Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thanh triều ngoại sử II - THH

 
Có bài mới 28.12.2018, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 429
Được thanks: 61 lần
Điểm: 48.01
Có bài mới [Cổ đại] Thanh triều ngoại sử II - THH - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tên truyện: Thanh triều ngoại sử II

Đây là phần II của bộ "Thanh triều ngoại sử."  

Còn có tên khác là "Ngọa Long tái thế."

Tác giả: THH


Hồi 1: Thiên hạ tầm biến (thượng)

Ánh tà dương nghiêng nghiêng chiếu lên con đường đầy tuyết, thỉnh thoảng vài cơn gió thổi qua, những tán cây dao động, tuyết trên cành rơi xuống hai bên vệ đường, trên trời lác đác tiếng quạ kêu.  

Giữa đám bụi tuyết tung tóe ấy có hai kỵ mã ngựa phi nước đại, một tiếng hô lớn xen lẫn tiếng ngựa hí, cặp kỵ mã đã dừng lại.  

Người có da mặt nhẵn nhụi trỏ bụi cây bên đường:

- Nhìn kìa!

Nói rồi hắn nhảy xuống đất.  

Tên đồng bạn mặt mày râu ria lởm chởm cũng vội theo xuống, khạc nhổ một cái rồi nói:

- Mẹ nó, lại thêm một thây ma!

Dứt lời tên râu ria bước tới quan sát cái xác, người chết là một thanh niên, mặt mày sáng sủa, có điều gầy ốm xanh xao, mặc chiếc áo nâu quần đen, trên mình máu me lem luốc, da thịt lở toét, xem qua là biết đã bị đánh đập dã man trước khi chết, rồi bị ném vào bụi cây này không lâu.

Hắn nhìn cái xác xong, dời mắt nhìn con đường xuyên qua hai vách núi thẳng đứng cao chót vót phía trước.  Đương nhiên hắn biết bọn sơn tặc đang phục kích ở đó.

- Đi thôi!

Hắn nhìn đồng bạn giục.  Hai người như gặp phải ma đuổi quỷ rượt, lập tức phóng lên ngựa cho ngựa quay đầu chạy mất.  Bỏ lại cái xác.  Một lát nữa nơi đây sẽ rơi rớt một vài khúc xương người, cũng có thể không còn sót một tí gì vì bọn sói lang sẽ làm sạch hết.

Màu sắc ánh tà dương lúc bấy giờ trở thành đỏ ửng, gió vù vù thổi mạnh.

Cách đó hai mươi dặm, trên con đường cái quan nối liền tỉnh Thanh Hải và Tứ Xuyên, một đoàn binh mã đang di chuyển chậm rãi trên con đường đóng băng trơn trợt.  Hai người cỡi ngựa đi đầu là Triệu Phật Tiêu và Tô Khất.  
  
Triệu Phật Tiêu đưa mắt nhìn trời, thấy vầng thái dương đã hạ sơn, cảnh vật hai bên đường đắm chìm trong những tia nắng cuối ngày.  

Trong lòng họ Triệu lo lắng, quay sang Tô Khất nói:

-Tụi thám mã đi lâu vậy mà vẫn chưa về...

Tô Khất cũng đang ngẩng đầu nhìn ngọn núi cao ngút tận mây xanh, bốn bề khi này vắng tanh vắng ngắt, không có ai ngoài quân đoàn của chàng.  Tô Khất nhủ bụng con đường xuyên qua hai vách núi eo hẹp hiểm trở, nếu mà có mai phục thì chắc chắn phải là nơi đó… chàng lắc đầu:

-Cứ chờ thêm một lát, đừng để trúng điệu hổ ly sơn.

Triệu Phật Tiêu gật đầu, nhưng trong bụng hãy còn lo, lại đưa mắt nhìn hai vách núi.

Bấy giờ thiên hạ đại loạn, đạo tặc nổi lên như kiến cỏ nên có rất nhiều người mất mạng ở đoạn đường xuyên Ải Gia Cốc.  Mà bọn cướp núi này, chàng nghe nói do ba người cầm đầu, người đầu đảng tên Thạch Vô Song, tự xưng đại vương, người thứ hai tên Trình Kiến Nam, còn người thứ ba là Chu Thanh Hải.  Ba tên cướp tụ đến một ngàn lâu la và mấy trăm cỗ xe ngựa, đi cướp bóc kiếm ăn.  Quan huyện tỉnh Thanh Hải đem quân đi trấn áp mãi không được, phải treo giải ba nghìn quan tiền để thưởng người bắt ba tên cướp đó, nhưng nào có ai dám đụng đến bọn chúng?  

Lại nữa, Triệu Phật Tiêu nén tiếng thở dài, nhủ bụng hiện giờ quân thiếc giáp còn chưa đến hội quân với quân đoàn của chàng và Tô Khất, ngộ nhỡ bọn cướp tấn công lúc này… đó là chưa tính chuyện tam mệnh đại thần cho người vây đánh bọn chàng...

