Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Toà thành bị vùi lấp - Thiên Như Ngọc

 
Có bài mới 12.10.2018, 13:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.10.2018, 11:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 477 lần
Điểm: 14.29
Có bài mới [Hiện đại, Sắc] Toà thành bị vùi lấp - Thiên Như Ngọc - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tác giả: Thiên Như Ngọc

TÒA THÀNH BỊ VÙI LẤP (HOÀN)

Sáng tác Thiên Như Ngọc

Số chương : 79

Thể loại: Hiện đại, nam cường nữ cường, HE.

Edit: Hạ Nguyên

Link: https://www.facebook.com/HavvNguyen/med ... 727&type=3

Giới thiệu

Sa mạc Tây Bắc, trong rừng Hồ Dương…

Ngôn Tiêu áp môi vào bê tai Quan Dược: “Thế anh đối với tôi không dám hay là không muốn, hả?”

“Không muốn.” Quan Dược nghiến răng nghiến lợi: “Tôi không có hứng thú với cô.”

Qua nửa phút trầm mặc, Ngôn Tiêu nhẹ giọng nói: “Anh chờ xem.”
--- ------ ------ ------ ------ ------ ---------

Thiên Như Ngọc là tác giả của 2 bộ ngôn tình cổ đại khá nổi tiếng: Nữ ân sư và Ngày tháng trắc trở, nên các bạn yên tâm nữ chính sẽ không hề bánh bèo mà rất cá tính, tình tiết truyện chặt chẽ thu hút. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! ^^



Đã sửa bởi tuyết thu 247 lúc 14.10.2018, 04:44, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyết thu 247 về bài viết trên: Gió Đông Nam, HNRTV
Có bài mới 12.10.2018, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.10.2018, 11:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 477 lần
Điểm: 14.29
Có bài mới Re: [Hiện đại, Sắc] Toà thành bị vùi lấp -Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Ngôn Tiêu đứng trong đại sảnh rực rỡ ánh đèn, trong tay đang cầm một con dấu.

Con dấu làm bằng đồng thau, hình vuông, phía đuôi tay cầm là hình mai rùa, xung quanh được điêu khắc những văn hoa phức tạp.

Đây là những hình trang trí rồng, phổ biến thời Xuân Thu. Theo lý thuyết thì con dấu này tính đên nay cũng phải hơn hai nghìn năm tuổi. Toàn thân bị gỉ sắt bên ngoài, gỉ sắt biểu bì, không trơn bóng, thậm chí còn rất gai mắt.

Ngôn Tiêu chà xát hai ngón tay cho nóng lên, vân vê vài cái lên con dấu, sau đó đưa lên mũi ngửi.

Quả nhiên ngửi thấy mùi tanh của đồng. Cổ vật ngàn năm tuổi tuyệt đối sẽ không có mùi vị như thế này.

Đưa trả lại con dấu, Ngôn Tiêu dùng khăn lông lau nhẹ ngón tay, sau đó đưa ra kết luận: "Hàng mới."

Trong giới giám định cổ vật thường không trực tiếp nói thật giả. Đồ giả sẽ nói là "mới", đồ thật sẽ nói là "cũ". Vì vậy khi Ngôn Tiêu nói đây là "mới", có nghĩa món đồ đó là đồ giả.

Người bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Những chuyên giá đều nói đây là đồ cũ, Ngôn tiểu thư có cần nhìn kỹ lại lần nữa không?"

"Không cần, đây là hàng mới, tuyệt đối không sai."

Bốn phía chợt nổi lên một trận xì xào bàn tán.

Cô ngẩng đầu lên, giữa khung cảnh xa hoa giữa bóng tối và ánh sáng, cô bị vây quanh bởi những khách mời nổi tiếng, các chuyên gia giám định, thậm chí cả những minh tinh hàng đầu. Hiện tại mọi ánh mắt đều nhìn cô chằm chằm, như thể cô là là một con quái vật.

...

Ngôn Tiêu mở choàng mắt mới phát hiện ra mình đang nằm mơ. Cảnh tượng trong mơ là lúc cô tham dự hội giám định bảo vật vào tháng trước.

Rõ ràng đã qua hơn một tháng nhưng những hình ảnh ngày hôm đó vẫn rõ ràng trong tâm trí, ngay cả ánh mắt của một người đàn ông xa lạ cũng khiến cô ghi rõ ràng.

Trong phòng, rèm cửa đã được kéo, ánh sáng mờ ảo. Ngôn Tiêu ngồi dậy, với tay tìm thuốc lá ở tủ đầu giường.

Ga giường theo động tác của Ngôn Tiêu trượt xuống khỏi bờ ngực trắng nõn, lộ ra đường cong mê người. Thân thể không mảnh vải che thân. Ngôn Tiêu nhả khói thuốc, chống tay lên trán suy nghĩ xem hôm nay là thứ mấy. Hóa ra không có việc gì làm thì đến ngày nào trong tuần cũng không nhớ được.

Tiếng chuông điện thoại reo lên. Ngôn Tiêu kẹp điếu thuốc trên miệng, lấy điện thoại dưới gối ra, người gọi đến là Bùi Minh Sinh.

"Em đang ở đâu?" Anh ta ở đầu bên kia hỏi.

"Trên giường."

