Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 820
Được thanks: 80 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 526

Sáng hôm sau…

“Em vẫn có thể đưa An An đến trường chứ?” Cố Thiên Tuấn đưa tay chỉnh lại cà vạt, các ngón tay thanh mảnh của anh được ánh nắng chiếu vào trông như phát sáng lấp lánh.

“Được chứ!” An Điềm ngồi bên bàn, cảm thấy toàn thân đau nhức, uể oải uống cốc nước trái cây mà Cố Thiên Tuấn đã pha cho cô, “Anh cứ đi lo việc công ty đi, sau khi đưa An An đến trường xong, chúng ta sẽ hẹn gặp nhau ở tiệm áo cưới.”

“Cũng được.” Cố Thiên Tuấn bước đến bên cạnh An Điềm, hôn lên vầng trán trắng trẻo của cô, “Em ăn sáng đi nhé, anh đến công ty đây.”

Không phải Cố Thiên Tuấn không thương An Điềm, bắt cô phải tự mình đưa An An đi học.

Mà là anh muốn dạy cho An Điềm một bài học nhỏ, có vậy thì cô mới hiểu được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Ngoài ra, cũng vì chuyện Cố Thiên Kỳ gây ra mấy hôm trước mà công việc mấy ngày nay của Cố Thiên Tuấn càng thêm nhiều hơn.

“Bái bai!” An Điềm cũng không cảm thấy có gì uất ức cả, thế nên dù đang rất mệt cũng vẫn vẫy tay chào, nhìn anh bước ra khỏi phòng khách.

“Mẹ ơi!” An An uống sữa xong chợt ngẩng đôi mắt to tròn nhìn An Điềm, “Con muốn có em trai, còn muốn có cả em gái nữa, vậy nên bố mẹ sinh một cặp sinh đôi được không?”

“Phụt…”

An Điềm suýt nữa đã phun hết nước trái cây trong miệng ra ngoài. Cô đặt cốc nước xuống, kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn An An: “An An, con còn bé như vậy mà đã biết mấy chuyện sinh em này rồi à?”

An Điềm hỏi xong liền hốt hoảng nuốt bước bọt: Có khi nào lúc mình và Cố Thiên Tuấn làm chuyện đó ở trước mặt An An, đã có vài hành vi không đứng đắn gây ảnh hưởng lên An An không?

“Sao con lại không biết chứ?” An An ra vẻ thản nhiên, “Các bạn ở trường mẫu giáo của con đều có em cơ mà!”

“Ừ, thế thì tốt.” An Điềm thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng mình và Cố Thiên Tuấn đã tạo ra tấm gương chẳng ra làm sao rồi chứ.

Rồi cô thở dài, kiên nhẫn giải thích với An An, “An An à, về chuyện em trai em gái, đó là chuyện mẹ và Cố Thiên Tuấn sẽ bàn với nhau, con chỉ cần đi học thôi là được rồi.”

“Vâng.” An An gật đầu, sau đó không nói gì nữa.

Thật ra, An An từ lâu đã phát hiện rằng, từ sau khi mẹ và chú Cố ở bên nhau thì dường như tất cả mọi việc đều nghe theo lời chú Cố, mẹ không bao giờ làm theo ý của mẹ, cũng không muốn động não, giống như đã biến thành một người khác vậy.

Nhưng An An cảm thấy dáng vẻ này của mẹ cậu thật ra lại tốt hơn nhiều: Thời gian trước đây mẹ muốn chăm sóc tốt cho mình mà đã phải nghĩ rất nhiều, làm rất nhiều, chắc hẳn phải mệt mỏi lắm.

Còn bây giờ nhìn mà xem, mẹ chẳng cần phải nghĩ gì nữa, mọi việc cứ để mình và bố lo cho là được rồi.

Nghĩ đến đây, An An cảm thấy sữa vừa uống chợt ngọt ngào hơn nhiều!

“Mau ăn đi, ăn xong rồi mẹ còn đưa con đi học.” An Điềm ngồi bên kia bàn xoa đầu An An, hiền từ nói.

“Vâng ạ.” An An gật đầu rồi ngoan ngoãn ăn sáng.

Một tiếng sau…An Điềm đứng trước cổng trường mẫu giáo, khom người nói với An An: “An An, con học hành thật ngoan nhé, đến giờ tan học, bố mẹ sẽ đến đón con.”

