Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 512

“Là thứ đồ này trên ngực của Chu Hán Khanh đã cứu anh ta, có lẽ giọng nói vừa nãy mà chúng ta nghe được cũng là phát ra từ Chu Hán Khanh.”

Thẩm Sở Hà lạnh lùng nhìn Chu Hán Khanh đang hôn mê.

Nghe thấy Thẩm Sở Hà giải thích, cuối cùng thì người áo đen cũng đã hiểu ra, họ đưa tay lau mồ hôi trên trán, trong lòng nhẹ nhõm: Không có ma, cứ sợ chuyện không đâu không!

“Thế cô Thẩm, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?” Ba người áo đen nhìn Thẩm Sở Hà, đợi cô ta quyết định.

“Còn làm sao nữa chứ? Nổ thêm phát súng đi!” Thẩm Sở Hà lườm ba người áo đen, cảm thấy họ rất kỳ lạ khi hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

“Vâng.” Ba người áo đen gật đầu, sau đó nhìn khẩu súng trên tay mình, do dự có phải là người đầu tiên nổ súng không.

“Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau lên đi!” Thẩm Sở Hà lại băt đầu bực mình, ra lệnh xong, cô lẩm bẩm, “Cũng không biết sao Thiên Kỳ lại nuôi đám ăn hại các anh?”

Tuy Thẩm Sở Hà nói khá nhỏ, nhưng ba người áo đen vẫn loáng thoáng nghe thấy, họ nhìn nhau, sau đó nhanh chóng cầm súng lên, nhắm vào Chu Hán Khanh.

Chính lúc họ định bóp cò thì Thẩm Sở Hà bỗng dưng nói: “Đợi một chút!”

Những người áo đen thả lỏng ngón tay, sau đó nhìn Thẩm Sở Hà với ánh mắt kỳ lạ, không biết cô ta định làm gì.

Thẩm Sở Hà vặn vẹo cái cổ, cười với họ: Tối nay tâm trạng mình không tốt, chi bằng bóp cò giải sầu vậy!

“Đưa súng cho tôi, tôi sẽ giải quyết Chu Hán Khanh!” Thẩm Sở Hà đi đến trước mặt một người áo đen rồi đưa tay ra.

Người áo đen nhìn khẩu súng trên tay mình, rồi lại nhìn Thẩm Sở Hà, sau đó ngoan ngoãn đặt súng lên tay của Thẩm Sở Hà.

Thẩm Sở Hà xóc dậy khẩu súng nặng ình trên tay, vểnh miệng nở nụ cười tàn ác, rồi nhắm súng vào Chu Hán Khanh đang nhắm mắt.

“Tao phải giết chúng mày, Cố Thiên Kỳ, Cố Thiên Tuấn, An Điềm……”

Chu Hán Khanh đang bị súng nhắm vào vẫn lẩm bẩm không thôi.

Nhưng lúc này đây,Thẩm Sở Hà đang muốn bóp cò ngừng lại. Vì trong lời nói của Chu Hán Khanh, cô nghe ra được sự căm tức của anh ta đối với An Điềm.

Thẩm Sở Hà do dự một hồi, nhìn chằm chằm Chu Hán Khanh rồi suy nghĩ: Nếu Cố Thiên Kỳ có được công ty Cố Thị từ tay Cố Thiên Tuấn, thế thì chắc chắn Cố Thiên Kỳ sẽ yêu quý An Điềm hết mực.

Còn nữa, Cố Thiên Kỳ nhất định sẽ thông báo với cả thế giới biết, An Điềm là người phụ nữ của cậu ấy, đến lúc đó, thì không ai còn dám hợp tác với mình để hãm hại An Điềm nữa rồi!

Nhưng Chu Hán Khanh thì khác, từ chuyện anh ta vì tro cốt của Chu Mộng Chỉ mà không hề hà bất kỳ việc gì, Thẩm Sở Hà có thể thấy Chu Hán Khanh là một người hễ điên lên thì bất chấp mạng sống.

