Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 

Thiếu gia thờ ơ và cô bé kiếm sĩ - zShuuya

 
Có bài mới 27.09.2018, 03:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Thiếu gia thờ ơ và cô bé kiếm sĩ (HKL 2) - zShuuya - Điểm: 9
Thiếu Gia Thờ Ơ Và Cô Bé Kiếm Sĩ - HKL 2

Tác giả: Shuuya

Thể loại: Truyện Teen

Nguồn: Sàn Truyện

Trạng thái: Full

Giới thiệu:


Đây là phần hai của truyện Hội trưởng hội kỉ luật băng giá và cô nhóc otaku.

Hàn Lam Thiên là đại thiếu gia của tập đoàn lớn nhất thế giới. Cậu trở thành học sinh trường Cao trung Tư thục Quang Vân do tập đoàn BS thành lập. Thế nhưng cậu lại không trở thành hội trưởng hội kỉ luật giống như ba mình lúc trước mà trở thành kí túc xá trưởng của kí túc xá nam đồng thời kiêm luôn Chủ tịch các câu lạc bộ trong trường với mục đích đưa trường Quang Vân nổi tiếng không chỉ về mặt giáo dục mà còn sẽ đứng đầu về các hoạt động ngoại khóa.

Trong một lần Lam Thiên xem giải đấu Kendo của quốc gia đã để ý đến một tuyển thủ tài năng và quyết định chiêu mộ người đó. Nhưng cậu không biết rằng tuyển thủ mà cậu có ý định chiêu mộ lại mang trong mình bí mật khó nói. Cậu tuyển thủ đó trông nhỏ nhắn giống "như" một cô gái. Nhưng với quyết định của mình, Lam Thiên đã tạo nên bước ngoặt trong cuộc đời của chính cậu.

Lời tác giả:


Đối với các fan của Hội trưởng hội kỉ luật băng giá và cô nhóc otaku ắt hẳn cũng đã được làm quen với chàng trai này, một cậu bé thờ ơ, lạnh lùng nhưng thực chất lại rất quan tâm đến người khác. Nói chung là tính cách của cậu khi lớn thì càng bộc phát mạnh mẽ hơn... chắc thế. Lúc nghĩ ra cốt truyện mới mình cũng băn khoăn dữ lắm vì cảm thấy nó có thể không được hấp dẩn như phần một nhưng sau cùng vẫn quyết định viết. Hi vọng cũng sẽ được các bạn đón nhận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.10.2018, 17:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Thiếu gia thờ ơ và cô bé kiếm sĩ (HKL 2) - zShuuya - Điểm: 10

Chương 1-1: Mở đầu


Giải đấu kendo quốc gia đã gần đi đến hồi kết với trận chung kết giữa trường Sơ trung Hoa Kiếm và học viện Thu Đằng. Trong phòng thi đấu đông nghịt khán giả, thế nhưng không khí lại yên ắng lạ thường vô cùng căng thẳng. Tỉ số bây giờ là 5-5, còn một lượt thi đấu của hai đội trưởng nửa sẽ quyết định chiến thắng thuộc về ai.

Trên khán đài, hai chàng trai đứng tựa vào tường, một chàng trai khoanh tay nhìn với vẻ mặt nửa cười nửa không, mái tóc đen mềm mại làm tăng thêm mấy phần tà khí. Còn chàng trai kia hai tay đút túi quần, tai đeo headphone, nét mặt không cảm xúc có phần buồn chán, đôi mắt thờ ở không rõ điểm nhìn, đặc biệt mái tóc hồng hơi đỏ làm tăng thêm phần lười biếng nhưng không làm mất ngạo khí của cậu. Chàng trai có mái tóc đen nhếch miệng cười khi thấy hai kiếm thủ lên sàn cúi đầu chào một tiếng thật to, cậu đưa mắt nhìn chàng trai tóc hồng hỏi:

- Cậu nói xem ai sẽ là người thắng. Tớ cá là cậu ta.- Chàng trai vừa nói vừa chỉ vào đội trưởng của đội trường Hoa Kiếm, một cậu trai cao chừng mét sáu, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại, làn da trắng hông trông rất giống mấy tên thư sinh yếu ớt nhưng đôi mắt lại ẩn hiện sự quyết thắng mạnh mẽ.

