Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

 
Có bài mới 29.06.2020, 09:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4651 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 23) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 24: Bá vương hoa 1.

Editor: Trà Đá.

Lúc Đường Đường ba tuổi, Nam Từ mang thai lần hai.

Trước đó hai người thật ra đang tính toán chuẩn bị hôn lễ, bởi vì Đường Đường còn nhỏ, Nam Từ muốn chăm sóc cậu bé cho thật tốt, cho nên nói không có thời gian chuẩn bị những cái kia.

Hoắc Lâm rất bất đắc dĩ, anh dỗ mấy lần, nói hôn lễ không cần cô phải quản, để trợ lý Trương lo là được rồi.

Trước đó Nam Từ bị hù bởi trợ lý Trương “Tặng cho mỗi khách mời một viên kim cương”, nên khi Hoắc Lâm vừa nhắc đến việc để anh ta chuẩn bị hôn lễ, toàn thân trên dưới rùng mình nhớ lại “Một viên kim cương”.

Cho nên cô nhất quyết cự tuyệt, nói một là không làm, hai là để cô tự mình chuẩn bị.

Hoắc Lâm luôn luôn cưng chiều vợ vô điều kiện, mặc dù không đồng ý với việc tiếp tục trì hoãn hôn lễ, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời Nam Từ.

Nhưng ai mà ngờ, việc trì hoãn này kéo dài tới tận ba năm.

Hôm sinh nhật ba tuổi của Đường Đường, rốt cuộc Hoắc Lâm nhịn không được, đêm đó ở trên giường vừa uy hiếp vừa dụ dỗ cô, ép buộc Nam Từ vội vàng đưa ra thời gian cử hành hôn lễ.

Lúc ấy Nam Từ bị anh hành hạ đến mức thở không nổi, cái cổ trắng hơi ngước, ngôn ngữ có chút không ăn khớp với nhau.

“Vì sao anh cứ muốn vội vã cử hành… Cử hành hôn lễ? Bây giờ chúng ta không… Không tốt sao?”

Cô vừa dứt lời, thì lập tức bị Hoắc Lâm hung hăng đâm vào, chỉ thấy anh thở gấp. Anh hôn môi cô, sau một lúc khá lâu, anh mới áp lên mặt cô nhỏ giọng hỏi.

“Vậy bà Hoắc đây ăn anh mấy năm nay, còn không định cho anh danh phận sao?”

Nam Từ: “…”

Nam Từ cảm thấy, nếu như lúc ấy giọng nói của anh u oán thêm một chút nữa, thì cô thật sự cảm thấy mình là một người xấu xa.

Cô thật sự cũng không hiểu, tại sao Hoắc Lâm lại cố chấp chuyện này như vậy.

Nếu như có thể nói thì Nam Từ hi vọng bọn họ cứ tiếp tục sống như vậy là được rồi, Đường Đường cũng đã lớn rồi, mà bọn họ cũng đã đăng ký kết hôn, ngoại trừ việc cử hành hôn lễ để thông báo cho thiên hạ biết, thì cái gì cũng không thiếu.

Sau đó cô nói sự nghi ngờ này cho Cố Phán và Đường Uyển nghe, ngược lại Đường Uyển không có phản ứng gì lớn, mà Cố Phán tặc lưỡi, sau đó phát biểu ý kiến.

“Hoắc Tam nhà em vẫn không có cảm giác an toàn chứ sao.”

Mới đầu Nam Từ không tin, nhưng sau đó lặng lẽ suy nghĩ một chút, về sau lại biết Hoắc Lâm hành hạ mấy hạng mục của Tần dư, cô đột nhiên cảm giác những lời Cố Phán nói có chút đạo lý…

Tần Dư khiến Hoắc Lâm ăn dấm chua lâu năm như vậy, rõ ràng là anh vẫn không hề cảm thấy an toàn.

Cho nên sau đó, lúc Hoắc Lâm nhắc đến chuyện hôn lễ, Nam Từ cũng thuận miệng đồng ý.

Đếm đó sau khi xác định được ngày tổ chức hôn lễ, Hoắc Lâm rất hưng phấn, giày vò Nam Từ ở trong phòng ngủ không ít.

Lúc kết thúc, Nam Từ dựa vào ngực Hoắc Lâm khẽ thở, bàn tay anh đang vuốt ve sau lưng cô.

Sau khi hô hấp bình phục trở lại, đầu óc cô mới bắt đầu tỉnh táo, cô lập tức nhớ ra một chuyện.

Cô nhéo eo Hoắc Lâm, nói: “Ngày tổ chức hôn lễ cũng đã quyết định rồi, anh không có được ăn dấm chua bậy bạ nghe không?”

Hoắc Lâm nhất thời không hiểu cô nói cái gì, hỏi: “Cái gì?”

“Tần Dư, anh đâu có đầu tư vào truyền thông điện tử, sao anh cứ suốt ngày đoạt mối làm ăn của người ta vậy?”

Hoắc Lâm nghe xong, sắc mặt anh bỗng trở nên nguy hiểm.

“Ai nói với em? Trợ lý Trương?”

Nam Từ vội vàng lắc đầu: “Không phải, trợ lý Trương nói với em mấy chuyện này làm gì? Phán Phán nói.”

Hoắc Lâm nhíu mày: “Sao cô ta lại biết?”

Anh cảm thấy Thẩm Mộ Ngạn không có khả năng nói những chuyện trên thương trường cho Cố Phán, hơn nữa còn có liên quan tới anh, Thẩm Mộ Ngạn càng không phải người nhiều chuyện, tại sao Cố Phán lại biết những chuyện này?

“Anh phá rối người ta, nên bạn gái của người ta đến tìm Phán Phán để khóc lóc, anh không biết Tần Dư có bạn gái sao? Là em gái kết nghĩa của Cố Phán.”

