Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

 
Có bài mới 09.10.2019, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102: Cậu đá tôi rồi còn muốn tôi giúp cậu?

Dịch: CP88

Ký túc xá nữ.

Chu Tiểu Ngọc và Tưởng Tư Nam đã đi xem phim, còn chưa trở lại.

Từ Tử Dịch mới mua một chiếc notebook cũ, đang bận rộn tải phần mềm về.

"Tử Dịch."

"Làm sao thế Sư tử nhỏ?"

"Thỉnh giáo cậu một chuyện này."

"Nói."

Thi Điềm kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh Từ Tử Dịch, "Nếu boss cậu nói với cậu, chỉ cần cậu hẹn được một người đến làm khách mời mở màn cho kênh mới mở, sau khi chuyện thành công lập tức đưa kênh đó cho cậu, cậu có làm không?"

"Nói thừa, bị đánh vỡ đầu cũng phải làm."

Thi Điềm biết Từ Tử Dịch sẽ trả lời như vậy, "Vậy nếu như người này rất khó mời thì phải làm sao?"

"Khó cũng phải làm, không tiếc bất cứ giá nào mà làm," Từ Tử Dịch đặt tay sang bên cạnh, "Nếu muốn trèo lên chỗ cao hơn, thứ đầu tiên phải ném đi chính là da mặt."

Từ Tử Dịch nói xong, dùng sức nhéo má Thi Điềm, "Nhiều lắm cũng chỉ là đau một lúc thôi, sau đó liền tốt rồi."

Thi Điềm đầy mặt là khó nói, Từ Tử Dịch không hiểu tình trạng của cô và Kỷ Diệc Hoành nên mới nói dễ dàng như thế. "Nếu cậu và người kia có quan hệ đặc thù thì sao? Ví như...... Tống Linh Linh, hoặc là Quý Nguyên Thanh?"

"Sư tử nhỏ, đừng nói cậu đụng phải bọn họ thật rồi nhé?"

"Mình chỉ ví dụ vậy thôi, mà mình đi phỏng vấn bọn họ làm cái gì chứ."

Cũng đúng.

Từ Tử Dịch nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Nếu là mình, chỉ với mình thôi, bất kể là ai mình đều sẽ liều mạng nắm lấy cơ hội này. Sư tử nhỏ, cậu có biệt độc bá một chương trình đối với cậu có ý nghĩa như thế nào không?"

Thi Điềm hiểu, vô cùng hiểu.

"Bỏ lỡ lần này có thể tiếp theo sẽ phải chờ thêm mười năm nữa. Mình hiện tại đã có thể nhìn rất thoáng rồi, dù người ta có bắt mình quỳ xuống mình cũng đồng ý. Tôn nghiêm là cái gì? Tôn nghiêm là thứ tự mình kiếm về, nhưng cũng phải có cơ hội mà kiếm về chứ? Mình không muốn ngày ngày làm tổ trong ký túc xá ăn mì. Thật ra cậu cũng vậy, ba cậu như vậy không phải là kế hoạch lâu dài, Sư tử nhỏ, cậu nên vì tương lai mà suy nghĩ kỹ."

Kỳ thực trên đường về Thi Điềm đã dùng lời nói như vậy an ủi chính mình không dưới một nghìn lần.

Cô lên giường nằm, vừa tiến vào trong chăn tin nhắn của Tiêu Hồng đã gửi tới.

"Chị vừa ngồi ăn cơm với đồng nghiệp, nghe nói hai cô bé dưới tay cô ấy đã liên lạc với phía Kỷ Diệc Hoành rồi, phía em thì sao?"

Thi Điềm tựa như bị người ta niệm vòng kim cô, "Em lập tức liên lạc."

"Bên đó đã trả lời sẽ cân nhắc, đây chính là chuyện liều mình xem ai trước ai sau, em nhất định phải lên kế hoạch cẩn thận."

Tiêu Hồng không muốn nhận kênh livestream này, cô ấy cũng đã có chương trình của chính mình, còn là làm đến vui vẻ nhàn hạ, hà tất gì phải lãng phí sức lực vào chỗ khác nữa chứ? Mà hiện tại cô ấy quan tâm giúp đỡ Thi Điềm cũng không phải vì cô ấy yêu nhân tài, chỉ là vì Thi Điềm cũng coi như từng chạy vặt cho cô ấy mấy lần, miếng thịt béo bở không thể cho người ngoài, nếu chương trình này thật sự rơi được lên đầu Thi Điềm, vậy sau này bọn họ cũng không tránh được phải hợp tác.

Thi Điềm nóng lòng như lửa đốt, nếu Kỷ Diệc Hoành đồng ý với bọn họ, cô liền cái gì cũng mất.

Chủ biên sau đó cảm thấy cô không làm được việc, chưa biết chừng sẽ không bao giờ nghĩ đến cô nữa.

Thi Điềm cầm điện thoại, điên cuồng lăn qua lăn lại trên giường, nhưng sau lưng vẫn như có chiếc roi quất mạnh lên người cô.

Cô không dám chậm trễ thêm nữa, chuyện như vậy so với tìm công ty quản lý của Kỷ Diệc Hoành còn không bằng trực tiếp đến tìm anh.

Thi Điềm cầm điện thoại gõ lên trán mấy lần, chần chừ, xoắn xuýt, đủ thứ tình cảm lôi kéo bóp nghẹt trái tim cô, cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể bất chấp tất cả ở trên màn hình gõ chữ.

"Mình muốn hẹn cậu cùng làm một buổi livestream, có thể không? Chương trình mới cần khách mời mở màn, có thể dành chút thời gian rảnh rỗi đến không?"

Cô đọc đi đọc lại mấy lần, cuối cùng xác định không có chữ nào sai chính tả hay sai nghĩa, ngón tay trên không trung lại do dự mấy lần, cuối cùng mới như đã đưa ra quyết định nào đó trọng đại lắm, nhấn nút gửi.

Mỗi phút mỗi giây chờ Kỷ Diệc Hoành trả lời đều là giày vò, trước đây khi anh không trả lời cô còn có thể gọi điện thoại qua, nhưng bây giờ đã khác trước.

Thi Điềm thấy thời gian càng lúc càng muộn, cô chờ lâu đến mức sắp ngủ thiếp đi.

Cô không cam lòng, lại gửi đi một cái icon.

Lần này, bên kia đúng là rất nhanh đã trả lời lại.

"Không có thời gian."

Thi Điềm trợn mắt há mồm, cự tuyệt cũng dứt khoát quá rồi đấy! Không phải Tiêu Hồng đã nói người khác tìm trợ lý của anh, phía đó đều trả lời là sẽ cân nhắc sao?

Thi Điềm đã không nghĩ được nhiều nữa, quyết tâm bám dính đến cùng.

"Bao giờ thì cậu về Đông Thành? Cho mình một chút thời gian là được rồi, hai tiếng có được không?"

Kỷ Diệc Hoành ngồi trên nền đá ngoài ban công, dáng vẻ lười biếng như một chú mèo, vẻ mặt thả lỏng, bộ dạng thảnh thơi nhàn nhã, "Không được."
Thi Điềm ngồi dậy, đã đến đây rồi thì càng không thể từ bỏ giữa chừng, "Nửa tiếng?"

Kỷ Diệc Hoành rõ ràng là vẫn còn nhớ, anh hỏi cô có phải đã quyết tâm từ nay về sau sẽ không tìm đến anh nữa hay không, vẻ mặt khi đó của cô mười phần kiên quyết, bây giờ mới là bao lâu, vậy mà cô đã đem toàn bộ quên đi rồi sao?

Thi Điềm cũng cảm thấy mặt đau rát, sớm biết vậy cô đã không nói quyết tuyệt đến mức đó.

"Tôi vừa mới hỏi trợ lý, phía Ái Khốc cũng đã có mấy người ngỏ ý rồi."

Thi Điềm hận không thể trực tiếp gọi điện cùng anh đối chất, ngón tay đặt trên màn hình đã phát cuồng, "Vậy nên, cậu có thể đồng ý mình không?"

"Phía công ty sẽ đưa ra lựa chọn, tôi không tham gia những chuyện như vậy."

Thi Điềm dùng sức đấm lên vách tường, Từ Tử Dịch ngẩng đầu nhìn cô, "Làm cái gì đấy?"

