Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

 
Có bài mới 09.10.2019, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Tự tạo cho mình cơ hội gặp mặt

Dịch: CP88

Trợ lý vội vàng gật đầu. "Cảm ơn anh."

Cơm tối kết thúc, tuy là Thi Điềm đã ăn no, nhưng phần lớn đều là bị tức mà no.

Kỷ Diệc Hoành cái gì cũng tốt, chỉ duy nhất một chuyện là lòng khoan dung quá nhỏ, chia tay thì không thể làm bạn bè? Ở bên ngoài chạm mặt liền không thể ân cần hỏi thăm nhau vài câu? Còn nữa còn nữa, vì sao anh lại nghe lời trợ lý như vậy? Cô ấy nói không ăn món Thái mà ăn món Hàng Châu, anh cũng đáp ứng hết. Thật sự không giống với phong cách của Kỷ Diệc Hoành, không lẽ......

Thi Điềm ngồi đó trầm mặc ăn hoa quả, sau khi ăn xong cơm tối Kỷ Diệc Hoành còn phải ra đón tàu nên không có thời gian ngồi lại.

Tiêu Hồng và Thi Điềm đưa bọn họ ra cửa, Tiêu Hồng gọi điện thoại, "Xe sẽ đến ngay, đang lái vào đây."

"Thật sự quá làm phiền mọi người rồi."

"Khách khí như vậy làm gì? Điều nên làm thôi."

Thi Điềm như người vô hình đứng bên cạnh, cảm thấy mỗi giây mỗi phút đều dài đến vô tận, mắt cô nhìn chằm chằm về phía lối ra, chỉ mong sao cái xe kia mau đến.

Trên bả vai đột nhiên có người vỗ mạnh, Hàn Lăng Dương cũng từ trong nhà hàng đi ra, Thi Điềm quay đầu lại nhìn, cậu đã không thể chờ thêm được nữa lên tiếng. "Sư tử nhỏ, là cậu thật à? Sao cậu lại ở đây?"

"Linh dương." Thi Điềm không biết là ngạc nhiên hay bị dọa cho giật mình, gọi tên của cậu xong cũng không nói được gì nữa.

Hàn Lăng Dương ló cái đầu ra, liếc người đứng bên cạnh Thi Điềm. Kỷ Diệc Hoành và cậu đối đầu tầm mặt, Hàn Lăng Dương làm cái vẻ mặt đã hiểu ra, "Hóa ra......"

Thi Điềm sợ cậu ở ngay trước mặt Tiêu Hồng nói lộ ra hết, một phát bắt lấy cánh tay Hàn Lăng Dương rồi kéo cậu sang một bên.

"Này này, kéo nhẹ thôi, nhẹ thôi......"

Thi Điềm kéo Hàn Lăng Dương sang bên cạnh, "Câm miệng, câm miệng, đừng nói nữa."

"Ấy, không sợ có người nhìn thấy nổi cơn ghen à.... ..."

Thi Điềm sốt ruột che miệng Hàn Lăng Dương lại, "Đừng có nói lung tung!"

Hiện tại cô và Kỷ Diệc Hoành đang làm như không quen không biết, nếu như Hàn Lăng Dương làm lộ mối quan hệ này ra, chưa nói đến lúng túng, Tiêu Hồng sau đó sẽ nghĩ như thế nào về cô chứ?

Hàn Lăng Dương thấy trong mắt Kỷ Diệc Hoành như là giấu hàng nghìn cây châm, ánh mắt sắc bén bức người. Nhưng mà nhìn Thi Điềm và cậu lằng nhằng dây dưa, sau anh không đi tới đây đi?

"Sư tử nhỏ, cậu làm cái gì đấy?"

Thi Điềm giậm chân, "Đừng nói nữa, cậu chờ mình một chút, lát nữa mình giải thích với cậu."

Hàn Lăng Dương đưa tay làm động tác OK, Thi Điềm xoay người trở lại bên cạnh Tiêu Hồng, Hàn Lăng Dương lại hô lên nói với theo, "Giải thích cái gì cơ?"

Kỷ Diệc Hoành lạnh mặt lườm qua, không lẽ là Hàn Lăng Dương còn chưa biết chuyện bọn họ chia tay, hiện tại đụng phải nên Thi Điềm mới muốn giải thích với cậu ta?

Tầm mắt của Tiêu Hồng lướt qua gò má Thi Điềm, nhìn Hàn Lăng Dương thêm mấy lần, "Thi Điềm, bạn trai của em hả?"

"A, không, không phải." Thi Điềm vội vàng lắc đầu, "Bạn học của em."

Tiêu Hồng ý tứ sâu xa cười cười, "Quan hệ của em và bạn học không tệ nhỉ."

Kỷ Diệc Hoành nhìn chằm chằm bậc thang trước mắt, sắc mặt càng ngày càng lạnh, chiếc xe tới đón anh đúng lúc dừng lại trước cửa chính, sau đó tài xế chạy xuống mở cửa xe.

Tiêu Hồng nhấc tay nhìn đồng hồ, "Thời gian vẫn còn dư dả, trên đường không cần gấp, an toàn là trên hết."

"Được, cảm ơn." Kỷ Diệc Hoành nhấc chân bước lên xe, ngồi vào trong xe rồi mới hướng về phía Tiêu Hồng nói, "Tạm biệt."

Thi Điềm nhìn theo trợ lý của anh đi tới phía đối diện, Kỷ Diệc Hoành lại nói tạm biệt, Thi Điềm tiếp xúc với ánh mắt của anh, lúc này mới ý thức được là anh nói với cô.

Cô vội vàng lên tiếng, "Tạm biệt."

Từ góc độ này của Thi Điềm nhìn tới, trên mặt Kỷ Diệc Hoành có nét mệt mỏi không thể che giấu, đó là loại mệt mỏi từ trong thần sắc bức ra ngoài sau một thời gian dài không có được tự do. Anh dựa người về sau, trong nháy mắt cửa xe đóng lại, anh cũng khép mắt nghỉ ngơi.

Một đường đến ga tàu sắt cao tốc anh có thể chợp mắt nửa tiếng, mà ba mươi phút này đối với anh cũng vô cùng quý giá.

Trong lòng Thi Điềm có cảm giác ê ẩm không tên, ai ai cũng hâm mộ Kỷ Diệc Hoành, nhưng cô chỉ muốn một lần được nhìn lại cậu thiếu niên đầy nhiệt huyết trên sân bóng rổ trước kia.

Khi đó anh thoải mái trương dương, cô cũng có thể ở bên cạnh anh cáo mượn oai hùm. Làm một tiểu bá vương vườn trường, tốt biết bao nhiêu.

"Cô trợ lý này tám phần là bạn gái của Kỷ Diệc Hoành." Tiêu Hồng đứng một bên vừa vẫy tay vừa nói.

Trái tim Thi Điềm đánh thịch một cái, "Vì sao ạ?"

"Nghe còn không ra hả? Dù bây giờ có không phải thật, thì lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, sau đó nhất định sẽ có gì đó thôi."

Thi Điềm nhìn chiếc xe kia dần lái vào bóng đêm, trái tim bị siết chặt như có thể chảy ra máu. Tiêu Hồng bước lên trước một bước. "Thi Điềm, em định về thế nào?"

"Em đi tàu điện ngầm là được ạ."

"Vậy chị về công ty một chuyến, xe của chị còn ở đó."

Thi Điềm gật đầu. "Vâng, tạm biệt Tiêu tỷ."
Hàn Lăng Dương chờ cho Tiêu Hồng đi xa mới nhích người đến cạnh cô, "Sư tử nhỏ, xảy ra chuyện gì?"

