Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

 
Có bài mới 06.02.2019, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 15: Tâm sự của thiếu niên

“Tiểu ve sầu?”

Ngoài cửa không có tiếng động, Lam Thiếu Khâm kỳ quái đến cạnh cửa dò xét.

Cậu khẽ nâng mắt, thì nhìn thấy Hạc Lâm đứng trước thang máy.

Hạc Lâm đứng dựa người, cằm dưới khẽ nâng, môi mỏng khẽ nhếch lên, không chớp mắt nhìn cậu.

Ánh mắt hai người giao nhau, toàn bộ bầu không khí ở hành lang đều yên tĩnh.

Mặc dù Lam Thiếu Khâm đã nghe Tạ Liễu Liễu nói Hạc Lâm là hàng xóm của cô, nhưng khi thật sự nhìn thấy anh đi ra từ cách vách, cậu vẫn không nhịn được ghen tị và chua xót.

Cậu khẽ nghiến răng, tựa vào cạnh cửa, cười: “Đây không phải là người đứng đầu ở lớp bên cạnh sao? Sao học sinh giỏi mà cuối tuần chẳng học hành gì mà đi chơi thế.”

Hạc Lâm nghe thấy, chỉ nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, rủ đôi mắt xuống nhìn di động, đáp lại nói: “Chỉ có học sinh kém mới liều mạng học tập vào thời gian chơi đùa.”

“...”

Không thể không nói, quả thật câu này nói đúng tim đen Lâm Thiếu Khâm.

Sắc mặt Lam Thiếu Khâm trầm xuống rõ ràng, không lời nào để nói.

Tạ Liễu Liễu đứng ở giữa hai người, mặc dù không biết rõ địch ý giữa bọn họ từ đâu mà đến, nhưng cảm thấy nếu đứng ở chỗ này thêm một giây nữa, hai người sẽ động thủ.

Cô đang do dự có cần nói gì không thì thang máy đúng lúc đi lên.

Hạc Lâm bước vào trước.

Tạ Liễu Liễu chần chừ một lát, cũng cùng theo vào.

Vào lúc cửa thang máy sắp đóng, Lam Thiếu Khâm chợt vươn tay ra ngăn ở giữa cửa. Cậu trưng ra gương mặt tinh xảo, nở nụ cười, nói với Tạ Liễu Liễu: “Tiểu ve sầu, một mình cậu không cầm nổi nhiều đồ như thế đâu, hay là để tớ đi cùng cậu nhé.”

Nói xong, không quan tâm để phản ứng của Tạ Liễu Liễu, liền chen vào trong thang máy.

Mặc dù Tạ Liễu Liễu không biết trong đầu cậu muốn làm cái gì.

Nhưng ở trước mặt Hạc Lâm, cô cũng không vạch trần cậu và cô chỉ đi mua giấy nháp mà thôi.

...

Ba người cùng nhau đi vào siêu thị dưới lầu.

Bởi vì là thứ bảy nên người trong cửa hàng cũng nhiều hơn. Rất náo nhiệt, phần lớn là phụ huynh dẫn trẻ con đến dạo.

Tạ Liễu Liễu, Hạc Lâm và Lam Thiếu Khâm đi chung với nhau một lát, bỗng bắt đầu hơi hối hận.

Hai người họ đều là “người khổng lồ” cao hơn 1m8, còn cô gái ở sau lưng chỉ có 1m57, càng tôn lên dáng người nhỏ bé của cô.

Không chỉ như thế, hai người này tay dài chân dài. Đồ đạc Tạ Liễu Liễu bình thường không với tới, thì bọn họ dễ dàng vươn tay lên là có thể lấy được, không tốn chút sức nào.

Dưới dáng người cao bức người như thế, Tạ Liễu Liễu nhanh chóng đi đến khu văn phòng phẩm, chọn xong một quyển vở cần dùng, rồi định bụng tới quầy khu ngân tính tiền.

“Tiểu ve sầu.” Lam Thiếu Khâm gọi cô ở sau lưng, chấp nhất nói: “Còn có chai Ích Lợi nữa.”

Tạ Liễu Liễu không còn cách nào, đành phải cùng cậu lên lầu mua sữa chua.

Chẳng qua bây giờ, Hạc Lâm vẫn đi theo phía sau bọn họ.

Lam Thiếu Khâm chắc hẳn cũng biết được điều này, bước chậm lại một tí, quay đầu lại hỏi: “Cậu không muốn đi mua đồ à? Cậu tới đây làm gì?”

Hạc Lâm đeo tai nghe ở bên tai, bước chân thong thả, đáy mắt không gợn sóng nói: “Cứ đi dạo chơi thôi.”

“...”

Lam Thiếu Khâm có ngang ngược hơn nữa, cũng không thể ngăn cản người khác “đi đạo” ở siêu thị.

Vì vậy vốn dĩ là chuyến ra ngoài yên bình, lại trở thành chiến trường âm thầm giữa ba người.

Tạ Liễu Liễu lấy thêm chai Ích Lợi và giấy nháp xong liền đi xuống lầu.

Trên đường đi qua khu đồ ăn vặt, Tạ Liễu Liễu nhìn thấy kẹo nuga mà mình thích nhất đang khuyến mãi. Nhưng đồ để ở kệ hàng cao nhất, cô nhẩm tính khoảng cách giữa mình và kẹo nuga một lát, đành phải lặng lẽ chọn bỏ cuộc.

Nhưng mà vừa đi không lâu thì Hạc Lâm đã duỗi cánh tay ra, cầm lấy hộp kẹo trong tay.

