Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

 
Có bài mới 17.02.2019, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 1025
Được thanks: 799 lần
Điểm: 31.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Tâm chết

Editor: Thơ Thơ

Alan không nghĩ tới Chương Diệc sẽ dễ dàng đáp ứng như vậy, anh nhất thời ngây ngẩn cả người, không dám tin nói, "Diệc, anh nói có thật không?"

"Thật, ngày mai tôi sẽ đi đặt vé."

"Quá tốt rồi!" Alan thật hận không thể xuyên qua hình ảnh giả lập nặng nề hôn Chương Diệc một cái, "em lập tức để quản gia đi thu thập phòng của anh."

"ừm, thời gian không còn sớm, cậu cũng khẩn trương nghỉ ngơi đi." Chương Diệc.

Alan ở trong trạng thái mừng như điên, căn bản không có nhận ra được thần sắc Chương Diệc bình tĩnh dị thường. Chương Diệc nhìn anh cười khúc khích đóng video, khóe miệng cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Chỉ là nụ cười kia, rất nhanh liền biến thành cười khổ ảm đạm.

Chương Diệc một đêm không ngủ.

Hừng đông sáu giờ, anh bị một cái mệnh lệnh màu đỏ triệu hồi quân bộ. Hội quân ủy chịu áp lực dư luận, không thể không đối mặt với công chúng cùng truyền thông tổ chức lần thứ hai hội thính, một lần nữa tuyên bố kết quả xử lý kỷ luật đối với Chương Diệc.

Chương Diệc vừa vào cửa lớn phòng hội nghị, liền bị đông đảo máy chụp hình nhỏ vây quanh, các ký giả truyền thông giống thủy triều xông tới, vô số micro đưa đến bên mép Chương Diệc.

" thiếu tướng Chương Diệc, liên quan với sự kiện Tinh Mang hào bạo động lại điều tra một lần nữa, ngài có cái gì muốn nói sao?"

"Chương thiếu tướng, có tin đồn yêu sách ngài và Chu tướng quân có quan hệ mập mờ không muốn người biết, này có thật không?"

"Chương tiên sinh, xin hỏi vị hôn phu của ngài Vương tử Alan sau khi nhìn thấy tin đồn này đó có cảm tưởng gì? Anh có thể tiếp thu ngài đồng thời có mấy tình nhân Alpha sự thực sao?"

"Chương thiếu tướng —— "

Chương Diệc không để ý đến này đó đưa qua, rất nhanh liền đi tới ghế sát bên trong. Lúc này phòng hội thính đã ngồi đầy quan lớn quân bộ. Chương Diệc liếc mắt liền thấy Chương Liên ở chính giữa, người sau nhìn thấy anh, nhắm mắt lại, lộ ra thần sắc không đành lòng cùng đau lòng. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Thỉnh toàn trường bảo trì nghiêm túc!" Chủ tịch Quốc hội đứng lên, gõ gõ búa trên bàn mộc, nghiêm mặt nói, "Đầu tiên, tôi đại biểu hội quân ủy hoan nghênh các vị ký giả truyền thông đến..."

Phía trước Chủ tịch Quốc hội nói cái gì, Chương Diệc đều không nghe lọt tai. Anh chỉ là thần sắc chết lặng ngồi ở chỗ đó, mãi đến tận khi bí thư đứng lên, tuyên đọc kết quả cuối cùng xử lý kỷ luật.

"... Quân ủy cho rằng, bên trong sự kiện Tinh Mang hào bạo động, trưởng quan cao nhất Tinh Mang hào kiêm chấp hành hạm trưởng Chương Diệc tồn tại nghiêm trọng hành vi thất trách, ảnh hưởng cực kỳ ác liệt... Ngoài ra, cân nhắc đến nguyên nhân bản thân thân thể Chương Diệc, quân ủy cho rằng Chương Diệc đã không thích hợp ở hạm đội vũ trụ... Thông qua nhất trí thương nghị, quyết định huỷ bỏ danh hiệu trưởng quan cao nhất Tinh Mang hào của Chương Diệc, thu hồi quyền hạn chấp hành hạm trưởng, cũng đối với anh tạm thời xét duyệt cách chức nửa năm..."

"Chương Diệc, anh đối với bản quyết nghị có bất kỳ dị nghị gì không?"

Chương Diệc đứng lên, bình tĩnh nói, "Tôi không có dị nghị."

"Tôi tuyên bố, bản quyết nghị tức khắc có hiệu lực, xong xuôi."

