Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

 
Có bài mới 04.01.2019, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 04: Margaret

Tiết học cuối cùng cũng đã xong, bạn trong lớp lần lượt ra về.

Tạ Liễu Liễu cùng một nữ sinh khác thì ở lại làm trực nhật.

Bởi vì vừa mới đổi lớp vào sáng hôm nay, nên đồ vật lộn xộn chất rất nhiều trên đất. Tạ Liễu Liễu cầm cây chổi quét dọn một lượt, rồi dọn bàn ghế, một tiếng cứ thế trôi qua.

Lúc này, người trong sân trường đã đi về gần hết, chỉ có lớp 12 ngày mai cần phải học bù, buổi tối có lớp tự học, nên đèn trong phòng học vẫn còn phát sáng.

Tạ Liễu Liễu thu dọn đồ đạc xong, chỉ chừa lại một cánh cửa, để cô bạn trực nhật chung đổ rác quay về thì có thể thuận lợi đi vào, xong việc rồi cô mới rời khỏi phòng học.

Trong hành lang trống vắng, yên tĩnh không người.

Cô đi không nhanh, tiếng bước chân chậm rãi vang vọng lại trong hành lang.

Vốn tưởng rằng lớp 10 đã không còn ai, không ngờ tới khi đi ngang qua lớp trọng điểm tự nhiên kế bên, lại phát hiện đèn ở chỗ đó vẫn còn sáng, có một nam sinh đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

Nam sinh đang đeo một bộ tai nghe màu trắng, người dựng thẳng, đang xem bài thi tiếng anh.

Cô đến gần, thấy rõ nam sinh kia đúng là Hạc Lâm.

Đầu ngón tay của Hạc Lâm kẹp lấy một cây bút màu đen, chau mày lại, ngón tay xoay tròn. Dường như gặp trở ngại gì đó, kề cà không viết.

Tạ Liễu Liễu kinh ngạc vì anh vẫn còn chưa đi, khựng lại một lát, vốn định trực tiếp rời khỏi, nhưng nghĩ đến sáng thứ hai người ta còn đạp xe chở cô đi học, cả một tuần nay cô còn chưa có thời gian cảm ơn anh. Nghĩ ngợi một lát, vẫn bước lên hỏi anh: “Sao cậu còn chưa đi?”

Hạc Lâm nghe thấy giọng nói bèn ngẩng đầu lên.

Dường như anh không hề bất ngờ khi nhìn thấy cô, chỉ khẽ nhướng mày, tháo tai nghe xuống, giơ bài thi lên nói: “Đang làm bài nghe.”

Tạ Liễu Liễu nhìn theo hướng tay của anh, thì thấy bài mà anh đang cầm đúng là bài thi tiếng anh kiểm tra phân khoa.

Giáo viên tiếng anh vừa mới nói về bài thi này cách đây không lâu, Tạ Liễu Liễu viết một đống ghi chép nhưng nghe không hiểu hết. Cô hỏi: “Tiếng anh của cậu cũng không tốt sao?”

Giọng điệu mang theo vẻ kích động.

Hạc Lâm cúi đầu khẽ mỉm cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận, thẳng người tựa vào lưng ghế dựa sau người, nói: “Đúng lúc file audio của tớ hỏng rồi, có một đoạn nghe không rõ lắm, cậu có thể giúp tớ đọc một lần được không?”

Ngón tay của anh chỉ trên nguyên văn đoạn nghe, nhìn cô cầu xin giúp đỡ.

Tạ Liễu Liễu im lặng không nói: “...”

Nên nói như thế nào đây? Tiếng anh của cô cũng không được khá lắm.

Ánh mắt cô dừng trên hàng chữ đó, kiểu câu cũng không quá phức tạp, chỉ là toàn những từ quá xa lạ.

Tạ Liễu Liễu rất muốn từ chối, nhưng đối mặt với ánh mắt tín nhiệm của Hạc Lâm, cô lại không nỡ nói ra.

Một hồi lâu, cô nói rõ từng chữ cực chậm: “Để tớ thử xem.”

Hạc Lâm vui vẻ đưa bài thi cho cô.

Tạ Liễu Liễu duỗi tay nhận lấy, mới thử đọc đoạn mở đầu, cũng có chút lúng túng:

“Joe Sestak, the navy admi...”

Giọng cô gái nhẹ nhàng, giống như một lớp kem phủ thật dày, âm cuối kéo dài làm cho vị ngọt trong không khí thật lâu vẫn chưa tan mất.

Tiếng anh của cô không tốt, nhưng phát âm rất chuẩn. Nghe ra nỗi hào hứng không nhiều lắm, từ từ dừng lại hỏi anh: “Từ này đọc thế nào vậy?”

Hạc Lâm nhìn thoáng qua, phiên âm chuẩn xác, phát âm rất chuẩn: “Admiral, thượng tướng hải quân.”

