Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 522

“Được, em không nghĩ gì cả.” Cố Thiên Tuấn cười khúc khích và đỗ xe trong sân biệt thự. Anh bước xuống xe, mở cửa vươn tay ra rồi bế An Điềm ra khỏi xe.

“Cố Thiên Tuấn, anh để tôi xuống, tôi tự đi được.” An Điềm giãy giụa định xuống khỏi vòng tay của Cố Thiên Tuấn. Ở đây còn có các vệ sĩ và những người giúp việc trong biệt thự, Cố Thiên Tuấn làm vậy có nên không?

Khóe miệng của Cố Thiên Tuấn cong lên, nhưng anh không đặt An Điềm xuống, thay vào đó vẫn ôm chặt eo cô và đi về phía phòng ngủ của biệt thự: “Trả nợ, phải mất rất nhiều thời gian, nhưng em đi chậm quá.”

“Em…”

An Điềm chưa kịp nói hết lời, Cố Thiên Tuấn đã đưa chân đạp cửa phòng ngủ ra và ném cô lên giường.

An Điềm vội vàng ngồi dậy nhìn vào Cố Thiên Tuấn, khuôn mặt đỏ ửng vì mắc cỡ vẫn chưa bình thường trở lại. An Điềm há miệng ra, lắp bắp nói: “Cố Thiên Tuấn, anh, có phải hơi nôn nóng rồi không?”

“Em có biết em đã nằm viện bao nhiêu ngày rồi không?” Cố Thiên Tuấn lao người đến, cơ thể cao lớn của anh hoàn toàn che lấp An Điềm bên dưới người mình.

“Chẳng phải chỉ mười mấy ngày thôi sao?” Vẻ mặt An Điềm đầy nghi ngờ. “Cũng có gì đâu.”

“Cả các khoản nợ của em trong mười mấy ngày qua, anh phải đòi lại tất cả!” Giọng của Cố Thiên Tuấn khàn khàn, trong giây tiếp theo liền hôn lên môi An Điềm.

An Điềm bị Cố Thiên Tuấn hôn đến sắp ngạt thở, chỉ biết duỗi tay ra chống vào ngực anh.

“Soạt” một tiếng, Cố Thiên Tuấn cởi phăng chiếc áo khoác mỏng của An Điềm. An Điềm vội đưa tay lên che trước ngực mình, nhưng không ngờ lại bị Cố Thiên Tuấn kéo ra và hôn thẳng lên đó.

“Anh…” Hơi thở của An Điềm bắt đầu nặng nề hơn, ria mép của Cố Thiên Tuấn dường như đã dài hơn một chút, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy trước ngực.

Phản ứng rất nhỏ này của An Điềm cũng khơi dậy ngọn lửa rực cháy trong người Cố Thiên Tuấn. Giọng nói như có như không của cô đã kích thích Cố Thiên Tuấn duỗi tay ra trượt xuống hai chân của An Điềm.

“Đừng…” An Điềm xoay xoay hai chân để tránh né bàn tay to lớn của Cố Thiên Tuấn. “Anh, đừng, đừng làm vậy.”

Cả người Cố Thiên Tuấn đang rạo rực, làm gì nghe thấy lời An Điềm nói. Đôi bàn tay to lớn kia vẫn đang đi lang thang khắp nơi, và mỗi nơi mà đầu ngón tay anh đi qua đều khiến An Điềm phải run rẩy.

Trong chưa đầy một phút, An Điềm đã mềm nhũn cả người, ngay cả các đầu ngón tay cũng mềm như không xương vậy.

“An Điềm…” Nụ hôn của Cố Thiên Tuấn đi ngược lên trên, một lần nữa quay trở lại bên tai An Điềm. “Chúng ta làm một cặp sinh đôi được không em?”

Giọng của Cố Thiên Tuấn như có ma lực, với sự quyến rũ đến mê người. An Điềm đang mơ màng nghe thấy giọng nói này, chỉ gật đầu một cách vô thức, và giọng nói cũng trở nên vô cùng dịu dàng: “Vâng…”

Ngay thời khắc mà An Điềm gật đầu, Cố Thiên Tuấn bất ngờ tăng cường hành động, khiến An Điềm hét lên một tiếng. Rồi sau đó, cô bám chặt lấy lưng của Cố Thiên Tuấn rồi nhắm mắt lại.