Nghĩ tới đây, Nam Từ lại cố ý bổ sung thêm: “Em đã nhìn thấy cô gái kia, gương mặt và vóc dáng xinh đẹp, mà sự nghiệp lại rất độc lập, biết nấu ăn ngon, tóm lại là giỏi hơn em rất nhiều, nghe nói Tần Dư theo đuổi rất lâu mới được, là bảo bối của người ta đấy. Cho nên sau này anh đừng có hăm he Tần Dư nữa, bạn gái của người ta tốt hơn em gấp mấy lần, làm gì còn để ý đến em nữa.”

Nam Từ chỉ muốn Hoắc Lâm yên tâm, nhưng lời nói này ở trong tai Hoắc Lâm lại có ý khác.

“Em ghen tỵ sao?”

Nam Từ nghĩ thầm ghen tỵ cái gì chứ? Hai mắt cô chớp chớp, bỗng nhiên hiểu rõ ý anh.

Thế là cô vội vàng hôn lên mặt Hoắc Lâm hai lần.

“Ghen tỵ cái gì, em cũng là bảo bối của Hoắc tiên sinh mà, anh vất vả lắm mới dụ dỗ được em đó thôi. Em chỉ là không muốn anh cứ ép Tần Dư nữa, một là không muốn anh suy nghĩ lung tung, hai là em cảm thấy trên thương trường, có thêm một người bạn vẫn tốt hơn một kẻ địch mạnh?”

Nam Từ nói đến đây, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

“Hoắc Lâm, bây giờ anh không còn độc thân nữa, anh có em, có Đường Đường, có một gia đình nhỏ. Em không bảo anh phải lo trước lo sau sợ này sợ nọ, nhưng thỉnh thoảng em cũng hi vọng anh bớt gai góc đi một tí. Chúng ta cứ yên bình sống qua ngày là được rồi, anh thấy thế nào?”

Hoắc Lâm nghe thấy cô nói những lời này, bỗng nhiên bật cười.

Một lát sau, anh hôn lên trán cô.

“Bảo bối nói rất đúng.”

Nam Từ dùng dáng vẻ khi cư xử với Đường Đường, cười hì hì hôn lên gương mặt Hoắc Lâm.

“Hoắc tiên sinh của em ngoan quá.”

Hoắc Lâm thấy bộ dạng đắc ý của cô, cũng không để tâm, anh nhướn mày, ý vị thâm trường hỏi: “Vậy bà Hoắc có ban thưởng gì cho anh không?”

Lúc nói chuyện, tay anh đặt trên bờ vai Nam Từ, còn nhẹ nhẹ vuốt lên làn da cô.

Nam Từ: “…”

Cái này chỉ là trò chuyện một chút, sao đột nhiên lại diễn biến như thế này.

Nam Từ bất đắc dĩ, còn chưa kịp đáp, thì đã bị Hoắc Lâm đè xuống.

Anh trịnh trọng hôn lên trán cô.

“Tặng anh một cô công chúa nhỏ đi.”

Nam Từ ngẩn người, cô hoàn toàn không nghĩ Hoắc Lâm lại muốn cái này.

Thật ra cô cũng đã đề cập đến chuyện sinh đứa thứ hai, nhưng Hoắc Lâm vẫn cảm thấy cơ thể cô chưa hoàn toàn bình phục, không muốn để cô mạo hiểm.

Cho nên mấy năm này anh toàn dùng biện pháp an toàn.

Nhưng hôm nay anh bỗng nhiên chủ động nhắc tới chuyện này, thật sự là dọa người.

“Sao anh lại…”

Cô chưa nói hết, nhưng Hoắc Lâm lại hiểu ý.

Anh cười cười, nói: “Hôm qua nhìn thấy tiểu công chúa nhà Chu Khởi, có chút ghen tỵ.”

Nam Từ nghe xong, lập tức biết chắc là Chu Khởi lại khoe khoang con gái với đám anh em, thế là cô nhẹ tặc lưỡi, cố ý nói: “Lỡ như đứa thứ hai là con trai thì sao?”

“Không có đâu, trực giác của anh nói lần này chắc chắn là con gái.”

Nam Từ nhịn không được, cười hì hì: “Lần trước anh cũng nói trực giác là con gái, còn mua cả đống đồ màu hồng, kết quả thì sao?”

Vừa nhắc tới chuyện này, Hoắc Lâm không thể phản bác được, anh trực tiếp hôn môi cô, ngăn chặn cái miệng nhỏ đáng ghét.

Sau khi tinh thần Nam Từ trôi nổi, trong thoáng chống có vẻ nghe Hoắc Lâm nói một câu:

“Nếu là con trai thì ba người đàn ông ở nhà này sẽ cưng chiều em.”

~

Thời gian bọn họ quyết định cử hành hôn lễ cũng không xa, chỉ còn khoảng một tháng.

Nhưng không ngờ thời gian gần như vậy lại phát sinh vấn đề.

Hôm Nam Từ đi thử váy cưới thì bị té xỉu.

Lúc đó Cố Phán và Đường Uyển cũng có mặt ở đó, một mặt là chọn váy cưới cho Nam Từ, một mặt là đi thử trang phục phù dâu.

Lúc Nam Từ té xỉu, Cố Phán đang giúp cô sửa sang váy cưới, mắt thấy thân thể Nam Từ mềm nhũn đi, cuối cùng trực tiếp ngã xuống đất.

Cố Phán bị dọa sợ, trực tiếp hét chói tai rồi vội vàng gọi người, lúc đó cũng may Nam Từ còn ý thức, kéo tay Cố Phán, nói mình không có việc gì, chắc là bị tuột huyết áp, bảo Cố Phán đừng suy nghĩ nhiều quá.

Nhưng lúc đó cũng đã muộn, Hoắc Lâm và đám anh em ở sát vách đang thử trang phục, cũng phải thử trang phục cho Đường Đường nữa, nghe thấy tiếng hét đều chạy qua.