“Vâng, tạm biệt mẹ!” An An thơm lên má An Điềm rồi đeo cặp tung tăng bước vào lớp.

An Điềm đứng thẳng người, nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của An An.

Cô giáo phụ trách điểm danh đứng ở cổng liền vẫy tay chào An An, mỉm cười với An Điềm rồi quay sang gật đầu với hai bảo vệ bên cạnh, tỏ ý bảo họ có thể đóng cổng rồi.

Hai bảo vệ gật đầu rồi kéo hai cánh cổng to nặng lại.

An Điềm nhìn cánh cổng từ từ khép lại rồi quay người bước đi.

Nhưng khi mới vừa bước đi được một bước, An Điềm đột nhiên khựng lại. Cô cau mày, nhận ra một trong hai bảo vệ vừa đóng cửa không phải là người bảo vệ vẫn thường làm công việc này!

Có phải do mình đã trải qua quá nhiều chuyện động trời nên bây giờ trở nên đa nghi rồi không? An Điềm vẫn đứng yên không di chuyển.

Không được, chuyện này liên quan đến An An, thế nên cho dù là vấn đề gì, chỉ cần cảm thấy có chút bất thường thì cũng đều phải đi kiểm tra ngay!

Nghĩ đến đó, An Điềm lập tức quay lại bước nhanh về phía trường.

Nhưng khi cô đi đến cổng thì không trông thấy hai bảo vệ kia đâu nữa, cô giáo phụ trách điểm danh thì vẫn còn đứng ở đó, có vẻ đã kiểm tra xong danh sách, chuẩn bị rời đi.

An Điềm liền bước nhanh đến, vừa gõ vào cổng trường vừa gọi cô giáo kia: “Cô ơi!”

Cô giáo đang xem danh sách liền ngẩng đầu lên, nhận ra An Điềm chính là người đã được Cố Thiên Tuấn cưng chiều hết mực trong cuộc họp phụ huynh lần trước, bèn cất danh sách đi rồi bước ra cổng mỉm cười nói với An Điềm: “Chào chị, cho hỏi chị cần gì?”

An Điềm nhìn xung quanh một lát rồi hỏi: “Anh bảo vệ vừa rồi đứng ở cổng đâu rồi?”

“Các bé đã vào lớp nên các anh ấy cũng về phòng bảo vệ rồi!” Cô giáo vừa nói vừa chỉ về phía phòng bảo vệ cách đó không xa.

An Điềm nhìn theo hướng tay chỉ của cô giáo thì trông thấy người bảo vệ vừa rồi đang đeo khẩu trang, tay cầm vòi xịt nước tưới cây trong vườn, nhưng nhìn dáng đi của anh ta khập khiễng, không hề linh hoạt chút nào.

An Điềm thu lại ánh mắt, quay sang hỏi cô giáo: “Sao tôi chưa bao giờ gặp anh bảo vệ đó nhỉ?”

“À, ý chị là anh bảo vệ mới đến đó à?” Cô giáo mỉm cười, giải thích với An Điềm, “Anh bảo vệ đó vốn là một người lang thang, trước đây chủ yếu sống nhờ nhặt rác. Cô Lưu của trường chúng tôi mấy hôm trước trên đường đến trường đã bị một con chó hoang xông ra đuổi cắn, cũng may được anh lang thang đó cứu. Vừa hay một bảo vệ trong trường ta đã nghỉ hưu, thế nên cô Lưu đã giới thiệu anh ấy đến đây làm bảo vệ.”

Cô giáo nói đến đây chợt thở dài với An Điềm: “Thật ra anh bảo vệ này cũng đáng thương lắm, hình như đã gặp phải cú sốc gì đó rất lớn, không nói chuyện nhiều, mặt thì đầy sẹo, chân cũng bị tật, tuy nhiên anh ấy rất chăm chỉ, mọi việc cực nhọc trong trường đều xung phong làm cả, còn lúc rảnh rỗi thì chỉ ngồi lì trong phòng bảo vệ.”

“Ra là vậy.” An Điềm gật đầu, suy nghĩ một lát lại không yên tâm mà hỏi, “Vậy lai lịch của người này đã điều tra rõ ràng chưa?”

