Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

 
Có bài mới 09.10.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 150
Được thanks: 397 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Chương 100: Cậu ấy muốn đùa bỡn em, có phải không?

Dịch: CP88

Giữa trưa ngày hôm sau, Thi Điềm mua xong tương hương bánh thì đón tàu điện ngầm đi thẳng đến trước cửa Đài truyền hình.

Cô không thấy bóng dáng Tiêu Hồng đâu nên đành phải gọi điện cho cô ấy.

Tiêu Hồng sao có thời gian chờ cô chứ, hiện tại đã ngồi trong phòng nghỉ ngơi, cô ấy nói Thi Điềm trực tiếp mang đồ lên đó, "Đúng rồi, thẻ vào cửa của em ở chỗ chị, chị chụp ảnh cho em, xác nhận là có thể qua cửa rồi."

"Vâng."

Thi Điềm không dám trễ nãi, cầm đồ bước nhanh vào trong.

Đài truyền hình này thật giống như cái mê cung, Thi Điềm toát mồ hôi hột mới có thể tìm được đến phòng nghỉ ngơi mà Tiêu Hồng nói, cô đứng ngoài cửa gõ hai cái.

"Vào đi." Là tiếng của Tiêu Hồng.

Thi Điềm đẩy cửa đi vào, liếc mắt liền thấy được Kỷ Diệc Hoành ngồi trên ghế sô pha, cô đi đến trước mặt bọn họ, "Bánh đã mua rồi đây ạ."

Tiêu Hồng đứng dậy cầm lấy chiếc hộp trong tay cô, "Ôi nguội rồi, Thi Điềm em làm việc kiểu gì đấy, không biết làm nóng lại rồi mới mang đến sao?"

Kỷ Diệc Hoành đưa tay về phía Tiêu Hồng, "Cái bánh này cần phải ăn nguội."

Thật không vậy?

Tiêu Hồng vẫn cầm không buông, "Hay là bỏ vào lò vi sóng quay lại đi?"

"Thật sự không cần."

Tiêu Hồng bất đắc dĩ đành đặt vào tay Kỷ Diệc Hoành, cậu thiếu niên cầm que xiên một miếng bánh lên rồi bỏ vào miệng, "Là cửa hàng bánh Đại Lưu đó sao?"

Thi Điềm gật đầu.

"Nhìn đi, vẫn là phải đồng học mới có thể mua được."

Thi Điềm không thể hiểu nổi Kỷ Diệc Hoành nghĩ cái gì, muốn ăn bánh nhất định là anh nói ra, anh cố ý phải không?

Trợ lý của Kỷ Diệc Hoành mang tới cho anh cốc nước đầy, nhẹ nhàng đặt chiếc cốc lên mặt bàn. "Không phải chỉ là tương hương bánh thôi sao? Có ngon đến thế không hả?"

"Tương của nhà họ là nhà làm, bên ngoài không mua được."

Trợ lý nghe xong, cũng muốn nếm thử, "Cho em một miếng."

Thi Điềm nhìn chằm chằm chiếc hộp trong tay Kỷ Diệc Hoành, dù có thân thiết thế nào đi chăng nữa cũng không thể ăn đồ trong tay anh như vậy chứ! Lại nói, cô và Tiêu Hồng còn đang ở đây, không sợ bọn họ viết lung tung sao? Đối với Thi Điềm mà nói, chỉ có quan hệ bạn trai bạn gái mới có thể cùng ăn, dù trong đó có hai cái que xiên, nhưng mà......

Thi Điềm có chút không kiểm soát được nét mặt, cô trợ lý này mà dám ăn thật, cô sẽ......

Sẽ làm gì đây?

Cô đến cả quyền nổi giận cũng không có, Thi Điềm siết chặt nắm đấm, trên mu bàn tay thậm chí nổi cả gân xanh lên rồi.

Nơi khóe mắt của Kỷ Diệc Hoành đều thấy hết một màn này, khóe miệng không chút dấu vết hơi cong lên. Trợ lý đưa tay đến, mò được một chiếc que, Kỷ Diệc Hoành hơi nghiêng người, đẩy tay cô ấy ra.

"Ăn một miếng thôi mà."

Kỷ Diệc Hoành nâng mắt nhìn cô ấy, "Trong phương diện đồ ăn này vẫn là nên duy trì chút khoảng cách."

"Quỷ keo kiệt."

Kỷ Diệc Hoành ăn thêm một miếng nữa. "Thứ trong tay anh chỉ có bạn gái mới được động vào."

Khóe miệng Thi Điềm không nhịn được cong lên, vô cùng thích thú khi cười trên sự đau khổ của người khác. Thế nhưng nghĩ lại, cô ở đây vui vẻ cái gì chứ, cô cũng không phải là bạn gái của Kỷ Diệc Hoành.

"Tiêu tỷ, em ra ngoài đi loanh quanh một chút."

Tiêu Hồng quay đầu nhìn cô, "Em chờ ở đây đi."

Tiêu Hồng ngẫm một chút, phỏng vấn này cũng phải mất một tiếng, nơi này đến cả chỗ ngồi cũng không có, ở lại cũng không mấy dễ chịu.

"Thế này đi, em đi mua chút đồ uống về đây."

Thi Điềm lập tức đáp ứng, "Vâng."

Đi ra ngoài mua nước cũng được một thời gian, dù sao còn hơn ở đây tự kỷ.

"Nửa tiếng." Kỷ Diệc Hoành đột nhiên mở miệng, "Nửa tiếng sau nhất định phải về."

Tiêu Hồng nhìn Thi Điềm, "Đi, đi đi, trong vòng nửa tiếng phải có mặt ở đây."

Thi Điềm oán hận đi về phía cửa, vì sao lại cho cả hạn thời gian chứ! Nửa tiếng cũng chỉ đủ cho cô chạy ra ngoài gọi đồ uống, sau đó lại vắt chân lên cổ mà chạy về thôi.

Từ trong mê cung Đài truyền hình thoát ra được đến ngoài, Thi Điềm thật vất vả mới tìm được một tiệm cà phê, cũng là đồ uống yêu thích của Tiêu Hồng, Thi Điềm đi vào, gọi mấy cốc.

Vừa rồi khi đi vào cô đã nhìn thấy bên cạnh có cửa hàng bán nước ép trái cây, Thi Điềm lại chạy qua đó mua một cốc nước cam.
Trở lại phòng nghỉ ngơi, Thi Điềm đặc biệt nhìn đồng hồ, đúng nửa tiếng.

Cô đặt hai cốc cà phê đến trước mặt Tiêu Hồng và trợ lý của Kỷ Diệc Hoành, sau đó mới đặt cốc nước trái cây đến trước mặt Kỷ Diệc Hoành.

"Tại sao tôi phải uống nước trái cây?" Kỷ Diệc Hoành biết rõ còn hỏi.

Thi Điềm không buồn phản ứng anh, "Cà phê đối với cổ họng không tốt."

Tiêu Hồng nhìn vào mắt, không khỏi khẽ cười thành tiếng, "Xem đi, đây chính là điểm tốt của bạn học, mọi chuyện đều suy nghĩ cho cậu."

Thi Điềm bối rối muốn chết, vội vàng đứng thẳng lưng định trốn. Kỷ Diệc Hoành đưa tay, đặt lên miệng cốc nước trái cây kia, "Sao cậu biết tôi thích uống nước cam?"

Lời này đúng là không biết phải đáp thế nào. Dù anh có muốn xem cô là người xa lạ, nhưng hai người từng ở bên nhau là sự thật, không lẽ anh thích ăn gì uống gì cô còn không rõ sao?

