Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 

Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

 
Có bài mới 21.03.2020, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1018
Được thanks: 9930 lần
Điểm: 35.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Trình Thiên Diệp nhìn thấy Chu Tử Khê dẫn theo thiếu niên sắc mặt tái nhợt kia tiến vào, rất lấy làm kinh hãi.

“Ngươi nói cái gì?” Trình Thiên Diệp kinh ngạc hỏi: “Ngươi, ngươi muốn giữ hắn ở bên người?”

Chu Tử Khê cung kính hành lễ: “Mong Chúa công ân chuẩn.”

Trình Thiên Diệp suýt nữa không tiếp lời được.

Trong ấn tượng của nàng, Chu Tử Khê là một người rất tự ràng buộc mình.

Y xuất thân thi thư thế gia, từ nhỏ chú ý lễ nghi, ngôn hành cử chỉ đều có cảm giác quân tử đoan chính, chưa bao giờ chủ động đưa ra những yêu cầu không thỏa đáng với Trình Thiên Diệp.

Mấy ngày trước đây Chu Tử Khê đến cầu nàng thả thiếu niên tên Ám này ra, Trình Thiên Diệp cũng thấy không sao.

Sau khi A Giáp biết đã phái người lặng lẽ theo dõi A Ám, muốn thử xem có thể tìm ra người giật dây hay không. Chu Tử Khê cũng không kiên trì phản đối.

Nhưng mấy ngày nay điều gì đã khiến y lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ, làm ra hành động quá không hợp lẽ thường, muốn giữ thích khách địch quốc ở bên mình.

“Này, ngươi tên gì?” Trình Thiên Diệp hỏi.

Thiếu niên gầy gò phục hành lễ, ngắn gọn đáp: “Ám.”

Trên cổ hắn được quấn băng vải màu trắng, khom lưng, cúi đầu không nói một lời.

Trình Thiên Diệp nhìn hắn, đột nhiên có chút nhớ Mặc Kiều Sinh của năm đó.

Kiều Sinh cũng đã từng luôn lặng lẽ, ẩn nhẫn trước mặt nàng như vậy, dù trong lòng vô cùng căng thẳng nhưng cũng không dám nhiều lời dù là một chữ.

“Tiểu Ám.“ Trình Thiên Diệp cố gắng nói thật chậm: “Ngươi ra ngoài chờ một lát.”

A Ám hành lễ, đứng dậy, không nói một lời lui ra ngoài.

“Tử Khê, ngươi nghĩ gì vậy?” Trình Thiên Diệp tò mò hỏi: “Chỉ vì thương hại hắn? Hay là vì nhớ tới A Dương cô nương?”

Giọng nói trầm thấp của Chu Tử Khê vang lên: “Không, là vì hắn chủ động vươn tay xin ta giúp đỡ.”

Trình Thiên Diệp không hiểu lắm.

Chu Tử Khê im lặng một lát, rồi nói: “Chúa công, thần đã từng rơi vào vực sâu. Trong những tháng ngày sống ở vũng bùn tăm tối đó, con người sẽ trở nên chết lặng rồi đánh mất bản thân, thậm chí không dám tìm kiếm lại ánh sáng.”

“Lúc ấy, Chúa công ngài rõ ràng đang ở trước mắt ta, nhưng ta không có can đảm chống lại vận mệnh của mình.” Ánh mắt Chu Tử Khê nhìn vào hai chân mình, nhớ tới đoạn chuyện cũ này làm y hối tiếc không thôi.

“A Dương, nàng cũng giống như ta, khuất phục dưới vận mệnh của mình. Cuối cùng, vì ta, nàng mới quyết định phản kháng, đáng tiếc hết thảy đều đã quá muộn.”

Chu Tử Khê ngẩng đầu lên: “Thiếu niên này, hắn và A Dương cùng nhau lớn lên, có cuộc đời giống như A Dương. Hắn đã lấy hết dũng khí, đưa tay cho ta. Thần không đành lòng cự tuyệt hắn.”

A Ám đứng trong đình viện,

Ánh nắng ngày xuân ấm áp bao phủ lấy hắn.

Hắn khẽ giơ cánh tay mình lên, nhìn ánh sáng chiếu vào trên da thịt.

Là một thích khách thường xuyên ẩn nấp ở chỗ tối, hắn thật sự không quá quen đứng dưới ánh mặt trời như vậy.

Nhưng giờ khắc này, hắn muốn ánh sáng mặt trời chiếu lên người mình.

Để cơ thể lạnh như băng được hấp thụ sự ấm áp, giúp hắn chống chọi với sự bất an.

Tiếng xe lăn quen thuộc vang lên ở phía sau.

Tấn Việt hầu đẩy Chu tiên sinh đi tới chỗ hắn.

A Ám xoay người, phục hành lễ, im lặng đợi quân vương cao cao tại thượng tuyên bố vận mệnh của mình.

Hắn nhìn con đường lát đá xanh trước mắt. Lớp bùn giữa khe hở của các viên gạch, trùng hợp có hai phiến chồi non đang ngoan cường đâm ra.

