Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Mèo yêu - Hà Thư

 
Có bài mới 20.06.2019, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 70


Edit: Dương Lam

Buổi tối một nhà bốn miệng cùng nhau dùng bữa, lần này, Trì Ngôn với tần số lên sàn cao ngất ngưởng mọi lần lại không thấy đâu, mà chỉ có ba mẹ và anh trai của Trình Tân. Bầu không khí vô cùng thoải mái, không có người ngoài, khiến Trình Tân không còn thấy áp lực như lần trước.

Trong đình nghỉ mát trên hồ sen, cháo trắng dưa cải, những món ăn nhẹ thanh đạm ngày hè cũng kích thích khẩu vị phần nào.

Có thể là do con gái còn đỏ hỏn đã bị lạc mất trong tay mình, nên Phù Khanh vừa nghĩ liền sinh lòng hổ thẹn, vì vậy càng để tâm chăm sóc Trình Tân hơn, cái gì cũng muốn làm thật hoàn hảo, đến cả ăn cơm cũng cố gắng làm theo khẩu vị của cô, rồi món nào trên bàn mà cô ăn nhiều hơn mấy miếng, thì cũng cố ghi nhớ trong lòng.

Thật ra, Phù Khanh và Cổ Sênh vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được rằng dù con gái đã trở về, nhưng giữa họ và nó vẫn tồn tại một vách ngăn vô hình. Dù con gái có không để ý, thì vẫn không bao giờ có thể thân thiết gắn bó với họ như con cái được nuôi dưỡng yêu chiều bên cạnh từ tấm bé.

Đây là tiếc nuối của họ, cũng là điều họ cần phải cố gắng bù đắp, lại càng không thể trách cô, mà chỉ có tự trách sâu sắc.

Đúng là Trình Tân không thể thực sự thân mật như con gái nhỏ của họ được. Một mặt, linh hồn cô đã là người trưởng thành, chứ không phải đứa trẻ non nớt vừa mới vào đời. Tính cách của cô vốn đã như thế, từ trước tới giờ vẫn luôn sống một mình, tự lực cánh sinh. Huống chi, dù có là người nhà thật, trong lòng cũng tự nhủ mình phải giao tiếp với họ nhiều hơn, không thể quá xa cách lạnh nhạt, nhưng nói gì thì nói, bỏ qua quan hệ huyết thống ràng buộc thì với cô, họ chỉ đơn thuần là những người xa lạ chưa từng quen biết. Mấy chuyện tình cảm kiểu này, không thể vừa gặp mặt đã thân thiết gắn bó được, mà phải dùng thời gian chung sống lâu dài để tích lũy dần dần, ngày càng quen thân.

So với Liêm Đường bên cô bấy lâu, Trình Tân cảm thấy mình cần phải chậm rãi thích ứng với môi trường mới này, và cả tình yêu cùng nét buồn thương cảm đâu đó ẩn giấu trong ánh mắt mỗi khi ba mẹ nhìn mình. Cô biết nguyên do làm họ buồn. Dù ánh mắt kia không quá mạnh mẽ, nhưng cô cảm thấy, chuyện gì cũng phải tuần tự từng bước một.

So với sự tự trách của ba mẹ, thì những lúc đi với anh trai Cổ Ý, Trình Tân thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tính ông anh này khá cởi mở, làm gì nói gì cũng thẳng thắn trực tiếp. Trình Tân thích nhất là chơi với kiểu người thế này vì sẽ không phải mệt mỏi suy tính.

Nên sau khi tiếp xúc, với ba mẹ là tôn kính, còn với anh trai thì lại như bạn bè thân thiết.

Mấy chuyện làm nũng, Trình Tân vẫn chưa thể mặt dày quá được. Nhưng kiểu sống chung thế này, ít ra cũng đã khiến cô thả lỏng phần nào.

Cũng có thể đã nhận ra rằng Trình Tân không thích tiếp xúc với người lạ lắm nên thay vì hôm sau, Phù Khanh và Cổ Sênh đã tinh ý hoãn buổi gặp mặt họ hàng lại mấy ngày, cũng là để có thêm mấy ngày bầu bạn bên con gái, tìm hiểu kĩ càng về nhau hơn.

Đêm đến, nằm trên giường, nét mặt Phù Khanh vẫn đầy nét suy tư. Cổ Sênh biết vợ mình đang tự trách vì đã để con gái lưu lạc bên ngoài lâu đến thế, bỏ lỡ quá nhiều thời gian làm bạn bên con, còn là giai đoạn quan trọng nhất. Giờ con đã trưởng thành, những chuyện họ có thể làm được chẳng còn mấy.

Cổ Sênh an ủi vợ: "Tân Tân rất hiểu chuyện. Dù sao cũng đã lạc khỏi chúng ta bao lâu nay, con bé không thể tự nhiên làm nũng, thoải mái trải lòng với chúng ta, âu cũng thường tình. Tính nó đâu phải kiểu trải đời ai cũng thân thiết được, để sau này quen rồi thì sẽ tốt hơn, không phải nó và Cổ Ý vẫn rất tự nhiên đấy à? Nhìn là biết mà, con bé này thuộc loại mưa dầm thấm lâu."

Phù Khanh hiểu hết chứ, nhưng vẫn không ngăn được nỗi muộn phiền. Dù sao, rõ rành rành là họ đã bỏ qua khoảng thời gian quan trọng trong giai đoạn trưởng thành của con gái, sự áy náy trong lòng vẫn từng giây từng phút hiển hiện, khắc sâu.

Chủng tộc này của họ, giai đoạn trưởng thành vốn đã ngắn ngủi. Mặc dù tuổi thọ về sau dài đằng đẵng, nhưng chỉ có lúc con cái đang lớn mới là giai đoạn cha mẹ chung sống tình cảm nhất với đứa con, tình cảm cũng được gây dựng trong giai đoạn này. Nhưng bà đã bỏ lỡ quá nhiều, quá lâu, khiến giờ đây con gái chỉ có thể coi bà như một người bạn mà đối đãi, thân thiết vừa phải, xã giao. Con bà là đứa bé ngoan, người nuôi con bé đã dạy bảo nó rất tốt.

Đây là điều họ không thể phủ nhận.

Cổ Sênh và Phù Khanh đều nhất trí cho rằng, biểu hiện của Trình Tân bây giờ đều là học theo vị loài người đã nhận nuôi cô kia.

Nghĩ tới đó, Phù Khanh lại thở dài.

Cổ Sênh hôn nhẹ lên trán vợ, nói: "Anh tin là lâu dần, chỉ cần chúng ta cố gắng, Tân Tân sẽ hoàn toàn tiếp nhận chúng ta thôi."

Phù Khanh vòng tay ôm Cổ Sênh, nhẹ gật đầu.

Hồi lâu sau, Cổ Sênh mới thì thầm: "Xin lỗi.'' Nếu như không phải vì người phụ nữ kia, con gái ông cũng đã không bị người ta vứt mất.