"Giờ đã là 6 giờ tối mà vẫn còn trên giường chưa dậy?"

"Có sao đâu, dù gì cũng không phải đi làm, muốn ngủ bao lâu chẳng được."

Đầu bên kia ngưng một lát: "Vậy tại sao khi ở hội giám định lại nói mấy lời đó? Cứ theo ý bọn họ nói món đồ đó là đồ thật, không đắc tội ai cả, càng không làm ảnh hưởng đến công việc của em."

Ngôn Tiêu tay vân vê nghịch bao thuốc lá nữ, kẹp điện thoại bên tai nói: "Không sao trăng gì cả. Em chính là người ăn ngay nói thật. Có sao thì nói vậy."

Bùi Minh Sinh bật cười, "Thôi được tùy em, vậy việc kia em tính thế nào?"

"Việc nào?"

"Đi đến nhóm khảo cổ giám định di vật."

Ngôn Tiêu cười lạnh: "Chưa biết được."

"Đừng như vậy, anh cũng chỉ mong em rời khỏi đây tránh sóng gió lúc này, hiện giờ mọi nơi đều đang đồn đại về em."

"Ồ, vậy cảm ơn anh đã quan tâm."

"Có ý kiến gì với anh sao?"

"Không có, em đây chân thành cảm tạ cấp trên đã quan tâm."

Bùi Minh Sinh còn muốn nói chuyện, nhưng Ngôn Tiêu đã dập máy.

Tựa ở đầu giường chậm rãi hút xong điếu thuốc, Ngôn Tiêu gạt chăn đứng dậy rời khỏi giường, lõa thể đi vào phòng để quần áo.

Trong gương phản chiếu cơ thể cô. Dáng người cao gầy, khung xương nhỏ, cổ dài nhỏ trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo nổi bật, bờ vai thanh mảnh, đường cong dọc thân thể một cách hài hòa, bộ ngực căng tròn, vòng eo nhỏ nhắn, bờ mông cong mẩy, cùng đôi chân thon dài. Do gần đây ngủ không đủ giấc mà dưới mắt có một chút quầng thâm, trên cằm mọc một cái mụn nhỏ.

Ngôn Tiêu soi gương, mặc áo lót vào, khoác lên mình một chiếc váy liền dài quá mông màu đen, cẩn thận sấy tóc, trang điểm. Sau khi xong cảm thấy hài lòng, cô lấy túi xách cùng chìa khóa đi xuống lầu.

Lúc này ngoài trời đã tối, Ngôn Tiêu lái xe qua đoạn phố tấp nập người qua lại, cho xe dừng bên đường.

Nơi đó có một ngôi nhà cổ với mái nhà thiết kế thời dân quốc, đèn đuốc sáng trưng, cửa chính sơn màu đỏ, bên ngoài cửa có hai con sư tử bằng đá. Trên cửa treo bảng tên: "Phòng đấu giá đồ cổ Hoa Nham". Dù trời đã tối nhưng người ra vào vẫn vô cùng tấp nập.

Ngôn Tiêu chợt nhớ ra, hôm nay là thứ sáu nên sẽ có buổi đấu giá.

Lúc này có hai người đàn ông trung niên bước ra khỏi cửa chính, cùng đi về hướng chiếc xe Ngôn Tiêu đang đỗ. Hai người vừa đi vừa nói: "Không phải Hoa Nham có một nữ giám định rất nổi tiếng sao? Sao hôm này không thấy cô ta xuất hiện?"

"Ông đang nói đến cô gái họ Ngôn kia sao? Tạm thời bị cách chức, tin tức lớn thế mà ông không biết?"

"Tạm thời cách chức? Chuyện gì xảy ra?"

"Trước đó có một buổi giám định của hội, mời rất nhiều chuyên gia giám định khảo cổ. Có một món đồ được đưa ra. Các chuyên gia đều nói là đồ thật, chỉ có cô ta nói là đồ giả. Người trong giới nói cô ta căn bản không biết phân biệt đồ cổ. Nói như vậy thì Hoa Nham đâu còn dám tiếp tục trọng dụng cô ta."

"Có việc như vậy à. Tôi còn định mời cô ấy đến giám định giúp tôi một món đồ."

"Ông ngàn vạn lần đừng có dại, cô ta giờ thân bại danh liệt rồi. Nói không chừng giờ cô ta chẳng còn tí tên tuổi nào ấy. Trước đây nghe nói cô ta với thiếu gia của Hoa Nham có quan hệ không bình thường." Một câu nói cuối cùng rõ ràng đầy ý cười khinh bỉ.

Thân bại danh liệt. Cô cảm thấy hình dung cách này rất đúng.

Ngôn Tiêu là một trong số những chuyên gia xuất sắc của giới giám định, chỉ bởi vì ngày hôm đó dám nói lời thật lòng, trong một đêm sự nghiệp đi tong. Đúng thật là "thân bại danh liệt".

Ngô Tiêu kéo cửa sổ xe lên, đạp chân ga.

Hai người đàn ông đang sôi nổi tán ngẫu, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh lao ra một chiếc xe, ông ta giật mình nhanh chóng kéo bạn mình lên phía vỉa hè, sợ hãi đến lạnh sóng lưng, mở miệng chửi: "Lái xe cái kiểu gì thế, vội đi đầu thai à!"