"Cái gì xảy ra chuyện gì?" Thi Điềm đang đau lòng muốn chết, chỉ muốn mau mau trở về.

Nhưng Hàn Lăng Dương đã kéo cô lại, "Cậu và Kỷ Diệc Hoành có gì đó rất lạ, lúc trước còn hận không thể từng giây từng phút quấn lấy cậu ta, vì sao bây giờ nói chuyện cũng hiếm hoi như vậy rồi?"

Thi Điềm trầm mặc không nói, Hàn Lăng Dương nhìn đỉnh đầu của cô, "Cãi nhau rồi?"

"Không phải, chia tay rồi."

"Chia tay?"

Thi Điềm bước qua cậu đi nhanh về phía trước, Hàn Lăng Dương bám theo sát phía sau, mắt thấy cô càng đi càng nhanh, gần như là biến thành chạy, bất đắc dĩ cũng đành tăng cước bộ đuổi theo cô, "Tuy là chân ngắn nhưng tốc độ đúng là không thể xem thường được."

"Bớt nói nhảm!"

"Chia tay thì chia tay thôi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát."

Thi Điềm dừng lại bên lề đường, "Đúng vậy, người theo đuổi mình còn xếp thành hàng dài đây."

Hàn Lăng Dương cúi đầu, nhìn vẻ mặt của cô liền biết Thi Điềm nói ra lời này có bao nhiêu miễn cưỡng, "Nếu cậu không ngại, thì có thể suy nghĩ một chút đến tớ?"

"Mình không có tâm trạng đùa với cậu đâu."

Hàn Lăng Dương đứng đối diện cô, Thi Điềm nhìn chằm chằm ngực cậu, "Linh dương, cậu không biết tư vị thích một người rồi sau đó phải xa nhau có bao nhiêu khổ sở. Mình không thể quên được cậu ấy, mở mắt nhắm mắt đều là cậu ấy......"

Hàn Lăng Dương dù có nhiều lời trong lòng hơn nữa cũng chỉ có thể nuốt về, "Vậy vì sao lại chia tay? Không lẽ là cậu ta yêu cầu?"

"Không phải."

"Cậu đá cậu ta?"

"Đôi ba lời không thể nói rõ."

Hàn Lăng Dương nghe giọng điệu của cô giống như có thể khóc òa lên bất cứ lúc nào, "Được rồi, không nói nữa, để ca đây đưa sư tử nhỏ về ký túc xá nào."

"Mình đã nói cậu coi mình là anh em rồi, vậy mà người bạn cùng ký túc xá còn nói cậu thích mình." Thi Điềm kéo khóa áo khoác lên cao, lại đội mũ lên. Bước chân của Hàn Lăng Dương hơi dừng lại, quay đầu nhìn cô.

"Không lẽ là tớ thì không thể thích cậu?"

"Đương nhiên là không được."

Hàn Lăng Dương còn muốn hỏi rõ vì sao không được? Nhưng nhìn thần sắc mệt mỏi của Thi Điềm, căn bản là không muốn tiếp tục cái đề tài này, Hàn Lăng Dương dù có mười vạn câu hỏi tràn đến môi cũng chỉ có thể nuốt xuống.

Kỷ Diệc Hoành ngồi ở hàng ghế sau xe, siết chặt chiếc điện thoại trong tay, vẫn còn nhắm mắt dưỡng thần.

Xe đi lên đường trên cao, trợ lý chơi game, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy anh đã mở mắt từ bao giờ, đang xuất thần nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của mình.

"Làm sao vậy?"

Kỷ Diệc Hoành không lên tiếng, lúc anh đi Hàn Lăng Dương còn đang đứng bên cạnh chờ Thi Điềm, bây giờ có lẽ bọn họ đang ở cùng nhau đi?

Tuy là Hàn Lăng Dương không nói rõ tình cảm với Thi Điềm, nhưng giống loài bạn thân giới tính nam này Kỷ Diệc Hoành từ trước đến giờ vẫn luôn phải dè chừng.

Anh buồn bực cực kỳ, ngộ nhỡ Hàn Lăng Dương lợi dụng nửa năm này đuổi theo một bước không rời Thi Điềm thì phải làm sao bây giờ?

Kỷ Diệc Hoành bật màn hình lên, tìm ảnh đại diện trên wechat của Thi Điềm, nhưng hiện tại anh có tư cách gì để nói chuyện với cô đây? Làm thế nào để nói cô mau về đừng có ở bên ngoài đi lung tung? Nói cô mau mau một cước đá Hàn Lăng Dương đi?

Ngón tay anh trên màn hình dùng sức chọc, trợ lý ngồi bên cạnh tò mò nhìn anh, "Làm cái gì vậy?"

"Đơ máy."

Được rồi, đơ thì tắt máy khởi động lại là được, chọc tới chọc lui thì có tác dụng gì?

Điện thoại của Kỷ Diệc Hoành tinh lên một tiếng, anh xem thông báo, là có người gửi yêu cầu xác nhận bạn tốt. Kỷ Diệc Hoành mở ra, thông tin người dùng ghi Tiêu Hồng.

Anh giỏi nhất là giả vờ không nhìn thấy, nhưng màn hình vừa mới ấn tắt, Kỷ Diệc Hoành suy nghĩ một chút, lại bật lên, xác nhận.

Thi Điềm trở về ký túc xá, nhìn thấy Từ Tử Dịch nằm nhoài trước bàn viết viết vẽ vẽ gì đó, mùi thơm từ mì ăn liền tràn ngập cả căn phòng. Thi Điềm đặt một cốc trà sữa lên trước mặt cô ấy, "Lại mì."

"Oa, có trà sữa, cảm ơn Sư tử nhỏ."

"Cậu không thể mua cái gì đó dinh dưỡng hơn một chút mà ăn à?"

"Ngày hôm nay đổi vị rồi nha, mì gà hầm nấm."

Thi Điềm hết nói, đứng ở bên cạnh. "Viết gì thế?"

"Đài của mình đang chuẩn bị một buổi liên hoan đêm quan trọng, đúng rồi, hợp tác với Ái Khốc nữa đó, đến lúc đó chưa biết chừng cậu cũng sẽ phải tới."

Thi Điềm vỗ nhẹ đầu Từ Tử Dịch. "Cậu nghĩ nhiều rồi, có đi cũng là boss của bọn mình đi, mình chỉ là chân chạy vặt thôi."

"Yên tâm, lúc đó mình sẽ cùng cậu làm việc vặt."

Một ngày mệt mỏi kết thúc, Thi Điềm cũng mệt muốn điên rồi, cô bò lên giường, tính toán nằm một chút, "Câu tốt hơn mình rất nhiều, mình sẽ chờ ngày cậu làm MC nổi tiếng, sau đó kéo mình theo."

Từ Tử Dịch đâm đâm mì trong bát, "Được, mình sẽ lấy đó làm mục tiêu phấn đấu."

Buổi liên hoan mà Từ Tử Dịch nói tới là một bữa tiệc IP về văn học, những tác phẩm sẽ được nhận thưởng đều là từ khi thai nghén đã được lên kế hoạch cải biên, hơn nữa đều không ngoại lệ chính là khi chúng được chuyển thể thành tác phẩm nổi tiếng là do Kỷ Diệc Hoành lồng tiếng.

Ái Khốc và Đài truyền hình hợp tác, những trang web chuyên về kịch truyền thanh có hợp tác đương nhiên cũng sẽ được mời đến.