Lúc thanh toán Tạ Liễu Liễu nhìn thấy, nghĩ rằng anh muốn ăn. Dù sao bình thường anh cũng hay ăn kẹo cô đưa.

Không nghĩ tới khi đi ra siêu thị, Hạc Lâm lại đưa hộp kẹo đến trước mặt cô.

Tạ Liễu Liễu sững sờ, ngước đầu hỏi: “Có ý gì thế?”

Hạc Lâm: “Không phải cậu muốn ăn sao?” Lúc nãy anh mắt của cô cứ dính mãi lên kệ hàng.

Tạ Liễu Liễu muốn ăn thật, những cũng không phải là kẹo Hạc Lâm đưa cho cô. Cô mím môi chần chừ, cuối cùng vẫn từ chối: “Tớ không muốn.”

Nói xong, xách túi mua hàng không quay đầu rời khỏi chỗ này.

Hạc Lâm bị ném ở cửa, nhìn bóng lưng cô, lại nhìn kẹo nuga trong tay. Khẽ thu ánh mắt lại.

Làm sao bây giờ, hình như chiêu này không có tác dụng.

*
Thứ hai bắt đầu kiểm tra cuối kỳ, môn đầu tiên là ngữ văn.

Tạ Liễu Liễu trả lời không tệ lắm. Trừ lúc làm văn ra có chút khó khăn.

Mấy môn tiếp theo là toán, tổng hợp tự nhiên và tiếng anh.

Sau khi làm bài xong, Tạ Liễu Liễu trực tiếp về nhà.

Hai ngày nay vì bổ túc cho Lam Thiếu Khâm mà ban ngày cô không có thời gian học, chỉ có thể học vào buổi tối. Đã vài ngày rồi không có nghỉ ngơi đàng hoàng. Sau khi về nhà cô bèn ôm gối ngã xuống giường liền ngủ mất, mãi cho đến chín giờ rưỡi tối mới mở mắt.

Trong nhà chỉ có một mình cô, mẹ của cô đã ghé chơi nhà lầu trên lầu dưới, còn cha Tạ phải làm thêm giờ trong đội.

Tạ Liễu Liễu tùy tiện ăn chút gì đó, chuẩn bị trở về phòng tiếp tục ngủ, thì nghe thấy tiếng gõ cửa vang ở ngoài cửa.

Cô nghĩ rằng là cha hay mẹ trở về nên đi mở cửa, nhưng ngoài cửa lại là mẹ của Hạc Lâm.

Mẹ của Hạc Lâm mặc váy nửa người màu sáng, phía trước đeo một tạp dề, vẻ mặt lo lắng, mày khẽ nhíu lại.

Trông thấy Tạ Liễu Liễu, bà mở miệng hỏi: “Liễu Liễu, con có biết Hạc Lâm đi đâu không?”

Tim Tạ Liễu Liễu đập mạnh và loạn nhịp, hỏi: “Cậu ấy không có ở nhà ạ?”

Mẹ Hạc lắc đầu, nói: “Hôm nay sau khi tan học xong thì không thấy về. Dì biết hôm nay các con thi kiểm tra cuối kỳ, hơn bốn giờ chiều đã thi xong. Nhưng lâu như vậy mà vẫn chưa trở về, con nói xem thằng bé sẽ đi đâu chứ?”

Quả thật, bây giờ đã 21: 40.

Tạ Liễu Liễu: “Có phải cậu ấy ra ngoài cùng bạn học không ạ? Hôm nay lớp chúng con cũng có rất nhiều bạn tụ họp lại.”

Dù sao vừa mới thi xong, tâm tình mọi người đều rất buông lỏng. Chỉ là cô không thích nhiều người, cho nên mới không đi cùng.

Ai ngờ mẹ Hạc Lâm vẫn lắc đầu, nói: “Hôm nay là sinh nhật của thằng bé, nó đã hứa sẽ về sớm một chút về ăn cơm tối.”

Chuyện này… Tạ Liễu Liễu không còn cách nào.

Cô mời mẹ Hạc Lâm vào trong nhà, rót một ly nước, nói: “Vậy dì có cách liên lạc với bạn của cậu ấy không? Con có thể gọi điện hỏi bạn của cậu ấy, nói không chừng họ biết cậu ấy ở đâu.”

Vẻ mặt lo lắng của mẹ Hạc càng thêm sâu, thở dài nói: “Nếu như dì biết thì rốt rồi? Trước giờ thằng bé không nói mấy chuyện này với dì, ngay cả liên lạc với người bạn nào dì còn không biết. Làm sao hỏi đây?”

Tạ Liễu Liễu không nghĩ tới Hạc Lâm và mẹ anh chung sống với hình thức thế này, giật mình, không lên tiếng.

Mẹ Hạc không biết cách liên lạc với bạn học của anh, Tạ Liễu Liễu càng không biết. Bọn họ vốn không chung lớp, bình thường gặp nhau cũng rất ít ỏi, nếu như không phải ở cùng một tầng lầu, chỉ sợ cũng không quen biết nhau.

Tạ Liễu Liễu đang nghĩ ngợi, mẹ Hạc Lâm lại nói: “Bình thường thằng bé rất có chủ kiến của mình, trước giờ dì cũng không quan tâm đến thằng bé. Nhưng mà dì nhìn ra được dạo gần đây tâm tình của nó không tốt lắm, hỏi nó như thế nào, nó cũng không trả lời.”

Tạ Liễu Liễu không nói lời nào.

Mẹ Hạc Lâm: “Dì biết thằng bé không hy vọng dì bị làm phiền, nhưng thỉnh thoảng dì cũng hy vọng nó có thể tâm sự với dì giống như những đứa nhỏ khác.”