Triệu Phật Tiêu nghĩ đến đây gương mặt như sắc trời u ám, bỗng chàng nghe phía sau có tiếng ngựa hí truyền đến, vội cùng Tô Khất giục ngựa đi coi.  

Hai người thấy bốn tên lính đang hì hục đẩy chiếc xe ngựa, xe mất cân bằng nghiêng sang một bên, bánh xe lún xuống bùn.  Một tên lính dùng roi quất vào mông ngựa, nhưng ngựa càng kéo mạnh, bánh xe lại càng lún sâu hơn.  

Tô Khất phóng ngay xuống đất, bảo binh sĩ giật lùi xe lại một chút, sau đó chàng lấy thanh đại đao của mình lót ở phía trước bánh xe, rồi dùng roi đánh thật mạnh vào mông con ngựa, nó chồm tới, bánh xe đã thoát được vũng bùn.

Tô Khất nhặt đao tra vào vỏ, đến gần cửa sổ xe nói:

-Đã kinh động đến cô nương, cô không sao chứ?

Không có tiếng trả lời, Tô Khất vén rèm nhìn vào bên trong cỗ xe.  Một cô gái vóc dáng nhỏ nhắn như liễu đang ngồi tựa vào vách xe, nàng không quá mười sáu mười bảy tuổi, đầu tóc dính đầy bụi, gương mặt nàng cũng bơ phờ và lấm lem nước mắt, tuy vậy vẫn không giấu được vẻ diễm lệ.  Trên mình cô gái khoác một bộ hỉ phục, chiếc áo bị rách một mảng lớn, hai mũi hài cũng bị rách, đôi tay nàng bị trói lại bằng một sợi thừng, vùng da nơi cổ tay trắng muốt của nàng như một chùm hoa sứ bị trói chặt bởi một sợi thừng to bằng bó đũa.

Tô Khất nhìn cô gái một lúc chàng buông rèm.

Khi này hai tên thám mã đã trở về bẩm báo gì đó với Triệu Phật Tiêu.  Họ Triệu nghe xong, lại gần Tô Khất nói:

-Hạ quan thấy trời đã sắp tối chi bằng chúng ta tới thị trấn phía trước tìm nhà trọ nghỉ lại một đêm, đợi sáng mai khởi hành qua Ải Gia Cốc?

Tô Khất gật đầu.

Một binh sĩ nghe vậy trong lòng thoáng suy tư, khẽ đưa mắt nhìn xung quanh nhưng chỉ thấy một màu vàng mờ nhạt xa tít tận chân trời.

Khi quân đoàn của Tô Khất và Triệu Phật Tiêu đi đến thị trấn thì ánh tà dương chỉ còn chiếu những tia sáng cuối cùng của một ngày, xa xa vọng lại vài tiếng gầm thét của loài lang sói.

(còn tiếp)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.12.2018, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 429
Được thanks: 61 lần
Điểm: 48.01
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thanh triều ngoại sử II - THH - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hồi 1: Thiên hạ tầm biến (hạ)

Trên những thảm cỏ cũng dẫn đến Tứ Xuyên, tuyết phủ trắng xóa.  Cơn gió vù vù thổi đến lạnh buốt xương.  Gió tung bụi tuyết đầy trời.  Những đồi cây chập chùng cũng đang phủ tuyết trắng, lốm đốm trên những cành cây khẳng khiu.  Cảnh vật đang chìm đắm trong đìu hiu hoang dã thê lương.

Đột nhiên, từ trong bãi tuyết mênh mông có tiếng vó ngựa vang lên rời rạc.  Con ngựa vượt đường tây bắc đang cố gắng kéo chiếc xe, bước từng bước chân khó khăn như đang mỏi mệt vì giá lạnh và con đường khúc khuỷu trơn trợt.  Tiếng hét của người phu xe cầm cương vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch:

- Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh thêm nữa nào!

Trong xe, Tiêu Phong đang ngồi trầm ngâm nhìn vào khoảng không vô định, trên mình chàng khoác áo giáp bạc, hơi thở dồn dập vì mệt nhọc và lo âu.  Ngồi cạnh Tiêu Phong là Nhạc Chung Kỳ.  Chốc chốc Nhạc Chung Kỳ lại nói vọng ra, hối người đánh xe thôi thúc ngựa bước mau hơn.

Đã mấy lần Nhạc Chung Kỳ quay sang định bắt chuyện với Tiêu Phong, nhưng mỗi lần Nhạc Chung Kỳ mở miệng, lại ngó thấy ánh mắt Tiêu Phong chẳng hề lưu chuyển, Nhạc Chung Kỳ đành thôi.

Thế là trong suốt quãng đường từ tây bắc đến đây Nhạc Chung Kỳ chỉ biết than thầm, bởi từ khi Tiêu Phong rời tây bắc, đã không nói chuyện với ai, thậm chí cũng không thiết tha ăn uống, nghỉ ngơi.  