“Ngươi, muốn ở cạnh Tử Khê?” Tiếng nói của Tấn Việt hầu vang lên trên đầu hắn.

A Ám chăm chú nhìn chồi non kia, hắn nghe thấy được câu trả lời của mình.

“Vâng. Xin ngài.”

Đúng vậy, ta muốn, ta muốn đứng bên cạnh Chu tiên sinh.

Ta muốn sống trong thế giới đầy ắp ánh mặt trời của các người.

Van xin ngài.

Hắn nhịn không được ngẩng đầu nhìn Chu Tử Khê.

Khi hắn nhìn về phía Chu Tử Khê, xung quanh viên bảo thạch màu đen này sáng lên một vòng viền vàng xinh đẹp.

A Ám nghe được một câu trả lời mà hắn tha thiết chờ mong.

“Vậy được, từ nay về sau ngươi hãy theo Tử Khê.”

Trình Thiên Diệp cúi người, nhìn thiếu niên quỳ phục ở trước mắt.

A Ám ngẩng đầu, lộ vẻ khó thể tin.

Hóa ra hắc diệu thạch khi đặt dưới ánh mặt trời lại có sắc thái xinh đẹp như vậy.

Nhìn A Ám đẩy xe lăn Chu Tử Khê đi xa, Trình Thiên Diệp lại nhớ nhung viên lam bảo thạch thuộc về mình, màu xanh kia vừa lóng lánh vừa rực rỡ.

Nàng quyết định biên một phong thư cho Mặc Kiều Sinh.

——

Diễn võ trường trong quân doanh Phong Đô, Mặc Kiều Sinh chắp tay đứng đó, kiểm tra tình hình thao luyện của chúng tướng sĩ.

Lúc trước bọn họ mang theo mười vạn nhân mã xuất phát từ Trịnh Châu, trải qua mấy tháng để công thành đoạt đất.

Ven đường, không ngừng thu nạp tráng ngũ (người có sức khỏe tráng kiện) và hàng binh (binh sĩ đầu hàng), hôm nay nhân số đội ngũ càng lúc càng nhiều, đã đạt đến hai mươi vạn.

Dương Thịnh đứng bên cạnh hắn: “Tướng quân, chúng ta đã ở Phong Đô ba tháng, sớm đã đứng vững vàng gót chân, hôm nay binh hùng tướng mạnh, lương thảo đầy đủ. Rốt cuộc khi nào chúng ta mới binh phạt cái lão khốn kiếp Hàn Toàn Lâm kia, các tướng sĩ đều chờ đợi lắm rồi?”

Mặc Kiều Sinh: “Không vội, ta đã dâng thư xin chỉ thị của Chúa công, chờ ý chỉ Chúa công đến rồi nói sau.”

Dương Thịnh suy xét một chút, đến gần hơn: “Mặc Tướng quân, lời nói của thuộc hạ xuất phát từ nội tâm. Trên đường chúng ta tiến đánh đã chiếm rất nhiều thành trì, được nhiều nhân mã như vậy. Hôm nay chúng ta dựa vào tiếp tế của Phong Đô, nhưng Biện Kinh không hề phát viện trợ tới, việc chúng ta nắm bắt Hán Trung cũng không có vấn đề gì.”

Hắn ta thấp giọng: “Nhưng nếu chúng ta lại đánh tiếp, mặc dù Tướng quân không hai lòng nhưng chỉ e Chúa công cũng sẽ không yên tâm về Tướng quân. Tướng quân nên có tính toán riêng cho bản thân mới phải.”

Mặc Kiều Sinh nhìn hắn ta: “Ngươi đừng lo nghĩ, ta tự thề sẽ thuần phục Chúa công. Chúa công cũng rất tin cậy ta, tuyệt không nghi kỵ.”

A Nguyên vội vã chạy tới: “Tướng quân, văn kiện khẩn cấp tới từ Trịnh Châu.”

Mặc Kiều Sinh nhìn thoáng qua con dấu, là chữ viết quen thuộc của Chúa công.

Hắn không mở ngay tại đây mà cầm bức thư, xoay người đi về chỗ đóng quân.

Dương Thịnh nhìn bóng lưng kích động rời đi của Tướng quân, không khỏi cảm thấy lo lắng.

Có thể nói Mặc Tướng quân luôn trung thành và tận tâm với Chúa công, trên chiến trường, không màng vào sinh ra tử, không hề có tư tâm suy tính cho bản thân.

Đối với Dương Thịnh, Chúa công chỉ là một quân vương không rõ mặt, cao cao tại thượng.

Chỉ có Mặc Tướng quân mới là người mà Dương Thịnh tôn kính, tin cậy, thề chết tuân theo.

Trong quân, hơn nửa tướng sĩ đều có suy nghĩ giống hắn.

Có một nửa là không chỉ chưa thấy được Chúa công, thậm chí ngay cả đô thành Tấn quốc ở nơi nào cũng không biết rõ.

Vị Chúa công ngồi trên ngôi cao triều đình, có giống như Tướng quân nghĩ, không hề nghi kỵ, toàn tâm toàn ý tin cậy vị chiến công hiển hách, tay cầm đại quân này hay không?