Tạ Liễu Liễu khẽ gật đầu, tiếp tục: “... admiral and...” Ngừng một lát, lại hỏi: “Còn từ này?”

Hạc Lâm: “Congressman, nghị sĩ quốc hội.”

“A... Từ này...”

“Convene, triệu tập.”

...

Tạ Liễu Liễu không hề phát giác, cô hỏi từng từ đơn này rồi đến từng từ đơn khác, rốt cuộc cũng đã thành công đọc hết những từ phức tạp khó hiểu trong đoạn này.

Hạc Lâm cầm lại bài thi, nói cám ơn với cô. Khi cô định chào tạm biệt, thì anh bất ngờ nói ra một lời đề xuất: “Sáng ngày mai tớ định đến dưới lầu của khu nhà luyện tiếng anh, cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Tạ Liễu Liễu kinh ngạc, bước chân định bước đi đột ngột dừng lại, hỏi: “Cái gì?”

Hạc Lâm nói: “Tớ cần một người luyện nghe cùng tớ, cậu đọc bên tai tớ, sẽ học càng nhanh hơn.”

Tạ Liễu Liễu không hiểu: “Không phải có file audio tiếng anh sao?” Sau mỗi bộ tài liệu mà nhà trường phát đều có file audio.

Hạc Lâm nói: “Cái đó phát âm không chuẩn lắm, phát âm khác với lúc kiểm tra.”

Tài liệu dạy học phát âm không chuẩn, lẽ nào cô phát âm chuẩn sao?

Tạ Liễu Liễu không thể lý giải nổi, cũng không hiểu ý của Hạc Lâm, cô vốn không có khả năng giúp anh học tốt tiếng anh được. Càng không nghĩ rằng anh và cô lại thân đến mức này. Gần như không cần nghĩ ngợi nhiều, liền mở miệng từ chối: “Tớ không rảnh, cậu hãy tìm người khác đi.”

Nhưng mà Hạc Lâm cũng không nóng nảy, đột nhiên mở miệng: “Mẹ cậu biết chuyện kiểm tra phân khoa lần này chưa?”

Tạ Liễu Liễu mở to hai mắt.

Anh nói: “Chắc dì ấy rất để ý chuyện cậu có được phân đến lớp trọng điểm hay không.”

Hạc Lâm nói không sai.

Mặc dù cha mẹ của Tạ Liễu Liễu không quản thúc cô quá nghiêm, nhưng vẫn rất để ý đến thành tích học tập của cô. Mặc dù họ không nói, nhưng Tạ Liễu Liễu biết, cha mẹ đều đặc biệt hy vọng lần này cô có thể chuyển đến lớp trọng điểm.

Tạ Liễu Liễu hỏi: “Cậu nói chuyện này làm gì?”

Hạc Lâm rất thẳng thắn, nở nụ cười tỏa nắng, nói: “Cậu giúp tớ luyện nghe, tớ dạy cậu nhớ từ đơn tiếng anh. Đợt kiểm tra cuối kỳ lần sau, bảo đảm cậu có thể nằm trong top 40.”

Tạ Liễu Liễu hơi động tâm, nhưng vẫn hỏi, “Một mình tớ không thể học tiếng anh được sao?”

Hạc Lâm: “Tự mình học được 53 điểm à?”

Tạ Liễu Liễu: “...”

Làm sao anh biết được thế?

Mặc dù như vậy, nhưng phải suy nghĩ cẩn thận một chút, quả thật chuyện này không hề có hại gì đối với cô. Nếu cô thật sự có thể thi vào lớp trọng điểm, thì cô cũng không cần nghe Từ Niệm càm ràm ở bên tai mỗi ngày.

Suy nghĩ thật lâu, cuối cùng Tạ Liễu Liễu cũng chậm chạp gật đầu.

“Được.”

Nụ cười bên môi Hạc Lâm càng giãn ra, đôi mắt rủ xuống, ngón tay gãi gãi lên hàng lông mày, nói: “Vậy bảy giờ sáng mai, chờ tớ ở vườn hoa dưới lầu tiểu khu.”

Tạ Liễu Liễu nói được, rồi xác định với anh ngày mai nên đem theo đồ gì mới rời đi.

Không biết có phải ảo giác hay không, trước khi rời đi, dường như Tạ Liễu Liễu thoáng nhìn thấy một góc bài thi tiếng anh.

Chỗ trống phía trên bên trái, có một chữ viết màu đỏ nổi bật – 130.

Sáng sớm thử bảy, Tạ Liễu Liễu thức dậy vô cùng sớm.

Sau khi đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong, lại ngồi trước bàn học làm bài thi số học. Đúng 7 giờ, cô xuống lầu.

Lúc này, người trong tiểu khu vẫn chưa bắt đầu đi làm, người qua lại đều là chạy bộ luyện tập thể dục.

