Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 14.09.2018, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 418 lần
Điểm: 10.62
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71

Câu nói này của hắn khiến cho ta cảm thấy thật buồn cười.

“Lộ Chiêu Diêu ta sống trên đời nhiều năm như vậy, chưa có kẻ nào dám đòi ta phải bồi thường đâu.” Ta cầm Lục Hợp kiếm, “Nể tình ngươi là kẻ đầu tiên, ta sẽ cho ngươi một ít thể diện.” Nói xong, ta vung kiếm triệu hồi thiên lôi, giáng thẳng xuống khoảng đất giữa ta và hắn, bụi đất tung trời, tạo thành một cái hố thật to.

“Đấy, bồi thường cho ngươi một cái hố, mang hắn ta đi chôn đi.”

Khương Vũ “hắc” một tiếng bật cười: “Thú vị thú vị, Lộ Chiêu Diêu, quả nhiên ngươi rất thú vị.”

“Tất nhiên rồi, ta cũng cảm thấy ta rất thú vị.” Ta đáp lời, đồng thời nhấc Lục Hợp kiếm lên, nhắm thẳng vào trái tim của hắn, “Phần của ta đã xong, bây giờ tính đến phần của ngươi đi. Núi Trần Tắc bị hư hỏng nhà cửa, nhân lực thương vong, ngươi định lấy cái gì để bồi thường cho ta?”

Khương Vũ híp mắt nhìn ta: “Ngươi muốn ta phải bồi thường thế nào?”

“Dùng mạng mà đền.” Tiếng nói vừa dứt, ta vung một đường kiếm, Lục Hợp kiếm cùng thanh kiếm dày trong tay hắn va chạm vào nhau tạo ra sấm sét vang dội.

Sau một chiêu tiếp xúc, ta có hơi giật mình, tên Tiểu Đoản Mao này sau khi biến thành Tiểu Hồng Mao, năng lực ít nhất cũng phải cao gấp ba lần so với những con rối mà hắn điều khiển lúc trước. Mũi kiếm giao nhau, ánh sáng chói lọi phát ra giữa ta và hắn, trong đôi mắt Khương Vũ mơ hồ có ánh sáng đỏ lóe lên: “Lộ Chiêu Diêu, ta đây thích ngươi như vậy, sao ngươi có thể động thủ với ta. Thật đúng là khiến cho người ta tổn thương đau lòng mà.”

Sặc, thằng nhóc này đúng là không có chính kiến, toàn nói linh tinh. Chẳng phải lúc trước luôn mồm nói thích Chỉ Yên à, sao bây giờ lại quay ngoắt sang bảo thích ta thế?

Cái sự “thích” rẻ mạt của ngươi thay đổi cũng nhanh gớm!

Ta không thèm tiếp lời, chỉ dùng lực tăng kiếm khí đẩy hắn ra xa, ngay sau đó dùng thuật di chuyển tiến nhanh tới, hướng mũi kiếm đâm thẳng vào tim hắn.

Khương Vũ khẽ nghiêng người, Lục Hợp kiếm xẹt ngang qua lồng ngực hắn. Hắn thoắt cái chuyển đến bên cạnh ta nhưng không có công kích mà chỉ vươn tay ra ôm lấy eo ta: “Đền người thì được nhưng mạng thì không.”

Ta nheo mắt: “Ngươi chưa từng nghe câu ‘Đăng đồ tử chết vì háo sắc’ à?” Ta trở tay, ra thêm một đường kiếm, muốn chém đứt cánh tay hắn; nhưng đúng lúc lưỡi kiếm chạm được vào bả vai thì bỗng dưng trên người hắn tỏa ra một vòng ánh sáng đỏ, khó khăn ngăn lại thế kiếm của ta.

Đây là… kết giới hộ thể?

Giống như kết giới hộ thể của Cầm Thiên Huyền?

Theo ta được biết, trên đời này người có trình độ sử dụng kết giới thuật để ngăn được Lục Hợp kiếm của ta, ngoại trừ Cầm Thiên Huyền ra thì hẳn không thể có kẻ thứ hai! Tên Khương Vũ này …

Khương Vũ thấy ta kinh ngạc liền nhếch miệng cười một tiếng, dường như có mấy phần đắc ý càn rỡ: “Đánh lộn với ngươi khá vui, nhưng hiện giờ ta không còn thời gian để chơi nữa.” Hắn nói xong câu này, ta lại nghe thấy thanh âm của hắn truyền tới từ phía sau: “Đi theo ta đi, nếu không, tiểu mỹ nhân ngươi vừa liều mạng bảo vệ ta sẽ không bỏ qua cho nữa đâu.”

Khí tức quanh thân ta chấn động, đẩy Khương Vũ tóc đỏ ra, vừa quay đầu, đã thấy con rối ‘Tiểu Đoản Mao’ mà Khương Vũ điều khiển phá vỡ kết giới mà ta lập ra để bảo Chỉ Yên, đem nàng bế lên!

Hỏng rồi … Khương Vũ vẫn luôn tự tin với kết giới thuật của hắn, đáng lẽ ta phải biết hắn cũng có năng lực phá vỡ kết giới của người khác.

Lúc này này ‘Tiểu Đoản Mao’ Khương Vũ một tay nắm bên eo Chỉ Yên, một tay bóp chặt   cổ nàng. Chỉ cần dùng một chút lực thôi cũng đủ khiến cho Chỉ Yên đang hôn mê tiến vào trạng thái ngủ say vĩnh viễn.

Ta cố gắng kiềm chế tâm tình, híp mắt xoay đầu lại nhìn Khương Vũ: “Tiểu Hồng Mao, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu con rối hả?”

“Ngươi muốn biết à?” Hắn vô cùng hào sảng, vươn tay muốn dắt ta, “Ta dẫn ngươi đi xem.”

Ta tránh thoát bàn tay của hắn: “Khỏi cần, giết ngươi rồi thì bọn chúng có còn cũng vô dụng thôi.” Bàn tay ta xuyên qua thiên lôi trên thân Lục Hợp kiếm, cứa một đường, để máu của ta chảy trên thân kiếm. Sau khi huyết tế, ánh sáng trên Lục Hợp kiếm bộc phát dữ dội.

Ánh sáng làm nổi lên gương mặt lạnh lẽo của Khương Vũ, hắn nhướng mày, khóe miệng mang theo ý cười: “Ngươi không sợ ta ra lệnh cho con rối giết Chỉ Yên sao? Tuy ta cũng rất thưởng thức tiểu mỹ nhân này, nhưng chẳng hiểu tại sao, lần này gặp lại cảm giác không bằng những lần trước nữa. Giết đi cũng không tiếc cho lắm.”

Ta cười lạnh một tiếng, nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của mình hiện lên trên đôi mắt hắn: “Ngươi muốn giết thì cứ giết. Lộ Chiêu Diêu ta không chấp nhận bị uy hiếp.”

Tiếng nói vừa dứt, ta dùng thuật di chuyển tiến lên, rốt cuộc Khương Vũ cũng thu lại ý cười đáng ghét trên mặt. Hắn dự đoán thế kiếm của ta, lui về phía sau, đồng thời đưa kiếm lên đỡ. Nhưng đúng lúc này, ta ném Lục Hợp kiếm cầm trong tay thật mạnh về phía sau, phá vỡ tầng tầng chướng khí, bất ngờ đâm xuyên qua đầu con rối của Khương Vũ.

Sau lưng “bịch” một tiếng, không cần quay đầu lại ta cũng biết con rối kia đã gục ngay tại chỗ. Trước khi ra tay, ta đã đặt pháp chú thuật di chuyển vào đuôi kiếm, cho nên thời điểm đánh hạ con rối, thuật di chuyển cũng lập tức được thực thi.