Tiếng nói của Bí thư vừa dứt, bên trong phòng họp lập tức sôi sùng sục. Chương Diệc trong ánh mắt của đông đảo người cười trên sự đau khổ của người khác mặt không thay đổi đứng lên, đi ra cửa phòng hội nghị.

Đây là kết quả anh đã sớm ngờ tới. Anh cũng không cảm thấy khó có thể tiếp thu, chỉ là thời khắc này đột nhiên cảm giác thấy đáy lòng trống rỗng, giống như có thứ gì trọng yếu triệt để từ trong sinh mệnh anh mất đi.

**

"Ngài gọi điện thoại đã đóng cơ..."

Chương Diệc đứng ở trước cửa nhà trọ Bùi Tịch, nhìn đồng hồ đeo tay ảm đạm trò chuyện, một lần cuối cùng ấn cái chuông cửa trước sau không ai hưởng ứng, quay người tiến vào hàng hiên. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Thím Bùi, thật không tiện quấy rối thím, cháu nghĩ hỏi một chút Bùi Tịch có ở nhà không?" Chương Diệc đi chủ trạch Nhà họ Bùi.

Thím Bùi thấy là anh, sắc mặt hơi đổi một chút, nỗ lực gượng cười nói, "Là Tiểu Diệc, Bùi Tịch không có ở nhà, lần sau cháu trở lại đi."

"Vậy thím biết Bùi Tịch có khả năng đi nơi nào không? Cháu đi nhà trọ đi tìm anh ta, anh ta không ở, bệnh viện bên kia cũng không có người thấy anh ta."

"Cái này tôi thật không rõ ràng." Thím Bùi cười đến miễn cưỡng, "Tiểu Diệc, nói thật, bây giờ Bùi Tịch nhà chúng tôi phỏng chừng ngay cả vị trí bác sĩ chủ nhiệm đều giữ không được, khả năng nó liền muốn một mình..."

"Thím, chuyện này đều là trách nhiệm của cháu, thật rất có lỗi."

"Thím không phải muốn trách cháu." Thím Bùi thở dài, "Thím cũng là nhìn cháu lớn lên, chỉ là tính cách Bùi Tịch nhà chúng tôi, cả đời chỉ nhận thức một người, cháu xem cháu liền là tình huống như thế..."

"Thím, cháu rõ ràng, sau này cháu sẽ không tới quấy rầy thím." Chương Diệc đè xuống chua xót dâng lên trong ngực, quay người ra khỏi cửa lớn Nhà họ Bùi.

Chương Diệc đứng ở trên đường trống trải rừng rậm, nhất thời không biết nên đi nơi nào. Trở về Chương trạch, phỏng chừng còn có phóng viên chờ anh. Đi nhà Chú hai, chỉ có thể liên lụy bọn họ, để Chú hai và thím hai lo lắng. Chương Diệc ngồi ở trên bãi cỏ ven đường, suy nghĩ rất lâu, mới móc ra đồng hồ gọi một cú điện thoại.

"Thụy Khắc, anh giúp tôi đặt một tấm vé máy bay đi thủ đô liên bang đi, trước đêm nay cũng được."

"Không cần chuẩn bị bữa trưa, sau đó tôi muốn đi Chu trạch một chuyến."

Nghĩ đến Chu Dĩ Nam, trong mắt Chương Diệc hơn một phần ấm áp. Anh biết không quản anh xảy ra chuyện gì, Chu Dĩ Nam đều sẽ trước sau chống đỡ anh, cổ vũ anh. Anh cúp điện thoại, vỗ vỗ mặt của mình, nỗ lực kéo ra một nụ cười thả lỏng. Anh không thể mang theo biểu tình mất tinh thần này đi theo cáo biệt anh.

Chỉ là Chương Diệc không nghĩ tới, khi anh đi vào cửa lớn Chu trạch, nhìn thấy Chu Dĩ Nam ngồi vẽ tranh ở trên ghế mây sân trước, mà Mộ Dung Hàm an vị ở bên cạnh anh, tri kỷ mà giúp anh cầm hộp thuốc màu, Thơ_Thơ_ddlequydon thỉnh thoảng lấy khăn tay ra lau một chút mồ hôi trán cho anh. Hai người tình cờ liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt rõ ràng có tình ý phun trào.

Chương Diệc coi như ngu ngốc đến mấy cũng ý thức được cái gì, anh nghĩ một tháng trước, Chu Dĩ Nam còn ở trong video ôn nhu nói muốn anh, mà bây giờ, ôn nhu của anh ấy đã dành cho một người khác. Nhưng anh có tư cách gì chất vấn anh ta, chính anh cũng là một người như thế giữa vài đoạn tình cảm đung đưa không ngừng, do dự thiếu quyết đoán, Chu Dĩ Nam ưu tú như vậy, căn bản không cần thiết lãng phí thời gian ở trên người anh. Anh vốn là người đáng nhận được tốt hơn.