Mặc Kiều Sinh trở về trướng, cho mọi người lui.

Cẩn thận mở bì thư, lấy phong thư ra.

Từ trong ý chỉ được đóng ấn có một tờ giấy mỏng rơi ra.

Mặc Kiều Sinh cầm bức thư lên, chữ viết quen thuộc của Chúa công nổi bật trên giấy:

Cái lão thất phu Hàn Toàn Lâm kia ta nghĩ đến lại tức, ta vẫn nhớ hắn từng ức hiếp người mà ta thích nhất đấy. Kiều Sinh, chàng phải đánh thật hăng cho ta, tốt nhất là đánh cho lão ta tè ra quần, kêu cha gọi mẹ, xả giận cho ta.

Mỗi ngày ta đều rất nhớ chàng, tối đến là lại nhớ chàng ngủ không được. Thật sự rất muốn hôn chàng, hôn mi chàng, hôn mắt chàng, hôn mỗi một tấc da. Chờ chàng trở về, ta nhất định sẽ hung hăng bắt nạt chàng nữa, cho chàng hiểu nỗi khổ tương tư mấy ngày qua của ta.

Mặc Kiều Sinh đọc đi đọc lại nhiều lần bức thư “không tưởng” này, cẩn thận xếp lại.

Từ dưới giường, hắn lấy ra một hộp gỗ có khóa đồng, mở ra, bên trong đã chất một chồng dày đặc các bức thư, tất cả đều là bút tích của Chúa công.

Mặc Kiều Sinh cầm bức thư trong tay bỏ vào đó rồi nhẹ nhàng vuốt phẳng.

Chúa công thường xuyên ghi thư thế này cho hắn, tài văn chương đôi khi rất nổi bật, có lúc lại thông tục nói trắng ra như vậy.

Có đôi khi hương diễm dị thường, làm hắn chỉ vừa đọc thì mặt đã đỏ bừng, khô nóng khó nhịn.

Có đôi lúc Chúa công chỉ ghi chép một vài việc lặt vặt hằng ngày, khiến hắn cảm thấy dường như đang ở cạnh Chúa công. Những con chữ lẻ tẻ này như mưa xuân làm dịu đi nỗi lòng tương tư của hắn.

Mặc Kiều Sinh mài mực, nhiều lần đắn đo, gương mặt đỏ lên nhấc bút hồi âm.

——

Trình Thiên Diệp dẫn thuỷ quân hiệp đồng với nhóm Du Đôn Tố, Chu Tử Khê, ngồi trên lâu thuyền cao lớn, theo đường sông từ Trịnh Châu trở về Biện Kinh.

Thuyền đi ngàn dặm, nước vỗ dập dìu.

Trình Thiên Diệp tản bộ trên boong thuyền, một mặt đón gió sông, mặt khác bóc quốc thử được gửi tới từ Tống quốc.

A Giáp đứng hầu bên cạnh nàng, ánh mắt lại lo lắng nhìn chằm chằm lên lầu gác nơi A Ám đang đẩy xe lăn cho Chu Tử Khê.

“Sao vậy?” Trình Thiên Diệp vừa đọc thư vừa nói: “Cô có gì thì cứ nói thẳng.”

A Giáp nhẫn nhịn vài ngày, rốt cuộc nhịn không được: “Chúa công, đây cũng quá mức rồi, ngài lại đi đồng ý cái thỉnh cầu vớ vẩn của Chu đại nhân, cho một tên thích khách đã từng có ý đồ ám sát hắn ở lại bên cạnh hắn?”

Trình Thiên Diệp: “Không sao, Tử Khê không nhìn lầm người đâu, cô nên tin tưởng hắn một lần đi.”

“Nhưng mà Chúa công à, mặc dù tử thị Tống quốc đó có thay đổi ý định, sẵn sàng góp sức cho Chu đại nhân nhưng sư phụ Kiệt của hắn vẫn còn đang ở đây. Ta hiểu rõ loại người như bọn họ nhất, từ nhỏ bọn họ bị sư phó khống chế, rất khó thay đổi tư duy thâm căn cố đế. Nếu sư phó hắn lén lút gặp hắn, khó bảo toàn hắn sẽ không lại khuất phục.”

“Tên Kiệt kia cô không cần lo lắng nữa.” Trình Thiên Diệp lật bức thư đã xem xong, đưa nó cho A Giáp: “Ta viết một phong quốc thư với lời lẽ sắc bén gửi nó cho Tống Tương công, ông ta đáp lại bằng cái này. Theo thư còn có một cái hộp.”

Nàng vẫy vẫy tay, cho người hầu dâng hộp gỗ kia lên.

Trình Thiên Diệp bịt mũi, tránh mắt: “Cô nhìn xem, đó có phải là Kiệt không.”

A Giáp mở nắp hộp, một mùi máu tươi gay mũi xộc thẳng ra, trong hộp chỉ đặt một cái đầu người dữ tợn.