Nhạc Chung Kỳ nhìn cái bóng chập chờn của Tiêu Phong trên vách xe, trong đầu chợt hiện lên cảnh chủ soái đứng lạy ba lần, quỳ lạy ba lần, như truyền thống của người Trung Nguyên sau khi an táng người chết, lại nghĩ tới lúc Tiêu Phong bắt kịp quân đoàn của Tô Khất và Triệu Phật Tiêu, Nhạc Chung Kỳ không biết Tiêu Phong sẽ nói gì với cô gái kia?

Bất quá, Nhạc Chung Kỳ nghĩ cô gái đó cũng rất đáng thương, một thiếu nữ vốn không hiểu chuyện đời, ngây thơ vui vẻ, bỗng dưng phải ở lại một mình kháng cự với mấy vạn quân binh…

Nhạc Chung Kỳ nhớ khi đó nàng đứng giữa rừng Kỳ Bàn, một cơn bão tuyết nổi lên tung tóe cả bầu trời, tứ bề có tiếng gió cuồn cuộn thổi tới như vang động, rồi một tiếng sấm sét kinh hoàng vọng đến, tiếp theo là tiếng leng keng, leng keng…thanh đoản đao trên tay nàng đã rơi xuống đất.  

Cổ tay cô gái bị Tiêu Phong nắm giữ, nàng hốt hoảng bước lùi lại nhưng Tiêu Phong lại dấn đến, cho đến khi nàng lùi sát vào một thân cây.  

Toàn thân cô gái run bần bật, đôi môi trắng bệch như người chết, há ra, cơ hồ như muốn nói to lên lời cầu khẩn trong lòng.

Nhạc Chung Kỳ nhớ nàng đã cố vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay dính chặt như đỉa của Tiêu Phong, song chỉ khiến Tiêu Phong siết cổ tay nàng chặt hơn.  

Một lát sau cô gái thôi không vùng vẫy, chỉ mở to đôi mắt.  Lúc đó, Nhạc Chung Kỳ có thể hiểu được ngôn ngữ của đôi mắt ấy, nó như đang gào thét vào mặt Tiêu Phong: “Ngài là ma, là quỷ!  Quân giết người!  Ngài thật độc ác!”

- Thế nào?

Nhạc Chung Kỳ nhớ Tiêu Phong nhìn cô gái một chút nói:

– Bổn quan đã làm theo lời nàng, thả Tần Thiên Nhân, tại sao nàng vẫn muốn tự vẫn, định nuốt lời với bổn quan?  

Đôi mắt chứa đầy những tia bi phẫn của cô gái cụp ngay xuống.  Tiêu Phong nhìn nàng thêm một chút nữa, thu tay về.

Thật lâu sau, hàng lông mi dài của cô gái vẫn cụp xuống, nhưng vì giật mình khi cằm bị nâng lên đột ngột, nên trong lúc hoảng hốt, mi mắt chợt nâng lên.  Chỉ vài giây, song như thế cũng đã đủ nhận chìm bất kỳ người nào nhìn vào đôi mắt to và trong như nước đó.  Nhạc Chung Kỳ không phủ nhận nàng là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, dáng người thon thả, đôi hàng lông mày cong cong, chân mày xanh biếc, bên dưới cái mũi cao ráo là cái miệng nhỏ xíu, trông mới dịu dàng, thanh tú làm sao.  Làn da cũng trắng nõn nà, mịn màng, trơn tru như ngọc.

Tiêu Phong buông chiếc cằm nàng ra, chàng khom mình nhặt con dao lên nói:

- Nàng nghĩ nhát dao này có thể giải thoát cho nàng à?

Cô gái im lặng, Tiêu Phong nói:

- Nếu nàng muốn tự sát, trước tiên phải nghĩ đến hậu quả.

Đoạn Tiêu Phong giơ con dao lên trước mặt nàng, tiếp tục nói:

-Nàng có biết sau khi mũi dao này đâm vào trái tim nàng, nó cũng sẽ xuyên qua rất nhiều trái tim khác không?  Nàng chết đi, tiếp theo là Tần Thiên Nhân, kế đến là sư đệ hắn, rồi tất cả những người trong hội.  Nàng chết rồi đương nhiên bọn họ không ai có thể sống!

Cô gái vẫn giữ im lặng, nhưng Nhạc Chung Kỳ biết lời vừa rồi của Tiêu Phong đã đánh một đòn nặng vào nàng…

Nhạc Chung Kỳ suy nghĩ đến đây xe ngựa bỗng dừng lại.  Tiêu Phong giật mình hoảng hốt hỏi:

- Tại sao xe dừng lại thình lình?

Nhạc Chung Kỳ cả mừng khi nghe chủ soái cuối cùng cũng chịu mở miệng.

-Để hạ quan đi xem.

