Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 

Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

 
Có bài mới 12.03.2019, 09:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 14:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 482 lần
Điểm: 29.62
Có bài mới [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[MẠT THẾ]Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở tận thế
(tên gốc: mạt thế nữ cương thi đích thoát tuyến sinh hoạt)


Tác giả: Pizza nương tử

images


Editor: Renni

Mở đầu:

Tui vỗ vai Vương đại ca đứt đầu, tiếp tục tuần tra địa bàn của mình. Tui chào hỏi ông bà B giàu có, nhưng đáng buồn là không được đáp lại tí gì. Ôi...người thành phố bây giờ lạnh lùng quá.

Bây giờ, tui tuần tra theo thông lệ mỗi ngày. Công việc của tui lớn thì là kiểm tra xem có zombie xâm nhập vào địa bàn hay không, nhỏ thì là thay mấy tiểu quỷ trong tiểu khu thu dọn phần cơ thể bị đứt gãy, văn võ song toàn, quả là nhân tài đa năng trong thế kỷ mới.

Đúng rồi, họ toàn là Zombie.

Tui hả?

Tui là cương thi.

Không phải zombie, là cương thi.

MỤC LỤC

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 01-Chương 02-Chương 03-Chương 04-Chương 05-Chương 06-Chương 07-Chương 08-Chương 09-Chương 10-Chương 11-Chương 12-Chương 13-Chương 14-Chương 15-Chương 16-Chương 17-Chương 18-Chương 19-Chương 20-Chương 21-Chương 22-Chương 23-Chương 24-Chương 25-Chương 26-Chương 27-Chương 28-Chương 29-Chương 30-Chương 31-Chương 32-Chương 33-Chương 34-Chương 35-Chương 36-Chương 37-Chương 38-Chương 39-Chương 40-Chương 41-Chương 42-Chương 43-Chương 44-Chương 45-Chương 46-Chương 47-Chương 48-Chương 49-Chương 50-Chương 51-Chương 52-Chương 53-Chương 54-Chương 55-Chương 56-Chương 57-Chương 58-Chương 59-Chương 60-Chương 61-Chương 62-Chương 63-Chương 64-Chương 65-Chương 66-Chương 67-Chương 68-Chương 69-Chương 70-Chương 71-Chương 72-Chương 73-Chương 74-Chương 75-Chương 76-Chương 77-Chương 78-Chương 79-Chương 80-Chương 81


TOÀN VĂN HOÀN



Đã sửa bởi Renni lúc 13.08.2019, 08:15, lần sửa thứ 20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Renni về bài viết trên: Alicia Lancer, Heo♥LoveLy, Painkiller, Tiểu Linh Đang, thaothanhvu
     

Có bài mới 12.03.2019, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 14:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 482 lần
Điểm: 29.62
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế- Pizza nương tử - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Không phải zombie, là cương thi.

Bà Chu về nhà rồi à? Sao không thấy Vương đại ca đâu?

Tui nhếch khóe môi cứng ngắc lên, cố nặn ra nụ cười hiền hòa của một hàng xóm tiêu chuẩn.

Đáng tiếc, bà Chu đang trên đường tản bộ về lại không thèm trả lời, chỉ cho tui một cái bóng lưng kèm theo một tiếng gầm trầm thấp của dã thú.

Tố chất kém quá. Lúc trước con đã muốn nói với bà rồi, cái váy rách rưới dính đầy máu mà bà đang mặc lòe loẹt quá, bà nên mặc những bộ đơn giản hơn một chút.

Vương đại ca, anh ăn xong thì nhớ chùi miệng, anh xem cả mặt anh dính đầy hết rồi kìa.

Tui giúp Vương đại ca dựng lại cái đầu đã đứt của ổng, nhưng mà cái đầu nghịch ngợm cứ rơi xuống mãi.

Thôi quên đi, đương sự không than mệt, tui gấp cái gì chứ.