Con rối ‘Tiểu Đoản Mao”, Chỉ Yên và Lục Hợp kiếm nháy mắt được đưa về Vô Ác điện trên núi Trần Tắc.

Ở phía này, chỉ trong chớp mắt, Khương Vũ tung lên bát diện kiếm để cản lại thế công của ta, nhưng vì không có Lục Hợp kiếm ngăn trở cho nên thuận thế chặt thẳng vào đầu vai ta.

Ta kêu lên một tiếng đau đớn, bị chém một kiếm nhưng Khương Vũ lại không tăng thêm lực nữa.

Con rối ‘Tiểu Đoản Mao’ kia vừa bị ta tiêu diệt, vẻ mặt hắn dường như rất đau xót, là do thi thuật giả phản ngược lại nguyên thân.

Ta bị hắn chém một kiếm, con rối của hắn bị ta triệt hạ.

Trận giao chiến này, ngang tay.

Khương Vũ nhìn ta chằm chằm, đột nhiên lại cười to ra tiếng: “Hay lắm, không hổ là nữ nhân mà ta xem trọng.” Nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng cười của hắn ngưng bặt, hắn ngước mắt nhìn sắc trời, “Nhưng đến đây cũng nên chấm dứt rồi.” Hắn vươn tay ra muốn bắt lấy ta, ta nghiêng người tránh thoát, không ngờ hắn lại túm được gương bạc nhỏ đeo trên cổ ta.

Khương Vũ nhanh tay dứt chiếc gương ra: “Khuy Tâm Kính.” Hắn cười lạnh một tiếng, thẳng tay ném gương bạc ra xa. Con ngươi ta co rụt lại, lập tức di chuyển muốn nhặt lại gương, nhưng đột nhiên thấy gáy chợt lạnh, đại não cảm nhận một sự đau đớn bén nhọn.

Chỉ trong một chớp mắt tiếp theo, trước mắt ta tối sầm, hẳn là… bất tỉnh luôn rồi.

Chờ đến khi ta tỉnh lại. Bốn phía lóe ra ánh lửa đỏ rực, xung quanh đều là bùn đất, thoạt nhìn giống như một huyệt động nào đó ở dưới đất. Ta đứng dậy, xoa xoa gáy, đưa mắt nhìn bốn phía một lượt.

Đây là một huyệt động nhỏ, đá trên vách tường đất treo hai ba cái đèn, nơi này cũng coi như đủ sáng. Khi ta đi qua lối ra trong huyệt động lại bị một bình chướng vô hình chặn lại.

Là kết giới, khỏi cần nghĩ cũng biết được đây nhất định là kết giới do Khương Vũ bày ra…

Ta đây hẳn là… bị giam cầm rồi hả?

Hoang đường!

Lộ Chiêu Diêu ta hoành hành ngang ngược một đời, sau khi Lạc Minh Hiên chết, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bị người khác bắt giam ở cái nơi tối tăm này!

Tiểu Hồng Mao, ngươi càn rỡ quá rồi đấy!

Ta đưa tay chạm vào bề mặt kết giới, tụ lực muốn phá vỡ nó. Nhưng tất cả khí lực mà ta xuất ra đều bị kết giới này hút hết vào, không đạt được một chút hiệu quả nào. Lúc trước vì cứu Chỉ Yên cho nên đã đưa Lục Hợp kiếm trở về núi Trần Tắc mất rồi, ta…

“… A Vũ!” Đầu kia của lối đi tĩnh mịch truyền đến tiếng bước chân dồn dập, có cả tiếng người nói ồn ào. Ta nhận ra giọng nói đó, là tên thân tín “Tiểu Nghị” luôn ở bên cạnh Khương Vũ. Chưa thấy mặt đâu nhưng đã nghe thấy tiếng hắn ta nói ầm ĩ, “Ngươi bắt nàng tới làm cái gì? Hiện tại Lệ Trần Lan đã đến đây rồi! Hắn ở phía trên đập vào kết giới, nếu kết giới này cũng bị phá giống như ở Giang thành thì hơn ngàn người bên trong, ngươi tính cho bọn họ trốn đi đâu?!”

“Kết giới này không rách được đâu.” Khương Vũ lười biếng đáp lại, có vẻ như mới tỉnh ngủ, “Ta hiện giờ đâu phải giống như lúc trước. Hơn nữa nữ nhân mà ta thích không nhanh chóng bắt về giam giữ, chẳng lẽ còn để cho người khác bắt đi mất hay sao?”

“Ngươi đã gặp qua Lộ Chiêu Diêu hồi nào? Sao tự dưng lại thích nàng được?” Hai người bọn họ vừa nói vừa đi đến phía trước kết giới giam giữ ta. Khương Vũ cười hì hì nhìn ta chào hỏi, Tiểu Nghị bên cạnh trưng ra bộ dạng tuyệt vọng không thể nói nổi, “Tình cảm của ngươi cũng rẻ quá nhỉ? Lúc trước còn kêu bọn ta đi bắt Cầm Chỉ Yên cơ mà!”

Ta ở bên trong kết giới khoanh tay, mặt lạnh nhìn bọn họ gây gổ.

Rốt cục, Tiểu Nghị giật cái mũ đang đội trên đầu ném “bịch” xuống đất, thở phì phò giậm chân hai cái: “Hừ! Ngươi làm quá mức rồi đó! Cái mạng này không bán được nữa rồi! Lão tử không làm nữa! Ta muốn quay về quê!”

Khương Vũ khoát tay áo một cái: “Ngươi đi đi, đi đi, ồn chết đi được.”

Tiểu Nghị quay phắt đầu bước đi, một đường liên tục rống lên chửi Tiểu Hồng Mao.

Thấy thế, ta nhướng mày, đúng là ta chưa từng lường trước đến hành động của Khương Vũ. Vẻ mặt hiện giờ của hắn khá vui vẻ hòa nhã, nhưng đối với những chuyện bốc đồng, hắn cũng có thể bốc đồng mà làm ra được. Nói thí dụ giống như bây giờ, hắn bắt giam ta.

“Ngươi bắt ta làm chi?” Ta hỏi hắn.

“Chẳng phải khi nãy đã nói rồi sao?” Khương Vũ bước tới xuyên thẳng qua kết giới, đi vào thạch thất này, hắn thản nhiên nhìn ta, “Ta thích nàng.”

Tên này với Mặc Thanh hoàn toàn là hai phong cách khác nhau. Mặc dù từ trước đến nay ta chưa từng nghe thấy ba từ này thốt ra từ miệng của Mặc Thanh, nhưng tuy hắn trầm mặc giấu kín những lời này cho đến chết, hắn vẫn có thể hành động quên mình để nói cho ta biết tâm ý của hắn.

Còn Khương Vũ lại hời hợt phun thẳng ra. Không biết có bao nhiêu phần thật lòng, mà ta cũng chẳng cần biết. Vì vậy ta cũng tùy tiện trả lời:

“Được rồi, ta biết, ta không thích ngươi. Vừa rồi nghe nói Mặc Thanh đang ở bên ngoài, không khiến ngươi phải khó xử làm gì, mau chóng thu lại kết giới, ta phải đi rồi.”

Khương Vũ không bận tâm đến thái độ lạnh lùng của ta, ngược lại còn cười một tiếng, đi tới bên giường mà ngồi xuống, hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Lộ Chiêu Diêu, nàng hàn huyên với ta một chút đi. Nàng không muốn biết vì sao ta đột nhiên thích nàng à?”

“Không muốn.”

