Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

 
Có bài mới 25.10.2018, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 176
Được thanks: 570 lần
Điểm: 25.63
Có bài mới [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên - Điểm: 9
Ngọt Ẩn

images
                          
Tên truyện: Ngọt Ẩn

Tác giả: Hứa Sâm Nhiên

Số chương: 59 chương

Editor: Mạn Châu Sa 2001

Thể loại: Hiện đại , Ngọt sủng , Song khiết , Y thuật , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , Ấm áp , Duyên trời tác hợp , Chữa khỏi, HE, 1v1


Giới thiệu:

Gần đây trên mạng có một đề tài cực hot: # Cách tán đổ con gái nhanh nhất #

Weibo của tổng đài internet radio của nam phát thanh viên:

@Zain: Bạn gái nói ‘vừa nghe anh mở miệng nói chuyện là em liền muốn ngủ’ là có ý gì?

Ba năm sau, Nhan Tiêu nghe nhiều thành nghiện. Mỗi đêm cô đều đeo headphone, nghe giọng nói quen thuộc trên radio chúc “ngủ ngon”. Sau lại nghe được câu “ngủ ngon” đáp lại ngay bên tai, như chỉ có mỗi mình cô nghe thấy……

—— Hoá ra trên thế giới này thật sự có một người như vậy, là thuốc gây nghiện cho bạn nhưng cũng là thuốc chữa trị duy nhất có chữa khỏi bạn..

【PS】:

①# nam chủ # bác sĩ cấm dục, nghề phụ phát thanh viên internet radio

② đây là một thế giới giả tưởng truy nam thần, dần có xu hướng đuổi tới thành chuyện tình ở thế giới thật.

MỤC LỤC

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
      Chương 2       Chương 3   Chương 4
  Chương 5
    Chương 6            Chương 7  
             Chương 8  
       Chương 9                Chương 10
                   Chương 11
                Chương 12
                      Chương 13
                 Chương 14
              Chương 15
        Chương 16             Chương 17
             Chương 18
             Chương 19
              Chương 20
                     Chương 21
             Chương 22
                        Chương 23
                     Chương 24
                  Chương 25
               Chương 26
                  Chương 27
              Chương 28
               Chương 29
              Chương 30
             Chương 31
             Chương 32
             Chương 33
             Chương 34
             Chương 35
             Chương 36
             Chương 37
               Chương 38
                 Chương 39
                  Chương 40
                         Chương 41
Chương 42                   Chương 43                            Chương 44
Chương 45                   Chương 46                             Chương 47
Chương 48                    Chương 49                             Chương 50
Chương 51                    Chương 52                             Chương 53
Chương 54                    Chương 55                             Chương 56
Chương 57                     Chương 58                            Chương 59



Đã sửa bởi Mạn Châu Sa 2001 lúc 03.02.2019, 20:07, lần sửa thứ 19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Châu Sa 2001 về bài viết trên: Bora, Bắc Thần Khuynh Trúc, Chờ qua đường, Nhất Sinh, andy vu, annecu, hanayuki001, monkeylinh, y229917
     

Có bài mới 25.10.2018, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 176
Được thanks: 570 lần
Điểm: 25.63
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sủng] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên - Điểm: 43
Chương 1: Xoài phô mai đông lạnh 〔1〕

Editor: Mạn Châu Sa 2001.

Nửa giờ trước, Nhan Tiêu bị cấm túc ở nhà, mang theo dép từ trong phòng ngủ đi ra ngoài phòng khách.

Thành công tránh được mẹ cô đang nấu cơm ở trong phòng bếp, ba cô thì ngồi ở một chỗ xem TV, cô lộn một vòng đến cửa chính, dùng các tư thế linh hoạt, yêu cầu phải có kỹ thuật cao giống như đặc công đang chấp hành nhiệm vụ thành công chạy ra cửa chính.

Sau khi nghe được câu chuyện quang vinh của Nhan Tiêu, bạn học Nhiếp Sơ Sơ cười đến nỗi phun hết cả sữa ra nói: “Nhan Tiêu cậu đang học vũ đạo gì vậy? Tài năng này của cậu mà không đi FBI của Mỹ thật đáng tiếc!”

Giành lấy hộp sữa trong tay cô ấy uống một hớp, Nhan Tiêu căm giận: “Chỉ vì mình ở ngoài có một đêm mà tự nhiên mẹ mình cấm túc mình ba ngày! Đây là cái xã hội gì? Mình phải giống tiểu thư khuê các ở trong nhà cả ngày thì bà ấy mới vừa lòng?”
Bởi vì tâm tình quá mức kích động mà hộp sữa trong tay cô bị bóp đến biến dạng, Nhiếp Sơ Sơ tự giác lui về phía sau một bước, sợ hộp sữa kia phun ra.