Đúng là Kiệt lần trước có ý đồ ám sát Trình Thiên Diệp ở quán trà.

Người này hung ác, cường hãn, võ nghệ cao cường, xuất quỷ nhập thần.

Có thể đào thoát dưới tình huống Trình Phượng và A Giáp liên thủ tấn công. Có thể lẻn vào lao ngục phòng bị nghiêm ngặt ý đồ giết người diệt khẩu. Cũng có thể trốn khỏi sự truy tung chặt chẽ của A Giáp.

Nhưng cuối cùng gã cũng chỉ được xem là một con cờ mà thôi.

Gã đã từng nói với A Ám: Tử thị không còn giá trị, thì cái chết là tất yếu.

Hôm nay, lời này cũng đang ứng trên người gã.

“Đối với chủ nhân của hắn, nếu đã bị ta phát hiện, như vậy chuyện ông ta dùng đầu của hắn dập tắt lửa giận của ta là một việc rất đáng giá.” Trình Thiên Diệp khoát khoát tay về phía cái đầu người đầy máu, lắc đầu, căn dặn người hầu: “Đưa đến chỗ Chu đại nhân. Người này lúc trước đã trù tính phế hai chân Chu đại nhân, hôm nay dùng mạng để trả lại.”

A Giáp im lặng.

Trình Thiên Diệp ngồi xuống một chiếc ghế, săm soi vạt áo: “Muốn hỏi gì, hỏi hết một hơi đi, nghẹn khó chịu lắm đấy.”

Mặt A Giáp hơi ửng hồng, nhỏ giọng: “Ta cảm thấy, phó thác Trịnh Châu cho hàng tướng (tướng địch đã đầu hàng phe mình) kia, có hơi...”

Trước khi rời khỏi Trịnh Châu, qua một phen lựa chọn, Trình Thiên Diệp đã phó thác nhiệm vụ thủ hộ Trịnh Châu cho Thủ tướng Cam Diên Thọ đã từng trấn giữ Kỳ Huyện.

Cam Diên Thọ được bổ nhiệm, hầu như không thể tin được.

Trước khi chuẩn bị đi, hắn quỳ gối trước mặt Trình Thiên Diệp: “Thần chỉ là một hàng tướng, tại sao Chúa công lại phó thác nơi yếu địa như Trịnh Châu lên vai thần.”

Trình Thiên Diệp đỡ hắn dậy: “Ngươi đã là thần tử Đại Tấn ta, hơn một năm nay cũng lập không ít quân công cho Đại Tấn, ta nhìn thấy cả, sao lại không thể phó thác Trịnh Châu cho ngươi?”

“Mặc Tả Thứ trưởng cũng tiến cử ngươi, hắn nói ngươi làm người ổn trọng, giỏi về thủ thành. Lúc trước nếu không phải hắn lợi dụng địa lợi cùng tình trạng tứ cố vô thân của ngươi, mặc dù có cho binh lực gấp bội của ngươi, cũng không dễ dàng dìm nước được Kỳ Huyện. Trịnh Châu giao cho ngươi, ta rất yên tâm.”

Cam Diên Thọ nghẹn ngào khó tả, viền vàng quanh thân sáng chói làm Trình Thiên Diệp lóa mắt: “Đa tạ Chúa công tin tưởng, đa tạ Mặc Tướng quân tiến cử. Thần sẽ bảo vệ tốt Trịnh Châu, quyết không phụ sự tín nhiệm của Chúa công.”

Trình Thiên Diệp nghĩ tới đây, mỉm cười, vỗ vỗ vai A Giáp: “Yên tâm đi, Chúa công của cô sẽ không nhìn lầm người đâu.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, R.Quinn, Tearyruby, Thongminh123, hdung, meo lucky, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 23.03.2020, 23:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1018
Được thanks: 9930 lần
Điểm: 35.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Trong thành Trịnh Châu, một chỗ bên cạnh hồ nước, tầng trong tầng ngoài đều bị cư dân phụ cận vây quanh.

Bọn họ không dám tới gần, chỉ đứng xa xa, thò đầu ra xem náo nhiệt.

Trong hồ nước có một thi thể nam nhân không đầu được vớt ra, người phát hiện thi thể đang mặt mày ủ dột giải thích tình hình với các nha dịch.

Thi thể này không biết đã ngâm trong hồ bao lâu, toàn thân trương phình, tanh hôi không chịu nổi.

Vừa vớt lên, người đánh cá đã sợ tới mức tè ra quần.

Thừa lại, cấp dưới của Quận thừa Trịnh Châu là Đặng Án, đang không hề e dè ngồi xổm bên cạnh cỗ thi thể kia, thậm chí mang theo vẻ hào hứng, cẩn thận xem xét hủ thi [1] mà người khác tránh không kịp này.

[1] hủ thi: thi thể mục rữa, thối nát.

Đầu của thi thể bị người cắt xuống, gãy lìa.

Sọ người không hề dễ chặt đứt chút nào, rất có khả năng hung thủ có võ nghệ cao siêu, lực tay mạnh mẽ.

Đặng Án vừa lật xem thi thể, vừa suy tư.