Kỷ Diệc Hoành về Đông Thành trước một ngày diễn ra đêm hội, tối nay anh rốt cuộc cũng coi như có thể ngủ ngon một giấc, lịch trình ngày mai cũng chỉ có buổi chiều là cần chạy đến Đài truyền hình thôi.

Anh ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công, Phách Cáp yên lặng cuộn người nằm bên chân. Kỷ Diệc Hoành nhìn chằm chằm chậu cỏ điếu lan trên lan can đến xuất thần.

Thi Điềm nói không tới liền không tới thật, cũng không còn ào ào vác đồ đến nhà anh nữa. Cô đã đi dứt khoát như vậy thì vì sao không mang luôn mấy thứ này đi đi?

Điện thoại rung lên hai cái, Kỷ Diệc Hoành cầm lên xem, là Tiêu Hồng gửi đến.

"Ngày mai có thể hẹn phỏng vấn em không?"

Liên quan đến chuyện phỏng vấn Lục Nhất Lạc đều đã sớm sắp xếp xong xuôi, thời gian có hạn, đều là cô ấy tự mình sàng lọc.

Phía Ái Khốc vừa mới nhận phỏng vấn rồi, Lục Nhất Lạc nhất định sẽ dành cơ hội cho người khác.

Kỷ Diệc Hoành thu điện thoại về lòng bàn tay, ánh mắt chìm sâu vào ánh trăng vô tận.

Tiêu Hồng lại gửi tin nhắn đến, "Hai tác phẩm có khả năng đoạt giải nhất trong ngày mai có bản kịch truyền thanh đều là do em lồng tiếng, trong đó có một bộ được Ái Khốc mua bản quyền, chị thật sự muốn hẹn cùng tâm sự với em."

Kỷ Diệc Hoành nhìn chằm chằm màn hình, lúc sau mới gõ một dòng tin nhắn gửi qua.

Tiêu Hồng nhâm nhi cốc cà phê trong tay, có chút đọc không hiểu hàm ý trong lời của anh.

"Lịch trình phỏng vấn ngày mai đều đã kín, em còn phải trở về trường học một chuyến, mua chút đồ."

Đây là đang từ chối cô ấy sao? Chỉ vì quay về trường mua đồ?

"Em muốn mua thứ gì rất quan trọng hả?"

"Tương hương bánh, đã lâu rồi không ăn."

Tiêu Hồng suýt chút nữa thì phun ra ngụm cà phê trong miệng, cũng giống như tìm ra được một tia cơ hội, "Cái này dễ thôi, em để thời gian đi mua bánh cho chị, tương hương bánh khi đó chị mang đến cho em là được."

"Không cần đâu, cửa hàng này rất khó tìm."

"Gần trường học của em sao?"

"Vâng, đại khái cũng chỉ có sinh viên Đông Đại mới tìm được."

Tiêu Hồng còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, "Ngày mai em rảnh khi nào, chúng ta xác nhận thời gian một chút."

Kỷ Diệc Hoành và cô ấy quyết định được thời gian phỏng vấn, Tiêu Hồng sau đó lập tức gọi điện thoại đi.

Thi Điềm đang tắm, Từ Tử Dịch cầm điện thoại đi đến gõ cửa phòng tắm. "Sư tử nhỏ, điện thoại của cậu này."

"Ai thế?"

"Tiêu Hồng."

"Mẹ ơi!" Thi Điềm chạy nhanh ra cửa, cánh tay duỗi ra cũng run run.

"A lô, Tiêu tỷ."

"Thi Điềm, có phải gần trường em có cửa tiệm bán tương hương bánh không?"

Trong phòng tắm hơi nước còn đang bốc lên ngùn ngụt, Thi Điềm cầm khăn lau mặt, "Đúng ạ."

"Chắc là sẽ có một cửa hàng nào đó đặc biệt nổi tiếng nhỉ?"

"Vâng, trong tiểu khu cạnh trường."

"Vậy à, sáng mai em không cần qua nữa, buổi trưa đến đó mua một suất rồi trực tiếp mang đến Đài truyền hình đi."

Thi Điềm hoàn toàn bị cô ấy làm cho ngơ ngác, "Ngày mai em đi mua tương hương bánh? Sau đó đến Đài truyền hình?"

"Đúng, khi nào đi chị sẽ gọi cho em, chúng ta gặp nhau ngoài cửa chính của Đài truyền hình."

Thi Điềm vâng dạ, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy quái lạ. Tiêu Hồng còn phải chuẩn bị cho công việc của ngày mai nên không giải thích chi tiết với cô, để lại Thi Điềm mê man suy đoán lung tung.

Vì sao cô ấy vừa mở miệng đã nói tới tương hương bánh? Nếu không phải sinh viên của Đông Đại hoặc người dân xung quanh đây thì đúng là khó mà biết được cửa tiệm bán bánh này.

Thi Điềm bỗng nhiên giật thót, không phải là Kỷ Diệc Hoành muốn ăn đó chứ?

***

Bát Bát: Trả phúc lợi chương 30k votes, để mọi người chờ lâu rồi kkk



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100: Cậu ấy muốn đùa bỡn em, có phải không?

Dịch: CP88

Giữa trưa ngày hôm sau, Thi Điềm mua xong tương hương bánh thì đón tàu điện ngầm đi thẳng đến trước cửa Đài truyền hình.

Cô không thấy bóng dáng Tiêu Hồng đâu nên đành phải gọi điện cho cô ấy.

Tiêu Hồng sao có thời gian chờ cô chứ, hiện tại đã ngồi trong phòng nghỉ ngơi, cô ấy nói Thi Điềm trực tiếp mang đồ lên đó, "Đúng rồi, thẻ vào cửa của em ở chỗ chị, chị chụp ảnh cho em, xác nhận là có thể qua cửa rồi."

"Vâng."

Thi Điềm không dám trễ nãi, cầm đồ bước nhanh vào trong.

Đài truyền hình này thật giống như cái mê cung, Thi Điềm toát mồ hôi hột mới có thể tìm được đến phòng nghỉ ngơi mà Tiêu Hồng nói, cô đứng ngoài cửa gõ hai cái.

"Vào đi." Là tiếng của Tiêu Hồng.

Thi Điềm đẩy cửa đi vào, liếc mắt liền thấy được Kỷ Diệc Hoành ngồi trên ghế sô pha, cô đi đến trước mặt bọn họ, "Bánh đã mua rồi đây ạ."

Tiêu Hồng đứng dậy cầm lấy chiếc hộp trong tay cô, "Ôi nguội rồi, Thi Điềm em làm việc kiểu gì đấy, không biết làm nóng lại rồi mới mang đến sao?"

Kỷ Diệc Hoành đưa tay về phía Tiêu Hồng, "Cái bánh này cần phải ăn nguội."

Thật không vậy?

Tiêu Hồng vẫn cầm không buông, "Hay là bỏ vào lò vi sóng quay lại đi?"

"Thật sự không cần."

Tiêu Hồng bất đắc dĩ đành đặt vào tay Kỷ Diệc Hoành, cậu thiếu niên cầm que xiên một miếng bánh lên rồi bỏ vào miệng, "Là cửa hàng bánh Đại Lưu đó sao?"

Thi Điềm gật đầu.

"Nhìn đi, vẫn là phải đồng học mới có thể mua được."

Thi Điềm không thể hiểu nổi Kỷ Diệc Hoành nghĩ cái gì, muốn ăn bánh nhất định là anh nói ra, anh cố ý phải không?

