Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Mèo yêu - Hà Thư

 
Có bài mới 18.05.2019, 17:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50

Edit: Dương Lam

Suốt cả 1 tuần, Liêm Đường không nghe được bất cứ tin tức gì có dính dáng dù chỉ một chút tới Tiểu Tiểu nhà mình.

Anh chợt nhớ tới lời Dịch Viễn Sơn đã nói.

"Có thể là do cậu bỏ đói con bé, sau lại giao nó cho tớ nên con bé tưởng rằng cậu không muốn nuôi nó nữa, vì vậy mới giận dỗi bỏ đi?"

Bé con giận anh thật rồi ư?

Sớm biết vậy thì bất kể chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ mãi mãi bên con bé, chứ không để nó có cơ hội hiểu lầm rằng anh muốn vứt bỏ nó cho người khác rồi bực bội, hờn giận với anh.

Không chừng con bé thật sự đã tưởng tượng quá mức, rồi đinh ninh rằng anh muốn bỏ nó thật.

Anh lặng người hòa mình vào bóng đêm đã buông sát sau lớp cửa kính, mãi sau mới thở hắt ra một hơi.

Mà giờ phút này, Trình Tân cũng đang vươn ánh nhìn ngắm trăng sáng ngoài cửa sổ. Tiếng bước chân bất chợt truyền tới qua cánh cửa.

Gia Mẫn đã về. Cùng với tiếng bước chân của một người khác, nhất định chính là anh Gia Hòa.

Gia Mẫn mở cửa, bật đèn. Gian phòng phút chốc bừng sáng. Trên ghế sô pha, Trình Tân che kín hai mắt bằng móng vuốt, mãi lâu sau mới dần thích ứng với ánh sáng nhức mắt này.

Gia Mẫn mở túi đồ mới mua trong siêu thị, lấy ra một đôi dép đặt xuống bên chân anh trai. Sau đó, cô ấy thay dép và xách toàn bộ nguyên liệu nấu ăn vào bếp, lần lượt xếp từng món một vào tủ lạnh. Cuối cùng, cô lấy ra một gói thức ăn cho mèo, xé bao đổ vào đĩa, gọi Tiểu Tiểu.

"Tiểu Tiểu, đói bụng rồi nhỉ. Mua thức ăn mèo cho em này, mau ra thử xem." Đồ ăn đã đổ đầy đĩa.

Trình Tân lấm lét quan sát Trịnh Gia Hòa. Chà chà, hình như trông anh Gia Hòa gầy hơn rồi, sao bảo cuộc sống ở nước ngoài dễ béo lắm mà? Hầu hết các bạn học đã ra nước ngoài của cô đều phát phì ra cả, không ngờ anh Gia Hòa lại còn gầy đi. Nghe nói anh tham gia tận mấy dự án, hẳn là bận lắm. Còn rất mệt nữa.

Trình Tân lại gần, cắm đầu nhai thức ăn cho mèo.

Trịnh Gia Hòa thay giày xong cũng xách túi đồ còn lại vào bếp theo, phụ giúp em gái thu dọn.

Trịnh Gia Mẫn sắp hết đồ đạc vào tủ lạnh rồi chọn ra một vài nguyên liệu, nói với anh: "Hôm nay bận rộn cả ngày cũng mệt rồi, vậy làm cơm đơn giản thôi. Nấu mì nhé?"

"Ok, anh ăn gì cũng được." Trịnh Gia Hòa tỏ ra rất dễ tính.

"Vậy anh ra ghế ngồi trước đi."

"Đây chính là mèo Trình Tân nuôi à? Trông dễ thương đấy chứ." Anh khen ngợi chân thành.

Trình Tân hếch mũi hất đuôi. Có thế chứ, từ hồi làm người đã không xấu rồi, thành mèo thì làm sao có thể kém được. Hà hà.

"Đúng vậy, em cũng thấy rất dễ thương. Lần sau mà còn có đơn thiết kế sticker gì nữa em nhất định sẽ vẽ con bé, ha."

"Sao mèo của em ấy lại để ở nhà em? Hai em ở chung à?"

"Không, để lát rồi nói đi. Em nấu cơm trước đã." Trịnh Gia Mẫn lảng ngay sang chuyện khác, thực sự cô không biết nên mở miệng với anh thế nào. Sự thật là tối nay cô không nấu cơm, chỉ do người nhà cô có một thói quen, đó là dù buổi tối nấu bất cứ thứ gì cũng gọi là "nấu cơm". Chữ cơm ở đây, không chỉ riêng cho cơm, gạo mà còn chỉ tất cả các loại đồ ăn.

"Được rồi, em cứ làm đi. Ông anh trai ăn chực này không làm phiền em nữa." Trịnh Gia Hòa đi tới chỗ Trình Tân, cúi xuống, chạm khẽ lên lưng cô, vuốt lông cho cô.

Vuốt ve hai cái đã liền đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa tay.

Tầm hơn mười phút sau, mì đã chín.

Hai anh em bưng bát đũa vào phòng khách, vừa ăn vừa trò chuyện.

Trịnh Gia Mẫn hỏi: "Lần này chị Tuyết không về cùng anh à?" Chị Tuyết trong miệng Trịnh Gia Mẫn là cô bạn thanh mai trúc mã của Trịnh Gia Hòa. Hai người tuổi tác tương đương, môn đăng hộ đối, người lớn hai bên đều có sẵn quen biết, lại thêm đã cùng học cùng chơi từ tận mẫu giáo đến đại học, chỉ duy trừ cấp 2 ra thì vẫn luôn học cùng trường, nói thanh mai cũng không quá. Huống hồ, anh trai mới xuất ngoại không bao lâu chị Tuyết đã nối gót cùng theo ra nước ngoài, còn học trong cùng một thành phố với anh.

Trịnh Gia Hòa đáp: "Cô ấy à, không phải hồi Tết vừa rồi đã về rồi sao? Giờ cũng mới đi thôi mà, lần tới về chắc là phải cuối năm."

Trịnh Gia Mẫn gật gù đồng ý, không hỏi thêm gì nữa.

Sau đó, lúc cơm nước đã xong, Trịnh Gia Hòa lấy ra khỏi túi một tấm thẻ đưa cho em gái, bảo: "Đây là cho Trình Tân. Em đưa cho em ấy giúp anh, anh mà đưa chắc chắn con bé không chịu nhận. Con bé đó vốn đã ngang bướng, em còn rõ hơn anh mà."

"Không cần đâu anh." Trịnh Gia Mẫn né tránh mắt anh, thở dài từ chối.

"Chứ chẳng lẽ em muốn nhìn em ấy tiếp tục làm việc bạt mạng như vậy?" Vừa nói, trong mắt Trịnh Gia Hòa vừa lộ thứ cảm xúc không biết làm sao. Tuy nhà anh không phải nhà sang quý gì nhưng vẫn đảm bảo được cho con cái không cần tất bật lo lắng chuyện tiền nong. Cả cha và mẹ anh đều chỉ mong hai anh em họ được vui vẻ theo đuổi điều mình yêu thích. Còn Trình Tân, lúc nào em ấy cũng con búp bê kéo căng dây cót, không ngừng chuyển động, chưa từng nghỉ ngơi. Chỉ vì không có ai che chở bảo bọc cho cô, nên cô chỉ có thể tự dựa vào chính mình.

