Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử

 
Có bài mới 02.04.2020, 18:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1051
Được thanks: 10913 lần
Điểm: 35.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Diệp phúc hắc rốt cuộc biết mình sắp làm cha!

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Thẩm Tuyệt vội vàng đi tới, sau khi quỳ xuống hành lễ, đi thẳng vào vấn đề: “Hoàng thượng, thần có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”

An Yến không dời mắt, tựa hồ không để ý đến chuyện quan trọng mà Thẩm Tuyệt muốn nói.

Thẩm Tuyệt thấy An Yến không để ý đến ông ta, vội hô một tiếng: “Hoàng thượng! Thánh tử có hài tử, đứa nhỏ này chúng ta nhất định phải nhanh chóng diệt trừ!”

An Yến ừ một tiếng, giọng điệu phong khinh vân đạm: “Ta biết rồi.”

Thẩm Tuyệt ngây người: “Ngài biết rồi?”

Chẳng lẽ hoàng thượng cũng phái người đi đến rừng Vạn Vật?

“Hoàng thượng nếu đã biết, xin hoàng thượng lập tức phái binh đi rừng Vạn Vật, diệt trừ hài tử trong bụng Lâm Tử Mặc.” Thẩm Tuyệt không để ý, một lòng chỉ nghĩ mau chóng diệt trừ đứa bé kia.

An Yến nói: “Những năm này quốc sư vất vả vì An quốc không ít, trẫm nghĩ nên cho ngươi về quê nhà dưỡng già.”

Thẩm Tuyệt đột nhiên ngẩng đầu, thử hỏi: “Không biết hoàng thượng có ý gì?”

“Bắt đầu từ ngày mai, chức quốc sư này ngươi không cần làm nữa, về nhà dưỡng già đi.”

“Hoàng thượng, ngài như vậy là giết cựu thần rồi!” Thẩm Tuyệt vội vàng quỳ xuống, giọng điệu khó hiểu cùng bất đắc dĩ.

“Hoàng thượng, thần một mực trung thành và tận tâm, thuần phục ngài không hai lòng, cho dù muốn thần cáo lão hồi hương, cũng xin hoàng thượng nói rõ hơn một chút.”

An Yến không nói gì. Thẩm Tuyệt nghi hoặc ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện trong phòng không biết khi nào có thêm một người.

Người nọ mặc một chiếc áo choàng đen có mũ trùm, đầu cúi thấp, cả khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

Thẩm Tuyệt thấy người này có khí chất quỷ quyệt, nội tâm hoảng hốt, khiếp sợ nói: “Ngươi. . . Ngươi là. . .”

Người nọ lên tiếng, giọng nói âm u khàn khàn nhưng lại có một sự mê hoặc khó tả.

“Thẩm quốc sư, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ.”

Thẩm Tuyệt không ngốc, đã hiểu vì sao hoàng thượng như thế, vô cùng đau lòng nói: “Hoàng thượng, người Vu tộc không đáng tin! Kính xin ngài thận trọng!”

An Yến khoát tay, ý bảo Thẩm Tuyệt không cần nhiều lời: “Điểm tốt của quốc sư trẫm vẫn luôn nhớ rõ, ngày mai trẫm sẽ phái người tiễn ngươi trở về, ngươi lui ra đi.”

Thẩm Tuyệt lặng im vài giây, hành lễ lần cuối với An Yến, đứng dậy rời đi, gió thổi bay một góc áo của Thẩm Tuyệt, tiếng thở dài loáng thoáng hòa lẫn vào cơn gió.

Vu Lê hỏi An Yến: “Không biết hoàng thượng ăn đan dược vào thì có cảm giác thế nào?”

“Cảm giác rất tốt, dường như trẻ lại hơn mười tuổi, nhưng không biết đan dược này luyện chế ra sao?”

“Đan dược này dùng vẩy cá Nhân Ngư tộc mài chế mà thành, nhưng phải nhổ xuống từ cơ thể sống, nếu không công hiệu kéo dài tuổi thọ sẽ giảm đi rất nhiều.” Vu Lê nhẹ nhàng chậm rãi nói: “Máu Kỳ Lân mặc dù có dược hiệu trường sinh bất lão, nhưng nếu trực tiếp uống hết, tất sẽ chịu không nổi, bạo thể mà chết.”

“Vậy không biết nên dùng như thế nào?” An Yến khiêm tốn thỉnh giáo, không nghi ngờ gì lời của Vu Lê.

“Máu Kỳ Lân là kỳ dược thượng hạng, đương nhiên cần dùng đan dược phụ cao cấp, chờ thân thể hoàng thượng thích ứng với dược phụ, mới có thể chịu đựng được máu Kỳ Lân.” Giọng nói mê hoặc của Vu Lê làm cho người ta vừa nghe đã tin tưởng ngay lập tức.

“Dược phụ phải dùng bao lâu?”

Vu Lê khẳng định: “Năm năm.”

“Trẫm có thể bắt Kỳ Lân tới đây trước, chờ năm năm sau lại ăn.”

“Không thể. “ Vu Lê nói: “Kỳ Lân sinh ra ở rừng Vạn Vật, ngoài rừng Vạn Vật ra thì những nơi khác đều không thích ứng được, nếu nhốt ở hoàng cung chỉ sợ qua mấy ngày sẽ chết mất.”

Năm năm quá dài, An Yến sợ sẽ có biến cố, bắt đầu do dự.

Vu Lê lại thêm một mồi lửa: “Nếu hoàng thượng không tín nhiệm Vu tộc chúng ta, quan hệ hợp tác của chúng ta có thể dừng ở đây.”

Hôm nay theo như lời Vu Lê, có rất nhiều chuyện Thẩm Tuyệt không biết, về Kỳ Lân rõ ràng Vu Lê hiểu sâu hơn.

Thế nhưng. . .

“Chờ đợi năm năm, đổi lại là trường sinh bất lão hơn ngàn năm, hơn vạn năm, khoản mua bán này sẽ không thiệt thòi.” Vu Lê đánh vào mặt tư tưởng: “Nếu ta nói dối, ta sẽ không chọn hợp tác cùng ngươi, mà là trực tiếp đi bắt Kỳ Lân.”

An Yến nói ra chỗ lo lắng nhất của bản thân: “Ngươi giúp trẫm, có mục đích gì?”

“Vu tộc không làm ăn lỗ vốn, tự chúng ta có món đồ cần lấy, còn việc khác không thể trả lời, hoàng thượng chỉ cần biết rõ Vu tộc không có hứng thú với Kỳ Lân là được.”

An Yến suy tư nửa ngày, rốt cuộc quyết định: “Được, trẫm lựa chọn hợp tác cùng ngươi.”

