Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

 
Có bài mới 02.10.2019, 23:59
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 924
Được thanks: 8346 lần
Điểm: 34.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

A Phượng mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong gian phòng quen thuộc, trên chiếc giường quen thuộc. Hai tay, đầu và vai trái của hắn đều đã được băng bó kỹ càng rồi.

Hắn gắng gượng ngồi dậy, chợt cảm thấy trên chân hơi nặng.

Một thân hình nho nhỏ, dựa vào mép giường, ghé vào chân hắn mà ngủ. Gương mặt cô bé ấy vốn trắng nõn giờ đây đã lấm lem nước mũi và nước mắt hòa cùng với khói bụi, quả thực vô cùng thê thảm. Nàng không biết miệng mình đang mở rộng, dây nước miếng lên chăn, vẫn ngủ rất say.

A Phượng nhìn gương mặt tròn vo như con mèo của Tiểu Thu, trong lòng đột nhiên nhẹ nhàng thở ra.

May là không chết, bằng không thì không biết nàng ấy sẽ khóc lóc thế nào đâu?

Hắn nhẹ nhàng rút chân ra, đứng lên, cảm thấy hơi choáng váng vì mất máu quá nhiều. Vịn tường, hắn lấy lại bình tĩnh, chậm rãi đi ra ngoài cửa.

Bích Vân đang bưng một chậu nước vào, vội vàng buông chậu nước đến dìu hắn.

“Ngươi muốn đi đâu? Thương thế của ngươi cực kỳ nặng, ngươi không thể đi lung tung, Chúa công đã giao cho ta phải chăm sóc ngươi thật tốt.”

“Làm phiền rồi, không cần hao tâm tổn trí.” A Phượng tránh cái dìu của Bích Vân. Gương mặt tái nhợt nghiêm lại, hắn kiên định đi ra ngoài.

“Haiz da...”

Bích Vân gọi hắn không được, chỉ đành phải thở dài, trở vào phòng.

Một người lạnh lùng như vậy, sao Thu lại yêu mến và muốn ở cùng với hắn như thế.

Bích Vân vắt khăn, khẽ lau gương mặt lem luốc cho muội muội đang ghé vào giường ngủ say. Đánh trận hơn một tháng, đứa trẻ này cũng bận rộn theo giúp, có lẽ bé con thật sự đã mệt chết rồi, ngủ ngon vậy kia mà.

Chúa công đã trở lại, sẽ nhanh chóng đánh lui kẻ địch, mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi. Bích Vân ôm muội muội vào lòng, hai tỷ muội ngồi dưới đất, dựa vào mép giường, an tâm chìm vào giấc mộng.

Ở chợ phía đông, mười mấy nô lệ phấn chấn đi cùng nhau. Nam nhân dẫn đầu, trên mặt gã có vết sẹo dữ tợn, nhưng điều đáng chú ý hơn cả là hai tay của gã đều cầm khá nhiều đầu người bê bết máu.

Gã buộc tóc của những cái đầu kia vào thành một khối, rồi ném lên trước mặt thầy ký: “Tính thủ cấp!”

“Thịnh ca thật uy vũ.”

“Thịnh ca không hổ là Thịnh ca của ta.”

“Mọi người có thể có một cái đã là không tệ rồi, chỉ có Thịnh ca của ta, một mình mà có đến tận mười cái, ha ha.”

Thịnh ca dùng đoản kiếm nhấc một cái đầu người từ dưới đất lên, ném vào người Lục Hầu Nhi tuy bị thương nhưng lại không thu hoạch được gì kia.

“Đón rất hay, trong đám huynh đệ chúng ta chỉ có ngươi không có, lúc này ca giúp ngươi một tay, lần sau đừng nghĩ sẽ có chuyện tốt thế này nữa đấy.”

Lục Hầu Nhi đón lấy đầu người phủ đầy máu, không ngại bẩn, gã lau nước mắt nói: “Cảm ơn Thịnh ca, cảm ơn Thịnh ca.”

Thầy ký cẩn thận kiểm kê đầu người, lấy giấy bút ra, dò hỏi: “Tên họ, quê quán, tuổi tác?”

Thịnh ca: “Tên Thịnh, không có họ, không biết sinh ở đâu, không biết tuổi.”

Thầy ký đã rất quen với tình huống thế này, ngẩng đầu chăm chú giải thích nói: “Bây giờ ngươi thoát khỏi nô tịch, nhất định phải có một cái tên đầy đủ, để viết hộ tịch chính thức cho ngươi.”

“Nương ta hình như họ Dương, ta cũng lấy họ Dương là được. Dương Thịnh.” Thịnh ca lấy cho mình một cái tên họ đầy đủ.

Thầy ký lấy ra một quyển tập dày, cẩn thận ghi chép, rồi lại lấy ra một miếng gỗ, ở phía trên viết tên Dương Thịnh, tuổi tác, những đặc điểm bên ngoài và hộ tịch Biện Châu.

Thầy ký cẩn thận đưa cho gã: “Đây là Nghiệm, là tượng trưng cho thân phận quốc dân Tấn quốc của ngươi, nhất định phải giữ thật kỹ. Nếu mất đi, ngươi cần phải mời ba người hàng xóm làm chứng, cộng thêm lý lịch của họ, rồi cầm theo công văn của thôn trưởng, đến nha môn huyện quận mới có thể bổ sung lại được, rất phiền phức đấy.”

Dương Thịnh nhận lấy rồi nhìn thử, thấy miếng gỗ kia được mài bóng loáng, mặt trên dày đặc những con chữ nhỏ mà gã không biết.

Vậy là ta không còn là nô lệ nữa.

Gã cẩn thận vuốt ve miếng gỗ nhỏ này.

Huynh đệ xung quanh hưng phấn vô ngần, cả nhóm nhận lấy truyền tay nhau để xem.

“Trong trận này, Dương sĩ cắt được cả thảy là mười lăm cái thủ cấp, tấn thành công sĩ bậc một, được một nghiêng điền, một căn nhà.” Thầy ký cầm một cành liễu, cẩn thận viết một loạt chữ bên trên, đưa cho Dương Thịnh.

