Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

 
Có bài mới 24.06.2020, 09:45
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4585 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 22) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 23: Con yêu 6.

Editor: Trà Đá.

Ban đầu Nam Từ định ăn bữa cơm với Cố Phán rồi về, nhưng sau khi cúp điện thoại, trong lòng cô lập tức muốn kéo dài hành trình, không vội vã về.

Cho nên khi cô về nhà, trong tay cũng mang theo bao lớn bao nhỏ rất nhiều thứ, có đồ dùng cho Đường Đường, có cả váy của cô, cũng có cả áo sơ mi cho Hoắc Lâm.

Chỉ là sau khi về nhà, đầu tiên cô về phòng ngủ cất đồ đạc, sau đó cũng không nhìn Hoắc Lâm, mà trực tiếp ngồi xuống trước mặt Đường Đường.

Đường Đường cả ngày không nhìn thấy mẹ, bây giờ tâm tình cực kỳ vui vẻ.

Đường Đường vốn im lặng tự chơi, lúc này không chơi xếp gỗ nữa, vội vàng bò về phía Nam Từ.

Đây là lần đầu tiên Nam Từ cảm giác được sự nhiệt tình của con trai, Đường Đường lúc nào cũng ngoan ngoãn lại yên tĩnh, mặc dù có dính cô, nhưng chắc chắn không phải như vậy.

Trong lúc nhất thời, Nam Từ mừng rỡ, ôm chầm lấy Đường Đường, rồi hôn Đường Đường rất lâu.

Hoắc Lâm vốn đang bình tĩnh ở bên cạnh xem tài liệu, lúc này bên tai tràn ngập tiếng cười của hai mẹ con.

Anh nhịn không được, mở miệng trước: “Hôm qua không phải nói chỉ ra ngoài đến trưa rồi về mà?”

Ý chỉ Nam Từ sao lại về muộn như vậy, bây giờ cũng đã bảy giờ tối rồi.

Nam Từ nhìn anh một chút, căn bản không muốn phản ứng, mà vươn tay kéo cái túi tới, lấy ra một bộ quần tây áo sơ mi nhỏ cho Đường Đường.

Quần áo của con nít cực kỳ xinh đẹp, lúc Nam Từ trông thấy đã có thể tưởng tượng được sau khi Đường Đường mặc vào, thì sẽ trông đẹp trai và chững chạc đến cỡ nào.

“Ai da, bảo bối của mẹ, sao con lại có thể khiến người khác thích nhiều như vậy chứ?”

Nam Từ nhịn không được, vừa nói vừa hôn lên đỉnh đầu Đường Đường một cái, có thể bởi vì bờ môi cô đụng da đầu có chút nhột, cho nên Đường Đường lại nhỏ giọng cười “Khanh khách”.

Hai mẹ con chơi đùa một lúc lâu, thì dì giúp việc bưng một ly nước tới.

“Bà chủ, đây là nước lê mà Hoắc tiên sinh nhờ tôi chuẩn bị cho bà, ngài ấy nói ở bên ngoài bụi bặm, mà bà đi dạo một ngày chắc chắn cổ họng sẽ bị khô, cho nên nói tôi nấu cho bà chủ uống.”

Nam Từ liếc mắt nhìn Hoắc Lâm một chút, cũng không nói gì thêm, cười nhận lấy ly nước lê, nói “Cảm ơn” với dì giúp việc.

Nước lê được nấu rất thanh, cũng không ngọt quá, Nam Từ cảm thấy uống rất ngon, cho nên cũng thuận thế đút Đường Đường.

Đường Đường miệng nhỏ kề ngay vành ly, rất phối hợp uống, cuối cùng, nước lê theo khóe miệng chảy xuống, cậu bé thậm chí còn tự mình cầm khăn chùi chùi.

Lần này Nam Từ cực kỳ kinh ngạc, cũng không đoái hoài tới việc đang trêu Hoắc lâm, vội vàng kéo ống tay áo anh.

“Anh có nhìn thấy không?”

Hoắc Lâm rời mắt khỏi tài liệu, nhìn về phía bọn họ: “Cái gì?”

“Con trai anh mới vừa tự lấy khăn lau miệng đó! Trời ơi, con nít bây giờ thông minh vậy sao?”

Hoắc Lâm thầm cười lạnh trong lòng, con của anh không chỉ thông minh, mà còn biết diễn kịch.

Nhưng anh cũng không nói với Nam Từ, anh sợ cô không tin, rồi suy đoán sợ anh định làm gì con trai.

Thế là anh ôm Đường Đường về phía mình, nói với Nam Từ: “Em đi tắm trước đi, ra ngoài chơi một ngày chắc chắn rất mệt, để anh trông con cho.”

Nam Từ nhìn Hoắc Lâm, nói: “Rồi sau đó tiếp tục dạy con giả khóc sao?”

Hoắc Lâm: “…”

Nam Từ vừa nhắc tới chuyện này, lập tức có điều muốn nói.

“Hoắc tiên sinh, mặc dù lần này Phán Phán không nói gì, nhưng em cảm thấy trong lòng chị ấy đã không còn tồn tại sự ngưỡng mộ đối với anh nữa.”

Hoắc Lâm cong môi cười, ôm Đường Đường, nghiêng người khẽ hôn Nam Từ một cái.

“Không sao, anh không cần người phụ nữ khác ngưỡng mộ anh, chỉ cần bảo bối của anh không chê là tốt rồi.”

Nam Từ muốn đẩy anh ra, nhưng lại sợ đụng phải Đường Đường, thế là chỉ có thể trừng mắt nhìn anh: “Vậy em cũng ghét bỏ được không!”

Đường Đường bị kẹp ở giữa, nhìn ba mẹ giống như đang chơi đùa, thế là cười tủm tỉm vỗ tay.

Nam Từ thấy, trừng Hoắc Lâm một chút: “Anh xem con trai anh thông minh như vậy! Đừng có bắt thằng bé diễn kịch với anh nữa!”