Trợ lý của Kỷ Diệc Hoành mang tới cho anh cốc nước đầy, nhẹ nhàng đặt chiếc cốc lên mặt bàn. "Không phải chỉ là tương hương bánh thôi sao? Có ngon đến thế không hả?"

"Tương của nhà họ là nhà làm, bên ngoài không mua được."

Trợ lý nghe xong, cũng muốn nếm thử, "Cho em một miếng."

Thi Điềm nhìn chằm chằm chiếc hộp trong tay Kỷ Diệc Hoành, dù có thân thiết thế nào đi chăng nữa cũng không thể ăn đồ trong tay anh như vậy chứ! Lại nói, cô và Tiêu Hồng còn đang ở đây, không sợ bọn họ viết lung tung sao? Đối với Thi Điềm mà nói, chỉ có quan hệ bạn trai bạn gái mới có thể cùng ăn, dù trong đó có hai cái que xiên, nhưng mà......

Thi Điềm có chút không kiểm soát được nét mặt, cô trợ lý này mà dám ăn thật, cô sẽ......

Sẽ làm gì đây?

Cô đến cả quyền nổi giận cũng không có, Thi Điềm siết chặt nắm đấm, trên mu bàn tay thậm chí nổi cả gân xanh lên rồi.

Nơi khóe mắt của Kỷ Diệc Hoành đều thấy hết một màn này, khóe miệng không chút dấu vết hơi cong lên. Trợ lý đưa tay đến, mò được một chiếc que, Kỷ Diệc Hoành hơi nghiêng người, đẩy tay cô ấy ra.

"Ăn một miếng thôi mà."

Kỷ Diệc Hoành nâng mắt nhìn cô ấy, "Trong phương diện đồ ăn này vẫn là nên duy trì chút khoảng cách."

"Quỷ keo kiệt."

Kỷ Diệc Hoành ăn thêm một miếng nữa. "Thứ trong tay anh chỉ có bạn gái mới được động vào."

Khóe miệng Thi Điềm không nhịn được cong lên, vô cùng thích thú khi cười trên sự đau khổ của người khác. Thế nhưng nghĩ lại, cô ở đây vui vẻ cái gì chứ, cô cũng không phải là bạn gái của Kỷ Diệc Hoành.

"Tiêu tỷ, em ra ngoài đi loanh quanh một chút."

Tiêu Hồng quay đầu nhìn cô, "Em chờ ở đây đi."

Tiêu Hồng ngẫm một chút, phỏng vấn này cũng phải mất một tiếng, nơi này đến cả chỗ ngồi cũng không có, ở lại cũng không mấy dễ chịu.

"Thế này đi, em đi mua chút đồ uống về đây."

Thi Điềm lập tức đáp ứng, "Vâng."

Đi ra ngoài mua nước cũng được một thời gian, dù sao còn hơn ở đây tự kỷ.

"Nửa tiếng." Kỷ Diệc Hoành đột nhiên mở miệng, "Nửa tiếng sau nhất định phải về."

Tiêu Hồng nhìn Thi Điềm, "Đi, đi đi, trong vòng nửa tiếng phải có mặt ở đây."

Thi Điềm oán hận đi về phía cửa, vì sao lại cho cả hạn thời gian chứ! Nửa tiếng cũng chỉ đủ cho cô chạy ra ngoài gọi đồ uống, sau đó lại vắt chân lên cổ mà chạy về thôi.

Từ trong mê cung Đài truyền hình thoát ra được đến ngoài, Thi Điềm thật vất vả mới tìm được một tiệm cà phê, cũng là đồ uống yêu thích của Tiêu Hồng, Thi Điềm đi vào, gọi mấy cốc.

Vừa rồi khi đi vào cô đã nhìn thấy bên cạnh có cửa hàng bán nước ép trái cây, Thi Điềm lại chạy qua đó mua một cốc nước cam.
Trở lại phòng nghỉ ngơi, Thi Điềm đặc biệt nhìn đồng hồ, đúng nửa tiếng.

Cô đặt hai cốc cà phê đến trước mặt Tiêu Hồng và trợ lý của Kỷ Diệc Hoành, sau đó mới đặt cốc nước trái cây đến trước mặt Kỷ Diệc Hoành.

"Tại sao tôi phải uống nước trái cây?" Kỷ Diệc Hoành biết rõ còn hỏi.

Thi Điềm không buồn phản ứng anh, "Cà phê đối với cổ họng không tốt."

Tiêu Hồng nhìn vào mắt, không khỏi khẽ cười thành tiếng, "Xem đi, đây chính là điểm tốt của bạn học, mọi chuyện đều suy nghĩ cho cậu."

Thi Điềm bối rối muốn chết, vội vàng đứng thẳng lưng định trốn. Kỷ Diệc Hoành đưa tay, đặt lên miệng cốc nước trái cây kia, "Sao cậu biết tôi thích uống nước cam?"

Lời này đúng là không biết phải đáp thế nào. Dù anh có muốn xem cô là người xa lạ, nhưng hai người từng ở bên nhau là sự thật, không lẽ anh thích ăn gì uống gì cô còn không rõ sao?

"Mình, mình đoán."

"Đoán quá đúng, thật có lòng." Kỷ Diệc Hoành nhìn cô không chớp mắt, Thi Điềm ngồi dậy, vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của anh không ngừng đuổi theo mình.

Tiêu Hồng như có điều suy nghĩ nhấp một ngụm cà phê, tầm mắt dừng trên hai người, Thi Điềm vội lùi sang một bên.

Tiêu Hồng tiếp tục phỏng vấn, để không làm lỡ lịch trình tiếp theo của Kỷ Diệc Hoành nên bấm thời gian rất suýt soát, mắt thấy gần đủ rồi liền gọi theo Thi Điềm đứng dậy chào tạm biệt.

Hai người đi ra khỏi phòng nghỉ ngơi, Thi Điềm đi bên cạnh Tiêu Hồng. "Tiêu tỷ, bây giờ chúng ta quay về công ty ạ?"

"Không về, trước khi buổi lễ liên hoan bắt đầu chị còn hai người nữa cần phỏng vấn, em ở đây cùng chị."

"Vâng."

Tiêu Hồng thấy cô ngoan ngoãn lại nghe lời, không nhịn được quan tâm. "Thi Điềm, em cảm thấy Kỷ Diệc Hoành thế nào?"

Thi Điềm cả kinh, không phải đã bị cô ấy nhìn ra gì đó rồi chứ?

"Rất tốt."

"Có phải là rất đẹp trai?"

Thi Điềm càng lúc càng chột dạ. "Đẹp trai cũng không thể mài ra ăn cơm ạ."

"Em có thể nghĩ được như vậy là tốt nhất, chúng ta làm cái nghề này, tiếp xúc đều là trai xinh gái đẹp, định lực không tốt thật sự không được."

"Tiêu tỷ, chị sợ em bị người ta lừa chạy mất sao?"

Tiêu Hồng nhìn cô một cái, không nhịn được cười nói, "Đúng là có chút lo lắng."

"Em tự biết mình mà."

"Cũng không thể nói như vậy," Tiêu Hồng vỗ nhẹ vai Thi Điềm, "Có đôi khi ấy...... khuôn mặt của đàn ông đối với phụ nữ có sức sát thương lớn hơn rất nhiều, em chỉ mới bước chân vào cái nghề này, sau đó cũng sẽ phải gặp nhiều người hơn nữa."

Thi Điềm lập tức hiểu được, tám phần là thái độ ngày hôm nay của Kỷ Diệc Hoành đã khiến Tiêu Hồng hơi lo lắng.

"Tiêu tỷ, chị yên tâm."