Hiện tại chỉ cần nghĩ đến Mặc Thanh đang ở bên ngoài lòng như lửa đốt muốn tìm ta, ta đã cảm thấy chậm trễ một khắc ở đây cũng vạn phần gian nan rồi.

Khương Vũ đĩnh đạc ngồi ở trên giường: “Nàng không muốn biết ta cũng phải nói cho nàng biết.” Hắn đưa mắt nhìn ta chăm chú, “Nàng có tin, trên cõi đời này sẽ có một người vì nàng mà sinh ra không?”

Ta sửng sốt, vì ta mà sinh?

“Cha mẹ ngươi là..” Ta nhìn Khương Vũ hỏi thăm, muốn biết cha mẹ hắn vì sao phải vì ta mà sinh ra hắn.

Sau một hồi nhìn ta chòng chọc, Khương Vũ bất chợt đứng dậy, tiến về phía ta. Từng bước từng bước đến gần, nguyên cái đầu tóc đỏ của hắn thật nhức mắt. Ta không khỏi lui về sau một bước.

Khương Vũ đứng trước thân thể ta. Trực tiếp nhìn thẳng vào mắt ta: “Ừm, đôi mắt này vẫn xinh đẹp giống như năm đó.”

Lời của hắn làm ta hơi ngẩn ra, năm đó… Là “năm đó” ấy à?

“Lúc Vạn Lục môn cử đại binh đi tấn công Cẩm Châu thành, Cầm Thiên Huyền vì muốn giải nguy cho Cẩm Châu thành nên cùng người của Thiên Trần các đánh vào phía sau Vạn Lục môn, sau lại bị Vạn Lục môn bắt được. Môn chủ Lộ Chiêu Diêu giữ Cầm Thiên Huyền ở trong địa lao, ngắm nghía một ngày rồi mới thả Cầm Thiên Huyền ra…” Khương Vũ chỉ chỉ bốn phía, “Có phải tình cảnh ngày hôm nay cũng có vài phần tương tự so với ngày đó hay không?”

Ta đã nói rồi mà, làm bậy làm bạ sớm muộn gì cũng phải trả giá!

Cầm Thiên Huyền kia tu đạo Bồ Tát, nam nữ ăn hết, cho nên sau lưng mới có một Khương Vũ điên cuồng thầm mến thế này! Thì ra đây là nguyên nhân cho tất cả mọi việc, Khương Vũ như con thiêu thân lao vào lửa để báo thù cho Cầm Thiên Huyền!

Ta vô cùng đau đớn: “Hành động làm ra với Cầm Thiên Huyền năm đó, thật sự là do ta nhất thời…” Ta cân nhắc, không biết nên dùng từ nào cho thích hợp, là ta “xúc động?”, “háo sắc?” hay là “bị quỷ ám?”

Nhưng dù có giải thích như thế nào thì ta cũng đã mắc lỗi rồi…

Khương Vũ nhếch miệng cười một tiếng, thoải mái mở miệng: “Khẩn trương làm gì, bởi vì nàng cho nên ta mới từ trong lòng của Cầm Thiên Huyền ra ngoài thế gian này đó.”

Hả? Không phải ngươi là người thầm mến Cầm Thiên Huyền à? Hắn từ trong lòng của Cầm Thiên Huyền đi ra? Ta chớp mắt sửng sốt…

“Ồ… Chẳng lẽ…”

“Đúng.” Khương Vũ gật đầu, “Ta chính là tâm ma của Cầm Thiên Huyền.”

“…”

Mẹ nó, nói đi nói lại thì rốt cuộc làm bậy làm bạ vẫn cứ phải trả giá!

Ta hận không thể quay lại quá khứ để túm lấy Lộ Chiêu Diêu bị ma xui quỷ khiến kia mà dùng sức tát cho hai cái.

Nhìn! Nhìn cái gì mà nhìn!! Lộ Chiêu Diêu ngươi biết nhìn mặt người khác như thế; ấy vậy mà Mặc Thanh có đôi mắt xinh đẹp như thế kia lại không nhìn, tự dưng đi bắt một kẻ tu đạo Bồ Tát đến nhìn làm cái gì!

Giờ thì hay rồi! Sau nhiều năm như vậy mà vẫn phải ăn thiệt thòi vì hành động háo sắc năm đó!

Đúng là trời đất luân hồi, không bỏ qua ai bao giờ!

Bị tâm ma của người ta bắt lại, bẽ mặt không để đâu cho hết!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phượng Ẩn về bài viết trên: chu tước, nunu2906, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 14.09.2018, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 418 lần
Điểm: 10.62
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72

Ta quan sát Khương Vũ, tuyệt không cảm thấy hắn có nét nào tương tự với Cầm Thiên Huyền. Cầm Thiên Huyền có tướng mạo Bồ Tát, từ lông mày cho đến đôi mắt, sắc mặt thường ngày luôn lạnh nhạt ẩn chứa ba phần ý cười yếu ớt. Ta và Cầm Thiên Huyền cũng coi như từng gặp nhau không ít lần, giao thủ một hai lần gì đấy, nhưng chưa từng thấy hắn ra tay độc ác với người nào. Ngay cả lần ở trên núi Tiên Thai, khi đám người tiên môn xúm vào muốn bắt hắn để lấy máu, các đòn tấn công của hắn đều giữ lại ba phần sức mạnh.

Mà Khương Vũ này, dáng dấp ngũ quan hết sức thu hút, khóe miệng thường xuyên mang theo nụ cười liều lĩnh cuồng ngạo, trong mắt không có mấy phần nhiệt độ. Ta từng tận mắt nhìn thấy hắn động thủ giết người, ngày đó trên chiếc cầu hoa phố ở Giang thành, hắn không nói hai lời liền trực tiếp xé người.

So sánh giữa hắn và Cầm Thiên Huyền thì đúng là giống như hai mặt gương vậy, hắn có là tâm ma cũng chẳng sai.

Chẳng qua là…

“Năm đó Cầm Thiên Huyền có thích ta à?” Ta kết hợp lời nói khi nãy của Khương Vũ với suy nghĩ thêm một chút, “Không phải hắn nói chỉ có một chút tạp niệm thôi sao?”

Khương Vũ cười một tiếng, quay trở lại ngồi xuống giường: “Hắn tu đạo Bồ Tát, nhưng tạp niệm lại làm loạn quá trình tu hành của hắn. Năm đó nàng bắt hắn vào địa lao, nhìn hắn suốt cả một đêm, người chưa bao giờ gần nữ sắc như hắn cứ như vậy mà sinh ra tạp niệm. Nàng nhìn xong lại cho thả hắn ra, làm dao động tín niệm xưa nay của hắn về những kẻ tu ma. Lộ Chiêu Diêu, nàng tu ma thì hẳn phải biết, lòng người, tuyệt đối không được sinh ra những thứ cỏ dại này.”

Ta biết, sinh ra sự nghi kỵ đối với tín ngưỡng của mình, nảy sinh sự hoài nghi đối với đạo mà mình tu hành, cỏ dại sẽ từ trong lòng sinh ra, rồi lớn lên thành đại thụ che trời. Trước kia Vạn Lục môn bắt giữ không ít Tu Tiên Giả, điều đầu tiên là gieo vào trong lòng bọn họ những thứ ‘cỏ dại’ này.

“Chỉ trách hắn thôi, trước đó không hề nhiễm một hạt bụi, một khi dính vào một hạt nhỏ, lập tức bị phóng đại không kiểm soát nổi.” Khương Vũ dùng ngón tay vẽ vòng vòng, ma khí màu đỏ từ đầu ngón tay hắn chảy ra, từng chút từng chút một, càng lúc càng nhiều, “Ngày qua ngày, năm qua năm, ở trong lòng hắn liền sinh ra ta.”