“Lúc cô Lưu giới thiệu anh ấy vào trường đã làm kiểm tra sức khỏe cho anh ấy rồi, thế nên anh ấy sẽ không gây nguy hại gì đến sức khỏe của các bé đâu. Còn về thân phận thì…”

Cô giáo chợt ngập ngừng một chút, sau đó mỉm cười giải thích: “Còn về thân phận của anh ấy, chúng tôi hiện giờ vẫn chưa rõ lắm, bởi vì anh ấy không thích nói chuyện, hỏi gì cũng không nói, mặt lại đầy sẹo, trông không rõ dung mạo lúc đầu, vậy nên chúng tôi đã lấy mẫu máu của anh ấy gửi đến kho gene ở bệnh viện H kiểm tra, vài ngày nữa sẽ có kết quả.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 820
Được thanks: 80 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 527

“Chị à, thời buổi này người lang thang hoặc người tàn tật thật sự rất khổ sở, thế nên chỉ cần vẫn đảm bảo được an toàn cho các bé thì trường chúng tôi sẽ luôn cố gắng giúp đỡ những người đó, vậy nên mong chị thông cảm. Tất nhiên…” Cô giáo bắt đầu nói lên lí tưởng giáo dục của mình, “Chúng tôi làm như thế cũng là muốn bồi dưỡng tình cảm yêu thương cho các bé!”

Nghe cô giáo nói như vậy, An Điềm cũng không biết phải nói gì nữa, cô nghĩ một lát rồi gật đầu với cô giáo: “Thôi được, vậy cảm ơn cô nhiều lắm.”

“Không có gì!” Cô giáo lắc đầu, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Thật ra, chính bản thân cô giáo này cũng không muốn trường học thu nhận về những người có lai lịch không rõ, nhưng do hiệu trưởng thấy người lang thang này chăm chỉ cần cù, lại không cần tiền lương, thế nên mới giữ anh ta lại, nhưng ngoài miệng lại nói là vì muốn giúp đỡ cho người gặp cảnh khó khăn!

Một giáo viên luôn đặt việc dạy dỗ các em nhỏ lên hàng đầu như cô sẽ không bao giờ có thể nói ra được những lời dối lòng như vậy.

Nhưng cô cũng chỉ là một giáo viên bình thường thôi, có thể làm được gì chứ?

Vậy nên cô đành phải bất lực, cố gắng thản nhiên mà lừa An Điềm vậy.

An Điềm nhìn người bảo vệ ấy một lần nữa, lúc này anh ta đã tưới xong hoa, đang chầm chậm đi về phía phòng bảo vệ.

An Điềm vỗ nhẹ lên ngực, thầm an ủi bản thân đã suy nghĩ quá nhiều rồi, sau đó quay sang gật đầu với cô giáo: “Được rồi, thôi cô cứ làm việc đi nhé, tạm biệt.”

Cô giáo gật đầu mỉm cười với An Điềm, nhìn cô rời đi.

An Điềm bước lên xe, lại nhìn về phía phòng bảo vệ, chợt thấy người bảo vệ đó hình như cũng đang nhìn về phía mình.

Nhưng vì khoảng cách quá xa, bảo vệ ấy lại đeo khẩu trang, thế nên An Điềm vẫn không thấy được mặt người đó, đành phải thu ánh nhìn lại.

“Đi thôi!” An Điềm ngẩng đầu nói với tài xế, chiếc xe bắt đầu lăn bánh rời đi.

Khi An Điềm đến điểm hẹn với Cố Thiên Tuấn thì trông thấy một đám nhân viên ăn vận chỉnh tề đứng ở cửa chuẩn bị nghênh đón cô.

“Cô An Điềm, xin chào cô.” Một người đàn ông mặc đồ vest, tóc vuốt keo bóng loáng, dẫn theo đám người phía sau bước đến chào An Điềm vừa bước xuống xe.

“Vâng.” An Điềm gật đầu, có hơi ngao ngán: Mình chỉ là đi thử áo cưới thôi mà, có cần phải khoa trương, nhiều người thế này không? Trông hoành tráng cứ như đám cưới vậy!