Nghĩ rõ ràng một điểm này, trái lại Chương Diệc lộ ra một nụ cười thoải mái. Anh yên lặng quay người ra cửa lớn, chỉ là lúc đi tới nơi dừng xe, sắc mặt của anh đã trở nên cực kỳ trắng bệch, anh biết Chu Dĩ Nam đã nhìn thấy anh, nhưng anh không quay đầu lại, cũng không có giải thích, anh chấp nhận tất cả.

Anh liều mạng tự nhủ, đây là kết cục tốt nhất, vừa ý truyền đến thống khổ vẫn cứ rõ ràng mà sắc bén. Quá đau, Chương Diệc ngồi ở trên xe huyền phù, đôi môi trắng bệch khẽ run, không thể không lấy xuống mũ lính che ở trên mặt che giấu sự luống cuống của mình.

Vận mệnh giống như cùng anh mở một chuyện cười tàn khốc, làm cho anh trong vòng một ngày, mất đi hết thảy mọi thứ đã từng quý trọng. Hai tay anh nắm trên tay lái bóp trắng bệch, tình huống này, căn bản anh không có cách nào lái xe bình thường. Ngừng xe ở một cái cửa công viên, Chương Diệc lảo đảo xuống xe, chân vừa rơi xuống đất, anh liền cảm thấy trong cổ họng một trận buồn nôn, không thể không cúi người xuống, quỳ trên mặt đất nôn khan.

Từ tối hôm qua đến bây giờ, anh không ăn bất luận đồ vật gì, quên mất uống thuốc cảm mạo, bệnh trạng lại bắt đầu tăng thêm. Buổi sáng hội thính anh còn có thể kiên cường chống đỡ tinh thần chịu đựng được, có thể ở Chu trạch nhìn thấy tình cảnh đó hoàn toàn ép vỡ anh một cọng cỏ cuối cùng, anh cảm thấy mình thật không chịu đựng nổi. Tâm lý cùng sinh lý song trọng dằn vặt, dĩ nhiên làm cho anh tan rã.

Phun ra vài cỗ giấm chua, anh liền vô lực mà dựa vào trên cây khô, mờ mịt mà nhìn bãi cỏ trước mắt. Đây là một công viên rất rách nát, cơ hồ không có du khách nào. Mơ hồ trong tầm mắt, anh tựa hồ nhìn thấy hai bóng dáng lén lén lút lút đang đến gần.

"Lão đại, tửu quỷ này không sai." Thơ_Thơ_ddlequydon

"Con mẹ nó mày mắt bị mù à, không thấy mặc quân trang sao, còn không mau đi!"

"Ôi chao, lão đại, đây không phải là trưởng quan Tinh Mang hào kia à..."

Chương Diệc nhấc mắt lên, liền nhìn thấy hai kẻ không có ý tốt tiến đến trước mặt anh. Anh kéo kéo khóe miệng, tùy ý bọn họ víu rơi bóp tiền trên người anh cùng đồng hồ điện tử. Thấy Chương Diệc cũng không phản kháng, chỉ là lạnh lùng nhìn bọn họ, hai kẻ cướp kia trái lại bị khơi dậy lửa giận.

"Tiên sư nó, đã sớm xem con ông cháu cha quân bộ này đó khó chịu, đều là chút giá áo túi cơm, dựa vào trong nhà quan hệ thượng vị!"

"Ngày hôm nay tôi liền thay trời hành đạo!"

Chương Diệc hờ hững nhắm mắt lại, có thể mấy giây sau, vang lên tiếng hai tiểu tặc kia kêu thảm thiết.

Anh hơi kinh ngạc mở mắt ra, bên trong tầm nhìn xuất hiện một đôi ủng chiến màu đen, cẳng chân thon dài thẳng tắp, lên trên nữa, là một mặt thanh tú mà trắng nõn.

"Trưởng quan, xin lỗi. Tôi đã tới trễ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2019, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 1025
Được thanks: 799 lần
Điểm: 31.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67: Giam cầm

Editor: Thơ Thơ

Thanh niên quân trang đến gần, ôm ngang người anh.

Toàn thân Chương Diệc đều không có khí lực gì, đầu càng đau đến muốn nổ tung, nhưng anh vẫn kéo cánh tay Tô Nhiên lại.

"Thả tôi xuống dưới."