"Không phải em nói có một người bạn ở Đài truyền hình này hả? Em đi tìm cô bạn đó chơi một lúc đi, chị xong việc sẽ đi tìm em."

"Cảm ơn Tiêu tỷ."

Thi Điềm không ngờ Kỷ Diệc Hoành trong mắt Tiêu Hồng đã vô thanh vô thức trở thành kẻ lãng tử thấy ai liền trêu chọc, cô nghĩ lại một chút, không nhịn được cười vui vẻ, ai kêu anh lắm trò vặt như vậy chứ?

Thi Điềm gửi tin nhắn cho Từ Tử Dịch, cô ấy rất nhanh liền trả lời lại, hỏi cô đang ở đâu.

Cô chụp một tấm ảnh rồi gửi cho cô ấy, không đến mấy phút, Thi Điềm nhìn thấy Từ Tử Dịch xách một đống đồ bước nhanh về phía này.

"Sư tử nhỏ."

"Sao xách nhiều đồ vậy?"

Từ Tử Dịch ra hiệu cho Thi Điềm đi theo mình, "Nhiều người mà, chỗ mình còn đang mở cuộc họp khẩn cấp đó."

"Mình làm phiền cậu à?"

"Không đâu, cậu chờ mình đưa chỗ đồ này là xong rồi."

Thi Điềm thấy cô ấy sắp hết xách nổi, "Cần mình giúp không?"

"Không cần, sắp đến nơi rồi."

Từ Tử Dịch đi đến trước một phòng nghỉ ngơi đóng chặt, vừa muốn đưa tay ra gõ cửa, Thi Điềm đã nhanh hơn một bước đi lên, giúp cô ấy gõ hai cái.

"Vào đi."

Từ Tử Dịch nhỏ giọng dặn Thi Điềm, "Cậu chờ mình một chút."

"Ừ."

Thi Điềm giúp cô ấy đẩy cửa ra, Từ Tử Dịch bước nhanh vào trong, Thi Điềm đứng ngoài cửa chờ.

Một giọng nói nữ sắc bén đột nhiên truyền vào tai Thi Điềm, "Sai đi mua có chút đồ mà lề mề nửa ngày mới về tới nơi, muộn thêm một chút nữa là họp xong luôn rồi đấy."

"Xin lỗi." Từ Tử Dịch nhỏ giọng nói.

"Thật không hiểu trường cô đề cử người cái kiểu gì, tay chân vụng về, lại còn lười biếng......"

Thi Điềm nghe được, cả người bức bối khó chịu. Từ Tử Dịch từ trước đến giờ làm gì cũng liều mạng, có lúc ký túc xá đã tắt đèn rồi mà cô ấy vẫn còn cố làm cho xong việc. Chỉ là những kẻ một khi đã muốn tìm đến gây phiền toái, thật sự là muốn đem trắng bôi thành đen cũng không khó.

Từ Tử Dịch đến một câu giải thích cũng không có, không nói tiếng nào đi phát đồ uống cho từng người.

"Đi ra ngoài đi."

Cô ấy thu mấy chiếc hộp giấy lại, sau đó đi ra khỏi phòng nghỉ. Thi Điềm nhìn Từ Tử Dịch cẩn thận đóng cửa lại, mấp máy môi, cuối cùng vẫn là không tiện nói gì.

Từ Tử Dịch đi lên trước vài bước, tìm đến một khu nghỉ ngơi ngoài hành lang, sau đó lấy ra cốc dùng một lần rót nước cho Thi Điềm.

"Tử Dịch, cậu còn bận thì không cần để ý đến mình đâu."

"Mình cũng không còn việc gì làm nữa rồi."

Thi Điềm cầm lấy cốc nước cô ấy đưa tới, Từ Tử Dịch ngồi xuống bên cạnh, từ trên mặt không nhìn ra bất kỳ một tia tức giận hay oan ức nào.

Thi Điềm cũng không biết hiện tại có thể nói gì an ủi cô ấy, bọn họ luôn cảm thấy chỉ cần bước chân vào xã hội là có thể thoát khỏi hết thảy những hoàn cảnh quẫn bách gặp phải khi còn ở trường học. Ví như có thể tay làm hàm nhai, ví như có thể dựa vào chính đôi vai gầy yếu của mình gánh vác cả một gia đình. Nhưng quá trình này vẫn là cần trải qua gian khổ, dù chưa đến mức núi đao biển lửa, nhưng cũng có thể gọi là bụi gai cắm đầy đi?

"Sư tử nhỏ, sau này chúng ta nhất định phải dựa vào chính mình tìm ra một con đường."

Thi Điềm dùng sức gật đầu một cái. "Đúng."

"Càng là ở dưới tầng thấp thì ủy khuất phải chịu càng lớn, người khác cũng sẽ cảm thấy đó là điều đương nhiên."

Thi Điềm nhẹ nhàng đặt tay lên bả vai Từ Tử Dịch. "Cũng vì chúng ta còn trẻ nên da mặt mới có thể dày hơn một chút, có thể chịu người ta mắng mỏ, lâu rồi sẽ quen thôi."

"Được, mặc kệ bát canh gà có độc này đi." Từ Tử Dịch cầm chiếc cốc trong tay đụng nhẹ với Thi Điềm.

Một tiếng trước khi buổi lễ bắt đầu, Thi Điềm vào trong khán đài tìm chỗ ngồi. Tiêu Hồng là người có danh tiếng, dĩ nhiên sẽ không ngồi cùng cô.

Ánh đèn dần tối đi, Thi Điềm thấy có người lần lượt đi vào, vị trí đều là hàng trên cùng. Cô tò mò nhìn quanh, liền thấy một đám người vây quanh một vóc dáng cao lớn bước tới.

Kỷ Diệc Hoành mặc âu phục đen, bên trong là một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tùy ý phối hợp nhưng lại làm nổi bật lên khí chất cao lãnh của anh. Anh bước từng bước dài về phía trước, Thi Điềm ngồi sát cạnh đường đi, cô ngước mắt lên nhìn, nhìn theo bóng dáng cao lớn của anh từ đáy mắt cô lướt qua.

Trợ lý bước nhanh theo sau anh, hai bên còn có bảo vệ, một đường hộ tống anh đến chỗ ngồi của mình.

Thi Điềm có chút lơ đãng, gần đây bởi vì bận muốn chết nên cô cũng không có thời gian đọc truyện, đối với những tác phẩm đoạt giải kia càng không có mấy ấn tượng.

Mãi đến khi trên màn ảnh lớn phát một đoạn cắt kịch truyền thanh, khi giọng nam rõ ràng rành mạch từng chữ truyền tới, Thi Điềm mới ngẩng đầu lên.

Cô nhìn thấy Kỷ Diệc Hoành vẫn chưa lên đài mà đứng ở nơi cách cô không xa, phía đó không có máy quay, anh cầm mic, bóng người dong dỏng cao kéo dài thẳng tắp, lời thoại từ cổ họng phát ra như là nốt nhạc được tấu lên, nhảy nhót rồi chui vào tai những người ngồi đây.

Dưới khán đài đã có người hét lên, Thi Điềm biết Kỷ Diệc Hoành hiện tại sẽ không quay đầu lại, nên cô mới cứ như vậy không chút kiêng dè ngắm nhìn anh.

Anh thật sự không giống Kỷ Diệc Hoành, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, lại mơ hồ thấy được bóng dáng tuấn lãng của cậu thiếu niên đứng trên sân trường.

Đôi mắt như có thứ gì đó đâm tới, đau nhói. Cô nhìn theo ánh đèn chiếu lên người anh, theo từng bước chân lên đài cao, trong nháy mắt được trăm ngàn người chú ý.