Phù Khanh không tiếp lời. Nhắc tới người kia, bà lại thấy ghê tởm.

Nếu chỉ vì tình cảm không được đáp lại mà làm tổn thương tới một đứa trẻ thơ bé yếu ớt, thì người như vậy, tuyệt không đáng được bà tôn trọng.

Mặc dù người nọ đã phải nhận trừng phạt xứng đáng, nhưng bà vẫn chưa thể cam lòng. Có lẽ mục đích thực sự của cô ta, chính là khiến tình cảm giữa họ và con gái gượng gạo như bây giờ.

Phù Khanh nói với Cổ Sênh: ''Không phải do anh, đều là lỗi của cô ta.''

Cổ Sênh: ''Ngủ đi, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.''

Phù Khanh nhắm mắt lại, chợt sực nhớ tới một chuyện khác. Bà nắm lấy cổ tay Cổ Sênh: "Chuyện Trì Ngôn... hay đừng nói với con bé sớm quá. Em sợ sẽ khiến nó bận tâm chuyện này, rồi lại làm ảnh hưởng đến chuyện bồi dưỡng tình cảm giữa hai đứa."

Cổ Sênh: "Anh hiểu rồi. Con bé mới về nhà, nói chuyện này ngay cũng không hay. Với lại, con bé vẫn còn nhỏ.''

Bởi vì sự đặc biệt của chủng tộc mà người trong tộc chưa bao giờ kết hôn với người bình thường. Không chỉ vì họ không chấp nhận loài người, mà còn vì sống chung với loài sẽ không có kết quả tốt, bất luận là đối với con người, hay với chính bản thân.

Vì vậy, họ chỉ có thể kết hôn với những tộc nhân cùng tộc. Đây là chuyện không thể thay đổi.

Mà Trì Ngôn, chính là người chồng tương lai họ đã chọn cho con gái từ khi nó vẫn còn trong bụng mẹ. Chẳng qua, nếu con gái không thích, hay hai đứa nó không thích hợp, thì họ cũng sẽ không cưỡng cầu con gái và Trì Ngôn phải bên nhau, mà sẽ chọn những người trong tộc khác.

Chỉ là, tạm thời họ vẫn không quá bận tâm tới chuyện này. Giờ họ chỉ muốn bù đắp cho con, làm bạn bên con, khiến con bé nhanh chóng thân thiết với mọi người, quen thuộc với môi trường này và những chuyện trong gia tộc.

Trình Tân không hỏi nhiều về nguyên do mình bị lạc đàn. Chuyện này cũng từa tựa như khi gặp những người tàn tật hay có khiếm khuyết trong thế giới loài người vậy, có hỏi cũng chỉ làm ba mẹ tăng thêm cảm giác tội lỗi.

Trình Tân lăn lộn trên giường, lại nhắn tin cho Liêm Đường.

Lúc nhận được tin nhắn của cô, Liêm Đường mới vừa sấy tóc xong. Nghe tiếng chuông điện thoại, anh lập tức mở máy, nhập khóa vân tay rồi đọc tin.

Thấy là Trình Tân, tự chính anh cũng không ý thức được khóe miệng mình đang cong lên.

Trình Tân hỏi anh đã ngủ chưa.

Liêm Đường nhắn lại: Mới sấy tóc xong, em thì sao? Sắp đi ngủ chưa?

Trình Tân ngáp dài nhắn trả: Sắp rồi. Anh cũng biết đó, tôi dễ bị mệt lắm.

Liêm Đường không nỡ để cô tiếp tục vừa chống chọi với cơn buồn ngủ vừa nhắn tin với mình, nhắn lại: Mệt thì ngủ đi, bao giờ rảnh lại nói tiếp.

Trình Tân vô thức gật đầu vâng dạ với màn hình điện thoại, mắt mũi nhắm tịt.

Trong đầu cô vẫn mơ màng nghĩ rằng, gật đầu thì Liêm Đường sẽ nhìn thấy như trước đây, như hồi còn sống bên anh.

Sau khi ngủ, cuối cùng, thời gian duy trì hình người lâu nhất nhờ có linh lực của mẹ Phù Khanh giúp sức cũng kết thúc, Trình Tân biến trở về dáng mèo ban đầu.

Quả nhiên, vẫn là ngủ trong lốt mèo thì thích hơn hẳn, dù gì cũng không phải con người chân chính mà. Trình Tân chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, duỗi căng người, trở mình, chìm sâu vào mộng đẹp.

Sáng hôm sau tỉnh lại, cô mới sực nhớ ra. Tối qua cô vẫn chưa nhắn tin lại cho Liêm Đường. Nhưng sao cô lại nhớ như mình đã trả lời anh rồi nhỉ.

Trả lời kiểu gì thế?

Chẳng lẽ là trả lời trong mơ?

Nhìn lại đồng hồ, hẳn bây giờ Liêm Đường đã đang vùi đầu trong công việc nữa rồi.

Trình Tân không muốn làm phiền Liêm Đường, nên không nhắn tin lại cho anh. Anh trai đẹp trai không phải người hay để ý những chuyện vặt vãnh thế này đâu.

Trình Tân nhảy xuống giường, trong thân mèo. Cô đứng bên hành lang tầng hai, phóng mắt nhìn ra ao sen phía dưới, vươn vai duỗi người thật căng.

Đúng lúc Phù Khanh từ dưới tầng đi lên, gặp ngay con gái đang vươn vai.

Bà cười cười trêu chọc: "Tỉnh rồi đấy à. Hồi sáng thấy con ngủ ngon quá nên mẹ không gọi. Con mà ngủ thêm một lúc nữa là có thể ăn trưa luôn được rồi đấy."

Trình Tân ngượng ngùng le lưỡi.

Những động tác nhỏ kiểu này, Trình Tân hiếm khi thể hiện ra trước mặt Phù Khanh. Lúc làm người, cô dễ thấy xấu hổ, ngăn cách hơn, nhưng khi dùng bản thể thì lại thả lỏng hơi đôi chút.

Phù Khanh mừng thầm trong bụng, lại gần bế con gái lên: "Tuy là con đã có thể biến hình, cũng trưởng thành rồi, nhưng nếu muốn biến hình vẫn còn cần ngủ nhiều để đảm bảo thể lực, bằng không sẽ không thể duy trì dáng người lâu được. Trong thời gian này, con đừng nên dùng thân thể loài người nhiều, để dành sức đến hôm gặp mặt người thân có thể duy trì hình người được lâu hơn."

Hóa ra cô hay mệt mỏi buồn ngủ là để tích lũy năng lượng à. Trình Tân bừng tỉnh gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Phù Khanh bế Trình Tân xuống lầu, sau đó vào nhà vệ sinh tầng một rửa mặt đánh răng lau chân tay cho cô, xong xuôi bế ra đình nghỉ mát đã giăng lớp màn mỏng ngăn muỗi. Đây chính là nơi họ đã dùng bữa tối qua.

Phù Khanh đặt Trình Tân lên bàn, dùng muỗng đút cho cô bữa sáng mà lại như bữa trưa này.