Nói xong, bà cầm tay Tạ Liễu Liễu, nói: “Liễu Liễu, con và Hạc Lâm cùng tuổi nhau, lại học cùng một trường. Nếu như biết thằng bé có tâm sự gì thì nói cho dì biết nhé, được không?”

Tạ Liễu Liễu không thể nói không, đành phải gật đầu.

*

Tiễn mẹ Hạc Lâm xong, Tạ Liễu Liễu quay trở lại ngồi trên sofa.

Đã hơn mười giờ đêm rồi, nhà bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì.

Không lâu sau mẹ Tạ Liễu Liễu trở về. Bà rửa mặt xong bèn thúc giục Tạ Liễu Liễu cũng mau chóng nghỉ ngơi.

Thật ra buổi chiều Tạ Liễu Liễu ngủ quá lâu, nên lúc này không hề cảm thấy buồn ngủ.

Cô tắm rửa xong liền lên giường nằm, nhớ tới lời mẹ Hạc Lâm nói, vẫn chưa ngủ được.

Khoảng mười một giờ, di động bên tai đột nhiên vang lên tiếng chuông. Cô mở ra, là tin nhắn đề cử của tài khoản offical trên weixin.

Nội dung giới thiệu rất không thú vị, cô chỉ lướt qua liền tắt đi. Sau đó thuận tay mở vòng bạn bè ra.

Vòng bạn bè của cô chỉ thêm rất ít người, phần lớn là trưởng bối thân thích. Còn có một số bạn học cùng lớp lúc trước.

Tin đầu tiên là của Liêu Xuân Sinh. Tạ Liễu Liễu không có hứng thú với người này, đang định nhìn xuống, thì video lại tự động quay.

Cô đang định tắt thì vô tình click mở toàn màn hình.

Bối cảnh video là ở quán bar, xa hoa truỵ lạc, ca nhảy ồn ào.

Liêu Xuân Sinh ở chính giữa, không kiêng nể gì cười hì hì. Xứng với câu “họp mặt đáng khinh, phóng túng.”

Ngón tay Tạ Liễu Liễu đặt bên góc trái, vừa định quay về, thì video chuyển tới một góc nào đó, cô đột nhiên cứng đờ.

Nhưng hình ảnh lướt qua trong mấy chốc, vốn dĩ không kịp thấy rõ.

Tạ Liễu Liễu xem tới xem lui rất nhiều lần, mới xác định người ngồi trên ghế sofa ở góc tối mờ kia là Hạc Lâm.

Anh ở quán bar sao?

Cho nên mới kề cà chưa trở về?

Tạ Liễu Liễu hơi kinh ngạc, trong lòng cô Hạc Lâm là học sinh xuất sắc có thành tích tốt, thích thể thao. Chưa từng nghĩ anh cũng sẽ đến nơi thế này.

Cô lăn qua lăn lại trên giường thật lâu, lại lấy điện thoại ra xem video Liêu Xuân Sinh đăng lên lần nữa.

Dưới video clip có định vị, là quán bar tên “Thanh Tỉnh Mộng” ở khu trung tâm.

Tạ Liễu Liễu đấu tranh nội tâm hồi lâu, rốt cuộc vẫn ngồi dậy, thay quần áo xong, lặng lẽ ra ngoài phòng.

Mẹ Tạ đã ngủ say, cha Tạ vẫn chưa về.

Cô đổi giày xong, bèn đẩy cửa ra tiến vào thang máy, lặng lẽ đi xuống lầu.

Cơn gió trong đêm yên tĩnh, ánh sáng xuyên qua màn trăng.

Tạ Liễu Liễu gọi một chiếc taxi, rất nhanh liền đến ngoài cửa quán bar.

Trong đây tốt xấu lẫn lộn, bảng hiệu dựng ngoài cửa có màu sắc kỳ quái. Bởi vì trông giữ không nghiêm, người nào cũng có thể đi vào, nên Tạ Liễu Liễu không cần xuất trình chứng minh liền dễ dàng bước vào.

Bên trong còn hỗn loạn hơn ngoài cửa, sàn nhảy khiêu vũ, quầy bar mua say.

Thế giới này cách rất xa thế giới của Tạ Liễu Liễu. Cô dạo một vòng ở bên trong, không tìm thấy Hạc Lâm.

Chợt nhìn thấy chỗ sofa Liêu Xuân Sinh quay trong clip, nhưng mà người ngồi ở đó đã đổi thành một nhóm người rất đông. Còn những người lúc đầu không biết đã đi đâu.

Tạ Liễu Liễu không nán lại bên trong quá lâu, sau khi có một người con trai giơ ly bắt chuyện với cô, cô hoang mang đi ra khỏi bên trong.

Cô đứng ở cửa, tâm tình vẫn luôn nặng nề. Đang định ngồi xe trở về thì trông thấy một người ngồi trong góc cạnh tường.

Sống lưng của người đó thẳng tắp, góc nghiêng tuấn tú, đúng là Hạc Lâm.

Cánh tay anh thả lỏng đặt trên đùi, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy.

Anh lười nhác nhìn chăm chú vào bên đường, đầu thuốc đỏ rực càng tôn lên gương mặt của anh.

Một hồi lâu, anh phun ra một ngụm khói từ trong miệng.

Tạ Liễu Liễu đứng lại nhìn anh.

Hạc Lâm vẫn chưa phát hiện ra cô, hút thuốc xong, còn tiếp tục thất thần.

