Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi - Takuji Ichikawa

 
Có bài mới 10.01.2019, 13:00
Hình đại diện của thành viên
☆~ Số 15 ca ~☆
☆~ Số 15 ca ~☆
 
Ngày tham gia: 14.10.2015, 23:36
Bài viết: 2952
Được thanks: 2074 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Văn học Nhật - Lãng mạn] Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi - Takuji Ichikawa - Điểm: 10
41
Vào một ngày cuối thu, tôi lên Tokyo sau một khoảng thời gian dài.

Cũng giống như lần trước, mục đích của tôi là dể dự kỳ thi thử quốc gia.

Ngày hôm đó, tôi không còn trăn trở bởi căn bệnh mất cảm giác thực nghiêm trọng như trước nữa.

Cái cảm giác là lạ bắt rễ bên trong tôi đã chuyển biến từ diện mạo căn bản thuở ban đầu thành một cái gì đấy khác mang tính bản chất hơn và ăn sâu hơn.

Một sự chuyển biến từ bệnh lý sang bản chất.

Tôi tự đặt ra một khoảng cách nhất định với chính mình, bằng nụ cười coi thường.

Tôi nhìn chính mình bằng con mắt như thể đang nhìn vai phụ trong một bộ phim mà vai chính là một kẻ xa lạ nào đấy.

Ngày tháng trôi qua mờ nhạt, nhưng nhờ thế mà cảm giác ràng buộc đầy nặng nề và khó chịu cũng vơi bớt đi phần nào.

Tôi ngồi trong phòng học tối và suy nghĩ.

Về ánh mắt, hơi thở, hơi ấm của Yuko.

Tôi muốn được chạm vào tóc nàng, kéo nàng về phía mình. Giờ đây, tôi đang ở cùng một thành phố với nàng.

Người bảo vệ đi loanh quanh để kiểm tra, yêu cầu tôi ra khỏi nơi này.

Lúc này tôi mới nhận ra không còn bóng dáng một thí sinh nào quanh đây nữa.

Tôi nói với người bảo vệ là mình sẽ đi ngay.

Người bảo vệ không nói gì, chỉ gật đầu rồi đi mất.

Tôi rời khỏi ghế ngồi, chậm rãi bước về phía cửa ra.

Tôi thấy căm ghét cái nơi mà nàng đang ở.

Và, việc nàng ở đó khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an. Thế nhưng, cho dù thế nào thì tôi cũng phải đi tới đó. Để tìm kiếm một Yuko mà tôi biết.

42
Ngồi ở quầy lễ tân vẫn là cô gái lần trước.

“Chào bạn,” tôi lên tiếng.

“Chào bạn,” sau khi đáp lời, dường như đã lấy lại được ký ức gì đó, cô gái nheo mắt lại và nhìn tôi chăm chú. “Có phải cậu là… Inoue?”

“Đúng vậy, còn cậu là Fujisawa đúng không?”

“Đúng rồi.”

Cô gái nở một nụ cười khỏe khoắn, đoạn gật đầu.

Nụ cười đó không hề có sự đề phòng để có thể gọi là nụ cười công sở.

“Hôm nay, Igarashi có…”

Nghe tôi hỏi, sắc mặt của cô gái hơi chùng xuống.

“Hôm nay Yuko nghỉ làm.”

“Thế à,” tôi lẩm bẩm trong miệng và nghĩ xem nên nói gì tiếp theo.

“Mà này…” Cô gái lên tiếng bằng giọng điệu khá điềm đạm. “Khoảng 15 phút nữa là tớ tan ca.”

“Ừ.”

“Sau đó, tớ sẽ đi tới chỗ Yuko.”

Tôi không nói gì mà chỉ gật đầu, ám chỉ rằng cậu cứ nói tiếp đi.

“Bây giờ cậu ấy đang ở Sendagaya.”

“Sendagaya?”

Thấy tôi tỏ vẻ nghi hoặc, cô gái tiếp lời, “Đấy là sân vận động quốc gia.”

“Sân vận động quốc gia…”

“Đúng vậy, các thành viên trong nhóm đến đó để cổ vũ cho Takasawa.”

Vào khoảnh khắc đó, những suy nghĩ trong tôi trở nên hỗn độn, nhưng đó chỉ là những cảm giác không rõ ràng và mờ nhạt.

“Cậu đi cùng tớ không?”

“Đi đến sân vận động à?”

“Ừ, thì chẳng phải cậu đang muốn gặp Yuko hay sao?”

“Đúng vậy,” tôi trả lời.

“Thế nên giờ mà cậu cứ thế đi về thì tiếc quá. Ngồi tàu điện thì nhanh thôi, cậu đi cùng nhé.”

Có lẽ lúc đó tôi nên từ chối lời mời.

Lý do tôi nên đi chỉ có một, còn lý do mà tôi nên từ chối thì có vô vàn.

Nhưng rốt cuộc tôi đã quyết định đi tới sân vận động vì lý do duy nhất ấy.

43
“Tớ là Kumi”, cô gái nói. “Fujisawa Kumi.”

“Còn tên tớ là Satoru.”

“Tớ biết. Tớ đã được nghe Yuko kể rất nhiều về cậu.”

Như vậy là đã có hai người tôi không quen biết nhưng lại biết rõ về tôi.

Sau khi xuống ở ga Sendagaya, chúng tôi bước đi trên đoạn đường dẫn tới sân vận động quốc gia.

Hàng cây hai bên đường đã ngả vàng.

“Yuko là đứa ít nói nhỉ,” Fujisawa Kumi nói.

“Có lẽ vậy,” tôi trả lời.

“Thế nên tớ đã phải rất vất vả mới hỏi được thông tin về cậu đấy.

Tôi đã định hỏi xem tại sao cô ấy phải làm vậy, cô muốn biết điều gì ở tôi đây? Nhưng tôi chỉ im lặng.

“Cậu thấy tớ như thế nào?” Đột nhiên cô gái hỏi.

“Như thế nào à,” tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời. “Xem nào, ví dụ như cặp kính rất hợp với cậu chẳng hạn…”

“Cảm ơn cậu, nhưng ý tớ không phải thế,” cô lắc đầu. “Cậu có thể nhìn sâu bên trong được không?”

“Bên trong ư?”

“Cậu có thấy tớ và Yuko giống nhau không?”

“À,” tôi lầm bẩm trong miệng.

Đúng là Yuko cũng từng có lần nói như vậy.

Tớ có cảm giác tớ và bạn ấy khá giống nhau, chẳng hạn như cách mà bọn tớ đặt khoảng cách với thế giới xung quanh…

“Đúng là nếu nhìn qua vẻ bề ngoài thì ấn tượng về hai đứa khác nhau thật. So với cô ấy, có vẻ mọi người thấy tớ khỏe khoắn hơn…”

“Quả đúng là như vậy.”

“Thực tế thì đúng là tớ khỏe thật. Tớ lúc nào cũng ăn ngon ngủ kỹ. Tớ mà ngủ thì say sưa như một con sóc ngủ đông ấy”.

“Thế à.”

“Nhưng ý tớ không phải là những điều như vậy. Tớ có cảm giác rằng, ở một nơi sâu thẳm bên trong, hai đứa chúng tớ có gì đó khá giống nhau.”

“Thế sao?”

“Ừ, nói thế nào nhỉ, giống như là dự cảm ấy.”

Chúng tôi dừng lại chờ đèn đỏ.

Mái tóc màu hổ phách của Fujisawa Kumi lấp lánh dưới những tia nắng trong trẻo của mùa thu.

“Lúc nào cũng rầu rĩ bởi cảm giác như bị mất đi thứ gì đó. Giả như đó là người mà mình vô cùng yêu quý, thì cảm giác ấy thật sự giống như dự cảm về cái chết.”

Khi đèn tín hiệu chuyển sang xanh, chúng tôi bước chậm rãi qua ngã tư[3].

“Có thể,” tôi nói, “đó là một phần chức năng của cái được gọi là tình yêu chăng?”

Cô gái tỏ vẻ bất ngờ, dừng chân lại và ngước lên nhìn tôi. “Tình yêu ư?”

“À, tớ cũng chẳng rõ. Chỉ là tự nhiên tớ nghĩ như vậy thôi. Nó cũng có thể là một cảm xúc nào đó khác,” tôi nói. “Đại khái là, con người ta thường gom những xu hướng đang diễn ra bên trong mình làm một nhúm, và để thuận tiện thì họ gọi đấy là tình yêu…”

“Tớ không hiểu,” cô gái lầm bầm. “Thế nhưng, chắc chắn là dự cảm đó quyết định khoảng cách giữa tớ và thế giới bao quanh tớ.”

“Và, đó là một cái gì mà cả hai cậu cùng có ư?”

Fujisawa Kumi không nói gì, chỉ gật đầu.

“Chính vì thế mà,” cô nheo nheo đôi mắt phía sau cặp kính, nhìn tôi với vẻ mặt rạng rỡ, “tớ mới muốn biết về cậu đấy, Inoue.”

Nói đoạn cô lại tiếp tục bước đi.

Nhìn từ phía sau, tấm lưng của cô khiến tôi liên tưởng đến tấm kính được cắt theo kiểu dáng phù hợp và hữu dụng.

Một vẻ đẹp tinh tế vì bản thân nó đã phát huy được hết công năng của mình, và được trang trí một cách đúng mực.

Khi tôi đi ngang bên cạnh, cô gái tiếp lời.

“Yuko đã từng nói với tớ rằng, có những lúc cô ấy cảm thấy cậu giống như là một phần của cô ấy ở thì tương lai được kéo dài không giới hạn. Khi chạm vào cậu, cô ấy có cảm giác giống như là tay phải chạm vào tay trái vậy…”

Tôi biết điều đó.

Rằng có những lúc nàng đã đánh mất ranh giới giữa tâm hồn của tôi và nàng, giống như đôi khi tôi lầm tưởng lời nói của nàng cũng chính là ý thức của tôi.

“Điều đó có nghĩa là khoảng cách giữa hai người thực sự rất gần phải không?” Kumi nói. “Rốt cuộc thì Inoue là một người như thế nào mà lại có thể tiến sâu vào thế giới của Yuko đến thế?”

“Người như thế nào ư?”

“Ừ.”

Từ trước đến nay, tôi chưa từng một lần suy nghĩ sâu sắc về bản thân mình.

Tôi vẫn thường nhìn chính mình bằng con mắt như thể đang nhìn một ai khác xa lạ, thế nhưng anh ta chỉ là một gã vô danh chẳng có cả hình hài lẫn màu sắc.

“Còn tớ thì chẳng có một ai giống như Inoue cả,” Fujisawa Kumi nói tiếp. “Cũng vì tớ học cấp hai, cấp ba ở trường nữ sinh, nhưng tớ có cái tật là luôn đặt khoảng cách ngay cả với những người bạn cùng giới.”

“Thế à.”

Cuộc hội thoại giữa hai chúng tôi dừng lại tại đó.

Chúng tôi đã đến lối vào sân vận động.

Một sinh viên có vẻ là bảo vệ đang thu vé từ những người vào cửa.

“Có vẻ chúng ta cần phải có vé.”

“Không sao đâu, anh Takasawa có đưa cho tớ mấy tấm.”

Chúng tôi đưa vé cho người bảo vệ và đi vào trong sân vận động.

Khán đài lớn hơn tôi tưởng, mặc dù là đại hội thể thao của sinh viên nhưng một số lượng tương đối ghế ngồi đã kín khán giả đến xem.

“Thật đáng kinh ngạc,” tôi bất giác thốt lên khe khẽ.

“Đúng thật.”

Fujisawa Kumi đang đứng bên cạnh tôi, đôi má hơi ửng hồng vì phấn khích.

“Yuko nói là bọn họ sẽ đứng ở gần khu vực cán đích homestretch[4].”

Tôi thử đưa mắt nhìn nhưng ở gần khu vực về đích lại càng đông khán giả, tôi không thể nào tìm thấy bóng dáng nàng.

“Thử đi ra đó xem sao.”

Tôi giục Kumi và di chuyển tới lối đi giữa các hàng ghế, nằm giữa khán đài.

Trong số những người đi ngang qua tôi, có cả những người trông đã biết là vận động viên,

Chính họ mới là trung tâm của sự kiện hoành tráng này, trung tâm của sự phấn khích.

Tôi có chút ghen tị với họ, nhưng có thể đấy cũng chính là khát khao đã mất của tôi về tương lai của chính mình.

Không phải tôi muốn trở nên giống như họ, nhưng tôi có cảm giác về sự không trọn vẹn, không thể nói gì hơn về việc bản thân mình sẽ chẳng bao giờ có thể trở nên giống như họ.

Khi đến gần khu vực về đích, chúng tôi tìm kiếm bóng dáng của Yuko trong đám đông khán giả.

“A, bọn họ kia rồi.”