Nghĩ vậy, tui lưu luyến sờ đầu mình, hên là đầu của tui cực kỳ ổn định, nếu không đi đường phải đổi chiều chắc là mệt chết mất.

Tui vỗ vai anh ta rồi lại tiếp tục tuần tra địa bàn của mình. Tui chào hỏi ông bà B giàu có, nhưng đáng buồn là không được đáp lại tí gì. Ôi...người thành phố bây giờ lạnh lùng quá.

Bây giờ, tui tuần tra theo thông lệ mỗi ngày. Công việc của tui lớn thì là kiểm tra xem có zombie xâm nhập vào địa bàn hay không, nhỏ thì là thay mấy tiểu quỷ trong tiểu khu thu dọn phần cơ thể bị đứt gãy, văn võ song toàn, quả là nhân tài đa năng trong thế kỷ mới.

Đúng rồi, họ toàn là zombie.

Tui hả?

Tui là cương thi.

Không phải zombie, là cương thi.

Nhưng mà cũng có lần tui hoài nghi rốt cuộc mình phải thuộc về bên nào.

Lúc tui tỉnh lại đã thấy mình ở trong một cái ống thủy tinh. Ống thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu lam, tui nhớ cái cảm giác thoải mái khi ở trong chất lỏng đó. Mới đầu tui còn tò mò chìm nổi trong đó một hồi, nhưng sau đó tui không còn hứng thú với nó nữa. Tui muốn ra thế giới bên ngoài ống thủy tinh.

Tui ở trong nước gắng sức đẩy, ống thủy tinh vỡ ra một cái lỗ lớn trong nháy mắt, chất lỏng màu lam và tui trôi ra ngoài ống thủy tinh.

Rắc rắc ầm ầm, thủy tinh vỡ tan thành bột phấn rơi xuống đất. Tui đứng trên mặt đất đầy thủy tinh, bắt đầu đánh giá thế giới bên ngoài.

Đó là một căn phòng kín hình vuông. Vách tường được quét sơn trắng, dọc chân tường có đường gợn sóng màu hồng phấn, trên tường còn treo một cái ti vi, dưới sàn trải thảm lông cừu màu nâu nhạt có lớp bông tơ tằm ở giữa. Bên cạnh ống thủy tinh có một chiếc giường trắng lớn, một chiếc mền nhung trắng, chỗ chiếc gối mới tinh có một con gấu nhỏ cỡ bàn tay.

Con gấu nhỏ mặc áo thun vàng, quần đùi màu xanh, cười sáng lạn với tui.

Độ linh hoạt của cơ thể tui rất kém, phải tốn rất nhiều sức tui mới ra được cửa. Bước ra ngoài, vừa khéo lại thấy một đôi mắt thối rửa lòi ra ngoài hốc mắt.

Hai đứa tui mắt to trừng mắt nhỏ, cả hai đều rất bình tĩnh.

Vì lần đầu tiên được gặp “người” như vậy nên tui cảm thấy vô cùng thích thú. Tui còn muốn nhìn cho đã, nào ngờ người ta không có hứng thú với tui, dùng cặp mắt sắp rớt ra kia liếc nhìn tui một cái ngạo nghễ rồi tập tễnh bước đi.

Tui cụt hứng.

Tui gian nan cúi cơ thể cứng đờ xuống, nhặt cốc nước bị đổ dưới đất lên ném về phía anh ta.

“Bốp” một tiếng, bụng tên đó lủng lỗ, ruột rơi xuống đất.

Nhìn anh ta ngờ vực, luống cuống tay chân nhặt lại ruột của mình, tui lại vui vẻ.

Sau đó tui nhìn quanh, phát hiện một cái đồng hồ số xinh xắn vẫn trung thực làm nhiệm vụ của mình, tui âm thầm nhớ kỹ thời gian:

Thứ sáu, ngày 15 tháng 3 năm 2013.
D(ien)danL3quy(don)
Đó là ngày tui sinh ra.