Vừa đút cho cô, Phù Khanh vừa giới thiệu thời khóa biểu hôm nay của cô.

"Đợi ăn xong, con sẽ bắt đầu đi học."

"Meo?" Trình Tân vừa nhai nuốt vừa nghiêng đầu nhìn Phù Khanh.

Phù Khanh xoa xoa đầu cô: "Con vẫn chưa biết nhiều về chuyện gia đình mình, cũng không hiểu rõ về chủng tộc nên cần học thêm lịch sử, học cả về quá trình trưởng thành nữa. Chừng nào con hiểu gần hết những điều này rồi sẽ dựa theo sở thích của con để mời gia sư khác dạy tiếp. Sau này sẽ không được nhàn hạ gì đâu, còn phải bận rộn lâu lắm đấy."

Trình Tân chẳng chút lo lắng hay sợ hãi gì về tương lai "không được nhàn hạ" này. Ngược lại, cô còn vô cùng hứng thú tìm hiểu xem đây là tộc mèo gì, sinh vật nào.

Trình Tân phối hợp gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Dạ, đã rõ, con sẽ cố gắng."

Còn rất hào hứng nữa đó, hề hề.

Chỉ mong trước lúc bận rộn, có thể tranh thủ chút thời gian về thăm anh trai đẹp trai, cũng để anh được hoàn toàn yên lòng, để anh biết cô đang sống rất tốt.

Anh trai đẹp trai, anh phải chờ tôi đó! Tôi sẽ đi tìm anh chơi ngay ấy mà!

Mà ở đầu kia thành phố, Liêm Đường cũng đang mong chờ Trình Tân quay về.

Đúng vậy, quay về.

Tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành và những thay đổi đặc biệt đầy huyễn hoặc của cô, Liêm Đường đã không thể xem cô như là thú cưng của mình được nữa.

Đó là cô gái của anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Train, meomeo1993, smileysu, superkookie, y229917
     

Có bài mới 22.06.2019, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 71


Edit: Dương Lam

Ba ngày sau, Trình Tân vận bộ đồ Phù Khanh chuẩn bị cho mình, là một cái đầm dài đến đầu gối, kiểu dáng hoạt bát, cảm giác trong trắng lại có sắc lam ẩn hiện như mặt hồ xanh nước gợn. Sắc trắng chuyển dần sang màu lam của nước, đẹp tựa như một tác phẩm hội họa mới vừa buông bút, tươi mới, non trẻ.

Da cô cũng trắng tinh hệt như Phù Khanh, nên mặc những màu sáng thế này là tôn da tốt nhất. Phù Khanh tết cho cô một búi tóc trông rất thục nữ, kẹp vào chiếc kẹp tóc đính kim cương.

"Đẹp lắm." Phù Khanh ngắm nghía con gái mình trong gương, nở một nụ cười dịu dàng.

Trình Tân cũng nhìn vào gương, tươi cười với Phù Khanh. Cô ngưỡng mộ tay nghề tết tóc của Phù Khanh quá, tiện tay tết đại một hồi mà đã ra hình ra dáng đàng hoàng, giỏi thật đấy.

Phù Khanh mặc chiếc đầm dài màu đỏ thẫm, đẹp rạng rỡ ngời sáng. Trình Tân ăn vận xong rồi đến đứng cạnh bà, nhìn kiểu gì cũng biết đây là hai mẹ con.

Trình Tân lại bất giác liếc mắt nhìn Phù Khanh một cái. Cô cảm thấy mẹ mình thật giống một nữ minh tinh nổi tiếng bên Mỹ thời trẻ, tên là Elizabeth Taylor thì phải, ở chỗ đều là hai mỹ nhân có nét đẹp rất riêng, khiến người người phải ngừng thở chiêm ngưỡng.

Hai người nối đuôi nhau xuống lầu, bước đến phòng khách. Lúc này, ai nấy đều đã có mặt gần như đông đủ.

Phù Khanh nắm tay dắt Trình Tân vào phòng khách.

Cả phòng người đang túm tụm trò chuyện trời đất bỗng nhất loạt hướng ánh nhìn về phía hai mẹ con. Trông thấy vợ và con gái, Cổ Sênh vô thức mỉm cười hiền từ.

Em gái của Phù Khanh, Phù Hoàn, thấy Trình Tân cũng tươi cười lại gần, trong mắt có vẻ kinh ngạc.

"Đẹp quá!" Phù Hoàn và Phù Khanh là hai mỹ nhân đẹp theo hai phong cách khác nhau. Phù Khanh giống cha, thiên về vẻ chính khí, oai hùng. Phù Hoàn lại theo mẹ, thiên về vẻ đẹp dịu dàng thục nữ. Bây giờ, nhìn thấy Trình Tân đứng bên chị, Phù Hoàn chỉ thấy thật chẳng khác gì chị mình thời trẻ, trừ màu tóc khác biệt, thì hồ như là từ một khuôn đúc ra.

Gien thật là một thứ thần kì, nó tạo ra một bản sao hoàn hảo, thậm chí khi kết hợp với một dãy gien khác, lại còn cho ra bản thăng cấp hoàn mỹ hơn.

Trình Tân ngượng ngùng trước lời khen thẳng thắn này, lại nhìn phía sau, thấy vẫn còn một đám người lúc nhúc. Chứ nếu như giờ chỉ có mình dì út ở đây, có lẽ cô còn có thể trêu lại một câu: "Tại gien tốt thôi ạ, hì hì."

Nhưng trước không ít ánh mắt nhìn vào, Trình Tân chỉ có thể nhoẻn cười, ra vẻ bẽn lẽn ngần ngại.

Trước mặt người ngoài, phải ra dáng thục nữ một chút! Hình tượng, hình tượng cả đó.

Rồi cả đám người lại tiếp tục tụm năm tụm ba ngồi chuyện phiếm trong phòng khách. Đến khi chính thức khai tiệc, ai nấy lũ lượt vào chỗ. Cổ Sênh nâng ly rượu đứng dậy, trịnh trọng giới thiệu con gái mình, Tân Tân.

Vì ngồi ở đây phần nhiều đều là họ hàng trực hệ và bạn tốt chí giao, nên ai nấy đều có biết một, hai về chuyện của Trình Tân. May là kẻ đầu sỏ khiến nhà họ cốt nhục chia lìa đã phải nhận trừng phạt xứng đáng, giờ đứa bé cũng đã được tìm về.

Ai nấy đều cảm thấy vui thay cho nhà họ Cổ vì đã tìm được con gái.

Trình Tân và Phù Khanh đứng cạnh, và cả Cổ Ý cũng cùng đứng lên. Cô cầm ly nước trái cây, cùng đi một vòng kính rượu, cám ơn mọi người.

Trong những người tới đây, có cả Trì Ngôn. Thấy Trì Ngôn nhìn mình, theo lễ phép, Trình Tân cũng mỉm cười với anh ta, sau đó ngồi xuống bàn với người nhà.