Tôi nhìn theo hướng tay Fujisawa Kumi chỉ và quả đúng là có thấy những khuôn mặt quen.

Thế nhưng, không có Yuko ở đó.

Khi nhận ra sự hiện diện của tôi, tất thảy bọn họ cùng tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười hoan nghênh.

“Lại đây đi.”

Một anh chàng trông có vẻ lớn tuổi nhất trong đám vẫy tay gọi chúng tôi.

“Vẫn còn chỗ trống đấy.”

“Yuko đâu rồi ạ?” Fujisawa Kumi hỏi.

“ Yuko ấy à, chắc là cô ấy đang ở phía backstretch[5]. Vòng bán kết chạy 1500 mét chuẩn bị bắt đầu rồi nên cô ấy bảo sẽ ra gần khu vực xuất phát.”

“Đến lượt thi đấu của Takasawa rồi ạ?”

“Ừ, cậu ta chạy lượt đầu tiên trong vòng bán kết. Kumi, em đến đúng lúc thật đấy, chuẩn bị bắt đầu tới nơi rồi.”

Kumi nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi: “Cậu định thế nào?

“Chà…”

Tôi hất tóc mái lên, nhìn ra phía backstretch.

“Tớ sẽ thử ra đó xem sao. Có thể sẽ tìm thấy cô ấy.”

Kumi khẽ gật đầu.

“Còn tớ sẽ đứng ở đây cổ vũ.”

“Ừ, vậy tớ đi nhé. Hẹn gặp lại cậu sau.”

Tôi cũng nói với anh chàng mời mình ngồi như vậy rồi rời đi.

Khi đi đến khúc cua đầu tiên, tôi ngoái lại và bắt gặp ánh mắt của Fujisawa Kumi khi đó vẫn đang đứng ở lối đi giữa các hàng ghế.

Cô gửi đến tôi một nụ cười, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy nó thật buồn.



Tôi dễ dàng tìm thấy Yuko.

Một phần vì phía backstretch cũng chỉ có lưa thưa vài người, nhưng hơn hết là vì tôi vốn rất cừ trong việc tìm nàng, hơn bất kỳ ai khác.

Nàng đang nhoài người ra khỏi khán đài và nói chuyện với ai đó dưới đường chạy.

Vạt váy màu trắng xám bay phấp phới trong gió.

Những cái bóng xanh nhảy múa trên đôi chân trắng nõn của nàng.

Mặc dù đã có dự cảm từ trước, thế nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, trong khoảnh khắc tôi cảm thấy như bị nghẹt thở.

Người mà nàng đang nói chuyện cùng, đương nhiên là Takasawa.



Trông gã có vẻ thư giãn.

Khuôn mặt gã thoáng chút mệt nhọc, thế nhưng, cho dù nhìn từ đằng xa cũng có thể thấy rằng Takasawa thậm chí không căng thẳng bằng con chó chuẩn bị băng qua đường quốc lộ.

Trái ngược với gã, Yuko lại trông có vẻ rất căng thẳng.

Ánh mắt nghiêm túc đó phản ánh nguyên vẹn những gì đang diễn ra bên trong nàng.

Tôi dừng chân, từ từ ngoái đầu lại để tìm kiếm bóng dáng của Fujisawa Kumi.

Bởi tôi có cảm giác cô gái đó vẫn đang chăm chú dõi theo tôi với cái vẻ mặt buồn rầu ấy.

Thế nhưng, xung quanh khu vực về đích trông giống như một bức tranh khảm khổng lồ, tôi không thể phân biệt từng người một.

Khi tôi đưa mắt trở lại thì đã thấy Takasawa đứng trong đám vận động viên đang xếp hàng trên vạch xuất phát.

Yuko đứng ở bên rìa khán đài nhìn gã chăm chú.

Khi có hiệu lệnh xuất phát, các vận động viên cúi thấp người xuống.

Sau một khoảnh khắc yên lặng, tiếng nổ điện tử giả làm tiếng súng vang lên, các vận động viên đồng loạt xuất phát.

Họ nhanh chóng trở thành một đoàn chạy nối đuôi nhau theo chiều dọc, tiến vào khúc cua thứ nhất.

Nhìn từ chỗ này, trông họ chẳng khác nào một con vật chân đốt khổng lồ vậy.



Tôi nhìn Yuko.

Nàng đang lấy tay níu những lọn tóc bị gió thổi bay, chăm chú theo dõi các vận động viên đang chạy trên đường đua.

Tôi chần chừ không biết có nên cất tiếng gọi nàng hay không.

Sự nghiêm túc đó bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng, giống như chiếc áo cà sa không thể chạm tới của một nhà sư.



Đám vận động viên trở lại sau vòng chạy đầu tiên.

Takasawa thuộc tốp giữa.

Người dẫn đầu chạy hết 59”35.

Một tốc độ khá nhanh.

Con số này, nếu so với kỷ lục thế giới của Sebastian Newbold Coe[6] cho một vòng đua thì vẫn còn kém, nhưng lại nhanh hơn 5 giây so với kỷ lục khá nhất của tôi cho một vòng đua.

Đến vòng thứ hai, họ vẫn duy trì được tốc độ như vậy.

Thật lòng mà nói thì tôi đã bị họ mê hoặc, thậm chí bị cuốn vào diễn biến của cuộc đua.

Xuất phát từ sự “thiên vị” cá nhân nên tôi đặc biệt chú ý đến Takasawa, chính xác là tôi đã phản ánh chính bản thân mình vào gã.

Đến vòng chạy thứ ba, đoàn chạy bắt đầu trở nên rời rạc.

Takasawa cũng suýt soát theo kịp tốp dẫn đầu, nhưng trông gã có vẻ rất khó nhọc.

Tiếng chuông báo hiệu vòng chạy cuối cùng.

Cả đoàn đua đột ngột tăng tốc độ.

Tôi không biết đến vị trí về đích thứ mấy thì sẽ được đi tiếp vào vòng chung kết, thế nhưng chắc chắn là Takasawa đang ở tốp sát nút.

Dáng chạy thẳng lưng và chuẩn chỉnh của gã bắt đầu rệu rạo.

Bước chạy của gã trở nên nặng nề như đã thấm mệt.

Khi chỉ còn 200 mét nữa là tới đích, Takasawa bắt đầu rơi lại xa khỏi tốp dẫn đầu.

Vào khoảnh khắc đó, tôi đã dự cảm về sự thất bại của gã, rõ ràng như đang nhìn vào một sự thật từng xảy ra trong quá khứ.

Tôi ngước nhìn lên bầu trời được cắt thành hình bầu dục.

Bầu trời nhuộm một màu vẩn đục như thể tấm kính lâu ngày không được lau chùi.

Tôi khẽ thở dài.

Đó cũng chính là lúc giọng nói của Yuko vang lên trong lồng ngực tôi.

Anh Takasawa

Anh Takasawa

Anh Takasawa...

Yuko không nhìn vào đường đua.

Nàng nhắm nghiền mắt lại, đặt hai tay lên trước ngực, nàng đang thành tâm cầu nguyện cho Takasawa.

Hoặc có thể từ “cầu nguyện” không được phù hợp cho lắm.

Bởi, người mà nàng đang gọi tên không phải một đấng toàn năng huyền bí nào đó, mà chính là Takasawa, kẻ đang cố sức vẫy vùng trên đường đua.

Tôi nhìn nàng chăm chú, nhưng rồi đột nhiên cảm thấy không thể chịu đựng nổi nữa, tôi quay lưng về phía nàng và rời đi.

Sau khi ra ngoài, tôi lững thững bước đi trên con đường dọc theo sân vận động.

Tôi có cảm giác như một điều gì đó mang tính quyết định vừa xảy ra, đồng thời cũng cảm thấy dường như chẳng có gì thay đổi hết.

Thái độ nghiêm túc của Yuko đã mang đến cho tôi một dự cảm, nhưng tôi hoàn toàn không biết dự cảm đó sẽ dẫn tới đâu.



Tôi vẫn tiếp tục bước đi trên con đường mờ tối.

Thế rồi, tôi nhận ra bóng dáng một người con trai nép mình ở góc đường.

Anh ta hoàn toàn khác với những người đang đi qua đi lại, hay những người cũng đang ngồi ở vệ đường này.



Tôi thấy Takasawa đang chìm sâu trong thế giới của gã.

Nhưng khi tôi tiến lại gần, gã chậm rãi ngẩng đầu lên.

Từ bên dưới chiếc khăn bông đang đội kín trên đầu, gã ngước nhìn tôi với vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

“Tại sao cậu lại ở đây?”

Tôi không biết nên trả lời như thế nào nên chỉ im lặng. Sau khi nhìn tôi một lát, Takasawa khẽ gật đầu.

“À phải rồi, chắc là cậu tới gặp Igarashi phải không?”

“Đúng vậy,” tôi trả lời.

“Thế cậu đã gặp được cô ấy chưa?”

“Chưa, tôi chưa gặp được.”

Đó không phải một lời nói dối, nhưng mặt khác nó cũng chẳng phải sự thật. Tôi cảm thấy hơi bứt rứt.

“Cho tới khi nãy thì cô ấy vẫn ở chỗ xuất phát 1500 mét…”

Takasawa nhìn về phía xa con đường, với nét mặt chẳng hề có ý nghĩa gì đặc biệt.

“Bây giờ thì có lẽ cô ấy đã trở về chỗ ngồi ở gần khu vực về đích rồi.”

“Vậy à.”

“Ờ…”

Vẫn nhìn xa xăm về phía bên kia bóng tối, Takasawa gật đầu uể oải.

“Tiếc quá nhỉ”, tôi nói.

“Trong cuộc đua vừa nãy, nếu anh kiên trì thêm một chút thì…”

“Có lẽ vậy.”

Gã nói với giọng điệu nhẹ bẫng như thể đang kể về một câu chuyện đã xảy ra cách đây mười năm rồi.

Song trái ngược hoàn toàn với lời nói, một cái gì đó ở bên trong gã, như là sự tiếc nuối, thoáng hiện lên khuôn mặt.

“Đúng là rất đáng tiếc.”

Gã vốn dĩ là kẻ luôn giữ được cử chỉ, nét mặt thanh tao cho dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nhưng lúc này đây, vẻ mặt ủ rũ của gã có phần lại hết sức con người, và vì thế mà nó trở nên rất chân thật.

“Thế nhưng, dù nói là tiếc nuối hay có cảm thấy tiếc nuối thật đi chăng nữa thì cũng chẳng có giá trị gì cả. Đâu phải cứ lượm đủ một trăm tấm vé có ghi chữ tiếc nuối là sẽ vào được vòng chung kết đâu…”

“Đúng là như vậy.”

“Chỉ đơn thuần là tôi đã thua cuộc. Mặc dù cũng thấy phí đấy, nhưng lúc này việc tiếc nuối rằng sao mình không cố thêm chút nữa thực không cần thiết chút nào…”

Gã nói, đoạn khẽ mỉm cười.

Nụ cười của gã rất mực bình yên, nhưng không hiểu sao nó khiến tôi cảm thấy hơi bồn chồn.

“Lý do khiến tôi yêu thích môn điền kinh là bởi nó không có gì là mập mờ khó hiểu cả,” Takasawa nói tiếp. “Thành tích của môn điền kinh không phải do người khác chấm điểm mà có. Cũng không có chuyện ỷ lại vào người khác theo kiểu chơi nhóm. Phải tự mình chịu trách nhiệm, kết quả cũng được đánh giá một cách chính xác bằng những con số. Đơn giản mà lại hết sức công bằng. Thế nên khi thua cuộc thì người ta vẫn có thể chấp nhận một cách vô điều kiện. Không phải thế sao ?”

Lời Takasawa nói rất chân thật.

Hoặc là tôi cảm thấy nó chân thật.

Dù thế nào thì, lời nói của gã có một sức mạnh khiến cho đối phương bị thuyết phục.

Tôi chỉ còn biết gật đầu đồng ý.

“Ừ thì, nếu nói rằng tôi không tiếc nuối thì chỉ là nói dối…” Takasawa nói đoạn khẽ nhún vai.

Tôi chỉ im lặng nhìn gã.

Tôi có cảm giác có điều gì đó mình nên nói với gã, thế nhưng tôi đã không nghĩ ra đó là điều gì.

“Phải rồi…” Sau một lát im lặng, gã nói tiếp.

“Có một điều tôi cảm thấy tiếc, đó là việc tôi không giữ được lời hứa đối với người bà đã mất…”

Tôi cảm thấy đó là lời thì thào từ bên trong mà gã buột miệng nói ra, thì đúng hơn là lời nói dành cho tôi.

“Bà anh đã mất rồi ư?”

“Ừ, mới hai hôm trước.”

Tôi có đôi chút ngạc nhiên, đoạn nói với gã: “Nói vậy thì, bà anh vừa mới mất thôi sao?”