Hoắc Lâm thấy Nam Từ ngã xuống đất thì sắc mặt anh bỗng nhiên lạnh đi.

Anh không nói một câu dư thừa nào, trực tiếp cúi người bế Nam Từ lên, sau đó bình tĩnh đi ra ngoài.

Nam Từ biết mình đuối lý, dù sao gần đây cô muốn có vóc dáng hoàn mỹ trong ngày cưới, cho nên bắt đầu ăn kiêng.

Mà Hoắc Lâm cũng đã nói cô mấy lần, nhưng đều bị cô gạt đi.

Kết quả lần này xảy ra chuyện, hơn nữa còn bị Hoắc Lâm nhìn thấy, cô cũng nghi ngờ sau khi về nhà, cô sẽ bị anh ép ăn thêm mấy chén cơm.

Sau khi Hoắc Lâm đưa cô vào xe, lập tức bảo tài xế chở tới bệnh viện.

Nam Từ không nghĩ mình bị gì quá nghiêm trọng, nên nói: “Không cần đi đâu, em chỉ bị tuột huyết áp thôi…”

Hoắc Lâm liếc cô một cái, lạnh lùng nói: “Đừng nói nữa.”

Nam Từ: “…”

Đã rất lâu rồi anh không có hung dữ với cô, cũng rất lâu rồi anh không dùng giọng điệu này để nói chuyện với cô, cho nên lúc này trong lòng Nam Từ cực kỳ uất ức, trên đường đi đều thầm oán trách trong lòng, rõ ràng anh là người muốn cử hành hôn lễ, cô chỉ muốn bản thân hoàn hảo hơn thôi mà, anh có cần phải như vậy không!

Càng nghĩ càng khó chịu, thân thể cũng vô ý thức lùi sát phía cửa, muốn kéo giãn khoảng cách với Hoắc Lâm.

Hoắc Lâm nhìn thấy động tác của cô, cũng không có phản ứng gì, chỉ yên lặng chờ xe đến bệnh viện.

Sau khi đến bệnh viện, Hoắc Lâm còn định bế cô vào, lại bị Nam từ đẩy ra.

Trên người cô còn mặc bộ váy cưới đang thử trước đó, cực kỳ xinh đẹp, nhưng lúc này xuất hiện ở bệnh viện thì khá kỳ cục.

Nhưng Nam Từ đang tức giận, cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp đi tới bàn đăng ký.

Hoắc Lâm ở phía sau giữ chặt cô, sau đó kéo cô đi lên lầu.

“Anh gọi điện thoại đặt hẹn rồi, trực tiếp lên lầu là được.”

Mặc dù Nam Từ đi theo anh, nhưng ngoài miệng vẫn không nói gì, tay cũng giãy dụa muốn thoát khỏi sự trói buộc của anh.

Hoắc Lâm vừa bực mình vừa buồn cười với hành động ngây thơ này của cô, lúc tiến vào thang máy, anh trực tiếp ôm eo cô, tư thế cực kỳ thân mật.

“Được rồi, ban nãy anh không nên mắng em như vậy.”

Nam Từ vốn đang giận, lúc này nghe anh nói, cũng không hiểu thế nào, chóp mũi cay cay, nước mắt không nhịn được tràn đầy hốc mắt.

Lần này Hoắc Lâm thật sự bị dọa sợ, bình thường Nam Từ không phải người thích khóc nhè, cảm xúc cũng không nhạy cảm đến như vậy, làn này anh cũng đâu có nói gì thêm, sao cô lại có biểu hiện khổ sở như vậy?

Trong đầu anh trong nháy mắt hiện lên một loạt khả năng, sau đó anh càng dúng sức ôm eo cô.

“Bảo bối, đừng khóc, nói không chừng lát nữa sẽ có chuyện vui.”

Nam Từ giương hai mắt đẫm nước mắt lên nhìn anh: “Chuyện vui gì?”

~

Sau đó chuyện vui này được chính miệng bác sĩ nói ra.

Bác sĩ cầm một loạt kết quả xét nghiệm và giấy siêu âm, nhìn một chút, sau đó cười híp mắt nói với bọn họ: “Chúc mừng Hoắc tiên sinh, vợ ngài đã có thai, vừa đúng hai tháng tám ngày.”

Nam Từ ngẩn người: “Bác sĩ chắc chứ?”

Trước đó lúc cô mang thai Đường Đường thì dấu hiện nhận biết cực kỳ rõ ràng, nôn nghén cực kỳ nghiêm trọng, mà lại còn rất thích ngủ.

Nhưng lần này lại không có phản ứng gì, nếu không thì cô cũng sẽ không sơ ý đến mức không phát hiện ra…

Bác sĩ gật đầu xác định, nói với cô: “Bà Hoắc, bất kể là kết quả thử máu hay siêu âm đều cho thấy bà xác thật đã có thai.”

Nam Từ có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau, cô mới quay đầu nhìn Hoắc Lâm.

“Hoắc Lâm, em lại có thai.”

“Ừ.”

“Vậy có phải là…”

“Hả?”

Nam Từ méo miệng, mặt buồn hiu: “… Em ăn kiêng mấy ngày nay đều vô ích rồi?”

“…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: R.Quinn, hoàng diệp, xichgo
     
Có bài mới 02.07.2020, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4651 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 24) - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 25: Bá vương hoa 2.

Editor: Trà Đá.

Sau khi hai người từ bệnh viện trở về, thì Đường Đường đã được đưa về nhà rồi.

Bởi vì chuyện xảy ra quá đột ngột, cho nên đầu óc Hoắc Lâm hoàn toàn trống rỗng, sợ Nam Từ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không nhớ đến con trai cũng đang ở đó.

Cũng may lúc ấy bên kia toàn là người một nhà, ngược lại cũng không sợ Đường Đường không có ai chăm.