Cuối cùng, ma khí ở trước mặt Khương Vũ lượn vòng tạo thành hình dáng của một đứa trẻ: “Càng muốn khống chế lại càng không thể khống chế nổi, càng muốn đè nén lại càng không thể đè nén được. Sau đó…” Khương Vũ ấn vào trán của đứa bé kia một cái, đám ma khí đó lập tức tạo thành một thực thể. Đứa trẻ bằng xương bằng thịt mở bừng mắt, con ngươi đỏ như máu nhìn ta đăm đăm.

Ta khẽ nhíu mày.

Khương Vũ dùng ma khí của hắn dễ dàng tạo ra một con rối ở ngay trước mặt ta.

Thực lực của tên Khương Vũ này … e rằng khó có thể dự đoán. Lúc trước giao chiến với hắn, rõ ràng cảm thấy hắn đã giữ lại ba phần thực lực. Nếu so sánh với Cầm Thiên Huyền thì hiện tại, không biết tu vi của Khương Vũ đã cao hơn Cầm Thiên Huyền bao nhiêu cảnh giới rồi…

Một tâm ma như hắn …

“Ta bởi vì nàng mà sinh ra, lại bởi vì sự vô lực chống cự của Cầm Thiên Huyền mà lớn mạnh.” Đứa trẻ mở miệng, nối tiếp lời của Khương Vũ, “Ta lớn lên ở trong lòng hắn, nói chuyện ở trong đầu hắn, thao túng ý chí của hắn, dụ dỗ hắn nhập ma. Nhưng không ngờ, trải qua trận đánh ở Kiếm mộ, sau khi nàng chết, hắn lại trộm thi thể của nàng, giấu dưới lớp băng của trận pháp Tố Sơn. Ngày ngày thanh tâm ngâm chú, cuối cùng cũng dứt được ta ra ngoài cơ thể. Hắn muốn dùng trận pháp Tố Sơn vây hãm giam cầm ta.”

Khương Vũ ngả người xuống giường, động động đầu ngón tay, điều khiển đứa trẻ kia đi về hướng ta.

Đôi mắt đỏ quạch của đứa trẻ dần dần trở nên bình thường, che giấu ma khí kinh người, nó nói với ta: “Cầm Thiên Huyền tách ta ra khỏi cơ thể cũng tương đương với việc tự hắn xẻ ra một nửa của chính mình. Lúc đó, đối với hắn mà nói, mặc dù đã trừ được tâm ma nhưng nguyên thần lại bị tổn thương nặng nề. Công lực của hắn suy giảm nhanh chóng, trận pháp của hắn không thể giữ nổi ta nữa. Ta chạy ra khỏi Tố Sơn, đi tới Tân Sơn bên cạnh, hình dạng trẻ con giống như bây giờ, chỉ là người mới bắt đầu học tập. Đúng lúc lại gặp chiến loạn ở Tân Sơn, khắp nơi tràn ngập sát khí…” Đứa trẻ nhếch môi cười một tiếng, phối hợp với nụ cười của Khương Vũ tóc đỏ đang ở phía sau điều khiển nó, khiến cho nơi này đột nhiên có chút âm trầm.

Còn quỷ dị hơn cả bầu không khí phát ra ở Chợ Quỷ.

“Lộ Chiêu Diêu, nàng đã gặp được tâm ma bị tách ra ngoài bao giờ chưa?”

Ta trầm mặc, đúng là ta chưa từng thấy qua.

Ma tu bọn ta, tu cũng là tu đạo, chẳng qua ở dưới con mắt của những kẻ chính đạo, ma tu dựa vào phương thức cướp đoạt công lực của người khác, lợi dụng tà môn ma đạo để đạt được tu vi trở thành “Ma”. Ma tu và “Tâm ma” chân chính hoàn toàn là hai loại khác nhau.

Những kẻ tu tiên bị tẩu hỏa nhập ma có rất nhiều. Tu ma cũng có trường hợp ấy, ngoài ra có người còn bị tâm ma làm loạn khiến cho tâm mạch đảo ngược chiều, chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ; hoặc trở nên điên điên khùng khùng; hoặc bị tâm ma kiểm soát thân thể, hoàn toàn mất đi ý thức.

Nhưng không một ai tách tâm ma ra khỏi cơ thể cả, ít nhất thì Cầm Thiên Huyền là trường hợp đầu tiên mà ta biết…

Hành động mà chưa một ai từng làm, Cầm Thiên Huyền lại làm được, nghĩ qua cũng biết, quá trình này gian truân khó khăn đến mức nào. Tu vi trước kia của hắn, e rằng cũng giống như lời đồn đại, không người nào có thể dò ra được ranh giới cuối cùng.

Hiện tại Khương Vũ đã độc lập sinh trưởng rồi.

“Không có người nào biết đến tâm ma, ta cũng không hiểu rõ bản thân mình. Ta không biết mình là ai, không biết mình từ đâu ra, không biết phải đi đến đâu, nhưng ta lại phát hiện ra trong thân thể mình có một loại năng lực.” Đứa trẻ vươn tay, nắm chặt thành quyền, “Ta có thể hút sự oán hận, căm phẫn, sợ hãi và tức giận của rất nhiều người. Giống như khi còn ở trong lòng Cầm Thiên Huyền, cắn nuốt đủ loại tạp niệm của hắn.”

Ta khẽ rùng mình.

Nếu tâm ma ở trong lòng Cầm Thiên Huyền thì chỉ hút cảm xúc của một mình hắn mà thôi, nhưng một khi đã tách ra ngoài thì sẽ bắt đầu hút hết cảm xúc của mọi người xung quanh!

Khương Vũ này … quả thực có hơi dọa người một chút!

“Điều đáng mừng chính là, khi ta mới tới Tân Sơn lại gặp phải đại loạn. Hai nước giao tranh, trên chiến trường, sát khí, huyết khí, tức giận và căm phẫn, sợ hãi và ham muốn giết chóc tạo thành một luồng khí tức u ám mạnh mẽ dung nhập vào thân thể ta. Ta cứ như vậy mà từ từ lớn lên…”

Ngón tay Khương Vũ chuyển một cái, một luồng ma khí màu đỏ lại bừng lên một lần nữa, rưới vào thân thể đứa bé kia. Nó lập tức ôm ngực, vẻ mặt thống khổ, nhưng thân thể lại không ngừng phát triển, từng chút từng chút một. Ta tận mắt nhìn thấy nó lớn lên thành bộ dạng ‘Tiểu Đoản Mao’ của Khương Vũ.

Cứ như vậy … một con rối hình thành ở ngay trước mặt ta.

‘Tiểu Đoản Mao’ Khương Vũ vươn tay, khẽ nâng cằm của ta, nhếch môi cười một tiếng: “Sau đó, Tân Sơn Khương Vũ liền xuất hiện.”

Ta lẳng lặng nhìn hắn một lát, đảo mắt nhìn về phía Khương Vũ tóc đỏ phía sau: “Ngươi nói với ta những thứ này để làm gì? Thật ra ta đâu có quan tâm đến việc ngươi từ đâu mà ra.”

“Không ai biết lai lịch của ta, bao gồm cả bản thân ta trước kia. Lộ Chiêu Diêu, là hôm đó ở trên núi Trần Tắc gặp lại nàng mới khiến cho ta nhớ lại hết những chuyện này.” Hắn khoát khoát tay, điều khiển ‘Tiểu Đoản Mao’ ở trước mặt ta tránh ra, không cản trở tầm nhìn của hắn, “Ta bởi vì nàng mà sinh ra, cho nên ta muốn nói cho nàng biết ta bởi vì nàng mà tồn tại như thế nào.”

