Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

 
Có bài mới 16.02.2019, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2908 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 20: Gia giáo rất nghiêm

“...”

Vốn dĩ Tạ Liễu Liễu cho rằng học kỳ trước anh nói muốn ngồi cùng bàn chỉ là nhất thời mà thôi.

Không nghĩ tới qua một kỳ nghỉ hè, anh vẫn còn nhớ rõ.

Chiều cao hai người chênh lệch nhiều như vậy, sao có thể ngồi cùng bàn chứ?

Những bạn học khác chắc hẳn cũng nghĩ như vậy, Tạ Liễu Liễu đón lấy ánh mắt của mọi người ngồi bên cạnh Hạc Lâm chưa lâu, thì có không ít người cùng nhau kháng nghị không nhìn thấy bảng phía trước.

Cũng may sau khi học xong tiết một, chủ nhiệm lớp xuất hiện sắp xếp chỗ ngồi lần nữa.

Lớp bọn họ có 40 người, chia làm bốn tổ lớn. Từng người trong tổ tự do bốc thăm quyết định chỗ ngồi. Tạ Liễu Liễu và Hạc Lâm được phân vào tổ một, sau khi tám người khác bốc thăm xong, Hạc Lâm nắm chặt hai tờ giấy rút thăm còn lại trong tay, đưa lên môi thổi một hơi, sau đó khe khẽ nở nụ cười với Tạ Liễu Liễu.

Sau khi triển khai, quả nhiên hai tờ giấy là chỗ ngồi chung bàn với nhau.

Tổ thứ nhất hàng thứ ba.

Người thường xuyên chơi bóng rổ chung với Hạc Lâm, tên là Dương Khoan, và nam sinh chung tổ một nhìn thấy, thổn thức lắc đầu: “Không học được, không học được.”

Hai người làm thành những động tác lộn xộn.

Vì vậy Tạ Liễu Liễu danh chính ngôn thuận ngồi cùng bàn với Hạc Lâm.

Hạc Lâm là một đối tượng rất phù hợp để cùng nhau học tập. Có câu hỏi gì mà Tạ Liễu Liễu không hiểu, hỏi anh thì nhất định sẽ có lời giải thích ngắn gọn dễ hiểu. Trừ những việc đó ra, anh lên lớp cũng rất ảnh hưởng đến việc cô nghiêm túc nghe giảng, đều tự mình giải những đề thi, hoặc giúp cô ghi lại bài giảng trên bảng.

Dáng người Tạ Liễu Liễu nhỏ nhắn xinh xắn, rất trầy trật khi nhìn bảng, sau khi tan học anh liền ghi lại hết nội dung vào trong tập ghi chép của cô.

Hơn nữa chữ viết rất đẹp, hành thư lưu loát, có thể nói là mẫu ghi chép chuẩn nhất.

Duy chỉ có một điểm không tốt, chính là chân anh quá dài.

Không gian ghế ngồi nhỏ hẹp, không nhét hết được hai bắp chân dài. Mà bên kia dựa vào cửa sổ, càng không thể duỗi ra. Hạc Lâm đành phải đặt trọng tâm vào chân trái, khi đi học không chút cẩn thận sẽ chiếm lấy không gian dưới bàn Tạ Liễu Liễu, nhưng anh không cảm thấy đã lấn đến phía bên cô, chân dài kề bên chân nhỏ của cô, tuyên bố cảm giác tồn tại rõ ràng.

Tạ Liễu Liễu cảm thấy không được tự nhiên, không chỉ một lần lặng lẽ trốn sang bên cạnh.

Nhưng sự nhượng bộ của cô không gây ra sự chú ý của Hạc Lâm, ngược lại còn khiến anh càng thêm dựa vào bên cô hơn.

Mỗi lần đều khiến Tạ Liễu Liễu núp vào trong góc khuất.

Có một lần Tạ Liễu Liễu không lui được, chân dài của anh bèn đặt ở bên cạnh cô, đầu gối nhẹ nhàng để ở đầu gối cô, cách một lớp vải, truyền đến nhiệt độ cơ thể ấm áp và ngưa ngứa.

