Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 

Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

 
Có bài mới 17.04.2020, 02:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 473
Được thanks: 4208 lần
Điểm: 35.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 2) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3:

Editor: Trà Đá.

Ngày thứ hai, Nam Từ không rời giường đi làm với Hoắc Lâm.

Cô chơi xấu nằm sấp trên giường, mái tóc đen trải dài tán loạn, có mấy sợi xốc xếch dính trên gương mặt cô.

Lúc này cô vứt hết vẻ trưởng thành chín chắn, chỉ còn lại sự ngây thơ khi ở chung với anh.

Cô mở nửa mắt, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ: “Không đi, hôm nay em muốn trốn việc, anh xin phép trưởng phòng giúp em, nói là... Em bị ‘Tai nạn lao động’ rồi! Phải ở nhà tĩnh dưỡng!”

Hoắc Lâm bị cô chọc cười, anh cúi người ôm cô và chăn mền, cũng không thèm quan tâm cô đã rửa mặt hay chưa, thân mật khẽ hôn lên khóe môi cô.

“Không phải em nói lúc còn ở nước ngoài có rèn luyện cơ thể sao, sao bây giờ lại muốn tĩnh dưỡng?”

Nam Từ liếc anh: “Anh còn dám nói nữa hả?”

Nam Từ thật sự chịu thua anh.

Cô thật sự cảm giác thân thể mình đã ổn định hơn trước, bây giờ phải nói là rất siêu đẳng.

Khụ... Dù sao Hoắc Lâm cũng đã từng nói đến chuyện này.

Lúc đó mỗi lần cô bị anh hôn thì đều bị hôn đến ngạt thở, đừng nói chi đến chuyện khác. Cô còn nghĩ là do cô vận động, rèn luyện không đủ.

Nhưng sự thật chứng minh... Cứ cho là cô ra sức rèn luyện cơ thể đi, tu luyện đến mức hô hấp thượng thừa đi, nhưng gặp phải Hoắc Lâm thì vẫn bị anh giày vò đến mức cần phải tĩnh dưỡng!

Nhớ lại sức lực và tần số tối hôm qua của anh, cô không muốn tốn sức cũng không được.

Hoắc Lâm đương nhiên hiểu ý cô nói, nụ cười trên môi càng đậm, lại cúi đầu hôn cô: “Thật sự không đến công ty với anh sao?”

“Không đi! Nhất định không đi!” Nghĩ nghĩ, Nam Từ giống như nhớ ra gì đó, lại bổ sung: “Lát nữa em sẽ gọi điện thoại đến văn phòng, cứ làm theo quy trình, xin nghỉ phép thì bị trừ lương, em cũng đã chính thức đi làm rồi, không nên được thiên vị quá.”

Hoắc Lâm không quá để ý, chỉ hững hờ đáp: “Bà chủ mà cũng cần làm theo quy trình sao?”

Nam Từ liếc anh: “Bà chủ thì cũng là người làm công, cũng cực khổ kiếm tiền nuôi gia đình vậy.”

Hoắc Lâm chớp chớp mắt: “Anh cần em ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình lúc nào?”

“Không phải tiền đi siêu thị hàng tuần đều do em chi trả sao? Còn có... Khụ, đồ tối qua anh dùng nữa! Không phải do em mua sao? Anh nên nhớ là đồ đạc trong nhà đều là em mua cho anh!”

Nói xong, cô còn đắc ý vênh mặt lên với anh, bổ sung thêm: “Một xu một hào đều là tiền em kiếm được đó!”

“Vậy là giỏi đó hả? Nếu vậy thì hôm nay em nghỉ ngơi cho tốt, sau đó đi siêu thị mua thêm đồ dùng, chỉ còn lại nửa hộp, có vẻ như không đủ dùng cho đêm nay.”

“...”

“Tiện đường thì mua cho anh thêm áo sơ mi, hiệu gì thì em biết rồi đó.”

“...”

Hoắc Lâm trêu đùa cô xong, lại nhìn bộ dáng nhỏ của cô, lặp lại câu hỏi:

“Vậy có đến công ty với anh không?”

“Không đi, gặp lại anh sau.” Nam Từ khom người lăn ra khỏi lồng ngực anh, lại tiếp tục nằm sấp trên giường.

Hoắc Lâm đứng lên, vừa mặc áo vừa nhìn cô, nói: “Nhớ bôi thuốc.”

“...” Nam Từ không thể nhịn được nữa, ném cái gối tới chỗ anh: “Anh đi làm được chưa!”

Hoắc Lâm thấy cô bị chọc đến mức xù lông nhín, đáy mắt anh toàn là ý cười, tiếp đó anh cúi xuống hôn lên trán cô một cái.

“Chờ anh về nhé.”

Sau khi anh rời đi, Nam Từ lập tức nhảy xuống giường.

Cô lấy điện thoại ra trực tiếp gọi cho Cố Phán.

Cố Phán có vẻ như chưa tỉnh ngủ, giọng nói có chút khàn khàn: “Tiểu Nam Từ?”

“Em quấy rầy chị đang ngủ hả?” Nam Từ có chút tội lỗi.

“Không sao, chị cũng mới dậy, em nói đi.”

“À... Tổng giám đốc Thẩm có ở bên cạnh chị không?”

“Anh ấy đi làm rồi.” Cố Phán nghe Nam Từ có vẻ do dự, cảm thấy có chuyện gì đó, thế là tinh thần cũng tỉnh táo hơn: “Sao vậy? Hoắc Tam làm gì em à?”

“Không phải, không phải.” Nam Từ vội vàng nói: “Thì… Thì chị cũng biết rồi đó, trước đó em có tâm sự với chị là anh ấy muốn có một đứa con, dùng đứa bé để trói chân em.”

“Ừ, sau đó thì sao?”

“Tối hôm qua em nhắc đến chuyện này, em nói hay là chúng ta sinh một đứa đi, anh ấy lại không chịu, bảo em chờ một thời gian nữa.” Nói đến đây, Nam Từ mím mím môi, có vẻ như hơi ngượng ngùng: “Mà từ lúc em về đến giờ, anh ấy cũng chẳng đề cập đến chuyện kết hôn.”

Cố Phán đảo mắt, thật ra thì cô ta có nghe Thẩm Mộ Ngạn nói là Hoắc Tam đang lên kế hoạch cầu hôn.

Nhưng nếu như chuyện này để Nam Từ biết trước thì đâu còn gì vui?

Cố Phán không thể nói, tuyệt đối không thể nói!