“Hộ tịch của ngươi nằm ở hướng đông nam Biện Châu cách đây mười dặm, sĩ giáp hương [1]. Ngươi cầm lấy ‘Truyền’, đi vào huyện tìm Huyện thừa đưa tin, hắn sẽ căn cứ vào công văn mà chúng ta gửi qua để thẩm tra đối chiếu Nghiệm của ngươi. Truyền, sẽ là cái để trưởng làng sắp xếp cho ngươi một nghiêng đất và căn nhà 30 thước vuông, mặt khác còn có thể lĩnh hai nghìn tiền, làm trợ cấp xây phòng ốc.”

[1] sĩ giáp hương: một kiểu biên chế hộ khẩu thời xưa.

Dương Thịnh và đồng bạn của gã càng nghe càng hưng phấn, cuối cùng nhịn không được hô lớn, hoan hô.

Về phần câu mà thầy ký nói: “Chẳng qua những điều này còn phải chờ đánh xong trận, mới có thể tiến hành.” Đã bị tiếng hoan hô của các nam nhân át mất.

Trên quảng trường liên tục vang lên tiếng reo hò, dù cho rất nhiều người hoàn toàn chẳng chặt được cái đầu nào, nhưng có thể thấy được, niềm hi vọng của họ được ủng hộ, sĩ khí tăng vọt lên như nước triều dâng.

A Nguyên ngồi ở góc tường. Hắn cảm thấy hai tay mình vẫn còn đang run rẩy. Trong tay cầm lấy thức ăn được phát hôm nay, rõ ràng là vừa thơm vừa mềm vừa trắng, nhưng hắn vẫn không thể nuốt trôi. Trong dạ dày, từng đợt ợ chua trào lên, khiến hắn buồn nôn.

Hắn tự cho là mình rất mạnh mẽ. Trong thôn, bất luận là đi săn hay đánh nhau, hắn luôn là một tay lão luyện, nhất định có thể nhanh chóng thích nghi với chiến tranh. Thế nhưng ngày hôm nay, khi thấy nghìn vạn người trên chiến trường, hắn mới phát hiện suy nghĩ của mình so với chiến trường chính thức như một trò khôi hài.

Kẻ địch ngoại bang, không hề giống như truyền thuyết trong thôn là hình dáng của loài ác quỷ. Chỉ khác biệt, là bọn họ cũng giống như mình, một đao chặt xuống, cũng là thân thể con người, cũng phun ra máu đỏ tươi.

Hắn nhìn thấy một nam tử Khuyển Nhung, bị phanh bụng trước mặt mình, nằm dưới đất, quay cuồng kêu la. Tuy nhiên, hắn phải đi theo đồng đội của mình, xông lên phía trước, dùng bàn tay run rẩy, từng đao từng đao chém vào thân thể đang khóc lóc cầu xin kia đến khi máu ướt sũng cả giày của hắn, đến khi thân hình đang giãy dụa của người đó, không còn cử động được nữa.

Nhưng nếu hắn không động đao, thế thì người ở dưới đất rất có thể sẽ là hắn, là đồng đội bên cạnh hắn. Hắn hoàn toàn không phân biệt rõ, không nhận ra được nam hay bắc. Trong khung cảnh người ngựa hỗn loạn, thêm vào đó là đao quang kiếm ảnh, hắn chỉ có thể nhớ kỹ một điều duy nhất mà mấy ngày nay trong khi huấn luyện, sĩ quan huấn luyện nhiều lần nhấn mạnh —— phải theo thật sát Thập phu trưởng của tiểu đội mình.

Thập phu trưởng nhìn cờ của Bách phu trưởng, còn hắn chỉ biết nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Thập phu trưởng. Thập phu trưởng chém gì thì bọn họ sẽ chém cái đó, Thập phu trưởng xông vào đâu thì hắn sẽ theo sát xông vào đó.

Trận chiến tựa như không hồi kết này cuối cùng đã kết thúc, hắn chịu không nổi mà đã nôn ra ba đợt.

Đừng nói là đầu của kẻ địch, A Nguyên thậm chí không biết mình đã sống sót và đi đến đây bằng cách nào. Hắn kéo một miếng hộ thân phù nho nhỏ đang đeo trên cổ ra, một ngày trước khi đi, thê tử A Quyên đã cố ý đeo cái này lên cho hắn.

Hắn thật sự muốn bỏ vũ khí khôi giáp mà về nhà, về nhà tìm A Quyên, ôm nàng, dúi đầu vào lồng ngực mềm mại của nàng, không cần phải quan tâm đến bất cứ điều gì, chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa.

Cách hắn không xa, một đám nam nhân đang hoan hô. Người nam nhân trên mặt có một vết sẹo, lần đầu ra trận mà đã chém được hơn mười thủ cấp của địch.

A Nguyên nhớ rõ người đó tên là Thịnh. Gã như điên cuồng không màng sự sống giết địch trên chiến trường, khiến người ta có ấn tượng rất sâu sắc. Ngày hôm qua, người này còn là một gã nô lệ thấp hèn nhất. Hôm nay, gã dựa vào mấy cái thủ cấp này, không chỉ thoát khỏi nô tịch, thậm chí còn vượt qua bản thân hắn, trở thành công sĩ bậc một, có 100 mẫu điền và căn nhà 30 thước vuông.

A Nguyên cắn răng, nắm chặt hộ thân phù: “A Quyên, nàng chờ ta. Lần sau, lần sau ta nhất định phải chặt được ít nhất một cái đầu.”

Lục Hầu Nhi khẩn trương đặt cái đầu người mà Thịnh ca cho gã lên bàn thầy ký.

“Tên họ?” Thầy ký theo phép hỏi.

“Ta... Ta cũng không có họ, ta không biết nương ta là ai.” Lục Hầu Nhi áy náy sờ đầu: “Ta cũng theo họ Thịnh ca vậy, gọi là, gọi là Dương Lục Hầu.”

“Ha ha ha...” Xung quanh là một trận cười vang.

Thầy ký nghiêm túc cũng phải mỉm cười: “Vậy gọi Dương Lục Hậu đi.”

Thầy ký thuận miệng đặt tên cho Lục Hầu Nhi. Cả ngày hôm nay, không biết hắn đã đặt bao nhiêu tên cho những nô lệ như vậy rồi.

Lục Hầu Nhi ngàn ân vạn tạ nhận “Nghiệm” của mình, vui sướng với cái tên chính thức của gã.

“Làm phiền Thịnh ca rồi, bằng không thì không biết khi nào ta mới có thể có tên.” Lục hầu nhi Dương Lục Hậu hưng phấn trở lại cạnh Thịnh ca, nịnh nọt: “Ta thấy mọi người ở đây, đều không thể so bì với Thịnh ca của ta, thật ra có thể như ta vậy, bảo vệ được mạng nhỏ, vẫn chưa ngất xỉu, đã xem là không tệ rồi.”