Tạ Liễu Liễu cầm bút, nhẫn nại thật lâu. Cho đến khi phía sau lỗ tai nổi lên một tầng sởn gai ốc nho nhỏ, mới ngẩng đầu nói với Hạc Lâm: “Nếu như cậu cảm thấy ngồi bên trong khó chịu, chúng ta có thể đổi chỗ ngồi.” Tổ bọn họ chỉ cần hai bên đồng ý, là có thể đổi chỗ cho nhau.

Ai ngờ Hạc Lâm dựng thẳng người, giống như không hiểu cười: “Không cần đổi, tớ cảm thấy ngồi ở đây rất tốt.”

Tạ Liễu Liễu: “...”

Được rồi, tùy anh thích vậy.

Nhưng Tạ Liễu Liễu suy tư một lát, vẫn nói: “Chân của cậu có thể đừng đặt dưới tớ được không?”

Hạc Lâm hơi ngẩn ra, nụ cười trên mặt chầm chậm thu lại, chần chừ hỏi: “Đặt vào… chỗ nào dưới cậu?”

Tạ Liễu Liễu đưa ngón tay chỉ chân anh, ống quần dài rộng rãi của nam sinh cùng kề vào hai chân thanh tú của cô gái, một cứng một mềm, hai cái hoàn toàn đối lập với nhau. Tạ Liễu Liễu nói: “Ở dưới mặt bàn tớ đấy.”

“...”

Dường như Hạc Lâm bỗng hiểu ra gì đó, lại hơi tỉnh ngộ lúng túng. Anh nghiêng cổ chuyển sang hướng hành lang ngoài cửa sổ, đưa tay sờ lỗ tai mềm mềm, làn da ửng đỏ không dễ dàng phát giác. Anh nhẹ nhàng ho khan một tiếng, cúi đầu nói: “Xin lỗi.”

Đồng thời ngoan ngoãn thu lại cái chân chen lấn dưới bàn cô.

Dương Khoan ở bàn sau nghe từ đầu đến cuối cuộc đối thoại của hai người, lúc này ôm lấy đầu buồn cười, nói với Hạc Lâm: “Hạc ca nghĩ nhiều rồi, ha.”

Hạc Lâm không ngẩng đầu, tay để sau lưng âm thầm so đo với ngón giữa của cậu ấy.

Cậu câm miệng đi.

... Anh căn bản không khống chế nổi mình hiểu sai.

*

Bởi vì người trong lớp khác gần như không thay đổi gì, nên Tạ Liễu Liễu vẫn ở ký túc xá trước kia, cùng với mấy nữ sinh lớp (1).

Buổi tối, Tạ Liễu Liễu trải giường chiếu xong, chuẩn bị đi xuống lầu lấy nước nóng, Trần Du Vi giường trên đột nhiên gọi cô lại, hỏi: “Liễu Liễu, cậu ngồi chung bàn với Hạc Lâm lớp chuyên tự nhiên à?”

Tạ Liễu Liễu dừng bước chân lại, gật đầu nói: “Ừm.”

Đây không phải là chuyện đáng giấu giếm gì, cô cũng không có ý định nói dối.

Hơn nữa cô nghĩ, ngồi chung bàn với Hạc Lâm cùng với việc ngồi chung bàn với người khác không có gì khác nhau.

Nhưng Trần Du Vi truy vấn tận gốc, mặt đầy hào hứng nói: “Tớ nghe nói, là Hạc Lâm chủ động đề xuất muốn ngồi chung bàn với cậu à?”

Tạ Liễu Liễu: “...”

Cô khựng lại một lát, “… Là giáo viên phân tổ, cho người trong tổ chúng tớ tự bốc thăm, tớ và cậu ấy trùng hợp rút thăm ngồi chung với nhau.”

Trần Du Vi không biết có nên tin hay không, chống cằm nằm sấp trên giường, vạch trần: “Nhưng tớ còn thấy lúc tan học cậu ấy giúp cậu ghi chép.”

Tạ Liễu Liễu: “Đó là vì cậu ấy viết chữ nhanh hơn tớ, sau khi tan học rãnh rỗi mới viết giúp tớ.”