"Mình, mình đoán."

"Đoán quá đúng, thật có lòng." Kỷ Diệc Hoành nhìn cô không chớp mắt, Thi Điềm ngồi dậy, vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của anh không ngừng đuổi theo mình.

Tiêu Hồng như có điều suy nghĩ nhấp một ngụm cà phê, tầm mắt dừng trên hai người, Thi Điềm vội lùi sang một bên.

Tiêu Hồng tiếp tục phỏng vấn, để không làm lỡ lịch trình tiếp theo của Kỷ Diệc Hoành nên bấm thời gian rất suýt soát, mắt thấy gần đủ rồi liền gọi theo Thi Điềm đứng dậy chào tạm biệt.

Hai người đi ra khỏi phòng nghỉ ngơi, Thi Điềm đi bên cạnh Tiêu Hồng. "Tiêu tỷ, bây giờ chúng ta quay về công ty ạ?"

"Không về, trước khi buổi lễ liên hoan bắt đầu chị còn hai người nữa cần phỏng vấn, em ở đây cùng chị."

"Vâng."

Tiêu Hồng thấy cô ngoan ngoãn lại nghe lời, không nhịn được quan tâm. "Thi Điềm, em cảm thấy Kỷ Diệc Hoành thế nào?"

Thi Điềm cả kinh, không phải đã bị cô ấy nhìn ra gì đó rồi chứ?

"Rất tốt."

"Có phải là rất đẹp trai?"

Thi Điềm càng lúc càng chột dạ. "Đẹp trai cũng không thể mài ra ăn cơm ạ."

"Em có thể nghĩ được như vậy là tốt nhất, chúng ta làm cái nghề này, tiếp xúc đều là trai xinh gái đẹp, định lực không tốt thật sự không được."

"Tiêu tỷ, chị sợ em bị người ta lừa chạy mất sao?"

Tiêu Hồng nhìn cô một cái, không nhịn được cười nói, "Đúng là có chút lo lắng."

"Em tự biết mình mà."

"Cũng không thể nói như vậy," Tiêu Hồng vỗ nhẹ vai Thi Điềm, "Có đôi khi ấy...... khuôn mặt của đàn ông đối với phụ nữ có sức sát thương lớn hơn rất nhiều, em chỉ mới bước chân vào cái nghề này, sau đó cũng sẽ phải gặp nhiều người hơn nữa."

Thi Điềm lập tức hiểu được, tám phần là thái độ ngày hôm nay của Kỷ Diệc Hoành đã khiến Tiêu Hồng hơi lo lắng.

"Tiêu tỷ, chị yên tâm."

"Không phải em nói có một người bạn ở Đài truyền hình này hả? Em đi tìm cô bạn đó chơi một lúc đi, chị xong việc sẽ đi tìm em."

"Cảm ơn Tiêu tỷ."

Thi Điềm không ngờ Kỷ Diệc Hoành trong mắt Tiêu Hồng đã vô thanh vô thức trở thành kẻ lãng tử thấy ai liền trêu chọc, cô nghĩ lại một chút, không nhịn được cười vui vẻ, ai kêu anh lắm trò vặt như vậy chứ?

Thi Điềm gửi tin nhắn cho Từ Tử Dịch, cô ấy rất nhanh liền trả lời lại, hỏi cô đang ở đâu.

Cô chụp một tấm ảnh rồi gửi cho cô ấy, không đến mấy phút, Thi Điềm nhìn thấy Từ Tử Dịch xách một đống đồ bước nhanh về phía này.

"Sư tử nhỏ."

"Sao xách nhiều đồ vậy?"

Từ Tử Dịch ra hiệu cho Thi Điềm đi theo mình, "Nhiều người mà, chỗ mình còn đang mở cuộc họp khẩn cấp đó."

"Mình làm phiền cậu à?"

"Không đâu, cậu chờ mình đưa chỗ đồ này là xong rồi."

Thi Điềm thấy cô ấy sắp hết xách nổi, "Cần mình giúp không?"

"Không cần, sắp đến nơi rồi."

Từ Tử Dịch đi đến trước một phòng nghỉ ngơi đóng chặt, vừa muốn đưa tay ra gõ cửa, Thi Điềm đã nhanh hơn một bước đi lên, giúp cô ấy gõ hai cái.

"Vào đi."

Từ Tử Dịch nhỏ giọng dặn Thi Điềm, "Cậu chờ mình một chút."

"Ừ."

Thi Điềm giúp cô ấy đẩy cửa ra, Từ Tử Dịch bước nhanh vào trong, Thi Điềm đứng ngoài cửa chờ.

Một giọng nói nữ sắc bén đột nhiên truyền vào tai Thi Điềm, "Sai đi mua có chút đồ mà lề mề nửa ngày mới về tới nơi, muộn thêm một chút nữa là họp xong luôn rồi đấy."

"Xin lỗi." Từ Tử Dịch nhỏ giọng nói.

"Thật không hiểu trường cô đề cử người cái kiểu gì, tay chân vụng về, lại còn lười biếng......"

Thi Điềm nghe được, cả người bức bối khó chịu. Từ Tử Dịch từ trước đến giờ làm gì cũng liều mạng, có lúc ký túc xá đã tắt đèn rồi mà cô ấy vẫn còn cố làm cho xong việc. Chỉ là những kẻ một khi đã muốn tìm đến gây phiền toái, thật sự là muốn đem trắng bôi thành đen cũng không khó.

Từ Tử Dịch đến một câu giải thích cũng không có, không nói tiếng nào đi phát đồ uống cho từng người.

"Đi ra ngoài đi."

Cô ấy thu mấy chiếc hộp giấy lại, sau đó đi ra khỏi phòng nghỉ. Thi Điềm nhìn Từ Tử Dịch cẩn thận đóng cửa lại, mấp máy môi, cuối cùng vẫn là không tiện nói gì.

Từ Tử Dịch đi lên trước vài bước, tìm đến một khu nghỉ ngơi ngoài hành lang, sau đó lấy ra cốc dùng một lần rót nước cho Thi Điềm.

"Tử Dịch, cậu còn bận thì không cần để ý đến mình đâu."

"Mình cũng không còn việc gì làm nữa rồi."

Thi Điềm cầm lấy cốc nước cô ấy đưa tới, Từ Tử Dịch ngồi xuống bên cạnh, từ trên mặt không nhìn ra bất kỳ một tia tức giận hay oan ức nào.

Thi Điềm cũng không biết hiện tại có thể nói gì an ủi cô ấy, bọn họ luôn cảm thấy chỉ cần bước chân vào xã hội là có thể thoát khỏi hết thảy những hoàn cảnh quẫn bách gặp phải khi còn ở trường học. Ví như có thể tay làm hàm nhai, ví như có thể dựa vào chính đôi vai gầy yếu của mình gánh vác cả một gia đình. Nhưng quá trình này vẫn là cần trải qua gian khổ, dù chưa đến mức núi đao biển lửa, nhưng cũng có thể gọi là bụi gai cắm đầy đi?

"Sư tử nhỏ, sau này chúng ta nhất định phải dựa vào chính mình tìm ra một con đường."

Thi Điềm dùng sức gật đầu một cái. "Đúng."

"Càng là ở dưới tầng thấp thì ủy khuất phải chịu càng lớn, người khác cũng sẽ cảm thấy đó là điều đương nhiên."

Thi Điềm nhẹ nhàng đặt tay lên bả vai Từ Tử Dịch. "Cũng vì chúng ta còn trẻ nên da mặt mới có thể dày hơn một chút, có thể chịu người ta mắng mỏ, lâu rồi sẽ quen thôi."