Cô rũ tay xuống, đau muốn phế luôn, "Không có gì không có gì, có con muỗi."

Thi Điềm dùng sức vò tóc của mình, cách nửa ngày cũng chỉ có thể lại chủ động tìm Kỷ Diệc Hoành.

"Nhưng cậu muốn tham gia chương trình của ai không phải cũng có thể tự quyết định sao? Mình đối với livestream rất quen thuộc, nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt cho cậu."

"Cậu muốn tôi vì một chút quan hệ bạn học cỏn con này mà giúp cậu sao?" Kỷ Diệc Hoành trả lời, đứng dậy ngồi xuống ghế mây.

Thi Điềm phiền muộn không thôi, có thể dùng cái đó để đi cầu xin người ta không đây?

"Vậy cậu muốn thế nào mới đồng ý?"

"Gặp mặt nói chuyện."

Thi Điềm nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, gặp mặt nói chuyện thì gặp mặt nói chuyện, ai sợ ai chứ. "Được!"

Sau câu trả lời của cô, bên kia liền không nói gì nữa, cũng không nói đến thời gian gặp mặt, hay là gặp ở đâu. Thi Điềm ôm điện thoại chờ, Kỷ Diệc Hoành thong thả đi qua đi lại trong phòng mình. Hiện tại là Thi Điềm muốn theo đuổi anh, anh sẽ không phải lo lắng cô bỗng nhiên sẽ mất tích không còn tin tức.

Kỷ Diệc Hoành rót cốc nước, điện thoại lần thứ hai rung lên.

Chuyện này mà không quyết định được dứt khoát rõ ràng, đêm nay sợ là Thi Điềm khó mà ngủ ngon.

"Vậy ngày mai có được không? Cậu ở đâu, mình đi tìm cậu."

"Tôi vẫn ở Đông Thành, ngày mai phải đến Tây Sơn gặp một người."

Hóa ra anh đã về rồi, vậy thì càng đơn giản, Thi Điềm nhanh chóng trả lời, "Chỗ nào Tây Sơn? Mình có thể qua tìm cậu lúc mấy giờ?"

Kỷ Diệc Hoành gửi định vị cho cô, "Thời gian thì không biết."

Anh gặp người nói chuyện, cũng không biết phải đến bao giờ mới kết thúc.

Thi Điềm tính toán sáng mai sẽ đến đó cắm rễ chờ, cô gửi tin nhắn cho chủ biên xin nghỉ, nói Kỷ Diệc Hoành đã ở Đông Thành rồi, muốn đi gặp mặt rồi bàn về chuyện livestream.

Chủ biên sảng khoái đáp ứng, còn cổ vũ cô cố lên.

Ngày hôm sau, chuông báo thức của Thi Điềm vang ẫm ĩ, bảy giờ liền rời giường chuẩn bị.

Cô khốn khổ không thôi, đôi mắt díp lại không thể mở ra, cầm điện thoại lên nhìn, lại thấy tin nhắn của Kỷ Diệc Hoành.

Thi Điềm mở ra xem, chỉ có một câu ngắn gọn. "Buổi chiều qua đây."

Quá tốt rồi!

Dù sao chủ biên cũng đã cho cô nghỉ một ngày, cuối cùng cô cũng có thể ở ký túc xá ngủ nướng. Thi Điềm ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại, ngẫm nghĩ một hồi lại cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, cô cầm điện thoại lên nhìn thời gian Kỷ Diệc Hoành gửi tin nhắn đến.

Hai giờ sáng.

Anh thức khuya như vậy sao?

Trong lòng có chút cảm giác khó chịu, anh bây giờ sợ là đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng mất.

Cô trả lời lại Kỷ Diệc Hoành một chữ "được".

Lúc nhận được tin nhắn của Thi Điềm, Kỷ Diệc Hoành đã ra khỏi cửa, vừa ngồi lên xe. Ngón tay anh đặt trên màn hình khẽ vuốt ve, ánh mắt nhìn chằm chằm một chữ được kia, khóe môi cũng cong lên.

Anh biết cô chỉ cần có chuyện lo lắng là sẽ không thể ngủ ngon, sáng nay anh đúng là có chút chuyện, cũng không nỡ nhìn cô sáng sớm đã đỏ mắt chờ anh ở Tây Sơn.

Ăn xong cơm trưa Thi Điềm mới ra ngoài, giao thông ở Tây Sơn rất bất tiện. Cô đi một tuyến tàu điện ngầm, lại chuyển sang xe buýt, cuối cùng gọi taxi, giày vò mãi mới đến được nơi hẹn với Kỷ Diệc Hoành.

Thi Điềm đi vào nông trang, vừa muốn hỏi thông tin ở chỗ quầy tiếp tân thì nhìn thấy trợ lý của Kỷ Diệc Hoành ngồi trong sân.

Thi Điềm bước nhanh về phía trước, "Xin hỏi Kỷ Diệc Hoành hiện tại có rảnh không?"

Tầm mắt của trợ lý từ trong điện thoại tách ra, "Không."

"Vậy tôi chờ ở đây."

Thi Điềm không thể làm gì khác đành kéo ghế ngồi xuống.

Cô ngồi dưới sân, Kỷ Diệc Hoành cũng muốn để cô ngồi đó phơi nắng một lúc, nếu một ngày không nỡ thì nửa ngày chắc là được nhỉ?

Nhưng khi anh đứng trong phòng, nhìn thấy Thi Điềm làm động tác kéo kéo cổ áo, trong lòng lền dâng lên đủ thứ tư vị.

Anh gọi điện cho trợ lý, nói cô ấy dẫn Thi Điềm qua.

Trợ lý gõ cửa phòng, Thi Điềm nghe được tiếng bước chân dần đi ra cửa. Kỷ Diệc Hoành mở cửa, trợ lý chặn trước mặt Thi Điềm không để cho cô đi vào.

Cô ấy hạ giọng nói với Kỷ Diệc Hoành, "Bên dưới có phòng trà, hay là anh đi xuống đó đi."

"Làm cái gì?"

Trợ lý đã gấp muốn giậm chân rồi, "Đây là phòng của anh, phòng riêng đó!"

"Không tính đi vào hả?" Kỷ Diệc Hoành cao, ánh mắt dễ dàng lướt qua đỉnh đầu trợ lý rơi xuống khuôn mặt của Thi Điềm.

Thi Điềm nhấc chân, từ bên cạnh người trợ lý lách qua, Kỷ Diệc Hoành đóng cửa lại.

Trợ lý điên cuồng vỗ cái trán của mình, thật sự là làm người ta muốn điên đầu mà.

Thi Điềm đi theo sau Kỷ Diệc Hoành, còn đang nghĩ phải mở miệng thế nào. Kỷ Diệc Hoành ngồi xuống ghế sô pha, kịch bản bày đầy một bàn, có vài đoạn dùng bút ghi chú đánh dấu.

Kỷ Diệc Hoành cầm một tập kịch bản chăm chú đọc, Thi Điềm ngồi không được đứng cũng không xong, "Mình muốn nói chuyện livestream với cậu."

"Nói đi."

"Sẽ không mất của cậu nhiều thời gian."

"Cậu nói hiện tại, hay là khi livestream?"

Thi Điềm khẽ nhấc môi, "Chuyện đó đối với cậu cũng là một cách tuyên truyền rất tốt."

Kỷ Diệc Hoành hiện tại còn cần loại tuyên truyền này thì cũng chẳng cần gọi Thi Điềm đến, "Lúc trước tôi đã nhận hai lần phỏng vấn của Tiêu Hồng, tôi không cho là livestream có thể mang đến bao nhiêu trợ giúp, nói cách khác, ở cùng một trang web xuất hiện quá mức dày đặc cũng không mang đến hiệu quả tốt nhất."

"Nhưng hiện tại danh tiếng của cậu đang lên, tuyên truyền càng nhiều đối với cậu càng có lợi."

Kỷ Diệc Hoành nhấc mắt nhìn cô chăm chú, "Ái Khốc của cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Muốn bàn bạc cũng phải có người phụ trách chính đến đây bàn bạc, nhưng cậu đã là người thứ tư muốn hẹn với tôi rồi, mấy người có phải làm cùng một chương trình không vậy?"

Có một số việc nhất định là không giấu nổi anh, so với ấp ấp úng úng chi bằng đi thẳng vào vấn đề, "Trang web đưa ra nhiệm vụ, nếu cậu đồng ý lời mời của mình thì kênh livestream sau đó sẽ giao cho mình."