“Cửa hàng áo cưới chúng tôi là cửa hàng áo cưới cổ điển đứng đầu toàn quốc, tuần trước, Cố tổng đã mua lại cửa hàng của chúng tôi, bây giờ xin phép cho chúng tôi được phục vụ cô.” Người đàn ông mặc vest cung kính cúi đầu nói với An Điềm.

“Mua cả cửa hàng sao?” An Điềm khẽ thè lưỡi: Cố Thiên Tuấn tổ chức đám cưới thôi mà mua luôn cả cái cửa hàng áo cưới của người ta!

Nếu sau này mình sinh em cho An An thì có khi nào anh ấy sẽ mua luôn cả bệnh viện của Trì Cảnh Dật không nhỉ?

“Cô An?” Người đàn ông nọ thấy An Điềm ngẩn người thì liền khẽ gọi cô rồi nói, “Mời cô đi theo tôi.”

“Được.” An Điềm định thần, gật đầu rồi bước đi theo đám người ấy.

Đi một lúc, An Điềm cuối cùng cũng đến được một cánh cửa phòng trông rất sang trọng.

“Xin cô chờ một chút.” Người đàn ông mặc vest khẽ cười với An Điềm rồi bước lên mở cửa cho cô.

Ngay khi cánh cửa được mở ra, An Điềm cảm thấy như mình đã quay về thời cổ đại. Căn phòng này được thiết kế theo phong cách thời Đường Tống, trên bức tường bên trái có treo một bức Sĩ Nữ Đồ, ở góc tường bên phải có đặt một cái bình Mỹ Nhân, bên cạnh là một bức bình phong rất lớn, trên đó có thêu hình long phụng bằng chỉ vàng chỉ bạc.

Còn Cố Thiên Tuấn đang đứng bên cạnh khung cửa sổ bằng gỗ hoa lê, ánh nắng chiếu xuyên qua rèm cửa rọi lên người anh, khiến anh càng toát lên khí chất sang trọng.Nghe tiếng bước chân, Cố Thiên Tuấn liền quay người lại mỉm cười với An Điềm: “Em đến rồi.”

“Ừ.” An Điềm nhìn Cố Thiên Tuấn, khẽ gật đầu.

Đến tận bây giờ, An Điềm nhiều lúc nhìn Cố Thiên Tuấn vẫn có một cảm giác ngẩn ngơ: Người đàn ông đẹp như nam thần trước mặt mình đây thật sự sẽ là người cùng ở bên mình cả đời, cùng già đi với mình sao?

Còn Cố Thiên Tuấn không biết từ lúc nào đã đặt tay lên eo An Điềm, khiến cô thật sự cảm nhận được, mình sẽ thành vợ chồng với người đàn ông này, cùng sống bên nhau cả đời.

“Trong lúc chờ em, anh đã chọn được vài bộ áo cưới rồi, em đến xem thử đi.” Cố Thiên Tuấn vừa ôm eo An Điềm vừa cất giọng nói quyến rũ.

Lúc này, anh trông chẳng còn giống một Cố tổng giám đốc hô mưa gọi gió nữa, mà chỉ còn là một người chồng bình thường, yêu thương vợ mình và mong chờ đến ngày hôn lễ.

An Điềm mơ màng nhìn Cố Thiên Tuấn, mặc cho anh kéo mình đến ngồi lên chiếc ghế sofa cổ điển sang trọng trong phòng.

“Bộ này em thấy thế nào?” Cố Thiên Tuấn đưa tay ra chỉ vào một chiếc áo cưới trong album.

“Đẹp lắm.” An Điềm chẳng thèm nhìn chiếc áo cưới trong album, chỉ chăm chăm nhìn vào gương mặt nghiêng của Cố Thiên Tuấn, ngơ ngẩn trả lời.

“Hả?” Cố Thiên Tuấn cảm nhận được ánh mắt của An Điềm, liền quay sang nhìn vào mắt cô rồi cười hỏi, “Là áo cưới đẹp hay là anh đẹp?”

“Cả hai.” An Điềm vẫn cười ngẩn ngơ.

“Em đang dụ dỗ anh đấy à?” Cố Thiên Tuấn khẽ nắm lấy cằm An Điềm, “Có phải em muốn ngay cả sức để thử đồ cũng không còn nữa không?”