“Núi cao còn có núi khác cao hơn.” Dương Thịnh hừ, hất cằm: “Các ngươi nhìn bên cạnh đi.”

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên. Một nam tử trẻ tuổi mặc hắc y, đang chậm rãi đi về hướng này. Ánh mắt của hắn lạnh lùng, cả người toàn máu đen. Mặc dù y phục đen tuyền, nhưng vẫn không lấn át được mùi máu tươi nồng nặc trên người, hắn tựa như La Sát trở về từ địa ngục tu la.

Hắn cưỡi một con ngựa, sau lưng còn kéo một con khác. Trên lưng hai con ngựa, treo đầy đầu lâu tạo thành một tòa núi nhỏ. Trên sợi tóc của những đầu lâu có diện mục dữ tợn đó, là máu tươi nhỏ giọt dọc đường đi.

Người nọ chậm rãi đi đến trước bàn của một vị thầy ký. Thầy ký đếm đầu người một hồi cũng phải kinh hãi, đứng dậy, gọi đồng nghiệp của mình đến hỗ trợ.

“Trời, đây là bao nhiêu cái vậy?” Dương Lục Hậu há to miệng, khẽ nói.

“Trong khoảng Trâm niễu bậc ba, theo như ban thưởng đầu người, nếu muốn lên tới bậc bốn thì không khó, nhưng tước vị Đại phu bậc năm trở lên, chỉ dựa vào đầu người sẽ không khả dụng.” Dương Thịnh thấp giọng nói.

Dương Lục Hậu: “Bậc bốn trở lên. Ta còn chưa từng nghĩ đến nữa.”

“Ngươi phải nghĩ đi, nếu muốn được bậc bốn thì phải dựa vào chiến tích mà đội trưởng tước vị bậc ba dẫn theo đoàn đội giành được.” Dương Thịnh nheo mắt, hắn không muốn nhận thua: “Các ngươi đều đã đi theo ta làm rất tốt. Mặc dù chúng ta là nô lệ nhưng không hề kém cạnh người khác. Chúng ta rồi cũng sẽ có cơ hội được phong hầu bái tướng.”

“Ngươi nhìn cái người mặc y phục màu đỏ kia, công tích hắn có lần này, cũng đủ được tước vị bậc bốn rồi.”

A Phượng quấn băng vải đầy người, khoác ngoại bào màu đỏ, từng bước một đi tới. Mấy giáp sĩ ven đường kính phục hắn, muốn đến dìu hắn. Hắn khẽ giơ tay từ chối.

Hắn đi đến trước mặt một thầy ký, khoát tay lên vai Mặc Kiều Sinh, nhẹ nhàng thở dốc.

“Bị thương nặng như vậy, ngươi còn vội vã thế làm gì.” Mặc Kiều Sinh trách, nhưng hắn hiểu tâm trạng của A Phượng.

“Ta... Ta tên là Phượng.” A Phượng nói.

“Hắn tên Phượng, họ Trình, Trình Phượng.” Một giọng nói vang lên.

Trên bậc thang của Tuyên đài, một người đang đi xuống. Người ấy đầu đội kim quan, mặt như quan ngọc, trong mắt ngậm cười, nói: “Ban thưởng Quốc họ, họ Trình.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Hào Kim, Ib_lp7yrs, Linh Ling, Thongminh123, thtrungkuti, thuy89
     

Có bài mới 07.10.2019, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 924
Được thanks: 8346 lần
Điểm: 34.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

A Phượng ngẩng đầu nhìn thấy người đang đứng ở bậc thang.

Hắn nhớ tới người đó đã đồng ý với hắn. “Nếu ngươi sống qua ải này, ta sẽ ban thưởng họ cho ngươi.” “Ngươi không chỉ có thể nhìn thấy thế này thôi, ngươi sẽ còn thấy càng nhiều. Thế gian này, cuối cùng chắc chắn sẽ không còn nô lệ, sẽ không còn tiểu hài tử, nhận những gì mà người đã từng phải chịu đựng nữa.”

Hắn siết chặt lấy bàn tay bên cạnh mình, nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên hắn cam tâm tình nguyện quỳ xuống. Hắn cúi đầu khẽ gọi: “Chúa công.”

Bẩm Quân hoàng ngự trên đài cao, quãng đời này sẽ chỉ trung thành với ngài.

“Chúa công. Là Chúa công.”

“Tham kiến Chúa công!”

Trên quảng trường, mọi người cùng hô lớn, đồng loạt quỳ xuống.

Trình Thiên Diệp đứng ở nơi cao, nhìn thấy những màu vàng sáng lập lòe trong đám người.

Nàng đã từng nhiều lần tưởng tượng đến cảnh này, hi vọng những người mình sắp xếp có thể sẽ thật tâm tôn kính nàng, trung thành với nàng.

Trong suy nghĩ của nàng, khoảnh khắc đạt được điều này, trong tâm nàng nhất định sẽ rất sung sướng, hăng hái, thậm chí là đắc ý.

Nhưng giờ này khắc này, đứng ở đây, nàng nhìn vô số binh sĩ cam tâm tình nguyện hạ gối, cúi đầu trước mặt mình. Nàng chỉ cảm thấy trách nhiệm trên vai nặng trĩu.

Trong lúc này, có bằng hữu quen thuộc, cũng có binh sĩ lạ lẫm, có đồng đội đã theo mình nhiều lần vào sinh ra tử, cũng có đồng chí lần đầu kề vai chiến đấu.

Họ đều không ngoại lệ, lấy tính mạng, phó thác vào tay nàng. Họ nhìn lên nàng, cũng tin nàng vô điều kiện. Mong nàng có thể thực hiện, mang đến cái thế giới mà nàng đã hứa hẹn.

Trình Thiên Diệp ngẩng đầu, mắt lướt qua cổ thành nguy nga, nhìn về phía xa xa, tà dương buông xuống, ráng chiều dần dần phủ lấy bầu trời mênh mông.

Ta sẽ tiến từng bước một về phía trước, không quay đầu, không dừng lại.

Đối với các ngươi, ta không thể cô phụ, cũng không dám cô phụ.

Càn quét bốn phương, biến thiên hạ thành thần dân có lẽ là không thể, nhưng ít nhất ta phải để cho từng con dân của ta, sinh ra đều có tư cách làm người.

