Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Bách khoa yêu thương - Lan Rùa

 
Có bài mới 02.09.2018, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Bách khoa yêu thương - Lan Rùa - Điểm: 6
Bách Khoa Yêu Thương

Tác giả:Lan Rùa

Thể loại:Hài Hước, Truyện Teen, Khác

Nguồn:porcupineanduckfamily.wordpress.com

Trạng thái:Full

Độ dài: 32 chương

Giới thiệu:

Truyện kể về bốn cô gái, về cuộc sống đủ thứ chuyện trên trời dưới đất thời sinh viên dưới mái trường thân yêu của các cô. Vì tác giả rất thương người... ngốc nên thỉnh thoảng sẽ hơi sa đà vào bạn ngốc ấy khiến các bạn kia bớt đất diễn. Truyện có xu hướng hơi ảo tưởng, trên tinh thần giải trí là chính.

Truyện không có lịch ra chương cụ thể, dự đoán là một tuần hoặc nửa tháng mới có chương mới, mọi người xem xét kỹ trước khi nhảy hố.



Đã sửa bởi Ô Lan Đồ Nhã lúc 02.09.2018, 13:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ô Lan Đồ Nhã về bài viết trên: Tuyền Uri
     

Có bài mới 02.09.2018, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Bách khoa yêu thương - Lan Rùa - Điểm: 11

Chương 1: Bách khoa yêu thương


Bản Lan Hồ Điệp nhỏ nhỏ lắm, xa xa lắm.

Nơi ấy được bao bọc bởi những dãy núi trùng trùng điệp điệp, vốn chưa có điện cũng chẳng có net, nhưng mà quanh năm mưa thuận gió hoà, lan rừng ngào ngạt thơm mát, cảnh đẹp như thơ, người dân dịu dàng chất phác.

Nơi ấy hôm nay có đại tiệc, tiếng chồng chiêng ca hát vui ơi là vui, già trẻ gái trai đều đổ về nhà sàn lớn ăn mừng con gái cưng của trưởng bản, Cù Băng Nhạn, người đầu tiên đỗ đại học từ xưa tới nay.

Là Bách Khoa, là trường khoa học kỹ thuật hàng đầu nha.

Là thủ đô Hà Nội đó a.

Ai cũng muốn tới thật gần rồi nắm tay “người nổi tiếng” một chút, mà khổ chẳng phải ai cũng có cơ hội. Thời gian gấp rút quá, trưởng bản ưu tiên già làng ngồi hàng ghế đầu.

Các bô lão dặn A Nhạn bao nhiêu là thứ, nào là trên đó ăn uống cẩn thận, nào là hàng tháng tới chỗ A Mạnh lấy tiền sinh hoạt phí, nào là gặp người Kinh nhớ chào hỏi cẩn thận.

Rồi thì nhớ viết thư gửi về thường xuyên nha.

A Nhạn hai má phúng phính hồng, gật gật đầu rất lễ phép. Cô bé cúi đầu chào tạm biệt từng người trước khi lên đường. Đi cùng A Nhạn là trưởng bản Cù La Quả, cha con họ phải mất hai ngày một đêm mới vượt được qua ba dãy núi và hai quả đồi để xuống phố huyện.

Từ đây A Nhạn sẽ đi xe giường nằm của anh Tư về thủ đô, Cù La Quả đứng vẫy vẫy theo xe con gái, sống mũi thấy cay cay.

A Nhạn lúc đầu còn háo hức tươi cười, đến khi thấy núi rừng xa xa rồi thì bắt đầu hoảng hốt, khóc đến sưng cả mắt a. Anh Tư phải dỗ A Nhạn nhiều lắm, chỉ trỏ những thứ hay ho bên đường mới làm bé con đỡ buồn.

-“A Nhạn biết cái gì kia không?”

-“Là đèn giao thông, có ba màu xanh đỏ vàng a.”

-“Giỏi quá.”

-“Còn thứ người kia đang cầm là điện thoại di động phải không A Tư? Kỳ diệu lắm nha, bấm số rồi áp vào đấy là nói chuyện được nha…”

-“Ừ, thông minh ghê ta.”

-“A Tư đừng đùa nữa, A Nhạn lên thành phố một lần rồi, lên để đi thi đó.”

A Tư cười xuề xoà vuốt tóc A Nhạn, nói tranh thủ ngủ đi cho đỡ mệt. Cô bé nhìn xa xăm phía cửa kính, tự hỏi không biết thầy về một mình có buồn không, nương ở nhà có cho lợn ăn đúng giờ không hay đang nằm khóc vì lo cho A Nhạn?

Chuyến xe đưa cô bé miền núi về thủ đô cập bến Giáp Bát đúng sáu giờ sáng. A Nhạn chào A Tư, hít thở thật sâu bước xuống chào đón thế giới mới.