Nói xong, cô nhéo nhéo má Đường Đường, mềm giọng nói với cậu bé: “Đường Đường ngoan, hôn ba con một cái, ba nhận nụ hôn này xong thì sau này không được dạy con hư nữa nhé!”

Đường Đường thật sự nghe hiểu Nam Từ, cười tủm tỉm chống đỡ đứng dậy trong lòng Hoắc Lâm, sau đó “Chụt” một cái lên má Hoắc Lâm.

Hoắc Lâm nhẹ nhàng nhìn con trai mình một chút, không nói gì.

Ngược lại Nam Từ cực kỳ vui vẻ, nhịn không được cũng hôn lên gương mặt non nớt của Đường Đường, tán dương: “Con trai ngoan quá.”

Cô nói xong vẫn không thấy Hoắc Lâm có phản ứng gì, lại nhịn không được nói: “Hoắc tiên sinh, con trai hôn anh rồi mà phản ứng của anh bình thản vậy hả, em nói cho anh biết, nếu như anh cứ tiếp tục như vậy, thì em sẽ ghét bỏ anh thật đó!”

Nghe xong, Hoắc Lâm hơi nhướn mày, cười như có như không nhìn cô, mở miệng: “Em chắc chưa?”

Nam Từ: “…”

Biểu hiện này của anh như muốn ngầm ám chỉ cô chỉ giỏi mạnh miệng!

Sự hùng hồn của cô biến mất, cô ho hai tiếng, sau đó thuận tay nựng nựng má Đường Đường.

“Mẹ đi tắm, con chơi với ba ngoan nhé, lát nữa mẹ sẽ đọc truyện cho con nghe.”

~

Lúc Nam từ đã vào phòng ngủ ở tầng hai rồi, Hoắc Lâm nhẹ nhàng thu tầm mắt lại.

Anh đặt Đường Đường ngồi xoay lại, đối mặt với anh, mắt to trừng mắt nhỏ.

“Nói xem, con muốn gì?”

Nếu hình ảnh này để Nam Từ nhìn thấy, cô chắc chắn lại nói Hoắc Lâm không tốt với con trai.

Đường Đường không duy trì vẻ mặt tươi cười ban nãy nữa, cậu bé im lặng, chớp chớp mắt nhìn Hoắc Lâm, có vẻ như dùng ánh mắt hỏi ba đang nói cái gì.

Hoắc Lâm không dễ bị lừa bởi dáng vẻ này của Đường Đường, trước kia anh chỉ nghĩ tính tình con trai anh khá trầm, nhưng ngày hôm nay ở cùng với con trai một ngày, mới phát hiện Đường Đường hoàn toàn không giống ngoan ngoãn và nghe lời như những gì Nam Từ nói.

Buổi sáng sau khi gọi điện thoại cho Nam Từ xong, Đường Đường trong nháy mắt khôi phục lại tâm tình, không khóc cũng không cười, thấy khối rubic ở trong tay Hoắc Lâm, cũng không thèm chơi nữa, mà lại bò qua chơi xếp gỗ.

Hoắc Lâm quả thật bị Đường Đường chọc cười, lúc gọi điện thoại cho Nam Từ, anh đang chờ xem con trai anh sẽ có phản ứng gì.

Quả nhiên Đường Đường không khiến anh thất vọng, Nam Từ nói gì thì thắng bé sẽ ngoan ngoãn phối hợp.

Nhưng nếu như Hoắc Lâm nhớ không nhầm, thì ban ngày anh dụ dỗ thằng bé chơi với anh, nhưng Đường Đường lại không thèm để ý đến anh.

Trước sau chưa được mấy giờ, mà phản ứng đạt được lại khác biệt như ngày và đêm.

Hoắc Lâm bỗng nhiên có chút nhức đầu, mới bao lớn mà đã lắm kế như vậy, lớn hơn một chút có phải sẽ không để Nam Từ và anh có thời gian riêng tư?  

Nghĩ đến đây, sắc mặt anh bỗng trầm xuống.

“Hoắc Tư Nam.”

Hoắc Lâm trầm giọng gọi thẳng tên của Đường Đường.

Đường Đường vốn đang chơi xếp gỗ, nghe thấy ba gọi, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Gương mặt nhỏ nhắn non nớt cực kỳ bình tĩnh, con mắt nhìn rất ngây thơ, nhưng vẫn một mực lẳng lặng nhìn Hoắc Lâm.

Đại khái nhìn được hai ba giây, Đường Đường bỗng nhiên vểnh môi, lớn tiếng khóc ré lên.

Đây là lần đầu tiên Đường Đường khóc đến mức kinh thiên động địa như vậy, dì giúp việc đang ở trong phòng bếp hoảng hồn vội vàng chạy ra, hỏi: “Sao? Sao? Đang yên đang lành sao lại khóc?”

Động tĩnh quá lớn, Nam Từ vừa mới lên lầu đều nghe thấy được, cô mới cởi quần áo được một nửa, cũng không quan tâm vội vàng khoác áo ngủ rồi chạy xuống lầu.

“Sao vậy? Đau chỗ nào rồi?”

Bởi vì cô hiểu rõ tính tình Đường Đường, bình thường việc nhỏ cậu bé sẽ không khóc, mà có khóc cũng chưa bao giờ khóc đến thảm thương như vậy.

Cho nên Nam Từ lập tức nghĩ có phải Đường Đường bị đụng vào đâu, bị đau quá nên mới khóc thét lên như vậy.

Đường Đường thấy Nam Từ xuống tới nơi, ngay lập tức duỗi ngón tay chỉ về phía ba.

“Mama, mama…. Bo…. Ba…”

Nam Từ thấy Đường Đường nước mắt đầy mặt, đau lòng không thôi, trực tiếp xoay người bế cậu bé lên.

Cô vừa dỗ dành vừa lo lắng hỏi: “Sao vậy con? Đang yên đang lành sao lại khóc?”