Tạ Liễu Liễu không biết khả năng nói vô văn cứ của mình lại cao siêu đến thế. Cô thấy Trần Du Vi không nêu câu hỏi nữa, yên tâm nhấc bình nước ấm chuẩn bị đi xuống lầu, chẳng qua vừa mới đi được nửa bước, thì nghe thấy Trần Du Vi ở sau lưng mở miệng nói: “Liễu Liễu, tớ cảm thấy hình như Hạc Lâm thích cậu.” DiennnDannLEeeQuyydoonn

?!?!

Tạ Liễu Liễu khẽ buông tay nắm bình, suýt chút nữa quăng trên mặt đất.

Cô quay đầu nhìn Trần Du Vi, không thể tưởng tượng nổi: “Tại sao?”

Trần Du Vi nói: “Học kỳ trước khi cậu còn chưa vào lớp chuyên, cậu ấy thường xuyên đến lớp chúng ta tìm cậu. Mang trái cây cho cậu, đưa kẹo cho cậu, lần đó cho cậu mượn áo khoác đồng phục, còn mình thì phát sốt lên phòng y tế… Lần này ngồi chung bàn với cậu, còn ghi chép bài giúp cậu.” Cô ấy trầm ngâm, mặt tràn trề hứng thú, “Tớ không thấy cậu ấy đối xử tốt như thế với nữ sinh khác, nếu không phải vì thích cậu, vậy thì là vì cái gì?”

“Bởi vì...”

Tạ Liễu Liễu há hốc mồm, muốn nói bởi vì bọn họ là hàng xóm.

Bởi vì anh mang trái cây là do dì Hạc yêu cầu.

Lần đó cô sắp bị học sinh trực nhật trừ điểm… cho nên anh mới cho cô mượn áo khoác.

Bởi vì mẹ cô từng nhờ anh chăm sóc tốt cho cô.

Cho nên anh mới đối xử tốt với cô như vậy.

Nhưng những lời nói này, khi chạm vào ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Trần Du Vi, lại yên lặng nuốt toàn bộ trở vào.

Cô đánh mắt, lựa chọn trốn tránh câu hỏi này: “Tớ cũng không biết.”

Cô không muốn để cho người khác biết, cô là hàng xóm với Hạc Lâm.

Đó dường như là một tầng áo giáp của cô, khiến cô không hề cảm thấy nặng nề khi đến gần Hạc Lâm.

Một khi bị xé rách thì sẽ có vật gì đó không giấu được nữa.

... Cô láng máng biết đó là gì.

Trần Du Vi không có được đáp án gì từ cô, thất vọng nằm lại trên giường, cầm lấy từ điển tiếng anh bên gối che mặt.

Không nói chuyện với cô nữa.

*

Tạ Liễu Liễu cố gắng quên đi đoạn đối thoại này, ngày hôm sau đi học như bình thường.

Lịch học hôm nay không nhiều, chỉ có hai tiết sinh học và hai tiết toán vào buổi sáng, một tiết tiếng anh và hóa học vào buổi chiều, những thời gian khác đều là tự học.
     
Hơn nửa ngày rất nhanh liền trôi qua.

Đến hai tiết tự học cuối cùng, trong lớp đột nhiên dấy lên ngọn sóng.

Chủ nhiệm lớp Trần An tạm thời xin nghỉ, sáng sớm ngày mai mới trở về. Lớp học không có người trông giữ, lập tức loạn ầm trời.

Lớp trưởng không quan tâm tới họ, chỉ khi vừa mới vào học thì hô một câu “Yên lặng”, sau đó cúi đầu nghiêm túc làm đề thi tổng hợp tự nhiên của cậu ấy.

Mấy nam sinh nhân cơ hội trốn lớp đi ăn hoặc trèo tường ra ngoài trường chơi game.
     
Đương nhiên Dương Khoan cũng không ngoại lệ, thu dọn cặp da xong bèn vác trên vai, đến bên cạnh bàn Tạ Liễu Liễu và Hạc Lâm, hỏi: “Hạc tổng, có đi 305 không?”

“305” là biệt danh tiệm net bọn họ thường lui tới, bởi vì đây là biển số của nhà này, nên cứ gọi luôn như thế.

Tạ Liễu Liễu nghe thấy nam sinh lớp lúc trước nói chuyện.