Có nhiều chú mặc áo xanh mời A Nhạn đi cùng lắm, nhưng cô bé đều lắc đầu từ chối. A Nhạn tuy mười tám rồi nhưng ở nhà được trưởng bản chiều, lại sống trong núi lâu năm nên đâu có biết đi nhờ xe của người ta phải trả tiền đâu.

Lần trước đi thi là cùng Cù La Quả với anh rể Cù La Chim, lại có A Mạnh ra đón nên cứ nghĩ thủ đô cũng giống như ở bản a, thích đi ngựa nào chỉ cần vẫy rồi lịch sự xin họ một câu là được.

A Nhạn vẫn còn trẻ con lắm, thích màu sắc sặc sỡ, tia một lượt từ trái sang phải, thấy chiếc xe màu đỏ hầm hố đậu đối diện bên đường thì ưng thuận nhất, vui vẻ chạy bắt chân sáo qua đó gõ gõ.

Người nam trong xe đeo kính râm nên A Nhạn không nhìn rõ mặt, A Nhạn dịu dàng đưa mẩu giấy cho hắn rồi nhỏ nhẹ.

-“Cho ta đi nhờ đến địa chỉ này a, cảm ơn ngươi trước.”

A Nhạn vừa dứt lời thì từ đâu có người nữ mặc váy ngắn đi tới, người nữ nhìn người nam, nhìn A Nhạn rồi làm như không trông thấy, quay sang người nam giọng điệu nỉ non.

-“Cưng đợi em à? Biết điều nhận sai từ đầu có phải tốt không? Đỡ mất công dằn vặt cãi nhau khổ sở…”

Người nam có vẻ khó chịu, hắn lảng tránh chiếc hôn của người nữ rồi mở cửa xe ra hiệu cho A Nhạn vào. Cô tươi cười cảm ơn hắn, lại nghe giọng người nữ bực bội.

-“Gái dân tộc à? Khẩu vị “thiếu gia” dạo này cũng lạ ghê. Hay là cố tình làm em ghen đây?”

-“Dưa giá rẻ quá đấy, chúng ta kết thúc rồi.”

Người nữ giận lắm rồi a, cố gắng níu tay A Nhạn dặn dò.

-“Đừng vì vẻ bề ngoài đẹp trai của tên này mà bị đánh lừa, hắn là playboy đích thực đấy.”

Đẹp trai á?

A Nhạn đâu có thấy đẹp gì đâu, xấu hoắc à.

Nam nhân gì mà da trắng như trứng gà bóc, môi đỏ như tiết canh vịt, lại còn cao cao gầy gầy chẳng có cơ có múi, người như này ở bản có mà ê sắc ế chứ nói gì tới việc hỏi cưới con gái trưởng bản a.

Nhưng mà nương dạy A Nhạn rồi, xấu không phải cái tội, không được chê người ta nha. A Nhạn cúi gằm rồi chui vào trong xe, người nam đó vươn tay qua đóng cửa đánh sầm, cứ thế lao đi vun vút.

Tốc độ cao quá a, A Nhạn choáng váng chóng mặt lắm, một lát không kiềm được nôn thốc nôn tháo à.

Người nam kia phanh xe kít một cái, đen mặt lườm A Nhạn. Em Ferrari này hắn phải đặt trước cả mấy tháng mới về để bổ sung vào bộ sưu tập khủng, hôm nay cũng là ngày lái đầu tiên.

Định bụng qua Giáp Bát đón người yêu đang giận hờn, khổ nỗi thấy thái độ vênh váo ngứa mắt liền tóm con dân tộc này chọc nàng một trận, ai ngờ số nhọ đếch thể nào mà tả được.

-“Con điên! Tởm vờ lờ.”

-“Tại ngươi đi nhanh quá a, ta xin lỗi ngươi, ta đền cho ngươi a.”

-“Đền đền cái beep, BIẾN.”

Dứt lời, hắn không chút thương tiếc quẳng cả người lẫn hành lý ra khỏi xe. A Nhạn giữa thủ đô hoa lệ chẳng biết đi đâu về đâu, hành trình mấy ngày trời cũng làm cô bé mệt nhoài, tự dưng nhớ bản làng xa xôi, nhớ thầy, nhớ nương, ngồi khóc rưng rức à.

Khóc đến khi hai mắt sưng húp thì chiếc xe đỏ ấy quay lại, người trong xe tức tối quát ầm ĩ.

-“Lên đi!”

-“Ngươi cho ta đi nhờ a? Ngươi không giận ta nữa sao?”

-“Nhiều lời, có đi không thì bảo?”

A Nhạn mừng húm, rối rít cảm ơn hắn rồi ngoan ngoãn lên xe. Lần này hắn đi chậm hơn rất nhiều, tới chỗ A Mạnh rồi mà A Nhạn vẫn khoẻ khoắn lắm a.