Cho đến khi Tạ Liễu Liễu đứng trước mặt anh, mở miệng gọi: “Hạc Lâm.”

Anh ngẩn ra, nâng mắt lên.

Tạ Liễu Liễu đứng cách anh mấy bước chân, bình tĩnh hỏi: “Tại sao cậu không về nhà?”

Hạc Lâm hoàn hồn trong nỗi kinh ngạc khi nhìn thấy cô, nhíu mày, không đáp còn hỏi ngược lại: “Tại sao cậu ở đây?”

Tạ Liễu Liễu: “Mẹ cậu nói cậu không có ở nhà, dì rất lo lắng cậu đang ở đâu.”

“Cho nên cậu đến tìm tớ?”

Tạ Liễu Liễu trầm mặc, không có phủ nhận.

Hạc Lâm dựa lưng vào tường, nhìn cô.

Gió đêm vào giữa hè vẫn mát lạnh, lặng lẽ xua đi làn nhiệt nóng.

Tạ Liễu Liễu hơi lạnh, thấy Hạc Lâm vẫn ngồi bất động tại chỗ, tiến lên hai bước nói: “Chừng nào cậu trở về…”

Hạc Lâm không có phản ứng. Cô duỗi tay kéo tay áo anh, nhẹ nhàng nói: “Này.”

Tạ Liễu Liễu nói: “Nếu cậu không sao thì về sớm một chút đi. Đến bây giờ mẹ cậu còn chưa nghỉ ngơi đấy, cậu có tâm sự gì thì có thể nói chuyện với dì ấy.”

Nói xong, cô nghĩ mình không khuyên được Hạc Lâm, thu tay lại định rời đi trước.

Chỉ là vừa mới đi được một bước, bèn bị người phía sau nắm lấy tay.

Hạc Lâm siết chặt tay cô, hơi ngửa đầu, đáy mắt như chất chứa ngàn vì sao, tỏa sáng rực rỡ.

Anh thấp giọng, giọng nói cất giấu sự chờ đợi không dễ dàng phát giác, hỏi: “Cậu có thích tớ không?”

(*) Kẹo nuga (tiếng Anh: Nougat) là một loại kẹo làm từ đường hoặc mật ong, thêm các loại hạt nướng chín (như hạnh đào, óc chó, hồ trăn, hạt phỉ hay mắc ca), lòng trắng trứng đánh đều, đôi khi có thêm hoa quả ướp đường thái nhỏ. Nuga có độ dẻo và thường được thêm vào làm thành phần phụ trong nhiều loại kẹo, sô-cô-la khác nhau.



Tập tin gởi kèm:

220px-Nougat.jpg [ 11.58 KiB | Đã xem 17946 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.02.2019, 11:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 16: Này

Tạ Liễu Liễu sững sờ, khuôn mặt từ trắng chuyển sang đỏ.

Cô vô thức muốn vùng tay Hạc Lâm ra, nhưng tay kia nắm quá dùng sức, ngang ngược bao lấy ngón tay cô, tránh thoát không được.

Cô nhìn vào đôi mắt của Hạc Lâm, nơi đó trừ bóng đêm tối đen ra, còn có vẻ dò xét cẩn thận.

Dường như đang mong đợi câu trả lời khẳng định từ cô.

Nhưng Tạ Liễu Liễu quá căng thẳng, vốn dĩ không để ý tới. Lắc đầu lên tiếng phủ nhận: “Đương nhiên không phải…”

Ai ngờ nói xong rồi nhưng Hạc Lâm không những không buông tay, mà còn khựng lại, đôi mắt cong lên khẽ cười.

Anh thong thả đứng lên, tay vừa hút thuốc xong để vào túi. Giống như chợt nghĩ thông suốt điều gì đó, hay tìm được đáp án gì đó trong lời nói của cô, biểu cảm còn thấp thỏm lúc nãy tan biến không dấu vết, thay vào đó là nụ cười thoải mái. Không chút để ý tới lời phủ nhận của cô, hỏi trắng ra: “Vậy tại sao cậu tới tìm tớ?”

Tạ Liễu Liễu nghiêm mặt: “Bởi vì dì Hạc rất lo cho cậu, đúng lúc tớ thấy tin của cậu trong vòng bạn bè, cho nên…”

Hạc Lâm: “Cho nên đặc biệt gọi xe đến đây kêu tớ về?”

Tạ Liễu Liễu mím môi, ánh mắt rủ xuống, vừa hay nhìn thấy sợi dây đỏ mà cô tặng trên cổ tay anh. Bên tai cùng với gương mặt nghiêm nghị chợt ửng đỏ, nhưng ngoài miệng vẫn còn muốn ngụy biện: “Dù sao cũng không xa lắm.”

Cho dù không xa, nhưng cô có biết bây giờ mấy giờ không?

11 giờ khuya, cửa hàng về đêm xa hoa truỵ lạc, hạng người gì cũng có.

Nếu như gặp nguy hiểm, cô ngay cả cầu cứu cũng không kịp. Nhưng lại can đảm dám đến tìm anh?

Hạc Lâm rủ đôi mắt xuống nhìn cô nhóc to gan trước mặt. Gương mặt cô được ánh đèn nơi xa xa bao phủ một tầng mỏng, cần cổ mảnh khảnh lộ ra. Có lẽ là do rời khỏi nhà gấp gáp, nên trên người mặc áo đồng phục sạch sẽ, hoàn toàn không hợp với cảnh đêm nhộn nhịp này. Ngón tay lạnh như băng, mặc dù được anh nắm rất lâu nhưng cũng chưa ấm lên.