Hào quang trên người Kỷ Diệc Hoành sẽ càng nhiều hơn, lại là trong thời đại yêu thích cái đẹp này, tư chất và khuôn mặt của anh chính là nền tảng tốt nhất.

Sau khi anh nhận thưởng, trợ lý liền che chở cho anh rời khỏi. Trên đài vẫn còn tiếp tục biểu diễn, khoảng chừng hơn nửa tiếng sau mới kết thúc.

Thi Điềm vốn định sẽ tự mình rời đi, nhưng nghĩ tới Tiêu Hồng còn ở đây, liền đứng lên đi tìm cô ấy.

Người xung quanh dồn dập đứng lên, Đài truyền hình có vô số cái lối ra, Thi Điềm bị người ta đùn đẩy, thật vất vả mời chen được lên trước, nhưng ghế của Tiêu Hồng đã trống không, hẳn là đi rồi.

Cô tìm trong đám người một vòng, nhìn thấy bóng người của Tiêu Hồng thì vội vàng đuổi tới. "Tiêu tỷ."

Người đi phía trước không nghe thấy, Thi Điềm chen chúc trong đám người ra đến đại sảnh, lại xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Tiêu Hồng, nhưng bên kia không có ai nhận máy.

Bốn phía ồn ào đều là người, Kỷ Diệc Hoành ngồi trong xe, trợ lý ghé vào tai anh nói lịch trình ngày mai. "Sáng mai năm giờ em sẽ gọi điện cho anh, anh tuyệt đối đừng có ngủ quên, bây giờ đưa anh về nhà trước......"

Kỷ Diệc Hoành không nói lời nào, xuyên qua tấm kính màu trà nhìn ra bên ngoài.

Thi Điềm đứng cách đó không xa đang ngó quanh quất, hình như là vì không tìm được đường ở chỗ nào. Cô đứng trước lối ra hầm để xe, giống như chú dê trắng bị lạc đường.

Nhìn đi, rời khỏi anh cô liền trở thành tiểu bạch si(*), vậy mà còn cậy mạnh đến tận bây giờ vẫn không chịu tới tìm anh.

(*) đại loại là nói Điềm Điềm ngốc nghếch ngu ngơ đó~~

***

Bát Bát: Tự nhiên tò mò thôi, mọi người trước giờ vẫn nghĩ bộ dạng ta như thế nào đấy ^.^!~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 101: Cậu đã hối hận chưa?

Dịch: CP88

"Anh sẽ tự về nhà." Kỷ Diệc Hoành đột nhiên lên tiếng.

Trợ lý ngẩng đầu, "Vì sao lại thế?"

"Đi dạo ngắm phong cảnh."

Điên rồi hả?

"Anh tưởng là ai cũng không nhận ra anh đấy à, cái mặt này của anh chỉ cần lộ ra một chút thôi, ngày hôm nay anh cũng đừng mong an toàn về đến nhà."

Kỷ Diệc Hoành vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

"Con trai ở bên ngoài phải biết tự bảo vệ an toàn của chính mình."

Tài xế khởi động cho xe chạy đi, Thi Điềm không tìm được đường về, dứt khoát không nghĩ đi theo đám đông nữa. Cô nhìn biển chỉ đường, phía trước chính là lối ra, hẳn là không sai được.

Cô bước nhanh về phía trước, lại không ngờ ra đến ngoài cửa, ở ven đường phát hiện đối diện có một cái khu đất hoang đã mọc kín cỏ, nhìn đến là thê lương lạnh lẽo.

Thi Điềm vội hỏi một cô gái đi ngang qua. "Xin hỏi đây có phải cửa chính của Đài truyền hình không?"

"Tôi cũng không biết, tôi tới đây lấy xe."

Cô không dám đi loạn nữa, nhìn quanh bốn phía, nghĩ thầm không được rồi, hay là quay lại đường cũ nhỉ.

Nhưng ngộ nhỡ trong đó cũng đã trống trơn rồi thì phải làm sao?

Bỏ đi, cũng đã ra đến đường rồi, lẽ nào còn không thể tìm được đường về nhà? Nực cười, đường đường là một sinh viên đại học lại có thể bị chút chuyện nhỏ này làm khó sao?

Xung quanh không có taxi, cô lấy điện thoại ra mở hướng dẫn chỉ đường, cuối cùng cũng coi như tìm ra được phương hướng. Trên đó nói cách đây khoảng 2km có một ga tàu điện ngầm, cũng không tính là quá xa, Thi Điềm liền theo chỉ đường đi về phía đối diện.

Mảnh đất xung quanh chỗ này không biết là còn phải sửa đường hay xây nhà, gió thổi vù vù qua biển quảng cáo. Thi Điềm càng đi về phía trước người qua đường lại càng ít, sợ hãi trong lòng cũng càng dâng cao.

Cô nắm chặt điện thoại, gọi cho Tiêu Hồng nhưng vẫn không có ai tiếp nghe.

Cánh tay Thi Điềm buông thõng, đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ quái gì đó truyền tới, ngay sau đó một bóng người từ phía sau bức tường đổ nát đi ra, Thi Điềm nhìn kỹ, thấy người kia quần áo rách nát, tóc còn dài hơn cả tóc cô, trên mặt đều là bụi bẩn, giày đi trên chân cũng đều đã rách nát.

Thi Điềm sợ đến mức lùi về sau hai bước, khom lưng sờ loạn trên đất một lúc mới tìm được một cái cành cây nhỏ.

Cô giơ cành cây kia lên, "Không, không được lại đây!"

Giọng nói của Thi Điềm mang theo run rẩy, đây có lẽ cũng chỉ là một kẻ lang thang không có chỗ ở nên mới trốn trong công trường này. Ngộ nhỡ anh ta kéo cô đi, có phải ngày mai cũng sẽ không có ai tìm ra được cô không?

Thi Điềm cầm cành cây quơ loạn, "Đừng có đi tới đây, đi...... đi ra đi."

Cô gấp muốn khóc rồi, quay đầu định chạy, chỉ là chân phải vừa mới nâng lên, đã nhìn thấy phía sau có người.

Thi Điềm không nhìn rõ lắm dung mạo của đối phương, chỉ thấy anh mặc một chiếc áo khoác rộng, trên mặt đeo khẩu trang. Cô bước mà như chạy về phía đó, "Cứu tôi với."

Cô nhìn thấy người kia kéo khẩu trang xuống, bước chân trong tích tắc dừng lại. Cô nhìn bên cạnh anh cũng không có người khác, xe đưa đón của anh cũng không ở đây.

Thi Điềm nuốt một ngụm nước bọt, bàn chân như bị đóng đinh tại chỗ, chần chừ không dám bước qua.

Kỷ Diệc Hoành nhìn bộ dạng này của cô, giận nhưng không có chỗ phát tiết. Lẽ nào trong lòng cô anh và phần tử nguy hiểm phía sau lưng cô đáng sợ như nhau?

Kẻ lang thang kia cào cào mái tóc rối như ổ quạ trên đầu, đi về phía trước hai bước. Kỷ Diệc Hoành bước nhanh đến chắn trước mặt Thi Điềm, vóc dáng cao lớn hoàn toàn đưa cô bảo vệ ở phía sau, người kia liếc anh một cái, tiếp tục đi về phía trước, lướt qua hai người.

Thi Điềm nhịn thở muốn nội thương, chờ một lúc mới lặng lẽ thò đầu ra nhìn bóng người đã đi xa của kẻ lang thang kia, trong lòng thầm cảm thán vận may của cô thật sự có thể đi mua vé số, tối muộn rồi còn có thể đụng phải chuyện như thế này.