"Hóa ra là vậy," Ngón tay Kỷ Diệc Hoành đặt trên tập kịch bản khẽ búng mấy cái, "Vậy đồng nghĩa với việc nếu như tôi đồng ý với một người khác, vậy chương trình này sẽ giao cho người đó, là vậy sao?"

Trong lòng Thi Điềm mơ hồ dâng lên bất an, "Cậu và bọn họ không quen biết, bọn họ cũng không hiểu rõ cậu."

"Ừ, cậu hiểu rõ tôi, nhưng lần đầu tiên tôi bị người ta đá cũng là nhờ cậu ban tặng."

Thi Điềm càng không có gì để nói.

"Cậu đá tôi, bây giờ còn muốn tôi giúp cậu, trên đời này lấy đâu ra cái đạo lý đó thế? Tôi là người rất thù dai đấy."

"Nhưng mà......"

Kỷ Diệc Hoành nhíu mày, chờ cô nói tiếp.

Khuôn mặt Thi Điềm đỏ bừng, cũng đã đi đến đây rồi, cô không thể cứ như vậy tay trắng trở về được.

"Chúng ta tốt xấu gì cũng từng ở bên nhau, người cũ dù sao tình nghĩa cũng sâu hơn người xa lạ mà? Có đúng không?"

Kỷ Diệc Hoành còn muốn nhìn xem cô có thể nói linh tinh đến bao giờ, "Người xa lạ nói không chừng còn có thể phát triển thành người yêu, ném thời gian cho người cộng sự trước đúng là có chút uổng phí."

Thi Điềm suýt chút nữa thì phun máu, đến phẫn nộ cũng quên mất. Đây là tiếng người sao? Cô ít nhiều cũng đã bên cạnh anh hai năm, vì sao những lúc ngọt ngào phát ngấy không thấy anh nói vậy, vì sao cô không sớm nhận ra Kỷ Diệc Hoành là kẻ tuyệt tình như vậy chứ!

Thi Điềm siết chặt tay, "Mấy người khác cùng đợt thực tập với mình đều đã có bạn trai rồi."

Kỷ Diệc Hoành khẽ cười thành tiếng, "Vậy cậu nói nếu tôi muốn đi cướp thì có thể thành công đoạt về đây một người không?"

"Cậu ------" Thi Điềm bị anh chọc tức đến mức ngực mơ hồ đau, "Chuyện như vậy không chính đáng!"

Kỷ Diệc Hoành cúi đầu, tiếp tục đọc kịch bản trong tay, Thi Điềm tiến lên vài bước, "Mình biết cậu cố tình làm khó dễ mình."

"Vì sao tôi phải làm khó dễ cậu?"

"Chính là vì muốn làm khó dễ."

Kỷ Diệc Hoành mi mắt cũng không động lấy một cái, "Là cậu cố tình gây sự, tôi không muốn tiếp tục tranh cãi với cậu."

- ----- lời tác giả ------

Có cảm giác Sư tử nhỏ cũng bị chọc cho tức chết rồi, phụt --- ---



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103: Hai lần hôn

Dịch: CP88

Mang đi nơi khác không xin phép không sao nhưng vui lòng ghi rõ tên dịch giả hoặc dẫn link. Đây là sự tôn trọng tối thiểu bạn nên làm dành cho dịch giả. CP88 xin chân thành cám ơn!

***

Ra vậy, không có tình cảm chính là không có tình cảm, cô nói nhiều thêm hai câu vào trong mắt anh lại biến thành cố tình gây sự.

Thi Điềm không nói lời nào, nhưng lại không cam lòng quay đầu bước đi.

Một đường tới đây không dễ dàng gì, còn phải đặc biệt xin nghỉ, trở về chủ biên và Tiêu Hồng nhất định sẽ quấn lấy gặng hỏi kết quả.

Lúc Kỷ Diệc Hoành làm việc cực kỳ tập trung, Thi Điềm đứng tại chỗ một lúc, cô thậm chí có chút nghi ngờ anh đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô.

Cô muốn nói gì đó, nhưng đứng trước thái độ của anh lại không biết có thể nói cái gì.

Thi Điềm nhẹ nhàng bước sang bên cạnh, đầu gối đụng phải ghế sô pha, cô chậm rãi ngồi xuống.

Kỷ Diệc Hoành lật mở tập kịch bản trong tay. "Còn chưa đi?"

Dọa cho Thi Điềm vội vàng đứng bật dậy, "Mình không đi."

"Vậy đêm nay cậu ở lại đây đi."

"Kỷ Diệc Hoành, sao cậu lại biến thành như vậy chứ?"

"Đuổi cũng không được, giữ cậu lại qua đêm cũng không xong, vậy cậu thích thế nào?"

Cô cũng đã không giống với trước đây, anh đã nói những lời như vậy mà cô vẫn chưa bỏ đi. Hiện tại có lẽ cũng đã cảm nhận được thấu triệt bước chân vào xã hội không dễ dàng, cũng là quá trình dần mài đi góc cạnh của một con người.

Kỷ Diệc Hoành vỗ vỗ bên cạnh, "Ngồi xuống đây."

Thi Điềm hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống. Hơi thở của người bên cạnh quanh quẩn trước mũi lại khiến bầu không khí có thêm mấy phần cảm giác ngột ngạt. Kỷ Diệc Hoành đặt tập kịch bản trong tay xuống, hai tay nắm lấy nhau, khuôn mặt đẹp trai cũng xoay qua bên này.

Mà cô lại không biết phải nhìn đâu mới phải, ánh mắt vòng tới vòng lui, chỉ là căn phòng này không quá lớn, mục tiêu lớn nhất cuối cùng lại thành cái giường lớn cách đó không xa.

Thi Điềm khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt trốn tránh vội chuyển đi nơi khác.

Trên bả vai đột nhiên trĩu nặng, cô lấy lại tinh thần, liền thấy được bàn tay đặt trên bả vai kia. Trái tim Thi Điềm thình thịch nhảy loạn, quay đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt của Kỷ Diệc Hoành, "Cậu......"

Kỷ Diệc Hoành đưa mặt tới gần, Thi Điềm thậm chí có thể thấy được sắc mặt hoang mang của cô trong mắt anh. Cô muốn lùi về sau, nhưng bả vai đã bị cánh tay của Kỷ Diệc Hoành ép chặt, cô còn có thể lùi đi đâu nữa?

"Vị biên tập dẫn dắt cậu có vẻ đối với cậu cũng không tồi."

Thi Điềm thẳng lưng ngồi đó, "Đúng."

"Có từng dạy cho cậu một chút kinh nghiệm, ví như gặp phải chuyện như thế này thì phải giải quyết thế nào không?"

Thi Điềm cố gắng duỗi thẳng đầu lưỡi, "Dựa vào nỗ lực, cố gắng tranh thủ, nỗ lực kiên trì đến cùng......"

"Cậu tin à?"

Hàng lông mày của Thi Điềm cũng sắp nhăn tít lại, "Chủ biên cho mình cơ hội, có thể bắt lấy hay không lại dựa vào chính mình rồi."

"Lúc trước hai chúng ta còn ở phòng phát thanh của trường từng đọc qua không ít lời thoại trong các tập kịch bản khác nhau, tình tiết trong đó cậu còn có ấn tượng không?""

"Ý của cậu là gì?"

Mũi của Kỷ Diệc Hoành sắp chạm tới chóp mũi cô, Thi Điềm đến thở cũng không dám thở mạnh.

"Khi cậu muốn có một thứ gì đó, có phải là cũng nên vì nó mà trả cái giá tương tự hay không?"

Thi Điềm hít vào một ngụm khí lạnh, không hề khoa trương, cô suýt nữa thì bị chính ngụm khí lạnh này của mình làm cho sặc sụa.

Những vị tổng giám đốc bá đạo trong các cuốn tiểu thuyết kia cô sao có thể không nhớ được chứ! Đừng nói là anh muốn cô hiến thân đấy nhé? Cái này đã ám chỉ rõ ràng đến mức chỉ thiếu chưa nói thẳng toẹt ra thôi, hai tay Thi Điềm đã không biết phải đặt chỗ nào, "Cậu và bọn họ không giống nhau."

"Không giống ai cơ?"

"Những người trong tiểu thuyết."