Hơn nữa, Chu Hán Khanh và An Điềm lại có mối thù sâm đậm, anh ta có lý do hãm hại An Điềm! Đến lúc đó, Thẩm Sở Hà sẽ lợi dụng mối quan hệ bạn bè giữa cô và An Điềm, rồi tạo cơ hội cho Chu Hán Khanh tìm An Điềm trả thù! Dù An Điềm có xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan trực tiếp đến mình!

Nghĩ đến đây, Thẩm Sở Hà từ từ buông khẩu súng trong tay xuống.

Ba người áo đen thấy biểu cảm này của Thẩm Sở Hà, cảm thấy kỳ lạ liền cau mày, không biết tại sao cô ta lại làm như vậy: “Cô Thẩm, vậy là...”

Thẩm Sở Hà nhìn khẩu súng trong tay, nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nhìn ba anh áo đen: “Để tiết kiệm thời gian, các người khiêng Chu Hán Khanh lên xe sẵn đi, tôi sẽ đích thân chở xác anh ta đi vứt, các người ở lại dọn dẹp là được.”

“Nhưng...” Nhóm người áo đen nhìn nhau một lúc, không biết tại sao Thẩm Sở Hà lại đột nhiên nói như vậy.

“Sao, các người có ý kiến gì à?” Thẩm Sở Hà lên giọng.
“Không có không có, cô Thẩm.” Người áo đen vội lắc đầu, “Bây giờ chúng ta đi đi.”

Thẩm Sở Hà mới vừa ý gật đầu, hai tay khoanh trước ngực nhìn mấy người áo đen khiêng Chu Hán Khanh đang hôn mê vào một chiếc túi lớn.

Còn Thẩm Sở Hà, sau khi thấy nhóm người áo đen đã đi xa thì chạy đến phòng mình tìm thuốc cầm máu để vào túi của mình.

Do Thẩm Sở Hà đã sớm sắp xếp mọi chuyện, bây giờ cũng đã là đêm khuya.

Thế nên nhóm người áo đen cũng không cần quá phí sức là có thể dễ dàng qua mặt camera, khiêng Chu Hán Khanh vào trong xe

Lúc này, Thẩm Sở Hà cũng đã thu dọn xong, cô ta xuống lầu, đi đến bên chiếc xe.

Sau khi để chiếc túi mình vào trong xe thì Thẩm Sở Hà nhìn ba người áo đen: “Các người về trước đi, Chu Hán Khanh giao cho tôi xử lý là được rồi.”

“Dạ được, cô Thẩm cẩn thận đấy.” Người áo đen đã đi theo Cố Thiên Kỳ một thời gian dài cũng biết Thẩm Sở Hà xưa nay làm việc không bao giờ có sơ sót.

Cho nên, dù cảm thấy kỳ lạ với hành động của Thẩm Sở Hà, nhưng người áo đen vẫn làm theo lời cô.

Đợi sau khi người áo đen đã đi xa rồi, Thẩm Sở Hà mới nhìn sang Chu Hán Khanh trong cốp xe, cô siết chặt nắm đấm, sau đó ngồi lên xe và lái đến nơi hẻo lánh ở khu ngoại ô của thành phố H.

“Ầm ầm” một tiếng…

Thẩm Sở Hà vừa lái xe được một quãng thì bầu trời xuất hiện sấm sét.

Thẩm Sở Hà nghiến răng, văng tục, tại sao sớm không mưa trễ không mưa mà lại mưa ngay vào lúc này chứ?

Đành vậy, Thẩm Sở Hà đành từ bỏ địa điểm đã lên kế hoạch từ trước, rồi chọn một nơi hẻo lánh khác gần đó hơn.

Cơn mưa nhanh chóng trút xuống, chưa tới vài giây, trời mưa tầm tã, mùi ẩm ướt át hết mùi tanh của máu trong xe, cơn mưa dày đặc che khuất tầm nhìn của Thẩm Sở Hà.