Môi của An Điềm hơi mở ra, và dưới sự bứt phá về đích của Cố Thiên Tuấn, bất giác phát ra những âm thanh như rất đau đớn, nhưng cũng rất hạnh phúc.

**

Những đóa hoa tulip trong vườn dường như đã nở đẹp hơn, ông Trác mỉm cười nhìn vào biển hoa trước mặt, đưa tách trà lên môi và nhấp một ngụm.

Lúc này, một giọng nói trẻ con giòn giã vang lên: “Con chào ông ạ!”

Ông Trác đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy Cố Thiên Tuấn đang bế An An bằng một tay, còn tay kia đang cầm lấy tay An Điềm, gia đình ba người đang tươi cười đi về phía mình: Cũng đã vài ngày kể từ khi kết thúc cuộc họp đó, có vẻ như những việc còn lại, Thiên Tuấn đã xử lý ổn thỏa!

Nghĩ đến đây, những nếp nhăn trên khuôn mặt của ông Trác chứa đầy nụ cười. Ông vẫy tay với An An và nói với giọng ôn hòa: “Chà, con là An An phải không? Mau đến đây cho ông nhìn kỹ nào.”
Cố Thiên Tuấn cúi người và đặt An An xuống. Anh xoa đầu An An và nói nhẹ nhàng: “Đến chỗ ông đi, An An!”

“Vâng!” An An gật đầu vui vẻ rồi chạy đến chỗ ông Trác, còn An Điềm và Cố Thiên Tuấn cũng mỉm cười và bước tới.

“Ôi chà, An An trông thật xinh, còn xinh hơn cả Thiên Tuấn lúc nhỏ nữa!” Ông Trác véo má An An, vẻ mặt rất hiền từ.

“Bởi vì mẹ con xinh mà!” An An lúc nào cũng không quên việc khen ngợi An Điềm.

“Mẹ của Thiên Tuấn cũng rất xinh!” Ông Trác dường như đang tranh luận với An An vậy, giọng ông có phần háo hức, giống như một đứa trẻ. “Tại thằng cha Cố Diệp Lâm đó, làm giảm điểm sắc đẹp bình quân của Thiên Tuấn.”

An Điềm vừa nghe thấy vậy liền cảm thấy trong lời nói của ông Trác dường như có một câu chuyện gì đó, thế nên vô thức ngước mặt lên nhìn Cố Thiên Tuấn.

Cố Thiên Tuấn gật đầu để khẳng định với An Điềm, bày tỏ rằng bố ruột của mình, Cố Diệp Lâm, thực sự đã làm cho khuôn mặt vốn rất đẹp trai hơn của mình bị một chút tì vết.

“Chậc, chậc, chậc…” An Điềm nhìn vào biểu cảm đắc ý của Cố Thiên Tuấn, thật sự không biết phải nói gì: Cố Thiên Tuấn, mức độ tự yêu của anh, đúng là thời gian càng lâu thì mức độ càng sâu ha!

“Thiên Tuấn à, nhắc đến mẹ cậu.” Ông Trác đặt ấm trà trong tay xuống và nhìn Cố Thiên Tuấn. “Loài hoa mà mẹ con thích nhất, chính là hoa tulip. Con thấy đó, hoa tulip trong vườn nhà bác nở rất đẹp, con nhớ hái một ít, rồi cùng bác mang đến viếng mộ mẹ con nhé.”

“Vâng.” Cố Thiên Tuấn nhìn ông Trác và nhẹ nhàng gật đầu. “Và cả An An, An Điềm, cũng sẽ đi cùng chúng ta.”

“Được!” Ông Trác ngay lập tức mỉm cười: “Nếu mẹ con nhìn thấy con dâu và cháu nội của mình, bà ấy nhất định sẽ vui hơn nữa!”

“Vậy ông ơi, ông đi hái hoa với con được không?” An An cầm lấy tay ông Trác, trong đôi mắt lấp lánh lóe lên một chút gian xảo: Cậu vẫn nhớ trước khi mình đến nhà ông, chú Cố đã dặn mình nhất định phải chừa đủ không gian cho chú và mẹ.

Bây giờ An An thấy thời cơ đã đến, thế là cậu liền nói ra câu đó với ông Trác.