Tôi nhớ lại vẻ mặt đầy mệt mỏi của gã ngay trước cuộc đua.

“Có chuyện như vậy mà anh vẫn tham gia cuộc đua ư…”

Takasawa lắc đầu với vẻ phiền hà, gã ngắt lời tôi.

“Không phải như vậy. Chuyện đó không bao giờ là lý do cho việc tôi đã không thể thi đấu hết sức mình.”

Gã tiếp lời với giọng điệu như thể đang tự nhạo báng.

“Tôi đã thi đấu với động lực cao nhất, tôi đã chạy một cách nghiêm túc như chưa từng bao giờ được chạy, để có thể thực hiện lời hứa với bà…

“Cuộc đua đó, đối với tôi tại thời điểm đó mà nói, thì đã là sự thể hiện tốt nhất rồi.”

Gã nói như vậy rồi cười, nhưng điệu cười của gã không hề giống bất kỳ ai.

Một điệu cười đậm chất Takasawa.

Một điệu cười theo kiểu danh từ riêng.

“Tôi đã hứa với bà là nhất định trong trận đấu này sẽ mang được bằng khen về cho bà,” gã nói. “Nhưng rồi tôi đã không thực hiện được lời hứa. Có lẽ linh hồn bà vẫn chưa thể siêu thoát được mà vẫn còn quanh quẩn đâu đây, chắc chắn bà đang cau mày lườm tôi như mọi khi. Hồi còn nhỏ, mỗi khi tôi nói một điều gì nghe to tát, bà luôn có thói quen ngăn cản tôi.”

“Có vẻ hai bà cháu rất thân thiết với nhau nhỉ.”

“Đúng vậy.”

Takasawa suy nghĩ một lát rồi nói.

“Bà chính là người đã nuôi tôi khôn lớn. Vì cả bố và mẹ tôi đều đi làm. Bà là bà nội, nhưng cũng sống cùng với gia đình tôi, một mình bà chăm lo cho tôi suốt đấy.”

Tiếng loa thông báo tập hợp các vận động viên vang lên trên con đường tối, gã nín lặng giây lát.

Tôi yên lặng chờ đợi câu nói tiếp theo.

Không hiểu tại sao tôi có cảm giác mình cần phải nghe hết câu chuyện của gã.

“Thế nào nhỉ…” Takasawa bắt đầu nói tiếp, bằng một giọng chậm rãi.

“Bà là một người nghiêm khắc, nhưng cũng rất sâu sắc. Khi vẫn còn cử động được, bà luôn đến xem mọi trận đấu của tôi...”

“Bà anh ngã bệnh lâu chưa?”

“Cũng lâu rồi... Bà bị ung thư. Mà bệnh ung thư của người già thì tiến triển chậm lắm. Người già ấy mà, việc gì cũng không vội được.”

Khi Takasawa khẽ xoay mình, một tia sáng chạy dọc khuôn mặt gã.

Vào khoảnh khắc đó, dường như tôi đã nhìn thấy đôi mắt đang chớp liên tục của gã hơi ươn ướt.

Thế nhưng, đó có lẽ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi.

Trong suy nghĩ của tôi, sự tồn tại của gã chẳng hề liên quan gì đến nước mắt.

“À, phải rồi. Mọi người trong nhóm không biết chuyện này, tôi không muốn họ phải lo lắng không đâu, nên là…”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Gã gật đầu, rồi lại từ từ chìm vào trầm tư.

Trong một khoảng thời gian, tôi chỉ đứng đó mà không nói gì.

Tôi nhìn Takasawa đã trở thành một phần của bóng đêm, như thể gã đã ngồi suốt ở đó từ nhiều năm trước vậy.

“Cô ấy…” Tôi nói.

Takasawa ngẩng đầu lên.

“Anh đã nhận được lời cổ vũ của Igarashi chứ?”

Gã gật đầu.

“Rất rõ ràng… không phải bằng tai, mà bằng trái tim.”

“Trái tim?”

“Nhìn thấy dáng hình của cô ấy khiến trái tim tôi xao động mạnh mẽ, tôi đã rất vui,” Takasawa nói.

“Vậy à,” tôi lầm bầm trong miệng.”

“Tôi cũng hứa cả với cô ấy nữa, rằng tôi sẽ chiến thắng cho cô ấy xem. Nhưng rốt cuộc thì tôi không thực hiện được…” Có những lời hứa mà ngay cả khi nó không được thực hiện đi chăng nữa, thì bản thân việc lời hứa được trao cho đối phương cũng đã mang ý nghĩa rồi.

Giống như việc con người ta không ngừng cầu nguyện dẫu biết rằng sẽ chẳng thể đạt được.

Chắc chắn là như vậy.

“Thật ra,” Takasawa nói. “Tôi đã đề nghị cô ấy hứa một việc với điều kiện là tôi giành chiến thắng.”

Tôi bất giác nhìn gã.

“Rằng nếu tôi thắng thì cô ấy sẽ cắt tóc.”

Lời nói của gã nghe thật đáng ghét.

Tôi cảm thấy như vừa được nghe phán quyết về một căn bệnh hết sức hiểm nghèo.

“Tôi nghĩ không mấy ai nhận ra rằng cô ấy có một khuôn mặt rất đẹp. Thế nên, nếu cô ấy chịu cắt những sợi tóc đang ôm sát lấy khuôn mặt, thì chắc chắn trông sẽ cá tính hơn bây giờ rất nhiều,” gã nói. “Cô ấy nên cho những người xung quanh biết về vẻ đẹp của mình nhiều hơn.”

Trong chốc lát, tôi không nói gì mà chỉ nhìn chăm chú vào Takasawa.

Rồi đột nhiên, tôi hỏi gã: “Cô ấy có chấp nhận lời hứa đó không?”

Takasawa nở một nụ cười không giống bất kỳ ai, gã trả lời tôi.

“Có, cô ấy đã chịu hứa với tôi.”

44
Một đêm tối tăm.

Không một thứ gì có thể cho tôi dự cảm về rạng đông, màn đêm đặc quánh phủ rợp trên đầu tôi.

Tôi không nhìn thấy mặt trăng, họa chăng chỉ thấy những đám mây đen đang trôi theo gió.

Tôi bước đi trên con đường dẫn vào khu rừng.

Không khí tĩnh mịch và lạnh lẽo bao trùm khắp xung quanh, tôi rơi vào một cảm giác kỳ lạ như thể mình đã đi lạc tới nơi tận cùng thế giới.

Tôi cảm thấy hơi hối hận vì đã đi tới đây vào một đêm như thế này.

Thế nhưng, tôi cũng chẳng muốn ở trong nhà.

Nếu biết rằng hôm nay tôi đã lên Tokyo, thể nào Yuko cũng sẽ gọi điện.

Nhưng tôi không sao nghĩ ra được mình nên nói điều gì với nàng.

Giả dụ như, về việc càng ngày càng có nhiều điều mà tôi không biết về nàng.

Và rằng, tôi cũng chẳng muốn biết dù chỉ là một chút.

Tôi chỉ muốn biết về một Yuko mà tôi vẫn biết.

Có lẽ nàng sẽ gọi cho tôi để kể về một điều gì đó mà tôi chưa biết.

Để rồi, mỗi lần biết đến điều gì đó ấy, tôi lại cảm thấy khoảng cách với Yuko trở nên lớn hơn.

Cảm giác đó được truyền từ tôi đến nàng, và rồi nàng cũng dần nhận ra khoảng cách với tôi đã trở nên xa hơn.

Mỗi lần chúng tôi chuyện trò với nhau, khoảng cách ấy lại càng xa hơn nữa.

Có lẽ là như vậy đấy.

Chắc hẳn, thế giới bé nhỏ bao bọc lấy tôi đã bắt đầu thay đổi rồi.

Ai đó đã đi nước cờ đầu tiên.

Là tôi, là Yuko, hay là Takasawa.

Hoặc có thể đó chính là John.

Tôi dạo bước trong đêm tối và nhớ lại cảnh tượng lúc ban ngày.

Ánh mắt nghiêm túc của Yuko.

Nụ cười hiền hòa của Takasawa.

Một nụ cười không giống ai, một nụ cười mà chỉ riêng mình gã mới có được.

Takasawa đã thua trong trận đấu.

Thế nhưng, hẳn là gã đã có được một thứ gì đấy.

Nhờ việc chạy bộ.

Có lẽ vậy.

Thế giới bắt đầu xoay chuyển.

Điểu đó hẳn là sự thật.

Thế nhưng, có thật là tôi của ngày mai sẽ ở một nơi xa hơn tôi của ngày hôm nay hay không?

Giả như, nếu tôi gõ vào từng cánh cửa một, thì liệu có bao giờ ở bên cạnh cánh cửa số 127 sẽ là cánh cửa đầu tiên, cánh cửa số 1 hay không ?

Cũng giống như việc mùa thu đi qua để mùa đông tới, phải chăng ngày mai cũng sẽ giống với một ngày nào đó từ rất xưa rồi.

Chúng tôi đang tua lại thời gian theo một cách phức tạp và tinh vi.

Takasawa đã có được một thứ gì đó nhờ việc chạy.

Chạy bộ.

Sự giới hạn của sức lực.

Có lẽ đó chính là chìa khóa của mọi chuyện.

Có lẽ vậy.

Tôi chậm rãi đặt bước chân đầu tiên.

Một cách cẩn trọng như thể đang giẫm lên những dấu chân có sẵn.

Một làn gió lạnh lướt nhẹ qua má, khiến tôi chìm trong hoài niệm.

Về một thứ gì đó có sức mạnh to lớn nhưng cũng thật mềm mại, thật tươi mới.

Về một thứ gì đó đầy thương nhớ giống như mùi của miếng bánh con sò.

Cánh cửa dẫn về ngày hôm qua bắt đầu hé mở.

Tôi tăng dần tốc độ lên từng chút một.

Cơ thể tôi trở nên nhẹ hẫng đến kỳ lạ.

Và nhanh hơn nữa.

Cánh cửa số 127…

Và rồi, những gì ở phía trước.

Khuôn mặt của Yuko lướt qua tâm trí tôi.

Inoue…

Nàng đang gọi tên tôi.

Inoue…

Tôi lại tiến xa hơn về phía trước…

45
Tôi đã mơ một giấc mơ đúng nghĩa.

Tôi bồng bềnh trôi trong sự dịu dàng và quyến luyến vốn có của một giấc mơ.

Một giấc mơ giống kiểu một giấc mơ.

Trong thế giới đó chỉ có tôi và Yuko.

Tôi nằm dài, hai mắt nhắm nghiền.

Nàng ngồi bên cạnh, ngân nga khúc hát của một xứ sở nào đó mà tôi chưa từng nghe nói đến.

Tôi nói với nàng: “Không hiểu sao, tớ cảm thấy rất mệt mỏi…”

Yuko mỉm cười buồn bã, nhìn tôi chăm chú.

Cho dù đang nhắm mắt tôi vẫn cảm nhận được điều đó.

Trong giấc mơ, ngay cả những điều vô lý cũng trở nên rất đỗi ngọt ngào.

“Tớ từ bỏ được không nhỉ…”

“Từ bỏ cái gì kia?”

“Tất thảy mọi thứ… Tớ thực sự rất mệt mỏi rồi…”

“Vậy à…”

Nàng luồn những ngón tay mảnh dẻ và lạnh giá vào tóc tôi.

“Tớ đã sai ở đâu?”

“Cậu không làm gì sai cả. Thế giới này vốn dĩ đã như vậy rồi. Thời gian không thể quay ngược trở lại. Và con người ta cũng chẳng thể nào quay về nơi xuất phát được đâu.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

Tôi nắm lấy tay Yuko.

“Tớ thấy buồn ngủ quá…”

“Phải rồi, cậu đang rất mệt. Cậu cứ thong thả mà ngủ đi.”

“Tớ ngủ đây…”

Yuko lại tiếp tục ngâm nga bài hát khi nãy.

Trầm lắng như một lời thì thầm.

Giọng hát ấy thổi qua trái tim tôi giống như ngọn gió băng qua thảo nguyên.

Tôi chìm vào giấc ngủ, một cách lặng lẽ và thong dong.

46
Khi tôi mở mắt ra thì đã thấy Yuko ngồi bên giường. “Cứ như là mộng hồ điệp vậy…” Tôi buột miệng nói.

“Trong giấc mơ đang tưởng rằng mình đã chìm vào giấc ngủ, thì bỗng nhiên lại quay về với thế giới hiện thực…”

“Vậy à.” Yuko khẽ thì thào.

“Cậu đến khi nào thế?”

“Hình như là khoảng 30 phút trước.”

Có vẻ như tôi biết nàng tới, nhưng vì quá mệt nên tôi đã thiếp ngủ đi mất.

“Cậu thấy trong người thế nào?” Yuko hỏi.