Dương Lục Hậu lặng lẽ ngẩng đầu lên: “Đây, đây là chủ nhân ư.”

Bên cạnh có người lấy tay đè gã xuống, Dương Thịnh thấp giọng nói: “Đồ ngốc, hiện tại có thể gọi Chúa công rồi.”

“Đúng, đúng.” Dương Lục Hậu cúi đầu xuống, chạm vào nghiệm bài trước ngực: “Ta đã không còn là nô lệ nữa, nhờ ân đức của Chúa công.”

Dương Thịnh lại hơi ngẩng đầu lên, xuyên qua đám người, gã trông thấy Chúa công mặc kim giáp đỏ thẫm bước xuống từ đài cao, đỡ người thân bị trọng thương, khoác áo bào quỳ dưới đất, được ban Quốc họ, Trình Phượng.

Trình Phượng này gã còn nhớ khá rõ. Lúc bọn họ vừa mới đến, tường thành đã bị phá một góc, người này đã dẫn một đội binh sĩ, toàn thân đẫm máu, ngăn trở đại tướng địch quân, thề không lùi bước, bảo vệ cổng thành không bị mất.

Nhìn Chúa công tự tay nâng người nọ dậy, đưa cho hắn nghiệm bài đại diện cho tước vị bậc bốn “Bất canh”.

Dương Thịnh thầm nghĩ, Trình Phượng này thật sự quá may mắn. Hắn trông thành trì nhiều ngày như vậy, không biết đã chém bao nhiêu đầu người, lập được công này, một bước đã leo lên tước vị sĩ quan cấp thấp nhất.

Phải biết rằng tước vị tổng cộng có 20 bậc, đầu tiên là ba bậc Công sĩ, Thượng tạo, Trâm niễu có thể dựa vào sự dũng mãnh của cá nhân, đạt được do chém đầu người.

Mà sau bậc bốn là Bất càng ra thì không còn dễ dàng nữa, không phải là tướng lĩnh đội thì không thể được. Cần có đoàn đội tác chiến, ngoài lấy được tổng số lượng thủ cấp quân địch nhất định ra, còn yêu cầu đội của mình không được bị thương quá nhiều. Nói tóm lại, điều kiện càng ngày càng hà khắc.

Nhưng cũng có đường tắt, nếu lập được nhiều công lao đặc thù, hoặc làm đội cảm tử xông vào trận địa lúc công thành, sau đó chắc chắn sẽ được thăng tước.

Dương Thịnh nhìn hai người một đen một đỏ đứng trước mặt Chúa công.

Hai người này, một người tích lũy quân công, đã trở thành Bất càng, có thể miễn đi lao dịch thuế vụ, có thể không cần quỳ lạy ở huyện nha. Một kẻ bước vào chiến trường với mình trong cùng một ngày, cũng đã trở thành Trâm niễu, tước vị cao nhất trong dân thường.

Trong mắt Dương Thịnh nổi lên một ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt tâm trí của gã.

Chúa công được giáp sĩ hộ vệ ra ngoài, đột nhiên quay đầu nhìn về phía gã. Dương Thịnh lại càng hoảng sợ, cúi đầu, thấp thỏm trong lòng,

Chúa công đang nhìn ta sao?

Không phải đâu, chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Nhưng sớm muộn gì, một ngày nào đó, ta có thể khiến Chúa công trông thấy ta, trông thấy con người của ta.

Trình Thiên Diệp rời khỏi quảng trường chợ đông. Nàng cùng Tiếu Cẩn đi thăm Du Đôn Tố. Du Đôn Tố bị thương không nhẹ, đang nằm nghỉ trên giường, nhìn thấy Trình Thiên Diệp đi vào, vội vàng muốn đứng dậy đón chào.

Trình Thiên Diệp đã ngắn hắn lại, ngồi xuống trước giường hắn: “Đây là thời điểm chiến tranh, tướng quân có thương tích, phải lấy dưỡng thương làm trọng, không cần phải câu nệ mấy nghi thức xã giao này.”

Du Đôn Tố gắng gượng ngồi dậy, hạ thấp người hành lễ: “Lần này nhờ có Chúa công kịp thời đến giúp, bằng không mặc dù Biện Châu có thể bảo vệ không mất, nhưng cũng sẽ thương vong nặng nề.”

“Thế nhưng vì sao Chúa công tự mình dẫn quân?” Tiếu Cẩn khó hiểu, hỏi: “Trương Phức và Hạ Lan tướng quân đâu rồi?”

“Sao ta có thể tự mình dẫn quân chứ. Ta chỉ ra vẻ vậy thôi.” Trình Thiên Diệp phì cười: “Ta cho Tiểu Mặc dẫn binh.”

Du Đôn Tố nghi hoặc: “Tuy Kiều Sinh tác chiến dũng mãnh, nhưng hắn chỉ là nô lệ. Xưa nay quân đội nô lệ chỉ phụ trách tiên phong chịu chết và sung nhân số. Chúa công cho hắn lĩnh quân có phải là quá mức mạo hiểm không?”

“Ngươi còn không biết à.” Trình Thiên Diệp cúi đầu chỉnh ống tay áo: “Lần này tới cứu viện, đa số đều là quân đội do nô lệ tạo thành.”

“Xông lên trước, tiên phong cắt trận địa địch là nô lệ, chặt bỏ nhiều đầu người nhất, cũng là nô lệ.” Trình Thiên Diệp cười nhạt, trong lòng rất cảm khái: “Ngoại trừ Tiểu Mặc, Trình Phượng, còn có mấy dũng sĩ có biểu hiện xuất sắc trên chiến trường ra, ngươi có thể không đoán được, thân phận của bọn họ, đều là kẻ thấp hèn nhất trong suy nghĩ của các ngươi.”

“Ta đã dựa theo tân chính, giải trừ nô tịch của bọn họ, thăng tước cho họ. Từ nay về sau, trong Tấn quân chúng ta dần dần không còn xuất hiện hai từ ‘nô lệ’ này nữa. Hai người các ngươi thân là tướng soái thân tín nhất của ta, nên đi đầu thay đổi quan niệm cố hữu của mình.”

Du Đôn Tố và Tiếu Cẩn khẽ hít một hơi, thoáng trao đổi ánh mắt với nhau. Lần này, bên trong có thể bảo vệ được thành trì, bên ngoài có thể đánh lui quân địch, quả thực đều dựa vào chính sách mới về giai tầng đang bị lên án rất nhiều này.

