Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Thiếu tướng đế quốc – Đạn Xác

 
Có bài mới 09.07.2019, 09:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 912
Được thanks: 576 lần
Điểm: 31.6
Có bài mới Re: [Đam mỹ - hiện đại, NP] Thiếu tướng đế quốc – Đạn Xác - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100: Kết thúc đếm ngược (ba) H

Editor: Thơ Thơ

Thứ sáu, Chương Diệc đi phi trường đón Bùi Tịch.

Bởi vì khí trời, máy bay trễ hơn hai giờ, lúc chờ Bùi Tịch ngồi chuyến bay đến, đã đến chạng vạng.

Bùi Tịch ở xa xa liếc tới bóng dáng cao to thon dài nhận điện thoại kia, anh lôi kéo rương hành lý, tăng nhanh bước chân, cấp tốc đi đến bên Chương Diệc.

Chương Diệc ở trong đám người chung quanh tìm kiếm bóng dáng của anh, trong nháy mắt, liền bị đôi cánh tay từ phía sau ôm lấy. Thân thể người kia ấm áp dính sát anh, dùng sức đến cơ hồ muốn vò tiến vào bên trong cốt nhục.

Nghe thấy được mùi vị Tín tức tố Alpha quen biết, gánh nặng trong lòng Chương Diệc liền được giải khai, anh quay đầu đi, có chút oán giận nói: "Tôi chờ thật lâu."

"Xin lỗi." Bùi Tịch xoay thân thể của anh lại, đôi mắt dâm tà mang theo ý cười nhìn về phía anh, độ cong khóe miệng có chút tà khí: "Tôi có thể dùng thân thể bồi thường." Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc "Gọt" một tiếng, tiếp nhận rương hành lý trong tay anh: "Thụy Khắc đã sớm làm xong cơm, chúng ta trở về đi thôi."

"Được." Cuối cùng cũng coi như kết thúc, một lần nữa trở lại khu trung ương, tâm tình Bùi Tịch vào giờ khắc này sung sướng cực kỳ. Bất quá một khắc kia bước vào Nhà họ Chương, anh liền không cười được, bởi vì Tô Nhiên đang ngồi trên ghế salông xem báo điện tử.

"Trưởng quan, anh đã trở về." Tô Nhiên đứng dậy nghênh tiếp hai người.

"ừm, kỳ thực cậu không cần chờ chúng tôi, có thể ăn trước." Chương Diệc đổi giày ở cửa.

"Bùi bác sĩ." Tô Nhiên hỏi thăm Bùi Tịch phía sau anh một chút.

Bùi Tịch liếc anh một cái, nghĩ đến ban đầu người này làm sao lần lượt từ bên cạnh anh cướp Chương Diệc đi, sắc mặt liền có chút cứng ngắc. Trước anh nhìn anh ta muốn chết không sống mà nằm ở trong phòng chăm sóc đặt biệt, cũng lười cùng anh tính toán, bây giờ thấy anh ta sinh long hoạt hổ, đầy ngập oán khí cùng không cam lòng liền xông ra.

"Tô trung tá khôi phục rất nhanh." giọng điệu thờ ơ.

"Nhờ có trưởng quan chăm sóc." Tô Nhiên không sợ sóng lớn.

Bùi Tịch hừ lạnh một tiếng, "Tô trung tá nghỉ ốm cũng sắp nghỉ xong rồi, lúc nào trở về hạm đội thứ ba?"

"Thứ hai." Tô Nhiên khẽ mỉm cười: "Bất quá mấy tháng gần đây cũng sẽ không cần phải làm nhiệm vụ."

"Tô trung tá chính mình có phòng ở quân khu phân đi?" Ý tứ chính là, tại sao anh hoàn dựa vào nơi này của Chương Diệc?

"Bùi bác sĩ thật giống cũng có nhà trọ?" anh liền dựa vào cái gì dựa vào nơi này của Chương Diệc? Thơ_Thơ_ddlqd

"Hai người các người, đi ăn cơm." Mắt thấy mùi thuốc súng hai người này càng ngày càng đậm, Chương Diệc không thể không đúng lúc cắt ngang bọn họ nói chuyện: "Đồ ăn đều sắp lạnh."

"Tốt, trưởng quan." Tô Nhiên quay đầu nhìn Chương Diệc nở nụ cười.

Bùi Tịch hừ một tiếng từ trong lỗ mũi.

Chương Diệc đã sớm đoán được hai người này không hợp nhau, bất quá không nghĩ tới ăn một bữa cơm, cũng làm anh mệt đến ngất ngư.

"A Diệc, tôi muốn anh ăn sườn xào chua ngọt bên kia."

Chương Diệc nghĩ Bùi Tịch ở khu 19 hoang vu cằn cỗi khẳng định chịu không ít khổ, lập tức đứng dậy gắp cho anh một miếng lớn sườn xào chua ngọt.

"Trưởng quan, có thể múc cho tôi chén canh không?" Tô Nhiên cau mày, tựa hồ giống như chịu cái gì đau đớn: "chân trái tôi không quá thoải mái."

Chương Diệc cầm qua bát của anh, lập tức múc cho anh một bát đậu lớn tràn đầy tương đại cốt thang.

"A Diệc, anh cũng ăn nhiều chút." Bùi Tịch khinh thường liếc Tô Nhiên một cái, gắp một miếng vào trong bát Chương Diệc: "cá mè này rất tươi mới, anh nếm thử."

"Trưởng quan, vịt bia này cũng không tồi, anh thử một chút xem." Tô Nhiên không cam lòng yếu thế, cũng với đĩa rau trong bát anh.

"Ngừng ——" Chương Diệc ngăn cản Bùi Tịch còn muốn đưa tay qua đến, lúng túng nói: "Tôi sắp no rồi, chính các người ăn, đừng kể tôi."

Bùi Tịch nheo lại cặp mắt đào hoa, cười cười với anh: "Như vậy sao được, tôi xem anh gầy không ít, ăn chút bù đắp lại." Làm dáng liền muốn với đĩa rau trong bát anh.

"Tôi tự mình tới." Chương Diệc thở dài trong lòng, nhận mệnh mà cúi đầu bới cơm. Thơ_Thơ_ddlqd

Chớp mắt này, Chương Diệc ăn được so với trước đây đều no, không thể không đi tản bộ trong sân cho tiêu cơm. Tô Nhiên cơm nước xong liền lên lầu xem sách, Bùi Tịch mừng rỡ một mình bồi Chương Diệc.

"Nghe Chu Dĩ Nam nói, lần trước anh liền phát tình?"

Sắc mặt Chương Diệc quẫn bách, mặc dù đã biết mình biến thành thể chất Omega, nhưng đáy lòng anh vẫn còn có chút mâu thuẫn nhắc tới hai chữ "Động dục".

"Ừm." Anh buồn buồn đáp một tiếng.

"lúc nào?"

"Tháng trước đi, tôi cũng nhớ không rõ lắm..."