“Tớ ổn. Vẫn như mọi khi thôi. Nói là nhập viện chứ tớ chỉ vào viện để khám thôi mà, cũng chẳng phải bệnh nhân gì đâu.”

Nàng không đáp lời mà chỉ im lặng nhìn tôi.

Nếu như mọi khi thì đó chỉ là sự im lặng vì không biết phải nói gì, thế nhưng vào lúc này nó khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Có lẽ vì trong giấc mơ tôi đã gửi tới nàng một lời bộc bạch kỳ lạ.

Trong tôi có sự tưởng tượng ngây ngô kiểu hơi trẻ con, rằng Yuko dù không nói ra nhưng vẫn cảm nhận được những tàn dư còn sót lại của giấc mơ, đang lơ lửng trôi xung quanh tôi.

Lát sau nàng mới tiếp lời.

“Tại sao?”

“Hả?”

“Tại sao cậu lại chạy vô tội vạ như thế?”

Trong giọng điệu của nàng không hề có hơi hướm của sự trách móc. Chỉ đơn giản là nàng muốn biết lý do.

“Cậu nghe được từ mẹ tớ à?”

“Ừ, mẹ cậu kể là cậu bị ngất khi đang chạy và được đưa vào bệnh viện…”

Đó là lần phát bệnh nghiêm trọng nhất từ trước tới giờ.

Tôi đã bất tỉnh, khi tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trên chiếc giường này rồi.

“Chiều hôm qua cậu đã tới sân vận động tìm tớ phải không?” Yuko nói. “Vậy tại sao cậu không gọi tớ?”

Tôi ngẩng lên nhìn Yuko.

Nàng từ từ nhắm mắt, rồi lại mở mắt ra.

Một cái chớp mắt giống như tiếng thở dài.

Tôi nhìn thấy đôi mắt nàng ươn ướt.

“Tớ không tìm thấy cậu,” tôi nói dối.

Tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng lách cách gõ bàn tính của ai đó ở một nơi nào đó.

“Tớ không nghĩ là lại có nhiều người đến vậy.”

“Ừ.”

Nhìn biểu hiện trên khuôn mặt nàng, tôi không thể đoán biết được nàng có tin lời tôi nói hay không.

Yuko ngẩng mặt lên, mấp máy môi vài lần, như thể đang định nói điều gì đó.

Thế nhưng, mỗi lần như vậy, nàng lại đảo mắt xuống dưới chân mình, như để tìm kiếm những ngôn từ bị lạc mất.

“Sao thế?”

Nghe tôi hỏi, Yuko hỏi lại tôi bằng một giọng trầm như thể đang nói thầm.

“Việc cậu tới sân vận động chiều hôm qua với việc cậu chạy vô tội vạ lúc tối, có liên hệ gì với nhau không?”

Câu trả lời là Yes.

Thứ mà người đàn ông chạy dưới ánh nắng mặt trời đã có được.

Thứ mà một kẻ ngoài cuộc đã đánh mất.

Đó chính là một phần trái tim của cậu.

Liệu tôi có nên nói cho nàng biết về điều đó?

Rằng, kẻ ngoài cuộc kia đã lao vào bóng đêm mà chạy, cốt để lấy lại thứ mình đánh mất.

“Đúng vậy, hai việc đó có liên quan đến nhau,” tôi nói.

Yuko ngước lên nhìn tôi.

“Tớ đang dần đánh mất ý nghĩa những giới hạn mà tớ phải gánh chịu. Tớ bắt đầu nghĩ rằng đó mới chính là tớ.”

“Ừ.”

“Thế nhưng, khi xem các vận động viên chạy trên sân vận động, tớ chợt nhận ra rằng mình đang ních trong một bộ quần áo chật chội tới cỡ nào.”

“Cậu đã chạy vì muốn cởi bỏ bộ quần áo đó ư?”

“Về điều đó thì tớ cũng không rõ. Hoặc giả cũng có thể vì tớ đã muốn nghĩ rằng, chỉ là tớ không chạy, chứ không phải tớ không chạy được… Cậu hiểu chứ? Giống như việc trong người cậu có tiền nhưng cậu không dùng đến, với việc cậu hoàn toàn chẳng có lấy một xu dính túi. Hai việc đó mang ý nghĩa khác hẳn nhau.”

Yuko gật đầu. Nhưng đó là một cử chỉ mập mờ khó hiểu.

Có lẽ nàng đã nhận ra.

Rằng tôi chỉ đang dùng những lời lẽ khác cho giống với sự thật.

Đó không phải là lời nói dối.

Nhưng cũng không hẳn là sự thật.

Chỉ là một chuỗi những câu nói không thành thật và rất vô nghĩa.

Thế nhưng, tôi có thể nói rằng, những lời nói ấy chẳng hề làm tổn thương đến ai.

Tôi không muốn làm tổn thương Yuko, và chính tôi cũng đã quá đủ mệt mỏi để có thể gánh chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.

Yuko dựa đầu vào ngực tôi bằng một cử chỉ gượng gạo.

Thậm chí nó còn cứng nhắc và có vẻ đáng thương nữa.

Tôi chạm lên tóc nàng, ngón tay lần theo hình hài khuôn mặt nhỏ bé của nàng.

“Cậu đừng làm những việc không đâu như thế nữa nhé…” Yuko nói.

“Tớ sẽ không làm những việc không đâu như thế nữa,” tôi đáp lại.

“Inoue, cậu cứ như thế này là được rồi. Cho dù cậu không thể chạy bộ được nữa, cho dù cậu đang khoác trên mình một bộ quần áo gò bó đi nữa, thì cậu vẫn là cậu… Cậu hãy chờ đợi để phục hồi một cách từ từ thôi, đừng vội nhé.”

“Đúng là phải thế nhỉ.”

“Ừ…”

Trong phòng, chiếc đồng hồ treo tường đang gõ từng nhịp thời gian quen thuộc.

Con đường mà chúng tôi đang nắm tay nhau bước đi có lẽ sẽ dẫn tới một ngõ cụt.

Thế nhưng, cho dù vậy thì nó vẫn tràn ngập cảm giác ấm áp và ngọt ngào.

Yuko thì thào: “Cậu đừng tự so sánh mình với ai cả. Giọng nói lí nhí của nàng khẽ run lên.

“Tớ xin cậu đấy, hãy vì tớ…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2019, 13:01
Hình đại diện của thành viên
☆~ Số 15 ca ~☆
☆~ Số 15 ca ~☆
 
Ngày tham gia: 14.10.2015, 23:36
Bài viết: 2952
Được thanks: 2074 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Văn học Nhật - Lãng mạn] Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi - Takuji Ichikawa - Điểm: 10
47
Thu qua, đông tới.

Từ xưa tới nay bốn mùa vẫn thay nhau biến đổi như vậy, và có lẽ từ nay cho đến mãi về sau cũng thế.

Thời gian sẽ không quay trở lại.

Chắc chắn là vậy.

Tôi trải qua những ngày tháng chỉ biết rúc mình trong xó phòng, gần như không bước chân ra bên ngoài.

Sự tồn tại của tôi lúc này chẳng khác nào một thứ đồ được trưng bày trong viện bảo tàng.

Vô dụng.

Và vĩnh cửu.

Không chỉ thế, viện bảo tàng này còn không có lấy một khách viếng thăm.

Sáng nào tôi cũng thức dậy cùng một giờ, đọc sách tham khảo trong khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó dành một chút thời gian để chơi ghita.

Sự tồn tại của tôi hơi giống một con búp bê có bộ máy đồng hồ tự động, và trên thực tế thì cũng không khác nhau là mấy.

Một con búp bê tự động được trưng bày ở viện bảo tàng. Với đôi mắt hiền hòa nhưng vô hồn.

Đó chính là hình ảnh của tôi mùa đông năm mười chín tuổi.

Vào mùa đông, số lần Yuko gọi điện thoại cho tôi nhiều hơn mùa thu một chút, có lẽ điều này mang một ý nghĩa nào đó.

Thế nhưng, vào thời điểm đó, tôi không còn mường tượng được cuộc sống của nàng một cách rõ ràng như trước nữa, khiến cảm giác thất vọng trong tôi ngày một lớn hơn.

Rõ ràng là chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn trước, nhưng không hiểu sao hình bóng của Yuko lại cứ mờ nhòa dần đi trong cuộc sống của tôi, có những khoảng thời gian mà tôi không thể nào đoán biết được, giống như tấm panô bị treo ngược.

Giọng nói trong tim nàng đôi khi được gửi tới tôi cũng không còn rõ ràng như trước nữa, nếu như không lắng tai nghe cho kỹ thì tôi thậm chí còn không thể nắm bắt được ý nghĩa của nó.

Tất cả mọi thứ đều thay đổi cùng với thời gian, và thời gian thì chẳng thể quay lại.

Tôi nghĩ mọi chuyện đang diễn ra như thế.

Có lẽ vậy.

Toàn bộ thế giới bên ngoài tôi đều nằm ở bờ bên kia, xen giữa là dòng nước đen đục ngầu.

Ở đó ngập tràn ánh sáng chói chang, khiến tôi bị mê hoặc.

Ở đó có tất cả mọi thứ.

Những ngày tháng được ước hẹn.

Một thân thể tự do.

Khả năng hiện thực hóa cái được gọi là hy vọng, có Yuko.

Tôi đã hét lên bằng tất cả sức lực của mình, nhưng nàng vẫn không nhận ra.

Ở đó, vây quanh là những con người như Takasawa, Fujisawa Kumi, hay nhóm người trong câu lạc bộ, nàng đang mỉm cười thật hiền hòa.

Đôi khi nàng hướng ánh mắt về phía mặt nước tối đen như để tìm kiếm một thứ gì đó, nhưng rồi có ai đó lại cất tiếng gọi và kéo nàng trở lại.

Tôi đã không ngừng gọi tên nàng.

Và nàng cũng không ngừng tìm kiếm tôi.

Thế nhưng, dòng nước tối đen ngăn cách hai chúng tôi cứ đẩy những tâm tư đó đi xa mãi.

“Thế giới này vốn dĩ là như vậy,” Yuko đã từng nói thế. Nếu đúng thế thì tôi chẳng còn có thể làm gì hơn được nữa.

Tôi hạ xuống từng ô cửa chớp trên chiếc cửa sổ hướng ra bờ bên kia.

Tôi nép mình trong một xó nhà tối tăm, lặng nhìn thời gian trôi.

Mỗi ngày lại có một cái gì đó, từng chút từng chút một, rời khỏi cơ thể tôi, và tuyệt nhiên không bao giờ quay trở lại nữa.

48
Vào một ngày tháng Mười hai, Yuko nói với tôi: “Ngày hai tư này chúng mình gặp nhau được không?”

“Cậu sẽ về đây à?”

“Ừ…”

“Đêm Giáng sinh nhỉ.”

“Ừ. Thế nên tớ mới muốn gặp cậu. Tớ muốn ở bên cạnh Inoue trong đêm Giáng sinh...”

Giọng nói của nàng có vẻ căng thẳng.

Nhưng tôi không hỏi gì cả.

“Ừ, mình gặp nhau nhé. Tớ sẽ đợi cậu…”

“Tốt quá…”

“Vậy sao?”

“Ừ, tớ vui lắm.”

Câu nói ấy của nàng chiếu rọi vào trái tim tôi, như thứ ánh sáng yếu ớt từ bờ bên kia chiếu rọi qua khe cửa sổ chỉ còn hơi hé mở.

49
Chúng tôi nắm tay nhau và thong dong bước đi.

Thị trấn đã chìm trong bóng chiều chạng vạng, bóng tối lạnh lẽo lặng lẽ buông xuống xung quanh.

“Tớ đã cắt tóc rồi,” Yuko nói.

“Có vẻ là như vậy.”

“Trông không hợp với tớ hả?”

Yuko hỏi tôi với một nụ cười gượng gạo.

Tôi không nói gì mà chỉ lẳng lặng lắc đầu.

Tôi đang tìm kiếm trong vô vọng câu trả lời cho việc, tại sao tôi lại cảm thấy thất vọng và giận dữ nhiều đến thế trước chuyện nàng cắt tóc.

Mái tóc cắt ngang vai rất hợp với nàng.

Tôi thấy nàng giống như một ai khác mà tôi không quen biết, người đó tuy giống với Yuko đấy, nhưng lại là một ai khác chững chạc hơn nàng, và tràn đầy vẻ tự tin.

Bất giác tôi nhớ tới lời hứa giữa Yuko và Takasawa.

Thế nhưng, nó chẳng qua chỉ là yếu tố phụ, hoàn toàn không quan trọng chút nào.

Vì người cắt tóc là Yuko, người muốn làm như vậy là chính bản thân nàng.

“Rất hợp với cậu đấy,” tôi nói. “Nhưng tớ có cảm giác là tớ vẫn thích cậu để tóc dài hơn.”

