Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

 
Có bài mới 10.12.2018, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15877 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 5
images
  
ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN HẬN
Tác giả: Lục Xu
Dịch giả: Tô Ngọc Hà
Công ty phát hành: VanVietBooks
Nhà xuất bản: Thanh Niên
Xuất bản: 2018
Typer: Mều, Nhã, tuyen nguyen, Lương Nguyễn, Ngô Quỳnh


"Một đời nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cung không ngắn lắm, có một người nguyện ở bên bầu bạn là mong ước lãng mạn như xa vời của biết bao nhiêu người?

Thanh mai trúc mã chính là một loại cảm tình đơn thuần nhất, không có lợi dụng thiệt hơn."





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Ngọc Hân
     

Có bài mới 12.12.2018, 09:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15877 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
CHƯƠNG 1

Type: Nhã


     Ngày thứ ba của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, trời âm u, mưa mịt mù, cả thị trấn Bạch Hồ như bị một lớp voan làm bằng sương trắng bao phủ. Hàng cây bên đường nép mình ủ rũ, buồn thiu đứng nhìn đôi ba chiếc xe chạy vụt qua. Cơn mưa miên man không dứt ấy dường như ảnh hưởng rất lớn tới hành trình của mọi người. Ngay cả thị trấn Bạch Hồ, một địa điểm du lịch nổi tiếng, cũng chẳng thể trở nên náo nhiệt. Nhân viên một vài quán ăn cầm chiếc biển đề “Ăn cá” mời chào những chiếc xe đi qua nhưng chẳng mấy xe dừng lại. Cá là đặc sản của nơi này. Những chiếc tới đây du lịch hầu hết đều lựa chọn nếm thử chúng. Đây cũng là lý do vì sao hàng quán dọc con đường này mười hàng thì tới chín hàng bán các món cá.

     Tô Hạ Hoan liếc nhìn người nhân viên vừa bị khách từ chối đang quay người tiếp tục chặn đường một chiếc xe khác, nghĩ bụng: Có lẽ những người lái xe kia cảm thấy bực bội lắm, chẳng hiểu sao lại xuất hiện phương thức mời chào này.

     Cô không mang ô nên đành rảo bước chạy tới siêu thị Hoan Hoan. Lý Tiểu Tuệ đang bận bịu cân rau cho khách. Nói là khu rau xanh, nhưng đó chẳng qua chỉ là một sạp hàng khá nhỏ, bán vài loại rau củ bình thường, thuận tiện cho các nhà hàng cũng như các gia đình sống trong khu phố gần đây. Lý Hiểu Tuệ nhìn thấy cô, lập tức sốt sắng lắc đầu:”Sao không mang ô vậy?”

     “Con thấy mưa cũng không nặng hạt, chạy vài bước là tới.” Tô Hạ Hoan lè lưỡi với mẹ mình. Cô có ý làm nũng, hy vọng mẹ đừng tiếp tục cằn nhằn mãi không thôi.

     Lý Hiệu Tuệ nhíu mày, tỏ thái độ không đồng tình, nhưng bà vẫn phải bận rộn cân rau. Ở khu nhà gần đây có không ít người cao tuổi. Trong lúc cân, họ liên tục hỏi giá cả thế nào và tỉ mỉ kiểm tra con số hiện trên cân. Có lúc họ còn nghi ngờ không biết có bị cân điêu không. Lượng rau mua không nhiều, nhưng lại rất phiền phức. Chính vì lý do này, Lý Hiểu Tuệ phải đích thân xử lý, nếu không bà đã về từ sớm rồi.

     Tô Hạ Hoan nhìn về phía mẹ, cảm thấy cảnh tượng các cụ già kỳ kèo thật sự rất có hơi thở cuộc sống, chẳng biết mình về già liệu có được đáng yêu như họ hay không. Nhưng khi nhìn thấy vài bà cụ lấy ra chiếc túi vải được bọc kín nilon bên ngoài, bên trong lại chỉ có vài đồng bạc, cô lập tức khẳng định mình dù có già cũng nhất định không như họ. Còn có một cụ già khác buộc chiếc túi vải tự khâu lên cổ, giấu kín sau lớp áo dày. Lúc thu tiền, Tô Hạ Hoan cứ có cảm giác mình đang ngược về quá khứ. Đã lâu lắm rồi cô không được nhìn thấy những người giữ tiền như bảo bối và những “chiếc ví” theo phong cách cổ xưa như vậy.

     Khoảng mười giờ, trong siêu thị không còn mấy người mua rau nữa. Lý Hiểu Tuệ bắt đầu thu dọn sạp hàng, chuẩn bị ra về.