Lúc bọn họ trở về, Đường Đường đang ngồi ngoan ngoãn đọc sách dạy đánh cờ.

Nói đến sự kỳ quái, thì Đường Đường từ nhỏ cho đến bây giờ có vẻ không giống như một đứa con nít đồng trang lứa khác.

Con nít thì phải quấn mẹ hoặc là quây phá, còn Đường Đường thì lại cực kỳ trầm tính, sau này lớn hơn một chút, cậu bé cũng không làm phiền ba mẹ nhiều, đưa cho cậu bé một quyển sách hoặc một bộ đồ chơi trí tuệ, thì cậu bé có thể ngồi một chỗ gần nửa ngày.

Một tuổi đã biết tự ăn cơm, đi toilet, chưa đến hai tuổi đã có thể nói chuyện rất lưu loát, bây giờ mới ba tuổi đã có thể biết đánh vần hầu hết các chữ Hán.

Mỗi ngày cũng không giống những đứa trẻ khác đòi xem tivi, mà chỉ cần một quyển sách là có thể yên tĩnh cả ngày.

Đói bụng cũng không la làng, lại ngoan ngoãn lễ phép gọi dì giúp việc nhờ rót một ly sữa bò.

Dáng vẻ ăn cơm của Đường Đường thì khỏi phải nói, nếu như đứa bé này không từ bụng Nam Từ chui ra, thì cô thật sự nghi ngờ mình có nhớ lầm số tuổi của Đường Đường hay không.

Ăn cơm bình thường thì không nói, nhưng lúc ăn đồ tây, động tác còn thuần thục hơn cả mẹ, đừng đánh giá Đường Đường qua thân thể nhỏ bé và non nớt, nhưng trong lúc vung tay nhấc chân cũng đã xuất hiện vài thần thái tao nhã.

Mà sau khi Đường Đường lớn hơn, Nam Từ càng lúc càng khó chịu, cậu bé chỗ nào cũng tốt, nhưng hoàn toàn không có điểm nào giống cô, từ đầu đến chân quả thật chính là bản sao của Hoắc Lâm!

Nam Từ có chút bận tâm, nghĩ con trai giống anh như vậy, có thể cũng kế thừa tính cách của anh hay không.

Di truyền những cái khác thì rất tốt, toàn thân Hoắc Lâm đều là ưu điểm, cái này cô biết rõ.

Nhưng cô chỉ sợ con trai cô được kế thừa tính khí cố chấp của ba nó thì hỏng bét.

Thế là Nam Từ suy nghĩ mấy ngày, quyết định dùng cách thăm dò xem trong lòng con trai như thế nào.

Ngày đó cô cố ý mua một đống gấu bông, trong đó có một con thỏ và một con sói cũng tạm coi là hung ác.

Lúc ấy Nam Từ thừa dịp Đường Đường đang đọc sách, đặt một đống gấu bông trước mặt Đường Đường, sau đó bắt đầu nói nhăng nói cuội.

Cuối cùng Đường Đường nghe không nổi nữa, đặt sách xuống, chậm rãi mở miệng:

“Mẹ, rốt cuộc là mẹ muốn hỏi cái gì?”

Lúc ấy Nam Từ thật sự có cảm giác trí thông minh của mình bị coi thường, mà đối tượng coi thường cô chính là con trai cô, cho nên cô nhịn.

Cô nghĩ nghĩ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Là như vậy, mẹ muốn hỏi Đường Đường một vấn đề, con thấy con thỏ và con sói này không, hiện tại sói đang rất thích thỏ, muốn ở cạnh thỏ, nhưng thỏ lại không đồng ý, con có biện pháp nào giúp sói không?”

Mặc dù Nam Từ cảm thấy con trai mình thông minh quá sớm, nhưng dù vậy thì cậu bé cũng chỉ là một đứa con nít, cho nên cô suy nghĩ một chút, bổ sung thêm một câu:

“Ý mẹ là… Nếu con là sói, thì con có giam thỏ lại ở bên cạnh mình không?”

Lúc ấy Đường Đường chỉ suy nghĩ một chút, hỏi lại Nam Từ: “Vậy trong thế giới của bọn nó là pháp chế xã hội sao?”

“…”

Nam Từ bất lực, hoàn toàn không nghĩ một đứa bé sao lại biết cái từ này!

Dừng một chút, cô lại đáp: “Đúng, giống y như xã hội chúng ta, phải tuân thủ pháp luật.”

Lần này Đường Đường không suy nghĩ, trực tiếp nói: “Vậy thì không được, mẹ, pháp luật là sự ràng buộc, mỗi người đều phải tuân thủ, nếu như con là sói, thì chắc chắn sẽ không phạm pháp nhốt thỏ ở bên cạnh mình.”

Nam Từ nghe đến đây thì cực kỳ yên tâm, cũng không hỏi tiếp, chỉ xoa xoa đầu Đường Đường, nói: “Đường Đường nhà mình thật tuyệt!”

Hôm sau trên đường đi làm, sau khi hai vợ chồng đã đưa Đường Đường vào nhà trẻ rồi, thì Nam Từ mới kể lại màn đối thoại với Đường Đường cho Hoắc Lâm nghe.

Cô còn đắc ý nói: “Mặc dù tướng mạo hay cử chỉ giơ tay nhấc chân giống y chang anh, nhưng ở phương diện này thì vẫn giống em.”

Hoắc Lâm bị cô chọc cười, bắt đắc dĩ nhéo nhéo má cô.

“Anh làm chuyện gì phạm pháp?”

“Anh không làm, nhưng trong từng câu chữ của anh lại đầy uy hiếp!” Nam Từ lầm bầm: “Lúc đó không biết là ai suốt ngày nói nếu như em không yêu anh, thì anh sẽ giam em lại, khóa trên giường. Khiến cho em khi đó suốt ngày mơ thấy ác mộng.”