Lần này, may mắn nguy hiểm không có, nhưng cảm giác ngột ngạt đầy cảnh giác quanh quẩn mãi khiến trái tim cô đập thình thịch không dừng.

Kỷ Diệc Hoành đứng trước mặt cô không có ý định tránh ra, sau lưng Thi Điềm là biển quảng cáo, cô trốn sau lưng anh cứ như vậy cuộn thành một cái bóng nho nhỏ.

Điện thoại trong túi vang lên, Thi Điềm nhanh tay lấy ra nhìn, là Từ Tử Dịch gọi đến.

Cô không chút do dự ấn nghe. "A lô.... ..."

"Sư tử nhỏ, cậu đang ở đâu?"

"Mình cũng không biết."

"Mình chuẩn bị về rồi, cậu còn chưa về thì chúng ta về cùng luôn."

Thi Điềm mong còn không được, "Được......"

Trong lòng bàn tay đột nhiên trống trơn, Kỷ Diệc Hoành trực tiếp cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người, tay cầm điện thoại cũng không có ý muốn trả lại. Thi Điềm giật mình nhìn anh, hai người như đôi trẻ đang giận dỗi, ai cũng không chịu lên tiếng trước.

Thi Điềm đưa tay muốn lấy điện thoại về, Kỷ Diệc Hoành khẽ nghiêng người, thả điện thoại của cô vào túi quần.
Anh đi theo con đường lúc trước Thi Điềm định đi, cô bất đắc dĩ đành theo sau anh.

Hai người một trước một sau đi về phía trước, Thi Điềm cuối cùng vẫn là nhịn không được, chạy đến trước mặt Kỷ Diệc Hoành chặn lại đường đi của anh. "Trả điện thoại cho mình."

Anh lướt qua bên người cô rồi tiếp tục đi về phía trước, Thi Điềm thật sự buồn bực muốn chết rồi, lại chạy lên cản đường anh.

Từ Tử Dịch lại gọi đến, đang yên lành bỗng nhiên bị ngắt mất, có lẽ cô ấy tưởng là do tín hiệu không tốt.

Kỷ Diệc Hoành liếc mắt, ấn tắt. Anh dùng hai ngón tay cầm chiếc điện thoại của Thi Điềm, trước mặt cô quơ quơ. Thi Điềm nhảy lên muốn cướp, Kỷ Diệc Hoành đã nhanh hơn một bước nắm chặt rồi đưa về sau lưng.

"Kỷ Diệc Hoành, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Được rồi, là cô mở màn trước nhé.

"Nơi này rất thường xuyên xảy ra chuyện, có biết không hả?"

Thi Điềm nghi ngờ nhìn anh, "Ở ngay trước cửa Đài truyền hình, có thể xảy ra chuyện gì được?"

"Chính là bởi vì ở ngay trước cửa nên có một số chuyện mới không bị truyền ra ngoài. Có những người ban đêm đi qua nơi này rồi bị tấn công, có một cô gái còn mất tích đến tận giờ chưa tìm thấy."

Sau lưng Thi Điềm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, "Mình mới không tin."

Kỷ Diệc Hoành bắt lấy cánh tay Thi Điềm kéo cô quay lại đường cũ. Hai người đứng trước nơi mà vừa rồi có người lang thang đi ra, nơi này vốn dĩ có một tấm thép quây lại, không hiểu vì sao lại bị cắt ra thành một cái lối nhỏ đi vào. Phía sau lưng bọn họ có một cây đèn đường, nhưng nơi phía sau tấm lưới bị phá kia tối om, Kỷ Diệc Hoành giả vờ như muốn đẩy Thi Điềm lên đó. "Nếu cậu không tin thì có thể vào đó tìm xem, chưa biết chừng còn có thể tìm được cô gái mất tích kia đấy."

"Á!" Thi Điềm nhát gan, từ lối vào có gió thổi qua phả lên mặt cô, Thi Điềm rung mình một cái.

Kỷ Diệc Hoành buông tay ra rồi lùi về sau, Thi Điềm vội vàng quay đầu muốn chạy, nhưng lại va phải bả vai Kỷ Diệc Hoành.

Cánh tay anh ôm lấy eo cô, Thi Điềm còn sợ hãi không thôi, "Cậu đừng có dọa mình."

"Tôi không dọa cậu, biết đâu ngày mai cậu có thể xuấn hiện trên tin tức đấy, khen cái lá gan của cậu sao lại lớn như thế?"

Thi Điềm muốn đẩy anh ra, Kỷ Diệc Hoành dứt khoát duỗi một tay còn lại ra ôm chặt cô.

Thi Điềm căng thẳng đến mức không nói ra lời, cô biết rõ Kỷ Diệc Hoành cố ý dọa mình, nhưng vẫn bị lời của anh dọa cho sợ mất mật.

"Mấy người trợ lý của cậu đâu?"

"Về rồi."

Thi Điềm trong lồng ngực của anh giãy dụa mấy cái cánh tay của Kỷ Diệc Hoành mới hơi buông lỏng, cô vuốt một lọn tóc rơi ra về sau tai. "Đừng như vậy, cậu vừa mới xuất hiện trên tivi, để người khác nhìn thấy...... đối với cậu không tốt."

"Thi Điềm, có phải cậu tăng cân không?"

Cô sờ sờ mặt mình, đâu có, mấy ngày nay bị dày vò muốn khổ sở, rõ ràng là còn sút mất mấy cân đây.

Kỷ Diệc Hoành cau mày nhìn cô, "Sao cậu lại có thể tăng cân?"

"Có thêm chút thịt chẳng lẽ lại không được?"

"Tôi sút mất mười cân."

Câu nói đầu tiên của Kỷ Diệc Hoành đã khiến Thi Điềm á khẩu không biết đáp thế nào, cái đề tài này có vẻ như bắt đầu không rõ ràng, cô cũng không thể nào tự mình giải thích một câu. Nhưng là, con mắt nào của anh nhìn thấy cô tăng cân chứ?

Thi Điềm từ khoảng cách gần nhìn Kỷ Diệc Hoành chăm chú, đường xương cằm của anh hình như đúng là rõ ràng hơn, quả nhiên là gầy đi trông thấy.

"Trợ lý của cậu chắc chắn chăm sóc cho cậu rất tốt, làm sao có thể sút cân được?"

"Ba cậu xảy ra chuyện rồi."

Anh đổi đề tài quá nhanh khiến Thi Điềm không có thời gian kịp phản ứng, cô theo bản năng muốn phủ nhận, "Ai nói thế?"

"Còn cần người khác nói với tôi sao? Cho người đến Cục công an nơi cậu ở là có thể hỏi rõ ràng thôi."

Thi Điềm hơi biến sắc, "Mới không phải."

"Ba cậu bị tình nghi lừa đảo, hơn nữa số tài sản rất khổng lồ, dù cậu đã bán nhà rồi lấy khoản tiền kia bù vào thì cũng chỉ như muối bỏ bể. Cậu sau đó liền quyết định gọn gàng dứt khoát chia tay với tôi, cậu thật sự cho rằng tôi cái gì cũng không biết sao?"

Đúng ha! Cái tên Kỷ Diệc Hoành này có một cái khuyết điểm duy nhất đó chính là trí thông minh vĩnh viễn ở trên cao, đối với Thi Điềm vốn là lý do không thể chê vào đâu được, vào trong miệng anh đã thành một cái trò hề.

