Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

 
Có bài mới 03.08.2019, 10:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 976
Được thanks: 709 lần
Điểm: 31.27
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Bóng đêm rất đẹp

Editor: Thơ Thơ

Buổi chiều, lúc Chương Diệc bồi Tô Nhiên đi bệnh viện tái khám, nhận được điện thoại Alan.

Giọng thiếu niên trong trẻo mang theo thoải mái và vui sướng trước nay chưa từng có.

"Diệc, rất nhanh em cũng có thể đi đế quốc nhìn anh."

Chương Diệc liếc nhìn pha lê trong suốt sau phòng kiểm tra, anh quay người, đi tới hành lang yên tĩnh.

"Alan, tôi không hiểu. Cậu cực khổ lâu như vậy, nỗ lực lâu như vậy, thậm chí Katherine đều... Cậu như vậy đáng giá không?"

"Không có gì đáng giá hay không." Alan nhẹ nhàng nở nụ cười: "Chỉ có em muốn làm hay không." Thơ_Thơ_ddlqd

"Katherine hi sinh, em sẽ không quên. Tra Lý sớm muộn sẽ trả giá cái anh ta nên đánh đổi."

Chương Diệc thở dài, việc đã đến nước này, anh chỉ có thể chống đỡ quyết định của Alan.

"Vậy sau đó, cậu định làm như thế nào?"

"Khăn Calitri khắc muốn cho em tiến vào viện tham chính, bất quá em còn phải suy nghĩ một chút. Em cũng không muốn cả ngày cùng với nhóm lão già ngoan cố không thay đổi giao thiệp."

Chương Diệc bật cười: "cậu nha."

"Bất quá có thể xác định chính là, sau đó em có nhiều thời gian giúp anh hơn." Alan ngồi ở trước bàn đọc sách, nhìn khung ảnh góc trên bên phải, ánh mắt dần dần trở nên xa xưa: "Diệc, anh biết khi còn bé người em hâm mộ nhất là ai không?"

"Hả?" Chương Diệc chăm chú lắng nghe.

"đứa nhỏ đó xuất thân gia đình bình thường." Alan nhìn chăm chú khuôn mặt mẹ tuổi trẻ mỹ lệ bên trong khung ảnh, không biết nhớ lại cái gì, con ngươi xanh biếc xẹt qua một tia phiền muộn: "Đã từng, em cũng có cuộc sống như thế, mặc dù không có cha của em, thế nhưng em có một người mẹ đẹp đẽ ôn nhu, cuộc sống của chúng tôi yên bình mà hạnh phúc, mãi đến khi người của hoàng thất xuất hiện... Không bao lâu, mẹ của em liền âu sầu mà chết, em cũng cả ngày sinh sống ở bên trong lo lắng sợ hãi, không thể không ngụy trang thân phận Alpha của mình, cong đuôi làm người. Cái người em gọi là cha chưa từng có cùng em ăn qua một bữa cơm tối, ông ta rất bận, vẫn là có công vụ, em thường thường một mình lẻ loi mà đợi ở trong phòng. Em không tín nhiệm anh chị em của em, bọn họ cũng không tin em. Tuy rằng ở trong vô số người hâm mộ, mà em lại cảm thấy được chính mình càng giống như ở bên trong một cái lao tù tinh xảo, một khắc cũng không có tự do."

"em bị quyền lợi và dục vọng trói buộc quá lâu, chỉ có ngày hôm nay, em mới cảm thấy được mình chân chính có được giải phóng." Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc nghe Alan nói mấy câu, anh nhìn đường phố phía xa, lông mày nhíu chặt rốt cục triệt để giãn ra.

"Chúc mừng cậu, khôi phục sự tự do."

Alan nở nụ cười "Ha ha": "em cũng phải chúc mừng anh, nghe nói anh muốn đi đại học quân sự đế quốc dạy học?"

"Ừm." Chương Diệc ngượng ngùng rũ mắt xuống: "Còn không biết có thể trấn được nhóm giáo sinh không phục quản quân hay không đây."

Anh nhớ tới năm đó lúc mình ở đại học đế quốc, bởi vì cấp cao bảo đảm đưa đi vào, quả thực là đôi mắt ở trên đỉnh đầu, cả ngày vênh váo tự đắc, thỉnh thoảng liền cùng huấn luyện viên đối nghịch, bị phê bình bị mắng không ít. Bây giờ suy nghĩ một chút, nhưng mà niên thiếu ngông cuồng, thời gian hạnh phúc.

"anh cũng từng làm qua hạm trưởng, còn sợ một đám quân giáo sinh?" Alan trêu chọc anh; "Diệc, lá gan của anh càng ngày càng nhỏ."

"Dù sao cũng là quan mới tiền nhiệm, không giống nhau." Chương Diệc quay đầu liếc nhìn kiểm tra phòng, Tô Nhiên đã đứng dậy đi ra ngoài, anh còn muốn đi hỏi kết quả kiểm tra, không thể không sớm kết thúc trò chuyện với Alan.

"Thế nào?" Nhìn thấy Tô Nhiên nhấc theo cuộn phim đi ra, Chương Diệc vội vã nghênh đón.

"Bác sĩ nói khôi phục rất tốt." Tô Nhiên cười cười với anh, liền nhấc lên chân trái trước sau đạp hai lần: "anh xem, đã không khác người bình thường lắm."

"Vẫn cần chú ý." Từ khi muốn thay phiên chăm sóc hai bệnh nhân Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên, Chương Diệc cảm thấy được chính mình càng ngày càng có khuynh hướng giống bảo mẫu: "Thương tổn gân động cốt một trăm ngày, không thể xem thường."