Chàng trai tóc hồng hơi nâng mắt, mãi một lúc mới nhẹ nhàng phun ra hai chữ:

- Đối thủ.

Dù chỉ hai từ ngắn gọn nhưng chàng trai tóc đen cũng đủ hiểu ý bạn, cậu cười cười giơ hai ngọn tay:

- Hai bộ phần mềm game Tales Of Zestiria.

- Ngược lại?- Chàng trai tóc hồng hơi nhướng mày.

- Tớ sẽ giải quyết toàn bộ công việc tuần này cho cậu.

- Được.

Đáp xong, chàng trai tóc hồng cũng chuyển ánh mắt xuống hai kiếm thủ nổi bật trên sản gỗ, vẫn là cái nhìn thờ ơ nhưng có thêm chút chăm chú.

Trên sàn đấu, hai kiếm thủ đang thi đấu quyết liệt, cả hai đều tung ra nhưng đòn hiểm và dứt khoát, hoàn toàn không cho đối phương có thời gian thở. Bước chân linh hoạt của đội trường Hoa Kiếm giúp đội nhận được một điểm trước nhưng lực kiếm của đối phương cũng khiến cậu ăn đau không ít vậy nên càng về sau bước di chuyển càng chậm lại.

- Đầu.

Lá cờ của trọng tài được phất lên tính điểm cho đội trường học viên Thu Đằng.

Một đòn đánh nữa sẽ quyết định thành bại.

Nhất định phải thắng. Nhất định phải thắng. Bốn từ đó quanh quẩn trong đầu của đội trưởng trường Hoa Kiếm, đôi mắt càng lộ sự quyết tâm và bàn tay nắm chặt shinai hơn, xiết thật mạnh như muốn dồn tất cả sức lực vào nó. Đồng đội hai bên cũng căng thẳng không kém, bầu không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ trái tim đang đập thình thịch tong lồng ngực. Bầu không khí bỗng trong bị xé toạc trong âm thanh mạnh mẽ.

- Ha! Ha! Ha!

Đội trưởng trường Hoa Kiếm tấn công dồn dập, thanh kiếm trên tay vung mạnh xuống nhưng đều bị đối phương đỡ lấy. Trong lúc hấp tấp, sự bình tĩnh bị ham muốn chiến thắng nhấn chìm, cậu đã lộ ra sở hở ở phần thân và đối phương đã chớp lấy cơ hội đó.

- Thân.

Lá cờ một lần nữa được phất lên cùng với giọng nói lớn của trọng tài:

- Trận đấu kết thúc. Chiến thắng thuộc vể học viện Thu Đằng.

- Thắng... chúng ta thắng rồi!- Một tiếng nói vang lên khiến cả phòng thi đấu như dậy sóng.

Có người vui thì cũng có người buồn, đội trưởng trưởng Hoa Kiếm đứng sừng sỡ. Mình thua rồi... sao?

- Tử Nguyệt... - Một cánh tay vỗ nhẹ lên vai cậu.- Chúng ta đã thua rồi nhưng cậu đã làm tốt lắm.

- Thua... thua rồi... giải quán quân... anh hai... - Hai tay cậu buông thõng xuống, hai hàng nước mắt chảy dài trên má, đến cuối cùng vẫn không làm được.- Xin lỗi. Nếu là anh hai thì chúng ta... đã thắng rồi.

- Cậu nói gì vậy chứ! Tử Nhật là Tử Nhật, cậu là cậu, à không, không phải bây giờ cậu chính là cậu ấy sao? Cho đến bây giờ cậu đã thay Tử Nhật thực hiện ước mơ của cậu và của chúng tớ, nếu không có cậu thì không biết liệu chúng ta có thể đi xa đến đây không.- Một đồng đội tiến tới an ủi cậu.

- Đúng vậy.

Chủ nhân của cánh tay kia cười nói với cậu:

- Cảm ơn cậu, Tử Nguyệt, cảm ơn cậu vì giúp giải đấu cuối cùng của tớ trở nên thực ý nghĩa. Giờ cậu có thể trở lại là chính mình rồi, người con gái mang tên Tử Nguyệt.