An Điềm liền quay sang nhìn xung quanh, thấy đám người kia vẫn còn đứng ở cửa thì liền hốt hoảng nói với Cố Thiên Tuấn: “Bây giờ đang ở bên ngoài, ngay cửa còn có đầy người thế kia, anh không thấy ngượng à?”

Cố Thiên Tuấn hoàn toàn không quan tâm lời uy hiếp của An Điềm, ánh mắt của anh vẫn lưu luyến nơi đôi môi hồng của cô, ngay sau đó liền hôn nhẹ lên ấy: “Tại sao phải ngượng? Anh đã bao cả cửa hàng này rồi, đây cũng là nhà của anh, đã ở nhà của mình thì làm gì cũng được cả!”

An Điềm thấy dáng vẻ của Cố Thiên Tuấn thì biết anh không phải đang nói đùa, nếu mình cứ tiếp tục lấm lét như vậy thì Cố Thiên Tuấn có khi sẽ “hành” mình ngay tại chỗ này mất.

Thế nên cô đành phải bất lực đầu hàng: “Thôi được rồi, không đùa nữa!”

An Điềm vừa nói vừa chỉ vào album trước mặt, nghiêm túc nói: “Bộ phụng quan này thật sự rất đẹp.”

“Vậy thì mặc thử xem.” Cố Thiên Tuấn búng tay một cái, đám người đứng ngoài cửa lập tức rồng rắn bưng rất nhiều hộp bước vào.

Chỉ mấy giây sau, bảy tám người bưng hộp đã xếp thành một hàng ngang đứng trước mặt An Điềm.

“Em đi xem thử xem có thích không.” Cố Thiên Tuấn vuốt tóc An Điềm khẽ nói.

“Được.” An Điềm gật đầu rồi đứng dậy bước đến trước mặt một người trong số đó.

Người ấy lập tức mở hộp ra, để lộ trong đó là một chiếc mũ phụng quan sáng vàng lấp lánh, có đính một hạt dạ minh châu rất to, chói mắt đến mức An Điềm phải nheo mắt.

“Phụng quan này chắc đắt lắm nhỉ?” An Điềm vừa mân mê viên dạ minh châu vừa hỏi bâng quơ.

“Cũng bình thường.” Cố Thiên Tuấn ngồi thong dong vắt chân, nhàn nhã nói, “Em đội nó lên cũng giống như đội hai căn biệt thự ở khu nhà giàu lên đầu thôi mà.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 820
Được thanks: 80 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 528

“Ặc ặc…” An Điềm nghe xong câu nói của Cố Thiên Tuấn, suýt nữa đã bị sặc nước bọt. Hai căn biệt thự ở khu nhà giàu mà lại dùng từ “cũng bình thường” để hình dung sao?

“Em sao thế?” Cố Thiên Tuấn vừa khẽ vỗ lưng An Điềm vừa hỏi, “Sao lại ho? Có phải thấy không khỏe ở đâu không?”

“Đâu có đâu có!” An Điềm lập tức rụt tay ra khỏi chiếc mũ, “Phụng quan cứ để ở đây đã, em đi thử áo trước.”

“Cô An, trong chiếc hộp này chính là áo trong, áo ngoài, váy, dây lưng, áo khoác. Cho hỏi cô có cần chúng tôi giúp không?” Nhân viên phục vụ lập tức chu đáo hỏi.

“Không cần đâu.” An Điềm nghĩ một lát, cảm thấy chẳng qua chỉ là bộ áo cưới thôi mà, đâu cần phải có người hầu hạ mặc cho mình, thế nên phẩy tay nói, “Mọi người cứ để trong phòng thay đồ đi, tôi tự mặc được.”

“Vâng!” Mấy nhân viên gật đầu rồi lần lượt bước vào phòng tay đồ, đặt các hộp quần áo ngay ngắn ở đó rồi bước ra ngoài.

An Điềm bẻ cổ tay rồi bước vào phòng thay đồ.

Cố Thiên Tuấn bên ngoài phẩy tay tỏ ý bảo mấy người nhân viên có thể ra ngoài, bởi dáng vẻ khi vừa mới mặc váy cưới xong của An Điềm chỉ cần để cho một mình anh ngắm là được rồi.

“Chào anh Cố.” Đám nhân viên cúi đầu chào Cố Thiên Tuấn rồi quay người bước ra ngoài.