Lúc này là chín giờ tối, cô đi vào quán bar náo nhiệt trên con phố đông đúc.

Đi vào trong quán, cô ngả người ngồi lên một chiếc sô pha mềm, dưới ánh đèn mờ ảo của quán, đột nhiên một người đàn ông đến gần: "Hôm nay lại gặp được em rồi."

Ngôn Tiêu nhấp một hụm rượu, thờ ơ hỏi: "Anh quen tôi sao?"

"Để ý em lâu lắm rồi, gần đây đặc biệt thấy em thường xuyên hơn, công việc rảnh rỗi sao?"

"Vô công rồi nghề thôi."

"Em rất thú vị."

Ngô Tiêu thấy thật nực cười, ngửa cổ vừa cười vừa uống rượu.

Người đàn ông ghé sát vào người cô thì thầm: "Theo lẽ thông thường, nếu một người một mình đi uống rượu, phải chăng tâm tình không được tốt? Có muốn nói chuyện phiếm với anh một chút không?"

"Không có gì để nói cả."

"Vì sao? Đến những nơi này mà không nói chuyện với người khác thì còn gì thú vị nữa?" Ngôn Tiêu lại rót thêm một ly, không trả lời.

Từ ngày bắt đầu nghỉ làm Ngôn Tiêu đã rất khó chìm vào ngủ, thường phải dựa vào sự kích thích của rượu để ngủ ngon được vài tiếng đồng hồ. Chính vì vậy cô thường một mình đến quán bar uống rượu, không hề có tí hứng thú trò chuyện với lũ đàn ông không quen biết.

Tuy nhiên đàn ông lại không cho là vậy. Cơ thể người phụ nữ được ánh sáng phác họa lung linh hấp dẫn như thế, quyến rũ người như thế, yên tĩnh không cười không động nhưng lại có một loại khí chất lạnh lùng chớ đến gần. Trong khung cảnh thế này lại có một người phụ nữ như vậy, đây chính là một lời chào mời hấp dẫn nhất.

"Cho anh tí mặt mũi đi, nói chuyện một chút." Người đàn ông thở ra hơi thở đầy mùi rượu, càng dựa gần vào cô hơn: "Hoặc là chúng ta đến nơi nào đó nói chuyện, về nhà anh được không?"

Ngôn Tiêu bưng ly rượu không để ý tới. Tên đàn ông kia tiếp tục thao thao bất tuyệt nói rất nhiều, cô cũng không buồn để vào tai.

Nếu như phải nghe mấy tên đàn ông lải nhải mấy thứ phiền phức này thì cô đến những nơi này làm gì.

Ngôn Tiêu đứng dậy muốn đi. Gã đàn ông giữ lấy eo cô kéo lại: "Đi đâu vậy, còn giả vờ giả vịt nữa."

Ngôn Tiêu đứng lên, nhìn thẳng vào gã, đột nhiên nhấc ly rượu trên tay đưa lên đỉnh đầu gã ta, đổ cạn sạch ly. Rượu từ trên đỉnh đầu hắn từ từ chảy xuống: "Tôi không có hứng thú với anh, đủ rõ ràng rồi chứ?"

Gã đàn ông đứng bật dậy, cùng lúc đó có người đi về bên phía này, kéo Ngôn Tiêu sang một bên:

"Ra ngoài đi."

Ngôn Tiêu giãy tay ra, nhìn xem người kéo tay cô là ai, sau đó cùng anh ta đi ra ngoài.

Gã đàn ông đó không có đuổi theo, rượu từ trên mặt chảy xuống, bộ dáng chật vật mắng theo một câu: "Con mẹ nó, tôi nói túm cái gì, căn bản là cô ta có chủ rồi."

Một chiếc xe màu đen đang đỗ bên ngoài quán. Ngôn Tiêu bị túm đi qua, Bùi Minh Sinh buông lỏng tay: "Lên xe."

Ngôn Tiêu ngồi vào trong xe.

Bùi Minh Sinh ngồi trên ghế lái, kéo cửa xe lên, bỏ kính đang đeo xuống: "Vừa rồi xảy ra chuyện gì?"

"Không có gì cả."

"Đổ rượu vào đầu người ta mà kêu là không có gì."

"Hắn muốn ngủ với em, đổ một ly rượu là còn nhẹ đấy."

Bùi Minh Sinh vừa tức vừa buồn cười. Tuy nhiên với tính cách của Ngôn Tiêu thì quả thực như vậy là nhẹ tay rồi: "Em định như vậy mà bỏ đi sao, biết bên ngoài người ta đang bàn tán gì không?"

"Biết rõ, nói em không biết định giá, danh tiếng đều do ngủ với anh mà có được."

Bùi Minh Sinh cười sặc trong cổ họng, ho khụ vài tiếng, mặt mũi đều đỏ lên, phải dựa vào lưng ghế mới dịu xuống: "Vậy thiệt thòi cho anh quá, danh tiếng đều bị em phát hủy hết rồi."

Ngôn Tiêu nghiêng đầu, đầu ngón tay day day thái dương đang co giật vì rượu: "Vâng, thật sự xin lỗi anh."