Sau buổi gặp mặt, vừa nghĩ sắp phải bước vào những ngày tháng bận rộn, Trình Tân liền lặng lẽ nói riêng với Phù Khanh về dự định của mình.

Ngay từ buổi sáng đến đón Trình Tân, trông thấy mớ quần áo nhìn là biết chuẩn bị cho gái mình, Phù Khanh đã đoán được, nhất định loài người nhận nuôi con bé đã biết hết về bí mật của nó rồi. Vậy nên, khi nghe yêu cầu này của Trình Tân, mặc dù Phù Khanh chỉ yên lặng không đáp, nhưng trong lòng cũng hiểu được phần nào.

Dù sao cũng đã bên nhau sớm chiều, bầu bạn bao lâu nay, có muốn về thăm, âu cũng là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng Phù Khanh vẫn bổ sung thêm một yêu cầu. Bà nói: "Bây giờ con vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được chuyện biến hình, để con ra ngoài một mình, cả mẹ và ba con đều không thể yên tâm. Nếu con đồng ý để anh trai đi cùng, thì mẹ sẽ cho con đi gặp cậu ta."

Tâm lý của Phù Khanh, Trình Tân có thể hiểu. Tuy là cô muốn được đi một mình để gặp riêng Liêm Đường hơn, nhưng đối với một người mới tìm về đứa con gái thất lạc, thì phải để con gái ra ngoài một mình, còn là trong thời điểm nhiều mối nguy tiềm ẩn như vậy, đặt mình vào đó mà suy nghĩ, nếu cô là Phù Khanh, hẳn cũng sẽ không thể yên tâm.

Chỉ là, nói gì thì cô cũng đã hứa với anh trai đẹp trai rồi, nhất định không thể lỡ hẹn được.

Trình Tân gật đầu, đáp: "Dạ, nếu anh trai không bận gì, thì cứ để anh đi chung với con vậy." Như vậy người nhà sẽ có thể yên lòng, ai nấy cùng vui.

Trình Tân hiểu chuyện như thế, tất nhiên Phù Khanh vô cùng vui lòng và yên tâm, bèn xoa nhẹ đầu Trình tân, dặn: "Đi sớm về sớm, đừng ngồi lâu quá, dễ xảy ra sự cố lắm. Dù gì con cũng còn nhỏ." Còn là một đứa bé chưa thể hoàn toàn khống chế chuyện biến hình.

"Con biết rồi."

Đến tối, Trình Tân liền truyền đạt lại chuyện này.

Từ miệng cô, Liêm Đường biết được anh trai cô sẽ đi cùng, trong lòng lại có đôi phần căng thẳng.

Có là những vụ giao dịch đáng giá mấy triệu, mấy trăm triệu, anh cũng chẳng căng thẳng như bây giờ.

Cô bé con dẫn anh trai về thăm anh, anh lại thấy căng thẳng.

Tại sao lại thế, Liêm Đường đã không phải cậu thiếu niên ngây ngô chưa biết gì, sao có thể không rõ ràng những biến chuyển trong nội tâm mình được.

Việc này khiến anh có hơi bối rối. Anh không biết Trình Tân có tình cảm thế nào với mình, nhưng cảm xúc của anh với cô thì lại là kiểu tình yêu giữa đàn ông với phụ nữ.

Khoảng thời gian xa nhau này khiến tâm trí Liêm Đường bị lấp kín bởi lo lắng và nhớ nhung vô cùng vô tận.

Lúc có Trình Tân ở bên, anh chưa từng có ý nghĩ nào khác lạ, càng chưa từng nghĩ tới phương diện đó, mà chỉ cảm thấy Tiểu Tiểu là một cô bé rất tốt, rất ngoan.

Nhưng khi bé ngoan bầu bạn sớm chiều bỗng đi mất.

Rời khỏi anh.

Anh mới đột nhiên nhận ra, tình cảm của anh đối với Trình Tân, với Tiểu Tiểu của anh, cô bé đáng yêu đó, là như thế nào.

Anh không biết liệu mối tình này có xuất phát từ hai bên hay không.

Nhưng anh sẽ quý trọng mỗi một phút một giây được bên cô hiện tại.

Tối đó, sau cuộc trò chuyện với Trình Tân, Liêm Đường lại trằn trọc thao thức, lăn qua lộn lại hồi lâu, mãi mới thiếp đi được.

Sáng hôm nay lại dậy thật sớm, kiểm tra lại thông tin đặt hẹn ở hội sở Vọng Nam.

Anh sẽ tiếp đãi anh trai Trình Tân, và cả Trình Tân ở hội sở Vọng Nam.

Mà ở nhà họ Cổ, đêm hôm đó, sau khi nói chuyện với Liêm Đường xong, bạn Trình Tân vô tâm vô tư đặt mình xuống là ngủ thẳng cẳng tới sáng, mãi tận hơn 9 giờ mới tỉnh lại. Lúc mới dậy, còn phải nhìn đồng hồ một cái, thấy là sắp trễ mới hớt ha hớt hải chạy đi rửa mặt, rồi lại vội vàng chạy về phòng chọn quần áo.

Thật ra, so với váy, Trình Tân vẫn thích mặc áo phông quần dài thoải mái, phối với giày đế bằng hơn. Gọn gàng năng động như vậy mới hợp ý cô chứ.

Lâu lắm rồi không ăn mặc kiểu đó.

Hôm nay cô quyết định sẽ mặc đơn giản một chút. Bình thường ra cửa đều là giày cao gót, váy đầm, ăn diện xinh đẹp cầu kì, nhưng kì thực lại vô cùng vất vả trong đi lại, làm gì cũng mệt mỏi mất cả hứng thú.

Lần này ra ngoài, Trình Tân không chút do dự chọn ngay một chiếc quần lửng và áo phông chiết eo, đi kèm đôi giày vải màu trắng.

Tóc tết hai bím hai bên, một thả trước ngực, một thả sau lưng, vừa tươi trẻ lại ngọt ngào.

Để khiến mình bớt nổi bật, Trình Tân còn khiêm tốn đeo miếng len đổi đôi mắt thành màu đen, che đi sắc lam thẳm vốn có.

Lúc Cổ Ý thấy màu mắt này của Trình Tân, đầu tiên là thoáng ngẩn người, sau đó cả hai mặt đối mặt rồi cùng bật cười, anh lại bất giác vỗ tay khen ngợi.

"Mắt đen cũng rất đẹp." Cổ Ý nói thế.

"Bình thường hóa một chút thôi." Trình Tân đã thầm phổng mũi.

Cổ Ý không nhịn được cười thành tiếng, tay vò tóc Trình Tân.

Trình Tân tránh đi: "Mất bao công mới tết được, đừng làm rối lên chứ! Còn phải ra đường nữa đó!" Vừa nghĩ chỉ chốc lát nữa thôi là có thể gặp anh trai đẹp trai, Trình Tân liền hưng phấn nhiệt huyết hẳn lên.