Kỳ thật chuyện Nhan Tiêu bị cấm túc, chắc là chuyện mấy ngày trước họp mặt các bạn học thời cao trung.

Hôm đó ăn cơm chiều xong, dựa theo lệ thường là tất cả đều ở lại uống rượu ca hát, sau đó lại đến Thái Hải chơi đùa, loại người như Nhan Tiêu ngửi thấy mùi rượu là say, uống được hai ly rượu, trực tiếp nằm trên mặt đất như lợn chết.

Bên kia ai cũng uống nhiều, phần lớn đều nằm ở các góc của phòng lăn ra ngủ, ngày hôm sau còn thấy có người ngủ một đêm ở trên bồn cầu.

Nhưng mà bi thảm nhất là Nhan Tiêu bị mẹ cô gọi dậy.

Không chỉ bi thảm mà còn có chuyện kịch tính hơn là lúc mà mẹ cô tìm cô trong một tốp người thì cô vẫn duy trì tư thế “ôm chân một bạn học nam”.

Sau đó, cô bị mẹ lôi về nhà, cùng với việc bị hiểu lầm.

Mặc dù cô giải thích như thế nào, mẹ cô cũng không bỏ qua chuyện này.

Nhiếp Sơ Sơ nghe xong, lúc sau phát biểu cảm nghĩ: “Cậu phải sửa thói quen khi ngủ ôm gối ôm!”

Nhan Tiêu khóc không ra nước mắt: “Mình mà biết đó là chân của người khác, mình có thể ôm sao?”

Đang nói chuyện, tiếng chuông điện thoại của Nhiếp Sơ Sơ vang lên, cô ấy nói một vài câu trong điện thoại, lại đột nhiên quơ quơ điện thoại trước mặt Nhan Tiêu: “Tại sao cậu ra khỏi cửa mà không mang theo điện thoại?”

Nhan Tiêu không rõ động tác của cô ấy là có ý gì, tùy ý nói: “Mang theo điện thoại thì mình cũng không dám khởi động máy, mẹ mình sẽ đập vỡ điện thoại của mình……”

Vừa dứt lời, điện thoại của Nhiếp Sơ Sơ vang lên tiếng nói quen thuộc: “Nhan Tiêu con có tin mẹ sẽ đánh gãy chân con hay không!!!”

Nhan Tiêu: “……”

Nhiếp Sơ Sơ khóc không ra nước mắt, dùng khẩu hình tỏ vẻ: “Xin lỗi, mình cũng không đoán được là mẹ cậu sẽ gọi điện cho mình!”

Đứng ở phía Nam trong ngày trời có gió, vẻ mặt thảm thương của Nhan Tiêu chờ xe của mẹ tới đón.

Tên hỗn đản Nhiếp Sơ Sơ kia đã trốn chạy, để ngừa bà mẹ bùng nổ khói thuốc súng ảnh hưởng đến cô ấy.

“Nhan Tiêu nếu không phải con đã lớn rồi, mẹ thật sự rất muốn đánh con!” Đây là câu đầu tiên mẹ cô nói với cô.

Nhan Tiêu ngồi bên ghế phụ, gảy ngón tay nhỏ giọng oán giận: “Trưởng thành hay không có liên quan sao?”

Nhìn thấy bộ dáng bất mãn của cô, mẹ Nhan nổi giận: “Hôm nay nói như thế nào? Buổi chiều hẹn kiểm tra răng con quên rồi sao?”

Nhan Tiêu nhịn xuống hai mắt sáng lên xúc động: “Kiểm tra xong mẹ có thể cho con đi chơi không?”

“Đi ra ngoài chơi? Con đêm không về ngủ, cùng bạn nam ôm nhau ngủ……”

Nhìn thấy mẹ cô càng nói càng nghiêm trọng, Nhan Tiêu vội vàng ngưng lại, nói sang chuyện khác: “Hôm nay chúng ta đi kiểm tra ở bệnh viện nào vậy?”

Mẹ Nhan đánh tay lái quẹo phải, “Bệnh viện Nội thị ở phía Nam là tốt nhất, con trai của dì Lưu cũng làm ở đó.”

“Dì Lưu?” Nhan Tiêu nhíu mày nghĩ, “Dì Lưu ở bên cạnh nhà của chúng ta?”