Cô mang giọng điệu lười biếng. Trước kia khi còn đang tại chức, cô lúc nào cũng có một bộ dáng giỏi giang khôn khéo, cái vẻ lười nhác này không thường thấy. Hiện giờ cô thất nghiệp, ngược lại lại xuất hiện cái dáng vẻ này. Khuôn mặt ửng đỏ do say rượu của cô phản chiếu trên kính xe.

Bùi Minh Sinh nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, giọng điệu đột nhiên trầm xuống: "Hiện giờ giới định giá đang cô lập em, họ nói gì cũng được, nói cái gì đều đúng, em không thể tiếp tục ở lại nơi này được nữa."

"Vì vậy anh muốn đẩy em đến đội khảo cổ học đó?"

"Em nói gì thế? Đừng quên quan hệ của chúng ta là gì. Anh không những là ông chủ mà còn là đàn anh của em. Anh có thể vội vàng gạt em đi như thế sao?"

Ngôn Tiêu không nói lời nào.

Bùi Minh Sinh và cô cùng học cùng một trường đại học, anh hơn cô hai khóa, cả hai đều học chuyên ngành giám định cổ vật. Cũng chính bởi lý do này cô mới đến Hoa Nham làm việc cho đến tận bây giờ.

Từ xuất phát điểm như vậy, quan hệ của hai người bọn họ quả thực không tầm thường.

Bùi Minh Sinh đặt tay lên bả vai cô, giọng nói ôn hòa: "Đội khảo cổ kia nhận sự giúp đỡ của anh, lần này là anh đưa em đến đó làm việc. Em đến đó một thời gian, đợi mọi chuyện qua đi rồi quay trở về, vẫn là một nhà giám định tiền đồ rộng mở."

Ngôn Tiêu hất bả vai, gạt tay anh ta: "Nếu em không đi thì sao?"

Bùi Minh Sinh vuốt vuốt ấn đường, lại tháo cặp kính ra, sắc mặt trầm xuống: "Ngôn Tiêu, người em đắc tội không phải là một người bình thường, đó là Ngũ Gia. Ngày đó ở hội, em phát ngôn như thế thì chính là đã biết chắc sẽ có ngày như thế này."

Ngôn Tiêu cầm tay nắm cửa xe định đi xuống.

Bùi Minh Sinh ngăn cô: "Em định đi đâu?"

Ngôn Tiêu gần như một cước đạp mở cửa xe: "Hút điếu thuốc."

"..."

Tháng năm Thượng Hải đã rất nóng, ban đêm gió thổi rất mạnh khiến con người ta cũng trở nên thanh tỉnh.

Ở trong hội giám định dám nói lời thật lòng sẽ có kết cục như ngày hôm nay. Không sai, Ngôn Tiêu biết rõ bản thân mình đã đắc tội với người nào.

Ngũ Gia, một người không có họ cũng chẳng có tên, chỉ có một biệt danh xưng hô, như một nhân sĩ giang hồ cao cao tại thượng, ông ta giống như một truyền thuyết.

Chưa từng có người nào gặp qua ông ta, cũng chẳng ai biết ông ta rốt cuộc là ai. Chỉ nghe nói ông ta là chủ của một thế lực ngầm lớn, đủ lớn để thao túng toàn bộ giới đồ cổ.

Ông ta lập ra một hội giám định, yêu cầu tất cả nhà giám định phải thay đổi đánh giá theo ý của ông, chỉ riêng Ngôn Tiêu hết lần này đến lần khác không nghe theo, một câu nói thật, sự nghiệp liền tiêu tan.

Sự việc lần này quả thực rất nực cười, cô làm ở Hoa Nham bảy năm rồi, vừa tròn bảy năm, chỉ vì một câu nói của người này mà hoàn toàn bị xóa sổ.

Bùi Minh Sinh từ trong xe nhô đầu ra: "Cổ phiếu của Hoa Nham liên tục xuống giá. Mấy phiên đấu ra hôm nay cũng không tiến hành thuận lợi, áp lực của hội đồng quản trị rất lớn. Ngôn Tiêu, hoặc là đi khỏi Thượng Hải, hoặc là ra khỏi giới giám định cổ vật, em nhất định phải chọn một trong hai."

Trong ấn tượng của cô, Bùi Minh Sinh hiếm khi nghiêm túc nói chuyện như vậy.

Cả hai người đều yên tĩnh không nói, qua mười phút sau Ngôn Tiêu đột nhiên hỏi: "Anh đã sắp xếp xong mọi chuyện rồi sao?"

" Ừ, tất cả đã sắp xếp đâu vào đó rồi."

Ngôn Tiêu khép lại hai mắt, tay kẹp điếu thuốc đang hút dở, đốt ngón tay trắng bệch, trong lòng cuộn lên từng đợt sóng. Cô muốn chửi thề muốn văng tục, muốn nổi một trận lôi đình, nhưng cuối cùng cũng chỉ lạnh lùng nhìn Bùi Minh Sinh một cái, cúi đầu xuống, hít vào một hơi thật sâu rồi phun ra một làn khói như sương mù.

Hút xong điếu thuốc, cô ngồi lên xe: "Vậy được. Em đi."

"Em đi, cũng không phải đao to búa lớn gì. Việc do em gây ra, không đến mức chẳng có gì để mất cả."

Bùi Minh Sinh quay đầu vô tình thấy nhìn thấy gương mặt nghiêng sáng lấp lánh trong đêm của cô. Đôi mắt, vầng trán và đôi môi đỏ đặc biệt rõ ràng, vành tai và đường cong của cằm được mạ bởi ánh sáng.