Hoắc Lâm không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Nam Từ ôm Đường Đường vào lòng.

Ngược lại dì giúp việc nhịn không được, nhỏ giọng lầm bầm: “Chắc không phải vì va vào đâu đâu, tôi vừa nghe thấy tiên sinh gọi thẳng tên của thiếu gia, sau đó lại nghe tiếng khóc… Không được…”

Nam Từ nhíu mày, nghĩ nghĩ, hỏi Hoắc Lâm: “Anh mắng con hả?”

Hoắc Lâm không đáp lại, nhưng trong mắt Nam Từ thì phản ứng này chính là chấp nhận, thế là nét mặt của cô bắt đầu trở nên khó coi.

“Hoắc Lâm, em không biết rốt cuộc là anh nghĩ gì, mặc dù con còn nhỏ, nhưng em cũng đã nói với anh, chuyên gia nói thằng bé rất thông minh, con nít thông minh rất mẫn cảm, anh biểu hiện không thích hợp một chút thôi là con có thể nhìn ra được, bình thường chúng ta nói chuyện cũng phải chú ý, sao anh lại làm như vậy với con?”

Hoắc Lâm vẫn trầm mặc không nói gì, Nam Từ thấy anh như vậy thì càng tức giận hơn.

Thế là cô ôm Đường Đường, xoay người, chỉ ném lại một câu: “Hôm nay em ngủ với con.”, rồi đi thẳng lên lầu.

Hoắc Lâm quả thật bị hai mẹ con chọc cười, anh vẫn im lặng ngồi im tại chỗ, cuối cùng không có phản ứng gì lớn, yên lặng bắt đầu thu dọn đồ chơi của Đường Đường.

Lúc buổi tối, Nam Từ thật sự không về phòng ngủ chính, mà là ngủ ở bên phòng Đường Đường.

Sau khi Hoắc Lâm tắm xong vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, anh quay người đi tới phòng của Đường Đường.

Khi đi tới cửa, anh đưa tay mở cửa, nhưng cửa đã khóa trái.

Lúc này Hoắc Lâm thật sự bất đắc dĩ, bảo bối của anh thật sự càng lúc càng giống con nít, khóa trái cửa phòng để anh không vào được.

Nhưng biệt thự phòng nào mà anh chẳng có chìa khóa dự phòng? Có khóa cửa cũng vô dụng.

Anh cầm chìa khóa mở cửa, lúc đi vào, Nam Từ và Đường Đường đã ngủ. Trong phòng tối om, trong không khí tràn ngập mùi sữa em bé.

Anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó đi tới bên giường.

Có lẽ vì hôm nay Nam Từ ra ngoài đi dạo rất mệt mỏi, cho nên lúc này ngủ rất say, ngược lại Đường Đường nằm bên cạnh cô, nghe thấy tiếng động thì mở mắt.

Hoắc Lâm nằm ở bên này giường, nhìn Đường Đường nằm giữa anh và Nam Từ, tâm tình cực kỳ phức tạp.

Cuối cùng, anh thầm thở dài, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay, vuốt chóp mũi Đường Đường.

“Thôi được rồi, con trai ba quỷ kế lắm, ba không so đo với con.”

Không biết Đường Đường có nghe hiểu ý anh không, hay bởi vì động tác thân mật của anh, mà lúc này bỗng nhiên nheo mắt lại, nở nụ cười ngọt ngào với Hoắc Lâm.

Hoắc Lâm lại vuốt chóp mũi Đường Đường, biểu hiện cực kỳ dịu dàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: hh09, hoàng diệp, selenasnow, xichgo
     
Có bài mới 29.06.2020, 09:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4585 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 23) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 24: Bá vương hoa 1.

Editor: Trà Đá.

Lúc Đường Đường ba tuổi, Nam Từ mang thai lần hai.

Trước đó hai người thật ra đang tính toán chuẩn bị hôn lễ, bởi vì Đường Đường còn nhỏ, Nam Từ muốn chăm sóc cậu bé cho thật tốt, cho nên nói không có thời gian chuẩn bị những cái kia.

Hoắc Lâm rất bất đắc dĩ, anh dỗ mấy lần, nói hôn lễ không cần cô phải quản, để trợ lý Trương lo là được rồi.

Trước đó Nam Từ bị hù bởi trợ lý Trương “Tặng cho mỗi khách mời một viên kim cương”, nên khi Hoắc Lâm vừa nhắc đến việc để anh ta chuẩn bị hôn lễ, toàn thân trên dưới rùng mình nhớ lại “Một viên kim cương”.

Cho nên cô nhất quyết cự tuyệt, nói một là không làm, hai là để cô tự mình chuẩn bị.

Hoắc Lâm luôn luôn cưng chiều vợ vô điều kiện, mặc dù không đồng ý với việc tiếp tục trì hoãn hôn lễ, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời Nam Từ.

Nhưng ai mà ngờ, việc trì hoãn này kéo dài tới tận ba năm.

Hôm sinh nhật ba tuổi của Đường Đường, rốt cuộc Hoắc Lâm nhịn không được, đêm đó ở trên giường vừa uy hiếp vừa dụ dỗ cô, ép buộc Nam Từ vội vàng đưa ra thời gian cử hành hôn lễ.

Lúc ấy Nam Từ bị anh hành hạ đến mức thở không nổi, cái cổ trắng hơi ngước, ngôn ngữ có chút không ăn khớp với nhau.

“Vì sao anh cứ muốn vội vã cử hành… Cử hành hôn lễ? Bây giờ chúng ta không… Không tốt sao?”

Cô vừa dứt lời, thì lập tức bị Hoắc Lâm hung hăng đâm vào, chỉ thấy anh thở gấp. Anh hôn môi cô, sau một lúc khá lâu, anh mới áp lên mặt cô nhỏ giọng hỏi.