Tô Nhiên cúi đầu nhìn anh một chút, sắc mặt anh tái nhợt, môi mất máu quật cường mím lại, trong con ngươi lại có thảm đạm cùng cụt hứng không che giấu nổi.

Tô Nhiên không lên tiếng, ôm chặt anh, nhanh chân đi đến xe huyền phù của chính mình.

Chương Diệc nằm ở trong lồng ngực Tô Nhiên, rất nhanh liền không có khí lực giãy giụa. Trên người một trận lạnh một trận nóng, cảm giác trong dạ dày buồn nôn càng là không tránh được. Tô Nhiên ôm anh vào trong xe, thân thủ ở trên trán của anh thăm dò.

"anh phát sốt."

"Để tôi trở về Chương trạch." Chương Diệc mở mí mắt trầm trọng nhìn anh, lúc trước để Thụy Khắc mua vé đêm nay đi liên bang, anh đã đáp ứng Alan đi liên bang nhìn cậu ấy.

Tô Nhiên lắc đầu, "nơi nào anh cũng không có thể đi."

"cậu..." bây giờ Chương Diệc không có khí lực cùng anh tranh luận, anh mệt mỏi nhắm mắt lại, cứ như vậy ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, toàn thân cũng giống như ngâm ở trong ngọn lửa, da thịt nóng bỏng, đầu nặng đến như đổ chì. Mơ hồ trong tầm mắt, tựa hồ có một bóng dáng quân trang thon dài đứng ở bên giường, lấy cái gì lau chùi thân thể cho anh.

"... Dĩ Nam..." Chương Diệc nữa mở mắt ra, lầm bầm gọi hai chữ này.

Động tác Tô Nhiên đang lau người cho anh ngừng lại, anh cúi đầu, nhìn Chương Diệc đỏ bừng mặt, cặp con ngươi đen nhiễm phải sương mù rõ ràng nhìn anh, nhưng mà lại xuyên thấu qua anh nhìn một người khác.

Đại khái sau khi đau đến tê dại, chính là không có cảm giác đi. Tô Nhiên kéo ra một nụ cười tự giễu, anh cầm trong tay khăn ẩm ướt dính chất rượu thay đổi một mặt, vẫn là cẩn thận lau chùi thân thể cho anh.

Thầy thuốc gia đình đi tới, không hiểu nhìn anh, "Tô trung tá, chuyện lau người như vậy để hộ tá tới làm là được, không cần ngài tự mình động thủ."

"Không sao." Tô Nhiên che lên chăn mỏng cho Chương Diệc đang hôn mê ngủ thiếp đi, khẽ vuốt mấy lần trên gương mặt anh, mới xoay người, nhìn về phía thầy thuốc gia đình, "Anh ta sốt lúc nào có thể lui?" Thơ_Thơ_ddlequydon

"Đã tiêm vào thuốc kháng sinh, cần phải hai giờ sau mới có thể lui."

Tô Nhiên gật gật đầu, "Tôi biết rồi, khổ cực cho anh."

Thầy thuốc gia đình cười cười, bỗng nhớ tới cái gì, sắc mặt cổ quái nói, "Trung tá, vừa nãy lúc tôi thay Chương tiên sinh kiểm tra thân thể, phát hiện tuyến thể anh tựa hồ có hơi khác thường..."

Con mắt Tô Nhiên hơi động, đột nhiên nhìn về phía anh, "khác thường gì?"

**

Rốt cục lúc Chương Diệc hạ sốt tỉnh dậy, đã là đêm khuya.

Tô Nhiên vẫn luôn canh giữ ở bên giường anh, thấy anh tỉnh lại, con mắt trong trẻo nhất thời nhiễm phải sắc mặt vui mừng.

"Khá hơn chút nào không?" Anh cúi người, tỉ mỉ nhìn chăm chú mặt Chương Diệc.

Chương Diệc ừm một tiếng, mí mắt liền rủ xuống, "Lúc nào?"

"Mười một giờ hai mươi lăm."

"Đây là nhà cậu hả?"

Tô Nhiên đáp phải một tiếng.

Chương Diệc mở mắt ra một lần nữa, nhìn Tô Nhiên nói, "Đồng hồ của tôi đâu?"

Tô Nhiên không hề trả lời anh, mà nhẹ giọng nói, "bây giờ anh cần nghỉ ngơi."

Ra ngoài ý anh, Chương Diệc cũng không có kiên trì, mà là trầm mặc nằm ở trên giường, nhắm hai mắt lại. Gò má của anh còn mang theo ửng hồng sau khi lành bệnh, lông mi dày đặc hơi rủ xuống, nơi mí mắt bỏ ra thâm thúy bóng đen. Tô Nhiên nhìn anh, nghĩ đến người này liền ở trước mắt mình, bất cứ lúc nào cũng có thể chạm tới, trái tim vừa vui sướng vừa chua xót.