"Anh..."

"Ừ?" Trịnh Gia Hòa cầm tấm thẻ, hướng mắt về em gái.

"Tân Tân, cậu ấy..."

"Ừ." Trịnh Gia Hòa chậm rãi thu tay về.

"Cậu ấy... Cậu ấy đã không còn rồi."

Ngươi mắt Trịnh Gia Hòa phút chốc co rụt lại, khó nhọc nhả từng chữ: "Không còn nữa? Là ý... gì?" Anh bần thần cầm cốc nước trên bàn lên.

"Cậu ấy chết rồi."

"Khụ -- khụ khụ -- " Trịnh Gia Hòa mới nhấp một ngụm đã vội đặt cốc nước xuống bàn, tay nắm thành đấm đè chặt trên lồng ngực, cố gắng kiểm soát hơi thở trở lại bình thường, "Khụ -- em đùa cái gì vậy?" Ánh mắt anh rất mực nghiêm nghị, còn ngầm có ý không hài lòng.

Sao em gái anh có thể nói đùa một chuyện như thế được, thật sự rất không hay.

Anh không muốn chấp nhận lời nói này như là một sự thật.

"Cậu ấy không còn nữa. Cậu ấy chết rồi, qua đời rồi!" Cuối cùng, sau một quãng thời gian dằng dặc che giấu, Trịnh Gia Mẫn cũng trút hết toàn bộ những điều đang cố đè nén.

"Không thể nào! Hai tháng trước em ấy còn trả lời tin nhắn của anh mà!" Nhìn những giọt nước mắt lăn xuống má em gái, Trịnh Gia Hòa đờ đẫn không dám tin. Anh đang nằm mơ đúng không? Một giấc mơ hoang đường.

"Là em cả đấy, là em đã nhắn cái tin đó cho anh. Cậu ấy mất từ đầu năm trước, chưa kịp đưa đến bệnh viện đã tắt thở rồi! Bác sĩ nói là chết do làm việc quá sức! Cậu ấy quá liều mạng, cơ thể không theo kịp lượng công việc nên không chịu nổi."

"Vậy sao em không chịu nói với anh từ sớm..." Trịnh Gia Hòa ngơ ngác nhìn em gái.

"Sau đó em và ba mẹ đã bàn bạc với nhau rất lâu. Cả nhà đều thấy anh đang tha phương nước lạ, nói cho anh cũng không tiện, định để đến Tết anh về rồi mới nói trực tiếp với anh luôn. Ai ngờ Tết năm nay anh lại không về nên mới kéo dài đến tận bây giờ." Cả ba Trịnh và mẹ Trịnh đều rất thương Trình Tân, vẫn luôn khen cô bạn của con gái chăm chỉ chịu khó, còn thường mời cô tới nhà chơi. Lâu ngày, cả hai đều đã coi cô như con gái trong nhà, mỗi khi gửi đồ đạc, quần áo lên cho con gái cũng thường gửi kèm một phần cho Trình Tân. Tuy không phải người một nhà, nhưng đã chẳng khác gì người một nhà.

Khoảng thời gian ăn Tết đó cũng là giai đoạn mấu chốt quan trọng nhất của dự án, tuyệt không thể lơ là nên anh đã ở lại nước ngoài. Bây giờ, công việc đã hoàn thành, anh mới dành ra được chút thời gian về thăm quê.

Nào ngờ, dự cảm không ổn, kì lạ của anh, mới đó đã biến thành sấm sét oanh tạc ngay trên đỉnh đầu.

Trịnh Gia Hòa vùi đầu vào giữa hai tay, nhắm chặt mắt, không thốt một lời.

Nước mắt Trịnh Gia Mẫn tựa hồ đã chảy hết, giờ phút này, đã chẳng còn dư một giọt.

Trình Tân lặng lẽ trông cả hai chìm trong thương cảm, bất chợt bật người nhảy lên đùi Gia Mẫn.

Trịnh Gia Mẫn phản xạ ôm lấy Trình Tân, cọ má mình vào cổ cô. Bầu không khí vẫn lặng yên không tiếng động.

"Meo -- "

Một tiếng mèo kêu phá tan khung cảnh thanh tĩnh.

Kéo hai người đang chìm trong hồi ức về với hiện thực.

Trịnh Gia Hòa theo tiếng nhìn sang, lập tức thấy ngay con mèo trong lòng em gái.

Anh nặng nề thở dài.

"Trước đó anh đã thấy lạ rồi, cứ thắc mắc sao mãi em ấy không chịu trả lời. Sau đó em ấy nhắn lại, cũng có yên tâm hơn một chút, nhưng càng ngày lại càng cảm giác không ổn, cứ linh cảm có gì đó là lạ... Nếu anh sớm khuyên em ấy, liệu em ấy có... Có thể không chết không?" Trong mắt Trịnh Gia Hòa chỉ toàn hối hận và tự trách, và một thứ tình cảm phức tạp khác khó mà gọi tên.

"Anh, anh đừng nói vậy mà. Nhất định Tân Tân cũng không hi vọng chúng ta phải đau khổ vì mình. Cậu ấy vẫn luôn lạc quan như thế, chắc chắn không muốn chúng ta mãi ám ảnh chuyện quá khứ, càng không mong thấy anh tự trách vậy đâu. Đây là chuyện không ai ngờ được."

"Gia Mẫn... Giờ em ấy đang ở đâu?"

Ý anh là hỏi cô được chôn ở nơi nào.

"Ngay nghĩa trang công cộng ở ngoại ô thành phố..."

"Tại sao không... " đưa về quê?

"Em nghĩ hẳn cậu ấy sẽ không thích cái nơi gọi là quê hương của mình đó đâu. Cậu ấy thì làm gì có kí ức tốt đẹp nào về nơi đó chứ? Từ nhỏ đã bị bỏ rơi, cuộc đời ngắn ngủi mà ngày nào cũng sống trong vất vả mệt mỏi. Đến mua nhà cậu ấy cũng không có ý mua ở nơi đó thì phải là ghét đến mức độ nào. Sao em có thể đưa cậu ấy về đó được. Tân Tân thích nơi này, cũng muốn ở lại nơi này nên em đã chôn cậu ấy ở đây."

Trịnh Gia Hòa rít một hơi cật lực. Bây giờ, anh không còn sức thốt được bất cứ một lời nào nữa.

"Ngủ đi, ngày mai... Em dẫn anh tới thăm em ấy một lần... Anh muốn thăm em ấy, nhân tiện để em ấy nhìn mình mấy cái. Nếu mà gặp anh, nhất định em ấy sẽ nói "Anh, sao anh lại gầy rồi?" nhỉ..." Nói đến cuối, anh cười. Âm thanh bật ra bao hàm tang thương, tựa như ông lão đã trải muôn ngàn chuyến đi, nếm hết vui thú đời người.

Trịnh Gia Mẫn nghe lời ôm Trình Tân vào phòng ngủ. Cô lại mở tủ lôi ra một cái chăn, mang ra sô pha cho anh trai.

Căn hộ rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ, anh trai tới thăm chỉ có thể ngủ trên sô pha. Vẫn may, sô pha là loại ghế xếp, mở ra sẽ thành một cái giường.