Vườn hoa mà Hạc Lâm nói nằm ở phía tây tiểu khu, chỗ đó có một cái chòi nghỉ mát nhỏ, bên cạnh đặt mấy thiết bị tập thể hình cỡ nhỏ, thường có người đến đây rèn luyện thân thể. Tối hôm qua vừa mới đổ mưa nên trong không khí đều là mùi sương sớm tươi mát.

Khi Tạ Liễu Liễu đến, Hạc Lâm đang nắm một thanh xà đơn tập thể dục buổi sáng.

Dáng người của anh cao, lại duỗi thẳng hai tay lên, càng tôn lên dáng người cao lớn rắn rỏi của anh.

Một đôi tay nắm chặt xà ngang, lưng co lại dồn hết sức lực, dường như không tốn chút sức nào kéo người lên trên.

Ước chừng làm đến lần thứ 15, nhìn thấy Tạ Liễu Liễu đến, anh buông tay ra bật nhảy xuống từ trên xà đơn, đi về phía trước nói: “Đến rồi à.”

Tạ Liễu Liễu khẽ gật đầu.

Hạc Lâm hỏi: “Có ăn sáng chưa?”

“Ăn rồi.” Mỗi ngày vào sáu giờ sáng, mẹ của cô đều thức dậy làm bữa sáng.

Hạc Lâm yên tâm, rút ra một quyển sách nhỏ từ trong túi phía sau, đưa tới trước mặt cô nói: “Vậy cậu đọc đoạn đầu tiên cho tớ nghe thử xem.”

Nhanh như vậy à? Tạ Liễu Liễu có chút phản ứng không kịp, “Ở trong này sao?”

“Ừm.” Hạc Lâm nhếch miệng, gương mặt anh tuấn mang theo vẻ tùy hứng và uể oải vào buổi sáng, “Nơi này yên lặng.”

Tạ Liễu Liễu nhìn xung quanh một vòng, xác thực đúng là như thế.

Xung quanh không có người lớn tụ tập lại tập thể hình, mà chỉ có mấy dì đứng lắc eo ở quảng trường.

Cô cũng không nói nhiều, đành phải nhận lấy quyển sách nhỏ từ trong tay Hạc Lâm.

Quyển sách ôn tập này hơi khác so với quyển mà trường phát, không để nguồn gốc và tên tác giả, chỉ dùng ghim bấm đóng lại một cách đơn giản, bên trong in các đoạn tiếng anh. Nội dung rất rộng, phân độ khó dễ rõ ràng.

Giống như là quyển tự tay mình soạn ra.

Nhưng nếu anh muốn luyện tiếng Anh, thì tự tay soạn ra cũng không có gì đáng nói.

Tạ Liễu Liễu nghĩ như thế.

Tạ Liễu Liễu mở trang thứ nhất ra, là một bài báo nghiên cứu về cá heo, mở đầu là phần giới thiệu về đặc trưng và tập tính của cá heo. Cô nhẩm đọc thầm trong lòng, dường như cũng không khó lắm.

Vì vậy cô mở miệng đọc: “In the 1960s, a group of researchers...”

Nhưng vốn từ vựng của cô hơi nghèo nàn, đọc đến một nửa thì sẽ gặp phải từ đơn không hiểu nghĩa.

“Immerse, đắm chìm.” Hạc Lâm thấp giọng nhắc nhở.

“... Immerse him completely...”

Mỗi khi Tạ Liễu Liễu tạm ngừng thì Hạc Lâm sẽ biết cô không đọc được ở chỗ nào.

Giống như anh đã học thuộc hết tất cả các đoạn văn ở trong sách.

“Extraordinary, khác thường.”

“Margaret, Margaret, là tên người.”

...

Kế tiếp đều là tiếng nhắc của anh và giọng đọc lắp ba lắp bắp của Tạ Liễu Liễu.

Cho đến khi Tạ Liễu Liễu đọc hết đoạn văn này thì người dưới tiểu khu cũng càng ngày càng nhiều.

Hạc Lâm kéo khóa kéo trước người, hỏi cô, “Đã nhớ hết chưa?”

Tạ Liễu Liễu ngây ngô, nhưng vẫn gật đầu một cái.

“Tốt.” Hạc Lâm nói, “Tớ đi chạy bộ trước. Chừng nào tớ trở lại, sẽ hỏi cậu nghĩa của từng từ đơn này.”

“...”

Tạ Liễu Liễu: ???

Nhưng không đợi Tạ Liễu Liễu có bất kỳ phản ứng nào, Hạc Lâm nói xong câu này liền đội mũ thể thao chạy về phía con đường nhỏ.

Để lại một mình Tạ Liễu Liễu nhìn bóng lưng anh, rơi vào trạng thái nghi ngờ.

Hai người họ,

Rốt cuộc là ai bổ túc cho ai đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.01.2019, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 05: Whipped Dream

Đối diện tiểu khu của bọn họ có một công viên không nhỏ.