"Được, mặc kệ bát canh gà có độc này đi." Từ Tử Dịch cầm chiếc cốc trong tay đụng nhẹ với Thi Điềm.

Một tiếng trước khi buổi lễ bắt đầu, Thi Điềm vào trong khán đài tìm chỗ ngồi. Tiêu Hồng là người có danh tiếng, dĩ nhiên sẽ không ngồi cùng cô.

Ánh đèn dần tối đi, Thi Điềm thấy có người lần lượt đi vào, vị trí đều là hàng trên cùng. Cô tò mò nhìn quanh, liền thấy một đám người vây quanh một vóc dáng cao lớn bước tới.

Kỷ Diệc Hoành mặc âu phục đen, bên trong là một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tùy ý phối hợp nhưng lại làm nổi bật lên khí chất cao lãnh của anh. Anh bước từng bước dài về phía trước, Thi Điềm ngồi sát cạnh đường đi, cô ngước mắt lên nhìn, nhìn theo bóng dáng cao lớn của anh từ đáy mắt cô lướt qua.

Trợ lý bước nhanh theo sau anh, hai bên còn có bảo vệ, một đường hộ tống anh đến chỗ ngồi của mình.

Thi Điềm có chút lơ đãng, gần đây bởi vì bận muốn chết nên cô cũng không có thời gian đọc truyện, đối với những tác phẩm đoạt giải kia càng không có mấy ấn tượng.

Mãi đến khi trên màn ảnh lớn phát một đoạn cắt kịch truyền thanh, khi giọng nam rõ ràng rành mạch từng chữ truyền tới, Thi Điềm mới ngẩng đầu lên.

Cô nhìn thấy Kỷ Diệc Hoành vẫn chưa lên đài mà đứng ở nơi cách cô không xa, phía đó không có máy quay, anh cầm mic, bóng người dong dỏng cao kéo dài thẳng tắp, lời thoại từ cổ họng phát ra như là nốt nhạc được tấu lên, nhảy nhót rồi chui vào tai những người ngồi đây.

Dưới khán đài đã có người hét lên, Thi Điềm biết Kỷ Diệc Hoành hiện tại sẽ không quay đầu lại, nên cô mới cứ như vậy không chút kiêng dè ngắm nhìn anh.

Anh thật sự không giống Kỷ Diệc Hoành, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, lại mơ hồ thấy được bóng dáng tuấn lãng của cậu thiếu niên đứng trên sân trường.

Đôi mắt như có thứ gì đó đâm tới, đau nhói. Cô nhìn theo ánh đèn chiếu lên người anh, theo từng bước chân lên đài cao, trong nháy mắt được trăm ngàn người chú ý.

Hào quang trên người Kỷ Diệc Hoành sẽ càng nhiều hơn, lại là trong thời đại yêu thích cái đẹp này, tư chất và khuôn mặt của anh chính là nền tảng tốt nhất.

Sau khi anh nhận thưởng, trợ lý liền che chở cho anh rời khỏi. Trên đài vẫn còn tiếp tục biểu diễn, khoảng chừng hơn nửa tiếng sau mới kết thúc.

Thi Điềm vốn định sẽ tự mình rời đi, nhưng nghĩ tới Tiêu Hồng còn ở đây, liền đứng lên đi tìm cô ấy.

Người xung quanh dồn dập đứng lên, Đài truyền hình có vô số cái lối ra, Thi Điềm bị người ta đùn đẩy, thật vất vả mời chen được lên trước, nhưng ghế của Tiêu Hồng đã trống không, hẳn là đi rồi.

Cô tìm trong đám người một vòng, nhìn thấy bóng người của Tiêu Hồng thì vội vàng đuổi tới. "Tiêu tỷ."

Người đi phía trước không nghe thấy, Thi Điềm chen chúc trong đám người ra đến đại sảnh, lại xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Tiêu Hồng, nhưng bên kia không có ai nhận máy.

Bốn phía ồn ào đều là người, Kỷ Diệc Hoành ngồi trong xe, trợ lý ghé vào tai anh nói lịch trình ngày mai. "Sáng mai năm giờ em sẽ gọi điện cho anh, anh tuyệt đối đừng có ngủ quên, bây giờ đưa anh về nhà trước......"

Kỷ Diệc Hoành không nói lời nào, xuyên qua tấm kính màu trà nhìn ra bên ngoài.

Thi Điềm đứng cách đó không xa đang ngó quanh quất, hình như là vì không tìm được đường ở chỗ nào. Cô đứng trước lối ra hầm để xe, giống như chú dê trắng bị lạc đường.

Nhìn đi, rời khỏi anh cô liền trở thành tiểu bạch si(*), vậy mà còn cậy mạnh đến tận bây giờ vẫn không chịu tới tìm anh.

(*) đại loại là nói Điềm Điềm ngốc nghếch ngu ngơ đó~~

***

Bát Bát: Tự nhiên tò mò thôi, mọi người trước giờ vẫn nghĩ bộ dạng ta như thế nào đấy ^.^!~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 150
Được thanks: 397 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Chương 101: Cậu đã hối hận chưa?

Dịch: CP88

"Anh sẽ tự về nhà." Kỷ Diệc Hoành đột nhiên lên tiếng.

Trợ lý ngẩng đầu, "Vì sao lại thế?"

"Đi dạo ngắm phong cảnh."

Điên rồi hả?

"Anh tưởng là ai cũng không nhận ra anh đấy à, cái mặt này của anh chỉ cần lộ ra một chút thôi, ngày hôm nay anh cũng đừng mong an toàn về đến nhà."

Kỷ Diệc Hoành vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

"Con trai ở bên ngoài phải biết tự bảo vệ an toàn của chính mình."

Tài xế khởi động cho xe chạy đi, Thi Điềm không tìm được đường về, dứt khoát không nghĩ đi theo đám đông nữa. Cô nhìn biển chỉ đường, phía trước chính là lối ra, hẳn là không sai được.

Cô bước nhanh về phía trước, lại không ngờ ra đến ngoài cửa, ở ven đường phát hiện đối diện có một cái khu đất hoang đã mọc kín cỏ, nhìn đến là thê lương lạnh lẽo.

Thi Điềm vội hỏi một cô gái đi ngang qua. "Xin hỏi đây có phải cửa chính của Đài truyền hình không?"

"Tôi cũng không biết, tôi tới đây lấy xe."

Cô không dám đi loạn nữa, nhìn quanh bốn phía, nghĩ thầm không được rồi, hay là quay lại đường cũ nhỉ.

Nhưng ngộ nhỡ trong đó cũng đã trống trơn rồi thì phải làm sao?

Bỏ đi, cũng đã ra đến đường rồi, lẽ nào còn không thể tìm được đường về nhà? Nực cười, đường đường là một sinh viên đại học lại có thể bị chút chuyện nhỏ này làm khó sao?

Xung quanh không có taxi, cô lấy điện thoại ra mở hướng dẫn chỉ đường, cuối cùng cũng coi như tìm ra được phương hướng. Trên đó nói cách đây khoảng 2km có một ga tàu điện ngầm, cũng không tính là quá xa, Thi Điềm liền theo chỉ đường đi về phía đối diện.

Mảnh đất xung quanh chỗ này không biết là còn phải sửa đường hay xây nhà, gió thổi vù vù qua biển quảng cáo. Thi Điềm càng đi về phía trước người qua đường lại càng ít, sợ hãi trong lòng cũng càng dâng cao.