Lâm Tử Mặc đẩy cửa phòng ra, lại phát hiện một đống hoa quả và cá trước cửa phòng.

“Cơ Cố! Lăn ra đây!” Lâm Tử Mặc gào thét.

Diệp Nhiên Tiêu theo sát phía sau, khó chịu khi nghe Lâm Tử Mặc gọi Cơ Cố: “Ngươi tìm hắn làm gì?”

Cơ Cố trốn ở cách đó không xa, nghe Lâm Tử Mặc gọi hắn, lập tức hấp tấp quay lại: “Cha vợ đại nhân, có gì căn dặn?”

Cha vợ đại nhân? Diệp Nhiên Tiêu nhíu mày.

“Sao ngươi còn cho cá?” Lâm Tử Mặc chỉ đám cá còn đang vui vẻ dưới đất.

“Trong bụng cha. . . Ờm. . .” Cơ Cố suýt nữa lộ tẩy, bị Lâm Tử Mặc trừng mắt, ngậm miệng lại.

Nhưng hiển nhiên đã chậm, Diệp Nhiên Tiêu đã nhận ra có chuyện bất thường: “Cái gì trong bụng?”

“Tử Mặc, trong bụng ngươi có phải có thứ gì kỳ quái không?” Diệp Nhiên Tiêu khẩn trương hỏi.

Lâm Tử Mặc không ngại chuyện lớn, gật đầu: “Đúng vậy, xác thực có một thứ.” Chỉ có điều thứ này là nòi giống của Diệp gia huynh.

Kỳ Lân nghe được mùi cá, chân ngắn từ từ chạy tới, chen vào chỗ Cơ Cố, há miệng, vỏn vẹn hơn mười giây, những con cá kia toàn bộ vào bụng nó.

Cơ Cố giận, đâu có bắt cho ngươi, ngươi nhổ ra mau, nhổ ra mau!

Diệp Nhiên Tiêu định hỏi, Lâm Tử Mặc cướp lời: “Ta đói bụng, ngươi đi tìm chút nấm không có độc, rau cải gì đó, ta muốn ăn canh.”

Cơ Cố vừa nghe cha vợ kính yêu nêu yêu cầu, lập tức đứng dậy muốn đi: “Ta, ta sẽ đi tìm ngay bây giờ!”

Nhưng Cơ Cố vừa bước một chân ra, đột nhiên cảm thấy cổ mình bị siết chặt, hô hấp có chút khó khăn.

Diệp Nhiên Tiêu xách cổ Cơ Cố lên, mỉm cười: “Ngươi ngoan ngoãn ở đây cho ta, ta đi tìm.”

Cơ Cố bị cưỡng chế dưới dâm uy của Diệp Nhiên Tiêu, đành phải phục tòng, rầu rĩ không vui vuốt bụng của Kỳ Lân.

Kỳ Lân vừa ăn đồ của Cơ Cố, mới ăn đồ của người ta, cho nên rất yên tĩnh mặc hắn giở trò với mình.

Lâm Tử Mặc thở dài, đều là mấy đứa không làm người ta bớt lo.

Diệp Hoa âm thầm quan sát, thiếu nãi nãi thoạt nhìn không giống là yêu quái mà.

Lâm Tử Mặc đi nấu nước. Diệp Nhiên Tiêu không bắt y chờ quá lâu, nhanh chóng trở lại rồi.

Diệp Nhiên Tiêu bỏ đồ xuống: “Tử Mặc, trong bụng ngươi rốt cuộc có thứ gì?”

Lâm Tử Mặc không để ý hắn, rửa nguyên liệu của mình.

Diệp Nhiên Tiêu lại hỏi.

Lâm Tử Mặc rửa sạch rồi, bắt nồi lên.

Diệp Nhiên Tiêu hỏi lại.

Lâm Tử Mặc nhịn không được: “Huynh là máy nhại tiếng sao?”

“Máy nhại tiếng là cái gì?” Diệp Nhiên Tiêu không ngại “dựa cột mà nghe”.

Chủ đề lại lệch đường ray, Lâm Tử Mặc cũng phiền, nói rõ chân tướng cho hắn biết.

“Trong bụng ta có một miếng thịt nhỏ.”

“Sau này bụng sẽ càng lúc càng to.”

“Đại khái qua chín tháng, có thể lấy viên thịt trong bụng ra rồi.”

Diệp Nhiên Tiêu không ngốc, nghe hiểu Lâm Tử Mặc có ý gì.

“Tử Mặc, ta mang ngươi ra ngoài khám đại phu đi, bây giờ ngươi đã thần chí không rõ rồi.” Mặc dù kiến thức Diệp Nhiên Tiêu rộng rãi nhưng cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nghe qua nam tử có thể mang thai đâu.

Lâm Tử Mặc xắn tay áo, đưa cánh tay đến trước mặt Diệp Nhiên Tiêu: “Bắt mạch đi.”

Nội tâm Diệp Nhiên Tiêu khẽ động, thong thả giơ tay bắt mạch ở cổ tay Lâm Tử Mặc.

Lấy được đáp án, Diệp Nhiên Tiêu hoàn toàn nghệch mặt ra, như một đại ngốc tử chỉ ngây ngốc nhìn bụng Lâm Tử Mặc.

Lần đầu tiên Lâm Tử Mặc thấy Diệp Nhiên Tiêu đần độn như vậy, âm thầm cười ha hả không ngừng.

Tỳ Hưu hỏi Cơ Cố: “Sao ngươi lại rảnh chạy tới đây nữa, không phải Vu tộc vẫn nhìn chằm chằm Nhân Ngư tộc sao?”

Cơ Cố tủi thân nói: “Tế ti đại nhân rất muốn ta tới đây, phụ hoàng ta toàn nghe theo tế ti đại nhân, cho nên ta bị đuổi tới đây.”

Tế ti Nhân Ngư tộc? Sao trước kia chưa từng nghe qua, đột nhiên xuất hiện?

Tỳ Hưu lúc lắc đuôi, sâu xa nói: “Nhân Ngư tộc sau này sẽ là của ngươi, ngươi phải đáng tín nhiệm hơn chút.”

Cơ Cố xoay người, không biết có nghe không, vương bát niệm kinh.

Tỳ Hưu hừ hừ, ngươi ngoại trừ cái mặt không tệ ra thì còn cái gì, muốn tranh thủ làm con rể hả, có thể làm con dâu người ta là may cho ngươi rồi.

Không nói đến Lâm Tử Mặc, Diệp Nhiên Tiêu là một người không dễ chọc, dễ dàng giao bảo bối nhà mình cho ngươi chắc.

Chẳng qua duyên phận này, đã đến thì có ngăn cũng không ngăn được.

