Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 

Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

 
Có bài mới 12.03.2020, 00:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1018
Được thanks: 9931 lần
Điểm: 35.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 97

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Chu Tử Khê từ tốn nói: “Khuyển Nhung man di như vậy, làm giàu ở vùng đất hoang vu, khoe khoang cái hữu dũng vô mưu, các đấng quân lại bị chúng đe dọa trong dạ.”

“Sở cách Hạo Kinh không xa, nhưng không biết Khuyển Nhung nội loạn đã lâu, thực lực của nước chúng sớm không còn như trước. Thái Hoàng thái hậu Khuyển Nhung là Một Tàng Trân Châu tự tay giết con mình, nâng tôn tử mười ba tuổi xưng đế. Bọn chúng đã tự mình nội loạn, thế lực quân đội mạnh ai nấy làm, tan đàn xẻ nghé, sớm không còn là thiết kỵ như năm đó.”

Trên đại điện Sở quốc, triều thần thấp giọng bàn luận. Hoàng đế cùng Thái hậu Khuyển Nhung mẫu tử bất hoà, Thái hậu bỏ con lập cháu, họ sớm đã nghe nói, nhưng không dám xác định tình trạng Khuyển Nhung có phải thật như trong lời đồn đãi rằng đã không còn lớn mạnh bằng lúc trước hay không.

“Chúa công Tấn Việt hầu của tại hạ…“ Chu Tử Khê hướng về bên phải mà thi lễ: “Vì sao có thể dùng sức độc thủ Biện Kinh, lại vừa đánh bại Khuyển Nhung chiếm lấy Trịnh Châu? Đơn giản là vì Khuyển Nhung sớm đã không còn như xưa rồi. Thậm chí, đại tướng quân Ngôi Danh Sơn uy danh hiển hách của Khuyển Nhung kia cũng bị quân ta đánh cho hoa rơi nước chảy, chật vật chạy thục mạng về thảo nguyên.”

Trên đại điện, tiếng xì xầm to dần, về phía nam Sở quốc, chiến trường Khuyển Nhung cách họ khá gần.

Họ sợ hãi Khuyển Nhung, đa phần là e dè vị danh tướng Ngôi Danh Sơn của Khuyển Nhung nọ.

Lúc trước vương đô Hạo Kinh rơi vào tay giặc, đại tướng quân Ngôi Danh Sơn của Khuyển Nhung dẫn quân xuôi nam, đầu tiên là diệt Ngụy Quốc lân cận Sở quốc, lại một đường đốt giết vào Sở, nơi thiết kỵ đi qua xương trắng chất chồng, người người bị diệt sạch.

Giờ nghĩ tới, nhiều người vẫn thầm run rẩy.

Ngôi Danh Sơn lại bị quân đội Tấn quốc không có danh tiếng gì đánh bại, còn bị trục xuất về nguyên quán, tránh ở thảo nguyên.

Ánh mắt Sở thần nhìn Chu Tử Khê dần dần thay đổi.

Ngay cả Dương Du vừa mới công nhiên trào phúng Chu Tử Khê cũng bắt đầu thu liễm vẻ tự ngạo.

Họ đều tin chuyện Khuyển Nhung suy yếu là sự thật, về phương diện khác cũng bắt đầu phỏng đoán thực lực của Tấn quốc vừa mới quật khởi này.

Chu Tử Khê tự nhiên tựa vào thành ghế, tay đặt lên nhau, chậm rãi bồi thêm một câu: “Trước khi tại hạ đến Sở có đi ngang qua Hán Trung, cũng gặp qua Lý Văn Quảng đại nhân.”

Sở An hầu nhịn không được hỏi: “À, Lý Thứ sử có nói gì không?”

Chu Tử Khê đáp: “Hắn nghe nói Chúa công ta muốn phạt Khuyển Nhung, đã ngồi không yên rồi. Giờ này chỉ sợ đã điểm binh mã, lên đường xuất chinh.”

Sở An hầu đảo mắt, xoa xoa tay do dự.

Chu Tử Khê thận trọng nói: “Hoài Viễn, Lý Văn Quảng chính là kẻ có dã tâm không nhỏ.”

Sở An hầu tự là Hoài Viễn, năm đó lúc cùng trường với Chu Tử Khê, hai người thường xuyên dùng tự để xưng hô với nhau.

“Ngu tư vi huynh kế [1], hôm nay Lý Văn Quảng tiếp giáp Sở, nếu để hắn mượn cơ hội này làm thực lực lớn mạnh, chính là chuyện xấu với Sở quốc.”

[1] Ở đây đại khái muốn là thầm lo nghĩ cho Sở.

Sở An hầu hít một hơi, đứng dậy.

Hắn bước nhanh đến trước mặt Chu Tử Khê, nắm chặt tay Chu Tử Khê: “May mà có Tử Khê nhắc nhở, ta lập tức điểm binh xuất chinh. Kính xin Tử Khê phúc đáp với Tấn Việt hầu, Sở quốc ta sẽ cùng Tấn quốc đồng tâm hiệp lực, chung chống đỡ ngoại nhục, xua đuổi Thát lỗ.”

Trong Vương Cung Hạo Kinh, Một Tàng Thái hậu ngồi trong đại điện trống rỗng.

Trên cái bàn trước mắt bà ta chồng chất công văn báo nguy được gửi tới từ các nơi.

Nam Dương bị Lý Văn Quảng công chiếm, Bình Dư cùng Thượng Thái bị Sở An hầu đoạt lại.

Nhưng những tin này đều không phải là khẩn cấp nhất. Giờ phút này, uy hiếp lớn nhất đối với bọn họ là Mặc Kiều Sinh của Tấn quốc đã dẫn mười vạn binh mã liên tiếp đoạt lấy Hứa Xương, Vũ Châu, hôm nay đang hướng về Đăng Phong phụ cận Hạo Kinh.