Làm xong những thứ đó tui cảm thấy rất mệt mỏi, có lẽ là do tui rời khỏi chất lỏng màu lam ấm áp kia chăng?

Cả những hành động của tui lẫn cái nơi buồn tẻ này đều thật là nhàm chán.

Tui trở lại căn phòng lúc đầu, dạo quanh ống thủy tinh một vòng, thất vọng khi thấy chất lỏng màu lam đã chảy cạn, ống thủy tinh đã vỡ, tui không về đó được.

Khi lựa chọn giữa thảm và giường, tui theo bản năng chọn giường, sau khi nhắm mắt, tui nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

Ai biết tui đã ngủ bao lâu?

Có lẽ vài ngày, hoặc vài tháng.      Mặc kệ là bao lâu, đối với tui đó chỉ là một cái chớp mắt.

Tui là zombie à?

Tui không biết.

Tui suy nghĩ rất chậm, trong đầu như chứa toàn xi măng, nên đối với tui chuyện này là một vấn đề nan giải.

Không nghĩ nữa, tui dứt khoát đứng lên, bắt đầu dò xét cả tòa nhà.

Ngọn đèn lờ mờ trên đỉnh đầu chớp tắt chớp tắt, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng động. Tui tìm được một cái thang máy, thử một chút, thế mà vẫn có thể vận hành được.

“Ting” một tiếng, tui có chút tò mò bước vào trong thang máy.

Trên bảng điều khiển chỉ có hai cái nút: K, 42.

Tui thử bấm nút K, bất động. Tui bấm số 42, thang máy “Ting” một tiếng rồi khởi động.

Thang máy bắt đầu chậm rãi lên tầng trên. Cái tên bị tui ném vỡ bụng thấy tui muốn đi, bỏ qua hiềm khích trước đó để đến tiễn tui, đôi mắt rơi khỏi hốc mắt kia ra sức nhìn tui.

Nhân chi sơ tính bổn thiện, tui cảm kích vẫy tay chào anh ta.

Hẹn gặp lại, lão huynh, lần sau tui sẽ mang đặc sản về cho anh.

Khi tui lên đến mặt đất, tui ở lại tiểu khu này không đi. Thứ nhất là vì ở đâu cũng như nhau thôi mà. Thứ hai, tui coi nơi này là nơi mình sinh ra. Tui tự xem mình là người quản lý tòa nhà dưới lòng đất, đặt cho vị lão huynh ở chung với tui cái tên Trương Tam. Nể mặt anh ta trước nay vẫn luôn nhường nhịn tui nên tui chia cho anh ta một phần địa bàn, cho phép anh ta ở dưới đất. Còn những zombi khác đến ở tiểu khu này, tui đành bớt chút thời gian bắt đầu một chuyến ghé thăm gia đình.

Những cư dân có tố chất thấp như: gương mặt huyết nhục mơ hồ dọa người, thích tạo tạp âm, thích phá hoại đều bị tui vô tình thẳng tay đuổi khỏi tiểu khu. Những kẻ chống đối sẽ bị tui chặt thành từng khúc ném ra ngoài.

Trước mắt, trong tiểu khu của tui có tổng cộng 42 cư dân.

Bọn họ đều là những cư dân mẫu mực vô cùng an tĩnh.

Tui chưa từng gặp được người sống.

Bản thân tui không được tính là người sống. Vì tui không có nhịp tim, không có nhiệt độ cơ thể, nhưng tui lại có suy nghĩ của riêng mình, đó là một điều rất thần kỳ.

Những ngày sau khi sinh ra thật nhàm chán, vì tui không biết tui muốn làm gì nữa.

Sáng sớm sau khi tuần tra xong, tui về nhà ngủ. Đến tối lại tỉnh dậy, mở ti vi, sau một đống tạp âm là tiếng đài phát thanh đứt quãng: “Thành phố Đan Phù...tình hình dịch bệnh....Đừng nên rời khỏi...Chờ cứu viện.” Đổi kênh, lấy đĩa phim Teletubbbies ra xem, cuộc sống đơn điệu cứ tiếp diễn cho đến khi điện trong cả tòa thành thị bị cắt hoàn toàn.