Công viên có núi có hồ, cây cảnh tươi tốt, là nơi thích hợp để chạy bộ vào sáng sớm.

Hạc Lâm vừa mới đi tới từ hướng bên kia.

Khoảng sau 40 phút, anh lại đứng trước mặt Tạ Liễu Liễu lần nữa.

Có lẽ là chạy quá nhanh nên mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống, từ gương mặt thon gầy trượt vào giữa cổ. Hơi thở vừa mới vận động phà vào mặt cô, nhưng lại không hề gây ra khó chịu gì.

“Thấy thế nào?” Anh trực tiếp hỏi Tạ Liễu Liễu.

Tạ Liễu Liễu khẽ gật đầu một cái.

Bởi vì không xác định được khi nào anh trở về, cho nên cô rất nghiêm túc xem bài.

Hạc Lâm nhận lấy quyển sách luyện tập từ trong tay cô, đặt câu hỏi dựa theo những từ đơn mà lúc nãy cô băn khoăn, không ngờ tới cô trả lời đều không sai chữ nào.

Không chỉ như thế, ngay cả viết ký hiệu phiên âm cũng nhớ rất rõ ràng.

Hạc Lâm đóng sách lại, nắm cổ áo trước người lên, tùy ý xoa xoa cằm dưới, nhếch miệng hài lòng cười nói: “Nhớ không tệ đấy.”

Đôi mắt đen láy ngọt ngào của Tạ Liễu Liễu nhìn anh chằm chằm, không nói gì.

Hạc Lâm lại nói: “Ngày mai tiếp tục ở chỗ này, bảy giờ xuống.”

Nói xong, anh thấy Tạ Liễu Liễu không phản đối, liền yên tâm lui về phía sau hai bước, trở về tắm rửa thay quần áo trước.

Tạ Liễu Liễu đứng trước máy tập thể hình, đợi đến khi trông thấy bóng người anh biến mất mới đi theo trở về trên lầu.

*

Ở trong nhà Tạ Liễu Liễu, mẹ Tạ đang lọc xương sườn ở phòng bếp.

Tiếng cạch cạch rầm rầm không dứt ở bên tai, Tạ Liễu Liễu lại không có tâm tình gì để ý tới. Cô trở về phòng làm bài tập, rồi ôm gối ngồi ở trên giường chơi FRAMED2.

Đây là một trò chơi giải câu đố, cô đã qua ải nhiều lần, bởi vì mỗi lần chơi đều có thể tiếp cận được những kiến thức khác nhau nên kề cà đến giờ vẫn chưa xóa bỏ.

Chơi một lát thì cô nghe thấy mẹ gọi ở bên ngoài: “Liễu Liễu, con đang làm bài tập sao?”

Tạ Liễu Liễu đặt hình cuối cùng vào nơi chính xác, nam chính nhanh chóng thoát khỏi sự đuổi bắt của cảnh sát. Ngẩng đầu lên nói: “Không có, con đang nghỉ ngơi ạ.”

Mẹ Tạ Liễu Liễu đẩy cửa vào, thấy cô còn mặc quần ngắn giống lúc nãy đi xuống, hỏi: “Con vừa mới đi đâu thế?”

Tạ Liễu Liễu nâng di động lên, khẽ khựng lại, nhỏ giọng nói: “Con… đi xuống mua quyển sổ ạ.”

Mẹ Tạ rất tin tưởng, không nghi ngờ chuyện này.

Vốn dĩ bà cũng không muốn hỏi chuyện này, mà chỉ nói: “Một lát mẹ phải cùng dì Hạc ra ngoài, con ở nhà một mình làm thêm chút bài tập đi, nếu như có chán thì đi tìm anh Hạc Lâm ở nhà kế bên chơi nhé, buổi trưa bảo thằng bé nấu cơm cho con ăn.”

Tạ Liễu Liễu sửng sốt, “Tại sao ạ?”

Mẹ Tạ nói: “Dì Lâm muốn đăng ký hộ khẩu cho Hạc Lâm, sau này có thể để cho thằng bé thi tốt nghiệp ở đây. Thủ tục hơi phức tạp, có thể đến chiều mới trở về.”

Tạ Liễu Liễu hỏi: “Cha con đâu?” Có cha cô ở đây, cô sẽ không cần tìm Hạc Lâm ở kế bên nhà.

Mẹ Tạ lại nói: “Cha con đến đội phòng cháy rồi, hình như hôm nay trong đội bề bộn nhiều việc, có lẽ đến tối thì cha con mới trở về.”
     
“...”

Nói xong, thấy trên mặt Tạ Liễu Liễu hình như không quá tình nguyện, bà cười trấn an: “Ngoan, buổi tối trở về sẽ làm một nồi canh xương cho con uống.”

Tạ Liễu Liễu: “Con có thể không đi không?”