"Loại cuộc sống này sau này nhất định phải nhớ kỹ, sẽ có quy luật." Bùi Tịch cau mày, mặt không đồng ý: "Không phải mỗi lần đều có mấy người chúng tôi ở bên cạnh anh, hơn nữa vạn nhất anh không mang ức chế tề, bị người khác nhìn thấy ——" Bùi Tịch căn bản không dám nghĩ tiếp.

"Tôi có chừng mực." bây giờ Chương Diệc chỉ cần ra ngoài đều sẽ mang ức chế tề ở trên người.

"Lần trước là Chu Dĩ Nam ở bên cạnh anh, thân thể anh ta yếu như vậy, có thể động viên anh sao?"

Hai người chẳng biết lúc nào đi tới một gốc cây hoa quế, Bùi Tịch nghiêng đầu nhìn về phía Chương Diệc, người kia cắn cắn môi dưới, không nói gì.

Mà Bùi Tịch đã nghe được đáp án.

"Tô Nhiên đâu? Có phải là gần đây thân thể cũng không tiện?"

Chương Diệc có chút khó chịu cúi đầu: "Đừng hỏi."

"Đây không phải là chuyện gì mất mặt." Bùi Tịch nắm lấy bờ vai anh, nhìn vào bên trong ánh mắt anh: "A Diệc, bây giờ anh là thể chất Omega, có nhu cầu rất bình thường, tuyệt đối không nên kìm nén." Thơ_Thơ_ddlqd

Không biết nghĩ đến cái gì, anh liền nhếch lên khóe miệng, cười đến có chút đắc ý: "Ít nhất, ở phương diện này, hai người bọn họ tạm thời không sánh bằng tôi."

Chương Diệc bật cười: "Một ngày đều ở trên máy bay, anh không mệt a."

"Nhìn đến anh tôi liền không mệt." Bùi Tịch ôm lấy eo anh, ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng nói: "Hơn nữa có một nơi đặc biệt có tinh thần."

"Hả?" Chương Diệc nheo mắt lại.

Bùi Tịch ưỡn ưỡn eo, hạ thân sát qua cái đùi lớn Chương Diệc, giọng điệu mê hoặc: "A Diệc, chúng ta đã lâu không có làm."

Chương Diệc bị khí vị Tín tức tố Alpha trên người anh toả ra nồng nặc mà lạnh lẽo làm cho có chút run chân, không tự chủ nói: "Tôi biết..."

"Kia... Anh là phải ở chỗ này? Hay là trở về phòng?"

"Trở về phòng đi." Chương Diệc cảm thấy ý chí của mình đang tan rã.

"Được."

Bùi Tịch hôn một cái ở trên môi anh, lôi kéo anh trở về phòng ngủ. Quá lâu không có làm, hai người đều có chút khó kìm lòng nổi, kéo quần áo tán lạc khắp mặt đất, còn chưa đi đến bên giường liền vội vã không nhịn nổi mà xoa xoa thân thể của đối phương.

Bùi Tịch một đôi mắt dâm tà tràn đầy diễm sắc, anh đè Chương Diệc xuống giường, trói hai tay của anh lại, hôn một đường từ cổ anh đến lồng ngực trần trụi. Tính khí cụ phía trước Chương Diệc sớm đứng lên, Bùi Tịch một bên gặm cắn hạt nhũ nho nhỏ trên lồng ngực của anh, vừa dùng tay tuốt động tính khí cụ nữa mềm của anh, ngón tay thỉnh thoảng xẹt qua phía sau miệng huyệt, trêu đến thân thể Chương Diệc run rẩy từng trận.

"Ừm..." thân thể Omega trời sinh liền khát vọng bị Alpha xâm phạm cùng cướp đoạt, Chương Diệc thở hổn hển, hai cái chân dài chủ động ôm lấy eo thân Bùi Tịch, nơi cổ tản ra hương cây oải hương thơm ngọt mà dụ người. Bùi Tịch hôn qua bụng dưới anh bằng phẳng, bụi cỏ màu đen, cuối cùng ngậm đỉnh tính khí cụ của anh, chậm rãi nuốt vào thịt hành anh thẳng tắp. Thơ_Thơ_ddlqd

"A..." niêm mạc khoang miệng trơn trợt bao vây lấy đỉnh anh non mềm, hạ thân vừa ẩm ướt vừa nóng, khác nào đặt mình trên thiên đường. Chương Diệc quá lâu không thư giải dục vọng, bị Bùi Tịch phun ra nuốt vào mấy chục lần, liền không khống chế được mà cung đứng dậy, bắn ra một cỗ nồng tinh.

"anh đây là bao lâu không lấy?" Bùi Tịch trêu nói.

Chương Diệc cũng không có thỏa mãn, ánh mắt anh hơi có chút tan rã nhìn về phía Bùi Tịch, cẳng chân cà cà trên eo lưng anh, nói giọng khàn khàn: "Mặt sau..."

"Ngứa?" Bùi Tịch mở ra chân của anh, tỉ mỉ quan sát nơi miệng huyệt co rúm lại.

Chương Diệc gật đầu.

Tiếng Bùi Tịch chật: "Tự mình ôm chân, chổng mông lên."

Chương Diệc nghe theo, nửa người dưới anh hoàn toàn trống không, hai cánh hoa mông vểnh cao cùng khe mông màu sắc hơi thiển triệt để bại lộ ở trước mắt Bùi Tịch.

Bùi Tịch hài lòng đỡ dương vật của mình đâm vào tiểu huyệt ấm kia, đi vào, anh liền sảng khoái mà khẽ nói một tiếng.

"Thật là thoải mái..."

Chương Diệc không hài lòng nhịp điệu anh ấm áp, thúc giục: "Nhanh một chút."

Bùi Tịch liếc anh một cái: "anh muốn tôi xong rồi chết đúng hay không?" Tàn bạo mà đánh cắm đến mấy lần.

Chương Diệc bị đỉnh đến toàn thân bủn rủn, khoái cảm từ dưới bụng vẫn luôn lan tràn đến toàn thân, anh hé miệng rên rỉ, mông chủ động với lên trên, đón ý nói hùa anh va chạm.

Cái tư thế này không duy trì bao lâu, Bùi Tịch liền bắn vào trong thân thể anh. Chương Diệc thả xuống chân ngứa ngáy, nhẹ nhàng thở hổn hển.

"Lần này chính anh động." Bùi Tịch nóng lòng chứng minh hùng phong của mình, đổi Chương Diệc thành tư thế ngồi ở trên người anh. Thơ_Thơ_ddlqd

"Ừm..." Chương Diệc rất hưởng thụ nắm giữ quyền chủ động. Anh chống đỡ chân, chậm rãi ngồi xuống, để cho miệng huyệt của mình nuốt vào tính khí cụ Alpha thô cứng một chút, mãi đến tận gốc rễ hoàn toàn vào thân thể, anh mới bắt đầu trước sau lay động vòng eo.