“Đặng thừa lại, ta đang tìm huynh đấy.” Hà Hựu cùng là cấp dưới của Quận thừa như Đặng Án, đang vội vàng chạy đến.

Đột nhiên nhìn thấy một hủ thi, Hà Hựu giật cả mình.

“Đừng làm, đừng làm nữa. Quận trưởng đại nhân khẩn cấp chiếu lệnh cho toàn bộ của quận trưởng, lại sở [2] đến Quận sở nghị sự.” Hắn giơ tay áo ngăn trở con mắt nói.

[2] trưởng, lại: đều là chức quan; lại: ý chỉ là chức nhỏ không có thực quyền.

“Đợi một lát.” Đặng Án không nhanh không chậm đáp.

Hà Hựu túm lấy tay áo của hắn kéo đi: “Quận trưởng đại nhân triệu hồi, sao có thể chờ được, trước tiên gác những án này lại đã, huynh còn thấy ấn tượng về mình trong mắt hai vị đại nhân Quận trưởng cùng Quận thừa chưa đủ tồi tệ sao?”

Đặng Án bất đắc dĩ bị túm lên xe ngựa, hắn vừa vén rèm xe lên vừa nhìn quanh hồ nước, nói: “Rốt cuộc có chuyện gì mà khẩn cấp như vậy, Chúa công đã về Biện Kinh rồi, Trịnh Châu ta còn có thể có chuyện gì gấp, cần tụ tập toàn bộ quan viên tham thảo?”

“Chúa công ban chính lệnh từ Biện Kinh, yêu cầu tất cả thiết lập giáo dục tại quận, cũng muốn khuyến khích hạt mở trường tư thục. Biện Kinh sẽ cử hành đại khảo định kỳ, khảo tra tất cả những người tài được quận huyện tuyển chọn, lựa ra người ưu tú cho làm quan.” Hà Hựu hưng phấn nói: “Đến lúc đó số học sinh từng quận đề cử lên sẽ trở thành một trong những chỉ tiêu để đánh giá Quận trưởng đại nhân vào cuối năm, huynh nói Quận trưởng đại nhân có gấp hay không?”

Trịnh Châu trở thành quận mới của Tấn quốc không lâu, Quận trưởng và Quận thừa đều nóng lòng lấy được một cái thành tích tốt vào “Thượng ký” [3] mỗi năm một lần để tạo ấn tượng tốt với Chúa công, cho nên đối với việc ảnh hưởng đến đánh giá cuối năm này họ vô cùng xem trọng.

[3] Thượng ký: chỉ thu nhập của các cấp quan phủ như về đất cày tăng hay giảm, hộ khẩu nhiều hay ít, báo cáo về tình huống thiên tai, trị an xã hội làm tiền đề trở thành những điểm cho trung ương đánh giá địa phương này, bắt nguồn từ thời Tần quốc. Đến Tây Hán, họ đã thiết lập quan viên ghi chép, chịu trách nhiệm “thượng ký”.

Hà Hựu là chủ bộ [4], hiện tại đang thiếu quan văn, chuyện này rất có thể rơi xuống người hắn, đúng là cơ hội để hắn thể hiện lập công.

[4] chủ bộ: là chức vụ tá lại (thuộc hạ của thượng cấp, ngày nay được hiểu là cấp dưới trực tiếp của các giám sát hoặc quản lý lãnh đạo nòng cốt) chưởng quản công văn.

Đặng Án chẳng mấy hào hứng: “Ta chỉ là tiểu lại hình ngục phụ trách tố tụng, việc này đâu liên quan gì đến ta, ta còn đang bận tra án đấy.”

“Sao lại không liên quan gì đến huynh, trong tân chính của Chúa công nêu rõ, thượng ký cuối năm, bách quan tự trị, đương tắc khả, bất đương tắc phế (được thì cho làm, không được thì loại bỏ). ‘Trị’ở đây đã bao hàm cả các trinh án, bắt đạo phỉ của hình ngục, thu thuế vụ, huấn luyện binh lính, còn có thành quả của nền giáo dục cấp quận mới ra này nữa.”

Hà Hựu phấn chấn vỗ vỗ bả vai vị hảo hữu không có sở trưởng về giao tiếp với thượng cấp này của mình: “Án quân [5], huynh giỏi về phá án, sau này chắc hẳn các đại nhân sẽ cần trông cậy vào tài hoa của huynh, sẽ không bài xích huynh như trước nữa đâu.”

[5] quân: quân có thể hiểu theo hai nghĩa, một là người cai trị tối cao ở một đất nước (quân chủ), hai là lời chào để gọi nhau hằng ngày. Ở đây, quân được hiểu là lời gọi nhau hằng ngày.

Đặng Án không có hứng thú với chính vụ, hắn chỉ hy vọng chính sách mới có thể giúp hắn trong lúc phá án giảm bớt một đám thượng cấp tới quấy nhiễu, giúp hắn có thể phát huy năng lực thật sự của mình.