“Đó là bởi vì tốc độ yêu của em quá chậm.”

“Sao? Anh còn muốn nói đạo lý hả?”

Hoắc Lâm nhìn gương mặt hung dữ của cô, khóe môi cong hơn.

“Không có, lỗi của anh.”

“Anh sai ở đâu?”

“Bảo bối nói anh sai thì là anh sai chứ sao.”

“Tào lao, em… Á… Ai da anh phiền quá à… A, nói không lại thì chặn miệng em hả… Đừng cắn nữa, sưng hết môi em bây giờ!”

Cũng may tài xế rất linh hoạt, trên thưc tế thì mỗi lần hai người lên xe thì anh ta đều nâng tấm che lên, nếu không thì lần này lại phải thấy những thứ không nên thấy.



Về sau Nam Từ cũng không suy nghĩ nhiều nữa, nhưng Hoắc Lâm lại biết rõ con trai mình như thế nào, vì vậy thừa dịp Nam Từ ra ngoài gặp đám Cố Phán, thì chỉ còn anh và Đường Đường đơn độc ở chung một chỗ, anh mới nhắc đến chuyện này.

Hoắc Lâm và Đường Đường thường nói chuyện trực tiếp với nhau, trên thực tế chỉ cần có hai cha con ở một chỗ, thì có lời gì anh đều nói thẳng trực tiếp vào vấn đề, trong mắt anh, đứa con trai này đã sớm không còn ngây thơ giống với số tuổi nữa.

Hoắc Lâm đã sớm coi Đường Đường là một thanh thiếu niên với tâm lý ổn định.

Đầu tiên anh kể lại một chút sự tình Nam Từ nói với anh, sau đó lẳng lặng nhìn Đường Đường, nói: “Ba biết con ngày đó chỉ nói xạo với mẹ thôi, nói xem, con thật ra là nghĩ như thế nào.”

Lúc đó Đường Đường đang uống sữa bò, nghe ba hỏi cũng không kinh ngạc.

Cậu bé đặt ly xuống, lấy khăn nhã nhặn lau miệng, sau đó bình tĩnh nhìn Hoắc Lâm.

“Dù sao con chắc chắn không giống ba, lúc nào cũng có suy nghĩ giam mẹ lại.”

Hoắc Lâm bị con trai mình vạch mặt, thì còn cái gì không thể làm, cuối cùng, anh bỗng nhiên nhớ lại một việc anh nghe từ cô giáo nhà trẻ.

“Con nhảy lớp lên lớp lớn, có hòa đồng với bạn bè không?”

“Dạ, ngoại trừ việc các bạn hay khóc ra thì những cái khác cũng còn được.”

Đầu ngón tay Hoắc Lâm gõ nhẹ lên mặt bàn, gương mặt cười như có như không.

“Nghe cô giáo nói bây giờ con đang ngồi cùng bàn một cô bé rất đáng yêu, mà lại rất thích quấn lấy con hả?”

“Dạ, cực kỳ phiền phức.”

Hoắc Lâm nhướn mày, ý cười càng đậm: “Nhưng có mấy lần ba đi đón con, vô ý nghe ba mẹ cô bé hỏi cô giáo có phải cho cô bé ăn kẹo nhiều quá không, vì trước khi con chuyển đến lớp lớn thì cô bé không hề sâu răng, ba mẹ cô bé đã cấm cô bé ăn đồ ngọt rồi.”

Đường Đường vẫn duy trì bộ dáng bình tĩnh, nói: “Thật sao? Con không biết.”

“Thật ra thì ba cũng để ý đâu. Nhưng hôm trước chú Trương tới nhà chúng ta, đưa cho ba tất cả hóa đơn trong nhà, bao gồm hóa đơn mua sắm. Trong đó có cả bánh kẹo, mà ba biết con đâu có thích ăn bánh kẹo.”

Hoắc Lâm cười ung dung, nhìn con trai mình, hỏi: “Con thể nói cho ba biết, cuối cùng bánh kẹo đó đi đâu không?”

Đường Đường nhìn Hoắc Lâm vài giây, sau đó thân thể nhỏ bé nhẹ nhàng nhảy xuống ghế, đi tới điện thoại để bàn đặt trong phòng khách.

Cậu bé thuần thục nhấn một dãy số, sau khi chờ hai ba giây, gương mặt bình tĩnh lập tức nhăn lại, nước mắt bắt đầu rơi.

Một lát sau, người bên kia bắt máy, cậu bé vừa khóc nức nở vừa nói: “Mẹ…”

Hoắc Lâm: “…”

Đường Đường ở bên này khóc đến nỗi không nói chuyện được, cũng không nhín Hoắc Lâm, chỉ đứng đó không ngừng “Khóc”.

“Dạ… Không có, ba không có mắng con… Con… Chỉ là con nhớ mẹ…”

Nói đại khái nửa phút, Đường Đường ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Lâm, nói: “Ba, mẹ muốn ba nghe điện thoại.”

Hoắc Lâm liếc mắt nhìn Đường Đường, sau đó đứng dậy đi qua, nhận lấy điện thoại trong tay Đường Đường.

Lúc ấy Nam Từ bị tiếng khóc của Đường Đường làm cho đau lòng, cho nên khi Hoắc Lâm vừa nghe máy, cô trực tiếp phê bình anh.

Đại khái nói bốn năm phút, Nam Từ mới bỏ qua.

Sau khi cúp điện thoại, Đường Đường đã ở bên kia bắt đầu đọc sách, trên mặt còn nước mắt, nhưng không còn dấu hiệu khóc lóc nữa.

“Dựa vào mẹ nhiều như vậy con không ngán sao?” Hoắc Lâm hỏi Đường Đường.

“Vậy ba suốt ngày cứ truy vấn ngọn nguồn chuyện của con cũng không ngán sao?”