"Anh, anh đi tắm trước đi."

"Ừ." Trịnh Gia Hòa máy móc đáp lại. Anh gượng người đứng dậy, mở va li hành lý đặt cạnh ghế. Trong va li là đồ ngủ, khăn, bàn chải đánh răng và các vật dụng cá nhân thiết yếu.

Nửa tiếng sau, Trịnh Gia Hòa mở cửa phòng tắm đi ra. Sô pha đã mở thành giường, chăn trải chu đáo.

Anh vén chăn chui vào, nhắm mắt, nằm mãi vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Cảm giác như có tảng đá chặn ngang trên ngực, đè chặt lên lá phổi, nhức nhối khó thở.

Một buổi tối nặng nề. Trịnh Tân cảm thấy bức bối.

Chỉ là đến giờ cô vẫn chưa tìm ra cơ hội nói chuyện này với Gia Mẫn. Máy tính bảng của Gia Mẫn không biết đã để chỗ nào, điện thoại thì luôn cất giữ trên người. Mỗi lần cô định nhảy lên bàn định dùng bàn phím để gõ chữ đều sẽ bị Gia Mẫn kịp thời bế đi, chỉ sợ cô phá phách rồi làm mất hết những thiết kế, bản vẽ trong máy của cô ấy.

Không nói chuyện được thật là bất tiện.

Thật ra, rốt cuộc có nên kể hết chân tướng với hai người họ hay không, Trình Tân vẫn còn đang đắn đo suy xét.

Cô không đảm bảo được sau khi chân tướng rõ ràng, liệu có thể ảnh hưởng gì tới họ hay không.

Sự tồn tại của cô là một điều phi thường, khiêu chiến thế giới quan của bất cứ con người nào.

Hơn nữa... Cô đã rời đi lâu thế rồi.

Mọi người đều đã quen với cuộc sống không có cô bên cạnh. Nếu giờ, cô nói thật rằng mình là Trình Tân, liệu có gây đến sự hoảng sợ và làm họ rối trí?

Mấy ngày nay, Trình Tân vẫn luôn suy nghĩ về việc này.

Cũng rất băn khoăn, do dự.

Nước mắt của Gia Mẫn hôm đó làm cô dao động.

Và bây giờ, sau sự kích động hôm ấy.

Cô lại do dự thêm lần nữa.

Cô không biết quyết định đó của mình là đúng hay sai.

Hôm sau, hai anh em rời giường từ rất sớm.

Trịnh Gia Mẫn lấy tăm bông gẩy sạch gèn mắt ra cho Trình Tân, lại lấy khăn giấy ướt lau lại một lượt rồi bế cô lên, nói: "Em cũng đi luôn nhé, gặp chủ nhân thật sự của em."

Trịnh Gia Mẫn và Trịnh Gia Hòa không ăn ở nhà mà ra tiệm ăn sáng, lấp đại cái gì vào bụng rồi lên đường ra nghĩa trang công cộng ở ngoại ô.

Trịnh Gia Hòa tự lái xe. Anh mở chỉ đường, tìm theo địa chỉ em gái đã nói. Xe dần chạy tới mục tiêu.

Tới nơi đã là hơn một tiếng sau.

Trịnh Gia Mẫn ôm Trình Tân, Trịnh Gia Hòa cầm một bó hoa ly trắng và một chai rượu.

Hai người một mèo, lần mò đi tới trước mộ của Trình Tân.

Trịnh Gia Hòa ôm hoa đứng bần thần hồi lâu trước tấm bia có hình Trình Tân. Tự Trình Tân cũng chăm chú nhìn gương mặt trên hình, trong lòng biết bao thổn thức.

Chuyện cũ khi trước, đã chết ngày hôm qua.

Tương lai sắp đến, tái sinh từ hôm nay.

Trịnh Gia Hòa đặt hoa trước bia đá, vẫn không nói bất cứ lời nào, chỉ chậm rãi khụy xuống, quỳ một chân trên đất. Anh mở chai rượu, đổ gần nửa chai xuống phần đất trước mộ.

Anh nói: "Anh đến gặp em đây, không trách anh chứ?" Dứt lời ngửa đầu, dốc thẳng chai rượu vào miệng.

Trình Tân thấy có giọt nước trượt xuống từ khóe mắt anh.

Không gì đáng buồn hơn trái tim đã chết, không gì xót xa hơn câm lặng nuốt sầu. Nỗi đau nhức nhối nhất không nhất định cứ phải gào khóc thật to.

Giọng anh vẫn văng vẳng bên tai: "Gia Mẫn, em không biết đâu nhỉ... Anh thích Trình Tân từ lâu rồi... Anh còn thuyết phục em ấy cùng đăng kí vào học nghiên cứu sinh chung trường với anh, muốn học cùng với em ấy dưới bầu trời một thành phố. Chỉ tiếc là không thành công. Anh biết em ấy có điều chấp nhất, lại kiêu hãnh độc lập, anh mới nghĩ... không sao, em ấy không tới, vậy anh có thể quay về. Nhưng cái gì cũng muộn... muộn rồi..." Từng lời từng chữ, giọng anh bắt đầu đứt quãng nghẹn ngào.

Trịnh Gia Hòa đứng ngẩn ngơ.

Cả cái thân mèo của Trình Tân hóa đá.

Gì cơ?

Anh Gia Hòa vừa mới nói gì vậy?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Min Hồng Hạnh, Painkiller, RuBiee, Train, chú mèo của gió, superkookie, y229917
     

Có bài mới 19.05.2019, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 51


Edit: Dương Lam

"Anh, anh nói gì vậy?" Trịnh Gia Mẫn chưa từng ngờ rằng anh trai lại có thể thầm thương bạn thân của mình. Tất cả mọi người đều cho rằng anh và chị Tuyết mới là một đôi, dù là người lớn hai nhà, hay chính Trình Tân, và cả cô cũng thế. Ai nấy vẫn nghĩ, chị Tuyết mới là bạn đời sau này của anh. Họ đứng với nhau rất xứng đôi, cả hai đều là con ngoan trò giỏi, con nhà người ta trong miệng các phụ huynh. Dù là ai, chỉ cần nhìn vào hai người đều sẽ không nén được cảm thán "thật là một đôi tình nhân trời đất tạo nên".

"Anh thích Tân Tân. Thích em ấy -- " Trịnh Gia Hòa mơn man tấm hình trên bia đá. Trình Tân trong hình đang nở nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ xinh xắn, hai cái lúm đồng tiền dễ thương và đôi mắt to ngời sáng. Nhìn hình là biết, cô chỉ vừa mới chớm tuổi xuân, trong sáng đầy sức sống.

Lời của Trịnh Gia Hòa gây cho Trịnh Gia Mẫn rúng động quá lớn, hoàn toàn lật độ tất cả những điều cô từng biết.

"Nhưng còn, còn, chị Tuyết..."

"Anh và cô ấy không thể đâu." Trịnh Gia Hòa cười gượng lắc đầu.

"Anh, Tân Tân đã không còn, anh nói những lời này, nếu cậu ấy ở trên trời nghe được nhất định không thể an lòng." Trịnh Gia Mẫn tin tưởng nếu Trình Tân còn sống, nhất định cậu ấy cũng sẽ khiếp sợ hệt như cô bây giờ, tuyệt đối không dám tin những điều mình nghe được.