Cô nắm chặt điện thoại, gọi cho Tiêu Hồng nhưng vẫn không có ai tiếp nghe.

Cánh tay Thi Điềm buông thõng, đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ quái gì đó truyền tới, ngay sau đó một bóng người từ phía sau bức tường đổ nát đi ra, Thi Điềm nhìn kỹ, thấy người kia quần áo rách nát, tóc còn dài hơn cả tóc cô, trên mặt đều là bụi bẩn, giày đi trên chân cũng đều đã rách nát.

Thi Điềm sợ đến mức lùi về sau hai bước, khom lưng sờ loạn trên đất một lúc mới tìm được một cái cành cây nhỏ.

Cô giơ cành cây kia lên, "Không, không được lại đây!"

Giọng nói của Thi Điềm mang theo run rẩy, đây có lẽ cũng chỉ là một kẻ lang thang không có chỗ ở nên mới trốn trong công trường này. Ngộ nhỡ anh ta kéo cô đi, có phải ngày mai cũng sẽ không có ai tìm ra được cô không?

Thi Điềm cầm cành cây quơ loạn, "Đừng có đi tới đây, đi...... đi ra đi."

Cô gấp muốn khóc rồi, quay đầu định chạy, chỉ là chân phải vừa mới nâng lên, đã nhìn thấy phía sau có người.

Thi Điềm không nhìn rõ lắm dung mạo của đối phương, chỉ thấy anh mặc một chiếc áo khoác rộng, trên mặt đeo khẩu trang. Cô bước mà như chạy về phía đó, "Cứu tôi với."

Cô nhìn thấy người kia kéo khẩu trang xuống, bước chân trong tích tắc dừng lại. Cô nhìn bên cạnh anh cũng không có người khác, xe đưa đón của anh cũng không ở đây.

Thi Điềm nuốt một ngụm nước bọt, bàn chân như bị đóng đinh tại chỗ, chần chừ không dám bước qua.

Kỷ Diệc Hoành nhìn bộ dạng này của cô, giận nhưng không có chỗ phát tiết. Lẽ nào trong lòng cô anh và phần tử nguy hiểm phía sau lưng cô đáng sợ như nhau?

Kẻ lang thang kia cào cào mái tóc rối như ổ quạ trên đầu, đi về phía trước hai bước. Kỷ Diệc Hoành bước nhanh đến chắn trước mặt Thi Điềm, vóc dáng cao lớn hoàn toàn đưa cô bảo vệ ở phía sau, người kia liếc anh một cái, tiếp tục đi về phía trước, lướt qua hai người.

Thi Điềm nhịn thở muốn nội thương, chờ một lúc mới lặng lẽ thò đầu ra nhìn bóng người đã đi xa của kẻ lang thang kia, trong lòng thầm cảm thán vận may của cô thật sự có thể đi mua vé số, tối muộn rồi còn có thể đụng phải chuyện như thế này.

Lần này, may mắn nguy hiểm không có, nhưng cảm giác ngột ngạt đầy cảnh giác quanh quẩn mãi khiến trái tim cô đập thình thịch không dừng.

Kỷ Diệc Hoành đứng trước mặt cô không có ý định tránh ra, sau lưng Thi Điềm là biển quảng cáo, cô trốn sau lưng anh cứ như vậy cuộn thành một cái bóng nho nhỏ.

Điện thoại trong túi vang lên, Thi Điềm nhanh tay lấy ra nhìn, là Từ Tử Dịch gọi đến.

Cô không chút do dự ấn nghe. "A lô.... ..."

"Sư tử nhỏ, cậu đang ở đâu?"

"Mình cũng không biết."

"Mình chuẩn bị về rồi, cậu còn chưa về thì chúng ta về cùng luôn."

Thi Điềm mong còn không được, "Được......"

Trong lòng bàn tay đột nhiên trống trơn, Kỷ Diệc Hoành trực tiếp cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người, tay cầm điện thoại cũng không có ý muốn trả lại. Thi Điềm giật mình nhìn anh, hai người như đôi trẻ đang giận dỗi, ai cũng không chịu lên tiếng trước.

Thi Điềm đưa tay muốn lấy điện thoại về, Kỷ Diệc Hoành khẽ nghiêng người, thả điện thoại của cô vào túi quần.
Anh đi theo con đường lúc trước Thi Điềm định đi, cô bất đắc dĩ đành theo sau anh.

Hai người một trước một sau đi về phía trước, Thi Điềm cuối cùng vẫn là nhịn không được, chạy đến trước mặt Kỷ Diệc Hoành chặn lại đường đi của anh. "Trả điện thoại cho mình."

Anh lướt qua bên người cô rồi tiếp tục đi về phía trước, Thi Điềm thật sự buồn bực muốn chết rồi, lại chạy lên cản đường anh.

Từ Tử Dịch lại gọi đến, đang yên lành bỗng nhiên bị ngắt mất, có lẽ cô ấy tưởng là do tín hiệu không tốt.

Kỷ Diệc Hoành liếc mắt, ấn tắt. Anh dùng hai ngón tay cầm chiếc điện thoại của Thi Điềm, trước mặt cô quơ quơ. Thi Điềm nhảy lên muốn cướp, Kỷ Diệc Hoành đã nhanh hơn một bước nắm chặt rồi đưa về sau lưng.

"Kỷ Diệc Hoành, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Được rồi, là cô mở màn trước nhé.

"Nơi này rất thường xuyên xảy ra chuyện, có biết không hả?"

Thi Điềm nghi ngờ nhìn anh, "Ở ngay trước cửa Đài truyền hình, có thể xảy ra chuyện gì được?"

"Chính là bởi vì ở ngay trước cửa nên có một số chuyện mới không bị truyền ra ngoài. Có những người ban đêm đi qua nơi này rồi bị tấn công, có một cô gái còn mất tích đến tận giờ chưa tìm thấy."

Sau lưng Thi Điềm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, "Mình mới không tin."

Kỷ Diệc Hoành bắt lấy cánh tay Thi Điềm kéo cô quay lại đường cũ. Hai người đứng trước nơi mà vừa rồi có người lang thang đi ra, nơi này vốn dĩ có một tấm thép quây lại, không hiểu vì sao lại bị cắt ra thành một cái lối nhỏ đi vào. Phía sau lưng bọn họ có một cây đèn đường, nhưng nơi phía sau tấm lưới bị phá kia tối om, Kỷ Diệc Hoành giả vờ như muốn đẩy Thi Điềm lên đó. "Nếu cậu không tin thì có thể vào đó tìm xem, chưa biết chừng còn có thể tìm được cô gái mất tích kia đấy."

"Á!" Thi Điềm nhát gan, từ lối vào có gió thổi qua phả lên mặt cô, Thi Điềm rung mình một cái.

Kỷ Diệc Hoành buông tay ra rồi lùi về sau, Thi Điềm vội vàng quay đầu muốn chạy, nhưng lại va phải bả vai Kỷ Diệc Hoành.

Cánh tay anh ôm lấy eo cô, Thi Điềm còn sợ hãi không thôi, "Cậu đừng có dọa mình."

"Tôi không dọa cậu, biết đâu ngày mai cậu có thể xuấn hiện trên tin tức đấy, khen cái lá gan của cậu sao lại lớn như thế?"

Thi Điềm muốn đẩy anh ra, Kỷ Diệc Hoành dứt khoát duỗi một tay còn lại ra ôm chặt cô.

Thi Điềm căng thẳng đến mức không nói ra lời, cô biết rõ Kỷ Diệc Hoành cố ý dọa mình, nhưng vẫn bị lời của anh dọa cho sợ mất mật.