Cổ Ý tự lái xe, chạy đến hội sở Vọng Nam.

Khoảng hơn 10 giờ, gần đến 11 giờ thì tới nơi.

Trình Tân mở cửa bên ghế phụ lái xuống trước, đứng chờ Cổ Ý.

Sau đó dẫn Cổ Ý đến trước cửa hội sở. Liêm Đường đã nhận được tin báo và ra cửa chờ sẵn.

Vừa nhác bóng Liêm Đường, Trình Tân đã hưng phấn vươn tay vẫy qua vẫy lại.

"Anh trai -- khụ, Liêm Đường! Em tới rồi này!" Sau đó kéo Cổ Ý tới trước mặt anh, bắt đầu giới thiệu đôi bên với nhau.

"Liêm Đường, đây là anh trai em, Cổ Ý."

"Anh, đây là Liêm Đường em vẫn hay nhắc đó, đối xử với em rất tốt rất tốt - chủ nhân của em! Chủ cũ của em!" Trình Tân biết ở sâu trong lòng, dòng tộc này là những người vô cùng kiêu hãnh, gọi chủ nhân này nọ sẽ khiến họ cảm thấy không thoải mái, nên mới kịp thời hãm phanh đổi thành chủ cũ.

Nhưng có vẻ Cổ Ý chẳng hề để ý đến chuyện ấy. Nói gì thì em gái cũng từng ở bên người này lâu như vậy, được anh ta chăm sóc, còn chăm sóc tốt đến như thế, trong lòng anh nào có thể nảy sinh ác ý gì với người ta, thậm chí còn rất biết ơn là đằng khác.

Anh chìa tay ra trước: "Chào anh, tôi là Cổ Ý."

Liêm Đường cũng chìa tay, bắt tay với anh.

Liêm Đường: "Tôi là bạn của Tân Tân, Liêm Đường." Còn tỉ mỉ chỉnh từng từ về xưng hô của cô.

Trước mặt người nhà của cô, tuy nói chủ nhân cũng khá là hài hước, nhưng vẫn nên cải chính một chút thì hơn.

Hành động này của Liêm Đường khiến Cổ Ý cũng thầm gật đầu trong bụng.

Người trẻ tuổi này, không tệ.

Cổ Ý gọi Liêm Đường là người trẻ tuổi, kể không hề sai.

Chủng tộc của bọn họ, bậc trưởng giả cao niên nhất đã có tới 500 tuổi, đến bản thân anh cũng đã sống tới 110 năm. Ở thế giới loài người, 110 tuổi đã đáng được phần lớn người gọi là ông, bà rồi.

Chẳng qua, 500 cũng đã là giới hạn tuổi thọ cao nhất, không thể hơn được nữa.

Vấn đề về tuổi thọ này, Trình Tân vẫn chưa hay chưa biết. Cô không biết dòng tộc của mình rốt cuộc là yêu, hay là chủng người đặc thù nào. Nhưng đợi lát nữa về nhà, hẳn sẽ có thể lập tức tìm hiểu về lịch sử gia tộc mình thôi, rồi chẳng mấy là có thể hiểu biết rõ ràng về dòng tộc này.

Một bữa trưa vô cùng gần gũi và chân thành.

Ăn xong bữa trưa, lúc dùng trà, Cổ Ý biết Trình Tân có lời muốn nói riêng với Liêm Đường, nên bảo hai người cứ tự nhiên, anh muốn ra ngoài đi dạo một vòng, mát xa ấn huyệt gì đó.

Kĩ thuật mát xa của loài người thực sự trên cả tuyệt vời.

Cổ Ý đứng dậy đi trải nghiệm một vài dịch vụ trong hội sở, như bơi lội tắm hơi mát xa các thứ, sau đó rời đi.

Trình Tân tặng Liêm Đường một nụ cười tươi rói, nói: "Mấy ngày không gặp, có phải anh nhớ tôi muốn sống muốn chết rồi không?"

Còn tưởng Liêm Đường sẽ trả cho một câu "Tự kỉ" châm chọc gì đó.

Trình Tân không ngờ, Liêm Đường lại gật đầu thành thật: "Đúng vậy, mấy ngày không gặp, như cách ba thu. Thực sự là rất nhớ." Nét mặt thì vô cùng nghiêm túc, đứng đắn, không có chút gì như đang nói đùa.

Chính bởi vì không giống như nói đùa, nên khi bị ánh mắt của Liêm Đường xoáy vào, tim cô lại thốt nhiên nảy đập điên cuồng, khiến cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh mà chỉ có thể khóa miệng tránh né. Ánh mắt anh mới nóng bỏng làm sao.

Khiến cô hoàn toàn không thể cưỡng lại.

Liêm Đường nói xong, thấy Trình Tân không dám nhìn thẳng vào mình, bèn hỏi: "Em thì sao? Có nhớ tôi không?"

Trời đất ơi!

Sao anh trai đẹp trai lại hỏi tui bằng cái giọng điệu dịu dàng tha thiết đó chứ. Mặt cô bắt đầu được bơm máu hết công suất, vùn vụn tăng nhiệt.

Trình Tân cảm thấy, tim cô sắp đập rách cả khoang ngực này rồi.

Cô nói lắp bắp: "Tôi... tôi... đương nhiên... nhớ chứ! Dù sao cũng không được gặp anh lâu vậy cơ mà!" Tuy đang rất ngại, nhưng Trình Tân vẫn thành thật với trái tim mình, nghiêm túc thổ lộ. Đúng là cô rất rất nhớ anh.

Liêm Đường phì cười, nét mặt thoắt chốc trở nên rạng rỡ, hài lòng.

Khiến Trình Tân ngắm tới ngu người.

[...]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, HNRTV, Huykngan94, RuBiee, Thiên Bình 93, Train, smileysu, superkookie, y229917
     
Có bài mới 24.06.2019, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 72


Edit: Dương Lam

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, tựa như chỉ một cái chớp mắt mà trời đã sầm tối.

Ba người lại cùng tập hợp dùng cơm tối. Trình Tân lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt Liêm Đường.

Liêm Đường đã biết sắp tới cô sẽ rất bận, nên sau khi Trình Tân lên xe, xe cũng đã biến thành một chấm nhỏ xa xa mà anh vẫn còn đứng lặng người nhìn theo, đến tận khi bóng xe khuất hẳn tầm mắt mới chầm chậm quay đi.

Về đến nhà, Trình Tân lôi hình chụp và camera trong lốt mèo do anh trai chụp giúp ra gửi cho Gia Mẫn, để bạn không phải lo lắng.

Quả thật, Gia Mẫn cũng đang chú ý đến nhất cử nhất động của "Tiểu Tiểu", nhìn thấy dáng vẻ vẫn hoạt bát như xưa, rõ ràng là được chăm bẵm kĩ càng tận răng của con bé, lòng cô rất vui.

Chỉ cần con bé sống tốt, hẳn Tân Tân cũng sẽ yên tâm, cô cũng yên lòng.