     “Quốc khánh năm nay không có nhiều khách du lịch tới đây nhỉ?” Tuy Tô Hạ Hoan không thường xuyên về nhà, nhưng cô vẫn nhớ trước kia, cứ tới ngày Quốc tế Lao động hoặc dịp lễ Quốc khánh là đường phố tắc nghẽn, người xe qua lại như mắc cửi, những quán ăn, nhà hàng rộn ràng tất bật vô cùng. Ngày lễ kiểu này luôn là khoảng thời gian họ mong đợi nhất.

     “Mưa gió thế này làm gì có ai thích ra ngoài chứ?” Lý Hiểu Tuệ cởi tạp dề, đưa cho con gái cất xuống dưới quầy thu ngân:”Nếu con định mua thứ gì trong siêu thị thì ghi hết vào một tờ giấy cho mẹ, tránh sau nay mẹ kiểm kê hàng hoá lại thấy không khớp.”

     Tô Hạ Hoan gật đầu, thật ra trong lòng đang suy nghĩ miên man. Bây giờ ít du khách tới thị trấn Bạch Hồ như vậy, có lẽ vì mọi người cảm thấy nơi đây không đáng tới nữa chăng? Dù sao trong mắt cô, cái gọi là khu du lịch tầm cỡ bốn sao này quả thật điên rồ. Chẳng qua chỉ là một cái hồ, sau đó tu sửa không gian xung quanh thôi mà?

     Dĩ nhiên, những lời này không thể nói ra, dù sao cũng là quê hương của mình, chỉ có thể bảo vệ gìn giữ chứ không được xét nét, chê bai.

     Lễ Quốc khánh năm nay đúng là không có nhiều khách du lịch, nhìn mức độ bận rộn của nhân viên phục vụ trong các quán ăn thì có thể suy đoán được. Nhưng một vài nhà hàng vẫn bận túi bụi, chung quy thì thời điểm này đang là khoảng thời gian thích hợp để tổ chức đám cưới và mừng thọ. Ví dụ như trong nhà hàng Lam Nguyệt Loan (*) hôm nay có tới hai đám, một lễ cưới và một lễ mừng thọ. Từ mười một rưỡi tới mười hai rưỡi là thời điểm khách bên đám cưới ăn uống. Tới mười hai rưỡi, sau khi đám cưới đã tan, lễ đại thọ sẽ bắt đầu...Cứ như vậy, từ nhân viên phục vụ tới ông chủ, ai nấy đều luôn chân luôn tay, thậm chí còn gọi thêm cả bạn bè thân thiết tới bưng bê phụ giúp.

(*) Lam Nguyệt Loan nghĩa là Vịnh trăng xanh. (Mọi chú thích trong cuốn sách này đều của người dịch.)

     Đây cũng là lý do vì sao Tô Hạ Hoan bị gọi tới trông quán, bởi Lý Hiểu Tuệ phải tới Lam Nguyệt Loan giúp đỡ.

     Lam Nguyệt Loan với phong cách thiết kế trang nhã, quý phái, tỉ mỉ đến từng chi tiết, được coi là một toà kiến trúc mang tính chất biểu tượng của thị trấn Bạch Hồ. Dĩ nhiên, nó không thể so sánh với những toà nhà chọc trời trong thành phố, nhưng đứng nhất tại thị trấn nhỏ này cũng quá đủ rồi. Chỉ cần ai có kế hoạch mời khách ăn uống, sự lựa chọn đầu tiên mà họ nghĩ đến chính là Lam Nguyệt Loan. Chỉ khi nào nơi này không nhận đặt hàng nữa, họ mới xem xét tới các sự lựa chọn khác.

     Lần đầu tiên nghe thấy cái tên “Lam Nguyệt Loan”, Tô Hạ Hoan còn rất hiếu kỳ. Rốt cuộc đó là nơi nào, thị trấn Bạch Hồ có một nơi mang tên như vậy sao? Về sau cô mới biết, đó chính là nhà hàng của gia đình cô Đường chú Tô. Cô lập tức câm nín. Sao lại đặt cái tên này chứ? Có tương xứng với một thị trấn nhỏ bé như Bạch Hồ không?