"Mấy người trợ lý của cậu đâu?"

"Về rồi."

Thi Điềm trong lồng ngực của anh giãy dụa mấy cái cánh tay của Kỷ Diệc Hoành mới hơi buông lỏng, cô vuốt một lọn tóc rơi ra về sau tai. "Đừng như vậy, cậu vừa mới xuất hiện trên tivi, để người khác nhìn thấy...... đối với cậu không tốt."

"Thi Điềm, có phải cậu tăng cân không?"

Cô sờ sờ mặt mình, đâu có, mấy ngày nay bị dày vò muốn khổ sở, rõ ràng là còn sút mất mấy cân đây.

Kỷ Diệc Hoành cau mày nhìn cô, "Sao cậu lại có thể tăng cân?"

"Có thêm chút thịt chẳng lẽ lại không được?"

"Tôi sút mất mười cân."

Câu nói đầu tiên của Kỷ Diệc Hoành đã khiến Thi Điềm á khẩu không biết đáp thế nào, cái đề tài này có vẻ như bắt đầu không rõ ràng, cô cũng không thể nào tự mình giải thích một câu. Nhưng là, con mắt nào của anh nhìn thấy cô tăng cân chứ?

Thi Điềm từ khoảng cách gần nhìn Kỷ Diệc Hoành chăm chú, đường xương cằm của anh hình như đúng là rõ ràng hơn, quả nhiên là gầy đi trông thấy.

"Trợ lý của cậu chắc chắn chăm sóc cho cậu rất tốt, làm sao có thể sút cân được?"

"Ba cậu xảy ra chuyện rồi."

Anh đổi đề tài quá nhanh khiến Thi Điềm không có thời gian kịp phản ứng, cô theo bản năng muốn phủ nhận, "Ai nói thế?"

"Còn cần người khác nói với tôi sao? Cho người đến Cục công an nơi cậu ở là có thể hỏi rõ ràng thôi."

Thi Điềm hơi biến sắc, "Mới không phải."

"Ba cậu bị tình nghi lừa đảo, hơn nữa số tài sản rất khổng lồ, dù cậu đã bán nhà rồi lấy khoản tiền kia bù vào thì cũng chỉ như muối bỏ bể. Cậu sau đó liền quyết định gọn gàng dứt khoát chia tay với tôi, cậu thật sự cho rằng tôi cái gì cũng không biết sao?"

Đúng ha! Cái tên Kỷ Diệc Hoành này có một cái khuyết điểm duy nhất đó chính là trí thông minh vĩnh viễn ở trên cao, đối với Thi Điềm vốn là lý do không thể chê vào đâu được, vào trong miệng anh đã thành một cái trò hề.

"Chúng ta cũng đã chia tay rồi, dù ba mình có xảy ra chuyện thì cũng không có liên quan gì đến chuyện chúng ta chia tay."

Trong lồng ngực Kỷ Diệc Hoành như có ngọn lửa đang từng chút thiêu đốt, "Đúng, không liên quan!"

"Vậy, tạm biệt." Thi Điềm nhân lúc Kỷ Diệc Hoành thất thần, quay đầu chạy trốn.

Anh bị tức đến mức da đầu căng chặt, gân xanh cũng nổi lên. Thật sự muốn cứ như vậy bỏ mặc cô muốn ra sao thì ra, nhưng để cô một mình như vậy, anh có thể yên tâm sao?

Kỷ Diệc Hoành đi theo sau cô, trên tay còn cầm theo điện thoại của Thi Điềm. Mật khẩu của cô vẫn không đổi, Kỷ Diệc Hoành mở ra, nhìn thấy ảnh nền đã bị đổi.

Sắc mặt anh càng thêm tái nhợt, Thi Điềm chạy được một đoạn mới nhớ ra còn chưa lấy điện thoại về, lúc quay lại thấy Kỷ Diệc Hoành đã đang ấn xem gì đó.

Cô xông đến trước mặt anh, "Cậu.... ..."

Tầm mắt của Kỷ Diệc Hoành rơi xuống khuôn mặt cô, "Cậu đã quyết tâm từ nay về sau sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa, phải không?"

Thi Điềm mím môi, hai người đứng đối diện một hồi, cuối cùng vẫn là câu nói kia. "Là cậu nói sau khi chia tay đến cả bạn bè cũng không thể làm."

Cô giật lấy chiếc điện thoại về, sau đó bước nhanh rời đi.

Kỷ Diệc Hoành khẽ cắn răng, cuối cùng vẫn đi theo.

Phía trước rẽ ra đường lớn lượng người qua lại đã đông hơn một chút, Kỷ Diệc Hoành đeo lại khẩu trang, mãi đến khi nhìn thấy Thi Điềm đi vào ga tàu điện ngầm thì mới dừng chân.

Cô thật sự đã quyết tâm muốn chia tay anh, nếu không thì sau khi nghe anh nói ra chuyện của Thi Niên Thịnh đã không phải là thái độ đó.

Thi Điềm đứng chờ Từ Tử Dịch ở cửa vào ga tàu điện ngầm, hơn mười phút sau Từ Tử Dịch mới đi đến.

Thi Điềm vẫy tay gọi cô ấy, "Ở đây."

Từ Tử Dịch chạy nhanh tới, "Mình cứ tưởng cậu đi với đại thần rồi."

Ý cười nơi khóe miệng cô hơi cứng lại, "Nhanh về ký túc xá thôi."

"Nhưng thời gian này Kỷ Diệc Hoành đúng là cũng không tiện mang cậu theo, cậu đừng suy nghĩ nhiều."

"Mình có thể suy nghĩ nhiều gì chứ." Thi Điềm đi mua vé, vừa mới kiểm phiếu đi vào liền nhận được tin nhắn của Tiêu Hồng. "Chị về đến nhà rồi, có chuyện gì không?"

Thi Điềm vừa bước xuống bậc thang vừa trả lời lại Tiêu Hồng, "Không có gì ạ, Tiêu tỷ ngủ ngon."

Từ Tử Dịch khẽ kéo lại cánh tay của Thi Điềm, đúng lúc tàu điện ngầm đến ga, hai người vội chạy như điên về phía đó, đem toàn bộ sức lực trước khi cửa đóng lại chen vào trong.

Bên trong tàu điện ngầm đều là người và người, Thi Điềm thở hồng hộc bị đẩy đến trong góc, Từ Tử Dịch vẫn luôn cầm lấy tay cô.

Thi Điềm nhìn cô ấy chống một tay trên eo, "Tử Dịch, cậu nói đúng, chúng ta không còn là sinh viên nữa, muốn người khác dùng vẻ mặt ôn hòa tiếp đón thì chỉ có một cách là phải đứng ở nơi cao hơn."

Khóe miệng Từ Tử Dịch hơi cong lên, "Đúng."

Thi Điềm thực tập ở Ái Khốc hai tháng, gần như cái gì cũng đã làm qua.

Cô so với Từ Tử Dịch có lẽ là may mắn hơn một chút, chí ít không bị người ta quát mắng xỉa xói, nhưng có những mối quan hệ cũng chỉ là bề ngoài, rất khó nói rõ.

Thi Điềm đang viết kịch bản phỏng vấn thì chủ biên gọi điện qua gọi vào văn phòng.

Cô đi vào, tiện tay đóng cửa lại, "Chủ biên, chị tìm em ạ."

"Thi Điềm, nếu hiện tại có một cơ hội đặt trước mặt em, em sẽ không tiếc cái gì liều mạng nắm lấy chứ?"