"Ha a..." điểm mẫn cảm theo trong cơ thể bị côn thịt ngạnh nhiệt nhiều lần nghiền ép, Chương Diệc thở dốc càng ngày càng gấp rút, nhịp điệu vòng eo lay động cũng càng lúc càng nhanh.

"A Diệc, anh thật giỏi..."

Thời khắc hai người đang tai hàm tình nhiệt, bỗng nghe đến một tiếng xoạt xoạt vang lên, cửa phòng bị người đẩy ra.

Alan nhấc theo rương hành lý đứng ở cửa, sững sờ mà nhìn bọn họ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.07.2019, 09:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 912
Được thanks: 576 lần
Điểm: 31.6
Có bài mới Re: [Đam mỹ - hiện đại, NP] Thiếu tướng đế quốc – Đạn Xác - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 101: Kết thúc đếm ngược (hai)

Editor: Thơ Thơ

Alan đặc biệt chưa nói rõ ràng thời gian với Chương Diệc, chính là muốn sớm đến đế quốc cho anh một niềm vui bất ngờ. Không nghĩ tới, đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn thấy càng là loại tình cảnh hương diễm này.

Bùi Tịch phản ứng lại trước hết, anh nắm lên chăn mỏng cấp tốc che lại thân thể Chương Diệc, gay gắt nói: "cậu tiến vào không biết gõ cửa sao?"

Chương Diệc cảm ứng được ánh mắt sau lưng, toàn thân cứng đờ, chậm rãi quay đầu đi: "Alan, cậu làm sao..."

Alan cười lạnh một tiếng, ném rương hành lý, nhanh chân đi vào: "Bùi Tịch, anh đi ra cho tôi!"

Bùi Tịch mắt điếc tai ngơ, tiếp tục va chạm ở trong thân thể Chương Diệc. Bởi vì căng thẳng, hậu huyệt ấm áp của người đàn ông cắn anh đến cực khẩn, khoái cảm tiêu hồn thực cốt, Bùi Tịch một khắc cũng không muốn rời đi khỏi cơ thể anh.

"Bùi Tịch, đừng làm..." Chương Diệc da mặt mỏng, thật không tiện để Alan thấy làm tiếp nữa, không ngừng đẩy vai Bùi Tịch.

"A Diệc, chớ lộn xộn." Bùi Tịch hít sâu một hơi, cố nén kích động bạo phát, liền kiên trì mấy phút, mới phóng thích ở trong thân thể anh. Thơ_Thơ_ddlqd

Đợi đến khi hai người xuống giường, mặt Alan đã thối đến không thể thối hơn. Chương Diệc không để ý tới đi rửa ráy, hạ thân bao bọc thảm đi tới trước mặt cậu, nói xin lỗi: "Alan, tôi không biết ngày hôm nay cậu đến... Xin lỗi."

Bùi Tịch nhìn cảnh tượng hai người tình ý kéo dài, không hề quan tâm mà hừ một tiếng, mặc quần áo đi ra ngoài. Alan nắm chặt nắm đấm, chờ Bùi Tịch vừa đi, lập tức khoá lên cửa phòng ngủ, nhào tới trong lồng ngực Chương Diệc.

"Diệc, em rất nhớ anh."

Chương Diệc vỗ vỗ đầu cậu, hai má ửng đỏ: "trước khi tới cậu cần phải nói cho tôi một tiếng."

"em muốn cho anh một sự ngạc nhiên mà." Alan làm nũng mà cà cà ở trong lồng ngực của anh, bất quá sau khi nghe thấy được khí vị Alpha trên người Chương Diệc thuộc về một người khác, lập tức giận tái mặt.

"Diệc, chúng ta đi rửa ráy."

Chương Diệc thấy cậu cũng phải đi theo đến, vội vàng nói: "cậu đi dưới lầu, tôi tắm ở đây."

"Không muốn, em ngồi hạm phi hành mấy chục tiếng, mệt chết đi được, em muốn tắm với anh, có được hay không vậy?" Alan đỡ cửa phòng tắm, tội nghiệp mà nhìn anh.

Chương Diệc thấy trước mắt một bóng đen, nội tâm giãy giụa một phen, vẫn là nói: "cũng được đi."

Bất quá Alan làm sao có khả năng chỉ rửa ráy đơn thuần, thừa dịp Chương Diệc chợp mắt trong bồn tắm nhắm mắt lại một lúc, anh rón rén mò tiến vào...

Nửa giờ sau, Chương Diệc được Alan đỡ eo đi ra buồng tắm, trên mặt anh tuấn còn lưu lại tình dục đỏ bừng, giữa mặt mày vô ý thức tản ra khí tức gợi cảm.

"Tôi tự mình đi." Chương Diệc hữu khí vô lực trừng Alan liếc mắt một cái.

"anh đi được sao? Mới vừa bị em làm đến chân đều không khép lại được, tiểu huyệt còn sưng đây." giọng điệu Alan ám muội, một cái tay đặt ở mông anh, như có như không mà xẹt qua vị trí khe mông. Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc nghĩ đến cảnh tượng mới vừa ở trong phòng tắm, bên tai không tự chủ đỏ lên. Anh vò tóc ẩm ướt, tránh thoát khỏi Alan kiềm chế, lúc đang muốn đi đổi áo tắm, cửa phòng ngủ bỗng nhiên bị người gõ vang lên.

"Ai vậy?" Alan tức giận nói, cậu cũng không tin Bùi Tịch còn dám lên lầu quấy rối anh.

"tôi." giọng người bên ngoài không lớn, nhưng có cỗ sức mạnh không giận tự uy.

"Dĩ Nam?" Chương Diệc hoảng một chút rồi, trong nhà đã có Tô Nhiên, Bùi Tịch cùng Alan ngày hôm nay vừa tới, ba người này tranh giành tình nhân cũng đã đủ làm anh chịu được, là Chu Dĩ Nam cũng muốn dính vào... Có thể bốn người này, sớm muộn là muốn đụng tới cùng nhau...

Mang theo tâm tình phức tạp mà nặng nề, Chương Diệc mở cửa phòng ra.

"Alan, tôi muốn nói chuyện với cậu." Chu Dĩ Nam nhìn về phía thiếu niên bên cạnh anh, ánh mắt bình tĩnh.

" nói chuyện thì nói chuyện, chẳng lẽ lại sợ anh." Alan ôm ngực, như khổng tước kiêu ngạo đi ra ngoài.

"Tiểu Diệc, em nghỉ sớm một chút." Chu Dĩ Nam dặn dò Chương Diệc xong, liền đi theo Alan xuống lầu. Chương Diệc thuận thế liếc qua một cái, kinh ngạc phát hiện Bùi Tịch và Tô Nhiên đều đứng ở chỗ ngoặt lầu một, tựa hồ đang chờ Chu Dĩ Nam và Alan.