“…” Hoắc Lâm cảm thấy anh không cách nào nói chuyện được với con trai, nên dứt khoát nói thẳng: “Được, ba không hỏi chuyện của con nữa, cũng không nhúng tay vào nữa. Chỉ là ba vẫn muốn con nhớ lấy lời ba nói trước đó, bất kể con như thế nào cũng không được để mẹ biết.”

Lúc này Đường Đường mới cười cười, trên gương mặt non nớt rốt cuộc cũng xuất hiện nét trẻ con.

“Ba yên tâm, con lúc nào cũng có chừng mực đối với mẹ.”

~

Đương nhiên, những chuyện này Hoắc Lâm không bao giờ nói với Nam Từ. Trong lòng Nam Từ, Đường Đường vẫn chỉ là một đứa bé thông minh hơn bạn bè một chút thôi.

Cho nên khi hai người từ bệnh viện về, thấy Đường Đường ngoan ngoãn ngồi đó đọc sách, trong lòng Nam Từ lập tức mềm đi.

“Ai da, Đường Đường nhà mình ngoan quá.”

Nói đến đây, cô hung dữ nhìn Hoắc Lâm.

“Sau này cho dù có công chúa nhỏ, thì anh cũng không được ngó lơ con trai nghe không?”

Trong lòng Hoắc Lâm không ngừng cười lạnh, nghĩ thầm không chừng con trai đang nghĩ ước gì ba mẹ mình không có việc gì thì đừng làm phiền đến nó, một mình cũng đủ vui vẻ rồi.

Nhưng Nam Từ nói gì thì Hoắc Lâm cũng sẽ không thật sự phản bác, huống chi bây giờ cô còn đang mang thai đứa thứ hai.

Thế là anh hôn lên đỉnh đầu cô, cười cưng chiều: “Ừ, bảo bối nói gì thì anh nghe nấy.”

Cách đó không xa, Đường Đường nhìn thì có vẻ đang tập trung đọc sách, nhưng trên thực tế cũng nghe thấy lời ba mẹ nói.

Nhất là sau khi nghe Hoắc Lâm nói xong, cậu bé không nhịn được yên lặng suy nghĩ vài giây.

Sau đó, cái đầu nhỏ bắt đầu tính toán, nếu như bây giờ mình trốn khỏi nhà, thì khả năng sinh tồn được bao nhiêu.

Dù sao, trong căn nhà này toàn thức ăn cho chó, Đường Đường thật sự ăn không vô nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: R.Quinn, hoàng diệp, selenasnow, xichgo
     
Có bài mới 08.07.2020, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4651 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 25) - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 26: Bá vương hoa 3.

Editor: Trà Đá.

Nam Từ lại mang thai một lần nữa, hôn lễ đành phải dời lại.

Sau khi đám anh em biết thì mọi người đều bật cười, nhất là Trần Tiến, nói Hoắc Lâm rốt cuộc là có số mệnh gì, có phải cả đời cũng không thể như ý muốn?

Hoắc Lâm mặc kệ anh ta, người gặp việc vui, mặc dù chuyện hôn lễ đúng là có hơi tiếc, nhưng so với việc có con gái, thì tiếc nuối ấy không đáng giá nhắc tới.



Lần này Nam Từ mang thai cực kỳ khỏe, không hề giống như lúc mang thai Đường Đường.

Lúc ấy ba tháng đầu, cô ốm nghén cực kỳ nặng, hầu hết ăn gì cũng ói, không ăn cũng ói nước chua, lượng cơm ăn còn ít hơn cả bình thường.

Nhưng lần mang thai này, nếu như không phải trong hình siêu âm có một hạt đậu nhỏ, thì cô còn nghi ngờ mình có thật sự mang thai hay không.

Bởi vì thật sự quá yên bình!

Ngoại trừ cô thích ngủ giống như những thai phụ khác, thì trên cơ bản những phản ứng khác lại không có, không nôn nghén, mà khẩu vị lại càng tốt.

A, nếu như nhất định phải nói gì đó, thì lần mang thai thứ hai này cô ăn rất ngon miệng.

Trước kia thích ăn gì thì bây giờ càng thích, trước kia không thích ăn gì thì bây giờ cũng ăn được một hai miếng, khẩu vị cũng không kiêng cữ gì, chua cay mặn ngọt, chỉ cần được ăn ngon thì cô đều thích.

Có thể nói, cơ thể cô càng ngày càng tròn trịa.

Có mấy lần trên bàn ăn, Đường Đường thấy mẹ mình ăn lượng cơm gấp hai lần bình thường, nhịn không được định mở miệng nói hai câu.

Nhưng lời còn chưa nói ra, thì đã bị Hoắc Lâm liếc mắt vung đao tới.

Hai cha con có tâm linh tương thông, trên cơ bản Đường Đường nhấc tây nhấc chân thì Hoắc Lâm đều biết cậu bé muốn làm gì, cho nên lúc này cậu bé muốn nói gì, anh đương nhiên hiểu rõ.

Đường Đường há to miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng suy nghĩ một chút dù sao cũng bỏ đi, mẹ có trở thành một người mập mạp thì ba cũng một mực yêu mẹ, cậu bé xen miệng vào làm gì?

Lời này không điêu, trong mắt Hoắc Lâm, Nam Từ có biến thành dạng gì thì vẫn là bảo bối của anh.

Lần trước Nam Từ mang thai thật sự quá tội nghiệp, mặc dù anh không nói gì, nhưng trong lòng vẫn luôn áy náy và đau lòng.

Lần này phải vất vả lắm Nam Từ mới có thể ăn ngon ngủ ngon, mà thân thể cũng tốt hơn lần trước rất nhiều, anh đương nhiên rất vui vẻ.

Cho nên anh tuyệt đối không cho kẻ nào làm phá hư bầu không khí này, con của anh cũng không được.