Thi Điềm không hỏi là cơ hội gì. "Tất nhiên ạ."

"Được, chị sẽ tiến cử em."

"Cảm ơn chủ biên."

Tiêu Hồng đi vào đúng lúc chủ biên đang nói chuyện này với Thi Điềm, "Trang web muốn làm một kênh livestream, đang xem xét ứng cử viên. Phía chị có một suất tiến cử, chị sẽ tiến cử em đi."

Thi Điềm dĩ nhiên là phấn khích không thôi, "Thật sự cảm ơn chị."

Tiêu Hồng đi đến trước ghế sô pha rồi ngồi xuống, "Cấp trên cho là chúng ta đều ăn không ngồi rồi, còn mong hão chúng ta bám lấy nó mà sống. Dẫn livestream rất mệt, hơn nữa gặp phải khách mời không phối hợp sẽ cực kỳ khó chịu."

"Không thành vấn đề, em đều làm được."

Chủ biên cầm chiếc cốc trên bàn uống một hớp. "Cũng không phải chị tiến cử em là xong, cấp trên sẽ có một vòng tuyển chọn nữa. Thực tập sinh cùng đợt này có một vài người, những phòng ban khác đều sẽ tiến cử người qua, chuyện về sau đều phải dựa vào chính em rồi."

"Vâng."

Tiêu Hồng nhìn Thi Điềm chăm chú, "Chị mới lấy được tin tức, người đầu tiên mời đến nhất định phải là một khách mời có sức ảnh hưởng. Bộ kịch truyền thanh cổ trang Kỷ Diệc Hoành lồng tiếng bắt đầu từ tuần sau sẽ bắt đầu phát sóng độc quyền trên Ái Khốc, chị nói đến đây, em hẳn đã hiểu rồi chứ?"

Ngón tay của chủ biên đặt trên thành cốc gõ nhẹ hai cái, "Thi Điềm, nếu như em có thể mời Kỷ Diệc Hoành đến tham gia buổi livestream, chị sẽ trực tiếp đề xuất với cấp trên, để cho bọn họ ủy quyền, kênh livestream từ sau sẽ là của em."

Điều này có ý nghĩa gì? Chính là đĩa bánh từ trên trời rơi xuống.

Mấy người Tiêu Hồng trèo đến vị trí này không hề dễ dàng, có ai mà không vỡ đầu chảy máu mới đến được đây?

Hiện tại đĩa bánh này ném xuống đầu Thi Điềm, liền xem cô có cần hay không rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
     
Có bài mới 09.10.2019, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 19.02.2019, 19:26
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 150
Được thanks: 397 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu - Điểm: 11
Chương 102: Cậu đá tôi rồi còn muốn tôi giúp cậu?

Dịch: CP88

Ký túc xá nữ.

Chu Tiểu Ngọc và Tưởng Tư Nam đã đi xem phim, còn chưa trở lại.

Từ Tử Dịch mới mua một chiếc notebook cũ, đang bận rộn tải phần mềm về.

"Tử Dịch."

"Làm sao thế Sư tử nhỏ?"

"Thỉnh giáo cậu một chuyện này."

"Nói."

Thi Điềm kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh Từ Tử Dịch, "Nếu boss cậu nói với cậu, chỉ cần cậu hẹn được một người đến làm khách mời mở màn cho kênh mới mở, sau khi chuyện thành công lập tức đưa kênh đó cho cậu, cậu có làm không?"

"Nói thừa, bị đánh vỡ đầu cũng phải làm."

Thi Điềm biết Từ Tử Dịch sẽ trả lời như vậy, "Vậy nếu như người này rất khó mời thì phải làm sao?"

"Khó cũng phải làm, không tiếc bất cứ giá nào mà làm," Từ Tử Dịch đặt tay sang bên cạnh, "Nếu muốn trèo lên chỗ cao hơn, thứ đầu tiên phải ném đi chính là da mặt."

Từ Tử Dịch nói xong, dùng sức nhéo má Thi Điềm, "Nhiều lắm cũng chỉ là đau một lúc thôi, sau đó liền tốt rồi."

Thi Điềm đầy mặt là khó nói, Từ Tử Dịch không hiểu tình trạng của cô và Kỷ Diệc Hoành nên mới nói dễ dàng như thế. "Nếu cậu và người kia có quan hệ đặc thù thì sao? Ví như...... Tống Linh Linh, hoặc là Quý Nguyên Thanh?"

"Sư tử nhỏ, đừng nói cậu đụng phải bọn họ thật rồi nhé?"

"Mình chỉ ví dụ vậy thôi, mà mình đi phỏng vấn bọn họ làm cái gì chứ."

Cũng đúng.

Từ Tử Dịch nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Nếu là mình, chỉ với mình thôi, bất kể là ai mình đều sẽ liều mạng nắm lấy cơ hội này. Sư tử nhỏ, cậu có biệt độc bá một chương trình đối với cậu có ý nghĩa như thế nào không?"

Thi Điềm hiểu, vô cùng hiểu.

"Bỏ lỡ lần này có thể tiếp theo sẽ phải chờ thêm mười năm nữa. Mình hiện tại đã có thể nhìn rất thoáng rồi, dù người ta có bắt mình quỳ xuống mình cũng đồng ý. Tôn nghiêm là cái gì? Tôn nghiêm là thứ tự mình kiếm về, nhưng cũng phải có cơ hội mà kiếm về chứ? Mình không muốn ngày ngày làm tổ trong ký túc xá ăn mì. Thật ra cậu cũng vậy, ba cậu như vậy không phải là kế hoạch lâu dài, Sư tử nhỏ, cậu nên vì tương lai mà suy nghĩ kỹ."

Kỳ thực trên đường về Thi Điềm đã dùng lời nói như vậy an ủi chính mình không dưới một nghìn lần.

Cô lên giường nằm, vừa tiến vào trong chăn tin nhắn của Tiêu Hồng đã gửi tới.

"Chị vừa ngồi ăn cơm với đồng nghiệp, nghe nói hai cô bé dưới tay cô ấy đã liên lạc với phía Kỷ Diệc Hoành rồi, phía em thì sao?"

Thi Điềm tựa như bị người ta niệm vòng kim cô, "Em lập tức liên lạc."

"Bên đó đã trả lời sẽ cân nhắc, đây chính là chuyện liều mình xem ai trước ai sau, em nhất định phải lên kế hoạch cẩn thận."

Tiêu Hồng không muốn nhận kênh livestream này, cô ấy cũng đã có chương trình của chính mình, còn là làm đến vui vẻ nhàn hạ, hà tất gì phải lãng phí sức lực vào chỗ khác nữa chứ? Mà hiện tại cô ấy quan tâm giúp đỡ Thi Điềm cũng không phải vì cô ấy yêu nhân tài, chỉ là vì Thi Điềm cũng coi như từng chạy vặt cho cô ấy mấy lần, miếng thịt béo bở không thể cho người ngoài, nếu chương trình này thật sự rơi được lên đầu Thi Điềm, vậy sau này bọn họ cũng không tránh được phải hợp tác.

Thi Điềm nóng lòng như lửa đốt, nếu Kỷ Diệc Hoành đồng ý với bọn họ, cô liền cái gì cũng mất.

Chủ biên sau đó cảm thấy cô không làm được việc, chưa biết chừng sẽ không bao giờ nghĩ đến cô nữa.

Thi Điềm cầm điện thoại, điên cuồng lăn qua lăn lại trên giường, nhưng sau lưng vẫn như có chiếc roi quất mạnh lên người cô.