Lấy hiểu biết của cô về Trình Tân, trong mắt cậu ấy, anh cô chỉ như một người anh lớn trong nhà. Cậu ấy chưa từng lộ bất cứ vẻ e thẹn gì khi nhắc tới anh trai, anh chưa từng chạm được tới tim bạn cô. Chuyện này, chẳng qua chỉ do anh đơn phương tình nguyện.

Cô không mong anh trai mãi đắm chìm trong mối tình đã là quá khứ này. Nếu Trình Tân biết được, chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy anh như thế.

"Meo -- " Đúng vậy, cứ làm như tôi đã không còn đi. Như câu nói kia vậy: Chuyện cũ khi trước, đã chết ngày hôm qua; Tương lai sắp đến, tái sinh từ hôm nay.

Việc đã qua cứ để cho nó qua đi.

Bây giờ, tôi, chỉ là một con mèo thôi.

Cái gì cũng không thể làm, cái gì cũng chẳng thể cho.

Trịnh Gia Hòa nghe vậy cũng chỉ cười cười, lẩm bẩm: "Ừ, em ấy đâu còn ở đây nữa. Đến giờ anh mới dám nói ra những lời này thì có tác dụng gì chứ? Người chết cũng chẳng thể sống lại. Đã muộn quá rồi." Trong lời nói là hối hận não lòng.

Trịnh Gia Mẫn có vẻ lo lắng. Cô vươn tay giật phắt chai rượu trong tay anh trai đi, sau đó đổ hết rượu trong chai theo một vòng quanh mộ.

Những lời bộc bạch đột ngột của Trịnh Gia Hòa khiến ý định kể cho họ nghe rằng mình còn sống của Trình Tân vừa mới nhen nhóm đã nghẹn ngang ngay cổ họng.

Nếu như bây giờ, cô đột nhiên nhảy ra nói với họ rằng mình chính là Trình Tân, rằng cô vẫn còn sống.

Cô không biết liệu điều đó sẽ gây ra ảnh hưởng gì tới cho anh Gia Hòa.

Nghĩ tới hậu quả của việc này có thể nghiêm trọng đến mức nào, cán cân trên vai cô tựa như lại nặng trĩu trách nhiệm.

Cô chỉ mong anh Gia Hòa đừng mãi đắm mình vào hố sâu này. Nếu không, cô sẽ thấy rất có lỗi với sự quan tâm và tình cảm của ba mẹ anh với mình. Hai bác đối xử với cô tốt như vậy, nếu chỉ vì cô mà làm anh Gia Hòa suy sụp chán chường, vậy cô chỉ mong mình chết thêm lần nữa để đền tội. Chuyện này là tuyệt đối không cần nghi ngờ, không cần suy nghĩ thêm nữa.

Vẫn nói, thời gian là phương thuốc chữa lành vết thương tốt nhất. Chỉ mong, anh Gia Hòa có thể sớm ngày leo ra khỏi hố sâu đau khổ, leo ra khỏi hố sâu quá khứ. Cuộc đời này vẫn còn nhiều chuyện anh cần phải làm, tình yêu trai gái, có chăng chỉ là một trong số đó.

Trình Tân không muốn trở thành hòn đá ngáng chân trên con đường đời của họ.

Cô căm ghét nhất việc mình gây thêm phiền toái cho người khác. Vì nguyên nhân này, trong chuyện thành thật về thân phận mình, cô lựa chọn im lặng.

Cô chợt nghi ngờ với ý định của mình. Người đã chết như cô mà ở lại bên những người còn sống như họ, là đúng hay sai.

Khó trách trong những câu chuyện xưa, các hồn ma lưu luyến bên người thân sẽ bị những kì nhân cao thủ tiêu diệt hoặc bắt giữ, bởi ngay chính sự tồn tại của họ đã là một sự nguy hại với người sống, khiến người sống đắm chìm trong bi thương khó mà thoát ra, càng không thể bắt đầu cuộc sống mới. Như vậy, không phải mối nguy thì là gì?

Cả quãng đường trở về, Trình Tân đều rất yên tĩnh. Đột nhiên trong cô trào lên cảm giác thương cảm, sự cô độc lũ lượt xâm chiếm.

Loại cảm giác cô độc không ai dung chứa đó khiến hốc mũi cô cay rát, ê ẩm.

Cô thấy hơi nhớ chàng đẹp trai của cô rồi.

Nếu anh trai đẹp trai có ở đây, nhất định anh ấy sẽ nhận ra tâm trạng cô đang không tốt. Rồi anh sẽ dỗ dành cô, chọc cô vui vẻ. Anh sẽ gọi cô là vợ yêu của anh, bé yêu của anh. Anh sẽ đâm chọc cô, hù dọa cô, cho cô xem ti vi đọc tin giải trí.

Anh trai đẹp trai của cô nhất định chính là anh chàng tuyệt vời nhất trần đời.

Nhưng cô đã bỏ anh mà đi.

Không biết giờ này anh ra sao. Liệu anh có đau khổ vì sự ra đi của cô không?

Anh có giận cô hay không? Có cảm thấy cô không tim không phổi, vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ thú, là con sói mắt trắng nuôi mãi không thuần hay không?

Anh trai đẹp trai à, anh nhất định phải sống thật tốt đó.

Nhất định tôi sẽ về thăm anh, anh đừng lo lắng cho tôi nhé.

Trịnh Gia Hòa đưa em gái Gia Mẫn về nhà liền xách hành lý của mình rời đi.

Trịnh Gia Mẫn rất không yên tâm về anh. Cô hỏi: "Anh định đi đâu v..."

Trông Trịnh Gia Hòa đã lại tinh thần như xưa. Anh nở một nụ cười: "Nói vớ vẩn gì thế? Anh về nước cũng đâu phải về chơi. Ngày mai anh bắt đầu đi làm rồi, bây giờ không về, chẳng lẽ cứ ở lại co ro trên cái sô pha bé tí của em à?"

"Anh có chỗ ở rồi ạ?" Trịnh Gia Mẫn không dám chắc anh mình đã thật sự vượt qua nỗi đau đó hay chưa. Hay anh đang giả vờ?

"Sở nghiên cứu sắp xếp rồi, em không cần lo đâu. Sau này anh ở lại đế đô, chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên thôi. Anh định đợi thêm thời gian nữa rồi về nhà một chuyến, em muốn về chung luôn không?"

Trịnh Gia Mẫn lắc đầu từ chối: "Em còn phải làm đồ án và luận văn tốt nghiệp, không đi với anh được. Chừng nào anh về thì lo cho ba mẹ giúp em."

"Ừ, vậy anh đi trước. Chuyện chỗ ở chắc còn phải chỉnh sửa dọn dẹp lại kha khá."

Trịnh Gia Mẫn tiễn anh đến dưới tòa nhà, dõi mắt nhìn anh đi khuất rồi mới quay về căn phòng nhỏ của mình.

Về đến phòng, cô ngả người trên sô pha trầm tư rất lâu.