Dường như trong một đêm, uy danh hiển hách của Tây Nhung đã bị suy bại.

Những chư hầu lúc trước nghe được tiếng tăm của bọn họ đã sợ mất mật, thế mà hôm nay cả đám đều xông ra.

Tên này muốn tranh một miếng đất, kẻ kia cũng muốn đến giẫm một chân khiến cho bà ta sứt đầu mẻ trán, ứng phó không xuể.

Trong đại điện mờ tối, ánh nến chiếu rọi lên tóc mai hoa râm của Thái Hoàng thái hậu, nếp nhăn sâu hoắm khiến cho khuôn mặt của bà ta thoáng hiện những vết nứt ngang dọc, bà ta tựa như đã già đi mười tuổi.

Bên cạnh của bà ta là tôn nhi đang ngồi.

“A nãi, bà làm sao vậy?” Nguyên Thuận đế mười ba tuổi ngẩng đầu hỏi nãi nãi của mình.

Một Tàng Trân Châu kéo Nguyên Thuận vào lòng, khẽ lắc đầu: “A nãi đã làm sai một chuyện, hôm nay hối hận thì đã muộn.”

...

Trận tuyết đầu đông bắt đầu rơi.

Trái lại, trong hành cung Trịnh Châu không hề giá lạnh.

Những này qua, tin chiến thắng tiền tuyến liên tiếp được báo về.

Trong nội cung, người người phấn chấn, thể hiện rõ sự hân hoan.

Chúa công đầu đội kim quan, mặc áo bào rộng, bước đi vội vã trong sự hộ tống của cung nhân.

Thị vệ, cung nữ ven đường đều lần lượt quỳ xuống đất hành lễ.

Trình Thiên Diệp vừa đi vừa nghe A Giáp báo cáo.

“Cuối cùng vẫn để những thích khách kia chạy thoát sao?” Nàng liếc nhìn A Giáp, nhấc chân bước vào cửa, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, Tử Khê sắp về rồi, thời tiết lạnh như vậy, hắn đi đứng không tiện, ngày mai cô mang một số người ra khỏi thành đón hắn đi.”

Lần này Chu Tử Khê xuất hành, liên tục ghé thăm vài quốc gia, nhờ sự thuyết phục của y, phía nam Khuyển Nhung là Lý Văn Quảng, Sở An hầu vân vân đều đồng loạt phát binh thảo tặc, giam chân số lượng lớn binh lực của Khuyển Nhung.

Y hành động như vậy là vì để giúp chiến dịch tiền tuyến tạo ra một cục diện cực kỳ có lợi, có thể nói là công lao to lớn.

Trình Thiên Diệp vô cùng cảm kích sự vất vả của y.

A Giáp lĩnh mệnh rời đi.

Cho mọi người lui, trong tẩm điện lập tức yên tĩnh lại.

Trình Thiên Diệp tháo mão, cởi ngoại bào, chuẩn bị đi ngủ.

Đầu đông rồi, khí trời Trịnh Châu thật lạnh quá. Trình Thiên Diệp thầm nghĩ.

Kiều Sinh xuất phát vào mùa thu, lần này đã đi hơn hai tháng rồi.

Nàng xoa xoa cái cổ đã nhức mỏi cả ngày rồi đi tới giường.

Trước giường le lói ánh sáng như hạt đậu của ngọn đèn dầu, ngọn đèn chập chờn tỏa sự ấm áp trên đệm chăn không người.

Trình Thiên Diệp đột nhiên nhớ lại trước khi xuất chinh đã có vài chuyện “khó nói” xảy ra.

Thân hình thon dài cường tráng kia đã nằm trên chiếc giường này.

Hắn giơ một tay che mặt, dáng vẻ để mặc người hái, cho nàng muốn làm gì thì làm.

Lúc ấy hoang đường thế nào, hôm nay lại nhớ nhung thế ấy.

Trình Thiên Diệp nhìn giường không có một bóng người, xoay xoay chiếc nhẫn màu lam sẫm trên ngón vô danh, giơ mu bàn tay, nhẹ nhàng hôn lên mặt nhẫn lạnh buốt.

Đăng Phong cách Hạo Kinh hơn trăm dặm, trong quân doanh Tấn quốc vừa mới công chiếm thành trì là cảnh tượng vui tươi phấn khởi.

Tuy tổn thất không ít huynh đệ nhưng cuối cùng đã lấy được thắng lợi.

Tả Thứ trưởng hạ lệnh khao thưởng ba quân.

Trong quân không thể uống rượu nhưng được phân chia rất nhiều thịt dê thịt bò, cho các tướng sĩ có thể ăn một bữa thỏa thích.

Những nhóm binh sĩ còn sống sót qua trận chiến vây quanh đống lửa, ăn thịt nướng, hào hứng trò chuyện với nhau.

Họ liên tiếp đánh thắng, ai nấy đều mình đầy quân công, lần này trở về, đất đai, tiền thưởng cùng vinh quang sẽ giúp họ cùng với người nhà mình sống cuộc sống sung túc và vẻ vang.

Huynh đệ của Dương Thịnh phấn khích vây quanh hắn.

“Thịnh Ca.“ Dương Lục Hầu ngồi cạnh Dương Thịnh, đếm ngón tay tính toán: “Bây giờ trở về, ta có thể lên được ba cấp rồi.”

Sắc mặt gã đỏ hồng: “Lần trước bà Vương mai mối trong xóm nói cho ta biết có một mối tiểu nương tử dáng điệu đoan chính, có thể một tay nấu canh đấy. Chờ lần này trở về, ta sẽ xin nghĩa mẫu đi xem mắt thử.”