Trình Tân dùng một tuần lễ để hiểu toàn bộ lịch sử nguồn gốc của dòng tộc và năng lực của mình.

Lúc biết mình có thể sống đến tận 500 năm, còn kinh ngạc trợn mắt to hơn hẳn bình thường.

Sau đó, cô chợt nghĩ đến Liêm Đường, chàng đẹp trai của cô.

Trời ơi, đợi đến khi cô hơn một trăm tuổi, không chừng anh trai đẹp trai đã... rồi cả Gia Mẫn và anh Gia Hòa...

Nghĩ thế, Trình Tân thấy cuộc sống mất sạch sắc màu, thú vị.

Tuổi thọ đằng đẵng tức là phải trơ mắt chứng kiến người mình để ý dần lìa xa, đau đớn nhường nào.

Biết được điều này, Trình Tân sầu não vô cùng.

Nhưng cô vẫn biết, mấy chuyện như tuổi thọ này, có âu sầu cũng vô dụng. Trừ quý trọng hiện tại, cô không thể thay đổi bất cứ điều gì.

Đợi đến khi đã hoàn toàn hiểu rõ được quy luật biến hình của mình, Trình Tân bắt đầu lao vào học năng khiếu mới.

Phù Khanh hỏi Trình Tân có thích gì không.

Tuy Trình Tân vẫn thường xuyên phiên dịch không ít ngoại văn để kiếm thêm thu nhập, nhưng những lúc rảnh rỗi cũng sẽ viết, vẽ vài bản thảo truyện ngắn, tạm coi như một sở thích không lãng phí quá nhiều tiền bạc của cô.

Nhưng bây giờ được phép lựa chọn, cô quyết định chọn vẽ.

Trước kia cô đã thích những ngành kiểu thế này, chỉ tiếc không có nhiều tiền để duy trì sở thích. Giờ cả thời gian và điều kiện đều đã có, đương nhiên là sẽ muốn thử một lần rồi.

Thầy dạy vẽ được mời tới. Đồng thời, Cổ gia cũng mời giáo viên dạy văn hóa cho cô.

Gia tộc như nhà bọn họ, không cần phải ra ngoài học tập ở trường học của con người. Một do nguyên nhân đặc thù cơ thể không cho phép, hai là phương thức tiếp thu kiến thức của họ có hơi nổi bật. Kết hợp với trí nhớ vốn hơn người của tộc mèo, lớp văn hóa của họ, chỉ một năm là đã có thể học xong tất cả chương trình từ tiểu học đến đại học của loài người.

Mấy điều kể trên đều là chuyện cỏn con đơn giản, chỉ có quá trình tiến tới kiểm soát chuyện biến hình là lâu dài.

Mặc dù biến thân được nghĩa là đã trưởng thành, nhưng về mặt này, con gái vẫn được coi là dậy thì sớm, mới có mấy tháng tuổi đã bắt đầu biến thân rồi.

Phải biết, có những đứa trẻ, tới tận 100 tuổi mà vẫn còn mãi duy trì bản thể, chưa thể biến thành người. Đương nhiên đây chỉ là ví dụ, chứ cũng không phải là hiện tượng bình thường.

Đại đa số con non đều có thể biến hình vào khoảng trước sau kì trưởng thành, cá biệt có một số con lại thích hoạt động trong hình mèo hơn, nên có thể sẽ thích thong thả hoãn lại chuyện biến thành người.

Biến thành người được rồi không có nghĩa là mọi sự thuận lợi. Đây là một kĩ năng mà cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt trước khi học.

Để củng cố cần có một năm chăm chỉ tập luyện, nếu không thì gần như không thể duy trì hình dáng loài người trong thời gian dài.

Để có thể nhanh chóng kiểm soát được hình người, Trình Tân học tập vô cùng nghiêm túc.

Thi thoảng cũng có bậc trưởng giả quan tâm tới nhà chỉ dạy, đồng thời Phù Khanh cũng tranh thủ những lúc rảnh rỗi chỉ vẽ một hai, để giúp cô sớm ngày nắm giữ phương thức biến đổi.

Biết được những sự việc về gia tộc, về tuổi thọ rồi, Trình Tân liền khó nén tò mò hỏi thêm vài vấn đề.

Lòng hiếu kì của cô vẫn luôn rất mạnh.

Ví dụ như, anh trai bao nhiêu tuổi.

Ba mẹ bao nhiêu tuổi, rồi Trì Ngôn hay cùng đi với anh trai đó thì bao nhiêu.

Toàn bộ những vấn đề này đều đã được anh trai giải đáp.

Anh trai 110 tuổi rồi. Lúc nghe sự thật ấy cô còn đang uống nước, suýt nữa đã phun hết ra ngoài.

Trông anh trai trẻ tuổi như vậy, mà đã tận 110 rồi?!

Vậy ba mẹ thì sao?

Cổ Ý nói với Trình Tân, ba Cổ Sênh đã 260 tuổi, mẹ thì nhỏ hơn một chút, 240.

Thế còn cậu bạn thân của anh?

Tên đó à, đã 120 tuổi rồi.

Oa --

Trông mọi người đều vẫn trẻ trung lắm mà, không mảy may có những đặc điểm mà loài người ở tuổi này thường có.

Chúng ta không giống với loài người, trong lúc bọn họ từng ngày một già đi, chúng ta vẫn đang tuổi trẻ sức sống.

Phổ cập xong những kiến thức này cho Trình Tân, Cổ Ý sực nhớ tới nhiệm vụ mẹ đã giao.

Phải tìm cơ hội cho em gái tiếp xúc với Trì Ngôn nhiều hơn.

Cổ Ý nhìn Trình Tân, nói: "Đúng rồi, chiều nay anh phải ra ngoài một chuyến. Nếu Trì Ngôn tới mà anh còn chưa về, thì em tiếp chuyện cậu ta giúp anh một lát nhé. Anh sẽ cố về sớm."

Anh trai đã nhờ vả, Trình Tân tất sẽ nghe lời đồng ý.

Dù sao cũng chỉ tiếp một lát, rồi anh sẽ về sớm ngay thôi.

"Thế lúc đó anh nhớ tranh thủ về sớm sớm đó nha. Anh biết em mà, tiếp chuyện một người không thân quen như thế, em thấy không tự nhiên lắm."

"Trì Ngôn đâu phải người xa lạ gì."

"Nhưng bọn em cũng có thân quen lắm đâu."

"Thì nhân lần này trò chuyện nhiều thêm là chẳng phải thân rồi à?" Cổ Ý cười nói.

Sau khi Cổ Ý đi, Trình Tân ngó lại đồng hồ một lần. Còn sớm. Thế là lại lên wechat réo Liêm Đường. Khoảng thời gian gần đây cô bận tối mặt tối mày, học đủ loại đủ kiểu các thứ, còn bỏ công bồi dưỡng sở thích vẽ vời của mình nên mỗi lần xong xuôi về đến phòng là chỉ hận không thể mang cả thân mồ hôi chưa tắm leo thẳng lên giường ngủ ngay được.