"Ừ." Tô Nhiên chỉ nhìn anh cười.

Chương Diệc cũng biết anh nghe không nghe lọt tai, đang muốn nói thêm hai câu, đồng hồ liền lách tách vang lên. Thơ_Thơ_ddlqd

"Chương tiên sinh, Chu tướng quân vừa ngất xỉu..."

Hơn nửa tháng này, loại điện thoại này Chương Diệc đã tiếp nhận vô số lần. Anh cũng chưa có vừa bắt đầu liền thất kinh, mà là bình tĩnh nói: "Tôi đi qua rất nhanh."

"Tôi đi cùng anh." Tô Nhiên nắm chặt tay anh.

Hai người nhanh như chớp chạy tới Chu trạch, lầu một đèn đuốc sáng choang, hết thảy nhân viên y tế đều như sẵn sàng đón quân địch mà canh giữ ở bên giường bệnh Chu Dĩ Nam.

Chương Diệc đi tới, đoàn người tự động tách ra, anh thấy mi mắt Chu Dĩ Nam nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt đang nằm trên đệm chăn, rũ mắt xuống, nắm chặt tay anh.

Nhìn Chu Dĩ Nam như vậy, anh vẫn cứ cảm thấy đau lòng, sẽ cảm thấy ngay cả hô hấp đều không thở nổi, nhưng so với mấy lần trước, tâm tình anh đã vững vàng rất nhiều. Bởi vì anh biết đến, anh ta còn có thể tỉnh, sẽ lần thứ hai sống sờ sờ mà đứng ở trước mặt anh. Này đó thống khổ và dày vò, đều sẽ tới.

"Chương tiên sinh, chúng tôi còn muốn cho Chu tướng quân dùng thuốc, mời ngài tạm thời tránh một chút."

Chương Diệc gật đầu, anh ra ngoài phòng, nhìn thấy Tô Nhiên đang đứng cạnh ghế sa lon.

"Thế nào?"

"Đang dùng thuốc." Chương Diệc không có nhận ra được giọng điệu mình đang run rẩy.

Tô Nhiên đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Chương Diệc dựa vào trong lồng ngực của anh, cảm thụ được nhiệt độ trên lồng ngực thanh niên, viền mắt bất tri bất giác trở nên ướt át.

"Đừng lo lắng, tướng quân sẽ chịu nổi." Tô Nhiên nhẹ vỗ về tóc của anh.

"Ừm..." Chương Diệc không nói ra được sự lo lắng của chính mình. Quá khó khăn, anh hoàn toàn không dám tưởng tượng loại dằn vặt sống không bằng chết này nếu như gia tăng ở trên người anh, anh có thể thẳng thắn tự sát hay không, xong hết mọi chuyện. Nghĩ đến quá khứ Chu Dĩ Nam chịu đựng thống khổ, trái tim của anh càng quặn đau từng trận. Thơ_Thơ_ddlqd

"Tướng quân sẽ không muốn nhìn đến bộ dáng này của anh." Tô Nhiên rõ ràng nói cái gì mới có thể an ủi đến anh: "Chúng ta đi ăn cơm tối trước, sau đó tôi trở lại, anh tiếp tục ở đây cùng anh ta, được không?"

Chương Diệc gật đầu.

Bữa tối Chu trạch chiêu đãi khách khứa luôn luôn tinh mỹ, bất quá Chương Diệc không có khẩu vị gì, ăn vài miếng liền để đũa xuống.

"Lại ăn chút." Tô Nhiên với đĩa rau trong bát anh.

Chương Diệc suy nghĩ một chút, vẫn là bưng bát lên, cơm nước bên trong đều ăn sạch hết.

"Ngày mai trước tiên tôi đưa tiểu Nhị đi trường học, muộn chút tới đón anh." Cơm nước xong, Tô Nhiên ở cửa nói lời từ biệt cùng anh.

"Tốt, chớ quên mất cô bé." Nhiều ngày ở chung như vậy, Chương Diệc đã xem Tô Nhị là chính em gái ruột của mình.

"Ừm." Tô Nhiên hôn một cái ở khóe miệng anh, cười đi.

Chương Diệc nhìn theo anh lái xe rời đi. Anh trở lại trong phòng, đi trong thư phòng Chu Dĩ Nam tìm bản thơ ca cổ điển, đi tới phòng ngủ sát vách.

"Lạc cảnh vệ, khổ cực anh, tôi đến đây đi." Anh nói với cảnh vệ canh giữ ở bên giường bệnh.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì." Cảnh vệ lập tức nhường ra vị trí cho anh, lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng ngủ.

Chương Diệc ngồi ở trước giường bệnh, từng tờ từng tờ mà liếc nhìn thơ ca cổ điển trong tay, thỉnh thoảng sẽ liếc mắt nhìn Chu Dĩ Nam trên giường mi mắt nhắm chặt.

Anh nhớ tới rất nhiều năm trước, lúc anh vẫn là bé trai, có một lần nóng sốt nằm viện, mơ màng nằm ở trên giường bệnh, Chu Dĩ Nam từ rất xa nơi đóng quân chạy tới nhìn anh. Anh ngồi ở bên giường của anh, tay lớn bao ở tay nhỏ bé của anh, cũng như thế này cả đêm không chợp mắt mà bồi tiếp anh. Sau đó anh hết sốt, đêm khuya tỉnh lại, làm thế nào cũng ngủ không được, Chu Dĩ Nam liền đọc thơ cổ điển cho anh, tiếng nói anh réo rắt, rất có từ tính, anh nghe liền không tự chủ ngủ thiếp đi. Trong mộng, đều là con mắt người kia ôn nhu lưu luyến. Thơ_Thơ_ddlqd

Nhớ tới chuyện cũ, trên mặt Chương Diệc kìm lòng không đặng lộ ra nụ cười hoài niệm. Bất quá nụ cười này rất nhanh ngưng tụ, chuyển thành sâu sắc thất vọng.