Người xung quanh cười ha ha: “Lục hầu nhi cũng muốn cưới vợ rồi. Vừa ý tiểu nương tử nhà ai rồi, đến lúc đó đừng quên mời các ca ca uống rượu mừng nha.”

Dương Lục Hậu mặt đỏ tới mang tai: “Đừng ồn ào, không thiếu rượu cho các huynh đâu.”

Dương Thịnh cười ôm vai gã, ánh mắt lướt qua đống lửa, nhìn về phía bóng dáng đang ngồi một mình bên đống lửa đằng kia.

Dương Lục Hậu nương theo ánh mắt hắn nhìn sang.

Tả Thứ trưởng Mặc Kiều Sinh im lặng ngồi đó, trong tay của hắn đang vuốt ve một miếng đồ nhỏ luôn đeo trên cổ không rời, không biết đang suy nghĩ gì.

“Thịnh ca, lần này Tướng quân lập công lớn, chắc hẳn có thể từ Tả Thứ trưởng thăng thẳng lên thành Tả canh tướng quân hả? Chúa công nhất định sẽ trọng thưởng cho hắn, không chừng cho công chúa thành hôn cùng hắn luôn đó. Không biết chúng ta có tư cách uống một ly rượu mừng của Tướng quân không nhỉ.” Dương Lục Hầu nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, Heo♥LoveLy, R.Quinn, Thongminh123, hdung, meo lucky, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 14.03.2020, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1018
Được thanks: 9931 lần
Điểm: 35.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Sau trận tuyết hình thành từng bãi tuyết đọng, con đường gần cổng thành vô cùng khó đi.

Nhưng ở nơi thương đô được xưng là đô thành phồn hoa nhất như Trịnh Châu, trên đường phố vẫn tấp nập kẻ đến người đi, cực kỳ náo nhiệt.

Những tiều phu vác củi, người bán hàng rong lưng đeo khung hàng, nông phụ ngồi xe trâu, binh sĩ mặc áo giáp nắm cầm giáo dài qua lại giẫm trên con đường được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng.

Dòng người qua lại như mắc cửi ra ra vào vào cổng thành rộng lớn.

Bởi vì người xuôi ngược, trên con đường hai bên cổng thành có không ít tiểu thương tụ tập.

Có dựng sạp trà, có bán điểm tâm để những người vội vàng ra khỏi thành hoặc là đường xa trở về có thể nghỉ chân, lót dạ.

Thỉnh thoảng sẽ có một vài nhà giàu cưỡi xe ngựa chạy lộc cộc ngang qua, bùn lầy dưới bánh xe gỗ văng tung tóe, khiến người hai bên đều phải tránh né.

Một thiếu niên lang gánh bánh vừng nướng đang trà trộn vào nhóm lái buôn ven đường. Hắn nương theo gánh hàng để giấu mình, cẩn thận quan sát mỗi một chiếc xe từ ngoài thành trở về.

Tên của hắn là Ám, một thích khách.

Ám không nhớ rõ tuổi chính xác của mình, có lẽ 17, cũng có lẽ là 18.

Hắn chỉ biết là trong số các đồng bạn thì người có thể sống đến cái tuổi này không còn nhiều lắm.

Trong nhóm tử thị được huấn luyện cùng hắn chỉ có một nữ hài còn sống sót, kể cả hắn, sau một cuộc khảo nghiệm tàn khốc.

Sư phụ đã đặt tên cho họ, nữ hài tên là Dương, hắn tên là Ám.

Nhưng hôm nay, nữ hài tên A Dương kia đã không còn nữa rồi.

A Ám ngồi xổm ở ven đường chờ hơn nửa ngày, bụng đã hơi đói.

Mùi bánh nướng của gánh hàng trước mắt bay ra, xộc vào mũi hắn, nhưng hắn vẫn không duỗi tay vào.

Sắp phải triển khai hành động, hắn không cho phép bụng mình có bất kỳ đồ ăn thức uống gì, như vậy rất có thể làm hắn bị nôn khi đang kịch liệt hành động.

Trong khi hành động, dù là một chút sai lầm cũng sẽ cướp đi tính mạng mình.

A Ám nhận được tin tức, mục tiêu sắp đến rồi.

Nhân vật mục tiêu lần này là một nam nhân hai chân tàn phế, ngồi trong xe ngựa.

Người nọ là quan lớn Tấn quốc, vừa đi sứ trở về, tên Chu Tử Khê.

A Ám đã nghe qua tên người này từ lâu.

Trước đây, bằng hữu duy nhất của hắn là A Dương ngồi cạnh hắn hỏi: “Ám, ngươi có từng thích ai chưa?”

A Ám không rõ cái gì là thích, cuộc đời của hắn chỉ có hai chuyện, hoàn thành nhiệm vụ tiếp tục tồn tại, hoặc là nhiệm vụ thất bại rồi chết.

Trong ánh mắt của đồng bạn cùng hắn trưởng thành từ bùn lầy kia toát ra thần sắc mà hắn không thể hiểu được, gương mặt nàng lúc ấy hơi đỏ lên: “Ta thích mục tiêu của ta, tên chàng là Chu Tử Khê.”

“Ngươi không thể, như vậy ngươi sẽ sống không lâu đâu.” A Ám nói.

“Đúng, bởi vì thích chàng nên ta nghĩ là ta sắp chết rồi.” A Dương nhẹ nhàng trả lời.

A Dương quả nhiên rất nhanh đã chết.

Bằng hữu duy nhất mà A Ám có thể nói chuyện đã không còn.

Trên đường vang lên tiếng xe ngựa cuồn cuộn.