Trình Tân yên tĩnh thủ trên một đầu khác của sô pha, lặng lẽ quan sát nét mặt mệt mỏi của Gia Mẫn. Cô chậm rãi đứng dậy đi đến bên bạn, để tiếp thêm cho bạn một chút sức mạnh, một chút ấm áp.

Khi Trình Tân dần tiến tới gần, Trịnh Gia Mẫn chủ động vươn tay vuốt lông cho cô, bất chợt lại thở dài.

Trình Tân hiểu nỗi lo của cô ấy.

Chính cô cũng đang rất phiền lòng, ai... Đủ thứ vấn đề, cái thân mèo của cô cũng sắp rã rời theo luôn rồi.

Trịnh Gia Mẫn nhìn Trình Tân chăm chú, bỗng nhiên thốt ra một câu: "Tất cả rồi sẽ tốt lên thôi, đúng không?"

Đúng đúng.

Trình Tân meo một tiếng đáp lại. Gia Mẫn phải hiểu lời tớ đấy nhé, mọi chuyện sẽ tốt lên cả thôi.

Trịnh Gia Mẫn nở một nụ cười mơ hồ, vừa dịu dàng vuốt lông cho cô vừa nhẹ giọng thủ thỉ: "Em thật đáng yêu, khó trách Tân Tân lại muốn nuôi em."

Trình Tân dụi nhẹ vào lòng bàn tay bạn.

Một tháng sau, Trịnh Gia Mẫn nhận một cuộc gọi từ bờ bên kia đại dương. Người gọi là Đường Tuyết Di.

Trong điện thoại, Đường Tuyết Di hỏi Trịnh Gia Mẫn: "Gia Mẫn, rốt cuộc là có chuyện gì vậy. Rõ ràng trước đó Gia Hòa chỉ nói sẽ về nước một chuyến để theo một dự án, hoàn thành rồi sẽ bay về ngay. Nhưng vừa nãy chị hỏi lại, sao anh ấy lại nói muốn ở lại trong nước phát triển luôn rồi?"

Lúc ban đầu Trịnh Gia Mẫn cũng cho là anh định về nước phát triển thật. Sau đó, trên đường đón anh từ sân bay về, nghe anh nói, cô mới biết anh chỉ về để hoàn thành một dự án, làm xong là lại đi mất. Nhưng bây giờ, chị Tuyết gọi tới, hỏi tại sao anh quyết định không đi nữa.

Trịnh Gia Mẫn đã mơ hồ đoán được lý do. Nhưng cô không thể nói thẳng ra với chị được.

"Chắc là do ở trong nước đang có cơ hội cho anh ấy phát triển..." Trịnh Gia Mẫn day trán, lại thấy hơi đau đầu.

Thật ra, trước câu hỏi của Đường Tuyết Di, Trịnh Gia Mẫn vẫn có phần nào áy náy. Cô luôn cảm thấy anh trai mình đã phụ lòng chị, dù trong chuyện này, có lẽ chỉ đơn giản do người ngoài bọn họ tự tưởng tượng gán ghép. Đến tận bây giờ, cô đoán, hẳn là chỉ có chị Tuyết mới cảm thấy chị và anh cô có khả năng đến với nhau, rồi chị tự thể hiện như hai người là một đôi khiến mọi người lầm tưởng. Từ đầu đến cuối, anh cô chưa từng suy xét đến chuyện yêu đương với chị.

"Why? Sao có thể chứ!" Xưa giờ Đường Tuyết Di vốn bình tĩnh kín đáo, giờ nghe lời Trịnh Gia Mẫn vẫn chưa dám tin hoàn toàn. Cô hỏi lại: "Không phải, nhất định là có chuyện gì đó nên anh em mới đột ngột quyết định ở lại trong nước. Em không biết chuyện này thật sao?"

"Chị Tuyết, chị hỏi kĩ chuyện này làm gì chứ?" Trịnh Gia Mẫn chỉ mong Đường Tuyết Di bớt phí tâm sức tình cảm cho một người đàn ông không để ý tới mình thêm nữa. Lúc trước không hiểu rõ quan hệ của hai người họ thì không nói làm gì, bây giờ biết rồi, cô cảm thấy chị Tuyết cứ mãi lãng phí thanh xuân và tuổi trẻ của mình cho một người không thương mình như vậy thì thật là không đáng. Chị Tuyết rất tốt, chị đáng có được một người tốt hơn, một người yêu thương chị ấy.

Những lời của Trịnh Gia Mẫn khiến Đường Tuyết Di ngơ ngẩn. Lúc trước, mỗi lần cô gọi cho Trịnh Gia Mẫn hỏi chuyện Gia Hòa, con bé luôn huyên thuyên kể tất tần tật về anh, cũng vô cùng thân thiết với cô. Còn giờ, hình như có gì đó khang khác.

"Gia Mẫn, em sao vậy? Sao đột nhiên lại nói vậy?" Đường Tuyết Di tinh tế cẩn thận, chỉ một thoáng bối rối rồi lập tức phát hiện ra điểm nghi vấn. Biểu hiện của cả hai anh em họ đều rất kì lạ.

"Chị và anh em..." Trịnh Gia Mẫn không thốt được thành lời. Cô nghĩ mình không nên can thiệp vào chuyện tình cảm của anh trai làm gì, chỉ nói: "Thôi vậy, chị vẫn nên hỏi anh em thì hơn. Thật ra em cũng không rõ ràng chuyện này lắm đâu. Xin lỗi chị." Trịnh Gia Mẫn nói xong liền lập tức cúp máy.

Cô không biết nên giải quyết chuyện này thế nào cho phải.

Nhưng không lâu sau, anh trai bỗng tìm tới nhà cô, còn ngỏ ý muốn nhận nuôi Tiểu Tiểu.

Đương nhiên là Trình Tân có trăm ngàn cái không muốn. Cô cảm thấy, để một "di vật của Trình Tân" như mình ở lại bên người vẫn hằng thương nhớ cô như thế, nói thế nào cũng thấy không ổn. Làm vậy sẽ chỉ càng khiến anh khó vượt qua hồi ức quá khứ.

Trịnh Gia Mẫn đặt ly nước xuống trước mặt anh trai, sau đó ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh bàn, nói: "Anh à, công việc của anh bận rộn như vậy, nuôi thú cưng làm sao được chứ?"

"Anh sẽ cố gắng sắp xếp công việc, nhất định nuôi con bé béo trắng mập mạp." Trịnh Gia Hòa nói bằng giọng vô cùng thành khẩn.

Trịnh Gia Mẫn lắc đầu từ chối: "Anh, anh đừng như vậy nữa. Mấy hôm trước chị Tuyết có gọi cho em hỏi thăm anh đấy. Chị ấy đã liên lạc với anh chưa?"

Trình Tân nằm cuộn tròn bên chân Gia Mẫn, yên lặng nghe cuộc trò chuyện của hai người.

Trịnh Gia Hòa đáp: "Cô ấy là cô ấy, anh là anh. Anh đã nói rõ ràng với cô ấy từ lâu rồi, em không cần băn khoăn chuyện đó nữa."

Nghe anh nói vậy, Trịnh Gia Mẫn cũng yên lòng.