Nàng chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì thêm.

Chúng tôi nhanh chóng tìm thấy quán ăn đó.

Đó là một quán Ý nằm ven tỉnh lộ, cách nhà ga khoảng 15 phút đi bộ.

Quán này mới mở cửa cách đây chưa lâu, nhưng chỉ khoảng ba năm sau nó đã bị đóng cửa.

Có lẽ người chủ quán đã nắm bắt sai địa điểm hoặc thời điểm, hoặc là cả hai.

Bởi mùi vị các món ăn ở đây chắc chắn là không tệ.

Thế nhưng, ít nhất là trong đêm nay, không có bất cứ điều gì báo trước một tương lai u ám.

Quán đã chật kín đến 80% bởi những vị khách với khuôn mặt hạnh phúc đón mừng đêm Giáng sinh.

Chúng tôi được dẫn vào một phòng riêng, khá nhỏ, nằm sâu bên trong quán.

Trong phòng đặt bốn chiếc bàn, một trong số đó đã có hai vị khách nữ trẻ.

Căn phòng nhuốm một màu cam hơi sẫm, ánh sáng đã được điều chỉnh vừa phải.

Chúng tôi gọi suất ăn đơn giản với món chính là cá vược nướng với rau thơm.

“Quán này đẹp thật đấy,” Yuko nói.

“Ừm, đây là lần đầu tớ đến đây nhưng thấy cũng không tệ.

“Rồi thị trấn này sẽ thay đổi từng chút một như thế này phải không nhỉ?”

“Tớ cũng không biết nữa...”

“Không hiểu sao tớ lại cảm thấy buồn.”

“Thế à?”

“Ừ…”

Những lọn tóc rơi xuống má được nàng vén ra phía sau tai.

Đúng là sau khi cắt tóc, những đường nét trên khuôn mặt nàng lộ ra, khiến cho vẻ đẹp của nàng nổi bật hơn trước đây rất nhiều.

“Cậu hơi gầy đi thì phải?” Tôi hỏi.

Nàng khẽ lắc đầu.

“Cân nặng của tớ thì vẫn thế, nhưng dạo này ai cũng nói với tớ như vậy. Tại sao thế nhỉ?”

“Có lẽ…” Sau một lát suy nghĩ, tôi nói, “Có lẽ là đến thời kỳ như vậy thôi.”

“Thời kỳ á?”

“Ừ, tuổi thanh xuân của chúng ta sắp kết thúc rồi, chúng mình sẽ trưởng thành thêm chút nữa.”

“Cho dù tớ không mong muốn điều đó ư?”

“Ừ, mặc cho cậu có muốn hay không. Đó là quy luật rồi.”

Nàng khẽ thở dài, đoạn nhẹ nhàng sờ lên chiếc khuyên tai.

Một chiếc khuyên tai nhỏ nhắn hình đa giác màu hồng nhạt, lấp lánh.

Món soda gừng mà chúng tôi gọi thay cho rượu vang được bưng ra.

Chúng tôi cụng ly và cùng cười với nhau, một hành động không có ý nghĩa gì đặc biệt cho lắm.

“Phải rồi, tớ có quà cho cậu đây.”

Nàng lấy từ trong bóp ra một chiếc hộp nhỏ xinh và đặt nó lên bàn.

“Cái gì thế?”

“Cậu mở ra xem thử đi.”

“Ừ.”

Tôi bóc lớp giấy bóng bọc quà, đoạn mở nắp hộp ra, bên trong là một chiếc ghim cài cà vạt màu bạch kim, phía trên có trang trí những viên đá nhỏ màu xanh lục.

“Cậu sẽ mặc vest vào hôm nhập học đúng không? Khi đó cậu hãy dùng cái này nhé.”

“Thậm chí tớ còn chưa thi kia mà…”

“Không sao,” Yuko cười. “Chỉ cần cậu chịu quan tâm đến sức khỏe của mình thì tớ nghĩ lần này chắc chắn cậu sẽ đỗ thôi.”

Tôi cười lấp lửng đáp lại Yuko, rồi lại nhìn ngắm chiếc ghim đang cầm trên tay một lần nữa.

“Nói thế nào nhỉ, nó được thiết kế rất tinh tế.”

“Đúng vậy… Chắc chắn là nó sẽ hợp với cậu.”

Đoạn Yuko im lặng một lát, sau đó mới tiếp lời, như thể nhớ ra điều gì.

“Anh Takasawa đã chọn giúp tớ đấy… Vì tớ không biết nên chọn món quà nào phù hợp để con trai cài lên người cả…”

Đúng lúc đó, một cơn đau nhói chạy thẳng vào lồng ngực, nhưng đó không phải cảm giác của tôi, mà là một phần cảm giác đã diễn ra bên trong trái tim của Yuko.

Tôi không thể đoán được lý do là gì, chỉ biết nhìn chăm chú vào khuôn mặt nàng.

Cái tên Takasawa và nỗi đau trong tim.

Hoặc có thể nàng đang cố truyền đạt tới tôi điều gì đó, theo một cách vô cùng quanh co.

Thế nhưng, cho dù có là gì đi chăng nữa, thì tôi cũng đã vĩnh viễn mất đi cơ hội thấu hiểu được ý nghĩ thực sự của nàng.

“Ừ, một sự lựa chọn rất khéo. Tớ vui lắm, cảm ơn cậu.”

Tôi nói đoạn đặt chiếc ghim trở lại vào hộp.

“Phải rồi, tớ cũng có quà cho Igarashi đấy.”

Tôi lấy món quà từ trong túi áo khoác đang vắt trên ghế đưa cho nàng.

Nàng nhìn ngắm hộp quà trên tay, rồi quay sang nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi “Cái gì vậy nhỉ?”

“Cậu thử mở ra đi.”

Nàng đặt hộp quà lên trên bàn, cẩn trọng tháo ruy băng và bóc giấy bọc như thể đó là một món đồ rất thiêng liêng.

Bên trong hộp quà là một đôi găng tay bằng da màu hồng nhạt.

“Tớ vui lắm. Màu đẹp quá.”

Yuko ngắm nhìn đôi găng tay với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc, khiến người tặng quà có cảm giác hài lòng vượt xa cả mong đợi.

Trong giây phút ấy, tôi có cảm giác như mình vừa mới tặng cho nàng một viên đá quý đắt giá nhất hành tinh vậy.

“Nó có màu giống với khuyên tai của cậu đấy.”

“Ừ. Là màu mà tớ rất thích.”

Đôi găng tay này tôi đã nhờ mẹ đi mua ở thị trấn bên cạnh. Bởi vì tôi không thể đi đâu ra khỏi thị trấn này.

Tôi chỉ nhờ mẹ chọn mua một đôi găng tay có gam màu ấm áp, thế nên việc bà chọn được đúng màu mà Yuko yêu thích khiến tôi cảm giác giống như là thần giao cách cảm, vượt qua cả sự ngẫu nhiên bình thường.

“Cảm ơn cậu, tớ sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận.”

“Ừ.”

Cảnh Yuko nắm chặt đôi găng tay và đặt lên ngực thật quá đỗi tự nhiên, khiến tôi nhớ đến hình ảnh của nàng những ngày mới gặp gỡ.

Tôi nhìn nàng chăm chú.

Phải chăng, trong vô thức, tôi đã cố lưu lại trong ký ức tất thảy mọi khoảnh khắc đêm nay.

Từ thâm tâm, tôi đã đưa ra một quyết định.

Suy nghĩ ấy đem đến ý nghĩa sâu sắc cho tất cả những mảnh vụn thời gian.

Từng cử chỉ của nàng đều được khắc sâu trong tim tôi, và rồi âm thầm cất giấu vào nơi mà nó nên thuộc về.

Cái tật bặm môi mỗi khi nàng suy nghĩ một điều gì đó.

Cái nháy mắt của nàng, ở mỗi thời điểm khác nhau lại mang những ý nghĩa khác nhau.

Cả điệu cười mơ hồ không rõ nghĩa.

Nỗi đau luôn đi kèm với niềm vui.

Ước ao được sống trong khi vẫn luôn nghĩ về cái chết.

“Sao thế?” Yuko hỏi.

“Sao là sao?”

“Ánh mắt của Inoue. Sao có vẻ nghiêm trọng thế?”

“Thế ư?”

“Ừ…”

Thấy tôi vẫn tiếp tục nhìn, nàng với qua bàn ăn, đặt cả hai tay lên trên mắt tôi.

Ngón tay của nàng thật lạnh giá, gợi lại trong tôi một vài ký ức. Ngón tay nàng lúc nào cũng lạnh như vậy.

“Khi tớ nhìn cậu như thế này,” tôi nhắm mắt lại, để toàn bộ ý thức tập trung vào việc cảm nhận những ngón tay lạnh giá của nàng, “tớ cảm thấy kiểu tóc này của cậu cũng không đến nỗi tệ. Nó rất hợp với cậu, và hơn tất thảy là trông cậu tràn đầy sức sống cứ như một sinh mệnh mới được sinh ra trên đời này vậy.”

Nàng thu những ngón tay lại.

Tôi từ từ mở mắt ra.

“Cảm ơn cậu…”

Xin lỗi cậu.

Nhưng nếu việc gây ra một nỗi đau nào đó cho người khác được coi là tội lỗi, thì có lẽ tôi mới là kẻ xứng đáng bị trừng phạt.

Trong suốt bữa ăn, chúng tôi đã cùng trò chuyện, hầu hết là về những kỷ niệm.

Quá khứ thật dịu dàng và yên bình, ở đó không một ai bị tổn thương.

Chúng tôi tuyệt nhiên không có ý định chạm vào hiện tại hay tương lai.

Có thể vẫn còn quá trẻ để đắm chìm trong sở thích hoài niệm, thế nhưng xét về những điều mà tôi còn nắm giữ được, còn có thể thực hiện được, thì tôi đã khá già so với vẻ bề ngoài của mình.

Trong ký ức của mình, chúng tôi đã cùng tản bộ trong rừng, và bên cạnh lúc nào cũng có John.

Mặc dù thế giới ấy rất nhỏ bé, nhưng vào thời điểm đó chúng tôi đã không nhận ra rằng chính đó mới là điều kiện để hạnh phúc.

Còn bây giờ thì chúng tôi đã hiểu ra.

Trong lúc tìm kiếm một thế giới rộng lớn hơn với nhiều mối quan hệ hơn, chúng tôi đã để tuột mất cái thế giới mỏng manh dễ vỡ này vào tay một vị thần cục mịch và vô tâm mất rồi.

50
Sau khi kết thúc bữa tối, chúng tôi ra khỏi quán và cùng sánh bước trên con đường được chiếu sáng bởi những ngọn đèn đường.

“Chúng mình làm gì bây giờ nhỉ?”

Nghe tôi hỏi vậy, Yuko ngước lên nhìn bầu trời như để suy nghĩ.

“Tớ muốn tới sân vận động...”

Sau một quãng im lặng khá lâu, Yuko lẩm bẩm như thể đang độc thoại.

“Đến sân vận động ư? Thế còn chuyến tàu về thì sao?”

“Không sao đâu. Tớ quyết định đêm nay sẽ ở lại đây.”

Rồi ngày mai…

Trong tâm trí, Yuko định nói tiếp điều gì đó, nhưng rồi nàng không nói gì nữa cả.

Sân vận động giống như một người khổng lồ câm lặng, đứng nép mình trong bóng đêm.

Chúng tôi ngồi trên chiếu nghỉ của cầu thang dẫn vào khán đài.

“Cậu lạnh à?” Tôi hỏi.

Yuko khẽ lắc đầu.

“Hơi hơi thôi. Nhưng mà tớ muốn ngồi đây một lát.”

“Ừ.”

Chúng tôi không nói gì cả, chỉ cùng nhau ngước nhìn lên bầu trời đêm.

Nghĩ đến việc khoảng thời gian được gần gũi nhau như thế này sẽ trôi qua như phù du, tôi có cảm giác như lồng ngực mình bị bóp nghẹt lại.

Tôi sắp từ bỏ cái đặc quyền được có một ai đó bên cạnh lắng nghe mình nói, cho phép và được người đó cho phép ở gần bên.

Đó là người con gái đã nhẹ nhàng bước vào trái tim tôi, kẻ luôn cự tuyệt điên cuồng tất thảy mọi mối quan hệ.

Nàng khẽ thu mình lại.

Tôi vòng cánh tay qua vai, nhẹ nhàng kéo nàng lại gần.

Và rồi, chúng tôi hôn nhau như thể đó là một lẽ tự nhiên.

Đó là nụ hôn cuối cùng mà chúng tôi dành cho nhau.

Nép vào ngực tôi, nàng thì thầm, hơi thở phả ra trắng xóa.

“Ngày mai chúng mình lại có thể ở bên nhau giống hôm nay chứ?”