May là cô đã dần thích ứng được với cường độ làm việc này, không còn mệt mỏi như khi mới bắt đầu nữa.

Cô chưa từng biết được, hóa ra, muốn hoàn toàn khống chế được sự biến hóa của cơ thể, cũng cần phải thường xuyên rèn luyện sức khỏe, vì như vậy mới có đủ thể lực để duy trì kĩ năng này lâu. Tuy thầy hướng dẫn đã chứng thực là quả có loại thiên tài không cần rèn luyện cũng có thể dễ dàng khống chế được, nhưng cô lại không phải thiên tài. Vậy nên muốn biến hình, duy trì hình người lâu, vẫn phải rèn luyện thật chăm chỉ.

Mấy ngày tập đầu, Trình Tân chỉ thấy khổ không thể tả, mãi về sau mới chầm chậm quen dần.

Thỉnh thoảng cũng sẽ lên wechat than thở với Liêm Đường, kêu mệt mỏi linh tinh.

Cẩn thận tính lại, đã lâu rồi cô chưa được gặp anh trai đẹp trai.

Cô thật sự... nhớ anh nhiều lắm...

Tại sao lại nhớ tới da diết thế nhỉ.

Nhất định là do lần gặp mặt đó, anh đã hạ cổ gì cho cô mất rồi, nên mới khiến cô nhớ nhung anh mãi không nguôi, chỉ muốn lập tức tìm anh gặp anh như thế.

Nhất định là như thế!

Không thể khác được!

Vừa mới nghĩ tới khả năng đó, tim Trình Tân tức khắc đập mất kiểm soát, ngơ ngác nai con.

Trì Ngôn tới vào hơn 2 giờ chiều. Trong lúc chờ đợi, Trình Tân luyện vẽ phác một hồi, vẽ từ bài cơ bản nhất rồi vẽ dần sang những bài phức tạp hơn. Vốn cô nghĩ vẽ vời là một tài năng rất tuyệt vời, cái cô muốn học, có thể học ra tài năng hơn người không thì chưa nói, chỉ cần vẽ ra những điều mình muốn biểu đạt đã là tốt rồi. Nhưng học rồi mới biết, vẽ, chẳng có đơn giản chút nào.

Cũng là một môn kĩ năng cần rèn luyện dùi mài.

Không, phải là làm bất cứ thứ gì, học bất cứ môn gì cũng cần phải rèn luyện dùi mài, thức khuya dậy sớm mới thành công được.

Người làm tới thông báo có khách tới. Trình Tân đi rửa tay, đổi bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng rồi xuống lầu, ra đến đình nghỉ mát có gió hồ dìu dịu. Trái cây và trà bánh lần lượt được mang lên.

Kể ra Trình Tân cũng từng gặp Trì Ngôn được vài lần, từng giao tiếp đôi câu, nhưng bảo quen thân thì vẫn chẳng thân thiết mấy. Chỉ là so với người ngoài, thì đã được coi là gần gũi hơn chút ít.

Cô chủ động chào hỏi Trì Ngôn, thông báo chuyện có thể anh trai sẽ về muộn một lát.

Để hai bên đều không phải lạ lẫm, lúng túng, vì Trình Tân đã chuẩn bị sẵn một bàn cờ vây. Đương nhiên là cô không biết chơi cờ vây, chỉ là tận dụng bàn cờ để đánh caro thôi.

Chơi nào.

Trì Ngôn nhấp một ngụm trà, nghe lời đề nghị so cờ caro của Trình Tân. Anh ta chỉ liếc mắt đánh giá bàn cờ, rồi hình như là không thể không gật đầu khuất phục.

Sau đó, hai bên bắt đầu tiến vào cuộc chiến caro.

Đang chơi, Trì Ngôn bỗng nhiên lên tiếng: "Em có biết chuyện tôi là vị hôn phu của em không?"

Viên cờ đen trong tay Trình Tân tức khắc rơi cạch xuống bàn cờ, gì cơ?

Vị hôn phu gì thế?

Trình Tân trợn trừng mắt dán dính ánh nhìn vào Trì Ngôn, người vẫn mang vẻ nhàn nhạt mây bay, tựa như chỉ đang nói rằng thời tiết hôm nay thật tốt vậy.

"Anh nói gì cơ?"

"Tôi là chồng chưa cưới của em."

"Hử?" Trình Tân đờ mặt nhìn Trì Ngôn, bất thần đứng bật người dậy: "Tôi tôi tôi không biết mà, tôi có bạn trai rồi!" Dù có thật hay không, cô cũng phải cố mà tìm cho ra một người, không thì vị hôn phu này... Ôi thôi, làm sao đây!

Vừa nói xong, Trình Tân bỗng bừng tỉnh ngộ. Thảo nào hôm tới đón cô đó, vị Trì Ngôn chẳng được coi là thân thích này lại có thể đi cùng.

Rồi tại sao cứ cách ba ngày hai bữa là nhà mình lại mời Trì Ngôn tới chơi.

Cả việc anh trai nhờ cô tiếp chuyện Trì Ngôn hồi sáng cũng thế.

Rõ rành rành là đang tạo cơ hội để cô và anh ta tiếp xúc rồi!

Cô đúng là đồ ngu, đồ tồ, là đứa thiếu thông minh mới có thể không hay không biết, thậm chí còn cho rằng chỉ vì Trì Ngôn là bạn tốt của anh, hai nhà lại có quan hệ thân cận nên mới thường xuyên qua lại.

Trình Tân thầm rên rỉ khổ sở trong lòng.

Quả nhiên, kiểu gia đình đầy mùi cổ kính thế này dễ có mấy cái trò đính hôn mai mối, áp đặt tình duyên phong kiến lắm mà.

Cô phải nhanh chóng tỏ rõ thái độ, hai mặt một lời với Trì Ngôn, để tránh gây khó xử sau này.

Nghe Trình Tân nói vậy, Trì Ngôn lại vẫn chưa hề tức giận, chỉ đặt quân cờ trắng xuống, nói: "Vậy thì tốt, vừa khéo tôi cũng thích người khác rồi."

Có thế, Trình Tân mới thở phào nhẹ nhõm, nơm nớp đặt mông về ghế.

"Nếu anh đã có người thương, vậy sao không nói ra luôn."

"Có vài nguyên nhân không tiện kể rõ."

"Vậy giờ phải làm sao đây?"

Trì Ngôn tận tình phân tích: "Theo tôi được biết, em vừa mới về nhà, không thể thích ai trong những tộc nhân cùng lứa ngay được, mà những người em quen biết, trừ tên loài người từng nhận nuôi em kia thì hồ như không còn ai. Vậy nên, người em thích là con người?"

Trình Tân không muốn để lộ chuyện này ra cho một người mới quen, mặc cho mặt và cả hai tai đã ửng đỏ mà vẫn cố chống chế: "Anh đừng nói bậy." Vừa nãy cô gấp quá nên mới vô tình bật ra rằng mình có bạn trai thôi, chỉ hoàn toàn là hành động theo bản năng. Nhưng nói đi phải nói lại, đúng là cô có người trong lòng thật, hơn nữa...