"Chúng ta cũng đã chia tay rồi, dù ba mình có xảy ra chuyện thì cũng không có liên quan gì đến chuyện chúng ta chia tay."

Trong lồng ngực Kỷ Diệc Hoành như có ngọn lửa đang từng chút thiêu đốt, "Đúng, không liên quan!"

"Vậy, tạm biệt." Thi Điềm nhân lúc Kỷ Diệc Hoành thất thần, quay đầu chạy trốn.

Anh bị tức đến mức da đầu căng chặt, gân xanh cũng nổi lên. Thật sự muốn cứ như vậy bỏ mặc cô muốn ra sao thì ra, nhưng để cô một mình như vậy, anh có thể yên tâm sao?

Kỷ Diệc Hoành đi theo sau cô, trên tay còn cầm theo điện thoại của Thi Điềm. Mật khẩu của cô vẫn không đổi, Kỷ Diệc Hoành mở ra, nhìn thấy ảnh nền đã bị đổi.

Sắc mặt anh càng thêm tái nhợt, Thi Điềm chạy được một đoạn mới nhớ ra còn chưa lấy điện thoại về, lúc quay lại thấy Kỷ Diệc Hoành đã đang ấn xem gì đó.

Cô xông đến trước mặt anh, "Cậu.... ..."

Tầm mắt của Kỷ Diệc Hoành rơi xuống khuôn mặt cô, "Cậu đã quyết tâm từ nay về sau sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa, phải không?"

Thi Điềm mím môi, hai người đứng đối diện một hồi, cuối cùng vẫn là câu nói kia. "Là cậu nói sau khi chia tay đến cả bạn bè cũng không thể làm."

Cô giật lấy chiếc điện thoại về, sau đó bước nhanh rời đi.

Kỷ Diệc Hoành khẽ cắn răng, cuối cùng vẫn đi theo.

Phía trước rẽ ra đường lớn lượng người qua lại đã đông hơn một chút, Kỷ Diệc Hoành đeo lại khẩu trang, mãi đến khi nhìn thấy Thi Điềm đi vào ga tàu điện ngầm thì mới dừng chân.

Cô thật sự đã quyết tâm muốn chia tay anh, nếu không thì sau khi nghe anh nói ra chuyện của Thi Niên Thịnh đã không phải là thái độ đó.

Thi Điềm đứng chờ Từ Tử Dịch ở cửa vào ga tàu điện ngầm, hơn mười phút sau Từ Tử Dịch mới đi đến.

Thi Điềm vẫy tay gọi cô ấy, "Ở đây."

Từ Tử Dịch chạy nhanh tới, "Mình cứ tưởng cậu đi với đại thần rồi."

Ý cười nơi khóe miệng cô hơi cứng lại, "Nhanh về ký túc xá thôi."

"Nhưng thời gian này Kỷ Diệc Hoành đúng là cũng không tiện mang cậu theo, cậu đừng suy nghĩ nhiều."

"Mình có thể suy nghĩ nhiều gì chứ." Thi Điềm đi mua vé, vừa mới kiểm phiếu đi vào liền nhận được tin nhắn của Tiêu Hồng. "Chị về đến nhà rồi, có chuyện gì không?"

Thi Điềm vừa bước xuống bậc thang vừa trả lời lại Tiêu Hồng, "Không có gì ạ, Tiêu tỷ ngủ ngon."

Từ Tử Dịch khẽ kéo lại cánh tay của Thi Điềm, đúng lúc tàu điện ngầm đến ga, hai người vội chạy như điên về phía đó, đem toàn bộ sức lực trước khi cửa đóng lại chen vào trong.

Bên trong tàu điện ngầm đều là người và người, Thi Điềm thở hồng hộc bị đẩy đến trong góc, Từ Tử Dịch vẫn luôn cầm lấy tay cô.

Thi Điềm nhìn cô ấy chống một tay trên eo, "Tử Dịch, cậu nói đúng, chúng ta không còn là sinh viên nữa, muốn người khác dùng vẻ mặt ôn hòa tiếp đón thì chỉ có một cách là phải đứng ở nơi cao hơn."

Khóe miệng Từ Tử Dịch hơi cong lên, "Đúng."

Thi Điềm thực tập ở Ái Khốc hai tháng, gần như cái gì cũng đã làm qua.

Cô so với Từ Tử Dịch có lẽ là may mắn hơn một chút, chí ít không bị người ta quát mắng xỉa xói, nhưng có những mối quan hệ cũng chỉ là bề ngoài, rất khó nói rõ.

Thi Điềm đang viết kịch bản phỏng vấn thì chủ biên gọi điện qua gọi vào văn phòng.

Cô đi vào, tiện tay đóng cửa lại, "Chủ biên, chị tìm em ạ."

"Thi Điềm, nếu hiện tại có một cơ hội đặt trước mặt em, em sẽ không tiếc cái gì liều mạng nắm lấy chứ?"

Thi Điềm không hỏi là cơ hội gì. "Tất nhiên ạ."

"Được, chị sẽ tiến cử em."

"Cảm ơn chủ biên."

Tiêu Hồng đi vào đúng lúc chủ biên đang nói chuyện này với Thi Điềm, "Trang web muốn làm một kênh livestream, đang xem xét ứng cử viên. Phía chị có một suất tiến cử, chị sẽ tiến cử em đi."

Thi Điềm dĩ nhiên là phấn khích không thôi, "Thật sự cảm ơn chị."

Tiêu Hồng đi đến trước ghế sô pha rồi ngồi xuống, "Cấp trên cho là chúng ta đều ăn không ngồi rồi, còn mong hão chúng ta bám lấy nó mà sống. Dẫn livestream rất mệt, hơn nữa gặp phải khách mời không phối hợp sẽ cực kỳ khó chịu."

"Không thành vấn đề, em đều làm được."

Chủ biên cầm chiếc cốc trên bàn uống một hớp. "Cũng không phải chị tiến cử em là xong, cấp trên sẽ có một vòng tuyển chọn nữa. Thực tập sinh cùng đợt này có một vài người, những phòng ban khác đều sẽ tiến cử người qua, chuyện về sau đều phải dựa vào chính em rồi."

"Vâng."

Tiêu Hồng nhìn Thi Điềm chăm chú, "Chị mới lấy được tin tức, người đầu tiên mời đến nhất định phải là một khách mời có sức ảnh hưởng. Bộ kịch truyền thanh cổ trang Kỷ Diệc Hoành lồng tiếng bắt đầu từ tuần sau sẽ bắt đầu phát sóng độc quyền trên Ái Khốc, chị nói đến đây, em hẳn đã hiểu rồi chứ?"

Ngón tay của chủ biên đặt trên thành cốc gõ nhẹ hai cái, "Thi Điềm, nếu như em có thể mời Kỷ Diệc Hoành đến tham gia buổi livestream, chị sẽ trực tiếp đề xuất với cấp trên, để cho bọn họ ủy quyền, kênh livestream từ sau sẽ là của em."

Điều này có ý nghĩa gì? Chính là đĩa bánh từ trên trời rơi xuống.

Mấy người Tiêu Hồng trèo đến vị trí này không hề dễ dàng, có ai mà không vỡ đầu chảy máu mới đến được đây?

Hiện tại đĩa bánh này ném xuống đầu Thi Điềm, liền xem cô có cần hay không rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: le nguyen, ú nu ú nù và 127 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 141, 142, 143

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 232, 233, 234

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 240 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 200 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 325 điểm để mua Tháp Eiffel
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 402 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 239 điểm để mua Panda thích múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 441 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 375 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.