Tâm tình của mẹ Nhan rốt cuộc cũng tốt lên được một chút, mặt mày hớn hở lên: “Đúng vậy, mấy ngày hôm trước mẹ cũng mới biết được, con của bà ấy là bác sĩ chính của khoa miệng, khi còn nhỏ con thường xuyên chơi với anh Hoắc, không nhớ rõ sao?”

Nhan Tiêu nào nhớ được người của mười mấy năm trước, chỉ có ấn tượng mơ hồ, anh Hoắc kia hơn cô mấy tuổi, thành tích rất tốt, vì sau đi theo người trong nhà dọn đi rồi.

Ánh mắt mẹ Nhan nhìn lướt qua Nhan Tiêu như đang suy nghĩ gì đó: “Mẹ và dì Lưu nói, chờ lát nữa con hỏi trực tiếp bác sĩ Hoắc ở đâu là được.”

Vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhỡ ở trong bệnh viện có mấy người họ Hoắc, con làm sao biết được ai là anh ấy?”

“Đúng rồi, mẹ có ảnh chụp của nó ở đây!” Mẹ Nhan nói dùng khuỷu tay chỉ chỉ cái túi sách đặt ở bên cạnh, “Mẹ lái xe không có tiện, con tìm một chút, ở ngăn thứ nhất bên trong túi.”

Nhan Tiêu sờ đến ảnh chụp, nhìn thấy suýt chút nữa hộc máu, “Mẹ! Mẹ xác định con có thể căn cứ vào bức ảnh này tìm được anh Hoắc?”

—— ảnh chụp một em bé không vượt quá năm tuổi!

Vẻ mặt Nhan Tiêu không thể tưởng tượng được nhìn vào cái hố của cha mẹ đại nhân, “Mẹ bảo con dựa vào tấm ảnh em bé này tìm người? Hiện tại người ta đều đã hơn hai mươi tuổi! Mẹ không lầm đi?”

Mẹ Nhan nhíu mày: “Mẹ chỉ có bức ảnh này, khi còn nhỏ không phải cũng có một vài nét giống khi lớn lên sao……”

Nhan Tiêu lại cúi đầu đánh giá ảnh chụp đã ố vàng kia, ảnh chụp một cậu bé mở to mắt nhìn màn ảnh, còn một tay kéo, trọng điểm là, lại còn ăn mặc quần thủng đũng……

Cầm bức ảnh này đi tìm người có phải là không lịch sự?

Nhan Tiêu lấm tấm mồ hôi, cô biết mẹ cô không đáng tin cậy, không nghĩ tới là đã đến đẳng cấp này!

Cô yên lặng bỏ tấm ảnh vào trong túi sách của mình, nói với mẹ “Dùng ảnh chụp tìm người” ném ra sau đầu.

Chỉ đưa cô đến cửa bệnh viện, mẹ cô dừng xe lại: “Tự con đi vào đi, mẹ còn có chút việc.”

Cô chửi thầm vài câu, đóng cửa xe, đi về phía cửa bệnh viện.

Đi đến trước bàn, Nhan Tiêu nhìn thoáng qua bảng biểu của bác sĩ khám tại nhà, hỏi y tá đứng ở phía trước: “Xin hỏi bác sĩ Hoắc khoa miệng ở lầu mấy?”

Giọng nói y tá ở phía trước lễ phép thân thiện: “Cô có hẹn trước với bác sĩ Hoắc không?”

Hẹn trước? Bà mẹ chắc là hẹn trước rồi?

Nhan Tiêu chần chờ gật đầu.

Y tá chỉ sang hành lang bên cạnh, “phòng khám bệnh 102, bác sĩ Hoắc chắc là ở bên trong.”

Theo hành lang đi, bên trái phòng thứ hai viết “102”.

Cửa phòng không đóng, bên trong có vài bác sĩ mặc áo blouse trắng, hình như là không có người bệnh, bọn họ đang nói chuyện trên trời dưới biển.

Gõ cửa phòng khám bệnh, nháy mắt trong phòng yên tĩnh lại, đều nhìn về phía Nhan Tiêu đang đứng ở của.

Hôm nay cô mặc áo màu đen pha hồng phối với một chiếc váy qua đầu gối, đôi chân nhỏ nhắn, đôi tất màu trắng với đôi giầy da màu đen rất hợp.

Tưởng tượng đây là cách ăn mặc của em học sinh.

“Em gái tìm ai?” Một người bác sĩ đeo kính phá vỡ không khí trầm mặc.

Ánh mắt Nhan Tiêu nhìn quanh một vòng: “Tôi tìm bác sĩ Hoắc.”

“Bác sĩ Hoắc, anh có người bệnh?” Bác sĩ nam đeo kính lui về phía sau, có mấy người bị che khuất đứng ở sau, Nhan Tiêu không biết ai là anh.