"em không phải... Ghét nhất... Thơ Cổ điển sao?"

Tay Chương Diệc lật trang sách, vui mừng nhìn về phía người trên giường: "anh đã tỉnh!"

Chu Dĩ Nam trừng mắt nhìn, trên mặt tuấn tú mà tái nhợt tràn ra một nụ cười: "em lật nhanh như vậy, không biết có đọc hiểu vài hàng không?"

"Ngược lại có anh chú giải, miễn cưỡng nhìn hiểu hơn một nửa đi." Chương Diệc nhắm mắt nói.

Chu Dĩ Nam khẽ cười, cũng không vạch trần anh. Tròng mắt của anh chuyển động, nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

"Đêm nay bóng đêm rất đẹp."

Chương Diệc để sách xuống, cũng thuận tầm mắt của anh nhìn ra ngoài. Nơi đó, một vòng trăng lưỡi liềm màu bạc treo ở trong bầu trời đêm nhung đen, yên tĩnh mà an tường.

"Quả thật rất đẹp."

Anh liền không yên tâm quay đầu, nhìn về phía Chu Dĩ Nam: "Có còn nơi nào không thoải mái hay không?" Anh biết đến, mỗi lần sau khi dùng hết thuốc tỉnh lại, thân thể của anh đều sẽ sản sinh phản ứng kháng thuốc khác thường, lúc nhẹ chỉ là buồn nôn nôn mửa, lúc nặng bắp thịt toàn thân đều sẽ co giật.

Chu Dĩ Nam lắc đầu: "anh rất khỏe, hơn nữa xưa nay anh không cảm giác tốt như vậy." Mỗi một lần tỉnh lại, đối với anh mà nói đều khác nào tái sinh.

"Không cần cậy mạnh." Chương Diệc lo âu nhìn anh. Thơ_Thơ_ddlqd

Chu Dĩ Nam không nói lời nào, anh biết rằng, tuy rằng quá trình vẫn cứ dày vò, mà tình huống thân thể của anh đang chậm rãi cải thiện, số lần té xỉu cũng từng bước giảm bớt. Anh chỉ là cần thời gian.

"có phải là Bùi Tịch sắp trở về rồi không?" Chương Diệc nghe Chu Dĩ Nam hỏi.

Chương Diệc gật đầu: "Cuối tuần này."

"Alan đâu? Lúc nào đến đế quốc?"

Chương Diệc nhớ lại một phen trước cùng Alan điện thoại, không xác định nói: "Đại khái là tuần sau đi."

"Được." Chu Dĩ Nam tựa hồ mệt mỏi, anh nhìn ngoài cửa sổ, con mắt màu hổ phách có chút mệt mỏi mà nửa khép lại: "Chúng tôi bốn người, cần phải đàm luận..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.08.2019, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 976
Được thanks: 709 lần
Điểm: 31.27
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Bóng đêm rất đẹp

Editor: Thơ Thơ

Buổi chiều, lúc Chương Diệc bồi Tô Nhiên đi bệnh viện tái khám, nhận được điện thoại Alan.

Giọng thiếu niên trong trẻo mang theo thoải mái và vui sướng trước nay chưa từng có.

"Diệc, rất nhanh em cũng có thể đi đế quốc nhìn anh."

Chương Diệc liếc nhìn pha lê trong suốt sau phòng kiểm tra, anh quay người, đi tới hành lang yên tĩnh.

"Alan, tôi không hiểu. Cậu cực khổ lâu như vậy, nỗ lực lâu như vậy, thậm chí Katherine đều... Cậu như vậy đáng giá không?"

"Không có gì đáng giá hay không." Alan nhẹ nhàng nở nụ cười: "Chỉ có em muốn làm hay không." Thơ_Thơ_ddlqd

"Katherine hi sinh, em sẽ không quên. Tra Lý sớm muộn sẽ trả giá cái anh ta nên đánh đổi."

Chương Diệc thở dài, việc đã đến nước này, anh chỉ có thể chống đỡ quyết định của Alan.

"Vậy sau đó, cậu định làm như thế nào?"

"Khăn Calitri khắc muốn cho em tiến vào viện tham chính, bất quá em còn phải suy nghĩ một chút. Em cũng không muốn cả ngày cùng với nhóm lão già ngoan cố không thay đổi giao thiệp."

Chương Diệc bật cười: "cậu nha."

"Bất quá có thể xác định chính là, sau đó em có nhiều thời gian giúp anh hơn." Alan ngồi ở trước bàn đọc sách, nhìn khung ảnh góc trên bên phải, ánh mắt dần dần trở nên xa xưa: "Diệc, anh biết khi còn bé người em hâm mộ nhất là ai không?"

"Hả?" Chương Diệc chăm chú lắng nghe.