Kỷ Diệc Hoành nhích lên một chút nữa, trán hai người đụng phải nhau, "Cậu chắc chắn như thế?"

"Kỷ Diệc Hoành......" Giọng nói của cô mang theo run rẩy, trong lòng cô anh vẫn luôn là cậu thiếu niên lần đầu gặp gỡ kia, đến cả sở thích mê đồ ăn vặt còn chưa bỏ được, vì sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi tâm tính lại đại biến như vậy được chứ? "Cậu mới sẽ không như vậy."

"A -----" Thi Điềm vừa dứt lời, miệng đã bị chặn lại, nhưng là Kỷ Diệc Hoành cũng không xâm nhập sâu, cánh môi mềm buông ra, hô hấp của anh còn lượn lờ vấn vít trước mặt cô. "Bây giờ cậu còn muốn nói tôi sẽ không như vậy không?"

Khuôn mặt nhỏ của Thi Điềm đỏ bừng lên, lẽ ra cô phải đẩy anh ra rồi đứng dậy, sau đó mở cửa chạy ra khỏi đây, không không, phải đánh cho Kỷ Diệc Hoành một trận rồi mới đi được. Nhưng là hai chân cô hoàn toàn không nghe theo bộ não sai khiến, cô đã hoàn toàn bị anh hôn cho bối rối.

Ngón tay của Kỷ Diệc Hoành dọc theo vai cô men lên chiếc cổ trơn mềm, lại lướt lên khuôn mặt nhỏ của Thi Điềm, anh chỉ hơi dùng sức, đã có thể xoay khuôn mặt nhỏ của cô đối diện với anh.
"Đôi khi quá chắc chắn cũng không phải chuyện tốt."

"Giống như mình nghĩ cậu sẽ giúp mình, nhưng cậu sẽ không, là vậy sao?"

Kỷ Diệc Hoành nhìn sâu vào trong mắt Thi Điềm, "Không nhất định."

"Rốt cuộc cậu muốn gì?" Cô có chút nổi nóng, trái tim bị treo lên lơ lửng.

Tiếng hít thở của Kỷ Diệc Hoành rõ ràng nặng nề hơn, Thi Điềm thấy anh nhìn chằm chằm môi cô, không phải là còn muốn tới lần nữa đấy chứ?

Có phải là chỉ cần hôn một cái, chuyện này sẽ kết thúc?

Thi Điềm siết vạt áo của chính mình, lại dùng sức mà vò, trong đầu không ngừng giãy loạn. Trước đây bọn họ thường hôn nhẹ, rất nhiều khi Thi Điềm còn chủ động, tuy hiện tại đã chia tay, nhưng vẫn là đôi môi quen thuộc kia, hôn thêm mấy cái nữa thì có làm sao?

Thi Điềm nghĩ tới đây, cũng là mặc kệ tất cả, khẽ khép mắt lại.

Ánh mắt của Kỷ Diệc Hoành ở trên mặt cô không chút kiêng dè quét tới quét lui, trong lòng ngược lại không có một chút vui vẻ nào cả. Bộ dạng này của cô là thỏa hiệp rồi?

Mới chỉ chút chuyện nhỏ như vậy mà cô đã thu lại toàn bộ móng vuốt của mình sao, Kỷ Diệc Hoành càng nghĩ càng tức, càng nghĩ trong lòng lại càng bức bối khó chịu. Ngộ nhỡ sau này có người đưa ra điều kiện càng quá đáng hơn, chẳng lẽ cô cũng sẽ đồng ý sao?

Rốt cuộc là cô vào cái công ty gì, còn dạy cho cô toàn những thứ chết tiệt gì vậy!

Bàn tay Kỷ Diệc Hoành đặt trên bả vai cô siết chặt, như là muốn hung hăng bóp nát cô, mí mắt Thi Điềm run lên, muốn mở ra.

Kỷ Diệc Hoành cũng không có ý định đẩy cô ra, anh cúi người hôn cô, sau đó hung hăng cắn mạnh môi Thi Điềm một cái.

Thi Điềm bị đau lập tức mở mắt ra, bàn tay theo bản năng đánh mạnh lên ngực Kỷ Diệc Hoành. Cánh tay anh buông lỏng, Thi Điềm vội vàng xoay sở ngồi dậy, chạy sang chiếc ghế sô pha bên cạnh.

Kỷ Diệc Hoành như người không liên quan tiếp tục xem kịch bản, một tay Thi Điềm che miệng, cánh môi nóng như có ngọn lửa đang thiêu đốt, giống như bị cắn nát luôn rồi.

Bộ dạng của Kỷ Diệc Hoành lại như không định tiếp tục bàn luận, Thi Điềm cũng không chấp nhận được chuyện đã mất chì lại còn mất cả chài như thế, nhưng cô cũng không có cách nào bàn luận tử tế với anh mới bực.

Con ngươi xoay chuyển một vòng, trên mặt cô thình lình nổi lên cảm xúc, "Hu hu ------"

Kỷ Diệc Hoành quét mắt qua một cái, tiếng khóc của Thi Điềm cũng đột ngột im bặt, anh nhìn cô hời hợt nói, "Đừng phí công, tôi không ăn bộ dạng đó đâu."

"Vừa rồi cậu làm như vậy với mình, mình sẽ đi tố cáo cậu."

"Tôi sợ cậu chắc?"

Làm sao bây giờ, người này thật khó chơi quá mà. "Cậu không sợ mặt tiêu cực đó sẽ phá hủy cậu à?"

"Là cậu tự đi vào phòng tôi, cùng lắm thì tôi nói cậu là bạn gái trước, là do cậu rắp tâm làm chuyện xấu."

"Cậu cậu cậu --- ---" Thi Điềm sắp nói lắp luôn rồi, "Cậu điên rồi."

Nơi này cô không thể tiếp tục ở lại được nữa, Thi Điềm nhấc chân muốn đứng dậy, nhưng lại đúng vào lúc này Tiêu Hồng gửi tin nhắn đến.

"Thế nào rồi?"

Thi Điềm giống như quả bóng cao su xì hơi, không thể làm gì khác là ngồi về chỗ, yên lặng xem biến đổi.

Một hồi lâu sau Kỷ Diệc Hoành mới đặt tập kịch bản về bàn. Thi Điềm ngồi thẳng lưng, tưởng là anh đã nghiêm túc muốn nói chuyện với cô, làm thế nào cũng không ngờ được anh cứ như vậy đứng lên, đôi chân dài vòng qua bàn uống nước rồi đi đến trước giường, một tay nhấc chăn lên, người nằm xuống, rõ ràng là muốn ngủ.

"Này này, còn chưa nói chuyện xong mà."

Kỷ Diệc Hoành không để ý tới cô, khép mắt lại.

Thi Điềm không tin cô còn ở đây mà anh lại có thể ngủ được, thế nhưng không quá lâu sau cô đã nghe thấy tiếng thở đều đều của Kỷ Diệc Hoành, Thi Điềm không nhịn được đứng dậy mon men tới gần chiếc giường lớn......

Anh vậy mà lại ngủ thiếp đi thật!

Uổng công cô ngồi đó nơm nớp lo sợ, Thi Điềm cầm một chiếc gối khác trên giường, cánh tay cũng đã vung lên rồi, cuối cùng vẫn là chậm rì rì thu về.

Tối qua hẳn là anh còn chưa được ngủ, hiện tại cũng chỉ có thể ngủ một giấc ngắn bù vào, cô thật sự không đành lòng đi phá anh.

Thi Điềm cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống mép giường, anh giống như chỉ cần đặt đầu xuống gối là sẽ ngủ thiếp đi, hơn nữa còn ngủ rất sâu.

Trợ lý đứng canh dưới sân, trước sau không thấy Thi Điềm đi xuống trong lòng cũng bắt đầu sốt sắng. Cô nam quả nữ ở trong một căn phòng, tin tức này mà truyền ra ngoài, Lục Nhất Lạc không mắng chết cô ấy mới là lạ.

Thi Điềm ngồi lâu đến mức sống lưng mỏi nhừ, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của cô và Kỷ Diệc Hoành. Chiếc giường đột nhiên rung lên, Thi Điềm bị dọa thót tim, đã nhìn thấy Kỷ Diệc Hoành ngồi bật dậy.