     Gia đình Tô Hạ Hoan và gia đình chú Tô, cô Đường rốt cuộc có quan hệ thế nào? Nếu thật sự tính toán chi li thì họ chỉ được coi là những người cùng thôn, vô tình trùng cả họ. Chỉ là sau này, hai nhà tới thành phố ven biển làm ăn, gia đình cô tình cờ gặp chú Tô, cô Đường vừa bị trộm viếng thăm, ngay cả quần áo cũng bị chúng cuỗm sạch. Vì chuyện này mà bố mẹ cô đã chăm sóc gia đình họ suốt một tháng trời, từ đó quan hệ giữa hai gia đình trở nên khăng khít. Sau khi trở về quê hương, chú Tô và cô Đường bắt đầu điên cuồng mua nhà đất, khuyên cả bố mẹ cô bỏ tiền ra mua nữa. Tóm lại, Tô Hạ Hoan không thể tưởng tượng nổi chuyện điên khùng rằng một căn nhà ở thị trấn Bạch Hồ chỉ có giá hai mươi nghìn.

     Vào thời điểm mà những người dân trong thôn say mê nhiệt tình trồng đủ các loại hoa màu thì hai gia đình họ lại điên cuồng mua nhà, thậm chí còn mượn tiền để mua. Nghe nói hồi ấy người nào trong thôn cũng giễu họ. Lên thị trấn ở thì làm ăn được gì chứ? Dựa vào đất đai mới đáng tin cậy nhất.

     Sau này, khi người trồng hoa màu không còn phải nộp thóc thuế và mọi người phát hiện ra làm thuê kiếm được nhiều tiền hơn trồng lúa thì cũng là lúc giá nhà đất tăng vọt. Hai gia đình họ chỉ thuần tuý dựa vào căn nhà mua lúc trước mà có vốn làm ăn.

     Bây giờ, hai gia đình họ đều có tiếng tăm ở thị trấn Bạch Hồ, nhắc tới Tô Triệt sẽ giới thiệu là cậu chủ của Lam Nguyệt Loan, còn nhắc tới cô sẽ giới thiệu là con gái của gia đình mở siêu thị.

     Siêu thị được nói ở đây dĩ nhiên không phải cái siêu thị bé tin hin nay, mà là đại siêu thị Hoan Duyệt, nơi duy nhất trong thị trấn Bạch Hồ đi theo mô hình siêu thị rộng lớn. Từ sau khi nó được khai trương, người trong thị trấn rảnh rỗi không có việc gì làm thường vào đó đi loanh quanh. Mặc kệ sau này có người mở siêu thị khác to cỡ nào thì cũng không thể đạt được quy mô hay thay thế địa vị của nó. Có điều, cho dù nó bị gán cho cái danh “của hồi môn” của bạn học Tô Hạ Hoan thì cô cũng chẳng thể ăn chùa uống chùa, mua đồ vẫn phải trả tiền. Thế nên có vẫn thích cái siêu thị gia đình này hơn.

     Cảm giác được dùng chùa chung quy vẫn đã lắm.

     Tô Hạ Hoan quay người lấy một bình sữa tươi tiệt trùng trên giá xuống, rồi nằm dài ở quầy thu ngân, vừa hút sữa chùn chụt vừa chơi game Tiêu Tiêu Lạc (*) trên di động. Đây là cửa cô ghét nhất. Cô chơi trò này có một điểm đặc biệt, càng là cửa không thích, cô càng liều mạng ngồi chơi, muốn vượt qua nó thật nhanh. Còn nếu là cửa cô thích thì sẽ để đó, từ từ chơi.

(*) Một trò chơi của Trung Quốc, tương tự như Candy Crush của Facebook.

     Thật ra tính đến thời điểm hiện tại, Tô Hạ Hoan không còn quá say mê trò chơi này nữa. Trước đây cô từng xoá nó mấy lần, nhưng sau đó đều tải lại về. Nguyên nhân chủ yếu là vì trò này dù nhạt nhưng các trò khác còn chán thậm tệ hơn, thế nên cô tình nguyện chấp nhận nó.

     Tô Hạ Hoan đang băn khoăn về nước đi cuối cùng của cửa này. Nếu có hai lượt đi thì nhất định có thể qua cửa. Cô vô cùng nghi ngờ rằng đây chính là hành vi cố tình của nhà sản xuất game, mục đích chủ yếu là ép cô phải mua đạo cụ cộng năm lượt. Cô bứt rứt một hồi, quyết định không thể bị mắc bẫy, thế là dứt khoát lựa chọn chơi lại từ đầu, không dám cảm nhận nỗi đau đớn và khó chịu tột cùng khi chỉ cần một nước đi nữa là có thể qua cửa.

     “Cân nào.”

     Giọng nói thình lình vang lên bên tai, Tô Hạ Hoan giật mình ngẩng đầu.