Cô chỉ lo anh trai do dự không dứt khoát làm ảnh hưởng tới chị Tuyết. Nếu có thể nói rõ ràng ngay từ đầu, vậy chắc chị Tuyết cũng sẽ hiểu rằng anh không thích chị ấy. Chỉ cần không khiến chị lầm tưởng rồi mãi chờ đợi trong vô vọng là tốt rồi.

Giờ ngồi ngẫm lại, đúng là anh trai vẫn luôn như vậy. Chỉ duy chị Tuyết là sẽ vô tình hay cố ý nói những lời khiến họ dễ hiểu lầm, và đều lựa những lúc anh cô không có mặt để nói. Sau đó nữa, hai người họ vẫn thường cùng xuất hiện trong những trường hợp công khai hoặc trên bục trao thưởng. Dần dà, ai nấy đều hình thành suy nghĩ rằng họ là một đôi.

Mưa dầm thấm đất, tích lũy dần dần, Đường Tuyết Di và Trịnh Gia Hòa là một đôi đã là chuyện ai cũng biết, ai cũng hay, ai cũng rõ ràng.

Còn việc anh trai muốn nhận nuôi Trình Tân, Trịnh Gia Mẫn kiên quyết phản đối. Một, cô biết công việc của anh vô cùng bận rộn, có chăm sóc tốt cho Trình Tân hay không còn là một nan đề. Thứ hai, cô không muốn anh trai cứ mãi ôm mối ray rứt về Trình Tân, cô lo anh sẽ không thể tháo gỡ gút mắc này.

Em gái không đồng ý.

Trịnh Gia Hòa tất không thể cưỡng ép cướp mèo đi. Sau cùng, anh nói: "Anh có thể ôm con bé một cái không?"

"Được chứ." Trịnh Gia Mẫn bế Trình Tân đang làm ổ bên chân mình lên, chuyển sang tay anh.

Trịnh Gia Hòa dè dặt nhận lấy, đặt vào trong lòng, dịu dàng vuốt lông cho cô.

Trình Tân ngoan ngoãn mặc anh ve vuốt, không mảy may giãy giụa.

"Anh luôn có cảm giác như em ấy vẫn còn đây, chưa từng rời xa chúng ta." Anh nói.

Trịnh Gia Mẫn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ cầm cốc nước nhấp một ngụm.

Trịnh Gia Hòa ở lại dùng bữa trưa. Lúc sắp đi, Trịnh Gia Mẫn nói với anh: "Anh, anh nghĩ cho Trình Tân một chút đi. Nếu cậu ấy thấy anh cứ mãi đắm chìm trong quá khứ thì nhất định sẽ rất buồn, rất khó chịu, cũng sẽ tự trách lắm. Cậu ấy ghét nhất là làm phiền người khác, anh thế này sẽ chỉ làm cậu ấy tự ghét mình, làm cậu ấy day dứt thêm thôi. Em chỉ mong anh có thể tự giải thoát cho mình, cũng giải thoát cho cậu ấy. Cứ để cậu ấy ra đi trong thanh thản, đi khỏi thế giới không ai mong nhớ, không ai yêu thương này đi, đừng khiến Tân Tân thêm bận lòng, lưu luyến chúng ta chi nữa..." Cô không nỡ nói nặng lời làm anh buồn, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn anh cứ mãi dằn vặt vì chuyện Trình Tân.

Dù cô biết chắc rằng, anh trai không thể vượt qua bước ngoặt này nhanh như vậy được. Nhưng những lời này, cô vẫn nhất định phải nói hết với anh.

--- -------

Từ ngày mai tớ bắt đầu thi cuối kì nên trong hai tuần tới sẽ đăng chương thưa hơn nhé. Thi xong rảnh thì tớ sẽ ráng đăng nhiều hơn.

Chúc các bạn đọc vui.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Min Hồng Hạnh, Painkiller, Train, chú mèo của gió, smileysu, y229917
     
Có bài mới 22.05.2019, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1109 lần
Điểm: 11.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 52


Edit: Dương Lam

Hôm ấy là thứ năm, Gia Mẫn phải lên trường. Trong nhà chỉ còn một mình Trình Tân.

Cô tìm mãi cũng mò ra được máy tính bảng của bạn, không ngờ đặt ngay trong ngăn tủ nhỏ bên cạnh sô pha. Cô thò hai chi trước vào hộc tủ để vớt máy tính bảng ra, đặt lên trên ghế.

Thong thả nhập mật khẩu, mở khóa trong tíc tắc.

Ha ha, đến cả số đo ba vòng của Gia Mẫn là bao nhiêu cô còn biết nữa là, mấy cái mật khẩu này tuổi gì mà đòi ngăn được cô!

Chuyện đùa! Đừng có mơ!

Còn nhớ năm xưa, hai người họ đã bao lần tâm sự đêm khuya, từng có thảo luận tới chuyện này. Nếu trong tương lai, đồng tính luyến ái được hợp pháp hóa, mà cả hai người họ đều vẫn chưa tìm được đối tượng thì sẽ chuyển sang góp gạo thổi cơm chung, tuyệt đối không chọn đại. Tóm gọn là thân mật không một kẽ hở.

Đến cả mật khẩu weibo của nhau còn biết mà! Cả mật khẩu thanh toán và tất tật các thứ mật khẩu khác nữa!

Bạn thân thân lắm luôn đó!

Trình Tân xắn tay áo, hăm hở leo lên weibo.

Trước kia, mỗi khi lên mạng cô đều sẽ lên những diễn đàn giải trí kiểm tra tin tức trong showbiz, các động thái mới của minh tinh trước tiên. Ừ thì, dù sao giờ nghỉ cũng có hạn mà, vào thẳng vấn đề mới là đúng đắn chứ.

Nhưng lần này, việc đầu tiên cô làm là đăng nhập weibo, dùng tài khoản của Gia Mẫn để tìm weibo của Liêm Đường.

Xem thử xem anh có đăng bài mới gì không.

Đáng tiếc, weibo của Liêm Đường tựa như đã trôi vào quên lãng, chưa từng cập nhật bất cứ thứ gì từ tận năm ngoái đến giờ, hoàn toàn không thể thông qua weibo để tìm hiểu tình hình gần đây của anh.

Chỉ chùng xuống một chút rồi Trình Tân lại nhanh chóng lên tinh thần trở lại. Cô chuyển sang tìm weibo của Chương Kính Chi, xem xem anh ấy có đăng tin gì liên quan tới anh trai đẹp trai hay không.

Tiếc tập 2, Chương Kính Chi cũng không đăng thứ cô muốn. Nhưng nói gì cũng là fan của anh, cô vẫn bỏ chút thời giờ xem qua poster cho phim truyền hình mới và trailer của phim anh đóng.

Cảm nghĩ sau khi xem xong là -- vẫn đẹp trai trước sau như một, hớ hớ.

Cô không tìm được những tin mình muốn xem trên weibo.

Trình Tân lại vào ứng dụng tìm kiếm để search tên Liêm Đường. Phần kết quả chỉ có mấy tin như sắp bắt đầu dự án nhà nước mới, hợp tác với công ty kinh doanh nền tảng công nghệ nào đó và tin tức về sản phẩm thương mại mới trên nền tảng công ty; không thấy tin riêng tư gì về Liêm Đường.

Dạo này, cô thường xuyên nhớ tới Liêm Đường.