Có lẽ là anh mơ thấy ác mộng, vẻ mặt hoang mang, trong mắt đều là lo sợ, trên khuôn mặt đẹp trai phủ kín hoảng loạn. Thi Điềm vội lên tiếng, "Chỉ là ác mộng thôi."

Kỷ Diệc Hoành nghe được giọng cô, tầm mắt chuyển sang rồi dừng lại trên mặt cô, anh giống như còn chưa thoát khỏi ác mộng, đưa tay bắt lấy cổ tay Thi Điềm.

Động tác luống cuống giống như người sắp chết đuối túm được cọc gỗ nổi cứu mạng, cổ tay Thi Điềm bị anh siết chặt đến mức muốn gãy đôi. Kỷ Diệc Hoành nhìn chòng chọc cô, ánh mắt trên khuôn mặt nhỏ của cô quét tới quét lui, tựa như không tin cô đang ngồi sờ sờ trước mắt là thật.

Thi Điềm mấp máy môi, "Gặp ác mộng hả?"

Kỷ Diệc Hoành buông tay ra, không nói gì vén chăn đi xuống giường, anh đi đến trước bàn uống nước rót cho mình một cốc nước lọc, rồi một hơi uống hết nửa cốc.

Thi Điềm đi theo sau anh, Kỷ Diệc Hoành đặt lại cốc về bàn, "Cậu còn chưa đi?"

"Cậu không đồng ý thì mình sẽ không đi."

"Mấy người khác trong công ty của cậu cũng như vậy sao? Thế này ai mà chịu nổi?"

"Mình không cần biết bọn họ thế nào, nhưng dù sao mình cũng sẽ cứ như thế."

Kỷ Diệc Hoành xoay người nhìn cô, "Vô dụng thôi."

"Vậy mình...... mình khóc cho cậu xem."

"Cậu khóc thử xem nào."

Thi Điềm cũng là không còn cách nào, cô muốn có được cơ hội này, chương trình kia cô nhất định phải lấy được. Cô cũng đã thảm như vậy, bạn trai không còn, ba cũng không được gặp, nếu ngay cả công việc cũng làm không xong, cô sợ chính cô cũng không nuôi nổi bản thân mình nữa.

Thi Điềm khịt khịt mũi, mắt đỏ lên, thật sự là muốn khóc.

Kỷ Diệc Hoành đẩy cái trán cô, "Không cho khóc!"

"Cậu còn quản mình khóc chắc." Chóp mũi cô mỏi nhừ, đau ê ẩm, không nhịn được kéo ống tay áo lau lau khóe mắt.

"Có khóc cũng đừng có khóc trước mặt tôi."

Kỷ Diệc Hoành đi về phía trước vài bước, Thi Điềm bám sát không rời. Anh dừng lại bên cửa sổ, kéo tấm rèm cửa nhìn ra xa. Mặt trời đã dần ngả về tây, Tây Sơn nổi danh có hồ và núi, nửa sườn núi phía xa đều đã nhuộm một màu đỏ rực, lan cả vào đáy mắt Kỷ Diệc Hoành, nổi lên một tầng ôn nhu.

"Thi Điềm."

Anh nhẹ nhàng gọi tên cô, trong giây phút giống như trở về trước đây.

Trong lòng Thi Điềm giống như có cái gì đó đang ầm ầm sụp đổ, "Ừ."

"Chúng ta trở lại quan hệ trước đây, không được sao?"

Nước mắt trong chốc lát đã dâng kín vành mắt, Thi Điềm vội vàng nhấc tay lên lau đi. Kỷ Diệc Hoành rõ ràng biết phía trước là núi lửa nhưng lại muốn liều lĩnh xông lên, dù là cô cũng không thể kéo lại rồi nữa sao?

Là vì bất đắc dĩ nhất mới phải chia tay, không có những hiểu lầm nào khác nên anh cũng đã đoán được lý do cô chia tay, nhưng là vẫn không có cách nào đối mặt với cái kết cục không thể nào thay đổi kia.

Anh giận cô dễ dàng buông tay, lại đau lòng cô do dự lưỡng lự, thế nhưng nếu như anh và cô đổi vị trí cho nhau thì anh biết mình cũng sẽ làm tương tự, bởi vậy dù trong lòng tức giận, nhưng lại không thể oán hận cô.

Thi Điềm không trả lời, anh đã biết được đáp án.

Phía sau truyền đến tiếng nức nở, Kỷ Diệc Hoành nghe được trong lòng lại càng khó chịu. Thi Điềm rất nhanh nhịn lại được, anh lại càng khó chịu hơn, từ bao giờ mà ở trước mặt anh cô cũng phải ẩn nhẫn rồi thế này?

"Được rồi." Giọng nói của anh đã nhẹ đi mấy phần, "Tôi đồng ý với cậu là được chứ gì."

Thi Điềm còn đang lau mặt, nghe anh nói như vậy thì không nhịn được bước lên một bước, "Cậu lặp lại một lần nữa."

"Không." Kỷ Diệc Hoành không tin cô không nghe thấy.

"Cậu đồng ý rồi, mình cũng đã nghe được rồi!"

Kỷ Diệc Hoành xoay người, dựa vào vách tường nhìn cô, "Nhưng thời gian này thật sự không rảnh rỗi, chương trình của cậu cũng cần có thời gian chuẩn bị phải không? Cũng không thể vội vàng liền muốn bắt đầu ngay."

"Đúng, mình phải chờ được cậu xác nhận trước sau đó công ty mới bắt đầu huấn luyện cho mình, chuẩn bị trước sau, ít nhất cũng phải mất tới hai, ba tháng."

"Được." Kỷ Diệc Hoành thở nhẹ một hơi.

Trên mặt Thi Điềm vẫn còn tèm lem nước mắt, Kỷ Diệc Hoành nhìn vào mắt cô, "Ngoài khóc còn làm được cái gì hả, còn không mau lau đi."

Đúng là cô còn đang khóc, nhưng là khóc vì vui mừng, Thi Điềm lau loạn trên mặt, "Vẫn là cậu tốt."

"Tôi không tốt."

"Cậu tốt, cậu tốt, cậu tốt nhất."

"Đừng có trêu chọc lung tung, tôi đã nói là không ăn bộ dạng này của cậu." Kỷ Diệc Hoành đứng thẳng lưng đi đến trước bàn uống nước, khóe miệng mím chặt không để lại dấu vết hơi cong lên. Một khắc trước còn tự nhủ sẽ mặc kệ cô, nhưng anh hiểu chính mình hơn ai hết, anh hoàn toàn làm không được.

***

Bát Bát: Mấy hôm nay ta đang coi Tiểu nữ Hoa Bất Khí, cũng hay phết á, Bân Bân thiệt là đẹp trai hehehe

(Thiệt ra cái hồi K.O với mỹ nhân sư huynh ta cũng có 1 thời gian mê bạn ấy, lúc đóng phim thì chưa, nhưng sau đó có một cái video bạn ấy thanh minh mối quan hệ của mình với Trịnh Nghiệp Thành ngoài đời chỉ là anh em tốt chứ không phải ba trấm như trong phim, trời ơi đáng yêu đâu mà đáng yêu, ta coi mấy ngày liền, cười như điên như dại mấy ngày luôn hahahaha)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 409 lần
Điểm: 10.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104: Là người trân trọng cô nhất

Dịch: CP88

Cậu không thể nói lời không giữ lời đâu."

"Không tin tưởng tôi vậy à."

Thi Điềm vẫn sợ anh đổi ý, vội lấy điện thoại ra gọi cho chủ biên.

Kỷ Diệc Hoành nghe thấy phía sau truyền đến tiếng nói chuyện, "Chủ biên chủ biên, Kỷ Diệc Hoành đã đồng ý rồi, cậu ấy đồng ý tham gia buổi livestream đầu tiên rồi."

"Đúng đúng, đã quyết định rồi."

"Chị mau giúp em tranh thủ giành chương trình này về nha, vô cùng cảm ơn chị, à còn...... chị nhớ nói mấy người kia không cần uổng phí sức lực nữa đâu, hehehe....."

Kỷ Diệc Hoành thế nào lại nghe ra có thứ cảm giác tiểu nhân đắc chí đâu đây, Thi Điềm thật sự không giấu được vui vẻ, ngay trong điện thoại cười khoái chí.

Anh ngồi xuống ghế, chờ cô gọi điện xong mới ngẩng đầu nhìn cô.