“Có thể chứ. Nhưng mà nhà chúng ta không có gì ăn, con tự biết làm cơm sao?” Mẹ Tạ hỏi, thấy cô không nói gì nên không kìm được thắc mắc: “Có phải con có ý kiến với Hạc Lâm không? Đứa bé đó ưu tú như vậy, sao con cứ không muốn gặp thằng bé? Nghe mẹ thằng bé nói nó nấu cơm rất ngon, đúng lúc hôm nay đến nhà thằng bé, cùng thằng bé nói chuyện một lát đi.”

Mẹ Tạ nói: “Hai người các con là bạn cùng lứa tuổi, chắc rất có nhiều đề tài để nói.”

Tạ Liễu Liễu: “Con...”

Mẹ của Tạ Liễu Liễu không có thời gian nghe cô nói xong, phất tay nói: “Được rồi được rồi, mẹ phải lập tức ra ngoài.”

“...”
     
“Con phải ngoan ngoãn nghe lời, đến nhà người ta làm khách thì phải đàng hoàng một chút.”

Mẹ Tạ dặn dò những lời này xong, liền thay quần áo mở cửa rời đi.

...

Tạ Liễu Liễu ngồi ở đầu giường, nhìn cửa vào vắng vẻ. Hồi lâu, cô mới than nhẹ một tiếng rồi ngã thật mạnh lên giường.

Mẹ kêu cô đến nhà Hạc Lâm ăn cơm trưa, nhưng cô không muốn đi chút nào.

Đừng nói tới chuyện cô và Hạc Lâm vẫn chưa quen thân lắm.

Chuyện vào sáng hôm nay, cô hoàn toàn không muốn hiểu hết.

Nhìn chằm chằm trần nhà một lát, cô nhanh chóng đứng lên tiếp tục ngồi vào trước bàn.

Bỏ đi, bài tập rất nhiều, vẫn là làm bài tập quan trọng hơn.

Liên tục làm bài đến một giờ trưa, Tạ Liễu Liễu đã làm xong bài thi toán và hóa học. Cô hơi đóng bụng, định đến phòng bếp tìm chút gì ăn.

Nhưng mà hình như mẹ đã nói qua rồi, trong nhà không có gì cả, chỉ có tủ lạnh còn dư lại hai miếng bánh ngọt củ cải ăn tối hôm qua và sữa chua. Cô bốc một miếng cho vào trong miệng, lại tìm tới tìm lui ở chỗ khác, nhưng vẫn không có gì để ăn nữa.

Tuy bánh củ cải ngon, nhưng không đỡ đói chút nào.

Tạ Liễu Liễu uống thêm một ly sữa chua nhưng không có bất kỳ cảm giác chắc bụng nào.

Cô lo lắng đi đi lại lại quá nhiều làm tiêu hao thể lực, buổi chiều không có tinh thần đọc sách nên nằm xuống giường ngủ trưa một lát.

Không biết có phải do buổi sáng thức dậy quá sớm hay không, mà Tạ Liễu Liễu vừa nằm đã ngủ rất say.

Mở mắt ra lần nữa đã là ban đêm.

Ánh chiều tà bao phủ ngoài cửa sổ, những đám mây trắng từ từ chìm xuống. Đồng hồ báo thức trên giường hiện 5:10 PM.

Lúc này, hai miếng bánh củ cải mà Tạ Liễu Liễu ăn đã sớm tiêu hóa hết, cô đói đến toàn thân mềm nhũn ra.

Cha mẹ vẫn chưa về, cô định đi xuống siêu thị dưới lầu mua ít đồ.

Cố gắng chống đỡ đi rửa mặt, Tạ Liễu Liễu thay giày ra cửa. Cũng may siêu thị dưới lầu rất gần, người hôm nay cũng không nhiều nên cô thẳng tiến đến khu ăn vặt.

Tạ Liễu Liễu cầm một gói bánh quy và một gói snack tôm, khi đi ra kệ hàng cô có đi ngang qua quầy kẹo trái cây đang giảm giá ở bên cạnh, bèn cầm hai hộp kẹo trái cây hương dâu tây.

Đi đến quầy thu ngân chờ tính tiền.

Tổng cộng 32.5.

Cô đang định trả tiền thì nghe thấy thu ngân phía đối diện đột nhiên hỏi câu: “Trên người cậu không mang theo tiền lẻ sao?”

Tạ Liễu Liễu nghe thấy tiếng bèn nhìn lại, thì bắt gặp trước quầy thu ngân là Hạc Lâm đứng chỉnh tề ở đó.

Tóc đen, áo T-shirt, khoan khái và gọn gàng trước sau như một.

Anh lật tìm bóp tiền một lần, nói không có. Nhân viên thu ngân liền đến quầy hàng bên cạnh đổi tiền lẻ, chu đáo tìm giúp anh.