"Đói bụng hay không? Có muốn ăn ít đồ hay không?" Tô Nhiên nhẹ giọng hỏi.

Chương Diệc lắc đầu một cái. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Bác sĩ nói bây giờ thân thể anh rất suy yếu, muốn bổ sung dinh dưỡng." Tô Nhiên không biết từ đâu cầm một cái bình giữ ấm đi ra, đặt ở trên tủ đầu giường, "Uống trước chút cháo đi, ấm áp dạ dày."

Anh đỡ Chương Diệc dậy, cho anh dựa vào đầu giường, từ trong hộp giữ ấm múc một bát cháo, từng muỗng từng muỗng đút cho anh ăn. Chương Diệc không có lộ ra thần sắc bài xích, chỉ là toàn bộ quá trình đều có chút mất tập trung.

Tô Nhiên thả bát xuống, lấy giấy ăn lau miệng cho anh. Lúc lau đi khóe miệng, rốt cục anh không nhịn được, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp đi lên.

Chương Diệc giương mắt nhìn anh, trong đôi mắt viết sâu nặng uể oải.

Tô Nhiên khắc chế dục vọng hôn lên, mỉm cười nói, "Sinh nhật vui vẻ!"

Chương Diệc ngẩn ra, ngày hôm nay ngay cả sinh nhật anh đều quên mất, không nghĩ tới Tô Nhiên... Còn nhớ.

"Đã qua." Anh hờ hững nói.

"Còn có mười phút nữa mới đến mười hai giờ." Tô Nhiên liếc mắt nhìn đồng hồ trong tay, giống như ảo thuật từ phía sau lấy ra một cái hộp bánh ngọt, "Bây giờ ăn bánh ngọt cũng không chậm trễ."

Chương Diệc chưa từng có tâm tư mừng sinh nhật, nếu như có thể, tất cả ký ức liên quan với ngày đó anh đều hy vọng có thể từ trong đầu đánh tan. Nhưng mà Tô Nhiên đã mở hộp bánh ngọt ra, đem cây nến màu đỏ cắm đi lên quả đường viết sinh nhật vui vẻ.

"Cầu nguyện đi, trưởng quan."

Tô Nhiên tắt đèn, cây nến đường liền tự động sáng lên. Chương Diệc nhìn anh bố trí tất cả, trong lúc hoảng hốt có loại cảm giác trở lại Tinh Mang hào. Trước đây lúc tổ chức sinh nhật trên hạm, cũng đều là Tô Nhiên tổ chức và kế hoạch, cơ hồ hàng năm đều sẽ cho anh kinh hỉ.

Kỳ thực Chương Diệc không có tâm nguyện gì, anh nhắm mắt lại, liền mở, miễn cưỡng nở nụ cười, "Cầu nguyện xong." Thơ_Thơ_ddlequydon

"Lại ăn miếng bánh ngọt đi, vị hoa quả, không ngán."

Chương Diệc lắc đầu, "cậu tự mình ăn đi, tôi muốn ngủ." Anh kỳ thực không buồn ngủ, chỉ là không muốn lại đối mặt với Tô Nhiên.

"Vậy quên đi, tôi bỏ trong tủ lạnh đi." Tô Nhiên mở đèn, cấp tốc thu thập đầu giường một chút. Anh thấy Chương Diệc đã quay lưng nằm xuống, trong mắt không khỏi xẹt qua một vẻ ảm đạm.

Chương Diệc biết Tô Nhiên đang nhìn anh, tầm mắt chăm chú kia cơ hồ muốn tổn thương lưng của anh. Anh chỉ có thể nhắm mắt lại, nỗ lực để cho mình quên ánh mắt kia quá mức nóng rực.

Bỗng nhiên, phía sau một tầng, khí tức cỏ xanh trong veo phất ở chóp mũi anh.

Chương Diệc quay mặt sang, nhìn thấy Tô Nhiên gần trong gang tấc, không thích ứng mà rụt lại về sau, "cậu làm cái gì?"

Tô Nhiên đã cởi giày tất, anh chống ở phía trên Chương Diệc, chậm rãi mở cổ áo chế phục của mình ra, nói giọng khàn khàn, "anh nói tôi muốn làm cái gì?"

Chương Diệc còn có thể không hiểu tâm tư anh, lần trước tại căn cứ Hồng Mang anh liền ăn qua thiệt thòi một lần. Anh có chút không nắm chắc được tính tình Tô Nhiên bây giờ, chỉ có thể theo thói quen bày ra tư thái thượng cấp.