Nghe thâm tình quá nhỉ, vậy mà còn bắt giam ta ở chỗ này, cưỡng chế ta nghe hắn kể lể, không vui chút nào đâu.

Hiện tại vấn đề mà ta quan tâm nhất không phải là việc hắn từ đâu tới đây, mà là ta muốn biết làm cách nào để đi ra khỏi cái chỗ quái quỷ này.

Vừa nãy hắn mới nói Mặc Thanh ở bên ngoài không có cách nào phá được kết giới, nếu vậy ta ở bên trong liệu có tìm được biện pháp gì hay không? Ta phải dụ tên này nói nhiều thêm một chút, ít nhất cũng tìm hiểu xem tên Tiểu Hồng Mao có thể hút oán khí kia có nhược điểm gì.

Ta lơ đãng bĩu môi, nói: “Nghe ngươi nói thì có vẻ lợi hại lắm, nhưng có lợi hại đến thế nào, lăn lộn nhiều năm như vậy mà vẫn ở cái khu đất cũ này sống vụng sống trộm. Có thể thấy năng lực hút cảm xúc của ngươi cũng chẳng mạnh mẽ gì, nếu không một đống người sống trên thế gian này, chẳng lẽ còn không đủ cho ngươi phát triển?”

Khương Vũ học theo bộ dạng của ta, cũng bĩu môi một cái: “Đúng rồi đấy, chẳng lẽ nàng không biết, mấy năm qua nàng chết, thiên hạ này quá mức thái bình à?”

Ờ, những lời này mới nghe thì có chút gì đó không ổn, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút thì hình như hắn đang ngấm ngầm nói mỉa ta.

Sao hả, chẳng lẽ khi ta còn sống người trên giang hồ không được sống yên ổn? Nói cứ như đối với thiên hạ ta là đại u ác tính chuyên quấy rối nhiễu loạn không bằng.

Cơ mà … hình như cũng đúng…

“Những năm qua rất ít khi có chiến tranh, Lệ Trần Lan làm Môn chủ của Vạn Lục môn chả biết nổi hứng cái gì lại quản giáo bằng chính sách nhân từ. Hừ, một Ma giáo đứng đầu mà hắn quản lý như đám người tiên môn, môn đồ cũng chẳng còn huyết tính, qua vài lần thì không còn đánh nhau với Thập Đại Tiên Môn nữa.”

Ừm… Không thể không nói, tư tưởng của Tiểu Hồng Mao này quả thực có vài phần tương tự so với ta. Đoạn thời gian ta mới sống lại đó cũng ghét Mặc Thanh vì điểm này…

Mà bây giờ đã biết được nguyên nhân vì sao Mặc Thanh phải hành động như thế, một chút trách cứ ta cũng không làm nổi.

“Vậy nên, ngươi mới nghĩ, không thể lãng phí một Vạn Lục môn tốt như vậy, tính toán lên kế hoạch giết chết Mặc Thanh rồi tự mình lên làm Môn chủ, thêu dệt lời đồn đại để khuấy động phong ba, sau đó nhân cơ hội làm bản thân trở nên lớn mạnh, có đúng hay không?”

Khương Vũ cũng không khách khí với ta, nói thẳng: “Rất thông minh.”

“Nhưng khi đó thực lực của ta so với Kiếm Vạn Quân của Lệ Trần Lan chênh lệch quá nhiều. Cho nên ta đành phải nghĩ biện pháp mượn đao giết người.” Ánh mắt hắn lóe lên ý cười, “Mặc dù ta không nhớ được lai lịch của mình, nhưng sau khi tình cơ nghe được tên của Cầm Thiên Huyền, trong đầu đột nhiên lại xuất hiện thật nhiều tin tức có liên quan đến hắn, biết được phương pháp bố trí kết giới của hắn.”

Khó trách từ lúc bắt đầu Khương Vũ đã vô cùng tự tin với kết giới thuật của mình như vậy.

“Thậm chí…” Khi ta còn đang suy nghĩ làm cách nào để phá được kết giới của Cầm Thiên Huyền thì Khương Vũ bất ngờ nói một câu, “… Ta còn biết được bí mật về huyết dịch của hắn.”

Ta ngẩn ra.

Hiển nhiên Khương Vũ không hề biết đến ân oán giữa ta và Lạc Minh Hiên. Hắn cũng như người ngoài, nghe theo truyền thuyết trên giang hồ, ta và Lạc Minh Hiên chẳng qua là một tiên một ma, năm đó hắn là vị tiên lợi hại nhất, còn ta là ma đầu cường đại nhất, vậy nên ta và hắn nhất định là tử địch.

Khương Vũ hời hợt nói: “Ta biết được Liễu Tô Nhược của Giám Tâm môn có nằm mơ cũng muốn phu quân đã chết của ả ta sống lại, vậy nên ta nói cho ả biết bí mật về máu của Cầm Thiên Huyền. Vốn định mượn tay của Giám Tâm môn diệt trừ Cầm Thiên Huyền, nếu có thể nhân cơ hội làm Lạc Minh Hiên sống lại, khiến cho Lạc Minh Hiên đấu một trận với Lệ Trần Lan, cả hai bên đều bị tổn hại là tốt nhất. Trong trường hợp Lạc Minh Hiên không thể sống lại thì khơi mào giao tranh giữa hai đại Tiên môn cũng không tồi. Nhưng chẳng ngờ, ả quả phụ đó lại giết đệ đệ của Cầm Thiên Huyền, Cầm Du.”

Thì ra là… như thế.

Ta bừng tỉnh đại ngộ, khó trách Cầm Thiên Huyền sống bình an vô sự nhiều năm như vậy, bí mật về huyết dịch của Cầm gia chưa từng bị thế nhân biết đến. Liễu gia và Cầm gia còn có quan hệ thông gia, vậy mà Liễu Tô Nhược lại giống như kẻ điên, thao túng cháu của mình là Liễu Nguy tới giết hại người nhà họ Cầm.

Hóa ra mấu chốt là ở chỗ này!

Do Khương Vũ ngấm ngầm quấy phá!

“Chuyện ngoài ý muốn chính là, ta không ngờ Lệ Trần Lan lại để ý đến Cầm Chỉ Yên như vậy. Thậm chí vì muốn giúp nàng báo thù mà không tiếc một mình đi đến Cẩm Châu thành.” Khương Vũ cười to hai tiếng, “Nhờ có hắn trong một đêm hủy sạch Cẩm Châu thành mà tiên môn đại loạn, nổi lên phong ba. Đúng lúc ta đang ở bên ngoài Cẩm Châu thành, vừa vặn được ăn no một bữa.”

Ta nhìn chằm chằm Khương Vũ, sắc mặt lạnh xuống.

Hừ, cho nên hiện tại, năng lực của hắn mới mạnh đến vậy sao.

Hôm đó ma khí ở ngoài ngự ma trận của Cẩm Châu thành là của Khương Vũ. Lúc đó, có vẻ như hắn đang giúp ta và Mặc Thanh, nhưng thật ra là giúp cho chính hắn. Sau khi biết được rõ ràng đầu đuôi tất cả những chuyện này, ta híp mắt nhìn tên Tiểu Hồng Mao trước mặt, sao nhìn thế nào cũng thấy khó chịu.

Một loạt chuyện phát sinh, cái nào cũng có dấu chân của hắn bên trong, hơn nữa, lần nào cũng thu được lợi lộc!

Thật là, càng nghĩ càng làm tâm tình ta thêm u ám.

Mà trên hết, bởi vì hắn mà Lạc Minh Hiên mới có thể sống ở trên cõi đời này thêm mấy ngày, nghĩ đến đây ta cảm thấy khó chịu đến tột độ.