     Nhân vật đình đám của thị trấn, một tấm gương tài đức vẹn toàn, là người được vô số các cô gái chưa chồng khao khát được lấy làm chồng. Nếu bắt buộc phải giới thiệu thì chỉ cần một câu: Con trai của gia đình sở hữu Lam Nguyệt Loan thì mọi người đều hiểu ngay.

     Tô Triệt cầm một củ khoai tây, một ít ớt xanh và vài củ cà rốt.

     Tô Hạ Hoan bĩu môi, lười chẳng buồn cân, đảo măt nói:” Mười đồng”

     Tô Triệt nhướng mày:”Mười đồng?”

     “Ừm, nể tình chúng ta từng là hàng xóm và bạn cùng lớp, tôi giảm giá cho cậu rồi đấy.”

     “Tình bạn này có sức nặng nhỉ!” Tô Triệt không nhịn được cười:”Nhưng vẫn nên cân đi thì hơn, sao tôi đành lòng cậy có tình bạn đó mà bòn rút của cậu chứ?”

     Người này thật phiền phức.

     Tô Hạ Hoan bước tới khu rau quả, đặt củ khoai tây trong tay Tô Triệt lên cân. Kết quả, củ khoai tây này có giá sáu hào sáu, còn ớt xanh chỉ hết một đồng tám hào. Cô hơi chột dạ nhìn về phía Tô Triệt đang mỉm cười nhẹ nhàng như gió xuân, bắt đầu nghi ngờ câu nói ban nãy của anh có phải cố tình châm chọc mình không.

     Tô Triệt hờ hững đáp trả cô bằng ánh mắt ý tứ vô cùng rõ ràng: Bây giờ mới nhận ra ban nãy tôi mỉa mai cậu à?

     Tô Hạ Hoan mặt dày lườm nguýt:”Chỉ mua một củ khoai tây bé tý thế này thôi à, không biết xấu hổ.”

     “Thường thì một người sẽ mua bao nhiêu?”

     “Củ to mới mua một, củ nhỏ chí ít phải hai củ. Cậu xem, củ khoai tây này quá nhỏ, cậu ăn có đủ không?”

     “Món khoai tây thái sợi xào ớt xanh, tôi thích ăn nhiều ớt xanh hơn một chút.”

     Tô Hạ Hoan thầm chửi rủa một câu “Bệnh hoạn” trong lòng. Lúc chuẩn bị cân cà rốt, cô nhìn anh thêm lần nữa:”Cái này dùng để xào với thịt nạc sao?”

     “Ừm.”

     “Thời buổi này còn ai xào cà rốt với thịt nạc nửa!” Tô Hạ Hoan lớn tiếng nói bừa một câu.

     “Vậy cậu có đề xuất gì không?”

     Tô Hạ Hoan lập tức liếc mắt nhìn ba quả ớt ngọt tong teo nằm trên giá rau, vẻ ngoài rất tệ, toàn là mấy quả bị người ta bỏ lại, trong đó có mọt quả rõ ràng còn hỏng một góc.

     “Ớt đỏ đó, bây giờ chẳng xào thịt với ớt ngọt, mọi người đều thích ăn.” Không phải “mọi người”, mà chỉ đám trẻ con mới thích thôi. Tại sáng nay cô nghe được bà cụ mua rau kể chuyện cậu cháu nội của bà ấy thích ăn món ớt ngọt này đến mức nào.

     Tô Triệt nhìn qua đó thật.

     Tô Hạ Hoan lập tức chào mời một cách nồng nhiệt. Cứ quyết định như vậy đi. Cậu mua hai quả nhé, quả còn lại tôi tặng miễn phí cho cậu.”

     Tô Triệt nhìn cô nửa đùa nửa thật: “Rộng rãi vậy sao?”

     “Cậu nói vậy là có ý gì?”

     “Chỉ là tôi cảm thấy...bất ngờ được cưng chiều nên vừa mừng vừa lo.”

     Tô Hạ Hoan vẫn có cảm giác người này nhất định đang chế giễu mình, nhưng nể tình người ta thật sự từ bỏ cà rốt mà mua ớt ngọt, cô bèn nhẫn nhịn.

     Số rau này tổng cộng hết hơn bảy đồng, tất cả đều nhờ vào giá tiền đắt đỏ của ớt ngọt mà được nâng lên. Cô có chút tự hào, vừa bán được chỗ ớt ngọt quắt queo vừa giảm chút tổn thất cho gia đình. Cô trả tiền cho Tô Triệt, trong đó có mấy đồng xu lẻ.

     “Tôi không lấy tiền xu đâu.” Tô Triệt lên tiếng.

     Bệnh hoạn.