"đứa nhỏ đó xuất thân gia đình bình thường." Alan nhìn chăm chú khuôn mặt mẹ tuổi trẻ mỹ lệ bên trong khung ảnh, không biết nhớ lại cái gì, con ngươi xanh biếc xẹt qua một tia phiền muộn: "Đã từng, em cũng có cuộc sống như thế, mặc dù không có cha của em, thế nhưng em có một người mẹ đẹp đẽ ôn nhu, cuộc sống của chúng tôi yên bình mà hạnh phúc, mãi đến khi người của hoàng thất xuất hiện... Không bao lâu, mẹ của em liền âu sầu mà chết, em cũng cả ngày sinh sống ở bên trong lo lắng sợ hãi, không thể không ngụy trang thân phận Alpha của mình, cong đuôi làm người. Cái người em gọi là cha chưa từng có cùng em ăn qua một bữa cơm tối, ông ta rất bận, vẫn là có công vụ, em thường thường một mình lẻ loi mà đợi ở trong phòng. Em không tín nhiệm anh chị em của em, bọn họ cũng không tin em. Tuy rằng ở trong vô số người hâm mộ, mà em lại cảm thấy được chính mình càng giống như ở bên trong một cái lao tù tinh xảo, một khắc cũng không có tự do."

"em bị quyền lợi và dục vọng trói buộc quá lâu, chỉ có ngày hôm nay, em mới cảm thấy được mình chân chính có được giải phóng." Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc nghe Alan nói mấy câu, anh nhìn đường phố phía xa, lông mày nhíu chặt rốt cục triệt để giãn ra.

"Chúc mừng cậu, khôi phục sự tự do."

Alan nở nụ cười "Ha ha": "em cũng phải chúc mừng anh, nghe nói anh muốn đi đại học quân sự đế quốc dạy học?"

"Ừm." Chương Diệc ngượng ngùng rũ mắt xuống: "Còn không biết có thể trấn được nhóm giáo sinh không phục quản quân hay không đây."

Anh nhớ tới năm đó lúc mình ở đại học đế quốc, bởi vì cấp cao bảo đảm đưa đi vào, quả thực là đôi mắt ở trên đỉnh đầu, cả ngày vênh váo tự đắc, thỉnh thoảng liền cùng huấn luyện viên đối nghịch, bị phê bình bị mắng không ít. Bây giờ suy nghĩ một chút, nhưng mà niên thiếu ngông cuồng, thời gian hạnh phúc.

"anh cũng từng làm qua hạm trưởng, còn sợ một đám quân giáo sinh?" Alan trêu chọc anh; "Diệc, lá gan của anh càng ngày càng nhỏ."

"Dù sao cũng là quan mới tiền nhiệm, không giống nhau." Chương Diệc quay đầu liếc nhìn kiểm tra phòng, Tô Nhiên đã đứng dậy đi ra ngoài, anh còn muốn đi hỏi kết quả kiểm tra, không thể không sớm kết thúc trò chuyện với Alan.

"Thế nào?" Nhìn thấy Tô Nhiên nhấc theo cuộn phim đi ra, Chương Diệc vội vã nghênh đón.

"Bác sĩ nói khôi phục rất tốt." Tô Nhiên cười cười với anh, liền nhấc lên chân trái trước sau đạp hai lần: "anh xem, đã không khác người bình thường lắm."

"Vẫn cần chú ý." Từ khi muốn thay phiên chăm sóc hai bệnh nhân Chu Dĩ Nam và Tô Nhiên, Chương Diệc cảm thấy được chính mình càng ngày càng có khuynh hướng giống bảo mẫu: "Thương tổn gân động cốt một trăm ngày, không thể xem thường."

"Ừ." Tô Nhiên chỉ nhìn anh cười.

Chương Diệc cũng biết anh nghe không nghe lọt tai, đang muốn nói thêm hai câu, đồng hồ liền lách tách vang lên. Thơ_Thơ_ddlqd

"Chương tiên sinh, Chu tướng quân vừa ngất xỉu..."

Hơn nửa tháng này, loại điện thoại này Chương Diệc đã tiếp nhận vô số lần. Anh cũng chưa có vừa bắt đầu liền thất kinh, mà là bình tĩnh nói: "Tôi đi qua rất nhanh."

"Tôi đi cùng anh." Tô Nhiên nắm chặt tay anh.

Hai người nhanh như chớp chạy tới Chu trạch, lầu một đèn đuốc sáng choang, hết thảy nhân viên y tế đều như sẵn sàng đón quân địch mà canh giữ ở bên giường bệnh Chu Dĩ Nam.

Chương Diệc đi tới, đoàn người tự động tách ra, anh thấy mi mắt Chu Dĩ Nam nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt đang nằm trên đệm chăn, rũ mắt xuống, nắm chặt tay anh.

Nhìn Chu Dĩ Nam như vậy, anh vẫn cứ cảm thấy đau lòng, sẽ cảm thấy ngay cả hô hấp đều không thở nổi, nhưng so với mấy lần trước, tâm tình anh đã vững vàng rất nhiều. Bởi vì anh biết đến, anh ta còn có thể tỉnh, sẽ lần thứ hai sống sờ sờ mà đứng ở trước mặt anh. Này đó thống khổ và dày vò, đều sẽ tới.

"Chương tiên sinh, chúng tôi còn muốn cho Chu tướng quân dùng thuốc, mời ngài tạm thời tránh một chút."

Chương Diệc gật đầu, anh ra ngoài phòng, nhìn thấy Tô Nhiên đang đứng cạnh ghế sa lon.

"Thế nào?"

"Đang dùng thuốc." Chương Diệc không có nhận ra được giọng điệu mình đang run rẩy.

Tô Nhiên đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Chương Diệc dựa vào trong lồng ngực của anh, cảm thụ được nhiệt độ trên lồng ngực thanh niên, viền mắt bất tri bất giác trở nên ướt át.

"Đừng lo lắng, tướng quân sẽ chịu nổi." Tô Nhiên nhẹ vỗ về tóc của anh.