“Tất nhiên là được rồi.” Mặc dù ông Trác không biết mục đích của An An là gì, nhưng biểu hiện của cậu bé này thực sự quá dễ thương, nên ông cũng vui vẻ hợp tác. Thế là, ông liền nắm lấy tay An An và đi về phía vườn hoa bên cạnh.

“An An, con phải ngoan đấy!” An Điềm nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ của An An và ông Trác, bỗng cảm thấy bùi ngùi. Nhưng cô luôn cảm thấy, ông Trác ở trong biển hoa kia, dường như đã trẻ ra rất nhiều.

An Điềm khẽ thở ra và lẩm bẩm: “Bác Trác, bác ấy…”

“Bác ấy vì mẹ anh mà cả đời không cưới vợ.” Ánh mắt của Cố Thiên Tuấn xa xăm, và anh chủ động nói về mối quan hệ giữa mình với ông Trác. “Thật ra, khi anh còn nhỏ, hình như anh không gần gũi với bác Trác lắm. Anh chỉ biết rằng, bác ấy là nhân viên trong công ty của ông ngoại anh. Sau đó, sau khi mẹ anh lấy bố anh, bác ấy liền được ông ngoại anh cử đến để giúp bố anh thành lập công ty Cố Thị.”

“Hóa ra là thế...” An Điềm nhìn vào Cố Thiên Tuấn, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng hơn.

“Sau khi mẹ anh qua đời, bố anh lại cưới Tống Mạn Nhu. Lúc đó, bác Trác mới thực sự bắt đầu tiếp xúc với anh, rất nhiều đạo lý mà anh học được trong đời, đều do bác ấy dạy cho anh đấy.”

Giọng của Cố Thiên Tuấn rất nhẹ, những ký ức xúc động đó giống như một bức tranh lướt qua trong tâm trí anh: “Bác Trác là đại diện kỳ cựu của công ty Cố Thị, lời nói rất có trọng lượng. Nhưng đối với người ngoài, anh và bác ấy gần như không có quan hệ gì, cũng không có liên quan gì. Năm đó, anh giành được công ty Cố Thị, bác ấy đã âm thầm giúp đỡ anh rất nhiều.”

An Điềm nhẹ nhàng gật đầu, thì ra khi Thiên Tuấn còn nhỏ, bác Trác đã chăm sóc Thiên Tuấn như thế rồi. Tình cảm này giữa họ, không phải tình cha con, nhưng lại còn hơn cả cha con!

“An Điềm…”

Ngay khi An Điềm đang tràn đầy cảm xúc, Cố Thiên Tuấn đột nhiên gọi tên cô.

“Có chuyện gì thế?” An Điềm mỉm cười và nhìn Cố Thiên Tuấn: Khi anh còn nhỏ, có bác Trác bảo vệ anh. Vậy trong cuộc sống sau này, em cũng sẽ luôn ở bên anh.

“Mấy ngày nữa, anh sẽ cùng bác Trác đi thăm mẹ anh, em và An An cũng sẽ đi chung. Anh muốn chính thức cho em tư cách là vợ anh để đưa An An đi, vì vậy...” Cố Thiên Tuấn cầm tay An Điềm lên, ánh mắt vẫn nghiêm nghị như xưa nhưng lại đầy vẻ trang trọng, “Vì vậy, chúng ta kết hôn đi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 523

Vẻ mặt Cố Thiên Tuấn rất nghiêm túc, cùng lúc khi nói ra câu đó, anh đã lấy chiếc nhẫn được chuẩn bị bí mật trước đó và đeo thẳng vào ngón áp út của An Điềm.

“Anh…” An Điềm liếc Cố Thiên Tuấn một cái, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình, rồi hỏi một cách khó tin. “Chỉ thế này thôi?”

“Chứ thế nào nữa?” Cố Thiên Tuấn không hiểu.

“Hôn lễ mà em chờ đợi đã rất lâu, vậy mà anh đeo cho em một chiếc nhẫn là xong à?” Trên mặt An Điềm xuất hiện vẻ không cam tâm, cô liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi đưa thẳng ra trước mắt Cố Thiên Tuấn và nói với giọng oán trách. “Anh nhìn xem, chiếc nhẫn này không những không phù hợp, mà trên đó còn vẽ một vòng tròn đặc biệt xấu xí và xiên xẹo. Ý gì đây?”