Không còn điện nghĩa là không thể dùng thang máy, mất đi thang máy tui không thể trở về tòa nhà dưới lòng đất. Cuộc sống trước giờ bị cưỡng chế thay đổi khiến tui trở nên vô cùng táo bạo, việc này trực tiếp dẫn đến việc dân số trong tiểu khu giảm mạnh đến tận 7 người. Qua một thời gian tui mới tập được thói quen tản bộ để thay thế cho hoạt động xem phim hoạt hình cho thiếu nhi.

Trên đường là hiện trường tai nạn xe cộ và khói đen bốc lên, những đoạn tay chân bị gặm nát bươm. Đó là điểm xấu của những anh em zombie này. Họ rất kén ăn, thịt người chết không ăn, cứ phải ăn thịt sống. Họ làm cho khắp nơi trong thành phố đầy thi thể không người thăm hỏi, không thể tạo nên vòng tuần hoàn sinh thái tốt đẹp, khiến hoàn cảnh sống trở nên xấu đi, ruồi bọ hoành hành, không tốt chút nào.

Những cửa hàng ở hai bên đường rất lộn xộn, phàm là những đoạn đường có vẻ thưa zombie đề đã bị cướp sạch. Tòa cao ốc bách hóa ở trung tâm thành phố lại được bảo tồn vô cùng hoàn hảo. Ở đó dù là những đoàn xe có kinh nghiệm cũng không dám bước vào.

Khi tui hoàn thành lần tản bộ buổi tối lại gặp được bà Chu cao ngạo kia. Hồi sáng bà ấy vẫn còn rất ổn nhưng bây giờ lại chỉ còn có một nửa cơ thể, chỉ có thể dùng tay bò trên mặt đất, nền đất vốn chẳng mấy sạch sẽ bị bà bôi một vệt máu thật dài.

Thật đáng thương, không phải là đói đến váng đầu nên mới bắt đầu ăn từ chân mình lên đó chứ? Con đã sớm dặn bà là sống phải tính đến những lúc gian nan khốn khó, nhớ cất giữ lương thực mà bà không chịu nghe.

Tui lắc đầu, tạm biệt bà Chu. Trên đường về, gặp zom bie quen mặt nào tui cũng chào. Từ trước đến giờ tui vẫn luôn là một cương thi thân thiện nhiệt tình như vậy đó.

Lâu rồi không gặp chị, chị ra ngoài dạo phố với bạn trai à?

Thím ơi, thím đi mua đồ ăn ạ?

Tiểu Đinh, còn chưa về nhà sao?

Dù họ không trả lời tui, tui vẫn vui vẻ không tính toán.

Ở ngã tư đường lớn, tui bỗng ngửi được một hơi thở mỏng manh, thứ đó như thiên âm trong thế giới không có khứu giác của tui, là vẻ đẹp ngọt ngào khiến tui mê muội.

Lần đầu tiên tui hiểu được những anh em zombie, thì ra người sống lại thơm ngon như thế.

Tui lần theo mùi tới một con hẻm nhỏ dơ bẩn, có một thân thể nhỏ gầy máu chảy đầm đìa nằm dưới một thi thể vẫn còn hơi ấm. Tui tò mò đặt tên lên ngực người nọ, cảm nhận tiếng tim đập nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Vào ngày thứ 129 sau khi tui sinh ra, tui đã phát hiện một người sống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Renni về bài viết trên: Alicia Lancer, Củ dền đỏ, HNRTV, Heo♥LoveLy, nobi, tamanh1908, thaothanhvu, tieunai691993
     
Có bài mới 16.03.2019, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hắc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 14:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 482 lần
Điểm: 29.62
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế- Pizza nương tử - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Hách Hách.