Bởi vì dòng người dày đặc, tốc độ xe ngựa này bị chậm lại.

Trước và sau xe ngựa có không ít thị vệ hộ tống.

Sau khi lặn lội đường xa, rốt cuộc họ đã tới cổng thành của quốc gia mình.

Thần sắc các thị vệ đều dần buông lỏng.

Họ thoải mái trò chuyện với nhau, thương lượng buổi tối nên đến đâu uống một ly rượu mạnh giải lao.

Cửa sổ xe rèm được nhấc lên lộ ra một gương mặt sáng sủa, nho nhã.

Đây là mục tiêu của A Ám.

A Ám không hận cũng không thích kẻ này, nhưng hắn vẫn phải lấy mạng y.

Dùng mạng người khác để đổi lấy sự sống còn của mình, loại chuyện này hắn đã làm vô số lần.

Nâng quang gánh của mình, hắn đi đến chỗ xe ngựa.

Trên đường phố náo nhiệt, thiếu niên cùng xe ngựa đi ngang qua nhau.

Ngựa kéo xe như bị vật gì đó làm kinh động, hí dài một tiếng chồm lên, thoáng chốc đã đụng ngã thiếu niên gánh hàng.

Bánh vừng màu vàng rơi đầy đất. Thiếu niên bánh vừng lăn lộn dưới đất, đang ôm chân đau mà gào liên tục.

Xe ngựa nhanh chóng được các thị vệ khống chế.

Đám người xung quanh lao tới.

A Ám ngã lăn dưới đất, giả bị thương nặng mà hô đau.

Một chiếc xe lăn ngừng trước mặt hắn, trên xe lăn là một vị nam tử tao nhã đang ngồi.

“Tiểu huynh đệ có sao không? Bị thương nặng không?” Người nọ vươn tay, ân cần hỏi thăm.

Thật tốt quá, mục tiêu đã xuống xe, muốn lại gần mình.

A Ám thầm thấy may mắn. Hắn vốn nghĩ bức dừng ngựa rồi sẽ tùy thời động thủ.

Hắn lặng lẽ đánh giá bốn phía, trong đám người vây xem có vài đồng bọn của mình, đang lặng lẽ nháy mắt với hắn, chuẩn bị tùy thời tiếp ứng.

Thời cơ cực kỳ tốt!

A Ám rút chủy thủ, bỗng chốc đâm về phía người nam nhân gần trong gang tấc kia!

Thị vệ Chu Tử Khê phản ứng lại ngay, mạnh mẽ đẩy xe lăn ra, bánh xe lăn bị trượt trên lớp tuyết kéo theo Chu Tử Khê té xuống đất, tránh được một đao trí mạng trong gang tấc.

Đám người vây xem lập tức nháo nhào cả lên.

Trong lúc nhất thời, nhóm người xô đẩy làm Chu Tử Khê bị ngăn cách với hộ vệ của y.

A Ám vung đao đâm về phía nam tử đang hành động bất tiện trên nền tuyết.

Nam tử kia ngẩng đầu thấy một đôi mắt trong trẻo đang nhìn hắn.

Không biết tại sao, trong đầu A Ám đột nhiên vang lên giọng nói của A Dương: “Bởi vì thích chàng nên ta nghĩ là ta sắp chết rồi.”

A Dương vì y mà chết.

Trong khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, A Ám dừng lại.

Cũng bởi vì khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một bàn tay giơ ra bắt được lưỡi dao của hắn, làm hắn không đâm xuống được.

Đây là một thiếu nữ trạc tuổi hắn.

Nữ tử này cầm một thanh đoản đao trong tay, trong chớp mắt đã cùng hắn trao đổi mười chiêu.

Cao thủ chỉ cần so mấy chiêu đã có thể biết thực lực của đối phương.

A Ám biết nhiệm vụ lần này của mình thất bại rồi. Hắn không thể nào lấy tính mạng của mục tiêu từ tay nữ tử này.

Hắn liều mạng để mình trúng một đao, lao khỏi vòng vây, bỏ chạy.

Người thiếu nữ kia đúng là A Giáp. Nàng dựng xe lăn dậy, đỡ Chu Tử Khê khỏi đống tuyết, đưa người lên xe lăn: “Chu đại nhân, ngài không sao chứ?”

“Đa tạ cô nương, ta không sao.” Chu Tử Khê thở dốc một hơi, ổn định lại tâm trạng của mình: “A Giáp cô nương, sao cô lại tới đây.”

“Mấy ngày trước Chúa công cũng gặp phải thích khách, Chúa công lo cho ngài nên lệnh cho ta tới đón ngài.” A Giáp nói. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía trước: “Chúa công cũng đích thân đến.”

Cách không xa, Trình Thiên Diệp đang ngồi ở trên ngựa.

Nàng níu dây cương, nhìn một mảnh hỗn loạn trước mắt, nổi giận.

Nếu nàng không lo xa thì có thể đã tới chậm một bước.

Vừa mới trở về Trịnh Châu, Chu Tử Khê có thể sẽ chết ở cổng thành, chết trước mắt mình.

Những thích khách trà trộn trong đám người kia đang bỏ chạy tán loạn.

Vô số lính Tấn quốc cầm binh khí chạy đến, tìm đuổi bắt thích khách.

“Lập tức đóng cổng thành, toàn thành nội bất xuất ngoại bất nhập, cần phải bắt được thích khách.” Trình Thiên Diệp ra lệnh.

Trong số thích khách hành thích Chu Tử Khê, có một thiếu niên vô cùng đặc biệt, màu sắc trên người hắn chỉ là một màu đen thuần túy.

Không trộn lẫn bất kỳ màu đen hỗn tạp nào khác.