“Đó, đó là chữ G viết hoa, viết tắt cho chữ cái đầu tiên trong tên của anh.” Cố Thiên Tuấn đổ mồ hôi hột, anh đưa bàn tay đang đeo nhẫn của mình ra trước mặt An Điềm, cố muối mặt và tiếp tục giải thích. “Em nhìn chiếc nhẫn trên tay anh này, cũng được khắc một chữ A, đó là chữ viết tắt cho chữ cái đầu tiên trong tên của em.”

“Ồ…” An Điềm thấy hơi khó hiểu, một đại tổng giám đốc như Cố Thiên Tuấn, lẽ nào lại làm chuyện trẻ con và sởn gai ốc như vậy?

“Còn nữa…” Cố Thiên Tuấn dừng lại rồi tiếp tục giải thích: “Mặc dù kỹ năng và sở thích trong việc điều hành công ty và các mặt khác đều đạt điểm tối đa, nhưng mấy việc thủ công này, thực sự không ổn lắm.”

Cố Thiên Tuấn lần đầu tiên thừa nhận mình vẫn còn chuyện làm không tốt: “Hai chiếc nhẫn này do anh đích thân làm, nên nó mới trông rất thô như vậy.”

“Anh tự làm sao?” An Điềm nhìn vào Cố Thiên Tuấn với vẻ mặt khó tin, nhưng cùng lúc với việc cảm thấy hơi buồn cười, cô càng thấy cảm động hơn.

Cố Thiên Tuấn, đường đường là một đại tổng giám đốc, vẫy tay một cái là mua được chiếc nhẫn kim cương lớn nhất thế giới.

Nhưng, có thể khiến anh đích thân làm nhẫn, nhất định đây là lần đầu tiên!

An Điềm cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, đột nhiên cảm thấy nó đáng yêu hơn nhiều, vì nó không thể đo được bằng tiền. Tay nghề của Cố Thiên Tuấn thực sự rất tệ, nhưng chiếc nhẫn không được trang trí gì như thế này, là độc nhất vô nhị trên thế giới.

“Ừm.” Cố Thiên Tuấn gật đầu: “Mặc dù hơi thô, nhưng nó là cặp nhẫn dễ nhìn nhất trong số những chiếc nhẫn mà anh làm hỏng rồi đấy.”

“Và tất nhiên,” Cố Thiên Tuấn dừng lại và bắt đầu phát huy đầy đủ những phẩm chất quý báu của một người chồng - bàn bạc hỏi ý kiến, kiên nhẫn thuyết phục, hứa hẹn long trọng. “Nếu em không hài lòng với chiếc nhẫn này, vậy mỗi năm anh sẽ làm một cặp nhẫn, và tận tay đeo cho em vào kỷ niệm ngày cưới hàng năm. Hãy tin anh, khi An An khôn lớn, chúng ta đều già hết rồi. À không, em sẽ không già đâu, em mãi mãi là người xinh đẹp nhất.”

Cố Thiên Tuấn dừng một lúc rồi lại thay đổi cách nói: “Đến khi anh già đi, thì chiếc nhẫn đang đeo trên tay em đây, nhất định sẽ là chiếc đẹp nhất!”

“…” Khóe mắt của An Điềm rưng rưng. Cô gật đầu thật mạnh, và chủ động ôm chầm lấy Cố Thiên Tuấn.

An Điềm đặt cằm lên vai Cố Thiên Tuấn, cảm thấy rằng cả thế giới đã trở nên tươi sáng hơn: Mình, muốn kết hôn với Cố Thiên Tuấn, đã từ rất lâu rồi!

Và Cố Thiên Tuấn cũng chủ động ôm chặt eo An Điềm, mỉm cười hạnh phúc: Trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng mình cũng đã cưới được An Điềm.

Người phụ nữ đang ở trong vòng tay này, anh sẽ mãi mãi yêu cô, mãi mãi bảo vệ cô!

Lúc này, một cơn gió thổi qua đưa mùi thơm của hoa tulip bay về phía xa, Cố Thiên Tuấn và An Điềm đang ôm lấy nhau trong biển hoa tulip, cảnh đẹp như một bức tranh.

Cách đó không xa, ông Trác nhìn vào Cố Thiên Tuấn và An Điềm đang ôm lấy nhau, liền mỉm cười và nói với An An: “An An à, chẳng bao lâu nữa, con sẽ có em trai hoặc em gái rồi đấy!”