"Ừm..." Chương Diệc không nói ra được sự lo lắng của chính mình. Quá khó khăn, anh hoàn toàn không dám tưởng tượng loại dằn vặt sống không bằng chết này nếu như gia tăng ở trên người anh, anh có thể thẳng thắn tự sát hay không, xong hết mọi chuyện. Nghĩ đến quá khứ Chu Dĩ Nam chịu đựng thống khổ, trái tim của anh càng quặn đau từng trận. Thơ_Thơ_ddlqd

"Tướng quân sẽ không muốn nhìn đến bộ dáng này của anh." Tô Nhiên rõ ràng nói cái gì mới có thể an ủi đến anh: "Chúng ta đi ăn cơm tối trước, sau đó tôi trở lại, anh tiếp tục ở đây cùng anh ta, được không?"

Chương Diệc gật đầu.

Bữa tối Chu trạch chiêu đãi khách khứa luôn luôn tinh mỹ, bất quá Chương Diệc không có khẩu vị gì, ăn vài miếng liền để đũa xuống.

"Lại ăn chút." Tô Nhiên với đĩa rau trong bát anh.

Chương Diệc suy nghĩ một chút, vẫn là bưng bát lên, cơm nước bên trong đều ăn sạch hết.

"Ngày mai trước tiên tôi đưa tiểu Nhị đi trường học, muộn chút tới đón anh." Cơm nước xong, Tô Nhiên ở cửa nói lời từ biệt cùng anh.

"Tốt, chớ quên mất cô bé." Nhiều ngày ở chung như vậy, Chương Diệc đã xem Tô Nhị là chính em gái ruột của mình.

"Ừm." Tô Nhiên hôn một cái ở khóe miệng anh, cười đi.

Chương Diệc nhìn theo anh lái xe rời đi. Anh trở lại trong phòng, đi trong thư phòng Chu Dĩ Nam tìm bản thơ ca cổ điển, đi tới phòng ngủ sát vách.

"Lạc cảnh vệ, khổ cực anh, tôi đến đây đi." Anh nói với cảnh vệ canh giữ ở bên giường bệnh.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì." Cảnh vệ lập tức nhường ra vị trí cho anh, lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng ngủ.

Chương Diệc ngồi ở trước giường bệnh, từng tờ từng tờ mà liếc nhìn thơ ca cổ điển trong tay, thỉnh thoảng sẽ liếc mắt nhìn Chu Dĩ Nam trên giường mi mắt nhắm chặt.

Anh nhớ tới rất nhiều năm trước, lúc anh vẫn là bé trai, có một lần nóng sốt nằm viện, mơ màng nằm ở trên giường bệnh, Chu Dĩ Nam từ rất xa nơi đóng quân chạy tới nhìn anh. Anh ngồi ở bên giường của anh, tay lớn bao ở tay nhỏ bé của anh, cũng như thế này cả đêm không chợp mắt mà bồi tiếp anh. Sau đó anh hết sốt, đêm khuya tỉnh lại, làm thế nào cũng ngủ không được, Chu Dĩ Nam liền đọc thơ cổ điển cho anh, tiếng nói anh réo rắt, rất có từ tính, anh nghe liền không tự chủ ngủ thiếp đi. Trong mộng, đều là con mắt người kia ôn nhu lưu luyến. Thơ_Thơ_ddlqd

Nhớ tới chuyện cũ, trên mặt Chương Diệc kìm lòng không đặng lộ ra nụ cười hoài niệm. Bất quá nụ cười này rất nhanh ngưng tụ, chuyển thành sâu sắc thất vọng.

"em không phải... Ghét nhất... Thơ Cổ điển sao?"

Tay Chương Diệc lật trang sách, vui mừng nhìn về phía người trên giường: "anh đã tỉnh!"

Chu Dĩ Nam trừng mắt nhìn, trên mặt tuấn tú mà tái nhợt tràn ra một nụ cười: "em lật nhanh như vậy, không biết có đọc hiểu vài hàng không?"

"Ngược lại có anh chú giải, miễn cưỡng nhìn hiểu hơn một nửa đi." Chương Diệc nhắm mắt nói.

Chu Dĩ Nam khẽ cười, cũng không vạch trần anh. Tròng mắt của anh chuyển động, nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

"Đêm nay bóng đêm rất đẹp."

Chương Diệc để sách xuống, cũng thuận tầm mắt của anh nhìn ra ngoài. Nơi đó, một vòng trăng lưỡi liềm màu bạc treo ở trong bầu trời đêm nhung đen, yên tĩnh mà an tường.

"Quả thật rất đẹp."

Anh liền không yên tâm quay đầu, nhìn về phía Chu Dĩ Nam: "Có còn nơi nào không thoải mái hay không?" Anh biết đến, mỗi lần sau khi dùng hết thuốc tỉnh lại, thân thể của anh đều sẽ sản sinh phản ứng kháng thuốc khác thường, lúc nhẹ chỉ là buồn nôn nôn mửa, lúc nặng bắp thịt toàn thân đều sẽ co giật.

Chu Dĩ Nam lắc đầu: "anh rất khỏe, hơn nữa xưa nay anh không cảm giác tốt như vậy." Mỗi một lần tỉnh lại, đối với anh mà nói đều khác nào tái sinh.

"Không cần cậy mạnh." Chương Diệc lo âu nhìn anh. Thơ_Thơ_ddlqd

Chu Dĩ Nam không nói lời nào, anh biết rằng, tuy rằng quá trình vẫn cứ dày vò, mà tình huống thân thể của anh đang chậm rãi cải thiện, số lần té xỉu cũng từng bước giảm bớt. Anh chỉ là cần thời gian.