- Xin lỗi... xin lỗi... cám ơn... cảm ơn mọi người... - Cậu à không là cô gái mang tên Tử Nguyệt mới phải, nó lấy hai tay cố lau đi nước mắt trên mặt, cố kiềm nén tiếng nức nở trong cổ họng.

Trên khán đài, chàng trai tóc đen vươn vai nói:

- Ai, tớ thua rồi. Tiếc ghê. Chúng ta cũng nên về thôi, Lam Thiên.

- Được.- Hàn Lam Thiên đứng thẳng người dậy, trước khi rời đi còn quay đầu lại nhìn người đang khóc trên sàn đấu. Đòn cuối cùng vung ra nếu nhanh hơn một chút thì đã thắng rồi, sử dụng một đòn đánh liều mạng như vậy đúng là con người thú vị. Xem ra nếu có thể huấn luyện tốt sẽ là một người giỏi. Hoàng Tử Nhật? Sẽ sớm gặp thôi. Bóng lưng thẳng tắp dần biến mất dưới ánh nắng vàng.

Kết thúc cũng là mở đầu cho hành trình mới.

*******************************

Chương đầu tiên khởi đầu cho phần hai. Cuối cùng cũng có thời gian để viết rồi mừng quá đi. Hi vọng mọi người sẽ hài lòng với sự khởi đầu này. Viết xong cảm thấy hơi nghiêng về shounen hơn shoujo nhỉ? Không biết có ai thấy vậy không.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.10.2018, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Thiếu gia thờ ơ và cô bé kiếm sĩ (HKL 2) - zShuuya - Điểm: 10

Chương 1-2: Lời mời từ cao trung quang vân

Trong phòng tập kendo của Sơ trung Hoa Kiếm, một chàng trai với mái tóc nâu hạt dẻ, nét mặt thanh tú, mặc võ phục ôm trong người thanh shinai, ngồi trên sàn dựa vào tường, tay cầm một quyển tạp chí, nét mặt vui vẻ đọc.

- Tử Nguyệt! Cậu đang đọc gì vậy?- Chàng trai với mái tóc rễ tre tới gần hỏi.

- Cái này!- Tử Nguyệt giơ quyển tạp chí lên. Trên quyển tạp chí chính là dáng hình của nó trong bộ dáng con trai mặc trang phục thi đấu, hình này được chụp trong giải đấu quốc gia với tiêu đề" Kiếm sĩ thiên tài Hoàng Tử Nhật".

- Vậy là cậu đã làm được rồi. Tử Nguyệt, sau khi tốt nghiệp... cậu sẽ không thi lên Cao trung sao?

- Ừm. Đây là thân phận của anh hai, nêu tớ cứ tiếp tục thì cũng sẽ có ngày bại lộ thôi. Hơn nữa lên Cao trung thì sẽ tốn kém lắm... - Tử Nguyệt cười cười nói.

- Này, nếu thế thì cậu tính làm sao?

- Ừm, có lẽ tớ sẽ đi học làm bánh,sau đó mở tiệm chăng. Mà trước hết tớ nghĩ mình sẽ cố tìm việc kiếm tiền trước đã. Sau khi tốt nghệp là tớ đủ tuổi kiếm việc làm rồi. A, đến giờ tớ phải về rồi. Tớ đi trước nha.- Tử Nguyệt đứng dậy cười nói rồi thu xếp rời đi.