“Có em trai và em gái cùng lúc sẽ tuyệt hơn!” An An lắc lắc cái đầu nhỏ của mình, vui đến không diễn tả được.

“Đúng rồi nhỉ!” Ông Trác gật đầu tán thành. “Chờ đến khi bố mẹ con kết hôn, ông sẽ là người làm chứng, còn con sẽ làm phù rể có chịu không?”

“Dạ chịu!” Mắt của An An cong lên như trăng lưỡi liềm. “Đến lúc đó, rất nhiều bạn bè của con, cả dì Lâm Hiểu Hiểu, dì Khưu Doanh Doanh, chú Lâm Kính Trạch, chú Trì Cảnh Dật, và cả…”

An An nói rồi đột nhiên giọng thấp hẳn đi: “Cả cái chú thường hay chơi với con trong biệt thự và trông rất giống bố con nữa, nếu chú ấy có thể đến tham dự đám cưới của bố mẹ con, chắc sẽ tuyệt lắm!”

“Giống như bố của con?” Ông Trác cau mày lại, người An An đang nói là Cố Thiên Kỳ sao?Tuy nhiên, với mối quan hệ hiện tại giữa Cố Thiên Tuấn, An Điềm và Cố Thiên Kỳ, chắc cậu ta sẽ không đến đâu!

Với lại, nếu Cố Thiên Kỳ biết An Điềm và Cố Thiên Tuấn kết hôn, cậu ta sẽ có tâm trạng như thế nào?

Giống như năm đó mình biết chuyện mẹ của Thiên Tuấn sắp kết hôn với Cố Diệp Lâm vậy, tâm trạng của cậu ta chắc sẽ không dễ chịu gì lắm đâu!

Vào lúc này, trong biệt thự sang trọng ở ngoại ô thành phố S…

Cố Thiên Kỳ đang ngồi một mình trên tấm thảm cao cấp, chiếc áo sơ mi trắng trên người đã cởi ra vài cái cúc áo, mái tóc được vuốt thẳng lên nay đã hơi lộn xộn. Anh đang híp mắt lại, cả người đầy mùi rượu.

Lúc đầu, ngày đầu tiên khi Cố Thiên Kỳ đến thành phố H, anh đã ở trong biệt thự này. Cũng chính tại đây, Cố Thiên Kỳ đã tận tâm chăm sóc cho Nhiên Nhiên lúc đó đang bị thương, mong chờ một ngày nào đó sẽ giành lại được công ty Cố Thị, và có được Nhiên Nhiên một cách thật sự đúng nghĩa.

Nhưng bây giờ…

Cố Thiên Kỳ lắc đầu, nhét ngón tay vào tóc mình, cả người run lên.

“Cậu chủ…” Susan đang đứng bên cạnh, mắt đẫm lệ và nhìn vào Cố Thiên Kỳ.

Từ sau khi cuộc họp đó kết thúc, Susan đã xin từ chức khỏi công ty Cố Thị. Tất nhiên, Cố Thiên Tuấn cũng không làm khó cô, đã cho phép cô rời khỏi. Kể cả cậu chủ Cố Thiên Kỳ, Cố tổng cũng không nói gì, cứ để họ rời đi một cách im lặng.

Nghĩ về việc mình đã làm ở công ty Cố Thị bao nhiêu năm, Cố Thiên Tuấn thực sự cũng chiếu cố mình rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối, Susan vẫn luôn xem cậu chủ là chủ của mình.

Bây giờ, những việc nên làm thì cô đều đã làm rồi. Mặc dù không thành công, nhưng cũng đã đến lúc trở về bên cạnh cậu chủ rồi.

Chỉ có điều, bây giờ bà chủ và ông chủ đang ở nước Mỹ xa xôi, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với cậu chủ, mình phải làm thế nào để báo cho bà chủ biết những chuyện đang xảy ra đây?

Susan thở dài, nhưng người đau nhất vẫn là Cố Thiên Kỳ. Song, cô không dám bước tới, cô cũng không biết bây giờ mình phải làm gì để an ủi cậu chủ, để cậu chủ không phải buồn khổ nữa.

“Cố Thiên Kỳ!”