Trình Thiên Diệp chưa bao giờ gặp được người có một màu sắc đen nhánh như vậy.

Viên ngọc đen bóng dưới ánh mặt trời.

Nàng muốn tìm ra thích khách này, tìm ra kẻ đứng phía sau, bắt bọn hắn phải trả giá đắt cho hành vi ngu xuẩn của mình.

Trở lại hành cung.

Trình Thiên Diệp bình tĩnh ngồi vào vị trí của mình. Nàng kéo tay A Giáp, lật bàn tay của nàng ta lên, chỉ thấy lòng bàn tay có một vết thương dữ tợn, tay A Giáp chảy đầy máu.

Thời khắc nguy cơ, A Giáp dùng cái tay này nắm chặt lưỡi đao của địch, cứu mạng Chu Tử Khê.

Trình Thiên Diệp đổ thuốc lên vết thương rồi tự tay băng bó: “Lát nữa truyền quân y, khám kỹ lại cho cô.”

Mỉm cười, A Giáp lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn: “Vết thương nhỏ thôi, Chúa công đừng bận tâm.”

“Rõ ràng rất đau, vì sao còn phải cười?” Trình Thiên Diệp ngẩng đầu nhìn thiếu nữ chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi này. Nàng ta còn nhỏ như vậy, mà đã chịu đau thành quen, nếu không phải do bàn tay đầy máu thì nhìn biểu hiện sẽ không biết nàng ta bị thương nặng như vậy.

“A Giáp, lúc người ta vui mới có thể cười còn lúc đau thì sẽ khóc.” Trình Thiên Diệp quấn băng vải thành từng vòng. “Cô không cần phải cố lừa gạt nội tâm của mình đâu, sau này khi đau, cô có thể đau, nếu tức giận thì có thể tức giận.”

A Giáp sửng sốt, trừng mắt nhìn: “Nhưng sư phó nói cho ta biết, bất cứ lúc nào cũng không được để lộ ra cảm xúc thật sự của mình, chỉ có nhìn không thấu nét mặt của ngươi, địch nhân mới đoán không được hành động của ngươi. Là một tử thị hợp cách thì không cần trái tim mình, không cần vẻ mặt của mình.”

Trình Thiên Diệp không nói gì, trên cái thế giới này còn có quá nhiều hắc ám, góc khuất mà nàng chưa từng chạm đến.

“Chu đại nhân, ngài cảm thấy những thích khách này là do ai phái tới?” Trình Phượng hỏi. “Mấy ngày trước đây, Chúa công gặp một gã thích khách, người nọ khoảng bốn mươi, dáng người nhỏ gầy, võ nghệ cao siêu, ta và A Giáp cùng ra tay mà còn không lại hắn.”

Chu Tử Khê suy tư, nói: “Bên cạnh thái tử Tống quốc Cơ Ngang có một kẻ tâm phúc, tên là Kiệt, có vẻ giống với thích khách mà các ngươi miêu tả. Lần trước chúng ta bắt Tống quốc cắt đất bồi thường, Cơ Ngang đã hận ta thấu xương, với tài đức như hắn quả thật có khả năng mưu đồ loại việc ti tiện này.”

Y nhớ lại thiếu nữ A Dương chết vì y, trong lòng thương cảm: “Hôm nay thiếu niên hành thích ta, cũng nhắc ta nhớ tới một vị cố nhân. Tuy dung mạo không giống, nhưng trên người bọn họ có rất nhiều đặc điểm tương tự. Người nọ chính là một tử thị của Tống quốc.”

Mùa tuyết rơi là một trong những thời tiết gian nan nhất trong năm đối với dân nghèo.

Mặc dù Trịnh Châu là thành thị tương đối phồn hoa nhưng cũng có không ít dân chạy nạn thiếu y phục, lương thực và không có chỗ ở cố định.

Ở khu xóm nghèo Tây Thành, khắp nơi là túp lều rách nát không thể nào chống chọi qua gió tuyết.

Một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi vội vàng đi ngang qua đống tuyết.

Hắn mặc một bộ y phục đen nhánh, tóc thắt bím, không thấy rõ diện mạo. Trên người hắn là một chiếc áo bông cũ nát, tay cầm một miếng bánh hấp, vừa đi vừa gặm.

Ở góc tường có một tiểu khất đói đến mức xương bọc da, nhìn miếng bánh hấp trong tay hắn mà thèm thuồng nuốt nước bọt.

Cuối cùng không cưỡng lại được sự hấp dẫn, gã giơ cái chén bể lên ngăn đón thiếu niên có vóc dáng to cao hơn gã nhiều.

“Ca, cho xin một miếng ăn đi, xin một miếng thôi. Ta thật sự đói lắm.”

Thiếu niên kia một cước đá văng chậu thiết, trông thấy chậu thiết lăn vài vòng trên đất, phát ra tiếng leng keng. Tựa như vừa làm một việc gì đó hay ho, hắn phá lên cười.

Tiểu khất cái thất vọng nhặt chậu của mình lên. Gã thật sự quá đói rồi, đói đến mức nội tâm đều luống cuống.

Nếu có thể ăn được nửa miếng bánh hấp đó, gã tình nguyện chịu đấm ăn xôi.

Mặc dù trong nội tâm biết rõ, cho dù bị đánh, miếng bánh cũng sẽ không rơi vào tay gã.

“Bịch”, nửa miếng bánh hấp đã rơi vào chậu của gã. Gã không thể tin được chà chà hai mắt mình, nhanh chóng cầm lấy miếng bánh bột ngô tọng hết vào miệng.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Gã khóc nức nở cảm tạ.

Ngẩng đầu, trông thấy thiếu niên kia đã đi xa, đưa lưng về phía gã lơ đễnh khoát khoát tay.