Hạc Lâm nhớ mấy ngày hôm trước cô không chú ý tới anh, vốn dĩ còn nghĩ mình bị ghét. Chủ động bổ túc cho cô thì không cần, đưa kẹo cũng không ăn.

Mà ngay cả chạm mặt anh trên đường đi học cũng đi đường vòng.

Nếu quả thật chán ghét, thì tại sao quan tâm anh ở đâu chứ?

Hạc Lâm đã không cần đáp án của cô, anh nhếch miệng cười, không nói lời gì nhét tay Tạ Liễu Liễu vào trong túi. Đi ra góc khuất, rời khỏi nơi này, nói: “Được, tớ trở về với cậu.”

“...”

Tạ Liễu Liễu bị anh kéo về phía trước, bước chân lảo đảo chạy theo sau. Nhỏ giọng kêu tên của anh, “Này.”

Cô: “... Hạc Lâm, cậu buông tớ ra trước đi!”

*

Xe taxi dừng ở dưới lầu tiểu khu, đã là 00:48 rạng sáng

Tạ Liễu Liễu lo lắng cha đột ngột trở về, nên xuống taxi liền chạy về nhà.

Mặc dù cha cô nói phải tăng ca đến sáng sớm ngày mai, nhưng khó tránh khỏi sẽ có chuyện gì ngoài ý muốn.

Cô cũng không muốn bị cha mẹ biết nửa đêm không chịu ngủ còn đi ra tìm một người con trai.

Hơn nữa... Gò má và lỗ tai cô còn nóng lên.

Lúc nãy lên xe taxi, Hạc Lâm không biết xảy ra chuyện gì, cứ nắm tay cô ở trong túi kề cà không chịu buông ra.

Sau đó cô sốt ruột, tách từng ngón tay anh ra, mới thành công tránh thoát khỏi tay anh.

Mặt anh vẫn không đổi sắc, khóe miệng nhếch lên nói: “Tay cậu quá lạnh, tớ sưởi ấm giúp cậu.”

...

Ai biết có phải là thật hay không.

Vừa rồi anh rất kỳ quái, chẳng hiểu sao đồng ý trở về cùng cô thì bỏ đi, vậy mà dọc theo đường đi anh còn chống cằm cười nhìn ngoài cửa sổ.

Cho nên lái xe không nhịn được quay đầu lại nhìn bọn họ mấy lần. Ánh mắt thương xót, giống như bọn họ không phải là học sinh ba tốt toàn trường, mà là trẻ em có vấn đề, nửa đêm muốn đi làm chuyện xấu.

Tạ Liễu Liễu rất ủy khuất.

Cô bước nhanh về trước một đoạn đường, không nghe thấy sau lưng có tiếng động nào. Quay đầu nhìn lại, liền thấy Hạc Lâm đứng xa xa ở sau, cái bóng dưới chân được đèn đường kéo lê thật dài, đến thẳng dưới chân cô. Anh đứng thẳng người, ánh mắt không rời khỏi cô.

Tạ Liễu Liễu chợt không được tự nhiên, hỏi: “Sao cậu còn chưa đi?”

Hạc Lâm không nhúc nhích, vẫn nhìn cô, giọng nói hòa vào gió đêm yên tĩnh, rõ ràng rành mạch: “Tại sao mấy ngày hôm trước lại tránh tớ?”

Tạ Liễu Liễu cứng đờ, phản xạ có điều kiện phủ nhận: “Tớ không có tránh cậu.”

“Vậy sao.” Hiển nhiên Hạc Lâm không tin, bước từng bước đến Tạ Liễu Liễu, cuối cùng dừng trước người cô. “Vậy tại sao không nói chuyện với tớ?”

Mỗi lần anh ở trường hay ở tiểu khu mà chạm mặt cô, cô đều giống như con hamster chuồn đi rất xa. DiieNNnDaannLEeeQuyyDonn~@#

Vừa không nhìn anh, cũng không để ý tới anh.

Không biết còn tưởng rằng anh đã làm chuyện xấu tội ác tày trời gì rồi.

Bây giờ vất vả lắm mới bắt bớ được, sao có thể bỏ qua cho cô đơn giản chứ?

Ánh mắt Tạ Liễu Liễu tránh né, tâm tư bị Hạc Lâm dồn ép đến buồn bực. Cô nhìn dưới đất, rất lâu không nói lời nào. Cho đến khi Hạc Lâm gọi tên cô một lần nữa, cô mới chậm chạp nói: “Tớ không hy vọng bạn gái cậu hiểu lầm.”

Hạc Lâm sửng sốt, có chút không thể tưởng tượng nổi, “Cái gì?”

Tạ Liễu Liễu: “Nếu như tớ thường xuyên tìm cậu, bạn gái cậu sẽ tức giận.”

Hạc Lâm vội vã ngắt lời cô, “Tớ không có bạn gái.” Rốt cuộc anh đã làm cái gì, mà tạo cho cô loại hiểu lầm này?

Tạ Liễu Liễu ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt đen láy ánh lên sự dịu dàng. Không biết có tin vào lời nói của anh hay không, mà chỉ nói: “Tuần trước lúc tớ ra ngoài cổng trường, nhìn thấy cậu đứng kế một cô gái.”

Cô khẽ bĩu môi, giống như có chút ngượng ngùng mở miệng, “Bọn họ đều nói cậu đánh nhau vì nữ sinh kia, cho nên mới bị trường chuyên đuổi.”

Hạc Lâm hồi tưởng, hình như quả thật có một chuyện như thế.

Nhưng sao tất cả đều nói đó là bạn gái của anh chứ?