Khi tui mở mắt ra, trước mặt là một đôi mắt đen láy chứa đầy vẻ căng thẳng.

Rõ là thằng bé này đã tỉnh lại khá lâu, cả cơ thể cứng đờ lạnh lẽo những vẫn giữ nguyên động tác muốn thoát khỏi lòng tui.

Tui nhìn nó, ngửi lấy hương thơm ngọt ngào của sự sống trong lòng, lại nhắm nghiền mắt.

Mặt trời vẫn còn chưa xuống núi, vẫn chưa đến thời gian tản bộ của tui.

Đứa bé nho nhỏ, gầy yếu trong lòng không dám thở mạnh. Dù không mở mắt tui vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của nó.

Chừng ba tiếng sau, khi trời chỉ còn le lói chút hoàng hôn, tui tự động tỉnh lại.

Đứa bé không làm ra hành động gì khiến tui tỉnh giấc, không thể không nói đó là một lựa chọn chính xác.

Đây là một nhà sách nhỏ. Hôm qua sau khi nhặt được bé người này, tui đã ở đây qua đêm. Thang máy trong tiểu khu không dùng được đã dưỡng thành thói quen không ở trong một cái “nhà” cố định mà mỗi ngày thích ứng một hoàn cảnh của tui.

Tui ôm nó lên, động tác này hình như đã tác động mạnh đến đứa bé khiến nó giật mình. Gương mặt trắng bệch và cơ thể cứng đơ của nó khiến tui rất nghi ngờ không biết mình có phải đang ôm đồng loại hay không nữa.

Để ra vẻ thân thiện, tui cười với nó.

Nhưng nụ cười thân thiện này hình như bị phản tác dụng. Bé người thấy tui cười, nhìn mặt nó, tui nghĩ biểu cảm đó chắc không phải vui mừng đến phát khóc đâu.

Tui ôm nó, xem hàng loạt giá sách, sau đó dừng lại ở dãy sách đời sống.

<<Hướng dẫn phân biệt phương hướng trong 5 phút>>, <<Cách để hiểu thú cưng của bạn>>, <<Nhập môn chăn nuôi>>…

Tui tiện tay cầm một cuốn lên, sau đó ngồi đọc tại chỗ, cả quá trình này tui vẫn luôn ôm bé người.

Tui đọc sách một lúc rồi nhìn thằng bé, thi thoảng còn khổ tâm thở dài, vậy thì mình sẽ cực kỳ bận rộn.

Hai tiếng trôi qua, khi bé người cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa mà thả lỏng cơ thể, tui đóng sách lại cái “bốp”, đứng dậy đón tiếp một vị khách không mời mà đến đang nhanh chóng tiếp cận.

4 giây, 3 giây, 2 giây, 1 giây…

Một người đáng sợ lòi cả não ra ngoài đang tiến vào cánh cửa thủy tinh đã bị nghiền nát của nhà sách. Một Thiểm Thực Giả thè cái lưỡi xấu xí dài ngoằng ra, vừa đánh giá bé người, vừa phát ra nụ cười hí hí khiến người ta chán ghét.

Tui vừa vô thức phát ra tiếng gầm trầm thấp để uy hiếp Thiểm Thực Giả, vừa cảnh giác phòng gã bất ngờ công kích. Đề phòng cái lưỡi dài tới hai thước của Thiểm Thực Giả, tui cong lưng chuyển bé người ra sau lưng.

Đứa bé không cần tui nhắc nhở đã tự động bám chặt lấy lưng tui, ôm chặt đến nỗi một phút nó run bao nhiêu cái tui cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

Sắp xếp xong mọi thứ, là một cương thi có giáo dục, tui đợi đối phương quyết định.

Bồi hồi một lúc lâu, Thiểm Thực Giả bỏ cuộc xoay người đi mất.

Lựa chọn thông minh đấy.