Thi Điềm nhét điện thoại vào trong túi, "Vậy mình không quấy rầy nữa, tạm biệt."

"Khoan đã." Thấy cô đã đi đến cửa thật, Kỷ Diệc Hoành lên tiếng gọi giật lại, "Không ăn cơm tối sao?"

"Khách sáo vậy làm gì, còn muốn giữ mình lại ăn cơm nữa, không cần không cần đâu."

"Tôi cũng chỉ là đồng ý miệng vậy thôi, có được hay không còn chưa chắc chắn đâu."

Thi Điềm lập tức quay ngoắt 180 độ. "Trong nông gia trang này chắc là có nhiều đồ ăn ngon lắm nhỉ? Gà ta hay vịt cỏ gì gì đó, cho mình cơ hội mời cậu một bữa nha đại thần."

Cầu sinh mạnh mẽ như vậy, xem ra ngày thường được rèn giũa không ít.

"Được, tôi nể mặt cậu vậy."

Thi Điềm chỉ chỉ ra cửa, "Vậy mình đi gọi món?"

"Đi đi."

Buổi tối, Thi Điềm và Kỷ Diệc Hoành ngồi đối diện nhau, trên chiếc bàn tròn xếp đầy những món ăn, Thi Điềm nhìn quanh bốn phía, "Trợ lý của cậu đâu? Gọi em ấy cùng ăn đi."

"Tôi cho về trước rồi."

"A? Từ bao giờ vậy?"

Kỷ Diệc Hoành cầm đôi đũa lên, "Có ở lại đây cũng không nói được gì."

"Tối nay cậu có về không?"

"Về."

Thi Điềm lại tò mò hỏi, "Vậy cậu đặt phòng làm cái gì?"

"Bởi vì biết cậu muốn tới."

"... ..."

Bỏ đi, có hỏi cũng nên biết chừng mực, bằng không ngay cả bữa cơm này cũng không biết ăn thế nào.

Ăn xong cơm tối, Kỷ Diệc Hoành về phòng thu dọn đồ đạc, còn Thi Điềm ở bên dưới chờ anh.

Cô cũng không dám một mình trở về, Kỷ Diệc Hoành gọi xe chờ ngoài cửa, Thi Điềm chờ anh đi xuống, sau đó hai người cùng nhau lên xe.

Kỷ Diệc Hoành nói tài xế đưa Thi Điềm về ký túc xá trước, trước khi xuống xe cô vẫn còn không quên xác nhận với anh một lần nữa, "Chờ mình và chủ biên bàn bạc xong xuôi sẽ liên lạc với cậu."

Cô mở miệng ngậm miệng đều là chuyện công việc, Kỷ Diệc Hoành không muốn nghe.

Thi Điềm thấy anh nhắm mắt lại giống như muốn nghỉ ngơi, không thể làm gì khác đành đóng cửa xe lại.

Ngày hôm sau, Thi Điềm vừa mới vào đến công ty, trên bàn đã đặt một túi kẹo. "Có ai mới cưới hả?"

Đồng nghiệp ngồi đối diện nhìn cô, trên mặt có tia đồng tình, "Vương Phân cho."

"Có chuyện vui?"

Cô vừa mới nói xong lời này, Vương Phân đã mang theo ý cười từ cửa đi vào, "Lát nữa mời mọi người đi uống trà sữa."

"Hào phóng quá đi, tụi này nhiều người như vậy thật ngại."

Vương Phân đi đến bên cạnh Thi Điềm, một tay chống trên mép bàn của cô. "Thật ngại quá, lần livestream này mình đã hẹn được Kỷ Diệc Hoành rồi, cậu sẽ không trách mình chứ?"

"Cái gì?" Thi Điềm cảm thấy lời này không có chút đáng tin nào cả. "Không thể nào, cậu ấy đã đồng ý với mình."

"Kỷ Diệc Hoành chính miệng đồng ý với cậu sao?"

"Đúng vậy mà."

Vương Phân che miệng cười nói, "Thi Điềm, cậu là muốn cho mọi người cười chết sao? Mình chính là thông qua công ty quản lý của cậu ấy, Lục Nhất Lạc cũng đã gửi xác nhận về, cậu có muốn xem không?"

"Không thể nào."

Thi Điềm nghĩ đến ngày hôm qua lúc cô và Kỷ Diệc Hoành tách ra anh không có chút phản ứng lại cô, nhưng dù là như vậy thì Kỷ Diệc Hoành cũng không thể trở mặt lật lọng ngay sau một đêm được.

Chủ biên bước nhanh tới, lúc chuẩn bị đi vào phòng làm việc của mình cũng đã liếc thấy sắc mặt khó coi của Thi Điềm, Thi Điềm thấy cô ấy liền bước nhanh lên trước. "Chủ biên."

Cô ấy nhìn cô, cái gì cũng không nói.

"Ngày hôm qua lúc em gọi cho chị, rõ ràng là Kỷ Diệc Hoành đã đồng ý với em."

"Chỉ là một thực tập sinh nho nhỏ mà khẩu khí cũng thật lớn." Tiếng phụ nữ từ cửa truyền vào, Vương Phân nghe thấy, cười híp mắt gọi. "Sư tỷ."

Chủ biên lườm Thi Điềm một cái, người vừa lên tiếng đã đi vào, "Lục Nhất Lạc cũng đã gửi xác nhận đến, vẫn còn chưa muốn tin sao?"

Bàn tay buông xuống bên người Thi Điềm khẽ nắm lại, cô nhìn chủ biên, lại nhìn sang Vương Phân. Vương Phân là nhờ quan hệ với sư tỷ của cô ta tiến vào đây, bình thường cũng không có ai muốn đi đắc tội cô ta.

Mà người trong Ái Khốc đều biết, chủ biên của Thi Điềm và sư tỷ của Vương Phân không nhìn vừa mắt nhau đã từ rất lâu rồi.

Thi Điềm tin chắc Kỷ Diệc Hoành sẽ không lừa mình, Vương Phân liếc mắt sang chủ biên đứng bên cạnh, "Email xác nhận kia chúng tôi đã gửi đến văn phòng của boss, Thi Điềm, lần này không được thì còn có cơ hội lần sau mà, cậu nhìn thoáng một chút."

Sắc mặt của chủ biên tái mét, hung hăng lườm Thi Điềm, chuẩn bị tiến vào văn phòng.
"Em sẽ đi tìm Kỷ Diệc Hoành hỏi cho rõ ràng."

Chủ biên cũng đã nhấc chân lên, lúc này thu chân về, do dự nhìn Thi Điềm, "Tìm Kỷ Diệc Hoành, hay là trợ lý của cậu ta?"

"Tìm cậu ấy."

"Tìm thế nào?"

"Em có số điện thoại của cậu ấy."

Thi Điềm mở lịch sử trò chuyện, chủ biên nghiêng đầu nhìn vào, không chắc có phải là Kỷ Diệc Hoành hay không, liền gửi tin nhắn cho Tiêu Hồng.

Mãi đến khi Tiêu Hồng gửi số đến, cô ấy so sánh một chút, cảm thấy trùng khớp mới lên tiếng, "Vậy em gọi đi, hỏi cho rõ ràng."

Ngón tay Thi Điềm dừng lại giữa không trung, chần chừ.

Người phụ nữ đứng bên cạnh Vương Phân không chút khách khí nói, "Cô vẫn là nên học cách chúc mừng người khác đi, không nên quá nặng nề chuyện được mất. Nhưng nghĩ lại thì cô cũng mới chỉ bước chân vào xã hội, không có người dạy dỗ, dĩ nhiên là không hiểu được."

Trong lời nói mang theo thâm ý, ánh mắt còn trắng trợn đánh về phía chủ biên. Thi Điềm biết hiện tại tình trạng của cô đã là một đao kề cổ, rụt đầu lại cũng không tránh thoát.

Thi Điềm bấm số của Kỷ Diệc Hoành, ngón tay lại ấn nhẹ lên nút loa ngoài.

Nhạc chờ vẫn là bài Thi Điềm cài cho anh, cô còn chưa nghĩ ra phải hỏi thế nào, bên kia đã nhấc máy rồi. "A lô."

Thi Điềm không nhịn được khẩn trương trong lòng, dù sao đang có nhiều con mắt đang nhìn chằm chằm vào cô như vậy. "Chuyện livestream cậu đồng ý với mình thật rồi phải không?"