Sau khi ra ngoài một lát, Nhạc Chung Kỳ vào nói:

- Ngựa của chúng ta chạy đường xa, dưới trời tuyết giá lạnh nên nó bị mệt.  Phu xe cho biết phải tìm nơi ẩn trú để lấy rơm cho ăn, và cho nó nghỉ trước khi tiếp tục lên đường.  

Tiêu Phong chau mày, Nhạc Chung Kỳ nói:

-Chỉ tạm dừng một chút, Phủ Viễn tướng quân đừng lo.

Tiêu Phong vẫn chau mày, Nhạc Chung Kỳ biết Tiêu Phong muốn bắt kịp quân đoàn của Tô Khất và Triệu Phật Tiêu để cùng đi Ải Gia Cốc.

-Tô phó tướng nhất định sẽ chờ chúng ta ở Diêm Thành.

Nhạc Chung Kỳ nói rồi, cặp chân mày của Tiêu Phong vẫn không giãn ra, Nhạc Chung Kỳ lại nói:

-Hay là nhân lúc này tướng quân cũng ngủ một chút đi?  Hạ quan xem ngài mệt mỏi lắm rồi.

Tiêu Phong chậm rãi lắc đầu, chàng chỉ mong có thể lên đường càng nhanh càng tốt, bằng mọi giá, chàng và Nhạc Chung Kỳ cũng phải đến yểm trợ cho Tô Khất và Triệu Phật Tiêu.

(còn tiếp)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.12.2018, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 429
Được thanks: 61 lần
Điểm: 48.01
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thanh triều ngoại sử II - THH - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hồi 2: Hắc điếm Diêm Thành

Tờ mờ sáng Tô Khất đã dậy, xỏ giày vào chân.  Chàng đi đến bên cửa sổ phòng trọ mở cửa sổ nhìn ra sân, bên ngoài tuyết rơi nặng hạt, dưới đất tuyết phủ dày ba tấc.  

Tô Khất vừa nhìn cảnh quan bên ngoài vừa nghĩ đến bọn huyết trích tử, từ tây bắc đến nơi này, không khi nào chàng không đề phòng bọn này, so với sơn tặc, bọn huyết trích tử còn đáng sợ hơn, nhưng bọn chúng tuyệt không lộ diện.  

Sau khi làm vệ sinh cá nhân và ăn uống qua loa, Tô Khất xuống lầu tìm Triệu Phật Tiêu.  Diêm Thành hắc điếm khá to, gồm hai tầng lầu, rộng gần một mẫu rưỡi.  Tuy có rất nhiều phòng trọ nhưng những người ở trọ lúc bấy giờ đều là binh lính Chính bạch kỳ.  Hiện thời từng tốp lính đang tuần tra dưới lầu.  Một tốp lính thấy chàng bèn dừng lại chào, Tô Khất gật đầu.  

Tốp lính đó đi rồi, bỗng trong mắt Tô Khất nổi lên một đám mây mù nghi ngại.  Còn đang suy nghĩ, chàng thấy Triệu Phật Tiêu bước ra từ nhà củi, theo sau là cận vệ của Triệu Phật Tiêu, trên tay bưng một cái mâm.  Hai người thấy Tô Khất cũng làm lễ chào. Tô Khất cho cả hai miễn lễ, tiến lại nhìn xuống mâm, thức ăn vẫn còn nguyên.

Triệu Phật Tiêu lắc đầu.  

Tô Khất biết Triệu Phật Tiêu đã tận sức, không nỡ trách.  Chàng nhìn vào nhà củi, cô gái đang nằm nhắm mắt trên một đống rơm, chẳng biết là ngủ hay chăng?  Tô Khất nhìn nàng một chút hạ giọng nói gì đó với tên lính và Triệu Phật Tiêu.  Hai người lắng nghe, gật gù cho là phải.  

Lại nói tới Nhạc Chung Kỳ và Tiêu Phong.

Khi này phu xe cho ngựa chạy hướng chợ Hồ Lô, qua khỏi chợ một dặm là tới Diêm Thành.
Nhạc Chung Kỳ vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài nói:  
- Chúng ta sắp tới Diêm Thành.

Qua mấy đêm không ngủ, gương mặt Tiêu Phong xanh như tàu lá, chàng ngồi im như tượng, vẻ như không nghe Nhạc Chung Kỳ nói chuyện với mình.  Nhạc Chung Kỳ dứt lời thấy Tiêu Phong lơ đãng nhìn ra cửa sổ, bèn gọi một tiếng, đến khi gọi đến lần thứ ba, Tiêu Phong mới phản ứng.  Chàng nhìn Nhạc Chung Kỳ, suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
-Đợi khi trời tối hẳn đi Diêm Thành.

Nhạc Chung Kỳ có hơi khó hiểu, nhưng vẫn bảo phu xe cho ngựa rẽ vào chợ.  Xe ngựa dừng lại trước một tửu lâu tao nhã.