"có phải là Bùi Tịch sắp trở về rồi không?" Chương Diệc nghe Chu Dĩ Nam hỏi.

Chương Diệc gật đầu: "Cuối tuần này."

"Alan đâu? Lúc nào đến đế quốc?"

Chương Diệc nhớ lại một phen trước cùng Alan điện thoại, không xác định nói: "Đại khái là tuần sau đi."

"Được." Chu Dĩ Nam tựa hồ mệt mỏi, anh nhìn ngoài cửa sổ, con mắt màu hổ phách có chút mệt mỏi mà nửa khép lại: "Chúng tôi bốn người, cần phải đàm luận..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.08.2019, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 976
Được thanks: 709 lần
Điểm: 31.27
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 101: Kết thúc đếm ngược (hai)

Editor: Thơ Thơ

Alan đặc biệt chưa nói rõ ràng thời gian với Chương Diệc, chính là muốn sớm đến đế quốc cho anh một niềm vui bất ngờ. Không nghĩ tới, đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn thấy càng là loại tình cảnh hương diễm này.

Bùi Tịch phản ứng lại trước hết, anh nắm lên chăn mỏng cấp tốc che lại thân thể Chương Diệc, gay gắt nói: "cậu tiến vào không biết gõ cửa sao?"

Chương Diệc cảm ứng được ánh mắt sau lưng, toàn thân cứng đờ, chậm rãi quay đầu đi: "Alan, cậu làm sao..."

Alan cười lạnh một tiếng, ném rương hành lý, nhanh chân đi vào: "Bùi Tịch, anh đi ra cho tôi!"

Bùi Tịch mắt điếc tai ngơ, tiếp tục va chạm ở trong thân thể Chương Diệc. Bởi vì căng thẳng, hậu huyệt ấm áp của người đàn ông cắn anh đến cực khẩn, khoái cảm tiêu hồn thực cốt, Bùi Tịch một khắc cũng không muốn rời đi khỏi cơ thể anh.

"Bùi Tịch, đừng làm..." Chương Diệc da mặt mỏng, thật không tiện để Alan thấy làm tiếp nữa, không ngừng đẩy vai Bùi Tịch.

"A Diệc, chớ lộn xộn." Bùi Tịch hít sâu một hơi, cố nén kích động bạo phát, liền kiên trì mấy phút, mới phóng thích ở trong thân thể anh. Thơ_Thơ_ddlqd

Đợi đến khi hai người xuống giường, mặt Alan đã thối đến không thể thối hơn. Chương Diệc không để ý tới đi rửa ráy, hạ thân bao bọc thảm đi tới trước mặt cậu, nói xin lỗi: "Alan, tôi không biết ngày hôm nay cậu đến... Xin lỗi."

Bùi Tịch nhìn cảnh tượng hai người tình ý kéo dài, không hề quan tâm mà hừ một tiếng, mặc quần áo đi ra ngoài. Alan nắm chặt nắm đấm, chờ Bùi Tịch vừa đi, lập tức khoá lên cửa phòng ngủ, nhào tới trong lồng ngực Chương Diệc.

"Diệc, em rất nhớ anh."

Chương Diệc vỗ vỗ đầu cậu, hai má ửng đỏ: "trước khi tới cậu cần phải nói cho tôi một tiếng."

"em muốn cho anh một sự ngạc nhiên mà." Alan làm nũng mà cà cà ở trong lồng ngực của anh, bất quá sau khi nghe thấy được khí vị Alpha trên người Chương Diệc thuộc về một người khác, lập tức giận tái mặt.

"Diệc, chúng ta đi rửa ráy."

Chương Diệc thấy cậu cũng phải đi theo đến, vội vàng nói: "cậu đi dưới lầu, tôi tắm ở đây."

"Không muốn, em ngồi hạm phi hành mấy chục tiếng, mệt chết đi được, em muốn tắm với anh, có được hay không vậy?" Alan đỡ cửa phòng tắm, tội nghiệp mà nhìn anh.

Chương Diệc thấy trước mắt một bóng đen, nội tâm giãy giụa một phen, vẫn là nói: "cũng được đi."

Bất quá Alan làm sao có khả năng chỉ rửa ráy đơn thuần, thừa dịp Chương Diệc chợp mắt trong bồn tắm nhắm mắt lại một lúc, anh rón rén mò tiến vào...

Nửa giờ sau, Chương Diệc được Alan đỡ eo đi ra buồng tắm, trên mặt anh tuấn còn lưu lại tình dục đỏ bừng, giữa mặt mày vô ý thức tản ra khí tức gợi cảm.

"Tôi tự mình đi." Chương Diệc hữu khí vô lực trừng Alan liếc mắt một cái.

"anh đi được sao? Mới vừa bị em làm đến chân đều không khép lại được, tiểu huyệt còn sưng đây." giọng điệu Alan ám muội, một cái tay đặt ở mông anh, như có như không mà xẹt qua vị trí khe mông. Thơ_Thơ_ddlqd

Chương Diệc nghĩ đến cảnh tượng mới vừa ở trong phòng tắm, bên tai không tự chủ đỏ lên. Anh vò tóc ẩm ướt, tránh thoát khỏi Alan kiềm chế, lúc đang muốn đi đổi áo tắm, cửa phòng ngủ bỗng nhiên bị người gõ vang lên.

"Ai vậy?" Alan tức giận nói, cậu cũng không tin Bùi Tịch còn dám lên lầu quấy rối anh.

"tôi." giọng người bên ngoài không lớn, nhưng có cỗ sức mạnh không giận tự uy.