Tôi không biết phải trả lời nàng như thế nào, chỉ im lặng và nhìn chăm chăm vào bóng đêm.

Ở một góc công viên nằm trong khuôn viên sân vận động, có một bức tượng đất màu trắng.

Nó vừa giống như một chú chó đang bị mất phương hướng, lại vừa giống như một chú gấu đang cáu kỉnh.

Tôi nhìn bức tượng chăm chú.

“Ngày mai…” Yuko lại nói.

Tôi đặt ngón tay lên đôi môi mỏng của nàng để ngăn không cho nàng nói tiếp.

Những ngón tay tôi run lên, còn đôi mắt nàng phủ màu u ám như đã dự cảm được điều gì đó.

Trong giây phút đó, tình yêu mà tôi dành cho Yuko mãnh liệt hơn bao giờ hết, tôi dường như chìm đắm trong tình cảm sâu sắc dành cho nàng.

Nhưng cho dù vậy, tôi vẫn nói với Yuko, từ một nơi cách xa vô tận với những tình cảm đang có: “Ngày mai chúng mình không thể gặp nhau được nữa.”

Nỗi đau của nàng ùa vào trái tim tôi, biến thành một thứ cảm xúc lạnh lẽo không thể gọi tên, ở một nơi nào đó sâu thẳm hơn nữa trong trái tim

“Chúng ta không thể gặp nhau vào ngày mai, cả ngày sau đó, và ngày sau đó nữa… Mãi mãi kể từ bây giờ.”

Yuko không nói gì cả, chỉ chăm chú nhìn tôi với đôi mắt to. Như thể nàng đang chờ đợi tôi sẽ cười rồi nói “Tớ đùa đấy” vậy.

Thế nhưng, nàng đã biết.

Rằng những lời vừa nói đều đã được tôi chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Rằng, con đường mà chúng tôi đã cùng nhau sánh bước sẽ chấm hết tại đây.

“Tớ thấy mệt rồi…” Tôi hướng về bóng đêm và khẽ thì thầm.

Yuko vẫn im lặng.

Tôi cảm nhận được thứ cảm xúc giống như nỗi đau khổ tột cùng, nỗi đau khi người ta tự than trách bản thân mình, đang lan tỏa trong trái tim nàng.

“Igarashi không làm gì sai cả,” tôi nói. “Vấn để là ở tớ thôi.”

Nàng khẽ lắc đầu rồi cúi nhìn xuống dưới.

Trong bóng tối nhá nhem, những đường cong trên cổ nàng hiện lên trắng ngần.

Thật đẹp.

Tôi buộc phải trả tự do cho tạo vật nhỏ bé nhưng tuyệt diệu này.

Ra khỏi tôi, và ra khỏi chính trái tim của nàng.

Giống như trả tự do cho một con chim về với thảo nguyên.

Trước khi hạ cửa chớp xuống, tôi mở cửa sổ và nhìn ra bầu trời.

Đó là công việc cuối cùng dành cho tôi.

“Tớ đã thay đổi nhiều hơn Igarashi nghĩ rất nhiều. Một nơi sâu thẳm trong tớ đã bị méo mó tới nỗi không thể nào quay trở về như cũ được nữa…”

“Inoue chẳng có gì thay đổi cả…”

Cuối cùng thì nàng cũng cất lời, giọng nàng nghe lí nhí và run rẩy. “Hơn nữa, cho dù cậu có thay đổi đi chăng nữa thì…”

“Tớ…” Tôi ngắt lời nàng. “Tớ mệt lắm rồi. Tớ muốn được sống trong thế giới nhỏ bé của một mình tớ thôi.”

“Trong thế giới đó thậm chí không có cả chỗ cho tớ sao?”

Tôi không trả lời mà chỉ lẳng lặng lắc đầu.

“Nơi mà Igarashi nên thuộc về...” Sau một lát im lặng, tôi khẽ thì thầm, “là một nơi khác kìa.”

Thế rồi, Yuko đã hỏi tôi thế này: “Bản thân tớ không được phép tự mình quyết định nơi mà tớ nên thuộc về ư?”

Giọng nói tựa hồ sắp tan biến của nàng, giống như nước đang chảy trôi theo dòng, nhẹ nhàng len lỏi vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim, như muốn thổ lộ với tôi một điều gì đó thật quan trọng.

Phải rồi, cũng có thể câu trả lời sẽ hết sức đơn giản thôi. Từ tận đáy lòng tôi luôn nguyện cho Yuko được hạnh phúc, và hạnh phúc của nàng chính là được bước đi trên con đường mình đã chọn.

Cùng với tôi.

Thế nhưng, tại thời điểm đó, tôi chỉ là một kẻ mù lòa tự cho mình là đúng đắn, không nhận ra được ngay cả điều hiển nhiên đó.

Tôi nói: “Tớ cần sự yên tĩnh. Một cuộc sống mà tớ không phải bận tâm tới ai cả, giống như là sống một mình ở tít sâu trong rừng vậy…”

Đó chắc chắn không phải câu trả lời mà Yuko muốn nhận được, nhưng nàng không nói gì cả.

“Bây giờ tớ đang phải qua lại một phòng khám để điều trị trái tim méo mó của mình. Tớ đến đó nhận thuốc an thần, trò chuyện với những chuyên gia tư vấn tâm lý.”

Đó là sự thật mà tôi chưa từng nói với Yuko bao giờ.

Lần đầu tiên nàng nhìn tôi với một cảm xúc khác hẳn cái gọi là đau khổ.

“Nhưng cho dù vậy tớ vẫn chưa thể xoa dịu được nỗi đau của mình. Đó là…”

Tôi nhìn lên không trung để tìm kiếm từ ngữ.

“Đó là một cảm giác sẽ được mang đến một nơi nào đấy với tốc độ nhanh khủng khiếp. Không có điểm tựa, không nhìn thấy đích đến, một cảm giác rất bất an.”

Yuko hơi run lên.

Chẳng biết từ lúc nào chúng tôi đã ngồi cách nhau một quãng.

“Thế nên,” tôi nói, “bây giờ tớ chỉ có thể nghĩ cho chính bản thân mình mà thôi. Tớ cần phải chăm chú quan sát những phần bất ổn bên trong mình. Chỉ cần tớ lơ đãng và rời mắt đi dù chỉ một chút xíu thôi, có khi tớ sẽ bị rời ra thành từng mảnh mất...”

“Tớ đã không hề biết những điều ấy,” Yuko thì thầm.

“Ừ…” Tôi nói. “Không hiểu sao tớ thấy rất khó nói ra. Tớ cảm thấy đó là một điều cực kỳ đáng xấu hổ.”

Nàng lắc đầu như muốn nói: “Không có chuyện đó đâu,” đoạn khẽ hít một hơi.

Tôi chỉ lẳng lặng gật đầu.

“Ừ.”

Một lúc sau, tôi nói tiếp: “Có thể nói đây là bệnh di truyền cũng nên. Sau khi em trai mất, mẹ tớ cũng phải sống trong tâm bệnh suốt. Bà đã sống theo kiểu dành nửa ngày để suy nghĩ về cái chết, nửa ngày còn lại nghĩ cách làm sao để thoát ra khỏi đó…”

“Đây là…” Tôi khẽ nói tiếp. “Đây là vận mệnh đã in sâu vào những tế bào của tớ. Trong tớ thiếu mất một thứ gì đó. Một phần rất quan trọng dùng để điều khiển cảm xúc...”

Yuko nhẹ nhàng chạm tay lên tóc tôi, rồi khẽ ôm tôi nép vào ngực nàng.

“Cậu đừng nói gì nữa.”

Tôi giữ im lặng theo lời nàng.

Khi sự yên tĩnh quay trở lại, tôi nghe thấy tiếng nhịp đập trong trái tim nàng.

Ở đâu đó, âm thanh này giống như một loại âm nhạc đơn giản mà dễ chịu.

Thời gian lẳng lặng trôi.

Cơ thể nàng thật ấm áp và thơm tho.

Mãi sau Yuko mới nói: “Nếu như sự tồn tại của tớ trở thành gánh nặng của cậu, thì tớ, sẽ không gặp cậu nữa, Inoue à.”

“Thế nhưng…” Yuko nói. “Đấy chỉ là sự kiềm chế tạm thời cho đến khi tớ và cậu gặp lại nhau vào một ngày nào đó thôi, phải không?”

Nàng hỏi với giọng như sắp khóc đến nơi.

“Bởi vì, nếu cậu nói là cậu đã thay đổi mất rồi, thì từ giờ cậu sẽ tiếp tục thay đổi, đến một lúc nào đấy cậu sẽ cảm thấy khá hơn mà đúng không ?”

Tôi đã không thể nói được gì.

Tôi chậm rãi ngồi dậy và nhìn vào mắt nàng.

Đôi mắt đen của nàng như muốn khẩn cầu một điều gì đó vô cùng tha thiết.

Trái tim tôi như bị bóp nghẹt lại, tôi vẫn tiếp tục nhìn vào mắt nàng.

Lát sau, Yuko giơ tay ra ôm lấy hai má tôi: “Thế nên…” Nàng nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, đoạn nở một nụ cười gượng gạo.

“Hãy cho tớ được ngắm khuôn mặt cậu thật kỹ. Để tớ sẽ không thể quên được cho đến lần gặp tiếp theo...”

Đôi môi nàng run lên.

Tôi không thể chịu đựng được nữa, liền rời mắt khỏi nàng.

“Tớ…”

“Tớ xin cậu,” Yuko ngắt lời tôi. “Tớ xin cậu, chỉ một chút nữa thôi…”

Chẳng mấy chốc mà thời khắc chúng tôi phải chia tay nhau cũng đến.

Yuko chậm rãi đứng lên và rời khỏi tôi.

“Tớ phải về thôi...”

“Về nhà ư?”

Nàng lắc đầu: “Tớ sẽ quay lại Tokyo.”

“Vậy à,” tôi nói. “Thế thì để tớ tiễn cậu ra ga nhé.”

“Không cần đâu,” nàng nói, đoạn mỉm cười. “Tớ sẽ đi một mình.”

“Vậy à.”

Nàng đi thẳng một mạch xuống cầu thang, đứng trên lớp nhựa đường rồi ngoái đầu nhìn lại.

“Vậy nhé, hẹn gặp lại cậu.”

Nàng vẫy tay bằng một cử chỉ điềm đạm, đậm chất Yuko. Khi tôi vẫy tay lại, nàng liền cúi đầu xuống và quay về phía bóng đêm.

Từ đằng xa, tôi thấy đôi vai nàng rung lên.

Nàng đang cúi mặt xuống để khóc.

Tớ…

Giọng nói trong trái tim nàng xối vào lồng ngực tôi. Cho dù thế nào tớ cũng sẽ luôn nhớ tới cậu, mãi mãi, mãi mãi…

Thế giới mà nàng đang nhìn thấy phản chiếu vào mắt tôi.

Một thế giới mờ nhòa trong nước mắt.

Inoue...

Inoue...

Inoue, hãy gọi tớ lại đi.

Tôi đứng lên và chạy xuống cầu thang.

Nếu tôi gọi, chắc chắn nàng sẽ quay lại.

Thế nhưng, nếu tôi làm như vậy, tôi sẽ không bao giờ có thể rời xa nàng được nữa.

Trái tim như tan vỡ đến nơi, tôi kìm nén không dám gọi tên Yuko, chỉ dõi theo hình bóng nàng từ sau lưng.

Nàng bước qua cánh cổng sân vận động.

“Cậu…” Từ trong thâm tâm, tôi trò chuyện với nàng. “… Là người duy nhất bước được vào trái tim của tớ…”

Yuko đột nhiên dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời.

“Thế nên…”

Nàng lấy tay lau nước mắt rồi lại bước đi.

“Từ giờ tớ sẽ luôn dõi theo cậu. Cầu chúc cho cậu được hạnh phúc…”

Hình bóng của nàng tan vào bóng đêm rồi biến mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.02.2019, 20:41
Hình đại diện của thành viên
☆~ Số 15 ca ~☆
☆~ Số 15 ca ~☆
 
Ngày tham gia: 14.10.2015, 23:36
Bài viết: 2952
Được thanks: 2074 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Văn học Nhật - Lãng mạn] Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi - Takuji Ichikawa - Điểm: 10
51
Vào một ngày tháng Ba, thời tiết đã chuyển sang mùa xuân. Chỉ riêng tôi là chẳng có gì thay đổi, vẫn chưa thể thoát khỏi cái bóng của mùa đông cứ đeo đẳng mãi.

Trong lúc nhìn ngắm mọi người xung quanh cởi bỏ áo khoác, vươn vai khoan khoái dưới ánh nắng mùa xuân, chỉ mình tôi vẫn còn nhét đôi tay lạnh cóng vào túi áo, co ro trong tiết trời giá lạnh.