Bật thanh quẹt nước lên, Thẩm Sở Hà đành lái xe đến một nơi hẻo lánh rồi dừng xe lại.

Nhìn cơn mưa ầm ầm trút xuống, Thẩm Sở Hà bực bội, sau đó ôm chiếc túi của mình mở cửa xe xông ra ngoài trời mưa.

Mưa xối xả lên mặt, tóc và người của Thẩm Sở Hà, trong phút chốc người cô ta ướt sũng.

Thẩm Sở Hà đứng trước cốp xe, đưa tay ra lau khuôn mặt đầy nước mưa của mình, rồi lại đưa tay kéo chiếc túi đang chứa Chu Hán Khanh.

“Rầm” ……

Tiếng sấm lại vang lên, chiếu lên khuôn mặt trắng bệt của Chu Hán Khanh, Thẩm Sở Hà giật cả mình, vội lùi lại một bước.

Rồi lại nghĩ đến chuyện Chu Hán Khanh vẫn còn sống, Thẩm Sở Hà mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lấy thuốc cầm máu từ trong túi ra, đi đến bên cốp xe, bắt đầu cầm máu cho Chu Hán Khanh.

“Sao lại chảy nhiều máu như vậy!”

Thẩm Sở Hà vừa rắc thuốc lên vết thương của Chu Hán Khanh vừa lẩm bẩm, “Nhìn bộ dạng của anh, nếu tôi mà không cứu anh thì dù anh không bị viên đạn bắt trúng, chỉ cần vứt anh nơi xó xỉnh nào đó thì cũng chảy máu đến chết thôi.”

Thẩm Sở Hà nói xong lại bắt đầu băng bó cho Chu Hán Khanh.

Trời vẫn mưa to, những giọt nước mưa không ngừng rơi xuống cuốn trôi đi bùn đất cây cỏ ở nơi hoang vu, xung quanh ngoài tiếng mưa thì không có gì khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 513

Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện từ lòng bàn chân, Thẩm Sở Hà chớp chớp mắt rồi tăng tốc độ xử lý vết thương cho Chu Hán Khanh.

Vài phút sau, vết thương của Chu Hán Khanh cũng được xử lý ổn thỏa, nhưng những viên đạn trên xương bả vai, cánh tay và xương đầu gối, Thẩm Sở Hà không có khả năng lấy ra được.

Thẩm Sở Hà liếc nhìn Chu Hán Khanh đang còn hôn mê rồi đưa tay ra cố hết sức kéo anh ta ra khỏi cốp xe.

“Rầm” một tiếng…

Thẩm Sở Hà dùng hết sức bình sinh để lôi Chu Hán Khanh ra ném xuống đất.

Có lẽ do đã chạm vào vết thương, Chu Hán Khanh đang hôn mê đã phát ra tiếng kêu đau đớn không rõ ràng, chỉ tiếc bây giờ tiếng mưa và tiếng sấm sét quá lớn, nên Thẩm Sở Hà hoàn toàn không nghe thấy.

Thẩm Sở Hà thở hổn hển, đưa tay lên quẹt đi nước mưa trên mặt mình, rồi ném tất cả những gì mình mang đến xuống đất: “Thuốc và ít đồ ăn ở trong này, có sống sót được hay không, phải xem số phận của anh rồi.”

Thẩm Sở Hà dừng lại một lúc để liếc nhìn xung quanh rồi lẩm bẩm: “Dù anh chết, chắc thi thể cũng mất vài ngày mới được phát hiện. Cộng thêm việc anh là tội phạm trốn trại, chắc cũng không có ai truy cứu đâu!”

Đưa tay lên kéo lại cổ áo ướt nhẹp, cuối cùng Thẩm Sở Hà liếc nhìn Chu Hán Khanh: Chu Hán Khanh, hy vọng anh sẽ được sống tiếp. Qua một thời gian nữa, tôi sẽ đến đây xem thử tình hình.