Phòng trọ của A Mạnh nằm ngay tầng một, A Nhạn đứng ngoài nghe thấy tiếng người rên rỉ ỉ ôi mà gọi mãi không ai trả lời liền liều mình đẩy cửa đi vào. Ba người sáu mắt nhìn nhau, cùng kêu lêu ai oán à.

-“A Mạnh…A Mạnh…ngươi làm cái gì vậy?”

Má A Mạnh đỏ ửng à, hắn dắt A Nhạn ra ngoài rồi hổn hển hỏi.

-“Ta…ta…là sửa áo cho vị cô nương đó A Nhạn à…cúc áo của cô nương đó bị hỏng…”

-“Thật a? Người thành phố cũng dễ dãi ghê a…”

-“Ừ, ngươi qua từ bao giờ? Ta tưởng xe hai tiếng nữa mới tới nơi chứ? Làm sao ngươi tự mình tìm được đến nơi này?”

-“Ta đi nhờ người ta a.”

A Mạnh gật đầu rồi dặn A Nhạn đứng đợi. Hắn chạy vù vào nhà thay cái áo rồi lấy xe đạp đèo cô bé ra trường. A Mạnh học cao đẳng Bách Khoa năm cuối, cũng là người đầu tiên của bản đỗ cao đẳng, trước giờ là thần tượng của A Nhạn đó a.

-“A Nhạn à, ta đăng ký cho ngươi ở kí túc xá rồi nha, B6, phòng ngươi có bốn người. Ngươi hôm nay tới làm quen với mọi người nha, nhất định phải hoà đồng vui vẻ đừng ương bướng như trước. Ngươi hãy nhớ bản thân chỉ là một sinh viên bình thường như bao người thôi chứ không phải là con gái trưởng bản. Ngày mai thứ hai nhập học ngươi tự theo các bạn ra trường, cái gì cũng phải tự lập hiểu chưa, không phải lúc nào ta cũng ở bên ngươi được.”

A Mạnh dặn tùm lum mà đầu óc A Nhạn để ở phương trời nào căn bản không nghe thấy.

-“Ngươi thích vị cô nương đó à?”

-“Không, đừng nghĩ linh tinh.”

-“Thật a?”

-“Thật.”

A Mạnh không muốn làm ngày đầu tiên ra thủ đô của A Nhạn đã mất hứng nên hắn đành đáp bừa. Dắt A Nhạn tới cổng ký túc xá hắn liền đưa cho cô bé năm trăm ngàn rồi dặn dò.

-“Đây là tiền tiêu vặt a, chúng ta là dân vùng sâu vùng xa nên được nhà trường miễn học phí, tiền ký túc xá cũng không phải đóng đâu. Ta định thuê phòng nhưng nghĩ ngươi con gái ở ký túc an toàn hơn. Mỗi tháng ta được trợ cấp sáu trăm, còn ngươi bậc đại học nên được tám trăm, nhiều không nhiều ít cũng không ít, ngươi nếu tiêu tiết kiệm sẽ dư đó. Với cả năm trăm này trưởng bản Cù La Quả phải xuống phố huyện bán rất nhiều rau, trứng với thịt bò mới gửi được cho ngươi, trưởng bản thương ngươi nhất nhưng ngươi nên nghĩ cho người một chút. Tháng đầu cần mua sắm nhiều thứ chứ từ tháng thứ hai không có việc gì thì cố gắng đừng lấy tiền ở nhà nữa nha.”

-“Ta hiểu a.”

-“Ở thành phố này người ta không xưng ta với ngươi, xưng cậu mình, bạn tớ, tôi ông hoặc tôi bà. Rồi từ từ ngươi sẽ hiểu, nói cái gì cũng không nên chèn thêm chữ “a” vào, người ta sẽ thấy ngươi điệu đà mắc ớn đó.”

-“Rồi.”

-“Ngươi ăn mặc như này kiểu gì bọn họ cũng chê cười, nhưng ngươi yên tâm, cuối tháng mười lĩnh lương được ba triệu ta sẽ dẫn ngươi đi mua áo quần mới.”

-“Cảm ơn ngươi.”

A Mạnh vỗ vỗ vai nhóc con rồi quay người, A Nhạn cũng vui vẻ mở cửa phòng. Phong tục chào đón ở đây cũng lạ a, cả một chậu thau nước hắt thẳng vào mặt cô bé.

-“Bạn…bạn có sao không?”

Một bạn nữ cuống quít lấy khăn chạy ra lau cho A Nhạn rồi dắt cô bé vào bên trong thay đồ, bên ngoài hai bạn kia vẫn cãi nhau chí choé ầm ĩ.