Sát thủ Phương Mục cầm tiền từ chỗ Thẩm Tuyệt trở về, trên đường mua thật nhiều đồ ngon, đồ chơi hay, bưng về nhà.

Thủ hạ canh cửa nhìn thấy Phương Mục lập tức lệ nóng doanh tròng: “Lão đại, cuối cùng huynh đã trở về!”

Phương Mục nhìn hai người mặt mũi bầm dập, trong lòng sáng tỏ, nhủ thầm: “Hai người các ngươi khổ cực, tiền tiêu vặt tháng này tăng lên gấp bội.”

Hai người nhìn thấy Phương Mục ôm đồ ăn, đưa bàn tay đầy tội lỗi ra muốn lấy, bị Phương Mục một cước đá văng.

“Hì hì hì!! Ta mua cho các ngươi à? Dám lộn xộn ta đánh các ngươi.” Phương Mục uy hiếp.

Hai người bĩu môi, cảm thấy lão đại thực là quá không nghĩa khí rồi.

Có vợ lập tức quên huynh đệ!

Phương Mục không thèm để ý đến bọn họ, dùng chân đẩy cửa ra, động tác có thể nói là nhẹ như bông.

“Vút ——” một cái cái chén cấp tốc bay tới, Phương Mục thoải mái né tránh.

“Tức giận? Chẳng phải ta ra ngoài có vài ngày thôi sao, ngươi xem ngươi ăn nhiều như vậy thì ta phải đi kiếm tiền nuôi gia đình mình chứ.” Phương Mục buông đồ xuống, nhíu mày nói.

Tô Nặc cười lạnh, nhấc chân đá lên người Phương Mục. Phương Mục tiếp chiêu. Hai người đánh nhau loạn cả lên.

Đánh nhau với vợ, không nhường chính là thằng ngốc.

Phương Mục liên tục cầu xin tha thứ: “Nặc Nặc, ta sai rồi, Tiểu Nặc Nặc, tiểu bảo bối. . .”

Trước kia Tô Nặc ở đồn cảnh sát, mỗi ngày đều phải đi bắt kẻ gian, hoạt động gân cốt một chút là chuyện thường.

Ai ngờ đến đây, từ khi quen biết tên hỗn đản Phương Mục này, mỗi ngày đều bị hắn nhốt trong phòng, nhàm chán chỉ có thể tìm hai người canh cửa kia khoa tay múa chân mà thôi.

Hai người kia nào dám động đến một sợi lông của đại tẩu, không cần mạng nữa chắc, thế nên từng bước từng bước đều bị đánh cho mặt mũi bầm dập.

“Nặc Nặc, ta mua rất nhiều đồ ăn, chắc ngươi đói bụng rồi.”

“Vừa ăn rồi, không đói.”

“Ta còn mua cho ngươi rất nhiều đồ chơi, ngươi xem một chút.”

“Không có hứng thú.”

Phương Mục sờ sờ mũi, thấy Tô Nặc thật sự không có hứng thú, đành phải kể chuyện ly kỳ trong nhiệm vụ trước cho y biết.

“Nặc Nặc, lần này ta đi chấp hành nhiệm vụ gặp phải một chuyện lạ, ngươi đoán xem là gì?”

“Là gì?” Tô Nặc hơi hơi hào hứng.

“Một nam nhân mang thai.”

Quả nhiên tinh thần Tô Nặc tỉnh táo: “Loại chuyện lạ này cũng có? Người đó là ai vậy?”

Hiện đại, khoa học kỹ thuật tiên tiến như vậy, nam nhân mang thai cũng là một chuyện rất rất hiếm, mà hầu như tất cả đều ở nước ngoài.

“Là người có quan hệ với Quân Nhiên các, tên là Lâm Tử Mặc.” Phương Mục biết gì nói nấy.

“What???! Lâm cún!?”

Lâm cún là tên thân mật Tô Nặc đặt cho bạn thân Lâm Tử Mặc. Hai người tương ái tương sát (yêu nhau lắm cắn nhau đau) nhiều năm, rồi sau đó tới đây, Tô Nặc thật sự rất nhớ người bạn này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Doanhnee, antunhi
Có bài mới 04.04.2020, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1051
Được thanks: 10913 lần
Điểm: 35.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37: Cha vợ đại nhân cự tuyệt hành vi trâu già gặm cỏ non!

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Kể từ khi Diệp Nhiên Tiêu biết trong bụng Lâm Tử Mặc có tiểu bao tử của mình, một mực chìm trong trạng thái cười ngu ngơ.

Diệp Hoa tò mò lẽo đẽo đi qua thoáng xem xét thiếu gia nhà mình, thấy Diệp Nhiên Tiêu thường hay ngẩn ngơ, hơi lo lắng thiếu gia nhà mình bị thiếu nãi triển yêu pháp.

Sau khi hay tin, Diệp Nhiên Tiêu đã nghĩ sẽ sai Diệp Hoa đi ra ngoài tìm vài đại phu đến, nhưng bị Lâm Tử Mặc cự tuyệt, lý do chính là dễ thu hút tai mắt, dù sao y là nam nhân, hơn nữa hiện tại thân thể y khỏe như vâm, hoàn toàn không cần đi khám đại phu.

Diệp Nhiên Tiêu vốn rất nghe lời Lâm Tử Mặc, hiện tại càng nói gì nghe nấy.

Lâm Tử Mặc tóm gọn: “Ta muốn một chỗ ở dài hạn, ở đây không khí trong lành, phong cảnh đẹp.”

Diệp Nhiên Tiêu gật đầu: “Được, ta ở đây với ngươi.”

Diệp Hoa rất muốn tiến lên cướp lời, thiếu gia, Quân Nhiên các còn có một đống chuyện cần ngài đi xử lý đó.

Nuôi binh ngàn ngày, dụng binh nhất thời.

Dù sao Quân Nhiên các còn có Kỳ Hựu cùng Mặc Khiêm, bản thân vừa lúc đã lâu chưa được nghỉ ngơi, tranh thủ lần này nghỉ ngơi thật thoải mái.

Diệp Nhiên Tiêu nghĩ vô cùng đẹp, ném những chuyện phiền lòng kia cho đôi Kỳ Hựu và Mặc Khiêm.

Tuy nơi này có rất nhiều đại bảo bối ganh đua tình cảm cùng hắn, nhưng cuộc sống điền viên bình thản thế này cũng rất ấm áp.

Ngày Diệp Nhiên Tiêu và Diệp Hoa tới, đang chuẩn bị đi vào thì một con liệp báo dẫn theo một báo nhỏ đột nhiên chui ra.