Thế là cô ta suy nghĩ, cố ý nói: “Ừ, nghe em nói vậy có vẻ như mọi chuyện không thích hợp lắm, theo lý mà nói thì Hoắc Tam không nên có biểu hiện như vậy chứ nhỉ…”

“Đúng không, chị cũng cảm thấy vậy hả?” Nam Từ nhỏ giọng thì thào: “Nhưng nếu nói là có ý gì khác cũng không hợp lý, trước đó em có tra trên mạng thì bọn họ đều nói có thể em bị đội mũ xanh gì gì đó, nhưng…”

Cố Phán là người từng trải, đương nhiên hiểu ý Nam Từ nói, thế là cười hì hì: “Hiểu hiểu, nhưng mà phương diện kia vẫn rất nhiệt tình đúng không?”

Nam Từ không ngờ Cố Phán lại nói trực tiếp như vậy, cô hơi giật mình, ho hai tiếng rồi nhỏ giọng đáp: “Dạ.”

Cố Phán ở bên này cười trộm, một lát sau, cũng hắng giọng một cái, bắt đầu “Nghĩ biện pháp” giúp Nam Từ.

“Đàn ông mà, em cứ nhõng nhẽo, dụ dỗ, chắc chắn sẽ chiều theo ý em ngay. Mà Hoắc Tam yêu em nhiều như vậy, nếu em cứ nhiệt tình dẫn dụ thì chắc anh ấy sẽ đồng ý thôi.”

Nói đến đây, Cố Phán dừng một chút, sau đó cố ý đè thấp giọng, nói: “Hay là em cứ làm như vậy đi…”

Lúc nghe Cố Phán nói xong, Nam Từ lập tức nóng hết cả người.

“Chị chắc chứ? Biện pháp này thật sự hiệu quả sao?” Nam Từ đỏ mặt hỏi.

“Chị chắc chắn 80%, hơn nữa trường hợp này cũng rất quan trọng, chị nhớ văn phòng của Hoắc Tam không cho người lạ vào đúng không?”

“Dạ… Có khóa vân tay, bình thường phải được gọi mới được phép vào, còn không thì sẽ không cho người ngoài tự tiện vào.”

“Vậy là quá được rồi, có chỗ rồi, chị không nghĩ anh ấy sẽ có mấy đồ dùng đó ở văn phòng đâu, em cứ làm theo lời chị bảo, đầu tiên phải dụ dỗ một chút, nếu không được thì, trực tiếp… Khụ, em hiểu ý chị chứ.”



Sau khi cúp điện thoại, Nam Từ lại nằm ườn ra giường, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về những gì Cố Phán nói.

Rối rắm cả buổi, cuối cùng cũng có dũng khí, trực tiếp xuống giường rửa mặt thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.

Bên ngoài có chút lạnh, cô cũng không bảo tài xế đến đón, mà đầu tiên là đi đến cửa hàng mua áo sơ mi cho Hoắc Lâm, ban đầu cô chỉ mua áo sơ mi màu đen anh hay mặc, sau đó lại nghĩ nghĩ mua thêm một cái áo màu trắng.

Sau khi mua áo sơ mi xong, cô cố ý chuẩn bị hai hộp đồ ăn trưa, rồi mang đến công ty ăn cùng với anh.

Cô cũng không chào hỏi, mà đi thẳng một đường đến thang máy riêng, quét dấu vân tay rồi đi thẳng lên lầu.

Sau khi phát hiện trên văn phòng không có một ai, mắt nhìn sơ qua lịch trình của anh, có vẻ như anh đang họp dưới lầu.

Thế là cô cũng không gấp, ngồi trên ghế sô pha xem ti vi chờ anh về.

Xem tivi một lúc thì cô buồn ngủ, thấy anh còn chưa về, cô lấy áo khoác đắp lên người, vừa nghe tivi vừa ngủ.

Lúc Hoắc Lâm đi họp bị một cấp dưới đưa ra phương án tào lao khiến anh tức giận đến lạnh người, vừa mở cửa văn phòng ra thì lập tức thấy Nam Từ.

Thân thể nhỏ bé của cô đang co rúc trên ghế sô pha, gương mặt yên tĩnh lại mê người, sự bực tức của Hoắc Lâm cũng dần dần bị dập tắt.

Anh cởi nút áo trên cùng, tùy tiện quăng áo vest lên thành ghế sô pha, sau đó nửa quỳ trước mặt cô, cúi đầu cọ xát gương mặt cô.

Cô ngủ cũng không quá sâu, cho nên khi anh vừa chạm vào gương mặt cô thì cô lập tức tỉnh dậy, thấy anh về, cô mơ mơ màng màng ôm cổ anh.

“Anh họp xong rồi à?”

“Ừ.” Anh cúi đầu hôn cô một cái, “Không phải nói là không ra khỏi nhà sao?”

“Em nói không đi làm, dù sao cũng bị trừ tiền lương rồi, nên em muốn đến đây tìm bạn trai đó, không thể lãng phí một ngày nghỉ quý giá được!”

Hoắc Lâm bị dáng vẻ của cô chọc cười, ban đầu anh thật sự không thích cô chơi cùng với Cố Phán, bởi vì cô gái của Thẩm Mộ Ngạn quá điên.

Con thỏ của anh rất ngoan, anh không muốn cô bị Cố Phán dạy hư cô.

Nhưng nhìn điệu bộ của cô lúc này thì cảm thấy để các cô ở gần một chút cũng không có gì không tốt.

Ít ra so với trước kia thì Nam Từ hoạt bát hơn nhiều, nói chuyện đùa giỡn cũng khác trước.

Nghĩ tới đây, anh lại nói theo cô: “Vất vả lắm mới có một ngày nghỉ, em định làm gì với bạn trai đây?”

Nam Từ không chém gió nữa, ngược lại đẩy anh đứng dậy: “Em mua áo sơ mi cho anh rồi, anh thử đi!”

Cô vừa nói vừa lôi áo sơ mi ra, kiểu dáng và kích thước giống như, trừ màu sắc ra thì không có gì khác biệt.

Hoắc Lâm trông thấy áo sơ mi màu trắng, đuôi lông mày anh hơi nhướn.

Nam Từ cũng không quan tâm đến biểu hiện của anh, trực tiếp lấy áo sơ mi màu trắng ra, còn áo màu đen thì tạm thời đặt qua một bên.

“Em giúp anh thay áo nhé?”

Cô giương mắt chăm chú nhìn anh, khiến đáy lòng anh cực kỳ vui vẻ.