“Vậy bà Hoắc đây ăn anh mấy năm nay, còn không định cho anh danh phận sao?”

Nam Từ: “…”

Nam Từ cảm thấy, nếu như lúc ấy giọng nói của anh u oán thêm một chút nữa, thì cô thật sự cảm thấy mình là một người xấu xa.

Cô thật sự cũng không hiểu, tại sao Hoắc Lâm lại cố chấp chuyện này như vậy.

Nếu như có thể nói thì Nam Từ hi vọng bọn họ cứ tiếp tục sống như vậy là được rồi, Đường Đường cũng đã lớn rồi, mà bọn họ cũng đã đăng ký kết hôn, ngoại trừ việc cử hành hôn lễ để thông báo cho thiên hạ biết, thì cái gì cũng không thiếu.

Sau đó cô nói sự nghi ngờ này cho Cố Phán và Đường Uyển nghe, ngược lại Đường Uyển không có phản ứng gì lớn, mà Cố Phán tặc lưỡi, sau đó phát biểu ý kiến.

“Hoắc Tam nhà em vẫn không có cảm giác an toàn chứ sao.”

Mới đầu Nam Từ không tin, nhưng sau đó lặng lẽ suy nghĩ một chút, về sau lại biết Hoắc Lâm hành hạ mấy hạng mục của Tần dư, cô đột nhiên cảm giác những lời Cố Phán nói có chút đạo lý…

Tần Dư khiến Hoắc Lâm ăn dấm chua lâu năm như vậy, rõ ràng là anh vẫn không hề cảm thấy an toàn.

Cho nên sau đó, lúc Hoắc Lâm nhắc đến chuyện hôn lễ, Nam Từ cũng thuận miệng đồng ý.

Đếm đó sau khi xác định được ngày tổ chức hôn lễ, Hoắc Lâm rất hưng phấn, giày vò Nam Từ ở trong phòng ngủ không ít.

Lúc kết thúc, Nam Từ dựa vào ngực Hoắc Lâm khẽ thở, bàn tay anh đang vuốt ve sau lưng cô.

Sau khi hô hấp bình phục trở lại, đầu óc cô mới bắt đầu tỉnh táo, cô lập tức nhớ ra một chuyện.

Cô nhéo eo Hoắc Lâm, nói: “Ngày tổ chức hôn lễ cũng đã quyết định rồi, anh không có được ăn dấm chua bậy bạ nghe không?”

Hoắc Lâm nhất thời không hiểu cô nói cái gì, hỏi: “Cái gì?”

“Tần Dư, anh đâu có đầu tư vào truyền thông điện tử, sao anh cứ suốt ngày đoạt mối làm ăn của người ta vậy?”

Hoắc Lâm nghe xong, sắc mặt anh bỗng trở nên nguy hiểm.

“Ai nói với em? Trợ lý Trương?”

Nam Từ vội vàng lắc đầu: “Không phải, trợ lý Trương nói với em mấy chuyện này làm gì? Phán Phán nói.”

Hoắc Lâm nhíu mày: “Sao cô ta lại biết?”

Anh cảm thấy Thẩm Mộ Ngạn không có khả năng nói những chuyện trên thương trường cho Cố Phán, hơn nữa còn có liên quan tới anh, Thẩm Mộ Ngạn càng không phải người nhiều chuyện, tại sao Cố Phán lại biết những chuyện này?

“Anh phá rối người ta, nên bạn gái của người ta đến tìm Phán Phán để khóc lóc, anh không biết Tần Dư có bạn gái sao? Là em gái kết nghĩa của Cố Phán.”

Nghĩ tới đây, Nam Từ lại cố ý bổ sung thêm: “Em đã nhìn thấy cô gái kia, gương mặt và vóc dáng xinh đẹp, mà sự nghiệp lại rất độc lập, biết nấu ăn ngon, tóm lại là giỏi hơn em rất nhiều, nghe nói Tần Dư theo đuổi rất lâu mới được, là bảo bối của người ta đấy. Cho nên sau này anh đừng có hăm he Tần Dư nữa, bạn gái của người ta tốt hơn em gấp mấy lần, làm gì còn để ý đến em nữa.”

Nam Từ chỉ muốn Hoắc Lâm yên tâm, nhưng lời nói này ở trong tai Hoắc Lâm lại có ý khác.

“Em ghen tỵ sao?”

Nam Từ nghĩ thầm ghen tỵ cái gì chứ? Hai mắt cô chớp chớp, bỗng nhiên hiểu rõ ý anh.

Thế là cô vội vàng hôn lên mặt Hoắc Lâm hai lần.

“Ghen tỵ cái gì, em cũng là bảo bối của Hoắc tiên sinh mà, anh vất vả lắm mới dụ dỗ được em đó thôi. Em chỉ là không muốn anh cứ ép Tần Dư nữa, một là không muốn anh suy nghĩ lung tung, hai là em cảm thấy trên thương trường, có thêm một người bạn vẫn tốt hơn một kẻ địch mạnh?”

Nam Từ nói đến đây, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

“Hoắc Lâm, bây giờ anh không còn độc thân nữa, anh có em, có Đường Đường, có một gia đình nhỏ. Em không bảo anh phải lo trước lo sau sợ này sợ nọ, nhưng thỉnh thoảng em cũng hi vọng anh bớt gai góc đi một tí. Chúng ta cứ yên bình sống qua ngày là được rồi, anh thấy thế nào?”

Hoắc Lâm nghe thấy cô nói những lời này, bỗng nhiên bật cười.

Một lát sau, anh hôn lên trán cô.

“Bảo bối nói rất đúng.”

Nam Từ dùng dáng vẻ khi cư xử với Đường Đường, cười hì hì hôn lên gương mặt Hoắc Lâm.

“Hoắc tiên sinh của em ngoan quá.”

Hoắc Lâm thấy bộ dạng đắc ý của cô, cũng không để tâm, anh nhướn mày, ý vị thâm trường hỏi: “Vậy bà Hoắc có ban thưởng gì cho anh không?”