Tạ Liễu Liễu trông thấy anh ngoài bỏ bóp tiền vào túi, còn có một hộp thuốc lá vỏ màu trắng.

Hạc Lâm cũng nhìn thấy cô, ánh mắt chuyển sang dừng lại trên người cô, nhếch miệng mỉm cười với cô.

Tạ Liễu Liễu lập tức cúi đầu, giả vờ không nhìn thấy, trả tiền xong liền cầm lấy đồ của mình đi ra ngoài.

Hạc Lâm bị cô không đếm xỉa tới, ngơ ngác một lát, bèn cất bước đi theo sau lưng cô.

Dọc theo đường đi, Tạ Liễu Liễu cũng không quay đầu lại nói với anh nửa câu.

Cô đi ở phía trước, Hạc Lâm ở phía sau cô.

Nhưng mà chân của Hạc Lâm dài hơn cô nhiều, cô đi hai ba bước, thì anh mới chậm chạp di chuyển một bước.

Mắt thấy phía trước chính là cổng tầng nhà, cô gái vẫn vờ như không thấy anh. Hạc Lâm bước ra mấy bước nhanh chóng đến bên người cô, một tay nhét vào trong túi, khom người xuống nói: “Mẹ cậu bảo cậu buổi trưa đến nhà tớ ăn cơm, tại sao cậu không tới?”

Tạ Liễu Liễu không trả lời, tiếp tục đi đường của mình.

Hạc Lâm không dừng lại, tiếp tục đuổi theo, “Cậu ăn những thứ này có thể no bụng sao?” Anh nhìn đồ ăn vặt mà cô mua, nói: “Buổi trưa tớ có làm cơm chiên, không ăn hết, cậu có muốn ăn chút gì không?”

Tạ Liễu Liễu: “Không cần.”

Hạc Lâm khẽ nâng lông mày, cuối cùng khẳng định có gì đó là lạ.

Anh dừng lại hỏi, “Cậu đang tức giận?”

Tạ Liễu Liễu không trả lời.

“Tại sao?” Hạc Lâm hiếu kỳ, đưa tay sờ lông mày tỏ vẻ không hiểu. Rõ ràng buổi sáng còn tốt mà, vừa đến chiều thì lại đột nhiên trở mặt. Anh hỏi: “Là tớ chọc giận cậu chuyện gì, hay là buổi sáng bắt cậu học quá nhiều từ đơn?”

Anh không nhắc tới chuyện này thì còn tốt, vừa nhắc tới, Tạ Liễu Liễu liền sa sầm mặt.

Giống như whipped cream khuấy đảo trong lồng ngực, nghi vấn ở trong lòng cứ cồn cào khó chịu.

Tạ Liễu Liễu dừng bước chân, quay đầu lại nhìn anh, không đầu không đuôi nói: “Cậu thi tiếng anh được 130 điểm.”

Hạc Lâm đứng lại.

Tạ Liễu Liễu: “Kỹ năng nghe của cậu cũng rất tốt.”

Ít nhất vào lúc cô đọc bài vấp, anh cũng không nghe lầm bất cứ từ đơn nào.

Anh nói muốn học bổ túc là để luyện kỹ năng nghe của mình, nhưng từ đầu đến cuối đều do anh dạy từ đơn cho cô.

Tạ Liễu Liễu vạch trần: “Vốn dĩ cậu không cần tớ đến giúp cậu bổ túc tiếng anh.”

Sau đó, cô nhìn vào đôi mắt anh, hỏi rất rõ ràng.

“Vậy tại sao cậu phải giúp tớ?”

Hạc Lâm khựng lại, ánh mắt lóe lên.

(*) Bánh ngọt củ cải


Tập tin gởi kèm:
...1-15-14149181374.jpg
...1-15-14149181374.jpg [ 177.22 KiB | Đã xem 27170 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.01.2019, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 06: Kẹo bông gòn

Ánh mắt anh hơi do dự, sau đó lại không biến sắc quay đi.

Trước đôi mắt sáng rực của cô gái, tròng mắt trắng đen rõ ràng xoay tròn nhìn anh. Đôi môi đỏ mọng mím chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.

Dường như chỉ cần hôm nay anh nói ra một đáp án sai trái, thì cô sẽ không để anh đến gần cô nữa.

Hạc Lâm không khỏi nhớ tới lần gặp nhau ở thang máy.

Cô cũng cảnh giác như thế này, không chút khách khí ngăn anh ở trước cửa thang máy.

Giống như một con mèo nhỏ tỏ ra khí thế.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Hạc Lâm trông thấy cô.

Khi đó bọn họ vừa mới mua căn nhà này, đồ đạc còn chưa chuyển đến. Bởi vì lúc trước anh đánh nhau bị cho thôi học ở trường trọng điểm của tỉnh, sau khi chuyển trường thì tìm nhà rất gấp gáp, cho nên phải để người ta trang hoàng lại căn nhà này cho tốt, nhờ vào đủ loại nguyên nhân trái với điều khoản của chủ cũ, bọn họ mới thuận lợi ký xong hợp đồng, lập tức có thể vào ở.