Đồng thời Hoắc Lâm cũng tò mò, sao con thỏ của anh lại đột nhiên ân cần như vậy, có phải đã có chuyện gì không?

Nghĩ tới đây, anh cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng đối mắt với cô, sau đó vừa cởi cúc áo sơ mi vừa hỏi: “Giúp anh thế nào?”

Anh vừa nói vừa cởi từng nút áo sơ mi, lồng ngực săn chắc mê người từ từ lộ ra rơi vào tầm mắt của Nam Từ.

Dù đã ở trên giường thấy vô số lần, nhưng lúc này đường đường chính chính nhìn thì lại khiến Nam Từ có chút xấu hổ.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cũng không thể không thừa nhận, trên cơ thể Hoắc Lâm mỗi một chỗ đều rất hoàn mỹ, bất kể là màu da hay là đường cong, tóm lại… Mỗi một chỗ đều có thể trở thành điểm yêu thích của cô.

Cô nhanh chóng dời ánh mắt, hai gò má nóng ran, chờ sau khi anh cởi áo sơ mi ra, cô bắt đầu giúp anh mặc áo sơ mi trắng vào.

Cả quá trình Nam Từ cực kỳ ân cần, thậm chí vạt áo sơ mi phải nhét vào trong quần tây… Cô cũng làm rất tốt.

Cuối cùng, cô cài từng nút áo sơ mi lại cho anh, sau đó ngước mắt cười với anh.

“Hoắc tiên sinh có hài lòng với sự phục vụ của em không?”

Hoắc Lâm vươn tay ôm eo cô, một tay khác thì nắm bàn tay nhỏ của cô, đưa lên miệng hôn một cái.

“Nói đi, rốt cuộc là sao.”

Nam Từ chuẩn bị nói, thì vào đúng lúc này, trên tivi bỗng nhiên truyền đến một giọng nói:

“Tần tiên sinh, đầu tiên tôi muốn hỏi một vấn đề mà tôi tin đông đảo quý vị xem đài đều muốn biết, mối tình đầu của ngài như thế nào?”

Trong tivi, Tần Dư mặc âu phục, vẻ bất cần và trẻ con của anh ta đã không còn, lúc này nhìn hoàn toàn khác so với trước đây.

Chỉ thấy anh ta hướng người về phía MC cười cười đến mê người.

“Tạm thời còn chưa có mối tình đầu, à… Nếu như phải nói thì tình đơn phương có tính là mối tình đầu không?”

“Cũng được, chỉ cần kể về chuyện người ngài từng thích, hoặc bây giờ vẫn còn thích.” Nói đến đây, MC quay đầu về phía khán đài, nói với khán giả: “Như vậy thì mọi người cũng có phương hướng để cố gắng, các vị nói có đúng không ạ?”

Dưới khán đài, cả đám con gái hò hét: “Đúng!!”

Chỉ thấy Tần Dư nhếch nhếch môi, nụ cười càng sâu hơn. Anh ta nói: “Tôi không thích người con gái quá chủ động, tốt nhất là nên lạnh lùng một chút, thích mặc váy trắng, trong thời khắc quan trọng sẽ lựa chọn đứng bên cạnh tôi.”




Nam Từ: “…”

Ánh mắt Hoắc Lâm cũng dời về phía tivi, anh khẽ nhếch môi.

“Cho nên, đây chính là nguyên nhân hôm nay em chủ động đến vậy sao?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Buithuyngan, Min Hồng Hạnh, selenasnow
     
Có bài mới 19.04.2020, 09:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 473
Được thanks: 4208 lần
Điểm: 35.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 3) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4:

Editor: Trà Đá.

Nam Từ cũng không biết tại sao sự tình này lại biến thành như vậy…

Cô nhìn tivi, MC đương nhiên không muốn buông tha Tần Dư, có vẻ như còn muốn hỏi gì đó.

Nam Từ sợ anh ta lại nói gì kinh thiên động địa, thế là vội vàng xoay người cầm điều khiển tắt tivi.

Nhưng cô lại bị Hoắc Lâm ngăn lại, anh trực tiếp lấy điều khiển tivi trong tay cô, nhẹ nhàng quăng lên bàn làm việc, đương nhiên là không cho cô tắt tivi.

Nam Từ: :…”

Cô cảm thấy nếu như cứ tiếp tục như vậy, thì mọi chuyện sẽ đi theo hướng mất kiểm soát.

Nam Từ vừa nghĩ vừa cầu mong người MC đừng có yêu cầu hay hỏi gì quá đáng, cô càng hy vọng Tần Dư đừng nói gì lung tung!

Trên tivi, MC nhìn vào màn hình máy tính, trong đó là những yêu cầu và câu hỏi của bạn xem đài, có vẻ như MC đã tìm được một câu hỏi thú vị, cho nên mở miệng lần nữa:

“A, có một bạn xem đài đề nghị ngài có thể gọi điện thoại cho cô gái đó ngay bây giờ được không ạ? Tỏ tình luôn càng tốt. Bạn đó còn nói nếu tranh thủ cơ hội không chừng sẽ thành công.”

Nghe lời này, Tần Dư chưa đáp lại, nhưng mối lo sợ của Nam Từ đã dâng lên tới cuống họng.

Hiện tại cô không dám nhìn sắc mặt Hoắc Lâm, trong lòng không ngừng cầu nguyện Tần Dư đừng có đồng ý làm theo yêu cầu.

Nhưng ai mà ngờ…

“Được.” Tần Dư mỉm cười mê cười, nhẹ giọng đáp lại.

Nam Từ: “…”

Ở bên này Hoắc Lâm cũng cười, khóe môi đã cong sâu hơn một chút: “Em đã cho hắn số điện thoại sao?”

Cô đương nhiên nghe ra mùi vị nguy hiểm, vội vàng lắc đầu: “Không có, anh đừng nghe hắn nói linh tinh.”

Một giây sau, trên tivi xuất hiện một nhân viên sân khấu, đưa điện thoại cho Tần Dư, cũng không lâu lắm, thì điện thoại của Nam Từ đổ chuông.

Nam Từ: “…”

Hoắc Lâm cười càng lúc càng sâu, anh lấy điện thoại Nam Từ, rủ mắt nhìn màn hình, chỉ thấy một dãy số, cũng không có ghi chú gì.

“Nghe máy đi.” Hoắc Lâm đưa điện thoại cho Nam Từ.

Nam Từ không biết Hoắc Lâm nói thế là có ý gì, cô vội vàng lắc đầu: “Em không nghe, em cũng chẳng có gì để nói với hắn.”