Lúc nói chuyện, tay anh đặt trên bờ vai Nam Từ, còn nhẹ nhẹ vuốt lên làn da cô.

Nam Từ: “…”

Cái này chỉ là trò chuyện một chút, sao đột nhiên lại diễn biến như thế này.

Nam Từ bất đắc dĩ, còn chưa kịp đáp, thì đã bị Hoắc Lâm đè xuống.

Anh trịnh trọng hôn lên trán cô.

“Tặng anh một cô công chúa nhỏ đi.”

Nam Từ ngẩn người, cô hoàn toàn không nghĩ Hoắc Lâm lại muốn cái này.

Thật ra cô cũng đã đề cập đến chuyện sinh đứa thứ hai, nhưng Hoắc Lâm vẫn cảm thấy cơ thể cô chưa hoàn toàn bình phục, không muốn để cô mạo hiểm.

Cho nên mấy năm này anh toàn dùng biện pháp an toàn.

Nhưng hôm nay anh bỗng nhiên chủ động nhắc tới chuyện này, thật sự là dọa người.

“Sao anh lại…”

Cô chưa nói hết, nhưng Hoắc Lâm lại hiểu ý.

Anh cười cười, nói: “Hôm qua nhìn thấy tiểu công chúa nhà Chu Khởi, có chút ghen tỵ.”

Nam Từ nghe xong, lập tức biết chắc là Chu Khởi lại khoe khoang con gái với đám anh em, thế là cô nhẹ tặc lưỡi, cố ý nói: “Lỡ như đứa thứ hai là con trai thì sao?”

“Không có đâu, trực giác của anh nói lần này chắc chắn là con gái.”

Nam Từ nhịn không được, cười hì hì: “Lần trước anh cũng nói trực giác là con gái, còn mua cả đống đồ màu hồng, kết quả thì sao?”

Vừa nhắc tới chuyện này, Hoắc Lâm không thể phản bác được, anh trực tiếp hôn môi cô, ngăn chặn cái miệng nhỏ đáng ghét.

Sau khi tinh thần Nam Từ trôi nổi, trong thoáng chống có vẻ nghe Hoắc Lâm nói một câu:

“Nếu là con trai thì ba người đàn ông ở nhà này sẽ cưng chiều em.”

~

Thời gian bọn họ quyết định cử hành hôn lễ cũng không xa, chỉ còn khoảng một tháng.

Nhưng không ngờ thời gian gần như vậy lại phát sinh vấn đề.

Hôm Nam Từ đi thử váy cưới thì bị té xỉu.

Lúc đó Cố Phán và Đường Uyển cũng có mặt ở đó, một mặt là chọn váy cưới cho Nam Từ, một mặt là đi thử trang phục phù dâu.

Lúc Nam Từ té xỉu, Cố Phán đang giúp cô sửa sang váy cưới, mắt thấy thân thể Nam Từ mềm nhũn đi, cuối cùng trực tiếp ngã xuống đất.

Cố Phán bị dọa sợ, trực tiếp hét chói tai rồi vội vàng gọi người, lúc đó cũng may Nam Từ còn ý thức, kéo tay Cố Phán, nói mình không có việc gì, chắc là bị tuột huyết áp, bảo Cố Phán đừng suy nghĩ nhiều quá.

Nhưng lúc đó cũng đã muộn, Hoắc Lâm và đám anh em ở sát vách đang thử trang phục, cũng phải thử trang phục cho Đường Đường nữa, nghe thấy tiếng hét đều chạy qua.

Hoắc Lâm thấy Nam Từ ngã xuống đất thì sắc mặt anh bỗng nhiên lạnh đi.

Anh không nói một câu dư thừa nào, trực tiếp cúi người bế Nam Từ lên, sau đó bình tĩnh đi ra ngoài.

Nam Từ biết mình đuối lý, dù sao gần đây cô muốn có vóc dáng hoàn mỹ trong ngày cưới, cho nên bắt đầu ăn kiêng.

Mà Hoắc Lâm cũng đã nói cô mấy lần, nhưng đều bị cô gạt đi.

Kết quả lần này xảy ra chuyện, hơn nữa còn bị Hoắc Lâm nhìn thấy, cô cũng nghi ngờ sau khi về nhà, cô sẽ bị anh ép ăn thêm mấy chén cơm.

Sau khi Hoắc Lâm đưa cô vào xe, lập tức bảo tài xế chở tới bệnh viện.

Nam Từ không nghĩ mình bị gì quá nghiêm trọng, nên nói: “Không cần đi đâu, em chỉ bị tuột huyết áp thôi…”

Hoắc Lâm liếc cô một cái, lạnh lùng nói: “Đừng nói nữa.”

Nam Từ: “…”

Đã rất lâu rồi anh không có hung dữ với cô, cũng rất lâu rồi anh không dùng giọng điệu này để nói chuyện với cô, cho nên lúc này trong lòng Nam Từ cực kỳ uất ức, trên đường đi đều thầm oán trách trong lòng, rõ ràng anh là người muốn cử hành hôn lễ, cô chỉ muốn bản thân hoàn hảo hơn thôi mà, anh có cần phải như vậy không!

Càng nghĩ càng khó chịu, thân thể cũng vô ý thức lùi sát phía cửa, muốn kéo giãn khoảng cách với Hoắc Lâm.

Hoắc Lâm nhìn thấy động tác của cô, cũng không có phản ứng gì, chỉ yên lặng chờ xe đến bệnh viện.

Sau khi đến bệnh viện, Hoắc Lâm còn định bế cô vào, lại bị Nam từ đẩy ra.

Trên người cô còn mặc bộ váy cưới đang thử trước đó, cực kỳ xinh đẹp, nhưng lúc này xuất hiện ở bệnh viện thì khá kỳ cục.

Nhưng Nam Từ đang tức giận, cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp đi tới bàn đăng ký.