Một chiếc xe ngựa từ góc đường chậm rãi đi tới.

Màn xe được nhấc lên, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Đúng là người kia, bắt lấy hắn.”

Tiểu khất cái hoảng sợ thấy một thị vệ hồng y bước khỏi xe. Trên cây cung của người đó có lắp một mũi tên. Mũi tên nhọn “vút” bắn trúng thiếu niên vừa mới chia bánh hấp cho gã.

Sau lưng thiếu niên trúng một mũi tên, hơi lảo đảo nhưng động tác nhanh nhẹn xoay người dậy, chạy về phía trước.

Thị vệ hồng y liên tiếp bắn thêm hai mũi tên, trúng hai chân thiếu niên, làm hắn khuỵu xuống đất.

Trên ngã tư đường tuôn ra vô số binh lính áp thiếu niên đang giãy dụa muốn đào thoát xuống đất, trói lại.

Nhảy xuống khỏi xe ngựa của Trình Thiên Diệp, A Giáp lạnh lùng nói: “Chặn miệng của hắn lại, đừng cho hắn tự vẫn. Áp tải đi tra khảo kỹ càng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, Heo♥LoveLy, Thongminh123, hdung, meo lucky, nobi, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 15.03.2020, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1018
Được thanks: 9931 lần
Điểm: 35.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Về tới hành cung.

Trình Thiên Diệp nhìn thích khách bị trói gô giải tới trước mắt nàng.

Đó là một thích khách tuổi còn rất trẻ, dường như mới chỉ là thiếu niên.

Trên người hắn trúng ba mũi tên, máu chảy đầy đất, miệng bị nhét một miếng vải đề phòng hắn tự tử. Hắn vẫn không nhúc nhích cuộn người lại, hờ hững mở to mắt, vẻ mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, mà chỉ bình tĩnh nhận mệnh.

Trình Thiên Diệp nhíu mày, thiếu niên này nhỏ tuổi như vậy mà đã là một thích khách có kinh nghiệm phong phú rồi, hai tay không biết đã dính bao nhiêu mạng người. Thậm chí ngay cả mạng của mình hắn cũng không quan tâm, luôn trong trạng thái tiếp nhận cái chết.

Diêu Thiên Hương nghe nói bắt được thích khách, chạy tới tham gia náo nhiệt.

“Thế này đã không xem là nhỏ, lúc ta đến Lỗ quốc, còn từng thấy người nhỏ hơn đấy.” Nàng ta lắc đầu, so so chiều cao với mình: “Chàng không ngờ được đâu, hài tử mới bao lớn vậy nè mà có thể không lưu tình ra tay đoạt mạng người.”

Chu Tử Khê đột nhiên hỏi: “Ngươi, biết A Dương không?”

Biểu cảm đờ đẫn của thích khách chợt thay đổi, hắn lấy làm kinh hãi, ngẩng đầu nhìn   Chu Tử Khê, lập tức lại cúi đầu im lặng.

Hắn nhận ra A Dương.

Người ở đây đều nhìn thấy rõ.

“Dẫn đi. Giao cho cô xử trí.” Trình Thiên Diệp nói với A Giáp. Sau đó nàng do dự một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Đừng ra tay quá nặng, giữ lại mạng.”

A Giáp một tay xách thích khách đi ra ngoài.

Trái tim Chúa công quá mềm yếu, còn muốn hạ thủ lưu tình với một thích khách.

Nàng ta vừa mang người ra ngoài, vừa nhủ thầm,

Lần trước Chúa công hạ lệnh lăng trì thị chúng tên phản đồ đến tận ba ngày, lại vô cùng quyết đoán.

A Giáp cúi đầu nhìn thoáng qua băng vải trên tay trái mình, cái này do chính Chúa công tự tay giúp nàng ta băng bó.

Nàng ta giơ bàn tay được băng bó lên, soi dưới ánh mặt trời.

Chúa công thật đúng là người thú vị.

Thôi, dù sao còn có ta và Trương đại nhân ở cạnh nàng, mềm lòng cũng không sao.

Sau khi mọi người rời khỏi,

Diêu Thiên Hương ghé vào bàn Trình Thiên Diệp, nhìn nàng phê duyệt quân báo: “Sao còn muốn giữ lại mạng cho hắn hả Thiên Vũ, ngươi mềm lòng à?”

“Ta...” Sự chú ý của Trình Thiên Diệp không ở đây. Nàng cầm một thanh đao nhỏ, huỷ hỏa tấc [1] trên phong thư.

[1] hỏa tất: một loại con dấu được niêm phong bằng một mảnh sơn mài nóng chảy và nhỏ giọt trên chữ/phong thư. Con dấu được làm cứng để ngăn chặn nó bị loại bỏ.

Diêu Thiên Hương nói tiếp: “Những tử thị này từ nhỏ đã tiếp nhận huấn luyện tàn khốc, nhiều lần bị dạy bảo phải trung thành, trên cơ bản đều không có suy nghĩ của mình, chỉ có thể trung với Chúa công, cả tính mạng mình cũng không màng. Ngươi đừng đồng cảm với bọn họ.”

“Chỉ cần là người, đều có suy nghĩ của mình.” Trình Thiên Diệp viết không ngừng tay.

Diêu Thiên Hương lấy người bên cạnh làm ví dụ: “Ngươi nhìn A Giáp bên cạnh ngươi sẽ biết. Chỉ cần yêu cầu, sau này nếu bị thương nàng ta sẽ cười, lúc giết người cũng có thể cười, không có biểu cảm bình thường. Bọn họ đã được huấn luyện thành một thanh binh khí giết người, hoàn toàn không có tình cảm của mình. Ngươi giữ lại mạng thích khách kia cũng vô dụng.”