Hoắc Lâm nhìn thì có vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra rất ương bướng đưa điện thoại cho Nam Từ.

“Nghe máy đi, bảo bối, từ chối hắn ngay trước mặt anh.”

Hoắc Lâm nói xong, lại giương mắt nhìn Tần Dư trong tivi, thấy anh ta vẫn còn đang cố chấp chờ, bởi vì người bên này không bắt máy cho nên MC cảm thấy khá bối rối, nhưng Tần Dư lại trông có vẻ rất thoải mái.

Nam Từ cũng không còn lo lắng nhìn Tần Dư, cô nghe lời Hoắc Lâm, nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó bấm nút nhận cuộc gọi.

“Tổng giám đốc Tần, anh đừng có làm bậy, tôi có bạn trai…” Nam Từ vừa nói vừa nhìn biểu hiện của Hoắc Lâm, lại vội vàng sửa lại, “Chồng sắp cưới, có chồng sắp cưới rồi.”

Đầu bên kia im lặng một chút, sau đó, một giọng nói trầm khàn lạ lẫm vang lên: “A, xin hỏi có phải là số điện thoại của Nam Từ không? Cô có chuyển phát nhanh, tôi đã để ở chỗ bảo vệ rồi, nhờ cô xuống lấy nhé?”

Nam Từ: “…”

Mà cùng lúc đó, Tần Dư cũng nhẹ nhàng tắt điện thoại.

“A, tôi quên mất, cô ấy không dùng số này nữa.”

Lúc nói chuyện, anh ta còn cố ý chọc cười, khiến người ngồi dưới khán đài bị chọc cười không ít, bầu không khí lập tức sôi động hẳn lên.

Nam Từ không nhịn được nữa, sau khi trả lời với nhân viên chuyển phát nhanh xong, cô trực tiếp đi đến bàn làm việc cầm điều khiển từ xa, không quan tâm Hoắc Lâm có đồng ý hay không, trực tiếp tắt tivi.

Trong văn phòng lại rơi vào trạng thái yên tĩnh, tâm tư Nam Từ có làm bằng đá cũng có chút hồi hộp, cô không sợ gì khác, chỉ sợ Hoắc Lâm ăn dấm chua bậy bạ, sau đó lại làm gì đó nữa.

Cô tiến lên mấy bước, hai tay ôm eo Hoắc Lâm, cơ thể dính sát lấy anh, ngước mắt lên nhìn anh.

“Anh đừng có âm thầm lên kế hoạch phá nát sự nghiệp của Tần Dư nhé? Tần Dư chắc chắn là đang nói bừa, năm đó em đã nói với anh mọi chuyện xảy ra rồi, làm gì khiến hắn khắc sâu như vậy, em chỉ tùy tiện giúp hắn nói hai câu thôi.”

Lúc này nụ cười trên mặt Hoắc Lâm biến mất, thay vào đó là ánh mắt anh hơi sắc, rủ mắt nhìn cô.

“Anh còn chưa nghĩ tới chuyện đó đấy…” Anh nhếch môi, “Nhưng nghe thấy bảo bối của anh nhắc đến tên một người đàn ông khác, có vẻ như cũng để ý đến hắn quá nhỉ? Hay là anh gây chút phiền phức cho công ty của hắn nhỉ?”

Nam Từ nhón chân, chủ động hôn lên môi anh một cái.

“Không có hắn, cũng không có người khác, em không quan tâm đến ai hết, em chỉ quan tâm mỗi anh thôi.”

Cô rất hiếm khi tỏ tình trực tiếp như vậy, Hoắc Lâm nghe xong đương nhiên sắc mặt chuyển biến tốt hơn, anh nhìn cô chằm chằm, sau đó nắm cằm cô, hung hăng in một dấu hôn thật sâu trên môi cô.

Hoắc Lâm hôn cô không giống ngày thường, bá đạo hung ác khiến người khác run rẩy, giống như bất luận là trong cuộc sống anh thỏa hiệp, anh thay đổi vì cô thế nào, thì chuyện vừa rồi hoàn toàn không khống chế nổi sự quyết tâm của anh.

Ngày thường anh rất giỏi khống chế sự ham muốn chiếm hữu mãnh liệt trong lòng, nhưng ngay bây giờ anh lại vứt bỏ hết.

Nhưng ngày hôm nay Nam Từ cũng không bị động giống thường ngày nữa, cô nhớ rõ lời Cố Phán nói với cô.

“Hoắc Tam chắc chắn không thể có mấy món đồ đó ở văn phòng được, hay là em đến công ty đi… Khụ khụ, sau đó bắt lấy anh ấy, đến lúc đó nói không chừng có tin vui ngoài ý muốn.”

Nghĩ tới đây, lần đầu tiên Nam Từ chủ động vươn tay, vừa thăm dò vừa run rẩy, lặng lẽ cởi nút áo sơ mi Hoắc Lâm, từng nút từng nút.

Đây là lần đầu tiên Hoắc Lâm thấy Nam Từ chủ động nhiệt tình, anh khó giấu đi được sự hưng phấn khiến máu huyết toàn thân sôi trào, môi mỏng của anh bắt đầu mập mờ phía dưới, lưu luyến nơi cổ cô, anh dùng tay hung ác xé rách quần áo trên người cô.

Quần áo được cắt may tinh xảo trong nháy mắt biến thành một đống vải rách, Nam Từ cảm giác một cơn lạnh người, cô đấm nhẹ lên ngực anh.

“Vào… Vào phòng nghỉ.”

Hoắc Lâm không đáp lại, trực tiếp bế cô lên, chân dài vững vàng tiến vào phòng nghỉ ở bên cạnh.

Màn cửa phòng nghỉ được thả xuống, mờ tối, Nam Từ phát hiện động tác của Hoắc Lâm dừng lại một chút, có vẻ do dự.

Vài giây sau, anh không do dự nữa mà trực tiếp xông vào.



Sau khi kết thúc, Nam Từ bị anh hành hạ đến mức vừa mệt vừa buồn ngủ, cô vùi mình ở trong lồng ngực Hoắc Lâm, nửa tỉnh nửa mê nhỏ giọng lầm bầm: “Anh quá đáng lắm, về nhà lại phải bôi thuốc nữa…”

Hoắc Lâm cười cười, cúi đầu nhẹ hôn lên cái trán còn thấm ướt mồ hôi của cô.

“Về nhà rồi anh giúp em.”

Nam Từ ngáp một cái: “Không thèm, anh càng giúp em thì càng nghiêm trọng hơn thôi.”