Sắc mặt Tiếu Cẩn vẫn ngưng trọng, hắn thi lễ: “Mặc dù Biện Châu quan trọng, nhưng Chúa công chính là người đứng đầu đại Tấn ta, thân thể ngàn vàng, mạo hiểm như thế, thật là không khôn ngoan. Nếu ta ở Giáng thành, sẽ không đồng ý cho người tự mình ra trận.”

“Bảo ta trơ mắt nhìn hai người các ngươi vong mạng, nhìn quân dân Biện Châu rơi vào tay địch, chi bằng ta không cần làm Chúa công nữa.” Trình Thiên Diệp vỗ đầu gối, oán hận nói: “Lần này Biện Châu ta bị vây lâu ngày, không chỉ có chư hầu hờ hững với thư cứu viện ta gửi đi, mà ngay cả gia thần Tấn quốc trong tay cầm binh cũng đều dùng mọi cách để từ chối, không thèm viện trợ.”

“Trận này, ta thề dùng binh lính Tấn quốc của riêng ta, tự mình đẩy lùi đại quân Khuyển Nhung. Trước mắt người trong thiên hạ, nâng cao quân uy của Tấn quốc ta, hung hăng đánh cho bọn người sợ chết kia một bạt tay. Mong rằng nhị vị có thể dốc sức tương trợ!”

Quân lực Tấn quốc không ổn, bao năm qua chịu sự ức hiếp của các nước biên thuỳ, khiến quan tướng trong quân, thường xuyên cảm thấy lồng ngực ngột ngạt.

Du Đôn Tố, Tiếu Cẩn nghe Chúa công nói thế, chỉ cảm thấy trong tim nhen nhóm lên một tình cảm mãnh liệt, vì sự tích tụ qua nhiều năm, đồng loạt ôm quyền: “Thề chết theo Chúa công!”

Trình Thiên Diệp: “Về phần Hạ Lan tướng quân, ta đã bảo hắn ta đi làm một chuyện khác. Nếu hắn ta có thể thành công, đại quân Khuyển Nhung, sẽ lui một khoảng xa.”

Giờ phút này Hạ Lan Trinh, dẫn 8000 quân đội Hạ Lan gia, vội vàng đến bờ Tế Thủy.

Bọn họ đều mặc trang phục quân Khuyển Nhung, trong miệng ngậm một đồng xu, buộc miệng ngựa, tất cả phủ một đám bụi rậm, lặng lẽ di chuyển nhanh trong đêm tối.

Mục đích của họ là đại doanh Khuyển Nhung cách hoàng trì 20 cây số về phía bắc.

Chỗ đó trữ lương thảo của Nhung quân, cũng có mấy vạn binh Khuyển Nhung phòng vệ.

Hạ Lan Trinh nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe sáng.

Chúa công tự mình dẫn đội quân được tạo thành từ nô lệ và tân binh trợ giúp Biện Châu, tạm thời chắp vá vào binh lính, bất luận thế nào, cũng không thể đối đầu lâu dài với quân chính quy có kinh nghiệm phong phú. Mặc dù bọn họ có thể dựa vào sự dũng mạnh, tạm thời xé tan quân địch, xông vào thành, nhưng cũng chỉ có thể nhất thời giải nguy cho thành mà thôi. Nếu bền bỉ kháng chiến, các tân binh sẽ rất dễ dàng sinh ra nỗi khủng hoảng và sợ hãi chiến tranh. Họ trở nên khó điều khiển, rối loạn, bất ngờ làm phản cũng có thể tùy thời xảy ra.

Trong đầu Hạ Lan Trinh chợt xuất hiện gương mặt luôn mỉm cười, nói năng nhẹ nhàng ấy. Chúa công đã thân nhập hiểm địa, lúc này thành hay bại, là ở việc ta phải nắm bắt hoàng trì, thiêu hủy lương thảo quân địch, giải nguy cho Biện Châu.

Đêm dài vắng người.

Đứng ở vọng lâu canh gác, lính gác Khuyển Nhung lặng lẽ ngáp một cái.

Trong ấn tượng của y, quân đội Trung Nguyên đều vô cùng yếu đuối, nhu nhược. Trên chiến trường, nhân số thường xuyên sẽ chiếm được ưu thế nhưng rồi lại dễ dàng sụp đổ, tùy bọn chúng đốt, giết, đánh, cướp.

Sao lần này hai vị đại tướng quân là Một Tàng Bùi Chân và Ngôi Danh Sơn, tự mình dẫn mấy vạn đại quân, vây công một cái Biện Châu nho nhỏ, lại đánh hơn một tháng rồi mà còn chưa phá thành?

Tuy nhiên, hôm trước nghe nói chủ soái Biện Châu đã bị trọng thương, lường trước sẽ phá thành trong vòng vài ngày. Đáng tiếc lần này y chỉ có thể ở đây trông coi lương thảo, không thể theo quân vào thành thừa cơ cướp bóc một phen.

Trong lúc đang mơ màng, đột nhiên thấy bóng cây phía trước lắc lư, hình như trong đêm tối có một đội nhân mã đang tiến về phía này.

Xa xa, đội nhân mã kia giơ lên phiên hiệu bản bộ, mặc phục sức của người nước mình.

Binh sĩ trên lầu cao ra cờ hiệu cho doanh binh trị cang [1].

[1] ý nói binh sĩ canh cổng.

Người mình.

Đội nhân mã càng đi càng gần, ai nấy mặt bôi đầy nồi tro, im lặng, không nói một lời.

Không đợi doanh binh trị cang đặt câu hỏi, một tướng cầm đầu, đánh ngựa vội xông lên, một thương đâm xuyên gã, xông thẳng vào doanh.

Lính gác trên lầu vội vàng muốn ra hiệu cảnh báo.

Vài mũi tên nhọn bay vun vút, bắn vào lồng ngực của y.

Doanh địa bất chợt đại loạn, tiếng báo động chậm chạp vang lên.

Vô số binh lính Khuyển Nhung vội vàng thức dậy từ trong giấc mộng, cầm lấy vũ khí xông đến doanh trướng, chỉ thấy trong doanh bốn phía hừng hực lửa, lương thực bị nuốt chửng trong ngọn lửa ngùn ngụt, bốc hơi lên trời.