Ngay khi Susan đang rất buồn thì Thẩm Sở Hà đột nhiên mở cửa phòng ra, và đi đến trước mặt Cố Thiên Kỳ.

Thẩm Sở Hà vẫn đang chờ đợi tin tốt lành, và ngay sau khi nghe được thông tin, cô ta đã ngay lập tức chạy đến đây.

Ngay cả lúc này khi thấy bộ dạng thất bại thảm hại của Cố Thiên Kỳ, Thẩm Sở Hà vẫn có chút không dám tin rằng Cố Thiên Kỳ đã thua. Cậu ấy thực sự đã thua cuộc rồi!

Trong mấy năm qua, họ đã âm thầm bỏ ra bao nhiêu tâm tư, suy tính bao nhiêu kế hoạch.

Không ngờ chỉ trong một đêm, tất cả đã sụp đổ tan tành, không còn gì cả! Không còn gì nữa cả!

Sao lại như thế? Sao lại như thế chứ?

Dù thế nào đi nữa, Thẩm Sở Hà cũng không thể chấp nhận kết quả này!

Nhất định vẫn còn cách khác! Phải, nhất định vẫn còn cách khác!

Chỉ cần Cố Thiên Kỳ có thể chấn chỉnh lại cờ trống, thì họ vẫn còn cơ hội giành lại công ty Tô Thị!

“Cố Thiên Kỳ, cậu tự nhìn xem bộ dạng bây giờ của cậu kìa!” Thẩm Sở Hà cúi người xuống và kéo mạnh cánh tay của Cố Thiên Kỳ. “Thất bại một lần mà thành ra bộ dạng này hả? Bây giờ cậu phải đứng lên để phân tích tại sao cậu đã làm sai, sau đó, suy nghĩ xem cậu nên làm gì tiếp theo!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 524

Giọng nói của Thẩm Sở Hà cứ liên tục rơi vào tai Cố Thiên Kỳ, nhưng Cố Thiên Kỳ chỉ cười khẩy, và từ từ ngước đôi mắt đỏ ngầu lên.

Trước đây, không phải Cố Thiên Kỳ chưa từng gặp trở ngại, nhưng sau mỗi lần, anh đều sẽ dũng cảm hơn.

Song, kể từ lúc ở trong phòng họp, nhìn thấy Nhiên Nhiên xông vào, ôm lấy Cố Thiên Tuấn và nói ra những lời đó, sợi dây trong tim Cố Thiên Kỳ đột nhiên đứt đoạn!

Trong tình huống đó, Nhiên Nhiên tưởng Cố Thiên Tuấn đang là một người trắng tay!

Nhưng cô vẫn chọn Cố Thiên Tuấn.

Điều đó có nghĩa là, ngay cả khi giành lại được tập đoàn Cố Thị, anh cũng sẽ không giành được trái tim của Nhiên Nhiên!

Đã vậy, nỗ lực của mình còn có ích gì?

Cố Thiên Kỳ mỉm cười khổ sở, rồi một lần nữa cúi gằm mặt xuống.

“Cố Thiên Kỳ, cậu có nghe thấy mình đang nói chuyện với cậu không?” Thẩm Sở Hà nhìn vào Cố Thiên Kỳ đang cúi mặt xuống, cả người bỗng bùng cháy ngọn lửa giận dữ không tên. Cô chưa từng nhìn thấy Cố Thiên Kỳ vì bất kỳ người phụ nữ nào mà trở nên như vậy!

Quá nhiều lần đầu tiên của Cố Thiên Kỳ, đều là vì An Điềm nên mới có!

An Điềm dựa vào đâu? Rốt cuộc cô ta dựa vào đâu?

“Cố Thiên Kỳ, cậu không thể vì người phụ nữ của một người khác mà trở nên như thế này. Cậu không thể!” Thẩm Sở Hà rung lắc người của Cố Thiên Kỳ như điên dại. Cô vô cùng kích động, không phải đau lòng vì thất bại của Cố Thiên Kỳ, chỉ là không cam tâm vì sự suy sụp này của Cố Thiên Kỳ là vì An Điềm mà thôi!

“Cút đi!” Cố Thiên Kỳ rất chán ghét sự ồn ào của Thẩm Sở Hà, nên hất mạnh tay cô ra. Anh ta loạng choạng đứng dậy, đi về phía trước mà không hề có mục đích. “Rượu đâu? Rượu của tôi đâu rồi?”