Rốt cuộc cũng không xem như là tiếp xúc với người lạ, khi còn nhỏ chơi đùa với nhau, thế nhưng trong lòng Nhan Tiêu có một chút chờ mong cùng khẩn trương.

Bóng người chưa xuất hiện, một giọng nói tầm thấp chui vào lỗ tai Nhan Tiêu:
“Tôi nhớ rõ, hình như không có hẹn trước người bệnh.”
Giọng nói của người đàn ông rất bình tĩnh mau chóng hấp dẫn được toàn bộ sự chú ý của Nhan Tiêu.

Một loại ánh mắt quen thuộc không thể miêu tả dâng lên……

Cô ở trong ký ức tìm giọng nói có liên quan thì người nọ đã đứng lên khỏi ghế đi đến, thân hình cao dài mảnh khảnh, áo blouse trắng rộng thùng thình mở ra, bên trong là áo cổ đứng nhung dê, quần dài màu đen.

Bình tĩnh hai màu trắng đen, đơn giản không mất khí chất.

Anh cúi đầu ở điều chỉnh bao tay cao su trên tay, tùy ý ngẩng lên nhìn về phía Nhan Tiêu.

Nhan Tiêu hô hấp cứng lại, đối mặt với đôi mắt đen nhánh của anh.

Ánh đèn nơi này hơi tối, đôi mắt anh đặc biệt sáng, thâm thúy như gột rửa.

Đuôi mắt hơi vểnh lên, khuôn mặt góc cạnh sắc sảo như gọt, môi mỏng hơi nhấp nháy, hình dáng gọn gàng.

Không hề nghi ngờ, đây là một khuôn mặt hết sức đẹp đẽ, diện mạo này mà đi ở trên đường sẽ hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt của nữ sinh, mặc dù là liếc mắt một cái, cũng làm người ta rất khó quên.
“Cô tìm tôi?” Anh nhìn qua đánh giá Nhan Tiêu một chút.

Nhan Tiêu đứng một chỗ giống như không tồn tại mà khẩn trương lên, “Ừm.”

“Tên là gì?” Anh cầm tờ đơn từ trên bàn mở ra.

“Nhan Tiêu.” Báo tên xong, bỗng nhiên Nhan Tiêu có chút chờ mong anh có thể nhớ tới cô hay không.

Từ trên nhìn xuống một lần, một lần nữa anh nhìn về phía Nhan Tiêu: “Tôi không có hẹn trước với cô.”

Một nữ bác sĩ đứng bên cạnh nhịn không được hỏi: “Chúng tôi sắp tan tầm, cô có phải nhầm thời gian hay không?”

Nhan Tiêu có chút thất vọng lại có chút quẫn bách, mẹ cô không phải đã nói cho mẹ anh rồi sao?

Bản thân anh tại sao lại không biết?
Chẳng lẽ là đã quên?

Suy nghĩ, cô thử thăm dò nhắc nhở: “Bác sĩ Hoắc, anh nghĩ lại.”

Hoắc Trạch Tích hơi nhíu mày, có chút không hiểu, lại bình tĩnh giải thích: “Đăng ký không phải là hẹn trước với tôi ở đây.”

Người ở đây quá nhiều, vốn dĩ không tiện mở miệng nói chuyện quan hệ, chính là đi tới bước đường này, Nhan Tiêu chỉ có ——

“Mẹ anh không nói cho anh?”

Không biết là ai ở bên cạnh bỗng nhiên cười ra tiếng, không khí lập tức trở lên quái dị.

Nhan Tiêu thấy vẻ mặt bác sĩ Hoắc trong nháy mắt ngơ ngẩn, sau đó nhíu mày: “Cô có phải là tìm nhầm người hay không?”

Nhan Tiêu khóc không được, thấy chết không sờn bình tĩnh: “Mẹ tôi kêu tôi tới tìm anh, bà nói là bà đã bảo với mẹ anh……”
Những người đứng ở trong phòng bệnh này, trừ bỏ Hoắc Trạch Tích, tất cả đều nhịn không được phụt cười.

“Hóa ra là quen biết, Hoắc Hoắc anh tan tầm trước đi!” Bác sĩ đeo kính vỗ vai Hoắc Trạch Tích, người đứng đằng sau không nhúc nhích, hiển nhiên có chút ngoài ý muốn.

Trong lòng như có một vạn con ngựa hoang chạy qua, Nhan Tiêu đỏ mặt giải thích: “Không phải! Tôi là tới kiểm tra!”