Bốn phía đều là tiếng giết, khắp nơi là vó ngựa tung hoành, trong ánh đao khó có thể nhận ra đâu là địch, đâu là đồng đội, giết đỏ cả mắt.

Nhung binh đại bại, thi nhau đào tẩu, kẻ chạy người trốn, thây người rải rác hơn trăm dặm.

Hạ Lan Trinh một đường giết đến hừng đông, thiêu hủy quân nhu lương thảo của quân địch, diệt mấy nghìn quân địch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Hào Kim, Ib_lp7yrs, Thongminh123, thtrungkuti, thuy89
     
Có bài mới 10.10.2019, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 924
Được thanks: 8346 lần
Điểm: 34.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Trong lều lớn Khuyển Nhung, đại tướng quân Một Tàng Bùi Chân ngồi ở ghế chủ soái với vẻ mặt âm u.

Nhóm tướng soái câm như hến, không ai dám nói gì.

Hữu bộ đốc Lương Ất dưới trướng góp lời: “Bẩm tướng quân, tuy Biện Châu là chỗ xung yếu, nhưng nó nằm ngoài bản thổ Tấn quốc. Quân ta có thể vượt qua thành này, đi thẳng đến Vệ, Tống, hoặc là xuôi nam tiến công Sở Việt và Giang Nam màu mỡ.”

“Lần này quân ta vây công Biện Châu hơn tháng, chúng chư hầu Trung Nguyên đều khoanh tay đứng nhìn, Tấn Việt hầu không phải kẻ lấy ơn báo oán, chắc hẳn cũng sẽ không chìa tay ra với bọn họ đâu.”

Ngôi Danh Sơn bị thương đang dự thính trong trướng, đứng dậy nói: “Mạt tướng cho rằng Lương bộ đốc nói chí phải, bộ ta không nên dốc binh lực cho Biện Châu, nơi vừa không kiên cố vừa gây trở ngại cho toàn cục. Đại quân có thể bỏ tha qua nó, thẳng đến Tào huyện, Định Đào của Tống quốc, hoặc là xuôi bắc chiếm lấy Bộc Dương của Vệ Quốc, đánh bại những thành trì này, khiến đầu lĩnh của hai tiểu quốc Tống Vệ điêu đứng, cô thành Biện Châu cách xa quốc thổ, sớm muộn gì cũng tự sụp đổ.”

Một Tàng Bùi Chân hừ: “Tướng quân đã không còn sự anh dũng của năm đó rồi sao? Vậy sao có thể khích lệ sĩ khí? Chúng ta tự mình dẫn đại quân vây thành một tháng, ngay cả một cái Biện Châu cũng không chiếm được, mà phải đi đường vòng, ta còn mặt mũi nào! Ta phải tận diệt quân dân trong thành Biện Châu, giẫm đạp cho toàn thành chảy máu tươi, reo hò nhảy múa đi vào, rồi chiếm Tống, Vệ, đến lúc đó chẳng phải vui sướng hơn sao!”

Ngôi Danh Sơn đỏ mặt, nhịn nhục, kiên nhẫn khuyên can: “Chúng ta vây thành hơn một tháng, không thể phá thành. Nếu Quân chủ Tấn quốc, tự mình dẫn mấy vạn binh sĩ đến giúp, xin hỏi Tướng quân còn có kế sách nào tất thắng chăng?”

Một Tàng Bùi Chân cười nhạo: “Tướng quân bị một gã nô lệ đả thương, thế mà đã đánh mất dũng khí rồi sao? Ngày mai ta tự mình dẫn đại quân phá thành, tướng quân chỉ cần an tâm dưỡng thương trong trướng là được.”

Ngôi Danh Sơn vừa xấu hổ vừa giận dữ, phất tay áo rời đi.

Màn cửa mở ra, một tiểu binh vội chạy vào thông truyền: “Báo đại tướng quân, hoàng trì báo nguy! Đêm qua Tấn quân tập kích hoàng trì bất ngờ, nơi dừng chân của quân ta, phóng hỏa thiêu hủy vô số quân nhu lương thảo của quân ta!”

Chúng tướng đều vô cùng sợ hãi, Một Tàng Bùi Chân đứng dậy, cắn răng nghiến lợi nói: “Thằng nhãi Tấn Việt hầu này! Dám khi dễ Khuyển Nhung ta không người à! Ta phải phá Biện Châu, thề lấy đầu trên cổ nhà ngươi!”

Trong doanh phòng, tướng sĩ bị tin khẩn chi phối, vừa muốn nhanh chóng đến trợ giúp hoàng trì, vừa phải chuẩn bị để công thành lần nữa.

Ngôi Danh Sơn ở trần, khoác ngoại bào, nhìn lính liên lạc vội vàng chạy qua chạy lại trong hành dinh. Lần này, quân đội của y được an bài trấn thủ hậu phương. Ngôi Danh Sơn cảm thấy vô cùng nhục nhã, băng vải nơi cánh tay bị trúng tên thấm ra máu, y cũng chẳng quan tâm.

Quân hàm của y thấp hơn Một Tàng Bùi Chân, nơi nơi đều phải nghe lệnh gã. Thế nhưng, chiến tích của Một Tàng Bùi Chân, rất khác với phong cách đánh trận linh động của y, khiến Ngôi Danh Sơn luôn trong thế bị động, khó bề thi triển, y vô cùng nhớ nhung những tháng ngày một mình đóng quân ở Trịnh Châu.

Lương Ất đi phía sau y, thở dài: “Lúc vây thành, ta đã khuyên can đại tướng quân, vây ba mặt thành, để lại một đường thoát. Trong thành, quân dân thấy có hi vọng đào thoát, không đến nỗi sẽ liều chết phản kháng. Vậy mà đại tướng quân nói không thể tha cho Tấn quân, thề phải tàn sát hàng loạt người dân trong thành, khiến tứ phương kinh sợ. Hôm nay, quân ta mất đi tiếp tế, Quân chủ quân địch đích thân mang viện quân đến, sĩ khí đang thịnh, trận này chỉ sợ không ổn.”

Ngôi Danh Sơn hừ lạnh.

Lương Ất tiếp tục nói: “Trong quân Khuyển Nhung, tại hạ chỉ phục một mình tướng quân người. Nói thẳng ra, nếu không phải Một Tàng Bùi Chân là cháu ruột của Thái hậu thì sao có thể cao hơn tướng quân.”