Cô không dám chậm trễ thêm nữa, chuyện như vậy so với tìm công ty quản lý của Kỷ Diệc Hoành còn không bằng trực tiếp đến tìm anh.

Thi Điềm cầm điện thoại gõ lên trán mấy lần, chần chừ, xoắn xuýt, đủ thứ tình cảm lôi kéo bóp nghẹt trái tim cô, cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể bất chấp tất cả ở trên màn hình gõ chữ.

"Mình muốn hẹn cậu cùng làm một buổi livestream, có thể không? Chương trình mới cần khách mời mở màn, có thể dành chút thời gian rảnh rỗi đến không?"

Cô đọc đi đọc lại mấy lần, cuối cùng xác định không có chữ nào sai chính tả hay sai nghĩa, ngón tay trên không trung lại do dự mấy lần, cuối cùng mới như đã đưa ra quyết định nào đó trọng đại lắm, nhấn nút gửi.

Mỗi phút mỗi giây chờ Kỷ Diệc Hoành trả lời đều là giày vò, trước đây khi anh không trả lời cô còn có thể gọi điện thoại qua, nhưng bây giờ đã khác trước.

Thi Điềm thấy thời gian càng lúc càng muộn, cô chờ lâu đến mức sắp ngủ thiếp đi.

Cô không cam lòng, lại gửi đi một cái icon.

Lần này, bên kia đúng là rất nhanh đã trả lời lại.

"Không có thời gian."

Thi Điềm trợn mắt há mồm, cự tuyệt cũng dứt khoát quá rồi đấy! Không phải Tiêu Hồng đã nói người khác tìm trợ lý của anh, phía đó đều trả lời là sẽ cân nhắc sao?

Thi Điềm đã không nghĩ được nhiều nữa, quyết tâm bám dính đến cùng.

"Bao giờ thì cậu về Đông Thành? Cho mình một chút thời gian là được rồi, hai tiếng có được không?"

Kỷ Diệc Hoành ngồi trên nền đá ngoài ban công, dáng vẻ lười biếng như một chú mèo, vẻ mặt thả lỏng, bộ dạng thảnh thơi nhàn nhã, "Không được."
Thi Điềm ngồi dậy, đã đến đây rồi thì càng không thể từ bỏ giữa chừng, "Nửa tiếng?"

Kỷ Diệc Hoành rõ ràng là vẫn còn nhớ, anh hỏi cô có phải đã quyết tâm từ nay về sau sẽ không tìm đến anh nữa hay không, vẻ mặt khi đó của cô mười phần kiên quyết, bây giờ mới là bao lâu, vậy mà cô đã đem toàn bộ quên đi rồi sao?

Thi Điềm cũng cảm thấy mặt đau rát, sớm biết vậy cô đã không nói quyết tuyệt đến mức đó.

"Tôi vừa mới hỏi trợ lý, phía Ái Khốc cũng đã có mấy người ngỏ ý rồi."

Thi Điềm hận không thể trực tiếp gọi điện cùng anh đối chất, ngón tay đặt trên màn hình đã phát cuồng, "Vậy nên, cậu có thể đồng ý mình không?"

"Phía công ty sẽ đưa ra lựa chọn, tôi không tham gia những chuyện như vậy."

Thi Điềm dùng sức đấm lên vách tường, Từ Tử Dịch ngẩng đầu nhìn cô, "Làm cái gì đấy?"

Cô rũ tay xuống, đau muốn phế luôn, "Không có gì không có gì, có con muỗi."

Thi Điềm dùng sức vò tóc của mình, cách nửa ngày cũng chỉ có thể lại chủ động tìm Kỷ Diệc Hoành.

"Nhưng cậu muốn tham gia chương trình của ai không phải cũng có thể tự quyết định sao? Mình đối với livestream rất quen thuộc, nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt cho cậu."

"Cậu muốn tôi vì một chút quan hệ bạn học cỏn con này mà giúp cậu sao?" Kỷ Diệc Hoành trả lời, đứng dậy ngồi xuống ghế mây.

Thi Điềm phiền muộn không thôi, có thể dùng cái đó để đi cầu xin người ta không đây?

"Vậy cậu muốn thế nào mới đồng ý?"

"Gặp mặt nói chuyện."

Thi Điềm nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, gặp mặt nói chuyện thì gặp mặt nói chuyện, ai sợ ai chứ. "Được!"

Sau câu trả lời của cô, bên kia liền không nói gì nữa, cũng không nói đến thời gian gặp mặt, hay là gặp ở đâu. Thi Điềm ôm điện thoại chờ, Kỷ Diệc Hoành thong thả đi qua đi lại trong phòng mình. Hiện tại là Thi Điềm muốn theo đuổi anh, anh sẽ không phải lo lắng cô bỗng nhiên sẽ mất tích không còn tin tức.

Kỷ Diệc Hoành rót cốc nước, điện thoại lần thứ hai rung lên.

Chuyện này mà không quyết định được dứt khoát rõ ràng, đêm nay sợ là Thi Điềm khó mà ngủ ngon.

"Vậy ngày mai có được không? Cậu ở đâu, mình đi tìm cậu."

"Tôi vẫn ở Đông Thành, ngày mai phải đến Tây Sơn gặp một người."

Hóa ra anh đã về rồi, vậy thì càng đơn giản, Thi Điềm nhanh chóng trả lời, "Chỗ nào Tây Sơn? Mình có thể qua tìm cậu lúc mấy giờ?"

Kỷ Diệc Hoành gửi định vị cho cô, "Thời gian thì không biết."

Anh gặp người nói chuyện, cũng không biết phải đến bao giờ mới kết thúc.

Thi Điềm tính toán sáng mai sẽ đến đó cắm rễ chờ, cô gửi tin nhắn cho chủ biên xin nghỉ, nói Kỷ Diệc Hoành đã ở Đông Thành rồi, muốn đi gặp mặt rồi bàn về chuyện livestream.

Chủ biên sảng khoái đáp ứng, còn cổ vũ cô cố lên.

Ngày hôm sau, chuông báo thức của Thi Điềm vang ẫm ĩ, bảy giờ liền rời giường chuẩn bị.

Cô khốn khổ không thôi, đôi mắt díp lại không thể mở ra, cầm điện thoại lên nhìn, lại thấy tin nhắn của Kỷ Diệc Hoành.

Thi Điềm mở ra xem, chỉ có một câu ngắn gọn. "Buổi chiều qua đây."

Quá tốt rồi!

Dù sao chủ biên cũng đã cho cô nghỉ một ngày, cuối cùng cô cũng có thể ở ký túc xá ngủ nướng. Thi Điềm ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại, ngẫm nghĩ một hồi lại cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, cô cầm điện thoại lên nhìn thời gian Kỷ Diệc Hoành gửi tin nhắn đến.

Hai giờ sáng.

Anh thức khuya như vậy sao?

Trong lòng có chút cảm giác khó chịu, anh bây giờ sợ là đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng mất.

Cô trả lời lại Kỷ Diệc Hoành một chữ "được".

Lúc nhận được tin nhắn của Thi Điềm, Kỷ Diệc Hoành đã ra khỏi cửa, vừa ngồi lên xe. Ngón tay anh đặt trên màn hình khẽ vuốt ve, ánh mắt nhìn chằm chằm một chữ được kia, khóe môi cũng cong lên.

Anh biết cô chỉ cần có chuyện lo lắng là sẽ không thể ngủ ngon, sáng nay anh đúng là có chút chuyện, cũng không nỡ nhìn cô sáng sớm đã đỏ mắt chờ anh ở Tây Sơn.