Hà Hựu vô cùng kính phục tân Chúa công ngày nay của Trịnh Châu: “Án quân, mấy ngày Chúa công ở Trịnh Châu, huynh có từng gặp mặt Chúa công chưa? Đáng tiếc ta chức vị thấp kém, vô duyên chiêm ngưỡng được phong tư của Chúa công, quả thật tiếc nuối.”

“Ta cũng chưa từng gặp Chúa công, nhưng có trông thấy Chu đại nhân – vị đã biên soạn ‘Tấn luật’”. Đặng Án nói: “Vị đại nhân kia tuy đi đứng không tiện, nhưng thường xuyên giá lâm quận huyện nha sở để thảo luận cùng tiểu lại chúng ta về việc áp dụng luật mới. Thật sự là một vị đại nhân làm người tôn kính. Chúa công có thể được hiền thần như vậy phụ tá, chắc là một vị minh quân hiếm có.”

Tại Định Đào phía nam Biện Kinh, trong một căn nhà hai gian bình thường, một văn sĩ trẻ đang ung dung cầm một quyển sách, dạy vài đứa trẻ đọc sách.

Định Đào vốn là đất đai thuộc Tống quốc, năm ngoái bởi vì đại tướng quân Tấn quốc Mặc Kiều Sinh lãnh binh xâm lấn, buộc Tống Tương công dời đô đến Bành Thành.

Tống Tương công lấy vài quận huyện ở bắc bộ kẹp giữa Tấn quốc và Vệ Quốc, chủ động cắt nhường cho Tấn quốc.

Định Đào vốn là mảnh đất giàu có và đông đúc, văn nhân sĩ tử hội tụ, ở đây những gia đình khá giả cũng thường xuyên gửi con đến học quán học cho biết chữ.

Vì thế, trường tư thục trong thành tương tự vậy cũng không ít.

“Bác Văn quân, Bác Văn quân.” Một văn sĩ trẻ khác kêu lên ở ngoài cửa, đúng là Lý Khuyết – hảo hữu của phu tử Đổng Bác Văn.

Đổng Bác Văn nói với học trò vài câu, đi ra khỏi học đường, dẫn hảo hữu ngồi trên thiên thất [6].

[6] thiên thất: là căn phòng hoặc buồng bên cạnh hoặc sát gian nhà chính.

“Khuyết quân có gì mà vui vẻ thế?” Đổng Bác Văn pha trà đãi khách.

“Bác Văn, huynh nghe gì chưa?” Lý Khuyết hưng phấn nói: “Tấn Việt hầu ban bố tân chính, thiết lập quận học, sáng lập tư thục, mở khoa chọn người tài! Học trò bình dân như ta và huynh sẽ có cơ hội vào triều làm quan đấy.”

Đổng Bác Văn lấy làm kinh hãi: “Chuyện đó là thật?”

“Đương nhiên là thật, hôm nay bố cáo được dán ở cửa chính quận sở rồi. Trong quận bắt đầu lập quận học, học tử trong quận có thể tham dự khảo hạch nhằm chọn lựa ra người ưu tú. Học giả thi đậu quận chẳng những có thể thoát thuế, mỗi tháng còn có thể nhận được vài thạch kèm theo gia dụng nữa. Tuy nhiên cũng không dễ thi vào, toàn quận chỉ chọn ra ba mươi người. Nhưng tài cao như Bác Văn quân vậy, được chọn là chuyện hiển nhiên.”

Đổng Bác Văn trầm tư một lát: “Cái này thật sự khiến ta bất ngờ. Lúc trước, thấy vị tân chủ quân này của chúng ta phổ biến chế độ quân công thụ tước, ta nghĩ hắn là một người tàn nhẫn rất thích tranh đấu, chỉ một lòng muốn mở rộng bờ cõi. Trái lại, ta không thể ngờ được người này còn nhìn xa trông rộng như vậy.”

“Đây chính là tiến hành tiến dân đức, khai dân trí đó.” Lý Khuyết kích động mặt ửng hồng, cố hạ thấp giọng trước mặt hảo hữu: “Nói thật, ta cảm thấy vị tân Chúa công này mạnh hơn nhiều so với Tống Tương công, Định Đào chúng ta bị cắt nhường cho Tấn quốc, ngược lại cũng không phải là chuyện gì xấu đối với dân chúng Định Đào.”

Đổng Bác Văn nheo đôi mắt lại: “Hành động lần này của Chúa công không chỉ là vì mở rộng dân trí mà còn muốn cho đệ tử hàn môn vào triều làm quan, đánh vỡ lũng đoạn triều đình của thế gia quý tộc. Khuyết quân, huynh nói đúng, chúng ta có thể trở thành con dân của một vị Quân chủ như vậy, quả thực là một chuyện may mắn.”

Những cuộc trò chuyện tương tự, liên tiếp vang lên khắp quốc thổ Tấn quốc.

Trình Thiên Diệp – người được ca ngợi vì chính lệnh này còn chưa biết một đạo chính lệnh của nàng đã nhấc lên bao nhiêu cơn sóng trên các nơi trong cả nước.