-“Bà đổ nước vào người ta rồi đó, cái đồ nặc nô đanh đá.”

-“Tui nói bà nghe ở đây là ký túc xá hiểu chưa, không phải nhà bà mà bà muốn làm gì thì làm. Tắm rửa thì cũng phải nhanh nhanh lên chứ, ngủ trong đấy à mà nửa tiếng mới ra, điệu chảy nước luôn.”

-“Ê ê, nói năng cho đàng hoàng nhé, thế hôm qua bà chiếm cái nhà vệ sinh đi ra đi vào cả tối thì sao?”

-“Hôm qua tui bị tiêu chảy, không tính.”

Hai bà này cùng cá tính mạnh, mới tới đây chưa được hai tư tiếng đã inh ỏi ba lần liền, cũng may có bà Duyên tính tình xởi lởi dễ chịu căn ngăn không thì lao cào xé xác nhau rồi cũng nên.

-“Thôi hai bồ ơi, phòng mình có người mới đó, vậy là đủ bốn người rồi, tạm làm hoà đi.”

A Nhạn cũng vừa hay đi ra, hai cô bé kia nhìn cô mà há hốc.

-“Xin chào, ta…à không…tui là Cù Băng Nhạn, đến từ bản Lan Hồ Điệp, rất vui được làm quen với mọi người.”

-“Ừ, mình là Lê Thuỳ Duyên, quê Thái Bình.”

-“Tui tên Phạm Mai Như, quê gốc Đại Cường.”

-“Tui là Hoàng Ngọc Ánh, ở Nam Định.”

Phòng có hai giường tầng, Như với Ánh một giường. Duyên và Nhạn ở một giường, Duyên chọn nằm trên rồi nên giường A Nhạn ở phía dưới. Cô bé mở túi đồ đem thịt bò khô gác bếp, đặc sản bản ra mời các bạn. Bốn nàng túm tụm lại ở giường Băng Nhạn, nương Nhạn gói cho cơm nếp vẫn thừa, chỗ Duyên có chục quả trứng luộc sẵn, chỗ Ánh có nem mắm Nam Định, Như góp cà muối, bọn họ vừa ăn vừa nói cười rôm rả.

Ăn xong Như phải học bài nên chỉ ba người còn lại đi bộ ra trường thăm thú chơi với nhau thôi. Nghe đồn Mai Như đang ôn thi vào hệ Kỹ Sư Tài Năng, ở một góc Ánh, Duyên, Nhạn thủ thỉ buôn chuyện.

-“Tưởng mụ ta có giải quốc gia thì miễn thi chứ?”

-“Bồ chẳng biết gì cả, giải quốc gia của bà ấy chỉ được tuyển thẳng vào Toán Tin, Hoá Dầu và Cơ Điện Tử thôi, bà ấy muốn vào Công Nghệ Thông Tin cơ.”

-“Ừ, chảnh thấy ghét à.”

-“Thôi mà, bồ thật, còn sống lâu dài mà đừng nói xấu nhau nữa. Nhạn định vào khoa gì? Ước mơ của mình là vào khoa Điện.”

Thuỳ Duyên quay sang hỏi, Băng Nhạn thành thật trả lời.

-“Ta chưa biết, nghe bảo năm nay học đại cương mà, năm sau phân khoa thì tính, nhưng A Mạnh nhà ta học Toán Tin nên ta cũng thích vậy a. Còn Ánh thì sao a?”

Nói xong mới giật mình hớ, lại nhỡ mồm ta ngươi rồi.

-“Bà ăn nói kỳ ghê, a a ê ê nghe ngứa cả tai, tui học khối D mà, khoa khắm gì nữa.”

-“Tui quen rồi nhiều lúc chưa sửa được.”

-“Uầy, trai đẹp lái siêu xe kìa các bà. Đừng có nói với tui là anh cũng học Bách Khoa nha.”

Ánh sung sướng gào thét, Duyên thở dài thườn thượt.

-“Ôi dào, không biết à? Nghe nói là con trai đại gia, nhưng học dốt lắm, còn nghe đồn phải trúng đề mới đỗ được vào trường mình đó. Bà thấy trai đẹp là mắt sáng lên à, trai đẹp thì làm ăn được cái gì, trai soái phải là trai tài.”

-“Kệ tui…ớ…anh đẹp trai đi về phía chúng mình bà ạ…”

Ngọc Ánh đơ cả người, Băng Nhạn lúc này mới để ý ngó qua. Á, là nam nhân cho cô đi nhờ đây mà. Bây giờ mới có dịp diện kiến rõ dung nhan, eo ui xấu gì mà xấu hết phần thiên hạ, quan niệm thẩm mỹ của người thành phố cũng lạ ghê ta.

