Điềm với một tốc độ đáng báo động.

“ChịAn Điềm, xin chị bình tĩnh lại đã.” Một nhóm người tập trung trước mặt An Điềm và ôn tồn khuyên nhủ.

“Tôi muốn gặp con trai tôi!” An Điềm đẩy người đứng chắn trước mặt mình ra, tiếp tục chạy về phía trước.

“An An hiện đang ở trong lớp, chúng tôi sẽ cùng đi với cô.” Cô chủ nhiệm và hiệu trưởng trường đưa mắt nhìn nhau, sau đó vội vàng vòng ra phía sau An Điềm, rồi cũng vội vã chạy về phía trước.

Đến khi An Điềm được một nhóm người tiền hô hậu ủng đi đến trước cửa lớp học, các cô giáo đã ngay lập tức bị thế trận hùng hổ này làm cho sợ hãi, phải ngây người ra một lúc rồi mới đến chỗ An Điềm.

Lúc này, An Điềm đã đứng ở cửa và nhìn một lượt bọn trẻ đang ở trong lớp.

Tuy nhiên, không thấy bóng dáng An An đâu cả!
“Con tôi đâu?” An Điềm vội tóm lấy cô giáo kia, trong giọng nói không kiểm soát được sự run rẩy và hoảng loạn. “Con tôi, An An đâu?”

“An An?” Cô giáo dùng bộ não vốn đã đình trệ của mình suy nghĩ một lúc, sau đó mới vội vàng giải thích với An Điềm. “Bây giờ là thời gian uống nước rồi đi ngủ trưa, An An đang được cô giáo dẫn đi vệ sinh rồi! Mới cách đây hai phút.”

“Mới cách đây hai phút...” An Điềm ngây người ra, rồi đột nhiên dựa vào tường như bị hút hết sức lực: Vừa rồi không nhìn thấy An An, cô còn tưởng đã xảy ra chuyện gì nữa chứ!

Thì ra là đi vệ sinh rồi!

May quá! May quá, đã không có gì xảy ra!

“Cô An Điềm à, vậy cô có thể yên tâm rồi chứ?” Thầy hiệu trưởng thấy vậy liền nhanh chóng bước tới, ôn tồn nói: “Xin cô yên tâm, tôn chỉ đầu tiên của trường chúng tôi chính là đảm bảo an toàn cho các bé!”

“Vâng.” An Điềm gật đầu tuy trong lòng vẫn còn hơi hoảng sợ. Cô thở phào một hơi, cảm thấy rằng hôm nay về nhà nên bàn với Cố Thiên Tuấn về chuyện chuyển trường cho An An, nếu không, cô sẽ luôn suy nghĩ lung tung.

“Vậy thì tốt.” Thấy An Điềm đã bình tĩnh lại, cô chủ nhiệm và các giáo viên cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Thật xin lỗi, vừa rồi tôi kích động quá, đã làm phiền các thầy cô làm việc.” An Điềm vuốt vuốt mái tóc hơi rối bù do chạy nhanh vừa rồi, mỉm cười với các thầy cô giáo.

“Không có gì đâu.” Cô giáo vội lắc đầu.

“Vậy tôi có thể đợi cho đến khi An An về, nói một câu với nó rồi mới đi không?” An Điềm nhìn vào cô giáo bằng ánh mắt mong chờ.

“Tất nhiên là được rồi!” Cô giáo gật đầu, quay đầu lại và chỉ về nơi cách đó không xa. “Chị nhìn xem, các bé đi vệ sinh đã quay lại rồi.”

An Điềm nhìn về hướng mà cô giáo chỉ, thấy một nhóm trẻ đang được cô giáo hướng dẫn và đang đi về phía họ.

An Điềm an tâm và nở nụ cười, chờ đợi An An đi đến trước mặt mình.

Trong giây tiếp theo, một nhóm trẻ vui vẻ chạy đến. Một bé, hai bé, ba bé... Trên những khuôn mặt nhỏ bé kia đều nở một nụ cười ngây thơ và trong sáng.

An Điềm cũng mỉm cười, đưa mắt nhìn qua từng đứa trẻ một, mong được nhìn thấy An An và ôm lấy cậu.

Cứ thế, những đứa trẻ thay nhau chạy qua, nhưng cho đến khi đứa trẻ cuối cùng đã chạy vào lớp, An Điềm vẫn không nhìn thấy An An đâu cả.

Trái tim vừa mới bình tĩnh lại giống như bị ai đó đột nhiên cứa một nhát thật mạnh, An Điềm hoảng loạn nhìn sang cô giáo: “An An đâu? Sao tôi không thấy nó đâu cả?”

Lúc này, cô giáo cũng hoảng hốt, cô vội nhìn sang cô giáo vừa đưa các trẻ đi vệ sinh: “Bé An An đâu?”

“Khi An An đi ra khỏi nhà vệ sinh, tôi vẫn còn nhìn thấy bé mà!” Cô giáo cẩn thận đếm lại số trẻ trong lớp học, rồi nói một cách kỳ lạ. “Vừa rồi rõ ràng vẫn còn đi phía sau các bé khác mà, tôi…”

“An An!”

Cô giáo còn chưa nói xong, An Điềm ngay lập tức chạy như điên về hướng nhà vệ sinh.

Còn các thầy cô giáo đang đứng đó cũng bắt đầu hoảng hốt. Đầu tiên, họ nhìn theo An Điềm chạy về phía xa, sau đó mới sợ hãi và liên lạc với Cố Thiên Tuấn.

Ở bên này, An Điềm chạy đến nơi An An đi vệ sinh, nhưng ở đó ngoài mùi thuốc khử trùng ra thì không còn bất kỳ thứ gì khác nữa.

“Tách, tách, tách…”

Đây là tiếng nước giọt từ vòi nước trong nhà vệ sinh. An Điềm nhúc nhích cổ họng, dường như còn nghe thấy một âm thanh khe khẽ. Cô nhẹ nhàng bước về phía phát ra âm thanh.

Tiếng nhịp tim ngày càng rõ hơn, trán của An Điềm bất giác đổ mồ hôi lạnh. Cô hít một hơi thật sâu, và nhìn nhanh về phía vòi nước.

Tuy nhiên, không có ai ở đó.

An Điềm nhìn kỹ một hồi, phát hiện ra bên dưới vòi nước có một mảnh giấy đã bị nước thấm ướt. Cô bước nhanh tới và cầm lấy mảnh giấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.