“Tiểu Hồng Mao.” Ta gọi hắn một tiếng, “Ngươi xuất đạo chẳng được bao lâu, bước chân vào giang hồ tổng cộng có mấy năm, tất cả những thứ thu được đều do thủ đoạn hèn hạ mà có, cho nên không thể không có tiền bối dạy bảo được…” Lời còn chưa dứt, ta khẽ giương mắt, trong tích tắc dùng thuật di chuyển, năm ngón tay hóa thành móng nhọn, nhằm thẳng vào cổ họng Khương Vũ, hất mạnh hắn té xuống giường. Trong con ngươi hắn chỉ có hình ảnh của ta, chính là bộ dạng ma khí kinh người bao phủ quanh thân.

Ta lạnh giọng cảnh cáo: “Làm người không thể quá đắc ý.”

Ta dùng năm ngón tay sắc bén như lưỡi dao liệng một đường, cắt vỡ cổ họng hắn, máu tươi bắn ra, chảy xuôi xuống giường, nhưng Khương Vũ chỉ cười: “Ta thực sự thích nàng.” Hắn càn rỡ cười đùa giấu đi mấy phần sát khí: “Cho nên ngay cả hành động tấn công của nàng cũng thấy rất đáng yêu. Chỉ có điều, ta không thích nữ nhân ở bên trên.”

Ta lạnh lùng cười một tiếng: “Không vội, ta sẽ tiễn ngươi xuống dưới.” Năm ngón tay ta thu lại, cổ người trong tay ta liền giống như đậu hũ, có thể dễ dàng bị ta cắt đứt …


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phượng Ẩn về bài viết trên: chu tước, nunu2906, sâu ngủ ngày
     
Có bài mới 14.09.2018, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.07.2018, 10:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 238
Được thanks: 418 lần
Điểm: 10.62
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại, Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73

Trong khoảnh khắc năm ngón tay ta thu hẹp lại, trên cổ Khương Vũ chợt lóe lên ánh sáng màu đỏ. Hắn học Cầm Thiên Huyền tạo một kết giới hộ thể, ngăn chặn móng nhọn của ta.

Khóe miệng hắn toát ra một nụ cười khó hiểu: “Vậy thì nàng đi cùng ta xuống dưới đi.”

Nói xong, không biết tay của hắn chạm phải chốt mở gì ở trên giường, chiếc giường đột nhiên mất trọng lực lao thẳng xuống dưới. Khương Vũ đang nằm trong tay ta nhanh chóng dùng thuật di chuyển, thoắt cái biến mất.

Ta dùng pháp lực để giữ cơ thể lơ lửng giữa không trung. Đưa mắt nhìn cảnh sắc bốn phía, nhất thời kinh ngạc không thốt nên lời.

Ngay bên dưới chiếc giường lại là một động lớn sâu khoảng trăm trượng. Không biết dưới đáy động cất giấu thứ gì, ánh sáng chớp lóe chớp lóe vô cùng rực rỡ, có thể chiếu sáng cả huyệt động.

Mỗi lần ánh sáng lóe lên chiếu vào vách đá, lại thấy trên vách đá dựng đứng khắc chằng chịt toàn là chú văn, có lẽ là có từ lâu lắm rồi cho nên hiện giờ dấu vết hơi mờ nhạt.

Nhưng ta lại biết những chú văn này…

Khi còn bé, ông ngoại có kể cho ta nghe về chuyện tộc nhân bọn ta hàng năm đều phải cử hành lễ Tế Tự, trong đó, mỗi người đều vẽ một tấm phù chú dán ở ngọn núi bên trên vách đá này.

Về sau, người trong tộc lần lượt biến mất, chỉ còn lại mỗi ta và ông ngoại canh giữ ở góc núi. Vì có ít người nên lễ Tế Tự cũng lười không làm nữa, chẳng qua hàng năm ông ngoại vẫn giữ thói quen cũ đến ngày cử hành lễ Tế Tự sẽ vẽ một lá phù chú, dính vào vách đá, gọi là kế thừa tập tục lúc trước để … tránh ma quỷ.

Khi lớn lên, ta ngại phải học vẽ bùa, nghĩ rằng đối với tu vi của mình không có tác dụng gì. Ông ngoại cũng chẳng miễn cưỡng ta, thấy phù chú khắp nơi lâu như vậy không lẽ lại không biết.

Thì ra ở dưới nên đất quê hương ta lại có một không gian lớn như vậy, khắc phù chú nhiều như thế. Rốt cuộc nơi này là do ai tạo ra, đống phù chú nguyền rủa kia là có ý gì?

Ta nhíu mày: “Đây là đâu?” Ta vừa hỏi xong, chợt nghe thấy bên cạnh có người rống to: “A! Môn chủ! Môn chủ!”

Là giọng của Thập Thất.

Ta nương theo tiếng gọi quay qua nhìn, từ đỉnh vách đá treo xuống một cái lồng sắt lớn. Thập Thất bị người ta dùng xích sắt trói ở bên trong, trói thật chặt như cái bánh ú. Nàng ở trong lồng ra sức giãy giụa, làm cho xích sắt va chạm vào lồng giam, phát ra tiếng động ầm ĩ. Ở bên cạnh nàng là Cầm Thiên Huyền đang bình thản tĩnh tọa, so với Thập Thất thì gông xiềng trên người hắn ít hơn nhiều.

Nghĩ cũng phải… Cầm Thiên Huyền bị thương suy yếu, chỉ cần một kết giới cũng có thể giải quyết xong, còn cơ thể Thập Thất có chút khác người … phải dùng biện pháp như thế kia mới đối phó được nàng.

Nàng gọi rõ to, Cầm Thiên Huyền ở bên cạnh bị tiếng gọi của nàng thúc cho tỉnh lại. Hắn mở mắt, nhàn nhạt nhìn về phía ta, mặc dù thân thể bị giam hãm chốn lao tù nhưng vẫn duy trì được bộ dạng lạnh nhạt Bồ Tát từ bi.

Ồ … Thập Thất đi cứu Cầm Thiên Huyền rồi cả hai bị bắt cùng nhau à…

Ánh sáng lại lóe lên một cái, lần này, ánh sáng vô cùng mạnh, ta có thể thấy ở sau lưng Thập Thất và Cầm Thiên Huyền còn treo rải rác rất nhiều lồng giam. Đếm sơ sơ ước chừng không dưới hai mươi cái, bên trong hoặc là Ám La Vệ, hoặc là đệ tử Thiên Trần các, ngay cả Lâm Tử Dự cũng ở bên trong…

Lâm Tử Dự nhìn ta, yên lặng không nói gì.

Bọn họ trên thân đều có vết thương, nằm ở trong lồng, đứng cũng không đứng nổi.

Đông Sơn chủ, Trưởng Ám La Vệ, còn có Môn chủ tiền nhiệm là ta đây đều bị bắt hết. Tuy rằng đám Ám La Vệ kia trước kia còn đánh nhau với ta một trận nhưng dù sao bọn họ cũng là người của Vạn Lục môn, là thể diện của Vạn Lục môn. Bọn họ phạm phải tội phản giáo, có bị phạt cũng phải do Mặc Thanh đưa ra hình phạt, chứ không phải bị nhốt ở chỗ này!

Từ lúc ta lập ra Vạn Lục môn tới nay, chưa từng phải chịu thiệt thòi dưới tay kẻ nào lớn như vậy. Tiểu Hồng Mao, năng lực của ngươi không tồi đâu!

“Khương Vũ.” Ta lạnh giọng kêu tên của hắn, “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Khương Vũ hiện thân ở trước mặt ta, tà tà bay trên không trung, ôm tay cười: “Chỉ là muốn cho nàng nhìn một chút xem ta bắt được bao nhiêu cái “xương sườn mềm” của nàng. Tiếp đó mới để cho nàng quyết định về thái độ sau này của nàng đối với ta.”