Bốn người bọn họ đây là muốn mở hội thảo luận làm sao sống chung hòa bình à... Chương Diệc tưởng tượng một chút cảnh tượng kia, cảm thấy được cái trán mơ hồ toát ra vài giọt mồ hôi lạnh.

Bất quá anh biết mình tại đây bận tâm vớ vẩn cũng không phải biện pháp, thẳng thắn cái gì cũng không muốn, lau khô tóc tai, nằm ở trên giường, ngủ một giấc đến bình minh. Thơ_Thơ_ddlqd

Hôm sau, trong nhà không có bất kỳ ai. Thụy Khắc đang làm điểm tâm, nhìn thấy anh, cao hứng chào hỏi anh.

"Thiếu gia, ngài đã tỉnh."

"mấy người Bọn họ đâu?" Chương Diệc ngáp một cái, xoa mắt buồn ngủ lim dim.

"Hình như là đi xem phòng ốc." Thụy Khắc bưng nước trái cây ra, giọng điệu cứng nhắc nói: "Alan điện hạ nói, phải thay đổi một cái phòng ở rất lớn, như vậy mới có thể ở đến năm người. Bùi Tịch thiếu gia cũng nói, sau này còn có đứa nhỏ, phòng ở ít nhất phải ba tầng trở lên..."

"Chờ đã ——" Chương Diệc cắt ngang lời Thụy Khắc lải nhải, trợn to mắt nói: "Bọn họ đi nơi nào xem phòng?"

Thụy Khắc chỉ ngoài cửa sổ: "Liền ở gần đây."

Mặt phía bắc Chương trạch là một cái hồ, hồ mặt sau là một mảnh vườn hoa mân côi, căn bản không có phòng ở gì bỏ không ba tầng trở lên. Bốn người bọn họ đến cùng chạy đi xem cái gì?

Chương Diệc đánh điện thoại cho Chu Dĩ Nam, hồi lâu, đầu kia mới tiếp lên.

"Nghe Thụy Khắc nói bốn người các người đi xem phòng ốc hả?"

"ừ, sau này người nhiều, nhà em không đủ để ở, cần thiết thay cái phòng lớn để ở."

Chương Diệc "Ồ" một tiếng, không dễ chịu nói: "Kỳ thực bốn người các người, cũng ở đến... Có hai gian phòng khách, còn có một gian thư phòng có thể đổi thành phòng ngủ, ngoài ra còn có phòng chơi cùng phòng thể dục, cũng có thể đổi thành phòng ngủ."

"Không sao, sơm muộn gì cũng phải đổi phòng cho con." tiếng nói Chu Dĩ Nam ôn nhu: "tuần sau em phải đi dạy ở đại học đế quốc, chuẩn bị cẩn thận chương trình dạy học, không cần phân tâm quản những việc này."

"ừ, vậy anh chú ý thân thể. Mấy người các người  cũng về sớm một chút, buổi trưa cùng nhau ăn cơm." Thơ_Thơ_ddlqd

"Được."

**

Chương Diệc lại không có hỏi đến chuyện phòng ở, chẳng mấy chốc anh sẽ đi dạy ở đại học đế quốc, thời kỳ đầu có thật nhiều công tác chuẩn bị muốn làm, mỗi ngày đều bận rộn chân không chạm đất. Trong thời gian này, Tô Nhiên cũng về tới hạm đội thứ ba, nhưng anh không có chuyển ra khỏi Nhà họ Chương, vẫn ở tại phòng khách. Bùi Tịch đối với cái này rất có lời oán hận, không quá nặng trở lại bệnh viện, giải phẫu một thai tiếp một thai đưa tới, anh bận đến ngày đêm điên đảo, cũng không đoái hoài tới cùng Tô Nhiên đọ sức. Alan nghỉ phép một tuần còn lại kết thúc, cậu sắp nhậm chức đại sứ liên bang ở đế quốc, ở giới chính trị có thể nói là nóng bỏng tay, mỗi ngày người tới nịnh bợ đếm đều đếm không hết.

Trong bốn người, chỉ có Chu Dĩ Nam thanh nhàn nhất, thời gian bồi Chương Diệc cũng nhiều nhất. Có lẽ là nhân tố tâm lý ảnh hưởng, trạng thái thể năng Chu Dĩ Nam dùng tốc độ kỳ tích đang tăng lên. Sáng sớm Chương Diệc đi sân huấn luyện chạy bộ, vừa bắt đầu anh chỉ có thể cùng đi một đoạn, sau đó dần dần có thể bồi tiếp anh chậm chạy. Ban đầu Chương Diệc rất lo lắng thân thể của anh không chịu nổi, sau đó nhìn anh chạy một vòng không có bất kỳ phản ứng gì, nỗi lòng lo lắng cũng liền để xuống.

Trước một đêm Chương Diệc đi học viện quân đội, bốn người đều ngủ lại nhà anh. Chương Diệc vốn lo lắng bốn người bọn họ ở cùng nhau sẽ ầm ĩ lên, bất quá đêm đó lại bình tĩnh ngoài ý muốn, từng người ở gian phòng của mình làm chuyện của chính mình, thỉnh thoảng sẽ đi phòng ngủ của anh nhìn, nói chuyện với anh, bất quá cũng giới hạn ở đây, một cái vượt quá đều không có.

Chính thức đi vào ngày này, Chương Diệc dậy thật sớm, thay một bộ quân phục mới tinh, cạo râu sạch sẽ. Bùi Tịch sau hai ngày trực ca đêm, còn đang ngủ. Chương Diệc không đánh thức anh, anh chào hỏi Chu Dĩ Nam, Alan, Tô Nhiên từng người một, lúc này mới ra khỏi nhà.

Thủ tục Đi vào giảng dạy rất nhanh liền xong xuôi, buổi chiều đúng lúc là lễ khai giảng học viện, viện trưởng mời Chương Diệc lên đài nói chuyện, anh vui vẻ đáp ứng. Thơ_Thơ_ddlqd

Mười phút diễn thuyết mà thôi, đối với Chương Diệc mà nói không có vấn đề khó gì, trước đây toạ đàm công khai như vậy anh cũng đã làm qua rất nhiều lần. Nhưng lần này không giống vậy, khi nghe đến dưới đài học sinh tuổi trẻ xì xào bàn tán, trên mặt Chương Diệc vẫn cứ mỉm cười, ngực lại có vài thứ bốc lên. Dư luận tuy rằng dễ quên, mà lực sát thương của lời đồn vẫn còn ở đó. Trong ấn tượng phần lớn người không biết, anh vẫn là con ông cháu cha dựa vào gia tộc che chở thượng vị, vì quyền lợi có thể không chừa thủ đoạn nào, cuộc sống riêng hỗn loạn, đồng thời cặn bã chân đạp vài con thuyền. Mang theo ấn tượng như vậy, học sinh kiêu căng tự mãn như thế nào sẽ cho anh sắc mặt tốt xem?