“Cậu chủ!” Susan nhanh chóng bước tới đỡ lấy Cố Thiên Kỳ, lo lắng nhìn anh nói. “Cậu chủ, cậu đã uống nhiều rượu lắm rồi, không thể uống tiếp được đâu!”

“Đưa rượu cho tôi!” Cố Thiên Kỳ chụp lấy cánh tay của Susan, khuôn mặt đẹp trai nhìn vào cô, nhưng ánh mắt không biết đang tập trung ở nơi nào.

“Cậu chủ…” Giọng của Susan có thêm chút nghẹn ngào. Cô không biết phải làm gì, chỉ nhìn sang Thẩm Sở Hà bằng ánh mắt van xin: Bình thường mỗi khi Thẩm Sở Hà lên tiếng, cậu chủ đều sẽ nghe theo!

“Cô cho cậu ấy uống đi, để cậu ấy uống cho đủ!” Thẩm Sở Hà nhìn chằm chằm vào Cố Thiên Kỳ với vẻ ganh tỵ và không cam tâm, rồi hét lớn lên.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên gấp rút, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa ba người.

Cố Thiên Kỳ rút tay mình về, ra hiệu cho Susan đi nghe điện thoại. Còn anh ta, vẫn loạng choạng đi về phía trước.

Susan dừng lại rồi vội vàng chạy qua cầm điện thoại của Cố Thiên Kỳ lên, nhưng nhìn thấy trên màn hình điện thoại xuất hiện hai chữ “Nhiên Nhiên”.

Susan cầm điện thoại và đứng yên tại chỗ, do dự liếc nhìn Cố Thiên Kỳ: Bây giờ cậu chủ đang suy sụp như thế, An Điền lại gọi đến vào lúc này là có mục đích gì? Mình, rốt cuộc phải nên nói sao với cậu chủ đây?

“Ai gọi đến thế?”

Thẩm Sở Hà đang đứng cạnh vội vã chạy tới giật lấy cái điện thoại trên tay Susan.

Khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, Thẩm Sở Hà liền cười khẩy một tiếng: “Ha ha, vào lúc này mà An Điềm gọi đến làm gì? Diễu võ dương oai hả? Định cho chúng ta biết Cố Thiên Tuấn tài giỏi đến mức nào à?”

“Tôi sẽ không cho cô ta cơ hội đó đâu!” Thẩm Sở Hà nói rồi ngay lập tức đưa ngón tay ra, định cúp máy.

“Đưa cho tôi!” Người vẫn luôn say rượu, Cố Thiên Kỳ, đột nhiên quay người lại và nhìn vào Thẩm Sở Hà.“Cố Thiên Kỳ!” Thẩm Sở Hà giấu cái điện thoại ra sau lưng, và nói với vẻ thất vọng: “Tuy mình không có mặt trong cuộc họp ngày hôm đó, nhưng lúc đó đã xảy ra chuyện gì, mình đều biết rất rõ! Vì vậy, cậu còn mong chờ gì với An Điềm nữa? Cô ta gọi cuộc điện thoại này, chỉ rắc thêm muối lên vết thương của cậu mà thôi!”

“Đưa cho tôi!” Cố Thiên Kỳ nhấn mạnh giọng hơn. Anh ta lắc lắc đầu, bước cao bước thấp đi về phía Thẩm Sở Hà.

“Mình…”

“Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai!” Cố Thiên Kỳ đi tới trước mặt Thẩm Sở Hà, nhìn vào cô với khuôn mặt vô cảm.

Thẩm Sở Hà bị khí thế của Cố Thiên Kỳ làm cho sợ hãi. Cô ta cắn chặt môi, và cuối cùng cũng ngoan ngoãn đưa tay ra, đưa điện thoại đến trước mặt Cố Thiên Kỳ.

Cố Thiên Kỳ không thèm nhìn vào Thẩm Sở Hà, chỉ cầm lấy điện thoại và nhấn nút trả lời: “A lô!”