Nói xong, cô xoay người ngủ say.

Hoắc Lâm thấy cô ngủ say rồi, anh xoay người choàng áo rồi xuống giường, đi đến cửa phòng nghỉ, anh liếc ngăn tủ một chút, sau đó đi tới kéo hộc tủ ra, lấy ra hai hộp đồ dùng.

Ban đầu anh chuẩn bị sẵn hai hộp vì cô, bây giờ xem ra không cần nữa.

Anh không do dự trực tiếp ném vào thùng rác.

Sau khi ra ngoài, anh ngồi vào bàn làm việc, nghiêng đầu đốt điếu thuốc, đại khái hút hơn nửa điếu, anh cầm điện thoại nhấn số điện thoại của trợ lý Trương.

Trợ lý Trương biết Nam Từ tới, cho nên một mực ở lầu dưới, không muốn lên trên làm kỳ đà cản mũi.

Anh ta đang vui vẻ nói chuyện với mấy cô gái xinh đẹp ở lầu dưới, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, anh ta lập tức thu hồi vẻ cợt nhả, hắng giọng một cái, nhấn nút nghe: “Tôi nghe đây, ông chủ?”

“Bỏ hết mấy cái phương án đi, ngày mai trực tiếp đi đến cục dân chính.”

Lời nói của Hoắc Lâm rất ngắn gọn, nhưng lại khiến trong lòng trợ lý Trương nổi sóng.

Ngày mai là ngày 14 tháng 11, gần đây anh ta luôn tìm hiểu mấy chuyện tình yêu, cho nên rất rõ ngày mai là ngày lễ tình nhân màu cam.

Mặc dù không phải là ngày gì đặc biệt, nhưng ngày mai là ngày người ta đến cục dân chính để đăng ký kết hôn cực kỳ nhiều, ông chủ nói trước để anh ta đặt hẹn sao…

Nghĩ tới đây, anh ta không nhịn được gào thét trong lòng.

Rốt cuộc ông chủ cũng không nhịn được nữa sao!

Rốt cuộc thì bà chủ đã gật đầu đồng ý ông chủ rồi sao!

Trời ơi! Sao anh ta không thể vui được, nhân lúc ông chủ đang vui vẻ, tranh thủ nhắc đến chuyện tiền lương xem thế nào!

Không đúng, nói với ông chủ cũng vô dụng, đợi sau khi bà chủ qua cửa, thì quyền lực tài chính sẽ rơi vào tay bà chủ, anh ta vẫn nên nói với bà chủ trước!

Nghĩ tới đây, trợ lý Trương không nhịn được tán dương bản thân.

Dừng một chút, anh ta lại hỏi: “Cái đó… Ông chủ, ngài còn cần chuẩn bị gì khác không?”

Hoắc Lâm dừng một chút, sau đó lên tiếng: “Cậu…”

~

Sau khi cúp điện thoại, trong lòng trợ lý Trương tràn đầy vui sướng, anh ta hoàn toàn không khống chế nổi, ngay lập tức báo tin này cho tất cả đồng nghiệp.

‘Ông chủ và bà chủ sắp kết hôn!!! Những ngày an nhàn của chúng ta sắp tới rồi!!!’

Tin tức này vừa được tung ra, thì cơn sóng náo loạn bắt đầu nổ ra, cũng bắt đầu tò mò hỏi sâu hơn.

Mà trợ lý Trương cũng không ngờ, anh ta vừa mới nhắn xong “Ừ, mọi chuyện cũng là điều dễ đoán, mọi người đừng tung tin ra ngoài…” Thì bên kia có người chưa đọc được, đã trực tiếp nhắn cho Nam Từ.

Người nhắn Wechat cho Nam Từ chính là đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế, cũng coi Nam Từ là người lãnh đạo trực tiếp. trước đó có biết qua mối quan hệ giữa Nam Từ và ông chủ, khiến cô ta cũng buồn một khoảng thời gian.

Sau đó không ngờ bà chủ tương lai rất tốt tính, mà năng lực nghiệp vụ cũng rất chuyên nghiệp, đồng nghiệp ban đầu còn tưởng rằng cô chỉ ra nước ngoài học để đánh bóng tên tuổi, không ngờ bản thiết kế của Nam Từ lại thật sự rất xuất sắc.

Thế là mọi người lập tức bỏ qua mọi khúc mắc, triệt để đối đãi rất tốt với Nam Từ như một đồng nghiệp ưu tú, bình thường cũng hay trò chuyện riêng tư, cũng được coi là thân thiết.

Vì vậy, sau khi thấy tin nhắn Wechat của trợ lý Trương, thì trực tiếp nhắn hỏi Nam Từ.

[Tiểu Từ, em thật sự kết hôn với ông chủ sao?]

Bên này, Hoắc Lâm lại quay trở về phòng nghỉ, nửa nằm nửa ngồi dựa vào đầu giường, vươn tay kéo Nam Từ vào lồng ngực anh.

Tiếng chuông Wechat vang lên, Nam Từ có chút bị giật mình, lông mày nhíu lại, sau đó mơ hồ lẩm bẩm: “Ai vậy…”

Hoắc Lâm cúi đầu hôn lên trán cô: “Ngủ đi, để anh kiểm tra cho.”

Sau đó anh trực tiếp lấy điện thoại di động của cô, mở khóa Wechat, tiếp đó đọc thấy dòng tin nhắn thì khẽ cau mày.

Tiếp theo, anh trực tiếp dùng Wechat của Nam Từ nhắn cho trợ lý Trương.

[Trừ sạch tiền thưởng cả năm.]

Bên kia không hiểu nhắn lại: [Bà chủ???!!!]

[Không phải.]

[… Ông chủ.] Sau đó hai giây lại nhắn [Ông chủ, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!!]

Hoắc Lâm không nhắn lại, định bỏ điện thoại xuống rồi ôm Nam Từ ngủ một chút, ai dè Wechat của Nam Từ có tin nhắn mới đến.

Là Cố Phán.

[Thế nào rồi? Biện pháp của chị ổn chứ? Có tác dụng không?]

[Chị đoán đúng rồi phải không? Văn phòng của Hoắc Tam chắc chắn không có mấy đồ phòng hộ đâu đúng không? Ha ha, nói không chừng bây giờ trong bụng em có em bé rồi đó!]

Hoắc Lâm đọc xong, thần sắc hơi thay đổi.

Sau đó anh quay đầu liếc nhìn Nam Từ đang say giấc nồng, khóe môi khẽ cong lên.