Tôi từ bỏ việc học lên đại học ở Tokyo, thay vào đó là dự thi vào một ngôi trường mà hầu như chẳng mấy ai biết đến, mới được thành lập ở địa phương, và đỗ vớt.

Thế nhưng, xét tình trạng của tôi khi ấy thì có lẽ đấy đã là một kết quả vượt ngoài mong đợi rồi. Bởi vì khi ở trường thi, chỉ có hai điều duy nhất khiến tôi lo lắng đó là hít thở và duy trì ý thức.

Tóm lại thì, tôi đã đi qua những ngày tháng ấy như vậy đấy.

Tôi vay tiền của bố mẹ để mua một chiếc xe tay ga, nó trở thành đôi chân đưa tôi đến trường học.

Đại học là nơi không có mấy chuyện tẩy chay (rốt cuộc thì ai sẽ tẩy chay ai cơ chứ?), nhưng dù vậy thì tôi vẫn không thể nào hòa nhập được với xung quanh.

Tôi đến lớp mà không nói chuyện với bất kỳ ai, tôi ăn một mình trong căng tin, và rồi lững thững tản bộ trong khuôn viên trường như một cái bóng, buổi chiều khi tan học, tôi đi thẳng về nhà.

Tôi đã từng ao ước được rời xa thị trấn này đến thế, vậy mà giờ đây nơi này lại trở thành chốn nương tựa duy nhất của tôi. Tôi chỉ nghĩ tới việc trở về với căn phòng của mình, cứ thế tôi đi qua từng ngày. Căn phòng này là nơi duy nhất không khiến tôi cảm thấy áp lực.

Trong cái thế giới nhỏ bé này, cùng với dòng thời gian như đã bị ngưng đọng, tôi đã sống chỉ để hít thở. Đúng là tôi không tìm thấy lý do nào đáng để kết thúc cuộc đời của mình, nhưng tôi cũng chẳng thể tìm ra được lý do để mình phải sống tích cực lên.

Vào thời gian này, mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều suy nghĩ rằng, giả như có thể vĩnh viễn chìm vào trong một giấc mơ thì tôi thật không muốn phải mở mắt ra nữa.

Tôi rất hay gặp Yuko trong mơ.

Trong giấc mơ đó, chúng tôi ở bên nhau thật hạnh phúc, trong cái tương lai mà cả hai đã không thể hiện thực hóa được.

Ở nơi đó, không có ranh giới giữa người đã mất với người đang còn sống, xung quanh chúng tôi là em trai tôi, là John, là Alex đang chơi đùa vui vẻ.

Còn trong thế giới hiện thực, hình ảnh của nàng cứ ngày một nhạt nhòa.

Đã quá ba tháng kể từ ngày tôi và nàng nói chuyện với nhau lần cuối cùng.

Ký ức, giống như tờ giấy cứ photo đi photo lại, từng chút một đang dần rời xa khỏi nàng của hiện thực.

Đôi khi tôi có nghe thấy giọng nói của nàng, nhưng cũng giống như mặt trăng giữa ban ngày, thật khó lần theo dấu vết của nó.

Thế nhưng, cũng có đôi lúc dù rất hiếm hoi, tiếng gọi của nàng lại vang vọng trong lồng ngực tôi thật rõ ràng và sinh động.

Inoue…

Inoue…

Giọng nói của nàng quá đỗi thân thương, nó có một sức mạnh khiến trái tim tôi xao động.

Đôi khi tôi nghĩ, nếu như vào lúc đó tôi đáp lại tiếng gọi của nàng, thì tương lai của hai chúng tôi sẽ thay đổi như thế nào?

Thật khó tin nhưng trong câu chuyện mà tôi mường tượng ra, hai chúng tôi đang cười đùa thật hiền hòa, thật bình yên.

Thế nhưng, đấy chẳng qua là vì mọi chuyện đã qua rồi, chứ nếu vào thời điểm ấy, dù có cho tôi cơ hội được lựa chọn bao nhiêu lần đi nữa, thì có lẽ tôi cũng vẫn chọn cùng một con đường đó mà thôi.

Có lẽ đối với tôi, hạnh phúc là một thứ gì đó có trọng lượng, có hình hài, có thể định lượng được.

Tôi đã chẳng hiểu gì về người khác, cho dù chỉ là một chút xíu thôi.

Tôi là một kẻ hết sức ngoan cố, ngay cả đối với bản thân mình tôi cũng quá thiếu sự bao dung, chính vì thế mà tôi đã không thể tìm kiếm được cây cầu bắc sang bờ bên kia, dù cho nó có ở ngay trước mắt.

52
Tôi nhận được thư của Yuko vào một ngày cuối tháng Tư.

Cứ nghĩ tới việc nàng đã phải lấy hết dũng khí để viết bức thư này là trái tim tôi lại đau nhói.

Tình hình sức khỏe của cậu sao rồi?

Lúc nào tớ cũng lo lắng cho cậu.

Tớ đã dọn khỏi ký túc rồi.

Vì tớ nhận ra mình không phù hợp với cuộc sống tập thể. Tớ có viết địa chỉ mới của tớ trong thư này, nếu được thì cậu hãy hồi âm cho tớ nhé.

Tớ đợi thư của cậu.

Tôi biết rằng mình không thể viết thư trả lời nàng được. Sự thật đó khiến tôi cảm thấy buồn bã biết nhường nào.

53
Khi một thứ gì đó sắp sửa thay đổi, sự khởi đầu của nó luôn rất đỗi tự nhiên. Hầu như chẳng có ai trên đời này nhớ được bước chân đầu tiên họ đã bước là bằng chân phải hay chân trái.

Tôi cũng vậy.

Ở đâu đó mùa hè năm mười chín tuổi, tôi đã bắt đầu bước lên con đường tái sinh. Thế nhưng, tôi không thể nhớ về cái ngày mà tôi đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường ấy. Khi chợt nhận ra thì tôi thấy mình đã bước đi trên con đường ấy rồi. Hoặc cũng có thể vì tôi không muốn tuổi mười chín của mình giậm chân một chỗ.

Vào mùa hè cuối cùng của tuổi niên thiếu, tôi đã nhẹ nhàng hối thúc phần tuổi trẻ bên trong mình, để rồi đặt bước chân đầu tiên hướng về một vùng đất xa xăm.

54
Khi trường học bắt đầu vào kỳ nghỉ hè, tôi vác chiếc xe tay ga đi du lịch, với hành trang là một chiếc túi ngủ.

“Đến một nơi cách xa nơi đây dù chỉ một dặm.”

Đem theo suy nghĩ đó, tôi chạy xe hướng về phía biển chỉ dẫn ở một nơi rất xa mà chỉ mình tôi mới nhìn thấy.

Ở một khía cạnh nào đó, cung đường mà tôi đã đi cũng ghi lại sự xung đột xảy ra bên trong tôi đang vừa tiến bước vừa chống lại lực hướng tâm của căn phòng.

Cung đường ấy vẽ nên một hình xoắn ốc kỳ diệu.

Tôi đã tiếp nối những chuyến đi của mình, để từng chút, từng chút một kéo dài bán kính giữa tôi với căn phòng, nơi từng là trung tâm cuộc sống của tôi.

Đến ngày thứ năm của chuyến đi, tôi đã đến được biển Nhật Bản. Tôi có cảm giác nơi này giống như bờ rìa tận cùng của trái đất vậy.

Tôi dựng xe ở ven một thị trấn nào đó mà tôi không biết tên, sau đó đi ra bờ biển trên đôi chân của mình. Tôi lững thững bước đi trên con đường nhuốm màu cam của chiều hè, bờ biển vẫn còn ở rất xa.

Khi vượt qua một quả đồi nhỏ cỏ dại mọc cao đến tận thắt lưng, trước mặt tôi là một rừng thông. Chẳng biết từ lúc nào đất dưới chân tôi đã chuyển thành cát. Tôi dừng chân, điều chỉnh lại nhịp thở đã trở nên gấp gáp.

Nếu không thể chạy được thì đi bộ, mà nếu không đi bộ được nữa thì chỉ cần dừng lại nghỉ ngơi như thế này là được. Nơi mà chúng ta muốn đến vẫn luôn ở đó mà thôi.

Tôi lại tiếp tục bước đi.

Chẳng bao lâu sau tôi đã có thể nghe loáng thoáng âm thanh của sóng biển.

Tôi giẫm mạnh lên mặt cát nóng bỏng và bước tiếp, rồi…

Đột nhiên hiện ra trước mắt tôi, biển đang ở đó.

Biển buổi chiều có màu sẫm và mang một vẻ hiền hòa đến kỳ lạ.

Tôi đứng trên bãi cát nhìn chăm chăm về phía chân trời.

Một lúc sau, tôi cảm thấy dường như máu bắt đầu chảy chầm chậm trong cơ thể.

Tôi nhìn bàn tay của mình.

Đó là phần da thịt mà máu đang thực sự chảy bên dưới.

Có lẽ suốt cả một thời gian dài, tôi thậm chí đã quên mất việc mình đang sống.

Thật sự là tôi đã đánh mất quá nhiều thứ.

Thế nhưng, tôi vẫn đang sống.

Và tôi bắt đầu có suy nghĩ rằng, mình vẫn muốn sống tiếp.

Con người đúng là phức tạp thật, tôi nghĩ.

Con người cứ hết lần này tới lần khác, lúc thì đâm đầu vào ngõ cụt, có lúc lại trượt chân xuống một cái hố ven đường, nhưng rồi sẽ lại tìm một con đường khác để bước đi tiếp.

Để rồi một ngày nào đó khi nhìn về quá khứ, chúng ta sẽ thấy luyến tiếc cả những ngày tháng như thế.

Sau khi trở về từ chuyến đi được khoảng hơn mười ngày thì cô ấy đến thăm tôi.

55
Mặt trời dần lặn, bóng tối nhá nhem lặng lẽ bao phủ thị trấn như một lớp sương đen.

Như mọi bận, tôi bước đi chậm rãi trên con đường từ bệnh viện về.

Tôi khá thích khoảng thời gian được đi lang thang trên con đường chỉ tốn chừng 20 phút đi bộ này.

Con đường này ngang qua nhà Yuko.

Mỗi khi đi ngang qua đấy, tôi lại có cảm giác gần gũi hơn một chút với Yuko, người giờ đây đang sống ở Tokyo.

Tôi sẽ vừa nhìn ngắm cây hoa mộc, vừa thầm nói chuyện với John giờ đã không còn nữa.

Này, John.

Liệu có phải mày đã hóa kiếp thành cá voi và đang sống ở một vùng biển nào đó rồi không?

Trong lúc tròng trành giữa biển xanh thẳm, liệu có khi nào bất chợt mày nhớ tới mùi của rừng, nhớ về quãng thời gian khi mày còn là một chú chó hay không?

Tôi đi trên con đường mòn men theo một kênh tưới, khi đã đi qua vài căn nhà của những người làm nghề nông, trước mặt tôi là những ngôi nhà xây sẵn, nằm san sát nhau trên những khu đất đã được chia nhỏ.

Một trong số đó là nhà của tôi.

Khi chỉ còn cách nhà khoảng mười bước chân, tôi nhận ra có bóng người đang đứng trước cửa.

Đó là một cô gái có thân hình mảnh dẻ với mái tóc dài.

Mặc dù chỉ nhìn thấy từ phía sau nhưng tôi có cảm giác người con gái ấy chính là Yuko.

Tôi dừng chân và nhìn cô gái ấy, với biết bao cảm xúc hỗn độn đang khiến lồng ngực tôi run lên.

Đôi vai gầy mỏng, cái gáy trắng ngần, và đôi chân mảnh dẻ.

Thế nhưng...

Cô gái chậm rãi quay người lại, nhìn tôi. “À, cậu về rồi đấy à?”

Người nói câu đó là Fujisawa Kumi.

“Tại sao?”

Vế sau của câu hỏi: “Cậu lại ở đây?” tan biến trong vòm họng tôi.

“Tớ có chút chuyện muốn nói với cậu.”

Nói đoạn cô nở một nụ cười bẽn lẽn.

“Cậu đến đây từ lúc mấy giờ?”

“Mới được một lúc thôi.”

“Vậy à...”

“Lẽ ra cậu nên vào nhà đợi chứ,” tôi nói.

“Không, như thế này tớ thấy bình tâm hơn. Cảnh hoàng hôn cũng rất đẹp nữa,” cô trả lời.

Tôi đề nghị: “Chúng mình đi dạo chứ?”

“Không vấn đề gì…”

“Cậu mệt à?”

“Không, tớ không sao.”

Chúng tôi bước đi trên con đường hướng ra ga.

“Sức khỏe của cậu sao rồi?” Bước đi bên cạnh tôi, cô hỏi.

“Ừ thì cũng không có vấn đề gì đặc biệt cho lắm.”

“Nhưng cậu vừa ở bệnh viện về mà, đúng không?”