Mà chẳng hiểu hắn qua đây làm gì không biết a?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ô Lan Đồ Nhã về bài viết trên: Tuyền Uri
     
Có bài mới 02.09.2018, 11:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 15.05.2018, 19:39
Bài viết: 1570
Được thanks: 197 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Bách khoa yêu thương - Lan Rùa - Điểm: 11

Chương 2: Ta sẽ quỳ xin hắn tha thứ cho ta


- “Anh đẹp trai đi qua chúng mình rồi các bà ạ…”

Anh đẹp trai, hoá ra là anh ấy qua chỗ chị xinh gái, đứng ở ngay đằng sau “chúng mình”.

Ánh ỉu xìu, tiếc hùi hụi luôn.

Duyên chép miệng, ôm vai bá cổ Nhạn dung dăng dung dẻ dạo chơi trong trường. Cứ cho là thiên vị cũng được, nhưng Duyên thích Nhạn nhất, hiền hiền dễ thương, có nụ cười chúm chím trông ngộ ngộ.

-“Thư viện Tạ Quang Bửu kia a? To và đẹp quá à?”

-“Bỏ ngay cái từ “a” đó đi, ngứa cả mít.”

Ánh càu nhàu, Nhạn ngay lập tức mím môi, thẹn thùng giơ tay che miệng, Duyên dịu dàng phân giải.

-“Bồ ấy còn chưa quen mà…ừ…là thư viện Tạ Quang Bửu, bên trong to và đẹp lắm, nhưng phải có thẻ sinh viên mới vào được, tụi mình thì chủ yếu sử dụng tầng bốn và tầng năm, phía bên kia là hội trường C2, nơi ngày mai chúng ta tập trung…”

Duyên làm hướng dẫn viên cho Nhạn và Ánh, ba nàng mắt tròn mắt dẹt thẩn thơ tham quan trường, mãi tới tối mịt mới về, lúc đi qua hàng tạp hoá bọn họ còn vác thêm cả chục tờ giấy dán tường rực rỡ sắc màu nữa chứ.

Quết quết dính dính gần hai tiếng mới xong a, tường của A Nhạn và Duyên cùng đồng bộ màu xanh nhạt, điểm xuyết hoa lan trắng đẹp mê hồn. Tường của Ánh đỏ choé một góc, nổi bật kinh khủng khiếp.

Riêng Mai Như còn mải ôn thi nên tận mười giờ mới bắt tay vào công việc. Chẳng biết ban nãy Ánh vô tình hay cố ý mà dán đè xuống cả phần tường bên dưới, bạn Như tức mình, đem kéo xoẹt một phát không thương tiếc.

Ngọc Ánh nghe tiếng kéo lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Lửa giận phun trào cỡ núi lửa, chỉ còn nước vừa rung giường vừa chửi.

-“Bà điên à? Bà xem đây này, nham nham nhở nhở rõ tởm, bà dán đè lên là được mà? Sao phải xén nó đi?”

-“Ơ, sao trăng gì? Tường của mình, mình thích thì mình cắt thôi.”

-“Này này, đừng nói giọng đấy với chị nghe em. Chị lại vả cho vỡ mặt bây giờ.”

-“Vâng, em sợ quá cơ, má em đây nè, chị có giỏi thì chị xuống đây mà vả.”

Bạn Như vênh váo thách thức, bạn Ánh lộn cả tiết, hầm hầm hổ hổ lao từ bên trên lao xuống. Khổ nỗi, mới ở giường tầng có một ngày, thành ra leo trèo chưa quen lắm.

Rầm một cái, bạn ngã chổng vó, suýt nữa thì dập mông.

Ôi thôi cũng may là mông, chứ đầu mà làm sao thì chết. Bạn còn cha già, mẹ yếu và tám đứa em thơ, bạn mà làm sao thì cả nhà biết trông cậy vào ai? Duyên với Nhạn nghe động sợ thót cả tim, vội vã khoác cái áo rồi dìu Ánh xuống trạm y tế.

Như ngoài mặt thì làm ra vẻ không quan tâm, nhưng vẫn xếp sắp sách vở gọn gàng rồi đi cùng.

Thế nào mà ngày lành tháng tốt, lại gặp anh đẹp trai.

Cả bạn thân của anh đẹp trai nữa, bạn anh cũng đẹp, nhưng đẹp được mỗi cái mặt thôi, còn lại thì lùn quá thể đáng.

Mắt Ngọc Ánh tớn hết cả lên, ngay lập tức đẩy Duyên và Nhạn, tập tễnh tập tễnh từng bước khổ sở. Anh đẹp trai ga lăng lắm, thấy vậy liền đề nghị giúp đỡ.

Trạm y tế Bách Khoa cách ký túc xá có mấy bước chân thôi, nhưng mà tim Ánh đập tới tấp loạn xạ.