Bùi Minh Sinh biết cô rất lí trí, chỉ có điều cô là người không dễ dàng chịu thỏa hiệp. Hơn nữa chuyện này từ đầu đến cuối cô không hề sai. Cô không cam lòng, chỉ là phải lựa chọn cách an toàn nhất vào lúc này.

Biết như vậy, nhưng anh cũng chỉ có thể lờ đi: "Sư muội, anh cũng chỉ vì muốn tốt cho em. Dù em có hận anh thì anh cũng sẽ vẫn làm như vậy."

"Anh nói ít đi vài câu đi, còn nói nữa là em đổi ý."

Ngôn Tiêu quay ra nhìn phía bên ngoài cửa sổ, sau một lúc cô mới hỏi: "Đội khảo cổ kia ở chỗ nào vậy?"

"Tây Bắc." Bùi Minh Sinh đã sớm chuẩn bị đây đủ, từ trong ngăn kéo xe lấy ra một túi giấy, đặt lên trên đầu gối cô, thuận tay vỗ vỗ trấn an: "Mọi thứ của em anh đã chuẩn bị xong rồi, em có thể xuất phát bất cứ lúc nào."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyết thu 247 về bài viết trên: Gió Đông Nam, HNRTV, banhmikhet
Có bài mới 12.10.2018, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.10.2018, 11:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 477 lần
Điểm: 14.29
Có bài mới Re: [Hiện đại, Sắc] Toà thành bị vùi lấp -Thiên Như Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Thiểm Tây, Tây An.

Tây An là một thành phố trung tâm của khu vực Tây Bắc nhưng thời tiết ở đây lại không hề giống khí hậu của Tây Bắc chút nào. Chỉ vừa bước vào tháng năm mà tiết trời đã vô cùng nóng nực.

Chiếc taxi chạy qua cổng Vĩnh An, đi sát tường thành một đoạn, sau đó dừng lại ở một con phố hẹp.

Cửa sổ sau chiếc taxi được hạ xuống. Ngôn Tiêu tháo kính râm xuống nhìn ra bên ngoài: "Đến nơi rồi sao?"

Tài xế trả lời: "Đến rồi, nhà nghỉ cô tìm nằm ở dưới phố. Từ đây đi bộ vài bước là đến nơi." Ngôn Tiêu xuống xe, lấy tiền trong ví trả cho tài xế.

Cô vừa xuống máy bay hai tiếng trước, người của Bình Minh Sinh làm thủ tục giúp cô, ngay cả nhà nghỉ cũng đã đặt phòng trước.

Khách sạn Nhất Khỏa Thụ nằm giữa hẻm dưới chân của tường thành và các nhà trọ bình dân, mặt tiền không rộng, biển hiệu được viết trên tâm gỗ treo trên cửa. Gió thổi qua khiến tấm biển đung đưa tạo ra khung cảnh rất thơ mộng.

Gần năm giờ chiều, trong nhà nghỉ có vẻ vắng vẻ, bà chủ trẻ tuổi đang nói chuyện phiếm với vài vị khách bên ngoài quầy lễ tân. Câu chuyện xoay quanh những địa điểm thú vị ở Tây An, vài tiếng cười vang lên, âm thanh tiếng bảng gỗ va vào cửa báo hiệu có khách đến.

Mọi người đồng thời nhìn về phía cửa. Một cô gái trẻ tuổi bước vào, một tay kéo hành lý, một tay cầm ba lô màu đen. Cô đeo một cặp kính râm che đi gần hết nửa gương mặt, đôi môi đang mím lại, trông có vẻ lạnh nhạt.

Bà chủ tươi cười đi về phía khách: "Nghỉ lại khách sạn sao?"

"Đúng vậy." Ngôn Tiêu tháo kính râm ra, đặt ba lô xuống. Dáng người cô cao gầy, cách quầy hàng nhưng có thể thấy cô cao hơn bà chủ đến nửa cái đầu. Cô đưa thẻ căn cước ra cho bà chủ.

Chủ nhà nghỉ vừa kiểm tra giấy tờ, vừa trò truyện: "Cô từ đâu đến?"

"Thượng Hải."

"Đặc biệt đến Tây An du lịch sao?"

"Không phải, chỉ đi qua thôi."

Có người đứng bên cạnh hỏi: "Vậy cô định đi đến đâu?"

Ngôn Tiêu nhìn sang, một nhóm người hai nam hai nữ, xem ra đều rất trẻ tuổi. Người hỏi là một cậu thanh niên, tóc để kiểu một chỏm, nhìn cậu ta so với người khác gây chú ý hơn.

Ngôn Tiêu trả lời qua loa: "Đi về hướng Bắc."

Đầu húi cua vội vàng giải thích: "Cô đừng để ý. Không phải tôi muốn thăm dò cô đâu, chỉ là đúng lúc nhóm tôi đang tìm người ghép xe, nếu cô thuận đường thì có thể cùng nhau đi."

"Không cần đâu, khẳng định không cùng đường."

"Chưa chắc, cô cứ nói xem cô định đi đâu." Đầu húi cua vẫn khăng khăng đeo bám. Có lẽ là vì tiết kiệm chi phí đi đường, dù sao thì nhiều thêm một người thì chi phí sẽ giảm bớt một phần.