Ăn xong cơm trưa Thi Điềm mới ra ngoài, giao thông ở Tây Sơn rất bất tiện. Cô đi một tuyến tàu điện ngầm, lại chuyển sang xe buýt, cuối cùng gọi taxi, giày vò mãi mới đến được nơi hẹn với Kỷ Diệc Hoành.

Thi Điềm đi vào nông trang, vừa muốn hỏi thông tin ở chỗ quầy tiếp tân thì nhìn thấy trợ lý của Kỷ Diệc Hoành ngồi trong sân.

Thi Điềm bước nhanh về phía trước, "Xin hỏi Kỷ Diệc Hoành hiện tại có rảnh không?"

Tầm mắt của trợ lý từ trong điện thoại tách ra, "Không."

"Vậy tôi chờ ở đây."

Thi Điềm không thể làm gì khác đành kéo ghế ngồi xuống.

Cô ngồi dưới sân, Kỷ Diệc Hoành cũng muốn để cô ngồi đó phơi nắng một lúc, nếu một ngày không nỡ thì nửa ngày chắc là được nhỉ?

Nhưng khi anh đứng trong phòng, nhìn thấy Thi Điềm làm động tác kéo kéo cổ áo, trong lòng lền dâng lên đủ thứ tư vị.

Anh gọi điện cho trợ lý, nói cô ấy dẫn Thi Điềm qua.

Trợ lý gõ cửa phòng, Thi Điềm nghe được tiếng bước chân dần đi ra cửa. Kỷ Diệc Hoành mở cửa, trợ lý chặn trước mặt Thi Điềm không để cho cô đi vào.

Cô ấy hạ giọng nói với Kỷ Diệc Hoành, "Bên dưới có phòng trà, hay là anh đi xuống đó đi."

"Làm cái gì?"

Trợ lý đã gấp muốn giậm chân rồi, "Đây là phòng của anh, phòng riêng đó!"

"Không tính đi vào hả?" Kỷ Diệc Hoành cao, ánh mắt dễ dàng lướt qua đỉnh đầu trợ lý rơi xuống khuôn mặt của Thi Điềm.

Thi Điềm nhấc chân, từ bên cạnh người trợ lý lách qua, Kỷ Diệc Hoành đóng cửa lại.

Trợ lý điên cuồng vỗ cái trán của mình, thật sự là làm người ta muốn điên đầu mà.

Thi Điềm đi theo sau Kỷ Diệc Hoành, còn đang nghĩ phải mở miệng thế nào. Kỷ Diệc Hoành ngồi xuống ghế sô pha, kịch bản bày đầy một bàn, có vài đoạn dùng bút ghi chú đánh dấu.

Kỷ Diệc Hoành cầm một tập kịch bản chăm chú đọc, Thi Điềm ngồi không được đứng cũng không xong, "Mình muốn nói chuyện livestream với cậu."

"Nói đi."

"Sẽ không mất của cậu nhiều thời gian."

"Cậu nói hiện tại, hay là khi livestream?"

Thi Điềm khẽ nhấc môi, "Chuyện đó đối với cậu cũng là một cách tuyên truyền rất tốt."

Kỷ Diệc Hoành hiện tại còn cần loại tuyên truyền này thì cũng chẳng cần gọi Thi Điềm đến, "Lúc trước tôi đã nhận hai lần phỏng vấn của Tiêu Hồng, tôi không cho là livestream có thể mang đến bao nhiêu trợ giúp, nói cách khác, ở cùng một trang web xuất hiện quá mức dày đặc cũng không mang đến hiệu quả tốt nhất."

"Nhưng hiện tại danh tiếng của cậu đang lên, tuyên truyền càng nhiều đối với cậu càng có lợi."

Kỷ Diệc Hoành nhấc mắt nhìn cô chăm chú, "Ái Khốc của cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Muốn bàn bạc cũng phải có người phụ trách chính đến đây bàn bạc, nhưng cậu đã là người thứ tư muốn hẹn với tôi rồi, mấy người có phải làm cùng một chương trình không vậy?"

Có một số việc nhất định là không giấu nổi anh, so với ấp ấp úng úng chi bằng đi thẳng vào vấn đề, "Trang web đưa ra nhiệm vụ, nếu cậu đồng ý lời mời của mình thì kênh livestream sau đó sẽ giao cho mình."

"Hóa ra là vậy," Ngón tay Kỷ Diệc Hoành đặt trên tập kịch bản khẽ búng mấy cái, "Vậy đồng nghĩa với việc nếu như tôi đồng ý với một người khác, vậy chương trình này sẽ giao cho người đó, là vậy sao?"

Trong lòng Thi Điềm mơ hồ dâng lên bất an, "Cậu và bọn họ không quen biết, bọn họ cũng không hiểu rõ cậu."

"Ừ, cậu hiểu rõ tôi, nhưng lần đầu tiên tôi bị người ta đá cũng là nhờ cậu ban tặng."

Thi Điềm càng không có gì để nói.

"Cậu đá tôi, bây giờ còn muốn tôi giúp cậu, trên đời này lấy đâu ra cái đạo lý đó thế? Tôi là người rất thù dai đấy."

"Nhưng mà......"

Kỷ Diệc Hoành nhíu mày, chờ cô nói tiếp.

Khuôn mặt Thi Điềm đỏ bừng, cũng đã đi đến đây rồi, cô không thể cứ như vậy tay trắng trở về được.

"Chúng ta tốt xấu gì cũng từng ở bên nhau, người cũ dù sao tình nghĩa cũng sâu hơn người xa lạ mà? Có đúng không?"

Kỷ Diệc Hoành còn muốn nhìn xem cô có thể nói linh tinh đến bao giờ, "Người xa lạ nói không chừng còn có thể phát triển thành người yêu, ném thời gian cho người cộng sự trước đúng là có chút uổng phí."

Thi Điềm suýt chút nữa thì phun máu, đến phẫn nộ cũng quên mất. Đây là tiếng người sao? Cô ít nhiều cũng đã bên cạnh anh hai năm, vì sao những lúc ngọt ngào phát ngấy không thấy anh nói vậy, vì sao cô không sớm nhận ra Kỷ Diệc Hoành là kẻ tuyệt tình như vậy chứ!

Thi Điềm siết chặt tay, "Mấy người khác cùng đợt thực tập với mình đều đã có bạn trai rồi."

Kỷ Diệc Hoành khẽ cười thành tiếng, "Vậy cậu nói nếu tôi muốn đi cướp thì có thể thành công đoạt về đây một người không?"

"Cậu ------" Thi Điềm bị anh chọc tức đến mức ngực mơ hồ đau, "Chuyện như vậy không chính đáng!"

Kỷ Diệc Hoành cúi đầu, tiếp tục đọc kịch bản trong tay, Thi Điềm tiến lên vài bước, "Mình biết cậu cố tình làm khó dễ mình."

"Vì sao tôi phải làm khó dễ cậu?"

"Chính là vì muốn làm khó dễ."

Kỷ Diệc Hoành mi mắt cũng không động lấy một cái, "Là cậu cố tình gây sự, tôi không muốn tiếp tục tranh cãi với cậu."

- ----- lời tác giả ------

Có cảm giác Sư tử nhỏ cũng bị chọc cho tức chết rồi, phụt --- ---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bắc Thần Khuynh Trúc về bài viết trên: MicaeBeNin, Tthuy_2203
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bannmaii62, bui anh hong, Dang lieu, Daylaten 1111, Hương Lý, Ilysa và 351 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.