Tui lại ôm bé người vào lòng, bước ra ngoài nhà sách.

Thời này lòng người đổi thay, nuôi thú cưng cũng sẽ bị zombie ghen ghét nên tui cẩn thận không đi dạo bên ngoài, trực tiếp mang thằng bé về đại bản doanh của mình.

Trong phạm vi quản lý của tui, mấy tang thi cấp thấp dù có tà tâm cũng không có gan đi trộm. Tui chỉ cần dùng một ánh mắt uy hiếp đã khiến bọn họ tránh xa trăm thước.

“Chừng nào chị sẽ ăn em?” d,ien, da.n Le, Qu,y Đô n

Tui cúi đầu nhìn bé người, cảm thấy nếu trả lời vấn đề này sẽ làm giảm chỉ số thông minh của tui.

Đứa bé có vẻ rất căng thẳng, đôi mắt đen của nó nhìn chằm chằm tui làm tui cảm thấy nếu không trả lời vấn đề này của nó thì thiếu đạo đức quá.

Không ăn.

“Chị không biết nói à?” Thằng bé vội hỏi.

Cưng không phát hiện chị dùng mắt để nói à? Mẹ cưng không dạy cưng đôi mắt là cửa sổ tâm hồn ư?

“Chị không có nhịp tim, chị có hiểu lời em nói không?”

Cạn lời, nếu không hiểu thì cưng nghĩ chị với cưng đang diễn kịch à?

“Em…em muốn xuống.”

Tui đặt nó xuống đất, nghiêng đầu nhìn.

“….WC ở đâu ạ?” Gương mặt bẩn thỉu của bé người ửng hồng.

Tối đến khiến người ta lơ là, tui không hứng khởi ra ngoài tìm việc vui, mà lại ở trong tòa nhà đã không còn được cung ứng điện nữa. Vì gần đây…tui nuôi một thú cưng chơi vui hơn zombie.

Tui không thích hoạt động vào ban ngày, nhưng bé người lại hoàn toàn trái ngược. Vì thế tui nổi hứng, ngay lúc trời tối thui, tui cố ý gọi nó dậy, một lần rồi lại một lần, nhìn vẻ mặt giận mà không dám nói gì của nó, tui cảm thấy rất vui.

Đa phần những lần nhóc con bị đánh thức đều có vẻ rất tức giận, nhưng thi thoảng cũng có ngoại lệ.

Ví dụ như đêm nay, tui đang ngồi dưới đất tập trung tinh thần đọc tạp chí cho trẻ em xuất bản ba tháng trước, bỗng nghe thấy tiếng khóc như có như không. Tui lần theo tiếng khóc lên giường lớn, phát hiện thằng bé đang vô thức phát ra những tiếng rên sợ hãi, không mặt nhỏ bé không biết bị mồ hôi hay là nước mắt làm ướt, cả người cuộn tròn trong mền.

Tui quay trái quay phải, cuối cùng quyết định lay tỉnh nó. Tui có thể chọc cho nó không ngủ được, nhưng nó không thể quấy rầy việc học tập cao cả của tui, đó là chân lý.

Sau khi thằng bé mở mắt, cả người mềm yếu vô lực như bị hư thoát, trên người phủ một tầng mồ hôi mỏng, mùi máu trên bộ quần áo dơ bẩn lại dâng lên. Tui ôm lấy đứa bé, dụi đầu vào cổ nó, ra sức ngửi lấy mùi hương của sự sống.

Chắc thằng bé nhột nên không nhịn được cười ra tiếng.

Thật kỳ lạ, lần này nó không tỏ vẻ không vui nữa. Nó như vậy ngược lại khiến tui cảm thấy thật vô nghĩa.

Tui nhặt tạp chí cho trẻ em đến bên giường xem chung với nó, thằng bé nhìn thoáng qua cái bìa, nhe răng cười đắc ý: “Em đã không xem cái này nữa từ lâu rồi.”