"Dĩ Nam?" Chương Diệc hoảng một chút rồi, trong nhà đã có Tô Nhiên, Bùi Tịch cùng Alan ngày hôm nay vừa tới, ba người này tranh giành tình nhân cũng đã đủ làm anh chịu được, là Chu Dĩ Nam cũng muốn dính vào... Có thể bốn người này, sớm muộn là muốn đụng tới cùng nhau...

Mang theo tâm tình phức tạp mà nặng nề, Chương Diệc mở cửa phòng ra.

"Alan, tôi muốn nói chuyện với cậu." Chu Dĩ Nam nhìn về phía thiếu niên bên cạnh anh, ánh mắt bình tĩnh.

" nói chuyện thì nói chuyện, chẳng lẽ lại sợ anh." Alan ôm ngực, như khổng tước kiêu ngạo đi ra ngoài.

"Tiểu Diệc, em nghỉ sớm một chút." Chu Dĩ Nam dặn dò Chương Diệc xong, liền đi theo Alan xuống lầu. Chương Diệc thuận thế liếc qua một cái, kinh ngạc phát hiện Bùi Tịch và Tô Nhiên đều đứng ở chỗ ngoặt lầu một, tựa hồ đang chờ Chu Dĩ Nam và Alan.

Bốn người bọn họ đây là muốn mở hội thảo luận làm sao sống chung hòa bình à... Chương Diệc tưởng tượng một chút cảnh tượng kia, cảm thấy được cái trán mơ hồ toát ra vài giọt mồ hôi lạnh.

Bất quá anh biết mình tại đây bận tâm vớ vẩn cũng không phải biện pháp, thẳng thắn cái gì cũng không muốn, lau khô tóc tai, nằm ở trên giường, ngủ một giấc đến bình minh. Thơ_Thơ_ddlqd

Hôm sau, trong nhà không có bất kỳ ai. Thụy Khắc đang làm điểm tâm, nhìn thấy anh, cao hứng chào hỏi anh.

"Thiếu gia, ngài đã tỉnh."

"mấy người Bọn họ đâu?" Chương Diệc ngáp một cái, xoa mắt buồn ngủ lim dim.

"Hình như là đi xem phòng ốc." Thụy Khắc bưng nước trái cây ra, giọng điệu cứng nhắc nói: "Alan điện hạ nói, phải thay đổi một cái phòng ở rất lớn, như vậy mới có thể ở đến năm người. Bùi Tịch thiếu gia cũng nói, sau này còn có đứa nhỏ, phòng ở ít nhất phải ba tầng trở lên..."

"Chờ đã ——" Chương Diệc cắt ngang lời Thụy Khắc lải nhải, trợn to mắt nói: "Bọn họ đi nơi nào xem phòng?"

Thụy Khắc chỉ ngoài cửa sổ: "Liền ở gần đây."

Mặt phía bắc Chương trạch là một cái hồ, hồ mặt sau là một mảnh vườn hoa mân côi, căn bản không có phòng ở gì bỏ không ba tầng trở lên. Bốn người bọn họ đến cùng chạy đi xem cái gì?

Chương Diệc đánh điện thoại cho Chu Dĩ Nam, hồi lâu, đầu kia mới tiếp lên.

"Nghe Thụy Khắc nói bốn người các người đi xem phòng ốc hả?"

"ừ, sau này người nhiều, nhà em không đủ để ở, cần thiết thay cái phòng lớn để ở."

Chương Diệc "Ồ" một tiếng, không dễ chịu nói: "Kỳ thực bốn người các người, cũng ở đến... Có hai gian phòng khách, còn có một gian thư phòng có thể đổi thành phòng ngủ, ngoài ra còn có phòng chơi cùng phòng thể dục, cũng có thể đổi thành phòng ngủ."

"Không sao, sơm muộn gì cũng phải đổi phòng cho con." tiếng nói Chu Dĩ Nam ôn nhu: "tuần sau em phải đi dạy ở đại học đế quốc, chuẩn bị cẩn thận chương trình dạy học, không cần phân tâm quản những việc này."

"ừ, vậy anh chú ý thân thể. Mấy người các người  cũng về sớm một chút, buổi trưa cùng nhau ăn cơm." Thơ_Thơ_ddlqd

"Được."

**

Chương Diệc lại không có hỏi đến chuyện phòng ở, chẳng mấy chốc anh sẽ đi dạy ở đại học đế quốc, thời kỳ đầu có thật nhiều công tác chuẩn bị muốn làm, mỗi ngày đều bận rộn chân không chạm đất. Trong thời gian này, Tô Nhiên cũng về tới hạm đội thứ ba, nhưng anh không có chuyển ra khỏi Nhà họ Chương, vẫn ở tại phòng khách. Bùi Tịch đối với cái này rất có lời oán hận, không quá nặng trở lại bệnh viện, giải phẫu một thai tiếp một thai đưa tới, anh bận đến ngày đêm điên đảo, cũng không đoái hoài tới cùng Tô Nhiên đọ sức. Alan nghỉ phép một tuần còn lại kết thúc, cậu sắp nhậm chức đại sứ liên bang ở đế quốc, ở giới chính trị có thể nói là nóng bỏng tay, mỗi ngày người tới nịnh bợ đếm đều đếm không hết.

Trong bốn người, chỉ có Chu Dĩ Nam thanh nhàn nhất, thời gian bồi Chương Diệc cũng nhiều nhất. Có lẽ là nhân tố tâm lý ảnh hưởng, trạng thái thể năng Chu Dĩ Nam dùng tốc độ kỳ tích đang tăng lên. Sáng sớm Chương Diệc đi sân huấn luyện chạy bộ, vừa bắt đầu anh chỉ có thể cùng đi một đoạn, sau đó dần dần có thể bồi tiếp anh chậm chạy. Ban đầu Chương Diệc rất lo lắng thân thể của anh không chịu nổi, sau đó nhìn anh chạy một vòng không có bất kỳ phản ứng gì, nỗi lòng lo lắng cũng liền để xuống.