Hoắc Lâm ở phía sau giữ chặt cô, sau đó kéo cô đi lên lầu.

“Anh gọi điện thoại đặt hẹn rồi, trực tiếp lên lầu là được.”

Mặc dù Nam Từ đi theo anh, nhưng ngoài miệng vẫn không nói gì, tay cũng giãy dụa muốn thoát khỏi sự trói buộc của anh.

Hoắc Lâm vừa bực mình vừa buồn cười với hành động ngây thơ này của cô, lúc tiến vào thang máy, anh trực tiếp ôm eo cô, tư thế cực kỳ thân mật.

“Được rồi, ban nãy anh không nên mắng em như vậy.”

Nam Từ vốn đang giận, lúc này nghe anh nói, cũng không hiểu thế nào, chóp mũi cay cay, nước mắt không nhịn được tràn đầy hốc mắt.

Lần này Hoắc Lâm thật sự bị dọa sợ, bình thường Nam Từ không phải người thích khóc nhè, cảm xúc cũng không nhạy cảm đến như vậy, làn này anh cũng đâu có nói gì thêm, sao cô lại có biểu hiện khổ sở như vậy?

Trong đầu anh trong nháy mắt hiện lên một loạt khả năng, sau đó anh càng dúng sức ôm eo cô.

“Bảo bối, đừng khóc, nói không chừng lát nữa sẽ có chuyện vui.”

Nam Từ giương hai mắt đẫm nước mắt lên nhìn anh: “Chuyện vui gì?”

~

Sau đó chuyện vui này được chính miệng bác sĩ nói ra.

Bác sĩ cầm một loạt kết quả xét nghiệm và giấy siêu âm, nhìn một chút, sau đó cười híp mắt nói với bọn họ: “Chúc mừng Hoắc tiên sinh, vợ ngài đã có thai, vừa đúng hai tháng tám ngày.”

Nam Từ ngẩn người: “Bác sĩ chắc chứ?”

Trước đó lúc cô mang thai Đường Đường thì dấu hiện nhận biết cực kỳ rõ ràng, nôn nghén cực kỳ nghiêm trọng, mà lại còn rất thích ngủ.

Nhưng lần này lại không có phản ứng gì, nếu không thì cô cũng sẽ không sơ ý đến mức không phát hiện ra…

Bác sĩ gật đầu xác định, nói với cô: “Bà Hoắc, bất kể là kết quả thử máu hay siêu âm đều cho thấy bà xác thật đã có thai.”

Nam Từ có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau, cô mới quay đầu nhìn Hoắc Lâm.

“Hoắc Lâm, em lại có thai.”

“Ừ.”

“Vậy có phải là…”

“Hả?”

Nam Từ méo miệng, mặt buồn hiu: “… Em ăn kiêng mấy ngày nay đều vô ích rồi?”

“…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: R.Quinn, hoàng diệp, xichgo
     
Có bài mới 02.07.2020, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4585 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 24) - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 25: Bá vương hoa 2.

Editor: Trà Đá.

Sau khi hai người từ bệnh viện trở về, thì Đường Đường đã được đưa về nhà rồi.

Bởi vì chuyện xảy ra quá đột ngột, cho nên đầu óc Hoắc Lâm hoàn toàn trống rỗng, sợ Nam Từ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không nhớ đến con trai cũng đang ở đó.

Cũng may lúc ấy bên kia toàn là người một nhà, ngược lại cũng không sợ Đường Đường không có ai chăm.

Lúc bọn họ trở về, Đường Đường đang ngồi ngoan ngoãn đọc sách dạy đánh cờ.

Nói đến sự kỳ quái, thì Đường Đường từ nhỏ cho đến bây giờ có vẻ không giống như một đứa con nít đồng trang lứa khác.

Con nít thì phải quấn mẹ hoặc là quây phá, còn Đường Đường thì lại cực kỳ trầm tính, sau này lớn hơn một chút, cậu bé cũng không làm phiền ba mẹ nhiều, đưa cho cậu bé một quyển sách hoặc một bộ đồ chơi trí tuệ, thì cậu bé có thể ngồi một chỗ gần nửa ngày.

Một tuổi đã biết tự ăn cơm, đi toilet, chưa đến hai tuổi đã có thể nói chuyện rất lưu loát, bây giờ mới ba tuổi đã có thể biết đánh vần hầu hết các chữ Hán.

Mỗi ngày cũng không giống những đứa trẻ khác đòi xem tivi, mà chỉ cần một quyển sách là có thể yên tĩnh cả ngày.

Đói bụng cũng không la làng, lại ngoan ngoãn lễ phép gọi dì giúp việc nhờ rót một ly sữa bò.

Dáng vẻ ăn cơm của Đường Đường thì khỏi phải nói, nếu như đứa bé này không từ bụng Nam Từ chui ra, thì cô thật sự nghi ngờ mình có nhớ lầm số tuổi của Đường Đường hay không.

Ăn cơm bình thường thì không nói, nhưng lúc ăn đồ tây, động tác còn thuần thục hơn cả mẹ, đừng đánh giá Đường Đường qua thân thể nhỏ bé và non nớt, nhưng trong lúc vung tay nhấc chân cũng đã xuất hiện vài thần thái tao nhã.

Mà sau khi Đường Đường lớn hơn, Nam Từ càng lúc càng khó chịu, cậu bé chỗ nào cũng tốt, nhưng hoàn toàn không có điểm nào giống cô, từ đầu đến chân quả thật chính là bản sao của Hoắc Lâm!

Nam Từ có chút bận tâm, nghĩ con trai giống anh như vậy, có thể cũng kế thừa tính cách của anh hay không.

Di truyền những cái khác thì rất tốt, toàn thân Hoắc Lâm đều là ưu điểm, cái này cô biết rõ.

Nhưng cô chỉ sợ con trai cô được kế thừa tính khí cố chấp của ba nó thì hỏng bét.