Diệp Hoa hoảng sợ, vô ý thức muốn rút vũ khí.

Diệp Nhiên Tiêu kịp thời ngăn Diệp Hoa lại, bởi vì dáng vẻ hai con này không giống như muốn công kích.

Quả nhiên, liệp báo liếc nhìn Diệp Nhiên Tiêu, bắt đầu đi về phía trước, đi vài bước thấy Diệp Nhiên Tiêu không theo sau, nó dừng lại, quay đầu lại chằm chằm nhìn hắn.

Diệp Nhiên Tiêu bỗng hiểu được ý của liệp báo, hóa ra là muốn dẫn đường cho ta.

Đương nhiên, đây cũng là Tỳ Hưu bảo cha con hai chúng nó tới, ai bước vào rừng Vạn Vật thì Tỳ Hưu đều có cảm ứng.

“Chào soái ca.” Kỳ Lân cọ tới, chân trước chồm lên đùi Diệp Nhiên Tiêu, giương đôi mắt to ngập nước lên nhìn Diệp Nhiên Tiêu.

Diệp Nhiên Tiêu sờ sờ đầu Kỳ Lân, Lâm Tử Mặc nói thầm, ghen tỵ: “Ngươi còn chưa bao giờ nói ta soái.”

Diệp Nhiên Tiêu nhịn cười, đã hiểu vừa rồi Kỳ Lân nói gì.

Kỳ Lân nhìn nhìn Lâm Tử Mặc, thu hồi lại ánh mắt, tiếp tục háo sắc nhìn chằm chằm vào Diệp Nhiên Tiêu.

“Ngươi không có lương tâm!” Lại dám không đếm xỉa ta, Lâm Tử Mặc tức giận nghiến răng.

Đại Béo và Nhị Béo cũng từ từ bay tới chỗ Diệp Nhiên Tiêu, Lâm Tử Mặc lập tức cảm thấy mình hoàn toàn bị thất sủng rồi.

“Ngươi thật sự muốn sinh con ra sao?” Tỳ Hưu đi tới, lông mao trên người run lên, mắt mở to như chuông đồng lớn, người thường nhìn thấy nhất định sẽ sợ tè ra quần.

Lâm Tử Mặc đã sớm nhìn quen, thậm chí còn muốn xoa xoa Tỳ Hưu. Tỳ Hưu lập tức rời xa ba trượng, nghiến răng, ý tứ rất rõ ràng, dám sờ ta, ta lập tức cắn ngươi.

Ngoại trừ Kỳ Lân, Tỳ Hưu một mực không cho người khác thân cận, càng đừng nói chi là sờ soạng.

Lâm Tử Mặc buông tay: “Ta không xoa ngươi được chưa, cũng không phải ta phi lễ ngươi, chạy xa như vậy làm gì.”

“Nếu không phải Tiểu Kỳ yêu mến bọn ngươi, ta mới sẽ không cho các ngươi ở lại đây.”

“Ngươi nghĩ rừng Vạn Vật là nhà ngươi mở ra hả?” Lâm Tử Mặc chun cái mũi, giả bộ bá đạo tổng giám đốc cái gì.

Tỳ Hưu nghiêm túc nói: “Rừng Vạn Vật không phải của ta, là thuộc về Tiểu Kỳ.”

Lâm Tử Mặc ngồi xuống. Diệp Nhiên Tiêu nhìn thấy, lập tức lấy từ trong phòng ra một chiếc ghế gỗ dài có lót đệm cho Lâm Tử Mặc.

Diệp Nhiên Tiêu và Diệp Hoa bận rộn cả buổi trưa, làm rất nhiều ghế gỗ, bàn gỗ, cũng may phòng bếp khá lớn, buổi tối Diệp Hoa có thể ở trong đó chợp mắt một chút.

Thật sự là điều kiện gian khổ mà, nhưng Diệp Nhiên Tiêu không nói gì, Diệp Hoa cũng không dám kêu ca tiếng nào.

“Ta còn rất tò mò, Tiểu Kỳ bắt đầu tồn tại từ khi nào?” Lâm Tử Mặc hỏi.

Tỳ Hưu nói: “Rừng Vạn Vật tồn tại bao lâu, Tiểu Kỳ tồn tại bấy lâu.”

“Vậy rừng Vạn Vật tồn tại bao lâu?”

“Ít nhất là mấy ngàn năm.”

Lâm Tử Mặc lại hỏi: “Vậy ngươi quen biết Tiểu Kỳ như thế nào?”

Tỳ Hưu tựa hồ chìm vào hồi tưởng: “Ta chỉ nhớ khi ta tỉnh lại, là đang ở trong khu rừng này, mà lúc đó Tiểu Kỳ đang ở dưới bụng ta.”

Dưới bụng? Ngươi không sợ đè chết nó.

“Khi đó Tiểu Kỳ còn rất nhỏ, chỉ to hơn mèo một chút thôi. Ngày đó vừa lúc trời mưa, lông của hắn rất ướt, rất lạnh, vì vậy đã chui vào dưới bụng ta để sưởi ấm.”

Tỳ Hưu còn nhớ rõ khi đó Kỳ Lân rất nhỏ rất yếu, thường xuyên bị những động vật khác khi dễ, khi đó Tỳ Hưu chỉ cần dùng móng vuốt gẩy nhẹ, Kỳ Lân lập tức sẽ bị nhấc xuống đất, nửa ngày không đứng dậy được.

Ngay từ đầu Tỳ Hưu rất thích trêu chọc nó, mình cũng sẽ kiếm đồ ăn về chia cho Kỳ Lân, dần dà, Kỳ Lân thích đi theo sau mông nó.

Bất luận Tỳ Hưu xua đuổi thế nào đều không có tác dụng. Kỳ Lân còn phát ra tiếng rầm rì, thoạt nhìn rất đáng thương.

Tỳ Hưu cũng không còn cách nào, một mực dẫn theo Kỳ Lân bên cạnh cho tới bây giờ.

Tỳ Hưu biết rõ Kỳ Lân đang chờ đợi một người, hiện tại này người xuất hiện chưa hẳn là chuyện tốt.

Tỳ Hưu lại hỏi: “Ngươi thật sự muốn sinh con ra sao?”

“Sao vậy? Có vấn đề sao? Hai ngày trước không phải ngươi còn khuyên ta giữ con lại à?” Lâm Tử Mặc cảm thấy Tỳ Hưu chắc chắn biết chuyện gì đó.

“Đứa bé này cùng Vu tộc và Nhân Ngư tộc có dây mơ rễ má, ngươi muốn giữ lại nó thì phải chuẩn bị sẵn sàng.”

Lâm Tử Mặc híp mắt: “Có phải ngươi biết chuyện gì không?”