Trước một đêm Chương Diệc đi học viện quân đội, bốn người đều ngủ lại nhà anh. Chương Diệc vốn lo lắng bốn người bọn họ ở cùng nhau sẽ ầm ĩ lên, bất quá đêm đó lại bình tĩnh ngoài ý muốn, từng người ở gian phòng của mình làm chuyện của chính mình, thỉnh thoảng sẽ đi phòng ngủ của anh nhìn, nói chuyện với anh, bất quá cũng giới hạn ở đây, một cái vượt quá đều không có.

Chính thức đi vào ngày này, Chương Diệc dậy thật sớm, thay một bộ quân phục mới tinh, cạo râu sạch sẽ. Bùi Tịch sau hai ngày trực ca đêm, còn đang ngủ. Chương Diệc không đánh thức anh, anh chào hỏi Chu Dĩ Nam, Alan, Tô Nhiên từng người một, lúc này mới ra khỏi nhà.

Thủ tục Đi vào giảng dạy rất nhanh liền xong xuôi, buổi chiều đúng lúc là lễ khai giảng học viện, viện trưởng mời Chương Diệc lên đài nói chuyện, anh vui vẻ đáp ứng. Thơ_Thơ_ddlqd

Mười phút diễn thuyết mà thôi, đối với Chương Diệc mà nói không có vấn đề khó gì, trước đây toạ đàm công khai như vậy anh cũng đã làm qua rất nhiều lần. Nhưng lần này không giống vậy, khi nghe đến dưới đài học sinh tuổi trẻ xì xào bàn tán, trên mặt Chương Diệc vẫn cứ mỉm cười, ngực lại có vài thứ bốc lên. Dư luận tuy rằng dễ quên, mà lực sát thương của lời đồn vẫn còn ở đó. Trong ấn tượng phần lớn người không biết, anh vẫn là con ông cháu cha dựa vào gia tộc che chở thượng vị, vì quyền lợi có thể không chừa thủ đoạn nào, cuộc sống riêng hỗn loạn, đồng thời cặn bã chân đạp vài con thuyền. Mang theo ấn tượng như vậy, học sinh kiêu căng tự mãn như thế nào sẽ cho anh sắc mặt tốt xem?

"Chương huấn luyện viên, rõ ràng buổi sáng học viện sắp xếp cho ngài một lễ công khai, phòng 203, mười giờ, ngài chuẩn bị cẩn thận."

Sau khi Lễ khai giảng kết thúc, viện trưởng gọi Chương Diệc vào phòng làm việc của mình.

Chương Diệc thụ sủng nhược kinh, đáy lòng lại mơ hồ lo âu: "Viện trưởng, tôi mới đến, cùng học sinh còn chưa quen, nếu không tôi hoãn mấy ngày —— "

"Đều là chưa bao giờ thục thuần thục mà, những học sinh này rất thông minh, từng đứa đều là quỷ thành tinh. Ngài có kinh nghiệm mang binh, quản tiểu mao đầu cũng không thành vấn đề. Bây giờ liền thiếu người của bọn họ có thể trấn được."

Chương Diệc thở dài trong lòng: "Được, vậy tôi thử xem."

Hôm sau, không tới chín giờ năm mươi, Chương Diệc liền mang theo giáo án bước chân vào cửa lớn phòng học 203. Anh mang theo mong đợi cùng ước mơ, đợi trước bục giảng rất lâu rồi, nhưng mà, vẫn luôn đợi đến mười hai giờ, một học sinh cũng chưa từng xuất hiện.

Chương Diệc nhìn phòng học trống rỗng, một lúc lâu, anh thở ra một hơi, thu dọn xong đồ vật của mình, mới vừa ra ngoài, liền đụng tới một học sinh trước mặt tiến vào.

Đó là nữ Alpha tuổi trẻ, vóc người cô cao gầy, khuôn mặt thanh lệ, đại khái là chạy tới, hơi thở hổn hển.

"Huấn luyện viên, buổi học đã kết thúc sao?" Thơ_Thơ_ddlqd

"Coi như thế đi." Chương Diệc cười khổ. Anh không biết chính mình không phải nên vui mừng, còn có một học sinh nguyện ý đến lớp của anh.

"Xin lỗi, em chọn một tiết học xung đột với buổi dạy của ngài, thật vất vả mới điều chỉnh xong."

"Không có chuyện gì." Chương Diệc liếc nhìn thời gian, đã đến giờ cơm: "trước tiên em đi ăn cơm đi, thứ sáu tôi còn có một tiết, em có thể trở lại lần sau."

"Tốt, cảm tạ huấn luyện viên."

Buổi tối, Chương Diệc vừa về tới nhà, liền uể oải mà ngã vào trong ghế sôpha, cơm cũng không ăn. Nằm ở trong bóng tối không biết bao lâu, mãi đến khi đèn của phòng khách sáng lên, anh mới không thích ứng mà mở mắt ra.

"Dĩ Nam, sao anh lại tới đây?" Anh nhìn thấy Chu Dĩ Nam ngồi ở cạnh ghế sa lon.

"anh tới thăm em một chút. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên, cảm giác thế nào?"

Chương Diệc miễn cưỡng cười cười: "Cũng không tệ lắm."

"Tô Nhiên đâu, làm sao không ở?" Chu Dĩ Nam nhìn chung quanh một lần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.