Nàng đã về tới Biện Kinh, đang ngồi trong Triều Ngô điện, vẫy tay với “nhi tử” hai tuổi Trình Bằng: “Bằng nhi, đến đây nào.”

Tiểu bao tử hơn hai tuổi níu chặt ống tay áo của mẫu thân Hứa phi.

Từ khi bé ra đời đến nay, thời gian ở cùng phụ thân thật sự rất ít.

Bé nhìn nam tử trẻ tuổi tuấn lãng trước mắt, vừa quấn quýt vừa hồi hộp, chần chừ không dám tiến lên.

Đến khi mẫu thân khẽ đẩy nhẹ sau lưng bé, bé mới cố lấy dũng khí đi thẳng về phía trước, duỗi bàn tay nhỏ bé mũm mỉm ra, đoan chính hành lễ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, gọi: “Quân phụ.”

Trình Thiên Diệp bế bé lên, đặt trên đầu gối của mình, nhấc bút chấm mực, ghi một từ Thiên trên tờ giấy trắng, sau đó là một từ Vũ.

“Bằng nhi biết chữ chưa? Ta dạy cho con nhé.“ Trình Thiên Diệp chỉ vào chữ trên bàn, thì thầm: “Từ này đọc là Thiên, từ này đọc là Vũ, là danh tự của phụ thân. Nào, con đọc lại theo ta, Thiên, Vũ.”

Tiếng trẻ con bập bẹ vang lên trong Triều Ngô điện.

Hứa phi nghiêng mặt qua, lặng lẽ dùng ống tay áo lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

Cho tới bây giờ, trên thế giới này, người tưởng niệm vị phu quân chân chính kia của nàng, ngoại trừ nàng, cũng chỉ có công chúa và Thái phu nhân mà thôi.

Lúc A Giáp tiến vào, trông thấy Trình Thiên Diệp đang dạy Trình Bằng nhận biết tên của bé: “Từ Bằng, chính là lấy từ ý Bằng trình vạn lý, sau này quốc thổ Đại Tấn chúng ta càng lúc càng lớn, Bằng nhi sẽ tựa như đại bàng giương cánh, thủ hộ cho quốc gia của chúng ta.”

Trình Bằng ngồi trên đùi phụ thân, đôi mắt sáng lóng lánh, nghe phụ thân thuật rõ tâm nguyện ẩn chứa trong cái tên đặt cho bé.

Thấy A Giáp vào, Trình Thiên Diệp ôm nhi tử xuống khỏi chân, bảo Hứa phi dẫn bé về.

Nàng tiếp nhận tấu chương A Giáp đưa tới, phê duyệt.

“Chúa... Chúa công.” A Giáp ấp a ấp úng.

“Nói đi.” Trình Thiên Diệp không ngẩng đầu lên.

A Giáp xoắn xuýt nói: “Chu đại nhân đã đặt tên cho Ám kia, theo họ Chu đại nhân Chu, đặt là Chu Minh.”

Trình Thiên Diệp nhướng mày, nhìn về phía A Giáp.

“Cho nên?”

Sắc mặt A Giáp hơi đỏ, nửa ngày không nói nên lời, chỉ nhìn tờ giấy viết tên trên bàn mà Trình Thiên Diệp vừa mới dạy Trình Bằng.

Trình Thiên Diệp cười ha ha, lấy ra một tờ giấy trắng, nhấc bút: “Ừm, vậy ta cũng đặt cho cô một cái tên. Cô muốn lấy họ gì? Nếu theo họ Trình ta thì cô muốn lấy tên gì?”

“Ty chức... Khi còn nhỏ, ta còn lờ mờ nhớ rõ mình họ Hạ.”

Trình Thiên Diệp ngẫm nghĩ, hạ bút đoan chính viết hai từ: “Phương phỉ hiết khứ hà tu hận, hạ mộc âm dương chính khả nhân [7]. Hiện tại đúng lúc là ngày mùa hè, ngươi lại họ Hạ, vậy đặt là Hạ Phỉ nhé.”

[7] Trích trong bài thơ “Tam nguyệt hối nhật ngẫu đề” của nhà thơ Tần Quan thời Bắc Tống. (Dịch theo editor =.= ý 2 câu này là: Hoa thơm héo tàn nào đáng hận? Hạ đến xanh non động lòng người.)

Nàng lấy ra một miếng phỉ thúy xinh đẹp trong ngăn kéo, đặt cùng chỗ với tờ giấy có viết từ “Phỉ”, đưa cho thiếu nữ bên cạnh.

“Thơm và xanh [8], Hạ Phỉ, trong mắt ta cô xinh đẹp tựa như phỉ thúy vậy.”

[8] thơm (菲) và xanh (翡): hai chữ này viết khác nhau nhưng đồng âm, đều đọc là (fei). Chữ “thơm” nữ chính lấy trong câu thơ trên và chữ “xanh” (phỉ) lấy trong từ “phỉ thúy”.

Lúc Trương Phức đi đến Triều Ngô điện, đúng lúc bắt gặp Hạ Phỉ đang ngây ngẩn ở hành lang ngoài điện.