     Tô Hạ Hoan không có ý đổi tiền: “Chỗ tiền giấy này để trả cho các cụ già. Họ mắt mờ chân chậm, lại hay đãng trí, dùng xu rất khó cất giữ cẩn thận.”

     “Ý tôi là cậu có thể trả tiền thừa bằng kẹo.”
     
     Thông thường ở quầy thu ngân của các siêu thị hay để sẵn mấy hộp kẹo. Có vài người không thích tiền lẻ nên đã đổi một xu lấy một chiếc kẹo.

     Đã lớn từng này rồi vẫn còn thích ăn kẹo. Tô Hạ Hoan cất tiền xu, đặt mấy viên kẹo lên quầy thu ngân.

     Tô Triệt cầm kẹo rồi nhưng chưa chịu đi ngay: “Cho tôi một chiếc túi.”

     “Mua có chút đồ thế này mà còn đòi túi à?” Tô Hạ Hoan bực mình: “Rau các bác nông dân vất vả khổ cực trồng ra sao có thể rẻ mạt như thế?”

     “Bởi vì túi có phải do các bác nông dân trồng được đâu!”

     Tô Hạ Hoan tức lắm, nhưng vẫn giật một chiếc túi đưa cho anh, chứng kiến anh bỏ cả ba loại rau vào chung một chiếc túi. Cô vốn định mắng anh lãng phí, rõ ràng mỗi loại đều được bọc ngoài bằng túi nilon rồi. Nhưng thôi, không nhìn thấy sẽ không bực bội, nhanh chóng biến đi cho khuất mắt!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyệt Hắc Phong Cao, dao bac ha, ratthichdoctruyen
     
Có bài mới 14.12.2018, 08:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15877 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 2

Type: Nhã


Mối quan hệ giữa Tô Hạ Hoan và Tô Triệt là gì nhỉ? Cùng thôn, cùng họ, cùng lớp, mà thực ra chuyện cùng lớp này phải phân theo thời kỳ. Ví dụ như hồi cấp hai họ học khác lớp, nhưng hồi tiểu học và cấp ba thì học chung một lớp.

     Bất kỳ ai biết được mối quan hệ giữa cô và Tô Triệt đều vô cùng hóng hớt hình dung họ là thanh mai trúc mã, hơn nữa còn tin chắc giữa họ nhất định tồn tại một thứ tình cảm không thể miêu tả bằng lời. Dẫu sao cả hai đều là nam thanh nữ tú, lại lớn lên cùng nhau, sao có thể không có chút quan hệ đặc biệt nào được?

     Nhưng họ quả thực không còn mối quan hệ nào khác.

     Trước kia, Tô Hạ Hoan từng đọc một bài viết trên mạng. Có người nói, kiểu quan hệ thanh mai trúc mã là tình cảm hiếm thấy nhất trên thế giới, bởi vì việc này không những cần sự nỗ lực của bản thân mà còn phải dựa vào quan hệ của người thân, thậm chí là duyên phận tích luỹ từ đời tổ tông nào đó. Thế nên phần duyên phận ấy mới hiếm hoi và đáng quý biết nhường nào.

     Lúc đó, Tô Hạ Hoan từng bình luận bên dưới bài viết đó rằng : Nếu đã không thể trở thành người yêu, lại không thể trở thành bạn bè thì mối duyên ấy sẽ trở thành gánh nặng và trói buộc sâu đậm nhất.

     Cô không nhìn theo bóng lưng Tô Triệt nữa, cố gắng ném hết mấy suy nghĩ lộn xộn trong đầu đi. Chỉ là cô chẳng còn tâm trạng để tiếp tục chơi Tiêu Tiêu Lạc.

     Cô không ngờ Tô Triệt lại  trở về.

     Dẫu sao Tô Triệt cũng học đại học ở một thành phố lớn cách Yên Xuyên rất xa, sau khi tốt nghiệp thì làm việc luôn ở đó. Trước kia nghe bố mẹ cô kể, công việc của Tô Triệt rất thuận lợi, còn có bạn gái nữa. Hai cô chú rất băn khoăn chuyện này. Họ chỉ có một đứa con trai duy nhất, đương nhiên không muốn anh an cư lạc nghiệp ở nơi đất khách quê người. Nếu thật sự muốn ổn định thì về quê hương là tốt nhất. Nhưng sự nghiệp của Tô Triệt đang phát triển rất tốt, thế nên họ bối rối không biết phải làm sao.

     Bây giờ, suy nghĩ của cô chú chính là không được tìm con dâu ở đó.

     Nhưng chuyện tình yêu ai có thể đảm bảo được đây?