Lần đó mẹ của Hạc Lâm làm thêm giờ nên cuối tuần anh một mình khuân đồ qua.

Sau khi thu dọn phòng khách và phòng ngủ xong, thì ở ngoài cửa chống một đống đồ không cần nữa.

Hạc Lâm đẩy cửa ra định xuống lầu vứt rác, không biết là do hiệu quả cách âm của căn phòng không tốt, hay là căn nhà đối diện đã quên đóng cửa, mà vừa đi vào hành lang, anh mơ hồ nghe thấy một giọng nói trong trẻo.

“Mẹ, kẹo dừa con đặt ở trên tủ đâu rồi ạ?”

Là một cô gái nói chuyện.

Giọng điệu nhẹ nhàng, mang theo một chút hoang mang không biết tại sao, trong trẻo vang lên.

Dường như toàn bộ hành lang đều bị giọng nói này thắp sáng.

Tiếp theo là một người phụ nữ trung niên nói tiếp: “Sao mẹ biết chứ, có phải tự con lén ăn hết rồi không? Mẹ đã nói với con rồi, ăn nhiều kẹo không tốt đâu, còn không bằng uống nhiều sữa vào, có thể cao lên.”

Cô gái không trả lời, trên sàn nhà lót gạch đá vang lên tiếng bước chân lẹp xẹp nói cho anh biết rằng, cô còn đang tìm kẹo.

Một lát sau, có lẽ là không tìm được. Cô đi đến cạnh cửa, không đồng tình nói thầm: “Con có uống sữa thì cũng chẳng cao lên đâu.”

Hạc Lâm đang đứng thẳng người, nhìn con số thang máy đang từ từ tăng lên.

“Con nói gì đấy?” Người phụ nữ được cô gái gọi là mẹ hỏi.

Cô gái nói không có gì, sau đó trốn tránh: “Con trở về phòng làm bài tập đây.”

“Đợi chút.” Mẹ của cô gọi cô lại, nghe giọng nói giống như truyền ra từ phòng bếp, “Giáo viên của tụi con đề nghị con tham gia trại hè tiếng anh, tại sao con không nói với mẹ một tiếng mà đã từ chối liền rồi?”

Bước chân của cô gái dừng lại, không nhìn thấy vẻ mặt.

Qua rất lâu, cô mới nói: “Trại hè đó phải đi tận 45 ngày, mỗi ngày đều phải làm bài tập. Con có thời gian như thế, không bằng làm thêm hai bài thi toán và hóa học, nâng điểm số hóa học và toán lên. Dù sao giáo viên tiếng anh đã nói rồi, tiếng anh của con không cứu được.”

“Con...”

Hình như người phụ nữ trung niên hơi tức giận, “Sao con vẫn còn nhớ câu này chứ!”

“Con cảm thấy thầy ấy nói rất đúng.” Cô gái nói, giọng nói không nghe ra là vui vẻ hay là tinh thần sa sút, cứ chậm đều, “Nếu không tại sao con cố gắng học như thế, nhưng một chút tiến bộ cũng không có.”

...

Những câu kế tiếp, Hạc Lâm không nghe thấy nữa.

Thang máy tới, anh bước vào xuống lầu một.

Hạc Lâm nghĩ đây nhất định là một cô gái có tinh thần rất sa sút. Nghe cô nói chuyện đều không cảm thấy được vẻ tích cực và nhiệt huyết đối với cuộc sống, phờ phạc ỉu xìu, yên ổn với hiện tại. Có lẽ bạn có đứng trước mặt cô, thì cô cũng lười nâng mắt lên nhìn bạn một cái.

Không biết sau này có chung sống được với nhau không.

Đương nhiên đây chỉ là một câu chuyện nhỏ, anh sẽ không để ở trong lòng.

Chẳng qua là đêm đó Hạc Lâm thu dọn đồ đạc xong, khi chuẩn bị rời khỏi thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Anh ra khỏi tiểu khu thì cần phải đi qua một con mèo có cái bụng tròn xoe nằm ngang trên đường.

Con mèo đang mang thai, con ngươi sắc bén, tư thái ngạo mạn, bình thản ung dung liếc nhìn đám người lui tới.

Người xung quanh cũng đã quen với việc này, đi qua bên người nó, chỉ có Hạc Lâm mất tự nhiên ngừng lại.

Có lẽ sẽ không có ai biết, một chàng trai cao 1m85 lại sợ mèo.
     
Nhưng Hạc Lâm chính là như vậy.

Chắc là hồi nhỏ bị mèo hoang cào làm bị thương nên để lại ám ảnh, cho nên bây giờ anh nhìn thấy động vật nhỏ có móng sắc dài này, đều có một loại ám ảnh phản xạ có điều kiện.