Tiêu Phong thay chiến y bằng một bộ y phục màu lam trước khi xuống xe.  Áo quần thẳng nếp trông chàng thật phong nhã, không đáng sợ như ngoài sa trường.  Nhưng khuôn mặt tuấn tú của chàng trông vẫn vô cùng mệt mỏi, dưới hai bọng mắt có quầng thâm, tuy nhiên từ trên mình chàng vẫn toát ra phong thái oai nghiêm ngời ngời.    

Ba người theo chân tiểu nhị lên lầu, bấy giờ là chính ngọ nên tửu lâu đông khách, người ra kẻ vào nườm nượp.  Phần đông là khách giang hồ, đang ồn ào đàm luận về cục diện võ lâm, người nào người nấy khoe khoang kiến thức của mình.

Tiểu nhị dẫn bọn Tiêu Phong đến chiếc bàn kê bên lan can, rót trà vào chung rồi chờ khách gọi món.  Nhạc Chung Kỳ kéo ghế định mời Tiêu Phong ngồi nhưng Tiêu Phong khẽ lắc đầu ra hiệu không cần, đoạn chàng tự kéo ghế ngồi.  Nhạc Chung Kỳ và phu xe cũng ngồi vào bàn.

Nhoáng mắt bữa trưa được dọn lên, gồm một dĩa đậu que xào nấm đông cô sốt dầu hào, một dĩa thịt dê xào tỏi ớt, một dĩa mì gà xào măng, và một tô canh sườn non hầm khoai lang.

Bọn Tiêu Phong cầm đũa chuẩn bị ăn…

Rầm!  

Tửu quán đang xôn xao chợt tắt ngấm.
-Mẹ kiếp!  Điếc tai quá, con bà hai đứa tụi nó!
Sau tiếng đập bàn là giọng nam nhân.

Tiêu Phong buông đũa nhìn người vừa lên tiếng mắng chửi, thấy đó là một thanh niên vạm vỡ, khuôn mặt chữ điền, cằm bạnh, tay chân thô ráp, tướng tá cục mịch như các lực điền.  Tiêu Phong thấy người đó nhìn xuống lầu, chàng cũng ghé đầu qua lan can nhìn xuống lầu.  

Thì ra người làm mất nhã hứng tên mặt điền là hai ông cháu bán lục lạc trống gỗ.  Ông lão đứng sau cái sạp, đương chăm chú sơn sơn phết phết, đứa bé trai chừng tám chín tuổi cầm hai cái trống lục lạc, lắc qua lắc lại.  

Nhạc Chung Kỳ cũng thấy hai ông cháu, nén một tiếng thở dài, ông lão kia nom cao nhất cũng chỉ năm mươi mấy sáu mươi tuổi thôi, nhưng gương mặt khắc khổ hơn cha chàng rất nhiều.  Lại nữa, đầu ông ta bạc trắng, da dẻ cũng tái mét như bị bệnh lâu ngày.  Còn đứa bé thì, vừa đen đúa vừa gầy nhom, mới mấy tuổi đầu mà phải bươn chải kiếm ăn, chẳng bì mấy đứa con chàng trắng trẻo mập mạp, ở nhà cao cửa rộng, ngay dưới chân thiên tử, suốt ngày chỉ biết ăn, học rồi ngủ.

Tiêu Phong nhìn hai người một chút nói gì đó với Nhạc Chung Kỳ.  Nhạc Chung Kỳ vâng lời đi xuống lầu.  Chưa đầy một phút sau hai ông cháu bán trống lục lạc đã theo Nhạc Chung Kỳ lên lầu.
Tiêu Phong chờ hai người tới gần, ánh mắt lộ hàn quang của chàng dịu xuống, mỉm cười nói với thằng bé:
-Tiểu đệ, bọn huynh mua trống gỗ của đệ, chừng này đủ chưa?

Chàng nói rồi lấy trong áo năm thỏi bạc đưa thằng bé.  Ông lão há hốc miệng, kêu cháu trả tiền lại thì Tiêu Phong nói:
- Số tiền này bọn vãn bối tặng tiểu đệ.  Hiện thời thiên hạ bốn bề loạn lạc, chiến hỏa liên miên, nhưng phương bắc vẫn thái bình hơn một chút.  Nơi này hãy còn là hiểm địa, ông và tiểu đệ không nên ở đây.
Ông lão đưa Tiêu Phong trống gỗ, nói:
-Đa tạ các vị, ơn đức các vị, hai ông cháu tôi sẽ ghi nhớ mãi.
Thằng bé nói:
-Cám ơn các huynh, chừng đệ có tiền như các huynh, cũng sẽ đi giúp những người thấp hèn như đệ.  Có điều, chẳng biết bao giờ đệ mới được như các huynh?

Thằng bé nói xong, Tiêu Phong nghiêm mặt nói:
- Không nên tự cho bản thân mình thấp hèn, áo rách giày hư là nghèo, không phải hèn hạ.  Trang Tử nói nghèo chứ không khổ não, người xưa cũng có câu chê nước chê non chớ chê thiếu niên nghèo.  Tiểu đệ phải nhớ kỹ lời này.