Giọng của Cố Thiên Kỳ vừa khàn vừa ngượng, khiến An Điềm ở đầu bên kia nghe thấy mà nhói lòng. Cô cắn môi chặt môi nhẹ nhàng nói: “Thiên Kỳ…”

“Em nói đi.” Cố Thiên Kỳ cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh. Dù đã thất bại, dù không biết phải nên đối mặt với An Điềm như thế nào, nhưng Cố Thiên Kỳ vẫn không thể không nghe cuộc gọi của An Điềm. Chỉ cần cô vẫn muốn gọi, anh đều sẽ nghe máy.

“Chị…” An Điềm cắn môi và khẽ nói: “Chị sắp kết hôn với Thiên Tuấn rồi.”

An Điềm nói xong liền cúi mặt xuống đầy áy náy, cô biết rằng mình làm điều này là rất tàn nhẫn. Nhưng, chỉ có cách từ chối Cố Thiên Kỳ một cách triệt để, anh ta mới nhanh chóng buông tay, sau đó đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

Nếu mình cứ không lên tiếng để từ chối Thiên Kỳ, vậy tức là vẫn cho cậu ấy hy vọng, vậy chẳng phải sẽ làm cậu ấy mất nhiều thời gian hơn hay sao?

Tuy nhiên, Cố Thiên Kỳ hoàn toàn không hiểu được ý tốt của An Điềm. Và trái tim vốn dĩ vẫn còn lại một chút ấm áp kia của cậu ta, vào thời khắc này, đã hoàn toàn lạnh giá.

“Nhiên Nhiên, sao em lại nhẫn tâm đến thế?” Cố Thiên Kỳ nhắm mắt lại, cảm thấy có một dòng nước ấm sắp chảy ra từ hai mắt mình.

“Thiên Kỳ, chị không có ý đó đâu.” An Điềm hơi sốt ruột. “Chị chỉ muốn em…”

“Đủ rồi!” Cố Thiên Kỳ ngắt lời An Điềm. “Anh sẽ không chúc phúc cho em và anh ta đâu. Vả lại anh cũng sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy đâu!”

“Thiên Kỳ à, em đừng như vậy nữa được không?” Giọng của An Điềm có một chút nài nỉ. “Chị không xứng đáng để em phải làm vậy đâu! Chị hy vọng em sẽ sống tốt, mong em sẽ được hạnh phúc.”

“Việc của anh, anh tự biết phải làm gì.” Ánh mắt của Cố Thiên Kỳ dần trở nên bình tĩnh hơn từng chút một. “Anh vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội. Anh đã chờ bốn năm rồi, cùng lắm là chờ thêm bốn năm nữa!”

“Nhưng…”

“Em đã muốn kết hôn với Cố Thiên Tuấn thì cứ kết hôn đi. Nhưng, An Điềm à, em phải nhớ kỹ.” Giọng nói khàn khàn của Cố Thiên Kỳ đã bình tĩnh lại, gằn từng chữ một. “Một ngày nào đó, em sẽ thuộc về anh!”

“Thiên Kỳ à, em có thể nào đừng mê muội nữa được không? Chị…”

“Được rồi.” Cố Thiên Kỳ hít một hơi thật sâu. “Vài ngày nữa, anh sẽ rời khỏi thành phố H. Chu Hán Khanh cũng bị anh giải quyết rồi. Vì vậy, trong một khoảng thời gian dài sau này, công ty của Cố Thiên Tuấn sẽ không xảy ra vấn đề gì cả, sự an toàn của em cũng được đảm bảo. Đây là việc cuối cùng mà anh làm được cho em trước khi rời đi.”

“Thiên Kỳ…” Khóe mũi của An Điềm hơi cay cay.

Tuy nhiên, Cố Thiên Kỳ không đợi An Điềm nói xong thì đã cúp máy. Anh ta mỉm cười chua chát, cơn đau trước ngực giống như thủy triều dâng lên, hết lớp này đến lớp khác.

Loạng choạng nhấc chân lên, Cố Thiên Kỳ ném điện thoại xuống đất và tiếp tục tiến về phía trước: Đã say rồi thì say cho triệt để luôn! Như vậy, ít nhất anh ta có thể tạm quên đi thất bại và nỗi đau của mình!

Susan nhìn thấy bộ dạng này của Cố Thiên Kỳ thì càng lo lắng hơn. Cô vội nắm lấy tay Thẩm Sở Hà và hỏi: “Cô Thẩm à, cô thấy cậu chủ bây giờ như vậy đấy, chúng ta nên làm gì đây?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conbano, PhuongVopqia và 178 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.