"Chương huấn luyện viên, rõ ràng buổi sáng học viện sắp xếp cho ngài một lễ công khai, phòng 203, mười giờ, ngài chuẩn bị cẩn thận."

Sau khi Lễ khai giảng kết thúc, viện trưởng gọi Chương Diệc vào phòng làm việc của mình.

Chương Diệc thụ sủng nhược kinh, đáy lòng lại mơ hồ lo âu: "Viện trưởng, tôi mới đến, cùng học sinh còn chưa quen, nếu không tôi hoãn mấy ngày —— "

"Đều là chưa bao giờ thục thuần thục mà, những học sinh này rất thông minh, từng đứa đều là quỷ thành tinh. Ngài có kinh nghiệm mang binh, quản tiểu mao đầu cũng không thành vấn đề. Bây giờ liền thiếu người của bọn họ có thể trấn được."

Chương Diệc thở dài trong lòng: "Được, vậy tôi thử xem."

Hôm sau, không tới chín giờ năm mươi, Chương Diệc liền mang theo giáo án bước chân vào cửa lớn phòng học 203. Anh mang theo mong đợi cùng ước mơ, đợi trước bục giảng rất lâu rồi, nhưng mà, vẫn luôn đợi đến mười hai giờ, một học sinh cũng chưa từng xuất hiện.

Chương Diệc nhìn phòng học trống rỗng, một lúc lâu, anh thở ra một hơi, thu dọn xong đồ vật của mình, mới vừa ra ngoài, liền đụng tới một học sinh trước mặt tiến vào.

Đó là nữ Alpha tuổi trẻ, vóc người cô cao gầy, khuôn mặt thanh lệ, đại khái là chạy tới, hơi thở hổn hển.

"Huấn luyện viên, buổi học đã kết thúc sao?" Thơ_Thơ_ddlqd

"Coi như thế đi." Chương Diệc cười khổ. Anh không biết chính mình không phải nên vui mừng, còn có một học sinh nguyện ý đến lớp của anh.

"Xin lỗi, em chọn một tiết học xung đột với buổi dạy của ngài, thật vất vả mới điều chỉnh xong."

"Không có chuyện gì." Chương Diệc liếc nhìn thời gian, đã đến giờ cơm: "trước tiên em đi ăn cơm đi, thứ sáu tôi còn có một tiết, em có thể trở lại lần sau."

"Tốt, cảm tạ huấn luyện viên."

Buổi tối, Chương Diệc vừa về tới nhà, liền uể oải mà ngã vào trong ghế sôpha, cơm cũng không ăn. Nằm ở trong bóng tối không biết bao lâu, mãi đến khi đèn của phòng khách sáng lên, anh mới không thích ứng mà mở mắt ra.

"Dĩ Nam, sao anh lại tới đây?" Anh nhìn thấy Chu Dĩ Nam ngồi ở cạnh ghế sa lon.

"anh tới thăm em một chút. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên, cảm giác thế nào?"

Chương Diệc miễn cưỡng cười cười: "Cũng không tệ lắm."

"Tô Nhiên đâu, làm sao không ở?" Chu Dĩ Nam nhìn chung quanh một lần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.07.2019, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 912
Được thanks: 576 lần
Điểm: 31.6
Có bài mới Re: [Đam mỹ - hiện đại, NP] Thiếu tướng đế quốc – Đạn Xác - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102: Kết thúc chương

Editor: Thơ Thơ

"Anh ta đi quân khu tây nam họp, ngày mai mới có thể trở về." Chương Diệc dừng một chút, lại nói: "Bùi Tịch và Alan hai ngày nay cũng vội vàng, đều không thể phân thân."

Chu Dĩ Nam "Ừ", anh sờ sờ tóc Chương Diệc: "Không ăn cơm sao? Anh mang theo hộp cơm tiện lợi cho em, nếm thử."

Chương Diệc vội vã ngồi dậy, trên khay trà để một hộp cơm tiện lợi màu tối. Anh mở hộp cơm tiện lợi ra, bên trong là cá nấu chua bốc hơi nóng, còn có hai món thức ăn chay thanh đạm.

"anh làm sao?"

"Ừm. Lần đầu tiên làm cá nấu chua, khả năng không bắt tốt lửa, thịt có chút cứng."

"em nếm thử." tinh thần Chương Diệc tỉnh táo, anh gắp một miếng lớn bỏ vào trong miệng, nhai cẩn thận.

"Ăn rất ngon, thịt cũng không cứng." Thơ_Thơ_ddlqd

"Vậy em ăn nhiều chút." khóe miệng Chu Dĩ Nam mang theo nụ cười, đưa hộp đồ ăn thức ăn chay cho anh: "Rau dưa cũng phải ăn, đôi môi em quá khô."

"Nào có." Chương Diệc không phản đối miệng lớn bới cơm, trước anh liền đói bụng, này nói cá nấu chua đặc biệt khai vị, anh hai, ba lần liền đem hộp cơm tiện lợi ăn sạch sành sanh.

Thụy Khắc vừa vặn bưng hai ly nước dưa hấu lại đây, Chu Dĩ Nam đưa một chén trong đó cho anh, lại cười nói: "Đến, để hạ nhiệt."

Chương Diệc luôn luôn đối với nước dưa hấu không quá thích, anh nhíu nhíu mày, tiếp nhận cốc: "Có thể không uống sao?"

"Không được."

Chương Diệc "Ồ", nhíu mày, giống uống thuốc Đông y đem nước dưa hấu uống sạch sành sanh.

"em." Chu Dĩ Nam bật cười, anh đưa tay xóa đi màu đỏ nước trái cây lưu lại bên mép Chương Diệc, ánh mắt sủng nịch: "Làm sao vẫn giống đứa nhỏ vậy."

Chương Diệc không lên tiếng, anh nắm chặt ngón tay dài nhọn bên má trắng nõn, bỗng nhiên há mồm, liếm liếm nước trái cây trên đầu ngón tay anh.

"Đây là chuyện đứa nhỏ làm sao?" trong tròng mắt đen của anh có một tia bỡn cợt.

Xúc cảm mềm mại ướt át, giống như một dòng điện từ đầu ngón tay lan tràn đến ngực, Chu Dĩ Nam cảm thấy đồ vật trong thân thể vắng lặng đã lâu đang rục rịch.

"Tiểu Diệc, thân thể của anh... Đã gần như khỏi hẳn." Anh nhìn chăm chú Chương Diệc, ánh mắt sâu thẳm.

Chương Diệc gật đầu, hầu kết anh giật giật, nói giọng khàn khàn: "anh phải ở chỗ này... Sao?"

Không khí bên trong hai người lặng yên ấm lên, hô hấp Chu Dĩ Nam trở nên hơi gấp gáp, anh tắt đèn lớn phòng khách, chỉ chừa một ngọn đèn nhỏ, bên trong ánh đèn vàng, anh mở cổ áo sơ mi ra, chậm rãi đi tới trước người Chương Diệc.