"Không phải ngày hôm qua đã nói rồi à."

"Nhưng hôm nay công ty nhận được email, nói chuyện livestream đã được giao cho một người đồng nghiệp khác của mình."

Kỷ Diệc Hoành đang ngồi trên xe, anh hạ cửa sổ xuống, ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, "Ai nói?"

"Mình đoán, chắc là thông qua Lục Nhất Lạc sắp xếp." Thi Điềm cũng không dám nói đến hai chữ sư tỷ.

"Cô ấy nói không tính."

Hàng lông mày của chủ biên hơi nhếch lên, sắc mặt của Vương Phân trầm xuống. Hiện tại Thi Điềm có cảm giác vô cùng không an toàn, dù sao đứng sau Kỷ Diệc Hoành vẫn là Lục Nhất Lạc, chuyện cô ấy quyết định có phải anh sẽ phải nghe theo không?

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Chờ tôi gọi điện."

Thi Điềm ừ một tiếng, Kỷ Diệc Hoành thấy cô trầm mặc không nói nữa, nghĩ cũng đoán được cô đang gấp thành cái bộ dạng gì, "Không cần phải gấp, nếu như livestream thật sự giao cho người khác thì tôi sẽ không đi."

Chủ biên không khỏi nhìn Thi Điềm thêm mấy cái, tiểu nha đầu này cũng không đơn giản nha, vừa rồi nghe giọng của Kỷ Diệc Hoành liền biết không nhầm người rồi, giọng nói này thật sự là quá đặc biệt, không nhận ra cũng khó.

Thi Điềm gật đầu, "Làm phiền cậu rồi."

"Cậu làm phiền tôi còn thiếu à?"

Hả? Lời này nghe ra có chút kỳ quặc nhỉ, Vương Phân và sư tỷ của cô ta nhìn nhau. Thi Điềm sợ bị bọn họ nghe ra gì đó, vội nói. "Vậy mình cúp đây."

"Được."

Thi Điềm nhanh nhanh kết thúc trò chuyện, "Em không nói linh tinh mà, ngày hôm qua thật sự là chính miệng cậu ấy đồng ý."

"Như vậy...... như vậy cũng không thể tính," Vương Phân đã bắt đầu nói năng lộn xộn, "Cậu ta cuối cùng vẫn sẽ phải nghe theo công ty sắp xếp, cậu ta không thể tự làm chủ được!"

"Kỷ Diệc Hoành có thể làm chủ hay không, còn phải chờ xem." Chủ biên đút một tay vào túi quần âu, thần sắc cũng đã thả lỏng lại, "Cậu ta cũng đã nói rồi, nếu như chuyện livestream giao cho cô thì cậu ta sẽ không qua, vì đại cục, cô vẫn là nên hiểu chuyện một chút đi."

"Sư tỷ." Vương Phân nhỏ giọng cầu viện người bên cạnh.

"Cuối cùng quyết định thế nào còn chưa biết đâu, tôi cũng không tin Lục Nhất Lạc còn có thể rút email đó về."

Lục Nhất Lạc còn không hiểu tâm tư của Kỷ Diệc Hoành sao? Vậy nên sau khi cô ấy biết được chuyện này liền lập tức quyết định cho Vương Phân, dù sao chỉ cần không phải Thi Điềm là được rồi.

Nhưng tính tình Kỷ Diệc Hoành bá đạo thế nào chứ, nếu không phải vì xem trọng cái cổ họng này của anh Lục Nhất Lạc đã đóng băng(*) anh từ lâu, để cho anh nếm chút vị đắng. Nhưng cô ấy lại không đấu lại được sức mạnh của đồng tiền, cái cây hái tiền này cũng không thể đắc tội.

(*) cái này ai theo dõi giới giải trí nhiều thì biết, kiểu là không sắp xếp cho hoạt động gì cả, không tuyên truyền cũng không đẩy tên tuổi, nếu là mấy hạng xoàng xoàng bị đóng băng vậy là chết cái chắc rồi hờ hờ. Túm lại Lục Nhất Lạc không phải tuyến tình địch, ta nói hoài mà mn không tin gì cả~~

Lục Nhất Lạc cuối cùng cũng bị anh chọc cho nổi giận, "Tự em đi mà tìm người của Ái Khốc nói ấy, chị không đi!"

"Không cần phải nói, chị trực tiếp để công ty gửi email qua đó là được rồi."

"Kỷ Diệc Hoành, em ngang ngược quá rồi đấy!"

Được rồi, Kỷ Diệc Hoành cũng thấy không sai. "Chờ tin tức của chị."

Anh lại nghĩ tới Thi Điềm thích suy nghĩ lung, sợ cô hiện tại lúng túng quay cuồng không biết phải bàn giao thế nào với cấp trên, không nhịn được lại giục. "Nhanh lên một chút."

Nhanh cái đại gia nhà ngươi!

Lục Nhất Lạc muốn đập điện thoại luôn cho rồi, rốt cuộc ai mới là lãnh đạo của ai hả?

Chuyện về kênh livestream cuối cùng được công bố trong nhóm kín của lãnh đạo cấp cao, chủ biên đọc thông báo, nơi khóe mắt đuôi lông mày đều không giấu được ý cười, "Lần này cảm ơn nhé, nhìn thoáng một chút, đều là người trẻ tuổi mà, sau này còn nhiều cơ hội lắm."

Vương Phân và Thi Điềm đều không có trong cái nhóm kia, Vương Phân nhỏ giọng hỏi sư tỷ ngồi bên cạnh. "Làm sao thế?"

Sắc mặt đối phương hết trắng lại xanh, không nói gì mà xoay người rời đi.

Những ngày tiếp theo, Thi Điềm bận rộn muốn sứt đầu mẻ trán, vừa nghĩ ý tưởng cho buổi livestream đầu tiên, vừa phải ứng phó với bài tập và đợt thi sắp tới ở trường.

Gần tốt nghiệp, cô xin công ty cho nghỉ một thời gian, muốn tranh thủ chút thời gian cuối cùng dành cho ôn tập.

Thi Điềm nhìn Từ Tử Dịch thu dọn đồ đạc, Chu Tiểu Ngọc và Tưởng Tư Nam đã không còn cãi nhau chí chóe như ngày thường, ký túc xá yên tĩnh đến mức một con muỗi bay qua cũng có thể nghe được tiếng vo ve.

"Tử Dịch, bao giờ cậu chuyển đi?"

"Thi xong sẽ chuyển, công ty đã sắp xếp cho chỗ ở với mấy người đồng nghiệp, điều kiện vật chất cũng không tệ lắm."

"Không sao không sao, còn có thể hẹn gặp nhau vào ngày chủ nhật mà."

Chóp mũi Thi Điềm chua xót không chịu được, "Bốn năm đại học trải qua thật nhanh......"

"Sư tử nhỏ, cậu định ở đâu?"

"Còn phải nói sao?" Chu Tiểu Ngọc cũng không mấy lo lắng về Thi Điềm, "Nhà đại thần nha, ở đó thật tốt, ăn ngon uống ngon, còn được sớm chiều ở chung, nói không chừng ngày nào đó sẽ mời chúng ta uống rượu mừng đấy."

"Mình đang tìm chỗ, chắc là sẽ thuê chung."

Tưởng Tư Nam mù mịt hỏi. "Vì sao? Lẽ nào Kỷ Diệc Hoành không cho cậu chuyển đến?"

"Mình sẽ không ở với cậu ấy."

Từ Tử Dịch thấy cô không muốn nói đến chủ đề này, liền lôi kéo Tưởng Tư Nam giúp mình thu dọn.

Mấy ngày nay Thi Điềm đều xem thông tin cho thuê phòng, chấm được hai chỗ, nhưng lại quá đắt đỏ, tuy là ở hai người nhưng mỗi tháng vẫn tốn kém tới 1200 tệ.

So với cái giá lý tưởng cô đưa ra vẫn cao hơn một chút.

"Sau khi thi xong sinh viên tốt nghiệp hàng năm đều sẽ đến tham gia đại hội, có người nói năm nay Tưởng Hi Duệ sẽ đến."

"Thật hả?" Chu Tiểu Ngọc kéo cái ghế dài ngồi xuống bên cạnh, "Đây chính là nhân vật cấp thần trong truyền thuyết đó."