Nó vừa đi trên phố vừa suy nghĩ miên man. Còn hai tháng nữa là tốt nghiệp cũng là lúc nó từ bỏ thân phận Hoàng Tử Nhật. Tử Nhật chính là anh trai song sinh của nó. Anh là một thiên tài kendo với rất nhiều thành tích xuất sắc, chỉ tiếc khi anh có chút tiếng tăm thì một tai nạn đã cướp đi mạng sống ấy. Tử Nguyệt đưa tay lên che mặt tránh khỏi ánh nắng chiều. Đến tận lúc này nó vẫn không thể quên vẻ mặt anh lúc đó. Đến tận lúc ra đi con người đó vẫn lo nghĩ cho cô nhiều đến thế, chính vì vậy Tử Nguyệt muốn hoàn thành ước nguyện của anh, đưa câu lạc bộ tiến đến giải quốc gia, nó muốn cả nước này phải biết đến cái tên Hoa Kiếm vô danh, muốn mọi người phải nhớ đến cái tên Tử Nhật, ít nhất nó muốn anh vẫn sẽ ở trong lòng mọi người, không muốn cái tên ấy dễ dàng bị lãng quên. Có lẽ nó không thể khiến Hoa Kiếm trở thành đôi vô địch nhưng ít nhất cũng để lại trong lòng mọi người môt ấn tượng khó phai. Thời hạn mà nó thay thế anh trai mình cũng đã kết thúc, đã đến lúc trở về với thân phận của chính mình.

Tử Nguyệt đẩy cánh cửa nhà cũ kĩ sắp rớt bước vào căn nhà tồi tàn của mình:

- Ba, con về rồi. Ba!

Tử Nguyệt lớn tiếng gọi, kì lạ ba nó đâu rồi. Tử Nguyệt đẩy cửa phòng bara, mùi rượu nồng nặc xông vào mũi, cô vừa che mũi vừa nhăn mặt nhìn người gật gù giữa đống chai rượu nằm lăn lốc.

- Ba, ba laị uống rượu. Không phải là ba sài hết tiền rồi ấy chứ. Này mau dậy đi.- Tử Nguyệt ra sức lay tỉnh người đàn ông tóc tai bù xù, râu ria lổm chổm.

- Tử Nhật... à không là Tử Nguyệt mới đúng, con về rồi sao... hức.- Người đàn ông mơ màng cười hề hề nói.

Tử Nguyệt đeo tạp dể, dùng chút nguyên liệu còn sót lại nấu nướng, vừa làm vừa nói:

- Ba không cần suốt ngày say khướt thế chứ. Tiền anh hai để lại cũng bị ba sài hết rồi thì chúng ta tính sao đây. Tiền thưởng từ các cuộc thi con tham gia cũng chẳng được bao nhiêu.

- Tử Nhật... vậy là đã một năm rồi nhỉ?- Hoàng Mộc nằm ườn trên bàn nói. Mới đó mà đã một năm rồi.- Này, Tử Nguyệt, hay conn cứ tiếp tục làm Tử Đông đi. Như thế con sẽ tiếp tục được đi học còn ba, ba sẽ cố gắng kiếm việc làm, ít nhất sau này con sẽ có tương lai tốt hơn.

- Chuyện đó là không thể. Con có thể che giấu được đến bây giờ là đều nhờ có mọi người giúp đỡ. Chuyện anh hai mất sớm muộn cũng sẽ lộ ra, nếu bây giờ con còn tiếp tục thì đến lúc đó không thể biện minh, mọi công sức bỏ ra cũng đổ sông đổ bể.

- Ba xin lỗi... tất cả là lỗi của ba.- Hoàng Mộc đưa tay đỡ trán, nét mặt toát lên sự đau khổ vô hạn.

- Đúng, nó là lỗi của ba nên hãy chịu trách nhiệm đi, đừng có mà ở đó than thở nữa.- Tử Nguyệt đặt đĩa thức ăn xuống bàn nói.

Nói đến hoàn cảnh của mình Tử Nguyệt cũng chỉ có thể thở dài. Trước đây gia đình cô rất sung túc, ba nó là một bác sĩ tài năng, sự nghiệp đang trên đà phát triển thì bị hãm hại, phút chốc mọi thứ đều tan biến, gia cảnh sa sút, nợ nần chồng chất, mẹ cô thì bỏ đi không lời từ biệt, bỏ lại ba người dựa vào nhau mà sống, họ hàng xa lánh, những con người lúc trước lúc nào cũng tươi cười đón tiếp lại trở nên lạnh lùng hắt hủi. Khó khăn lắm mới thuê được căn nhà nhỏ tạm sống qua ngày, với số tiền tiết kiệm lúc trước cũng chỉ vừa đủ duy trì cuộc sống gia đình và cho một trong hai anh em đi học. Nó nhường cơ hội ấy cho anh mình. Với thành tích học tập của anh, cả nó và ba dường như đã thấy ánh sáng tương lai nhưng đời thật trớ trêu khi cướp đi ánh sáng ấy. Nó có thể giúp anh hoàn thành ước nguyện của mình nhưng không thể thay thế anh được, nó không thể được như anh... về mọi thứ. Sau khi anh qua đời, ba nó trở nên suy sụp hơn, lao đầu vào bia rượu, dù ba cố tỏ ra bình thường nhưng cô vẫn cảm nhận được nỗi đau đớn đang dằn vặt ông.

Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, Tử Nguyệt tháo tạp dề vào nhấc máy nghe:

- Alo.

-...

- Xin lỗi... chuyện này... tôi đoán là không thể. Thành thật xin lỗi.

-...

- Tôi hiểu rồi. Chào ông.

- Ai gọi vậy?- Hoàng Mộc lại gần con gái hỏi.

- Là từ Cao trung Quang Vân ở thành phố X. Họ muốn mời con tham gia câu lạc bộ, mọi chi phí nhập học đều miễn phí đồng thời sẽ ở kí túc xá. Nhưng con từ chối rồi.

- Cũng phải, con đâu phải Tử Nhật. Như thế cũng tốt.

Tử Nguyệt hơi gật đầu, trầm ngâm nhìn tờ giấy ghi số điện thoại trên bàn. Cao trung Quang Vân...

Trong căn phòng khang trang, Lam Thiên nằm dài trên ghế salon, đeo headphone. Đối diện là chàng trai với mái tóc vàng bồng bềnh, nét mặt có chút trẻ con nhưng cũng rất anh tuấn đang ăn bánh. Cửa phòng mở ra, chàng trai tóc đen bước vào. Lam Thiên nhắm mắt hỏi:

- Sao?

- Bị từ chối rồi. Nhưng nói sẽ suy nghĩ lại.

- Nè, Cao Văn, hai cậu đang nói chuyện gì thế?- Chàng trai tóc vàng Từ Diệc Phàm hào hứng hỏi.

- Việc chiêu mộ thôi nhưng có vẻ không suôn sẻ lắm.

- Không phải chứ? Nê, nê người đó là ai vậy?

- Đến lúc gặp cậu sẽ biết thôi. Lo mà ăn đi.- Cao Văn vừa cười vừa vò đầu Diệc Phàm làm tóc tai rối bù cả lên.

- Bỏ tay cậu ra.- Diệc Phàm khó chịu hất tay Cao Văn, làm tóc cậu hỏng cả rồi.- A, Lam Thiên, tớ quên nói với cậu mất, chuyện bác sĩ mới cho phòng y tế đó, tớ nói với chú Dương Minh rồi nhưng chú ấy không chịu nhưng có nói là sẽ nhờ đàn em của mình. Chậc, bộ trường ta đáng sợ lắm sao mà mời mấy bác sĩ đều từ chối cả.

- Cậu nói với ông Minh Hạo đi.- Lam Thiên ngáp một cái khàn khàn giọng nói.

- Ông nói là giao cho cậu. Cậu quyết định đi.

- Tùy tiện.

- Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ liên lạc với chú Dương Minh.- Diệc Phàm gật gật đầu nói.

Hoàng Mộc đang cầm túi đồ mới mua từ cửa hàng tạp hóa đi về nhà. Bất chợt trước mắt xuất hiện mấy tường thịt.

- Rốt cuộc cũng tìm được mày.- Tên to con cầm đầu hung hăng nói.- Xem mày con trốn được không. Tiền của ông đây không dễ để mày lấy.

Hoàng Mộc lùi một bước chân. Chết tiệt! Trốn đến đây rồi mà còn bị phát hiện. Nhìn một đám người vay quanh cầm thanh sắt, Hoàng Mộc nuốt nước miếng cố tìm cách thoát thân.

- Ha ha, đại ca, có gì từ từ nói, không cần động tay động chân.

- Từ từ nói. Tao đây không có thời gian từ từ nói với mày. Lên.- Tên to con hất hàm, đám đàn em hung ợn lao tới.