“Con thỏ lừa gạt.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Min Hồng Hạnh, Minamishiro, Nucuoitoanang, selenasnow
     
Có bài mới 22.04.2020, 09:24
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 473
Được thanks: 4208 lần
Điểm: 35.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 4) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 5: Kết hôn 1.

Editor: Trà Đá.

Nam Từ không biết có phải Hoắc Lâm bị chuyện ban ngày kích thích hay không, còn tưởng rằng lúc ở phòng nghỉ công ty anh đã ăn no rồi, ai dè về đến nhà anh còn đè ép cô tới tới lui lui hai lần nữa.

Lúc kết thúc, Nam Từ vừa hít thở sâu vừa ngơ ngác không hiểu.

Chẳng lẽ Hoắc Lâm đã quên? Trong nhà rõ ràng có đồ bảo hộ… Tại sao anh lại không dùng?

Nhưng cô bị anh giày vò quá mệt, nên cũng không nghĩ được nhiều, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, cô có cảm giác có người dùng khăn ướt lau người cô.

Khi tỉnh lại, cơ thể cô hoàn toàn cảm thấy nhẹ nhàng sảng khoái, quả nhiên đêm qua Hoắc Lâm lau người cho cô.

Cô không thể mở mắt nổi, vươn tay sang bên cạnh, sờ thấy nêm bên cạnh trống rỗng mới phát hiện ra Hoắc Lâm đã thức dậy.

Cô cũng không vội, uể oải lên tiếng: “Hoắc Lâm?”

Tối hôm qua bị anh giày vò quá mệt, nên giọng nói lúc này có chút khàn, vừa mềm mại vừa bất lực.

Hoắc Lâm vừa mới rửa mặt xong, nghe thấy giọng cô gọi, anh vươn tay lấy mắt kính đeo lên rồi ra ngoài.

Anh ôm lấy cô, thấy cô chưa mở mắt, hỏi: “Chưa tỉnh ngủ à?”

“Ừ…” Cô dụi dụi vào lồng ngực anh, được một nửa thì cô bỗng nhiên có cảm giác không đúng, vội vàng mở mắt, đổi giọng: “Em tỉnh rồi, hôm nay em không xin nghỉ nữa, không thể chậm trễ tiến độ công việc được.”

Lúc đầu cô đến công ty làm nhưng không hề giấu diếm mối quan hệ của hai người, mặc dù đồng nghiệp không nói gì, nhưng chắc chắn trong lòng sẽ nhìn cô bằng một con mắt khác.

Cô muốn vạch rõ việc công và tư, cô muốn mọi người nhớ đến cô qua năng lực và cách cô làm việc, chứ không phải là cái danh vợ sắp cưới của Hoắc Lâm.

Cho nên việc xin nghỉ phép một ngày thì được, chứ nghỉ thường xuyên thì không được.

Hoắc Lâm nghe cô nói, cười cười: “Hôm nay không đến công ty.”

Nam Từ mơ mơ màng màng nhìn Hoắc Lâm nghi ngờ: “Không đến công ty?”

“Ừ.” Hoắc Lâm cười hôn cô một cái, ánh mắt anh dịu dàng: “Anh cần một nhân viên đi ra ngoài với anh, nên quyết định chọn em.”

Nam Từ bĩu môi, rõ ràng là anh chỉ muốn đi chơi.

Cô suy nghĩ, lại hỏi: “Đám Chu Khởi tìm chúng ta sao?”

Nam Từ nghĩ không ra, ngoại trừ đám bạn tốt của anh, thì anh còn vì chuyện gì mà không đi làm, hơn nữa còn dẫn cô đi cùng!

Hoắc Lâm chỉ thuận miệng đáp: “Đến rồi sẽ biết.”, sau đó anh bế cô vào phòng tắm.

Anh xịt kem đánh răng lên bàn chải, rồi đưa tới trước miệng cô.

“Há miệng.”

Nam Từ cũng không thẹn thùng, há miệng ra để anh đánh răng thay cô.

Đánh răng xong thì trên miệng cô dính đầy bọt kem, nhân lúc Hoắc Lâm đang không để ý lấy nước cho cô súc miệng, thì cô cố ý hôn lên mặt anh một cái.

“Ai da, bẩn rồi, anh phải rửa mặt lần nữa rồi đó.” Cô cười tủm tỉm, bộ dáng rất đắc ý.

Hoắc Lâm tiếp tục động tác trong tay, cũng không nhìn cô, nói: “Nhớ cho kỹ, coi chừng ban đêm anh trả thù.”

Nam Từ: “…”

Sau đó Hoắc Lâm lại gội đầu rửa mặt cho cô, lúc ra ngoài sấy tóc, thì đúng lúc dì giúp việc gõ cửa.

“Vào đi.” Hoắc Lâm thản nhiên mở miệng.

Dì giúp việc cầm vào một cái áo sơ mi trắng và một cái áo len nữa màu trắng. Hai bộ quần áo đều sạch sẽ trắng tinh, nhìn rất xứng đôi.

Nam Từ nhìn là biết dì giúp việc chuẩn bị quần áo cho bọn họ, nhưng khi nhìn thấy màu sắc áo sơ mi thì không khỏi kinh ngạc.

Mặc dù hôm qua cô có mua áo sơ mi trắng cho anh, nhưng bình thường anh chỉ mặc áo sơ mi đen.

Cô lên tiếng hỏi: “Dì có cầm nhầm áo sơ mi không ạ?”

Dì giúp việc chưa lên tiếng, thì Hoắc Lâm đã lên tiếng trước: “Không nhầm đâu, là anh nói dì chuẩn bị đó.”

Nói xong, anh ra hiệu bằng ánh mắt với dì giúp việc, dì giúp việc hiểu ý, trực tiếp đặt quần áo lên giường ngủ.

Lúc rời đi, dì giúp việc nhìn Nam Từ và Hoắc Lâm với ánh mắt khang khác. Có vẻ như muốn nói lại thôi, rốt cuộc cũng không nói gì hết.

Sau khi Nam Từ thấy dì giúp việc đóng cửa phòng, cô quay đầu nhìn Hoắc Lâm.

“Anh tăng lương cho dì ấy rồi à?”

Nói xong lại cảm thấy không đúng, mọi chi tiêu trong nhà đều do cô quyết định, bao gồm cả tiền lương của dì giúp việc, cô cũng đâu có làm gì… Tại sao nhìn dì giúp việc có vẻ rất vui vẻ.