"Không có sao chứ?" Chương Diệc nằm ở dưới thân anh, mi tâm vẫn cứ lo âu nhíu lại. Thơ_Thơ_ddlqd

Chu Dĩ Nam hôn một cái trên trán của anh, nói giọng khàn khàn: "Không có việc gì. Tiểu Diệc, em thả lỏng là tốt rồi."

Ánh trăng nhẹ nhàng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, dưới Chu Dĩ Nam ôn nhu âu yếm, thân thể Chương Diệc căng thẳng từ từ thả lỏng. Khi tính khí cụ Chu Dĩ Nam ấm áp, cứng rắn rốt cục đâm vào thân thể anh, viền mắt Chương Diệc bỗng nhiên đỏ.

"Đau không?" Chu Dĩ Nam coi mình làm đau anh, vội vã hôn vệt nước mắt nơi khóe mắt anh.

"Không phải." Chương Diệc lắc đầu: "lần đầu tiên em cảm thấy được... Anh khỏe mạnh như thế."

Chu Dĩ Nam khẽ cười, nhưng trong mắt có nước mắt phun trào. Anh cúi đầu, hôn môi Chương Diệc, rù rì nói: "Sau này thời gian chúng ta cùng nhau, còn rất dài, rất dài..."

**

Một đêm kiều diễm cùng triền miên.

Hôm sau, hai người đều ngủ đến khi mặt trời lên cao. Chương Diệc vốn nhớ tới chạy bộ, lại bị Chu Dĩ Nam kéo lên giường. Hai người ở trong ổ chăn lười biếng đến nửa ngày, mới chậm rãi rời giường rửa mặt.

"Thứ sáu có phải em còn có lớp không?" lúc ăn điểm tâm, Chu Dĩ Nam hỏi.

Động tác Chương Diệc gắp sợi mì ngừng lại, nhẹ "Ừ" một tiếng.

"Không cần phải để ý đến người khác nghĩ như thế nào, cũng không cần quản người khác thấy thế nào." Chu Dĩ Nam ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt trong trẻo có một loại sức mạnh nào đó cổ vũ lòng người: "chính em Làm tốt là được, biết không?" Thơ_Thơ_ddlqd

"Rõ rồi."

Chương Diệc nhếch lên khóe miệng, cố ý kéo dài âm cuối nói: "thầy Chu."

"A." không biết Chu Dĩ Nam nghĩ đến cái gì, mày tuấn tú khẽ nhíu: "Còn có, bên trong trường quân đội đâu đâu cũng có học sinh Alpha trẻ tuổi nóng tính, muốn em mang theo ức chế tề bên người, không thể —— "

"Không thể không hề phòng bị mà cùng một đám Alpha ở chung." Một cái giọng lười biếng nối liền đến.

Chương Diệc nhìn người tới, sáng mắt lên: "Bùi Tịch."

"Cũng không có thể để Beta tùy tiện tiếp cận bên cạnh anh." Lại một giọng nói êm tai truyền đến: "Đặc biệt là một số học sinh ngoan thoạt nhìn ôn hòa thuần lương."

"Alan, cậu cũng tới." Chương Diệc liền vội vàng đứng lên bắt chuyện hai người: "Ăn qua cơm chưa?"

"đều hơn mười giờ, anh nói tôi ăn hay chưa ăn." Bùi Tịch nghe thấy được khí vị trên người Chương Diệc biến hóa, không lộ ra dấu vết mà liếc Chu Dĩ Nam một cái: "Ngày hôm qua ngủ dậy muộn sao?"

Alan liếc lên vết hồng trên xương quai xanh Chương Diệc, lập tức hiểu được, không vui hừ một tiếng.

Chương Diệc thực sự không biết tình cảnh lúng túng này phải xử lý như thế nào, chỉ có cái cớ thật hay là Tô Nhiên điện thoại tới, một mình chạy tới ban công.

**

Sau khi điều chỉnh tâm thái, Chương Diệc đi dạy học, tâm tình liền không giống như vậy. Bởi vì dí dỏm hài hước, phương thức giảng bài linh hoạt mới mẻ độc đáo, lớp anh công khai dần dần hấp dẫn rất nhiều học sinh vốn đối với anh xem thường, hai tháng trôi qua, học sinh trong phòng học từ ban đầu rất ít biến thành chật ních toàn trường, thậm chí còn có học sinh mộ danh mà đến ở ngoài sân bởi vì không giành được vị trí mà không thể ngồi ở trên thang lầu nghe giảng bài.

"Bài học hôm nay tới đây liền kết thúc, sắp tới chính là kỳ thi, mỗi người chuẩn bị cẩn thận. Có bất cứ vấn đề gì có thể gởi thư cho tôi hoặc trợ giáo." Thơ_Thơ_ddlqd

Ngày này cùng thường ngày, Chương Diệc dạy học xong, liền thu dọn đồ đạc về nhà. Thụy Khắc đang chuẩn bị cơm tối, anh theo thói quen mở ra đài tin tức đế quốc, đang muốn tùy ý quét vài lần, đầu đề màu đỏ bắt mắt làm ánh mắt của anh dừng lại.

"tin tức Ngân hà mới nhất báo: Tinh hệ M17 rx118 hằng tinh hệ phát hiện cơ thể sống dị tộc, trải qua đội nghiên cứu tiền trạm đế quốc khoa học tham trắc, bước đầu cho rằng đây là một loại hình thái sinh mệnh nửa người nửa thú hoàn toàn mới, trước mắt chỉ bước đầu quay chụp đến trạng thái ngoại hình sinh vật, còn chưa rõ ràng..."

Chương Diệc liền đổi mấy cái đài, đâu đâu cũng có tin giật gân liên quan với Tinh hệ M17 phát hiện sinh vật dị tộc, anh suy tư chốc lát, gọi điện thoại cho Chu Dĩ Nam.

Tiếng chuông reo rất lâu, mà lại không có ai tiếp. Anh liền tuần tự gọi cho Tô Nhiên, Bùi Tịch, còn có Alan, toàn bộ tình huống đều giống nhau.

Chương Diệc dự cảm được cái gì, anh bình tĩnh ăn cơm tối xong, chờ bốn người bọn họ trở về.

Lúc gần mười giờ, Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên cùng nhau trở lại. Bùi Tịch trễ mấy phút, cuối cùng Alan đến, anh thoạt nhìn một mặt lo lắng.

"Các người ... Cũng phải đi?" Chương Diệc ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn bốn người đối diện.

"Lần này là đế quốc và liên bang liên hợp hành động quân sự, Chủ tịch Quốc hội hi vọng anh có thể nhậm chức hành quan đế quốc cao nhất kiêm liên hợp hạm trưởng." Chu Dĩ Nam lấy xuống mũ lính, khẽ thở dài: "quả thật anh cũng nghỉ ngơi quá lâu."