Nhưng ánh mắt Cố Thiên Tuấn thì chỉ chăm chú nhìn về phía cảnh cửa phòng thay đồ.

An Điềm đứng trong phòng, đưa tay mở một chiếc hộp rồi nhìn vào, thấy trong đó là một chiếc áo lụa màu đỏ tươi, bên trên có thêu hình hoa mẫu đơn và phụng quán.

Cô vừa gãi đầu vừa thầm nghĩ: “Chắc là mặc cái này vào trước, mấy cái còn lại trông giống áo khoác ngoài hơn.

Nhưng khi An Điềm đã mặc xong chiếc áo ấy, mở một cái hộp khác ra thì lại trông thấy một cái áo còn mỏng hơn nữa.

“Ôi trời! Cái áo này chắc phải mặc bên trong cùng mới đúng nhỉ.” An Điềm khóc không nên lời, bắt đầu cảm thấy hối hận vì vừa rồi đã muốn tự mặc áo cưới, xem ra bộ áo cưới này không hề dễ mặc như mình đã tưởng tượng rồi!

Nghĩ vậy, An Điềm đành phải cẩn thận cởi cái áo vừa mới mặc ra, sau đó mặc lại cái áo mỏng hơn trên tay mình.

Lúc này, Cố Thiên Tuấn đang đứng chờ bên ngoài, nghe tiếng An Điềm lẩm bẩm thì liền bước đến cửa, khẽ gõ nhẹ: “An Điềm, có chuyện gì à?”

“Bộ áo cưới này không dễ mặc lắm!” An Điềm mặc xong chiếc áo mỏng, nói giọng trách móc với Cố Thiên Tuấn bên ngoài.

“Không dễ mặc sao?” Cố Thiên Tuấn cau mày, trong đầu hiện lên dáng vẻ thay quần áo của An Điềm, ánh mắt như chợt trở nên thâm trầm hơn.

Rồi anh đưa tay lên mở cửa bước thẳng vào phòng thay đồ.

“Sao anh lại vào đây?” An Điềm vừa mặc áo vừa sắp xếp lại những chiếc áo khác, định khám phá xem thứ tự của mấy bộ đồ đó như thế nào. Cho dù ánh mắt rực lửa của Cố Thiên Tuấn đang chăm chăm nhìn vào cơ thể cô, cô cũng không quan tâm.

“Em nói không mặc được nên anh vào giúp em.” Cố Thiên Tuấn tiên lên áp sát An Điềm.

“Anh là một đại tổng giám đốc, cả ngày chỉ lo làm ăn, làm sao biết mấy thứ này? Thôi để em tự mặc còn hơn!” An Điềm khinh thường hừ một tiếng rồi cầm đai lưng lên ướm vào người mình.

“Cho dù có chưa từng nhìn thấy thì anh cũng có thể tự biết làm.” Cố Thiên Tuấn giữ tay An Điềm rồi giật sợ đai lưng.

“Này, Cố Thiên Tuấn, anh đừng có phá nữa được không?” An Điềm đang khó chịu, ngẩng đầu lên chợt trông thấy ánh mắt sâu thẳm của Cố Thiên Tuấn.

Cô liền giật mình lùi lại, lúc này mới nhận ra hình như mọi chuyện có vẻ không ổn lắm.“Cố… Cố Thiên Tuấn, anh định làm gì?” An Điềm vừa thấy ánh mắt ấy của Cố Thiên Tuấn thì liền lập tức lắp bắp, bởi mỗi lần ánh mắt ấy xuất hiện thì ngày hôm sau đảm bảo cả người cô sẽ bủn rủn, không thể ngồi dậy nổi khỏi giường.

“Dạy em cách mặc quần áo…” Giọng của Cố Thiên Tuấn trở nên khàn khàn, anh đưa ngón tay thon dài lên vai An Điềm rồi lột chiếc áo mỏng của cô ra.

“Chậc…” An Điềm vội vàng nắm lại chiếc áo sắp bị lột ra, ngượng ngùng cúi mặt xuống, “Thật ra, không cần anh giúp đâu, em tự biết mặc mà.”