Hạc Lâm vốn đang giúp Tạ Liễu Liễu bên cạnh sửa câu sai, nghe vậy khẽ gật đầu, vừa mới đồng ý thì con ngươi chuyển sang cô nhóc không động đậy bên cạnh, anh khẽ khựng lại, không biết nhớ đến gì đó, khẽ liếm dưới cằm cười từ chối: “Bỏ đi, các cậu đi đi, tớ ở lại trường học.”

Hình như Dương Khoan rất khó tin, mở to hai mắt: “Không phải cậu đã làm xong hết bài tập rồi sao, còn ở đây làm gì?”

Hạc Lâm nhếch miệng, nửa thật nửa giả nói: “Làm xong bài tập rồi, nhưng tớ đã hứa với bạn cùng bàn, sau này phải học tập thật giỏi.”

“...”

Câu này quả thực như “mò trăng dưới nước”.

Người đứng nhất lớp nói phải học tập thật giỏi, vậy trước kia anh đang làm gì?

Dương Khoan cảm thấy chỉ số thông minh của mình đang bị chèn ép, đồng thời nhìn sang Tạ Liễu Liễu bên cạnh anh.

Cô gái rũ mắt, lông mi dài đậm che đi đôi mắt trong trẻo. Đang nghiêm túc làm bài.

Cậu ấy không tin câu “cố gắng học” đó của Hạc Lâm, nhưng không thể không tin câu trước đó. Cậu ấy điều chỉnh biểu cảm, giọng điệu mang theo vẻ trầm trọng nói: “Hạc Lâm… gia giáo rất nghiêm đó.”

Hạc Lâm cúi đầu cười, nheo mắt lại, không phủ nhận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: 060670, HNRTV, Hạt Tiêu, Luong My Dung, Muavanganh17, Trà Hoa Nữ 88, dtml05, hanguyen.18, hh09, meo lucky, meomeo1993, thtrungkuti, y229917
     
Có bài mới 18.02.2019, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2908 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 21: Thật sự thích cậu

Dương Khoan nói Hạc Lâm như thế cũng không phải không có nguyên nhân.

Cuối học kỳ trước có một tiết thể dục, lớp chuyên học chung với lớp (1).
     
Khi đó Tạ Liễu Liễu và Hạc Lâm còn chưa giận dỗi vì chuyện cô gái ở trường chuyên tỉnh, tất cả nam sinh lớp chuyên tự nhiên đều biết Hạc Lâm có hứng thú với cô gái tựa như búp bê lớp bên cạnh.

Cậu ấy đánh bóng rổ xong với Hạc Lâm, ngồi trên bậc thềm nghỉ ngơi.

Đúng lúc mấy ngày hôm trước, mẹ Hạc lén lút nhờ Tạ Liễu Liễu giám sát Hạc Lâm có hút thuốc ở trường học không.

Tạ Liễu Liễu không thể nào từ chối, đành phải đồng ý. Cho dù trong lòng cô đã đoán được Hạc Lâm đã hút hoặc nhiều hoặc ít.

Trong lúc nghỉ giữa tiết, đầu ngón tay thon dài của Hạc Lâm kẹp lấy điếu thuốc đang cháy, đưa vào trong miệng.

Khói thuốc như tầng sương mù lượn lờ, Dương Khoang ngồi cạnh anh nói: “Hạc gia, chúng ta đừng có táo bạo trắng trợn như thế được không? Nếu bị thầy chủ nhiệm bắt gặp, chắc sẽ bị khuyên răn từng người đấy.”

Lông mày tuấn tú của Hạc Lâm giương cao, nhếch miệng cười: “Cậu sợ?”

Dương Khoan nói: “Đương nhiên tớ sợ rồi! Thành tích của cậu tốt thì không sao, người mỗi lần bị mắng đều là tớ đây.” Mặc dù thành tích của cậu ấy cũng tốt, nhưng so với Hạc Lâm hạng nhất thì vẫn chênh lệch rất xa.

“Sợ cái gì.” Cậu thiếu niên thấp giọng nói, giọng điệu bình thản mang theo vẻ ngông cuồng tự đại và vui vẻ: “Không phải chỉ mắng một trận thôi sao, đừng sợ.”