Hôm đó sau khi ăn xong chưa được bao lâu, Nam Từ lập tức lên lầu đi ngủ.

Hoắc Lâm tự mình đưa Đường Đường đi nhà trẻ, lúc xe chạy trên đường, Hoắc Lâm cực kỳ nghiêm túc nói với Đường Đường.

“Lo chuyện của con cho tốt, chuyện của người lớn thì đừng nhúng tay vào, nhất là chuyện của mẹ con.”

Đường Đường nghiêng đầu, đảo đảo mắt.

Tiếp đó, cậu bé ngẩng đầu nhìn Hoắc Lâm.

“Ba, bây giờ con nghi ngờ ba cố ý?”

“Cái gì?”

“Cố ý vỗ béo mẹ, sau đó để mẹ không thể ra ngoài tìm các chú khác.”

Hoắc Lâm nhíu mày: “Ai nói với con mẹ muốn ra ngoài tìm các chú khác?”

Đường Đường ngồi thẳng người, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh: “Không ai nói hết, nhưng con cảm thấy nếu như ba cứ tiếp tục ngược đãi con, nếu như mẹ phát hiện ra thì chắc chắc sẽ đi tìm người khác.”

Hoắc Lâm bị tên nhóc này chọc cười, vươn tay xoa cái đầu nhỏ, mỉm cười nhưng bên trong lại mang theo một tia nguy hiểm.

“Vậy chi bằng để ba đưa con vào ký túc xá của trường, nếu như hai mẹ con không gặp nhau nhiều, thì mẹ con sẽ không suy nghĩ nhiều đâu?”

“…” Đường Đường nhìn Hoắc Lâm: “Gian thương.”

Hoắc Lâm không thèm để ý con trai lên án mình, còn nói: “Vậy nên, hiện tại con chưa có năng lực để chiến thắng đối phương, nên đừng có khiêu khích. Còn nữa, lần sau mẹ con có ăn ba chén cơm, thì con cũng phải giả bộ như không nhìn thấy, hiểu chưa?”



Về sau Đường Đường cũng không dám ý kiến gì với lượng cơm Nam Từ ăn, chỉ là Nam Từ tự mình ý thức được điều này.

Dù sao cô từ nhỏ đển lớn, cân nặng không bao giờ vượt qua ba con số, lần trước mang thai Đường Đường, cô cũng chỉ duy trì chín mươi mấy cân, chưa tới một trăm.

Nhưng lần này, mới chỉ mang thai năm tháng mà cân nặng của cô đã lên tới một trăm lẻ mấy cân.

Cái này sao cô chấp nhận được?

Thế là sau khi bước xuống cái cân, cô ngồi trên sàn nhà đắn đo suy nghĩ phải giảm béo thế nào.

Lúc Hoắc Lâm đi vào, trông thấy cô ngồi dưới đất, anh khẽ nhíu mày.

Anh bước mấy bước đến gót chân cô, lập tức bế cô lên.

“Nói bao nhiêu lần rồi, mặc dù mùa hè nhưng cũng không được tùy tiện ngồi trên sàn nhà.”

Nam Từ còn đang đắm chìm trong sự bi thương về cân nặng, hoàn toàn không nghe lọt tai những gì Hoắc Lâm nói, cách thật lâu, cô mới bày ra bộ dạng đáng thương nhìn Hoắc Lâm.

“Hoắc Lâm…”

“Hả?”

“…Em mập.”

“…” Hoắc Lâm nhìn gương mặt tròn trịa của Nam Từ, nhưng vẫn xinh đẹp mê người như trước, bình tĩnh nói trái lương tâm: “Không có, bảo bối của anh vẫn giống y như lúc trước.”

“Anh nói bậy, em mập hơn hai mươi cân, hiện tại còn nặng hơn lúc trước sinh Đường Đường, làm sao bây giờ, không xong rồi, em không thể ra ngoài gặp mọi người được.”

Hoắc Lâm ôm Nam Từ, sau khi để cho cô thoải mái dựa vào lồng ngực anh, bàn tay bắt đầu vuốt ve cái bụng có chút to ra của cô.  

Tiếp đó, anh chớp chớp mắt, mở miệng: “Cái cân này mua lâu rồi đúng không?”

“Ừ… Chúng ta mua lúc đăng ký kết hôn đó.”

“Vậy có lẽ là nó bị hư rồi.”

Nam Từ chớp chớp mắt, quay đầu nhìn Hoắc Lâm, có vẻ như có chút bị thuyết phục, do dự nửa ngày, mở miệng: “Anh chắc không…”

“Sao không chắc?”

Hoắc Lâm vừa nói chuyện, vừa dùng chóp mũi thân mật cọ xát gương mặt của Nam Từ: “Mỗi ngày anh đều ở chung với em, em có béo hay không thì anh phải nhìn ra chứ, mà bình thường em cũng đâu được gọi là ăn nhiều, đứa bé trong bụng đã hấp thụ hơn một nửa, coi như em có lên cân một tí, thì cũng là do Quả Quả.”

Quả Quả là tên ở nhà Nam Từ đặt cho đứa thứ hai, vừa vặn góp thành một đôi với Đường Đường, người khác nghe thấy thì sẽ biết hai đứa chắc chắn là anh em.

Nam Từ nghe Hoắc Lâm, cũng có chút nửa tin nửa ngờ, suy nghĩ kỹ càng nửa ngày, cô mới nhếch miệng, ôm cổ anh, nhích lại gần trong ngực anh.

“Vậy ngày mai anh đi làm về, ghé siêu thị mua cho em một cái cân mới đi.”

“Được.” Hoắc Lâm vui vẻ đồng ý, tiếp đó còn nói: “Dì giúp việc nấu xương sườn hầm, không phải món em thích ăn sao? Chúng ta xuống ăn cơm?”