"Trưởng quan, lúc trước tôi đã tham gia hành động bộ đội tiền trạm, hơn nữa phòng chỉ huy thông tin là bộ ngành mấu chốt." hai tay Tô Nhiên nắm cùng nhau, áy náy nhìn về phía Chương Diệc. Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc đưa mắt dời về phía Bùi Tịch.

"A Diệc, anh cũng biết, hạm đội vẫn luôn rất thiếu bác sĩ."

Chương Diệc vừa nhìn về phía Alan.

"Diệc, khăn Calitri khắc hi vọng em có thể làm đặc sứ liên bang, hiệp trợ hạm đội liên hợp công tác..."

Chương Diệc không lên tiếng, anh trầm mặc rất lâu, mới thấp giọng nói: "Khi nào thì đi?"

"Ba ngày sau." Chu Dĩ Nam nói.

"Tinh Mang hào cũng sẽ tham dự hành động sao?" Chương Diệc nắm chặt bàn tay, nhìn về phía Tô Nhiên.

"Vâng, trên dấu sao có tinh quỹ đồ Tinh hệ M17 vô cùng hoàn thiện, có rất nhiều dữ liệu thời kỳ đầu dò xét, cho nên..."

Anh không cần phải nói, Chương Diệc cũng rõ ràng, bởi vì lúc trước kia tinh quỹ đồ chính là do tự tay anh vẽ, anh ở Tinh hệ M17 đợi nửa năm, mở hạm dò xét không biết chạy nhiều ít nơi mới vẽ ra tinh quỹ đồ kia.

Chương Diệc không có hỏi tiếp, từ lâu anh không phải hạm trưởng Tinh Mang hào, loại liên hợp hành động quân sự quy mô lớn này, quân đội nhất định sẽ phái ra tướng lãnh tối ưu tú, căn bản không cần tới anh là người không phận sự này quan tâm.

"cũng tốt."

Chương Diệc đột nhiên đứng dậy, đi lên lầu: "Tôi buồn ngủ, đi ngủ trước."

Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên nhìn nhau liếc mắt một cái, Tô Nhiên đang muốn nói cái gì, bị Bùi Tịch kéo lại, người sau giơ ngón trỏ lên, làm cái động tác im lặng. Tô Nhiên không thể làm gì khác hơn là trầm mặc nhìn theo anh lên lầu.

"Tại sao không nói cho anh ta?" Thấy cửa phòng ngủ trên lầu đóng lại, lúc này Tô Nhiên mới lên tiếng. Thơ_Thơ_ddlqd

Bùi Tịch chau mày: "Nói cho anh ta biết trưởng quan chấp hành Tinh Mang hào chưa xác định thì thế nào, chúng ta đều biết, quân bộ cho anh tiến lên tuyến nữa tỷ lệ rất nhỏ. Tôi không muốn nhìn thấy anh ta thất vọng."

"Cần phải có khả năng chuyển biến tốt, tôi đi cùng bộ cao tầng đế quốc câu thông." Alan quay người đi ra ngoài.

"Không cần." Chu Dĩ Nam gọi anh lại, anh ngồi ở trên ghế sa lon, sắc mặt bình tĩnh: "Chủ tịch Quốc hội hiểu rõ nhất tài năng Chương Diệc tác chiến, lần này hết thảy hạm trưởng chấp hành đều là do anh ta tự mình, bất kể là cậu, tôi, hay là những người khác, đều không thể can thiệp quyết định của anh ta."

"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?" Bùi Tịch hận đập xuống ghế sô pha.

"Các loại." Chu Dĩ Nam nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt hờ hững: "Rõ ràng buổi sáng, hết thảy tham dự hạm đội hành động sẽ bước đầu tập hợp ở thái không cảng, đến lúc đó Tinh Mang hào tự nhiên sẽ có hạm trưởng chấp hành mới."

Chương Diệc không biết bốn người bọn họ ở dưới lầu thương lượng cái gì, anh một mình trở về phòng, liền đem mình khóa lại, tự giận mình mà ngả vào bên trong giường.

Lần hành động này quân bộ cần phải có kế hoạch trước, mà bốn người bọn họ đại khái là xuất phát từ không đành lòng, không có đề cập với anh nửa chữ. Kỳ thực anh sớm nên nghĩ tới, từ lần Tô Nhiên bắt đầu đi Tinh hệ M17 chấp hành nhiệm vụ bí mật, quân bộ đã sớm mưu đồ lần hành động này. Phát hiện sinh mệnh ngoại tinh mới đối với văn minh ngân hà mà nói là sự kiện trọng đại, vô luận sinh mệnh ngoại tinh mới là địch hay là bạn, liên minh ngân hà đều sẽ tìm cách bố trí mà tiếp cận và thăm dò nền văn minh dị tộc này. Không thể nghi ngờ, hết thảy nhân viên tham dự hành động quân sự lần này tương lai đều sẽ lưu lại một trang nổi bật trong lịch sử quân sự.

Đáng tiếc chính là, anh làm hạm trưởng Tinh Mang hào trước, đã từng thâm nhập qua Tinh hệ M17 nhất tuyến nhân viên tác chiến, cũng không có cơ hội tham dự trận hành động quân sự trọng đại xưa nay chưa từng có nữa, duy nhất anh có thể làm, chính là đợi ở nhà, chờ bốn người bọn họ từ Tinh hệ M17 trở về...

Nghĩ tới đây, Chương Diệc thở dài. Đối với hiện thực, anh nhận mệnh từ lâu, chỉ là đáy lòng chung quy có một tia không cam lòng. Anh trợn mắt thấy đèn treo trên đỉnh đầu, nhìn hồi lâu, cuối cùng ngồi dậy, từ trong ngăn kéo lật bao thuốc lá, một cái hút tiếp một cái. Thơ_Thơ_ddlqd

Bên trong khói thuốc lượn lờ, suy nghĩ của anh dần dần sáng tỏ. Bốn người bọn họ lập tức muốn đi, bây giờ anh phải làm, là cáo biệt với bọn họ mới đúng. chuyến đi này của bọn họ... nói ít cũng phải hơn nửa năm, nói lâu đều có khả năng mấy năm, hơn nữa vạn nhất bọn họ gặp phải nguy hiểm gì... Chương Diệc không để cho mình tưởng tượng tiếp, anh dụi tắt khói, thở dài, kéo cửa phòng ra.

Trong phòng yên tĩnh, Chương Diệc buồn bực không thôi, lẽ nào bọn họ đều đi ra ngoài? Anh bước nhanh xuống lầu, lại bị trận chiến trong phòng khách làm sợ hết hồn.

"Chủ tịch Quốc hội?" Anh kinh ngạc nhìn một loạt bóng dáng vệ binh trên vai gắn kim chương chế phục.

"Đứa nhỏ cậu làm gì ở trên lầu?" Chủ tịch Quốc hội không vui đi tới: "Truyền tin cũng không tiếp, ngộp ở trong phòng một chút động tĩnh đều không có, cậu chính là muốn lão thủ trưởng thấy cậu như thế?"