Được cõng đi rồi lại cõng về, cú ngã này, kể ra cũng đáng. Đúng là trai Bách Khoa, nói chuyện duyên dáng dễ sợ, trước khi về còn lịch sự cho số điện thoại, bảo có gì khó khăn cứ việc liên lạc, sẽ hết lòng giúp đỡ.

Ánh long lanh chớp mắt, Duyên gật gà gật gù, ờ bị cái học dốt thôi chứ cũng tốt tính. Nhạn thì ở bản quen ngủ sớm rồi nên ríu hết cả mắt, mà vừa mới lim dim được một tý đã giật bắn mình bởi tiếng khóc ai oán thê lương phía đối diện.

Cô bé vội vã bật dậy, Duyên lục đục trèo xuống, Ánh cũng ngó nghiêng hóng hớt, Như nức nở sụt sùi.

-“Cậu ấy…cậu ấy…quên tui rồi…cậu ấy…thực sự đã quên tui…bạn thân cả bốn năm cấp hai…vậy mà cậu ấy nỡ lòng nào coi tui như người dưng…tui thi Bách Khoa cũng là vì cậu ấy mà…”

-“Hả? Bà với anh đẹp trai là bạn học hả? Nhưng tui chấm anh ấy trước rồi. Anh ấy còn cõng tui…bà thấy không? Bà nên từ bỏ đi Như ạ…”

-“Đâu có, anh đẹp trai đâu có cõng bà đâu?”

-“Mắt bà đui à? Đúng rồi, bà đeo kính cận năm độ thế kia cơ mà.”

Hai đứa cãi nhau ủm tỏi cả lên, rốt cuộc một thôi một hồi mới ngộ ra, “anh đẹp trai” của chúng nó, là hai người hoàn toàn khác nhau.

-“Hả? Cái tên ba mét bẻ đôi đó á? Thực sự…bà thực sự có vấn đề về thị giác rồi. Nè, dù tui có ghét bà như xúc cờ đổ đi tui cũng khuyên thật nè, thằng đó ý, đã lùn thì chớ, nhìn cách ăn mặc là biết nhà nghèo rồi, con gái chúng mình được cho ăn học đàng hoàng thì phải biết kiếm thằng chồng giàu, để sau này còn lo cho ba mẹ anh chị em cho đỡ uổng.”

-“Bà đúng là đồ thực dụng, với cả bà bảo ai xấu cơ? Cái thằng cao lều kều trắng như trứng gà bóc mới xấu nhé, không tin bà hỏi Duyên với Nhạn mà xem.”

Duyên chán nản bỏ về giường, trùm chăn kín mít tránh tranh luận. Trong khi đó Nhạn chân thành nắm tay hai nàng, thở dài tâm sự.

-“Chẳng ai đẹp cả, đều xấu hoắc a. Các ngươi thích hôm nào theo ta về bản, ta gả trai bản ta cho a. Thôi, ngủ ngoan đi, ta mệt quá rồi.”

-“Ừ, ngươi về a…ngủ luôn sáng mai dậy thì về rừng ở luôn đi a…ở nơi thủ đô hoa lệ này người ta không có a đâu nha…a a a…”

Ánh bực bội nhại giọng, Nhạn xị mặt giận dỗi.

-“Ta sửa chưa được, với cả ta lỡ miệng thôi mà. Ngươi không thông cảm được sao? Ngươi là tiểu cô nương hay càu nhàu, ngươi không có rộng lượng a. Nương ta bảo con gái mà xấu tính là ế chồng a, ngươi cứ cẩn thận đó.”

A Nhạn chu môi rồi chạy miết về giường, để lại Mai Như cười lăn lóc bò toài còn Ngọc Ánh thì ức hộc máu.

Con gái, đôi khi là thế đó, mới gặp nhau chưa đầy một ngày, đã trăm thứ chuyện. Sáng thứ hai đi nhập học, cũng chẳng thèm chung đụng, tan đàn xẻ nghé nàng Ánh nàng Như mỗi nàng một phương, nàng Duyên dẫn nàng Nhạn đi làm thủ tục rồi tới văn phòng C1 lĩnh tám trăm tiền sinh hoạt phí.

Ánh Duyên Như được phân vào BK15, Như tuần sau mới thi Kỹ Sư Tài Năng nên giờ vẫn phải nhập học lớp BK như thường. Riêng Nhạn một mình một nơi, BK03, chán ghê a.

Ngay buổi chiều lớp Nhạn đã có tiết rồi, môn Giải Tích 1.

Giảng đường Bách Khoa, to quá, to gấp chục lần lớp học trên bản a.

Đẹp quá a.