Ta nheo mắt: “Ngươi uy hiếp ta?” Trong lúc ta lên tiếng, Thập Thất cũng ở bên trong lồng giam mắng to, “Ta khinh! Tên Đại Hồng Mao chết tiệt nhà ngươi! Đúng là không biết xấu hổ!”

Khương Vũ nghiêng đầu thoáng nhìn ra phía sau ta, chăm chăm hướng vào Thập Thất, ánh mắt hắn bắn ra một luồng pháp lực. Ta chẳng hề khẩn trương cũng không ngăn cản, mặc cho pháp lực của Khương Vũ đánh thẳng vào người Thập Thất, sau đó lại nghe thấy tiếng gào của nàng: “Hừ! Chỉ giống như đang cù lét ông đây! Giỏi thì tới đi! Ta thèm vào sợ ngươi!”

Cả huyệt động tràn ngập tiếng mắng chửi của Thập Thất, chửi ầm ĩ tới nỗi vừa rồi ta ra tay động thủ mà Khương Vũ còn không đen mặt thì giờ sắc mặt cũng phải trầm xuống, ta day day trán. Khương Vũ khẽ động tay, có lẽ muốn rút kiếm ra khỏi vỏ rồi.

Ta nhíu mày, muốn ra hiệu cho Thập Thất yên tĩnh lại, đúng lúc này Cầm Thiên Huyền ở bên cạnh bỗng dưng mở miệng: “Thập Thất cô nương.” Hắn kêu nhẹ một tiếng, không còn gọi Thập Thất là Đông Sơn chủ nữa rồi.

Mặc dù Thập Thất còn rất bất mãn nhưng chỉ hừ một tiếng rồi dừng lại, chẳng qua ánh mắt nàng vẫn nhìn chăm chăm Khương Vũ, vô cùng ghét bỏ.

Nói chung nếu hiện tại mở lồng giam để nàng ra ngoài thì chắc chắn nàng sẽ dùng răng để cắn Khương Vũ cho đến chết…

Ta quay lại nhìn Khương Vũ: “Ngươi cho rằng bắt giữ bọn họ thì có thể uy hiếp ta?”

“Không chắc lắm.” Khương Vũ thản nhiên nhếch mép, “Thử một chút xem sao thôi.” Nói xong, hắn khoát tay một cái, có một người nhảy xuống từ lối vào trên đỉnh đầu, là con rối Tiểu Đoản Mao mà hắn vừa ngưng tụ ma khí tạo thành. Chẳng biết tên Tiểu Đoản Mao đó chạm vào cơ quan gì ở trên nóc, ống khóa treo lồng giam chợt bung ra. Một Ám La Vệ và chiếc lồng giam giữ hắn cùng lao xuống vực sâu trăm trượng

Hắn không hề lên tiếng, bởi vì Ám La Vệ vốn được trải qua huấn luyện, dưới bất kỳ tình huống thảm khốc nào cũng không bao giờ lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Cũng bởi vì như thế, sự biến mất của hắn chẳng qua chỉ là một tiếng va chạm trầm đục dưới vực sâu vọng lên, đồng thời lòng đất còn lóe lên một luồng ánh sáng cực kỳ chói mắt.

Trong huyệt động thoáng chốc chết lặng.

“Khốn kiếp!” Thập Thất nổi giận quát to.

Khương Vũ không bận tâm đến nàng mà chỉ lẳng lặng nhìn ta, dường như cảm thấy nghiên cứu vẻ mặt của ta có chút thú vị: “Có thể uy hiếp được nàng không?” Ở trong mắt hắn, giết người vốn dĩ là một chuyện dễ dàng như vậy. Hắn bay trên không trung, tiến gần ta hơn một chút, “Lộ Chiêu Diêu, nàng có biết, hiện tại ta có thể cảm nhận được lửa giận ngút trời của nàng không?”

“Vậy còn nói nhảm làm cái gì?” Ta ngưng mắt, trừng trừng nhìn hắn, “Lấy mạng đền đi.”

Nói xong, ta ngưng tụ ma khí thành một thanh trường kiếm, cắt lưỡi kiếm ngang qua lòng bàn tay, lấy máu tế kiếm, tạo chú nguyền rủa, rồi chém mạnh về phía Khương Vũ. Hắn vừa cười vừa nghiêng người tránh né, giống như hành động so chiêu lúc trước, hắn đang trêu chọc ta.

Đáng tiếc, hiện tại không phải ta đang đối phó qua loa với hắn.

Sát khí của kiếm sau một thoáng sạt qua Khương Vũ, không hề vòng vèo, lập tức lộn ngược lại. Ánh mắt Khương Vũ khẽ động, nụ cười bên khóe miệng đã giảm đi một phần. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, khó khăn lắm mới đỡ được đòn tấn công ngược lại của kiếm khí. Ta không để cho hắn có thời gian để nghỉ, dùng thuật di chuyển ra sau lưng hắn, nhằm thẳng vào gáy. Lúc này bát diện kiếm của Khương Vũ đang phải lo đối phó với kiếm khí kia, ta nhanh chóng tấn công từ phía sau. Kết giới hộ thể sau lưng hắn chợt lóe, ngăn cản đòn tấn công của ta.

Ta hừ lạnh, lúc trước không ra tay ác độc là cho ngươi thể diện, chứ ngươi thực sự nghĩ rằng cái kết giới rách này ta không phá nổi sao?

Ta đâm một kiếm vào kết giới hộ thể sau lưng hắn, quát khẽ một tiếng, tăng thêm pháp lực quanh thân, không sử dụng chiêu thức mánh khóe hay hoa mĩ, trực tiếp dùng cứng đối cứng, mũi kiếm chọc thẳng vào kết giới.

Một tiếng “Rắc” vang lên.

Trong khi Khương Vũ mỉm cười quay đầu lại, ta đã đâm một kiếm vào sau lưng hắn. Hắn muốn dùng thuật di chuyển để tới bên cạnh ta, ta lập tức quăng ra kết giới có chu vi ba trượng lấy ta làm trung tâm.

Khương Vũ bị kết giới của ta ngăn cản, trở tay không kịp, nháy mắt đã cách xa ta ba trượng. Cho dù kết giới thuật của hắn có lợi hại thì trong nhất thời cũng không thể phá kết giới của ta ngay được.

Ta cười một tiếng: “Ngươi cho rằng có mỗi ngươi biết sử dụng kết giới à?” Không phí thêm thời gian với hắn, ta nâng kiếm lên, chém xuống một đường. Hắn bị ta ép có chút chật vật, vừa đỡ vừa lui. Kiếm của ta nhanh chóng cắt đứt lọn tóc dài trước trán hắn, ngay sau đó tạo ra một đường máu ở trên mặt.

Ánh mắt Khương Vũ căng thẳng: “Lộ Chiêu Diêu…”

Ta nhanh chóng dùng thuật di chuyển xuất hiện sau lưng Khương Vũ, nắm lấy cổ hắn, đồng thời vung kiếm: “Tuổi trên giang hồ của ngươi đã ít, lại còn không có tiền bối dạy bảo. Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một câu tục ngữ —— Tiên ma lưỡng đạo có thể cuồng, nhưng đừng trêu chọc Lộ Chiêu Diêu.”

Nói xong, ta không tiếc cắt một đường vào gáy hắn, lưỡi kiếm cứa sâu xuống da, nhất thời máu trên cổ Khương Vũ túa ra chảy xuống. Pháp lực quanh thân hắn chấn động muốn đẩy ta ra. Ta cắn răng, quyết chống đỡ áp lực này, vùi lưỡi kiếm xuống sâu thêm.