     Tô Hạ Hoan suy nghĩ vẩn vơ. Lần này Tô Triệt trở về, phải chăng định dẫn theo bạn gái về ra mắt mọi người? Đừng trách cô suy nghĩ quá nhiều, thực tế là số lượng người quyết định kết hôn trong dịp lễ Quốc khánh năm nào cũng tăng chóng mặt. Vài người bạn tiểu học hay trung học của cô đều thông báo kết hôn trong giai đoạn này. Việc Tô Triệt dẫn bạn gái về ra mắt bố mẹ cũng rất bình thường.

     “Em gái ơi, qua đây cân giúp chị với.” Có người gọi cô.

     “À vâng, em tới đây.” Tô Hạ Hoan lập tức ra khỏi quầy thu ngân, bước tới cân bánh quy cho người phụ nữ đang bế một đứa trẻ.

     “Em là con gái của chị Lý đấy à, xinh xắn thật đấy, đang học đại học phải không?”

     “Em tốt nghiệp đại học lâu rồi ạ, giờ em đi làm rôi.”

     “Đã có bạn trai chưa?”

     “Tạm thời vẫn chưa ạ.”

     …

     Tô Hạ Hoan không hiểu câu nói này của mình có vấn đề gì, chỉ biết rằng nó đã khiến vô số người trong thị trấn nhỏ bắt đầu rục rịch giới thiệu đối tượng cho cô. Cũng may điều kiện gia đình Tô Hạ Hoan tương đối khá, người ta không dám giới thiệu một người quá tệ. Nhưng dù vậy, rắc rối vẫn liên tiếp tìm đến cô.

     Lúc mười hai giờ bốn mươi, Tô Hạ Hoan gặp Tô Triệt lần nữa.

     Cơn mưa nhỏ vừa tạnh, lá cây uể oải buông lơi làm rơi mấy giọt nước mưa xuống nền đất ẩm. Anh mặc áo sơ mi và quần đen rất bình thường, trên tay bưng một khay đựng thức ăn được bọc nilon kín mít, chầm chậm tiến về phía cô.

     Vô duyên vô cớ, cô bỗng nhớ tới thời cấp ba, Tô Triệt từng nhận được thư tình.

     Trong thư, đám nữ sinh ấy từng miêu tả anh bằng những từ như: Phong độ ngời ngời, hiền hoà nho nhã, sạch sẽ sáng sủa.

     Lúc đó, họ ngày càng xa cách, tình cảm không thể trở về như thuở ban đầu. Mỗi lần thấy thư, cô đều thầm la hét: “Bọn họ mù hết cả rồi sao? Cũng chỉ có hai con mắt một cái miệng thôi, sao mình không nhìn ra được những thứ đó nhỉ?”

     Ngày tốt nghiệp cấp ba, có một cô hoa khôi nổi tiếng ở lớp Ngoại ngữ tỏ tình với anh. Anh nhận lời hay không cô không rõ, nhưng Tô Hạ Hoàn từng trông thấy họ ôm nhau. Mà thế quái nào Tô Hạ Hoan lại nhớ rất rõ những câu cô gái đó hình dung về anh: “Tô Triết giống như một cây tùng thẳng tắp, có thể anh không phải là người hấp dẫn nhất, nhưng chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt của bạn sẽ không kiềm chế được mà rơi xuống người anh. Đến khi bạn phát hiện ra điều đó thì cũng là lúc bạn chìm đắm rất sâu rồi. Nét quyến rũ của anh toát ra từ sự lặng thầm, giống như nước chảy đá mòn, lại giống như dài lâu vĩnh cửu.”

     Trong một lúc cô mải mê suy nghĩ, Tô Triệt đã đi tới trước mặt cô.

     Tô Hạ Hoan nghi hoặc nhìn anh.

     “Mẹ tôi nói hôm nay cô chú rất bận rộn, không có thời gian đưa cơm cho cậu nên bảo tôi mang tới.” Tô Triệt vừa nói vừa ung dung bóc lớp nilon trên đĩa thức ăn.

     Khi nhìn thấy món thịt nạc thái mỏng xào ớt ngọt, Tô Hạ Hoan lập tức đứng bật dậy: “ Ban nãy cậu tới mua rau chính là để làm bữa cơm này?”

     “Đúng vậy!” Tô Triết bình tĩnh trả lời, tìm được một chiếc ghế trong siêu thị đặt ngay bên cạnh quầy thu ngân.

     “Quả ớt ngọt đó…”

     “Chính cậu nói mà, thời buổi này người ta thích xào thịt nạc với ớt ngọt.”