Tỳ Hưu nhìn thấy Cơ Cố vừa bưng một nhúm gì đó tới, nói: “Cơ Cố có thể thật là nhi tử của ngươi, chẳng qua ngươi có thể nghĩ cách biến hắn thành con dâu ngươi, chứ không phải con rể.”

Lâm Tử Mặc: “...”

Khỉ thật, quả là sấm chớp vang trời, chẳng lẽ đại bình hoa Cơ Cố kia sau này thật sự là con ta?!

Cơ Cố giơ cao một bó to hoa tươi, nhảy tới, có kinh nghiệm những ngày qua, hắn phát hiện là nhảy tiết kiệm sức lực hơn so với đi.

Lâm Tử Mặc nhìn Cơ Cố nhảy tới như một con cương thi, thật sự là não mẹ não con đều đau, vừa nghĩ tới bánh bao trong bụng mình mai sau sẽ bị dính với đại bình hoa này, đầu lại càng đau.

“Ngươi lại đây.” Lâm Tử Mặc ngoắc ngoắc ngón tay.

Cơ Cố lập tức nhanh chóng phóng qua: “Cha vợ đại nhân! Có gì cần ta giúp!”

“Trong tay ngươi đang cầm cái gì?”

“Hoa đó, ta thấy hoa này nở thật đẹp, rất xứng với mỹ mạo của cha vợ đại nhân ngài, vì vậy hái đến tặng cho ngài.” Cơ Cố nghiêm trang bắt đầu nịnh nọt Lâm Tử Mặc, đưa hoa tới.

Lâm Tử Mặc đẩy ra: “Hoa này có độc ngươi không biết sao? Hít vào nhiều thì mặt sẽ xưng phù thối rữa.”

Cơ Cố hú lên kinh hãi rồi ném đi, dù sao nhìn mặt hắn là được rồi.

Tỳ Hưu thờ ơ lạnh nhạt, đây rõ ràng chỉ là cúc dại bình thường không thể bình thường hơn, tại sao lại độc.

Lâm Tử Mặc đùa giỡn với Cơ Cố đến vô cùng vui vẻ, dù sao lấy chỉ số thông minh của hắn thì có thể xoay vòng hắn, Kỳ Lân và đôi Béo kia.

“Ta hỏi ngươi…“ Lâm Tử Mặc kề sát Cơ Cố: “Ngươi nói ngươi là con rể ta, rốt cuộc là sao?”

Diệp Nhiên Tiêu đi ra nhìn thấy hai người thân mật, không khỏi ghen tuông, càng cảm thấy Cơ Cố chướng mắt.

“Là tế ti đại nhân của chúng ta nói, ông ấy liệu sự như thần, vô cùng lợi hại.” Cơ Cố vừa nhắc tới tế ti Nhân Ngư tộc, vẻ mặt liền sùng bái, bội phục đầu rạp xuống đất.

“Thần thánh thế nào?” Lâm Tử Mặc không tin, hiện đại cũng có rất nhiều vị thần côn liệu sự như thần, ví như khi hắn còn bé gặp phải lão đầu tử cố làm ra vẻ kia, miệng nói toàn lời người ta nghe không hiểu.

Cơ Cố thân mật nói: “Lần trước vòng cổ của mẫu hậu ta bị mất, chính là tế ti đại nhân hỗ trợ tìm ra. Còn có lần trước, phụ hoàng ta. . .”

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa.” Lâm Tử Mặc khoát tay: “Người đó tên gì?”

“Là danh tự hả? Tế ti đại nhân họ Tiêu, tên Thế Ôn.”

Tiêu Thế Ôn.

Lâm Tử Mặc thì thầm: “Tên nghe không giống là người của Nhân Ngư tộc các ngươi.”

“Ừ, ông ấy là người, những năm gần đây mới đến Nhân Ngư tộc chúng ta, rất thần bí.”

Lâm Tử Mặc trầm tư một phen, ai biết người nọ có phải cố ý lừa bịp không, chuyên môn chọn những tên ngốc thế này để lừa gạt.

“Khụ khụ.“ Diệp Nhiên Tiêu đi tới, lên tiếng hấp dẫn sự chú ý của hai người.

Cơ Cố nhìn thấy Diệp Nhiên Tiêu, nhiệt tình nghênh đón: “Cha vợ đại nhân, cơm tối ngài muốn ăn gì, ta có thể giúp ngài tìm về.”

Diệp Nhiên Tiêu căng mặt, so với đá ở rãnh nước cống còn thối hơn: “Ai là cha vợ đại nhân của ngươi?”

“Ngươi đó, cha vợ đại nhân, sau này chúng ta là người một nhà, nên chung sống hòa bình nha.” Cơ Cố cười ngốc bạch ngọt.

Diệp Nhiên Tiêu nhìn về phía Lâm Tử Mặc. Lâm Tử Mặc chỉ chỉ bụng mình.

“Ngươi quá già rồi, ta không thể gả nữ nhi cho ngươi.” Diệp Nhiên Tiêu kiềm nén lửa giận, trâu già muốn gặm cỏ non, nghĩ hay đấy.

Cơ Cố tủi thân nói: “Nhân Ngư tộc chúng ta sống rất lâu, ta còn chưa trưởng thành, ta mới không già.”

“Chờ nữ nhi của ta lớn lên, ngươi đã sớm vào tuổi trung niên rồi, không bàn nữa.”

“Dung mạo Nhân Ngư tộc mấy trăm năm cũng không thay đổi, ta vào trung niên lâu rồi.“ Cơ Cố kiên nhẫn giải thích với cha vợ đại nhân rằng mình không già. “Hơn nữa trong bụng cha vợ đại nhân chính là nam hài.”

“Ngươi biết nhiều nhỉ?” Diệp Nhiên Tiêu kỳ quái nói: “Nhi tử cũng không gả cho ngươi, đừng vọng tưởng nữa.”

Diệp Nhiên Tiêu bỏ lại một câu, phẩy tay áo bỏ đi. Cơ Cố đứng tại chỗ, khuôn mặt tuấn tú nhíu lại, hiển nhiên bị đả kích không nhỏ.

Lâm Tử Mặc cảm thấy mình không tự trọng, rõ ràng muốn nhìn Cơ Cố khó chịu, hiện tại vừa thấy cái dáng vẻ này của hắn, nhịn không được muốn an ủi.

“Này, việc này, thật ra cũng không phải là không thể được.”

Mắt Cơ Cố lóe sáng: “Ngài đồng ý?”