“À, cậu nghe mẹ tớ nói thế hả?”

“Ừ.”

Tôi không thể nào hiểu được mục đích cô ấy đến đây thực sự là gì. Thế nhưng, vì cô đã cất công tới tận thị trấn này tìm tôi, nên tôi cảm thấy mình không nên nói dối hay giấu giếm bất cứ điều gì.

“Gọi là đến bệnh viện nhưng chỉ là buổi gặp gỡ với chuyên gia tư vấn tâm lý thôi, cũng chẳng phải điều trị gì đâu.”

Trong giây lát, cô nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên. Đôi mắt đen láy phía sau chiếc kính đảo quanh như để tìm kiếm câu trả lời.

“Chuyên gia tư vấn tâm lý ư?”

“Ừ,” tôi nói. “Igarashi chưa kể cho cậu nghe à?”

“Tớ chỉ được nghe kể rằng cậu không được khỏe cho lắm thôi.”

“Vậy à...”

Tôi đi chậm lại để hòa nhịp với những bước chân chậm rãi của cô.

“Đúng là hồi đầu khi mới phát hiện ra thì nó là vấn đề liên quan đến thân thể,” tôi nói. “Thế nhưng, căn nguyên của nó, nói thế nào nhỉ, giống như là trái tim tớ bị méo mó ấy.”

Cô vừa đi vừa nhìn xuống đầu ngón chân mình, chỉ lẳng lặng gật đầu không nói gì.

Tôi cảm thấy có chút bối rối vì ấn tượng về người con gái đang đi bên cạnh tôi thay đổi khá nhiều so với một năm trước.

Sự giống nhau giữa cô và Yuko khiến tôi cảm thấy bồn chồn không yên.

“Theo lời của chuyên gia tư vấn thì…” tôi nói, “đấy là định mệnh mà tớ không thể nào tránh khỏi. Nó đã hằn sâu trong từng tế bào của tớ. Con người này, khi hội đủ điều kiện này kia, thì sẽ phát bệnh thôi. Giống như trò đâm hải tặc[7] ấy. Cậu cứ chém từng nhát, từng nhát dao một, mãi rồi cái đầu sẽ bay đi. Nó giống kiểu như vậy đấy. Vì tớ không biết điều đó, nên đã chém liên tiếp lên cơ thể mình. Một nhát chém trong số đó đã khởi động công tắc…”

Tôi chĩa ngón trỏ vào giữa lồng ngực của mình.

“Và thế là cơ chế điều khiển cảm xúc bị phá hỏng. Là như vậy đấy,” tôi vừa nói vừa cười.

Cô nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

“Có lẽ vì lý do đó,” tôi nói, “mà hầu hết những giấc mơ tớ gặp đều là ác mộng.”

Cô nhìn tôi như thể đang nghe thứ ngôn ngữ của một đất nước xa lạ chưa từng nghe đến.

Có lẽ, cô ấy chưa từng mơ thấy ác mộng bao giờ. Giống như giấc ngủ của loài sóc, luôn rất bình yên.

“Chuyên gia tâm lý khá quan tâm đến vấn đề này nên mỗi lần gặp đều bắt tớ kể chuyện về những giấc mơ.”

“Cậu đã mơ thấy gì ? Ác mộng tức là như thế nào?”

Thế nào nhỉ...

Tôi suy nghĩ một lát, rồi thử sắp xếp những câu chữ xuất hiện trong đầu.

“Cái chết… Nỗi sợ hãi… Sự bất an… Cảm giác tội lỗi… Cảm giác khiếm khuyết… Sự vẩn đục… Ác mộng là câu chuyện được kết nối từ những yếu tố đó…”

Cô lại thở dài.

Tiếng thở dài lần này dễ hiểu hơn lần trước, ngay cả tôi cũng hiểu rằng nó thể hiện một cảm xúc bị kìm nén.

“Có lẽ tớ không nên nghe nội dung cụ thể đâu nhỉ ?”

“Có lẽ vậy, nói sao nhỉ, những giấc mơ sẽ truyền nhiễm từ người này sang người khác mà. Nếu cậu nghe thì có khi nó sẽ xâm nhập cả vào giấc ngủ của cậu mất.”

“Thế thì không ổn chút nào,” cô lẩm bẩm.

Chẳng bao lâu chúng tôi đã đến bùng binh trước nhà ga.

Ngoài những chiếc taxi mọi khi đang đỗ ở chỗ mọi khi ra, không có một bóng người nào cả.

Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế dài ở bến đỗ xe buýt.

Một khoảng không kỳ lạ bao trùm lấy hai chúng tôi.

Một khoảng thời gian hoàn toàn vô nghĩa, giống như trang giấy trắng nằm xen giữa phần lời tựa với phần nội dung chính.

Fujisawa Kumi yên lặng ngắm nhìn thị trấn đang chìm trong bóng tối. Cô hơi chu môi lên và khẽ đung đưa vai như định nói điều gì đó.

Tôi không nói gì cả mà chỉ chờ đợi.

Khi ngồi yên lặng bên cạnh cô gái này, tôi không thể không nghĩ tới Yuko.

Tôi rất thích sự yên lặng của Yuko. Trong sự yên lặng của nàng, tôi có một tâm trạng vừa dịu dàng, vừa bình yên. Sự yên lặng đó tác động mạnh mẽ tới tôi một cách lạ lùng, cũng giống như mùi hương hay hơi ấm của nàng vậy.

Tôi quay sang nhìn Fujisawa Kumi.

Có thể thấy được sự giống nhau của Kumi và Yuko cả ở điều này nữa. Nhưng đương nhiên Fujisawa Kumi là một cô gái có tính cách khác Yuko.

“Igarashi,” cô nói, “đang rất đau khổ.”

Tôi chỉ gật đầu mà không nói gì.

“Trông cậu ấy rất khổ sở, cứ như thể đang mắc bệnh gì nặng lắm ấy.”

“Thế à,” tôi lẩm bẩm trong vòm họng.

“Cậu ấy bắt đầu như thế từ cuối năm ngoái, đến mùa xuân năm nay thì dọn hẳn ra khỏi ký túc và tớ có cảm giác tình trạng của cậu ấy ngày một tệ hơn.”

Sâu trong lồng ngực tôi có cảm giác nóng ran như lửa đốt, và nó dường như sắp trở thành một cảm giác gì đó khác và rõ ràng hơn.

“Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

“Cậu muốn biết sao?”

Tôi khẽ gật đầu.

“Hiện tại, Yuko đang sống một mình trong một chung cư ở gần trường.”

“Vậy à...”

Tôi có thể tưởng tượng căn phòng mà Yuko đang sống có màu gì.

Thế nhưng, từ những mảnh rời rạc trong tâm thức mà thỉnh thoảng nàng gửi tới tôi, tôi chỉ có thể nhìn thấy một cảnh tượng mơ hồ và mờ nhạt.

“Tớ không biết đã có chuyện gì xảy ra giữa cậu ấy với Inoue ” Fujisawa Kumi nói. “Cho dù tớ có hỏi thì Yuko cũng chỉ lắc đầu buồn bã thôi.”

“Thế nhưng,” cô tiếp, “ngay cả tớ cũng biết rằng lý do khiến cho cậu ấy đau khổ như vậy chỉ có thể là cậu mà thôi.” Fujisawa Kumi vẫn nhìn chăm chăm vào bóng đêm, như thể cô đang nói chuyện với một ai đó náu mình ở đấy.

“Tớ đến đây không phải để bảo cậu phải làm gì, như thế nào… Chỉ là, bây giờ Yuko đang rất đau khổ, tớ nghĩ rằng người duy nhất có thể xoa dịu nỗi đau của cậu ấy chính là Inoue, thế nên tớ mới đến đây để nói cho cậu biết điều đó.”

Tôi cúi xuống, nhìn mãi vào những đầu ngón chân của mình.

Tôi đã nghĩ xem nên đáp lại như thế nào, nhưng cái mà tôi nghĩ ra chỉ toàn là những lời nói bao biện cũ rích.

“Tớ rất quý Yuko…” Giọng nói của Kumi hơi run lên. “Tớ cũng thích hình ảnh Inoue trong những câu chuyện mà Yuko từng vui vẻ kể… Thế nên, tớ mong hai người…”

“Tớ muốn cô ấy đợi thêm chút nữa.”

Giọng nói khô khốc của tôi nghe như lời của một ai đó khác.

“Bây giờ, tớ vẫn chưa sẵn sàng để gặp cô ấy. Thế nhưng, một lúc nào đó, tớ sẽ…”

“Một lúc nào đó là bao giờ?”

Fujisawa Kumi hỏi tôi với giọng điệu của một đứa trẻ đang vòi vĩnh thứ gì đó.

“Nói thật là tớ cũng không biết.”

Tôi nói trong tiếng thở dài.

“Giờ đây, tớ chỉ vừa mới bước đi trên con đường tái sinh, tớ vẫn hoàn toàn chưa biết gì về những điều sắp xảy ra. Thậm chí tớ cũng không biết con đường mà mình đang đi rốt cuộc có đưa tớ đến nơi mà tớ muốn hay không.”

Cô không nói gì cả.

Chỉ im lặng và nhìn chăm chăm vào khoảng không cách đó một mét.

“Tóm lại là,” tôi nói tiếp, “một lúc nào đó khi tớ cảm thấy mình có thể trở thành một người phù hợp.”

“Phù hợp là sao?”

Đột nhiên, cô hỏi.

“Phù hợp là như thế nào kia? Tức là, một người này với một người khác, có thể là một người phù hợp, cũng có thể không ư… Thế thì thật buồn.”

Đúng, đó là một điều đau buồn. Thế nhưng…

“Tớ là một kẻ hẹp hòi nên chỉ có thể nghĩ được như vậy thôi,” tôi nói. “Hiện tại, dù thế nào tớ cũng không thể chọn mình làm một người hợp với Igarashi được…”

Fujisawa Kumi chậm rãi ngẩng lên, nhìn vào mắt tôi.

Vẻ mặt của cô khiến tôi nhớ tới nụ cười buồn bã mà có lần tôi đã thấy khi ở sân vận động.

“Bây giờ, người đang an ủi Yuko có lẽ là anh Takasawa.”

Một cảm giác nhói đau chạy dọc lồng ngực tôi.

Để tránh không cho Kumi nhận thấy, tôi đưa mắt nhìn lên phía bầu trời tối đen.

“Nếu không có anh Takasawa thì có lẽ tình trạng của Yuko còn tệ hơn nhiều.”

Giọng Kumi trầm lắng và không có ngữ điệu.

“Yuko cũng biết tình cảm của anh Takasawa. Thế nhưng anh ấy vẫn cố kìm nén, hết sức nhẫn nại, cố gắng để trở thành một người bạn tốt của Yuko. Anh ấy là người hay nói thẳng nên dễ khiến người khác hiểu lầm, nhưng thật sự lại là một người rất hiền lành và tinh tế, luôn thấu hiểu tâm tư của người khác.”

“Tớ biết,” tôi nói.

Cô gái chĩa ánh mắt đau đáu vào khuôn mặt nhìn nghiêng của tôi trong giây lát, đoạn ngửa cổ lên, hơi ưỡn lưng ra sau.

“Nếu người yêu của Yuko không phải là Inoue, thì bằng bất kể giá nào tớ cũng sẽ tác thành cho hai người bọn họ.”

Tôi nhìn Kumi, người có một quyết tâm mãnh liệt muốn ủng hộ tôi, vẻ khó hiểu.

Tại sao lại là tôi mà không phải là Takasawa?

Không lẽ câu chuyện mà Yuko đã kể lại có sức hút lớn đến như vậy với cô gái này sao?

Sợi dây liên kết ba chúng tôi, có lẽ là những mảnh ký ức không mấy quan trọng, tựa như mùi cỏ ngột ngạt của một ngày mùa hè.

Vì chúng tôi đã được hưởng những hân hoan của cuộc đời nhiều hơn cả mong đợi, thế nên từ giờ chúng tôi sẽ phải mất một thời gian dài để trả món nợ đó.

Khi những ngày tháng đó kết thúc, có lẽ chúng tôi sẽ một lần nữa gặp lại nhau chăng.

“Một lúc nào đó,” tôi nói với Fujisawa Kumi.

Một lúc nào đó, chúng tôi sẽ lại sánh vai nhau bước đi như những ngày ấy, trên con đường nhỏ với hai bên là cánh đồng trải rộng, gió thổi rì rào.

Một ngày nào đó, chúng tôi sẽ đi ngược lại quy luật rằng thời gian không thể quay trở lại, quay lại những ngày trong quá khứ…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
Hoalala
Hoalala
Voicoi08
Voicoi08

Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 365 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 230 điểm để mua Giường thiên nhiên
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 342 điểm để mua Dù tình yêu may mắn
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 267 điểm để mua Giường thỏ hồng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 346 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 295 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.