     Tô Hạ Hoan hít sâu một hơi: “Bên trong có một quả bị hỏng…”

     “Ừm. Cậu tặng miễn phí cho tôi, có lẽ vì nể tình chúng ta vừa là hàng xóm vừa là bạn học cũ. Để không phụ ý tốt của cậu, tôi đã cắt bỏ hết những chỗ hỏng rồi, chỉ sử dụng những chỗ còn tươi thôi, cậu cứ yên tâm mà ăn.”

     Tô Hạ Hoan nghi ngờ Tô Triệt cố tình giở trò.

     Đúng lúc ấy, cô nhận được điện thoại của mẹ. Mẹ nói Tô Triệt sẽ mang cơm tới, bảo cô đừng sốt ruột. Nếu thật sự đói quá thì cứ lấy thứ gì đó trong siêu thị ăn tạm.

     Tô Hạ Hoan uể oải “vâng” mấy tiếng rồi cúp máy.

     Cô ngồi phịch xuống, tự xới cơm cho mình. Nhìn thấy hai món mặn một món canh đâu ra đấy, cô không khỏi hoài nghi: “Cậu học nấu ăn từ khi nào vậy?”

     “Việc này còn cần phải học sao?” Tô Triệt liếc mắt nhìn cô, sau đó gắp cho cô một miếng thịt xào ớt ngọt: “Ăn đi, đây là món cậu thích ăn mà.”

     Lửa giận lập tức bùng lên trong đầu, làm sao cô ngờ được ba quả ớt héo quắt đó lại được xào thành món cho mình ăn chứ: “Cậu tự ăn đi.”

     Tô Triệt nhếch miệng cười.

     Tô Hạ Hoan càng cảm thấy anh cố ý. Cô đành tự an ủi bản thân, có tươi hay héo thì xào lên cũng giống nhau thôi, ăn vào không chết được đâu, hơn nữa mùi vị đâu có gì khác biệt!

     Hai món mặn một món canh, một món khoai tây thái sợi xào ớt xanh, một món thịt nạc thái mỏng xào ớt ngọt, còn có thêm một bát canh cà chua trứng. Ngon đặc biệt thì không dám nói nhưng chắc chắn không hề khó ăn, vừa đủ lượng cho hai người ăn hết.

     Trong ký ức của Tô Hạ Hoan, hai người đã lâu rồi không cùng ăn cơm thế này, cho dù là hồi cấp ba cũng cực ít. Không thể nói rõ được chuyện gì đã khiến họ trở nên xa cách, nhưng thực sự hai người không còn thân mật như hồi trước nữa. Bây giờ nghĩ tới, nỗi buồn lại chợt lan toả trong lòng.

     Mỗi lần nhớ về thời niên thiếu, Tô Triệt là người cô không thể né tránh. Cô tin rằng đối với anh mà nói, sự tồn tại của mình chắc cũng như vậy.

     Có những chuyện, nếu đã là quá khứ thì băn khoăn, bứt rứt cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

     “Nhà cậu chỉ có một mình cậu thôi sao?” Tô Hạ oan có chút tò mò. Tô Triệt mang thức ăn tới cùng ăn với cô như vậy, chứng tỏ trong nhà hiện giờ chỉ có một mình anh.

     “Cậu nói vậy là ý gì?”

     “Cậu không dẫn bạn gái về hả? Chắc cậu cũng sắp kết hôn rồi đúng không?”

     “Cậu chuẩn bị sẵn lì xì cho tôi rồi à?”

     Tô Hạ Hoan phản ứng có phần kịch liệt: “Nghĩ hay quá nhỉ, tôi sẽ đi cùng bố mẹ tới uống rượu mừng.”

     “Chúng ta vừa là hàng xóm, vừa là bạn học cũ, lẽ nào khống xứng đáng để cậu tặng một bao lì xì ư?”

     “Tôi nghèo lắm, tôi là hộ nghèo.”

     Tô Triệt lạnh nhạt nhìn cô, dường như cố tình không vạch trần câu nói nguỵ biện đó. Bố mẹ cô nuôi cô không khác gi nuôi một cô công chúa nhỏ. Hồi cấp ba, tiền tiêu vặt của cô mỗi tuần là một nghìn tệ, ấy vậy mà lên đại học cô vẫn còn làu bàu tiền tiêu vặt cả tháng có năm nghìn, chỉ nhỉnh hơn cấp ba một chút xíu. Đến tận bây giờ, mỗi tháng cô vẫn được chu cấp như thế, ấy là chưa kể tiền lương của riêng cô.