“Ta không có nói vậy, nếu tiểu bao tử thích ngươi, ta và cha hắn chắc chắn không ngăn cản. Nếu không thích, ngươi liền ngoan ngoãn trở về tộc các ngươi lấy một nhân ngư xinh đẹp đi.” Lâm Tử Mặc vỗ vỗ vai Cơ Cố, an ủi nói, giống như một đại ca tri tâm.

“Được!” Cơ Cố liên tục gật đầu, giữ vững tinh thần, lại chạy đi bắt cá bồi bổ cho Lâm Tử Mặc.

Dù sao cuối cùng cá đều vào bụng Kỳ Lân, sẽ không lãng phí, Lâm Tử Mặc tùy hắn.

Lâm Tử Mặc đi vào nhà, hỏi Diệp Nhiên Tiêu: “Huynh muốn ở đây với ta sao?”

“Đương nhiên.“ Động tác tay của Diệp Nhiên Tiêu không ngừng, vẽ vẽ lên chén gỗ, muốn khắc đẹp mắt hơn chút.

“Huynh không cần kiếm sống nuôi gia đình nữa hả?” Lâm Tử Mặc thử hỏi.

“Yên tâm đi, tiền của ta một trăm ngươi cũng đủ xài cả đời rồi.”

“Huynh làm gì có nhiều tiền vậy? Diệp Minh cho huynh?” Lâm Tử Mặc thấy khó hiểu, bình thường cũng không thấy hắn làm gì, sao lại có tiền được.

Diệp Nhiên Tiêu dừng tay lại: “Yên tâm, lợi nhuận trong một năm của Quân Nhiên các không nhỏ, không cần tiền của Diệp Minh.”

“Sao huynh lại nhắc tới Quân Nhiên các nữa, chuyện này chẳng buồn cười đâu.”

Diệp Nhiên Tiêu lẳng lặng nhìn Lâm Tử Mặc, tỏ vẻ ta không hề nói đùa.

Lâm Tử Mặc: “...”

Cha mạ ơi, không phải đâu, huynh là thật sự hả?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Doanhnee, antunhi
Có bài mới 07.04.2020, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1051
Được thanks: 10913 lần
Điểm: 35.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Tiểu bao tử được sinh ra rồi!

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Diệp Nhiên Tiêu một mực ở cùng Lâm Tử Mặc, nhận được tin, hoàng thượng không có động tác gì, có vẻ như đã từ bỏ việc bắt Lâm Tử Mặc và Kỳ Lân.

Vài ngày trước, hoàng thượng An Yến đột nhiên cho tất cả binh sĩ rút lui khỏi rừng Vạn Vật. Rừng Vạn Vật hiện rất an toàn, nếu không Diệp Nhiên Tiêu sẽ không yên tâm để một mình Lâm Tử Mặc lại đây.

An Thanh chạy trốn khỏi hoàng cung, tự định chung thân với Nam Thần. Nam Thần giao Nam U cung cho thủ hạ mình tín nhiệm rồi dẫn An Thanh du sơn ngoạn thủy.

Mọi chuyện đều rất suôn sẻ, Lâm Tử Mặc và Diệp Nhiên Tiêu trải qua cuộc sống điền viên. Chín tháng sau, tiểu bao tử đã không thể chờ đợi được mà muốn ra ngoài.

“Các chủ, là nam hài.” Bà đỡ từ trong phòng đi ra, ôm tiểu bao tử trong lòng.

Diệp Hoa tìm được một bà đỡ từ Quân Nhiên các, miệng tuyệt đối kín, không cần lo lắng bà ta sẽ ra ngoài nói lung tung.

Ở bên ngoài, lòng Diệp Nhiên Tiêu nóng như lửa đốt, thấy bà đỡ đi ra, vội vàng nghênh đón.

Cơ Cố ở một bên cũng nhanh chóng nhào tới, nhưng bị Diệp Nhiên Tiêu trừng mắt, đành phải dừng lại, ngó đầu ra nhìn.

Vợ ta rốt cuộc thế nào nhỉ? Muốn nhìn thử quá đi à.

Diệp Nhiên Tiêu đưa tay bế tiểu bao tử, ôm con vào phòng thăm Lâm Tử Mặc.

Lâm Tử Mặc đuối sức, vừa sinh tiểu bao tử xong đã nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Diệp Nhiên Tiêu vuốt ve gương mặt Lâm Tử Mặc, cúi người đặt một nụ hôn lên trán y.

Cơ Cố rón ra rón rén nhích vào phòng.

Sau khi xác định Lâm Tử Mặc không sao, Diệp Nhiên Tiêu mới bắt đầu ngắm nhìn con của mình.

Tiểu hài tử mới ra sinh mặt có khá nhiều nếp nhăn, đương nhiên hơi khó nhìn, dung mạo cũng chưa phát triển, nhưng Diệp Nhiên Tiêu sửng sốt nói một câu: “Mặt mày trông thật giống Tử Mặc.”

“Cho ta xem với, cho ta xem với!!” Cơ Cố thật sự không kiềm nổi kích động, bổ nhào qua muốn xem.

Diệp Nhiên Tiêu kịp thời xoay người. Cơ Cố bổ nhào vào khoảng không.

Tiểu bao tử không khóc không quấy, mở to đôi mắt như quả bồ đào nhìn Diệp Nhiên Tiêu. Diệp Nhiên Tiêu mềm lòng, dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu bao tử.

Ai biết vừa chạm thì gây tai hoạ rồi, tiểu bao tử vốn đang cười toe toét chợt bắt đầu gào khóc. Diệp Nhiên Tiêu dỗ mãi, không có bất kỳ tác dụng gì.

Hiếm khi cha vợ Diệp đại nhân bối rối như vậy, Cơ Cố thầm cười trộm, thừa cơ chạy đến trước mặt, làm mặt quỷ với tiểu bao tử.

Tiểu bao tử thấy động tác thiểu năng của Cơ Cố, dần dần nín khóc, giơ nắm tay nhỏ, cười khanh khách.

Diệp Nhiên Tiêu: “...”

Tiểu bao tử nhìn chằm chằm vào Cơ Cố. Diệp Nhiên Tiêu lặng lẽ ôm sát tiểu bao tử vào trong ngực, để Tiểu bao tử chỉ có thể nhìn hắn.

Tiểu bao tử lập tức không vui, bĩu môi sắp khóc.

Diệp Nhiên Tiêu lập tức nhét tiểu bao tử vào lòng Cơ Cố, hung dữ nói: “Dỗ đi!”

Cơ Cố cam tâm tình nguyện đi đến, lại làm mấy cái mặt quỷ, dụ tiểu bao tử cười không ngớt.

Diệp Nhiên Tiêu cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, lẳng lặng chạy đến bên giường Lâm Tử Mặc, ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của nương tử nhà mình.