Ngôn Tiêu từ trong ba lô lấy ra tấm bản đồ trải trên quầy, ngón tay chỉ vào một điểm: "Tôi sẽ đến nơi này."

Khách tụ tập xung quanh quầy đều tò mò xúm lại xem. Trên bản đồ có một khoanh tròn màu đỏ, phía bên trên giáp với Nội Mông1, bên cạnh giáp Thiểm Tây2, bên dưới tiếp giáp với Ninh Hạ3.

"Đây là nơi nào mà ngay cả tên tuổi cũng không có vậy?" Đầu húi cua lẩm bẩm, sau khi nhìn kỹ tấm bản đồ, cậu ta nói: "Nhìn vị trí thì cô muốn đi về hướng Bắc. Trước tiên đi đến ranh giới Thiểm

Tây, sau đó chuyển hướng sang Nhạc Thác Khắc kỳ4 của Nội Mông. Cuối cùng đi thẳng đến sa mạc, và sau đó... Phải tìm một hướng dẫn viên. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một nơi như vậy đấy."

Nội Mông: khu tự trị Nội Mông Cổ, nằm ở phía bắc Trung Quốc.

Thiểm Tây: một tỉnh của Trung Quốc, về mặt chính thức được phân thuộc vùng Tây Bắc.

Ninh Hạ: tên đầy đủ là Khu tự trị dân tộc Hồi Ninh Hạ, một khu tự trị của người Hồi của Trung Quốc.

Nhạc Thác Khắc kỳ: phiên âm của Otog, là một kỳ thuộc địa cấp thị Ordos, Khu tự trị Nội Mông, Trung Quốc.

"Không cùng đường đúng không?"

"Ừ, đúng là không cùng đường."

Ngôn Tiêu nhận thẻ phòng từ bà chủ nhà nghỉ, cuộn bản đồ lại nhét vào trong ba lô, xoay người lấy hành lý mang lên lầu.

Đầu húi cua tò mò thắc mắc một câu: "Chao ôi, một mình cô đi đến nơi vô danh như thế làm gì?"

Ngôn Tiêu bước lên cầu thang, quay lại cười với anh ta, trả lời: "Lưu vong."

Đầu húi cua không hiểu mô tê gì. Trên mặt cô gái đó hiện ý cười nhưng khẩu khí thì không giống như đang đùa chút nào.

Vừa bước chân vào phòng, điện thoại của Ngôn Tiêu liền vang. Cô đặt hành lý xuống, ngón tay vuốt lên màn hình, là tin nhắn của Bùi Minh Sinh: "Mọi chuyện thuận lợi chứ?"

Cô không trả lời, định đặt điện thoại xuống bàn thì Bùi Minh Sinh lại gửi thêm một tin nhắn nữa:

"Đừng giận, sư huynh chỉ muốn tốt cho em." Kèm theo đó là một icon vẻ mặt đáng thương.

Tin nhắn "Đừng có đi bar đấy." được gửi đúng lúc Ngôn Tiêu vứt điện thoại xuống bàn.

Ngôn Tiêu không muốn nghe anh ta tiếp tục cằn nhằn nên đã dứt khoát cho anh vào blacklist. Cô lấy tập tài liệu mà Bùi Minh Sinh chuẩn bị từ trong ba lô ra, tiện tay bật TV lên.

Mở túi tài liệu, trải giấy tờ lên giường. Bên trong là giấy chứng nhận chuyên ngành của cô, sơ yếu lý lịch, một lá thư giới thiệu tới nhóm khảo cổ học, một chiếc chìa khóa xe, còn có một tờ giấy ghi địa chỉ của một cửa hàng xe hơi 4S*, kèm theo chữ ký của Bình Minh Sinh.

*4S: Sales – Bán hàng, Service – Dịch vụ, Spare parts – Phụ tùng chính hãng và Global system – Kết nối mạng toàn cầu.

Ngôn Tiêu cất tài liệu vào túi, ngẩng đầu lên thấy trên TV đang chiếu một chương trình truyền hình về giám định bảo vật. Vài chuyên gia giám định ngồi xung quanh bàn tròn, cầm món "bảo vật", phân tích rõ ràng rành mạch.

Chỉ nhìn thoáng qua một cái, cô cười mỉa: "Một lũ lừa đảo!"

Cầm lấy điều khiển từ xa nhấn tắt TV, Ngôn Tiêu xách túi đi xuống lầu.

Lúc này bên quầy lễ tân vẫn còn vài người đứng tán ngẫu. Đầu húi cua thấy cô liền ra chào hỏi:

"Đã đến nơi này rồi, cô có định đi thăm thú chút không?"

Ngôn Tiêu cười cười, vừa đi vừa nói: "Không đi."

"Ra ngoài ăn cơm sao?"

"Không phải."

"Vậy cô muốn đi đâu?"

"Quán bar." Ngôn Tiêu lúc này đã đi ra ngoài.

Đầu húi cua sững sờ, quay đầu lại hỏi bà chủ nhà nghỉ: "Cô ấy từ Thượng Hải chạy tới Tây An vì muốn đi bar? Lẽ nào quán bar ở Thượng Hải kém hơn ở Tây An?"