Nếu tôi không tìm thấy thi thể của anh, vậy chứng minh anh đã sống sót.

Song, tôi biết anh sẽ không rời khỏi thành phố H này, anh sẽ tiếp tục trả thù cho Chu Mộng Chỉ.

Đến lúc đó, chúng ta sẽ lại hợp tác với nhau!

Thẩm Sở Hà khẽ mỉm cười rồi cầm lấy túi của mình và ngồi vào xe. Ánh sáng của đèn xe xuyên qua màn mưa, Thẩm Sở Hà đạp chân ga và lái về phía trước.

Còn Chu Hán Khanh bị thương cứ nằm trên mặt đất như thế, những hạt mưa liên tục đập xuống mặt, cơ thể và vết thương của anh ta.

Vết thương mà Thẩm Sở Hà vừa mới băng bó xong cho anh ta cũng dần bị ướt đẫm bởi nước mưa. Nước mưa trộn lẫn với máu trên vết thương, từ từ chảy xuống, sau đó nhuộm đỏ lớp bùn đất bên dưới người anh ta.

“Đùng”, lại là một tiếng sấm đinh tai nhức óc.

“Mộng, Mộng Chỉ…” Chu Hán Khanh đang hôn mê đã khôi phục lại được chút ý thức nhờ tiếng sấm. Anh ta há miệng ra, vẫn lẩm bẩm gọi tên Chu Mộng Chỉ.

Chu Hán Khanh nhắm mắt lại một cách yếu ớt. Anh ta cảm thấy cả người mình như bị tách ra. Tất cả các bộ phận của cơ thể đều đau đớn dữ dội, đau đến mức làm cho não anh ta hỗn loạn, cảm thấy như mình đang trong một giấc mơ.

Chu Hán Khanh trong giấc mơ dường như đã nghe thấy vài giọng nói.

Hình như có ai đó đã nói chuyện với anh ta, nhưng mới đó đã biến mất.

Dường như anh ta đã nghe thấy tiếng mưa và tiếng sấm sét, nhưng anh ta cũng nghe thấy giọng nói của Chu Mộng Chỉ. Dường như cô ấy đang khóc, dường như đang nói với mình rằng cô ấy rất đáng thương. Cô ấy sống khổ cả đời, những thứ bản thân muốn đều không thể có được, sau khi chết, ngay cả tro cốt cũng biến mất.

Nghe thấy giọng nói này, cơn đau trên người Chu Hán Khanh lại dữ dội hơn, nhưng ý thức của anh ta lại càng rõ ràng hơn chút nữa.

Mộng Chỉ, em đừng khóc…

Chu Hán Khanh không còn sức để nói, anh ta chỉ có thể thầm trò chuyện với “Mộng Chỉ” của mình trong lòng: Mộng Chỉ, em yên tâm, anh sẽ trả thù cho em. Anh sẽ giúp em yên tâm ra đi.

Trước lúc đó, anh sẽ không bao giờ chết, không bao giờ…

**

Vài ngày trôi qua nhanh như chớp, sức khỏe của An Điềm đã hồi phục hoàn toàn dưới sự chăm sóc tận tình của Cố Thiên Tuấn. Không chỉ vậy, cô còn được Cố Thiên Tuấn vỗ béo lên hai cân rưỡi nữa.An Điềm ngồi trên giường bệnh, chống cái cằm hơi nọng và trợn mắt nhìn Cố Thiên Tuấn: “Đều tại anh hết đấy! Anh xem, tôi đã bị anh cho ăn nên béo như thế nào rồi này?”

“Làm gì có!” Cố Thiên Tuấn lắc đầu ngây thơ. “Em đâu có béo. Anh thấy em đầy đặn mướt mát, vô cùng dễ thương.”

Trước lời khen ngợi chân thành của Cố Thiên Tuấn, An Điềm hoàn toàn không đánh giá cao: “Dễ thương gì chứ? Tôi sẽ giảm cân khi trở về biệt thự, không ai có thể cản được tôi!”