Cơ Cố dùng mặt mình cọ cọ tiểu bao tử, tiểu bao tử cười càng to, nhưng vì đầu bóng lưỡng lại thêm lông mi không có mấy cọng, cười rộ lên có cảm giác thật khó tả.

Nhưng Cơ Cố không hề ghét bỏ tướng mạo của tiểu bao tử, cực kỳ yêu thích.

Diệp Hoa cũng lẽo đẽo đến nhìn, vừa nhìn thoáng qua đã giật mình, mèn ơi, tiểu thiếu gia sao trông giống con khỉ vậy trời.

Đại Béo và Nhị Béo bay tới vây xem. Mấy tháng trước, Kim Điêu lại đột nhiên xuất hiện cũng tới, bị Đại Béo một cước đạp đi.

Kỳ Lân chân ngắn nhảy lốc cốc nửa ngày cũng chẳng nhìn thấy gì, điên cuồng khều chân Cơ Cố: “Ta cũng muốn xem, ta cũng muốn xem!!”

Tuy Tỳ Hưu không nói lời nào, nhưng đôi mắt nhỏ của nó cứ một mực nhìn qua bên này, nên có thể nhìn ra nó cũng rất tò mò về tiểu bao tử.

Cơ Cố ôm chặt, giấu rất kỹ: “Đây là tiểu tức phụ của ta, ai cũng không được xem!”

Diệp Nhiên Tiêu hung ác nhìn qua. Cơ Cố lập tức đổi giọng: “Ặc, ngoại trừ hai vị cha vợ đại nhân tôn kính của ta.”

Tên của tiểu bao tử toàn quyền do Lâm Tử Mặc đặt. Lâm Tử Mặc suy nghĩ vài ngày cuối cùng đã quyết định, đặt tên là Diệp Mộ Hàn, nhũ danh là Tiểu Tiểu Tô.

Đối với Lâm Tử Mặc, ở hiện đại người quan trọng nhất với y chính là anh bạn thân Tô Nặc, ở đây thì người quan trọng nhất chính là Diệp Nhiên Tiêu rồi.

Vì thế, tên Tiểu Tiểu Tô cũng coi như là kỷ niệm tốt đẹp nhiều năm qua giữa y và Tô Nặc.

Diệp Nhiên Tiêu đương nhiên không biết chuyện này, nếu hắn biết, tên này chắc chắn sẽ không được trưng dụng.

Chỗ duy nhất không tốt chính là, mỗi lần Lâm Tử Mặc gọi tên Tiểu Tiểu Tô thì sẽ muốn ăn Vượng Vượng Tiểu Tiểu Tô [1].

[1] Vượng Vượng Tiểu Tiểu Tô: là một loại snack giòn của Trung Quốc, khá giống Poca bên mình ấy.

Chớp mắt đã năm năm, Lâm Tử Mặc ngẫu nhiên sẽ cùng Diệp Nhiên Tiêu đến Quân Nhiên các ở một thời gian ngắn, nhưng phần lớn vẫn sống ở rừng Vạn Vật.

Lúc này, những động vật cũng biết trong rừng ở một loài người có thể nghe hiểu tiếng nói của chúng nó, nên chúng rất hay “đi tản bộ” quanh nhà Lâm Tử Mặc.

Thường xuyên qua lại, tất cả những động vật đều chấp nhận sự tồn tại của cả nhà Lâm Tử Mặc.

Tiểu Tiểu Tô kế thừa năng lực của Lâm Tử Mặc, cũng có thể nghe hiểu được thú ngữ, có mối quan hệ rất tốt với các con vật, không biết có phải vì theo cha nhỏ của bé hay không mà tất cả các con vật đều rất thích Tiểu Tiểu Tô, luôn dính sát vào bé.

Cơ Cố đã vài lần trở về Nhân Ngư tộc, mỗi lần đều ở chưa được mấy ngày đã bị cha hắn đuổi chạy về.

Ý tứ Cơ phụ rất rõ ràng, không mang được con dâu về nhà cho ta thì ngươi cũng đừng hòng về nữa.

Mỗi ngày Cơ Cố cùng tranh giành tình cảm với mấy con thú, còn phải chịu ánh mắt bắt bẻ của cha vợ đại nhân, quả thực khổ không thể tả, hắn tuyệt đối là một nhân ngư thê thảm nhất trên thế giới này.

Hôm nay đã năm ngày Cơ Cố rời khỏi rừng Vạn Vật, nhẩm tính dựa theo những lần rời đi trước kia, hôm nay hắn đáng lẽ đã trở lại.

Không còn dáng vẻ như khỉ con khi mới sinh ra, Tiểu Tiểu Tô hiện tại thật sự là danh xứng với thực, đúng chất là một tiểu bao tử (bánh bao nhỏ).

Làn da trắng nõn, khuôn mặt hồng hào, hơi nú nần, ai thấy chỉ muốn véo mặt bé một cái, mềm đến nỗi có thể véo ra nước.

Mặt mũi Tiểu Tiểu Tô giống hệt Diệp Nhiên Tiêu, theo lời Lâm Tử Mặc là vậy.

Khuôn mặt, khí chất chẳng khác gì Diệp Nhiên Tiêu.

Tiểu bao tử giống cha, trong ngoài bánh bao đều đen thui, quả thực là xấu bụng đến mức không đành lòng nhìn thẳng, dù chỉ mới năm tuổi mà đã thường xuyên đùa giỡn Cơ Cố xoay mòng mòng.

Tiểu Tiểu Tô rất cao lãnh, trừ hai người cha của bé ra, cả Diệp Hoa cũng không cho ôm, nhưng bé thích cho Cơ Cố ôm mình nhất.

Lâm Tử Mặc từng hỏi Tiểu Tiểu Tô, Tiểu Tiểu Tô rất thẳng thắn trả lời, rằng bởi vì Cơ Cố trông đẹp nhất.

Lúc ấy Lâm Tử Mặc liền sa mạc lời, trước kia y còn ghét bỏ Cơ Cố là đại bình hoa, ai biết con mình lại thích đại bình hoa!

Thật sự là tuyệt phối mà, Lâm Tử Mặc lau mồ hôi.

Lúc Cơ Cố ở đây, Tiểu Tiểu Tô xa cách hắn. Chỉ cần hắn vừa đi, Tiểu Tiểu Tô lại bắt đầu kiễng chân chờ đợi.

Dù sao vẫn là tiểu hài tử, mỗi ngày tiểu bao tử sẽ hỏi Lâm Tử Mặc ít nhất ba lần: “Khi nào Cơ Cố mới về?”

Lâm Tử Mặc trả lời qua loa, nhưng luôn hy vọng Cơ Cố đừng trở lại.