Ban đầu vẫn còn sót lại chút cảm giác kích thích khi bỏ nhà đi bụi, cảm giác xúc động khi gặp lại bạn cũ. Nhưng sau khi những thứ cảm xúc này phai nhạt dần, cô liền... càng ngày càng nhung nhớ anh hơn.

Nhất là những khi chỉ có một mình thui thủi trong nhà.

Rất buồn tẻ, rất trống vắng, rất cô đơn.

Lại thấy hơi tủi thân.

Dẫu sao trong thân thể này cũng ẩn chứa một linh hồn con người, vẫn cần có giao, có tương tác với xã hội mới có thể khuây khỏa phần nào.

Vốn còn tưởng sẽ được nhận mặt Gia Mẫn, nhưng giờ, bởi nguyên nhân từ anh Gia Hòa mà cô đã từ bỏ ý nghĩ này.

Kể ra, còn phải hâm mộ những người sống vô tâm vô tư kia biết bao. Người không lo nghĩ, không khôn khéo thường sẽ không để ý câu nệ nhiều thứ nên có thể tự do tự tại, làm mọi thứ tùy theo ý mình.

Không cần phải bận tâm quá nhiều, chỉ làm chuyện mình muốn làm.

Nhưng cô thì vĩnh viễn không thể làm được như thế. Những người này đều là người cô yêu quý, là người thân của cô, cô không hi vọng họ mãi đắm chìm buồn khổ bởi những chuyện đã qua.

Cô đã thành quá khứ rồi.

Gia Mẫn trở lại vào bảy rưỡi tối. Chiều hôm nay cô đi tham gia một buổi giao lưu, gặp gỡ trong giới, ăn cơm tối xong mới về nhà.

Vừa bật đèn đã thấy Trình Tân đang cuộn mình làm ổ trên sô pha, chiếc máy tính bảng nằm chình ình bên cạnh.

Trông thấy máy tính bảng, cô thoáng sửng sốt. Sau đó nghĩ lại, có thể do con mèo moi móc linh tinh thế nào mà đào được nó ra rồi. Cô cũng không để tâm, chỉ đi chuẩn bị thức ăn mèo cho Trình Tân.

Tiếng thức ăn mèo đổ rào rào vào đĩa đánh thức Trình Tân. Dù tỉnh rồi nhưng cô vẫn lười biếng nằm rạp trên ghế, mắt nhắm tịt lại không thèm động cựa.

Gia Mẫn treo túi xách lên móc, cởi áo khoác rồi vào phòng ngủ, lấy quần áo mang vào phòng vệ sinh.

Tắm xong, cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái hơn hẳn.

Cô ngồi lên sô pha, khẽ khàng bế Trình Tân lên, sau đó cầm điều khiển mở ti vi. Ti vi này không phải do cô mua mà được chủ nhà chuẩn bị sẵn ngay từ khi mới thuê.

Trong ti vi đang phát chương trình thời sự.

Gia Mẫn ôm Trình Tân đặt trong lòng, nhẹ tay vuốt lông cho cô: "Tiểu Tiểu à, không đói bụng hả? Thức ăn mèo thì chẳng thèm động vào, chỉ có máy tính bảng giấu trong góc kín rồi mà vẫn lôi ra được." Mặc dù là lời nói nghiêm khắc, lo âu nhưng giọng điệu vẫn nhẹ nhàng trầm bổng như đang dỗ dành cưng nựng, chứ không phải thật sự trách mắng.

"Meo -- " Trình Tân dụi nhẹ đầu vào Gia Mẫn làm nũng. Cô có thể cảm giác được sự chân thành của Gia Mẫn trong cách bạn đối xử với mình.

Gia Mẫn vừa vuốt lông cho cô vừa nói: "Chị hẹn tháng sau làm phẫu thuật triệt sản cho em rồi, triệt sản rồi sẽ có thể sống khỏe mạnh, ít stress hơn đấy... Đây là việc quan trọng, em nhất định phải sống thật lâu, phải sống thật vui vẻ hạnh phúc thay cả phần của Tân Tân đấy nhé. Thấy chúng ta sống tốt cậu ấy cũng sẽ vui lắm."

Trình Tân nhẹ gật đầu. Đúng vậy, tất cả đều phải sống lâu thật lâu, thật vui vẻ hạnh phúc.

Cô biết chứ. Nếu ai đó thật sự nghĩ cho sức khỏe của cô thì chắc chắn sẽ cho cô đi làm phẫu thuật triệt sản. Lần đó cô có tra cứu rồi, triệt sản với mèo, chỉ lợi không hại. Triệt sản có thể tiêu diệt nguy cơ gây nhiều loại bệnh, giúp mèo có cuộc sống khỏe mạnh yêu đời hơn.

Người thực sự thương cô, yêu quý cô, suy nghĩ cho cô, nhất định sẽ tính tới chuyện cho cô đi triệt sản.

Tất cả các sen yêu boss đều triệt sản cho boss, dù cũng không nỡ nhưng âu đều vì muốn thú cưng có cuộc sống tốt hơn để sống lâu bên mình, không muốn thú cưng bị vướng bệnh tật khổ sở.

Đúng lúc đó, Trình Tân nghe người dẫn chương trình trên ti vi nói: "Theo thông tin mới nhất từ phóng viên của đài, một giờ trước, một cô gái tìm đến khu vực gần cầu Sông Xuyên nghi định nhảy từ trên cầu xuống để tự sát, trùng hợp được một người đàn ông đang tìm mèo quanh khu đó phát hiện. Hiện cô gái đã được cứu lên bờ nhưng do nhiệt độ nước sông giảm thấp, người cứu nạn ngâm mình thời gian dài trong nước dẫn đến mất sức nên sau khi đưa được cô gái tự sát lên bờ đã kiệt sức chìm dần xuống lòng sông. Mặc dù người này cũng đã được cứu lên nhưng sức khỏe không ổn định và đã được đưa đi bệnh viện cấp cứu -- "

Trình Tân tập trung xem kĩ đoạn video đang chiếu trên màn hình. Trong video, ánh đèn đường tù mù rọi ra một quầng sáng nhờ không thể soi rõ những người đứng quanh đó. Chỉ thấy một người phụ nữ đang khom người bên cáng gào khóc, bên cạnh là nhân viên y tế đang đỡ người ấy.

Xung quanh, những người hiếu kì đứng xem xì xào bàn tán gì đó. Vài người lại gần an ủi người phụ nữ.

Một chiếc xe cứu thương đậu gần đó. Một người đàn ông nằm trên băng ca được đẩy lên xe. Người đó có vẻ khá cao, nằm cứng đờ trên băng ca không nhúc nhích. Không biết có phải do mình suy diễn quá không mà cô cứ thấy người này giông giống Liêm Đường.

Đến cả những người dân được phỏng vấn cũng tường thuật thế này.