Hoắc Lâm không để ý đến cô, lại mở máy sấy, đầu ngón tay dịu dàng len lỏi qua từng khe tóc ẩm ướt.

Gió từ máy sấy tóc thổi ra rất ấm áp, động tác của Hoắc Lâm cũng rất nhẹ nhàng, khiến cho Nam Từ có chút buồn ngủ trở lại. Lúc anh tắt máy sấy, cô uể oải ôm lấy eo anh.

“Mau nói cho em biết rốt cuộc là đi đâu, nếu không thì em không đi với anh đâu. Hiện tại em đã là nhân viên chuyên nghiệp, tiền lương mỗi tháng cũng rất cao, em muốn nghe thử xem là anh định đưa em đi đâu, nếu không quan trọng thì em không muốn phí một ngày làm việc đâu.”

“Không đi với anh thì được quy vào tội bỏ bê công việc, em chắc chưa? Tháng này coi như không có ngày nghỉ nào, nếu như còn bỏ bê công việc nữa, thì tiền lương cuối tháng đủ nuôi gia đình sao?”

Nam Từ: “…”  

Cô phát hiện Hoắc tiên sinh nhà cô bây giờ rất giỏi đâm thọt.

Nam Từ oán hận, lầm bầm: “Nhà tư bản độc ác.”

“Nhà tư bản này cái gì cũng hưởng chung với em, cho nên em không được tính là độc ác sao.” Hoắc Lâm nói, rồi hôn lên đỉnh đầu cô, “Ngoan, mau đi thay đồ, rồi ra ngoài với anh.”

Nam Từ cũng không trì hoãn nữa, cô ngoan ngoãn thay cái áo len màu trắng, sau đó lại mặc thêm một cái áo khoác màu đỏ rượu ở bên ngoài.

Gương mặt cô vốn trắng như tuyết, hơn nữa không biết có phải do dạo gần đây được “Vận động” thuờng xuyên hay không, mà khí sắc cũng tốt lên rất nhiều, mơ hồ mang theo chút hồng hào.

Hoắc Lâm nhìn cô, ánh mắt dần dần biến sâu.

Trước khi ra cửa, dì giúp việc đi tới, cầm mấy hộp thuốc lá đưa ra.

Dì giúp việc giống như muốn xác nhận một lần nữa, nên hỏi: “Tiên sinh, ngài muốn tôi xử lý những thứ này sao? Vứt hết toàn bộ luôn à?”

“Ừ.” Hoắc Lâm nhàn nhạt trả lời.

Nam Từ có chút kinh ngạc, Hoắc Lâm nghiện thuốc rất nặng, cô đã từng định khuyên anh cai thuốc lá, nhưng chưa kịp nói thì anh đã tự mình bắt đầu rồi sao?

Cô ôm lấy cánh tay anh, hỏi: “Sao tự dưng cai thuốc lá vậy?”

“Đến lúc rồi.”

Nam Từ không hiểu, cai thuốc lá mà cần phải đến lúc sao? Nhưng cô cũng không hỏi nhiều, dù sao đây cũng là chuyện tốt, cô ủng hộ anh 100%.

~

Lúc xuống lầu, trợ lý Trương và tài xế đã chờ sẵn.

Anh ta lúc nào cũng rất vui vẻ và ân cần với Nam Từ, lúc nói chuyện với cô cũng cực kỳ chủ động,

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên anh ta bày ra dáng vẻ buồn chán, lên tiếng yếu ớt “Chào bà chủ.”

Nam Từ cảm thấy lạ, thế là sau khi lên xe, cô lặng lẽ hỏi Hoắc Lâm.

“Anh ta bị sao vậy?” Cô suy nghĩ, nghĩ đến một khả năng duy nhất, lại hỏi anh: “Đừng nói là anh trừ tiền lương của anh ta rồi nhé?”

Hoắc Lâm lơ đễnh, kéo cô đến gần mình, hững hờ đáp: “Ừ.”

Nam Từ nhíu mày: “Anh ta lại làm gì sai à? Hay là anh vô duyên vô cớ phát cáu đó?”

Trợ lý Trương ngồi phía trước nghe thấy hai người nói chuyện, nghe thấy bà chủ đang gặng hỏi ông chủ, anh ta hận không thể vỗ tay cổ vũ cho bà chủ.

Tiếp tục đi! Bà chủ! Đừng có ngừng lại! Ông chủ vô duyên vô cớ phát cáu! Người trợ lý như anh ta vô tội! Anh ta hàng ngày đều cần cù chăm chỉ chịu đựng mệt nhọc! Sao lại có kết cục như thế này được! Anh ta không phục!

Ông chủ phải được dạy dỗ lại! Bà chủ! Đừng có dừng lại!

Đương nhiên, nếu như có thể tiện giúp anh ta lấy được tiền thưởng thì càng tốt hơn.

Hoắc Lâm không quá để ý, nghe Nam Từ nói xong anh vẫn biểu lộ lười biếng, nói: “Cậu ấy dám bàn tán sau lưng chuyện của chúng ta.”

Nam Từ nhướn mày: “Hả, vậy thì quả thật đáng trách.”

Mỗi ngày cô đến công ty đều cố gắng khiêm tốn, không muốn mọi người quá quan tâm đến mối quan hệ giữa cô và Hoắc Lâm.

Vậy mà trợ lý Trương còn dám bàn tán sau lưng bọn họ!

Thế là cô suy nghĩ, còn nói: “Nhưng mà anh cũng đừng trừng phạt anh ta quá nghiêm khắc, lần này đưa anh ta đến nước nào đó gần gần đây thôi, ít ra anh ta còn được về thăm nhà.”

Trợ lý Trương vốn chỉ bị trừ tiền thưởng, cũng đâu có bị phạt ra nước ngoài: “…”

Anh ta tuyệt vọng, còn tưởng có chút may mắn, nhưng lúc này cũng hết sạch hoàn toàn.

Được rồi, anh ta chờ mong cái gì nữa đây?

Bà chủ ở chung với ông chủ lâu như vậy, chắc chắn cũng bị lây tính của ông chủ rồi! Anh ta sao dám ôm hy vọng đây!

Cái gì mà tình bạn bè! Tất cả đều là giả, giả hết! Bà chủ và ông chủ mới là người một nhà, còn anh ta suy cho cùng cũng chỉ là người làm công thôi.

Nghĩ tới đây, trợ lý Trương không khỏi chua xót trong lòng.

Quá đắng, mệnh của anh ta quá khổ mà.