“Được thôi.” Cố Thiên Tuấn gật đầu với An Điềm tỏ vẻ rất tán thành. “Anh sẽ giúp em.”

“Anh làm sao giúp được tôi?” An Điềm lắc đầu không tin. “Đến lúc đó, tôi sẽ thay đổi thói quen ăn uống một chút, và chạy bộ nhiều hơn là được rồi.”

“Đây không phải là cách tốt nhất.” Cố Thiên Tuấn ôm lấy eo của An Điềm, rồi nói với vẻ nghiêm túc. “Anh có một cách hay hơn!”

“Cách gì hay hơn?” An Điềm không hiểu.

“Tất nhiên là...” Cố Thiên Tuấn nói đến đây liền dừng lại, sau đó hôn lên dái tai của An Điềm, rồi nói vào tai cô nửa câu còn lại.

Mặt của An Điềm đột nhiên đỏ bừng lên. Cô có chút bất lực, lại càng có chút xấu hổ: “Cố Thiên Tuấn, anh có thể nào đừng giở trò suốt ngày không?”

“Làm chuyện đó với vợ mình mà là giở trò à?” Giọng của Cố Thiên Tuấn rất ngây thơ và đáng thương. “Hơn nữa, trong suốt thời gian em nằm viện, anh chỉ được ôm em nhưng không thể đụng vào em, em có biết anh phải chịu đựng vất vả như thế nào không?”

“Tôi…” An Điềm nhìn vào vẻ mặt giận dữ của Cố Thiên Tuấn, như thể cô đã làm điều gì đó xấu xa không đáng được tha thứ vậy. Làm ơn đi, cô chỉ dưỡng thương thôi mà. Tại Cố Thiên Tuấn không thể kiểm soát được bản thân, đâu có trách cô được!

“Em cũng cảm thấy bản thân hơi quá đáng rồi, cho nên định bù đắp cho anh thật tử tế phải không?” Cố Thiên Tuấn đã phát huy thật tốt bản chất của “gian thương”, đánh đòn phủ đầu trước khi An Điềm kịp lên tiếng.

“Tôi…”

“Bây giờ bắt đầu cũng được.” Cố Thiên Tuấn nâng cằm An Điềm lên, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua đôi mắt đào long lanh và đôi môi mịn đỏ của An Điềm. “Anh có thể miễn cưỡng mà giúp em toại nguyện.”

“Anh đi đi!” An Điềm chỉ vào cửa phòng bệnh. “Tôi không muốn nhìn thấy người mặt dày trơ trẽn như anh nữa!”

“Em đành lòng sao?” Cố Thiên Tuấn hôn vào xương quai xanh của An Điềm, để lại trên đó một dấu ấn có hình dạng độc đáo.

Cả người An Điềm bỗng run lên, cô vội đẩy Cố Thiên Tuấn ra xa: “Anh để ý chút đi! Bây giờ đang ở trong bệnh viện.”

“Đây là phòng riêng, không có sự cho phép của anh, không ai dám xông vào đâu.” Cố Thiên Tuấn đưa ngón tay cái lên vuốt ve má An Điềm một cách nhẹ nhàng, giọng anh trầm và đầy sức hút.

“Nhưng, nhưng mà…” An Điềm lắp bắp không nói nên lời. Cô nhìn vào đôi mắt đen nhánh của Cố Thiên Tuấn, cảm thấy rằng bên má bị Cố Thiên Tuấn vuốt ve lúc này đây đang nóng ran như lửa.

Cô nhúc nhích cổ họng, cảm thấy mình hơi khát nước, và cơ thể cô cũng bắt đầu khẽ run lên.

Cố Thiên Tuấn rất hài lòng với biểu hiện này của An Điềm. Anh khẽ mỉm cười, còn tay kia đã âm thầm chui vào bên trong áo cô, cởi nút áo của cô ra một cách thuần thục.