Chung quanh có người ồn ào: “Bác sĩ Hoắc mau nhìn xem!”

Tại sao có cảm giác nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch……

Nhan Tiêu khóc không ra nước mắt mà nhìn về phía Hoắc Trạch Tích, “Bác sĩ Hoắc, thật sự là tôi tới kiểm tra răng!”

Anh không để ý những lời nói đó, đã xoay người đi đến ngồi xuống ghế, giọng nói nhàn nhạt: “Cô lại đây đi.”

Nhan Tiêu nắm chặt dây túi sách đi qua, trên mặt có chút nóng.

“Các anh không có việc gì có thể tan tầm.” Hoắc Trạch Tích liếc về phía những người đồng nghiệp đang xem náo nhiệt đứng ở bên cạnh.

Chờ nhóm bác sĩ kia đi hết, Nhan Tiêu mới nằm trên ghế nha khoa, đặt túi ngang váy.

Hoắc Trạch Tích rũ mắt mang bao tay vào, không thấy cô, giọng nói bình tĩnh mở miệng: “Cô biết mẹ tôi?”

“Ukm…… Không đúng! Là mẹ tôi biết mẹ anh!” Nhan Tiêu tận lực giải thích rõ ràng một chút, nghĩ về nhà phải tìm mẹ cô tính sổ.

Hoắc Trạch Tích chuyển đèn đến ghế nha khoa, chiếu vào gương mặt của Nhan Tiêu, “Không có lần sau.”

Giọng nói anh từ tính trầm thấp, ngắn ngủn bốn chữ, tùy ý nói ra cũng có khí chất.
Bị anh nói “Không có lần sau” khiến cho cô một trận hổ thẹn, cô muốn giải thích, lại phát hiện không biết giải thích thế nào, mẹ cô thật sự là không có hẹn trước, thật sự là muốn chạy quan hệ, lúc này nếu cô nói là không biết cái gì, ai sẽ tin?

Nhất thời trầm mặc, trước khi Nhan Tiêu tới đây suy nghĩ nên biết một chút, hiện tại xem ra…… Vẫn là từ từ đã.

Cô hoàn toàn không có cách liên tưởng người đàn ông trước mắt này cùng ảnh một cậu bé năm tuổi là một.

Hơn nữa, nếu cô tự giới thiệu lúc sau anh vẫn không nhớ được, cô nhất định sẽ xấu hổ đứng dậy chạy trốn.

Thời gian Nhan Tiêu suy nghĩ miên man, Hoắc Trạch Tích đã đeo khẩu trang lên, bật đèn lên.

Không thể thích ứng được ánh sáng mạnh, Nhan Tiêu nhắm mắt lại, không hiểu sao lại rất khẩn trương.


Đã sửa bởi Mạn Châu Sa 2001 lúc 09.01.2019, 12:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.10.2018, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 176
Được thanks: 570 lần
Điểm: 25.63
Có bài mới Re: [Hiện đại - Sủng] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên - Điểm: 38
Chương 2 :Xoài phô mai đông lạnh (2)

Editor: Mạn Châu Sa 2001

Ánh đèn chiếu vào chói mắt khiến đôi mắt của Nhan Tiêu khẽ híp lại, nhìn thấy Hoắc Trạch Tích ngồi cách cô rất gần, ngồi ở cái ghế dựa ở phía sau lưng cô, dùng bút bóng đèn* kiểm tra khoang miệng của cô.

Vẻ mặt anh rất bình tĩnh và chuyên tâm, chỉ lộ ra một khuôn mặt rất gọn gàng.

Nhan Tiêu từ từ mở to mắt nhìn anh, trong lúc vô ý, ánh mắt của Hoắc Trạch Tích và ánh mắt cô khẽ chạm nhau, cô rất nhanh nhắm mắt lại, ngón tay bất giác nắm chặt túi sách.

Hoắc Trạch Tích không hề báo trước mà mở miệng: “Đừng khẩn trương.”

Giọng nói tự nhiên chậm rãi, như là tiếng suối chảy róc rách. Giọng nói từ tính, lại dựa vào quá gần, cảm giác tê dại từ trên trán truyền đến tai của Nhan Tiêu khiến cả người cô mềm lại.

Một lúc sau biết được chính mình không giống như thường ngày, Nhan Tiêu rất ngạc nhiên và nghi ngờ, cô không phải không biết được tầm quan trọng của âm thanh nhưng không ngờ cô lại có phản ứng mẫn cảm với giọng nói này đến vậy……

Kiểm tra xong, Hoắc Trạch Tích ngồi dậy tháo khẩu trang xuống, “Hàm răng của cô không có gì vấn đề, vừa mới nhổ răng?”