A Nhạn chẳng quen bạn nào cả, đâm ra có hơi nẫu nề ủ rũ. Các bạn cứ nhìn váy của Nhạn cười cười, làm cô bé thẹn đỏ bừng cả mặt. Mãi lúc sau trống gần vào mới thấy người quen, A Nhạn mừng huýnh à.

Là hắn.

Cho Nhạn đi nhờ xe, cõng Ánh tới trạm y tế.

Nam nhân tốt bụng a.

Nhưng hắn tên là gì nhỉ? A Nhạn đãng trí chẳng nhớ nổi, chỉ nhớ mỗi màu siêu xe của hắn thôi, cô bé tươi cười vẫy tay, gọi bạn to thật là to.

-“A Đỏ…A Đỏ ơi…”

-“…”

-“Ta nè…ta nè…nhớ ta không? Lên đây ngồi với ta cho vui, có gì bạn bè giúp đỡ nhau cùng tiến bộ.”

Cả lớp nhìn “hot boy” bằng ánh mắt ái ngại, riêng “A Đỏ”, mặt đỏ tía tai, lúi húi xách ba lô chui xuống hàng dưới. A Nhạn tưởng bạn quên mình, vội vã ôm sách vở chạy đến ngồi cùng, ngây thơ hỏi han.

-“Ngươi không nhớ ta a? Ta là tiểu cô nương nôn trên xe của ngươi đó a!”

Ấy, đang yên đang lành lại nhắc tới cái xe, “A Đỏ” giận run cả người. Khổ nỗi thầy vào rồi, nên chẳng còn cách nào khác ngoài nén xuống.

Thầy Sắn giảng hay quá, A Nhạn nghe như muốn nuốt từng chữ, chép kín ba mặt giấy lận. A Đỏ bên cạnh thì ngủ từ đầu tới cuối tiết, mãi đến lúc trống điểm mới ngây ngô tỉnh giấc hích tay bạn cùng bàn.

-“Ê…gái…gái dân tộc…”

-“Hả? Gọi ta a? Ta có tên…Băng Nhạn…không phải dân tộc…”

-“Ừ, Băng Nhạn. Nhạn này, ở trường mình có tục lệ cứ đầu giờ tiết thứ hai là các bạn nữ phải lên hát tặng thầy và cả lớp một bài đó, bà biết chưa?”

-“Nhưng lớp mình có mỗi ta là nữ mà.”

-“Thì mình bà lên hát.”

-“Hát bài gì? Có phải múa phụ hoạ không a?”

-“Bà thấy bài gì hay nhất thì bà hát, múa thêm nữa thì càng tốt, nghe nói múa đẹp là cuối kỳ được thưởng điểm đó.”

-“Thật vậy a?”

A Đỏ nghiêm trang gật đầu, A Nhạn nghe tin mừng như vớ được vàng, trong lòng rộn rạo háo hức lắm, đợi mãi cũng tới lúc thầy vào lớp, thầy còn chưa kịp cầm hộp phấn cô bé đã lao lên bục giảng xoay người ba vòng, múa dẻo thật là dẻo, hát hay thật là hay.

“Em là cô nương bản Lan Hồ Điệp,

Thầy em nuôi ba con lợn a,

Anh là chàng trai bản Lan Hồ Điệp,

Nương anh nuôi ba con bò a,

Rồi đến tuổi trăng tròn,

Chúng mình lấy nhau a,

Rồi sinh con đẻ cái,

Rồi lại nuôi thêm lợn thêm bò a,

La là la la la…a a a…”

Cả lớp được trận cười sằng sặc, thầy Sắn nổi tiếng là một trong tứ đại sát thủ Bách Khoa mà cũng phải phì cười. A Nhạn ngây thơ quay sang dặn thầy nhớ cộng điểm cuối kỳ nha thầy, thầy biết lũ quỷ lại giở trò rồi nên vỗ vai bảo bạn nữ về chỗ rồi hắng giọng nghiêm nghị.

-“Tôi mà điều tra ra anh nào bày cái trò này thì mãi mãi đừng bao giờ mong qua môn Giải Tích 1 của tôi. Nam nhi đại trượng phu mà hành động thế hả? Sĩ diện đàn ông quẳng ở chỗ nào rồi? Lớp có một bạn nữ thôi, phải biết yêu thương đùm bọc bạn, hiểu chưa?”

-“RÕ, THƯA THẦY.”

Cả lớp đồng thanh, A Nhạn chẳng mảy may biết gì cả, thấy thầy dặn các bạn yêu mến mình thành ra sướng hết cả người, đợi lúc tan học chạy theo tên cùng bàn cảm ơn rối rít.

A Đỏ hơi áy náy, tuy nhiên cứ nghĩ tới cái siêu xe mới tậu lại bực bực, lườm A Nhạn một cái rõ dài rồi đưa tay lên ngắt trộm quả bông nhỏ của cô bé. A Nhạn nhăn mặt, mũ này là nương làm cho A Nhạn đó a, có mười quả bông hồng hồng tròn tròn thích ơi là thích, giờ mất một quả trông cứ thiếu thiếu kiểu gì ý.