"cậu còn coi tôi là trưởng quan của cậu sao?"

"Dĩ nhiên không phải."

Tô Nhiên trả lời để trong lòng anh giật mình, "Tôi đã sớm không coi anh là trưởng quan của tôi, tôi chỉ muốn làm... Người đàn ông của anh." lúc nói đến hai chữ cuối cùng, đôi mắt Tô Nhiên híp lại, môi đỏ mềm mại tầng tầng đè ép xuống.

Chương Diệc né tránh không kịp, bị động mà thừa nhận anh hôn môi. Bệnh của anh mới vừa khỏi, thân thể vẫn không có khí lực gì, Tô Nhiên không phí sức lực liền bắt được hai cánh tay anh giãy giụa, đem anh vững vàng đặt ở dưới thân hôn.

"Ừm..." Thơ_Thơ_ddlequydon

Đầu lưỡi mang theo khí tức cỏ xanh duỗi vào, tại trong cổ họng của anh bừa bãi tàn phá, phiên quấy. Trên mặt Chương Diệc chợt lóe xấu hổ, đang muốn mạnh mẽ cắn đầu lưỡi anh một cái, Tô Nhiên lại đúng lúc lùi ra.

"Ngày hôm nay anh tổ chức sinh nhật, cứ như vậy đi." ánh mắt Tô Nhiên u ám, vô ý thức liếm liếm môi mình hiện ra thủy quang, giống như còn dư vị vừa nãy.

"lá gan cậu càng lúc càng lớn." Chương Diệc lạnh lùng nhìn anh.

Tô Nhiên cười cười, không thèm để ý nói, "Nhận được khích lệ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.02.2019, 08:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Ngọc Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 11:10
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 1025
Được thanks: 799 lần
Điểm: 31.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68: Vết rách

Editor: Thơ Thơ

Đêm khuya, hoàng cung liên bang.

"Thụy Khắc, truyền tin cũng đóng, vẫn luôn không liên lạc được, đến cùng là chuyện gì đã xảy ra?"

"Cái gì, từ hôm qua anh ta bắt đầu không về nhà hả?"

Kết thúc trò chuyện cùng Thụy Khắc, Alan ôm bé trai trong lồng ngực để vào bên trong cái nôi tự động, chân mày tinh xảo cau lại. Anh liền gọi một cú điện thoại cho Bùi Tịch.

Tiếng chuông reo hồi lâu, đầu kia mới tiếp lên.

"Bùi Tịch, Diệc ở chỗ anh sao?" Alan lo lắng hỏi.

"Không ở. Làm sao vậy?" tín hiệu bên kia Bùi Tịch tựa hồ không quá tốt, tiếng nói đứt quãng.

"anh xem tin tức chưa? Diệc bị huỷ bỏ chức vị trưởng quan Tinh Mang hào, còn muốn tạm thời cách chức xét duyệt nửa năm."

"Tôi biết." giọng điệu Bùi Tịch trầm thấp, anh so với ai khác đều rõ ràng Chương Diệc vì sao lại bị đột nhiên huỷ bỏ chức vị. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Vậy hai ngày nay anh liên lạc với anh ta chưa?"

Bùi Tịch ấn lại trán của mình, hổ thẹn mà thở dài nói, "bây giờ anh không có ở khu trung ương, cô họ tôi ở nông thôn đã qua đời, tôi đang tham gia tang lễ."

Alan sửng sốt một chút, "Chẳng lẽ nói bây giờ Diệc ở Chu Dĩ Nam kia ?"

"Không thể." giọng điệu Bùi Tịch cực kỳ khẳng định.

"Tại sao?" Alan mẫn cảm mà từ mặt sau ba chữ này ngửi ra khí tức không tầm thường.

Bùi Tịch tự biết nói lỡ, đành phải nói tránh đi, "A Diệc cần phải trở về nhà Chú hai anh ta."

"Tôi hỏi qua, không có ở. Từ tối hôm qua bắt đầu không liên lạc được với anh ta, anh ta cũng không có trở về Chương trạch."

Nghe đến anh ta, thần sắc Bùi Tịch lập tức nghiêm túc lên, "Tại sao lại như vậy?"

"Lời này tôi cần phải hỏi anh mới đúng." sắc mặt Alan đột nhiên chìm xuống, "Từ khi nhắc tới Chu Dĩ Nam biểu tình anh bắt đầu quái lạ, đến cùng xảy ra chuyện gì?"