“Cậu ấy là bạn cùng lớp lúc trước của tớ.” Hạc Lâm giải thích, giọng nói mang theo sự trịnh trọng rõ ràng và thanh minh. “Tớ không có bất kỳ mối quan hệ nào với cậu ấy.”

Tạ Liễu Liễu hỏi: “Vậy tại sao cậu lại đánh nhau vì cậu ấy?”

Nhân lực giáo viên ở trường chuyên của tỉnh rất hùng hậu, thi vào được chẳng khác nào một bước tiến lên đại học danh tiếng.

Anh thà rằng liều mạng nguy hiểm chịu tránh nhiệm như thế, cũng phải ra mặt giúp nữ sinh kia, không có liên quan thì là gì chứ?

Huống chi... Tạ Liễu Liễu nhìn về phía cổ tay phải mang bao tay của anh, tay kia cũng là do bị thương vào lúc đó.

Hạc Lâm biết cô còn chưa tin, mệt mỏi sờ lông mày. “Tớ không có vì cậu ấy.”

Anh nói, dường như đang thở dài, “Tớ là vì chính mình.”

*

Trước kia, nữ sinh đó có một biệt danh trong lớp, tên là “đậu Hà Lan”. Bởi vì đậu Hà Lan là thí nghiệm lai giống của Mendel.

Cô không có cha, từ nhỏ do mẹ nuôi lớn lên. Gia cảnh không tốt lắm, mẹ cô phải làm công việc “phơi thịt” để sinh sống.

Nam sinh trong lớp đều chọc ghẹo cô, rất hay đùa giỡn chuyện của mẹ cô.

“Con gái của kỹ nữ”, “Mẹ mày bao nhiêu tiền một đêm hả”, những lời nói này cứ truyền khắp trong lớp.

Giống y đúc những lời Hạc Lâm nghe thấy hồi nhỏ.

Nhà Hạc Lâm ở Duy Đôn, là một vùng sông nước xa xôi.

Khi Hạc Lâm ba tuổi, cha của anh đã rời đi, đi được năm năm thì quay trở về ly hôn với mẹ anh.

Người trong nhà đều nói cha của anh tìm được một người phụ nữ có tiền có thế ở bên ngoài. Cho nên mới không cần mẹ con bọn họ nữa. Mẹ Hạc Lâm vì không muốn để Hạc Lâm nghe thấy mấy chuyện vô căn cứ không tốt này, bèn tự mình dẫn anh rời khỏi quê hương, đến thành phố bây giờ.

Chỉ là một người phụ nữ độc thân dẫn theo đứa con, trước sau vẫn không sống tốt lắm.

Trừ vấp phải chuyện tìm việc làm xung quanh ra, Hạc Lâm cũng thường xuyên bị bắt nạt ở trường học.

Lúc mới đến anh không hiểu tiếng phổ thông, hơn nữa khi đó dáng người thấp bé, người trong lớp đều giễu cợt anh.

- - Nhưng những điều này cùng với những công kích anh không cha mà chỉ có mẹ thôi, thật không đáng kể chút nào.

Trẻ con mãi mãi không biết lời mình nói có bao nhiêu ác độc, chỉ trích theo phong trào, vô tâm mắng nhiếc, mỗi ngày đều có những từ mới không giống nhau lọt vào tai.

Hạc Lâm lớn lên trong hoàn cảnh như thế.

Có đôi khi mặt mũi anh bầm dập về nhà, mẹ Hạc lo lắng hỏi anh sao thế. Anh cũng chỉ cười một cái, nói đánh nhau cùng với bạn học.

Trước đến giờ không nói rõ nguyên nhân đánh nhau với bà.

Sau này mẹ Hạc mở một tiệm hoa tươi, làm ăn không tệ lắm.

Bà chuyển Hạc Lâm vào trường tốt hơn, khi anh chuyển cấp, thi vào được trường chuyên của tỉnh, mới dần dần thoát khỏi những lời bàn tán kia.

Thành tích của Hạc Lâm ưu tú, chiều cao ngất ngưởng, nói chuyện cùng với những người khác ở đây, không ai có tư cách tiếp tục giễu cợt anh.

Nhưng mà ở trường mới lại nghe thấy lời nói giống như vậy.

Lần này không phải nhắm vào anh, mà là một người nữ sinh khác.

Mấy nam sinh bao vây nữ sinh vào giữa, ngôn ngữ lỗ mãng lại khinh bỉ: “Mẹ của mày nuôi mày lớn, không biết đã ngủ chung với bao nhiêu đàn ông. Mày còn giả bộ thanh cao cái gì? Khó trách mày không có cha, tao mà là cha của mày cũng sẽ mau chóng vứt bỏ hai người…”
     
Hạc Lâm không cho cậu ta có cơ hội nói tiếp, đánh một quyền làm gãy sống mũi của cậu ta.

Cảm xúc bị giày xéo trước kia, anh căn bản không khống chế nổi mình.

Không phải anh giúp nữ sinh kia,

Mà anh chỉ căm hận người nói những lời này.

Một người dựa vào gì mà có thể khoa tay múa chân chỉ trỏ cuộc đời của người khác.

Vì vậy anh đánh gãy xương sườn và sống mũi của nam sinh đứng dầu, khiến đối phương phải nhập viện.

Mà tay anh bị đạo cụ mang theo bên người của nam sinh kia gây thương tích, để lại rất nhiều vết sẹo sâu. Bây giờ mặc dù đã khỏi hẳn, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ đau nhức.

Học sinh đánh nhau, căn bản không lớn cũng không nhỏ.