Nhan Tiêu lấy giấy trong túi, mỗi ngăn túi tìm một lần, tìm một lúc không thấy, đáp: “Đúng vậy, mấy ngày hôm trước mới đi nhổ xong.”

Hoắc Trạch Tích đưa giấy ăn cho cô, đứng lên tháo bao tay xuống: “Thứ tư cô lại đến, bây giờ đã muộn rồi, thời gian khám cho cô không kịp.”

Nhan Tiêu nhận lấy giấy ăn, đứng lên khỏi ghế nha khoa, nhìn anh tháo bao tay và thu dọn dụng cụ.

Hoắc Trạch Tích giương mắt nhìn vào ánh mắt cô hỏi: “Còn có việc sao?”

Ngón trỏ của Nhan Tiêu xoa nhẹ thái dương: “Cái kia, không cần thu tiền sao?”

Động tác thu dọn dụng cụ của Hoắc Trạch Tích dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn vào mắt cô, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy buồn cười: “Đúng, thu tiền.”

Nhan Tiêu nghĩ, vẻ mặt có chút khó xử nói: “Tôi không đi con đường chính, vậy anh có thể thu tiền ngoài của mình tôi sao?”

Hoắc Trạch Tích bình tĩnh nói: “Cô trực tiếp đưa tiền cho tôi là được.”

Trong lòng Nhan Tiêu giật mình, bây giờ còn có bác sĩ như vậy sao? Không sợ bị báo cáo sao?

Cô ấp úng: “A? Kia……”

Nhìn bộ dáng tin tưởng kia của cô, Hoắc Trạch Tích nhịn không được cười: “Vẫn còn đi học?”

Cô không biết vì sao lại chuyển đề tài nhanh như vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Đang học đại học.”

Hoắc Trạch Tích hơi híp mắt: “Nhìn giống học sinh trung học.”

Không biết anh có ý gì, Nhan Tiêu cười hai tiếng, quay trở lại đề tài vừa nãy: “Chuyện thu tiền kia, có thể lần sau được không……”

“Tôi nói đùa thôi”, Hoắc Trạch Tích thu dọn giấy ở trên bàn, ngắt lời cô: “Bây giờ không còn sớm, cô mau về nhà đi.”

Nhan Tiêu sửng sốt một chút, lúc cô phản ứng lại thì đã đứng trước mặt anh, hiền lành đáp lại một tiếng “vâng”.

“Còn có……” Anh lại gọi Nhan Tiêu lại: “Nhớ rõ nói cho người nhà của cô đến bệnh viện đăng ký.”

Nhan Tiêu nghe vậy trên mặt lại bắt đầu nóng lên, lễ phép cúi người, tiến lên phía trước một chút, “Cảm ơn bác sĩ Hoắc.”

Nhìn thấy cô đi ra khỏi phòng khám bệnh, Hoắc Trạch Tích cởi đồng phục bác sĩ, đi đến giá treo bên cạnh lấy áo khoác, bỗng nhiên ánh mắt nhìn thấy tấm ảnh ố vàng bị rơi trên mặt đất.

Chắc là vừa nãy khi cô gái kia tìm đồ rồi bị rơi xuống đất.

Anh ngồi xổm xuống nhặt lên, trong lúc đó nhìn vào tấm ảnh kia khiến anh ngây ngẩn cả người.
-
Nhan Tiêu cảm giác được chính cô đi thẳng về nhà.

Giọng nói của Hoắc Trạch Tích không ngừng vang lên trong đầu cô, nhưng cô nghĩ mãi không ra là có chỗ nào đó không đúng.

Lúc cô về đến nhà là hoàng hôn đã buông xuống, cô chỉ uống một chút canh gà rồi đi về phòng.

Khi còn nhỏ Nhan Tiêu đã học khiêu vũ, lên đại học cô cũng bắt đầu học tiếp khiêu vũ, lúc lên đại học thì cô tương đối rảnh rỗi, quay video phát lên trên mạng, sau một hai năm, tích lũy không ít kinh nghiệm, cũng kết bạn được nhiều người rất thú vị.

Đối với cô mà nói, quan trọng nhất là trang wed được rất nhiều fan và bạn bè thế giới biết đến, cho nên rất nhiều thời gian, cô đều lên mạng, một thế giới nho nhỏ có sự vui buồn thuộc về riêng cô.

Mở túi đồ ăn vặt ra lấy cái bánh pudding, ăn một chút rồi cô bắt đầu xem những bình luận về vũ đạo trên trang wed mà ngày hôm qua cô đăng lên.