"tôi... Quên mở đồng hồ..." Chương Diệc lúng túng sờ đầu, liền liếc nhìn Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên đứng ở bên người Chủ tịch Quốc hội. Trong lòng anh hơi động, có chút không xác định hỏi: "Chủ tịch Quốc hội, ngài tới tìm tôi là bởi vì —— "

"Chương Diệc." giọng điệu Chủ tịch Quốc hội đột nhiên trở nên nghiêm túc mà trịnh trọng: "Tinh Mang hào còn thiếu một vị hạm trưởng chấp hành, với quang điều đến hạm đội thứ nhất, tôi tới là muốn hỏi cậu một chút, cậu muốn hay không muốn tham dự lần hành động này?"

"tôi..." đôi mắt Chương Diệc đột nhiên trừng lớn, anh cảm thấy dòng máu trong ngực vắng lặng đã lâu đang sôi trào, giọng điệu không tự chủ run rẩy nói: " muốn!"

"Tốt, buổi sáng mai đi Tinh Mang hào báo danh." trong con ngươi Chủ tịch Quốc hội xẹt qua một tia tán thưởng, không biết nghĩ đến cái gì, ông liền liếc nhìn mắt Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên, cuối cùng đưa mắt rơi xuống trên người Bùi Tịch.

"Nghe nói cậu là một thầy thuốc giỏi nhất viện phóng xạ?"

"Vẫn được." trên mặt Bùi Tịch cười khiêm tốn, có thể giọng điệu lại không có chút nào khiêm tốn.

"Tốt lắm, Chương Diệc tôi liền giao cho cậu, thân thể của anh ta nếu như xuất hiện bất kỳ vấn đề gì, tôi hỏi cậu." Thơ_Thơ_ddlqd

"Xin nghe thủ trưởng dặn dò." Bùi Tịch giơ tay, kính chào tiêu chuẩn nghi lễ quân đội.

"Alan điện hạ." Chủ tịch Quốc hội nhìn quanh phòng khách một vòng, cuối cùng đi tới đứng ở góc trước mặt Alan, ánh mắt phức tạp: "Tôi vô cùng cảm tạ ngài nỗ lực xúc tiến liên hợp hành động quân sự lần này, cũng hi vọng tương lai đế quốc và liên bang có thể có càng nhiều hợp tác quân sự."

"Ngài nghiêm trọng." mắt sáng Alan ngời, cậu liếc mắt Chương Diệc, khóe miệng hơi cong: "Tôi bất quá là làm chút việc nhỏ."

"Điện hạ quá khiêm nhường." Chủ tịch Quốc hội cười ha ha, lại cùng mấy người hàn huyên phút chốc, mới hài lòng rời khỏi Chương trạch.

Chủ tịch Quốc hội vừa đi, biểu tình trên mặt Chương Diệc liền không kềm được, anh dùng sức lau mồ hôi trán, dở khóc dở cười nhìn bốn người bọn họ: "Vừa nãy tại sao không gọi tôi xuống dưới?"

"Các người cố ý, đúng hay không?"

"Không có." Bùi Tịch phủ nhận trước tiên, khóe miệng lại không giấu được cười xấu xa.

"Tôi nghĩ đến anh muốn một mình yên lặng." Alan khẽ cười nói.

"Đệt!"

Một đêm này lên voi xuống chó, đem Chương Diệc chơi đùa nhức đầu không thôi, không đa nghi nhưng có loại cảm giác thỏa mãn cùng cảm giác tự hào trước nay chưa từng có. Có thể đại biểu đế quốc tham dự trận hành động quân sự quy mô lớn sắp được ghi vào sử sách, đồng thời có thể cùng bốn người đàn ông ưu tú như vậy kề vai chiến đấu, loại cơ hội này có thể gặp không thể cầu cũng sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Đời này, anh đã hết mong! Thơ_Thơ_ddlqd

**

Hai ngày sau, thái không cảng thủ đô tinh đế quốc.

Bầu trời vạn dặm không mây, dưới nắng sớm trong sáng, hơn mười chiếc chiến hạm khổng lồ chỉnh tề có thứ tự mà bỏ neo ở bên trong bến cảng. Màu trắng trên hạm kiều, một bóng dáng cao lớn kiên cường từ lối vào đi tới, nhìn bóng người kia quen thuộc đứng lại, toàn thể binh lính chờ đợi ở khoang trung ương Tinh Mang hào bất động như trước, trong mắt lại không che giấu được mong đợi và mừng rỡ.

"Báo cáo thủ trưởng, hạm trưởng Tinh Mang hào Chương Diệc trước đến báo danh!" Chương Diệc giơ tay cúi chào.

Chu Dĩ Nam chậm rãi đi tới trước bóng dáng cao to kiên cường kia, anh đè ép vành mũ, mặt mỉm cười nói: "Chương thiếu tướng, hoan nghênh trở lại hạm đội thứ ba, mời kiểm duyệt phương đội của cậu."

"Vâng, thủ trưởng." Chương Diệc thả tay xuống, quay người đi tới trước phương đội.

"Toàn thể thành viên, đánh số lần lượt báo họ tên!"

"Một, dương!"

"Hai, thành!"

"Ba..."

Lúc báo danh hai mươi tám, trong ngắn ngủi mà dừng lại một chút, rất nhanh, một giọng từ tính vang lên.

"Hai mươi tám, Bùi Tịch!"

Xuyên qua tầng tầng đoàn người, ánh mắt Chương Diệc và ánh mắt Bùi Tịch tụ hợp ở trong không khí, đáy mắt hai người đều hiện lên ý cười.

"toàn thể thành viên Tinh Mang hào kiểm duyệt xong xuôi, thỉnh thủ trưởng chỉ thị!" Nghe xong điểm số, Chương Diệc xoay người lần nữa đối mặt với Chu Dĩ Nam. Thơ_Thơ_ddlqd

"Cực khổ rồi, giải tán nghỉ ngơi, chờ đợi đến mệnh lệnh tiếp theo." ánh mắt Chu Dĩ Nam nhu hòa.

"Vâng, thủ trưởng."

Sau khi giải tán, thời gian đầu tiên Chương Diệc đi tới phần sau hạm kiều, ở nơi đó, anh nhìn thấy lân cận chiếm hạm bạch ngân hào trên hạm kiều, hai bóng người phất tay với anh.

Chính là Tô Nhiên và Alan.

Chương Diệc cũng cười phất tay với bọn họ. Nắng sớm mờ mờ, anh đứng ở trên hạm kiều, nhìn mặt trời bắt đầu lên cao phía Đông, con ngươi đen lập loè ánh sáng sáng ngời mà kiên nghị.

Ở phía sau anh, ánh bình minh đầy trời, đang từ đường chân trời chậm rãi kéo dài.

Một ngày mới, đã đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thuyhang181290 và 18 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.