Ngôi Danh Sơn cũng không tiếp lời. Lương Ất là tộc nhân của Lương hoàng hậu, hôm nay Thái hậu chuyên quyền, mâu thuẫn giữa Lương gia các ngươi và Một Tàng gia ngày càng sâu. Ai mà không biết chứ? Muốn ta đầu nhập với đám kẻ xấu các ngươi, nghĩ hay nhỉ.

Ta xem nhà các ngươi ai chiếm được thắng lợi, rồi đến tìm lão tử cũng không muộn. Lão tử chỉ muốn chuyên tâm đánh trận, ai rảnh mà quản mấy chuyện lằng nhằng của các ngươi.

Y bỏ qua Lương Ất, đi qua hàng rào cạnh doanh địa, đến nơi giam giữ tù binh.

Trên lan trụ nhốt không ít tù binh Tấn quân, có quân sĩ bình thường, thậm chí còn có cả nô lệ.

Ngôi Danh Sơn nhìn một gã trên bờ vai có in nô ấn, nhớ tới tên nô lệ mặc hồng bào, toàn thân đẫm máu, cả tay còn nâng không nổi, nhưng lại quyết không lùi bước.

“Nô lệ Tấn quốc các ngươi, đều thuần phục chủ nhân như vậy sao?” Ngôi Danh Sơn hỏi.

Người nô lệ đó nhìn y, nghiêng đầu không nói.

“Ta thật sự nghĩ mãi không rõ, sống ở tầng đê tiện dưới cùng nhất, bị người sai sử như súc sinh, đánh mắng, nhưng vẫn có thể nuôi ra một đám nô tính thế này ư?” Ngôi Danh Sơn vươn tay khỏi ngoại bào, sờ lên cằm: “Không chỉ không phản kháng, còn chịu hi sinh vì chủ nhân?”

Nô lệ đó khinh miệt: “Tên mọi rợ nhà ngươi thì biết cái gì? Mùa đông năm ngoái, nếu không phải Chúa công dựng lều nấu cháo, còn bố trí nóc nhà có cỏ tranh cho chúng ta an ổn sống qua mùa đông, ta đã sớm chết rét rồi, sống lâu được mấy tháng này, cũng xem như đáng giá.”

“Cần gì phải nhiều lời với tên mọi rợ này. Sao hắn có thể hiểu được sự tốt đẹp của Chúa công chứ.” Bên cạnh, có một quân sĩ Tấn quân chen vào: “Vào ngày đông lạnh giá đó, cả nhà chúng tôi đều không có cơm ăn, ta đi đến lều cháo, Chúa công đã tự mình múc cháo cho ta. Từ ngày đó, ta đã thề thuần phục Chúa công rồi. Huống chi, chỉ là chết, người nhà của ta, vẫn sẽ có ruộng, có tài sản, con ta còn có thể kế thừa tước vị của ta. Ta chết vậy cũng...”

Binh sĩ trẻ, dù sao vẫn khá sợ hãi tử vong. Tuy lời nói hùng hồn nhưng trước mặt các tướng địch trong tháp, hắn không dám nói ra miệng, nuốt xuống bụng.

Trong mắt Ngôi Danh Sơn lộ vẻ trịnh trọng.

Tấn Việt hầu này là một nhân vật không đơn giản. Lần này chỉ e Một Tàng Bùi Chân sẽ phải chịu thiệt thòi lớn. Ta nên dẫn theo huynh đệ của mình, yên lặng theo dõi biến hóa thôi.

Một Tàng Bùi Chân tự mình dẫn đại quân công thành.

Lần này, Tấn quân trong thành Biện Châu, trái ngược với trạng thái thủ vững không ra ngày xưa. Chỉ thấy cổng thành mở rộng ra, chiến kỳ phấp phới, quân mã Tấn quốc, dàn trận bài binh, giáp mặt với Khuyển Nhung.

Hai quân giáp nhau, đều tự bắn tên, bắn ở đầu trận tuyến.

Đại quân Khuyển Nhung giơ cao cờ, một vị tướng quân mặc y giáp sáng lóa, thân hình hung tợn, bước ra khiêu chiến.

Tấn quân xuất hiện một tiểu tướng mặc áo giáp đen, không nói một lời, đánh ngựa lên ứng trận. Trống trận nổi lên, trong lúc chiến mã giao thoa, vị tướng Nhung cao to đó, bị đánh rớt xuống ngựa.

Tiểu tướng giáp đen vẫn không buông tha, đánh ngựa quay lại, rút đao ra, ánh sáng lóe lên, chém đứt thủ cấp của tướng địch, cầm đầu người chết không nhắm mắt kia, giơ lên cao.

Tấn quân vang lên tiếng gào rú, người người rút vũ khí ra, hai mắt đỏ ngầu, phóng về phía trận doanh của quân địch.

Mặc Kiều Sinh dẫn tân binh Tấn quốc, anh dũng đánh sâu vào, liên tục chém vào quân địch, thẳng vào phòng thủ kiên cố của địch quân. Một Tàng Bùi Chân thấy tướng của Tấn quân nhanh chóng giết đến chỗ mình, nhất thời loạn cào cào, cuống quít ra hiệu rút quân, tất cả binh lính mất đi chỉ huy, lập tức đại loạn.

Hạ Lan Trinh dẫn binh đuổi tới, trước sau vây công, nhất thời tiếng giết rung trời động đất, máu chảy thành sông, xác chất cao như núi. Tám vạn đại quân Khuyển Nhung sụp đổ. Một Tàng Bùi Chân dẫn số tàn binh ít ỏi, giẫm lên tử thi vượt qua Biện Hà, một mạch chạy xa hơn mười dặm, đào thoát.

Ngôi Danh Sơn thấy tình thế không ổn, thu nạp tàn quân, một đường chạy thẳng đến Trịnh Châu.

Đại quân Khuyển Nhung vây khốn Biện Châu hơn một tháng, rốt cuộc đã bị đánh lui.

Binh sĩ Tấn quân thu được vật tư quân dụng mà quân Khuyển Nhung vứt bỏ ven đường trong khi tháo chạy, đồ đạc chồng chất như núi, phải thuyên chuyển mất mấy ngày.

Toàn bộ quân sĩ, ghi công lĩnh thưởng, đăng ký hộ tịch, xin ruộng đồng. Trong thành, quân dân tràn ngập nỗi hân hoan.

Trong hành dinh của Trình Thiên Diệp, tướng soái càng nhiệt huyết sôi trào, ý chí chiến đấu sục sôi.