Phần lớn cô đều phát video vũ đạo trên trang wed lần thứ hai, nhưng bởi vì là vũ đạo lần thứ hai nên so với vũ đạo đầu tiên còn cần cố gắng rất nhiều, cũng không được chuyên nghiệp giống như nhiều người, ngay từ đầu cô cũng không có tính toán là phát triển phương diện này, chỉ là bị bạn bè lôi kéo nhảy một lần, không ngờ là ban đầu cô không để ý những lời đóng góp đó, nhưng sau đó lại từ từ tiếp xúc với khiêu vũ lần thứ hai.

Đọc xong những bình luận, cô mới nhớ tới là từ buổi chiều ra khỏi cửa điện thoại di động để ở nhà, mở khóa điện thoại, hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.

Được rồi, rốt cục cô cũng biết vì sao buổi chiều mẹ cô đến tìm cô mà tức giận như vậy.

Nhưng lại có hai cuộc gọi nhỡ là của Nhiếp Sơ Sơ.

Cô đeo tai nghe lên rồi gọi điện thoại, kêu lên hai tiếng, giọng nói của Nhiếp Sơ Sơ vang lên ở bên kia: “A Tiêu?”

Trong miệng Nhan Tiêu đang ăn bánh pudding, giọng nói không rõ: “Cậu gọi điện thoại cho mình?”

“Mình thề! Mình hoàn toàn không biết là mẹ cậu sẽ nghe điện thoại, bà ấy hỏi trực tiếp ‘ Nhan Tiêu có ở bên cạnh con không?’, trong tình huống đó mình không biết nên làm gì nên đưa luôn điện thoại cho cậu……”

Không chờ Nhiếp Sơ Sơ giải thích xong, Nhan Tiêu ngắt lời của cô ấy: “Được rồi được rồi, mình biết chỉ số thông minh của cậu có hạn, tha thứ cậu!”

Nhiếp Sơ Sơ cũng không để ý đến lời nói của cô, “Cậu đi khám như thế nào rồi?”

Tự nhiên Nhan Tiêu lại nghĩ đến khuôn mặt đeo khẩu trang của Hoắc Trạch Tích, vẻ mặt chăm chú, tùy ý nói: “Ukm, bác sĩ kia khá tốt.”

Hai người lại nói thêm vài câu, bỗng nhiên Nhiếp Sơ Sơ hỏi: “Mình có cảm giác hôm nay cậu nói chuyện rất mất tập trung?”

Tâm sự của Nhan Tiêu bị đoán trúng khiến cô có chút bối rối, một tay đưa lên, ngón tay nghịch tóc bên cạnh tai, “Có sao?”

“Ukm, tâm trạng của cậu không tốt?”

Nói tâm trạng không tốt cũng không phải, chỉ là sau khi từ bệnh viện về nhà, trong lòng cô có chút gì đó rất kì lạ.

Không chờ cô nói chuyện, Nhiếp Sơ Sơ cười một tiếng, “Xem ra hôm nào phải yêu cầu cậu đưa mình đi nghe giọng nói của người đàn ông kia rồi.”

Nhan Tiêu sửng sốt, Nhiếp Sơ Sơ nói người đàn ông kia, là Zain.
Giọng nói của anh ấy, làm bạn với cô suốt ba năm.

Những năm gần đây trên NJ ( internet radio chủ bá ) độ nổi tiếng của Zain rất cao, cũng không phải giống như những tiết mục có MC dẫn chương trình, vào cùng một thời gian của mỗi đêm anh ấy sẽ phát một đoạn âm thanh trên radio, kể về một câu chuyện xưa rất ngắn, hoặc là nói một vài ý tưởng đơn giản, chia sẻ một bài hát.

Không có thời gian hạn chế, không có bị hạn chế trong khuôn khổ, giảng đến cuối cùng, chúc một câu ngủ ngon.

Mãi mãi anh ấy chỉ phát tin trên radio vào buổi tối lúc 11 giờ.

Đêm khuya yên tĩnh lúc cô đeo tai nghe lên, chỉ có giọng nói từ tính, trong suốt của anh ấy, giống như dòng điện truyền từ từ đến lỗ tai của bạn, xuyên qua khắp người, có thể dễ dàng khiến người khác buông lỏng đề phòng, tiến vào một thế giới khác, một thế giới được xây dựng từ giọng nói của anh ấy.

Từ lần đầu tiên nghe được giọng nói của anh ấy, đã qua ba năm, vào mỗi đêm của ba năm này, khi trời mưa khi trời trong, điều duy nhất không thay đổi chính là đeo tai nghe lên, nghe một người nói xong lời cuối cùng “Ngủ ngon”.