Thế là Nam Từ suy nghĩ mấy ngày, quyết định dùng cách thăm dò xem trong lòng con trai như thế nào.

Ngày đó cô cố ý mua một đống gấu bông, trong đó có một con thỏ và một con sói cũng tạm coi là hung ác.

Lúc ấy Nam Từ thừa dịp Đường Đường đang đọc sách, đặt một đống gấu bông trước mặt Đường Đường, sau đó bắt đầu nói nhăng nói cuội.

Cuối cùng Đường Đường nghe không nổi nữa, đặt sách xuống, chậm rãi mở miệng:

“Mẹ, rốt cuộc là mẹ muốn hỏi cái gì?”

Lúc ấy Nam Từ thật sự có cảm giác trí thông minh của mình bị coi thường, mà đối tượng coi thường cô chính là con trai cô, cho nên cô nhịn.

Cô nghĩ nghĩ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Là như vậy, mẹ muốn hỏi Đường Đường một vấn đề, con thấy con thỏ và con sói này không, hiện tại sói đang rất thích thỏ, muốn ở cạnh thỏ, nhưng thỏ lại không đồng ý, con có biện pháp nào giúp sói không?”

Mặc dù Nam Từ cảm thấy con trai mình thông minh quá sớm, nhưng dù vậy thì cậu bé cũng chỉ là một đứa con nít, cho nên cô suy nghĩ một chút, bổ sung thêm một câu:

“Ý mẹ là… Nếu con là sói, thì con có giam thỏ lại ở bên cạnh mình không?”

Lúc ấy Đường Đường chỉ suy nghĩ một chút, hỏi lại Nam Từ: “Vậy trong thế giới của bọn nó là pháp chế xã hội sao?”

“…”

Nam Từ bất lực, hoàn toàn không nghĩ một đứa bé sao lại biết cái từ này!

Dừng một chút, cô lại đáp: “Đúng, giống y như xã hội chúng ta, phải tuân thủ pháp luật.”

Lần này Đường Đường không suy nghĩ, trực tiếp nói: “Vậy thì không được, mẹ, pháp luật là sự ràng buộc, mỗi người đều phải tuân thủ, nếu như con là sói, thì chắc chắn sẽ không phạm pháp nhốt thỏ ở bên cạnh mình.”

Nam Từ nghe đến đây thì cực kỳ yên tâm, cũng không hỏi tiếp, chỉ xoa xoa đầu Đường Đường, nói: “Đường Đường nhà mình thật tuyệt!”

Hôm sau trên đường đi làm, sau khi hai vợ chồng đã đưa Đường Đường vào nhà trẻ rồi, thì Nam Từ mới kể lại màn đối thoại với Đường Đường cho Hoắc Lâm nghe.

Cô còn đắc ý nói: “Mặc dù tướng mạo hay cử chỉ giơ tay nhấc chân giống y chang anh, nhưng ở phương diện này thì vẫn giống em.”

Hoắc Lâm bị cô chọc cười, bắt đắc dĩ nhéo nhéo má cô.

“Anh làm chuyện gì phạm pháp?”

“Anh không làm, nhưng trong từng câu chữ của anh lại đầy uy hiếp!” Nam Từ lầm bầm: “Lúc đó không biết là ai suốt ngày nói nếu như em không yêu anh, thì anh sẽ giam em lại, khóa trên giường. Khiến cho em khi đó suốt ngày mơ thấy ác mộng.”

“Đó là bởi vì tốc độ yêu của em quá chậm.”

“Sao? Anh còn muốn nói đạo lý hả?”

Hoắc Lâm nhìn gương mặt hung dữ của cô, khóe môi cong hơn.

“Không có, lỗi của anh.”

“Anh sai ở đâu?”

“Bảo bối nói anh sai thì là anh sai chứ sao.”

“Tào lao, em… Á… Ai da anh phiền quá à… A, nói không lại thì chặn miệng em hả… Đừng cắn nữa, sưng hết môi em bây giờ!”

Cũng may tài xế rất linh hoạt, trên thưc tế thì mỗi lần hai người lên xe thì anh ta đều nâng tấm che lên, nếu không thì lần này lại phải thấy những thứ không nên thấy.



Về sau Nam Từ cũng không suy nghĩ nhiều nữa, nhưng Hoắc Lâm lại biết rõ con trai mình như thế nào, vì vậy thừa dịp Nam Từ ra ngoài gặp đám Cố Phán, thì chỉ còn anh và Đường Đường đơn độc ở chung một chỗ, anh mới nhắc đến chuyện này.

Hoắc Lâm và Đường Đường thường nói chuyện trực tiếp với nhau, trên thực tế chỉ cần có hai cha con ở một chỗ, thì có lời gì anh đều nói thẳng trực tiếp vào vấn đề, trong mắt anh, đứa con trai này đã sớm không còn ngây thơ giống với số tuổi nữa.

Hoắc Lâm đã sớm coi Đường Đường là một thanh thiếu niên với tâm lý ổn định.

Đầu tiên anh kể lại một chút sự tình Nam Từ nói với anh, sau đó lẳng lặng nhìn Đường Đường, nói: “Ba biết con ngày đó chỉ nói xạo với mẹ thôi, nói xem, con thật ra là nghĩ như thế nào.”

Lúc đó Đường Đường đang uống sữa bò, nghe ba hỏi cũng không kinh ngạc.

Cậu bé đặt ly xuống, lấy khăn nhã nhặn lau miệng, sau đó bình tĩnh nhìn Hoắc Lâm.

“Dù sao con chắc chắn không giống ba, lúc nào cũng có suy nghĩ giam mẹ lại.”

Hoắc Lâm bị con trai mình vạch mặt, thì còn cái gì không thể làm, cuối cùng, anh bỗng nhiên nhớ lại một việc anh nghe từ cô giáo nhà trẻ.

“Con nhảy lớp lên lớp lớn, có hòa đồng với bạn bè không?”