“A… Hay là em ăn nhiều rau xanh một chút?”

“Không được, em và con phải cần cân bằng dinh dưỡng, ngoan.”

Nam Từ còn muốn phản bác gì đó, nhưng đúng lúc này Quả Quả trong bụng bỗng nhiên nhúc nhích, cô bày ra vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Hoắc Lâm.

“Hoắc Lâm, anh… Anh có cảm thấy không?”

Bàn tay Hoắc Lâm vẫn luôn đặt lên bụng Nam Từ, cho nên cũng cảm thấy được, thế là cười cười, hôn lên trán Nam Từ một cái.

“Nhìn xem, con cũng phản đối kìa, yêu cầu mẹ phải ăn nhiều thịt.”

Nam Từ cũng vui vẻ hơn, cười híp mắt nói: “Được, vì Quả Quả nên hôm nay mẹ sẽ ăn nhiều một chút.”

Lúc xuống lần ăn cơm, Đường Đường nhìn lượng cơm của mẹ ăn cũng giống những ngày trước, trong lòng không ngừng cảm thản.

Với trí thông minh của mẹ, thì có thể sinh ra một đứa em như thế nào đây, nói không chừng lại bị ba xoay vòng vòng lừa ăn quả ngọt?

Đường Đường ghét người không thông minh, nhưng mà nếu như đáng yêu thì cậu bé có thể miễn cưỡng tiếp nhận.

Được rồi, mặc kệ là dạng gì, dù gì cũng là người thân của mình, nếu như sinh ra quả thật kém cỏi, thì cậu bé sẽ giúp dạy bảo.

~

Cuối năm, đầu tháng mười hai, Quả Quả muốn ra nhìn thế giới.

Bởi vì lần này em bé quá lớn, chuyên gia của bệnh viện đề nghị sinh mổ, Nam Từ nghe xong vừa tức vừa lo, một mực đánh Hoắc Lâm.

“Tại anh hết, đút em ăn nhiều đồ ngon như vậy, bây giờ thì sao? Không thể sinh thường được!”

Hoắc Lâm bất đắc dĩ, cười cười: “Bảo bối đừng sợ.”

“Sao không sợ được? Bọn họ nói em bé sinh mổ thì thể chất rất yếu, với lại…”

Nói đến đây, sắc mặt Nam Từ có chút mất tự nhiên, một hồi lâu mới thấp giọng nói: “Với lại nếu như sinh mổ, trên bụng em để lại sẹo thì làm sao?”

Mặc dù bây giờ có mổ thẩm mỹ, nhưng Nam Từ vẫn rất lo lắng, nếu quả thật để lại sẹo, thì sau này… Cô không thể nghĩ thêm được gì nữa!

Hoắc Lâm nhìn ra lo lắng của cô, hôn môi cô một cái, nhẹ giọng trấn an: “Không sao hết, bảo bối của anh như thế nào thì anh cũng thích hết.”

Nam Từ đương nhiên biết anh chỉ đang dỗ ngọt cô, nhưng cũng không khống chế nổi sự ngọt ngào tràn ngập trong lòng.

Kết hôn đã lâu, cũng sắp sinh đứa thứ hai, nhưng Hoắc Lâm xác thật vẫn đối xử với cô rất ân cần như ngày đầu, cho dù thời gian cô mang thai chật vật khó coi bao nhiêu, nhưng lúc anh nhìn cô thì ánh mắt anh đầy sự yêu thương chưa bao giờ giảm bớt.

Có lẽ đây chính là kết quả khi gả cho người thật sự yêu mình.



Về sau, Nam Từ muốn mình lựa chọn ngày sinh cho Quả Quả.

Cũng không phải cô mê tín gì, nhưng vẫn tìm hiểu qua ngày hoàng đạo, quyết định sinh đứa bé vào đầu tháng mười hai.

Dù sao so sánh giữa cung Nhân Mã và cung Ma Kết, thì cô vẫn hy vọng con mình thuộc cung Nhân Mã.

Chòm sao này có tính cách nhiệt tình lại hào phóng, cực kỳ có năng lượng, cô hy vọng con mình sẽ như vậy.

Đương nhiên rồi, không phải nói cung Ma Kết không tốt, chỉ là… Cô nghe nói Ma Kết đều là người cuồng công việc, trong nhà đã có một Đường Đường, cô vẫn hy vọng đứa thứ hai sẽ có tính cách hoạt bát náo nhiệt một chút.

Lời này sau khi Hoắc Lâm nghe thấy, anh cười cô nói cái này mà không tính là mê tín sao?

Nam Từ xấu hổ, nói đây là chiêm tinh học! Chiêm tinh học! Không giống mê tín!

Hoắc Lâm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, cảm thấy cũng không cần tranh cãi quá nhiều, thế là vừa dỗ dành cô vừa đồng ý với cô.

Dù sao đứa bé sinh tháng mấy, tính cách gì, anh đều cảm thấy không quan trọng, chỉ cần Nam Từ vui vẻ là được rồi.

~

Ngày 9 tháng 12, Nam Từ bị đẩy vào phòng sinh.

Sau một tiếng, Quả Quả ra đời, là một cô công chúa nhỏ tròn trịa tám cân bảy.  

Giờ phút này, Hoắc Lâm đã có một trai một gái, trải qua một quá khứ đen tối và cực khổ, ngay lúc này mọi thứ đều góp thành một chữ “Tốt”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: R.Quinn, hh09, hoàng diệp, maihuynh, selenasnow, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: deathnguyen9913, Hạ Thiên Du, Meo0ri, Phương Quỳnh Chi, Thaikhuong1806 và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27


Thành viên nổi bật 
megau1976
megau1976
ciel99
ciel99
đêmcôđơn
đêmcôđơn
Tầm Mộng
Tầm Mộng
Puck
Puck
Xám
Xám

Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 284 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.