Sẽ không còn xinh đẹp nữa a.

-“Khó chịu cái gì? Cảm ơn mà, cảm ơn thì phải có quà hậu tạ chứ.”

-“Rồi, ta cho A Đỏ đó.”

-“Đỏ đỏ cái đầu b…đầu bà…ông mày có tên…nghe chưa?”

-“Thế ngươi tên gì?”

-“Mắc mớ gì phải nói cho bà nghe?”

A Đỏ mặt đen kìn kịt dứt thêm quả bông thứ hai. A Nhạn giận đùng đùng bỏ về, khổ nỗi cô bé chưa kịp đi, đã bị cậu bạn cùng bàn kéo lại. Ớ, vị cô nương hôm nọ kìa, cái người mà A Nhạn gặp ở bến xe Giáp Bát đó, A Đỏ siết chặt tay A Nhạn, vị cô nương đó trông thấy vậy liền giận dữ tát nhẹ vào má trái A Đỏ rồi vội vã lao đi.

A Nhạn lúc này mới hoàn hồn, ngay lập tức rút tay ra rồi tát thêm cái nữa vào má phải A Đỏ. Cũng không có gì cả, chỉ là, công lực mạnh hơn rất nhiều.

-“Bà điên à?”

-“Ngươi điên thì có? Ai cho phép ngươi nắm tay ta?”

-“Nắm tý làm gì mà ghê?”

-“Nương ta dạy nữ tử chưa thành thân thì không được nắm tay nam nhân a. A Đỏ, ngươi…ngươi thật là xấu…đã xấu người còn xấu nết…thảo nào vị cô nương kia bỏ ngươi…”

A Nhạn rơm rớm luôn, cái nắm tay này, gìn giữ bao nhiêu năm, là dành cho A Mạnh mà. Nghĩ nghĩ ngợi ngợi, tủi thân ghê gớm, oà khóc nức nở luôn à. Bao nhiêu con mắt nhìn vào làm A Đỏ ngượng hết cả người, đành chìa tay ra xuống nước dỗ dành.

-“Đây, cho bà nắm lại cho huề.”

-“Xi, ai thèm, ngươi khôn lỏi a.”

-“Thế giờ muốn sao?”

-“Ta phải đến tìm A Mạnh, ta sẽ quỳ xin hắn tha thứ cho ta. Nhưng ta quên đường rồi a, Duyên bảo có thể đi xe buýt, chỉ là phải trả tiền thôi, ta có tiền nhà trường cho, ngươi phải dạy ta cách bắt xe a.”

A Đỏ cũng nào có biết bắt xe buýt, rốt cuộc đành bất đắc dĩ chở con dở đi xin lỗi trai. Mà lần này rút kinh nghiệm, hắn đi chậm thật là chậm, trước khi xe khởi động cũng nhớ lấy ngay một cái túi nôn, bắt A Nhạn lúc nào cũng phải kề kề trên miệng.

Tới nhà A Mạnh, lần này thì A Đỏ đi cùng A Nhạn.

A Mạnh lại sửa áo cho vị cô nương ấy rồi, con gái thành phố vụng thật a, đến cái áo cũng không sửa được. A Nhạn kể một thôi một hồi, giải thích này nọ xong A Mạnh không những không cho cô quỳ còn cười cười bảo không sao. A Nhạn cảm động lắm, sụt sịt hỏi.

-“A Mạnh còn thương ta không? A Mạnh có chê ta không?”

A Mạnh trước giờ chỉ coi A Nhạn như em gái, nhưng hắn sợ thầy nương, sợ trưởng bản nên chưa bao giờ dám thừa nhận, chỉ gật đầu lấy lệ. A Nhạn mừng huýnh, quay lại thấy A Đỏ đang cười khẩy, cũng không hiểu hắn làm sao?

Hay là dây thần kinh xúc cảm bị đứt a?

A Mạnh bận nên A Đỏ thương tình cho A Nhạn quá giang tới cổng ký túc xá. Cô bé vui vẻ nhảy chân sáo lên phòng, khổ nỗi chưa kịp bước vào cửa, Ngọc Ánh đã nhảy ra quát tháo ầm ĩ.

-“Cù Băng Nhạn!!! Sao bà dám ve vãn anh đẹp trai của tui? Bà định giật với tui hả? Đừng hòng nha, mà khai thật đi, bà bỏ bùa anh đẹp trai rồi phải không, gái dân tộc các bà là lắm bùa lắm ngải lắm.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ô Lan Đồ Nhã về bài viết trên: Tuyền Uri
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.