Bùi Tịch thở dài, không nói gì.

Alan cũng không thúc anh, chỉ lẳng lặng chờ, đôi con ngươi xanh biếc đặc biệt ám trầm.

"Chuyện này, cậu không cần nói cho A Diệc..." Một lúc lâu, Bùi Tịch mới chậm rãi mở miệng.

**

Chương Diệc là bị nóng tỉnh. Thơ_Thơ_ddlequydon

Nửa người anh đều bị người ôm vào trong lòng, phía sau lưng dán chặt lồng ngực người kia, trên eo gác một đoạn cánh tay thon dài của người kia.

Chương Diệc cau mày, giật giật vai, để cho mình từ trong ngực Tô Nhiên tránh ra.

Anh hơi động, Tô Nhiên liền tỉnh rồi. Con mắt thanh lệ mở, thẳng tắp nhìn chăm chú anh.

"Sớm." Tô Nhiên lại gần, hôn một cái ở khóe miệng anh. Anh không đổi áo ngủ, cổ áo sơ mi vốn thẳng tắp ngủ có nhiều nếp nhăn, hiện ra tùy ý mà lười biếng.

Chương Diệc nhìn anh, khóe miệng kéo ra một nụ cười giễu cợt, anh quơ quơ vòng tay màu bạc trên cổ tay mình, nói giọng khàn khàn, "Đây là cái gì?"

Ánh mắt Tô Nhiên cũng rơi vào trên cổ tay anh, "Bây giờ tình thế tương đối đặc thù, cái này có thể bảo vệ an toàn của anh."

Chương Diệc giống như nghe được chuyện gì buồn cười, từ trong lỗ mũi phát ra xì một tiếng.

"Bảo vệ tôi hả?" Anh dùng lực kéo kéo cái vòng tay màu bạc tinh xảo, giọng điệu trào phúng, "Là biến tướng giam cầm đi? Chỉ cần tôi vừa đi ra khỏi cánh cửa này, vòng tay liền sẽ tự động báo cảnh sát, nói không chắc còn có lực từ kéo tôi về đi, là thế này phải không?"

"anh có thể ở bên trong nhà trọ tự do hoạt động."

Tô Nhiên buông xuống lông mi nhỏ dài, tránh né ánh mắt anh chất vấn, đứng dậy mặc quần áo, "Tôi để bác sĩ tiến vào giúp anh đo nhiệt độ một chút, sáng sớm anh muốn ăn cái gì?"

"Tô, Nhiên!"

Tô Nhiên mặc quân trang áo khoác, thấy anh ngồi ở trên giường, thần sắc Chương Diệc phẫn nộ mà thất vọng, cơ hồ kém một chút liền sinh ra ý nghĩ thỏa hiệp.

Quyết không thể như vậy, anh âm thầm nhắc nhở chính mình. Đến bước này, mình đã không còn đường thối lui. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Tôi muốn đi quân bộ, buổi tối lại trở về cùng anh. Nghỉ ngơi thật tốt." Tô Nhiên gài lại một hạt nút trên cao nhất áo khoác, nhanh chân đi ra cửa phòng.

Chương Diệc nhìn bóng người của anh biến mất ở ngoài cửa, đột nhiên một quyền nện ở trên giường.

**

Chương Diệc suy đoán không có sai, vòng tay màu bạc trên cổ tay kia, vòng tay chịu lực cảm ứng hạn chế, ngoại trừ anh có thể hoạt động trong phạm vi nhà trọ, nơi nào cũng không đi được.

Vừa mới bắt đầu anh thử nghiệm dùng các loại phương pháp bắt tay vòng qua lấy xuống, sau khi dằn vặt nửa ngày đều vô dụng, anh thẳng thắn bỏ ý định, liền lên trên giường đi ngủ.

Chỉ là một giấc ngủ này đến cũng không yên ổn.

Lúc nghe đến tiếng bước chân bên ngoài Chương Diệc liền tỉnh rồi, anh cho là Tô Nhiên từ quân bộ trở về, căn bản không muốn để ý tới. Mãi đến tận tiếng bước chân xa lạ càng ngày càng gần, anh mới cảnh giác mà mở mắt ra.

Cửa phòng bị đẩy ra, một giọng nói ngả ngớn truyền đến.

"Chương thiếu tướng, đã lâu không gặp."

Chương Diệc uốn gối ngồi ở đầu giường, lạnh lùng nhìn vị khách không mời mà đến.

"Chương thiếu tướng nhìn thấy tôi thật giống như không có kinh ngạc chút nào sao?" Bạch Lãng giống như đi dạo hậu hoa viên chính mình, chậm rãi đi dạo ở trong phòng.