Không may là trong nhà nam sinh bị thương kia có chút điều kiện, cũng có quan hệ với trường học.

Hiệu trưởng vì để dàn xếp ổn thỏa, bất đắc dĩ lựa chọn giải quyết nghỉ học.

Cho nên anh mới chuyển đến trường trung học tư nhân.

Gặp phải Tạ Liễu Liễu.

“Tớ không biết người khác nói gì với cậu.” Hạc Lâm nói, từng chữ từng chữ đều rất nghiêm túc.

Anh nhìn vào mắt Tạ Liễu Liễu, giọng nói rất nhẹ: “Tớ không thích cậu ấy.” Anh nói: “Cô gái tớ thích không phải mẫu người đó.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2019, 10:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 2393 lần
Điểm: 37.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit: Tịnh Hảo

☆, Chương 17: o(∩_∩)o

Không phải là mẫu người này…

Vậy thì là mẫu người nào?

Tạ Liễu Liễu không có can đảm hỏi nửa câu sau, vội vã về nhà làm tổ ở trong chăn.

Mẹ của cô ngủ rất sâu, căn bản không phát hiện cô vừa mới chạy ra ngoài trở về.

Cha còn tăng ca trong đội.

Tạ Liễu Liễu nhìn hư không trước mặt, trong đầu đều là lời nói của Hạc Lâm.

Tay cô run rẩy, hô hấp ngắn lại. Cô đã từng đoán nguyên nhân Hạc Lâm đánh nhau không hề đơn giản, nhưng không ngờ sẽ là chân tướng này.

Sao anh có thể dễ dàng nói chuyện trong quá khứ này với cô vậy?

Tạ Liễu Liễu nhớ những người công kích Hạc Lâm, ngực liền buồn bực một hồi, còn khó chịu hơn so với lúc nhìn thấy anh đứng cùng với một cô gái ở cổng trường.

Khó trách khi đó anh nói cha của anh “đã đi lâu rồi”.

Không phải qua đời, mà là bỏ đi.

Thật sự vứt bỏ mẹ con họ đi tha hương nơi xa.

Khi đó cô còn tưởng rằng mình chọc trúng chỗ đau của anh, nên anh không muốn nhiều lời. Bây giờ nghĩ lại phải là ý trên mặt chữ.

Tạ Liễu Liễu trằn trọc ở trên giường rất lâu, vẫn luôn chưa buồn ngủ.

Cô nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, màn đêm tối om, vạn vật yên lặng. Một lát sau, cô đột nhiên nhớ tới điều gì đó nên ngồi dậy từ trên giường.

Dì Hạc nói hôm nay là sinh nhật của Hạc Lâm, có phải anh còn chưa ăn sinh nhật không?

Tạ Liễu Liễu cầm di động định chúc Hạc Lâm sinh nhật vui vẻ, nhưng khi ngón tay đặt trên khung nhập chữ, lại nhớ tới cô vốn dĩ không có số điện thoại của Hạc Lâm.

Cô đang định bỏ qua, thì ánh mắt lướt qua một vật được gói kín ở trên bàn. Đó là sách hướng dẫn dạy mà lúc trước Hạc Lâm mua, vốn dĩ là kí gửi đến nhà anh, nhưng hôm đó nhà anh không có ai, nên Tạ Liễu Liễu ký thay.

Sau này quan hệ của bọn họ cứng nhắc, Tạ Liễu Liễu vẫn chưa đưa cho anh.

Hiện tại, Tạ Liễu Liễu xuống giường cầm lấy bộ chuyển phát kia, nhập từng số điện thoại của người nhận bưu kiện vào khung chữ.

Sau đó lưu lại, soạn chữ.

Sinh nhật vui vẻ.

Tạ Liễu Liễu vốn định thêm khuôn mặt tươi cười “o (∩_∩ )o” ở phía sau, nhưng sau đó cảm thấy quá hồn nhiên, nên yên lặng xóa đi.

Cô nhìn thời gian bây giờ, 02:58. Không biết Hạc Lâm có ngủ chưa.

Tin vừa mới gửi đi không lâu, liền nhận được một tin trả lời.

[Tạ Liễu Liễu?]

Tạ Liễu Liễu cầm điện thoại di động, quy củ soạn chữ:

[Ừm.]

Một lát sau, Tạ Liễu Liễu mới nhận được tin nhắn tiếp theo của Hạc Lâm. Cô gần như có thể tưởng tượng được anh ở phía đối diện, vẻ mặt khe khẽ cười:

[Sinh nhật tớ đã qua. Cậu chúc năm nay tớ sinh nhật vui vẻ, hay là sang năm sinh nhật vui vẻ?]

Tạ Liễu Liễu suy nghĩ một lát:

[Chúc hết.]
     
Đối phương không chút khách khí với cô:

[Vậy có quà sinh nhật không?]

“...”

Tạ Liễu Liễu nhìn chằm chằm hàng chữ kia, lâm vào khó xử.

Vốn dĩ cô không biết hôm qua là sinh nhật anh, đương nhiên cũng không có chuẩn bị quà sinh nhật.

Cô đang định trả lời sau này có tiếp tục học bổ túc nữa không, thì weixin trong điện thoại vang lên âm nhắc nhở.

Mở ra, là một thông bảo thêm bạn.

Đối phương tên là “HE”, ảnh đại diện là một con hạc đứng nghển cổ.

Không cần đoán cũng biết là ai.

Cô đồng ý lời mời kết bạn, cũng không lâu lắm, bên kia gửi tới một bức ảnh và một hàng tin nhắn bằng chữ.