Vừa dứt lời, đúng lúc Tạ Liễu Liễu đi tới bên này.

Bạn học đánh bóng truyền đi quá xa, cứ lăn đến bên rìa sân bóng rổ. Cô khom lưng nhặt lên, ngẩng đầu đúng lúc nghênh đón ánh mắt của Hạc Lâm.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt đen láy của cô gái không hề chuyển động.

Hạc Lâm ngơ ngẩn một giây, lập tức phun điếu thuốc trong miệng ra, giẫm tắt tàn thuốc.

Anh nghiêng đầu nhìn Dương Khoan bên cạnh, dạy dỗ: “Không phải đã nói với cậu rồi sao? Không được hút thuốc ở trường học.”

???

Vừa mới nói là không sợ mà!

Cho nên gia giáo của Hạc tổng rất nghiêm, không phải là bí mật gì ở lớp chuyên tự nhiên.

Chỉ có Tạ Liễu Liễu còn chưa biết nguyên do trong đó, cứ suy tư câu nói của Dương Khoan cả ngày.

Hôm sau cô đến căn tin ăn cơm cùng với Từ Niệm, bởi vì không tập trung nên lúc quét thẻ cô chọn hai phần đồ ăn giống nhau.

Từ Niệm trông thấy, không nói gì, sau khi tìm được chỗ ngồi thì hỏi cô: “Cậu sao thế? Có phải có tâm sự gì không?”

Trước kia cô không thích ăn cà rốt, hôm nay sao lại chọn hai phần cà rốt xào thịt bầm?

Tạ Liễu Liễu đi theo ngồi xuống phía đối diện, vốn định nói không có gì, nhưng nghĩ đến lời nói của nam sinh trong lớp và của Trần Du Vi, cô chần chừ một lúc lâu, rốt cuộc vẫn thành thật khai báo: “Bạn học lớp tớ hình như hiểu lầm có một nam sinh thích tớ.”

Tạ Liễu Liễu cho rằng Từ Niệm sẽ hỏi nam sinh đó là ai. Cô còn chưa nói hết, không ngờ Từ Niệm không hiếu kỳ chút nào, nâng đũa lên gắp súp lơ, giọng điệu bình thường: “Hạc Lâm?”

“...”

Tạ Liễu Liễu: Σ (っ°Д°; )っ

Sao cô ấy đoán được thế?

Tạ Liễu Liễu siết chặt đôi đũa trong tay, định phủ nhận, nhưng đến bên miệng lại trở thành một câu: “Tại sao cậu đoán được là cậu ấy?”

Từ Niệm sờ cằm dưới, nói: “Rất đơn giản. Nam sinh chơi được với cậu chỉ có mấy người, Lam Thiếu Khâm thích cậu đã sớm không phải là bí mật gì, những nam sinh khác sau khi chia lớp đều đến ban văn, bình thường cậu vốn không có cơ hội gặp mặt.”

Cô ấy nói: “Chỉ có Hạc Lâm... Học kỳ trước tớ sang lớp (1) thường xuyên nhìn thấy cậu ấy đến tìm cậu, lần này hai người lại chung lớp, trừ cậu ấy thì còn có thể là ai.”



Không thể không thừa nhận, Từ Niệm đoán không sai.

Tạ Liễu Liễu yên tĩnh ăn vài miếng đồ ăn, không phản bác nữa. Một lát sau, lại ngẩng đầu lên nói: “Nhưng tớ cảm thấy…”

Hạc Lâm không thể nào thích cô.

Lời còn chưa dứt, Từ Niệm liền hỏi: “Vậy cậu có thích cậu ấy không?”

Tạ Liễu Liễu nuốt đồ ăn tẻ nhạt vô vị xuống, cúi đầu suy tư thật lâu, rồi rút ra được một kết luận: “Tớ không biết…”

Qua một lát nữa, cho đến khi Từ Niệm sắp quên đi đề tài này, Cô mới lùa hết cà rốt trong dĩa, nói rất nhỏ: “Có thể có một chút.”

*

Buổi chiều là hai tiết vật lý và hai tiết tiếng anh.