"Người đó tới đây để tìm mèo cùng với vài người nữa, còn chia nhau ra hỏi thăm bọn tôi. Cậu ta nói con mèo đi lạc, vừa nãy mới có người gọi điện tới nói có thấy con mèo khá giống con của cậu ta xuất hiện trong khu vực này, cậu ta xem hình người đó gửi liền tới ngay. Sau đó thì "ùm" một tiếng, cô gái kia nhảy xuống sông... Cậu ta chẳng nghĩ ngợi gì đã theo xuống cứu cô đó luôn, chắc cũng tại gần -- đúng là người tốt. Bây giờ muốn tự sát không thể cứ im lặng trốn vào góc nào đó vắng vẻ một chút để tự sát được hả trời? Còn kéo cả tính mạng của một cậu trai trẻ thế này... Thật là... Thế này thì lại thành hại người ta rồi còn gì?" Người được phỏng vấn là một bác gái đã hơn 50, nói giọng địa phương, nghe thì có vẻ rất ngứa mắt với những người hở tí là đòi tự sát kia. Một ông chú đứng bên phụ họa, "Chứ còn gì nữa... Người tốt bụng người ta trông thấy thì nhất định phải cứu chứ... Trời thì rét buốt thế này! Đúng là làm khổ người ta, chỉ mong bạn trẻ tốt bụng này không bị làm sao."

Trong lúc phỏng vấn còn nghe được tiếng còi báo hiệu của xe cứu thương, tiếng khóc rấm rứt của một người phụ nữ vẳng tới.

Gia Mẫn xem ti vi mà lòng không nén được thở dài.

Có những người không muốn sống.

Có những người muốn sống mà phải chết.

Nếu có thể trao đổi cuộc đời cho nhau thì tốt biết bao, chuyển giao sinh mạng của người không cần cho những người muốn sống.

Trình Tân chui ra khỏi vòng ôm của Gia Mẫn. Cô nhảy xuống sô pha, vòng tới vòng lui sau lưng ghế, lòng dạ rối bời.

Bây giờ cô vô cùng nhạy cảm với những chuyện như tìm mèo thế này. Hơn nữa, người được đẩy lên xe cứu thương kia còn có thân hình rất rất giống Liêm Đường càng khiến cô sốt ruột lo lắng.

Sẽ không phải là Liêm Đường thật chứ?

Lòng Trình Tân rối loạn không nghĩ nổi điều gì. Căng thẳng. Sợ hãi.

Nếu như vì cô mà anh trai đẹp trai có mệnh hệ gì, vậy cô sẽ thành tội đồ gây tai họa cho anh mất. Không, không đâu, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

Anh trai đẹp trai là người tốt ắt có hậu báo, người hiền tự có trời phù hộ, nhất định sẽ không sao.

Trình Tân căng thẳng như vậy là do cô thấy có một bóng người thoạt trông rất giống Tiểu Trương đi theo băng ca lên xe cấp thương.

Tiểu Trương là trợ lý của Liêm Đường.

Bây giờ, cô không tài nào bình tĩnh suy nghĩ tiếp được.

Đêm khuya người vắng. Gia Mẫn tắt ti vi, ngó sang Trình Tân vừa mới mò sang nhai thức ăn mèo rồi tự về phòng ngủ, thầm nghĩ lát nữa Trình Tân ăn xong nhất định sẽ vào cào cửa, đợi đến lúc đó cô nghe tiếng ra mở cửa cho nó vào là được. Ngờ đâu nằm trên giường hồi lâu rồi mà vẫn không thấy có bất cứ tiếng động nào. Cô ra phòng khách xem thử, Trình Tân đã say tít thò lò trên sô pha?

Hử? Hôm nay không ngủ chung với cô, thích ngủ phòng khách hơn rồi hả?

Trông dáng ngủ của Trình Tân rất an ổn. Gia Mẫn nhẹ tay khép cửa lại rồi quay về giường, không gọi Trình Tân dậy.

Ngủ đâu chả vậy.

Một tiếng sau khi cánh cửa phòng Gia Mẫn đóng lại, Trình Tân chậm rãi mở mắt.

Cô mon men mò tới sát cửa phòng ngủ, dán tai vào cửa tập trung lắng nghe động tĩnh bên trong. Không gian thanh vắng tĩnh mịch, Gia Mẫn đã ngủ rồi. Trình Tân quay về trên sô pha, trên tay vịn sô pha vẫn để đó chiếc máy tính bảng chưa cất.

Trình Tân chạm mở máy, màn hình bất ngờ bừng sáng. Cô vừa vội vàng điều chỉnh độ sáng giảm xuống, vừa cảnh giác liếc vào phòng Gia Mẫn, sau đó thở phào, vỗ ngực. Đau tim quá, chỉ lo Gia Mẫn đột nhiên ra khỏi phòng, bắt quả tang cô đang dùng trộm máy tính bảng thế này... thì ngại lắm.

Cô nghĩ, nếu Liêm Đường thật sự xảy ra chuyện, tin hot thế này, nhất định phóng viên sẽ chen nhau hóng hớt. Chỉ cần trên mạng không xuất hiện phong thanh gì về anh, vậy cô cũng có thể tạm yên lòng.

Thật ra, ngay từ khi Gia Mẫn nói với cô, nói cô ấy đã hẹn phẫu thuật triệt sản cho cô vào tháng sau là trong cô đã chợt bùng lên một suy nghĩ, từng giờ từng phút thôi thúc cô trở về bên anh.

Nếu đằng nào cũng phải triệt sản, vậy tại sao không quay về?

Cô đã không còn dũng khí ở lại nơi này lâu thêm nữa.

Không dám nhìn tới ánh mắt hồi tưởng đầy thương cảm của họ, không dám gặp lại anh Gia Hòa...

Sợ làm người bên cạnh tổn thương, cũng sợ nỗi đau nhói vào tim như bây giờ.

Phải chăng chỉ có rời đi mới là giải thoát?

Trình Tân nhủ thầm, nhất định không phải Liêm Đường đâu, rồi tiếp tục tìm kiếm.

Một loạt tin tức mới được đăng tải. Liêm Đường dấn thân làm việc nghĩa hiện đang hôn mê, tình hình nguy ngập... Liêm Vĩnh An cùng vợ và con gái đến bệnh viện túc trực.

Những lời cầu nguyện của Trình Tân hoàn toàn không tác dụng.

Giờ này khắc này, trái tim đang sẵn bất an kia bỗng điên cuồng nảy đập. Chắc cô sắp bị bệnh tim mất rồi.

Tại sao người xảy ra chuyện lại là anh ấy!

Đều do cô cả!

Đều do cô bỏ trốn mới khiến anh nhớ nhung, lo lắng, khiến anh bất chấp trời đã tối om thế này còn chạy đi tìm cô. Chỉ vì có ai đó nói đã trông thấy một con mèo giống cô.

Nước mắt Trình Tân rơi lã chã xuống màn hình.

Cô phải đi tìm anh.

Cô phải đi gặp anh.

Sau này cô sẽ không bao giờ bỏ anh mà đi nữa. Cho dù, một ngày nọ nhất định phải xa anh, cô cũng sẽ nói rõ ràng là do tự cô muốn đi chứ không phải vì giận dỗi mà bỏ rơi anh.

Xin lỗi.

Anh trai đẹp trai à, anh ngàn vạn lần không được có chuyện gì đâu đấy nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, Min Hồng Hạnh, RuBiee, Train, bilynguyen, chú mèo của gió, meomeo1993, superkookie, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hongnk, lan trần, nguyenkimchi, nguyenyen_62 và 271 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.