Tử thị xưa nay lạnh lùng nọ, hai tay đang cầm một tờ giấy mỏng, trên giấy là một viên phỉ thúy màu xanh lục.

Nàng cúi đầu ngắm nhìn viên bảo thạch rực rỡ dưới ánh mặt trời mùa hạ, lộ ra biểu cảm mà Trương Phức chưa bao giờ thấy qua.

“A Giáp, sao vậy?” Trương Phức hỏi.

Hạ Phỉ hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Trương Phức, dưới ánh mặt trời nàng khẽ mỉm cười: “Trương đại nhân, từ nay về sau ta không còn tên A Giáp nữa, Chúa công đã đặt tên cho ta rồi, là Hạ Phỉ.”

Trương Phức vào Triều Ngô điện, Trình Thiên Diệp đang đọc chiến báo Mặc Kiều Sinh gửi về từ tiền tuyến.

Mặc Kiều Sinh dẫn hai mươi vạn đại quân, vượt qua Tần Lĩnh, tiến về Hán Trung của Hàn Toàn Lâm.

Hàn Toàn Lâm vừa tức vừa rối, như lâm đại địch, tự mình dẫn quân chống đỡ.

“Trương đại nhân, ngươi xem, lại là tin chiến thắng, cho đến bây giờ Kiều Sinh chưa từng làm ta thất vọng.” Trình Thiên Diệp hưng phấn đưa quân báo tới.

Trương Phức lại không vui mừng như Trình Thiên Diệp, y im lặng một lát, rồi nói: “Chúa công, Mặc Tướng quân chiến công hiển hách, có phải nên phong thưởng?”

“Đương nhiên.“ Trình Thiên Diệp nói: “Dựa theo quân công, hắn nên được thăng đến tước Đại thượng tạo bậc thứ mười sáu rồi.”

“Nếu hắn thật sự chiếm được Hán Trung thì sao?”

“Vậy thì cho hắn lên làm Hầu, Quan nội hầu chứ sao.”

Trương Phức hành lễ: “Dựa theo tốc độ lập công của Mặc Tướng quân, luôn không thể một ngày không phong.”

Trình Thiên Diệp ngồi ngay ngắn, nàng nhìn Trương Phức, nhận ra ẩn ý trong lời của y: “Trương đại nhân trong lòng có gì nghi kị, xin cứ nói thẳng.”

Trương Phức bất đắc dĩ thở dài, hành lễ, nói rõ: “Chúa công, gần đây lãnh thổ Tấn quốc chúng ta khuếch trương, nhân khẩu tăng nhiều, binh lực gấp mười lần so với hai năm trước. Hôm nay nhân số toàn sĩ ngũ cộng lại là bốn mươi vạn có thừa. Nhưng chỉ riêng Phong Đô, Mặc Tướng quân đã dẫn đến hai mươi vạn quân mã.”

Y nghiêm túc nhìn Trình Thiên Diệp: “Hơn nữa, theo tình hình chiến tranh kéo dài, binh mã của hắn sẽ không ngừng tăng thêm, hắn chiếm cứ các thành quách xung quanh Phong Đô, thậm chí không cần chúng ta cung cấp lương thảo, lại có thể độc lập khai chiến với Hàn Toàn Lâm.”

“Chúa công, ta biết rõ ngài tin tưởng Mặc Tướng quân, nhưng là một quân chủ, ngài không thể đặt vận mệnh quốc gia nương nhờ vào hai từ tin tưởng này được.”

“Ý của ngươi ta hiểu.” Trình Thiên Diệp nhìn Trương Phức: “Ta sẽ suy nghĩ lời ngươi nói. Nhưng trong lòng ta đã có quyết định, cũng xin ngươi tin tưởng phán đoán của ta.”

Trương Phức không nói nữa, cúi đầu cáo lui.

Trình Thiên Diệp thở dài, lấy một phong thư riêng mà Mặc Kiều Sinh bí mật gửi theo chiến báo cho nàng, chậm rãi mở ra, đọc lên.

Chữ viết ngay ngắn ghi chép từng ly từng tý về cuộc sống nơi tiền tuyến, giữa những hàng chữ, lộ ra ý tương tư của người viết thư.

Ở dòng cuối cùng là một hàng chữ cực nhỏ, xem như đáp lại những lời trong bức thư trước đó của Trình Thiên Diệp:

Chỉ cần Chúa công thích, có làm đau ta cũng... không sao.

Trình Thiên Diệp cắn môi: Người này học được cách quyến rũ người khác rồi.

Quản cái khỉ gì mà phong hay không thể phong, chờ đến khi hắn không còn đường để phong nữa, ta sẽ gả công chúa cho hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, R.Quinn, Tearyruby, Thongminh123, hdung, hh09, meo lucky, nobi, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
     
 25.03.2020, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.04.2015, 15:38
Bài viết: 9
Được thanks: 11 lần
Điểm: 1.56
 Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 1
gả công chúa :)2  :)2  :-D  :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hdung về bài viết trên: Phuongphuong57500, Sư Tử Cưỡi Gà, Tearyruby
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.