Tiêu Phong nói đoạn thấy thằng bé nhìn đĩa mì với ánh mắt thèm thuồng, bèn kêu tiểu nhị lấy thêm hai cái chén, và hai đôi đũa.

Trong khi thằng bé ăn, Tiêu Phong hỏi:
-Những lời của huynh lúc nãy, đệ nghe hiểu không?
Thằng bé lắc đầu.  Tiêu Phong nói:
-Lúc nãy huynh nói những người khốn khó chẳng qua vì họ chưa gặp thời.  

Dứt lời thấy thằng bé vẫn tròn mắt nhìn mình, Tiêu Phong nói thêm:
-Này nhé, để huynh hỏi đệ, phàm con khỉ con vượn nhảy nhót thong thả là nhờ điều gì?

Thằng bé đáp:
-Do nó gặp được tàn cây to cành dài.

Tiêu Phong gật đầu:
-Đúng rồi, khi nó gặp cây to cành dài, dù bậc thiện xạ như Phùng Mông cũng không sao hạ được nó.  Nhưng nếu nó gặp phải cành cây khô gai góc thì sao?

Thằng bé đáp:
-Thì sự hoạt động của nó sẽ khó khăn chậm chạp.  

Tiêu Phong lại gật đầu:
-Ừ, cũng thời một con thú, nhưng sự cử động dễ khó khác nhau chẳng qua là vì gặp phải hoàn cảnh không thuận, làm cho nó không được tự do mà dùng tận sở năng thật sự.  

Tiêu Phong ngưng một chút, tiếp tục nói:
-Cũng như con người chúng ta, trong thiên hạ này, có người sanh không nhằm thời, trên có cường hào ác bá hiếp đáp, dưới thì loạn tặc cướp bóc, lại gặp phải mùa màng thất thu mà thành cực nhọc vất vả. Họ mới phải sống trong chốn cùng lư ngõ hẹp.  Nhưng nếu có lòng tin, và sự nổ lực của bản thân, họ sẽ thành công.  

Thằng bé hỏi:
-Tại sao phải có lòng tin mới được thành công?
Tiêu Phong nói:
-Vì muốn có sự thành công, mình buộc phải tin rằng mình có thể.  Mình sẽ không bao giờ làm được điều mình muốn nếu luôn nghi ngờ vào khả năng của mình.

Trong khi thằng bé suy nghĩ lời này, Nhạc Chung Kỳ cầm cái trống lắc qua lắc lại nói:
-Mấy đứa con huynh mà thấy mấy cái trống này hẳn chúng thích mê.  
Thằng bé cười với Nhạc Chung Kỳ.  Nhạc Chung Kỳ cũng cười, lại càng lắc trống mạnh hơn.

Người trong quán thấy có kịch hay sắp mở màn bắt đầu bàn tán:
-Mấy thằng đó chắc đã ăn trúng gan hùm mật gấu rồi.
-Ừ, bằng không ai mà dám chọc người của Trấn Long bang.
-Chắc tụi nó từ nơi khác tới mới không biết Trấn Long bang.
-Hoặc trời lạnh nên não tụi nó bị teo.
-Hi hi…
Có tiếng rúc rích như chuột rúc vang lên.

Vụt!  Mọi người cười nói đến đây, tên mặt điền xông tới sau lưng Nhạc Chung Kỳ.  Thằng bé thấy tên mặt điền, nụ cười của nó tắt ngấm.

-Tụi mày dám đụng tới người Trấn Long bang?  - Tên mặt điền hỏi.
Nhạc Chung Kỳ tiếp tục lắc trống gỗ, hỏi lại:
-Là chuồng chó gì thế?  Chưa từng nghe qua.
Đoạn quay đầu vào quầy tính tiền, Nhạc Chung Kỳ nói lớn:
-Chủ quán, sao lại để chó nhà ông chạy loạn thế?  Không mau xích nó lại trước khi nó cắn khách của ông?

Nhạc Chung Kỳ dứt lời, tên mặt điền vung tay ra toan đấm vào đầu chàng, nhưng hắn chưa chạm vào được tóc chàng, Tiêu Phong đã dùng cạnh bàn tay lia ngang be sườn hắn một phát.  Bốp!  

Tên mặt điền té ra đất, vừa lồm cồm bò dậy, đã bị Nhạc Chung Kỳ cầm trống gõ lên đầu hắn, binh!
-Mày muốn chết à? – Nhạc Chung Kỳ nói - Dám trước mặt chủ nhân tao phô trương võ công?  

Tên mặt điền bị trúng một đòn của Tiêu Phong, rêm cả nửa người, ngồi bệt dưới đất nhìn Tiêu Phong nói:
- Vị huynh đài này, xin hỏi cao danh quý tánh thế nào để sau này tại hạ tiện bề xưng hô?
Tiêu Phong im lặng, Nhạc Chung Kỳ nói:
- Hỏi làm chi?  Muốn trả thù à?
Đoạn Nhạc Chung Kỳ phá lên cười, tiếp:
- Mày cùng lắm chỉ là một thằng lưu manh, võ vẽ dăm ba miếng, người Trấn Long bang hay Trấn Cẩu bang gì đó còn bày đặt nói chuyện văn nhã như mấy tên hủ nho.