“Anh nói rồi, anh muốn giúp em.” Giọng của Cố Thiên Tuấn không thể chối từ, cuối cùng vẫn lột chiếc áo của An Điềm ra, đưa mắt nhìn ngắm hết một lượt cơ thể cô rồi mới quay sang nhìn mấy chiếc hộp.

Lúc này, mặt An Điềm đã đỏ bừng lên chẳng khác gì màu áo cưới, cô mím chặt môi, nhìn Cố Thiên Tuấn lấy ra một chiếc áo.

“Đưa tay lên…”

“Vâng.” An Điềm gật đầu rồi ngoan ngoãn giơ tay lên.

Áo, váy, đai lưng, áo khoác… lần lượt được mặc lên người cô.

Hơi thở của An Điềm bất giác trở nên gấp rút, trong phòng thay đồ vừa yên tĩnh lại vừa mờ ảo, chỉ phát ra tiếng những bộ quần áo đắt tiền sột soạt.

Cố Thiên Tuấn lúc này đang cầm một đôi giày thêu hoa, từ từ ngồi xổm xuống.

Bàn chân nhỏ nhắn được bàn tay rắn chắc của Cố Thiên Tuấn nắm lấy, An Điềm lập tức thấy toàn thân run rẩy, cô cúi mặt nhìn người đàn ông ở trước mặt người khác thì luôn cao cao tại thượng, giờ đây lại đang cúi đầu cẩn thận mang giày cho cô.

“Cố Thiên Tuấn…” An Điềm khẽ lẩm bẩm gọi tên Cố Thiên Tuấn.

Nhưng Cố Thiên Tuấn có vẻ không nghe thấy, vẫn tập trung từ từ mang giày vào cho cô.

Ngón tay anh chốc chốc lại chạm vào gót chân, lòng bàn chân và những ngón chân xinh xinh của cô, mỗi một sự va chạm ấy đều khiến An Điềm cảm thấy rùng mình.

Một lúc sau, Cố Thiên Tuấn mới đặt bàn chân đã mang giày của An Điềm xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt cô, không nói gì.

“Em…” An Điềm đến tận lúc này vẫn cảm thấy như bàn chân đó không còn là của mình nữa, cô nhìn Cố Thiên Tuấn rồi ngẩn ngơ nói, “Cảm ơn anh đã mang giày giúp em.”

“Ồ?” Cố Thiên Tuấn bật cười trước vẻ thẫn thờ của An Điềm, anh từ từ đứng dậy, chăm chú ngắm nhìn cô: Cô đang mặc bộ áo cưới được thêu tinh xảo, để lộ bàn tay trắng trẻo, tà áo phất phơ, đôi chân dài thoắt ẩn thoắt hiện, càng tôn lên dáng vẻ thanh tao tuyệt trần của cô.

Cố Thiên Tuấn tiến sát lại gần An Điềm, hôn lên mũi cô, giọng nói vẫn khàn khàn: “Vậy em… định cảm ơn thế nào? Lấy thân đền đáp sao?”

“Này…” An Điềm cố né nụ hôn của Cố Thiên Tuấn, dùng chút lí trí còn sót lại của mình đẩy ngực anh ra, “Bây giờ không phải đang ở nhà đâu.”

“Anh đã mua cả cửa hàng này rồi, vậy nên đây chính là nhà của chúng ta.” Cố Thiên Tuấn vừa dứt lời thì liền bế An Điềm lên rồi đặt cô lên chiếc ghế sofa trong phòng thay đồ.

“Nhưng mà…”

An Điềm ngồi dậy, nhưng còn chưa nói dứt câu đã bị Cố Thiên Tuấn nắm chặt lấy cổ tay rồi đè lên ghế sofa.

Cố Thiên Tuấn giữ chặt tay An Điềm, đưa tay cô chạm vào nơi nhạy cảm của mình rồi đưa đôi môi gợi cảm mơn trớn trên cổ An Điềm, sau đó bắt đầu để lại những vết tím rất rõ rệt.

“Này…” Bàn tay An Điềm vừa chạm vào chỗ nhạy cảm của Cố Thiên Tuấn thì liền thấy như bị điện giật, muốn rụt tay lại, nhưng Cố Thiên Tuấn dùng lực quá mạnh, vẫn cứ bá đạo nắm chặt lấy tay cô, không cho cô động đậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cophutcoca và 88 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.