Trước ngực bỗng nhiên nhẹ hẫng, lúc này An Điềm mới giật mình nhận ra áo ngực của mình đã bị Cố Thiên Tuấn cởi ra rồi!

“Không được thật mà!” An Điềm giữ chặt tay Cố Thiên Tuấn, vừa thở dốc khe khẽ vừa lắc đầu nguầy nguậy. “Không thể làm vậy trong bệnh viện được.”

“Thôi được rồi, anh nghe lời em.” Cố Thiên Tuấn thở dài. Một người luôn đầy mưu trí và hung hăng trước mặt người ngoài như anh, lúc này đây trông có vẻ hơi tủi thân. “Về nhà rồi chúng ta tiếp tục.”

“Cố Thiên Tuấn, về nhà rồi tiếp tục gì? Tôi không có ý đó, anh đúng là…”

An Điềm vừa định phê bình hành vi cố tình hiểu sai ý cô nói của Cố Thiên Tuấn, bỗng một hồi chuông điện thoại vang lên gấp rút đã cắt ngang lời cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 514

Cố Thiên Tuấn mỉm cười nhìn An Điềm rồi mới lấy điện thoại ra.

Nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, vẻ mặt của Cố Thiên Tuấn bỗng trở nên nghiêm túc. Anh đưa điện thoại lên tai mình: “A lô!”

An Điềm ngồi trên giường bệnh viện nhìn Cố Thiên Tuấn, cũng không biết người ở đầu bên kia đã nói gì mà làm cho sắc mặt của Cố Thiên Tuấn ngày càng nặng nề hơn.

“Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ qua đó ngay.” Cố Thiên Tuấn nói xong liền quay lại nhìn An Điềm.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” An Điềm vừa nhìn vào mắt Cố Thiên Tuấn liền biết đã có chuyện xảy ra. “Nếu chuyện rất gấp, vậy tôi tự về nhà cũng được.”

“An Điềm.” Cố Thiên Tuấn đặt hai tay lên vai An Điềm, kiên nhẫn nói: “Hôm nay em cứ ở lại bệnh viện thêm một ngày đi, chờ anh xử lý xong vài việc thì sẽ đến đón em.”

Những ngón tay của Cố Thiên Tuấn xuyên qua mái tóc của An Điềm: “Vốn dĩ, anh định đưa em đến xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng suy nghĩ lại, anh thấy mình không nên để em nhìn thấy việc đó.”

“Là chuyện gì vậy?” An Điềm nắm lấy tay Cố Thiên Tuấn, cảm thấy rằng hôm nay anh có chút gì đó bất ổn.

“Em sẽ sớm biết thôi.” Cố Thiên Tuấn khẽ mỉm cười. Anh hôn lên trán An Điềm và đứng dậy. “Anh đi trước đây, em ngoan ngoãn ở đây chờ anh.”

“Dạ vâng!” An Điềm ôm Cố Thiên Tuấn một cái, rồi nhìn anh bước ra khỏi phòng bệnh.

Sau khi Cố Thiên Tuấn rời đi, An Điềm nằm trên giường bệnh mà tâm trạng rối bời.

Tuy nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, Susan - trợ lý của Cố Thiên Tuấn đã đến!

“Susan, sao cô lại đến đây?” An Điềm nhìn vào Susan vừa xuất hiện trong phòng bệnh, vẻ mặt đầy ngạc nhiên: Cố Thiên Tuấn vừa nhận được một cuộc gọi, sau đó nói mấy lời kỳ lạ rồi rời đi. Rồi trong một thời gian ngắn như thế, Susan đã đến đây?

“Cô An, Cố tổng bảo tôi đưa cô đến một nơi. Mời cô đi theo tôi.” Susan khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy lịch sự cộng với nụ cười chuyên nghiệp.

“Vậy cô chờ một chút ha, để tôi dọn dẹp đã.” An Điềm gật đầu và bước xuống khỏi giường bệnh.

“Không cần đâu.” Susan bước tới và nói nhẹ nhàng, “Sự việc hơi khẩn cấp. cô thay quần áo rồi đi với tôi là được.”