Chương Diệc xì cười một tiếng, "Tôi có ngày hôm nay, không phải là người của Nhà họ Bạch các người một tay kế hoạch sao."

Bạch Lãng cười cười, trong mắt xẹt qua vẻ đắc ý, ngoài miệng lại nói, "anh đây chính là ngậm máu phun người. Anh muốn trách thì trách người nhà Omega kia không nên làm lớn chuyện này, gây nên lên men dư luận. Nói nữa, bộ kiểm tra kỷ luật tra được trên đầu anh, rõ ràng là chính anh có vấn đề, này có thể không trách được trên đầu Nhà họ Bạch chúng tôi." Thơ_Thơ_ddlequydon

Chương Diệc nghe anh quỷ biện, phẫn nộ, oán hận, không cam lòng, các loại tâm tình bốc lên ở đáy lòng, anh nắm chặt nắm đấm, ngực gấp gáp phập phồng, liền không nói ra được một câu phản bác. Đúng rồi, hổ lạc đồng bằng bị khuyển khi, ngược lại bây giờ Chương Diệc anh đã lưu lạc tới mức độ này, bất luận người nào cũng có thể đến đạp lên một cước, mắng thêm một câu, tranh luận với không tranh luận, có cái gì khác nhau chớ?

"Tại sao không nói chuyện? Chột dạ hả?" hai tay Bạch Lãng ôm ngực, hứng thú mà đánh giá anh: "Nói đến, tôi vẫn luôn thật tò mò, quân ủy nói bây giờ tình trạng thân thể anh không thích hợp ở tuyến trên, là tại sao vậy chứ?"

"Chẳng lẽ..." Bạch Lãng nheo mắt lại, chậm rãi đến gần Chương Diệc, ánh mắt làm càn nhìn quét khắp toàn thân anh từ trên xuống dưới, "anh thật cùng tôi đoán như vậy, trước kia chịu phóng xạ biến thành Omega hả?"

Nhìn thần sắc anh dâm ô không có ý tốt, trong mắt Chương Diệc có một giây xẹt qua sát ý, lúc anh đang muốn một quyền vung lên gương mặt làm người ta chán ghét, cửa phòng đột nhiên bị người đá văng ra, một bóng dáng quân trang bước nhanh đi tới.

"Bạch Lãng, xin anh chú ý đúng mực!" Tô Nhiên che ở trước mặt Chương Diệc, sắc mặt âm trầm.

"Tô Nhiên, chúng ta là quan hệ như thế nào, tôi đến nhà cậu thăm bạn cũ, cậu không đến nỗi kích động như thế đi." sắc mặt Bạch Lãng cũng có chút khó coi.

"Bạch Lãng, công sự là công sự. Đây là nơi ở cá nhân của tôi, xin anh tránh xa."

"Đau lòng hả?" Bạch Lãng liếc mắt Chương Diệc phía sau anh một cái, tựa như nhún vai một cái thỏa hiệp, "Được được, cậu chiếm được người không dễ dàng, tôi liền không quấy rầy các người ôn chuyện."

"Xin mời!"

Tô Nhiên thay anh kéo cửa ra, giọng điệu cường thế.

Khóe môi Bạch Lãng nhếch lên có thâm ý cười khác, mỗi bước đi cẩn thận mà đi ra cửa phòng. Anh vừa đi, Tô Nhiên liền nghiêm khắc phê bình hai tên vệ binh canh giữ ở cửa một trận. Thơ_Thơ_ddlequydon

"Sau này không có mệnh lệnh của tôi, ai cũng đều không thể vào!"

"Có thể Bạch tham mưu là ——" một tên vệ binh chột dạ nói, bị ánh mắt Tô Nhiên lạnh lùng nghiêm nghị đảo qua, lập tức cấm khẩu.

"Vâng, trưởng quan!"

Tô Nhiên trở lại phòng ngủ, cửa mới đẩy ra, liền bị một quyền đập trúng mặt. Anh cũng không phản kháng, lảo đảo mà lùi về sau hai bước, chậm rãi chống đỡ thẳng thân thể, nhìn người đàn ông nổi giận đùng đùng.

"Thân thể anh mới tốt, tâm tình không thể kích động như thế." Giống như không cảm giác được trên mặt đau rát, Tô Nhiên vẫn là biểu tình ôn nhu mà kiên định.

"Lần này âm mưu của Nhà họ Bạch, cậu cũng tham dự hả?" Chương Diệc lạnh lùng nhìn anh, con ngươi đen không có một tia nhiệt độ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tóc Xoăn và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.