"Vậy em thích ai? Người nào khác trong tộc à? Người em thích nhất định không phải tôi, vì mỗi lần gặp nhau, nếu em không mở to mắt tò tò đánh giá tôi thì cũng vô cùng bình tĩnh, không có ý gì như quý mến cả, những người khác trong tộc thì..."

Ngay lúc Trì Ngôn vẫn đang thao thao bất tuyệt tường tận phân tích, Trình Tân nhắm tịt mắt cắt ngang: "Không được nói!"

"Vậy thì..."

"Đúng, người tôi thích là anh ấy. Nhưng anh ấy chưa biết, tôi cũng không rõ phải làm gì nữa..." Nhất là khi nghe được tuổi thọ của mình có thể lên đến 500 năm, cô đã bắt đầu băn khoăn.

Không biết có nên thổ lộ tình cảm của mình không nữa, không biết đây sẽ là chuyện tốt hay chuyện xấu với anh, rồi liệu anh có thể chấp nhận cô được không?

"Hình như em quên một chuyện rồi."

"Chuyện gì cơ?"

"Chúng ta và loài người không thể đến với nhau được."

Anh ta nói với một chất giọng phẳng lặng hờ hững, khiến Trình Tân phút chốc bàng hoàng.

Cô hỏi: "Tại sao..."

"Có cha mẹ nào mong con mình ở bên một con người chỉ có tuổi thọ chưa đến 100 năm không? Vả lại, cách biệt giống loài, hai người không thể sinh con được, xác xuất đứa bé chết non cao hơn xa người bình thường rất nhiều. Loài người vốn có tư tưởng nối dõi tông đường ăn sâu bén rễ, một con người, và cả gia đình sau lưng hắn ta, họ có thể chấp nhận một cô con dâu không thể sinh con được không?"

Lý lẽ này, khiến Trình Tân không nói nổi một câu phản bác.

Cô...

"Hơn nữa, nếu như em muốn đến với loài người, việc này cũng sẽ có tác động xấu tới thân thể, làm tuổi thọ của em giảm xuống."

Hở? Vốn Trình Tân còn đang đắm chìm trong đau thương, nhưng bỗng nghe tới giảm tuổi thọ, cô lại bớt buồn hẳn. Giảm là tốt mà! Vậy là có thể cùng với anh trai đẹp trai... khụ, cái đó ấy mà.

"Giảm như thế nào? Tại sao?"

"Mặc dù tỉ lệ chết non cao, nhưng cũng không có nghĩa là không thể sinh con được, chỉ là khả năng này không lớn. Hơn nữa, tuy tỉ lệ sinh non cao, nhưng chỉ cần thuận lợi sinh ra tức là đứa bé không có vấn đề gì, vì cơ thể mẹ đã chịu nguy hiểm đó thay cho nó, khiến sức khỏe của em suy giảm, trở nên yếu hơn những người cùng tộc mà không kết hôn với loài người... Và dễ mất sớm hơn... Sớm cỡ như tuổi thọ của con người."

"À." Mới nãy Trình Tân vẫn còn đang sầu bi tha thiết, thế mà nghe hết những lời này, đột nhiên cô cảm thấy chuyện cũng chẳng có gì đáng ngại.

Vốn là một con người, quan điểm của cô là, đời người cao nhất chỉ được trăm năm. Vậy nên, 500 năm, là quãng thời gian dài đằng đẵng đối với cô, biết làm gì cho tiêu hao hết năm tháng vô tận như thế đây. Nói chung là rất lạ lẫm, không quen.

Đúng lúc nghe Trì Ngôn giảng giải, cô đã rõ ràng thông suốt.

Nếu cô đã thích anh trai đẹp trai, mà anh ấy cũng có tình cảm với cô, thì họ đến với nhau, hoàn toàn ok mà! Chỉ là giảm thọ thôi, chẳng là vấn đề gì cả.

Điều đáng buồn duy nhất chính là, liệu anh trai đẹp trai có thể chấp nhận một người vợ không thể sinh con cho anh được không...

Nghĩ tới đó, Trình Tân chợt xấu hổ đỏ mặt. Vì cô vừa mới nhớ ra, cô vẫn chưa thổ lộ với anh trai đẹp trai, anh ấy cũng chẳng biết rằng cô thích anh, mà cô thì đã nghĩ đẩu đâu tận chuyện làm vợ anh rồi! Còn đòi sinh con cho anh nữa chứ!

Bậy bạ quá đi mất!

Trình Tân, mày mau tém tém lại bớt đi!

Nghĩ cho lắm vào!

Trình Tân câm lặng tự kiểm điểm một thôi một hồi, sau đó tiếp tục ra vẻ đạo mạo đoan chính.

Chết sớm thì sao, cô hoàn toàn ok hết. Ai bảo tuổi thọ của cô dài thế làm gì, tiện tay giảm đi, ừm, nhưng tốt nhất vẫn nên còn chừng 100 năm để có thể cùng... Khụ, khụ tiếp đi nào.

Trình Tân là bạn nhỏ lạc quan, sau khi được phổ cập giải đáp nghi hoặc này, cô bỗng cảm thấy, đây vốn chẳng là vấn đề gì đáng nói!

Thứ cần quan tâm nhất chính là, sinh con.

Anh trai đẹp trai... Có thể bỏ qua nguy cơ bị cô làm cho vô hậu được không đây?

Đối với Trình Tân, vấn đề lớn nhất của cô bây giờ chính là đường tình duyên. Đời này của cô, tuy không phải lo nghĩ tiền nong nhiều, nhưng tình duyên thì có hơi lận đận à.

Ngoài ra, một vấn đề khác chính là, chắc chắn ba mẹ sẽ không chấp nhận cho con gái mình ở bên người nó thích để rồi tuổi thọ bị rút ngắn... người đầu bạc tiễn người đầu xanh đâu.

Tuy rằng cô có thể chấp nhận chuyện này, vì dù gì, linh hồn cô đã từng là một con người, còn là một con người có thọ mệnh ngắn ngủi hơn cả những con người bình thường khác. Nói chung thì, cửa ải cha mẹ, thực sự không dễ qua.

Tình yêu ấy à, đúng là gánh thì nặng mà đường thì dài.

Vẫn nên... từ từ từng bước thì hơn.

Mang theo bao nỗi suy tư, Trình Tân quyết định chờ anh trai về nhà là phải hành động ngay. Tối nay, cô sẽ đến nhà anh trai đẹp trai nói chuyện cho rõ ràng.

Cô nhớ anh biết bao!

Nhớ anh, nhớ anh, nhớ anh.

Liêm Đường đang tham dự buổi kêu gọi đầu tư bỗng hắt hơi hai cái liền.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, RuBiee, Train, bilynguyen, meomeo1993, smileysu, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hongnk, lan trần, nguyenkimchi, nguyenyen_62 và 271 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.