Tên mặt điền nghe Nhạc Chung Kỳ không ngừng chế nhạo bang hội lớn nhất Tứ Xuyên, lập tức rời khỏi tửu lâu.  Chủ quán chờ hắn đi khuất, chạy lại chỗ Tiêu Phong nhăn nhó:
-Các vị chắc từ xa tới đây, lần này không may rồi…

Tiêu Phong hiểu ý, kêu chủ quán tính tiền rồi cùng Nhạc Chung Kỳ và phu xe xuống lầu.  

Phu xe đi lấy ngựa.  Tiêu Phong và Nhạc Chung Kỳ đứng trước cửa tiệm chờ đợi, chợt nghe:
-Là tụi nó!
Lời vừa dứt, Tiêu Phong và Nhạc Chung Kỳ đã bị một đám người cầm đủ các loại hung khí chạy tới vây vào giữa.  Một tên mặc áo nâu quần đen, dùng mũi kiếm chỉ mặt Tiêu Phong quát:
- Đại Bảo nói tụi bây cả gan xúc phạm Trấn Long bang?

Nhạc Chung Kỳ nhìn Tiêu Phong nói:
-Lại cái đám mõm chó không mọc ngà voi Trấn Cẩu bang này.

Tửu lầu vốn đã xôn xao lại càng náo nhiệt khi nghe sắp có đánh nhau, các thực khách bật dậy, chạy ra lan can ngó xuống lầu.  Những người đi đường cũng đứng lại xem đánh nhau.  

Trong mấy năm gần đây, ở Tứ Xuyên, Trấn Long bang thường ỷ quyền hiếp người, khiến người ta trái tai gai mắt.  Ngặt nỗi, cũng như bọn sơn tặc Ải Gia Cốc, không ai làm gì được.  Song, tự nhiên hôm nay, có mấy người tỉnh ngoài đối đầu Trấn Long bang.  Người dân Tứ Xuyên thấy bọn Tiêu Phong chẳng hề kiêng dè, cứ thản nhiên mắng chửi, lại nữa lời nào lời nấy thẳng như ruột ngựa, làm họ mát lòng mát dạ.

Trong đám người đứng trên lầu có một ông lão tóc hoa râm, dáng người nhỏ bé, mặt mũi tinh ranh như mặt chồn.  Từ khi tên mặt điền đập bàn lớn tiếng, lão chẳng nói gì, cứ vân vê chòm râu mỉm cười khinh mạn.  Nhưng khi thấy Tiêu Phong đánh hắn một quyền ngã lăn ra đất, rồi thì  Nhạc Chung Kỳ chế nhạo Trấn Cẩu bang, lão đã ngứa miệng bật thốt:

- Hảo tiểu tử, lão phu thích cái tính cách lạnh lùng nhưng anh hùng của mi.

Và giờ đây, lão cũng vân vê chòm râu nói:
-Lần này Trấn Long bang tiêu rồi.
Một hán tử áo xám đứng cạnh, tươi cười nói:
- Đúng là mặt hắn lạnh như thép nhưng giọng nói bình thản, từ tốn, nhất là võ công không tệ.
Một trung niên áo đỏ cũng khoan khoái cười hề hề nói:
-Đúng rồi!  Ta xem chỉ người như tên áo lam mới có thể trị Trương nhị gia của Trấn Long bang.
Nhưng một nam nhân mặc áo choàng lông thú lắc đầu:
-Cái đó còn chưa biết, Trương nhị gia võ công rất giỏi, lại thêm bọn lâu la liên thủ, không dễ đối phó.
-Cứ chờ xem thử – Lão tóc hoa râm nói - Với nhãn lực sắc bén của ta, ta tin tên áo lam sẽ làm nức lòng bàn dân thiên hạ.  

Mọi người nghe vậy lại đưa mắt “ngắm” Tiêu Phong lần nữa.  Đúng là nước da của chàng nâu sạm, dáng người to cao tráng kiện, chiếc áo khoác ngoài dày cộm vẫn không che nổi những cơ bắp chắc nịch lộ ra ở hai cánh tay.  Tóm lại khắp nơi trên người chàng ở đâu cũng toát ra dáng vẻ của một cao thủ võ lâm.  Thế nhưng… mọi người vẫn còn lo, không biết chàng có đủ khả năng trấn áp Trương nhị gia?  Còn chưa nói đến việc bắt Trấn Long bang phải giải tán, cái nhiệm vụ mà xưa nay không bậc anh hùng nào có thể cáng đáng nổi.  

Mọi người không tin vào bản lĩnh Tiêu Phong cho lắm, nhưng ở dưới lầu, Tiêu Phong sắp làm họ tin.