Mà bên này, Hoắc Lâm nghe Nam Từ nói xong, cũng có chút cười cười: “Ừ, nghe lời em.”

Nam Từ cười hì hì vui vào lồng ngực anh, bàn tay nhỏ không an phận di chuyển lên xuống, trong lúc vô tình đụng phải túi áo khoác của anh, cảm giác đụng trúng một vật cứng nên có chút tò mò.

“Anh mang theo cái gì vậy?”

Trước kia, ngay cả điện thoại hay ví tiền anh đều ném tán loạn, lần này mang theo cái gì mà lại coi trọng như vậy, bỏ ngay ngắn trong túi áo?

Hoắc Lâm bắt lấy cái tay không an phận của cô, nhỏ giọng nói: “Không có gì đâu. Em ngủ một chút đi, đến nơi anh sẽ gọi em dây.”

Nam Từ cũng không từ chối, lại vùi vào lồng ngực anh, cũng không biết dạo gần đây cô bị anh giày vò quá nhiều không, mà cô thật sự cảm thấy mình bị thiếu ngủ.

Lúc đến cục dân chính cũng mất một tiếng.

Nam Từ vùi mình trong lồng ngực Hoắc Lâm, chậm rãi mở mắt, nhìn thấy bảng hiệu cục dân chính thì hơi kinh ngạc một chút.

Cô nháy mắt nhớ lại nụ cười đầy thâm ý trên gương mặt dì giúp việc sáng nay, còn chuyện anh cũng không nói cho cô biết là đi đâu…

“Vậy bên trong túi áo là giấy tờ của em và anh?”

“Ừ.”

“Cai thuốc… Cũng bởi vì muốn kết hôn, sau đó sẽ sinh con?”

“Không phải em muốn vậy sao?” Hoắc Lâm thản nhiên nói: “Hôm qua dám to gan đến công ty dụ dỗ anh, vậy mà không nghĩ đến đây sao?”

Nam Từ bị nghẹn: “Em đơn giản chỉ muốn có con thôi.”

Hoắc Lâm liếc cô: “Ý em là chỉ muốn có con, không muốn kết hôn?”

Nam Từ đương nhiên nghe ra được mùi nguy hiểm trong câu chữ của anh, nghĩ thầm nếu còn tiếp tục nữa thì anh sẽ suy nghĩ lệch hướng, thế là vội vàng bổ sung: “Sao thế được! Em còn nghĩ là anh chưa muốn kết hôn.”

Hoắc Lâm thân mật dùng chóp mũi cọ xát gương mặt cô: “Hôm nay cũng là ngày tốt, anh cho người chuẩn bị kế hoạch cầu hôn, nhưng anh chưa vừa ý, cho nên hôm nay tới đây đăng ký kết hôn trước.”

Nam Từ ngầm liếc nhìn anh, trong lòng không tin lời anh nói.

Cô suy đoán có lẽ do chuyện của Tần Dư kích thích anh, nếu không thì sao anh lại xáo trộn kế hoạch anh đưa ra được.

Nghĩ tới đây, tâm tình cô chuyển biến tốt hơn, sự rối rắm trước đó đã hoàn toàn biến mất.

Cô ôm cổ anh, cười híp mắt nhìn anh, nói: “Hoắc tiên sinh thật đúng là… Sao lại thay đổi kế hoạch, rõ ràng hai ngày trước anh còn nói em chờ, sao mới qua một ngày đã không đợi nổi nữa sao.”

Hoắc Lâm thấy cô nói có vẻ đắc ý, cho nên anh không nói gì, chỉ vươn tay sờ bụng cô.

“Nói không chừng ở đây đã có em bé rồi, em không định đăng ký kết hôn để nhập hộ khẩu cho em bé à?”

Nam Từ đương nhiên không tin lời anh, vẫn cười tủm tỉm nhìn anh.

Hoắc Lâm nắm cằm cô: “Đừng làm mất thời gian nữa, xuống xe thôi.”

Nam Từ đâu dễ gì đồng ý, cô lại nói: “Hoắc tiên sinh cũng quá đáng rồi, coi như không cầu hôn, thì đến cái nhẫn cũng không có, vậy mà đòi gạt em đi đăng ký kết hôn sao?”

Hoắc Lâm có vẻ như đã sớm đoán được cô sẽ nhắc đến cái này, mắt không di chuyển, trực tiếp nói với trợ lý Trương: “Lấy ra đây.”

Trợ lý Trương cẩn thận đưa tới một hộp bọc bằng vải nhung, Hoắc Lâm trực tiếp nhận, rồi mở ra trước mặt Nam Từ.

Nam Từ cúi đầu nhìn cũng cực kỳ kinh ngạc.

Cái nhẫn này rõ ràng viên kim cương còn chưa đánh bóng, hơn nữa kích cỡ…

Cũng quá khoa trương rồi!

Nam Từ bĩu môi, một lúc sau mới nói: “Anh thật sự để em đeo cái nhẫn này sao?”

“Đúng ra là sẽ có một nhà thiết kế người nước ngoài đến đây, rồi sẽ thiết kế sửa sang chiếc nhẫn lại cho hoàn chỉnh, nhưng bây giờ không có thời gian, chờ mấy ngày nữa nhà thiết kế đến rồi anh dẫn em đi gặp.”

Hoắc Lâm còn cho là anh giải thích đã chi tiết, nhưng vẫn thấy Nam Từ ngây ngốc ra đó, anh còn tưởng cô có ý gì khác, nhíu mày, hỏi: “Em không thích?”

Nói xong, anh liếc nhìn trợ lý Trương, khiến đối phương bị dọa ngồi thẳng người, anh ta nói:

“Bà chủ, viên kim cương này là viên đắt giá và giá trị nhất trong cuộc đấu giá gần đây, bà chủ…”

“Không phải.” Nam Từ thấy bọn họ hiểu lầm, nên vội nói: “Thích, em rất thích, cảm ơn anh, Hoắc tiên sinh.”

Nói xong, cô ôm eo anh, lại vùi vào lồng ngực anh.

“Em rất vinh hạnh được trở thành bà xã của Hoắc tiên sinh.”

Hoắc Lâm hơi nhếch môi, đáy mắt cũng tràn đầy ý vui vẻ.

“Ừ, anh cũng rất vinh hạnh được trải qua một đời với Nam tiểu thư.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: Minamishiro, Nucuoitoanang, selenasnow
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bap nuong ca chua, Bohihahohe, Diep bach, hoavu7793, Huyền Trần Kailu, Hwan Nguyễn, Yêns phan và 203 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.