“Chúa công, Biện Châu đại thắng, sĩ khí quân ta tăng vọt, ty chức xin dẫn một đội quân, thừa thắng xông lên, thẳng đến Trịnh Châu!” Hạ Lan Trinh xin đi giết giặc.

“Không không không, chúng ta không đánh Trịnh Châu hay chiếm đoạt Trịnh Châu, nếu vậy cừu hận của Khuyển Nhung, sẽ kéo hết lên đầu đại Tấn ta rồi. Chúng ta không nên làm như vậy.” Trình Thiên Diệp đứng trước tấm bản đồ lớn được treo trên tường.

Nàng giơ hai ngón tay chỉ vào một chấm trên địa đồ: “Bước tiếp theo, chúng ta phải chiếm được chỗ này.”

Tướng soái trong điện, đồng loạt quay đầu nhìn về phía Mặc Kiều Sinh. Mặc Kiều Sinh chợt đỏ mặt.

Kỳ huyện.

Lúc trước Hàn Toàn Lâm dùng một tòa thành đổi lấy Mặc Kiều Sinh, việc này đã sớm truyền khắp toàn quân.

Ngón tay Trình Thiên Diệp vạch một con đường từ Kỳ huyện đến Biện Châu.

“Đả thông con đường này. Biện Châu sẽ tương liên với đại Tấn ta.” Nàng nhìn Mặc Kiều Sinh: “Mặc tướng quân, ngươi có nguyện dẫn tân binh xuất chinh không?”

Mặc Kiều Sinh không nói được lời nào, hai tay siết chặt, cúi đầu xuống, ôm quyền hành lễ.

Nếu không phải do đang ở trước mặt nhiều người như vậy, hắn đã bật khóc rồi.

Trình Thiên Diệp mỉm cười, Kiều Sinh chờ ngày này chắc hẳn đã lâu rồi, cũng may là không muộn lắm.

Bên trong Nhật Nguyệt tuyền của Tây Sơ. Trình Thiên Diệp và Diêu Thiên Hương đang tựa vào bờ đá cẩm thạch, ngâm mình trong suối nước lượn lờ làn khói trắng, ngắm lá phong ngẫu nhiên rơi xuống.

Diêu Thiên Hương thở phào: “Đây mới là hưởng thụ này. Mấy ngày nay ta mệt mỏi khiếp, sống lâu như vậy còn chưa từng chịu qua cái tội này.”

“Ai bảo ngươi đi theo, ở trong nội viện đợi là được rồi, sao phải khiến bản thân mệt mỏi thế chứ.” Trình Thiên Diệp cười nói.

“Ngươi nghĩ ta muốn chắc.” Diêu Thiên Hương liếc nàng: “Ngươi nhìn bên cạnh ngươi đi, con bé thị nữ xấu xí kia, cùng một cô nàng nha đầu cao kều cả ngày bận túi bụi. Nói gì thì nói ta cũng là chính thê của ngươi, không biết xấu hổ mà nằm trong phòng chơi sao?”

“Ta nói này, bên cạnh ngươi sao chẳng có một người hầu nào chứ, có một người tên Lữ Dao trông cũng không tệ lắm, thế mà cả ngày ôm lấy sổ sách chạy ngược chạy xuôi, làm như trong mắt chỉ có tiền, thật đáng thất vọng. Mặt khác, nghe nói còn có một Tiêu Tú, nhưng ta chẳng thấy bóng dáng. Nếu không phải là bà tử thô lỗ, thì hẳn là thị nữ xấu xí, ngươi thế này còn ra dáng quốc quân sao?”

“Như vậy mới nổi bật lên vẻ đẹp của ngươi chứ.” Trình Thiên Diệp sờ cằm: “Ta có Thiên Hương công chúa ngươi giữ thể diện giúp, quá đủ rồi.”

Diêu Thiên Hương cắn răng, cười nhéo tay Trình Thiên Diệp.

Hai người cười đùa.

“Ái chà.“ Diêu Thiên Hương vùi mình vào trong nước, hất cằm ra phía ngoài biệt viện: “Ngươi chắc chắn hắn sẽ không nhìn lén?”

Trình Thiên Diệp cười: “Nếu hắn thấy được, ta sẽ thuận lý thành chương nói sự thật cho hắn biết.”

Giờ phút này, ngoài cửa, Mặc Kiều Sinh thân mặc hắc y, đang ngồi đó. Hắn ôm bội kiếm trong lồng ngực, ngồi nghiêm chỉnh, mặt vô cảm, tỏ vẻ tận trung với vị trí của mình.

Qua bức tường ngăn cách cánh cửa, vang lên tiếng cười đùa.

Đó là Chúa công và thê tử của người.

Mặc Kiều Sinh nhiều lần nhắc nhở bản thân.

Tay hắn ôm kiếm, nhiều lần siết chặt rồi lại buông ra.

Đây là cảm giác gì, vì sao ngực ta lại vừa chua xót vừa đau đớn.

Mặc Kiều Sinh không biết hai người bên trong cũng đang lặng lẽ thảo luận về hắn.

“Ngươi phái hắn đi đánh giặc, ngươi nỡ à?”

“Đây là nguyện vọng từ sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn là một viên ngọc có thể tỏa sáng, ta không muốn cứ khư khư giấu hắn ở trong hộp, không để ai trông thấy.”

“Trước khi ngươi thả cho hắn bay đi, dù sao cũng phải ‘xử’ hắn một lần chứ. Đừng trách ta không nhắc nhở, nam nhân này, ngươi vừa lơ là thì hắn sẽ bay mất thật đó?”

“Không nói chúng ta vẫn chưa đến mức đó.” Trình Thiên Diệp cười: “Còn là thân phận hôm nay của ta. Ta phải làm việc cần làm, không được phép đi sai nửa bước.”

“Ta biết ta biết, ngươi sợ không cẩn thận sẽ mang thai chứ gì.” Diêu Thiên Hương kề sát tai Trình Thiên Diệp, nói thầm: “Ta cái gì cũng có, ta tặng ngươi một bộ, hoàn toàn mới. Ta bảo đảm ngươi không cần vạch trần thân phận cũng có thể sai bảo hắn một cách dễ dàng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Hào Kim, Ib_lp7yrs, Thongminh123, thtrungkuti, thuy89
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Banhbo2015, nangocdethuong và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

8 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

11 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

12 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.