Hình ảnh chụp trong bóng tối, không rõ lắm. Nhưng chính giữa là một cổ tay có khớp xương rõ ràng, trên cổ tay mang sợi dây đỏ cô đưa, bao cổ tay là vật bất ly thân trong ngày thường cũng bị tháo xuống, lộ ra vết sẹo rõ ràng trên cổ tay. Vết sẹo đã phai dần, được sợi dây đỏ cuốn lấy thật chặt.

Phía dưới là lời nói của Hạc Lâm.

HE: Đùa với cậu thôi. Đây là món quà mà tớ rất thích.

Tạ Liễu Liễu mím môi, rụt người lại.

Cô sờ tai của mình, không nóng. Vẫn tốt.

Nhưng tim đập hơi không bình thường. Cô nghĩ mình ngột ngạt ở trong chăn quá lâu nên thiếu dưỡng khí, bèn thò đầu ra, nhưng cảm giác kỳ quái kia vẫn chưa biến mất.

Tạ Liễu Liễu chưa trả lời tin nhắn của Hạc Lâm, hết sức tập trung đấu tranh với bản thân mình.

Bên kia, Hạc Lâm không nhận được tin trả lời của cô, nghĩ rằng cô đã ngủ.

Chân dài đang cong lên chợt thu lại để nằm ngang, cuối cùng đánh tiếp một câu nói trên màn hình - - “Ngủ ngon.”

*

Bởi vì ngày hôm qua ngủ quá muộn, nên ngày hôm sau mãi đến khi mặt trời lên cao thì Tạ Liễu Liễu mới tỉnh.

Cũng may là cô vừa kết thúc kiểm tra cuối kỳ, mẹ Tạ cũng không tới giục cô. Tùy ý để cô ngủ nướng.

Ước chừng khoảng 11 giờ, Tạ Liễu Liễu rời giường ăn sáng, ngồi trước máy tính yên tĩnh xem video.

Trong tay cầm điện thoại di động, mở ra chính là trang nói chuyện của mình với Hạc Lâm.

Tối hôm qua cô ngủ thật, cho nên không nhìn thấy tin cuối cùng của Hạc Lâm.

Sáng hôm nay cô tỉnh lại, đã không thích hợp để trả lời. Dứt khoát tiếp tục để đó, không nói tiếp gì nữa.

Trường học chỉ cho hai ngày nghỉ, ngày kia còn phải đi về nghe giáo viên giảng đáp án bài thi và xem thành tích cuối kỳ của mình.

Tạ Liễu Liễu ở nhà hai ngày, ngày thứ ba trở về trường học, đúng lúc gặp Hạc Lâm dưới lầu.

Hạc Lâm vẫn đạp chiếc xe ánh huỳnh quang, đi ra từ cửa hàng tiện lợi. Trông thấy cô, anh đạp hai cái đuổi theo, cười hỏi: “Cần tớ chở cậu không?”

Khóe miệng anh nhếch lên, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.

Gần đây Tạ Liễu Liễu nhìn thấy anh thì có chút không tự nhiên, cộng thêm lần này không cần chạy đua với thời gian, nên cô bèn lắc đầu, từ chối khéo nói: “Không cần đâu, tớ đi xe được rồi.”

Hạc Lâm nghe vậy, cũng không rời đi vì chuyện này. Mà thong thả ở sau lưng cô, lên tiếng hỏi: “Lần này cậu có thể thi được hạng bao nhiêu toàn khối?”

Tạ Liễu Liễu ngẩn ra, không phải không suy nghĩ đến vấn đề này. Mà bản thân cô thật sự không nắm chắc tiếng anh lắm. Cô thành thật nói: “Tớ không rõ nữa.”

Hạc Lâm hỏi: “Tổng điểm thì sao?” Anh có thể ước lượng giúp cô.

Tạ Liễu Liễu: “Chưa có tính qua.”

Hạc Lâm dừng bước.

Cô đi lên trước một đoạn đường, phát hiện Hạc Lâm vẫn đứng yên tại chỗ, không khỏi quay đầu lại hỏi: “Cậu sao thế?”

Tại sao lại hỏi thành tích của cô?
     
Hạc Lâm chống chân nhích xe qua, đưa tay sờ lông mày. Hình như là có mấy lời rất muốn nói, lại có chút do dự, cuối cùng ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, cười vô lại:

“Nếu như học kỳ sau cậu có thể thi vào lớp chuyên, thì có thể ngồi cùng bàn với tớ không?”

*

Tạ Liễu Liễu đồng ý với Hạc Lâm, bởi vì cảm giác mình vốn dĩ không có hy vọng thi vào được lớp chuyên.

Mấy lần trước cô đều giậm chân tại chỗ ở hạng 41, dựa vào cái gì mà lần này có thể đứng trong top 40? Hơn nữa cô cảm thấy lần này thi không tốt lắm, tiếng anh có mấy câu chọn lựa cô không có chọn đáp án, làm văn cũng qua loa đại khái.

Tạ Liễu Liễu ôm tâm tình này đến trường học.

Song bài thi mỗi môn dần dần được phát xuống, thì hoàn toàn ngoài dự kiến của cô.

Ngữ văn 125, số học 142, tổng hợp tự nhiên 283, tiếng Anh... 101 điểm.

Tổng điểm là 651.

Đứng hạng 21 toàn khối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chinhan nezumi, Du Thụy, greenleaf, Lucymyle, Luna, Mẹ miu mun, Nguyenlien12a13, Nguyễn Thị Nguyên, Phuchuyvoicon, Rassu274 và 225 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.