Nhìn vậy là sao? Chuyện xưa của bảo bảo bướng bỉnh đấy à?

Thằng bé không tiếp tục cái đề tài đó nữa. Nó hứng thú dạt dào như phát hiện ra đại lúc mới, nhìn chằm chằm miệng tui: “Chắc chắn chị có thể nói, chị thử xem. A….”

Cưng thiểu năng à?

Tui liếc mắt ra vẻ khinh thường nó.

“Không sao, đừng nhụt chí, em dạy chị. A…, học theo em nè, A…”

Cưng đang đùa ai vậy? Muốn ăn đòn đấy à?

“Nè…A đi…Chị hơi há miệng ra. Em không cười chị đâu, thử đi mà. A….nói chuyện đi.”

“A…” A cái đầu cưng.

“….Nói thiệt kìa!”

…..Cưng ngạc nhiên cái lông gì!

Đầu lưỡi đã sớm chết lặng, dù chỉ phát ra những âm tiết đơn giản cũng mệt muốn chết, dùng đôi mắt để trao đổi là được, nói làm quỷ gì?

“Lại đi lại đi! Tên của em, Kiều Yến, Kiều…Yến…” Thằng oắt con thấy thế lại không biết dừng, còn hăng hái hơn trước, không còn buồn ngủ nữa mà tỉnh táo mở lớp vỡ lòng cho tui.

Tâm trạng tui tốt, nếu không thằng nhóc này ra ngoài mà hóng mát.

Tui mở to miệng hồi lâu, cuối cùng cũng rặn ra được một chữ không đạt chuẩn.

“Chị có tên không? Em nên gọi chị là gì đây?” Kiều Yến chống cằm ngẫm nghĩ.

“Hách…”  Tui cũng nghiêng đầu ngẫm nghĩ với nó, trong lúc vô ý quên khép miệng lại, một tiếng rên yếu ớt phát ra từ cổ họng.

Tui nghiêm túc dùng tay chống cằm, “Lạch cạch” một tiếng phần miệng khép lại.

Kiều Yến nhìn động tác của tui, không biết sao cười tươi như hoa.

“Hách hách…” Tui nghiêm khắc khiển trách nó vì hành vi khiêu chiến uy quyền của chủ nhân.

“Được rồi, vậy em sẽ gọi chị là Hách Hách!” Kiều Yến cố gắng nhịn cười, nói.

….Có vụ thú cưng đặt tên cho chủ nhân à? Sao tui lại thấy có gì đó sai sai?

Lúc tui còn đang mơ hồ, Kiều Yến lại dẫn dắt suy nghĩ của tui sang một hướng khác.

“Chị là zombie hay cái gì ạ?”

Nhóc thúi, không cho tui làm người à? Người chết không phải là người sao?

“Không phải zombie hả? Em cũng biết là không phải, vì bọn họ sẽ ăn thịt người, họ…” Nói được một nửa, giọng nói của thằng bé mềm xuống, hình như là nhớ lại chuyện không vui nào đó, mặt có chút trắng. “Họ rất nguy hiểm, chị đừng đến gần họ…A….Chị có vẻ rất mạnh….”

“Con người nữa…chị có biết con người không? Giống như em đó. Người lớn…họ cũng là kẻ xấu, thấy họ thì phải chạy ngay, chị biết chưa?”

Tại sao lại phải chạy? Bắt giam cả đám lại trong phòng ngủ ngày với tui.

Tui nghĩ tới chuyện trong phòng tràn đầy sức sống, thỏa mãn ôm chặt đứa bé.

Thằng bé vùng vẫn hai lần thì dừng, tui lại tiếp tục xem tạp chí cho trẻ em. Chốc lát sau, trong phòng vang lên tiếng hít thở nhẹ nhàng của thằng bé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Renni về bài viết trên: HNRTV, Painkiller, selena1987, snow33, thaothanhvu, tieunai691993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Thaophuong, VictoriaUng, Vuthichinh và 134 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.