An Điềm nghe thấy giọng điệu này của Susan liền hơi sững sờ: “Susan, cô nói cho tôi biết đi, có phải Cố Thiên Tuấn đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Susan thu lại nụ cười, cúi mắt xuống suy nghĩ một lúc rồi nói. “Cô nên đến đó một chuyến đi.”

Đúng là có chuyện thật rồi!

An Điềm vội nắm lấy tay Susan và nói một cách lo lắng: “Vậy cô mau đưa tôi đến đó đi!”

Vì Susan thường đi theo Cố Thiên Tuấn bàn chuyện hợp tác kinh doanh, mọi người đều biết rằng Susan là trợ lý của Cố Thiên Tuấn, vì vậy khi cô đưa An Điềm đi, không ai lên tiếng phản đối cả.

Nửa tiếng sau…

An Điềm đứng trước cửa, quay đầu nhìn xung quanh rồi lấy làm lạ hỏi Susan bên cạnh: “Susan, cô đưa tôi đến công ty Cố Thị, không phải để gặp Cố Thiên Tuấn à? Anh ấy đang ở trong phòng này à?”

An Điềm nói rồi chỉ vào cánh cửa trước mặt.

“Cô An, bên trong đó có một người còn quan trọng hơn Cố tổng. Mời cô vào trong.” Susan nhìn vào cánh cửa đó, lẩm bẩm trong lòng: Cậu ấy vì muốn có được cô nên đã hy sinh rất nhiều, hy vọng sau khi chuyện này thành công, cậu ấy sẽ vui vẻ hơn một chút.

“Người còn quan trọng hơn Cố Thiên Tuấn?” An Điềm có chút bối rối. Đối với mình mà nói, chắc không còn ai quan trọng hơn Cố Thiên Tuấn mới phải!

À không, có một người còn quan trọng hơn thật!

An An quan trọng hơn Cố Thiên Tuấn!

Nhưng nghĩ đến đây, An Điềm càng lấy làm lạ hơn nữa. Chẳng phải Susan nói Cố Thiên Tuấn đã gặp chuyện à? Sao lại còn đưa An An đến đây?An Điềm vô cùng sốt ruột, liền đưa tay ra mở cửa và đi vào.

Tuy nhiên, trong căn phòng rộng lớn không thấy An An đâu cả, mà chỉ có một người đang ngồi trên ghế da. Anh ta quay lưng lại với An Điềm, nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

An Điềm chớp chớp mắt, hỏi với vẻ không hiểu: “Xin chào, làm ơn cho hỏi…”

Ngay lúc An Điềm lên tiếng, người đang quay lưng với An Điềm đã quay mặt lại.

An Điềm hơi sững sờ: “Thiên Kỳ? Sao em lại ở đây?”

“Nhiên Nhiên…” Cố Thiên Kỳ đứng dậy và đi đến chỗ An Điềm.

“Ồ! Chị biết rồi!” An Điềm bước nhanh đến trước mặt Cố Thiên Tuấn, rồi giận dữ nói. “Cố Thiên Kỳ, có phải em lại đang muốn đùa gì đó không? Còn có thể bảo Susan hợp tác với em, em có bản lĩnh quá rồi ha?”

An Điềm nghiêm nghị nhìn vào Cố Thiên Kỳ, giọng điệu rất giống như khi đang dạy bảo An An.

“Nhiên Nhiên…” Cố Thiên Tuấn khẽ cười. Anh ta tiến đến gần An Điềm hơn, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Sao ngay cả khi giận mà chị cũng đẹp đến thế?”

“Có nịnh cũng không xong đâu!” An Điềm từ chối thẳng thừng. “Đã già đầu rồi mà cứ thích đùa giỡn như một đứa trẻ!”

“Em không đùa.” Cố Thiên Kỳ lắc đầu. “Nhiên Nhiên à, em bảo Susan đưa chị đến đây, thực sự vì có chuyện quan trọng.”