Hoàng Mộc xoay người, ném túi đồ vào một tên rồi nhân có cơ hội chãy vọt đi, đám người đằng sau vừa đuổi theo vừa hét lớn. Một tên bác sĩ nghèo với chỉ số vận động bằng không thì chẳng chạy được bao nhiêu. Ông mệt đuối cả người, bước chân chạy chậm lẩn vào đám đông. Qua một con hẻm, một cánh tay kéo ông vào, người đàn ông đưa tay lên miệng ra dấu hiệu im lặng rồi kéo Hoàng Mộc đi.

Cùng lúc đó, Tử Nguyệt vừa về nhà thì nhận được tin dữ từ bà chủ nhà. Khu nhà nó đang ở sắp bị dở bỏ. Nói thật nơi đây cũng đã quá tồi tàn rồi, chuyện đó sớm muộn cũng xảy ra nhưng mà... tới quá đột ngột,chuyện này...

Trong một quán cà phê, Hoàng Mộc ngồi đối diện với người đàn ông hoàn toàn trái người mình, quần áo sạch sẽ, tóc tai gọn gàng.

- Đàn anh, anh đến tìm em có chuyện gì?

- Anh nghe chuyện của em cách đây không lâu. Dạo này vẫn ổn chứ?- Dương Minh nhìn người đàn ông nhỏ tuổi hơn mình nhưng lại mang vẽ già dặn của ông lão.

- Không tốt lắm.- Hoàng Mộc nhỏ giọng nói.

- Em là bác sĩ giỏi. Anh công nhận điều đó. Nếu bây giờ bắt đầu lại anh tin chắc em sẽ thành công.- Dương Minh không nỡ lòng nhìn một tài năng bị chôn vùi.

- Giờ có bệnh viện nào chịu nhận em sao? Chuyện đó đã trở thành vết nhơ không thể rửa rồi.

- Có một nơi. Em chịu đến làm không?

Nghe Dương Minh nói vậy đôi mắt Hoàng Mộc mở lớn vô cùng kinh ngạc.

Xế chiều, ông mới về đến nhà. Hai cha con nhìn nhau đều có điều muốn nói. Hai người ngồi im lặng bên chiếc bàn gỗ nhỏ, mãi một lúc Tử Nguyệt mới lên tiếng:

-Nơi này sắp bị dở bỏ rồi. Con... quyết định sẽ nhận lời mời của Quang Vân.

- Chuyện này... con không cần làm thế.

- Con quyết định rồi. Hơn nữa nếu gia nhập câu lạc bộ mỗi tháng còn được nhận tiền sinh hoạt, chỉ cần con cố gắng thì không hẳn sẽ tay không nhận tiền. Một năm thôi. Chỉ cần tiếp tục là anh một năm nữa thôi, con nghĩ mình sẽ tích đủ tiền mua nhà mới.

- Ba cũng vừa nhận lời làm việc ở Quang Vân, do đàn anh của ba giới thiệu. Tiền lương hậu hĩnh.

Tử Nguyệt hơi ngạc nhiên sau đó liền cười nói:

- Vậy là tốt rồi. Hai chúng ta cùng cố gắng. Con tin chắc chúng ta sẽ làm được.

Hoàng Mộc nhìn nét mặt cười cười của con gái càng thêm phiền não. Mọi chuyện sẽ ổn chứ?

Một tháng sau, Tử Nguyệt tốt nghiệp sơ trung, hai cha con liền đến thành phố X, tạm thời ở nhà của Dương Minh, trong thời gian đó vẫn che giấu thân phận con gái của Tử Nguyệt đồng thời nó cũng tranh thủ kiếm việc làm thêm. Một năm, trong một năm hi vọng sẽ tiết kiệm được một khoản để đến khi hai người rời đi cũng không cần phải lo nghĩ nữa. Tử Nhật, em đành phải mượn tên anh một năm nữa vậy. Tử Nguyệt thầm nhủ.

***********************************

Xong một chương nữa. Chương sau sẽ bắt đầu những chuỗi ngày lênh bênh trong kí túc xá nam rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.