Bà chủ nhà bị lời anh ta chọc cười: "Ai biết được, có lẽ cố ấy nghiện rượu."

Ngôn Tiêu đến một quán bar gần đó.

Tây An là một thành phố rất đông đúc, tuy nhiên quán bar lại mang phong cách tươi mới và an tĩnh, âm nhạc trong quán đều là những bản ballad nhẹ nhàng.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, quần dài màu đen, trên đầu gối có hai túi hộp. Cô ngồi một mình trong góc, bộ dáng so với các khách du lịch trên phố không mấy khác biệt là bao.

Bản thân ăn mặc bảo thủ không bắt mắt, vì vậy tối nay không có tên đàn ông lân la đến làm quen với cô.

Khách trong quán không nhiều, sau nửa đêm càng trở nên yên tĩnh, chỉ còn âm nhạc và những tiếng thì thầm. Ngôn Tiêu dần cảm thấy tẻ nhạt, uống cạn hai ly rượu, từ túi quần lấy ra một chiếc máy hiển vi kỹ thuật số nghịch.

Đây là thiết bị được sử dụng để giám định, cô mở thiết bị lên, hướng về phía ly rượu trong tay quét. Thật là nhàm chán, rốt cuộc cô mong tìm ra được thông tin gì từ rượu mà giám định chứ?

Vừa nghĩ như vậy thì bên cạnh xuất hiện một người đàn ông: "Cô là người giám định đồ cổ sao?" Ngôn Tiêu ngẩng lên. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, vì đứng ngược sáng mà không nhìn rõ

được khuôn mặt, chỉ thấy rằng trên cổ anh ta có đeo một chiếc vòng vàng chói mắt. "Cho là vậy đi."

"Chẳng trách tôi thấy có một nhà giám định dùng thiết bị như thế này." Người đàn ông đeo vòng vàng vừa nói vừa chỉ đồ trên tay Ngôn Tiêu, khấu khí như một tên lưu manh: "Cô từ nơi khác đến. Cả đất Tây An này không ai tôi không biết, mà cũng không có đứa nào không biết mặt tôi."

Ngôn Tiêu "Ồ" lên một tiếng. Cái này thì liên quan gì đến cô.

Gã đeo xích vàng vẫn chưa chịu rời đi, cố ý tìm cách gây sự. Gã lấy từ trong túi áo ra một thứ:

"Nào, cô nhìn giúp tôi món đồ này, xem trình của cô đến đâu."

Ngôn Tiêu thôi nghịch thiết bị trên tay, cười cười trả lời "OK." Cô làm vậy cũng không phải để thể hiện bản lĩnh với hắn ta mà chỉ là để tiêu khiển.

Gã đó bật đèn flash điện thoại chiếu lên bàn tay đang nắm còn lại, từ từ duỗi tay ra. Trong lòng bàn tay gã là một miếng ngọc bội nhỏ.

Ngôn Tiêu dùng hai ngón tay cầm viên ngọc đưa lên trước mắt, phát hiện ra đây là một miếng Hoàng Ngọc*.

*Hoàng Ngọc: miếng ngọc hình bán nguyệt.

Hoàng Ngọc là một loại đồ vật tế lễ thời cổ đại, cũng là một dụng cụ quan trọng của sư thầy trong các nghi lễ tôn giáo xa xưa. Trên miếng ngọc này có một đường điêu khắc trải dài trên vòng cung và lỗ ren ở cả hai đầu. Điều này chứng tỏ miếng Hoàng Ngọc này còn có thêm những bộ phận khác nữa. Hoặc đây chỉ là chi tiết của một đồ vật nào đó.

Quan sát kỹ miếng ngọc cho thấy sắc ngọc cũ kỹ, có vài vết ố, phủ một lớp bột dày, ngọc khá nhẹ. Dùng ly rượu gõ nhẹ một cái, âm thanh nhẹ nhàng du dương. Khi phả hơi vào thì có một mùi hương nồng xộc ra, đây là mùi của đồ mới được khai quật. Loại mùi vị này chỉ có những chuyên gia dày dặn kinh nghiệm xem ngọc mới có khả năng phát hiện ra.

Ngôn Tiêu chỉ nhìn bằng mắt thường đã biết đây là đồ thật, căn bản không cần phải dùng thiết bị trong tay, ngẩng đầu liền nói: "Hàng thượng đẳng."

Người bình thường phải soi kỹ cả ngày trời mới dám đưa ra kết luận, vào tay Ngôn Tiêu thì chỉ cần liếc nhìn đã dám khẳng định. Gã đeo xích vàng cầm lại miếng ngọc, giơ ngón tay cái lên: "Tinh tường đấy. Được lắm, vừa rồi đắc tội với cô, tôi mời cô ly rượu này."

Gã ta mở nắp chai rượu thượng hạng vừa được đưa tới, rót một ly cho Ngôn Tiêu.

Ngôn Tiêu cầm ly rượu lên lắc nhẹ, tiếng đá leng keng va vào thành ly. Ánh đèn trong quán cũng đung đưa theo, khiến cho đôi tay trắng mịn màng của cô càng trở nên thu hút.