Lâm Tử Mặc cố gắng uốn nắn lại xưng hô của Tiểu Tiểu Tô với Cơ Cố: “Con phải gọi là Cơ Cố thúc thúc, hắn lớn hơn con nhiều lắm, hiện tại hắn đã hơn một trăm tuổi rồi đấy.”

“Nhưng mà…“ Tiểu Tiểu Tô hơi do dự nhưng vẫn quyết định nói thật: “Huynh ấy trông còn trẻ hơn cha nhỏ nữa.”

Lâm Tử Mặc phun máu, cuối cùng không nhắc đến vấn đề xưng hô này nữa.

Tiểu Tiểu Tô ăn cơm trưa xong, lập tức chạy tới bờ sông, ngồi trên bờ chống cằm nhìn nước sông.

Kỳ Lân từ từ đi tới chỗ bé. Tiểu Tiểu Tô ôm lấy Kỳ Lân. Kỳ Lân xuống sông bắt lấy mấy con cá cho Tiểu Tiểu Tô.

“Tiểu Tiểu Tô, ngươi ăn đi.”

Tiểu Tiểu Tô nói: “Cảm ơn nhóc Kỳ, nhưng ta không muốn ăn, chờ Cơ Cố về rồi cho hắn ăn đi.”

Kỳ Lân vừa nghe để dành cho Cơ Cố, vèo vèo vèo ăn hết vào bụng mình.

Đại Béo và Nhị Béo đã không còn hoạt bát như trước, phần lớn thời gian đều thích uốn mình ngủ bên cạnh Lâm Tử Mặc.

Chim tương tư đều chỉ sống có bảy tám năm. Lâm Tử Mặc lo lắng, chỉ sợ Đại Béo và Nhị Béo không ở cùng y được bao lâu nữa.

Con Kim Điêu kia vẫn hoạt bát phấn chấn, mỗi ngày đi ra ngoài tìm thức ăn cho Đại Béo, tiện thể Nhị Béo cũng có có lộc ăn. Năm năm rồi, Nhị Béo vẫn là một con chim độc thân, không tìm được ai bầu bạn.

Tiểu Tiểu Tô một mực đợi đến tối. Lâm Tử Mặc và Diệp Nhiên Tiêu phải đi tìm.

Lâm Tử Mặc xoa đầu Tiểu Tiểu Tô: “Tiểu Tiểu Tô, về ăn cơm với cha nhỏ đi.”

“Cha nhỏ, khi nào Cơ Cố mới về?” Tiểu Tiểu Tô lại hỏi.

Diệp Nhiên Tiêu nói chen vào: “Hắn mãi mãi sẽ không trở về đâu.”

Lâm Tử Mặc véo Diệp Nhiên Tiêu. Diệp Nhiên Tiêu hừ hừ.

Hắn mới không hy vọng bảo bối của hắn bị con nhân ngư kia bắt cóc.

Tiểu Tiểu Tô rũ mắt xuống, cúi đầu ủ rũ theo sát đằng sau Lâm Tử Mặc.

“Bì bõm —— “

Tai Tiểu Tiểu Tô giật giật, nghe được tiếng động lạ trong nước, lập tức quay đầu chạy đến bờ sông.

“Rào —— “

Cơ Cố chui ra từ dưới lòng nước, bọt nước bắn tung tóe vào người Tiểu Tiểu Tô.

“Tiểu Tiểu Tô? Ngươi đang đợi ta sao?” Cơ Cố vừa ra khỏi mặt nước đã nhìn thấy Tiểu Tiểu Tô, vì vậy ngạc nhiên hỏi.

Tiểu Tiểu Tô lập tức hất mặt bánh bao, vô cùng nghiêm túc: “Ta chỉ muốn ăn cá thôi, cho nên mới tới đây.”

Dường như người vẫn luôn lo lắng Cơ Cố sẽ chạy mất không phải là bé.

Ánh mắt Cơ Cố ảm đạm, thất vọng nói: “Là vậy hả. . .”

Cơ Cố lên bờ. Tiểu Tiểu Tô tiến lên níu góc áo của hắn, rất bá đạo nói: “Bế ta.”

Lâm Tử Mặc không còn gì để nói, tính tình ngạo kiều như vậy rốt cuộc giống ai hả.

Diệp Nhiên Tiêu mắt không thấy tâm không phiền, dẫn Lâm Tử Mặc đi về trước.

Cơ Cố ngồi xổm xuống. Tiểu Tiểu Tô lập tức nhào vào lồng ngực hắn, tuy giọng nói cố ra vẻ lạnh nhạt, nhưng vẫn chứa mùi sữa trẻ con: “Lần này tại sao ngươi lại trở về muộn vậy?”

“Có chút việc, tiểu hài tử đừng hỏi nhiều.” Cơ Cố không nhiều lời, dù sao Tiểu Tiểu Tô còn bé.

Tiểu Tiểu Tô được Cơ Cố bế, bĩu môi, bé không còn nhỏ, bé phải tranh thủ lớn lên thật mau.

Hoàng cung.

“Không biết đã đến lúc chưa?” An Yến hỏi Vu Lê, ông ta đã đợi năm năm, hiện tại một khắc cũng không chờ nổi.

Vu Lê khàn giọng nói: “Đến lúc rồi, chỉ là không biết hoàng thượng chuẩn bị thế nào?”

“Ngươi yên tâm, quá trình trẫm điều động quân đội vô cùng bí mật, ngoại trừ ta không có người thứ hai biết.”

“Vậy không biết hắn đã tìm tới chưa?” Vu Lê hỏi.

Diệp Nhiên Tiêu tuyệt đối là một trở ngại lớn nhất trong kế hoạch của Vu Lê, cho nên phải cần có người dụ hắn đi, nếu không kế hoạch nhất định sẽ bị cản trở.

“Trẫm đã gọi hắn tới, đang đứng ở ngoài cửa.” An Yến chỉ vào cửa.

Cửa được đẩy ra, kẻ đó một mình tiến đến, ngũ quan cường tráng, bước chân trầm ổn: “Bái kiến hoàng thượng.”

“Ừ, vị này chính là Vu Lê của Vu tộc.“ Hoàng thượng giới thiệu với kẻ đó.

Người nọ gật đầu, ôm quyền với Vu Lê: “Nghe danh đã lâu.”

Vu Lê không có bất kỳ động tác gì, tỏ vẻ khinh thường: “Võ lâm minh chủ quả nhiên là người biết điều, hiểu rõ phải làm thế nào bản thân mới có thể tìm được đồ mà mình muốn.”

Thiền Vũ mím môi không nói, cơ mặt căng cứng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Doanhnee, antunhi
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngọc Cung Anh và 38 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

17 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.