Chưa bao giờ Nhan Tiêu kiên trì nghe một câu chuyện của ai đó, trước kia cũng chưa có từng nghĩ tới, thói quen nghe giọng nói của một người lại thành nghiện.

Giống như trong vòng một ngày trải qua nhiều lần, giọng nói kia giống như an ủi, tất cả giống như quay trở lại về con số không; một câu ngủ ngon, toàn bộ thế giới giống như đang chờ đợi sáng sớm.

Cô có tình cảm với giọng nói của Zain, đại đa số mọi người đều không thể giải thích được, thậm chí có nhiều bạn bè cảm thấy rất kì lạ, có rất nhiều người thích tính cách bên trong của AS.MR Triều.

Nhan Tiêu không phủ nhận, chẳng qua là As.Mr mang cho người khác chính là kích thích khoái cảm, mà giọng nói của Zain, mang lại cho cô một cảm giác an toàn.

Nghe thấy đầu điện thoại bên này của Nhan Tiêu trầm mặc, Nhiếp Sơ Sơ nhịn không được cảm thán: “Cậu nói xem trước khi kết hôn mà cậu không thể sửa được thói quen trước khi đi ngủ phải nghe radio, chồng của cậu có thể không ngại sao? Chuyện sinh hoạt có thể hòa thuận sao?”

Nhiếp Sơ Sơ nói chuyện không tiết tháo, Nhan Tiêu đã tập mãi thành thói quen, chỉ là không muốn nghe cô ấy lại lải nhải: “Mình không nói chuyện với cậu nữa, tắt máy đây!”

Không chờ Nhiếp Sơ Sơ nói xong, cô không lưu luyến ngắt luôn cuộc trò chuyện.

Nhìn màn hình máy tính phát ngốc trong chốc lát, cô tìm mấy bộ phim điện ảnh tải về máy, mở phim《oneday》 bắt đầu xem.

Cô không thể giải thích được sự yêu thích, nhàm chán lại lăn qua lộn lại xem những bộ phim mà mình yêu thích.

Xem đến đoạn sau của bộ phim, nữ chính Emma sắp kết hôn với nam chính: “Em rất thích anh, rất rất thích anh, nhưng mà em sẽ không bao giờ yêu anh.”

Bên ngoài ánh đèn đã ít dần, đã gần 12 giờ.

Cô tắt video đi, ở trang weibo của Zain ra, hôm nay trước khi ngủ radio đã được đổi mới, cô cắm tai nghe vào, mơ hồ cảm nhận được âm thanh của cảnh vật, từ tai nghe truyền đến một giọng nói từ tính hơi trầm.

Nhan Tiêu tắt đèn đi nằm ở trên giường, chui vào trong ổ chăn.

Phòng bắt đầu dần dần ấm lên, giọng nói nhỏ nhẹ từ từ ở bên tai, mang theo một chút yên tĩnh với một chút ấm áp.

Mỗi một từ ngữ mỗi một câu, mỗi một tiếng cười khẽ dừng lại, thích nhất là lúc anh ấy phát âm, tất cả cô đều rất quen thuộc.

Mãi mãi hoàn mỹ, gần trong gang tấc lại xa xôi không thể với tới.

Phát đúng bảy phút, một câu kết chúc ngủ ngon.

Một lúc sau đến khi không còn một giọng nói nào, Nhan Tiêu mới gỡ xuống tai nghe.

Trong lúc lơ đãng, bỗng nhiên cô nhớ tới buổi sáng ở bệnh viện, nghe được một câu nói “Đừng khẩn trương”.

Trong đầu bỗng nhiên bừng tỉnh, ở trong bóng tối, Nhan Tiêu bỗng chốc mở to mắt.


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: bút nha khoa

But_den_kham_tai_mui_hong_Led_lenser_P2BM.jpg [ 58.13 KiB | Đã xem 64367 lần ] But_den_kham_tai_mui_hong_Led_lenser_P2BM.jpg [ 58.13 KiB | Đã xem 64367 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Châu Sa 2001 về bài viết trên: Bora, Bắc Thần Khuynh Trúc, HNRTV, Muavanganh17, TrucKhai, hh09, meomeo1993, monkeylinh, tinhlinhgio, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Babydoll, Bảo Loan, cloversmile08, Hoangbaotram1175, Mạc Lam, Nguyễn Thuỷ Dung, nhoktouch, Pe Pham, Shiro Mat Mong, tanhi810, Tỉnh Hảo, zjzjzjnzjn và 865 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.