Gã đàn ông nhìn theo đôi tay lên gương mặt cô mới phát hiện ra cô gái này không những trẻ trung mà còn rất xinh đẹp. Dưới cái mũi thẳng là đôi môi căng đầy, chiếc cằm thon nhọn trong ánh sáng mờ ảo khiến người khác cảm thấy nhộn nhạo muốn vuốt ve.

"Người đẹp, xưng hô thế nào?" Giọng nói của hắn mang theo sự ngả ngớn.

Ngôn Tiêu hạ giọng: "Quản đồ của anh đi."

"Cái gì?" Gã đàn ông chưa kịp phản ứng.

Ngôn Tiêu cầm ly rượu, ngón tay chỉ về phía trước. Nơi đó có một người đàn ông đang ngồi, bóng tối che khuất đi gương mặt anh ta. Chỉ thấy được mái tóc ngắn gọn gàng, gò má sắc như dao, ánh sáng ngược chiều phát họa nên đôi vai dài rộng, hai chân vắt chéo. Anh ta ngồi đối mặt với bọn họ, có vẻ như đã nhìn rất lâu.

Gã xích vàng nhìn sang, cúi đầu trong miệng rủa một tiếng "Đệch", vội vàng đặt ly rượu trong tay xuống. Vừa đứng lên, bên cạnh đột nhiên xuất hiện hai người, thẳng đánh về phía gã.

Gã bị đè ở trên ghế sô pha, Ngôn Tiêu ngồi ở bên cạnh cũng bị liên lụy, nửa người cô ngả ra sau, ly rượu cầm trong tay bị hất đổ hết vào người.

Hai người đàn ông đó không nói lời nào ra tay đánh gã đeo xích vàng, gã chưa kịp kêu lên một tiếng đã gục.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột và bất ngờ. Ngôn Tiêu còn chưa kịp kêu lên thì miệng đã bị một bàn tay to bịt lại. Bên cạnh đột nhiên xuất hiện thêm nhiều người. Cô vô thức liếc nhìn chỗ ngồi của người đàn ông lúc nãy, anh ta đã biến mất.

Gã đeo xích vàng nằm sau lưng cô, thân thể vừa vặn bị cô cùng người đàn ông đang bịt miệng cô che khuất.

Mọi chuyện xảy ra chỉ gây tiếng động rất nhỏ, không thu hút sự chú ý của mọi người. Trong ánh đèn mờ ảo, ca sĩ vẫn đang ngân nga bản tình ca.

Phía sau hai người đàn ông kia hình như đang tìm đồ vật gì đõ trên người gã đeo xích vàng, tay ma sát với quần áo tạo nên âm thanh sột soạt.

Người đàn ông phía sau cũng không rảnh rỗi, anh ta kéo Ngôn Tiêu ngồi xuống, hai thân thể ép sát vào nhau. Một tay anh che phân nửa mặt cô, tay kia thò vào túi cô tìm kiếm.

Khoảng cách giữa hai người rất gần. Ngôn Tiêu mơ hồ thấy được khuôn mặt anh ta, hốc mắt sâu, mũi cao, môi mỏng.

Ngôn Tiêu lặng lẽ nhấc chân, định hất đổ chiếc bình trên bàn gây ra tiếng động thu hút sự chú ý của mọi người. Người đàn ông đó sắc mặt không đổi, lấy chân mình kẹp hai chân cô lại.

Trong nháy mắt cô cảm nhận được bắp chân cứng rắn như đá, cách một lớp vải mỏng, chân cô bị chân anh kẹp chặt.

Anh ta không thèm nhìn cô lấy một cái, cúi đầu tìm kiếm, tay đột nhiên sờ đến lá thư giới thiệu của Bùi Minh Sinh. Nhìn thấy lá thư, anh ta chuyển mắt về phía Ngôn Tiêu. Ngôn Tiêu cũng chằm chằm nhìn lại, mặc dù không thấy rõ vẻ mặt người đối diện. Phía sau một giọng nói vang lên: "Tìm được rồi."

Người đàn ông thấp giọng trả lời "Ừ", âm thanh mơ hồ trầm thấp. Sau đó ngoài dự đoán, anh ta lấy điện thoại ra giơ về phía Ngôn Tiêu chụp hình.

Cùng với âm thanh khi ấn nút chụp là ánh đèn flash sáng lên. Trong một khoảnh khắc, Ngôn Tiêu nhìn rõ mặt anh, mái tóc ngắn, vầng trán rộng, mắt hai mí rất sâu. Đôi mắt ấy đen như mực, nghiêm túc thận trọng mà thâm trầm.

Chụp xong anh ta đứng dậy bỏ đi. Hai người đàn ông khi nãy cũng nhanh chóng rời đi theo.

Ngôn Tiêu được giải thoát, từ trên ghế sô pha trượt xuống, lấy tay vuốt cổ tìm lại nhịp thở. Cô ôm một bụng bực tức, đứng bật dậy, xông ra bên ngoài.

Cô chạy dọc theo con đường cái, cả đoạn đường chỉ có ánh đèn và bóng cây trải dài. Bóng dáng người đàn ông đó hoàn toàn biệt tăm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyết thu 247 về bài viết trên: Gió Đông Nam, HNRTV, HUYEN 1984, banhmikhet, mupmipmip
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
ciel99
ciel99
Jung Ad
Jung Ad
Xám
Xám
baonganpham
baonganpham
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Windyphan
Windyphan

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.