-Vô lễ!
Tên áo nâu nhìn Nhạc Chung Kỳ nói:
- Mày không được xuất khẩu ngôn cuồng trước mặt Trương nhị gia!  
Nói đoạn chỉ vào người to đùng như trâu, sau lưng vắt một thanh đại đao.

Mắt Nhạc Chung Kỳ trợn ngược:
-Trương nhị gia con mẹ gì, đi chỗ khác chơi!
Đoạn Nhạc Chung Kỳ tiếp:
- Nói tụi bây biết, từ nhỏ tới lớn, tao không hay chê bai người ta, nếu có, họa chăng cũng mấy thằng cặn bã giang hồ tụi bây!

-Khốn kiếp, mày chán sống rồi đúng không?
Người tên Trương nhị gia nói.  

Nhạc Chung Kỳ cười gằn:
-Thích sống thì sao mà chán sống thế nào?  Có ngon cho tao coi bản lĩnh?  

Hai mắt Trương nhị gia long lên sòng sọc.  Tên áo nâu cũng miệng mồm nhả khói:
-Nhị gia đừng phí lời, giết bọn nó đi!
-Được!  
Trương nhị gia nói, đoạn quay sang thủ hạ:
-Tụi bây, lên cho tao!
Sau cái hất đầu của Trương nhị gia, người Trấn Long bang bèn chia hai bên tả hữu xông vào Tiêu Phong và Nhạc Chung Kỳ.

Thân pháp của Trương nhị gia nhanh như một tia chớp, lao đến trước mặt Tiêu Phong.  Vừa tới nơi, hắn vung đại đao lên, chém một nhát xuống đầu Tiêu Phong.  Mọi người thấy Trương nhị gia lực lưỡng như trâu nước, khí thế lại mãnh liệt như bão, ồ cả lên, chắc mẩm lần này Tiêu Phong không chết cũng trọng thương.

Tiêu Phong chờ mũi đao cách đầu chàng chừng một gang tay, mới đưa tay ra bắt lấy cổ tay Trương nhị gia.  

Bộp!  

Họ Trương còn chưa thể rút tay về, lại cảm giác toàn thân nhẹ hẫng, như bị nhấc bổng lên.
Thì ra sau khi Tiêu Phong bắt được tay hắn, thuận theo đà kéo hắn ném qua vai.  

Rắc!  

-Aaaa!!!

Mọi người nghe thêm tiếng rên, không nhìn cũng biết có kẻ vừa bị gãy xương.

Lối ra đòn thần tốc và cương mãnh của Tiêu Phong khiến người dân Tứ Xuyên hớn hở, riêng lão tóc hoa râm thì khỏi nói, vô cùng đắc ý.

- Trời ơi!  Đau chết tôi rồi…Trời ơi…ông Trời ơi…

Trương nhị gia ôm cánh tay bị gãy mấy chỗ, rên rỉ.  Tiêu Phong bước tới gần hắn một bước, hắn nhích lui một bước, mếu máo kêu lên:
-Cao nhân tha mạng… cao nhân tha mạng… tiểu nhân đúng là có mắt không tròng… xin đừng giết tiểu nhân…

Trương nhị gia nằm trên đất liên tục van nài, điều làm hắn kinh hãi nhất là thủ pháp của đối thủ quá ư đặc biệt, không hề giống với thủ pháp tầm thường, làm hắn chỉ xuất có một chiêu phải bó tay chào thua.  Hơn nữa từ đầu chí cuối, đối thủ của hắn chỉ cần một tay, đã có thể chế ngự được hắn.

Nhạc Chung Kỳ cũng chẳng phải tay vừa, thân pháp của chàng cũng cực kỳ linh hoạt và nhanh nhẹn.  Ngay khi Tiêu Phong hạ đo ván Trương nhị gia, chàng cũng kịp thời “chất” tụi lâu la Trấn Long bang thành một trái núi.  Sau khi phủi hai ống tay áo, chàng bước lại đứng cạnh Tiêu Phong.

Trương nhị gia còn đang lăn lộn dưới đất, đám đông nói:  

-Nó đã gây ra vô số ác nghiệp, đại anh hùng, giết nó đi!
-Phải rồi, giết đi!
-Nó có chết ngàn lần cũng chẳng sao!  Giết đi!

Một người còn nhặt cả thanh đao mang đến cho Tiêu Phong.

Khi này phu xe đánh ngựa tới nơi.

Tiêu Phong nhìn thanh đao, rồi nhìn cánh tay bị gãy làm mấy đoạn của Trương nhị gia, ngay cả xương vai cũng lệch sang bên, chàng suy nghĩ một chút rồi rời đi.

Còn lại Nhạc Chung Kỳ, đám đông bèn giục Nhạc Chung Kỳ, chàng nói:  
-Tha nó đi, tay nó đã bị chủ nhân ta phế, mai này không thể lộn xộn với các người.

Nói xong chạy theo Tiêu Phong.

(còn tiếp)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.