“Có chuyện gì?” An Điềm bắt đầu sốt ruột. “Hai người cứ tỏ vẻ bí ẩn, như thể chỉ có mình chị là không biết chuyện gì đang xảy ra vậy đó!”

“Chị sẽ sớm biết thôi.” Cố Thiên Kỳ nói rồi kéo An Điềm vào lòng mình.

Cố Thiên Kỳ nhắm mắt lại, hai cánh tay quấn chặt quanh eo An Điềm. An Điềm đang ở trong lòng mình, dường như còn tốt đẹp hơn mình tưởng tượng!

Đây là lần đầu tiên anh dùng tình cảm thật của mình để đối mặt với An Điềm. Cảm giác khi gỡ bỏ ngụy trang, dùng bộ dạng chân thật để đối diện với Nhiên Nhiên, thực sự đã rất lâu rồi mới có lại được.

“Nhiên Nhiên…” Cố Thiên Kỳ nhẹ nhàng gọi tên An Điềm rồi vùi mặt mình vào tóc cô. “Em có biết không? Anh yêu em, anh yêu em từ rất lâu, rất lâu rồi.”

Giọng của Cố Thiên Kỳ vừa dứt, An Điềm chết lặng ngay tại chỗ. Cô nhúc nhích cổ họng của mình, rồi vội đẩy Cố Thiên Kỳ ra xa.

“Cố, Cố Thiên Kỳ, trò đùa này, em hơi quá rồi đấy!” An Điềm bất giác lùi về sau một bước rồi lắp bắp nói.

“Nhiên Nhiên, những lời anh nói đều rất thật!” Cố Thiên Kỳ bước về phía trước, có chút háo hức.

“Dừng lại!” An Điềm vỗ vỗ trước ngực mình, rõ ràng cô đã sợ đến khiếp vía. “Chị nói cho em biết này Cố Thiên Kỳ, sức khỏe chị vẫn chưa ổn, không chịu được kích thích.”

“Đã xảy ra chuyện gì? Nhiên Nhiên, em thấy khó chịu chỗ nào?” Hai tay của Cố Thiên Kỳ giữ chặt vai An Điềm, rồi sốt ruột hỏi.

Cố Thiên Kỳ bình thường rất thông minh và giỏi tính toán, nhưng quan tâm thì ắt sẽ rối loạn. Và rõ ràng An Điềm đã cố tình nói như thế, nhưng ánh mắt lo lắng của Cố Thiên Kỳ lại không hề giả tạo.

“Em thả chị ra trước đã.” An Điềm vùng khỏi tay Cố Thiên Kỳ. “Bây giờ không phải vấn đề chị cảm thấy khó chịu ở đâu, mà cách em nói chuyện có vấn đề!”

Cố Thiên Kỳ nghe thấy An Nhiên nói vậy mới chợt hiểu ra. Anh ta thở phào và nói: “Nhiên Nhiên à, sau này em đừng đem sức khỏe của mình ra nói đùa lung tung nữa.”

“Chị…” An Điềm mở miệng. Cô nhìn kỹ Cố Thiên Kỳ và nói: “Sao bỗng nhiên chị nhận ra rằng dường như chị không quen biết em thì phải?”

“Anh vẫn là Cố Thiên Kỳ.” Cố Thiên Kỳ một lần nữa bước đến, nhìn vào mắt An Điềm và thì thầm. “Vẫn là Cố Thiên Kỳ luôn yêu em đấy!”

Khi vừa dứt lời, Cố Thiên Kỳ giữ chặt An Điềm trong vòng tay mình. Anh nhìn vào khuôn mặt đang hoảng loạn của An Điềm và hôn lên môi cô.

Môi của An Điềm rất mềm mại, dường như còn có vị ngọt ngào của nước trái cây. Cố Thiên Kỳ nhắm mắt lại, muốn nếm thật kỹ vị ngọt này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conbano, PhuongVopqia và 178 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.