Giáo viên tiếng anh phát một cuốn luyện tập điền vào chỗ trống, bảo bọn họ làm xong ngày mai thu lại.

Tạ Liễu Liễu làm bài thi vật lý hay toán đều không có bất kỳ khó khăn, nhưng bảo cô làm xong hết bài luyện tập điền chỗ trống, thì vô cùng trầy trật.

Sau khi tan học cô không rời khỏi, ở lại phòng học làm đề tiếng anh.

Cùng ở lại với cô còn có Hạc Lâm.

Hạc Lâm đang sửa lại số liệu thí nghiệm vật lý, tính toán lực cản. Kỳ quái là những số liệu kia rõ ràng không hề phức tạp, nhưng anh đã ở lại phòng học hơn một tiếng.

Ánh chiều tà ngoài cửa sổ chiếu vào, từ hành lang phủ kín toàn bộ phòng học.

Như dát một lớp vàng óng ánh lên người Hạc Lâm ngồi cạnh cửa sổ.

Tạ Liễu Liễu vừa mới bàn luận về anh cùng với Từ Niệm vào trưa hôm nay, nên bây giờ hơi ngượng ngùng nói chuyện với anh. Cô vùi đầu làm đề của mình.

Trong lúc làm gặp một câu điền chỗ trống vô cùng khó, cô đọc tới đọc lui bốn năm lần, đều đọc không hiểu có ý gì.

Sau khi làm xong thì dò đáp án, chỉ đúng được ba câu.

Tâm tình Tạ Liễu Liễu có chút sụp đổ, nhìn chằm chằm bài thi do dự thật lâu, vẫn không nhịn được thỉnh giáo Hạc Lâm.

Hạc Lâm chỉ nhìn một lần, lại có thể hiểu được phần lớn nội dung, dòng suy nghĩ rất rõ ràng giảng giải cho cô.

Tạ Liễu Liễu nghe rất nghiêm túc, ước chừng cũng biết rõ tại sao câu này dùng thì quá khứ, câu kia dùng động từ nguyên mẫu.

Nhưng có một đề, bất kỳ thế nào cũng không hiểu cách dùng của phó từ “literally”.

Hạc Lâm cho cô vài ví dụ, cô nghe mà cảm thấy kiến thức mình nửa vời.

Cuối cùng anh nhìn bên mặt mềm mại của cô, lông tơ vừa nhỏ vừa mềm được ánh nắng chiếu vào, đầu ngón tay anh không kiểm soát được khẽ giật, viết câu tiếp theo ở cạnh bài thi.

“I literally like u.”

Hạc Lâm thấp giọng hỏi: “Vậy cậu biết câu này có ý gì không?”

Tạ Liễu Liễu hạ mắt xuống nhìn sang, vốn không hề nghĩ nhiều, hoàn toàn chỉ có ý nghĩ Hạc Lâm đang dạy cô. Cô mở miệng nói, chuyên tâm phiên dịch từng chữ từng chữ: “Tớ thật sự thích cậu.”

Khóe miệng Hạc Lâm chầm chậm cong lên, con ngươi màu nâu sẫm nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, lẳng lặng nói: “Tớ cũng thế.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.02.2019, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.09.2016, 23:03
Bài viết: 240
Được thanks: 384 lần
Điểm: 6.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 1
Tịnh Hảo đã viết:
Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 21: Thật sự thích cậu

Dương Khoan nói Hạc Lâm như thế cũng không phải không có nguyên nhân.

Cuối học kỳ trước có một tiết thể dục, lớp chuyên học chung với lớp (1).
     
Khi đ

Rủ
Hóng a


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn y229917 về bài viết trên: Luong My Dung
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ahngo, authuyduong, HangPhan052595, May May, Mns, samachoa_vb, Solight, Thảo Alice, trunghongnam, Tyt và 307 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 229, 230, 231

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 137, 138, 139

8 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng đi dạo
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 297 điểm để mua Trăng vàng và chú Cuội
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 387 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: Bạn có vấn đề gì sao?
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
boo_mina: Mình muốn nhắn cho admin ^_^
cò lười: Bạn muốn nhắn cho ai nè.
boo_mina: Có ai chỉ mình cách nhắn tin cá nhân được không?
Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.