Mà đúng lúc này, đám xích sắt giữ lồng giam trên đỉnh kêu loạn lên. Ta không quay đầu lại, dùng thần thức thăm dò thì biết con rối Tiểu Đoản Mao kia đang cởi hết móc giữ của toàn bộ lồng giam, hơn hai mươi cái lồng cùng nhau rơi xuống.

Cả Ám La Vệ và người của Thiên Trần các đều tuyệt đối giữ im lặng, không người nào phát ra một tiếng kêu hoảng sợ nào, chỉ có Thập Thất quát lớn: “Ta có biến thành quỷ cũng không tha cho các ngươi!”

Ta cắn chặt răng, đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn thả Khương Vũ ra, không dây dưa với hắn nữa. Dùng thuật di chuyển xuống đáy vực, trùng hợp rơi trên một cái bàn lớn hình tròn phát ra ánh sáng, ta sử dụng pháp lực toàn thân, quát khẽ một tiếng, đỡ được gần hai mươi cái lồng sắt rơi xuống.

Ta dùng một tay sắp xếp đặt toàn bộ lồng giam hạ đất an toàn, tay còn lại đồng thời dùng thanh kiếm được ngưng tụ từ ma khí, cắm sâu vào giữa bàn hình tròn phát ra ánh sáng.

Đây là quê cũ của ta, lúc trước Mặc Thanh bị phong ấn ở nơi này, người trong tộc ta hằng năm đều phải vẽ phù chú Tế Tự. Những phù chú đó giống hệt những cái được khắc trong huyệt động, suy nghĩ một chút cũng có thể đoán ra, nơi Ma Vương phong ấn Mặc Thanh từ ngàn năm trước chính là chỗ này.

Phong ấn Ma Vương nhằm vào Mặc Thanh mới khiến cho Khương Vũ yên tâm tạo ra kết giới ở bên trên. Hắn thực sự chắc chắn Mặc Thanh không thể phá được kết giới này từ bên ngoài.

Như vậy, ta liền thử một chút xem, có thể mở được kết giới từ bên trong hay không?

Ta dùng thêm sức xoáy một cái, tạo nên một trận cuồng phong, phá nát toàn bộ lồng giam bằng sắt vây hãm đám người Thập Thất và Cầm Thiên Huyền. Ta không phải bận tâm đến bọn họ nữa liền cầm kiếm bằng cả hai tay, ấn mạnh kiếm nhập sâu thêm.

Khương Vũ tóc đỏ dùng thuật di chuyển đến, muốn ngăn cản ta: “Nàng không mở được kết giới này đâu.”

Ta hừ lạnh: “Thử một chút xem sao.”

Nói xong, ta dùng thêm lực, vòng tròn ánh sáng giống như gợn sóng chấn động ra từng vòng từng vòng. Ta có thể cảm nhận được sức mạnh từ kết giới đang đối kháng với ta, áp lực khổng lồ đánh vào lục phủ ngũ tạng, đau nhức khiến trán ta không ngừng toát ra mồ hôi lạnh.

Khương Vũ lại ở bên cạnh ra sức quấy rối, đột nhiên bên trái phát ta âm thanh giống như một sợi dây thừng thu hút sự chú ý của hắn, hắn cắn răng: “Cầm Thiên Huyền…” Chính vào khoảnh khắc này, Thập Thất bất chợt nhảy bổ qua, y như ta đoán, dáng vẻ hùng hổ của nàng không khác gì phải quyết tâm cắn chết Khương Vũ.

“Ta đánh chết ngươi, tên khốn kiếp!” Nàng liên tục ra quyền cước, sức mạnh của Khương Vũ đủ để áp chết Thập Thất, nhưng Cầm Thiên Huyền lại ở một bên giúp đỡ nên hắn nhất thời không thể giải quyết được. Khương Vũ và Cầm Thiên Huyền là hai loại người hoàn toàn trái ngược nhau nhưng cũng là người hiểu rõ đối phương nhất trên thế gian này.

Thập Thất và Cầm Thiên Huyền lấy hai địch một, không để cho Khương Vũ chiếm thế thượng phong. Mặt khác, Tiểu Đoản Mao trên đỉnh động bị Lâm Tử Dự và Ám La Vệ thi nhau cuốn lấy.

Ta không để ý đến những thứ khác, chỉ nhắm mắt tĩnh thần, chuyên tâm phá vỡ kết giới.

Từng lớp lại từng lớp, một chút lại một chút, ma khí của ta đâm rách được phong ấn, càng tiến sâu càng cảm nhận được sức mạnh từ bên ngoài.

Ở bên ngoài kết giới này, có một người giống như ta, cũng vội vàng dùng toàn bộ sức mạnh để đánh vỡ kết giới.

Càng lúc ta càng cảm nhận được rõ ràng dự hiện diện của hắn.

Mỗi một đòn đánh vào kết giới đều dùng toàn lực. Hóa ra… vừa rồi bàn tròn này phát ra ánh sáng không phải là do bản thân nó phát quang mà là phản ứng do kích thích từ bên ngoài. Mỗi một lần phát sáng là một lần Mặc Thanh ở ở bên ngoài tấn công kết giới!

Ta liều chết ngăn chặn đau đớn trong thân thể, tiếp tục ấn kiếm vào sâu trong bàn tròn.

Vừa ấn vừa ra sức chống đỡ, rốt cuộc, bàn tròn kêu “rắc” một tiếng nứt ra. Ta quát khẽ, dồn lực xuống dưới, bàn tròn giống như mặt gương lập tức vỡ ra ngàn mảnh!

Một cột sáng chói mắt từ chỗ vỡ phóng thẳng lên đỉnh động, phá tan hắc ám trên đỉnh đầu, bổ đôi ngọn núi bên trên. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào trong động, ta ngửa đầu nhìn lên bầu trời. Nam nhân mặc hắc bào, đạp gió mà đến.

Cuối cùng hắn đặt chân xuống bên cạnh ta. Ánh mắt hắn vô cùng lo lắng, đè nén đủ loại cảm xúc, kinh hoảng, sợ hãi, tức giận, còn có cả đau lòng.

Toàn thân ta thả lỏng, giống như cánh bướm đứt rời, nhào vào trong ngực hắn.

Tay của hắn ôm lấy lưng ta chống đỡ.

Ta có thể tự cứu lấy mình, có thể tự bảo hộ bản thân cùng tôn nghiêm của môn phái, có thể tự mình chống đỡ một mảnh trời. Trên thực tế, ta đã từng một mình trải qua rất nhiều chuyện, cho nên không cần phải có người khác tới cứu ta, bảo vệ ta, thủ hộ ta.

Nhưng giờ phút này, khi Mặc Thanh tới bên cạnh ta.

Hắn không phải là người không thể thiếu, nhưng lại là người mà ta cần.

Người ta cần trên cõi đời này chỉ có thể là một người, sẽ đau lòng khi ta bị thương, sẽ bảo vệ cho giấc ngủ của ta, sẽ làm cho ta có cảm giác bất luận ở nơi nào ta cũng không chỉ có một mình.

Ta ôm lấy Mặc Thanh, cọ mặt vào ngực hắn, ta có thể một mình đối mặt với toàn bộ cuồng phong bão táp trên thế gian, nhưng chỉ có ở trong ngực hắn, ta mới có thể yên tâm mà tỏ ra mềm yếu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phượng Ẩn về bài viết trên: Hoa bí, chu tước, nunu2906, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: châulan, Hueba1990, NhiĐường, Nhóc Lanh Chanh, pandainlove và 246 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.