“Dạ, ngoại trừ việc các bạn hay khóc ra thì những cái khác cũng còn được.”

Đầu ngón tay Hoắc Lâm gõ nhẹ lên mặt bàn, gương mặt cười như có như không.

“Nghe cô giáo nói bây giờ con đang ngồi cùng bàn một cô bé rất đáng yêu, mà lại rất thích quấn lấy con hả?”

“Dạ, cực kỳ phiền phức.”

Hoắc Lâm nhướn mày, ý cười càng đậm: “Nhưng có mấy lần ba đi đón con, vô ý nghe ba mẹ cô bé hỏi cô giáo có phải cho cô bé ăn kẹo nhiều quá không, vì trước khi con chuyển đến lớp lớn thì cô bé không hề sâu răng, ba mẹ cô bé đã cấm cô bé ăn đồ ngọt rồi.”

Đường Đường vẫn duy trì bộ dáng bình tĩnh, nói: “Thật sao? Con không biết.”

“Thật ra thì ba cũng để ý đâu. Nhưng hôm trước chú Trương tới nhà chúng ta, đưa cho ba tất cả hóa đơn trong nhà, bao gồm hóa đơn mua sắm. Trong đó có cả bánh kẹo, mà ba biết con đâu có thích ăn bánh kẹo.”

Hoắc Lâm cười ung dung, nhìn con trai mình, hỏi: “Con thể nói cho ba biết, cuối cùng bánh kẹo đó đi đâu không?”

Đường Đường nhìn Hoắc Lâm vài giây, sau đó thân thể nhỏ bé nhẹ nhàng nhảy xuống ghế, đi tới điện thoại để bàn đặt trong phòng khách.

Cậu bé thuần thục nhấn một dãy số, sau khi chờ hai ba giây, gương mặt bình tĩnh lập tức nhăn lại, nước mắt bắt đầu rơi.

Một lát sau, người bên kia bắt máy, cậu bé vừa khóc nức nở vừa nói: “Mẹ…”

Hoắc Lâm: “…”

Đường Đường ở bên này khóc đến nỗi không nói chuyện được, cũng không nhín Hoắc Lâm, chỉ đứng đó không ngừng “Khóc”.

“Dạ… Không có, ba không có mắng con… Con… Chỉ là con nhớ mẹ…”

Nói đại khái nửa phút, Đường Đường ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Lâm, nói: “Ba, mẹ muốn ba nghe điện thoại.”

Hoắc Lâm liếc mắt nhìn Đường Đường, sau đó đứng dậy đi qua, nhận lấy điện thoại trong tay Đường Đường.

Lúc ấy Nam Từ bị tiếng khóc của Đường Đường làm cho đau lòng, cho nên khi Hoắc Lâm vừa nghe máy, cô trực tiếp phê bình anh.

Đại khái nói bốn năm phút, Nam Từ mới bỏ qua.

Sau khi cúp điện thoại, Đường Đường đã ở bên kia bắt đầu đọc sách, trên mặt còn nước mắt, nhưng không còn dấu hiệu khóc lóc nữa.

“Dựa vào mẹ nhiều như vậy con không ngán sao?” Hoắc Lâm hỏi Đường Đường.

“Vậy ba suốt ngày cứ truy vấn ngọn nguồn chuyện của con cũng không ngán sao?”

“…” Hoắc Lâm cảm thấy anh không cách nào nói chuyện được với con trai, nên dứt khoát nói thẳng: “Được, ba không hỏi chuyện của con nữa, cũng không nhúng tay vào nữa. Chỉ là ba vẫn muốn con nhớ lấy lời ba nói trước đó, bất kể con như thế nào cũng không được để mẹ biết.”

Lúc này Đường Đường mới cười cười, trên gương mặt non nớt rốt cuộc cũng xuất hiện nét trẻ con.

“Ba yên tâm, con lúc nào cũng có chừng mực đối với mẹ.”

~

Đương nhiên, những chuyện này Hoắc Lâm không bao giờ nói với Nam Từ. Trong lòng Nam Từ, Đường Đường vẫn chỉ là một đứa bé thông minh hơn bạn bè một chút thôi.

Cho nên khi hai người từ bệnh viện về, thấy Đường Đường ngoan ngoãn ngồi đó đọc sách, trong lòng Nam Từ lập tức mềm đi.

“Ai da, Đường Đường nhà mình ngoan quá.”

Nói đến đây, cô hung dữ nhìn Hoắc Lâm.

“Sau này cho dù có công chúa nhỏ, thì anh cũng không được ngó lơ con trai nghe không?”

Trong lòng Hoắc Lâm không ngừng cười lạnh, nghĩ thầm không chừng con trai đang nghĩ ước gì ba mẹ mình không có việc gì thì đừng làm phiền đến nó, một mình cũng đủ vui vẻ rồi.

Nhưng Nam Từ nói gì thì Hoắc Lâm cũng sẽ không thật sự phản bác, huống chi bây giờ cô còn đang mang thai đứa thứ hai.

Thế là anh hôn lên đỉnh đầu cô, cười cưng chiều: “Ừ, bảo bối nói gì thì anh nghe nấy.”

Cách đó không xa, Đường Đường nhìn thì có vẻ đang tập trung đọc sách, nhưng trên thực tế cũng nghe thấy lời ba mẹ nói.

Nhất là sau khi nghe Hoắc Lâm nói xong, cậu bé không nhịn được yên lặng suy nghĩ vài giây.

Sau đó, cái đầu nhỏ bắt đầu tính toán, nếu như bây giờ mình trốn khỏi nhà, thì khả năng sinh tồn được bao nhiêu.

Dù sao, trong căn nhà này toàn thức ăn cho chó, Đường Đường thật sự ăn không vô nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tra172 về bài viết trên: R.Quinn, hoàng diệp, selenasnow, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lebang19942013, trantran911, yuki_tashi và 275 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 228, 229, 230

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.