Hạc Lâm dừng ở trên con đường kia thật lâu, không có ai đi lên đuổi con mèo đó đi, cũng không ai phát hiện anh không nhúc nhích.

Cho đến khi chạng vạng, mặt trời sắp lặn xuống núi.

Thì có một cô gái bước ra từ bên đường, đứng trước mặt con mèo, thắc mắc nói: “Sao mày lại chạy đến đây thế? Không phải đã nói chờ tao ở dưới lầu rồi sao?”

Hình như con mèo cũng quen biết cô, thân thiết khẽ liếm trên mu bàn tay cô.

Cô nhẹ nhàng cười, “Được rồi được rồi, tao dẫn mày đi ăn chút gì đó.” Nói xong, móc ra một đống đồ linh tinh từ trong túi, xúc xích, đồ hộp cho mèo, kẹo mút, khó trách hai cái túi căng phồng lên. Cô ngồi xổm trước mặt con mèo, nhẫn nại nói: “Sau khi mày ăn xong thì ngoan ngoãn rời đi, đừng đi cửa chính, nếu không bị bảo vệ tiểu khu trông thấy, thì sẽ không khách khí với mày đâu.”

Con mèo meo một tiếng.

Cô nói: “Không khách khí đấy.”

Giọng nói mềm mại, giống như kẹo bông gòn xõa tung, quấn quanh nhau hóa thành những sợi tơ ngọt ngào.

Vừa quen thuộc vừa nhẹ nhàng, Hạc Lâm vừa mới nghe qua cách đây không lâu.

Khác với dáng vẻ ủ rũ lúc ở nhà, cả người cô như được con mèo tô điểm thêm sức sống.

Cô gái mặc áo tay dài rộng thùng tình, bao trùm thân thể khéo léo. Sợi tóc mềm mại rủ xuống trên bả vai, làn da trắng ngời lộ ra ngoài. Sống mũi ngạo nghễ ưỡn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn cỡ bàn tay, không phải là đặc biệt xinh đẹp, nhưng vừa nhìn đã cảm thấy rất thoải mái.

Giống như cô gái chưa nẩy nở. dienDDannLEeeQuyyDonn~@
               
Nhưng khi bị con mèo nhẹ nhàng cào, cô cong mắt lên, đột ngột mỉm cười.

Nụ cười giống như làm xua tan đi buổi chiều tối chạng vạng, thắp sáng lên khắp nơi.

Lần đầu tiên Hạc Lâm nhìn thấy một cô gái cười đẹp như thế.

Đôi mắt cong lên, vừa thỏa mãn vừa bẽn lẽn, tựa như ngôi sao tỏa sáng khắp bầu trời, chói mắt đến huyền diệu.

Cuối cùng thì cô cũng trông thấy anh, ôm lấy con mèo tránh né sang một bên, ngoan ngoãn nhường đường cho anh.

Khi đó trên đầu Hạc Lâm mang mũ lưỡi trai, vành nón ép tới cúi đầu, điềm tĩnh bước qua bên người cô.

Không biết tại sao, một câu “cảm ơn” cũng đã quên nói.

Kết quả chính là, lần gặp mặt kế tiếp,

Cô căn bản không nhớ anh.

*

Bây giờ, cô gái này đứng trước mặt anh, hỏi anh tại sao giúp cô học tiếng anh.

Hạc Lâm không được tự nhiên sờ chân mày, cổ tay trái ngăn trở tầm mắt anh. Tốn thời gian thật lâu, cuối cùng nghĩ ra một cái cớ: “Bởi vì… mẹ của cậu từng nói sẽ đăng ký cho cậu học một lớp bổ túc tiếng anh, mẹ tớ thì bảo tớ đăng ký cùng với cậu. Học kỳ sau tớ có một cuộc thi toán, không có thời gian, nếu như cậu học giỏi tiếng anh, thì không cần tham gia lớp bổ túc nữa, tớ cũng có thể chuyên tâm chuẩn bị thi đấu rồi.”

Khi mẹ con Hạc gia chuyển vào, nhà họ Tạ giúp bọn họ rất nhiều.

Mẹ Hạc vì để cảm ơn họ, quả thật có nói chuyện Hạc Lâm giúp Tạ Liễu Liễu cùng nhau học thêm.

Hơn nữa mẹ của Tạ Liễu Liễu cũng không phải là người hay giấu chuyện, nói cho mẹ Hạc Lâm biết chuyện này, Tạ Liễu Liễu hoàn toàn không bất ngờ.

Cho nên Tạ Liễu Liễu không hề nghi ngờ gì, hạ giọng hỏi: “Thật sao?”

Hạc Lâm nhẹ nhàng khụ một tiếng, nói: “Thật.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimvgo, Kimnhan233, Nabica, Người Thừa, SindyNguyen, steklodelnsx, thichdoctruyenmoi và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.