Không có tình cảm của mình sao? Trình Thiên Diệp rút bức thư ra, vò vò, tự hỏi.

Nàng phán đoán một người là tốt hay xấu, thường xuyên quen dựa vào màu sắc.

Nhưng lúc này, nàng động lòng trắc ẩn với thích khách kia cũng vì hành vi của hắn trước khi bị bắt.

Hắn một mặt khi dễ người ăn mày nọ, mặt khác lại chia thức ăn của mình ra một nửa —— trong khi hắn cũng đang rất đói.

Trình Thiên Diệp chưa từng thấy qua người có màu của hắc diệu thạch, có lẽ trong thế giới đen nhánh đó không phân ra thiện ác, mọi hành động chỉ dựa vào bản tâm.

“Người kia khá hay ho, tạm thời giữ lại mạng hắn vài ngày.”

Trình Thiên Diệp mở bức thư, đó là thư do Mặc Kiều Sinh từ tiền tuyến gửi về cho nàng.

Trên tờ giấy dày đặc thao thao bất tuyệt về tất cả tình hình ở tiền tuyến.

Ở cuối thư, chỉ viết một câu:

Mấy tháng không gặp Chúa công, thần quá hoài niệm.

Chữ trên phong thư rất ngay ngắn, nhưng đến hàng chữ này nghiêng không nghiêng mà thẳng cũng không thẳng.

Trình Thiên Diệp hầu như có thể tưởng tượng, mặt Mặc Kiều Sinh đỏ lên thế nào khi trước đó đã hạ bút thao thao bất tuyệt để rồi lấy dũng khí thêm vào một câu như vậy.

Trình Thiên Diệp hạnh phúc mỉm cười.

“Kiều Sinh viết gì cho ngươi vậy? Cười tươi thế à?” Diêu Thiên Hương tò mò hỏi.

Trình Thiên Diệp úp bức thư xuống để không cho nàng ta xem.

“Hừ, ngươi làm như ta thèm lắm ấy?” Diêu Thiên Hương liếc mắt. “Cái tên Mặc Kiều Sinh kia ngày thường có bị đánh tám sào tre cũng không phóng được một cái rắm, chẳng lẽ viết thư còn có thể viết ra hoa sao?”

“Hắn chỉ viết một câu, nhưng ta đọc xong đã cảm thấy trong lòng vui sướng.” Trình Thiên Diệp cười dịu dàng nói.

Diêu Thiên Hương hưng phấn: “Ngươi hồi âm cho hắn cũng không thể viết như vậy, phải miêu tả tinh tế, tỏ bày niềm tương tư, viết thật đong đầy cảm xúc vào để lúc hắn vừa đọc xong sẽ điên cuồng nhớ ngươi.”

Trình Thiên Diệp lấy giấy bút ra: “Được được được, cho ý kiến xem nào, ta phải viết sao?”

Diêu Thiên Hương ghé vào tai nàng nói: “Ngươi viết kiểu như ôm đèn ngọc đăng mềm mại bên cạnh, đẩy nhẹ người, muốn chối còn nghênh, ...”

Trong lều chủ soái của Mặc Kiều Sinh, phó quan A Nguyên đi vào trướng: “Tướng quân, công văn khẩn cấp tám trăm dặm đến từ Trịnh Châu.”

Mặc Kiều Sinh tiếp nhận phong thư. Trên bìa phong thư viết ngay ngắn vài từ “Tả Thứ Trưởng thân khải”, hỏa tất ở mặt sau là ấn riêng của Chúa công.

[2] thân khải: gửi riêng đến một người nào đó, trừ người nhận ra thì không ai được xem.

Hắn vội vàng mở phong thư ra, vừa nhìn thoáng qua bức thứ thì lập tức khép lại.

Hắn cố gượng ho khan hai tiếng nói: “Không có gì đâu. A Nguyên, ngươi lui ra đi.”

A Nguyên rời khỏi trướng, trong lòng nghi hoặc, Trịnh Châu xảy ra chuyện đại sự gì sao? Thấy mặt Tướng quân đỏ bừng luôn rồi.

Mặc Kiều Sinh nhìn xung quanh, xác định trong trướng không có ai.

Hắn lại cẩn thận mở thư ra, chỉ thấy câu đầu tiên đã viết mấy từ ướt át từ “Tây Sương Ký Chư Cung Điều” [3]:

[3] chư cung điều: Điệu hát kể từ thời Tống Kim Trung Quốc. Nó dùng tự thuật ngắn gọn để hát nói về chuyện xưa trường thiên nên gọi là điệu hát kể. Lúc biểu diễn ca xướng sẽ hát đan xen lẫn nhau. Điệu hát kể đã xuất hiện Bắc Tống. Từ Bắc Tống, điệu hát kể tiếp tục truyền lưu cho Trung Nguyên cùng Lâm An Nam Tống, còn được phân ra Nam và Bắc, phương Bắc dùng tỳ bà cùng tranh đệm, phương Nam thì dùng sáo. Phương Bắc, điệu hát kể còn được gọi là “Đàn từ” hoặc “Huyền tác”. “Tây Sương Ký Chư Cung Điều” của Đổng Giải Nguyên còn gọi là “Tây Sương ký đàn từ”  hoặc  “Huyền tác Tây Sương”, thường gọi “Đổng tây sương”.
     