     So với một vài cậu ấm cô chiêu khác, chút tiền này của cô đúng là không đáng kể. Nhưng nếu xét theo mức thu nhập bình quân ở thị trấn nhỏ thì cô có khác gì công chúa đâu? Tóm lại là trong mười năm nay, chưa nghe thấy một ai chiều con gái như vậy.

     Cách thức nuôi con xa xỉ đó đến cả bố mẹ anh cũng thấy xót xa, từng khuyên nhủ chú. Nhưng chú phản đối ngay. Chỉ có độc một cô con gái, đằng nào mọi thứ cũng là của cô, để thường ngày cô được sống thoải mái một chút cũng tốt mà. Hơn nữa, lỡ sau này cô không biết nhìn người, vớ phải gã đàn ông không ra gì thì biết làm sao, há chẳng phải hời cho tên đó hết? So với việc ấy, chi bằng giờ để tiền cho con gái phung phí luôn.!

     Tô Triệt chợt nghĩ, hồi cấp ba cô chỉ hơi nghịch ngợm một chút thôi, hoàn toàn không sa đoạ trượt dốc theo người khác, vậy cũng được coi là một người có ý chí kiên cường rồi.

     Tô Hạ Hoan vẫn chìm đắm trong suy nghĩ anh bắt cô tặng lì xì, đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Chuyện tặng quà có những quy định bất thành văn. Con gái chưa lấy chồng đều đi cùng bố mẹ, coi như gia đình tặng chung. Còn con trai thì xét xem đã ở riêng hay vẫn ở chung. Nếu ở riêng thì tính là hai nhà, còn không thì chỉ tặng một phần quà thôi.

     Tóm lại, còn lâu cô mới tặng thêm tiền cho anh. Lắm tiền thế mà vẫn còn nhung nhớ cái lì xì của cô, quả nhiên là càng nhiều tiền thì càng bủn xỉn.

     “Nghe nói dạo này cậu trở nên hiền thục rồi?” Tô Triệt nhìn sắc mặt biến hoá liên tục của cô mà không nhịn được cười.

     Tô Hạ Hoan bĩu môi: “Cậu có ý gì?”

     “Mẹ tôi bảo lần này cậu về nhà tự dưng biết chủ động nấu nướng, khiến hai cô chú cảm động rơi nước mắt, thường khoe con gái của mình ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hiền lành thục nữ đến mức nào.”

     “Chỉ là biết nấu một món ăn thôi mà. Cậu định học à?”

     “Được chứ!” Tô Triệt có vẻ rất hứng thú.

     Tô Hạ Hoan bật một clip trên di động lên: “Tôi chỉ học theo đây thôi… Tuy rằng tên của món này là khoai tây xào nồi khô nhưng mùi vị không khác gì nướng trên tấm sắt cả!”

     Tô Triệt khẽ mím môi. Vậy nên cô đã phát minh ra các món dưa chuột nướng, nấm kim chi nướng, khoai tây nướng? Cô chú nào có khen ngợi cô, nói bữa nào cô cũng nghịch mấy trò này, chẳng biết đã cho vào đó bao nhiêu ớt cay. Chú nói cay đến nỗi mọc cả mụn rồi, nhưng không đành lòng dập tắt nhiệt tình bếp núc của con gái.

     “Đúng là khá đơn giản.”

     Tô Hạ Hoan sửng sốt nhìn anh: “Cậu thật sự định học hả?”

     “Không được à?”

     Cô lắc đầu. Không phải không được, mà cô đang nghĩ tới chuyện anh học nấu ăn vì một cô gái nào đó thì lòng chợt thấy buồn chán lạ kỳ. Haiz, cô từng là người đặc biệt nhất bên cạnh anh, bây giờ phải nhường ngôi thoái vị, thật sự rất khó chịu, thật sự muốn xem nửa kia của anh là người như thế nào.

     “Bạn gái của cậu có về cùng cậu không?”

     “Vẫn chưa.”

     Cô gật gù, không tiếp tục chủ đề này nữa: “Cậu biết vì sao bố mẹ tôi nhất quyết bắt tôi quay về không?”

     Tô Triệt nhún vai: “Tôi cũng rất muốn biết.”

     Cô ngầm hiểu trong lòng, thi ra anh cũng không phải chủ động về nhà, mà là bị cô chú gọi về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Vshsjsj, dao bac ha, poohtran
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chu tước, kimchi1015, meonu\, PhamThiThu, Q.anh và 523 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

5 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 112, 113, 114

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

13 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9



Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 482 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 625 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 298 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 920 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 791 điểm để mua Ngọc xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 416 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Cô bé mi gió 2
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ đánh đàn

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.