"Đúng đó, con trai của Tưởng Viễn Chu tại Đông thành, mở công ty chuyên nghiên cứu và phát minh người máy. Một thời gian trước trên báo còn đăng lên, nói trong một trận động đất anh ấy đã đi theo một nhóm bác sĩ tham gia cứu hộ, cứu được không ít người."

Chu Tiểu Ngọc ôm cánh tay Thi Điềm, "Cậu thì hạnh phúc rồi, có đại thần che chở, cũng không cần hoa si người khác."

Thi Điềm muốn nói ra quan hệ của cô và Kỷ Diệc Hoành, nhưng cô lại mệt mỏi khi nghĩ đến phải ứng phó với mười vạn câu hỏi vì sao của bọn họ. Cô cũng không muốn vết sẹo của mình một lần lại một lần bị bóc ra, vậy nên, cách tốt nhất chính là trầm mặc không nói.

Thi xong, toàn bộ sinh viên khóa Thi Điềm đều được thông báo đến hội trường.

Giáo viên chủ nhiệm từ rất xa đã vẫy tay với đám người Thi Điềm, "Tìm theo vị trí ngồi nhé, lớp sáu là hàng thứ 12, trên đầu hàng đã ghi tên lớp rồi, mấy đứa tự tìm đi."

Bên trong hội trường đã ngồi kín chỗ, Thi Điềm ngồi sát bên cạnh Tưởng Tư Nam, đợi đến khi mọi người đến đông đủ lãnh đạo trường mới đi lên ngồi xuống.

Thi Điềm lần đầu tiên trong đời cảm thấy giọng nói của bọn họ đặc biệt thân thiết đến thế, có lẽ là vì đang cảm khái với cuộc sống an nhàn sắp trôi qua.

Trước đây còn luôn miệng oán giận vị thầy giáo nào đó luôn kéo dài giờ học không chịu cho về, oán giận dì quản lý ký túc giọng quá to không dễ trêu, còn ghét bỏ cơm trong nhà ăn khó ăn quá thể. Nhưng là đến thời khắc chia tay mới có thể chân chính hiểu được, từ nay về sau, cũng sẽ không còn nơi nào bao dung tất cả những lỗi lầm của bọn họ, dành cho bọn họ lòng khoan dung bao la nhất.

Thi Điềm ngồi đó nhấm nháp đủ thứ tư vị.

Từ Tử Dịch đột nhiên huých cánh tay cô. "Đại thần nhà cậu kìa."

Thi Điềm định thần, nhìn thấy Kỷ Diệc Hoành thay mặt cho hội sinh viên lên đài phát biểu. Bốn chữ đại thần nhà cậu này chính là cái danh mà Thi Điềm thích nghe nhất.

Sau đó, có người lên đài trao giải cho Kỷ Diệc Hoành, Thi Điềm nhìn thấy hàng đầu tiên có một người đứng lên, người đó mặc một thân âu phục đen, trước khi lên đài còn nói gì đó với người bên cạnh, cử chỉ thân mật, mơ hồ mang theo mấy phần ý cười.

Thi Điềm vỗ tay theo đám đông, có người gọi lớn tên của người nọ. "Là Tưởng Hi Duệ, Tưởng Hi Duệ đến thật rồi."

Thi Điềm nhìn thấy Tưởng Hi Duệ cầm bằng khen trao cho Kỷ Diệc Hoành, hai người bắt tay, còn thấp giọng nói với nhau hai câu.

Những người ưu tú đều mang theo thứ phẩm chất tinh anh hấp dẫn chết người, Tưởng Hi Duệ nhìn xuống dưới khán đài, Tưởng Tư Lâm nháy mắt với anh một cái.

"Rất vui vì còn có cơ hội trở lại trường cũ, cũng vô cùng vinh hạnh vì được trao giải cho Kỷ Diệc Hoành......"

Từ Tử Dịch nhỏ giọng nói với Thi Điềm, "Nghe nói khóa tốt nghiệp năm nay có người được tuyển vào công ty của Tưởng Hi Duệ, còn nghe nói anh ấy vẫn luôn quyên góp tiền cho nhà trường, cấp tiền cho một phòng nghiên cứu."

"Thật tốt."

"Đúng vậy, thật hâm mộ những người như vậy mà."

Thi Điềm vừa nghe tiếng nói chuyện truyền đến từ phía sau, vừa nhìn theo bóng dáng của Kỷ Diệc Hoành. Bốn phía đều có người đưa mắt nhìn tới, mỗi cái ánh mắt đều là mang theo hâm mộ, thế nhưng trong lòng Thi Điềm lại chỉ thấy chua xót.

Tưởng Hi Duệ phát biểu xong thì đi xuống, trở về chỗ ngồi, Tưởng Tử Lâm ngồi bên cạnh ghé sát đến bên tai anh. "Duệ Duệ, bao giờ chúng ta đi?"

"Đợi lát nữa."

"Không biết quán kem cạnh trường còn không nhỉ? Em muốn ăn."

Tưởng Hi Duệ hạ giọng nói, "Còn."

"Sao anh biết?"

Anh đưa tay nắm chặt bàn tay cô, "Ngày hôm qua lúc đi qua đây có để ý, biết là em thèm ăn."

Ngón tay Tưởng Tử Lâm nằm trong lòng bàn tay anh gãi nhẹ hai cái, liền bị Tưởng Hi Duệ nắm lại thật chặt.

Đại hội kết thúc, đám người Thi Điềm đứng ngoài cửa chờ mấy người bạn khác.

Sau khi tốt nghiệp sợ là sẽ khó có cơ hội gặp lại nhau nên lớp trưởng đề nghị sinh viên lớp sáu cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm.

Đợi đến khi có mặt đầy đủ, mọi người mới đi về phía sân thể dục.

Tưởng Tư Nam tinh mắt, liếc một cái liền thấy được bóng người của Kỷ Diệc Hoành, "Đại thần!"

Trái tim Thi Điềm đánh thịch một cái, muốn ngăn cũng đã không còn kịp, Tưởng Tư Nam dùng sức vẫy tay, "Ở đây."

Kỷ Diệc Hoành đi đến trước mặt mọi người, Tưởng Tư Nam lên tiếng mời mọc, "Cùng tụi này đi chụp ảnh đi, mình giúp cậu và Sư tử nhỏ chụp mấy tấm."

Thi Điềm vội nói, "Cậu ấy rất bận......"

"Đúng, tôi còn có việc."

Từ Tử Dịch theo bản năng nhíu mày, sinh viên lớp sáu đều chưa đi, đang quan sát tình hình bên này. Tưởng Tư Nam hết nhìn Kỷ Diệc Hoành, lại quay sang nhìn Thi Điềm. "Cũng đã tốt nghiệp rồi, cơ hội hiếm hoi lắm đó."

Khuôn mặt nhỏ của Thi Điềm đã đỏ đến mang tai, cô cũng không muốn bị người ta nhìn thấy Kỷ Diệc Hoành tỏ thái độ lạnh nhạt với cô.

Từ Tử Dịch kéo cánh tay Thi Điềm, "Hai người bình thường chắc cũng không có bao nhiêu cơ hội chụp ảnh chung nhỉ? Kỹ thuật chụp ảnh của Tưởng Tư Nam rất tốt, tuyệt đối đừng bỏ lỡ.

Kỷ Diệc Hoành nhìn Thi Điềm chăm chú, đúng là anh và Thi Điềm trừ những lúc tình cờ chụp ảnh tự sướng ở bên ngoài thì cũng không có tấm nào ra dáng cho lắm.

Sau đó nếu nhớ lại, tám phần sẽ trở thành tiếc nuối phải không?

Kỷ Diệc Hoành thu lại tầm mắt, "Chụp ở đâu?"

"Sân thể dục."

Kỷ Diệc Hoành đưa tay, kẹp lấy cái cổ của Thi Điềm kéo đi, "Đi."

Thi Điềm chân ngắn, chỉ có thể bước nhanh theo anh, anh đi nhanh, cô lại phải bước mà như chạy, thật sự bắt nạt người quá rồi!

Phía sau mọi người vẫn còn nhìn theo, lớp trưởng đi đầu cười trêu chọc, "Thi Điềm, cậu phải lớn hơn một chút nữa mới được."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203, ngựa con
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Gió Đông Nam, huetrinh, Hương Lý, Le Thanh, Nhímthui1102 và 142 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.