Khứ giao tiêu tinh thiết giáp hàn, tương quân lệ như châu, quân khấp ngã tương nghênh, Triêu Ngô Điện nội hồn phi thượng, thiên kim nan mãi thử nhất tràng... [4]

[4] Đây là kiểu mấy lời văn ướt át gợi tình mà Trình Thiên Diệp viết miêu tả Mặc Kiều Sinh làm chuyện ấy đấy. =.=. Đại khái là: Nhìn trộm làn da phía trong thiết giáp, giọt nước mắt của tướng quân như hạt châu, quân khóc ta vỗ về, trong Triêu Ngô điện khung cảnh mất hồn, ngàn vàng khó mua được…

Mặc Kiều Sinh mặt đỏ tim đập, cho đến khi không kiềm nổi dục vọng nữa mới nén xấu hổ đọc lại lần hai.

“Chúa công... Thật là.” Hắn khép bức thư lại, ôm trước ngực, cảm thấy cả người từ trong ra ngoài đều nóng lên.

...

Mặc Kiều Sinh, Lý Văn Quảng, Sở An hầu ba đường đại quân đánh gọng kìm,

Khuyển Nhung liên tiếp bại lui. Thái Hoàng thái hậu Khuyển Nhung Một Tàng Trân Châu rơi vào đường cùng, đành phải dẫn theo Nguyên Thuận Đế bỏ Hạo Kinh, vượt Hoàng Hà chạy trốn về phương bắc.

Nghe nói lúc qua sông, đội thuyền không đủ, cung nhân sĩ tốt tranh lên thuyền, đẩy nhau xuống nước, chết không biết bao nhiêu người.

Sau khi đội thuyền bị chất đầy người thì vẫn có vô số người Khuyển Nhung không biết bơi gắt gao níu chặt mép thuyền không bỏ. Trên thuyền, binh sĩ chỉ có thể vung đao chém đứt những ngón tay đang bám chặt mép thuyền mà thôi.

Lái thuyền đi rồi, trong khoang thuyền rơi xuống từng ngón tay, thậm chí phải dùng tay nhặt lên rồi ném từng cái xuống nước.

Trong lúc nhất thời, thi thể ngăn sông, huyết thủy nhuộm đỏ trường giang.

Hoàn cảnh thê lương, tiếng người kinh hãi.

Lý Văn Quảng thừa thắng ca vang bài tiến quân, lấy lại mảnh đất Lương Châu đã mất của hắn. Sau này nếu không phiêu bạt bốn phía thì sẽ hùng cứ tại Tây Bắc.

Sở quốc Sở An hầu thâu tóm Ngụy quốc - đã từng là đất của nước láng giềng, sau đó dần dần trở thành bá chủ phía nam.

Mà đại quân của Mặc Kiều Sinh một đường chinh phạt hướng tây, xuyên qua Hàm Cốc Quan, rồi qua Thạch Môn, chiếm cứ vùng Phong Đô.

Trong thành Trịnh Châu.

Trình Thiên Diệp đứng trước tấm địa đồ khổng lồ, ngẩng đầu nhìn tuyến hành quân màu hồng.

Đó là lộ tuyến Mặc Kiều Sinh đi qua. Kiều Sinh đã cách nàng xa như vậy rồi.

“Chúa công, vì sao không lệnh cho Mặc Tướng quân chiếm lĩnh Hạo Kinh. Ngược lại một đường tây tiến?” Chu Tử Khê khó hiểu.

“Hạo Kinh là kinh đô của thiên tử.” Trình Thiên Diệp ngẩng đầu, tầm mắt nhìn vào nơi đã từng là quốc đô này.

“Tuy thiên tử đã vong, nhưng tòa thành này có ý nghĩa đặc biệt với người trong thiên hạ. Tuy Tấn quốc chúng ta mượn chiến dịch này mà lớn mạnh thêm không ít, nhưng ngày hôm nay quần hùng cùng lên, chúng ta không cần phải vội vã biến mình trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.”

Chu Tử Khê theo ánh mắt Trình Thiên Diệp nhìn qua: “Hóa ra ngoại trừ Phong Đô, Chúa công thật ra là muốn...”

Ánh mắt hai người cùng dừng lại một điểm.

“Hán Trung.”

“Đúng, ta muốn Hán Trung của Hàn Toàn Lâm.”

Chu Tử Khê rời khỏi đại điện, y thầm cảm thấy phấn chấn.

Trong lòng Chúa công tự có tài trí mưu lược kiệt xuất, có trù tính và kỳ vọng với quốc gia, suy nghĩ sâu xa hơn ai hết.

Giữa quân thần bọn họ lại có mục tiêu và mộng tưởng đồng nhất như thế.

Y đi theo Chúa công đến tận bây giờ, mắt thấy mọi người quốc gia đồng tâm hiệp lực, dần dần trở thành bộ dáng mà họ muốn, thậm chí còn tốt hơn tưởng tượng của họ.

Hôm nay, Tấn quốc đã trở thành cường quốc hùng bá một phương, có thực lực tranh giành Trung Nguyên, có năng lực thực hiện mộng tưởng của mình.

Có lẽ, giờ phút này Chu Tử Khê đang đứng trên một điểm nhỏ, nhìn sự mở đầu của một nơi phồn hoa thịnh thế.

Ta thật may mắn gặp được minh quân, Chu Tử Khê ngồi trên xe lăn nghĩ.

Đối với những thần tử chúng ta, những Chúa công khác nhau mang đến những vận mệnh hoàn toàn khác nhau.

Y chậm rãi xuất cung, đi vào nhà tù.

Trong căn phòng âm u đang treo một thích khách trẻ tuổi.

A Giáp đứng trước mặt thích khách suýt soát tuổi mình, đốt hình cụ trong tay, thở dài: “Vẫn không muốn nói sao? Theo một Quân chủ không để ý đến sống còn của các ngươi như vậy. Cố chấp thì có lợi ích gì?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, Phuongphuong57500, R.Quinn, Thongminh123, hdung, hh09, meo lucky, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.